PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 761 - Chương 765

Chương 761: Mỗi người đều có mục đích riêng (1)

Buổi sáng Tần Tiêu đi tới bên ngoài cửa bắc U Châu, tiễn Hoàn Tử Đan đi ra ngoài đảm nhiệm “tiếp khách”, tổng cộng có ba ngàn kỵ binh cùng một đội nghi trượng xem như đã rất cấp mặt mũi cho Lý Đại Bô. Tần Tiêu dặn dò Hoàn Tử Đan:

- Có trinh thám báo về Lý Đại Bô dẫn theo hai vạn người đến U Châu. Đây không phải con số nhỏ, tương đương hai phần ba binh lực toàn tộc của hắn. Ngươi đừng làm lộ hãm, phải ổn định hắn, để hắn cho rằng mưu kế của bọn hắn đã thành công.

- Đại soái yên tâm, lần này tôi tuyệt đối không dám sai lầm lần nữa.

Hoàn Tử Đan nhận chân đáp:

- Lần trước tôi làm tiên phong từng đánh qua giao tế với thủ lĩnh bộ tộc của bọn hắn, xem như trước lạ sau quen, chuyện lần này tôi có thể làm tốt.

- Được, đi thôi.

Tần Tiêu thân thiết nhìn hắn:

- Cẩn thận làm việc.

- Dạ!

Hoàn Tử Đan xoay người lên ngựa, huy đại kỳ xuất phát.

Tần Tiêu vẫn đứng yên nơi đó nhìn ra phương xa, tự nhủ:

- Mưu kế này thật sự phải làm suốt mấy ngày...Bắc Địch xem thấu kế sách của chúng ta, chúng ta lại tiếp tục tương kế tựu kế lần nữa, hiện tại rốt cục đã trình diễn...

Kim Lương Phượng đứng một bên nói:

- Đại soái, sắp xếp theo an bài của ngươi, chúng ta ít nhất là dựng thế sau đó đạt thành quả. Hiện tại duy nhất có chút nghi ngờ cũng không biết người Đột Quyết sẽ điều động bao nhiêu binh mã. Bọn hắn phong tỏa tin tức thật kín kẽ, trinh thám không thăm dò được gì. Xem ra chỉ phải đợi đến khi bọn hắn xuất động mới biết được nội tình hư thật của bọn hắn.

- Đột Quyết có một Đôn Dục Cốc đích thật là chuyện thật sự khó giải quyết. Người này không ngờ vẫn còn chưa chết cho xong.

Tần Tiêu hài hước lại phẫn nhiên nói:

- Một đường dụng binh tại đông bắc, càng nhiều thời điểm là cần đấu trí. Lại có một đối thủ ở bên kia, hết thảy luôn tràn ngập biến số!

- Thật khó trách đại soái cần phải ổn định trước ở thế bất bại sau đó mới đi giành thắng lợi.

Kim Lương Phượng nói:

- Mặc kệ kết quả cuộc chiến này như thế nào, ít nhất chúng ta không thể đánh mất U Châu. Đại soái đưa cho tôi hai vạn người đã theo lời phân phó của ngươi chuyển dời vào trong thành đóng tại bốn cửa thành. Còn có vũ khí bí mật của chúng ta, phỏng chừng đã tới thời điểm thử nghiệm một chút.

- Nga? Ha ha...

Tần Tiêu cười cười:

- Trở về đi. Chúng ta cũng nên an bài nghi thức hoan nghênh một chút. Cần làm ra đại trận vạn người, pháo hoa chúc mừng, hoan nghênh Lý Đại Bô quy thuận Đại Đường.

Đông bắc U Châu, hà cốc Loan Hà.

Hoàn Tử Đan bố trí sẵn đội hình chờ đợi ước chừng nửa canh giờ, trước mặt cuối cùng xuất hiện một đội kỵ binh. Không có cờ hiệu, cũng không có trống trận, chỉ hướng chỗ Hoàn Tử Đan chạy tới. Hoàn Tử Đan lên ngựa dẫn người đến nghênh đón.

Đội ngũ đối phương ước chừng hơn trăm người, đầu lĩnh là người mà Hoàn Tử Đan cũng nhận thức, từng gặp mặt tại biên cảnh Hề tộc lần trước – Hề tộc Sĩ Cân Đa Mễ Đa.

Hoàn Tử Đan tiến lên đón, Đa Mễ Đa vừa thấy hắn liền ở trên ngựa cúi người thi lễ:

- Gặp qua Hoàn tướng quân.

- Đã lâu không gặp, Sĩ Cân đại nhân.

Hoàn Tử Đan mỉm cười:

- Là đại tù trưởng phái người đến dò đường sao?

- Đúng vậy.

Đa Mễ Đa cũng là người trầm ổn, thần sắc tự nhiên nói:

- Đệ đệ của đại tù trưởng – Lỗ Tô, suất lĩnh một vạn kỵ binh đi ngay sau lưng ta. Đại tù trưởng Lý Đại Bô cũng suất lĩnh một vạn người còn cách năm mươi dặm, mang theo dê bò cùng ngựa hiến cho Đại Đường nên đi chậm hơn một ít.

Hoàn Tử Đan thầm nghĩ trong lòng: Lý Đại Bô cũng thật giảo hoạt, tự mình lui ở phía sau lại để đệ đệ cùng Đa Mễ Đa đến thăm dò tình huống.

- Thỉnh Sĩ Cân đại nhân hồi báo Lỗ Tô đại nhân cùng đại tù trưởng, đại nguyên soái phái ty chức ra khỏi thành nghênh đón, bản thân nguyên soái đang ở cửa thành bắc mười dặm chờ đợi nghênh đón đại tù trưởng.

Hoàn Tử Đan lại hỏi một câu thăm dò:

- Có người Đột Quyết cùng Khiết Đan truy đuổi theo phía sau hay không, có cần ta đến cản trở sau lưng các vị?

Đa Mễ Đa thoáng sững sờ, khoát tay nói:

- Tạm thời không có, tạm thời không có. Gần đây người Đột Quyết cũng không đi qua nơi này, còn người Khiết Đan chỉ khi nào yêu cầu thu thập tài vật cưỡng bức lao động mới đến qua. Đại tù trưởng đặc biệt chọn thời điểm này đến quy thuận Đại Đường, sẽ không có vấn đề gì.

Trong lòng hắn mắng thầm: Vốn tưởng rằng Tần Tiêu sẽ đích thân ra nghênh đón, không nghĩ tới lại phái một tiểu tướng quân bình thường... nếu đích thân Tần Tiêu đi ra, có thể bắt giữ hắn, như vậy đã chiếm lĩnh một nửa U Châu!

Trong lòng Hoàn Tử Đan cười thầm: Ngươi nghĩ rằng chúng ta ngu xuẩn như ngươi, để đại soái trung quân tự mình đi mạo hiểm!

Hai người hàn huyên thêm một lúc, Hoàn Tử Đan để Đa Mễ Đa mời Lỗ Tô đến. Người của Hoàn Tử Đan chia thành hai hàng, tiếng tù và thổi vang, chấn động sơn cốc. Một vạn kỵ binh của Lỗ Tô nửa tin nửa ngờ đi qua hà cốc Loan Hà, hướng phía U Châu.

Hoàn Tử Đan phái một đội người ngựa dẫn đường, tự mình vẫn lưu lại chờ Lý Đại Bô.

Qua thêm hồi lâu phía trước lại xuất hiện đội ngũ. Lần này thật sự nhìn thấy có dê bò bị xua đuổi cùng đi tới, phía sau đi theo hơn vạn kỵ binh.

Hoàn Tử Đan gọi vài thiên tướng từng làm thủ hạ dưới trướng Tiết Nột đi qua, bọn họ nhận thức được Lý Đại Bô, có thể cùng nhau nghênh đón.

Cuối cùng nhìn thấy được đại kỳ, là một đại kỳ màu xanh nhạt, đồ án có chút kỳ quái. Hoàn Tử Đan tiến lên thi lễ, thiên tướng bên cạnh ám chỉ: Đúng là Lý Đại Bô!

Trước cửa thành bắc U Châu, Tần Tiêu thân mặc giáp trụ, sau lưng liệt trận hình. Một vạn Hổ Kỵ sư, hai bên còn có một vạn kỵ binh Tả Kiêu Vệ, đại trận thế ba vạn người, khí thế phi phàm.

Khi Lỗ Tô mang theo một vạn kỵ binh đi tới nơi này, từ xa xa chứng kiến đại trận, không khỏi có chút kinh hãi, cơ hồ không dám tiến lên. Sau thoáng do dự, chỉ thấy ngoài cửa thành phóng lên pháo hoa, tướng quân dẫn đường bên cạnh cũng mời mọc nói cho hắn biết đây là nghi thức hoan nghênh, lúc này Lỗ Tô mới mang người tiến về phía trước.

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa, trong tay cầm roi ngựa tùy ý vỗ vỗ lên yên. Hắn lẳng lặng quan sát Lỗ Tô đi tới trước mặt. Người Hề quả nhiên đều là kẻ man dũng, trên thân lộ ra cỗ khí thế ngỗ ngược cùng hung hoành, trong mắt phóng túng. Trận hình của họ mặc dù có chút hỗn độn nhưng vô cùng ăn ý lẫn nhau, tùy thời đều duy trì trạng thái có thể công lẫn thủ.

Người Hề đi tới gần, Tần Tiêu mang theo một ít quan viên cao cấp cùng soái kỳ chậm rãi thúc ngựa tiến về phía trước. Tần Tiêu còn đang cân nhắc vài câu nói tiếng Khiết Đan mà mình không quá quen thuộc, lúc này đối phương lại mở miệng nói chuyện trước, còn dùng tiếng Hán:

- Ngài chính là Tần đại nguyên soái?

- Đúng vậy!

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa ôm quyền thi lễ:

- Tần Tiêu dẫn quan chức U Châu hoan nghênh đại tù trưởng Hề tộc đã đến!

Bộ dạng Lỗ Tô thô to, thắt lưng tròn, khuôn mặt mập mạp, râu xồm xoàm, man hán mười phần. Chỉ nghe hắn nói:

Chương 762: Mỗi người đều có mục đích riêng (2)

- Uy danh đại soái như sấm bên tai, Lỗ Tô bội phục tự đáy lòng. Hôm nay nhìn thấy thật sự là tam sinh hữu hạnh!

- A, ha ha! Tiếng Hán của Lỗ Tô đại nhân thật tiêu chuyển, nói rất đúng. Nếu so sánh ta cũng có chút hổ thẹn. Ta học tiếng Khiết Đan đã lâu vẫn không thể nói chuyện trôi chảy.

Tần Tiêu lại nói tiếp:

- Đôi bên đều là tướng quân, cứ ở trên ngựa thi lễ là tốt rồi!

Hai người chào hỏi lẫn nhau, Tần Tiêu làm ra vẻ nghi hoặc:

- Lỗ Tô đại nhân, vì sao không thấy đại tù trưởng của quý bộ?

- Nga, đại tù trưởng là gia huynh, đang ở hậu phương tặng tống dê bò dâng lên Đại Đường.

Lỗ Tô xoay người thi lễ:

- Đại soái, ý tứ của đại tù trưởng chúng tôi là giúp đỡ hai vạn kỵ binh liên hợp với đại soái cùng nhau định Khiết Đan. Khiết Đan ức hiếp chúng tôi nhiều năm, đang lo lắng không thể trút khẩu ác khí, xin hỏi, chúng tôi cần trú đóng tại đâu?

Trong lòng Tần Tiêu thầm cười lạnh: Ngu ngốc, có lộ sơ hở cũng không nên lộ rõ ràng như vậy đi? Cho dù là đại tù trưởng Lý Đại Bô đến đây cũng sẽ không ngang nhiên nói ra lời như vậy. Đây chính là cơ mật quân sự! Ngươi nói như vậy chẳng qua muốn đánh tan lòng nghi ngờ của ta, lừa gạt tín nhiệm của ta, sau đó dựa thời cơ chui vào U Châu thành đi?

Tần Tiêu làm ra bộ dạng thật vui vẻ:

- Lý đại tù trưởng thật sự rất hiểu rõ đại nghĩa! Như vậy đi, ta vừa làm trống quân doanh cửa bắc U Châu, sẽ lưu lại cho các ngươi đóng quân, thế nào? Ta đã an bài một ít lều trại, thức ăn gia súc cùng lương thực, đến lúc đó phái người đến khao quân. Chờ khi nhân mã của đại tù trưởng đến, các ngươi phân chia trấn thủ quân doanh cửa bắc. Phòng ngự cửa bắc U Châu rất trọng yếu, có thể làm phiền các ngươi!

- Đa tạ ý tốt của đại soái!

Lỗ Tô thầm vui vẻ, nhưng vẫn có chút thất vọng nói:

- Vậy đại quân chúng tôi không vào thành sao?

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Đại Đường pháp lệnh, phàm là đại quân trú đóng phải cách ngoài thành mười dặm, tránh nhiễu dân. Mặc dù U Châu là quân trấn, nhưng dân chúng vẫn khá nhiều. Vì vậy đành phải tạm thời ủy khuất Lỗ Tô đại nhân một chút. Chờ sau khi cần thay đổi thất quân, có thể đem nhân mã của các vị đưa vào trong thành trung quân. Ở trong thành dù sao vẫn ấm áp hơn một chút, lại thoải mái hơn, ha ha!

Lỗ Tô vốn định tiếp tục hỏi khi nào thay thất quân, nhưng nghĩ lại hỏi vậy quá mức rõ ràng, đành phải thôi, chỉ nói:

- Một khi đã như vậy Lỗ Tô xin mang huynh đệ dàn xếp xuống trước đi.

- Mời!

Tần Tiêu vươn roi ngựa, nói:

- Chu Dĩ Đệ, việc ăn mặc ở đi lại của Lỗ Tô đại nhân toàn bộ giao cho ngươi. Phải chiếu cố kỹ lưỡng một vạn nhân mã.

- Đại soái yên tâm.

Hai người lòng hiểu mà không nói đưa mắt nhìn nhau, Chu Dĩ Đệ mang theo Lỗ Tô cùng một vạn binh mã đi tới quân doanh mặt đông.

Kim Lương Phượng ở một bên nhẹ giọng nói:

- Xem ra đã có thể xác định bọn hắn đang giở trò. Làm gì có thể dễ dàng mang tới hai vạn đại quân cùng một lúc như vậy, nhưng lại không mang theo gia quyến? Nếu Đột Quyết cùng Khiết Đan biết được Lý Đại Bô làm việc này, còn không tìm hắn tính sổ, huyết tẩy Hề tộc? Ta phỏng chừng bệnh đa nghi của hai tộc kia quá nặng, lại muốn trá hàng, nhưng lại sợ Lý Đại Bộ thật sự đầu hàng chúng ta. Vì thế đem dân chúng cùng gia quyến của bọn hắn bắt giữ làm con tin tại bản thổ!

- Nói có lý.

Tần Tiêu gật đầu, có chút lãnh khốc cười một tiếng:

- Xem ra lần này ta sẽ gián tiếp gợi ra một trận đại giết hại Hề tộc. Lý Đại Bô bị chúng ta bắt giữ, bọn hắn có nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội. Đến lúc đó người Đột Quyết cùng Khiết Đan khẳng định sẽ thanh tẩy Hề tộc. A di đà phật, thiện tai ah!

Kim Lương Phượng ở một bên cười lạnh:

- Ta không làm đạo sĩ, ngươi lại giả dạng làm hòa thượng...

Qua một thời gian, Hoàn Tử Đan mang theo Lý Đại Bô đi đến.

Lý Đại Bô cũng không thô to như đệ đệ của hắn, tuy rằng một thân khí tức ngỗ ngược, nhưng bộ dạng nhã nhặn hơn rất nhiều. Ánh mắt không lớn lại thập phần lợi hại, râu tóc chỉnh tề sạch sẽ hơn những người Hề khác. Là một trung niên nhân cao gầy, trên người mặc khải giáp do Trung Nguyên chế tạo, nhìn qua có vài phần uy phong.

Tần Tiêu giống như gặp được lão hữu không ngừng hàn huyên cùng hắn, hơn nữa còn tự mình mang theo Hổ Kỵ sư đưa hắn tới mặt tây quân doanh tại cửa bắc U Châu. Sau đó lại có ngàn người đặc biệt đưa tới rượu, thịt cùng thức ăn gia súc tiếp tế cho đại quân của bọn họ. Lều trại cũng được dùng loại tốt nhất, bên trong đầy đủ than củi chống lạnh.

Tất cả những chuyện này làm Lý Đại Bô thập phần hài lòng, quả thật vô cùng chu đáo!

Đại quân lục tục dàn xếp xuống, Lý Đại Bô cùng Tần Tiêu đi dạo trong quân doanh, nhìn quân trại kéo dài tới vài dặm không khỏi cảm khái nói:

- Đại Đường đúng là đất rộng giàu có, văn minh thịnh vượng! Chỉ nói đại soái tặng những thứ này, đại bộ phận đều là thứ mà bộ tộc chúng tôi không có.

Tần Tiêu khoát tay nói:

- Đại tù trưởng quá khách khí, Đại Đường xưa nay vẫn thân mật với Hề tộc thôi. Tổ tiên đại tù trưởng không phải được Thái Tông hoàng đế ban họ Lý sao? Tính ra ngươi cũng là quận vương Đại Đường, bổn soái gặp mặt lẽ ra nên hành lễ mới phải!

- Di, không dám, không dám!

Lý Đại Bô liên tục xua tay:

- Đại soái là thống soái trấn thủ một phương của Đại Đường, ta sao...ha ha, mấy năm trước còn chiến đấu quyết tử với tiền nhiệm đại đô đốc Đại Đường Tôn Kiệm đâu. Hiện tại Đại Đường không truy cứu tội cũ của ta, chính là vạn hạnh. Làm sao còn dám tự nhận là quận vương gì nữa.

- Lời này ngươi nói sai rồi, đại tù trưởng.

Tần Tiêu cười nói:

- Hoàng đế của chúng tôi là người có lòng dạ vô cùng rộng rãi. Hơn nữa khi ngươi đánh nhau với Tôn Kiệm, vẫn là thái thượng hoàng cầm quyền. Hơn nữa là do Tôn Kiệm tự chủ trương đi đánh Hề tộc, việc này chẳng thể trách các ngươi. Kỳ thật đại tù trưởng cũng biết, hoàng đế của chúng tôi sắc phong ngươi làm Nhiêu Nhạc quận vương, sứ giả đến tuyên đọc thánh chỉ còn đang ở trong U Châu thành chờ đại tù trưởng đến đâu! Bổn soái đã bố trí xong tiệc rượu, cần mời các vị đến dùng cơm tẩy trần, đã chuẩn bị sẵn từ lâu đâu!

Trong lòng Lý Đại Bô lộp bộp nhảy dựng, muốn mời chúng ta nhập thành?

Nhìn thấy một vạn Hổ Kỵ sư sau lưng Tần Tiêu, Lý Đại Bô thập phần hào phóng nói:

- Được rồi! Thật sự đa tạ Tần đại soái chiếu cố tận tình. Ta đi tiếp đón thủ lĩnh năm bộ lạc cùng nhau vào thành.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Tốt lắm, bổn soái sẽ ở nơi này chờ đợi đại tù trưởng.

Lý Đại Bộ lộ ra vẻ mặt tươi cười, thi lễ lui ra sau:

- Tần đại soái thỉnh chờ một chút.

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng Lý Đại Bô, âm thầm cười lạnh nói: Còn muốn ở ngoài thành bắt ta sao? A, nhìn qua thật không dễ dàng như vậy. Hiện tại xem như ngươi không còn tìm được lý do gì để cự tuyệt vào thành rồi chứ?

Chương 763: Gậy ông đập lưng ông (1)

Lý Đại Bô đi về hướng trướng bồng, trong lòng bồn chồn: Nếu vào thành nói không chừng gặp phải phiền toái, Tần Tiêu kia nhìn qua làm người thật khó đoán; nếu không vào thành khẳng định bại lộ...chỉ là cửa bắc nho nhỏ Tần Tiêu đã dàn xếp ba vạn binh mã. Gọi là khao quân hoan nghênh, kỳ thật là hăm dọa. Trời ạ, Mặc Xuyết cùng Lý Thất Hoạt bức bách, Tần Tiêu lại khó nắm bắt như vậy, ta bị vướng vào chuyện gì thế này?

Lý Đại Bô không ngừng đi lại trong doanh trướng hồi lâu, cuối cùng thở dài một hơi, nhìn tùy tùng bên cạnh nói:

- Gọi các Sĩ Cân của năm bộ lạc đến đây, cùng nhau vào thành nhận phong thưởng của triều đình Đại Đường.

Ngay cửa thành bắc U Châu, Tần Tiêu cùng Lý Đại Bô cưỡi ngựa tiến vào, dọc theo đường đi dân chúng hai bên không ngừng hoan nghênh, tiếng hoan hô rung trời.

Trong lòng dân chúng dù sao không cần đánh giặc vẫn tốt hơn hết thảy. Hề tộc sát nhập Đại Đường đích thật là một tin tốt lành.

Tần Tiêu mang theo Lý Đại Bô cùng thủ lĩnh năm bộ tộc, hơn trăm thân binh đi theo bên cạnh họ đi thẳng tới phủ đại đô đốc. Dọc đường đi Lý Đại Bô luôn thấp thỏm bất an, thẳng tới nơi này mới trấn định lại tâm thần, trong lòng thầm nghĩ xem ra Tần Tiêu hơn phân nửa không hề nghi ngờ hắn. Tần Tiêu tổ chức buổi tiệc, toàn bộ quan chức văn võ trong thành như Khương Sư Độ, Kim Lương Phượng đều có mặt. Một trăm thân binh Hề tộc đi theo cũng được Hoàn Tử Đan tổ chức tiệc rượu chiêu đãi trong biệt viện đại đô đốc phủ.

Trước khi nhập tiệc Tần Tiêu mời thái giám tới tuyên chỉ, tuyên bố ban thưởng cho nhóm người Lý Đại Bô. Ngoại trừ phong hắn làm Nhiêu Nhạc quận vương, năm thủ lĩnh khác là thứ sử, tước vị bất đồng, còn ban thưởng vàng bạc châu báu. Trong lòng nhóm người Lý Đại Bô yên ổn trở lại, vui mừng tiếp thánh chỉ.

Trên bàn tiệc, Tần Tiêu cùng Lý Đại Bô ngồi bàn chủ vị, các thủ lĩnh năm bộ cùng Khương Sư Độ và Kim Lương Phượng ngồi cùng bàn. Rượu qua ba tuần, Tần Tiêu gọi ca vũ đến nhảy múa biểu diễn. Nhóm người Lý Đại Bô xem say mê, cảm thán nhạc khúc Đại Đường dễ nghe, múa đẹp, nữ nhân càng mỹ lệ.

Tần Tiêu cũng không nói nhiều lời, chỉ liên tục mời Lý Đại Bô uống rượu. Hề tộc có khi nào từng hưởng thụ qua cuộc sống xa hoa như thế, lúc này đều chìm đắm trong bữa tiệc quên trở về. Trời giá rét, những vũ cơ xinh đẹp lại gợi cảm mặc sa mỏng nhẹ nhàng nhảy múa, thường thường còn liếc mắt đưa tình hoặc lộ chút đùi ngọc trắng muốt, hống cho nhóm tráng hán thô lỗ không ngừng say sưa cười vang, trong ánh mắt không ngừng lóe sáng vẻ tham lam ham muốn.

Tần Tiêu nhìn trong mắt, trong lòng buồn cười, thật sự là những tên hán tử chưa thấy qua cảnh đời. Ở U Châu làm gì có được những ca kỹ xinh đẹp. Những nữ tử này đến từ Uyển Ca Phường Trường An Khúc, đừng nói chỉ có tư sắc bình thường, kỳ thật khiêu vũ cũng không đặc sắc, có chút người vốn chỉ là nhảy múa lung tung, thuần túy là lộ chân lộ ngực hấp dẫn người, nhưng lấy ra lừa gạt Hề tộc nhân xem như là dư dả.

Tuy rằng Lý Đại Bô thân làm tù trưởng nhưng cũng bị nhóm ca kỹ hấp dẫn. Tuy rằng hắn vẫn rất cẩn thận giao tiếp với Tần Tiêu, nhưng ánh mắt lại thường thường dừng lên người những nữ tử kia.

Tần Tiêu cầm bình rượu rót một chén cho Lý Đại Bô, nhẹ nhàng nói:

- Nhiêu Nhạc quận vương điện hạ nếu như có hứng thú, đêm nay những nữ tử này sẽ thị tẩm ngài thế nào?

- Nga? Làm vậy...vậy thật ngại quá!

Lý Đại Bô còn muốn chảy cả nước bọt, nhưng cực lực chối từ:

- Không ổn, không ổn! Đây đều là ca kỹ của đại soái thôi! Còn nữa, đại soái đừng xưng hô là quận vương điện hạ, thật sự nghe vào không thói quen, ha ha!

Tần Tiêu ha ha cười cười:

- Quận vương chính là quận vương, tôn ti có khác, Tần Tiêu thật không dám tùy tiện. Những ca kỹ này cũng không phải nha hoàn của ta, không thể tùy tiện mời đến. Nhưng nếu quận vương điện hạ có hứng thú, Tần Tiêu chuẩn bị một chút, như vậy các nàng sẽ thuộc về các ngươi.

- Thật sự? Như vậy tiểu vương thay mặt thủ lĩnh các tộc tạ tạ đại soái!

Lý Đại Bô cũng tự xưng tiểu vương, không khỏi đắc ý nói:

- Hoàng đế bệ hạ thật sự là khoan hồng đại lượng! Đại nguyên soái đối nhân xử thế cũng hòa khí chu đáo như vậy, đối đãi với chúng tôi thật chiếu cố ah!

- Vậy sao? Nói vậy có nghĩa là Đại Đường thật tốt phải không!

Tần Tiêu thoáng cười, cầm chén cụng chén của Lý Đại Bô, thản nhiên nhẹ giọng hỏi:

- Như vậy điện hạ chuẩn bị khi nào vào kinh triều kiến hoàng thượng đây?

- Vào kinh?

Lý Đại Bô thoáng kinh hãi:

- Vì sao phải vào kinh?

Tần Tiêu ra vẻ trách cứ thoáng nhăn mày, gõ nhẹ lên bàn:

- Vào kinh tạ ơn chứ sao! Hoàng thượng thiên ân cuồn cuộn mênh mông, điện hạ còn không muốn đi tạ ơn? Hơn nữa ban thưởng thực sự hoàng thượng còn lưu trữ làm quà gặp mặt cho ngươi đâu!

- Thật sao?

Gương mặt Lý Đại Bô lộ vẻ vui mừng, nhưng lập tức nghi hoặc nói:

- Nhưng mà...tiểu vương còn muốn cùng đại nguyên soái phát binh tiêu diệt Khiết Đan đâu!

- Khiết Đan sao? Việc này không chỉ là việc giải quyết trong một hai ngày.

Biểu tình Tần Tiêu thật ngưng trọng, chậm rãi nói:

- Kỳ thật theo tính toán nguyên lai của ta, cố thủ U Châu, thủ ba năm năm năm rồi nói sau. Đợi sau khi binh hùng tướng mạnh lên tới mấy chục vạn người, sau đó mới bắc phạt. Trước mắt ta vừa tới U Châu chưa bao lâu, sống chưa yên ổn, còn gặp khó khăn! Điện hạ cần vào kinh, nhiều lắm qua lại chừng nửa năm, đến lúc đó cần xuất binh thảo phạt Khiết Đan vẫn không thành vấn đề.

- Việc này...

Lý Đại Bô tựa hồ nghe ra một tia huyền cơ trong lời nói của Tần Tiêu, có chút bất an:

- Chỉ sợ không quá thỏa đáng đi? Đại soái thật không biết, binh mã dưới trướng của ta kiêu ngoan thành tánh. Nếu không có ta ở đây đôn đốc, chỉ sợ...dễ gây ra sai lầm thì sao?

Tần Tiêu nhếch môi, lộ ra dáng mỉm cười lãnh liệt nhìn Lý Đại Bô:

- Chiếu theo ý tứ của điện hạ, bổn soái không thống lĩnh được kỵ binh của Hề tộc sao?

- Nga, không, không! Ta cũng không phải ý tứ này!

Lý Đại Bô xua tay:

- Đại nguyên soái là nhất đẳng tướng soái hiện tại của Đại Đường, ta cảm giác sâu sắc bội phục. Nhưng hai vạn quân đội đi cùng ta cũng đã quen với sự thống lĩnh của thủ lĩnh bộ tộc họ. Nhất thời...chỉ sợ là không thích ứng được với quân quy Đại Đường thôi!

- Vậy thì ngươi không cần lo lắng.

Tần Tiêu cười lạnh nói:

- Trong Liêu Đông quân không ít người Hồ, hiện tại họ không phải vẫn sống tốt đó sao? Bổn soái vẫn đối xử thật bình đẳng, đồng thời nắm chắc đủ khống chế được bọn hắn. Quận vương điện hạ cứ yên tâm vào kinh tạ ơn đi. Chờ sau khi ngươi trở về, có thể đã đến thời gian vượt qua mùa đông giá lạnh. Chúng ta vừa lúc cùng nhau thương nghị chuyện quân quốc đại sự. Trong khoảng thời gian đó ta sẽ chiếu cố thật tốt hai vạn huynh đệ mà ngươi mang đến.

Trên trán Lý Đại Bô không tự chủ được chảy ra mồ hôi lạnh, trong lòng thầm nghĩ: Muốn cướp đoạt binh quyền của ta, Tần Tiêu này thật là âm hiểm! Việc vào kinh bái kiến tạ ơn là chuyện đương nhiên phải làm. Nhưng nếu làm như vậy ước định giữa ta cùng Mặc Xuyết cũng không thể thành, làm sao đây?

Chương 764: Gậy ông đập lưng ông (2)

Tần Tiêu nhìn vẻ quẫn bách của Lý Đại Bô, trong lòng thầm buồn cười, nhưng lại ra vẻ nghi hoặc hỏi:

- Sao vậy, trong lòng quận vương điện hạ còn ý nghĩ khác sao?

- Nga, không có, không có, chỉ là...

Lý Đại Bô cố gắng tìm lý do nói:

- Chúng ta vừa tới U Châu chưa bao lâu, còn muốn lưu lại thêm vài ngày, có thể làm tướng sĩ bộ hạ thích ứng được tình huống nơi đây, ta mới an tâm vào Trường An. Đại soái hãy xem...có phải nên chậm vài ngày mới tiếp tục vào kinh được hay không?

- Vậy sao...

Tần Tiêu ra vẻ khó xử nhíu mày, lại cực kỳ không tình nguyện nói:

- Vậy được rồi, ta biết điện hạ đang nghi hoặc điều gì, ngươi sợ ta đoạt binh quyền phải không? Yên tâm đi, sẽ không. Hai vạn thiết kỵ tinh nhuệ của Hề tộc ta làm gì có bổn sự chỉ huy đây, phải để tự quận vương điện hạ thống lĩnh thôi. Hơn nữa để tỏ lòng thành ý của ta, ta nguyện ý cho ngươi phái một vạn nhân mã vào chiếm giữ cửa bắc. Đã sắp có đại tuyết, xem như chiếu cố các huynh đệ Hề tộc đi, trú đóng ngoài thành tuy rằng cũng không đến nỗi bị đông lạnh, nhưng vẫn không được ấm áp bằng trong thành. Tường thành U Châu rất cao rất dầy, cho dù là úng thành cũng đủ ngăn cản gió lạnh thổi đến từ phương bắc.

Trong lòng Lý Đại Bô vui mừng, liên tục nói:

- Đại soái quả nhiên thương quân như con! Xin hỏi khi nào có thể cho một vạn nhân mã của ta vào thành?

- Tùy thời, hiện tại là có thể.

Tần Tiêu thập phần hào phóng nói:

- Chúng ta là đồng minh, là huynh đệ, theo lý nên chiếu cố tín nhiệm lẫn nhau. Sau khi người của ngươi vào cửa bắc, vậy việc phòng thủ cửa bắc toàn bộ giao cho ngươi đi!

- Được, không có vấn đề!

Lý Đại Bô quá đỗi vui mừng, lập tức vỗ bàn lớn tiếng gọi:

- Đa Mễ Đa, hiện tại ngươi vất vả một chút, quay về trướng của ta phát ra quân lệnh đem một vạn binh sĩ dời vào ủng thành cửa bắc U Châu đóng quân.

Đa Mễ Đa ngầm hiểu, cung kính ứng tiếng, vui mừng rời đi. Tần Tiêu gọi Chu Dĩ Đệ đi cùng hắn, mang theo lệnh phù của mình chỉ thị thủ thành cửa bắc cho đi.

Kim Lương Phượng tiến lên mời rượu, ba người cùng uống một chén, Tần Tiêu thản nhiên nói:

- Kim tiên sinh, Nhiêu Nhạc quận vương điện hạ cho binh mã dời vào ủng thành, chậc chậc, đây có phải ứng với câu thành ngữ, gọi là gậy ông đập lưng ông hay không?

Lý Đại Bô giật mình cả kinh, không biết phải làm sao nhìn qua Tần Tiêu. Trong lòng Kim Lương Phượng cười thầm, ho khan hai tiếng thấp giọng nói:

- Đại soái, may mắn ngài nói chuyện không lớn tiếng, bằng không sẽ bị xấu hổ. Gậy ông đập lưng ông không phải dùng theo ý tứ này. Ý tứ của nó chính là châm biếm, giống như bắt ba ba trong rọ...

Tần Tiêu ra vẻ xấu hổ nở nụ cười:

- Nga? Ha ha! Xem ra đọc sách không tinh thông đúng là dễ dàng xấu mặt thôi! Điện hạ, ngươi đừng chê cười ta, ha ha!

- Đâu có! Đâu có!

Sống lưng Lý Đại Bô chảy đầy mồ hôi lạnh, miễn cưỡng cười nói:

- Thành ngữ mà các ngươi nói ta nghe thật không hiểu, ha ha! Nhắc tới tổ tiên của chúng ta cũng có vài vị công chúa Đại Đường, cùng vài vị quận chúa liên hôn mà đến. Ta cũng có hiểu biết một phần về văn hóa uyên thâm của Trung Nguyên. Nhưng ta từ trước tới nay không thích đọc sách viết chữ, nếu không phải trong nhà có vài lão sư người Trung Nguyên đến dạy ta, ta còn không biết nói cả tiếng Hán, làm sao hiểu được những thành ngữ cao thâm như thế?

Tần Tiêu ha ha cười:

- Đích thật là rất cao thâm, ta làm người Hán cũng không biết bao nhiêu. Chúng ta là người thô lỗ mang binh đánh giặc, nghiên cứu chuyện học vấn của các đại nho làm gì? Chúng ta uống rượu! Kim tiên sinh, gọi phòng bếp đưa thêm rượu cùng thức ăn!

Bữa tiệc rượu uống cũng đủ lâu, khi người của Lý Đại Bô tiến vào ủng thành cửa bắc, thực vật trên bàn tiệc cũng đã hết. Nhóm người Lý Đại Bô đã say ngà ngà, mỗi người đều có hai nữ tử ngồi bên bồi rượu. Tần Tiêu nhìn dáng vẻ của bọn hắn, trong lòng thầm cười.

Nhìn thấy bữa tiệc đã có vẻ gần tàn, Hoàn Tử Đan mặc áo giáp cầm binh khí đi tới, lớn tiếng nói:

- Báo cáo đại nguyên soái, có quân tình!

Mọi người nhất thời kinh ngạc, nhóm người Lý Đại Bô cũng tỉnh hơn phân nửa.

Trong lòng Tần Tiêu cười thầm, vung tay lên nói:

- Lớn mật! Không thấy được bổn soái đang cùng Nhiêu Nhạc quận vương uống rượu sao? Còn không lui xuống!

Hoàn Tử Đan quỳ một gối cúi đầu:

- Báo cáo đại soái, là quân tình vô cùng khẩn cấp!

- Vậy nói đi!

Tần Tiêu không kiên nhẫn mắng một tiếng.

Hoàn Tử Đan có chút nghi hoặc nhìn quanh, Lý Đại Bô chợt nói:

- Nếu đại soái có quân vụ cần làm, ta xem hay là tan tiệc đi, chúng ta tránh là được.

- Ai, điện hạ chớ đi. Đã nói chúng ta là đồng minh, là huynh đệ, có bí mật gì đáng nói.

Tần Tiêu giữ hắn lại, nhìn Hoàn Tử Đan nói:

- Điện hạ không phải là người ngoài, có việc nói là được.

- Dạ!

Hoàn Tử Đan nghiêm túc nói:

- Thám mã báo lại, trăm dặm phía bắc hà cốc Loan Hà phát hiện rất nhiều địch quân, nhân số không dưới bảy vạn người!

- Nga?

Tần Tiêu ra vẻ kinh ngạc:

- Có thể xác minh là quân đội của ai không?

- Đột Quyết cùng Khiết Đan!

Hoàn Tử Đan nói tiếp:

- May mắn đại soái đã sắp xếp binh sĩ đứng ở vị trí kín đáo, bằng không quân địch thừa dịp đêm tối tập kích bất ngờ, không qua hai ngày sẽ đến dưới thành U Châu.

- Người Khiết Đan cùng Đột Quyết sao?

Tần Tiêu mỉm cười nhìn Lý Đại Bô:

- Quận vương điện hạ, là đến làm ngoại viện cho ngươi sao?

- A?

Lý Đại Bô nhất thời vô cùng hoảng sợ:

- Tần đại soái, lời này...sao lại nói như thế!

- Vậy sao? Ha ha!

Tần Tiêu bí hiểm cười khẽ, có vẻ âm trắc trắc lạnh lẽo, đám người Lý Đại Bô nhất thời cảm giác da đầu run lên, những nữ tử bồi rượu cũng nhanh chóng tránh đi.

Lý Đại Bô miễn cưỡng nuốt nước bọt, có chút tức giận nói:

- Nói như vậy cuối cùng đại nguyên soái vẫn không tin chúng ta, còn nói là đồng minh, là huynh đệ, nguyên lai là gạt gẫm chúng ta sao?

- Ai, điện hạ nguôi giận, lời nói đùa mà thôi, làm gì xem là thật đây?

Tần Tiêu cười híp mắt nói:

- Người Hán chúng ta có câu thành ngữ, gọi là “có tật giật mình”, không biết điện hạ có hiểu ý tứ bên trong không đây?

- Ngươi...ngươi rốt cục là có ý gì?

Lý Đại Bô đứng bật dậy, một tay âm thầm cầm lên chuôi đao. Thủ lĩnh năm bộ cũng làm bộ dáng gươm tuốt vỏ, nỏ giương giây, tùy thời chuẩn bị nhảy ra chém giết.

- Muốn đánh nhau sao? Ngươi không phải là đối thủ đâu!

Tần Tiêu vẫn làm ra bộ dạng cợt nhả, vẫn ngồi yên uống rượu:

- Cho nên ta khuyên ngươi nên yên tâm ngồi xuống, hãy nghe ta nói xong được chứ?

Lý Đại Bô từng nghe danh Tần Tiêu là võ trạng nguyên, ngay cả chiến thần thảo nguyên Khuyết Đặc Lặc cũng không làm gì được hắn, tự nhiên hiểu rõ bản thân mình xa xa không phải đối thủ của hắn, chỉ đành căm giận ngồi xuống buồn bực nói:

- Đại nguyên soái có lời gì cứ việc nói thẳng. Nam nhi Hề tộc tuy rằng hèn mọn nhưng chút nhiệt huyết vẫn có, có thể giết không chịu nhục!

Chương 765: Gậy ông đập lưng ông (3)

- Làm gì phải nói chuyện nghiêm trọng như vậy? Ta có nói qua muốn giết ngươi sao?

Tần Tiêu đưa tay kéo Lý Đại Bô, khiến cho hắn nhất thời lảo đảo ngồi xuống bên cạnh.

Tần Tiêu rót cho hắn chén rượu, tự mình giơ chén lên nói:

- Quận vương điện hạ, uống một chén áp an ủi.

Lý Đại Bô thật miễn cưỡng uống một chén, quay đầu hừ một tiếng, nhìn sang một bên.

Buổi tiệc vừa rồi vẫn ca múa vui sướng, trong nháy mắt biến thành đầy mùi thuốc súng, hương vị căng thẳng như muốn đánh nhau.

Sắc mặt Tần Tiêu cũng biến thành có chút lạnh lùng, bình tĩnh nói:

- Nhiêu Nhạc quận vương điện hạ, không, hoặc là gọi đại tù trưởng các hạ. Ta không biết ngươi rốt cục là thành tâm muốn làm quận vương Đại Đường, hay vẫn tiếp tục chịu sự nô dịch của Đột Quyết cùng người Khiết Đan đây?

- Lời này sao lại nói vậy! Tiểu vương vừa mới nhận được Đại Đường hoàng đế phong thưởng!

Lý Đại Bô chỉ có thể kiên trì đôi chối.

Tần Tiêu cười lạnh:

- Xem ra nếu ta không nói thẳng, ngươi còn chưa từ bỏ ý định sao? Được rồi, ta tạm thời vẫn gọi ngươi là điện hạ. Điện hạ, nếu như ta không có nói sai, lần này các ngươi hẳn là bị người Đột Quyết sai khiến đi? Đôn Dục Cốc xem thấu kế ly gián hợp tung của ta, vì thế tương kế tựu kế phái các ngươi tới trá hàng, sau đó nội ứng ngoại hợp thu thập U Châu, đúng không?

- Tuyệt không việc này!

Lý Đại Bô mở to hai mắt quát:

- Tần Tiêu, ngươi đừng ngậm máu phun người!

Tướng lĩnh Đường quân cùng thủ lĩnh các tộc Hề đều rút đao nhảy ra.

Tần Tiêu vỗ bàn, tức giận quát:

- Lớn mật, các ngươi làm gì? Bổn soái có nói cho các ngươi rút đao sao? Đao chỉ dùng đối phó địch nhân! Còn không thu lại cho ta!

Vài tướng lĩnh Đường quân đều thu đao, ngồi trở xuống ghế. Vẻ mặt Lý Đại Bô có chút đau khổ vẫy tay, cho người của mình cũng thu đao ngồi xuống.

- Quận vương điện hạ, hiện tại ngươi có thể phủ nhận, bởi vì ta không có chứng cớ.

Tần Tiêu thản nhiên nói:

- Nhưng sự thật sẽ chứng minh hết thảy. Hơn nữa các ngươi lộ ra sơ hở thật sự là quá rõ ràng. Sơ hở lớn nhất chính là quận vương điện hạ chẳng lẽ không lo lắng cho gia quyến của ngươi sao? Ngươi mang theo hai vạn người đi tới nói muốn sát nhập Đại Đường, sẵn sàng góp sức cho Liêu Đông quân. Nếu như bị người Đột Quyết cùng Khiết Đan hay biết, có thể bỏ qua cho ngươi? Khẳng định sẽ huyết tẩy Hề tộc. Đáng tiếc, ngươi ngoại trừ thành công phối hợp tác chiến giúp bọn hắn chiếm lĩnh U Châu, sẽ không còn biện pháp cứu gia quyến cùng đồng bào của ngươi. Nhưng chuyện như vậy ta tuyệt đối không để cho nó phát sinh. Nếu U Châu bị chiếm lĩnh, không chỉ là mười hai vạn dân quân nơi này bị mất mạng, mà cả dân chúng Hà Bắc đều bị tàn sát cướp đoạt. Cho nên quận vương điện hạ, ta thật sự cảm thấy thật đáng tiếc phải nói với ngươi, tộc nhân của ngươi không còn cách cứu!

Những lời này của Tần Tiêu giống như từng cây mộc bổng gõ vào trong lòng Lý Đại Bô, lúc này hắn rốt cục không còn giả vờ được nữa, xoạt một tiếng đứng bật lên rút ra loan đao.

Các thủ lĩnh Hề tộc cũng đồng loạt rút đao, hơn mười người tụ tập chung một chỗ đề phòng. Các tướng lĩnh Đường quân không người nào động đậy, đều cùng nhau chờ lệnh của Tần Tiêu.

Tần Tiêu lắc đầu nở nụ cười:

- Thật đáng buồn, đại tù trưởng. Xem ra ngươi không thích danh hiệu quận vương mà Đại Đường ban phong. Ngươi cho rằng chỉ bằng vào hơn mười người các ngươi, có thể xoay chuyển cả đại cục sao?

Lý Đại Bô cảnh giác thối lui về phía sau đứng chung với người của hắn:

- Cho dù không có khả năng, chúng ta cũng phải đấu tranh tới cùng. Nếu như bỏ mình trong này, xem như cho Mặc Xuyết Khả Hãn một câu trả lời thỏa đáng. Như vậy hắn sẽ không làm khó gia quyến cùng tộc nhân của chúng ta!

- Ngu xuẩn!

Tần Tiêu quát một tiếng, vẫn ngồi yên trên chủ vị nhìn Lý Đại Bô:

- Nếu ngươi đã chết, Hề tộc mới thật sự xong đời. Xem ra ngươi tín nhiệm tên bạo chúa Mặc Xuyết còn hơn là tín nhiệm Đại Đường vương triều. Nếu như vậy ta không còn gì để nói. Rõ ràng con đường sống ngươi không đi, lại phải tìm con đường chết mà đi!

Tần Tiêu cau mày, khóe mắt lộ ra sát khí khiến lòng người run sợ.

Các tướng lĩnh Đường quân tay nắm chuôi đao chuẩn bị sẵn sàng.

Đúng lúc này, cửa phòng bị đá văng ra, Hoàn Tử Đan mang theo vài người hổ hổ sanh uy đi vào, đi ngang qua đám người Lý Đại Bô không thèm nhìn tới. Sau đó hướng Tần Tiêu ôm quyền cúi đầu nói:

- Báo cáo đại nguyên soái! Một trăm binh lính Hề tộc phòng bên đã toàn bộ bắt giữ!

Tần Tiêu khoát tay, Hoàn Tử Đan liền lui sang một bên. Nhóm người Lý Đại Bô chen chúc thành một đoàn, kinh sợ nhìn mọi người.

Tần Tiêu thoáng cười nhẹ:

- Đại tù trưởng, lựa chọn duy nhất của các ngươi chính là theo ta hợp tác. Đây là hi vọng sinh tồn duy nhất của ngươi cùng bộ tộc ngươi. Tận dụng thời cơ, đã mất không còn, ngươi cần...

Tần Tiêu đang nói chuyện, lại nghe ngoài cửa có tiếng rống to:

- Báo...

Người vừa tới chính là Chu Dĩ Đệ, hắn trực tiếp đi vào đại sảnh nhìn Tần Tiêu nói:

- Báo cáo đại nguyên soái, một vạn binh lính Hề tộc tại ủng thành cửa bắc đã bị binh sĩ của mạt tướng vây quanh, chỉ chờ hiệu lệnh của đại soái mạt tướng sẽ lập tức cho một vạn binh sĩ kia chết thảm trong thành!

- Báo!

Lại tới nữa!

Lần này là Lý Giai Lạc đi vào đưa tin:

- Báo cáo đại nguyên soái, một vạn nhân mã của Lỗ Tô đã bị mạt tướng vây quanh. Ba vạn xạ thủ đã vây khắp ba tầng, chỉ chờ nguyên soái hạ lệnh là có thể khiến bọn hắn chết không chỗ chôn!

Tần Tiêu khoát tay mỉm cười nhìn nhóm người Lý Đại Bô:

- Đại tù trưởng đừng trách, đám bộ hạ của ta không hiểu quy củ, làm việc luôn nóng nảy.

Lý Đại Bô kinh sợ kêu lên:

- Tần Tiêu, rốt cục ngươi muốn thế nào? Ngươi đã hiểu rõ kế sách của chúng ta, muốn chém muốn giết thì cứ ra tay đi!

- Muốn giết các ngươi thật sự là rất dễ dàng.

Tần Tiêu lạnh lùng nhìn Lý Đại Bô, uống một chén rượu mới đứng dậy. Nhóm người Lý Đại Bô giống như lâm đại địch, nhất thời khẩn trương căng thẳng thối lui.

Tần Tiêu chắp tay sau lưng đi tới trước mặt Lý Đại Bô, ngang nhiên nhìn hắn nói:

- Nhưng trước mắt chỉ có các ngươi tự rút đao thương, người của ta đều yên lặng ngồi tại chỗ. Đại tù trưởng, ngươi muốn chủ động khơi dậy chiến sự sao?

Lý Đại Bô thoáng sững sờ, đút đao vào trong vỏ rầu rĩ nói:

- Nói đi, ngươi muốn thế nào?

Tần Tiêu lôi kéo tay hắn để hắn ngồi xuống ghế, lại nói:

- Đại tù trưởng, ta hiểu được nỗi khổ tâm của ngươi. Gia quyến cùng tộc nhân của ngươi hẳn đều đã bị Mặc Xuyết giám thị đi?

Lý Đại Bô hừ một tiếng, không chút tình nguyện gật đầu.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Tình thế trước mắt chính là ngươi không có khả năng trở thành nội ứng theo ý muốn của Mặc Xuyết. Hơn nữa tuyệt đối không thể công phá được U Châu. Cứ như vậy đám người Mặc Xuyết tuyệt sẽ không bỏ qua cho tộc nhân của ngươi. Cho nên ngươi chỉ còn một con đường duy nhất có thể đi. Chính là phải đi theo ta hợp tác cùng đánh bại Mặc Xuyết, sau đó bắc thượng thừa thắng truy kích, cứu về tộc nhân của ngươi. Tuy rằng làm vậy không nhất định có thể thành công, nhưng ít nhất còn một tuyến sinh cơ. Nếu ngươi còn tiếp tục hồ đồ ngu xuẩn bán mạng cho Mặc Xuyết, như vậy kết cục của ngươi chỉ còn có một!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau