PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 756 - Chương 760

Chương 756: Nguyên soái thật khó làm (2)

- Đại soái, nhân dân Khiết Đan là vô tội, dân chúng Khiết Đan cũng thiện lương! Trước đó vài ngày đại quân bắt tới dân chúng trên thảo nguyên, bọn họ chỉ là dân chăn nuôi bình thường, bọn họ chỉ muốn nuôi dê bò của mình, mang theo thê tử của mình trải qua cuộc sống bình thường. Đại soái! Dân chúng Trung Nguyên bị Bắc Địch sát hại hoặc giết người cướp của, thân là đồng bào các vị cũng thương tâm cũng phẫn nộ; đồng dạng nếu đại soái giết hại những dân chúng bình thường kia, cũng sẽ đưa tới lời oán trách của dân chúng tại Khiết Đan!

Tần Tiêu cau chặt mày, hít sâu một hơi, đưa tay kéo ra Tần Ảnh, nói:

- Ảnh Tử, ta chưa từng nghĩ tới muốn giết những dân chúng bình thường kia. Trung Nguyên là quốc gia tôn trọng hòa bình cùng lễ nghi. Tuy rằng ta bắt bọn họ nhưng ta tuyệt đối sẽ không tùy ý giết hại. Nhưng chiến tranh cũng mang ý nghĩa tử vong. Nếu muốn sau này ta không giết người Khiết Đan, chỉ sợ ta làm không được. Dù sao ta chỉ là quân nhân, chỉ có thể chấp hành trách nhiệm mà hoàng đế cùng triều đình giao cho. Nếu không giết người, vậy ý nghĩa sẽ bị người giết. Điểm này không cần ta nhiều lời ngươi cũng hiểu được đi? Bắc Địch – bất kể là Khiết Đan hay Hề, Đột Quyết, Mạt Hạt, Thất Vi đều từng giết qua người Trung Nguyên. Nhưng chúng ta cũng sẽ không đơn giản đi ăn miếng trả miếng đem dân chúng bình thường làm báo phục. Ta cũng sẽ không chỉ dựa vào giết chóc đi giải quyết vấn đề. Chuyện khác đều liên lụy tới quân cơ, chính ngươi tự mình lý giải.

Con mắt duy nhất của Tần Ảnh thoáng híp lại, thần sắc có chút ảm đạm gật đầu:

- Tôi hiểu được. Hai nước giao phong muốn không tử vong là chuyện không khả năng. Ảnh Tử chỉ mong đại soái tận lực đừng làm cho nhiều người vô tội lâm nạn. Nhưng lên chiến trường Ảnh Tử vẫn chỉ vì đại soái, sẽ giúp đại soái giết chết binh lính Khiết Đan, cho dù hắn là huynh đệ đồng bào của tôi. Lên chiến trường chỉ còn là địch nhân! Ảnh Tử cũng là quân nhân, bất kể là trong quá khứ, hay là hiện tại đều hiểu được điểm này!

Tần Tiêu lộ nụ cười, vỗ vỗ vai hắn nói:

- Đừng quá miễn cưỡng chính mình, Ảnh Tử. Nếu ngươi nguyện ý tùy thời đều có thể trở về Khiết Đan, ta quyết sẽ không ngăn cản ngươi. Dù sao trở về tổ quốc của mình cùng người thân mình đoàn tụ chung một chỗ đây là quyền lợi cùng tự do của mỗi người. Khi nào muốn đi thì cứ đi đi thôi.

- Không! Tôi sẽ không đi!

Tần Ảnh kích động nói:

- Tuy rằng tôi là người Khiết Đan, nhưng hiểu được thị phi cùng nghĩa khí. Hiện tại Khiết Đan là gian nhân đương đạo, Lý Thất Hoạt, Khả Đột Vu cấu kết Đột Quyết làm hại bốn phương, bọn họ chính là nguồn gốc gây tai họa Khiết Đan! Nếu muốn cứu dân chúng Khiết Đan, phải đối phó bọn hắn! Mà bọn hắn cũng chính là cừu nhân của tôi. Cho dù Ảnh Tử bị người Khiết Đan mắng chửi là phản đồ cũng vô oán vô hối đi theo bên người đại soái, thẳng tới ngày nào có thể giết chết Lý Thất Hoạt cùng Khả Đột Vu, làm cho người Khiết Đan có thể lần nữa vượt qua những ngày tháng an bình!

Tần Tiêu nhìn vào mắt hắn, gật gật đầu:

- Tốt, ta biết tâm ý của ngươi. Ta tận lực sẽ không giết quá nhiều người, chỉ có thể như vậy, ngươi hiểu?

- Đa tạ đại soái!

Tần Ảnh nghiêm túc dập đầu ba lần.

Tần Tiêu vừa suy nghĩ vừa đi vào trong hậu viện. Bên trong truyền ra hương vị thực vật thơm ngát, thanh âm tiếng cười khúc khích như chuông bạc không ngừng vang lên.

Tần Tiêu lập tức đem những chuyện phiền não ném sang một bên, vui vẻ kêu to:

- Các bảo bối, ta trở về đây! Ăn cơm thôi!

Sau khi ăn cơm xong nghỉ ngơi một lúc, Tần Tiêu gọi xe ngựa cho ba nữ tử lên ngồi, bản thân cưỡi ngựa đi ra hậu viện. Mỗi ngày Tần Tiêu đều đi kiểm tra bốn cửa thành cùng giám sát huấn luyện Hổ Kỵ sư. Hiện tại có thể đưa cả ba nàng cùng nhau ra ngoài đến thảo nguyên cửa nam tán giải sầu, dạy Dương Ngọc Hoàn cưỡi ngựa.

Ra khỏi thành, Tần Tiêu để Mặc Y đưa hai a đầu đi chơi ngoài đại thảo nguyên, bản thân hắn đi tới quân doanh Hổ Kỵ sư. Trước đó tuy đã xuất chinh vài ngày nhưng vẫn chưa từng động đao thương, chỉ để các chiến sĩ cảm thụ một chút không khí chiến trường.

Hiện tại cảm xúc của mọi người tăng vọt, sĩ khí dâng trào. Trên sân huấn luyện càng thêm sôi sục ngất trời hơn ngày xưa. Nhóm người Hoàn Tử Đan đang nghiêm khắc chỉ đạo các hạng huấn luyện cho Hổ Kỵ sư. Tần Tiêu cũng không an bài tướng quân chỉ huy mà tự mình trực tiếp thống lĩnh. Ngoài hắn ra, chỉ có Hoàn Tử Đan cùng người của Thiên Binh Giám xem như là lãnh đạo trực tiếp của họ. Nhưng họ cũng không có quyền lực điều động binh mã. Một đội ngũ trung tâm tinh nhuệ như vậy, Tần Tiêu đương nhiên phải nắm giữ chặt chẽ trong tay.

Tần Tiêu quan sát một lúc sau đó cưỡi ngựa đi ra quân doanh, chạy tới đại thảo nguyên, trong lòng thầm nghĩ: Đã đến, gần một năm toàn bộ công tác đều chuẩn bị gần xong. Lý Long Cơ, có phải ngươi đợi thật nóng lòng rồi hay không? Hiện tại rốt cục đã tới thời điểm thu hoạch kết quả. Đại tướng biên cương, nguyên soái trấn biên, nhìn qua như uy phong vô hạn kỳ thật cũng không phải là một chuyện tốt. Ta thật muốn sớm thu phục xong chuyện nơi này, tiếp tục trải qua những ngày tháng tiêu diêu của ta đâu!

Hai ngày sau bên trong phủ đại đô đốc thật náo nhiệt. Thứ sử tám châu cùng các vị tướng quân, trưởng sử, tư mã đều tụ hội đến đây. Kể cả Hà Bắc khâm sai Tống Khánh Lễ, tiễn lương sứ Cao Lực Sĩ cũng có mặt.

Trong phòng nghị sự Tần Tiêu ngồi trên chủ vị, bên trái phía dưới là Tống Khánh Lễ, Kim Lương Phượng cùng Cao Lực Sĩ bọn họ, bên phải phía dưới là nhóm võ tướng Lý Tự Nghiệp. Những quan chức cao cấp cũng lên tới vài chục người đều đến đầy đủ.

Sau một lúc chào hỏi hàn huyên, Tần Tiêu đứng dậy khẽ giơ tay, mọi người nhất thời yên tĩnh trở lại, cùng nhau nhìn lên vị đại đô đốc, đại nguyên soái trẻ tuổi trước mặt. Tần Tiêu khẽ hắng giọng, lớn tiếng nói:

- Chư vị đồng liêu, Tần Tiêu đã đi vào U Châu gần một năm, đây là lần đầu tiên mời mọi người cùng tụ họp nghị sự. Qua thêm hai ba tháng là đến Tết. Trước khi mùa đông đông bắc đến, chúng ta tề tụ một chỗ đem toàn bộ vấn đề về quân sự dân sinh xử lý rõ ràng, không thể để xuất hiện sơ sẩy. Tống đại nhân, ngươi là khâm sai Hà Bắc, đối với tình huống các nơi trong Hà Bắc khá hiểu biết, không bằng mời ngươi đến nói tình huống đại khái của Hà Bắc hiện tại thế nào?

Tống Khánh Lễ đứng lên, đi tới trước thi lễ với Tần Tiêu:

- Dạ, đại soái.

Tống Khánh Lễ lớn tiếng nói:

- Một năm này từ sau khi đại soái đến Hà Bắc, bất kể là cứu tế hay an dân, các hạng công việc đều triển khai hết sức thuận lợi. Cũng may mắn được ông trời chiếu cố, năm nay Hoàng Hà không bị lũ lụt, châu chấu cũng không tiếp tục gây náo loạn. Hoàng thượng ban xuống thiên ân, gẩy xuống thật nhiều tài chính, phát vào cho các châu các huyện cùng quân đội. Trải qua một năm nay ba mươi vạn dân lưu lạc Hà Bắc trên cơ bản đã được ổn định lại, hộ khẩu cũng đã an cư xuống. Sản xuất đang trong thời điểm khôi phục, đúng là đáng mừng! Tiếp theo bổn quan đã khảo sát tình huống các châu huyện, thông báo với các vị đồng nghiệp một chút.

Chương 757: Trước đêm đại chiến (1)

Tần Tiêu ngồi trên soái vị lẳng lặng lắng nghe Tống Khánh Lễ báo cáo tường tận tình hình hộ khẩu các châu huyện, sản xuất cùng tình huống cứu tế. Từ trước khi đến Hà Bắc, Tần Tiêu đã nói thật rõ ràng với Lý Long Cơ, mình chỉ quản quân sự, mặc kệ chính sự. Tống Khánh Lễ là do triều đình phái tới chủ quản nông nghiệp thủy lợi cùng công việc dân sinh toàn bộ Hà Bắc.

Hơn nữa có thêm trưởng sử Khương Sư Độ quản lý chính sự tám châu của U Châu đại đô đốc phủ, hai người bọn họ có thể nói là xử lý toàn bộ công việc chính trị dân sinh của Hà Bắc. Trong lòng Tần Tiêu thầm suy tư: Đem quân sự cùng chính trị phân tách, như vậy mọi người mới dễ quản lý cùng chịu trách nhiệm, sẽ không hình thành việc cắt cứ địa phương.

Nếu ban hành chế độ tiết độ sứ, như vậy thuế má dưới châu huyện không cần nộp lên trên, quan chức có quyền tùy ý bổ nhiệm bãi miễn, binh mã chỉ biết tiết độ sứ mà không biết tới triều đình, hơn nữa chức vị tiết độ sứ còn là do con cháu thừa kế...Giang sơn Đại Đường trong lịch sử bởi vì tiết độ sứ làm loạn mà tan mất, hắn cũng không cho phép tiền lệ này mở rộng. Trong địa phương Hà Bắc hắn phải làm gương mẫu cho việc “chia tách quân sự cùng chính trị”, để các địa phương khách ngày sau dựa theo mà tham khảo thực hiện.

Cho dù là đại nguyên soái cũng không thể quản hết được chính sự dân sinh. Nếu không có người của triều đình phái đến làm việc, quân trấn cũng không biết nghe theo ai. Hợp tác lẫn nhau, dựa vào nhau cùng kiềm chế nhau chính là phương pháp tốt nhất.

Tống Khánh Lễ thao thao bất tuyệt nói thật lâu, cuối cùng cũng nói xong. Nói tóm lại hiện tại tình thế Hà Bắc xem như khá khả quan. Sang năm quân dân Hà Bắc đã có thể hoàn toàn độc lập, không cần đưa tay đòi lương hướng với triều đình.

Tần Tiêu hài lòng nói:

- Giúp an dân thiên tai, khơi thông Đại Vận Hà, khôi phục sản xuất, Tống đại nhân thật sự là công đức vô lượng! Nhưng dọc theo Đại Vận Hà dàn xếp ba mươi vạn dân lưu lạc, có phải căng thẳng một ít hay không?

Tống Khánh Lễ nói:

- Đại soái minh giám, trước mắt cũng chỉ còn tồn tại vấn đề này có chút xử lý chưa tốt lắm. Ba mươi vạn người, ước chừng chỉ dàn xếp mười vạn người định cư, còn có hai mươi vạn đang ở trong trướng bồng lâm thời tại công trường. Những người này sang năm mới có thể lần lượt an bài tới các châu huyện. Bởi vì cần phân phối đất vườn, tạo tịch nhập hộ, đây đều là việc tốn thời gian cùng tinh lực. Các đồng liêu tại Hà Bắc các nơi đều đã tận lực...

Tần Tiêu thoáng cười nói:

- Việc này Tống đại nhân làm rất khá, thật sự là có công lớn với triều đình cùng xã tắc! Nhưng nhất định phải an bài tốt hai mươi vạn dân lưu lạc qua mùa đông năm nay, không thể để chết cóng hay đói khát mà chết người nào. Cao Lực Sĩ, ngươi điều phối vật tư qua mùa đông cho quân dân hiện tại ra sao?

Cao Lực Sĩ đứng lên chắp tay nói:

- Hồi đại soái, triều đình gẩy xuống áo bông chăn bông cùng vật tư mà ty chức thu mua từ các nơi cũng đủ cho bốn năm mươi vạn người sử dụng. Một lượng lớn vật tư đã được đưa lên thuyền, phỏng chừng trong tháng này có thể vận đến U Châu, trước tiên giải quyết vượt mùa đông cho quân đội. Vùng U Châu là nơi lạnh nhất, chờ sau khi giải quyết xong nỗi lo cho quân đội thì vật tư dành cho dân lưu lạc cũng sẽ được đưa đến tiếp sau.

- Phải nhanh một chút, hơn nữa cần có miên phục cho mọi người chống lạnh tốt hơn.

Tần Tiêu nói:

- Như vậy đi, khoảng trung tuần tháng sau cố gắng để ba mươi vạn dân lưu lạc đều có được miên phục cùng chăn bông. Mặt khác ngươi mua thêm than củi cùng thức ăn gia súc. Khu vực đông bắc này thật quá lạnh! Đến lúc đó hắt nước còn thành băng, nếu ngựa không được giữ ấm phải chết cóng, lại càng không cần nói là người. Tống đại nhân, Cao đại nhân, tính mạng của đại quân U Châu cùng dân lưu lạc Hà Bắc đều nắm trên tay các ngươi. Mùa đông năm nay có thể vượt qua được hay không, là do các ngươi xử lý!

Hai người cùng đồng thanh:

- Đại soái yên tâm, ty chức cam đoan sẽ không bỏ sót bất cứ người ngựa nào!

Tần Tiêu hài lòng gật đầu, trong lòng thầm suy nghĩ:

- Sang năm nhất định cần thu phục Doanh Châu, đến lúc đó bất kể là dân phu hay dân chúng đều sẽ di chuyển rất nhiều người qua đây. Hai mươi vạn dân lưu lạc còn chưa ổn định vừa lúc điều về bên kia. Trước mắt không bày chút ân uy, sao có thể khiến cho trăm họ an tâm di chuyển đây? Doanh Châu còn lạnh hơn cả U Châu!

Kế tiếp do Kim Lương Phượng chủ trì hội nghị, tổng kết các hạng tình huống của quân đội trong một năm nay, từ huấn luyện đến trang bị cùng việc thưởng phạt thăng chức cho các tướng sĩ, đều làm ra giới thiệu thật hệ thống.

Cuối cùng Kim Lương Phượng nói đến tình huống xuất chinh gần nhất, tự nhiên không cần đem chiến lược chiến thuật nói rõ ràng với các vị đồng liêu, chỉ nói xuất động đại quân, kinh sợ quân địch, cứu về dân chúng, cùng với việc đánh chết hai ngàn binh sĩ Khiết Đan, các quan văn nhất thời vỗ tay khen ngợi:

- Đã lâu chưa từng nghe qua tin chiến thắng như vậy thôi!

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm bật cười: Các ngươi biết cái gì! Tin chiến thắng thì tin chiến thắng, các ngươi cứ tuyên dương đi xuống, làm quan chức cùng dân chúng bên dưới đều có thể phấn chấn sĩ khí.

Kim Lương Phượng thật giảo hoạt, nói xong tin chiến thắng lại lên tiếng:

- Nhưng lần này tuy thắng lợi, Thiên binh thừa Hoàn Tử Đan đảm nhiệm tiên phong lại làm trái quân lệnh của đại soái, theo như quân quy nên chém!

Mọi người cùng kêu lên:

- A, đánh thắng trận mà còn chém hay sao?

Kim Lương Phượng khoát tay cho mọi người yên tĩnh trở lại:

- Theo như quân quy là nên chém, nhưng hắn cũng có công, có thể triệt tiêu một phần tội. Bổn quan đã xem xét, đề nghị phán hắn ba mươi quân trượng, phạt nửa năm bổng lộc.

Các quan viên nhất thời sôi nổi nghị luận, nhất trí cho rằng “người đánh thắng trận, xử phạt như thế thì quá nặng”.

Tần Tiêu lẳng lặng ngồi ở soái vị, nghe người bên dưới xì xào bàn tán. Trong lòng cảm thấy buồn cười: Kim Lương Phượng ah, thật đúng là lão hồ ly. Cố ý nhắc tới tin chiến thắng trước tiên, sau đó mới nói đến xử phạt. Như vậy mọi người sẽ cùng nhau cầu tình, muốn phạt nặng Hoàn Tử Đan cũng không thể nào.

Quả nhiên, do Lý Tự Nghiệp dẫn đầu nhóm võ tướng, do Khương Sư Độ dẫn đầu nhóm quan văn, cùng nhau đi ra cầu tình cho Hoàn Tử Đan. Tần Tiêu tùy ý cho bọn họ tranh cãi ầm ĩ một trận, vỗ bàn đứng lên nói:

- Quân lệnh như núi, nếu không có quân lệnh ước thúc sau này bổn soái làm sao đi quản thúc đại quân? Tuy rằng Hoàn Tử Đan là người của Thiên Binh Giám, nhưng đồng thời cũng là đội trưởng thân vệ đội của bổn soái, nhất định phải làm việc theo quân lệnh của ta. Nhưng nếu các vị đồng liêu thay hắn cầu tình, thì tạm phán mười quân trượng đi, hai mươi quân trượng còn lại tạm thời để đó ghi nhớ, cho hắn cơ hội lập công chuộc tội. Bổng lộc thì khẳng định phải phạt, không cho chút giáo huấn làm sao cho hắn ghi nhớ được?

Mọi người vừa nghe cũng xem như hợp lý, đều im lặng. Nhưng trong lòng ai cũng nói thầm: Đối với đồ đệ của mình cũng nhẫn tâm hạ thủ như vậy, đại soái trị quân thật đúng là nghiêm!

Chương 758: Trước đêm đại chiến (2)

Hết thảy đều được công khai, không qua bao lâu Hoàn Tử Đan bị gọi vào, Tần Tiêu chính miệng tuyên bố xử phạt hắn. Hoàn Tử Đan đương nhiên là tin phục bái xuống:

- Đa tạ đại soái khai ân, mạt tướng cam nguyện bị phạt, thành tâm ăn năn!

Tần Tiêu trầm giọng quát:

- Người đâu, kéo xuống, đánh! Nếu ai thiên vị làm rối kỷ cương đánh nhẹ, xử tội cùng hắn!

Lập tức có hai binh tốt kéo Hoàn Tử Đan đi xuống, ngay phòng bên cạnh xử phạt.

Từng thanh âm tiếng đánh trầm đục vang lên khiến mọi người kinh hãi đảm chiến.

Buổi hội nghị tổng kết cuối năm xem như đã xong xuôi, Tần Tiêu an bài mọi người ở lại trong hậu viện, lại bày mâm cỗ chiêu đãi. Sau đó hắn gọi Kim Lương Phượng, Lý Tự Nghiệp cùng Lý Giai Lạc đến bên đại sa bàn, nói:

- Trước mắt nhìn như bình tĩnh, kỳ thật là điềm báo của bão táp sắp đến. Một năm nay Bắc Địch không cơ hội xuôi nam đánh cướp, trái lại còn bị chúng ta cướp đoạt một trận, nhất định sẽ có chút động tác. Mọi người nói thử xem có kế sách gì ứng đối hay không?

Lý Giai Lạc nói:

- Trước mắt U Châu ổn như bàn thạch, bất kể là ai cũng có thể đánh lui.

Lý Tự Nghiệp cũng nói:

- Phải đó! Mười hai vạn đại quân của chúng ta đang đầy sức sống, không phải có thể khi dễ tới. Tuy rằng kỵ binh Bắc Địch lợi hại, nhưng nếu lấy thủ thay công chặn đánh bọn hắn, vẫn có nắm chắc.

Kim Lương Phượng suy tư một lúc, chậm rãi nói:

- Nhưng mục đích của chúng ta không chỉ bảo vệ U Châu. Qua mùa đông thu phục Doanh Châu, đây mới là nhiệm vụ thiết yếu. Trước đó nhất định phải làm cho người Bắc Địch tự mình rối loạn mới tốt. Mắt thấy cần qua mùa đông, cuộc sống của bọn hắn còn khó sống hơn chúng ta. Nếu lúc này bày thêm một chút sách lược cũng có thể thấy được hiệu quả nhất.

Tần Tiêu cười nhìn Kim Lương Phượng:

- Quả nhiên vẫn là lão quỷ ý xấu nhiều nhất! Nói đi, có ý tưởng gì?

Kim Lương Phượng cười cười:

- Đại soái không phải đều đã định liệu trước rồi sao, cần gì phải nhiều lời hỏi ta? Lần trước xuất chinh đại soái đặc biệt bắt vài trăm dân chúng Khiết Đan, không phải đã có diệu dụng sao?

Tần Tiêu cũng cười:

- Lý Tự Nghiệp, nhóm dân chúng kia vẫn sống tốt đi?

- Theo lệnh đại soái phân phó, đối xử tử tế, không ngược đãi người nào.

Lý Tự Nghiệp có chút căm giận bất bình nói:

- Dân chúng chúng ta bị bắt đi phải trải qua cuộc sống không bằng cả súc sinh, đám man di Khiết Đan thành tù binh của chúng ta lại chẳng khác gì là khách nhân!

Tần Tiêu nói:

- Được rồi, lưu nhóm khách nhân kia thêm thời gian ngắn, ít nhất qua đông rồi nói sau. Lý Tự Nghiệp, ngươi không ngại thấu chút tin tức cho bọn hắn, đại quân bổn soái cần san bằng tiêu diệt Khiết Đan. Mặt khác ngươi tìm cái cớ, lôi ra vài nam nhân Khiết Đan đánh một ít roi da, sau đó cố ý cho bọn hắn có sơ hở bỏ trốn. Nhớ kỹ, phải làm cho giống một chút.

Lý Tự Nghiệp ha ha cười:

- Tôi đã biết, muốn cho bọn hắn quay về Khiết Đan báo tin phải không?

- Phải!

Tần Tiêu nói:

- Ta muốn cho người Khiết Đan đều biết ta đang ngược đãi dân chúng bọn hắn, hơn nữa sẽ động binh đao. Mặt khác, Lý Giai Lạc, lần này đến lượt Tả Kiêu Vệ của ngươi xuất tràng. Ngươi xuất thân là tù trưởng Khiết Đan, hẳn quen thuộc một ít chiến thuật du kích đi? Trước khi qua mùa đông, chúng ta lại gây rối bọn hắn vài lần ở U Châu cùng Doanh Châu. Nhưng có một nguyên tắc, không thể giao chiến đại quy mô với địch nhân. Mục đích, chỉ là gây rối, hiểu chứ?

- Hiểu được, đại soái!

Lý Giai Lạc cực kỳ hứng thú ứng tiếng.

Tần Tiêu lấy ra thánh chỉ hoàng đế ban xuống chiêu an Hề tộc giao cho Kim Lương Phượng, nói:

- Kim tiên sinh, đã tới thời điểm phái người đi chiêu an Hề tộc. Tuy rằng trước mắt đi chiêu an bọn hắn sẽ không đáp ứng, nhưng đây là bậc thang trọng yếu! Ta nghĩ không cần qua bao lâu, người Bắc Địch xưa nay có bệnh đa nghi thật nặng sẽ biến thành nghi kỵ xoay ra đánh nhau. Đến lúc đó chúng ta tiếp tục gióng trống khua chiêng phái đại quân đi Khiết Đan gây hấn nháo sự, không gây rối Hề tộc. Người Khiết Đan khẳng định sẽ cho rằng chúng ta đã đạt được đồng minh với Hề tộc, không động thủ thu thập bọn hắn cũng không được. Chờ khi thánh chỉ phát xuống cả tháng, Lý Giai Lạc mang theo Tả Kiêu Vệ đi biên cảnh Khiết Đan làm ra bộ dáng tập trung hỏa lực tấn công, ta cũng không tin bọn hắn còn có thể tiếp tục bảo trì bình thản!

Kim Lương Phượng nói:

- Cứ như vậy người Khiết Đan khẳng định không dám tiếp tục ở lại Doanh Châu, sẽ điều quân trở về cố thủ. Nội bộ mâu thuẫn hơn nữa Doanh Châu liên tục bị gây rối, là ai cũng không cách nào tiếp tục thản nhiên!

- Còn không phải sao, muốn thu phục Doanh Châu kỳ thật vẫn dễ dàng.

Tần Tiêu cười nói:

- Nhưng chuyện trọng yếu nhất là xúi giục Hề tộc, đây là quan trọng nhất, quan hệ tới chiến cuộc toàn bộ chiến tuyến đông bắc. Lý Giai Lạc, ngươi cứ yên tâm biểu diễn bên kia, bổn soái sẽ dẫn theo Hổ Kỵ sư tiếp ứng cho ngươi. Kim Lương Phượng cùng Lý Tự Nghiệp bảo vệ U Châu!

- Dạ!

Ba người đồng thanh ứng tiếng.

Một lần sắp xếp tính toán xuống, Tần Tiêu định liệu trước, chỉ còn ngồi chờ thu phục Doanh Châu.

Kim Lương Phượng lo lắng nói:

- Nhưng mà đại soái, chúng ta vẫn không thể xem nhẹ người Đột Quyết!

- Đương nhiên là không xem nhẹ rồi.

Tần Tiêu nói:

- Kịch bản này chỉ là diễn cho Mặc Xuyết nhìn xem. Những năm gần đây Mặc Xuyết liên tục bày ra những chính sách tàn bạo, bệnh đa nghi cực nặng, các bộ phương bắc đã có chút bất mãn hắn. Chúng ta gây nháo như thế, không phải là hợp ý cho hắn cái cớ thu phục Hề tộc sao? Đột Quyết, Khiết Đan, Hề, chỉ cần mâu thuẫn, được lợi chính là chúng ta. Mặc Xuyết, ta nghĩ đã tới thời điểm cùng hắn ngay mặt thử xem một chút!

Một tháng sau, mùa đông buông xuống, nhiệt độ không khí giảm mạnh. Nước sông Loan Hà đã bắt đầu đóng băng, thảo nguyên đông bắc hoàn toàn khô héo, chỉ còn những mảnh đất trụi lủi, lộ ra chút ít rễ cỏ.

May mắn Tần Tiêu đã chuẩn bị xong công tác hậu cần, đại quân U Châu không thiếu lương thực gia súc, mà những an bài vượt qua mùa đông cũng đã xong xuôi.

Lý Tự Nghiệp thành công “nới lỏng” vài tù binh Khiết Đan, sứ giả phái đi chiêu hàng Hề tộc đã đi hơn một tháng. Tần Tiêu mỗi ngày bấm tay tính toán, có lẽ đã sắp có tin tức. Lý Giai Lạc suất lĩnh Tả Kiêu Vệ mấy ngày nay liên tục lắc lư tại biên cảnh Hề tộc cùng Khiết Đan, ngẫu nhiên lại chạm mặt với người Khiết Đan, nhưng không khai chiến mà chỉ uy hiếp. Tần Tiêu cũng không để đại quân trú đóng, chỉ lưu vài ngày liền quay về U Châu, nhiễu tới mức người Khiết Đan vô cùng phiền toái.

Hôm nay Tần Tiêu đang ở trong phòng nghị sự xử lý một ít quân vụ, Kim Lương Phượng cùng Đỗ Tân Khách vô cùng vui vẻ chạy vào:

- Đại soái, tin tốt lành!

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng:

- Mau tới ngồi xuống, là chuyện gì tốt đây?

Kim Lương Phượng cười a a nói:

- Hai chúng ta mỗi người báo một tin tốt lành đi. Sáng nay sứ giả đến chiêu an Hề tộc đã quay trở lại, mang đến câu trả lời của đại tù trưởng Hề tộc Lý Đại Bô, người Hề nói nguyện ý quy hàng.

Chương 759: Tương kế tựu kế (1)

- Nga? Chuyện này có chút quá thuận lợi.

Tần Tiêu như có suy nghĩ gì trầm ngâm chốc lát:

- Kim tiên sinh, việc này chúng ta bàn sau. Tân Khách, ngươi lại có tin tốt lành gì?

- Người Khiết Đan rời khỏi Doanh Châu.

Đỗ Tân Khách thập phần cao hứng nói:

- Mười ngày trước chúng ta phái ra thám báo đã quay trở lại, người Khiết Đan trú binh tại Doanh Châu cùng gần bên Bạch Lang Thủy đều toàn bộ nhổ trại, đi qua Du Quan chạy đến cảnh nội phía bắc Khiết Đan tại Sĩ Hộ Chân Hà. Doanh Châu đã không còn bóng dáng của người Khiết Đan. Đại soái, ngài thật đúng là thần cơ diệu toán! Không phí một binh một tốt đã thu phục Doanh Châu, thật sự là biện pháp rất hay!

- Lại đơn giản như vậy?

Tần Tiêu hơi nhíu khóe miệng, chậm rãi đi tới bên cạnh đại sa bàn, tinh tế nhìn tình huống địa lý của Doanh Châu, lầm bầm làu bàu nói:

- Vậy thì không khỏi quá thuận lợi một chút.

Kim Lương Phượng đi tới bên người Tần Tiêu, thấp giọng nói:

- Xem ra đại soái đã nhìn ra một ít sơ hở nào sao?

- Tạm thời còn không có. Nhưng bản năng vẫn có chút cảm giác việc này sẽ không dễ dàng như vậy.

Tần Tiêu nói:

- Các ngươi suy nghĩ một chút. Hiện tại Mặc Xuyết đặt toàn bộ tâm tư tại đông bắc, sẽ dễ dàng cho phép người Hề trốn khỏi tay của mình sao? Hai quân đối chiến, ta đem Hề tộc kéo về phía trận doanh của chúng ta...Đây là chuyện mà kẻ khác vốn không thể tưởng tượng được, ta cũng không hề nghĩ tới muốn thu dụng toàn bộ Hề tộc cho ta dùng, chỉ châm ngòi cho bọn hắn nội đấu mà thôi. Thật không ngờ Hề tộc lại thật sảng khoái đáp ứng quy thuận Đại Đường. Các ngươi nói đây không phải giấu đầu hở đuôi sao?

- Đại soái minh giám, kỳ thật ty chức cũng từ trong này nhìn ra được một ít sơ hở, đang định nói với đại soái.

Kim Lương Phượng nói tiếp:

- Vừa rồi ta đã gọi sứ giả đến hỏi, hơn nữa sứ giả mà Lý Đại Bô phái tới cũng đã được an bài tại dịch quán. Đại soái có thể tùy thời tự mình đi thẩm vấn một chút.

- Nha, ngươi nói trước thử xem là tình huống nào.

Tần Tiêu chăm chú nhìn Kim Lương Phượng:

- Sơ hở gì đây?

Kim Lương Phượng mỉm cười, nói:

- Sơ hở đầu tiên đúng như lời đại soái đã nói. Trước mắt người Đột Quyết đang khẩn trương nhìn chằm chằm đông bắc. Làm sao dễ dàng cho phép Hề tộc liên kết một tuyến với chúng ta đây? Đoạn đường này sứ giả chúng ta đi về lại không hề bị ngăn trở chút nào, cũng không thấy có người Khiết Đan cùng Đột Quyết truy bắt, đây chẳng phải là quá dễ dàng sao?

- Ý của ngươi là người Đột Quyết giả vờ tránh né cho sứ giả chúng ta gặp mặt Hề tộc?

Tần Tiêu nói tiếp:

- Ngươi nói tiếp.

- Chỗ sơ hở thứ hai chính là sứ giả mà Lý Đại Bô phái tới nói, ước định chúng ta ở mùng 8 tháng Chạp phái binh tiếp ứng.

Kim Lương Phượng nói:

- Bởi vì Lý Đại Bô lo lắng đến lúc đó người Đột Quyết cùng người Khiết Đan sẽ đến ngăn cản cùng đuổi giết.

- A, sơ hở này đã lộ ra có chút trí mạng.

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Người Bắc Địch tuy rằng học xong chút gian xảo, nhưng còn chưa tới nơi. Phản bội sao có thể định sẵn thời gian? Vạn nhất đến lúc đó xảy ra chuyện gì Lý Đại Bô không thể chạy ra, ta lại đi tiếp ứng, chẳng phải sẽ bị hẫng? Xem ra bọn hắn lại chơi trò tương kế tựu kế với chúng ta thôi!

- Đại soái anh minh!

Kim Lương Phượng cùng Đỗ Tân Khách đều nở nụ cười, Kim Lương Phượng nói:

- Vừa rồi ty chức cùng Đỗ tư mã đã thương nghị qua. Chúng tôi đều nhất trí cho rằng Hề tộc vẫn bám vào người Đột Quyết, lần này muốn tương kế tựu kế gài bẫy ngược lại chúng ta. Xem ra hết thảy vẫn là người Đột Quyết đứng sau lưng điều khiển. Người Khiết Đan thối lui ra khỏi Doanh Châu, chính là vì mê hoặc chúng ta, cho chúng ta nghĩ đến người Khiết Đan đã quay về cảnh nội, để chúng ta sơ ý khinh thường. Sau đó phái ra Lý Đại Bô làm mồi, đem chúng ta lừa ra khỏi U Châu. Đến lúc đó người Khiết Đan cùng người Đột Quyết quay về làm khó dễ, Lý Đại Bô từ bên trong tiếp ứng. Mưu kế này thật đủ âm tàn, muốn đem Liêu Đông quân chúng ta tận diệt.

- Muốn nói đối chiến chiến trận chính diện, chúng ta có lẽ không bằng người Bắc Địch. Muốn nói đùa mưu kế xảo trá, bọn hắn còn kém xa lắm!

Tần Tiêu cười lạnh, chỉ vào Loan Hà lưu vực nói:

- Nếu không chúng ta cho bọn hắn nếm thử thế nào là tương kế tựu kế, ở ngay Loan Hà báo thù trận binh bại của Tiết Nột thế nào?

- Tốt thì tốt, nhưng vẫn còn vài vấn đề lớn.

Kim Lương Phượng nói:

- Trận mùng 8 tháng Chạp, trời lạnh giá rét, không nên chinh chiến, hơn nữa lúc đó hà cốc Loan Hà không dễ mai phục, đây là cái hại thứ nhất; thứ hai, nếu chỉ có Lý Đại Bô đến đây, chúng ta có lý do gì tiến hành bao vây tiêu diệt bọn hắn đây? Hắn đại khái có thể liều chết không thừa nhận, nói là đến thành tâm quy hàng. Cứ như vậy chúng ta còn mất đi chữ tín, làm người Bắc Địch càng thêm đoàn kết; thứ ba, đối với việc sắp xếp sau đó của Khiết Đan cùng Đột Quyết, chúng ta vẫn hoàn toàn không biết gì cả. Bọn hắn, nhất là người Đột Quyết mang theo bao nhiêu binh mã đến nơi đây, cũng là một nhân tố trọng yếu. Nói không chừng chúng ta bố trí mai phục còn bị đại quân bọn hắn đánh bại, đây cũng là có khả năng.

Tần Tiêu suy nghĩ một lúc, nói:

- Lời của Kim tiên sinh thật có đạo lý. Nhưng trời băng giá rét, không riêng lực chiến đấu của chúng ta bị giảm xuống, người Bắc Địch cũng như thế. Hơn nữa bọn hắn vượt đường xa, chúng ta tại chỗ chờ đợi. Huống chi chúng ta đã chuẩn bị xong vật tư mùa đông, điểm này hẳn không thành vấn đề. Mai phục tại hà cốc Loan Hà ta xem vẫn là có thể. Nhưng lần này xem ra các tướng sĩ phải nếm khổ sở. Mặt khác Lý Đại Bô có thể liều chết không thừa nhận mình đến trá hàng, điều này vẫn có thể xảy ra. Xem ra người Đột Quyết đã xem thấu kế ly gián của chúng ta, vì thế tương kế tựu kế. Nhưng người Hề bị người Khiết Đan cùng Đột Quyết khi dễ, nô dịch cũng là sự thật. Ta vẫn nắm chắc có thể làm Hề tộc phải đến nhờ vả Đại Đường, Lý Đại Bô muốn trá hàng, ta sẽ mời hắn đến U Châu cho hắn thỏa mãn tâm nguyện đến trá hàng của hắn. Đi tới trong thành ta tự nhiên có biện pháp tiếp tục đối phó hắn.

- Đó là một hiểm chiêu nhưng mà khả thi.

Kim Lương Phượng quyết đoán nói:

- Đến lúc đó có thể để Lý Đại Bô mang theo quân đội dàn xếp ngoài thành U Châu, chúng ta mời hắn vào thành, bắt giặc bắt vua. Trước tiên bắt giữ hắn, như vậy quân đội của hắn cũng không khó chế phục. Nhưng trong này có một vấn đề rất trọng yếu, muốn làm được như vậy điều kiện tiên quyết là không thể làm cho người Hề làm rối loạn sự sắp xếp phòng thủ trong thành chúng ta, làm cho người Đột Quyết cùng Khiết Đan có thể công vào thành.

- Yên tâm, chắc chắn sẽ không.

Tần Tiêu khẽ cười, ngưng thần nhìn vào sa bàn:

- Xem ra đã tới thời gian mở đại chiến, cần chơi mưu kế với nhau sao? Man di Bắc Địch, các ngươi còn kém một chút. Gia gia chính là chơi trò này trưởng thành. Kim Lương Phượng, Đỗ Tân Khách, lập tức triệu tập các tướng quân ngoài tứ phẩm đến phòng nghị sự. Ta muốn sắp xếp chiến dịch lần này thật chi tiết!

Chương 760: Tương kế tựu kế (2)

- Dạ!

Hai người nghiêm túc ứng tiếng đi ra ngoài.

Tần Tiêu nhìn sa bàn, lộ ra dáng mỉm cười tràn ngập sát khí: Mùng 8 tháng Chạp...hoàng đế huynh đệ, ta nghĩ là thời điểm gởi tin chiến thắng cho ngươi, để ngươi có được tâm tình tốt đẹp đón năm mới.

Lãnh Kính sơn, trong đại trướng Khả Hãn.

Đôn Dục Cốc thần tình ngưng trọng ôm ngực nói:

- Khả Hãn, thần vẫn cho rằng Khả Hãn không nên thân chinh. Lần này hãy để cho Tả Hiền Vương lĩnh binh đi trước, Khả Hãn ở hậu doanh chỉ huy là được.

Tả Hiền Vương cũng nói:

- Phải đó Khả Hãn. Thân thể Khả Hãn liên hệ tới vận mệnh Đột Quyết hãn quốc, sao có thể dấn thân vào trong nguy hiểm? Hãy để cho nhi thần lĩnh binh đi thay ngài!

Mặc Xuyết Khả Hãn ngồi trên chủ vị, ánh mắt sắc bén nhìn hai người, chậm rãi nói:

- Tần Tiêu phá hủy hai nhi tử của ta, ta cùng hắn có thù không đội trời chung. Đôn Dục Cốc, Mặc Cúc Liên, lần này ta đặc biệt mang theo sáu vạn đại quân cùng đến chính là vì báo thù cho con ta! Ý ta đã quyết, các ngươi không cần nói nữa. Hai người các ngươi ở lại Lãnh Kính sơn. Ta lưu cho các ngươi hai vạn binh mã, nếu tù trưởng Hề tộc Lý Đại Bô dám can đảm có dị động gì, các ngươi ở hậu phương đem toàn bộ Hề tộc nhân giết chết!

Đôn Dục Cốc khẽ thở dài, cúi đầu không nói. Thân thể Tả Hiền Vương khẽ run lên, trong lòng nghĩ thầm:

- Khả Hãn, cuối cùng ngươi vẫn không tin được Tả Hiền Vương này, sợ ta đem ngươi mất quyền lực...Bệnh đa nghi của ngươi đúng là càng ngày càng nặng!

Đêm khuya, trong phòng nghị sự U Châu đại đô đốc phủ.

Tần Tiêu cùng các tướng lĩnh đã liên tục nghị sự suốt sáu canh giờ.

Cuối cùng Tần Tiêu ngồi trên soái vị, vỗ bàn nói:

- Xem ra đã thương nghị xong toàn bộ chi tiết nhỏ nhất. Tiếp theo bổn soái điểm tướng phái binh!

Mọi người đồng loạt đứng dậy, tách thành hai hàng, cùng kêu lên:

- Thỉnh đại soái hạ lệnh!

- Lý Tự Nghiệp!

Tần Tiêu xuất ra một mai binh phù:

- Ngươi mang theo hai vạn bộ binh Tả Uy Vệ mai phục trên Ma Tùng sơn của Loan Hà. Nhớ kỹ phải mang theo đầy đủ vật tư chống lạnh mùa đông. Bất kể là Lý Đại Bô hay là người Khiết Đan, người Đột Quyết nếu đi ngang qua nơi này cũng không nên quấy rầy bọn hắn, cho bọn hắn thông qua. Từ Ma Tùng sơn đến hà cốc Loan Hà chỉ có lộ trình ba mươi dặm. Khi Bắc Địch lui quân thì ngươi đổ kín hà cốc Loan Hà. Lý Tự Nghiệp, trách nhiệm của ngươi thật trọng đại, có thể đạt được thu hoạch lớn hay không phải xem ngươi ngăn chặn con đường này chặt chẽ hay không!

- Dạ!

Lý Tự Nghiệp mừng rỡ tiếp nhận lệnh phù, suy nghĩ một lúc nói:

- Không đúng, vừa rồi đại soái mang theo chúng tôi nhìn sa bàn, từ U Châu thối lui sẽ có thật nhiều con đường. Trong đó thường dùng nhất là Loan Hà. Đến lúc đó Loan Hà sẽ đóng băng, không cần sử dụng thuyền. Qua Loan Hà mấy trăm dặm bên kia là địa phương trống trải. Vì sao bọn hắn phải đi hướng hà cốc Loan Hà?

- Nói rất đúng.

Tần Tiêu gật đầu khen ngợi cười nói:

- Ở hà cốc Loan Hà là vùng giao tranh binh gia. Nhất là sau khi Loan Hà đóng băng, kỵ binh Bắc Địch có thể yên tâm lớn mật thông qua. Nhưng ta sẽ mai phục ở một mặt khác của bờ bắc Loan Hà, làm cho đại quân Bắc Địch ngoan ngoãn tiến vào vòng vây của Lý đại tướng quân ngươi. Hiện tại ngươi yên tâm đi?

Lý Tự Nghiệp cười ha hả:

- Ha ha, tốt! Chuyện đóng cửa đánh chó ta thích làm nhất. Ta đi chuẩn bị.

Tần Tiêu nói:

- Lộ trình của ngươi xa nhất, hiện tại đã có thể xuất phát. Nhớ rõ, nhất định phải giữ hành tung bí mật, đừng cho người khác phát hiện. Các ngươi có thể đi dọc theo Trường Thành qua đó.

- Dạ!

Lý Tự Nghiệp lớn tiếng đáp, lui xuống.

Tần Tiêu lại cầm lên một lệnh phù:

- Đỗ Tân Khách! Ngươi mang theo hai vạn khinh kỵ binh Tả Uy Vệ, hiện tại từ U Châu xuất phát làm ra vẻ như muốn đi thu phục Doanh Châu, hơn nữa phải đi ngang qua biên cảnh Khiết Đan. Yên tâm, bọn hắn sẽ không xuất hiện làm khó ngươi. Bọn hắn muốn câu chính là cá lớn U Châu này, sẽ không đả thảo kinh xà. Ngươi mang người đi tới gần Bạch Lang thủy, hạ trại, nhưng đại quân không đến Doanh Châu mà lưu lại hơn hai ngàn binh sĩ trong trại, treo đại kỳ, thỉnh thoảng đánh trống, làm ra nghi binh. Sau đó ngươi tự mình dẫn đại bộ phận binh sĩ đi gấp ngày đêm trở về Loan Hà trước mùng 10 tháng Chạp, mai phục tại bờ bắc. Mặc kệ U Châu đánh nhau hung mãnh thế nào các ngươi cũng phải án binh bất động. Nhiệm vụ của các ngươi chính là đem quân đội Bắc Địch thối lui đuổi vào hà cốc Loan Hà. Đó là một việc tinh tế tỉ mỉ, ngươi nên cẩn thận xử lý.

- Đại soái yên tâm, ty chức nhất định dụng tâm làm tốt!

Đỗ Tân Khách tiếp nhận lệnh phù lui xuống.

Tần Tiêu nói:

- Tả Uy Vệ điều động bốn vạn người đi ra ngoài, dỡ bỏ quân doanh bên ngoài cửa bắc U Châu, đến lúc đó tặng cho người của Lý Đại Bô đến đóng quân. Sau khi Lý Đại Bô đến, mặc kệ hắn mang theo bao nhiêu người cũng không nên đi kinh động, cứ khoản đãi bọn hắn. Mặt khác, Hoàn Tử Đan, ta mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì đến lúc đó nhất định phải mời được Lý Đại Bô vào trong thành cho ta.

- Dạ!

Hoàn Tử Đan chỉ vừa bị đánh quân trượng còn bị tổn thương không thể lập tức tiếp nhận nhiệm vụ, lúc này không khỏi có chút cao hứng. Cuối cùng hắn cũng không bị bỏ mặc, ít nhất vẫn còn nhiệm vụ để làm.

- Kim Lương Phượng, Tả Uy Vệ còn hai vạn người, ta giao hết cho ngươi, ngươi đưa người vào thành U Châu. Mặc kệ chuyện gì xảy ra, ngươi mang theo bọn họ tử thủ trong thành. Dù đại quân bên ngoài hoàn toàn bị diệt, ngươi cũng không được giết đi ra.

Tần Tiêu đem lệnh phù giao cho Kim Lương Phượng, lại nhìn Lý Giai Lạc nói:

- Lý Giai Lạc, dưới trướng của ngươi có năm vạn nhân mã, có hai nhiệm vụ. Thứ nhất sau khi bắt được Lý Đại Bô các ngươi đi thu phục quân đội hắn mang đến. Về phần dùng biện pháp gì thì là chuyện của ngươi. Thứ hai, đại bộ phận người Bắc Địch đến tấn công U Châu, ngươi cùng Chu Dĩ Đệ tách ra từ hai quân doanh đông cùng tây U Châu đánh giết bọn hắn.

Nhị tướng tiếp nhận lệnh phù liền lui xuống. Tần Tiêu nhìn vẻ mặt tràn đầy tin tưởng của mọi người, đứng dậy nói:

- Cuộc chiến này rất trọng yếu! Các huynh đệ, là thời điểm cho đám người man di nhìn xem sự lợi hại của chúng ta!

Mặc kệ Mặc Y không tình nguyện bao nhiêu, nhưng Tần Tiêu vẫn quyết định đưa nàng đi cùng Tử Địch và Dương Ngọc Hoàn đến Dịch Châu. Tần Tiêu lưu lại bồi ba nàng một ngày liền ngựa không dừng vó chạy về U Châu. Cuộc đại chiến sắp tới, hắn không muốn bởi vì việc tư mà chậm trễ quân tình đại sự. Nếu thật đánh trận, bất kể chuyện gì cũng có thể phát sinh. Hắn không muốn mình vì nữ nhân của mình mà bị phân tâm, chậm trễ làm ảnh hưởng thiên hạ đại sự của cả vương triều Đại Đường.

Mùng 8 tháng Chạp trời đầy mây, thời tiết cực lạnh. Nước tạt ra ngoài còn chưa đầy thời gian nén nhang đã bị đông cứng thành băng. Băng tuyết kết thành từng khối trên mái hiên, mặt đất đông cứng ngắc, tựa hồ còn dễ làm người bị trượt chân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau