PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 781 - Chương 785

Chương 781: U Châu ác chiến (15)

- Còn cười! Đã bị thương thành như vậy mà còn cười!

Tử Địch đau lòng cẩn thận vuốt vuốt đầu vai của hắn:

- Đau không?

- Không đau.

Tần Tiêu vỗ vỗ vai nàng:

- Tốt lắm, để ta mặc áo giáp, còn phải mang binh ra trận đuổi theo Mặc Xuyết.

- Muội muốn đi!

Tử Địch nhảy dựng quơ nắm tay kêu lên:

- Muội muốn giết địch quân, báo thù cho lão công!

Tần Tiêu liếc mắt nhìn nàng, tự mặc áo giáp không trả lời. Tử Địch khẩn trương dán tới, nhỏ nhẹ nói:

- Lão công, mang muội cùng đi đi...

Tần Tiêu mặc áo giáp, Tử Địch nhiệt tình hỗ trợ. Tần Tiêu quyết đoán kiên trì nói:

- Không được.

- Vì sao?

- Quá nguy hiểm.

- Huynh có thể đi, vì sao muội không thể đi?

Tử Địch kích động kêu lên:

- Huynh đã nói nguy hiểm, lại nhẫn tâm để muội ở nhà lo lắng cho huynh sao? Muội nhất định phải đi theo bên người huynh. Nói cho huynh biết mấy ngày nay muội ngủ không yên, vừa nằm mơ đã mơ thấy huynh bị thương, toàn thân đầy máu! Hiện tại đúng rồi, muội vừa về đã thấy huynh bị thương. Không được, muội nhất định phải đi! Nhất định!

- Tử Địch...

Tần Tiêu chớp mắt nhìn nàng:

- Muội lén lút từ Dịch Châu chạy tới đây, ta còn chưa tính sổ với muội, muội còn muốn lòng tham không đáy? Chiến trường là địa phương nào, đây không phải là phòng bếp nhà chúng ta. Đi ra chiến trường tùy thời đều sẽ mất mạng!

- Huynh!

Tử Địch ủy khuất trừng mắt nhìn hắn:

- Huynh còn muốn theo muội tính sổ? Bỏ đi, bỏ đi! Muội nhìn thấy trong lòng huynh rõ ràng là không có muội. Uổng cho muội mỗi ngày đều lo lắng cho huynh, huynh luôn xem muội thành rườm rà cùng gánh nặng! Nếu như vậy năm đó vì sao huynh phải lấy muội? Chúng ta là phu thê, là phu thê nha! Phu thê phải đồng cam cộng khổ. Vì sao tỷ tỷ có thể đi theo bên cạnh huynh công khai ra trận giết địch, muội vì sao không thể? Huynh bất công, rõ ràng là xem thường muội!

Dứt lời Tử Địch oán hận giậm chân, lớn tiếng òa khóc chạy ra ngoài, vừa chạy vừa lau nước mắt.

Tần Tiêu không khỏi có chút ngạc nhiên. Tử Địch từ khi nào lại trở nên để ý tới như vậy? Còn ghen tỵ với tỷ tỷ của nàng...Chẳng lẽ ta thật sự có chút vắng vẻ nàng sao? Hay là tiểu nha đầu này giống như lời nói của tỷ tỷ nàng, sau khi thành thân mới thực sự phát hiện trong lòng mình vẫn có ta?

Tần Tiêu không còn kịp nghĩ ngợi, sải bước đuổi theo. Tử Địch cũng thật thông minh không chạy đi quá xa, hơn nữa sau khi ra khỏi phòng cũng không lớn tiếng gào khóc, chỉ đứng cạnh chuồng ngựa nắm lấy Thất Tuyết hoa mã của Mặc Y cúi đầu trộm lau nước mắt.

Tần Tiêu cười thầm, đi đến cạnh chuồng ngựa hỏi nàng:

- Chạy ah, vì sao lại không chạy?

- Chạy cái gì, muội ở chỗ này, chờ huynh.

Tử Địch chợt mỉm cười, hai mắt đẫm lệ thấp giọng nói:

- Muội mặc kệ, hôm nay nếu huynh không cho muội đi theo, cả đời này muội không thèm để ý tới huynh nữa.

Tần Tiêu cười khẽ, dẫn ngựa đi ra xoay người nhảy lên:

- Lên ngựa!

- A? Hì hì!

Tử Địch lập tức vui vẻ nở nụ cười, xoay người nhảy lên lưng ngựa, có vài phần xấu hổ lại đau lòng, xen lẫn đắc ý, còn có vài phần nhu tình nhìn Tần Tiêu, thấp giọng hỏi:

- Thật sự không đau sao?

- Không đau.

Tần Tiêu phất roi ngựa, nhìn nàng mỉm cười ôn nhu:

- Nên xuất binh, đi thôi, Anh Dực tướng quân!

- Dạ, đại nguyên soái!

Tử Địch hân hoan vui mừng, ôm quyền nói:

- Mạt tướng đi theo bên người đại nguyên soái, không rời một bước!

- Ha ha!

Hai người cưỡi ngựa rời khỏi phủ đại đô đốc đi tới cửa thành phía bắc.

Kim Lương Phượng đang ở nơi đó chờ Tần Tiêu, hồi báo một chút tình huống thống kê công tác thương vong.

Nhân số thương vong của Liêu Đông quân khoảng năm ngàn người, chỉ có Hổ Kỵ sư thương vong ít nhất, chỉ hơn bảy trăm người. Trước mắt Hổ Kỵ sư cùng kỵ binh Hề tộc đã tập hợp tại cổng thành, đã quét dọn xong chiến trường, bất kể là chiến sĩ Đường quân hay Khiết Đan tử vong hoặc chiến sĩ bị thương đều đã được an bài ổn thỏa.

Tần Tiêu nhìn Kim Lương Phượng nói:

- Việc này không nên chậm trễ, ta dẫn người đuổi theo Mặc Xuyết. Chúng ta trì hoãn một canh giờ, Lý Tự Nghiệp phải cực khổ thêm một canh giờ. Trước mắt xem ra cuộc chiến này chỉ mới tiến hành được gần phân nửa, cuộc diễn chân chính vẫn còn chờ phía sau. Kim tiên sinh, ngươi cần vỗ an tù binh Khiết Đan mới thu phục được. Nhất là thủ lĩnh các bộ cùng Đại Hạ Mạc Tòng Ly – chính là Tần Ảnh – Lý Vi Ấn. Việc này ngươi am hiểu hơn ta, giao cho ngươi. Nhớ kỹ một nguyên tắc, đối xử bình đẳng.

- Đại soái yên tâm!

Kim Lương Phượng chắp tay nói:

- Đã có uy thế cùng thắng lợi trên chiến trường, làm tiếp việc này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Ta sẽ đem người Khiết Đan dàn xếp ổn định xuống dưới.

Tần Tiêu gật đầu:

- Tả Uy Vệ kỵ tào tham tướng Triệu Thiết Đầu trận vong, thật đáng tiếc. Theo ta xem, cứ để cho Tác Mạc vừa quy phục kia đảm nhiệm chức vụ đó đi. Hắn là cậu của Mạc Tòng Ly, ổn định xong hai người họ ngày sau càng dễ dàng làm việc, sẽ có thật nhiều chỗ tốt.

- Dạ!

- Vậy được rồi, chúng ta đi!

Tần Tiêu phất roi ngựa, cùng Tử Địch đi ra cửa bắc. Ngoài cửa thành, Hổ Kỵ sư cùng kỵ binh Hề tộc đã chờ đợi xuất phát, Hoàn Tử Đan cùng Lý Đại Bô đều đang ở nơi này.

Ngoài ý muốn chính là Tần Ảnh cùng Tác Mạc đều có mặt. Hai người nhìn thấy Tần Tiêu đi ra đều thúc ngựa chạy đến đón chào.

- Đại soái!

Tần Ảnh tiến lên, đưa tay lên ngực cúi người thi lễ nói:

- Cho chúng tôi đi cùng đại soái truy bắt Mặc Xuyết đi. Hắn hại chết nhiều tộc nhân của chúng tôi như vậy, chúng tôi phải báo thù cho những người đã hi sinh!

Tần Tiêu nhìn dáng vẻ tràn đầy ý chí chiến đấu của hai người, lắc đầu:

- Không được, các ngươi vừa trải qua cuộc chiến kịch liệt, thương vong thảm trọng, cần được chỉnh đốn nghỉ ngơi. Hiện tại ta mang theo Hổ Kỵ sư cùng kỵ binh Hề tộc sẽ giảm bớt thương vong, thể lực lại sung túc.

- Thế tử, đừng nói với hắn!

Tác Mạc tức giận kêu lên:

- Người Hán ưa thích đem lời nói thật dễ nghe, nhưng hắn thật sự không tin được chúng ta! Chúng ta đi!

- Chờ một chút, thất cửu!

Tần Ảnh cuống quýt ngăn cản hắn, liên tục hướng Tần Tiêu giải thích:

- Thật xin lỗi, đại soái. Cậu của tôi là người tính tình thẳng thắn nóng nảy, ngài đừng nên trách tội.

- Ta không trách các ngươi.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Ngày sau hắn sẽ rõ, thời gian sẽ chứng minh hết thảy. Tần Ảnh, hiện tại ngươi xem như là một phần tử của Liêu Đông quân, tuân thủ quân lệnh là việc đầu tiên cần phải làm, cứ như thế, chúng ta đi!

Lúc này, trên Ma Tùng sơn tại Loan Hà.

Màn đêm đã sắp buông xuống, nhiệt độ hạ thấp. Từng đợt gió bắc gào thét thổi tới, gió rít u u tạo thành thanh âm thật quái dị.

Lý Tự Nghiệp xoa xoa bàn tay giá lạnh, thở ra một hơi, oán hận thấp giọng mắng:

- Mẹ nó, tên Mặc Xuyết kia, còn chưa chịu tới. Thật muốn đông lạnh chết người!

Một người bên cạnh nói:

- Đại tướng quân, thời tiết thật sự quá lạnh, hay là cho các huynh đệ đốt lửa sưởi ấm đi!

- Nói bậy bạ gì đó? Hiện tại là lúc nào, làm sao mà đốt lửa?

Lý Tự Nghiệp trừng mắt, lớn tiếng quát:

Chương 782: Cuộc chiến phục kích tại Loan Hà (1)

- Các ngươi đã quên quân lệnh của đại nguyên soái hay sao? Không thể lộ hành tung, để cho man di Bắc Địch biết chúng ta đang mai phục tại nơi này. Nếu đốt lửa ngay nửa đêm ai cũng thấy được rõ ràng. Người tham gia quân ngũ chết còn không sợ, còn sợ lạnh sao? Nói cho các huynh đệ, cố gắng nhẫn nhịn đi, không thể đốt lửa. Để cho Mặc Xuyết đến đây, chúng ta liền xua quân giết xuống, chỉ cần hoạt động sẽ không thấy lạnh.

- Dạ!

Tiểu tướng ngoan ngoãn đi xuống truyền lệnh. Lý Tự Nghiệp cau mày nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy mỗi người bị đông lạnh vẻ mặt trắng xanh, môi khô nứt, có chút người còn đang run rẩy. Trong lòng hắn không khỏi rủa thầm: Thời tiết quỷ quái, lạnh như thế thật làm người ta không chịu nổi. Nhưng trách nhiệm của đội ngũ chúng ta quá nặng, không chấp nhận có chút sơ suất. Chỉ mong tên Mặc Xuyết đáng chết kia xuất hiện sớm một chút, cho các huynh đệ hoạt động thì sẽ đỡ hơn.

Ngày ngắn đêm dài, màn đêm buông xuống nhiệt độ không khí đã giảm xuống âm mười độ, hắt nước thành băng. Lý Tự Nghiệp dẫn người mai phục tại khu rừng này cảm giác thân thể mình muốn biến thành băng tượng, toàn thân cứng ngắc. Bọn lính dựa vào sưởi ấm lẫn nhau, dùng sức xoa tay, không ai phát ra một tiếng oán giận. Lý Tự Nghiệp nhìn thấy trong lòng âm thầm vui mừng, quả nhiên là binh lính do lão tử mang đi ra, chịu được khổ, rất giỏi!

Đúng lúc này vài tên thám báo vừa được phái ra đã chạy ngược trở về, đi tới bên người Lý Tự Nghiệp nói:

- Đại tướng quân, phát hiện quân địch!

- Nga, đến rồi?

Lý Tự Nghiệp vui mừng nói:

- Bao nhiêu người?

- Chỉ có mười mấy người.

Thám báo nói:

- Đã đi vào hà cốc Loan Hà, xem qua hẳn là đội tiền tiêu dò đường.

Lý Tự Nghiệp căm giận phun một ngụm:

- Man di giảo hoạt, còn để ý như vậy. Đừng kinh động nhóm thám báo kia, chờ phía sau cùng đến rồi nói sau. Thám báo đã đến nơi này, phỏng chừng đợi thêm canh giờ chủ lực quân địch đều đến. Truyền lệnh xuống, các huynh đệ chuẩn bị đón địch, chuẩn bị chiến đấu!

- Dạ!

Bên trong hà cốc Loan Hà.

Mặc Xuyết ghìm cương ngựa, nhìn sơn cốc tối đen sâu thẳm, cau chặt mày. Phó tướng đi bên cạnh tiến lên nói:

- Đại hãn, các huynh đệ từ sáng sớm chạy đến bây giờ. Đã qua suốt một ngày, người kiệt sức, ngựa hết hơi, bụng đói kêu vang. Hay là đại hãn hạ lệnh hạ trại nghỉ ngơi trong hà cốc Loan Hà một chút?

- Không được!

Mặc Xuyết hừ lạnh nói:

- Đừng hi vọng hai tên phế vật Lý Thất Hoạt cùng Khả Đột Vu có thể ngăn cản được bao lâu. Tần Tiêu kia chẳng khác gì một đầu hồ ly, dùng binh quỷ dị khó lường. Hiện tại tuy chúng ta trốn xa hơn một hai trăm dặm nhưng vẫn còn nằm trong phạm vi công kích của hắn. Ngươi không nhìn thấy kỵ binh dưới tay hắn sao? Tuyệt không kém hơn Lang Kỵ sư chúng ta. Nói không chừng hiện tại hắn đang dẫn người truy theo chúng ta ở phía sau. Hơn nữa hà cốc Loan Hà địa thế hiểm yếu, chỉ cần địch nhân trước sau giáp công chúng ta sẽ rơi vào tuyệt địa, chỉ còn nhận lấy cái chết. Truyền lệnh xuống, qua Loan Hà đi tới đại bình nguyên mặt đông chúng ta tiếp tục hạ trại nghỉ ngơi!

- Nhưng mà đại hãn...

Phó tướng nghi hoặc nói:

- Nếu đi theo mặt đông ít nhất phải đi xa hơn một trăm mười dặm. Nếu từ hà cốc trực tiếp xuyên qua lập tức có thể đến cảnh nội của Hề tộc cùng Khiết Đan. Đến lúc đó là có thể tụ hội cùng binh mã của Tả Hiền Vương...

- Đừng lải nhải, ngươi hiểu được cái gì!

Mặc Xuyết cả giận nói:

- Trước mắt chúng ta đang chạy trốn, đương nhiên cần tìm địa phương rộng rãi mà đi. Đi qua Loan Hà đại bình nguyên càng thích hợp cho kỵ binh của chúng ta di chuyển. Nếu như bị ngăn cản trong hà cốc Loan Hà, chúng ta sẽ rơi vào hoàn cảnh xấu tận cùng.

- Dạ!

Phó tướng tỉnh ngộ, lập tức đi truyền lệnh.

Bốn vạn kỵ binh Đột Quyết phân thành hơn mười đội hướng Loan Hà đi tới. Nước trên sông Loan Hà đã đóng thành băng thật dày, người ngựa đi lên vững như đất bằng.

Hơn nữa chiến mã Đột Quyết đã thói quen di chuyển trên băng, móng ngựa cũng được đặc biệt chế tạo qua, trong lúc nhất thời tốc độ di chuyển cực nhanh.

Nhóm kỵ binh đầu tiên vượt qua mặt sông đi tới bên bờ, mặt đông bờ sông đột nhiên truyền đến thanh âm tiếng hò hét kêu vang, ngọn đuốc san sát, tinh kỳ tung bay, Đường quân lớn tiếng hô to:

- Bắt sống Mặc Xuyết!

Mặc Xuyết cực kỳ hoảng sợ:

- Phá hủy, nơi này lại có mai phục! Thật giận, hai ngày trước chúng ta đi ngang qua chẳng phải không nhìn thấy được người nào sao?

Đúng lúc này Đường quân trên bờ đông thừa dịp nhân mã của Mặc Xuyết qua sông, đã bắt đầu bắn tên.

Tên rơi như mưa, kỵ binh nhất thời người ngã ngựa đổ. Người ngựa ngã xuống đánh vỡ tầng băng, nhất thời tiếng vang răng rắc vỡ tan, thật nhiều người ngựa táng thân dưới đáy sông. Ngay sau đó từng thùng hỏa mỡ lại dọc theo bờ sông đổ xuống, những cây đuốc của Đường quân bị ném ra như mưa.

Nhất thời bờ đông dấy lên ngọn lửa dâng cao hừng hực, nhìn qua như một bức tường lửa.

Tầng băng trên sông bờ đông nhanh chóng tan chảy, thanh âm tiếng hô thảm thiết không ngừng vang lên.

Mặc Xuyết kinh hãi đảm chiến hoảng hốt, may mắn hắn còn chưa vội vã băng qua sông, bằng không bị băng tan chẳng phải rơi xuống sông chết cóng?

- Lui lại! Chuyển tiến hà cốc Loan Hà!

Mặc Xuyết phẫn nộ vung roi ngựa hướng hà cốc chạy đi. Trên sông đã lưu lại hơn ngàn cỗ thi thể.

Đỗ Tân Khách đứng trên một sườn dốc cao trên bờ đông Loan Hà, nhìn người Đột Quyết thối lui như nước thủy triều, hạ lệnh cho Đường quân ngừng cuộc truy kích, cười lạnh không thôi. Mặc Xuyết đã thật ngoan ngoãn tự chui vào hà cốc Loan Hà, tiếp theo phải xem biểu diễn của Lý Tự Nghiệp.

Mặc Xuyết kinh sợ thúc ngựa chạy như điên, vừa lúc gặp được thám báo quay về báo cáo:

- Phía trước không có quân địch, hết thảy bình thường!

Lúc này Mặc Xuyết mới cảm thấy bình tĩnh lại, nhưng không khỏi dấy lên cảm giác hổ lạc đồng bằng bị cẩu khinh, phẫn nộ rít gào như sấm:

- Chờ ta trở về phương bắc, trước san bằng Hề tộc, sau đó dốc hết binh lực Đột Quyết hãn quốc đến cùng Tần Tiêu quyết một trận tử chiến!

Lời của hắn còn chưa dứt, hai bên sườn núi đột nhiên truyền ra tiếng hô to, thật nhiều ngọn đuốc cùng tinh kỳ xuất hiện, lại nghe Đường quân hò hét:

- Bắt sống Mặc Xuyết!

Mặc Xuyết tuyệt vọng kích quyền:

- Trời ạ, chẳng lẽ trời muốn vong ta?

Nhân mã Đột Quyết kinh hoảng nhảy loạn trong hà cốc Loan Hà, mấy thủ lĩnh bộ tộc cùng các phó tướng đều chạy đến bên người Mặc Xuyết:

- Đại hãn, làm sao bây giờ?

- Còn có thể làm sao? Hạ lệnh toàn quân, hướng phương bắc xung phong, mở một đường máu!

Mặc Xuyết oán hận kêu lên:

- Các dũng sĩ, xung phong!

Đột Quyết lang kỵ vốn mười phần dũng mãnh lại bị kinh hách cả ngày, trước đó bị vây bốn phía, đã mất đi nhuệ khí cùng tinh mang, hiện tại đã kinh hoảng hoàn toàn, nghe Mặc Xuyết hạ lệnh bọn hắn đành kiên trì hướng phía trước phóng đi.

Hai bên sườn núi những mũi tên của Đường quân bắn phá xuống như mưa, trong sơn cốc hẹp dài vang lên thanh âm kêu thảm thiết khắp bốn phía, người ngã ngựa đổ.

Chương 783: Cuộc chiến phục kích tại Loan Hà (2)

Nơi cửa sơn cốc truyền ra tiếng rống to, Đường quân tay cầm mạch đao lao ra, cầm đầu là một viên đại tướng, lưng hùm vai gấu, chẳng khác gì một đầu hắc hùng cuồng vọng cười vang:

- Mặc Xuyết tiểu nhi, trúng kế của đại soái nhà ta rồi chứ! Còn không xuống ngựa chịu trói, đừng làm bẩn bảo đao của gia gia!

Tướng sĩ Đột Quyết kinh hô:

- Lý Tự Nghiệp!

Lý Tự Nghiệp đến đông bắc vài năm từng va chạm nhiều lần cùng Bắc Địch. Tuy rằng trước kia chiến sự luôn bất lợi nhưng đại bộ phận người Bắc Địch vẫn nhớ kỹ đại tướng Đường quân dũng mãnh không sợ chết này. Hơn nữa hắn suất lĩnh Mạch Đao đội sức chiến đấu dị thường cường hãn, dù gặp mặt Lang Kỵ sư tinh nhuệ nhất cũng chưa từng lùi bước. Nhất là tác chiến trong địa phương nhỏ hẹp như nơi đây, kỵ binh mất đi tính cơ động cùng ưu thế trùng kích, ngược lại sức chiến đấu còn không mạnh bằng bộ binh.

Mặc Xuyết kinh hoảng, không ngờ ở trong này gặp được tai tinh kia!

Lý Tự Nghiệp giương tay lên:

- Bắn tên, bắn! Bắn chết đám man di này cho lão tử. Báo thù cho các huynh đệ từng hi sinh tại hà cốc này!

Trong lúc nhất thời tên rơi như mưa, những hòn đá cùng cây gỗ liên tục lăn xuống từ hai bên sườn núi, thanh âm tiếng kêu thảm thiết của người Đột Quyết vang lên khắp bốn phía.

Mặc Xuyết nghiến răng nghiến lợi hét lớn:

- Tiền quân xung phong, nhất định phải mở con đường máu!

- Đại hãn, điều này sao có thể?

Phó tướng kêu lên:

- Lý Tự Nghiệp mang theo mấy ngàn nhân mã chặt chẽ ngăn chặn cửa cốc, vùng này nhỏ hẹp như vậy, căn bản bất lợi cho kỵ binh xung phong. Người của chúng ta còn chưa vọt tới trước mặt bọn hắn đã bị bắn chết hơn phân nửa!

- Loạn quân tâm của ta, chém!

Mặc Xuyết hổn hển vung đao chém bay vị phó tướng kia, rống lớn:

- Xông lên! Giết! Nhất định phải giết ra ngoài!

Lý Tự Nghiệp nhìn thấy người Đột Quyết giống như nổi điên vọt tới, quát:

- Nổi trống! Xông lên trước, giết bọn hắn!

- Hống!

Đường quân rống to, khí thế như hồng. Cùng lúc đó Lý Tự Nghiệp tự mình mang theo Mạch Đao đội được xạ thủ trên sườn núi yểm hộ hướng kỵ binh Đột Quyết xông tới.

- Nha! Giết!

Lý Tự Nghiệp nghiến răng nghiến lợi rít gào, một đao chém ra. Nhất thời chém một kỵ binh Đột Quyết thành hai đoạn. Toàn thân hắn sôi trào nhiệt huyết, nhịn không được ném mũ giáp, lớn tiếng rít gào:

- Giết sạch bọn hắn! Báo thù cho các chiến sĩ Đại Đường anh dũng!

- Báo thù, giết!

Hai vạn bộ binh Tả Uy Vệ mai phục nơi này nhất thời đồng loạt đánh xuống. Tiếng hò hét vang đầy khắp bốn phương tám hướng, Mặc Xuyết cũng không biết đối phương có bao nhiêu nhân mã, người Đột Quyết kinh hoảng chạy loạn, có chút người thối lui ngược ra ngoài hà cốc Loan Hà.

Những kỵ binh Đột Quyết chạy ngược ra ngoài hà cốc Loan Hà còn chưa chạy được bao xa, trong lòng âm thầm may mắn mình trốn thoát vòng vây, không ngờ trước mặt đã có một trận mưa tên bao trùm trời đất đánh úp tới, nhất thời lại một trận thanh âm kêu thảm vang khắp bốn phía. Ngay sau đó thanh âm vó ngựa chạy chồm truyền đến, phương nam xuất hiện một tảng lớn kỵ binh gào thét giết tới. Những kỵ binh Đột Quyết kia nhất thời sợ tới vỡ mật kêu to, hốt hoảng chạy ngược trở vào khe núi.

Mặc Xuyết đang chuẩn bị dẫn người giết ngược ra phía sau, đột nhiên nghe được tin tức phía sau có Đường quân vây giết tới, nhất thời tuyệt vọng kêu lên:

- Trời ah! Thảo nguyên thần! Không ngờ được Mặc Xuyết này bị bại tại địa phương này!

Thủ lĩnh các bộ tộc cùng tướng lĩnh đi theo cạnh hắn kêu lên:

- Đại hãn, không còn biện pháp khác! Xung phong liều chết từ phương bắc đi! Phương nam hẳn do chính Tần Tiêu dẫn kỵ binh truy đuổi, hiện tại chúng ta đánh không lại bọn hắn đâu!

Mặc Xuyết hận đến nghiến răng, thật sự muốn cùng Tần Tiêu liều mạng một sống một chết.

Nhưng trong lòng hắn hiểu thật rõ ràng hiện tại thủ hạ của mình mặc dù là kỵ binh tinh nhuệ nhất Đột Quyết, nhưng đã mệt mỏi suốt một ngày đêm không được nghỉ ngơi, hơn nữa tình hình đang bị vây trong hoàn cảnh cực xấu, đích thật không thể đánh lại được Đường quân kỵ binh. Mặc Xuyết oán hận quát:

- Hạ lệnh toàn quân toàn lực đột phá phòng tuyến hướng bắc, cùng Lý Tự Nghiệp liều mạng!

- Giết!

Người Đột Quyết điên cuồng hướng phía bắc xung phong liều chết. Nhưng con đường quá hẹp hòi mà người thì quá nhiều, muốn bắn tên lại sợ bắn trúng người của mình. Lý Tự Nghiệp mang theo thủ hạ thừa dịp giết vào trong kỵ binh Đột Quyết, làm ưu thế cơ động của bọn hắn hóa thành hư ảo. Rất nhanh đàn chiến mã lại biến thành rườm rà, đối diện cùng bộ binh sử dụng mạch đao không ngừng bị giết hại.

Tần Tiêu cùng Tử Địch dừng ngựa đứng trên một sườn núi ngay cửa cốc ở phương nam, nhìn vào đại sơn cốc dài hơn mười dặm, thanh âm tiếng sát phạt nổi lên khắp bốn phía, tiếng kêu rung trời.

Tử Địch đeo bao tay, nắm ngân thương của Mặc Y, cắn chặt môi, nhịn không được khẽ run lên.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn nàng, nhẫn nhịn cười, nghiêm túc nói:

- Như thế nào, đến thời gian thật sự ra chiến trường thì sợ sao?

- Không có, muội không có sợ hãi.

Tử Địch mười phần nhận chân nói:

- Muội chỉ có cảm giác thật kích động, thật kích động ah! Trên người của muội như có khí lực dùng mãi không hết, hận không thể tự tay đánh chết bao nhiêu người mới tốt!

Tần Tiêu không khỏi ngạc nhiên:

- Không phải muội đó chứ? Thấy trường hợp như vậy không ngờ còn “hưng phấn”?

- Phải đó, thật hưng phấn!

Ánh mắt Tử Địch tỏa sáng, nóng lòng như muốn thử:

- Muội cũng thật không ngờ lại như thế này. Kỳ thật có lẽ muội phải sợ nhưng muội lại không cảm giác. Có lẽ là vì huynh đang ở cạnh muội đi. Bên dưới có nhiều người tàn sát lẫn nhau như vậy, người ngã ngựa đổ toàn là máu, thật sự là rất kích thích! Lão công, nga không, đại soái! Cho muội đi xuống đi!

Tần Tiêp híp mắt căm tức nhìn nàng:

- Nói bậy! Ngoan ngoãn lưu ở bên cạnh ta, ai ra trận giết địch bổn soái tự có an bài, đừng nói bậy lung tung.

Tử Địch liếc mắt nhìn quanh, thấy tướng lĩnh đứng gần bên, không dám lên tiếng cãi lời Tần Tiêu, chỉ thấp giọng thì thầm:

- Mạt tướng tuân lệnh là được...

Bên trong sơn cốc đầu người toàn động, cùng nhau chém giết một sống một chết, toàn bộ sơn cốc tràn ngập thanh âm la hét rung trời...

Trong chiến trường, Lý Tự Nghiệp đã hoàn toàn lâm vào điên cuồng.

Từng nhánh cây cọng cỏ trước mắt làm hắn vô cùng quen thuộc. Hơn một năm trước chính ở địa phương này, hắn đi theo Tiết Nột lâm vào một cuộc chiến đại bại. Trong trận chiến ấy thi thể Đường quân tràn ngập con đường, máu chảy thành sông, trong tầm mắt nhìn qua ngay cả thiên địa đều biến thành một mảnh đỏ tươi đẫm máu.

Đó là một buổi hoàng hôn nhuộm đầy màu máu. Hơn bảy vạn Đường quân cơ hồ toàn bộ hi sinh trong Loan Hà cốc nơi đây. Ngày nào đó hắn tận mắt nhìn thấy các huynh đệ ngã xuống, tâm như bị xé rách. Ở thời điểm đó hắn đã ôm quyết tâm hẳn phải chết, chỉ bằng vào thanh mạch đao trong tay xung phong liều chết trong kỵ binh Bắc Địch, trên người trúng hơn mười mũi tên. Đến cuối cùng nếu không phải Triệu Thiết Đầu cứu hắn rời khỏi chiến trường, ngày đó tính mạng của hắn đã mất tại nơi này.

Cách hơn một năm, vẫn ở sơn cốc này, Đường quân rốt cục đã có thể báo thù huyết hận!

Chương 784: Huyết sắc Loan Hà cốc

Nợ máu trả máu, giết!

Mái tóc của Lý Tự Nghiệp tán loạn, giống như một đầu hùng sư phát điên, huy lên trường đao, điên cuồng chém giết kỵ binh Đột Quyết.

- Các huynh đệ, lão tử báo thù cho các ngươi! A nha!

Lý Tự Nghiệp nhảy lên, đột nhiên chém xuống một đao, đem một kỵ binh Đột Quyết cùng ngựa của hắn chém thành hai nửa, thịt nát vẩy ra, máu tươi đầy trời.

Lý Tự Nghiệp không ngừng gầm lên giận dữ, toàn thân giống như tràn ngập khí lực dùng mãi không hết, gân xanh nổi đầy cánh tay tráng kiện, hai mắt sung huyết, đỏ đậm như lửa. Thanh mạch đao không ngừng vung lên chém xuống, trong phạm vi một trượng chung quanh tuyệt không còn ai dám đến gần.

Các binh sĩ nhìn thấy chủ tướng uy mãnh vô địch như thế, nhất thời dâng cao sĩ khí, thanh mạch đao không ngừng bay loạn, hàn khí bắn ra bốn phía, không ngừng vung lên chém xuống.

Trong sơn cốc hẹp dài kỵ binh Đột Quyết đang điên cuồng xung phong, gặp phải lực cản khổng lồ của Lý Tự Nghiệp nhất thời người ngựa chồng chất ngay khe hẹp hỗn loạn không chịu nổi. Lý Tự Nghiệp cùng thủ hạ thừa dịp hỗn loạn đánh giết, khiến kỵ binh Đột Quyết người ngã ngựa đổ, thi thể chất chồng.

- Giết! Giết ah!

Lý Tự Nghiệp cơ hồ chỉ có thể theo bản năng phát ra tiếng gầm to giận dữ, đã mất đi năng lực tự chủ. Hắn thật sự rất hận! Chính mắt chứng kiến quân đội của mình chết thảm trước mắt, nỗi phẫn nộ thật khó thể thể hội. Hắn chỉ có thể đem lửa giận tràn lòng phát tiết trên thân đám người Đột Quyết.

Chém giết một trận Lý Tự Nghiệp đột nhiên cảm giác đầu vai cùng sau lưng đau đớn, nhìn kỹ áo giáp đã bị chém vỡ vài chỗ, máu tươi chảy tràn. Nguyên lai trong lúc chém giết hắn đã bị thương.

Ở phía nam sơn cốc Hổ Kỵ sư không ngừng bắn tên, sau đó tản ra hai bên, bộ binh xuất hiện. Kỵ binh ở hậu quân sửa làm bộ binh đánh vào. Đối với địa hình trong sơn cốc Tần Tiêu đã nghiên cứu thật kỹ, càng thích hợp cho bộ binh xung phong liều chết. Cho nên hắn đã chuẩn bị xong hết thảy, kể cả cung nỏ cùng mạch đao.

Sửa kỵ binh thành bộ binh nhanh chóng đầu nhập vào đại chiến trường, hoàn toàn vây kín người Đột Quyết, dùng phương thức đóng cửa đánh chó. Lý Đại Bô điều khiển Lỗ Tô cùng Đa Mễ Đa suất lĩnh hơn tám ngàn kỵ binh Hề tộc phân chia thành hơn mười đội, đảm đương đội đột kích thật mạnh liên tục phân chia mấy vòng tấn công.

Người Đột Quyết lâm vào trong hỗn loạn, binh bại như núi đổ, nhân số thương vong cấp tốc gia tăng.

Lý Đại Bô xa xa nhìn thấy soái kỳ trên sườn núi hướng tây nam, thúc ngựa chạy qua.

Tần Tiêu sớm nhìn thấy hắn, liền thúc ngựa nghênh đón.

- Tần đại soái, đây là một trận giết hại tàn khốc cùng thắng lợi vĩ đại.

Lý Đại Bô thổn thức nói:

- Đột Quyết Lang kỵ có sức chiến đấu mạnh nhất trên thảo nguyên, nhưng không ngờ lại bị đả bại dễ dàng như vậy.

Tần Tiêu nhíu mày nhìn chiến trường trong sơn cốc, hờ hững nói:

- Cuộc chiến này thắng lợi thật không dễ dàng, kỳ thật chỉ là thắng hiểm. Nếu không phải có Nhiêu Nhạc quận vương điện hạ thấu tình đạt lý, Liêu Đông quân chỉ sợ cũng phải trả giá gấp mười lần, chưa chắc đã đạt được thắng lợi như thế.

Lý Đại Bô có chút ngẩn người, hơi có vẻ xấu hổ nói:

- Đại soái đừng giễu cợt ta, bất kể là đại chiến U Châu hay là phục kích trong hà cốc Loan Hà. Ta đều tinh tường thấy được đại soái dụng binh thật lợi hại cùng sức chiến đấu hung hãn của Đường quân. Nhưng có một điều ta không quá hiểu được, vì sao chỉ hơn một năm qua sức chiến đấu của Đường quân có thể thay đổi lớn như vậy?

- Ý tứ của điện hạ là muốn nói cuộc chiến tại Loan Hà hơn một năm trước sao?

Tần Tiêu liếc mắt nhìn hắn, lộ ra một nụ cười lạnh lùng:

- Kỳ thật Đường quân lúc đó có sức chiến đấu mạnh hơn Liêu Đông quân hiện giờ.

Lý Đại Bô ngạc nhiên:

- Làm sao có thể? Lúc ấy tuy rằng Hề tộc không phải chủ lực, nhưng bị người Đột Quyết bức bách tham dự cuộc chiến kia, ta tận mắt nhìn thấy sức chiến đấu của U Châu quân dưới trướng Tiết Nột, quả thật chính là không chịu nổi một kích, binh bại như núi đổ! Sau đó đám người Tiết Nột hốt hoảng chạy trốn. Người Khiết Đan còn mắng hắn nhát gan...

- Mặc kệ ngươi tin hay không, ta chỉ nói lời thật sự.

Tần Tiêu nói:

- Tiết Nột là một nhân tài, binh lính do hắn huấn luyện tuyệt không kém hơn ta. Hơn nữa quân đội đã được huấn luyện lâu ngày, sức chiến đấu cũng mãnh liệt. Chẳng qua nếu là một con hổ báo bị rơi vào cạm bẫy, cho dù hung mãnh bao nhiêu cũng không thể làm được gì. Hôm nay sở dĩ Liêu Đông quân thoạt nhìn càng thêm thiện chiến hơn bộ đội của Tiết Nột, nguyên nhân chính là do chúng ta chiếm được chủ động. Đánh giặc đầu tiên sử dụng mưu lược. Mưu lược thích đáng thì tàn tốt cũng có thể thắng được hùng binh. Huống chi là một quân đội tích góp lòng phẫn nộ cùng dũng khí lâu như thế.

Lý Đại Bô khẽ thở dài một hơi, lắc đầu nói:

- Xem ra vận mệnh Đột Quyết hãn quốc sắp đi tới cuối đường. Trận chiến bại này của Mặc Xuyết sẽ làm hãn quốc sụp đổ. Rắn mất đầu được lợi ích khẳng định chỉ có thể là Đại Đường. Đại Đường muốn thống nhất đại thảo nguyên phương bắc chỉ là chuyện sắp tới! Chỉ tiếc Hề tộc chúng ta nhất định phải bị huyết tẩy diệt tộc, ai!

- Sẽ không!

Tần Tiêu nhìn Lý Đại Bô, thập phần khẳng định nói:

- Cuộc chiến hôm nay chỉ cần giết chết Mặc Xuyết hoặc bắt làm tù binh, người Đột Quyết khẳng định không dám huyết tẩy Hề tộc.

- Vì sao?

Lý Đại Bô kinh ngạc hỏi.

- Rất đơn giản, bởi vì Đột Quyết còn một Đôn Dục Cốc giỏi về ngoại giao, mưu lược tài giỏi cùng ánh mắt lâu dài.

Tần Tiêu nói:

- Hắn khẳng định hiểu được trước mắt chỉ cần hắn dám huyết tẩy Hề tộc, sẽ làm Đại Đường nhất định giúp điện hạ báo thù huyết hận, cùng Đột Quyết quyết một trận tử chiến. Trải qua cuộc chiến bại này, Đột Quyết hãn quốc nhất định bị chấn động lớn, trước tiên phải vỗ yên quốc nội của họ, bọn họ sẽ không nguyện ý cùng chúng ta quyết một trận tử chiến. Cho nên Đôn Dục Cốc nhất định phái người dâng biểu thỉnh hòa. Hắn muốn cầu hòa đương nhiên không dám có động tác gì với Hề tộc, chỉ có thể ngoan ngoãn lui về Vu Đô Kim Sơn, rời xa vùng đông bắc nơi này.

- Là thật hay sao?

Lý Đại Bô vui mừng nói:

- Theo lời của đại soái, gia quyến cùng tộc nhân chúng ta còn có cứu?

- Đương nhiên.

Tần Tiêu quay đầu lại, tràn đầy tự tin nhìn Lý Đại Bô mỉm cười.

Lý Đại Bô nhất thời vui sướng dị thường, chắp tay nói:

- Nếu như vậy ta mang theo dũng sĩ Hề tộc bắt giết Mặc Xuyết!

- Đừng, điện hạ lưu lại nơi này nhìn xem cuộc chiến là tốt rồi.

Tần Tiêu ngăn trở hắn:

- Đã sắp đại thắng, đừng để xảy ra thêm sơ suất. Xung trận giết địch, ngươi có các thủ lĩnh bộ tộc, ta cũng có tướng quân dưới trướng. Chúng ta chỉ cần suy nghĩ giải quyết thật nhiều sự tình sau đại chiến, không cần đích thân đi vào nguy hiểm.

Lý Đại Bô sững sờ một thoáng, có chút vui vẻ nói:

- Đại soái nói đúng, nói đúng...ta ở lại chỗ này cùng đại soái đợi hồi âm!

Cuộc chiến vẫn diễn biến kịch liệt trong sơn cốc. Bộ binh Hổ Kỵ sư cùng kỵ binh Hề tộc giống như lưỡi dao sắc bén, cắm thẳng vào trong đội ngũ Đột Quyết Lang kỵ.

Chương 785: Vạn cốt khô (1)

Đây là một trận đại giết hại không còn nhân tính đáng nói!

Tần Tiêu hiểu thật rõ ràng muốn hoàn toàn ổn định phương bắc, có thể chiêu hàng Hề tộc, chiêu hàng người Khiết Đan, chỉ riêng người Đột Quyết nhất định phải đánh thảm, đánh đau, đánh tới vạn kiếp bất phục, đánh tới vỡ mật!

Hơn nữa đại quân Đột Quyết là do chính Khả Hãn Mặc Xuyết tự mình dẫn dắt, càng không lý do lưu lại mạng sống!

Giết sạch, tàn sát hết thảy!

Không chỉ bởi vì cừu hận mà còn vì chiến lược. Chỉ cần chiếm lĩnh toàn bộ ưu thế tâm lý, mới có thể ngoại giao hòa giải cùng những bộ tộc Bắc Địch khác. Đột Quyết là bá chủ phương bắc, đem lão đại đánh cho răng rơi đầy đất, xem thử còn có bộ tộc nào dám tiếp tục gây chuyện!

Ý tưởng của Tần Tiêu chính là đơn giản rõ ràng như vậy. Giết một người răn trăm người, kinh sợ quân địch, đánh xà ở bảy tấc, bắt giặc trước bắt vua!

Hoàn Tử Đan tới từng tuổi này, hôm nay có thể nói là thật hưng phấn, kích động nhất. Không chỉ tự mình xông vào chiến trường, còn bắt giữ được thủ lĩnh Khiết Đan Lý Thất Hoạt. Trước mắt tự mình xông vào cuộc đại chiến tiêu diệt Khả Hãn Đột Quyết, quả thật là quang vinh lớn lao! Hắn cảm giác vũ khí trong tay như có được sinh mạng, mỗi lần vung lên chém giết, không hề thất bại. Hắn cưỡi ngựa suất lĩnh tướng sĩ Thiên Binh Giám không ngừng xông vào trong đội ngũ Đột Quyết, tiến hành giết hại.

Có chút bất tri bất giác Hoàn Tử Đan đã xông vào giữa đội quân Đột Quyết, giết mãi không hết. Hoàn Tử Đan nhìn thấy Đường quân ít dần, trầm giọng nói:

- Dùng nỏ!

Hơn ba trăm thiên binh tả xung hữu đột, mang theo những mũi tên trí mạng xuyên thẳng trái tim quân đội Đột Quyết.

Ngoài trăm dặm, trên Lãnh Kính sơn.

Sắc trời tảng sáng, khí lạnh tê tái người. Tả Hiền Vương Mặc Cúc Liên thức nguyên một đêm không ngủ, nghe được ngoài trướng truyền vào thanh âm gào to thê lương:

- Báo!

Nhất thời hắn cảm giác thất kinh.

- Báo Tả Hiền Vương, thám mã hồi báo Mặc Xuyết Khả Hãn đã bị Tần Tiêu vây khốn trong hà cốc Loan Hà, tình thế vạn phần nguy cấp!

Mặc Cúc Liên nhất thời trợn trừng đôi mắt:

- Tại sao lại như vậy?

Thám báo khẩn trương quỳ dưới đất, thở hổn hển nói:

- Tiểu nhân cũng không biết rõ ràng, đây là thám mã truyền về tin tức. Nghe nói trong hà cốc Loan Hà ít nhất tụ tập hơn mười vạn nhân mã chém giết, tiếng kêu la vang động ngoài mười dặm đều có thể nghe thấy!

Mặc Cúc Liên cau chặt mày đi qua đi lại vài bước, thì thào nói:

- Quả nhiên không ngoài sở liệu của ân sư, không vượt ngoài sở liệu của ân sư ah! Đại hãn không nghe lời can gián, nhất định khởi xướng cuộc chiến không nắm chắc này, hơn nữa còn tự mình ra tiền tuyến! Xong rồi, Đột Quyết hãn quốc xong rồi, truyền lệnh, nổi trống tụ binh, ta muốn đi cứu viện đại hãn!

- Chờ một chút!

Đúng lúc này rèm trướng bị xốc lên, Đôn Dục Cốc thần sắc ngưng trọng đi vào, vung tay cho thám báo lui ra ngoài.

Mặc Cúc Liên khẩn trương tiến lên đón Đôn Dục Cốc, thấp giọng nói:

- Ân sư, đại hãn nguy cấp, ta cần phát binh đi cứu viện!

- Không còn kịp rồi!

Đôn Dục Cốc cau mày, nếp nhăn càng sâu hơn. Hắn vuốt râu, chậm rãi nói:

- Trước mắt còn có chuyện đang chờ Tả Hiền Vương đi làm!

- Là chuyện gì?

Mặc Cúc Liên nghi hoặc khó hiểu.

- Đại hãn không nghe lời can gián, vì thế đại bại. Lần này hắn không chết cũng bị tù binh, chỉ thương tiếc bốn vạn nam nhi Đột Quyết vì hắn tuẫn táng!

Đôn Dục Cốc hừ lạnh vài tiếng, nặng trĩu nói:

- Đại hãn vừa chết, phương bắc tất loạn. Thiết Lặc cùng Hồi Hột, Thất Vi, Hề, Khiết Đan đã sớm thăm dò địa vị bá chủ thảo nguyên từ lâu rồi. Nhi tử của đại hãn hiện tại đang ở trong nha trướng hãn quốc Vu Đô Kim sơn, hơn nữa đệ đệ của Tả Hiền Vương Khuyết Đặc Lặc đều đang ở gần Kim Sơn huấn luyện...Tả Hiền Vương, ngươi có nghĩ tới hay không, nếu tin tức Mặc Xuyết Khả Hãn bại vong rơi về tới Kim Sơn, sẽ phát sinh ra chuyện gì?

Mặc Cúc Liên nhất thời cả kinh, giảm thấp thanh âm khẩn trương nói:

- Ý tứ của ân sư là...đệ đệ của ta sẽ phát động binh biến?

Khóe mắt Đôn Dục Cốc hiện lên tia sát khí lãnh liệt, chậm rãi gật đầu:

- A Sử Na Mặc Cúc Liên cùng A Sử Na Khuyết Đặc Lặc, hai người vốn là nhi tử của khai quốc minh quân Đột Quyết hãn quốc A Sử Na Cốt Đốt Lục. Là người nổi bật của A Sử Na gia tộc! Nhiều năm trước Mặc Xuyết cướp đi hãn vị, cực kỳ hiếu chiến luôn thi hành chính sách tàn bạo, đã mất hết lòng người. Với tính khí của A Sử Na Khuyết Đặc Lặc quả quyết sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, sẽ cử binh tạo phản, lật đổ tiểu khả hãn Bồ Câu, làm hãn vị quay về chính thống. Mặc Cúc Liên, đệ đệ của ngươi ngay chính ngươi chẳng lẽ còn không hiểu rõ ràng sao?

- Phải, ta rõ ràng, hắn đã nhiều lần nói với ta muốn phản lại Mặc Xuyết...nhưng mà trước kia ta chưa từng nghĩ tới chuyện này.

Mặc Cúc Liên có chút ngây người, nhìn chằm chằm Đôn Dục Cốc:

- Ân sư, nói cho ta biết...lần này ngươi cố ý bố trí cạm bẫy lớn như vậy, mượn tay Tần Tiêu giết chết Mặc Xuyết Khả Hãn, sau đó cho hai huynh đệ chúng ta thượng vị, đúng không?

Đôn Dục Cốc đứng thẳng, trong ánh mắt biểu lộ vẻ thê lương cùng bất đắc dĩ, chậm rãi lắc đầu:

- Mặc Cúc Liên, tuy ngươi là đệ tử cũng là con rể của ta, nhưng Đôn Dục Cốc ta cho tới bây giờ chưa từng quên mình là con dân Đột Quyết. Ta làm sao có thể cho Mặc Xuyết mang theo bốn vạn tộc dân Đột Quyết đầu nhập vào miệng cọp của quân địch đây? Chỉ hận Mặc Xuyết Khả Hãn không nghe theo lời can gián của ta, nhất định đòi đi tấn công U Châu... Đây cũng là ý trời ah! Đột Quyết hãn quốc đã mất đi lòng người tại đông bắc, Hề tộc cùng Khiết Đan đã không thể nào khống chế được nữa. Thừa dịp trước khi bọn hắn làm phản, chúng ta...nhanh chóng rút lui đi. Quay về Vu Đô Kim Sơn, cùng Đường triều thân thiện hữu hảo. Tu dưỡng sinh lợi, tích góp thực lực, mưu đồ ngày sau.

Mặc Cúc Liên phẫn nộ rít gào:

- Chẳng lẽ muốn ta xám xịt rút lui, xem thường sự sống chết của đại hãn sao? Còn có Hề tộc, bọn hắn quả nhiên phản bội hãn quốc đầu phục Đường triều, ta đã sớm bố trí xong binh lực, ta sẽ lập tức huyết tẩy toàn bộ Hề tộc!

- Đừng ngu xuẩn nữa, Mặc Cúc Liên!

Đôn Dục Cốc trừng mắt tức giận quát:

- Hiện tại ngươi nhất định trở về cùng đệ đệ ngươi Khuyết Đặc Lặc cùng nhau trọng chấn Đột Quyết hãn quốc mà không phải làm ra hi sinh vô ích, càng không thể tiếp tục mang đến nguy cơ diệt vong cho Đột Quyết! Mặc Xuyết bị phục kích tại hà cốc Loan Hà, địa phương kia ta đã đi qua. Ở nơi đó kỵ binh của chúng ta bị ảnh hưởng cực lớn, không hề có chút ưu thế. Hai vạn nhân mã của ngươi tiếp tục đánh qua, chỉ là tăng thêm nhân số thương vong mà thôi, căn bản là không tác dụng gì, giết hết Hề tộc? Ngươi điên rồi sao! Hề tộc đã sẵn sàng góp sức cho Đường triều, là nước phụ thuộc của Đại Đường. Ngươi không biết người Trung Nguyên, bình thường bọn hắn thoạt nhìn ôn văn nho nhã không thích tranh đấu, nhưng nếu nổi điên, còn ác độc hơn cả chúng ta!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau