PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 796 - Chương 800

Chương 796: Tất cả đều vui vẻ (2)

- Dạ, bệ hạ!

Diêu Sùng ứng tiếng, trong lòng thầm nghĩ: Bệ hạ đúng là hiểu được xem xét thời thế, dùng người đúng phương pháp. Đem gia quyến Tần Tiêu mời đến kinh thành, thứ nhất tận hiếu, thứ hai ngăn lời đồn đãi nhảm nhí làm yên ổn lòng người...

- Nga, còn có một việc ngươi tự mình đi làm, nhớ rõ cần điệu thấp, giữ bí mật.

Ánh mắt Lý Long Cơ sáng ngời nhìn Diêu Sùng.

Diêu Sùng ngầm hiểu:

- Bệ hạ muốn vi thần đi Hoa Sơn?

- Phải, chuyện này cần làm cẩn thận một chút.

Lý Long Cơ mỉm cười:

- Vị muội muội kia của trẫm đã lâu không gặp mặt, tới thanh minh mời nàng cùng Ngọc Nguyệt công chúa Lý Tiên Huệ cùng đi Lạc Dương bái tế, thay Tần Tiêu hết hiếu đi.

Cùng lúc đó tại U Châu cũng đang trong một không khí bận rộn.

Vừa qua năm mới, Tần Tiêu bận rộn hơn nhiều. Trải qua một cuộc đại chiến, xử lý hậu quả sau cuộc chiến có thể nói là bận rộn vô cùng. Cần trợ cấp cho những tướng sĩ hi sinh, lại phải chỉnh biên lại bộ đội, trang bị, ngựa, quân lương, lương thảo đều phải phân phối một lần nữa. Tả Uy Vệ đại tướng quân Lý Tự Nghiệp bị trọng thương đang nghỉ ngơi điều dưỡng, Tần Tiêu phải tự mình đi xử lý các công việc trong Tả Uy Vệ, không dám nhờ tay người khác. Mặt khác trong Hổ Kỵ sư của hắn cũng đã hi sinh hơn ngàn người, nên bổ sung cùng mở rộng. Hiện tại trong Liêu Đông quân có Hề tộc cùng binh lính Khiết Đan gia nhập, những người này là trời sinh chiến sĩ. Nếu như có thể thu nạp tổ chức lại biên chế, sau đó huấn luyện cùng quản chế, không thể nghi ngờ có thể làm cho Hổ Kỵ sư càng thêm lớn mạnh. Người Hề cùng người Khiết Đan là dân tộc sống trên lưng ngựa, chỉ cần cho họ trang bị đầy đủ, huấn luyện theo hệ thống, không thể nghi ngờ có thể làm sức chiến đấu của Hổ Kỵ sư tăng thêm một cấp bậc.

Mặt khác còn một việc khẩn cấp trước mắt chính là xây lại Doanh Châu. Khu vực này tuy xem như đã trở lại Đại Đường, nhưng mấy năm qua luôn bị người Khiết Đan cùng người Hề chiếm lĩnh chăn nuôi, đã không còn được xem như một thành trì. Hiện tại chẳng những cần di dời dân chúng, dân phu, nhiệm vụ giới nghiêm của quân đội cũng thật quan trọng. Ngoài ra còn đại sự xây dựng Nhiêu Nhạc đô đốc phủ cho Hề tộc.

Tần Tiêu mời khâm sai Hà Bắc Tống Khánh Lễ cùng trưởng sử U Châu đại đô đốc phủ Khương Sư Độ đến, thương nghị suốt mấy ngày liền, cuối cùng đưa ra một kế hoạch thống nhất đem Hề tộc phân tán ổn định lại.

Nhân số Hề tộc chỉ hơn mười vạn người, xem như dễ an bài. Lý Đại Bô nhâm mệnh trở thành Nhiêu Nhạc quận vương cùng đô đốc Nhiêu Nhạc đô đốc phủ, xem như là trưởng quan cao nhất của bản thổ Hề tộc. Nhưng Tần Tiêu hiểu rất rõ ràng, không thể tiếp tục cho họ cơ hội thay đổi thất thường theo vết xe đổ ngày trước. Chức vị đô đốc của Lý Đại Bô phải bị mất quyền lực. Có một điểm xuất phát cùng tổng nguyên tắc như thế, Tần Tiêu quyết định điều động thanh tráng Hề tộc đi ra, hoặc sung quân vào trong Liêu Đông quân, hoặc đi Doanh Châu làm dân phu. Người già yếu có thể cho họ lưu lại bản thổ Hề tộc, mặt khác phái Phạm Thức Đức đi tới Nhiêu Nhạc đô đốc phủ làm trưởng sử, Đỗ Tân Khách suất lĩnh ba vạn binh mã tiến vào chiếm đóng biên phòng lãnh thổ Hề tộc. Đối với cách làm như thế đã khiến cho Liêu Đông quân cùng U Châu đại đô đốc phủ dấy lên tranh luận rất lớn. Thái độ của Tần Tiêu thập phần cứng rắn kiên trì quan điểm của mình, nhóm người Lý Đại Bô cũng có tâm tình chột dạ không lời nào để nói.

Tần Tiêu thượng tấu lên triều đình, giải thích cách làm của mình để nhận được sự ủng hộ cùng cho phép của triều đình. Hơn nữa hắn còn đưa lên một mật tấu riêng cho Lý Long Cơ, nói càng thêm rõ ràng:

- Man di Bắc Địch từ xưa vẫn luôn ngoan cố vô cùng. Trung Nguyên thường thường thắng mà không diệt, phủ mà không bình. Biện pháp khả thi duy nhất chính là đem bọn họ dung hợp. Mà dung hợp nói trắng ra là đem dân tộc của họ diệt sạch, ý nghĩa thường thường là đại giết hại cùng đại di chuyển. Trong lịch sử mỗi một lần dung hợp dân tộc đều làm như thế. Chỉ có cứng rắn cùng máu tươi mới có thể giải quyết được vấn đề căn bản, mưu cầu ổn định cùng hòa bình lâu dài. Trước mắt Đại Đường đối đãi với Hề tộc ân uy thịnh thi, bảo hộ bọn hắn thoát khỏi đại giết hại cùng diệt tộc, xem như đã thiên đại ban ân. Nếu không dùng thủ đoạn cứng rắn để cho họ triệt để dung nhập Hoa Hạ, chính là nuông chiều cùng dung túng.

Không ai dám cam đoan bao nhiêu năm sau bọn hắn có tiếp tục khơi dậy chiến loạn tranh chấp nữa hay không. Trước mắt Hề tộc đang mang ơn Đại Đường, thực lực Liêu Đông quân đủ chấn nhiếp Hề tộc. Mặc kệ bọn hắn có nguyện ý hay không, chỉ còn một lựa chọn, đó là phải triệt để dung hợp vào dân tộc Hoa Hạ! Thần đề nghị điều động tráng đinh Hề tộc bổ sung vào binh lực tổn thất của Liêu Đông quân, đảm đương dân phu xây dựng lại Doanh Châu. Những người còn lại có thể phân tán ra vào các quân phủ khác. Cho dù là mộ binh cũng có thể phái về địa phương khác, rời xa đông bắc. Mà dân chúng bình thường, Đại Đường đại khái có thể dựa vào tâm tính nhân ái chiếu cố, đem họ di dời đến địa phương cần dân cư của Trung Nguyên, cho họ tiền vốn cùng nghề nghiệp, từ nay về sau cắm rễ tại Trung Nguyên.

Tấu chương của Tần Tiêu không thể nghi ngờ giống như một quả bom nặng cân nổ vang trong triều đình. Đến U Châu được một năm, Tần Tiêu ngoại trừ đòi tiền đòi lương cần người, còn chưa từng chân chính đề cập tới quốc gia đại sự. Trước mắt hắn rõ ràng biết được mình sắp bỏ chức U Châu đại đô đốc, lại dứt khoát đưa ra đề nghị, ném đi củ khoai lang càng thêm phỏng tay cho hoàng đế cùng triều đình. Đến lúc đó cho dù hắn thúc ngựa chạy lấy người bỏ rơi chức vị đại đô đốc, việc này tự nhiên cũng sẽ có người đi xử lý.

Kỳ thật Tần Tiêu làm như vậy cũng là vì hiểu thấu tâm tư của Lý Long Cơ. Lúc trước khi còn ở Trường Cát, Lý Long Cơ đã lộ ra ý tưởng hoàn toàn giải quyết chuyện Bắc Địch xâm phạm biên giới. Trước mắt ý tứ đại dung hợp cùng đại di chuyển kỳ thật cũng chính là chuyện mà Lý Long Cơ suy nghĩ trong lòng. Nhưng điều này do biên cương đại tướng nói ra, càng có thể phù hợp được thực tế cùng nhất định phải làm. Cứ như vậy Lý Long Cơ càng thêm dễ dàng đạt được ủng hộ đến từ trong triều đình.

Làm xong việc này, Tần Tiêu đột nhiên có một loại khoái cảm vui sướng khi thấy người gặp họa. Hắn không thèm quản có thông suốt được hay không, trái lại hắn đã nói thẳng ra. Theo trên thực tế mà xem, muốn hoàn toàn giải quyết bắc hoạn đây mới là biện pháp khả thi nhất. Hề tộc chỉ là tiểu bộ lạc, đại khái có thể đem ra làm gương mẫu mà thực nghiệm xuống. Về phần nên làm cụ thể thế nào, chỉ có hoàng đế, đại thần triều đình cùng tân nhậm đại đô đốc U Châu gánh vác. Hắn chỉ là một tướng quân cầm binh, sau này chỉ cần mang binh đánh giặc làm tay đấm, chẳng phải khoái hoạt?

Từ mùng hai tháng Giêng đến mười lăm tháng Giêng, trong vòng nửa tháng mỗi ngày Tần Tiêu đều đến quân doanh, tự mình xử lý đủ công việc chỉnh biên lại quân đội.

Chương 797: Liêu Dương Vương thiên tuế! (1)

Trong cuộc đại chiến năm trước, hai vạn binh lính Hề tộc của Lý Đại Bô cùng Lỗ Tô sẽ được thu nạp vào, dung hợp vào Liêu Đông quân. Quân đội Khiết Đan tổn thất thảm trọng, chỉ còn lại sáu bảy ngàn người, hơn nữa bởi vì cuộc đại chiến này mà người Khiết Đan bất đắc dĩ phải góp sức cho Đại Đường, nhưng trong lòng họ luôn vẫn oán hận.

Không thể oán trách, lòng người dù sao đều là thịt, mắt thấy đồng bào của mình bị tàn sát hơn ba vạn người, cho dù là thánh nhân cũng khó tránh khỏi hận oán mà thôi.

Tuy rằng hiện tại Tần Tiêu đối đãi với họ xem như hòa nhã, lại tín nhiệm Lý Vi Ấn, nhưng lại không thể hoàn toàn tin tưởng những người Khiết Đan khác. Tần Tiêu suy nghĩ ra một phương pháp, đem người Khiết Đan dung nhập vào trong Hổ Kỵ sư, do chính hắn tự mình thống lĩnh bảo đảm, nhâm mệnh cho Lý Vi Ấn trở thành thân dực phủ trung lang tướng của Hổ Kỵ sư. Đồng thời lại nhâm mệnh cho Hoàn Tử Đan làm hữu lang tướng.

Du kích tướng quân, lão bà của hắn là Mặc Y làm tả lang tướng, ba người cùng nhau chia cắt binh quyền. Đồng thời bản thân Tần Tiêu giữ lấy binh phù, trở thành người chưởng khống binh quyền thực tế. Cuối cùng Tần Tiêu từ trong Hề tộc điều động năm ngàn người gia nhập vào Hổ Kỵ sư.

Cứ như vậy nhân số Hổ Kỵ sư tăng lên tới hai vạn. Bên trong có chín ngàn Đường quân Trung Nguyên, sáu bảy ngàn người Khiết Đan, năm ngàn người Hề. Về sau trong huấn luyện, Tần Tiêu lại dùng danh nghĩa đào thải đem người Khiết Đan đã bị hắn mài hợp không còn tính tình phân giải đến các đội ngũ khác hơn phân nửa, đã hoàn toàn bỏ qua ý niệm tái tụ một chỗ của họ trong đầu. Sau đó lại từ những đội ngũ khác điều động Đường quân vào Hổ Kỵ sư, tập hợp đủ hai vạn người. Tăng thêm tỉ lệ nhân số người Hán trong Hổ Kỵ sư, mà trung lang tướng Lý Vi Ấn cùng đám người Tác Mạc đã trở thành mất quyền lực, ngoại trừ bên cạnh đi theo mấy thân vệ binh, còn muốn điều động nhân thủ Khiết Đan đã không còn dễ dàng.

Nói tới việc chơi thủ đoạn, những người man di kia làm sao là đối thủ của kẻ dối trá giảo hoạt như Tần Tiêu. Không qua nửa tháng thời gian, người Hề cùng người Khiết Đan đã bị Liêu Đông quân cứng rắn cắn nuốt, không chừa chút cặn. Chờ sau khi Lý Đại Bô cùng Lý Vi Ấn, Tác Mạc bọn họ hồi phục lại tinh thần, mới phát hiện trong tay mình đã hoàn toàn rỗng tuếch, còn muốn vung tay tập hợp dũng sĩ bộ tộc như ngày trước đã là không thể nào. Binh quyền đã bị Tần Tiêu chặt chẽ nắm giữ trong tay mình, không ai còn khả năng kéo lại.

Mười lăm tháng Giêng, các dân chúng U Châu đã chuẩn bị hội đèn lồng, trong thành U Châu phi thường náo nhiệt. Tần Tiêu chờ đợi có chút không kiên nhẫn, bởi vì đã tới thời điểm này vẫn chưa thấy bóng dáng tân nhậm đại đô đốc U Châu xuất hiện. Chờ đến mười lăm tháng Giêng, Tống Khánh Lễ điều động dân phu dân chúng lục tục đến U Châu, được đại quân hộ vệ chuyển tới Doanh Châu. Lý Đại Bô lại cùng Đỗ Tân Khách dẫn dắt ba vạn đại quân đến bản thổ Hề tộc xây dựng Nhiêu Nhạc đô đốc phủ.

Những việc này Tần Tiêu cũng không muốn tự mình đi làm, hắn chỉ muốn mang theo Hổ Kỵ sư đến Doanh Châu, đem công việc tại U Châu ném qua cho người khác gánh vác.

Tới lúc xế chiều, ngay lúc Tần Tiêu đang ở trong phòng nghị sự bề bộn sứt đầu mẻ trán, tướng thủ cửa thành U Châu chạy đến báo – tân nhậm đại đô đốc U Châu Trương Cửu Linh đã đến!

Tần Tiêu vui mừng cười to, ném bút lông trong tay:

- Thật tốt quá, cuối cùng đã đến đây! Kim Lương Phượng, Khương Sư Độ, đi, cùng đi nghênh đón đại đô đốc!

Kim Lương Phượng ở một bên cười mỉa:

- Không ngờ còn ném luôn cả bút!

Tần Tiêu cười to:

- Sau này những chuyện như vậy rốt cục không cần để cho ta tới quan tâm. Ai, một thân thoải mái ah! Trương Cửu Linh là một nhân tài, xử lý việc này khẳng định lưu loát hơn ta gấp trăm lần – người đâu! Gọi Hoàn Tử Đan dẫn thiên binh bố thành đội nghi trượng, đi nghênh đón đại đô đốc, ta lập tức tới ngay.

Kim Lương Phượng cùng Khương Sư Độ ở một bên cười rộ lên:

- Còn chưa thấy qua người nào bị giáng chức còn cao hứng như thế!

Ngay cửa tây thành U Châu, Trương Cửu Linh ngồi trong xe ngựa, nhẹ cau mày, cảm giác phần thánh chỉ trong tay tựa hồ cực kỳ trầm trọng. Trước mắt xem ra Tần Tiêu ở U Châu hoàn toàn rất được lòng người, là một đại đô đốc rất xứng chức. Chính hắn chỉ dựa vào một tờ thánh chỉ đã muốn tới thay thế người ta, tựa hồ là vô cùng khó khăn...

Lúc này đám người Hoàn Tử Đan đã cưỡi ngựa tiến lên đón chào Trương Cửu Linh. Trương Cửu Linh có chút không yên đi theo các thiên binh tiến đến phủ đại đô đốc. Đi chưa được vài bước Tần Tiêu đã mang theo hành quân trưởng sử Kim Lương Phượng, trưởng sử đại đô đốc phủ Khương Sư Độ cùng các quan chức lớn nhỏ, tướng lĩnh trong quân đến nghênh đón hắn, khiến cho hắn được sủng ái mà lo sợ.

Tần Tiêu nhảy xuống ngựa, Trương Cửu Linh cũng xuống xe đi tới. Tần Tiêu kéo tay hắn cười to nói:

- Cửu Linh huynh, nhiều năm không gặp rồi! Phong thái của ngươi càng hơn ngày trước!

Trương Cửu Linh khiêm tốn mỉm cười:

- Đại soái mới thực sự là tăng thêm phong thái, Cửu Linh mặc cảm.

Tần Tiêu cười lên ha hả, mọi người ở sau lưng đều cười to. Tần Tiêu nói:

- Cửu Linh huynh, tới rất tốt, tới rất tốt! Hiện tại trong thành U Châu bận rộn muốn hỗn loạn, ta là người thô kệch chỉ biết đánh giặc, đang đau đầu không thôi. Lần này thật tốt, hoàng thượng đã phái người đến U Châu gánh vác trách nhiệm nơi này rồi. Chậc chậc, thật sự rất tốt, rốt cục ta có thể dỡ xuống gánh nặng ở đây, chuyên tâm đi mang binh!

Nói xong Tần Tiêu kéo tay hắn đi nhanh vào phủ đại đô đốc.

Trương Cửu Linh một đường hàn huyên cùng mọi người, trong lòng không ngừng nghi hoặc: Xem ra Tần Tiêu đã làm xong công tác tư tưởng cho mọi người. Ta còn chưa nhìn thấy ai tỏ vẻ phản cảm đối với ta đâu...Nhìn ra được lời nói của Tần Tiêu đích xác rất có phân lượng tại đây, chẳng thể trách hắn muốn bỏ đi chức vụ đại đô đốc này. Bằng không nếu còn tiếp tục phát triển như vậy, triều đình bất an, chính hắn cũng không được yên tĩnh. Trách nhiệm của ta thật đúng là trọng đại!

Mọi người cùng nhau đi vào phòng nghị sự, Trương Cửu Linh ôm quyền thi lễ với mọi người:

- Chư vị đồng liêu, trước mắt chúng ta nên trước công sau tư đi. Ta có một phần thánh chỉ của triều đình, nên tuyên đọc trước tiên mới tốt.

- Nga? Đúng, đúng!

Tần Tiêu vui vẻ ra mặt:

- Hẳn nên tuyên đọc thánh chỉ trước! Cửu Linh huynh, mời ngươi!

Trương Cửu Linh gật đầu, đi tới hướng bắc, xoay người lấy ra thánh chỉ, nghiêm giọng nói:

- Tần Tiêu tiếp chỉ!

Tần Tiêu cùng mọi người bái xuống, Trương Cửu Linh tuyên đọc:

- Ái khanh Tần Tiêu, luôn bận rộn việc quốc sự cùng quân sự, trách nhiệm quá nặng nề, nghe tin khanh bị thương, trẫm thật sự không đành lòng. Đặc chuẩn cho ái khanh từ đi chức vị Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, U Châu đại đô đốc, đồng tử vi hoàng môn bình chương sự, vẫn giữ nguyên Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản, nắm quyền quân sự đông bắc. Ban phong đô đốc Doanh Châu, chủ quản xây dựng lại Doanh Châu.

Chương 798: Liêu Dương Vương thiên tuế! (2)

Mặt khác miễn đi chức vị phụ quốc đại tướng quân, thái tử thái bảo cùng Liêu quốc công, tiến phong làm Liêu Dương quận vương. Thực phong tám trăm hộ, hậu nhân thừa kế.

Do đồng tử vi hoàng môn bình chương sự, thái tử thái sư Trương Cửu Linh tiếp nhận chức vị U Châu đại đô đốc, khâm thử!

Tần Tiêu chỉ suýt chút đã cười thành tiếng:

- Thần lĩnh chỉ tạ ơn. Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Dứt lời liền đứng bật lên tiếp lấy thánh chỉ như giành giật từ tay Trương Cửu Linh, tinh tế xem qua vài lần. Nhìn qua thấy ấn tín trên thánh chỉ, còn không phải do hoàng đế đích thân phong tước sao? Ha ha!

Mọi người đều vui mừng chạy tới chúc mừng Tần Tiêu:

- Chúc mừng Liêu Dương Vương thiên tuế!

Tần Tiêu ha ha cười to, mười phần tiểu nhân đắc chí nói:

- Cùng vui, cùng vui! Cửu Linh huynh, hôm nay ngươi đưa tới một phần hậu lễ cho ta nha! Hôm nay chúng ta tổ chức buổi tiệc trong phủ, thứ nhất cảm tạ hoàng ân mênh mông, thứ hai mở tiệc tẩy trần cho Cửu Linh huynh, cung nghênh Cửu Linh huynh chính thức tiếp nhận chức đại đô đốc! Hôm nay là đêm mười lăm tháng Giêng, chúng ta còn có thể thưởng thức được hoa đăng trong thành đâu!

Trương Cửu Linh cũng không từ chối, ôm quyền cảm tạ:

- Như thế xin đa tạ Liêu Dương Vương!

Trong lòng Tần Tiêu cười hăng hắc: Thật vui a, chẳng những có thể ném hết mọi việc rắc rối đau đầu không cần để ý, còn có thể tiếp tục mang binh, đảm nhiệm chức đô đốc Doanh Châu, có vương tước, quả thật có chút làm cho ta ngoài ý muốn. Liêu Dương quận vương, còn được thừa kế đâu, chậc chậc! Xem ra vị hoàng đế huynh đệ của ta đích thật đủ rộng rãi, ta cũng không thể làm quá khó xem. Binh quyền Liêu Đông ta cũng nên phân một ít cho Trương Cửu Linh, không thể cho hắn khó xử. Các huynh đệ tính tình như lửa trong quân của ta, cũng phải khuyên giải bọn hắn một chút, nên ngoan ngoãn phục tùng điều khiển của Trương Cửu Linh. Phục hắn chính là phục hoàng đế, chính là cấp mặt mũi cho triều đình, như vậy mới không có lỗi với vương tước này nha!

Đêm đó bên trong phủ đại đô đốc giăng đèn kết hoa, treo lên hơn mấy chục hoa đăng, mời mọi người vào trong phủ ngắm đèn, bái kiến tân nhậm đại đô đốc. Trên bàn rượu Tần Tiêu nhất định kéo Trương Cửu Linh ngồi vào chủ vị với mình, hai người ngồi chung bàn cùng uống, cùng nhận lời chúc mừng của các tướng lĩnh quan viên. Trương Cửu Linh có thể uống được một chút rượu, nhưng làm sao đấu lại những hán tử thiết huyết như Tần Tiêu, lại không tiện mở miệng cự tuyệt, đành uống thật thống khoái. Không bao lâu hắn đã bị chuốc say đến hỗn loạn.

Tần Tiêu cho Hoàn Tử Đan dìu hắn về khách phòng nghỉ ngơi, chờ vài ngày sau khi Tần Tiêu rời khỏi mới dọn chủ trạch nhường lại cho hắn. Tiệc rượu tan, mọi người tự về nhà hoặc rời đi thưởng thức hoa đăng.

Tần Tiêu mang theo Mặc Y, Tử Địch cùng Ngọc Hoàn, Kim Lương Phượng ra khỏi phủ đi ngắm hoa đăng trong thành U Châu. Ba nữ tử vô cùng hứng thú đi chơi chung quanh, Tần Tiêu cùng Kim Lương Phượng chậm rãi đi dạo trên đường.

Kim Lương Phượng vừa đi vừa cười khẽ:

- Liêu Dương Vương, Liêu Dương Vương thiên tuế, ha ha!

- Cười gì vậy, lão gia hỏa?

Tần Tiêu cũng cười liếc mắt nhìn hắn.

- Thật sự là hoàng ân mênh mông thôi!

Kim Lương Phượng cảm khái nói:

- Một vị phò mã gia cũng có thể lên làm quận vương, chậc chậc! Trước mắt ngươi xem như được thư thái, có thể mang binh đến Doanh Châu xây thành trì là xong xuôi. Khổ cho Trương Cửu Linh, tiếp nhận bao nhiêu chuyện đau đầu.

- Ân, hắn cũng sẽ không cảm thấy khổ bao nhiêu đâu.

Tần Tiêu nói:

- Trước khi hắn lên đường hoàng thượng chắc chắn đã đem những chuyện trọng yếu căn dặn hắn rõ ràng. Hiện tại việc hắn cần làm dễ dàng hơn ta lúc ban đầu nhiều lắm, có thể chỉ cần đi tiếp mà thôi. Đám người Khương Sư Độ, Tống Khánh Lễ đều là người giỏi giang, có bọn hắn theo phụ tá chuyện tại U Châu cũng dễ làm. Chỉ cần tuân theo một nguyên tắc, hết thảy nghe theo lời hoàng thượng cùng triều đình thì được rồi.

- Có một vấn đề thực tế, “vương gia” có nghĩ tới hay không?

Kim Lương Phượng cố ý nhấn mạnh hai chữ vương gia, trêu chọc nhìn Tần Tiêu.

Tần Tiêu cười cười:

- Vấn đề thực tế gì?

- Binh quyền!

Kim Lương Phượng dựng một ngón tay, ngắn gọn nói:

- Trên thánh chỉ của hoàng thượng không nói rõ làm sao phân phối binh quyền. Xem ra ý tứ của bệ hạ là muốn cho ngươi tự mình xử lý tốt vấn đề này.

- Ngô...

Tần Tiêu gật nhẹ đầu, trầm ngâm một trận nói:

- Kỳ thật ta vẫn luôn một mực suy tư về chuyện này. Trước mắt Liêu Đông quân có mười ba vạn người, ta không thể nắm hết trong tay của mình. Mặc dù binh quyền là thứ tốt, nhưng nắm quá nhiều cũng không phải là chuyện tốt. Kim tiên sinh ngươi xem, ta đem toàn bộ Tả Uy Vệ giao cho hắn thế nào? Đỗ Tân Khách đã dẫn người đi Nhiêu Nhạc đô đốc phủ, Lý Tự Nghiệp ta sẽ cho hắn suất lĩnh binh mã đóng tại U Châu. Ta để họ đều nghe theo lệnh điều khiển của Trương Cửu Linh. Sau đó ta cho Lý Giai Lạc dẫn theo Tả Kiêu Vệ bố phòng tại mỗi yếu đạo của vùng Liêu Đông, làm cho Chu Dĩ Đệ dẫn người đi Doanh Châu ổn định cục diện, sau đó tự ta suất lĩnh Hổ Kỵ sư hộ tống dân chúng cùng dân phu đến Doanh Châu.

Kim Lương Phượng vuốt râu mỉm cười:

- Tạm được, thật thỏa đáng, Liêu Dương Vương điện hạ!

Tần Tiêu xem thường nhìn hắn:

- Ngươi đừng châm chọc người khó xem như vậy có được không, lão mũi trâu?

Hai người dạo bước trong dòng người nhộn nhịp, đi tới không có mục đích. Kim Lương Phượng chậm rãi nói:

- Đại soái cơ hồ đã phân ra nửa binh quyền cho Trương Cửu Linh, hắn hẳn là không còn dị nghị. Nhưng ba vị tướng quân Tả Uy Vệ, Lý Tự Nghiệp, Đỗ Tân Khách cùng Thạch Thu Giản đều do một tay người nhấc bạt lên. Trương Cửu Linh sẽ tin được thành ý của ngươi sao?

- Đó là chuyện của hắn. Có thể khống chế được hay không phải xem bản lĩnh của hắn.

Tần Tiêu cười nói:

- Bằng không chẳng lẽ mỗi ngày ta phải giúp hắn trông chừng những vị tướng lĩnh kia sao? Nhưng ta tin tưởng Trương Cửu Linh có kỹ năng quản tốt đám người kia. Nếu không hoàng thượng sẽ không tuyển chọn hắn đến đây. Ai không hiểu rõ hiện tại ở U Châu cũng không phải địa phương hưởng phúc kia chứ? Ngươi cứ nói đi, lão gia hỏa.

Kim Lương Phượng cười nhẹ hai tiếng, không nói lời nào. Trong lòng hắn rất rõ ràng, trước mắt có một vấn đề khó khăn không nhỏ bày ra trước mặt Tần Tiêu cùng Trương Cửu Linh: Thiết hán tính tình nóng nảy trực tính như Lý Tự Nghiệp, có nguyện ý phục tùng an bài như vậy, đến làm thủ hạ của Trương Cửu Linh hay không? Tần Tiêu đem quyền lực thủ hạ của mình phân chia ra ngoài, đánh mất đi lòng băn khoăn của hoàng đế cùng triều đình, dễ dàng thành công như vậy hay sao? Làm một vị châu quan dễ dàng, nhưng muốn dẫn dắt một đội quân tài giỏi, quản được lòng quân, thật sự không dễ dàng. Văn thần như Trương Cửu Linh có được kỹ năng đó hay không?

Mười lăm cùng mười sáu tháng Giêng, vốn là ngày nghỉ theo lệ thường của triều thần cùng các vị tướng quân. Sáng sớm hôm sau Trương Cửu Linh cũng không dám nhàn rỗi, từ sớm đã đến phủ đại đô đốc, lật xem toàn bộ tư liệu hồ sơ về U Châu.

Chương 799: Phân binh quyền (1)

Trong phủ chỉ có một tiểu lại chuyên trực ban theo lệ thường, Trương Cửu Linh gọi hắn mang thật nhiều văn kiện tư liệu ngồi trong phòng lẳng lặng lật xem, cũng không tiến thẳng vào phòng của đại đô đốc. Tần Tiêu còn chưa chính thức đem công việc giao tiếp cho hắn, Trương Cửu Linh là người đã có thói quen làm việc cẩn thận chặt chẽ, không muốn phạm kiêng kỵ trong thời điểm nhạy cảm này.

Lúc này Tần Tiêu cũng không nhàn rỗi. Vì muốn thuyết phục Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn rời khỏi U Châu đi Trường An tụ hội với Lý Tiên Huệ các nàng, có thể nói hắn hao hết võ mồm vừa đấm vừa xoa, cò kè mặc cả đưa ra một kết quả khiến mọi người đều có thể tiếp nhận: Chờ đến tiết Đoan Ngọ Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn mới đi Trường An, tạm thời rời khỏi U Châu đến ở lại tại Dịch Châu.

Tần Tiêu dàn xếp xe ngựa phái vài người tiễn hai nàng rời đi, sau đó mới thở ra một hơi thật dài. Trước mắt tình thế của U Châu so với trước khi đại chiến càng thêm phức tạp, tùy thời đều sẽ phát sinh chuyện không thể đoán trước. Mặc Xuyết đã chết, Đột Quyết cùng Khiết Đan đại bại, làm sao không chuẩn bị hậu chiêu? Chư phương di địch đông bắc hiện tại trơ mắt nhìn về U Châu, hơn nữa hắn tự mình dẫn người đi Doanh Châu, thật sự không rảnh rỗi chiếu cố cho các nàng.

Tần Tiêu nhìn theo xe ngựa càng lúc càng xa, Dương Ngọc Hoàn còn thò đầu ra cửa sổ xe nhẹ nhàng lau nước mắt, rốt cục màn xe rơi xuống, xe ngựa chạy càng nhanh.

Mặc Y thở ra một hơi nhẹ nhõm, ngồi trên lưng ngựa cạnh Tần Tiêu nói:

- Lão công, không thể cho họ theo chúng ta cùng đến Doanh Châu sao?

- Đương nhiên không thể!

Tần Tiêu nói:

- Hiện tại Doanh Châu chẳng khác gì một miệng núi lửa, tùy thời đều sẽ phát sinh biến cố. Hai ngày nữa chúng ta xuất phát đi qua đó, đồng hành ngoại trừ mấy vạn đại quân còn có hai mươi vạn dân chúng Hà Bắc, dân phu, đến lúc đó còn có mấy vạn Hề tộc nhân. Muội ngẫm lại xem, cần ổn định mấy chục vạn người, hơn nữa lòng người còn bất ổn. Trị an tương đối loạn là hiển nhiên. Hơn nữa nơi đó tùy thời đều có thể bùng nổ chiến tranh, địa phương như vậy sao có thể cho họ cùng đi? Không phải ta ghét bỏ các nàng nhát gan yếu đuối, nhưng có họ bên người ta thật sự không an tâm xử lý phiền toái.

Mặc Y gật nhẹ đầu mỉm cười nhìn Tần Tiêu:

- Nhưng Ngọc Hoàn cũng đã không còn nhỏ, mười lăm tuổi rồi.

Tần Tiêu cười:

- Khi muội mười lăm tuổi gả cho ta sao?

Mặc Y trừng mắt liếc hắn:

- Nhưng Ngọc Hoàn thì khác, nàng là do hoàng thượng tứ hôn, chỉ đợi vào cửa mà thôi.

- Vậy cũng phải chờ sau khi ta xử lý xong quân vụ trọng yếu, tình hình đông bắc ổn định rồi nói sau. Bằng không chẳng lẽ ta mang theo tân nương tử mỗi ngày đi hỗn trong quân đội sao? Làm vậy ảnh hưởng không tốt, không công bình với Ngọc Hoàn.

Tần Tiêu kéo dây cương quay đầu ngựa:

- Đi thôi, đi trở về.

Mặc Y thúc ngựa đi tới bên cạnh hắn, có chút dỗi hờn nói:

- Dạ, Liêu Dương Vương lão công. Kỳ thật muội còn có một vấn đề muốn hỏi đây, hiện tại huynh đã là vương gia, chúng tôi không phải cũng là vương phi? Còn nữa, con của chúng ta chẳng phải là thế tử rồi?

- Phải đó, đúng vậy, Liêu Dương vương phi điện hạ.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Đi thôi, đừng tự mình làm khó chính mình, chỉ là một mũ mão xinh đẹp một chút mà thôi, chẳng lẽ cởi bỏ mông chạy loạn mà khoe sao? Chờ sau khi đánh xong trận U Châu, chúng ta lại hồi hương, làm nghề nông dân của ta tốt nhất, giá!

Mặc Y cười khúc khích thúc ngựa đuổi theo.

Trở lại phủ đại đô đốc, Tần Tiêu bắt tay chuẩn bị chuyển nhà. Đã tới thời điểm dọn ra chỗ ở nhường cho Trương Cửu Linh, để cho hắn chính thức tiếp nhận chức vụ. Hôm nay là ngày nghỉ, vừa lúc làm những việc này. Từ ngày mai trở đi phải phân phối đại quân, giao tiếp quyền lực cho xong.

Tần Tiêu gọi binh tốt chuẩn bị động thủ, nhưng lại không gặp được Trương Cửu Linh. Sau khi sai người đi tìm, mới biết từ sáng sớm hắn đã đến trong phòng làm việc phủ đại đô đốc, ngay cả cơm trưa cũng cho người mang vào tận phòng.

Tần Tiêu vừa suy nghĩ vừa đi tới phòng làm việc.

Cửa phòng nghị sự đóng chặt, chỉ mở một cửa hông, có vài binh tốt đứng canh gác.

Tần Tiêu đi vào đến đại sảnh, tới văn phòng cũng không thấy người. Sau đó chợt phát hiện trong phòng nghỉ nơi thiên sảnh mơ hồ có tiếng người truyền đến. Hắn đi về hướng bên kia chợt nhìn thấy tiểu lại đi ra, vẫy tay bảo hắn đừng lên tiếng, nhẹ bước đi vào.

Trương Cửu Linh đang xem công văn, cảm giác có người đi vào cũng không ngẩng đầu lên nói:

- Đã bảo ngươi đi ăn cơm, sao lại trở lại? Đi đi, ta không cần người hầu hạ.

Tần Tiêu cười thầm, cũng không lên tiếng, nhẹ đi tới trước bàn. Hắn cầm vài ấn tín binh phù mang từ bên phòng nghị sự đặt lên quyển công văn mà Trương Cửu Linh đang xem.

Trương Cửu Linh sửng sốt:

- Đây là cái gì?

Hắn lập tức ngẩng đầu lên, có chút bối rối đứng dậy chắp tay hành lễ:

- Vương gia thứ tội! Ty chức không biết vương gia giá lâm...

- Đừng, đừng như vậy.

Tần Tiêu liên tục xua tay cho hắn ngồi xuống, mỉm cười nói:

- Cửu Linh huynh đệ, chúng ta là bằng hữu cũ, đừng dùng loại xưng hô mới lạ này chứ. Vương gia, điện hạ, nghe những chữ này thật làm lòng ta không thoải mái.

Trương Cửu Linh khẽ cười, đưa tay rót chén trà cho Tần Tiêu, lập tức ngạc nhiên tỉnh ngộ, vội vàng bồi tội:

- Vương gia thứ tội! Cửu Linh chợt nhớ tới nơi này Cửu Linh hẳn khách, còn đi châm trà cho vương gia, ngươi xem...

- Ngươi đó, ha ha! Thật khách khí, thật văn nhược, làm sao đi quản tướng mang binh đây?

Tần Tiêu mỉm cười đầy thâm ý nhìn hắn.

Trương Cửu Linh thông minh bậc nào, liền ý thức được Tần Tiệu dự tính giao binh quyền cho hắn, nghiêm túc nói:

- Thật không dối gạt vương gia, Cửu Linh đối với việc thống trị châu sự, bày mưu nghĩ kế, đàm quân luận binh cũng không mới lạ. Chỉ riêng chuyện mang binh vẫn là lần đầu tiên trong đời. Cửu Linh không dám cô phụ hoàng ân, đang ngày đêm sầu muộn vì chuyện này, xin vương gia hãy chỉ điểm nhiều hơn!

Tần Tiêu không khỏi bật cười, Trương Cửu Linh này đúng là người trực tính. Tần Tiêu cũng không tiếp tục khách khí với hắn, nhanh miệng nói:

- Chỉ điểm ngươi cũng được, kỳ thật trị binh cùng trị quốc giống nhau, ngươi nói trước thử xem, trị quốc trước hết cần trị cái gì?

- Tự nhiên là trị lại!

Trương Cửu Linh không chút nghĩ ngợi nói:

- Từ trụ quốc tể tướng cho đến tiểu lại địa phương, tầng tầng trị xuống. Đương kim thánh thượng lúc mới lên ngôi, trước hết bắt đầu chỉnh đốn lại trị. Lại trị mới có thể trị dân trị quốc.

- Vậy là được rồi.

Tần Tiêu nói:

- Trị binh cũng bắt đầu từ trị tướng. Không có tướng nhiều binh cũng năm bè bảy mảng. Ta vừa đến U Châu, nhặt được tiện nghi lớn, nơi này một ít tướng quân cơ bản đều là bộ hạ cũ của ta, thập phần hiểu rõ lẫn nhau, cho nên ta mới không tốn nhiều công sức. Sau khi ta đến, cơ hồ không hề thay đổi nhân viên. Nhưng ngươi thì khác, ngươi cơ hồ không có một người nào mà ngươi quen thuộc đi?

Trương Cửu Linh nhìn Tần Tiêu chăm chú:

- Dạ, mặc dù Cửu Linh từng làm việc trong Sùng Võ Thai, nhưng các tướng quân từ nơi đó đi ra hiện tại còn chưa thành tài. Ở U Châu đều chỉ là lão tướng cùng cựu thần sa trường, Cửu Linh...cơ hồ không biết một ai.

Chương 800: Phân binh quyền (2)

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt khó xử của Trương Cửu Linh, cười nói:

- Vậy ngươi có biết vì sao hoàng đế không phái Trương Nhân Nguyện, Diêu Sùng mà lại phái ngươi đến không?

Trương Cửu Linh mỉm cười lắc đầu.

- Cũng là bởi vì ngươi hoàn toàn không biết một ai!

Một lời nhẹ nhàng của Tần Tiêu cũng làm thân hình Trương Cửu Linh chấn động. Hắn cẩn thận suy tư lời nói của Tần Tiêu, lại liên tưởng đến những lời suy đoán đồn đãi trong triều, giờ mới hiểu được dụng ý thâm sâu của hoàng thượng cùng triều đình, cũng không phải bởi vì Trương Cửu Linh hắn tài giỏi bao nhiêu, không phải vì hắn có thể trở thành đối thủ của Tần Tiêu. Trọng yếu chính là đem U Châu giao vào trong tay một người mới như hắn, không cần lo lắng hình thành cương lại cắt cứ!

Tần Tiêu hiện tại đang gõ tiếng chuông cảnh tỉnh hắn, nói rõ ngọn ngành nguyên nhân!

Trương Cửu Linh không tự chủ được nhíu mày, như thật như giả gật đầu.

Trong lòng Tần Tiêu rất rõ ràng, người thông minh như Trương Cửu Linh không khả năng không nghĩ ra ý tứ của hoàng đế. Bản thân hắn cần giao ra binh quyền là vì sợ công cao chấn chúa, lo lắng quân dân đông bắc chỉ biết Tần Tiêu mà không biết hoàng đế. Nhưng hoàng đế cũng không thể để Tần Tiêu vừa buông tay xuống, người đông bắc lại chỉ biết Trương Cửu Linh cũng không còn biết đến Tần Tiêu cùng hoàng đế, như vậy càng thêm bết bát hơn. Đồng thời cũng đã nhắc tỉnh hắn: Chuyện như vậy ngươi không những không nên đi làm, ngay cả nghĩ cũng đừng nên nghĩ. Nếu hoàng đế phái ngươi tới chế ước ta, đồng thời cũng để cho ta đi chế ước ngươi.

Nghĩ tới đây Tần Tiêu phát ra nụ cười từ sâu trong nội tâm: Đây mới là tình huống mà hoàng đế muốn nhìn thấy. Đại tướng biên cương cùng đại tướng mang binh, chỉ có thể theo ý tứ của hoàng đế mới có thể có được kết quả tốt. Trương Cửu Linh đến vừa đúng lúc.

Sau khi Tần Tiêu nói ra những lời kia, hai người lại trầm mặc một lúc lâu. Sau một lúc, Tần Tiêu đánh vỡ trầm mặc:

- Nghĩ thông suốt rồi sao?

Trương Cửu Linh giật mình bừng tỉnh, đứng dậy chắp tay xá một cái:

- Đa tạ vương gia nhắc nhở!

- Ngô, hiểu được là tốt rồi.

Tần Tiêu ý bảo hắn ngồi xuống, bắt đầu nổi lên giọng quan:

- Chỗ U Châu này, ngoại tộc tạp cư, tình huống có chút phức tạp. Nhất là trong quân đội, người Hồ tương đối nhiều. Cho nên việc “trị tướng” càng thêm có vẻ trọng yếu. Cửu Linh huynh đệ, ta tính toán phân đôi Liêu Đông quân, do hai đại tướng quân thống lĩnh, phân cho hai người chúng ta chỉ huy. Lý Tự Nghiệp là lão tướng sa trường trung thành tận tâm, đã ở U Châu ba bốn năm, uy vọng trong quân cực cao. Người này ta giao hắn cho ngươi. Đồng thời Đỗ Tân Khách cùng Thạch Thu Giản trợ thủ cho hắn cũng giao luôn cho ngươi. Đỗ Tân Khách thì ngươi không quen thuộc, ta có thể giới thiệu cho ngươi một chút. Là một nhân tài, không những có thể mang binh, còn có mưu lược, có kiến thức. Ta an bài hắn mang ba vạn binh mã đi bản thổ Hề tộc xây dựng Nhiêu Nhạc đô đốc phủ. Nhưng ngươi cũng có thể an bài theo ý ngươi.

Trương Cửu Linh vội nói:

- Không, vương gia an bài như vậy thập phần hợp lý. Cửu Linh cũng không có kế hoạch thay đổi.

Tần Tiêu cười:

- Cửu Linh huynh đệ, mọi việc đều phải xuất phát từ đại cục. Ta an bài cũng không nhất định là hợp lý nhất. Ngươi không nên bận tâm mặt mũi của ta mà làm trái lương tâm đồng ý những an bài của ta. Bây giờ ngươi là đại đô đốc U Châu, tính ra ngươi là thượng cấp của ta. Đại sự cũng do ngươi làm chủ, biết không?

Trương Cửu Linh kinh ngạc cả kinh:

- Vương gia, việc này...Cửu Linh làm sao dám quản trên vương gia?

- Đây không phải vấn đề dám hay không.

Tần Tiêu híp mắt khẽ cười nói:

- Trên thực tế chính nên an bài như vậy. Chẳng lẽ ngươi còn chưa hiểu được sao? Ta chỉ là đô đốc Doanh Châu, là tướng quân dưới trướng U Châu đại đô đốc. Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản cũng chỉ lâm thời, tùy lúc đều sẽ thay đổi, biết không? Theo đại cục mà xem, đại đô đốc U Châu như ngươi mới là đệ nhất nhân đông bắc Đại Đường!

- Cửu Linh, hiểu được!

Trương Cửu Linh nhận chân gật đầu, cảm giác đảm nấm trên vai quá nặng.

Trong lòng Tần Tiêu thầm bật cười, diễn cảm lại thập phần bình tĩnh, thản nhiên nói:

- Vừa rồi đang nói tới đâu đây? Nga, Thạch Thu Giản trợ thủ của Lý Tự Nghiệp. Người này không cần ta giới thiệu đi? Trước kia hắn từng làm việc trong Trường An hoàng thành ngự suất ti, ngươi hẳn là rất quen thuộc. Trước mắt hắn còn lưu tại Trường An dưỡng thương, phỏng chừng qua thêm một thời gian mới trở lại. Người này làm việc ổn thỏa, nhận chân, là một quân nhân chân chính. Ngươi hạ lệnh muốn hắn xông vào biển lửa, hắn cũng không hề chậm nửa nhịp. Đây là mấy vị tướng quân trung tâm của Tả Uy Vệ, mặt khác còn có một ít tướng quân, tư mã, trưởng sử, ngày sau ngươi sẽ dần dần quen thuộc. Những người này trọng yếu nhất chính là Lý Tự Nghiệp. Ta cũng không gạt ngươi, hắn là huynh đệ tốt nhất của ta, nhưng đồng thời cũng là một trong những tướng quân tốt nhất của Đại Đường, là thần tử trung thành nhất, tướng quân dũng mãnh nhất, cùng quân nhân chân chất sinh mãnh nhất.

Tần Tiêu vừa mới dứt lời, cửa phòng nghị sự bị gõ vang:

- Vương gia, đại soái! Đại soái vương gia! Ngươi ở đâu vậy, ta muốn gặp ngươi!

Trương Cửu Linh ngạc nhiên, Tần Tiêu cười nói:

- Thấy không, vừa mới dứt lời hắn đã tới rồi.

Hôm nay là ngày nghỉ, Lý Tự Nghiệp vẫn mặc đầy đủ áo giáp, áo tơi, bước chân hổ hổ sinh uy đi nhanh vào phòng nghị sự. Sau lưng hắn còn có bảy tám tướng lĩnh Tả Uy Vệ, có chút khiếp đảm theo sau hắn vào phòng.

Tần Tiêu hiểu rõ ý đồ đến của hắn. Lý Tự Nghiệp là người có sự tình gì sẽ không che giấu trong lòng, toàn bộ đều viết rõ trên mặt mình. Nhìn sắc mặt của hắn liền có thể biết hiện tại tâm tình hắn rất tức giận.

Mọi người đi tới trước mặt Tần Tiêu cùng Trương Cửu Linh, Lý Tự Nghiệp lúng túng nhìn Tần Tiêu lại nhìn Trương Cửu Linh vài lần, ôm quyền cúi đầu thi lễ:

- Gặp qua đại soái.

Mọi người đứng phía sau cũng đều hành lễ.

Tần Tiêu vốn định đi ra ngoài thuyết phục Lý Tự Nghiệp trước tiên, nhưng Trương Cửu Linh không để hắn làm như vậy, chỉ nói:

- Nên tới phải tới, bất kỳ chuyện gì cũng nên trực tiếp đối mặt tốt hơn, như vậy càng hợp với tính khí của Lý Tự Nghiệp bọn họ.

Tần Tiêu ngẫm nghĩ liền đồng ý với ý nghĩ của hắn, vì vậy mới để nhóm người Lý Tự Nghiệp đi vào phòng.

Tần Tiêu khoanh hai tay trước ngực, bộ dạng có chút uể oải gật đầu nói:

- Thất lễ rồi đó, Lý Tự Nghiệp, còn có các ngươi nữa. Không nhìn thấy đại đô đốc ngồi trên thượng vị sao?

Lý Tự Nghiệp quay đầu liếc nhìn Trương Cửu Linh, không cam lòng gật đầu nói:

- Gặp qua đại đô đốc.

Trương Cửu Linh mỉm cười đứng lên, chắp tay hoàn lễ:

- Lý tướng quân không cần phải khách khí. Các vị huynh đệ cũng không cần khách khí.

Lý Tự Nghiệp cười lạnh một tiếng:

- Huynh đệ?...hừ!

Tần Tiêu hơi cau mày, làm bộ như không nhìn thấy, phe phẩy một chân nói:

- Lý đại tướng quân, xem ra thương thế khôi phục không tệ lắm, còn mặc áo giáp, cầm binh khí, chờ ra chiến trường hay sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau