PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 786 - Chương 790

Chương 786: Vạn cốt khô (2)

- Hơn nữa bọn hắn có thói quen bao che khuyết điểm, nói cách khác bản thân mình có thể bị ủy khuất, nhưng không cho phép người nhà của mình bị khi nhục. Nếu Hề tộc đã sẵn sàng góp sức cho họ, vậy họ sẽ xem là nhi đồng của mình! Ngươi dám huyết tẩy Hề tộc, Đại Đường sẽ dốc toàn bộ binh lực huyết tẩy Đột Quyết!

Toàn thân Mặc Cúc Liên run lên, nhất thời kinh hãi, hắn khẩn trương hỏi:

- Vậy theo ý tứ của lão sư, phải làm sao?

Đôn Dục Cốc híp mắt, đau khổ lẫn bất đắc dĩ nói:

- Hiện tại chúng ta hẳn nên lặng yên không một tiếng động rút lui, xem như không biết gì cả. Trở lại Kim Sơn giải quyết chuyện riêng của hãn quốc xong xuôi, sau đó phái sứ giả đến Đại Đường thỉnh cầu nghị hòa!

Trời vừa sáng, trong hà cốc Loan Hà thi thể tràn đầy, máu chảy thành sông.

Tần Tiêu cầm kính viễn vọng nhìn vào sơn cốc, trên mặt có chút run rẩy.

Đây quả thật chính là địa ngục nhân gian!

Thi thể cùng mảnh vụn người ngựa rơi đầy đất, máu tươi chảy tràn, hơn nữa trận giết chóc vẫn còn đang tiếp tục.

Hai vạn bộ binh Tả Uy Vệ mai phục cộng thêm hai vạn kỵ binh của Đỗ Tân Khách, cùng hơn một vạn Hổ Kỵ sư của Tần Tiêu, cộng thêm kỵ binh Hề tộc, đem bốn vạn kỵ binh Đột Quyết vây chặt trong sơn cốc Loan Hà, điên cuồng giết hại.

Hơn nữa Tần Tiêu đã truyền xuống quân lệnh, “giết không tha”, người Bắc Địch luôn xem người Trung Nguyên là nhu nhược yếu đuối, hiện tại Tần Tiêu muốn hoàn toàn thay đổi quan niệm này của bọn hắn!

Ứng nghiệm với danh xưng Liêu Đông mãnh hổ, trong lòng Tần Tiêu thầm kích động, đồng thời có loại cảm giác “nhất tướng công thành vạn cốt khô”.

Vạn cốt khô thì vạn cốt khô!

Ánh mắt Tần Tiêu lạnh lẽo, nhịn không được lẩm bẩm:

- Nếu không thể trốn tránh chiến tranh, tử vong không tránh được phải làm ra hành động vạn cốt khô, vậy thì ta làm!

Lý Đại Bô không khỏi rét lạnh, thoáng quay đầu nhìn vẻ mặt kiên nghị của Tần Tiêu, trong lòng cảm thấy may mắn. Hề tộc không tiếp tục lựa chọn đối lập cùng hắn, không đối lập cùng Đại Đường!

Cuộc chiến trong sơn cốc đã gần đến kết thúc. Mấy ngàn tử sĩ dưới trướng Mặc Xuyết chiếm cứ một sườn núi nhỏ, chống lại Đường quân tràn đến. Mặc Xuyết tuyệt vọng rống to:

- Giết, giết chết bọn hắn!

Tần Tiêu đứng trên đỉnh núi nhìn thấy rõ ràng, vung tay:

- Chúng ta đi xuống!

Soái kỳ tung bay, Đường quân mở ra một con đường, Tần Tiêu thúc ngựa chạy tới. Trong sơn cốc vẫn còn nhiều địa phương đang chiến đấu, thật nhiều Đường quân vây quanh, đang tiến hành cuộc giết hại cuối cùng.

Một người bất lưu, đây là quân lệnh!

Tử Địch đi theo sát bên cạnh Tần Tiêu, cảm giác thân thể mình căng cứng. Nhìn tình cảnh trước mắt, nàng vừa cảm giác hưng phấn lẫn kích thích, cũng có cảm giác muốn nôn mửa. Nàng chưa từng nhìn thấy nhiều người chết như vậy, khắp nơi tràn đầy thi thể cùng máu tươi.

Tử Địch không khỏi rùng mình, năm đó tỷ tỷ đi theo nam nhân này tung hoành sa trường giết người như ngóe hay sao? Nam nhân như vậy khó trách mang theo tâm huyết hào khí, chẳng thể trách tỷ tỷ lại si mê hắn, nguyên lai là như thế...

Đại kỳ tung bay, đi tới trước sườn núi mà đám người Mặc Xuyết cố thủ. Hoàn Tử Đan còn đang mang người xung phong đánh vào nhưng không thành công, không ngừng bị ngăn chặn bên ngoài. Chứng kiến soái kỳ đã đến, Hoàn Tử Đan mang theo các thiên binh chạy tới nghênh đón, tràn đầy hổ thẹn nói:

- Đại soái, mạt tướng vô năng, không phá tan được chướng ngại cuối cùng này bắt giữ Mặc Xuyết.

Tần Tiêu mỉm cười nhìn hắn:

- Đừng tự trách, ngươi đã làm thật tốt rồi. Một đội ngũ chỉ ba trăm người giết vào quân đội kẻ địch như đi vào chốn không người, làm bọn hắn hỗn loạn, công huân đã không kém. Hiện tại Mặc Xuyết chỉ là ngoan cố chống cự, chúng ta không đáng liều mạng với hắn, làm cho các huynh đệ uổng phí tính mạng.

Còn đang nói chuyện, Lý Tự Nghiệp đã xung phong lao tới bên này, hắn đã nhìn thấy soái kỳ liền mang theo thân vệ chạy tới.

Tần Tiêu xa xa nhìn thấy hắn, toàn thân hắn không còn chỗ nào lành lặn, bị máu tươi nhuộm ướt đẫm!

Lý Tự Nghiệp điên cuồng chạy tới trước ngựa Tần Tiêu, ôm quyền cúi đầu:

- Đại soái, để cho tôi mang theo các huynh đệ giết đi lên, chém Mặc Xuyết, báo thù cho các huynh đệ từng hi sinh!

Tử Địch nhìn thấy hình dáng kinh khủng của Lý Tự Nghiệp, không khỏi cả kinh kêu lên:

- Trời ạ, vì sao đại tinh tinh biến thành hình dạng này? Ngươi bị tổn thương có nặng không?

Tần Tiêu xoay người xuống ngựa, đi tới bên người Lý Tự Nghiệp cau mày nhìn hắn, lắc đầu thở dài:

- Hắc đản, trên người ngươi ít nhất có hơn mười vết thương, ta không thể cho ngươi tiếp tục đánh trận. Nhân mã bộ hạ của ngươi mai phục nơi này suốt vài ngày, người ngựa đều kiệt sức, không thể tái chiến. Ngươi mang theo nhân mã dưới trướng rời khỏi Loan Hà quay về U Châu nghỉ ngơi đi!

- Đại soái, không bằng ngài trực tiếp chém tôi đi!

Lý Tự Nghiệp lớn tiếng kêu lên, chảy nước mắt, kích động nói:

- Đại soái, ngài có biết hay không tôi chờ đợi ngày này đã chờ thật quá lâu! Chờ đến mức hơn một năm qua tôi không hề được ngủ yên một ngày nào. Vừa nhắm mắt lại trước mắt liền hiện ra hình ảnh các huynh đệ đã hi sinh, vươn từng bàn tay đẫm máu muốn tôi báo thù thay bọn họ! Hôm nay nếu tôi rời đi, làm sao còn mặt mũi đối mặt với anh linh của họ, còn mặt mũi quay về U Châu đây? Đại soái, lần này ngài cho tôi tiến lên đi!

- Không được!

Sắc mặt Tần Tiêu âm trầm, trừng mắt nhìn Lý Tự Nghiệp. Lý Tự Nghiệp sửng sốt, đột nhiên xé rách áo giáp tàn phá trên người, lộ ra thân thể đầy máu tươi. Hắn lui ra sau hai bước, đột nhiên quỳ một gối cúi đầu:

- Đại soái, lần này xin cho Lý Tự Nghiệp tự chủ trương chống lại quân lệnh! Chờ sau khi tôi báo được đại thù, ngài lại chém đầu của tôi đi!

Dứt lời hắn bái xuống.

Các tướng sĩ bên cạnh bất nhẫn nói:

- Đại soái, xin cho phép Lý đại tướng quân đi!

- Phải đó, đại soái! Trong cuộc chiến ấy những tướng sĩ còn may mắn sống sót cũng không bao nhiêu đâu! Chỉ người nào từng trải qua cuộc chiến kia mới biết được lúc ấy thảm thiết bao nhiêu! Thù này hận này thật sự là ghi khắc thấu xương!

- Thỉnh đại soái khai ân!

Mọi người bên cạnh đều đồng loạt quỳ xuống.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn chung quanh, hít sâu một hơi trầm giọng nói:

- Lý Tự Nghiệp nghe lệnh! Lệnh cho ngươi trong vòng một canh giờ bắt giữ Mặc Xuyết cho ta. Sống phải gặp người, chết phải gặp thi thể, hơn nữa cố gắng bắt sống. Người trái lệnh, xử trí theo quân pháp!

Lý Tự Nghiệp vui mừng trầm giọng rống to:

- Mạt tướng tuân lệnh!

Tần Tiêu vung mạnh tay lên:

- Hoàn Tử Đan nghe lệnh! Lệnh cho ngươi suất lĩnh thiên binh hộ bên cạnh Lý Tự Nghiệp. Nếu hắn có sơ suất ngươi lấy đầu về gặp ta!

- Tuân lệnh!

Hoàn Tử Đan xoay người xuống ngựa, cắm xuống phượng sí lưu kim đang, mang theo thiên binh rút ra trường đao đi theo bên người Lý Tự Nghiệp.

Một vòng xung phong liều chết cuối cùng đã bắt đầu. Không tiện mang theo quân trống, khi truy kích cũng không đem theo. Tần Tiêu cho các tướng sĩ thổi tù và, xem như trợ uy khuyến khích cho Lý Tự Nghiệp. Mấy trăm tù và thổi vang oanh long, đem cả sơn cốc chấn run.

Chương 787: Cái chết của Lang Vương (1)

Mấy vạn Đường quân vây quanh sườn núi nơi tử chiến của Mặc Xuyết như nêm cối, cùng kêu to hò hét – “bắt sống Mặc Xuyết”. Toàn thân Lý Tự Nghiệp đẫm máu tươi, thanh trường đao không biết đã chém bao nhiêu đầu người, đã biến thành đỏ rực, nhuộm ánh bình minh lóe sáng hàn quang. Hắn chọn lựa năm ngàn tinh nhuệ xếp thành năm đội ngũ, từ năm phương hướng đột kích thẳng lên sườn núi.

Tần Tiêu ở xa xa nhìn thân hình như thiết tháp của Lý Tự Nghiệp, tràn đầy lo lắng cau chặt mày. Trận này khẳng định phải thắng, nhưng hắn không muốn mất đi một vị đại tướng quân cũng là hảo huynh đệ như thế, thật sự là không đáng giá. May là đã an bài nhóm người Hoàn Tử Đan đi theo hộ vệ bên cạnh hắn...Nhưng ở trên chiến trường đao thương không có mắt, tên bắn lén bay tứ tung, ai có thể trăm phần trăm cam đoan bản thân mình có thể chắc chắn sống sót? Cầu trời phù hộ đừng để cho hắn xảy ra sự cố.

Thanh âm tù và càng cao vút, đội quân của Lý Tự Nghiệp đã bắt đầu tấn công!

Đây là một triền núi hình nón đỉnh bằng, bốn phương có chút dốc đứng, gió mùa đông bắc thổi qua lưu lại cát đá, không một ngọn cỏ. Người Đột Quyết bỏ ngựa chiếm đóng nơi hiểm yếu chống cự. Mặc Xuyết bị vây trong trung tâm, tóc tai bù xù thần sắc hốt hoảng, trên người còn bị tổn thương, đùi chảy máu. Hẳn là bị tên bắn trúng, vì vậy phải bỏ ngựa trốn lên sườn núi.

Mặc Xuyết nhìn Đường quân đông nghìn nghịt dưới sườn núi, cũng nhìn thấy soái kỳ của Tần Tiêu, nghiến răng nghiến lợi nắm chặt loan đao, toàn thân phát run. Lần này hắn chỉ nghĩ đến mình có thể dễ dàng công phá U Châu, cướp đoạt vật tư qua mùa đông đồng thời báo thù cho hai nhi tử. Thật không ngờ kết quả lại rơi vào cạm bẫy sa vào trong tay Tần Tiêu. Từ ngày hắn thống trị hùng binh tung hoành đông bắc chưa từng chiến bại bao giờ, huống chi là lần này hắn còn ngự giá thân chinh!

Mặc Xuyết nghĩ từ đầu tới đuôi, đột nhiên trong đầu hiện lên một ý tưởng đáng sợ: Đôn Dục Cốc! Là hắn chính miệng nói làm sao nhìn thấu quỷ kế của Tần Tiêu, sau đó còn nói Đường quân không chịu nổi một kích. Tuy rằng về sau hắn cực lực khuyên can bản thân đừng phát động chiến tranh lần này, càng không cần tự mình thân chinh... nhưng Mặc Xuyết hiểu thật rõ ràng đây chính là phương pháp “lạt mềm buột chặt” của người Hán thường dùng. Lão hồ ly kia biết rõ hắn quyết tâm muốn công phá U Châu. Khắp cả phòng tuyến biên cương của Đại Đường, chỉ có vùng đông bắc có vẻ yếu ớt nhất, huống chi còn có cừu nhân giết con của hắn ở nơi này...Chẳng lẽ ngay từ lúc ban đầu, Đôn Dục Cốc đã muốn đưa hắn vào chỗ chết? Mục đích của lão hồ ly chẳng lẽ vì muốn cho đồ đệ của lão, con rể lão là Mặc Cúc Liên thượng vị?

- Gian tặc! Gian tặc!

Mặc Xuyết phẫn nộ gầm thét lên, huy loan đao giận dữ nói:

- Các dũng sĩ, cùng ta giết xuống, cùng Đường quân quyết một trận tử chiến, lao ra khỏi hà cốc Loan Hà!

- Đừng ah, đại hãn!

Mấy thiên tướng bên cạnh vội vàng xông qua ôm chặt lấy hắn:

- Đường quân nhiều lắm, thật mạnh mẽ, đại hãn không thể đột phá ra ngoài!

- Nói bậy gì đó!

Mặc Xuyết phẫn nộ đá văng hai thiên tướng đang ôm hắn, thở hổn hển rít gào:

- Ta tung hoành thảo nguyên hơn hai mươi năm, đánh bại Đường quân mấy chục lần! Ta thật không tin một tiểu nhi chỉ mới xuất đạo vài năm có thể đánh bại được ta! Các dũng sĩ, cùng ta xông ra!

Mặc Xuyết kích động phóng về phía trước, nhưng không ngờ vết thương trên đùi làm hắn đau đớn thấu tim, nhất thời máu tươi chảy đầy, hắn thống khổ dùng đao chống dưới đất đứng lại, trên trán tràn đầy mồ hôi lạnh.

Hai thiên tướng kia lại bò về quỳ gối trước người Mặc Xuyết, trong đó có một người thống khổ nói:

- Đại hãn, chuyện cho tới bây giờ không còn biện pháp nào khác, đầu hàng đi! Đại Đường nhất định không dám giết đại hãn, ít nhất còn có thể lưu lại được tính mạng!

- Ngươi nói cái gì, muốn cho ta đầu hàng, muốn vua thảo nguyên đầu hàng?

Mặc Xuyết giận dữ, cắn răng vung đao chém thẳng xuống cổ vị thiên tướng kia:

- Phản tặc! Ta muốn tự tay chém ngươi!

Một đao này của Mặc Xuyết vẫn nghĩ có thể nhìn thấy một đầu người lăn xuống đất, không ngờ lại nghe một tiếng “phanh” thật lớn, một thanh đao hoành qua ngăn trở đao của hắn, hoa lửa bắn ra bốn phía. Loan đao của hắn dừng cách đỉnh đầu vị thiên tướng kia vài tấc, không cách nào tiếp tục chém xuống.

- Hiệt Chất Lược, ngươi làm gì! Ngươi muốn tạo phản sao?

Mặc Xuyết phẫn nộ trừng mắt nhìn hán tử hoành đao cứu vị thiên tướng kia, kinh hãi hỏi.

Hiệt Chất Lược là một dũng sĩ xuất sắc, hơn năm trước Mặc Xuyết đã lưu hắn bên người trọng dụng. Người kia vẫn luôn nghe lời thành thật, không nghĩ tới hôm nay làm ra hành động đại nghịch bất đạo như thế.

Ánh mắt Hiệt Chất Lược sắc bén chẳng khác gì loài chim ưng, khiến trong lòng Mặc Xuyết phát lạnh. Hắn chậm rãi thu đao, trầm giọng nói:

- Đại hãn, hiện tại ngươi không nên tiếp tục giết hại trung thần cùng dũng sĩ đi theo bên cạnh mình nữa. Bọn họ làm như vậy đều chỉ vì suy nghĩ cho ngươi!

- Ngươi đang giáo huấn ta sao, Hiệt Chất Lược?

Mặc Xuyết tức giận rút đao, nhìn Đường quân đang xông lên núi, không khỏi cau mày trầm giọng nói:

- Ngươi cũng đừng quên lúc ấy ta bỏ qua cho tông tộc cùng tộc nhân của ngươi, còn ban dê bò hơn nữa cho ngươi làm thủ lĩnh. Ngươi lại dám giáo huấn ta? Ngươi đừng quên ngươi chỉ là nô lệ của ta, ngươi không có tư cách này!

Hiệt Chất Lược nghe những lời này của Mặc Xuyết không khỏi có chút tức giận, hắn cũng không hề lui ra khiêm cung hay tỏ vẻ khúm núm, lại căm giận nói:

- Phải đó đại hãn, ngươi thật sự rất nhân từ! Ngươi đem Bạt Dã Cổ bộ tộc chém giết mất hai phần ba, bắt đi hai phần ba dê bò, sau đó để cho ta mang theo tộc nhân đi làm nô lệ cho ngươi! Những năm gần đây ngươi tự tay chém giết bao nhiêu mục dân thảo nguyên? Ngươi chỉ biết giết hại cùng sưu cao thuế nặng, ngươi nghĩ chỉ bằng vào vũ lực cường đại thì có thể thống trị hết thảy! Hiện tại ngươi hài lòng? Quân đội mà ngươi luôn kiêu ngạo bị Đại Đường đánh cho thất bại thảm hại toàn quân bị diệt!

- Ngươi...ngươi thật to gan!

Mặc Xuyết giận dữ, muốn chém xuống, Hiệt Chất Lược tức giận quát, cầm đao đón nhận loan đao của Mặc Xuyết, một thanh âm va chạm thật lớn vang lên, đám thân vệ hướng bên này đánh tới, Mặc Xuyết hô to:

- Bắt giết phản tặc! Ai giết Hiệt Chất Lược ta cho người đó làm thủ lĩnh Bạt Dã Cổ bộ tộc!

Hiệt Chất Lược tức giận hét lớn:

- Ta xem ai dám động! Mặc Xuyết, ngươi thật sự ngu xuẩn! Chuyện cho tới bây giờ, ngươi hẳn nên giống như một dũng sĩ cùng nam nhân chiến đấu đi. Những người chúng ta chỉ trung tâm hộ vệ ngươi! Thật không ngờ đến lúc này ngươi vẫn không thay đổi tính cách thô bạo cùng tàn nhẫn, muốn giết trung thần nghĩa sĩ bên người! Các huynh đệ, bạo chúa như vậy không đáng cho chúng ta bán mạng vì hắn!

- Ngươi...đồ khốn!

Mặc Xuyết tức giận không thôi, ra sức vung đao xuống, Hiệt Chất Lược cười lạnh:

- Đại hãn, ngươi sa vào tửu sắc lười nhác vũ kỹ, đã không còn là lang vương thảo nguyên ngày trước! Ta thậm chí chỉ dùng một tay là có thể thoải mái đánh bại ngươi!

Chương 788: Cái chết của Lang Vương (2)

- Các ngươi...còn chưa xông lên giết nghịch tặc!

Mặc Xuyết vừa thẹn lại vừa giận, chỉ gầm lên giận dữ như bệnh tâm thần. Một tên nô lệ lại có thể chửi bới hắn như vậy, quả thật là không thể nhẫn nhịn! Phải biết rằng trên thảo nguyên bị người nói “võ nghệ kém cỏi, không còn khí lực” chính là chuyện làm nam nhân nhục nhã nhất, so với tát vào mặt còn làm người ta khó thể chịu nổi.

Nhưng thật sự kỳ quái, những binh lính vây quanh lại không ai có hành động. Ngay cả hai thiên tướng quỳ rạp dưới đất cũng đứng lên, lạnh lùng nhìn Mặc Xuyết. Mặc Xuyết chợt cảm giác một trận tuyệt vọng: Bọn hắn đều muốn làm phản sao?

Trong ánh mắt Hiệt Chất Lược lộ ra vẻ tàn nhẫn cùng giảo hoạt như lang sói, hắn đột nhiên cười ha ha:

- Thấy được sao, bạo chúa Mặc Xuyết! Ngươi đã mất đi lòng người, không còn người nào nguyện ý bán mạng cho ngươi! Các huynh đệ, chúng ta là dũng sĩ, nhưng càng nên bán mạng cho một vị chủ soái đáng giá! Vì người như Mặc Xuyết, không đáng! Hắn chỉ biết thỏa mãn ham muốn cá nhân cùng sưu cao thuế nặng, bộ tộc thảo nguyên bị hắn giết hại còn ít sao?

Mọi người yên lặng không nói gì, lãnh khốc nhìn cảnh tượng này. Mặc Xuyết không cam lòng quát:

- Các dũng sĩ, đừng nghe tà huyết mê hoặc người của hắn! Chúng ta đều là nam nhi dũng sĩ thảo nguyên, nên giết sạch người Trung Nguyên, nhập chủ Trung Nguyên. Ta làm đúng! Ta lặp lại một lần, ai giết Hiệt Chất Lược, ta sẽ cho hắn làm thủ lĩnh Bạt Dã Cổ bộ tộc!

- Không ai tin tưởng ngươi, Mặc Xuyết!

Ánh mắt Hiệt Chất Lược trầm xuống, đột nhiên phát lực, loan đao lướt qua cổ họng Mặc Xuyết.

Mặc Xuyết chỉ cảm thấy một đạo bạch quang thoáng hiện, sau đó tận mắt nhìn thấy trước mắt mình phun ra máu tươi – đó chính là máu tươi từ cổ họng của hắn!

Hai mắt hắn trừng thật lớn nhìn Hiệt Chất Lược, thân hình to mọng khổng lồ thẳng tắp té xuống.

Trên đỉnh núi toàn bộ người Đột Quyết đều lẳng lặng nhìn đại hãn té trên mặt đất giãy dụa, không biết trong lòng đang nghĩ đến điều gì. Hiệt Chất Lược nhìn Mặc Xuyết, thẳng đến khi hắn thở dốc một hơi cuối cùng mới lớn tiếng nói:

- Các dũng sĩ, chúng ta đi nhờ vả Đại Đường!

- Nghịch tặc Hiệt Chất Lược, nhận lấy cái chết!

Hai thiên tướng vừa đứng lên thình lình từ bên cạnh vung đao chém ra, Hiệt Chất Lược cực kỳ hoảng sợ vừa vung đao nghênh đón, nhưng đã chậm. Hắn bị một thanh loan đao chém thẳng vào trên cổ, cả đầu người nhất thời bay ra quay tròn lăn tới bên thi thể Mặc Xuyết.

Những binh lính Đột Quyết yên lặng quỳ xuống không chút tiếng động. Nhìn cổ họng Mặc Xuyết vẫn không ngừng chảy máu, có người không tự chủ được chảy nước mắt.

Cho dù có rất nhiều thời điểm đại bộ phận mọi người oán hận Mặc Xuyết thấu xương, nhưng dù sao hắn cũng là vương giả thảo nguyên, là tượng trưng cột trụ tinh thần.

Sau khi hắn chân chính ngã xuống, nhưng binh lính Đột Quyết mới phát hiện trong lòng mình đã không còn tín niệm chống đỡ, đã mất đi dũng khí chiến đấu.

Trên sườn núi, Lý Tự Nghiệp đột nhiên phát hiện lực chống cự của người Đột Quyết biến thành yếu ớt hơn nhiều. Hơn nữa trên đỉnh núi chợt rối loạn, người Đột Quyết đều bỏ quên chống cự chạy ngược lên núi. Lý Tự Nghiệp hoài nghi, tức giận mắng:

- Con mẹ nó, chạy cái gì? Đừng chạy!

Người dưới chân núi cũng đã phát hiện khác thường, Tần Tiêu cầm kính viễn vọng nhìn lên núi một lúc, không khỏi lắc đầu thở dài:

- Mặc Xuyết đã chết!

Nhóm người Đỗ Tân Khách đứng bên cạnh hắn cả kinh:

- Làm sao có thể? Đại soái tận mắt nhìn thấy sao?

- Không tận mắt nhìn thấy, chướng ngại vật quá nhiều.

Tần Tiêu nói:

- Nhưng soái kỳ của người Đột Quyết đã ngã. Mặc Xuyết tung hoành thảo nguyên hơn hai mươi năm, không ai xem vinh dự chiến sĩ nặng hơn hắn. Trừ phi hắn đã chết, bằng không soái kỳ sẽ không ngã. Nhưng hiện tại Lý Tự Nghiệp còn chưa công lên đỉnh núi, nếu như vậy một là Mặc Xuyết tự sát, hoặc là bị chết vì người làm phản!

Đỗ Tân Khách mượn kính viễn vọng của Tần Tiêu nhìn một lúc, lắc đầu thổn thức nói:

- Theo ty chức xem ra hẳn là bị làm phản. Nếu như là tự sát, hắn phải cho thủ hạ đầu hàng mới phải. Nhưng hiện giờ xem ra không có người Đột Quyết nào làm ra phản kháng cuối cùng. Hơn nữa những năm gần đây Mặc Xuyết chủ trương thi hành chính sách tàn bạo đã mất lòng người trên thảo nguyên. Lần này hắn tấn công U Châu, phỏng chừng muốn dùng trận thắng lợi này củng cố lại địa vị thống trị của mình ở phương bắc đi? Đáng tiếc một đời kiêu hùng lại chết oan chết uổng bởi phương thức như thế!

Tần Tiêu nhếch môi, lắc đầu mỉm cười:

- Phải, ta cũng cảm giác có chút mất mát. Cho tới nay ta đều muốn giao thủ chính diện với Mặc Xuyết, biết một chút sự lợi hại của kiêu hùng thảo nguyên. Thật không ngờ còn chưa gặp mặt lần nào hắn lại chết như thế. Nếu tính ra, hai nhi tử của hắn cùng bản thân hắn đều trực tiếp hoặc gián tiếp chết trong tay của ta. Trong bộ tộc A Sử Na xem như có mấy mạng người chết trong tay ta!

Đỗ Tân Khách nhìn Tần Tiêu, không khỏi cười nói:

- Ty chức nghe ý tứ của đại soái giống như tiếc hận cho Mặc Xuyết?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Cũng không nói là tiếc hận. Chẳng qua hắn thật sự là một đối thủ xuất sắc. Thảo nguyên vạn dặm hắn nương bằng thủ đoạn mạnh mẽ cứng rắn thống trị hơn hai mươi năm, còn liên tục đánh bại Đại Đường. Từ thời Đại Chu cho tới Đại Đường hôm nay, chúng ta vẫn luôn không có biện pháp làm gì được hắn. Không nghĩ tới ta đánh bậy đánh bạ lại chiến thắng hắn, thật sự là ý trời!

- Đại soái đừng khiêm nhường, có đối thủ như đại soái Mặc Xuyết bị chiến bại chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Có lẽ hôm nay hắn chết như vậy còn thể diện hơn một ít đi? Nếu như bị bắt giữ sau đó áp giải đến Trường An thì mất hết mặt mũi.

Đỗ Tân Khách nói:

- Ty chức chỉ có chút đáng tiếc, Mặc Xuyết chết đi chẳng những mất một ít giá trị, phỏng chừng còn mang đến một chút phiền toái.

- Nga?

Tần Tiêu có chút nghi hoặc nhìn Đỗ Tân Khách:

- Ý của ngươi là Bắc Địch sẽ xâm phạm, báo thù cho Mặc Xuyết?

Đỗ Tân Khách nói:

- Chẳng lẽ đại soái sẽ không cho rằng như vậy sao?

Tần Tiêu lắc đầu mỉm cười:

- Ta đương nhiên không cho rằng như vậy. Hôm nay cho dù bắt được Mặc Xuyết, ta cũng sẽ xử trảm hắn ngay tại chỗ!

- A?

Đỗ Tân Khách không khỏi cả kinh nói:

- Đại soái, Mặc Xuyết là vua thảo nguyên phương bắc, nếu như hắn chết sẽ làm Bắc Địch muốn tìm Đại Đường cùng đại soái liều mạng, vì hắn báo thù! Đại soái vì sao còn muốn...

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Đỗ Tân Khách, không khỏi nở nụ cười.

...

Sáng sớm ngày đông giá rét, Trường An cửu môn dòng người như mắc cửi, phi thường náo nhiệt. Thương lữ cùng dân chúng lui tới như nước chảy, kể cả người nước ngoài trang phục bất đồng cùng ngôn ngữ bất đồng đang không ngừng cảm thán thưởng thức đế đô Đại Đường vương triều.

Đúng lúc này từ ngoài Minh Đức môn Trường An đột nhiên vọt tới một chiến mã, người cưỡi ngựa lớn tiếng hô to:

- Sáu trăm dặm biên quan cấp báo, tránh ra! Tránh ra!

Biên ải cấp báo!

Binh lính thủ vệ đang chuẩn bị tiến lên ngăn cản cuồng đồ phóng ngựa như điên kia, chợt nghe được tin tức “biên ải cấp báo”, nhìn thấy người nọ đang gõ thanh la, lưng đeo công văn, nhất thời vội vàng tránh sang một bên.

Chương 789: Liêu Đông đại thắng! (1)

Biên ải cấp báo ban ngày gõ thanh la ban đêm châm lửa, đụng chết người cũng không cần phụ trách, bất kỳ trạm kiểm soát nào cũng không được ngăn trở!

Dân chúng càng kinh hoảng dạt sang một bên để con ngựa kia vọt thẳng vào Trường An, tiến lên Chu Tước đại đạo. Nhất thời con ngựa kia vượt qua đường Chu Tước, tiến thẳng tới trước Chu Tước Môn hoàng thành. Những đại môn trong hoàng thành theo thứ tự mở ra, tốc độ chiến mã không giảm, hướng thẳng Thái Cực cung lao vào.

Trong Thái Cực điện, Lý Long Cơ trong một thân áo cừu dày đang ngồi trên ngai vàng, triệu tập đại thần nghị sự. Hôm nay là triều hội cuối cùng trước ngày tết năm mới, các quan chức ngoài ngũ phẩm trong kinh đô cùng vùng lân cận đều có mặt. Đại triều hội do tả hữu thừa tướng Trương Thuyết cùng Diêu Sùng làm chủ trì, tổng kết một năm thành bại được mất, an bài những hành động trọng đại của quốc gia sang năm.

Lý Long Cơ có cảm giác trong ngày triều hội trọng đại như vậy nhưng bản thân mình lại thấp thỏm bất an, ánh mắt không ngừng nhìn ra bên ngoài cung. Các loại tấu chương chất đầy trên bàn, hắn vừa tùy ý lật xem vừa lắng nghe đại thần bên dưới tâu bẩm công việc trong nước.

Đúng lúc này trước Thái Cực điện đột nhiên truyền đến thanh âm tiếng hét:

- Bệ hạ, Liêu Đông đại thắng!

Cả triều thần nhất thời đều nghe thấy được, lập tức xôn xao. Ánh mắt Lý Long Cơ sáng lên, vung tay nói:

- Người đâu, tuyên người mang tin tức vào đi!

Trương Thuyết lập tức bước ra bẩm tấu:

- Bệ hạ, vừa mới truyền về tin chiến thắng của Tiết Nột, hiện tại lại có tin chiến thắng của Liêu Đông, thật sự là đáng mừng! Chúng thần chúc mừng bệ hạ nhận được tin chiến thắng lần nữa!

Cả triều thần tử đều đồng loạt cúi xuống:

- Chúng thần chúc mừng bệ hạ nhận được tin chiến thắng!

Lý Long Cơ cười ha ha:

- Bình thân, tất cả đứng lên! Tiết Nột trảm hơn vạn quân địch, thu được bốn vạn dê bò ngựa, truyền tin đại thắng. Không biết tin chiến thắng Liêu Đông sẽ như thế nào đây?

Quần thần vừa đứng lên, người mang tin tức lảo đảo chạy vào, toàn thân gục xuống dưới sân rồng, hai tay nâng một phần tấu chương thật dày lớn tiếng nói:

- Bệ hạ, Liêu Đông đại thắng ah!

Lúc này đã có triều thần thất kinh kêu lên:

- Đây không phải...Thạch Thu Giản, Thạch tướng quân sao?

Lý Long Cơ cũng cả kinh nói:

- Thạch Thu Giản, tại sao là ngươi đến đưa tin chiến thắng?

Thạch Thu Giản trực tiếp chạy từ Mã Kiều đến sân rồng, lại chạy vào Thái Cực điện, lúc này thở hổn hển, hụt hơi nói:

- Hồi bẩm bệ hạ! Là vi thần tự mình xin nhận mạng chạy về đưa tin chiến thắng! Vì tin chiến thắng này...là tin chiến thắng vĩ đại nhất của Đại Đường chúng ta mấy chục năm qua! Tần đại soái lo lắng tin chiến thắng không được đúng lúc đưa tới trong tay bệ hạ, vi thần liền tự xung phong tiếp nhận công việc này!

Vừa mới dứt lời, Thạch Thu Giản đột nhiên trừng mắt, hơi ngưỡng cổ, phun ra một cỗ máu tươi!

Quần thần cực kỳ hoảng sợ la hoảng lên, Lý Long Cơ cũng kinh ngạc nói:

- Thạch Thu Giản, ngươi làm sao vậy? Người đâu, dìu hắn đứng lên!

Hai tiểu thái giám lập tức tiến lên đỡ Thạch Thu Giản, khóe môi Thạch Thu Giản còn chảy máu, hai tay run rẩy cầm tấu chương:

- Bệ hạ, vi thần tử tội, lại làm máu nhiễm Kim Loan điện. Nhưng bệ hạ, thỉnh mau nhìn tin chiến thắng! Đây là mười vạn quân dân Liêu Đông đưa quà mừng năm mới cho bệ hạ cùng Đại Đường! Vi thần mang trách nhiệm to lớn trong người không dám lãnh đạm, chạy suốt tám ngày tám đêm, đã cưỡi chết mười con ngựa, đem tin chiến thắng kịp thời đưa về cho bệ hạ!

Sắc mặt Lý Long Cơ không khỏi thay đổi, vỗ bàn lớn tiếng nói:

- Người đâu, đỡ Thạch Thu Giản xuống nghỉ ngơi! Truyền ngự y đến chữa trị. Truyền ý chỉ của trẫm, mặc kệ là trả giá bao nhiêu trẫm muốn Thạch Thu Giản hoàn toàn lành lặn xuất hiện trước mặt của trẫm!

Trên mặt Thạch Thu Giản lộ ra dáng mỉm cười vui mừng thoải mái, vươn hai tay ra phía trước:

- Bệ hạ, thỉnh...xem...tin chiến thắng!

Dứt lời liền ngất xỉu trên người hai thái giám.

Quần thần lại kinh hô, Diêu Sùng tiến lên tiếp nhận tấu chương trong tay Thạch Thu Giản, cung nhân đã dìu đỡ hắn đi xuống dưới.

Lý Long Cơ nói:

- Diêu Sùng, ngươi đọc tin chiến thắng này đi.

Trong lòng hắn run rẩy lên, thật tốt quá, thật tốt quá! Đợi lâu như vậy rốt cục đợi được tin đại thắng!

Diêu Sùng lĩnh chỉ, mở ra tấu chương xem, đột nhiên mở to hai mắt, toàn thân phát run lên.

Hắn kinh ngạc ngẩng đầu, thanh âm có chút phát run nói:

- Bệ...bệ hạ, do chính ngài tự mình tuyên bố tin chiến thắng này đi!

- Ân?

Lý Long Cơ nghi hoặc cau mày:

- Được, mang tới cho trẫm.

Thái giám đứng bên cạnh tiến lên tiếp lấy tấu chương đặt lên bàn của Lý Long Cơ.

Triều thần mấy trăm người đều đồng loạt nhìn lên Lý Long Cơ đang ngồi trên ngai vàng. Chỉ thấy hắn cẩn thận mở ra tấu chương thật dày, sắc mặt lại không có gì biến hóa. Chẳng qua Diêu Sùng cùng Trương Thuyết đứng gần nhất đều có thể rõ ràng chứng kiến ánh mắt của hoàng đế giống như có một đoàn liệt hỏa hừng hực đang thiêu đốt.

Sau một lúc lâu, Lý Long Cơ hít sâu một hơi, chậm rãi xếp lại tấu chương, lại đột nhiên dùng sức vỗ, cùng tấu chương vỗ mạnh lên bàn.

Cả cung điện đều sợ hãi!

Có chút quan chức nhát gan thậm chí muốn quỳ xuống dưới.

Lý Long Cơ cố gắng bình phục hô hấp của mình, chậm rãi đi xuống bậc thang, bước lên mặt thảm trong Thái Cực điện, chậm rãi bước qua trước mặt các quần thần.

Trương Thuyết nghi hoặc ôm ngọc khuê trong tay hỏi khẽ một tiếng:

- Bệ hạ, rốt cục là tin chiến thắng gì?

Lý Long Cơ nhìn thoáng qua hắn, lộ ra dáng mỉm cười thần bí khó lường, chậm rãi đi ra phía trước. Trong ánh mắt của hắn đã tràn đầy vẻ nóng cháy cùng kích động, nhìn qua từng trọng thần trong triều đình. Những vị thần tử này lần đầu tiên phát hiện hoàng đế của bọn họ lại có khí thế uy nghiêm đến như thế, không khỏi chắp tay cúi đầu.

Lý Long Cơ đi ngang qua người bọn họ, không nói một lời, thẳng tới khi đi ra khỏi Thái Cực điện, đi tới bình thai giữa cung điện cùng sân điện bên ngoài. Nhìn hoàng thành nguy nga cùng đế đô khí thế hào hùng, Lý Long Cơ đột nhiên tràn nước mắt.

Hắn giật mình nhìn quanh, may mắn không người nào, Lý Long Cơ phất nhẹ tay áo lau đi nước mắt.

Triều thần tràn đầy nghi hoặc đi theo ra ngoài, nhưng đều dừng ngay cửa Thái Cực điện không dám cùng đi ra.

Lý Long Cơ đột nhiên vươn hai tay lên trời, lớn tiếng nói:

- Thương thiên hậu thổ, tổ tông minh linh! Liêu Đông đại thắng, Liêu Đông đại thắng!

Thanh âm của hắn trầm hùng vang vong, tầng tầng truyền ra, kích lên từng đợt hồi âm trong dãy cung điện khổng lồ.

Lý Long Cơ kích động ngâm nga:

- Đại Đường Khai Nguyên nguyên niên tháng Chạp, Liêu Đông quân tại U Châu thành cùng hà cốc Loan Hà toàn tiêm mười vạn đại quân Bắc Địch, chém đầu đại tù trưởng quân địch Mặc Xuyết, Hề tộc đầu hàng, Doanh Châu có thể trở về Đại Đường rồi!

Quần thần phía sau nhất thời phát ra từng trận kinh hô, đồng loạt bái xuống đất dập đầu:

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Mấy ngàn cấm quân cũng nhất tề cúi xuống, thanh thế rung trời hét lớn:

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Lý Long Cơ giơ cao hai tay, dồn sức lớn tiếng nói:

Chương 790: Liêu Đông đại thắng! (2)

- Đại Đường vạn tuế! U Châu vạn tuế! Các tướng sĩ chinh chiến hi sinh tại Liêu Đông, vạn tuế!

Thanh âm tiếng chuông trống chấn động vang lên, toàn bộ hoàng thành nhất thời lâm vào một mảnh vui mừng, cả đế đô lâm vào phấn khởi!

Mấy ngày sau, bên trong phủ đại đô đốc U Châu, đại công thần Tần Tiêu đang rúc vào trong chăn mền, bị tiểu yêu tinh của hắn hung hăng gây sức ép lên. Mức độ kích động không thua kém gì Lý Long Cơ.

Tử Địch đau lòng vuốt ve vết thương của Tần Tiêu, vừa không tự chủ được hưng phấn cùng xúc động, cưỡi trên bụng Tần Tiêu không ngừng uốn éo lắc lư.

Tần Tiêu bị thương một cánh tay, ngược lại hoàn toàn được hưởng thụ trên giường, vui sướng nằm dưới người Tử Địch mà tận hưởng. Thân hình xinh đẹp của Tử Địch đã rướm đầy mồ hôi, thở hổn hển, cảnh xuân bắn ra bốn phía.

Sau một lúc lâu Tử Địch dựa nhẹ vào lòng Tần Tiêu, vươn tay vuốt ve vết thương của hắn, nhỏ nhẹ nói:

- Đau không, lão công? Vừa rồi có động tới vết thương hay không?

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt hồng nhuận của nàng, không khỏi bật cười.

Tử Địch xấu hổ chui vào lồng ngực hắn, nũng nịu nói:

- Cười cái gì nha, thật là!

- Không có gì, không gì...

Tần Tiêu vẫn cười lớn nói:

- Ta chỉ là có chút không thói quen mà thôi. Tiểu ma tinh của ta từ khi nào biến thành ôn nhu như thế đây? Ai nha, còn ôn nhu hơn cả tỷ tỷ của muội, ta thật sự là không thói quen đâu!

- Hì hì...

Tử Địch thẹn đỏ mặt cười khúc khích, càng dựa sát vào người hắn, ghé sát tai hắn nói nhỏ:

- Muội cũng không biết đâu...hiện tại muội chỉ cảm thấy làm như vậy kỳ thật cũng rất thú vị.

- Thế nào, có phải bị khí thế anh tuấn uy phong của lão công ngoài chiến trường làm khuất phục?

Tần Tiêu đắc ý cười nói:

- Tiểu ma tinh trưởng thành thôi!

- Đừng khoe khoang đi!

Tử Địch thẹn thùng véo hắn, Tần Tiêu vờ vĩnh kêu lên, Tử Địch kinh hoảng nhào vào bên người hắn thập phần khẩn trương thổi vào miệng vết thương:

- Oa, làm bị thương vậy, làm bị thương vậy! Thật xin lỗi ah lão công, muội không phải cố ý!

Tần Tiêu cười trộm bắn nhẹ lên bộ ngực của nàng, Tử Địch kêu lên:

- Xấu lắm!

Tần Tiêu hắc hắc cười xấu xa.

Tử Địch cau mày, một bàn tay đã vuốt lên đầu vai hắn, học bộ dạng của hắn búng nhẹ:

- Cho huynh cười gian...

- Ah, trời ạ!

Trong phòng ngủ nhất thời truyền ra thanh âm kêu to thảm thiết.

Đúng lúc này sứ giả triều đình chạy suốt mười ngày đường vừa lúc đi tới trước cổng phủ đại đô đốc U Châu, trưởng sử Khương Sư Độ bọn họ vui mừng nghênh đón, phái người đi mời Tần Tiêu.

Tần Tiêu cùng Tử Địch đang vui đùa trong chăn mền, nghe được có người gõ cửa:

- Đại soái, có sứ giả triều đình tới, đang chờ đại soái tiếp chỉ!

Tử Địch không khỏi quyệt miệng:

- Mới sáng sớm, thật là! Thật đáng ghét ah!

Tần Tiêu cười ha ha, lên tiếng:

- Chờ một chút, đến ngay!

Hắn bò lên mặc quần áo, Tử Địch cười hì hì ngăn cản hắn, Tần Tiêu hung hăng véo lên mông nàng, lúc này tiểu nha đầu mới ngoan ngoãn rúc về trong chăn, nháy mắt nhìn Tần Tiêu:

- Lão công, hoàng đế sẽ thưởng cho huynh cái gì đây? Là vàng bạc, hay là mỹ nữ?

Tần Tiêu ho khan vài tiếng:

- So sánh mà nói ta càng cảm thấy hứng thú với mỹ nữ.

- Hừ, huynh dám!

Tử Địch trừng mắt khiêu khích, giương nanh múa vuốt. Tần Tiêu cười ha ha, sửa sang lại quần áo đi vào phòng nghị sự nơi tiền viện.

Trong phòng nghị sự, các quan chức lớn nhỏ đều có mặt, mỗi người cao hứng phấn chấn trò chuyện với sứ giả triều đình. Nhìn thấy Tần Tiêu đã tới đều hành lễ:

- Đại soái!

- Các huynh đệ miễn lễ, đừng khách khí!

Tần Tiêu cười a a nói:

- Đợi thêm vài ngày đến tết, hôm nay vừa lúc mọi người có thể tụ lại. Mời luôn Nhiêu Nhạc quận vương và các thủ lĩnh bộ lạc cùng nhau đến, cảm thụ chút không khí vui mừng ngày tết của người Trung Nguyên.

Thái giám tuyên chỉ vui vẻ tiến đến bên người Tần Tiêu, cúi đầu khom lưng nói:

- Đại nguyên soái, lần này tiểu nhân phải tráng lá gan xin ngài ban thưởng ah! Hãy xem hoàng thượng đã có ban thưởng tới, đại nguyên soái cùng các vị tướng quân, đại nhân chuẩn bị tiếp chỉ!

- Được, tiếp chỉ!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Các vị huynh đệ, mời vào phòng nghị sự!

Mọi người cùng cười vang đi vào phòng, đều hướng phương bắc bái xuống, thái giám tuyên chỉ lớn tiếng đọc:

- Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, U Châu đại đô đốc, Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản Tần Tiêu tiếp chỉ: Liêu Đông đại thắng, lòng trẫm rất an ủi, cả nước vui mừng! Phong thưởng ngươi phụ quốc đại tướng quân, thái tử thái bảo, tử vi hoàng môn bình chương sự, Liêu quốc quận công, thực phong năm trăm hộ. Tiền thưởng năm vạn quán, vải vóc một ngàn cuộn. Các vị tướng quân cùng quan viên Liêu Đông quân, U Châu đại đô đốc phủ có phong thưởng khác, khâm thử!

Nhóm người Tần Tiêu nhất thời hoảng sợ: Ban thưởng thật lớn!

Tiền thưởng cùng tơ lụa đương nhiên không cần phải nói, một gia đình giàu có cả đời cũng xài không hết. Phụ quốc đại tướng quân, thái tử thái bảo, tuy rằng đều là hư chức nhị phẩm hoặc tán quan, nhưng xưa nay chỉ có người đức cao vọng trọng hoặc nhân tài có cống hiến đặc thù mới có thể đảm nhiệm, tượng trưng cho vinh dự cùng tôn quý, hơn nữa tử vi hoàng môn bình chương sự, đó là xưng hô chỉ dành cho tể tướng. Huống chi còn có thêm một chức “quốc công”, thực ấp năm trăm hộ, đã vượt khỏi số lượng chuyên dành cho công chúa phò mã!

Xuất tướng nhập tướng, phong quốc công, ban thưởng thực ấp, không thể nghi ngờ là cực kỳ ân vinh!

Sứ giả tuyên đọc xong ban thưởng cho Tần Tiêu, lại tuyên đọc một phần thánh chỉ ban thưởng khác. Các quan chức lớn nhỏ U Châu cùng Liêu Đông quân, tướng lĩnh quan viên đều có ban thưởng. Quân sư Kim Lương Phượng cùng đại tướng quân Lý Tự Nghiệp, Lý Giai Lạc thì không cần phải nói, đều gia tước, ban thưởng thực ấp, thưởng vàng bạc tơ lụa. Khiến người chú ý nhất chính là hoàng thượng ban phong cho Tần Ảnh, cũng chính là nhi tử đại thủ lĩnh Khiết Đan tiền nhiệm Lý Tận Trung là Lý Vi Ấn, Đại Hạ Mạc Tòng Ly, chính thức nhận định thân phận của hắn là Lý Vi Ấn. Mà Lý Thất Hoạt bị cưỡng chế áp giải đến Trường An, không nghe nói cần giết hay cần phạt.

Mặt khác hạ chỉ U Châu đại đô đốc phủ xây dựng Nhiêu Nhạc đô đốc phủ trong cảnh nội Hề tộc, do Nhiêu Nhạc quận vương Lý Đại Bô đảm nhiệm Nhiêu Nhạc đô đốc, thủ lĩnh các bộ tộc Hề tộc cũng phân biệt nhâm mệnh làm thứ sử, trưởng sử vân vân.

Tuy rằng hiện tại Hề tộc đi dựa dẫm Đại Đường còn chưa được thực hiện những biện pháp cụ thể, nhưng có đạo thánh chỉ như vậy không thể nghi ngờ chính là ban cho Lý Đại Bô cùng thủ lĩnh các bộ một liều thuốc trợ tim, hoàn toàn giải quyết nỗi lo về sau của bọn họ.

Đêm đó Tần Tiêu mở tiệc chúc mừng ngay trong phủ đại đô đốc, mọi người đều vô cùng hứng trí, ngay cả Lý Tự Nghiệp bị trọng thương cũng gọi người dìu mình đi tới tham gia náo nhiệt, chia sẻ vui sướng. Nhóm người Lý Đại Bô vui mừng dị thường, liên tục mời rượu với Tần Tiêu, xem như tỏ vẻ thân mật. Dù sao bọn họ tận mắt chứng kiến cùng tham gia chiến dịch lần này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau