PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 801 - Chương 805

Chương 801: Không được ngang bướng (1)

Lý Tự Nghiệp đối với ngữ điệu châm chọc của Tần Tiêu thật sự không thói quen, toàn thân mất tự nhiên thoáng xoay người, lại quay qua nói với Tần Tiêu:

- Đại soái, ta tới tìm ngươi có chuyện cần nói...có thể nói riêng được không?

- Đi đâu nói đây?

Tần Tiêu ra vẻ lãnh ngạo nhìn hắn:

- Có lời gì không thể nói ở trong này sao? Đại đô đốc là người đứng đầu của chúng ta, có chuyện gì cũng phải để hắn định đoạt. Đạo lý đơn giản như vậy chẳng lẽ ngươi không rõ sao?

Lý Tự Nghiệp bị mỉa mai, không khỏi có chút phẫn nhiên nói:

- Đại soái, ngươi nhìn thấy những huynh đệ đứng sau lưng ta sao? Ngươi còn nhớ rõ bọn họ là ai sao?

- Nhớ rõ, đều nhớ rõ.

Ánh mắt Tần Tiêu đảo qua mọi người, ngữ khí bình tĩnh nói:

- Có tướng quân, có hiệu úy, có tiểu binh. Toàn bộ là người quen cũ năm xưa ở Tả Uy Vệ, cùng nhau hỗn qua tại Sóc Phương.

- Đại soái nhớ rõ là tốt rồi.

Lý Tự Nghiệp nói:

- Những huynh đệ chúng ta đây, đi theo đại soái vào sinh ra tử không chỉ một hai lần. Nhưng hôm nay đại soái muốn bỏ quên chúng ta, không quan tâm chúng ta! Ngươi nói làm vậy...

- Làm cái gì ah?

Tần Tiêu đề cao thanh âm, híp mắt nhìn Lý Tự Nghiệp:

- Ngươi nói bậy bạ chuyện gì, từ khi nào ta nói qua không nhớ những huynh đệ các ngươi sao? Trong mắt ngươi, Tần Tiêu này là người bạc tình vô nghĩa như vậy sao?

- Vậy ngươi còn...

Lý Tự Nghiệp cũng lớn tiếng trừng mắt nhìn Tần Tiêu muốn rống lên, nhưng lại nhìn thấy ánh mắt muốn giết chết người của Tần Tiêu, không khỏi có chút ngây ngẩn cả người, nuốt nước bọt đem lời còn lại nuốt xuống.

- Ta làm sao vậy?

Tần Tiêu đứng dậy, tiến tới trước vài bước:

- Nói chuyện đi? Vì sao không lên tiếng? Mỗi người võ trang đầy đủ mặc cả giáp trụ chỉnh tề như vậy! Xem dạng này là muốn tới bức cung sao?

- Không phải!

Lý Tự Nghiệp vội vàng lắc đầu, mọi người đứng sau lưng hắn có chút kinh hoảng lui ra sau hai bước, vẻ mặt sợ hãi.

Lý Tự Nghiệp cắn răng tránh khỏi ánh mắt Tần Tiêu, thấp giọng giận oán nói:

- Nếu ngươi còn nghĩ tới những huynh đệ chúng ta, còn giao chúng ta cho một tiểu bạch kiểm chưa từng ăn nằm qua chiến trường!

- Càn rỡ!

Tần Tiêu thấp giọng gầm lên:

- Ngươi nghe ai nói? Tên thô lỗ như ngươi khi nào lại bát quái như nữ nhân nhiều chuyện đây? Tiểu bạch kiểm, ngươi nói ai?

Lý Tự Nghiệp là người trực tính, không tự chủ được liếc mắt nhìn Trương Cửu Linh, trong ánh mắt tràn đầy xem thường, lẩm bẩm nói:

- Người nào thì trong lòng đại soái tự nhiên rõ ràng.

- Lý Tự Nghiệp!

Tần Tiêu chợt lớn tiếng muốn mắng hắn vài câu. Dù sao so sánh với Trương Cửu Linh, hắn vô cùng quen thuộc Lý Tự Nghiệp, cho dù có đánh nhau một trận cũng sẽ không tan vỡ quan hệ đôi bên. Nhưng nhất định không thể để cho Trương Cửu Linh cảm thấy khó chịu quá mức. Đúng lúc này Trương Cửu Linh đi nhanh vài bước tới bên cạnh Tần Tiêu, khom người cúi đầu nói:

- Vương gia nguôi giận!

Trương Cửu Linh xoay người lại, vẻ mặt mỉm cười nhìn Lý Tự Nghiệp:

- Lý đại tướng quân, hiện tại ta có thể chứng thật tin tức ngươi nghe được là chân thật. Vương gia đã quyết định đem Tả Uy Vệ của ngươi giao cho “tiểu bạch kiểm” này thống lĩnh, phòng giữ U Châu.

Lý Tự Nghiệp sửng sốt, nhếch môi cười rộ lên:

- Nghe được không, hắn đều tự nhận là tiểu bạch kiểm, ha ha!

Có câu nói vật họp theo loài, những người theo sau hắn đều là người thô lỗ, không nhịn được bật cười vang.

Trương Cửu Linh vẫn giữ nguyên bộ dạng đang mỉm cười, Tần Tiêu lại hơi ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh trừng Lý Tự Nghiệp. Lý Tự Nghiệp đang cười vui vẻ, đột nhiên cảm giác không thích hợp, vừa quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt của Tần Tiêu, không khỏi cả kinh, vội vàng ngừng lại ho khan hai tiếng. Nhóm tướng sĩ sau lưng hắn phản ứng chậm chạp vẫn còn đang cười to, Lý Tự Nghiệp giẫm chân:

- Cười cái trứng, một đám ngu xuẩn!

Mọi người nhất thời nín bặt, vội gục đầu không dám lên tiếng.

Vẻ mặt Tần Tiêu lạnh lùng nhìn bọn họ:

- Cười ah, như thế nào không cười nữa đây?

Lý Tự Nghiệp vội vàng đánh trống lảng thật nhanh:

- Ta không cười, nói chuyện. Đại soái, hôm nay ta thật nghiêm chỉnh nhắc tới một điều thỉnh cầu, có thể không cần đi theo tiểu bạch...nga, là đại đô đốc lưu tại U Châu. Ta muốn cùng đại soái cùng nhau đến Doanh Châu.

Tần Tiêu bước tới ngồi xuống, nhẹ nhàng nói:

- Việc này phải do đại đô đốc quyết định.

Trương Cửu Linh vẫn giữ nguyên bộ dạng đang mỉm cười:

- Ta không có ý kiến, vẫn để vương gia đến định đoạt đi.

Mọi người cùng nhìn về phía Tần Tiêu, chẳng khác gì sói đói nhìn khối thịt nướng.

Tần Tiêu liếc nhìn Trương Cửu Linh đang mỉm cười, lại nhìn qua nhóm người Lý Tự Nghiệp, nháy mắt, không nói lời nào.

Lý Tự Nghiệp sững sờ nhìn Tần Tiêu thật lâu nhưng thấy hắn không nói chuyện, gấp đến muốn nhảy dựng lên, lớn tiếng hét:

- Đại soái, ngươi nói chuyện đi chứ!

Tần Tiêu nhìn chằm chằm Lý Tự Nghiệp, phun ra vài lời:

- Nói cái gì đây? Ngươi đã là binh sĩ dưới trướng đại đô đốc, ngươi đi hay ở do hắn quyết định. Tới tìm ta ồn ào cái gì?

- Ách?

Lý Tự Nghiệp bị đổ ngược trở về, gân xanh nổi lên. Nhưng hắn hiểu biết tính tình của Tần Tiêu, chuyện hắn đã quyết định sẽ không khả năng thay đổi. Không còn biện pháp, hi vọng duy nhất trước mắt là phải kéo mặt xuống đi cầu Trương Cửu Linh.

Trương Cửu Linh nghe xong lời nói của Tần Tiêu, trong lòng vừa cảm kích vừa bất đắc dĩ. Hắn hiểu rõ ràng tuy rằng Tần Tiêu còn chưa đem ấn tín giao vào trong tay hắn, nhưng đã dùng phương thức này giao tiếp xong binh quyền. Bất đắc dĩ chính là những người tham gia quân ngũ kia chỉ thừa nhận một mình Tần Tiêu làm chủ soái, mà bản thân mình muốn khống chế bọn họ xem ra không chỉ là chuyện một sớm một chiều có thể hoàn thành.

Lý Tự Nghiệp nỗ lực thay đổi sắc mặt của mình, khiến cho khuôn mặt hắn thoạt nhìn có vẻ ôn hòa, lại hơi khom người ôm quyền nói với Trương Cửu Linh:

- Đại đô đốc, vậy...ngươi cho một câu trả lời được không?

Trương Cửu Linh nở nụ cười:

- Ta tự nhiên là...chỉ có thể tôn trọng quyết định của vương gia!

- Trời ạ!

Lý Tự Nghiệp buồn bực kêu lên:

- Hai người thông minh hợp lại khi dễ kẻ quê mùa chúng ta sao?

- Được rồi Lý Tự Nghiệp, đừng tiếp tục náo loạn ở chỗ này.

Tần Tiêu nén cười, mười phần nghiêm túc nói:

- Đừng quên, các ngươi là quân nhân. Ta hỏi ngươi, quân nhân quan trọng nhất là gì?

Lý Tự Nghiệp kêu rên:

- Là...phục tùng!

- Vậy đừng đứng mãi trong này, nên đi làm việc đi.

Tần Tiêu phất tay, có chút không kiên nhẫn nói:

- Còn các ngươi nữa, cùng đi theo hống cái gì đây? Tham gia quân ngũ tại U Châu cũng là quân nhân, đi Doanh Châu chẳng lẽ còn làm việc khác sao? Nếu không phải là tinh nhuệ mà ta tin tưởng, ta còn không muốn lưu các ngươi ở lại địa phương trọng yếu như U Châu đâu. Đi Doanh Châu thì thế nào? Mỗi ngày khiêng gạch sửa nhà, cày cấy bào đất mở đồng ruộng. Các ngươi làm vậy vui sao? Ta nói cho các ngươi biết, ngoan ngoãn lưu lại U Châu chăm chỉ luyện binh, đừng nghĩ ngợi lung tung rồi gây chuyện. Các ngươi đừng tưởng rằng đại đô đốc là một văn nhân thì dễ khi dễ. Làm một gã thống soái hắn còn xuất sắc hơn ta. Hơn nữa cũng sẽ không bao che khuyết điểm giống như ta trước kia. Nếu các ngươi làm xấu mặt, đến lúc đó đừng trách quân pháp vô tình!

Chương 802: Không được ngang bướng (2)

Lý Tự Nghiệp vội vàng biện bạch:

- Chỉ cần có thể đi theo đại soái, chết còn không sợ, chẳng lẽ sợ đi sửa tường làm ruộng? Lão tiểu tử Lý Giai Lạc kia có gì tốt, đại soái lại chịu dẫn hắn đi Doanh Châu, còn đem chúng ta ném lại U Châu thủ hang ổ! Ta không vui! Ta thật sự không vui!

- Ngươi còn chưa thôi sao, Lý Tự Nghiệp!

Tần Tiêu dở khóc dở cười khiển trách:

- Ngươi nhìn hình dạng của ngươi bây giờ mà xem, làm sao giống một vị tướng quân. Rõ ràng là một hài đồng bướng bỉnh, nói ra thật dọa người! Nói cho ngươi biết, hiện tại tình hình ở đông bắc vô cùng phức tạp, nếu ngươi vẫn còn là quân nhân Đại Đường thì phải phục tùng an bài, hết thảy nghe theo quân lệnh làm việc. Nếu ngay cả ngươi cũng muốn làm ẩu, đông bắc càng lộn xộn, ngươi hiểu không? Đừng hồ nháo dọa người ở chỗ này, cút đi!

Lý Tự Nghiệp ngây người hồi lâu, nhìn gương mặt xanh mét của Tần Tiêu, cùng dáng mỉm cười bí hiểm của Trương Cửu Linh, chỉ đành bất đắc dĩ thở dài một hơi:

- Ta hiểu được rồi. Xin lỗi, đại soái, đại đô đốc. Ta biết sai lầm rồi, cáo từ!

Dứt lời Lý Tự Nghiệp mang theo mọi người quay lưng không rên một tiếng rời đi, đi tới hùng hổ, rời đi thật yên tĩnh.

Trong lòng Tần Tiêu hiểu rõ trong tim họ cảm thấy thật uất ức, nhưng họ làm thế nào cũng không nghĩ đến vì sao Tần Tiêu lại không nể tình, còn mắng họ một trận, sau đó cự tuyệt yêu cầu của họ.

Trương Cửu Linh khẽ lắc đầu, lại nở nụ cười:

- Đều là những người thật thà phúc hậu lại ngay thẳng!

- Phải, họ đều là binh sĩ tốt!

Tần Tiêu cũng nở nụ cười:

- Những người này kỳ thật không khó khống chế như ngươi tưởng tượng. Lấy tài trí cùng năng lực của ngươi, tin tưởng một ngày nào đó họ sẽ tin phục ngươi.

Trương Cửu Linh nghiêm túc xoay người hướng Tần Tiêu thi lễ:

- Cửu Linh đa tạ vương gia luôn giữ gìn, thật sự vô cùng cảm kích.

- Quá khách khí, Cửu Linh huynh đệ.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Ở trong triều đối mặt đại quan sĩ tử, nói đạo lý nhiều người sẽ không thấy lạ. Hiện tại đến nơi này càng nhiều thời điểm chúng ta cần đối mặt là chém giết trên chiến trường, là người mà đầu đao liếm máu. Bọn họ chỉ tín ngưỡng thực lực, chỉ phục theo quyền uy. Những lễ nghi rườm rà kỳ thật ý nghĩa không lớn. Vừa rồi ngươi cũng nhìn thấy, ta quát mắng bọn hắn, lại không ai tranh luận. Nếu như còn ở trong triều, làm sao có thể đây? Nói không chừng ta chỉ vừa tùy tiện nói một câu, sẽ biến thành một trận nước bọt tranh cãi, biến thành không đội trời chung.

Trương Cửu Linh cười a a:

- Kỳ thật Cửu Linh cũng rất thích tính cách thô lỗ cùng hào phóng như thế. Nhưng những năm gần đây đã dưỡng thành thói quen cổ hủ như thế. Xem ra những gì ta cần học tập vẫn còn rất nhiều thôi. Đầu tiên phải học biết làm sao hòa mình với họ, hiểu được ý nghĩ của họ, lý giải tư tưởng của họ.

- Kỳ thật rất đơn giản.

Tần Tiêu nói:

- Ngươi đi vào quân doanh ở lại vài tháng, cùng ăn cùng ở với họ, hết thảy ngươi sẽ hiểu rõ.

- Được.

Trương Cửu Linh quyết đoán nói:

- Chờ qua hai ngày khi vương gia đã đến Doanh Châu, Cửu Linh sẽ đem hành dinh phủ đại đô đốc dời qua quân doanh, cùng ăn cùng ở với họ. Cuộc sống quân lữ kỳ thật ta cũng rất hướng tới. Tuy rằng ta trói gà không chặt, nhưng ít ra có thể dùng tâm đi cảm thụ.

Tần Tiêu cười nói:

- Tốt lắm, rất có nhận thức. Cửu Linh huynh đệ, chúng ta không cùng một loại người, ngươi không cần phải chuyện gì cũng học theo ta. Ngươi là nho soái, ta chỉ là võ phu. Ta dùng phương thức của ta đi chinh phục những huynh đệ kia, ngươi có thể dùng phương pháp khác. So sánh mà nói ngươi có trí tuệ càng tuyệt luân. Tốt lắm, không nói nhiều nữa. Ta nghĩ kỳ thật có lẽ do ta quá lo lắng, ngươi khẳng định có biện pháp của mình đem bọn họ trị được dễ bảo.

Trương Cửu Linh khiêm tốn mỉm cười:

- Cửu Linh chỉ có thể kiệt lực mà làm, kỳ thật trong lòng Cửu Linh vẫn rất thích hán tử tâm huyết như Lý Tự Nghiệp, hơn nữa rất kính nể bọn họ.

- Như vậy cũng tốt, cũng dễ làm việc.

Tần Tiêu gật đầu cười:

- Ngươi cứ làm việc đi, ta đi đây. Ngày mai chúng ta cần làm nghi thức giao tiếp công việc, sau đó cùng nhau đi quân doanh một chút. Hai đội ngũ cũng tới thời điểm phân ra quân doanh thôi. Ngày mốt Tống Khánh Lễ điều động dân chúng cùng dân phu cũng đã đến đông đủ, ta dự tính khi đó xuất phát.

Trương Cửu Linh cũng không tiếp tục hành lễ, gật đầu mỉm cười nói:

- Hết thảy nghe theo an bài của đại soái.

- Đúng rồi, gọi ta đại soái, đừng gọi vương gia, nghe khó chịu.

Tần Tiêu cười cười đi ra ngoài:

- Đừng quên hiện tại ngươi cũng là đại đô đốc mang binh.

Tần Tiêu rời khỏi phòng nghị sự đi về hậu viện. Hắn cũng biết Lý Tự Nghiệp sẽ không ngoan ngoãn rời đi. Quả nhiên vừa đi vào hậu viện liền thấy được Lý Tự Nghiệp giống như thiết tháp đang đứng ngay cửa phòng, đầy vẻ tức giận hướng chỗ hắn đi tới.

Tần Tiêu thầm bật cười, cất bước tiến lên nghênh đón.

Tần Tiêu vỗ lưng Lý Tự Nghiệp kéo hắn vào phòng, để hắn ngồi xuống, hắn vẫn ngưỡng cổ cứng ngắc ngồi thẳng không nhúc nhích. Mặc Y rót chén trà cho hắn, thấy bộ dạng sầm mặt nghiêm trang của hắn không khỏi cười hỏi:

- Hôm nay Lý đại ca làm sao vậy? Nhìn qua như oán khí đầy mình thôi!

Tần Tiêu ở một bên cười mỉa:

- Ngay cả muội cũng nhìn không được phải không? Lý Tự Nghiệp, ngươi xem chính ngươi đi, bộ dáng bây giờ oai hùng như thế nào. Chẳng khác gì một hài tử, còn không ngại xấu hổ dọa người!

Lý Tự Nghiệp dùng hai tay cầm chén trà Mặc Y đưa qua, ngẩng đầu uống cạn sạch, lau miệng nói:

- Ta thật sự không phục! Ngươi vì sao phải giúp tên tiểu bạch kiểm kia mắng ta!

- Nếu đổi lại là người khác ta còn lười mắng.

Tần Tiêu chậm rãi nói:

- Trực tiếp đẩy đi ra, dùng tội trái quân lệnh mà xử, răng rắc!

- Ta không sợ chết!

Lý Tự Nghiệp trừng mắt, nhìn chằm chằm sàn nhà bên dưới nói:

- Nhưng thật sự không nghĩ ra vì sao ngươi cố tình muốn ta ở lại U Châu, đi theo một tiểu bạch kiểm cái rắm cũng không hiểu gì!

Mặc Y che miệng bật cười, Tần Tiêu khoát tay để nàng ra ngoài đóng cửa lại, sau đó ngồi xuống bên người Lý Tự Nghiệp, vỗ vỗ vai hắn nói:

- Thương thế như thế nào?

- Tạm được, dù sao còn chưa chết.

Lý Tự Nghiệp không yên lòng reo lên:

- Chỉ là vết thương nhỏ, không việc gì lớn.

- Lý Tự Nghiệp ah!

Tần Tiêu khẽ thở dài một hơi, nói:

- Trên người ngươi có bao nhiêu vết thương, tự ngươi biết không?

Lý Tự Nghiệp ngẩn ngơ, lắc đầu.

Tần Tiêu nói:

- Ta biết! Tổng cộng là năm mươi sáu, trúng hai mươi sáu mũi tên, mười bảy lần đao kiếm tổn thương, mười ba lần trúng trường thương. Ngươi là một thiết hán, là huynh đệ tốt nhất của ta. Nhưng ngươi có một khuyết điểm, tính tình quá nóng nảy, biết không?

Lý Tự Nghiệp trừng mắt, có chút nghi hoặc chớp mắt hỏi:

- Ta làm sai việc gì?

- Không xem là làm sai chuyện.

Tần Tiêu nói:

- Chỉ là có chút chuyện ngươi không hiểu rõ ràng, lại dễ dàng hảo tâm mà làm sai chuyện. Ta biết ngươi nghĩ muốn làm gì, không phải là muốn đi theo ta ra trận giết địch sao? Kỳ thật trong lòng ta cũng muốn như vậy.

Chương 803: Huy sư đông tiến (1)

Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt:

- Vậy vì sao ngươi còn lưu ta ở lại U Châu?

Tần Tiêu mỉm cười lắc đầu:

- Bởi vì ta không thể mang theo ngươi cùng Tả Uy Vệ đi theo bên cạnh ta. Muốn biết vì sao, đúng không? Ta cho ngươi biết! Ngươi có nghĩ tới hay không, vì sao hoàng thượng phải phái Trương Cửu Linh đến đảm nhiệm chức U Châu đại đô đốc. Hơn nữa còn ban phong cho ta danh hiệu quận vương?

Lý Tự Nghiệp lắc đầu:

- Ta không biết. Những chuyện mà người thông minh như các ngươi suy nghĩ, ta làm sao dễ dàng hiểu được. Ta không quản ai làm đại đô đốc ai làm vương gia, ta chỉ biết ngươi ở đâu ta cũng muốn ở đó. Bất kể là hưởng lạc khoái hoạt, hay ra trận giết địch, ta chỉ muốn hỗn cùng với ngươi.

Tần Tiêu ha ha cười:

- Nghĩ mãi mà không rõ đúng không, vậy ta nói cách khác. Lý Tự Nghiệp, nô bộc cùng nha hoàn trong nhà ngươi có bao nhiêu người?

Lý Tự Nghiệp nói:

- Ta không có sở thích nào khác, chỉ nuôi vài con ngựa Tây Vực rất tốt, người hầu nuôi ngựa chỉ có vài người, nha hoàn cũng không nhiều lắm, tổng cộng chừng mười lăm mười sáu người.

Tần Tiêu nói tiếp:

- Ân, tốt lắm, nếu có một ngày có một người hầu có cái giá còn lớn hơn ngươi, người trong phủ chỉ nghe theo hắn mà không để ý ngươi, ngươi sẽ làm như thế nào?

Lý Tự Nghiệp không chút nghĩ ngợi nói:

- Chém hắn!

Tần Tiêu lập tức nói:

- Nếu như nói không thể giết người kia đây?

Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt nhìn:

- Vì sao không thể giết? Nô bộc của ta mua về, vì sao không thể giết? Nếu như thật sự không thể giết, ta có thể đem hắn đuổi đi, chẳng qua mua một nô bộc khác là được. Ta thật không tin thiếu hắn nhà của ta không thể yên ổn.

- Vậy là được rồi.

Vẻ mặt Tần Tiêu mỉm cười nhìn Lý Tự Nghiệp, chậm rãi nói:

- Những người như chúng ta đây, đối với hoàng thượng, đối với thiên hạ Đại Đường thật giống như người hầu trong nhà của ngươi.

Lý Tự Nghiệp ngạc nhiên sửng sốt, tỉnh ngộ nói:

- Ta hiểu ngươi đang nói cái gì. Ý của ngươi là ngươi làm cho hoàng thượng cùng triều đình cảm nhận uy hiếp, chiến công cùng thanh danh của ngươi quá cao, đúng không?

- Đúng!

- Nhưng ngươi là trung thần, là người tốt!

Lý Tự Nghiệp vội la lên:

- Vì sao bọn hắn phải hoài nghi ngươi? A, ta hiểu được. Hoàng đế phái Trương Cửu Linh chính là vì đón lấy binh quyền của ngươi, tước chức của ngươi, đến kềm chế ngươi? Thật sự là đáng giận! Những kẻ làm hoàng đế làm quan kia, vì sao luôn hận trung thần như thế!

- Đã nói qua thì thôi, Lý Tự Nghiệp, nói như vậy là đại nghịch bất đạo, ở bên ngoài chớ nói lung tung.

Tần Tiêu vội vàng ngăn cấm hắn, nói tiếp:

- Ngươi hãy nghĩ lại những lời mình vừa nói đi. Người hầu kia đâu, ngươi còn muốn chém hắn phải không? Còn muốn đem hắn đuổi đi đúng không? Hiện tại hoàng đế không chém ta, cũng không cho ta đi. Chỉ phái tới một người cùng ta quản sự mà thôi. Cho nên hoàng đế ít nhất là càng khai sáng lẫn khoan dung hơn ngươi đi?

- Chuyện này không giống nhau!

Lý Tự Nghiệp kêu lên:

- Hai chuyện như thế không thể đánh đồng! Toàn bộ quân dân U Châu người nào không biết Tần Tiêu ngươi là trung thần dũng tướng, là chỗ dựa vững chắc của U Châu. Đổi một Trương Cửu Linh như quả hồng mềm, hắn biết làm cái rắm sự! Một thư sinh chỉ biết ngâm thơ tác đối luận binh trên giấy, biết trị quân đánh giặc sao? Đồ phá hoại! Con mẹ nó toàn bộ chỉ là chuyện phá hoại mà thôi!

Tần Tiêu bật cười:

- Được rồi, ngươi đừng kêu la. Ta chỉ là so sánh mà thôi, ngươi tự mình quay về cẩn thận suy nghĩ kỹ lại thì sẽ rõ. Kỳ thật là do chính ta thượng biểu thỉnh cầu hoàng thượng phái người tới. Ta muốn cầu từ đi năm chức vụ cùng một ít tước vị, hoàng thượng vẫn ban cho ta vương tước, để cho ta tiếp tục mang binh, hơn nữa sau khi Trương Cửu Linh đến đây, binh quyền cũng cho ta tự phân phối. Đây không chỉ là ân sủng, còn là một loại tín nhiệm, ngươi biết không? Bỏ qua quan hệ vua tôi không nói, năm xưa hoàng thượng cũng là huynh đệ kết nghĩa của ta, ngươi đều biết rõ. Hắn tín nhiệm ta như vậy, ta sao có thể làm tiểu nhân đây? Cho nên ta liền quyết định đem Tả Uy Vệ thân cận nhất của ta lưu cho Trương Cửu Linh, cho ngươi cùng Thạch Thu Giản bọn họ đi theo hắn hỗn. Chính là ý tứ này, ngươi hiểu được sao?

Lý Tự Nghiệp thở dài một hơi:

- Xem như hiểu được rồi. Lão huynh đệ trong Tả Uy Vệ còn lưu lại tuy rằng không nhiều lắm, thế nhưng người trong quân doanh chỉ trung thành tận tâm đối với ngươi. Từ một đại tướng như ta cho tới một tên tiểu binh, ai cũng nguyện ý vì ngươi chết trận, điều này không cần hoài nghi. Chính bởi vì ta cùng Tả Uy Vệ rất trung thành với ngươi, cho nên ngươi mới quyết định đem chúng ta đặt lại U Châu đưa cho Trương Cửu Linh, cho Trương Cửu Linh cùng hoàng thượng triều thần tin tưởng thành ý của ngươi, đúng không?

- Đúng rồi, chính là như vậy.

Tần Tiêu nói:

- Ta làm như vậy có lẽ có chút ích kỷ, nhưng ngươi đứng ở góc độ cao hơn mà suy nghĩ một chút, chúng ta đều là quân nhân Đại Đường, mục đích cuối cùng chẳng phải đều vì Đại Đường mà chiến, vì Đại Đường mà chết sao? Ở nơi nào chẳng phải cũng giống nhau? Chúng ta là huynh đệ tốt, ở đâu cũng sẽ là huynh đệ. Chẳng lẽ lại giống như nam nữ nói thương yêu, lúc nào cũng ôm chung một chỗ đi?

Lý Tự Nghiệp nhịn không được cười a a:

- Ngươi nói chuyện thật là...làm trong lòng ta rùng mình!

- Ha ha!

Tần Tiêu cũng nở nụ cười, vỗ nhẹ vai Lý Tự Nghiệp nói:

- Còn nữa, hiện tại trên người ngươi vết thương chồng chất, ta lưu lại ngươi có thể tranh thủ thời gian cho ngươi dưỡng thương. Nói không chừng ngày nào đó, ta phải gọi ngươi cùng ta ra trận giết địch đây? Đến lúc đó ngươi phải giao cho ta một Lý Tự Nghiệp khỏe mạnh cường tráng!

- Được, ta đã biết.

Trên mặt Lý Tự Nghiệp hiện lên dáng tươi cười vui sướng:

- Ta sẽ ngoan ngoãn ở lại U Châu, nghe theo tiểu bạch kiểm kia điều khiển là được, xem như giúp ngươi biểu diễn cho đủ đi.

- Không phải diễn kịch, mà phải thật tâm. Cần thật sự phục hắn, nghe hắn điều khiển, biết không?

Tần Tiêu nói:

- Mục đích cuối cùng của chúng ta là vì giữ gìn an bình cho vương triều Đại Đường cùng biên cương. Đây là mục đích căn bản cũng là thần thánh nhất của chúng ta. Trương Cửu Linh là một nhân vật, việc này ngày sau ngươi sẽ biết. Hắn làm những chuyện như vậy khẳng định chỉ vì giữ gìn lợi ích của Đại Đường, điểm này chúng ta luôn thống nhất. Chúng ta là huynh đệ tốt, nhưng không thể vì nghĩa khí huynh đệ mà tổn hại lợi ích đại cục. Nếu làm như thế nghĩa khí giữa chúng ta cũng không còn đáng giá, biết không?

- Ta đã biết.

Lý Tự Nghiệp gật đầu:

- Tuy rằng ta thật không thích tiểu bạch kiểm kia, nhưng ta nghe huynh đệ, hơn nữa nghe ngươi. Ngươi cũng biết ta vẫn luôn chỉ nghe lời ngươi. Nếu ngươi đã nói như vậy, ta làm theo lời ngươi nói. Ngươi yên tâm, đám nhãi con trong Tả Uy Vệ ta sẽ bảo đảm, không để cho bọn họ nghịch ngợm, địa phương U Châu này ngươi cứ yên tâm đi.

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Đây mới là huynh đệ tốt của ta, hôm nay chúng ta tụ hội một chút, mời luôn lão bà cùng nhi đồng của ngươi, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm. Ngày mai hoặc ngày mốt ta sẽ đi Doanh Châu, không dễ dàng gặp nhau như bây giờ.

Chương 804: Huy sư đông tiến (2)

- Được!

Lý Tự Nghiệp cao hứng đứng lên, cười ngây ngô.

Hai ngày sau, mười tám tháng Giêng, trời trong xanh, thời tiết se lạnh và khô ráo.

Ngay ngày hôm qua Tả Kiêu Vệ tướng quân Chu Dĩ Đệ đã dẫn theo hai vạn khinh kỵ đi trước mở đường đến Doanh Châu. Hiện tại Tần Tiêu đã chỉnh đốn xong binh mã, đóng quân tại cửa đông U Châu. Hà Bắc khâm sai Tống Khánh Lễ điều động hai mươi vạn dân chúng cùng dân phu Hà Bắc đã tập kết tới U Châu, đang chờ đại quân hộ tống mở đường đi Doanh Châu.

Tần Tiêu để Lý Giai Lạc mang theo đội ngũ còn lại của Tả Kiêu Vệ ven đường hộ tống trợ giúp dân chúng di chuyển, tự mình suất lĩnh Hổ Kỵ sư trung quân khuyên giải chung quanh.

Dân chúng đứng đông đúc tràn đầy cả một khu vực, uốn lượn kéo dài trăm dặm đường.

Bởi vì di chuyển cả gia đình, vì vậy đi đường thật chậm. Cho dù U Châu đã an bài mấy vạn lừa ngựa đến chuyên chở đồ vật, nhưng tốc độ vẫn không nhanh.

Đi phía trước mở đường, Chu Dĩ Đệ nhìn thấy sông suối liền bắt cầu thông qua, để dân chúng đi phía sau một đường thông suốt, tuy rằng thong thả nhưng xem như một đường thuận lợi tiến thẳng về hướng đông.

Tần Tiêu đem Hổ Kỵ sư chia thành bốn đội, do mình cùng Mặc Y, Hoàn Tử Đan, Lý Vi Ấn suất lĩnh, tuần hành trinh sát khuyên giải bốn phía. Đi ra U Châu, từ hà cốc Loan Hà đến Du Quan, Tần Tiêu đều dặn Lý Giai Lạc bố trí trạm gác cùng trạm kiểm soát. Trương Cửu Linh đốc thúc lương thảo từ U Châu, đều lần lượt vận chuyển tới. Cung cấp cho mấy chục vạn người, không hề lưu chút sơ hở, đủ thấy được hắn không chỉ là một nhân tài, còn vô cùng tỉ mỉ tinh tế.

Mấy ngày sau, Tần Tiêu mang theo nhân mã đi tới Du Quan. Trên thành đã cắm đại kỳ Đường quân, quân dân đang lục tục đi qua, trật tự tỉnh nhiên.

Tần Tiêu cùng hành quân trưởng sử Kim Lương Phượng đi lên trên đầu thành Du Quan nhìn ra phương xa.

Phóng mắt nhìn ra, đầu người chuyển động, nhìn không thấy cuối. Người hô ngựa hí, bụi đất tung bay. Đường quân một đường hộ tống dân chúng, đã đi gần nửa tháng đều có chút mệt nhọc không chịu nổi. Cũng may dọc theo đường đi xem như bình an, không phát sinh chuyện gì.

Tần Tiêu nhìn đầu người chuyển động không dứt dưới quan ải, than dài nói:

- Mấy chục vạn người đại di chuyển, thật sự là không dễ dàng!

- Phải! Nhưng trong lịch sử đương triều, đây không phải lần đầu tiên.

Kim Lương Phượng nói:

- Năm đó Thái Tông định Đột Quyết, phát sinh qua chuyện người Hồ di chuyển vào quan nội. Chẳng qua hiện tại lại là người Hà Bắc chuyển dời ra đông bắc khai hoang thú biên mà thôi.

- Kỳ thật chiến tranh đánh tới đánh lui, chịu khổ là dân chúng.

Tần Tiêu nói:

- Ai nguyện ý từ xa xôi vạn lý rời khỏi quê hương đây? Đây là vì không còn cách nào. Những dân chúng này bởi vì nạn lụt cùng nạn châu chấu ở Hà Bắc khiến lưu lạc tha hương. Bọn họ chịu đi đến đây chỉ vì mưu cầu cuộc sống bình an mà thôi. Có được nơi trồng trọt, có một miếng cơm ăn, bọn họ đã cảm thấy đầy đủ. Chỉ là đám man di kia, luôn chỉ muốn đánh cướp gây chuyện. Cho nên có thể nói trách nhiệm của chúng ta thật trọng đại ah!

- Bổn sự đánh giặc của đại soái, không ai hoài nghi.

Kim Lương Phượng cười nói:

- Chỉ là không biết bổn sự xây công sự làm ruộng thì như thế nào đây? Ta nghe nói thành trì Doanh Châu đã sớm lụi bại không còn hình dáng. Ngay cả đồng cỏ chăn nuôi cũng khó khăn, nhiệm vụ trọng đại! Hiện tại đi Doanh Châu, không chỉ chống cự Khiết Đan cùng Mạt Hạt, còn phải đánh giặc cùng ông trời!

- Kỳ thật đánh giặc với ai cũng không quan trọng, mấu chốt nằm ở chỗ chúng ta trước tiên cần chiến thắng chính mình.

Tần Tiêu nói:

- Trước mắt khó khăn thật rất nhiều. Không cần nói đâu xa, cung cấp cho mấy chục vạn người ít nhất phải đợi đến thu hoạch vụ thu. Dê bò cần đồng cỏ, một năm nửa năm còn chưa thấy có thu vào. Cho nên trọng yếu nhất trước mắt chính là đầu tiên cần cam đoan cung cấp cho mấy chục vạn người không xảy ra vấn đề. Sau đó chúng ta mới có thể xây lại thành trì, khai hoang mở đất!

Kim Lương Phượng vuốt râu gật gật đầu:

- Năm trước Hà Bắc thu hoạch tốt, vấn đề lương thực dễ dàng giải quyết, chỉ cần Trương Cửu Linh kịp thời vận chuyển lương thực tới đây, vậy là được rồi. Nhưng đoạn đường từ U Châu đến Doanh Châu, có thể sẽ gặp phiền toái. Từ hà cốc Loan Hà suốt mấy trăm dặm phòng tuyến, đều phải đóng giữ. Việc này so với trước kia chúng ta rúc vào thành U Châu còn khó khăn hơn. Mượn Du Quan này mà nói, đây là cổ họng cung cấp hậu cần cùng giao thông cho Doanh Châu, là căn bản mạng sống cho mấy chục vạn người. Nếu có địa phương nào sơ suất, mấy chục vạn quân dân không cách sinh tồn!

- Cho nên ta phải đặc biệt tự mình đến xem.

Tần Tiêu cau nhẹ mày suy nghĩ hồi lâu, nói:

- Ta dự tính cho đại tướng quân Lý Giai Lạc mang quân đội tự mình canh giữ Du Quan. Hắn ở lại đông bắc nhiều năm, bản thân là tù trưởng Khiết Đan, rất quen thuộc vùng này. Ta xem chỉ có hắn mới thích hợp làm việc đó mà thôi.

Kim Lương Phượng gật đầu:

- Đồng ý!

Tần Tiêu ở lại Du Quan hai ngày mới đợi được Lý Giai Lạc đến. Hắn mang theo binh mã trợ giúp dân chúng ven đường nên rơi ở phía sau thật xa, Tần Tiêu mời hắn đi tới trong quan ải.

Lý Giai Lạc nghe Tần Tiêu muốn đem trọng trách trấn thủ Du Quan giao cho hắn, vui vẻ lĩnh mạng, khẳng định nói:

- Đại soái yên tâm, mạt tướng biết quan ải này thật trọng yếu. Bốn phía Doanh Châu đều thụ địch, Du Quan chính là nơi cổ họng. Phía bắc Doanh Châu là Sĩ Hộ Chân Hà, qua sông là người Khiết Đan. Phương nam là Bạch Lang Thủy, đi về đông bắc lại là Mạt Hạt, chỉ còn phía tây là thông đạo từ Du Quan đi thông U Châu. Cho dù mạt tướng liều tính mạng cũng không dám để Du Quan xảy ra nửa điểm sai lầm!

- Tốt lắm!

Tần Tiêu xuất ra binh phù:

- Ta cho ngươi năm ngàn tinh binh, tất cả đều là cường cung kình nỗ, ngươi trấn thủ nơi này cho tốt. Địa phương tuy nhỏ lại quan hệ tới mấy chục vạn tính mạng quân dân Doanh Châu, trách nhiệm trọng đại, ngàn vạn lần không thể khinh thường!

- Năm ngàn người? Không cần đi?

Lý Giai Lạc nở nụ cười:

- Một quan ải hiểm trở như vậy có một ngàn người còn ngại nhiều. Hơn nữa cho ta năm ngàn người cũng không có chỗ để đóng quân đâu.

- Ân?

Tần Tiêu nhíu mày có chút không vui, rụt lại binh phù khiến Lý Giai Lạc cầm hụt tay, Tần Tiêu nói:

- Xem ra ngươi căn bản không ý thức được tầm quan trọng của quan ải này. Lần này ta mang theo bảy vạn đại quân, hai mươi vạn dân chúng, về sau còn có hơn năm vạn Hề tộc nhân tiến vào. Sinh mạng của ba mươi hai vạn người toàn bộ phụ thuộc vào quan ải này. Nếu ta là ngươi, chỉ năm ngàn người ta còn ngại ít! Ngươi không thể dựng lên phong hỏa đài cách quan ải vài dặm cùng tầng tầng trạm gác sao?

- Dạ, mạt tướng hồ đồ, đại soái dạy rất đúng!

Lý Giai Lạc lập tức nghiêm chỉnh, cung kính bái:

- Mạt tướng nhất định nhớ kỹ lời nói của đại soái, không dám có nửa điểm lười biếng!

- Được...vậy thì tốt!

Chương 805: Lâm địch bốn phía (1)

Tần Tiêu đưa binh phù cho hắn, lại nhìn hắn một lúc, muốn tiếp tục dặn dò thêm vài câu, lại sợ bản thân mình có vẻ dông dài, vì vậy không tiếp tục nói thêm, cùng Kim Lương Phượng rời khỏi quan ải mang theo nhân mã hướng Doanh Châu đi qua.

Lý Giai Lạc đứng trên quan ải nhìn theo Tần Tiêu đi xa, lại nhìn nhìn binh phù trong tay, không khỏi mỉm cười lẩm bẩm:

- Từ khi nào đại soái biến thành nhát gan như vậy sao? Phải, đây gọi là “cẩn thận”, cẩn thận!

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa mang theo năm ngàn Hổ Kỵ sư đi một lúc gặp được Mặc Y, Hoàn Tử Đan cùng Lý Vi Ấn, bốn đội nhân mã tụ tập ở một địa phương cách Doanh Châu không xa. Sắc trời đã tối, đại quân dừng lại dựng lều trại, chuẩn bị qua đêm.

Bên trong soái trướng trung quân, đốt lên đống lửa, hâm bình rượu tốt nhất. Tần Tiêu cùng nhóm người Kim Lương Phượng ngồi bên cạnh đống lửa trò chuyện cùng nhau.

Từ sau khi rời khỏi Du Quan, trong lòng Tần Tiêu vẫn luôn cảm giác không thoải mái. Giống như có sự tình gì đó bị hắn xem nhẹ, nhưng hắn lại nghĩ mãi không ra, luôn có chút sầm mặt tối tăm.

Mặc Y đưa chén rượu cho hắn, có chút bận tâm hỏi:

- Làm sao vậy lão công? Nga, đại soái!

Tần Tiêu miễn cưỡng cười:

- Không có việc gì, chỉ có cảm giác có tâm sự gì đó, nhưng nghĩ lại vẫn không biết là gì. Kim tiên sinh, ngươi nói xem, đoạn đường này của chúng ta có phải đã xem nhẹ thứ gì đó hay không?

Kim Lương Phượng tinh tế suy nghĩ một lúc:

- Hẳn là không có đi? Đại soái vẫn không yên tâm về Du Quan sao?

Tần Tiêu chậm rãi gật gật đầu:

- Thật sự là không yên tâm. Địa phương Du Quan kia quá trọng yếu, mặc dù Lý Giai Lạc là một lão tướng, lại tinh tường tình thế Liêu Đông, nhưng ta xem hắn giống như có chút không quá chú tâm, vạn nhất xảy ra chuyện gì sơ suất, sự tình nháo lớn!

- Những lời này của đại soái chỉ có thể nói ở đây, không thể để cho người khác nghe thấy.

Kim Lương Phượng nói:

- Nguyên tắc trong quân chính là dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người. Nếu như đại soái đã đem trọng trách này giao cho hắn, thì không nên có lý do tiếp tục hoài nghi hắn, hoặc đổi người khác thay hắn. Nếu không như vậy đi, đại soái an bài một đội ngũ khác qua lại tuần tra khu vực Doanh Châu cùng Du Quan, tận lực làm không có sơ hở.

- Cũng tốt! Dù sao từ U Châu đến Loan Hà tới Du Quan, chúng ta thiết lập nhiều trạm gác cùng trạm kiểm soát, nhiều hơn một chỗ cũng không sao.

Tần Tiêu nói:

- Như vậy đi, ngày mai sau khi chúng ta đến Doanh Châu, ta sẽ an bài Tả Kiêu Vệ tướng quân Thiệu Hoành mang theo một vạn nhân mã luân phiên tuần tra khuyên giải từ Du Quan đến Doanh Châu.

- Hoàn cảnh địa lý của Doanh Châu đích thật là quá phức tạp.

Kim Lương Phượng nói:

- Vị trí địa hình của nó chẳng khác gì một chiếc hồ lô lớn. Sĩ Hộ Chân Hà cùng Bạch Lang Thủy ở phía tây Doanh Châu hình dáng giống như miệng hồ lô. Lỗ hổng chính là Du Quan. Hơn nữa hồ lô này còn không có đáy. Phía bắc chúng ta đi qua Sĩ Hộ Chân Hà chính là Khiết Đan, lão đối thủ của chúng ta. Mà mặt đông chính là Bạch Sơn Hắc Thủy Mạt Hạt. Những người này luôn giảo hoạt thay đổi thất thường, hơn nữa binh lực hùng hậu dã man hiếu chiến. Cho nên Doanh Châu đích thật là một địa phương thụ địch bốn phía. Muốn xây dựng lại trước phải đứng vững gót chân.

- Ta đã có một thiết tưởng về việc đóng giữ binh lực.

Tần Tiêu nói:

- Lần này ta mang theo bảy vạn nhân mã, trong đó có năm vạn Tả Kiêu Vệ, hai vạn Hổ Kỵ sư. Lúc trước ở trên đường đi tới Du Quan, đã bỏ lại một vạn người đóng giữ trạm gác cùng trạm kiểm soát. Hiện tại ý tưởng của ta là làm cho Thiệu Hoành mang theo một vạn người phân thành nhiều đội ngũ luân phiên khuyên giải tuần tra từ Du Quan đến Doanh Châu. Kỵ tào tham tướng Quách Tri Vận suất lĩnh một vạn thiết kỵ đóng giữ khuyên giải tại Bạch Lang Thủy. Chu Dĩ Đệ mang theo một vạn người đi Doanh Châu Liêu Tây huyện đóng quân bố phòng. Địa phương kia cũng trọng yếu, ngươi biết không Chu tướng quân?

- Dạ, mạt tướng hiểu được.

Chu Dĩ Đệ đứng lên, nghiêm túc đáp:

- Mạt tướng nhất định không phụ kỳ vọng!

- Ân, ngồi xuống nói chuyện, còn chưa tới lúc phát quân lệnh.

Tần Tiêu khoát tay, sau đó lại nhìn qua Lý Vi Ấn luôn im lặng, chậm rãi nói:

- Thiếu đầu lĩnh, ta cho ngươi một vạn nhân mã, đóng giữ tại bờ nam Sĩ Hộ Chân Hà, phòng bị người Khiết Đan vượt biên đột kích!

Mấy ngày nay Lý Vi Ấn luôn vô cùng yên lặng, cơ hồ không ai nghe hắn nói qua một câu.

Lúc này hắn có chút ngạc nhiên quay đầu ngơ ngác nhìn Tần Tiêu, lẩm bẩm nói:

- Ngươi...tin được ta? Ta là người Khiết Đan, hiện tại còn là thiếu đầu lĩnh Khiết Đan!

- Ta luôn luôn tin được ngươi.

Tần Tiêu hờ hững nói:

- Bằng không ngươi không có khả năng còn sống bên cạnh ta đến bây giờ, lại càng không phải nói cho ngươi mang binh ra trận. Ngươi là người thế nào, trong lòng ta rõ ràng. Cho nên không cần nói thêm lời vô nghĩa.

Mọi người đều có chút kinh ngạc nhìn Tần Tiêu, Lý Vi Ấn có chút khó tin nhìn hắn hồi lâu, rốt cục cúi đầu lặng lẽ không lên tiếng.

Tần Tiêu nhìn Kim Lương Phượng nói:

- Tiên sinh nghĩ ta an bài như vậy hợp lý không?

- Chiếu theo lời nói của đại soái, trung quân Hổ Kỵ sư hẳn sẽ trú đóng trong Doanh Châu áp trận đi?

- Phải!

Kim Lương Phượng gật gật đầu:

- Vấn đề lớn không có, nhưng chỉ có cảm giác an bài một vạn quân ở vùng Bạch Lang Thủy có chút dư thừa. Một vạn tinh kỵ của Quách Tri Vận không bằng điều tới Sĩ Hộ Chân Hà. Dù sao người Khiết Đan mới là đối thủ chủ yếu của chúng ta.

Tần Tiêu thản nhiên hỏi:

- Lý do đây?

Kỳ thật trong lòng hắn hoàn toàn hiểu được ý tứ của Kim Lương Phượng. Phía bắc Bạch Lang Thủy là Doanh Châu, phía nam là nước phụ thuộc Tân La, thuộc An Đông đô hộ phủ Đại Đường, chắc sẽ không có địch nhân. Một vạn người ở lại nơi đó có vẻ như dư thừa.

Hơn nữa thân phận Lý Vi Ấn quá mức phức tạp, tựa hồ không đáng giá tín nhiệm. Nếu như phái Quách Tri Vận mang theo một vạn kỵ binh giám sát sẽ càng thêm ổn thỏa.

Tần Tiêu tựa hồ nhìn thấy mặc dù Lý Vi Ấn không nhúc nhích nhưng vẫn vảnh tai lắng nghe lời của Kim Lương Phượng. Kim Lương Phượng mỉm cười:

- Gần bên Bạch Lang Thủy đều là lãnh thổ của Đại Đường, không có địch nhân xâm phạm. Thay vì để họ lưu nơi đó, không bằng cùng đến phía bắc tăng cường phòng ngự.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn qua Lý Vi Ấn, thấy hắn không chút tỏ vẻ, liền nói:

- Ta an bài như vậy tự nhiên có đạo lý của ta. Vùng Bạch Lang Thủy là đồng cỏ thiên nhiên rất tốt, cả mấy trăm dặm có thể chuyên chăn nuôi, hơn nữa ta dự tính khai khẩn đồng ruộng nơi này, sao có thể không đóng quân đây? Một vạn tinh nhuệ kia ta không thể cho họ rỗi rảnh một khắc nào. Nếu nhàn rỗi phải nuôi ngựa cùng khai khẩn đồng ruộng cho ta. Một khi có chiến sự bọn hắn có thể nhanh chóng tiếp viện các nơi. Ngươi đừng xem thường kỵ tào tham tướng Quách Tri Vận kia, hắn là một người Hán nhưng có thể ở dưới trướng đại tướng quân người Hồ như Lý Giai Lạc làm việc tự nhiên phải có chỗ độc đáo của hắn. Lúc trước ta còn dự định chuyển hắn vào Hổ Kỵ sư, nhưng Lý Giai Lạc chết sống không chịu thả người đâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau