PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 791 - Chương 795

Chương 791: Thấy đủ là vui (1)

Trước mắt họ chỉ cảm thấy may mắn mình không gặp phải tai họa ngập đầu như người Đột Quyết cùng người Khiết Đan. Không chỉ như thế còn có thể bảo hộ tộc nhân, các thủ lĩnh đều trở thành quan chức Đại Đường, trở thành tướng quân, chuyện tốt như vậy đi đâu mà tìm? Cũng chính bởi vì như thế, nhóm người Lý Đại Bô cảm kích lẫn kính sợ Tần Tiêu chưa từng có, hiện tại không chỉ nhận thức “Trung Nguyên chiến thần” cùng “Lang Ma tướng quân” trí dũng vô địch, càng xem hắn như ân nhân cứu mạng.

Thế cho nên hiện tại các tướng lĩnh Hề tộc đều xung phong muốn gia nhập vào Hổ Kỵ sư của Tần Tiêu, khiến tình cảm mọi người đều dâng trào nhiệt huyết, nhấc lên một cỗ nhiệt triều trong quân.

Tâm tình Tần Tiêu cũng thật vui vẻ, trên bàn rượu hắn cũng không để ý tới lời khuyên can của Lưu Địch, cùng Lý Tự Nghiệp không ngừng uống rượu bằng chén lớn. Cùng lúc đó dân chúng U Châu đều giăng đèn kết hoa chúc mừng U Châu đại thắng, các quân nhân trú đóng trong quân doanh ngoài thành cũng mở tiệc ăn mừng, giết bò giết dê khánh chúc.

Địa phương trăm dặm biến thành một mảnh sung sướng hướng vinh, so sánh với địa ngục thi thể tại hà cốc Loan Hà hình thành sự đối lập vô cùng trái ngược.

Tiệc rượu cuối cùng vẫn tan, sắc trời đã tối. Tần Tiêu tiễn các tướng lĩnh quan chức, dàn xếp xong sứ giả triều đình lại giữ Kim Lương Phượng ở lại, kéo hắn đi vào một gian tĩnh thất.

Hôm nay cao hứng, người có tính trầm ổn như Kim Lương Phượng cũng hơi có men say. Tần Tiêu gọi người hầu mang chậu than tới, hai người châm trà ngồi cạnh chậu than chơi cờ vây.

- Ta chơi cờ vây thật tệ, ngươi phải nhường một chút.

Tần Tiêu có chút men say nói:

- Năm đó khi ta theo ân sư học tập, liên tục bị mắng, nói ta không phải nhân tài đạo này.

- Được rồi, không còn người ngoài, ngươi có chuyện gì nói thẳng ra đi.

Mặc dù Kim Lương Phượng có chút say, trong lòng hắn lại hiểu thật rõ ràng. Hắn biết Tần Tiêu không thích làm những chuyện không có ý nghĩa. Rảnh rỗi chơi cờ sao, hắn thật sự chưa từng làm qua.

- A, xem ra ngươi còn nóng vội hơn ta, lão mũi trâu.

Tần Tiêu đặt con cờ xuống, hớp trà, khoan thai nói:

- Ta trước tiên cần chúc mừng ngươi, Kim đại nhân, lần này được hoàng đế ban thưởng làm Bình Dương huyện hầu, trở thành quốc thích.

- Làm sao có thể so sánh được với ngươi nha, Liêu quốc công!

Kim Lương Phượng ngượng ngùng cười cười, đặt cờ xuống.

Tần Tiêu khẽ cười, hít sâu một hơi nói:

- Nói thẳng ra đi, trước mắt những ban phong của hoàng đế, ta không dám lấy.

Kim Lương Phượng cũng không cảm giác có gì ngoài ý muốn, giương mắt nhìn Tần Tiêu, bình tĩnh nói:

- Hay là ngươi lại giống như mấy năm trước, bỏ gánh chạy lấy người?

- Vậy thì không đến mức. Trước mắt trách nhiệm của ta trọng đại hơn ngày đó, đương nhiên không dám tiếp tục làm ra chuyện như vậy nữa.

Tần Tiêu nói:

- Nhưng hôm nay sau khi nghe xong ban thưởng của hoàng đế, trong lòng ta nặng nề, cảm giác không thiết thực.

- Không thiết thực, là được rồi.

Kim Lương Phượng mỉm cười:

- Thăng quan tiến tước thì cũng thôi, còn làm tể tướng, lại thêm quan võ nhị phẩm. Chậc chậc, trong triều chỉ có một mình ngươi. Ngay cả Trương Nhân Nguyện cũng không sánh kịp với ngươi. Trước đó không lâu Đường Hưu Cảnh mới mất kia cũng được xem là cột trụ nguyên lão triều đình đi? Lại chưa từng được hưởng thụ qua đãi ngộ như ngươi vậy.

- Cho nên ta mới cảm thấy không thiết thực.

Tần Tiêu cầm con cờ đùa nghịch trong tay, thản nhiên nói:

- Vốn trước mắt trong triều đã có thật nhiều lời chê trách bất lợi cho ta. Hiện tại đánh thắng trận lớn, xem như có thể đem những lời đồn đãi kia ép trở về. Nhưng phiền phức khác lại xuất hiện, công cao chấn chúa ah! Không cần nói đâu xa, ngươi phóng mắt nhìn khắp triều đình đương kim, bất kể là quan văn hay võ có ai được đãi ngộ như ta đây? Hoàng thân? Mấy thân huynh đệ mà hoàng đế tín nhiệm nhất? Tước vị của họ cao hơn ta, thực ấp nhiều hơn ta, nhưng trong tay bọn hắn có ai có được thực quyền, có người nào đâu? Ở tại Liêu Đông, bất kể là quân dân Đại Đường, hay là Bắc Địch xa xôi, đều chỉ biết Tần Tiêu, không ai biết hoàng đế. Hôm nay biểu hiện của nhóm người Lý Đại Bô ngươi nhìn thấy chứ? Còn kém chút đem ta lên thờ phụng. Đây không phải chuyện tốt. Làm thần tử, mũi nhọn sao có thể lấn át hoàng đế đây? Đây là mầm móng tai họa!

Tay Kim Lương Phượng khẽ run lên, con cờ không tự chủ được rơi lên bàn cờ làm rối loạn ván cờ. Tần Tiêu có chút tức giận kêu lên:

- Lão tiểu tử, muốn làm càn cũng không cần làm vậy đi?

Kim Lương Phượng cười ha ha, nhặt lên quân cờ, lại khôi phục bàn cờ nguyên dạng, đánh trống lảng cười nói:

- Uống nhiều quá, uống nhiều quá...

- Nhiều cái đầu ngươi! Uống nhiều quá mà còn nhớ rõ ràng từng bước đi của quân cờ, sắp xếp chỉnh sửa thật đúng như vậy?

Tần Tiêu liếc mắt nhìn hắn, cười lạnh nói:

- Đừng giả vờ giả vịt, chỉ vài chiêu cho ta đi. Nói, ta nên làm cái gì bây giờ.

Kim Lương Phượng nhíu mày nhìn chằm chằm bàn cờ, trầm tư một lúc chậm rãi nói:

- Kỳ thật ở trong mắt hoàng đế cùng triều đình, thiên hạ chính là tổng thể. Bất kể là ai cũng chỉ là một con cờ mà thôi. Hoàng đế cùng triều đình mong muốn là cục diện đại cục cả ván cờ, cũng chính là công thủ cân bằng. Đại soái nói rất đúng, nếu một quân cờ không phục tùng cần xằng bậy, như vậy vận mệnh của nó...

Tần Tiêu cau mày:

- Ân, nói tiếp đi.

Kim Lương Phượng khẽ vuốt râu, chậm rãi nói:

- Làm thần tử, khó nhất mà cũng quan trọng nhất chính là suy đoán tâm tư của hoàng đế. Trước mắt hoàng đế tín nhiệm ngươi có thể nói là vượt quá bất luận kẻ nào. Nhưng trăng tròn thì khuyết, vật cực tất trái lại. Chính bởi vì lòng tín nhiệm vô thượng như thế, đại soái càng bị chú ý nhiều hơn. Ta cấp cho đại soái một tổng nguyên tắc, chính là phải làm cho hoàng đế sinh ra tin tưởng có thể khống chế cùng lý do để tín nhiệm ngươi.

- Đúng như ý nghĩ của ta.

Tần Tiêu nói:

- Tâm thuật của một đế vương, chính là cân bằng lực lượng giữa các thần tử, lợi dụng bọn hắn ước thúc lẫn nhau, phương tiện cho mình khống chế họ. Mặt khác muốn lợi dụng khuyết điểm của thần tử mà khống chế họ.

Kim Lương Phượng thoáng kinh hãi, không khỏi lắc đầu thở dài:

- Nói như vậy là không được, ở địa phương khác ngàn vạn lần đừng nói ra, trong lòng hiểu được là tốt rồi.

- Đây là tự nhiên.

Tần Tiêu mỉm cười, lại đặt xuống quân cờ:

- Ta cũng không phải loại người lòng tham không đáy trong lòng mang chí lớn. Ta chỉ muốn vừa có thể hoàn thành sứ mạng của mình, lại đừng gặp phải phiền toái không cần thiết, cho nên mới nghĩ như vậy. Ngươi nói không sai, quan hệ cá nhân giữa ta cùng hoàng đế đích thật là rất thâm hậu, ngoài ra còn có quan hệ thân thích bên trong. Nhưng mấy thứ này đối diện với lập trường chính trị cùng ích lợi đại cục quả thật là không đáng giá nhắc tới. Kẻ làm tướng, khó được kết cục tốt. Nếu không phải chết nơi sa trường, thì chết trong tay người nhà mình. Bắt đầu từ ngày đầu tiên đi ra Đàm Châu, ta luôn cân nhắc làm sao cho mình có được một kết cục tốt đẹp. Chuyện cho tới bây giờ, không thể không cẩn thận cân nhắc một chút.

Chương 792: Thấy đủ là vui (2)

- Xem ra ngươi thật sự còn cẩn thận hơn ta tưởng tượng.

Kim Lương Phượng mỉm cười nói:

- Cũng khó trách, ở trong triều trải qua nhiều lần biến cố trọng đại như vậy, muốn không trưởng thành cùng bình tĩnh cũng không được. Nói như thế ngươi cũng là người thông minh, chúng ta không ngại nói thẳng ra đi. Ban đầu hoàng đế chỉ một lòng nghĩ làm sao sử dụng ngươi để giải quyết họa lớn U Châu. Trước mắt xem ra mục đích đã đạt được. Vì thế hắn không thể không suy nghĩ một chút, làm sao đối đãi ngươi. Ngươi nói rất đúng, tâm thuật đế vương quan trọng nhất là muốn làm cân bằng. Trước mắt, bất kể là trong triều đình hay là biên ải Liêu Đông xa cách triều đình, uy vọng cùng công tích của ngươi thật không người sánh được. Phóng mắt cả thiên hạ, đã không còn ai đủ sức ngang vai ngang vế với ngươi. Đây là chuyện mà một vị đế vương không nguyện ý nhìn thấy nhất. Thánh ý khó dò, ta không rõ hoàng đế có tự mình ý thức được vấn đề này hay chưa. Nhưng sớm hay muộn gì hắn cũng sẽ giống như đại soái, phải đối mặt nhận rõ vấn đề đó. Cho nên đại soái trước tiên hẳn nên làm một sự tình, tiêu trừ nỗi băn khoăn này trong lòng hoàng đế.

- Làm như thế nào?

Tần Tiêu nhíu mày, mắt lộ tinh quang nhìn Kim Lương Phượng.

Kim Lương Phượng mỉm cười, hờ hững nói:

- Người biết đầy đủ sẽ vui vẻ. Nên buông tha thì phải buông tha. Hoàng đế tìm không được người đến cân bằng lực lượng của ngươi, vậy ngươi tự mình tìm ra một người, phân chia thực lực của chính mình.

- Có đạo lý, ta cũng nguyện ý làm như vậy.

Tần Tiêu cười:

- Cụ thể xin mời ngươi chỉ điểm!

Dứt lời Tần Tiêu rót cho Kim Lương Phượng một chén trà.

Nói đến chính sự, Kim Lương Phượng cũng không hồ nháo với hắn, nghiêm túc nói:

- Trước mắt trên người đại soái có bao nhiêu danh hiệu? Đây là việc đầu tiên cần xử lý. Bởi vì dân chúng cùng tướng sĩ và các thần tử nhìn vào, đây là dấu hiệu rõ ràng nhất.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, vạch đầu ngón tay có chút khoa trương nói:

- Danh hiệu sao? Ngươi nghe: Hà Bắc đạo hạnh quân đại soái, U Châu đại đô đốc, Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản, phụ quốc đại tướng quân, thái tử thái bảo, Liêu quốc công, tể tướng, tổng cộng như thế.

- Ân, trong đó thực quyền nhất chính là U Châu đại đô đốc, cùng Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản. Nhưng theo người bên ngoài xem ra, có phân lượng nhất là Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái. Theo các quan văn triều thần xem ra, uy hiếp lớn nhất của ngươi đối với họ là thân phận tể tướng.

Kim Lương Phượng nói:

- Xuất tướng nhập tướng, tôn vinh cực kỳ. Thế nhưng bốn danh hiệu có phân lượng nhất đại soái ít nhất phải buông tha hai danh hiệu, mới có thể làm người ngoài yên tâm, ngăn chặn lời đồn đãi nhảm nhí.

Tần Tiêu thoáng suy tư, gật đầu nói:

- Có đạo lý. Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, lớn có chút khoa trương. Cả phủ binh Hà Bắc cùng trú quân đều do ta điều khiển, nhưng ta cũng chưa từng chân chính dùng qua. Trước đó dùng tới là vì cướp bóc lương hướng mới sử dụng một chút. Mũ mão lớn như vậy, ta đã sớm muốn lấy xuống, thứ này ta nguyện ý buông tha. Mặt khác cái gì mà tể tướng đồ bỏ gì đấy, ta cũng không cần. Ta ở biên ải ngàn dặm, cũng không tiến vào các bộ nghị sự, lấy tới làm gì? Một ngày kia về triều, hoàng đế không chém ta, cho ta một tán quan hư chức trải qua cuộc đời này bình an, ta đã thỏa mãn. Chức đồng tử vi môn hạ bình chương sự tể tướng kia, ta nguyện ý buông tha. Mặt khác bốn danh hiệu hữu dụng nhất ta chuẩn bị bỏ ba. U Châu đại đô đốc, ta cũng không muốn làm. Ta sẽ làm Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản, an tâm mang lính của ta. Chờ qua năm phải đi Doanh Châu, mang theo binh lính cùng dân chúng thầm lặng đi làm ruộng chăn dê đi. Có trận đánh thì ta tiếp tục nhảy ra. Dưới U Châu có tám châu huyện, lại có thêm Nhiêu Nhạc đô đốc phủ của Hề tộc. Phóng mắt nhìn ra, đông bắc Đại Đường chỉ do một mình Tần Tiêu này định đoạt, quả thật có chút xu thế cắt đất xưng vương. Ta không cần làm như vậy, lại mệt người, còn không lấy lòng, đã vậy nguy cơ trùng trùng.

- Đại soái quả nhiên cơ trí hơn người, bội phục!

Kim Lương Phượng chắp tay khen ngợi đứng lên:

- Bỏ được, bỏ được, không cần, vậy sẽ đạt được. Nếu đại soái quả thật bỏ qua ba danh hiệu này, sẽ không khó giữ mình. Cứ như vậy không chỉ miễn được nhiều chê trách, đại soái còn có thể chuyên tâm mang binh đánh giặc, không phụ hoàng đế xã tắc kỳ vọng. Mặt khác danh hiệu phụ quốc đại tướng quân ta cũng đề nghị đại soái bỏ quên đi. Bởi vì trước mắt Đại Đường, chức quan võ tướng cao nhất là thập nhị vệ đại tướng quân cùng hoàng thành ngự suất ti đại đô đốc, cũng chỉ đạt tới tam phẩm. Chỉ riêng một mình đại soái như hạc trong bầy gà được nhị phẩm, hư chức như vậy cũng không có đãi ngộ đặc thù gì, lại làm đại soái phải đứng đầu các võ tướng, thật sự không đáng giá.

- Có đạo lý, nghe lời ngươi!

Tần Tiêu vui vẻ gật đầu cười nói:

- Muốn hư danh, thường thường trêu chọc họa, đích thật là không đáng. Ta làm người không tham lam, cũng không tính toán làm tới chung cực quân thần. Người cảm thấy đầy đủ luôn được vui vẻ, làm thần tử cứ như vậy mới chân chính bình an, hưởng thụ vinh hoa phú quý thực sự!

Kim Lương Phượng ha ha cười nói:

- Lời này của ngươi có chút ngụy biện, nhưng cũng là sự thật.

- Con người của ta không có ưu điểm nào khác, nhưng lại luôn thẳng thắn.

Tần Tiêu cũng cười, sau đó nói:

- Các đại đô đốc quân trấn Đại Đường phần lớn đều cũng nhị phẩm, nhưng là chức vụ lâm thời, hoặc là bao hàm tính chất của quan văn. Trong mấy chục vạn quân đội Đại Đường, chỉ có một quan võ nhị phẩm như ta đích xác không tốt. Mặt khác ta còn tính toán đem lão bà nhi đồng đưa đến đế đô, làm cho hoàng đế cùng triều thần càng thêm an tâm. Hoàng đế không phải cần lợi dụng nhược điểm của thần tử đến khống chế sao? Ta trọng tình hoàng đế vốn biết rõ. Ta sẽ đặc biệt giao nhược điểm này cho hắn. Việc này chỉ có thể do chính ta nói ra, không thể để cho hắn nói, bằng không sẽ khiến hắn không thể xuống đài. Thê tử của ta đi tới Trường An ngược lại làm ta an tâm hơn một ít. Hiện tại đã sắp tới tết, ta sẽ nói với hoàng đế để sang năm thanh minh cho Lý Tiên Huệ giúp ta đến Lạc Dương bái tế ân sư Địch quốc lão, tế bái tiên đế Trung Tông cùng Tắc Thiên thánh hậu hoàng tổ mẫu. Đại Đường lấy hiếu trị quốc, thỉnh cầu như vậy vừa có thể diện cũng không có lý do không đáp ứng. Khi đến Trường An thì Tiên nhi các nàng tự nhiên sẽ có người chiếu cố thật tốt. Nàng không phải còn một ca ca, Bình Vương Lý Trọng Tuấn hay sao? Vị vương gia kia luôn nhàn rỗi không có việc gì làm, ta sẽ để cho hắn đảm nhiệm vú em chuyên trách đi chiếu cố lão bà cùng nhi đồng của ta, ha ha!

- Ta xem đại soái làm như vậy là có thể. Mặc dù có hiềm nghi đưa thê tử vào kinh làm con tin, nhưng nếu có danh nghĩa vào kinh hết hiếu cũng có thể nói thông.

Kim Lương Phượng nói xong lại có chút nghi hoặc hỏi:

- Nhưng mà “vú em” là có ý gì?

Chương 793: A Man, đón khoai lang phỏng tay! (1)

- Ngươi cũng không cần hỏi.

Tần Tiêu phẩy tay cười, sau đó nói:

- Mặt khác còn có một việc, là trọng yếu nhất, ta muốn ngươi giúp ta giải quyết.

- Cái gì?

Kim Lương Phượng nghi hoặc hỏi.

- Đó là ta làm sao để hoàng đế chấp nhận lời từ chối của ta đây?

Tần Tiêu nói:

- Tính tình của hoàng đế ta có chút hiểu biết. Muốn cho hắn đem một người vừa lập công lớn triệt tiêu nhiều chức vụ như vậy, hắn sẽ mất hết mặt mũi, trong lòng cũng khó chịu. Không cần nói đâu xa, ít nhất ở mặt ngoài ta phải làm cho hắn có thể xuống đài, để cho hắn ở trước mặt triều thần thanh thản triệt tiêu chức vụ của ta, tước quyền của ta. Cứ như vậy sẽ ít nghi kỵ, trong lòng hoàng đế cũng thoải mái, chuyện khác sẽ dễ làm.

- Ngươi lại không có phạm sai lầm, việc này...thật sự có chút khó xử đây.

Kim Lương Phượng cau mày trầm tư một lúc, đột nhiên ánh mắt chợt sáng:

- Có!

Kim Lương Phượng mỉm cười nói:

- Đại soái còn nhớ rõ đầu năm nay đại soái “cướp bóc” khắp Hà Nam cùng Hà Bắc lẫn Hà Đông hay không? Vì việc này các quan viên địa phương đã cáo trạng liên tục lên Trường An không ngừng. Lúc ấy hoàng đế dốc hết sức trấn áp xuống, chịu không ít đau khổ trước mặt các thần tử. Hiện tại vì sao đại soái không lấy lý do này từ chối đi một ít chức vụ? Thứ nhất là thuận theo lòng người, nói rõ trong lòng đại soái vẫn có vương pháp Đại Đường. Thứ hai có thể làm cho hoàng đế cùng triều thần có lý do, không cần mang ác danh bao che khuyết điểm. Thứ ba muốn giáng chức của ngươi, bác quyền của ngươi cũng danh chính ngôn thuận.

- Ha ha, lão gia hỏa ngươi đúng là đầy bụng ý nghĩ xấu!

Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Ta xem việc này cũng được! Vốn các đại thần trong triều đều hận chết thái độ kiêu ngạo ngang ngược của ta, hoàng đế cũng luôn bị khó xử, lại luôn gắt gao che chở ta, tùy ý cho ta làm ẩu. Hiện tại Liêu Đông đại thắng, dân sinh kinh tế Hà Bắc hồi sinh, ta cũng không cần tiếp tục làm chuyện như thế. Trước kia đã làm cũng không thể bù đắp lại, vậy cho hoàng đế tìm bậc thang xử phạt ta một chút, xem như có câu trả lời thỏa đáng cho triều thần văn võ. Như vậy không những tỏ rõ công bằng, làm cho mọi người đều biết được Tần Tiêu này có chừng mực, không có ý tứ cưỡi lên đầu bọn họ.

- Đại soái anh minh!

Kim Lương Phượng cười nói:

- Chỉ cần hoàng thượng cho phép, đại soái có thể yên tâm mang Liêu Đông quân rong ruổi chiến trường, không còn việc gì phải lo lắng. Đây thật ra là một chuyện có lợi cho đôi bên.

- Việc này không nên chậm trễ, ta phải nhanh chóng dâng biểu triều đình.

Tần Tiêu lập tức đứng dậy, lấy giấy bút chuẩn bị viết thư. Tinh tế cân nhắc một lúc, hắn quay đầu nhìn Kim Lương Phượng nói:

- Ngươi nói hoàng đế sẽ phái người nào đến đảm đương chức đại đô đốc ở U Châu đây? Còn nữa, đến lúc đó ta có cần chia quyền cho hắn hay không? Người này thật khó chọn lựa. Không những phải có đại tài thống trị dân sinh, cũng phải hiểu được chút binh cơ, lại không thể quá xung đột với ta. Bằng không đi tới biên ải này đôi bên bất hòa, sẽ dễ nảy sinh chuyện xấu!

Kim Lương Phượng vuốt râu mỉm cười:

- Việc này để hoàng thượng cùng các triều thần lo lắng. Chỉ cần nướng sẵn khoai lang, sau đó đại soái an tâm ném tới Trường An đi thôi!

- Hắc hắc, cũng tốt!

Tần Tiêu huy bút, vừa viết vừa cười nói:

- Hoàng đế bệ hạ, đón khoai lang phỏng tay đi thôi!

Xử lý xong việc này, Tần Tiêu nhất thời cảm thấy toàn thân thoải mái, đã bắt đầu cảm thấy say. Hắn lảo đảo đi về phòng, Tử Địch tay cầm đèn đang mải miết làm gì đó nơi đầu giường. Nhìn thấy Tần Tiêu đi vào, Tử Địch hốt hoảng đem đồ vật kia giấu vào trong chăn mền.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn thấy cười hắc hắc nhào lên trên giường giật lấy đồ vật của Tử Địch. Tử Địch cười khanh khách liên tục tránh né, Tần Tiêu được thế thò tay vào trong chăn giật lấy, không ngờ bị vật bén đâm vào tay kêu to nhảy sang một bên.

- Hì hì, trúng chiêu rồi chứ!

Tử Địch cười rộ lên xấu xa, có chút ngại ngùng lấy đồ vật ra khỏi chăn, không ngờ là một bàn thêu.

Tần Tiêu hút ngón tay bị kim đâm trúng, không khỏi bật cười:

- Không phải đâu, muội học thêu hoa? Bà cô của ta, có chỗ nào làm lỗi rồi sao?

- Huynh đó, chỉ biết chê cười muội. Như thế nào, nữ nhân thêu hoa không đúng sao?

Tử Địch có chút phẫn nhiên nói:

- Lẽ ra nên đâm huynh thêm vài cái, hừ!

Tần Tiêu bật cười ngồi xuống bên cạnh nàng, ghé sát vào nói:

- Di, đúng rồi. Tứ nương của chúng ta hình như càng lúc càng giống nữ nhân. Đây là chuyện bình thường nha, như tiệc rượu hôm nay khẳng định phải nhảy lên đòi đi uống rượu, nói không chừng còn đổ rượu mấy tướng quân.

- Giống nữ nhân? Nói gì vậy chứ!

Tử Địch nhíu mũi xem thường nhìn Tần Tiêu:

- Chiếu theo ý tứ trong lời nói của huynh, muội không phải là nữ nhân sao?

- Nga? Ha ha, nói sai rồi, nói sai rồi, thật xin lỗi.

Tần Tiêu không ngừng cười nói, kéo bàn thêu trong tay Tử Địch nhìn xem:

- Để ta xem muội thêu cái gì?

Tử Địch có chút giằng co có chút thẹn thùng cho hắn xem, cười hăng hắc nói:

- Vừa mới nhờ Ngọc Hoàn dạy không lâu, thêu không tốt lắm đâu...

- Đây là gì vậy?

Tần Tiêu cầm bàn thêu nhận chân quan sát một hồi:

- Đây là con lừa hay con ngựa?

Tử Địch mở to mắt:

- Huynh nhìn kỹ lại một chút!

Trong lòng Tần Tiêu cười thầm, làm bộ như thật nghiêm túc xem xét một lúc, nghiêm trang nói:

- Nga, đúng rồi! Là con lừa!

- Tức chết muội!

Tử Địch oán hận đấm xuống mền:

- Rõ ràng là muội thêu chim uyên ương!

Tần Tiêu nhất thời cười vang, ôm vai Tử Địch an ủi:

- Thêu rất đẹp, thêu rất đẹp! Chỉ là ta uống rượu hơi nhiều nên nhìn không rõ lắm.

- Không thêu nữa!

Tử Địch căm giận kêu lên:

- Lòng tốt bị xem là lòng lang dạ thú! Không phải là muốn thêu cho huynh một khăn tay sao, không ngờ còn bị huynh trào phúng, thật sự là tức chết người đi!

- Thêu cho ta sao? Hắc hắc!

Tần Tiêu hôn lên má nàng:

- Trêu muội cho vui thôi, thêu rất đẹp.

- Thật sao?

Tử Địch nhất thời vui vẻ ra mặt:

- Muội phải nhanh chóng thêu cho xong, tới tết tặng cho huynh xem như điềm may mắn. Đêm nay không ngủ đâu, tự huynh đi ngủ đi, muội muốn thêu nữa!

Tần Tiêu nhất thời không nói gì, trong lòng dở khóc dở cười nghĩ thầm: Nữ Trương Phi cũng biết học thêu hoa sao? Xem Phong tứ nương nhà ta cuối cùng đã có chút hình dáng của nữ nhân, tựa hồ muốn trưởng thành... đường kim mũi chỉ tuy không đẹp lắm, nhưng là một mảnh tâm ý, ha ha! Nhiều năm như vậy nàng chưa từng chủ động mua gì cho ta, hay là chủ động làm gì đâu.

Tử Địch tập trung tinh thần thêu khăn tay, lại cảm giác Tần Tiêu ngồi bên cạnh ngây người nhìn mình, quay đầu tràn đầy nghi hoặc nhìn hắn:

- Nhìn gì vậy? Thật sự thêu đẹp lắm sao?

- Phải đó, ha ha, không tệ, rất không tệ.

Tần Tiêu liên tục gật đầu khen ngợi.

Tử Địch vui rạo rực cười nói:

- Ôi ôi! Chờ một thời gian tỷ tỷ cùng Ngọc Hoàn về đây, muội cũng cho họ xem tay nghề của muội. Phải rồi lão công, đã sắp đến tết, có phải nên đón tỷ tỷ cùng Ngọc Hoàn đến không? Mấy ngày này U Châu vừa đánh giặc lại vừa xử lý sau chiến sự, đã hơn nửa tháng không được gặp họ rồi đâu!

Chương 794: A Man, đón khoai lang phỏng tay! (2)

Tần Tiêu lập tức gật đầu:

- Được, ngày mai chúng ta xuất phát cùng đi Dịch Châu đón tỷ tỷ của muội cùng Ngọc Hoàn về đây. Gia đình ta chuẩn bị ăn tết thôi!

Tử Dịch không khỏi có chút nghi hoặc nói:

- Nha, sao hôm nay huynh vui vẻ như vậy, muội nói gì huynh cũng không tranh cãi với muội đây? Xem ra nam nhân sao, ưa thích thăng quan phát tài thôi. Hoàng đế ban cho huynh nhiều chức quan lớn như vậy, làm cho huynh vui đến như thế.

- Vừa lúc ngược lại, ta vui vẻ là vì ta đã bỏ quên chức quan được ban cho.

Tần Tiêu cười nói:

- Còn ném một củ khoai lang phỏng tay về cho hoàng đế làm quà mừng năm mới.

Tử Địch chớp đôi mắt to nghi hoặc nhìn Tần Tiêu, lắc đầu tiếp tục thêu hoa:

- Việc của huynh làm muội chẳng hiểu gì hết. Mặc kệ huynh, muội phải thêu đây, huynh đừng quấy rầy muội, tự mình múc nước rửa chân đi ngủ đi...

Mùng hai tháng Giêng hoàng thành Trường An, trong ngự thư phòng Hàm Nguyên điện tại Đại Minh cung.

Diêu Sùng giẫm chân rũ xuống bông tuyết trên người, trong lòng nghi hoặc nghĩ thầm: Hiện tại vì sao hoàng thượng đột nhiên triệu ta đến đây? Lúc này đã đến lúc nghỉ tết, nha môn cũng đã sắp xếp xong người trực ban. Từ trước tới nay bệ hạ cũng không thích quấy rầy ngày nghỉ ngơi của triều thần, sao thái độ hôm nay lại khác thường...

Trong lòng Diêu Sùng mang theo vẻ không yên đi theo Cao Lực Sĩ đến ngự thư phòng. Cuối cùng Cao Lực Sĩ đã bỏ xuống gánh nặng tiễn lương sứ Hà Bắc, thanh thản quay về trong cung làm thủ lĩnh thái giám của mình. Nhờ vào công sức đốc thúc lương thảo, Liêu Đông đại thắng cũng xem như có phần công lao của hắn. Về phần hành vi đánh cướp tại Hoài Nam, hoàng đế cùng các đại thần đều biết rõ là do Tần Tiêu hạ lệnh cưỡng chế hắn đi làm, đương nhiên không trị tội hắn. Khi quay về Cao Lực Sĩ vẫn được trọng dụng, được hoàng thượng sủng ái nhiều hơn. Hôm nay triệu kiến đại thần đến hoàng cung nghị sự, để cho hắn đi ra tiếp đón người, trong lòng Diêu Sùng hiểu rõ khẳng định không phải là chuyện nhỏ.

Trong ngự thư phòng đốt một bếp than, Lý Long Cơ mặc áo cừu dày, bộ dạng có chút uể oải ngồi trên giường đang xem tấu chương. Diêu Sùng tiến vào bái lễ, Lý Long Cơ gọi hắn đến bên người cho ngồi cạnh bếp lò.

- Diêu Sùng, năm mới lại triệu ngươi đến, trong lòng trẫm thật không yên tâm.

Lý Long Cơ nhìn hắn mỉm cười nói, đưa cho hắn một phần tấu chương:

- Nhìn xem đi, thật thú vị.

Diêu Sùng hồ nghi tiếp nhận tấu chương nhìn qua, không khỏi bật cười:

- Bệ hạ, Tần Tiêu lại chơi trò gì đây, làm cái quỷ gì chứ? Tự thỉnh biểu xin từ chối năm chức vụ, thỉnh cầu giảm miễn thực ấp. Việc này...chẳng lẽ hắn không phải vừa thắng trận lớn, nên được phong thưởng sao?

Lý Long Cơ mỉm cười nhìn Diêu Sùng:

- Như thế nào, ngay cả ngươi cũng nhìn không thấu tâm tư của hắn, còn giả vờ hồ đồ? Trước mắt cũng không có người ngoài ở đây, hôm nay trẫm đặc biệt triệu kiến một mình ngươi chính là muốn hỏi thăm ý tứ của ngươi một chút.

- Thần không dám khi quân!

Diêu Sùng có chút lo sợ không yên nói:

- Bất quá hành động này của Tần Tiêu thật sự có chút quái dị. Hắn không phải làm đại đô đốc ở U Châu rất tốt sao? Vì sao muốn từ chức vụ này? Nếu hắn từ chức còn có ai đảm nhiệm được ah?

- Như thế nào, Đại Đường vương triều trừ Tần Tiêu không còn ai đảm nhiệm được chức đại đô đốc U Châu sao?

Vẻ mặt Lý Long Cơ mỉm cười nhìn Diêu Sùng hỏi.

Diêu Sùng nhất thời có chút kinh ngạc nói:

- Nga không, bệ hạ! Vi thần không phải ý tứ này. Chẳng qua trước mắt chỉ có Tần Tiêu thích hợp một chút mà thôi.

Trong lòng Lý Long Cơ thầm cười nói, muốn nói thông minh ngươi không kém gì Tần Tiêu. Nhưng bổn sự xem xét thời thế mưu cầu tự bảo vệ mình Tần Tiêu cao minh hơn ngươi rất nhiều. Trước mắt ta đang vì chuyện này sầu muộn, hắn lại tự mình thỉnh biểu xin tước quyền, còn xin phái người đến chia quyền lực của hắn. Nghĩa huynh của ta sao, đúng là kẻ dối trá!

Trong lòng Diêu Sùng cũng nói thầm, Tần Tiêu thân cận với hoàng thượng như vậy, giữa hai người có hiệp thương hay chơi trò gì bí mật, người ngoài như chúng ta làm sao chen miệng vào? Lần này hai người lại muốn làm gì đây?

Lý Long Cơ nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Diêu Sùng, xoa đôi tay, nói:

- Trước mặc kệ chuyện khác. Ngươi từng làm thượng thư Hình bộ, quen thuộc chương trình luật pháp của Đại Đường. Ngươi nói thử xem, việc Tần Tiêu dâng tấu chương, nhắc tới chuyện “cướp bóc” lương hướng của Hoài Nam lúc trước, theo vương pháp mà nói, có đủ xử phạt hắn hay không?

Diêu Sùng giật nảy mình, nhanh chóng cân nhắc ý tứ trong lời nói của hoàng đế.

Lý Long Cơ nhìn dáng vẻ do dự bất định của Diêu Sùng, thản nhiên nói:

- Nói đi, Diêu Sùng. Ngươi không phải luôn luôn có gan nói thẳng sao, hôm nay làm sao lại do dự như vậy?

Diêu Sùng xấu hổ chắp tay xá một cái:

- Hồi bệ hạ, việc này có chút trọng đại, vi thần phải suy nghĩ kỹ càng mới có thể trả lời. Sao bệ hạ không triệu tập các bộ cùng thương nghị giải quyết?

Lý Long Cơ thoáng cười, nhẹ xoa tay, bình tĩnh nói:

- Diêu Sùng, ngươi không cần đùa giỡn giả vờ trước mặt trẫm. Hôm nay trẫm cần ngươi đưa chủ ý. Sau khi Liêu Đông đại thắng, làm sao thống trị dân sinh mới là trọng yếu nhất. Hiện tại Tần Tiêu đưa ra ý muốn tước quyền giáng chức, chính là vì xuất phát từ đại cục. Ở điểm này chúng ta không thể không bội phục hắn! Bỏ qua vinh dự cùng ích lợi cá nhân, chú ý cân bằng cùng yên ổn toàn cục. Chuyện này trẫm tính toán chuyên quyền độc đoán một lần, không muốn đem sự tình đưa ra các bộ thương nghị giải quyết. Ngươi biết tại sao không?

Diêu Sùng quả thật có chút nghi ngờ:

- Vi thần ngu độn, thỉnh bệ hạ báo cho biết.

- Rất đơn giản, chuyện này ở các bộ thương nghị không ra kết quả.

Lý Long Cơ nói ra, sau đó có chút giảo hoạt nhìn Diêu Sùng.

Diêu Sùng thoáng sững sờ, lập tức ngầm hiểu gật gật đầu, cười nhẹ vài tiếng.

- Xem ra ngươi đã hiểu minh bạch rồi.

Lý Long Cơ tiếp tục nói:

- Tính tình của Tần Tiêu tuy rằng từ trước tới nay không thích luồn cúi kết đảng chắp nối với ai, nhưng những năm gần đây thanh danh của hắn rất cao. Các tể tướng trong các bộ nếu không phải trong lòng kiêng kỵ hắn, thì hoặc là đố kỵ hắn. Có người lại không muốn đắc tội một vị phò mã hoàng thân xuất tướng nhập tướng, thanh danh như mặt trời ban trưa của hắn. Nếu trẫm đưa ra chuyện tước quyền giáng chức hắn thương nghị tập thể, đưa ra ý kiến sẽ khó tránh khỏi bất công. Nói cách khác, đám người Trương Thuyết, Trương Thích Chi, Quách Nguyên Chân không phải vẫn rất phản cảm chuyện trẫm dụng binh tại Liêu Đông sao? Trước mắt bọn hắn còn không nhân cơ hội lần này hung hăng chèn ép Tần Tiêu một chút sao? Tần Tiêu là đại công thần, có công với xã tắc thiên hạ. Trẫm đầu tiên cần mang một tâm tính công chính lẫn bảo hộ đi xử lý chuyện của hắn.

Diêu Sùng không khỏi có chút ngây ra, vội vàng chắp tay bái:

- Bệ hạ thật sự là khoan hồng đại lượng, luôn suy nghĩ cho thần tử. Vi thần có thể nghe được lời tâm huyết này của bệ hạ, thật sự vừa bội phục vừa hổ thẹn!

Chương 795: Tất cả đều vui vẻ (1)

Trong lòng Diêu Sùng hiện tại xem như đã có chủ ý. Hoàng đế giao cho hắn điểm xuất phát là cần bảo hộ công thần, chuyện này đã không còn khó xử lý.

Lý Long Cơ khẽ cười nói:

- Tốt lắm, trong lòng trẫm muốn nói gì đã nói hết với ngươi, ngươi cũng không cần tiếp tục nói lời khách sáo. Trở lại vấn đề đi, ngươi nói một chút theo như luật pháp Đại Đường, Tần Tiêu tự thỉnh từ đi năm chức vụ, có hợp tình hợp lý sao?

- Hồi bệ hạ, có thể nói là hợp pháp.

Diêu Sùng đáp:

- Đại tướng biên cương khinh nhờn luật pháp cưỡng bức thu tiễn lương của châu huyện địa phương, đủ biếm làm thứ dân lưu đày hai ngàn dặm. Nhưng lần này Tần Tiêu lập nhiều công lớn, có thể bù đắp lỗi lầm, giáng đi năm chức, hợp luật pháp.

Lý Long Cơ khẽ nhíu mày:

- Vậy ý của ngươi là tuy rằng hợp pháp nhưng không hợp tình lý sao?

Diêu Sùng chắp tay nghiêm mặt nói:

- Hồi bệ hạ, đích thật là như vậy. Luật pháp cũng không thể không quan tâm đến nhân tình. Thẩm án xử án cũng không thể vượt ngoài “tình lý pháp”. Luật pháp là chết, người là sống. Nếu chỉ xử lý Tần Tiêu tước quyền biếm quan, không khỏi sẽ mất công bằng, làm các tướng sĩ Liêu Đông cùng triều thần trái tim băng giá. Xin thứ cho thần nói thẳng, lúc trước Tần Tiêu sở dĩ làm như vậy chỉ là vì bảo đảm cung cấp hậu cần quân nhu cho Liêu Đông quân dân, làm cho Hà Bắc có thể nhanh chóng khôi phục dân sinh. Mặc dù vi phạm pháp luật, trên thực tế là làm chuyện tốt, bằng không cũng không đạt được đại thắng ngày hôm nay tại Liêu Đông.

- Nói rất đúng.

Lý Long Cơ liên tục gật đầu khen ngợi:

- Diêu Sùng, nếu các triều thần đều công chính lẫn khách quan như ngươi, việc này xử lý thật không khó khăn. Vậy ngươi nói thử một chút, trẫm cần làm như thế nào mới có thể hợp tình hợp pháp đây?

Diêu Sùng tạm dừng một lúc, chắp tay cúi đầu:

- Bệ hạ, quả thật muốn nghe vi thần nói thẳng?

- Giảng!

Lý Long Cơ thản nhiên nói:

- Hôm nay trẫm đặc biệt chuyên triệu ngươi tới chính là vì muốn nghe ý kiến của ngươi. Đám người Trương Thuyết quá mức bảo thủ, câu nệ cho cương tuyến luật pháp. Đám người Tống Cảnh lại ghét ác như cừu, chính trực có thừa nhưng nhân ái không đủ. Chỉ có riêng ngươi có khả năng giúp trẫm nghĩ ra chủ ý điều hòa.

- Đa tạ bệ hạ khích lệ, vậy vi thần xin nói thẳng.

Diêu Sùng xá một cái, nói:

- Thần đề nghị chính là, tước quyền thêm tước, vừa biếm lại thưởng.

- Nga, nói nghe một chút.

Lý Long Cơ cảm thấy hứng thú nói:

- Như thế nào là “vừa biếm lại thưởng”?

- Bệ hạ có thể giáng chức U Châu đại đô đốc, Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, phụ quốc đại tướng quân, tể tướng, thái tử thái bảo của Tần Tiêu, sau đó lại chọn người khác đi đảm nhiệm U Châu đại đô đốc, cùng Tần Tiêu văn võ phối hợp, hợp tác chế ước lẫn nhau, đây là biếm!

Diêu Sùng đưa mắt nhìn thoáng qua Lý Long Cơ, tiếp tục nói:

- Về thưởng, chính là thêm tước vị cho hắn, từ quốc công tiến tấn làm quận vương. Chỉ có như vậy mọi người đều vui vẻ.

- Quận vương?

Lý Long Cơ thoáng cau mày, gật nhẹ đầu nói:

- Kỳ thật trẫm cũng có nghĩ qua chuyện này. Thế nhưng mấy chục năm qua Đại Đường bình thường chỉ phân đất phong hầu cho tôn thất cùng quân vương hoặc thủ lĩnh di địch đến hàng làm quận vương. Nếu trẫm làm như vậy mọi người đều hài lòng sao? Chẳng lẽ sẽ không làm hoàng thân quốc thích cùng các triều thần phản cảm?

- Bệ hạ làm vậy sẽ không làm phản cảm.

Diêu Sùng nói:

- Thời Trung Tông không phải từng phân đất phong hầu cho năm người Trương Giản Chi làm quận vương sao? Hơn nữa bản thân Tần Tiêu cũng là hoàng thân quốc thích, là phò mã đương triều.

- Không thể xem là phò mã đương triều đi.

Lý Long Cơ xua tay, tùy ý nói. Trong lòng thầm nghĩ, hắn đã sớm chặt đứt hôn ước cùng Kim Tiên công chúa, việc này còn phải oán phụ hoàng của ta.

- Sao lại không tính?

Diêu Sùng ngẩng đầu, ánh mắt lóe ra nhìn Lý Long Cơ.

Lý Long Cơ nhất thời chợt hiểu ra, Diêu Sùng nói rất có đạo lý! Chuyện Tần Tiêu giải trừ hôn ước với Kim Tiên, người hiểu biết cũng không mấy người. Ta chỉ cần làm chút thủ đoạn, còn không viên mãn sao? Ý kiến hay!

- Nga, trẫm nhất thời nói sai!

Lý Long Cơ đánh trống lảng cười cười:

- Xem ra đây thật là ý kiến hay. Tước thực quyền mà ban thưởng hoàng tước, Liêu Đông quân dân cùng triều thần sẽ không phản cảm. Phải cảm tạ ngươi, Diêu Sùng. Chuyện này trẫm suy nghĩ thật lâu cũng không nghĩ ra được kết quả, ngươi vừa đến liền giúp trẫm giải quyết.

Diêu Sùng cũng thoải mái cười cười:

- Ăn lộc của vua phải vì vua phân ưu, đây chính là bổn phận của vi thần. Bệ hạ cần gì nói cảm ơn.

- Phải, kỳ thật hôm nay trẫm gọi ngươi tới còn có một chuyện thêm trọng yếu muốn nhờ ngươi giúp đỡ quyết định.

Lý Long Cơ nói:

- Đây là chuyện về Liêu Đông cùng Tần Tiêu. Chuyện này chính là trẫm nên chọn ai đi đảm nhiệm U Châu đại đô đốc đây?

- Việc này...

Diêu Sùng cau mày suy tư:

- Trước mắt Liêu Đông vừa trải qua cuộc đại chiến, Hề tộc chiêu hàng, đang cần nghỉ ngơi chỉnh đốn. Tuyển chọn người nhất định phải giỏi về việc lại trị dân sinh.

- Còn phải biết binh cơ.

Lý Long Cơ nói:

- Tình huống Liêu Đông khá đặc thù, trước mắt càng thêm phức tạp hơn cả Hà Tây Lũng Hữu. Sự tình chư di Bắc Địch cũng phải bắt tay vào xử lý. U Châu đại đô đốc đương nhiên phải hiểu được quân sự, thông hiểu binh cơ. Như vậy mới có thể cùng Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản Tần Tiêu chặt chẽ phối hợp điều hành.

- Hơn nữa người này cũng không thể phản cảm Tần Tiêu, không thể quá mâu thuẫn với hắn. Đồng thời cũng không thể quá mức thân cận. Trọng yếu nhất là năng lực tài trí không thể kém hơn Tần Tiêu.

Diêu Sùng bổ sung một câu, sau đó tinh tế quan sát sắc mặt Lý Long Cơ.

Tuy rằng Lý Long Cơ mặt không đổi sắc, nhưng trong ánh mắt toát ra thần sắc khen ngợi:

- Ân, ngươi nói, trẫm nên chọn phái đi người nào hợp tác với Tần Tiêu đây? Là ngươi sao, Diêu Sùng!

- Bẩm báo bệ hạ, chỉ sợ là vi thần không thể đảm nhiệm.

Diêu Sùng cúi đầu, tràn đầy khiêm cung nói:

- Vi thần chỉ biết lý luận suông, muốn nói mưu lược trị quân chỉ sợ là quá gắng sức, hơn nữa vi thần cùng Tần Tiêu không phải là đối thủ hợp tác cùng cấp bậc. Nhưng vi thần có thể thay bệ hạ tiến cử một thanh niên tài tuấn, đủ đảm nhiệm chức vị này.

- Ai?

- Binh bộ thị lang, sùng võ trung thừa Trương Cửu Linh!

Lý Long Cơ nhất thời vỗ tay cười to:

- Xem ra là cao kiến trong thiên hạ, phần lớn không hẹn mà nên ah! Diêu Sùng, trong lòng trẫm đang cân nhắc tới hắn đây.

- Bệ hạ anh minh!

Diêu Sùng thở ra một hơi, cảm thấy an ổn trở lại.

- Được, cứ như vậy đi. Ngày mai trong triều hội trẫm phong Trương Cửu Linh làm đồng tử vi hoàng môn bình chương sự, thái tử thái sư, nhâm mệnh hắn đảm nhiệm U Châu đại đô đốc. Sùng Võ Thai trống chỗ, ngươi cùng các tể tướng tiếp tục tiến cử nhân tài khác cho trẫm đi.

Lý Long Cơ nói xong, ngừng một chút mới nói thêm:

- Mặt khác trẫm còn có một việc cần ngươi thay ta đi làm. Một lát ngươi đi gọi Hình Trường Phong, Tần Tiêu nhắc qua việc nhà trong tấu chương trẫm dự tính giao cho hắn đi làm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau