PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 806 - Chương 810

Chương 806: Lâm địch bốn phía (2)

Mọi người đều biết Tần Tiêu đánh trống lảng sang chuyện khác, chỉ nhẹ nhàng nói qua một câu để cho Lý Vi Ấn có thể an tâm mang theo một vạn binh mã đi phòng thủ Sĩ Hộ Chân Hà. Đây là ý tứ muốn nói với Lý Vi Ấn, hắn tuyệt đối tín nhiệm cùng nể trọng người này.

Kim Lương Phượng cũng không còn lời nào để nói, chỉ đáp:

- Xem ra ý tưởng của đại soái càng thêm chu đáo hợp lý chặt chẽ, ty chức cũng không còn gì để nói. Chờ thêm hai ngày khi đại quân cùng dân chúng đã tụ họp tại Doanh Châu, đại soái theo phương pháp này gởi công văn về Binh bộ là được. Trước kia khi phủ đô đốc Doanh Châu bị công phá, vẫn luôn đặt tại Ngư Dương huyện thuộc cảnh nội U Châu, chỉ có được danh nghĩa mà thôi. Lần này chúng ta nhận được ý chỉ của triều đình, cần xây dựng lại tại địa điểm cũ ở Liễu Thành huyện Doanh Châu, công trình khá lớn.

- Công trình lớn hay không cũng không thành vấn đề, biết Tống Khánh Lễ cam đoan thế nào với ta không?

Tần Tiêu nói:

- Hắn nói chỉ cần có cơm ăn, không bị địch nhân đến đốt phá cướp đoạt, hắn có thể xây dựng lại thành trì Doanh Châu trong vòng một tháng. Đến lúc đó chúng ta có thể lấy Doanh Châu làm đại bản doanh, cắm rễ ngay tại đông bắc này.

- Còn có một chuyện trọng yếu.

Kim Lương Phượng nhắc nhở:

- Đại soái còn nhớ rõ sao? Sau năm trước triều đình đã hạ thánh chỉ chiêu an Bột Hải quốc, hiện tại không phải đã có công dụng sao?

- Phải, ta không quên, lúc ấy ta còn tự mình thỉnh đâu.

Tần Tiêu nói:

- Đại tù trưởng Bột Hải quốc được phong làm Bột Hải quận vương. Hừ, xem như ngang vai ngang vế với bổn vương đi, ha ha! Người Mạt Hạt không phải luôn báo oán, muốn sát nhập vào Đại Đường nhưng chúng ta lại không bố trí châu huyện tại Doanh Châu sao? Hiện tại bọn hắn không còn lý do thoái thác, ta xem bọn hắn sẽ làm sao. Kim tiên sinh, mấy ngày nữa có thể phái sứ giả đến Bột Hải quốc. Người Mạt Hạt đông đúc, chúng ta có thể tranh thủ được một bộ tộc thì tính một bộ tộc đi. Thời Võ Chu tù trưởng Đại Tác Vinh của Mạt Hạt tộc xây dựng Bột Hải quốc, từ đó về sau xem như thành thật, luôn ngoan ngoãn thần phục Đại Đường ta. Nhưng những bộ tộc Hắc Thủy gì đó, lại không chịu yên ổn. Lần trước Tiết Nột chiến bại tại Loan Hà, không phải có sự nhúng tay của bọn hắn hay sao?

- Phải, có kỵ binh Hắc Thủy bộ Mạt Hạt tộc cùng tới, nhưng bọn hắn không đầu nhập vào chiến trường chủ lực.

Kim Lương Phượng nói:

- Chúng ta còn chưa hiểu rõ về người Mạt Hạt bao nhiêu, trước mắt chỉ có thể đi một bước tính một bước. Nhưng chúng ta cũng không sợ hãi gì bọn họ.

- Sợ?

Tần Tiêu cười lạnh, cầm một cây gỗ trong tay tùy ý khơi đống lửa, trầm giọng nói:

- Hiện tại hẳn là bọn hắn phải sợ chúng ta. Người của bọn họ có dũng mãnh cũng chỉ là man di biết sử dụng đồ đá. Thật muốn đánh nhau với chúng ta, chỉ có một chữ, muốn chết!

Mặc Y cười khanh khách nói:

- Rõ ràng là hai chữ thôi!

Ba ngày sau, Tần Tiêu mang theo đội ngũ đi tới Liễu Thành huyện. Nơi này là thành trì Doanh Châu cũ, là một thành nhỏ thật rách nát. Ngoại trừ tường thành thấp bé, bốn phía không còn cửa. Phòng ốc bên trong sụp đổ, cỏ dại sinh sôi, lưu lại thật nhiều dấu vết lều trướng của người Khiết Đan. Những người này không thói quen ở nhà cửa như người Hán, vì vậy đều hủy đi dựng lều trại cư ngụ. Đem một tòa Doanh Châu thành biến thành rối loạn, tàn phá không chịu nổi.

Tần Tiêu đứng trong soái trướng dựng tạm, điểm binh điều tướng. Lý Vi Ấn, Thiệu Hoành, Chu Dĩ Đệ, Quách Tri Vận tiếp nhận binh phù, mang theo nhân mã rời đi bố phòng.

Dân chúng từ Hà Bắc di chuyển tới đã lục tục chạy tới ngoài thành Doanh Châu, dựng lều trại đốt lửa, dần dần dàn xếp xuống.

Ước chừng qua thêm nửa tháng thời gian, Tần Tiêu cùng Tống Khánh Lễ mất thật nhiều công sức mới có thể miễn cưỡng dàn xếp được hai mươi vạn người trong thành trì.

Tống Khánh Lễ am hiểu xây dựng những công trình như công sự, mở cừ, khai hoang. Không qua vài ngày hắn đã rút ra năm vạn dân phu cường tráng, kiếm đủ tài liệu cùng nhân công bắt đầu kiến tạo sửa chữa tường thành Doanh Châu, quả nhiên là rất tinh thông, tiến độ thật nhanh.

Nhìn thấy công trình tiến triển thật tốt, ngay cả phủ đô đốc Doanh Châu cũng sắp xây xong, trong lòng Tần Tiêu thầm vui mừng. Quả nhiên chỉ qua một tháng thời gian thành trì Doanh Châu đã được sửa đổi hoàn toàn, biến thành một cứ điểm phòng thủ nhìn qua như thật kiên cố.

Đang trong vụ xuân, năm vạn dân phu lại lấy mầm móng, nông cụ, trâu cày mà Trương Cửu Linh đưa tới từ U Châu bắt đầu khai khẩn đồng ruộng dọc theo Bạch Lang Thủy của Doanh Châu. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, thu hoạch vụ thu năm nay xem như có hi vọng.

Tần Tiêu đã dời vào ở trong phủ đô đốc Doanh Châu, cảm thấy cũng thoải mái.

Nhưng trong một hai tháng này khu vực đông bắc lại quá an tĩnh, im lặng tới mức có chút đáng sợ. Người Khiết Đan, người Đột Quyết lẫn người Mạt Hạt tựa hồ như đã có hẹn ước, hoàn toàn không có phản ứng gì. Tần Tiêu ngược lại cảm thấy bất an, không dám thả lỏng bất cứ thời khắc nào.

Vào một ngày, sứ giả được phái đi Bột Hải quốc đã trở lại. Hắn không chỉ mang về sứ giả Bột Hải quốc thăm viếng đáp lễ, còn mang theo một vật khiến Tần Tiêu cảm thấy vô cùng hứng thú.

"Điêu xuất liêu đông, tối tuấn giả vị chi hải đông thanh."

Bột Hải quốc đưa quà gặp mặt đến cho Tần Tiêu chính là một con hải đông thanh!

Tần Tiêu nhìn lồng sắt được phủ vải đen, cảm thấy thật hứng thú, nhất thời quên bẵng cả vị sứ giả Bột Hải kia.

Hắn chuyển quanh lồng sắt hai vòng, cảm thấy hứng thú hỏi:

- Đồ vật này có lai lịch thế nào, chơi thế nào ah?

- Bẩm báo Liêu Dương Vương!

Sứ giả mở miệng nói chuyện, tiếng Hán lưu loát, biểu tình cùng ngữ điệu đều khiêm cung:

- Trong dân gian Bột Hải quốc chúng tôi, truyền lưu một câu nói “cửu tử nhất sinh, khó được một danh ưng”. Hơn nữa con hải đông thanh này là ngọc trảo mãnh ưng thuần chủng nhất. Loại danh ưng này tính khí hoang dã vô cùng, lại rất tàn bạo, thậm chí có thể giết chết một con sói hoang!

Sứ giả nhìn Tần Tiêu, thấy hắn vẫn thật hứng thú, tiếp tục thao thao bất tuyệt giảng giải, có chút tự hào:

- Con hải đông thanh này một tháng trước do chính thế tử đại vương chúng tôi tự mình bắt được. Hơn nữa đã mời thuần ưng sư giỏi nhất trong Bột Hải quốc thuần hóa qua.

- Nga, ta đã sớm nghe nói người Mạt Hạt am hiểu chơi ưng. Nói nghe một chút, một con dã ưng hung hãn như vậy làm sao mà thuần hóa?

Tần Tiêu cũng cùng sứ giả hàn huyên, tận lực để cho hắn cảm giác tự nhiên thoải mái hơn một ít.

Sứ giả mười phần phối hợp cười rộ lên, nói:

- Kỳ thật chuẩn xác mà nói hẳn là “ngao ưng”. Chỉ là mang về nhà đặt trên giá trong phòng ngao ưng, suốt mấy ngày đêm không cho nó ngủ để mài rụng ngỗ ngược. Sau đó lại dùng dây thừng dây xích hướng dẫn cho ưng nghe theo lệnh mà bay lên đậu trên cánh tay người. Cuối cùng còn phải “lặc phiêu”, chính là lấy đi chất mỡ trong cơ thể nó, khiến cho nó đói khát nhưng cơ thể cường tráng, càng dễ bắt được con mồi.

Chương 807: Mạc Bắc kịch biến (1)

Thuần hóa ưng xong là có thể vào núi rừng “phóng ưng”, chỉ cần nhìn thấy sinh vật là có thể bỏ ra mảnh vải đen che phủ đầu ưng, nó sẽ lập tức lao xuống bắt lấy con mồi. Sau đó người thuần ưng phải nhanh tay gỡ mồi xuống, chỉ cấp cho nó chút nội tạng mà không được cho ăn no. Nếu được ăn no nó sẽ không thèm tiếp tục săn mồi.

- Ha ha, rất có học vấn nha.

Tần Tiêu cười a a mời sứ giả ngồi xuống, cho người dâng lên rượu ngon cùng mỹ vị, mời hắn hưởng dụng.

Một danh ưng đương nhiên làm thích thú, nhưng trọng yếu hơn chính là người Bột Hải thành tâm gia nhập. Đây mới là tin tức tốt nhất. Tuy rằng đây cũng nằm trong dự liệu của Tần Tiêu, nhưng thật khó tránh làm người thấy cao hứng. Quan hệ giữa Bột Hải quốc cùng Đại Đường không tệ lắm, trước đó không lâu bởi vì Doanh Châu bị chiếm đóng mà chặt đứt liên hệ cùng Trung Nguyên, sau đó bị buộc thuần phục Đột Quyết.

Hiện tại họ quay trở về, xem như là một chuyện viên mãn.

Sứ giả là một hán tử chừng hơn bốn mươi tuổi, thật khiêm tốn cẩn thận, lúc nói chuyện luôn cúi người. Hắn nói:

- Liêu Dương Vương sở hướng vô địch uy chấn đông bắc, Bột Hải quận vương điện hạ nhờ hạ thần chuyển tới Liêu Dương Vương kính ý vô thượng, mời Liêu Dương Vương điện hạ nếu có thời gian thật hân hạnh đón tiếp ngài giá lâm Bột Hải quốc tham quan.

- Khách khí, khách khí!

Tần Tiêu a a cười:

- Bột Hải quận vương điện hạ thật sự là quá khách khí. Chúng ta đều là thần tử Đại Đường, vốn là người một nhà thôi, không cần khách khí như vậy. Nói không chừng ngày nào đó ta có thời gian, cưỡi ngựa chạy tới Bột Hải nha trướng uống rượu hàn huyên, ha ha!

Sứ giả mỉm cười:

- Hạ thần đại biểu Bột Hải quốc vô cùng hoan nghênh!

- Người đâu!

Tần Tiêu vẫy tay, vài binh tốt đi vào đem lễ vật đã chuẩn bị sẵn mang ra:

- Đây là quà tặng mà hoàng đế bệ hạ ban thưởng, tất cả đều là vật tốt trong cung, vật này đều tặng cho quý sứ. Mặt khác còn có vật quý là ban cho Bột Hải quận vương điện hạ, ta sẽ phái người mang đến Bột Hải quốc. Sau khi quý sứ trở về thỉnh nói lại với điện hạ một tiếng, nói bổn soái cũng thập phần khát vọng có thể có một ngày cùng ngồi một bàn uống rượu với điện hạ!

Sứ giả nhìn thấy những rương vàng bạc châu báu cùng gấm vóc tơ lụa, ánh mắt có chút choáng váng, lập tức vui mừng tạ ơn. Sau đó hắn lại gọi vào một nam tử, người này là thuần ưng sư xuất sắc nhất Bột Hải quốc, sẽ chỉ dẫn Tần Tiêu làm sao điều khiển hải đông thanh.

Tần Tiêu tổ chức tiệc rượu chiêu đãi nhóm sứ giả, tới khi đã khuya mới tan. Sau khi bọn họ rời đi, Tần Tiêu cùng Kim Lương Phượng vây quanh dã ưng ngắm nhìn hồi lâu, nhưng không dám kéo xuống mảnh vải đen quan sát cẩn thận. Bởi vì loài chim này thật sự rất hung hãn, nếu nhìn thấy người lạ rất dễ kích động mà nổi điên va chạm, nói không chừng sẽ tự ngược mà chết.

Kim Lương Phượng chậc lưỡi nói:

- Hải đông thanh vốn là vật quý mà người Bột Hải chuyên dùng cống nạp cho Đại Đường, lần này lại tặng cho ngươi. Xem ra mặt mũi của ngươi đúng thật là không nhỏ! Thứ này tuy nhỏ nhưng ở trong mắt người Bột Hải cũng là tượng trưng anh dũng thần thánh nhất, đại biểu kính ý cao nhất của người Bột Hải ngươi biết không? Hải đông thanh chính là đồ đằng của người Mạt Hạt tại vùng Bạch Sơn Hắc Thủy.

- Biết, biết!

Tần Tiêu tùy ý nói:

- Cũng cùng ý tứ như chúng ta tặng gấu trúc cho người ta đó thôi!

- Tặng gấu trúc?

Kim Lương Phượng hoài nghi hỏi.

Tần Tiêu ha ha nở nụ cười:

- Có nói ngươi cũng không hiểu đâu.

Kim Lương Phượng cũng không tranh cãi với hắn, thay đổi đề tài nói:

- Vừa rồi khi ngươi chiêu đãi sứ giả Bột Hải, lương thảo từ U Châu chuyển tới Doanh Châu cũng đã đến. Nhưng còn mang theo vài tin tức quan trọng.

- Nga?

Tần Tiêu vung tay lên:

- Mời quan áp lương vào đi!

- Dạ.

Kim Lương Phượng chắp tay cúi đầu, sau đó cười ha ha:

- Nhìn thấy quan áp lương có lẽ đại soái sẽ thật cao hứng.

Trong mắt Tần Tiêu lộ vẻ ngạc nhiên lẫn vui mừng:

- Đừng nói nhiều, nhanh đi!

Một lát sau một vị tướng quân toàn thân tràn đầy sinh lực chạy vào, lớn tiếng vui mừng kêu lên:

- Mạt tướng Thạch Thu Giản bái kiến đại soái!

- Ha ha, là Thu Giản sao, mau đứng lên!

Tần Tiêu vui mừng kéo hắn đứng dậy:

- Tại sao là ngươi đến áp lương đây? Thương thế đã lành hẳn chưa, khi nào về tới đông bắc?

- Nhờ phúc của đại soái, không có gì trở ngại, đã sớm khỏe lại. Đã về U Châu được một tháng, nhưng thật đáng tiếc không được gặp đại soái.

Thạch Thu Giản tràn đầy vui mừng nói:

- Mạt tướng cần chúc mừng đại soái vinh tấn vương tước! Liêu Dương Vương điện hạ, thiên tuế!

- Ha ha, đừng nói những chuyện này, mau ngồi đi!

Tần Tiêu kéo hắn ngồi xuống, lại cẩn thận quan sát hắn, nói:

- Xem ra thần sắc không tệ lắm. Tiểu tử ngươi liều mạng tặng tin chiến thắng như vậy làm chi? Nếu mệt mà chết còn không làm cho ta áy náy cả đời?

Thạch Thu Giản thành thật phúc hậu cười hăng hắc nói:

- Không có gì, mạt tướng chỉ là quá kích động. Trận đại thắng Liêu Đông đến thật không dễ dàng. Đúng rồi đại soái, lần này mạt tướng từ Trường An đến còn mang theo một phong mật tín của hoàng thượng viết cho đại soái.

- Mật tín? Lấy ra!

Thạch Thu Giản cẩn thận tháo áo giáp trước ngực lấy ra một bức thư đưa cho Tần Tiêu:

- Hoàng đế bệ hạ nói đều là việc nhà, dặn ta đừng phô trương, chỉ thầm giao cho đại soái là tốt rồi.

Tần Tiêu mở thư cẩn thận nhìn xuống, là bút tích của Lý Long Cơ, cuối cùng cũng không đóng ấn tín mà là ký tên “Lý Long Cơ”. Trong thư nói vài chuyện: Thứ nhất hắn đã phái Hình Trường Phong đến Giang Nam đón Lý Tiên Huệ các nàng. Thứ hai là Kim Tiên công chúa Lý Trì Nguyệt đã rời khỏi Hoa Sơn trở về Trường An, đang ở Liêu Dương Vương phủ mới mở chờ Lý Tiên Huệ bọn họ. Tới thanh minh sẽ cùng nhau đến Lạc Dương bái tế Thu Nhân Kiệt. Thứ ba là hỏi Tần Tiêu muốn lập ai làm thế tử, hắn dự tính gả một nữ nhi của mình cho thế tử Liêu Dương Vương.

Ba chuyện này đích xác đều là việc nhà. Nhưng trong thư nhắc tới một việc trọng yếu nhất, chính là quốc sự trọng đại: Đột Quyết Khuyết Đặc Lặc phát động binh biến, đã giết chết nhi tử của Mặc Xuyết, tiểu Khả Hãn Bồ Câu cùng một nhóm cựu thần nguyên lão của Mặc Xuyết, cùng Đôn Dục Cốc nâng đỡ Tả Hiền Vương Mặc Cúc Liên đi lên hãn vị, xưng làm Tì Gia Khả Hãn. Tì Gia Khả Hãn phái sứ giả đến cầu hòa hữu hảo với Đại Đường, ý kiến thần tử trong triều không đồng nhất. Lý Long Cơ hỏi Tần Tiêu, nếu cùng Đột Quyết đại quyết chiến, có mấy thành khả năng hoàn toàn tiêu diệt?

Quốc sách trọng đại hạng nhất như thế nhưng Lý Long Cơ lại lấy phương thức mật tín tư nhân mà đưa tới, thật sự làm Tần Tiêu kinh hãi!

Cứ như vậy xem ra đối với việc hòa hay chiến với Đột Quyết, tranh luận trong triều đình thật kịch liệt vô cùng! Bằng không Lý Long Cơ sẽ không do dự như vậy, còn viết thư dò hỏi Tần Tiêu, muốn có sự quyết định. Tần Tiêu nghĩ thầm, mình rời khỏi U Châu hơn một tháng đến Doanh Châu xa xôi, giao thông không tiện, tin tức tắc nghẽn, ngay cả Đột Quyết xảy ra chuyện đại sự như vậy cũng không biết. Xem ra phải nhanh chóng xây dựng trạm dịch cùng đạo đình là chuyện vô cùng cần thiết.

Chương 808: Mạc Bắc kịch biến (2)

Thạch Thu Giản nhìn thấy sắc mặt Tần Tiêu khẽ biến, không khỏi nghi hoặc hỏi:

- Làm sao vậy đại soái, chuyện gì xảy ra sao?

- Nha, không có việc gì, chỉ là một ít việc vặt trong nhà.

Tần Tiêu nói:

- Ngoại trừ phong thư này còn có chuyện gì khác không?

- Nga, là như vậy.

Thạch Thu Giản nói:

- Hoàng đế đã hạ chỉ mở Tần phủ tại Kim Quang Môn Trường An, mở Liêu Dương quận vương phủ, đại soái tùy thời đều có thể tuyển lập thế tử bố trí khai phủ. Còn nữa nga, hắc hắc! Khi mạt tướng rời khỏi Trường An, còn mơ hồ nghe nói, Kim Tiên công chúa đã về Liêu Dương vương phủ đâu!

- Tiểu tử ngươi còn biết học bát quái!

Tần Tiêu cười a a gõ đầu hắn:

- Còn có việc gì sao?

- Mặt khác chỉ là việc công.

Thạch Thu Giản nói:

- Đại đô đốc Trương đại nhân U Châu phái mạt tướng hộ tống tám vạn thạch lương thảo tới đây. Đã giao nhận xong xuôi, còn đang kiểm nhận.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Như thế nào ít như vậy? Tám vạn thạch ăn được vài ngày đây? Vì sao U Châu lại nghèo tới như vậy chứ?

- Không phải nghèo.

Thạch Thu Giản nói:

- Trong kho lương U Châu còn có sáu bảy mươi vạn thạch mễ lương được vận chuyển từ khắp nơi trong Hà Bắc tới, nhưng không cách nào vận chuyển được. Lần trước đại soái mang theo quân dân đại di chuyển, đem ngựa thồ cùng xe trong thành U Châu thuyên chuyển cơ hồ đã sạch sẽ. Trương đại nhân thật vất vả mới có thể tìm được xe ngựa vận chuyển tám vạn thạch lương thảo này. Hắn còn nhờ mạt tướng thúc giục đại soái nhanh chóng để mạt tướng đem xe ngựa mang về U Châu, để có thể vận chuyển lương thảo cho lần tới.

- Ah!

Tần Tiêu gật gật đầu, nhìn qua Kim Lương Phượng nói:

- Kim tiên sinh, một lát ngươi đến kho lương đem toàn bộ lương thảo tính toán một chút, xem có thể chi trì được bao lâu. Sau đó chúng ta còn phải mang theo ngựa thồ cùng xe, ngoại trừ những công trình cần dùng trước mắt, toàn bộ đưa cho Thạch Thu Giản mang về.

- Dạ, đại soái.

Kim Lương Phượng đáp:

- Thành Doanh Châu đã xây dựng hoàn thành, chỉ cần khai khẩn đồng ruộng cùng tu sửa nhà dân, trong quân doanh cần chút ít ngựa thồ cùng xe, ít nhất có thể trích ra hơn mười vạn xe ngựa. Hôm nay ta đã đi qua kho lương, cộng thêm số lương thảo Thạch tướng quân mang tới lần này đại khái trong thành còn mười lăm vạn thạch lương thảo. Nếu tiết kiệm một chút có thể cung cấp quân dân sử dụng trong hai mươi ngày, nhiều nhất không vượt qua một tháng. Trước mắt vừa khai khẩn vừa huấn luyện binh, mọi người đều ăn mạnh, tiêu hao thật lớn!

- Ân...Thạch Thu Giản, ngươi cũng nghe được rồi. Tình huống thật không lạc quan đâu!

Tần Tiêu nói:

- Như vậy đi, ta cũng không lưu ngươi. Đợi ngày mai ta để Kim Lương Phượng mang ngươi đi kiểm kê xe ngựa, ngươi nhanh chóng về U Châu đem tình huống nơi này nói cho Trương Cửu Linh. Để cho hắn dùng tốc độ nhanh nhất vận chuyển lương thảo lại đây cho ta.

- Dạ!

Thạch Thu Giản ôm quyền lên tiếng, sau đó còn nói thêm:

- Mặt khác còn có một việc. Hai ngày trước khi mạt tướng đi qua Du Quan, đại tướng quân Lý Giai Lạc nhờ mạt tướng nói lại với đại soái, hỏi rõ ý tứ. Ở Du Quan có một đám sứ giả Đột Quyết đã đến, nói là ý đặc biệt đến gặp đại soái!

- Gặp ta? Gặp ta làm gì?

Tần Tiêu đầy bụng hồ nghi nhìn Kim Lương Phượng:

- Ta vừa mới giết đại hãn Mặc Xuyết của bọn hắn, chính là kẻ thù chung của toàn bộ Đột Quyết. Sao vậy, bọn hắn còn muốn tới lôi kéo làm quen với ta?

Thạch Thu Giản nói:

- Lý đại tướng quân nói với mạt tướng, nhóm sứ giả Đột Quyết tựa hồ là phụng mệnh Tì Già Khả Hãn đến cùng đại soái kết hôn. Nói là muốn đem thân muội của Tì Già Khả Hãn là A Sử Na Nhược Tuyết công chúa gả cho đại soái làm thiếp!

- A? Ha ha!

Tần Tiêu không khỏi cười vang:

- Thật sự là thú vị! Ta vừa mới làm thịt thúc thúc hắn, hắn lại muốn gả muội muội cho ta, người Đột Quyết thật sự là thú vị, thật thú vị! Được rồi, Thạch Thu Giản, ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi!

Thạch Thu Giản xá một cái lui ra ngoài. Tần Tiêu thuận tay đem mật tín của Lý Long Cơ cho Kim Lương Phượng xem qua:

- Nhìn xem đi. Nhìn rồi ngươi sẽ hiểu được vì sao người Đột Quyết muốn tìm ta kết hôn.

Kim Lương Phượng nở nụ cười:

- Tì Già Khả Hãn này xem ra cao minh hơn Mặc Xuyết. Những năm gần đây Mặc Xuyết liên tục thi hành chính sách tàn bạo trên thảo nguyên, khiến cho Đột Quyết hãn quốc liên tục lục đục nội bộ, địa vị bá chủ của hãn quốc trên thảo nguyên cũng chao đảo không ngừng. Hiện tại Tì Già Khả Hãn lại thông qua việc giết chết tiểu Khả Hãn Bồ Câu mới lên thượng vị. Như vậy tính ra, đại soái hẳn còn là ân nhân của bọn hắn. Bọn hắn làm như thế chỉ có vài ý tứ. Thứ nhất lấy lòng Đại Đường cùng đại soái, tỏ vẻ không truy cứu cái chết của Mặc Xuyết, thậm chí còn tỏ vẻ cảm kích. Thứ hai, vì hòa đàm với Đại Đường, tìm chút vốn liếng chính trị.

- Tiền vốn chính trị?

Tần Tiêu nhíu mày, chậm rãi gật đầu:

- Ngươi nói rất có đạo lý. Đây nhất định là Đôn Dục Cốc ra chủ ý cho Tì Già Khả Hãn. Hắn hiểu rõ lập trường của ta, đó là cực lực chủ chiến. Hắn cũng rõ ràng Đại Đường hòa hay chiến đối với Đột Quyết không tránh khỏi sẽ trưng cầu ý kiến bên đông bắc này. Mà bên đông bắc lời nói của Tần Tiêu ta là có phân lượng nhất. Người Đột Quyết chỉ cần theo ta hóa thù thành bạn kết thành thông gia, ngay cả hoàng đế muốn ném chuột cũng sợ vỡ bình. Lão nhân tinh Đôn Dục Cốc kia, thật sự là thông minh lanh lợi, thật quá tinh minh rồi!

Kim Lương Phượng nhìn Tần Tiêu với ánh mắt trêu chọc, ha ha cười nói:

- Vậy đại soái dự định làm sao bây giờ đây? Đây là thân muội của Tì Già Khả Hãn đâu, chớp mắt ngươi sắp thành phò mã gia của Đột Quyết hãn quốc, chậc chậc!

- Được rồi, đừng nhiều vô nghĩa!

Tần Tiêu liếc mắt xem thường:

- Chức phò mã dễ làm như vậy sao? Vì một mình ta ngăn cản quốc sách của vương triều Đại Đường, việc này ta không làm. Hơn nữa nữ tử Đột Quyết có gì kỳ lạ chứ, nói không chừng uy mãnh như man ngưu, khí lực còn lớn hơn ta, hơn nữa còn đầy mùi vị dê bò!

- Ha ha, ngươi thật đúng là thú vị!

Kim Lương Phượng nở nụ cười:

- Đó đều là tà thuyết ngụy biện, đã kéo đi quá xa rồi. Theo ta xem, đại soái không đáp ứng cầu thân là bởi vì trở ngại chuyện riêng tư của mình ảnh hưởng quốc sách quốc gia. Nhưng cũng không thể cự tuyệt quá thô bạo vô lễ, làm Tì Già không thể xuống đài, làm quan hệ giữa hai nước lại lâm vào khẩn trương, để triều đình rơi vào thế bị động!

Tần Tiêu bĩu môi nói:

- Theo ý tứ của ngươi, cưới cũng không được, không cưới cũng không xong, đến tột cùng nên làm sao bây giờ?

- Kéo!

Kim Lương Phượng phun ra một chữ.

- Không được!

Tần Tiêu lập tức lắc đầu:

- Đây không phải tỏ vẻ với mọi người, Tần Tiêu này cùng người Đột Quyết có vấn đề, mắt thèm công chúa Đột Quyết sao? Dựa theo ý tứ của ta, vẫn nên quyết đoán cự tuyệt là tốt nhất. Thứ nhất hoàn toàn chặt đứt ý niệm của người Đột Quyết đối với ta, thứ hai tỏ rõ thái độ của ta cho hoàng thượng cùng triều đình biết rõ!

Chương 809: Tiêu sái cự hôn (1)

- Vì sao đại soái phải vội vã tỏ thái độ?

Kim Lương Phượng giảm thấp thanh âm nói:

- Chẳng lẽ ngươi không phát hiện bây giờ triều đình đang tranh luận kịch liệt về thái độ xử lý quan hệ với Đột Quyết hay sao? Ngay cả hoàng thượng cũng không thể quyết định, ngươi vội vã tỏ thái độ chẳng phải là bao biện làm thay sao?

- Ha ha! Lão mũi trâu, ngươi thật sự thông minh lanh lợi, cũng đủ nham hiểm.

Tần Tiêu cười nói:

- Nhưng ngươi lại không hiểu rõ hoàng thượng, không thấy rõ vị trí trước mắt của chúng ta. Chúng ta là quân đội biên cương, nên biểu hiện thái độ của một quân đội cần có. Quân đội đang làm gì? Chính là dưới tình huống không thể điều hòa chính trị, cần dùng vũ lực giải quyết vấn đề. Cho nên thái độ của chúng ta nhất định phải rõ ràng, phải cứng rắn, chính là muốn cấp cho phái chủ chiến trên triều đình thêm lực lượng, để trong lòng hoàng thượng có nắm chắc. Nếu những quân nhân như chúng ta đều cũng do dự, chập chờn không chừng, vậy Đại Đường triều đình càng không biết nên làm sao mới phải. Cho nên ta không có lựa chọn, chỉ có thể chủ chiến, đây chính là trách nhiệm của ta. Ngươi hiểu chứ?

Kim Lương Phượng ngạc nhiên sững sờ, chậm rãi gật đầu:

- Xem ra ngươi đem vị trí của mình bãi rõ ràng hơn ta một ít. Trước mắt ngươi không phải đại thần tọa đàm trong triều đình, mà là đại tướng biên cương. Đích thật phải làm như vậy. Như vậy ngươi hẳn đã biết làm sao trả lời mật thư của hoàng thượng rồi đi?

- Đó là tự nhiên!

Tần Tiêu tràn đầy tự tin nói:

- Kỳ thật hoàng thượng viết thư đến hỏi ý kiến của ta, cũng không phải nhất định muốn ta biểu lộ thái độ gì. Ta không phải là tể tướng, cũng không phải trọng thần, tuy rằng ta nắm giữ Liêu Đông quân, nhưng còn chưa cường đại đến mức có thể ảnh hưởng triều đình. Cho nên hoàng thượng cũng không trông cậy ta có thể quyết định. Mà chỉ muốn ta biểu quyết tâm, lấy hành động ủng hộ phái chủ chiến trong triều đình mà thôi. Đây mới là dụng ý sâu nhất của hoàng thượng, ngươi hiểu được rồi sao?

- Ha ha, xem ra sự ăn ý giữa ngươi cùng hoàng thượng đích xác làm người ngoài không sao tưởng nổi.

Kim Lương Phượng cười nói:

- Theo ngươi nói như vậy, trong lòng hoàng thượng thật ra là muốn chủ chiến?

- Có thể âm thầm nói cho ngươi biết, đúng vậy!

Tần Tiêu gật đầu:

- Khi hắn giao việc này cho ta, đã nói muốn hoàn toàn tiêu diệt Bắc Địch. Hơn một năm nay hoàng thượng có thể nói là tận hết tâm huyết ủng hộ Liêu Đông quân. Trước mắt chúng ta vừa đại thắng một trận, hắn làm sao cam tâm buông tha người Đột Quyết đã bị đánh tàn? Ta có chút hiểu rõ hoàng thượng. Hắn có tầm mắt, có đảm phách, hắn cần làm chuyện gì nhất định phải làm được hoàn toàn, không chút do dự. Cho nên ở trong lòng của hắn, nhất định muốn ở thời gian nhanh nhất đi giải quyết người Đột Quyết!

- Hoàng thượng quả nhiên là anh chúa làm đại sự!

Kim Lương Phượng khen ngợi:

- Từ khi hắn mới đăng cơ đã có thể thấy được một ít ý tứ. Lôi lệ phong hành cắt giảm quan viên thừa thãi, đặc biệt trọng dụng người trẻ tuổi. Thi hành bồi dưỡng nhân tài văn võ, không có việc nào không làm ảnh hưởng đại sự kế hoạch trăm năm của cả vương triều. Hiện tại hắn lại quyết định tiêu diệt Bắc Địch hoàn toàn...Tốt, tốt! Thực lực Đại Đường phát triển tới hôm nay, đích thật có kỹ năng này! Lúc trước ở năm đầu Trinh Quán Thái Tông hoàng đế quyết định tiêu diệt Đột Quyết, vẫn còn chưa thể so sánh với bây giờ. Ta cảm giác lần này chính là cơ hội tốt tuyệt hảo định phương bắc!

Tần Tiêu ha ha cười nói:

- Lão gia hỏa, ta cảm giác ngươi càng ngày càng biết nịnh nọt!

Kim Lương Phượng tức giận liếc mắt nhìn Tần Tiêu hỏi:

- Vậy ngươi nói đi, làm sao tiếp đón đám sứ giả Đột Quyết kia?

- Vẫn nên đem người mời đến rồi nói sau. Đại Đường là quốc gia lễ nghi, ít nhất không thể mất cấp bậc lễ nghĩa.

Tần Tiêu nói:

- Sau đó ta giáp mặt cự tuyệt bọn hắn, dùng lời lẽ đanh thép cự tuyệt.

Kim Lương Phượng nở nụ cười:

- Lại muốn tỏ uy phong, thật không chịu nổi ngươi!

- Đừng nói nhảm, việc này đều giao cho ngươi làm. Ngày mai ngươi xử lý xong xe ngựa với Thạch Thu Giản thì cùng hắn đi một chuyến. Ngươi đi tiếp đón sứ giả Đột Quyết đưa tới Doanh Châu, cho bọn họ nhìn xem quân uy lẫm lẫm của Liêu Đông quân chúng ta một chút!

- Dạ!

Vài ngày sau, Kim Lương Phượng đến Du Quan một chuyến, sau đó đưa về nhóm sứ giả Đột Quyết.

Sứ giả Đột Quyết ngoài năm mươi tuổi, dáng vẻ thập phần cẩn thận đi tới phòng nghị sự phủ đô đốc Doanh Châu, vừa đến liền bái xuống:

- Đột Quyết hãn quốc Mạc Hạ Đạt Kiền, bái kiến Đại Đường Liêu Dương Vương điện hạ! Điện hạ thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!

- Miễn, đứng lên đi!

Tần Tiêu ngồi trên thượng vị, từ trên cao nhìn xuống, tùy ý phẩy tay:

- Mời ngồi!

Mạc Hạ Đạt Kiền ngồi qua một bên, không dám nhìn thẳng Tần Tiêu, chỉ buông thỏng mí mắt nhìn xuống đất, trong lòng nhảy mạnh, có chút không yên nói:

- Thần phụng lệnh Đột Quyết Tì Già đại hãn, đặc đến thăm Liêu Đông quân dưới trướng vương gia, mang đến ba ngàn dê bò, một ngàn con ngựa, thỉnh vương gia vui lòng nhận cho.

- Quá khách khí, quá khách khí.

Tần Tiêu khẽ cười:

- Đến mà không lui thì cũng phi lễ, tuy rằng trước đó không lâu hai nước chúng ta đã giao chiến, nhưng nếu quý quốc hào phóng như vậy, chúng ta đây cũng không thể không biết điều. Như vậy đi, vùng khỉ ho cò gáy như Doanh Châu cũng không có thứ tốt gì khác, chỉ có vàng bạc. Kim trưởng sử, trong chốc lát ngươi thu thập một chút, để Mạc Hạ Đạt Kiền mang về tặng cho Tì Già Khả Hãn.

Kim Lương Phượng ứng tiếng, đưa mắt liếc nhìn Mạc Hạ Đạt Kiền, thấy hắn càng thêm cục xúc bất an. Những lời của Tần Tiêu nghe qua thật cao ngạo vô cùng, Mạc Hạ Đạt Kiền vốn đã tìm hiểu tính tình của Tần Tiêu, lúc ấy Kim Lương Phượng đã thêm mắm thêm muối nói: “Tần Tiêu là một kẻ giết người không chớp mắt, võ công cái thế, lãnh khốc vô tình, tâm như sắt đá, thủ đoạn cay độc” vân vân, đã sớm hù dọa Mạc Hạ Đạt Kiền đến run rẩy.

Tần Tiêu nhìn Mạc Hạ Đạt Kiền, nói:

- Quý sứ còn có việc sao? Nếu như không có ta sẽ cho Kim trưởng sử đưa ngươi đi dạo chung quanh Doanh Châu một chút. Nhìn xem phong cảnh biên tái Đại Đường, thưởng thức quân uy của chúng ta đi.

- Đa tạ ý tốt của vương gia, nhưng lần này hạ thần đến ngoại trừ khao quân, còn có sứ mạng khác.

Mạc Hạ Đạt Kiền khẩn trương nói:

- Chính là...chính là...

Hắn nhìn thấy bộ dáng lãnh ngạo nghiêm túc của Tần Tiêu, thật sự không có chút sắc mặt tốt, cảm giác nếu thốt lời liên hôn thật sự quá mức đường đột.

Tần Tiêu cau mày:

- Là chuyện gì?

- Ách...

Mạc Hạ Đạt Kiền nuốt nước bọt, khởi lên dũng khí nói:

- Hạ thần phụng lệnh của đại hãn, tiến cử làm mai mối cho vương gia. Tì Già đại hãn có một thân muội tên là A Sử Na Nhược Tuyết, vừa mười bảy tuổi, cực kỳ xinh đẹp lại thanh tao thông minh, không chỉ biết cưỡi ngựa bắn cung hơn nữa tinh thông cầm kỳ thư họa, tuyệt không giống như những nữ tử thảo nguyên khác. Ý tứ của Tì Già đại hãn muốn đem A Sử Na Nhược Tuyết công chúa gả cho vương gia.

Chương 810: Tiêu sái cự hôn (2)

Tần Tiêu im lặng một lúc lâu, cười lạnh một tiếng:

- Cực kỳ xinh đẹp? Xinh đẹp hơn công chúa Đại Đường sao?

- Việc này...

Mạc Hạ Đạt Kiền tuôn mồ hôi, nhất thời nghẹn lời. Hắn đương nhiên biết vị Liêu Dương Vương này từng cưới hai vị công chúa Đại Đường, mấy vị phu nhân khác đều là tuyệt sắc nhân gian.

Bản thân hắn lại dùng từ “cực kỳ xinh đẹp” nói trước mặt hắn chẳng khác gì múa rìu qua mắt thợ.

Kim Lương Phượng nhẫn nhịn không bật cười, vội vàng đi tới hòa giải cho đôi bên:

- Hạ Đạt Kiền đại nhân, ngươi không phải mang theo bức họa của Nhược Tuyết công chúa sao, sao không lấy ra đưa vương gia nhìn xem?

- Nha, đúng đúng!

Mạc Hạ Đạt Kiền giống như bắt được cây cỏ cứu mạng, vội vàng lấy ra một bức tranh cuộn thật dày, mở ra tươi cười nhìn Tần Tiêu nói:

- Vương gia, đây chính là bức họa của A Sử Na Nhược Tuyết công chúa, giống y đúc người thật bên ngoài. Đây là mời họa sư giỏi nhất Đột Quyết vẽ ra, rất giống người thật. Vương gia có thể nhìn xem có vừa lòng hay không.

Tần Tiêu thản nhiên tùy ý nói:

- Được, vậy để bổn vương nhìn xem vị công chúa Đột Quyết này rốt cục xinh đẹp như thế nào.

Mạc Hạ Đạt Kiền vui sướng mở bức tranh nâng lên đỉnh đầu.

Trên bức họa là một nữ tử đang chống cằm mà ngồi, trên thân mặc một bộ trường bào lông chồn màu trắng pha đỏ, đầu đội mũ nỉ đuôi bạch hồ, một thân quý khí vô cùng. Hơn nữa gò má lại đầy đặn tinh mịn, không giống người thường. Nhưng lại dựa theo phong cách vẽ tranh của Đại Đường hiện tại, đem ánh mắt vẽ dài, có chút mập mạp, tuy rằng môi son mũi thon, nhưng với ánh mắt người hiện đại của Tần Tiêu, nét vẽ không chút nhịp nhàng. Hơn nữa dáng người...cũng không biết có phải do họa sư cố ý vẽ thành như vậy hay không, bởi vì nghĩ người Đại Đường luôn thích nữ tử tròn trịa đầy đặn, vừa nhìn qua không thấy cả vòng eo, ở cằm còn hơi có nọng, ngón tay lại mập mà đầu ngón tay lại nhọn, còn đeo đầy trang sức trên tay.

Tần Tiêu xoa xoa mũi khẽ cười, Kim Lương Phượng cười trộm một bên, Mạc Hạ Đạt Kiền lại bất an thấp thỏm.

Một lát sau Tần Tiêu quay về ngồi xuống chủ vị, lại nhìn Mạc Hạ Đạt Kiền nói:

- Thu lại đi, Mạc Hạ Đạt Kiền. Ta xem một chút để tỏ lòng tôn trọng đối với Tì Già Khả Hãn, cũng không phải tỏ vẻ ta có ý hòa thân. Phiền toái ngươi trở về chuyển cáo Tì Già Khả Hãn, nói Tần mỗ thê thiếp đã nhiều, nữ nhân trong nhà nếu không phải công chúa thì là cáo mệnh phu nhân được khâm phong, không thì là tướng quân mang binh. Ta là quận vương nên cưới người nào đều phải được hoàng đế đồng ý mới được. Nếu Tì Già Khả Hãn quả thật muốn hòa thân, không bằng trực tiếp đi tìm hoàng đế, đem công chúa gả cho hoàng thân càng thêm thích hợp. Ta tạm thời còn chưa có quyết định này. Mời về chuyển cáo Tì Già Khả Hãn, Tần Tiêu cảm tạ ý tốt của hắn. Nhưng chuyện hòa thân này, tạm thời không cần nhắc tới. Trừ phi hoàng đế tứ hôn cho phép thì ta mới dám cưới!

Tần Tiêu nhìn thấy vẻ mặt Mạc Hạ Đạt Kiền trướng lên đỏ bừng nổi cả gân xanh, nhẫn nhịn nén cười, bước xuống vài bước đi tới bên cạnh hắn nói:

- Hạ Đạt Kiền đại nhân, ta là đại tướng quân biên cương, sao có thể tùy tiện thành thân với công chúa nước láng giềng đây? Tin tức này nếu rơi vào tai triều đình, rất nhiều người có ý xấu sẽ đem ra gây khó khăn, biết không? Mời ngươi thông cảm nỗi khổ tâm của ta, đem ý tứ này chuyển cấp cho Tì Già Khả Hãn.

Mạc Hạ Đạt Kiền thu hồi bức tranh, xoay người đặt tay lên ngực hành lễ:

- Hạ thần nhất định chuyển lời của vương gia đến đại hãn!

- Ân, như vậy cũng tốt.

Tần Tiêu gật đầu:

- Người đâu, mời quý sứ đi xuống nghỉ ngơi, khoản đãi thật tốt.

Vài binh tốt tiến vào mời nhóm sứ giả ra ngoài, dàn xếp tới khách phòng phủ đô đốc.

Mấy người kia vừa rời đi, Tần Tiêu a a cười:

- Nhìn qua dài không dài, ngắn không ngắn, còn gọi là công chúa Đột Quyết “cực kỳ xinh đẹp” đâu, thật khó xem!

Kim Lương Phượng buồn cười:

- Ngươi thật là! Nếu người ta thật sự xinh đẹp, có phải ngươi sẽ hối hận hay không? Chỉ do ánh mắt của ngươi quá cao, ta nhìn thấy thật xinh đẹp ah?

- Vậy mời nàng gả cho ngươi được rồi!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Một nữ nhân mập mạp, ta không cần!

Kim Lương Phượng dở khóc dở cười:

- Có lẽ người ta cố ý vẽ thành như thế đây? Ngươi phải biết họa sư bây giờ rất yêu thích vẽ tranh theo phong cách như thế.

- Được rồi, nhìn thoáng qua liền cự tuyệt thật thanh thản không chút tiếc nuối. Không phải chỉ là một nữ nhân mập mạp thôi sao, ngoài phố xá Đại Đường tùy tiện đều có một đống!

Tần Tiêu mười phần tự hào nói:

- Ta xem chừng lần này Tì Già Khả Hãn cùng Đôn Dục Cốc phải tức giận một trận. Từ bức tranh mà xem bọn hắn vẫn phí không ít công sức, cố ý dựa theo thói quen thẩm mỹ của người Đường mà vẽ tranh. Nhưng bọn hắn thật không ngờ Tần Tiêu này ý chí kiên định, hết thảy lấy quốc sự làm trọng, vì sao lại vì nữ sắc mà lầm đại sự đây chứ!

Kim Lương Phượng tức giận phi một ngụm:

- Thật ghê tởm!

Sứ giả Đột Quyết cũng không tâm tình thưởng thức biên cảnh Đại Đường hay quân tư uy vũ, chỉ khách sáo hàn huyên một lúc đã xám xịt cáo từ rời đi.

Thời gian trôi qua hơn một tháng tình hình vẫn thật yên lặng. Mỗi ngày chuyện Tần Tiêu cần làm chính là giám sát thẩm tra quân điền chung quanh, việc huấn luyện Hổ Kỵ sư cũng hoàn toàn giao cho Hoàn Tử Đan cùng người của Thiên Binh Giám.

Bất kể là quân vụ hay châu vụ tựa hồ không thấy phát sinh chuyện gì đáng giá nhắc tới.

Tần Tiêu ghìm cương ngựa, chậm rãi đi vào trong thành Doanh Châu, Mặc Y cùng Kim Lương Phượng đi theo phía sau.

Sương mù bao phủ dày đặc, biên cương thê lương cùng hùng tráng, cảnh sắc kỳ thật rất đẹp.

Nhất là tận mắt nhìn thấy trăm dặm quân điền, còn mang theo chút cảm giác tự hào.

Nhưng trong lòng Tần Tiêu vẫn mơ hồ có chút bất an, mơ hồ sẽ phát sinh chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi, vì vậy tâm tình hắn vẫn luôn nặng nề.

Mặc Y thúc ngựa đi bên cạnh hắn, nhìn thấy vẻ mặt tối tăm của hắn, không khỏi lo lắng hỏi:

- Làm sao vậy lão công, gần đây mệt nhọc lắm sao?

- Nga, không có. Ta không sao.

Tần Tiêu cười cười, quay đầu nhìn Kim Lương Phượng nói:

- Kim tiên sinh, từ sau khi sứ giả Đột Quyết rời khỏi, Doanh Châu còn yên tĩnh hơn cả quan nội. Ngươi nói điều này bình thường sao?

- Chẳng lẽ ngươi hi vọng mỗi ngày đều đánh trận à?

Kim Lương Phượng nói:

- Đột Quyết vừa trải qua trận đại bại cùng đại biến, Đại Đường đang chuyển đổi, tứ phương đều đang xem chừng. Cho nên sẽ không xuất hiện cục diện khó khăn đâu.

- Ngô...kỳ thật ta cảm giác càng im lặng như vậy càng làm người ta cảm giác bất an.

Tần Tiêu nói:

- Ta vẫn luôn có một loại dự cảm không ổn, có thể sẽ phát sinh chuyện gì đó mà chúng ta không thể tưởng tượng. Từ ngày ta lĩnh quân từ U Châu đi tới Du Quan, thẳng cho tới hôm nay đều có loại cảm giác này. Cảm giác như chúng ta đã xem nhẹ việc gì đó. Nhưng cố gắng suy nghĩ lại cứ nghĩ không ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau