PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 751 - Chương 755

Chương 751: Đại tiểu ma nữ (1)

- Mùa đông đông bắc thực sự lạnh đến tàn khốc ah, không chuẩn bị trước một chút, một mùa đông đủ làm sức chiến đấu của quân đội giảm mạnh. Dân chúng tổn thương giá rét hay chết cóng, chúng ta sẽ không đảm đương nổi. Từ giờ trở đi hẳn nên điều động dân chúng cùng đại quân chuẩn bị vật phẩm qua đông. Nhìn xem có thể mời Cao Lực Sĩ cùng Hà Bắc khâm sai Tống Khánh Lễ cùng nhau đến nghị sự hay không, việc này cần phải mời họ cùng tham gia bàn bạc.

Kim Lương Phượng cười cười:

- Đại soái, những việc này giao cho tôi đi xử lý. Chuyện gì đại soái cũng quấn vào người, còn cần trưởng sử như tôi làm gì? Đại soái nên trở về hao chút tâm tư nghĩ biện pháp làm sao đối phó hai tiểu ma tinh kia đi!

Tần Tiêu nghi hoặc nhíu mày nhìn hắn:

- Tiểu ma tinh gì? Có ý tứ gì?

Kim Lương Phượng cười ha ha:

- Đại soái trở lại trong phủ không phải sẽ hiểu rồi sao? Việc nhà, việc nhà, những người như chúng ta không tiện hỏi tới. Đại soái tự mình đi giải quyết thôi! Chư vị đồng liêu, đại soái hành quân trở về vất vả, chúng ta không nên đi quấy rầy, để cho hắn nghỉ ngơi vài ngày cho tốt. Hai ngày nữa chúng ta cùng nhau đến phủ đại đô đốc nghị sự.

Dứt lời Kim Lương Phượng cùng Lý Giai Lạc bọn họ cười vang chắp tay cúi đầu rời khỏi.

- Uy, uy uy...

Tần Tiêu liên tục kêu vài tiếng nhưng mọi người chỉ cười thoát đi thật nhanh.

Tần Tiêu không khỏi mắng thầm: Đám người các ngươi lại chơi trò bí mật với bổn nguyên soái? Việc nhà, việc nhà gì? Trong nhà chỉ có tiểu lão bà Mặc Y, còn có việc nhà gì chứ? Tiểu ma tinh, còn là hai người?

Trong lòng Tần Tiêu chợt động – chỉ ai đây?

Nghĩ đến đây hắn thúc ngựa đi nhanh về phủ.

Tới trước cổng phủ, Tần Ảnh bước lên tiếp cương ngựa, Tần Tiêu thấy thần sắc khác thường của hắn, không khỏi hỏi:

- Trong nhà có khách đến sao, hay xảy ra việc lạ gì?

Tần Tiêu nhìn vào binh sĩ bên cạnh, thần tình nghi hoặc cùng khó hiểu. Tần Ảnh vốn luôn không thích nói chuyện nhưng lại mười phần kinh dị nói:

- Chủ nhân, hôm nay tôi lại có thể nhìn thấy...hai vị Anh Dực tướng quân!

- Ah!

Tần Tiêu không để ý hình tượng hét thảm một tiếng, trong lòng cả kinh nói: Tiểu ma tinh, xem ra là xú nha đầu Tử Địch!

Xú nha đầu từ Sở Tiên sơn trang đi suốt mấy ngàn dặm đến U Châu sao?

Tần Tiêu vung tay đem roi ngựa ném cho Tần Ảnh, trực tiếp sải bước đi vào trong hậu viện, trong lòng thầm mắng: Xú nha đầu Tử Địch phiền toái kia, đã làm mẫu thân rồi còn hồ nháo như vậy. U Châu là quân trấn trọng yếu, nếu nàng gây ra tai vạ gì, thật không biết làm sao. Thật quá xằng bậy, nơi này là tiền tuyến chiến tranh!

Tần Tiêu dời đến nơi đây, đã xây dựng tường vây phân chia tiền trạch cùng hậu trạch.

Tiền trạch chuyên dùng làm việc quân sự, hậu viện là nhà ở tư nhân của hắn, phân chia thật rõ ràng. Diện tích phủ đại đô đốc rất rộng rãi, dù sao trước kia nơi này cũng được Tiết Nột khai phủ riêng cho mình. Hiện tại Tần Tiêu không khai phủ, còn lưu thật nhiều sân viện, có thể làm khách phòng sử dụng.

Mới vừa đi vào cổng hậu viện, Tần Tiêu chợt nghe được thanh âm tiếng cười giòn khúc khích:

- Khanh khách, hầu gia ca ca đã về rồi!

Tần Tiêu nhất thời ngây dại, đưa ánh mắt dời qua, ai nha, đó không phải là Dương Ngọc Hoàn sao?

Không ngờ nàng cũng tới!

Không đợi cho hắn kịp suy nghĩ, Dương Ngọc Hoàn đã vui sướng chạy tới trước mặt hắn. Nàng bổ nhào vào trong lồng ngực hắn, ôm chặt hắn, thì thào nói:

- Hầu gia ca ca, Ngọc Hoàn rất nhớ huynh đâu!

Tần Tiêu nhất thời cảm giác trong lòng có một đoàn ôn hương mềm mại đánh úp tới, không tự chủ được ôm nàng:

- Ngọc Hoàn, vì sao muội cũng tới đây?

Dương Ngọc Hoàn ngẩng đầu lên, có chút mất mát quyệt mồm nhìn hắn:

- Sao vậy, hầu gia ca ca không thích Ngọc Hoàn đến sao?

- Không phải, ta không phải ý tứ này...

Tần Tiêu vội vàng lộ ra khuôn mặt tươi cười an ủi nàng:

- Muội đi cùng Tử Địch sao?

- Phải!

Dương Ngọc Hoàn lập tức cười khúc khích, vùi đầu vào ngực hắn, thấp giọng nói:

- Chúng tôi đi thật lâu nha...ba tháng! Vừa cưỡi ngựa vừa ngồi thuyền, trên đường còn gặp phải du côn lưu manh khi dễ chúng tôi...thật vất vả mới đến U Châu đâu, mới đến hôm qua!

Nghe được lời nói này, trong lòng Tần Tiêu chợt nhói đau. Hắn ôm vai nàng nói nhỏ:

- A đầu ngốc, đường xa như vậy, dọc theo đường mưa gió sương tuyết mệt nhọc còn gặp phải người xấu, làm sao muội lại cùng Tử Địch hồ nháo chạy tới nơi đây chứ?

- Không phải đâu, hắc hắc!

Dương Ngọc Hoàn cúi đầu cười mờ ám:

- Lần này là muội xúi giục tứ nương mang theo muội cùng đi. Nàng do dự thật lâu đâu, không chịu đi. Muội liều mạng khóc thật lâu, cầu nàng mãi mới đáp ứng. Nàng còn nói hầu gia ca ca sẽ hung hăng mắng nàng, vì vậy vừa đưa muội tới U Châu nàng liền bỏ trốn.

Trong lòng Tần Tiêu đột nhiên cảm thấy vô cùng ấm áp. Một tiểu cô nương vừa biết yêu, lại chấp nhất cùng nhiệt tình như thế. Mấy ngàn dặm, lộ trình hơn ba tháng, xuyên qua châu huyện vượt Trường Giang Hoàng Hà, xem như đã đi vượt qua nửa Trung Hoa để gặp hắn.

Lực lượng mối tình đầu thật là đáng sợ!

Trong lòng Tần Tiêu không nhịn được rung động, nhẹ nhàng vỗ lưng Ngọc Hoàn thấp giọng nói:

- Yên tâm, ta không trách hai muội. Nhưng U Châu không thể so được với Giang Nam, rất nhiều chuyện phải tuân theo quy củ, bằng không sẽ dễ dàng phát sinh chuyện xấu. Hai muội nhất định phải nghe theo lời của ta mới dễ làm việc nga!

- Dạ, Ngọc Hoàn nghe lời, nhất định nghe lời, việc gì cũng nghe theo huynh!

Dương Ngọc Hoàn vui vẻ nhảy dựng lên:

- Chỉ cần hầu gia ca ca không đuổi muội về, nói gì muội cũng nghe cả, thật tốt quá! Lại có thể mỗi ngày ở chung một chỗ với hầu gia ca ca!

Tiếng hoan hô tràn ngập thanh xuân chân khí của Dương Ngọc Hoàn đem ánh mắt mọi người đều hấp dẫn tới. Mọi người bị vẻ ngây thơ nhiệt tình của nàng hấp dẫn thật sâu.

Huống chi ở U Châu một tiểu mỹ nhân xinh xắn như nàng thật sự chẳng khác gì lông phượng và sừng lân, có thể chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Tần Tiêu cười ha ha, nhìn thấy Dương Ngọc Hoàn vui vẻ, trong lòng cảm thán. Nói thật lúc ban đầu tận trong đáy lòng hắn chỉ đem tiểu cô nương xem là muội tử thậm chí là nhi nữ mà thương yêu. Nhưng chuyện tới bây giờ, tiểu cô nương đã thật sâu hấp dẫn hắn, chiếm cứ địa vị phi thường trọng yếu trong lòng hắn. Bởi vì vẻ hồn nhiên thẳng thắn của nàng lẫn vẻ quyến luyến sâu sắc kia khiến Tần Tiêu vô cùng cảm động, đồng thời không tự chủ được đã làm vị trí của nàng trong lòng hắn xảy ra chuyển biến.

Trong lòng Tần Tiêu nghĩ thầm: Tần Tiêu ta xem như thật có phúc, cả đời này lại có nhiều nữ tử tốt như vậy làm bạn! Tiên nhi thâm tình uyển chuyển, hiền thê lương mẫu, trong nhà có nàng hết thảy không lo; Thượng Quan Uyển Nhi tài hoa hơn người lại ái mộ ta, đồng thời còn có trí tuệ chính trị độc đáo, mang đến cho ta thật nhiều trợ giúp, là hồng nhan tri kỷ hiếm có; Mặc Y thâm tình điệu thấp, mẫu tính rất tốt, không chỉ có thể đi ra chiến trường cũng có thể ở nhà đảm đang; Tử Địch thẳng thắn hoạt bát, là mầm móng vui vẻ của gia đình, hơn nữa nhìn qua có vẻ giảo hoạt hồ đồ, kỳ thật chỉ là cãi bướng mà thôi.

Chương 752: Đại tiểu ma nữ (2)

Dương Ngọc Hoàn, một tiểu cô nương còn hồn nhiên ngây thơ, vì muốn ở lại với ta thề sống chết không tiến cung, hiện tại còn ngàn dặm xa xôi chạy tới U Châu. Ở trong lòng nàng nhìn qua ngoại trừ ta không còn chứa đựng được bất cứ chuyện gì. Bất kể là diễn kịch khi quân, hay ngàn dặm tầm tình, nàng đều không để ý!

Chỉ vì một nguyện vọng đơn giản “ở lại bên người hầu gia ca ca”!

Trên mặt Tần Tiêu nổi lên dáng cười thư tâm mà dịu dàng, kéo tay Dương Ngọc Hoàn hỏi:

- Ngọc Hoàn, đoạn đường này muội vất vả lắm đi?

- Vất vả nha!

Dương Ngọc Hoàn vẫn giống như lúc trước, nhẹ nhàng nắm tay Tần Tiêu nhảy hai bước, cười khanh khách:

- Nhưng bây giờ có thể vui vẻ như vậy, muội không còn nhớ rõ! Muội chỉ biết là từ hôm nay trở đi, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy hầu gia ca ca, toàn bộ mệt nhọc vất vả đều không còn đáng kể vậy!

Tần Tiêu mỉm cười, vỗ về đầu nàng nói:

- Ta không phải đã nói rồi sao, sẽ phái người về Giang Nam đón mọi người. Vì sao muội lại nóng vội như vậy đây, tự mình chạy đến. Như thế thật hay, làm Tiên nhi cùng Uyển nhi còn không vội chết? Còn có Tử Địch, nàng đi ra ngoài như vậy còn không sợ Khải Toàn cùng Khải Tát khóc vang mỗi ngày? Lần này xem như Tiên nhi hai nàng sứt đầu mẻ trán!

Dương Ngọc Hoàn nhất thời mở to mắt, tràn đầy hổ thẹn nói:

- Vậy sao...muội không nghĩ nhiều được như vậy! Tiên nhi tỷ các nàng sẽ thật sốt ruột, thật tức giận đi? Sau khi chúng tôi đến Ngạc Châu, tứ nương đã gởi thư trở về, nói cho Tiên nhi tỷ việc này. Tỷ ấy nói với muội...hẳn là không sao cả.

Tần Tiêu thoáng lắc đầu cười khổ:

- Ngọc Hoàn, lần này Tiên nhi hai nàng khẳng định sẽ bận tâm cùng sốt ruột. Ta lập tức viết thư về Sở Tiên sơn trang, nói cho họ biết hai muội đã bình an tới U Châu. Ít nhất phải báo cho họ biết tin bình an mới được. Muội ah, thật đúng là nhi đồng, ha ha!

Dương Ngọc Hoàn xấu hổ lẫn tự trách nhìn Tần Tiêu, thì thào nói:

- Hầu gia ca ca, muội biết sai lầm rồi! Muội chỉ nghĩ muốn mỗi ngày nhìn thấy huynh, không nghĩ thêm được điều gì khác! Hiện tại nghe huynh nói muội mới hiểu được nguyên lai muội thật sự rất tùy hứng, làm vậy nhất định sẽ làm các tỷ tỷ lo lắng cùng tức giận. Thật xin lỗi...muội thật sự không cố ý làm như vậy!

Tần Tiêu rộng lượng cười nói:

- Bỏ đi, Ngọc Hoàn, không trách muội. Ta sẽ viết thư cho Tiên nhi các nàng, nói rõ sẽ vô sự. Đúng rồi, Mặc Y cùng Tử Địch đâu, vì sao không thấy?

Dương Ngọc Hoàn nói:

- Tứ nương sợ huynh mắng nàng, luôn trốn trong khách điếm không dám tới. Sau khi tam nương về tới đã đón nàng về phủ, nhưng vừa rồi nàng nghe nói huynh đã về U Châu, lập tức kinh hoảng bỏ chạy ra ngoài...vì vậy tam nương phải đi truy nàng.

Tần Tiêu buồn cười, trong lòng nhủ thầm: Tử Địch thật sự ngốc nghếch đến đáng yêu!

- Ngọc Hoàn biết là khách điếm nào không?

- Biết nhé! Vừa mới đến U Châu muội cùng tứ nương đã ở đó.

- Đi, chúng ta cùng đi đón họ về!

Dương Ngọc Hoàn cười khanh khách, bởi vì Tần Tiêu ôm nàng đặt lên con ngựa hùng tráng của hắn. Nàng có chút khẩn trương dựa theo lời nói của Tần Tiêu nắm chặt yên ngựa, hai chân xỏ vào trong bàn đạp, sau đó còn sợ hãi vỗ vỗ cổ ngựa. Đạm Kim mã thật thông linh tính, còn ngẩng nhẹ đầu thở phì phì xem như chào hỏi nàng.

Dương Ngọc Hoàn cao hứng cười to:

- Thật vui vẻ ah, muội rốt cục được cưỡi ngựa vậy!

Tần Tiêu xoay người lên ngựa, ôm Dương Ngọc Hoàn trước ngực, đem dây cương giao trong tay nàng:

- Cầm đi, ta dạy cho muội làm sao chỉ huy con ngựa nên đi theo hướng nào.

- Oa, quá tuyệt vời! Thật thú vị, thật kích thích ah! Không ngờ ngồi cao tới như vậy!

Dương Ngọc Hoàn chẳng khác gì một con chim én nhỏ líu ríu kêu lên:

- Nha nha, nó động, động đâu! Hướng bên này đi nha!

Tần Tiêu cười vang, nắm tay nàng chỉ dạy cho nàng biết làm sao điều khiển ngựa.

Đạm Kim mã đi theo sự chỉ huy của nàng chậm rãi chạy ra cửa sau hậu viện. Dương Ngọc Hoàn lớn tiếng cười vui, có cảm giác thành tựu mười phần.

Ra khỏi phủ viện, Dương Ngọc Hoàn vừa khẩn trương vừa hưng phấn điều khiển ngựa đi ra đường lớn. Đạm Kim mã đi theo Tần Tiêu nhiều năm, được huấn luyện nghiêm chỉnh lại thông linh, Tần Tiêu cũng không hề lo lắng nó sẽ chạy loạn. Cho dù tiểu cô nương nhất thời không biết chỉ huy, Đạm Kim mã cũng sẽ tự mình phán đoán mệnh lệnh đúng sai mà làm theo hoặc thay đổi.

Dương Ngọc Hoàn nhìn thấy có chiếc xe ngựa chạy tới đối diện, kinh hoảng kéo dây cương kêu to:

- Oa, có xe đến đây, sắp đụng rồi! Quay đầu lại, quay đầu lại!

Đạm Kim mã thông minh tránh sang lề đường, tránh chiếc xe kia. Chỉ hận dây cương kéo quá mạnh khiến nó cảm thấy đau đớn.

Đại nguyên soái mang theo một tiểu cô nương cưỡi ngựa đi trên đường, tự nhiên hấp dẫn vô số ánh mắt. Mà tiểu cô nương còn xinh đẹp tuyệt mỹ lại hồn nhiên, khiến người càng nhìn chăm chú. Cũng may hình tượng của Tần Tiêu rất tốt, hành vi quang minh lỗi lạc cũng không hề cố ý che giấu, bằng không thật sự lại tuôn ra lời đồn đãi không hay.

Đi qua hai con đường, cuối cùng tìm tới khách sạn kia. U Châu cũng không nhiều khách điếm, Tần Tiêu muốn tìm cũng rất dễ dàng, chỉ cưỡi ngựa chừng nửa nén nhang là đến. Nhưng vì muốn chiếu cố hứng trí của Dương Ngọc Hoàn nên hắn xem như một lần huấn luyện cưỡi ngựa luyện tập kiên nhẫn.

Đến cửa khách sạn, Tần Tiêu xoay người nhảy xuống, Dương Ngọc Hoàn lại thản nhiên bổ nhào vào trong lồng ngực của hắn. Tần Tiêu giật mình hoảng sợ, cũng may kịp thời ôm lấy nàng, không khỏi trách cứ nói:

- Cẩn thận một chút chứ! Nếu ta không đón muội kịp thì làm sao bây giờ?

Dương Ngọc Hoàn tràn đầy tự tin nở nụ cười:

- Hầu gia ca ca nhất định có thể đón được muội, muội biết!

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười, trong lòng nói: Rốt cục tiểu cô nương tín nhiệm ta tới mức độ nào đây?

Hai người cùng đi vào khách điếm, Dương Ngọc Hoàn vô cùng hưng phấn đi phía trước dẫn đường, chạy chậm lên lầu hai dẫn Tần Tiêu đi tới trước một khách phòng.

Tần Tiêu đi tới trước cửa phòng, nghe được bên trong có thanh âm thì thào nói chuyện, không khỏi buồn cười, thật đúng là ở trong này!

- Đốc...đốc...

Tần Tiêu gõ cửa.

- Ai nha?

Là thanh âm của Mặc Y.

Tần Tiêu ho khan một tiếng:

- Điếm tiểu nhị, đến đưa nước trà.

- A, người kia đến đây...

Lập tức nghe được tiếng la hoảng của Tử Địch.

Mặc Y đi ra mở cửa, nhìn Tần Tiêu áy náy cười:

- Lão công, huynh đừng nóng giận, việc này...

- Không có, không tức giận.

Tần Tiêu đi vào phòng, quay người đóng cửa, thoáng nhìn vào trong, Tử Địch sợ hãi rúc vào góc giường, đang trùm mền trừng đôi mắt to có chút sợ hãi nhìn Tần Tiêu.

- Sao vậy, ta rất đáng sợ sao?

Tần Tiêu cười đi tới cạnh giường.

Tử Địch cảnh giác lui về phía sau:

- Huynh đừng tới đây nga! Huynh đừng trách muội, chẳng qua hiện tại muội lập tức quay về Giang Nam thôi! Muội chỉ đem Ngọc Hoàn đưa tới cho huynh, huynh...huynh đừng mắng muội! Muội lập tức đi về!

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt nhận chân của Tử Địch, không khỏi nở nụ cười.

- Tử Địch, nguyên lai muội cũng sợ bị mắng?

Tử Địch khẽ hừ một tiếng, quay đầu sang một bên.

Chương 753: Diễm phúc khôn cùng (1)

- Chẳng lẽ muội luôn nghĩ ta chỉ biết chửi mắng muội sao? Hay là muội cho rằng lão công như ta thật sự chưa bao giờ hiểu được yêu thương lão bà của mình? Hay là muội luôn cho rằng ở trong lòng ta muội thật sự không có địa vị?

Tử Địch nhẹ nhàng xoay đầu lại, liếc mắt nhìn Tần Tiêu, sau đó ôm đầu gối cúi thấp đầu thì thào nói:

- Vốn là như vậy thôi...

Vẻ mặt Tần Tiêu ôn nhu nhìn nàng, nhẹ giọng nói:

- Kỳ thật ta cũng rất nhớ muội.

Thân hình Tử Địch thoáng run lên, ngẩng đầu nhìn Tần Tiêu, già mồm nói:

- Gì chứ, lời này mà có người tin sao? Huynh nhớ Tiên nhi, Uyển nhi cùng Ngọc Hoàn thì còn có người tin, nhớ muội sao? Ai mà tin...

Tần Tiêu chuyển người ngồi gần nàng một chút, ôm nàng vào trong lòng, rõ ràng nhận chân nói:

- Ta nói thật.

Tử Địch ngơ ngẩn nhìn Tần Tiêu, sững sờ chốc lát, đột nhiên bổ nhào vào trong lồng ngực của hắn, ôm chặt lấy hắn.

- Hắc hắc, kỳ thật, muội cũng rất nhớ huynh...cùng tỷ tỷ!

Trước khi về phủ, Tần Tiêu ở trong khách điếm mượn giấy bút viết thư, nhờ dịch quán đưa tới thứ sử Giang Châu phủ, sau đó tiếp tục mời thứ sử chuyển giao về cho người nhà của mình. Cách biệt gặp lại, bữa tối ăn cơm thật náo nhiệt. Tần Tiêu nghe Tử Địch thật sinh động kể lại chuyện hài tử trong nhà, lúc nào cũng cất tiếng cười to, giống như được tận mắt chứng kiến hài tử đáng yêu của mình. Trong bữa ăn đương nhiên là tiếng cười tràn đầy, người trong nhà đều vô cùng cao hứng.

Dương Ngọc Hoàn ngồi cạnh Tần Tiêu, không ngừng gắp thức ăn cho hắn, còn nói:

- Hầu gia ca ca phải ăn nhiều hơn một chút, ở bên ngoài đánh giặc khẳng định thật vất vả, thật vất vả! Tiên nhi tỷ bọn họ đều thường nói, lão công ở ngoài hành quân đánh giặc, có thể ăn một bữa cơm ngon, ngủ một giấc bình yên thật không dễ dàng!

Tử Địch phá hư cười rộ lên:

- Oa ha ha, Ngọc Hoàn gọi huynh ấy là lão công nha, mọi người có nghe hay không!

Dương Ngọc Hoàn nhất thời đỏ mặt, căm giận trừng mắt lườm Tử Địch:

- Tứ nương nói gì đây? Muội rõ ràng gọi là hầu gia ca ca thôi! Muội chỉ là mượn lời nói của Tiên nhi tỷ, thật là, chỉ biết khi dễ giễu cợt muội!

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Tuy rằng có khổ một chút, nhưng không đến nỗi khoa trương như vậy. Dù khổ dù mệt, đãi ngộ đại nguyên soái như ta thật không tệ lắm. Chân chính chịu khổ chính là các tướng sĩ, chân chính đáng thương cũng là dân chúng chịu khổ bị nạn mà thôi.

Dương Ngọc Hoàn tự hào nở nụ cười, dựng ngón cái:

- Hầu gia ca ca là quan tốt nhất!

Tử Địch gõ bát, nhìn Tần Tiêu nói:

- Uy, huynh dự tính khi nào mới đi đón Tiên nhi, Uyển nhi cùng các hài tử đây? Huynh làm cha làm chồng, vì sao chưa bao giờ chịu nhắc tới việc này chứ? Tỷ tỷ, huynh ấy có phải có tân hoan ở đây hay không?

Mặc Y oán trách trừng mắt nhìn nàng:

- Lại đang nói bậy. Mỗi ngày lão công bận rộn việc quân sự chính trị sứt đầu mẻ trán, chỉ có muội vừa tới liền ngột ngạt. Muội cho rằng huynh ấy không muốn sớm đón mọi người đến hay sao?

- Phải đó, Tử Địch. Kỳ thật mỗi ngày ta nằm mơ đều mơ thấy mọi người cùng bọn nhỏ.

Tần Tiêu khẽ thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói:

- Nhưng hiện tại bản thân ta gánh nặng trách nhiệm, không dám bởi vì việc tư phân tâm quá nhiều. Huống chi hiện tại U Châu lại là mảnh đất phi thường, thế cục không ổn định. Nói không chừng sẽ phải đánh trận, biến thành hỗn loạn. Nếu đem mọi người đón tới đây sẽ phải chịu hãi hùng lo lắng hay sao? Hai muội đó, hai ngày nữa ta cũng phải tìm chỗ đưa hai muội đi qua ổn định, không thể ở lại U Châu.

- A?

Dương Ngọc Hoàn cùng Tử Địch nhất thời kinh hãi kêu lên:

- Vì sao?

Tần Tiêu khoát tay cho các nàng ngồi xuống, nói:

- Ta làm đại soái một ngày mười hai canh giờ chí ít đã có bảy canh giờ không ở nhà. Đôi khi còn phải mang binh xuất chinh, vừa đi thì mười ngày nửa tháng, sau này dù đi ra ngoài mấy tháng cũng bình thường. Các nàng ở trong này ai tới chiếu cố đây? Hơn nữa tuy rằng sẽ không xảy ra vấn đề gì, thế nhưng ở trong quân doanh dù sao đều là nơi ở của nam nhân, các nàng sẽ thật nhiều bất tiện! Hơn nữa binh vô thường thế thủy vô thường tình, loại địa phương như quân trấn nói không chừng có khi nào sẽ rơi vào tay giặc, hoặc là vì chiến lược mà phải buông tha. Đến lúc đó để các nàng rơi vào trong tay quân địch, vậy...

- A, a, không thể nào?

Dương Ngọc Hoàn kinh hoảng kêu lên:

- Muội phải đi theo bên cạnh hầu gia ca ca, nơi nào cũng không đi!

Tần Tiêu cười khổ:

- Như vậy sao được đây? Ta phải cưỡi ngựa ra trận đánh giặc, chém đầu địch nhân, muội cũng đi theo sao?

Thân thể Dương Ngọc Hoàn khẽ run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời sợ hãi trắng bệch. Tử Địch rầu rĩ thở dài một hơi:

- Được rồi, huynh dự tính dàn xếp chúng tôi ở đâu?

Tần Tiêu thoáng suy tư một lúc, nói:

- Bên dưới U Châu đại đô đốc phủ có tám châu, hậu phương yên ổn nhất chính là Dịch Châu. Hơn nữa khí hậu phong cảnh nơi đó thật không tệ, hai nàng có thể ở lại nơi đó. Ta sẽ phân phó thứ sử Dịch Châu một tiếng, sẽ an bài chỗ ở cho các nàng thỏa đáng. Hai nàng xem thế nào?

Dương Ngọc Hoàn bĩu môi, nhìn qua Tử Địch. Tử Địch rầu rĩ gật đầu:

- Vậy được rồi, huynh đều đã an bài chúng tôi còn có thể thế nào đây?

Dứt lời mải miết bới cơm ăn.

Tần Tiêu an ủi cười nói:

- Đừng như vậy, ta sẽ thường xuyên đi thăm hai nàng. Bất kể là đi tuần tra hậu phương hoặc là mang binh tập luyện ta đều thường xuyên đến Dịch Châu, nơi đó cũng có hành dinh quân cơ dành cho nguyên soái Hà Bắc. Ta để cho họ thu xếp hai nàng đến ở địa phương cách hành dinh không xa, ta có rảnh sẽ đi qua thăm hai nàng!

Tử Địch thở dài một hơi, phờ phạc nói:

- Ngọc Hoàn, thế nào, xem ra chẳng khác gì ở lại Giang Nam thôi!

Dương Ngọc Hoàn cũng có chút mất hứng:

- Đúng vậy ah, vốn nghĩ có thể gặp mặt hầu gia ca ca mỗi ngày đâu, lần này thật không biết đợi bao lâu mới có thể gặp mặt một lần.

Tần Tiêu cười cười:

- Ăn cơm, ăn cơm! Hai người vừa tới dù sao cũng ở lại nơi này mười ngày nủa tháng nói sau, được rồi chứ? Dù sao ta mới mang binh ra ngoài trở về, trước mắt cũng không bề bộn công việc, thật sự có thể bồi hai người một chút. Hơn nữa cũng cần có thời gian an bài bên Dịch Châu thôi!

- Vậy thì tốt, hì hì!

Dương Ngọc Hoàn dù sao là tiểu cô nương, lập tức liền vui vẻ:

- Ngày mai muội còn muốn cưỡi ngựa! Muốn cưỡi ngựa trên thảo nguyên!

Tử Địch liếc mắt nhìn Tần Tiêu, có chút rầu rĩ không vui. Mặc Y nhìn thấy cũng không nói chuyện, chỉ lo ăn cơm.

Cơm nước xong, Tần Tiêu an bài nha hoàn thu xếp cho Dương Ngọc Hoàn cùng Tử Địch đi tắm, tẩy rửa mệt mỏi. Mặc Y cùng hắn đi vào phòng, ngồi vào cạnh hắn có chút lo lắng nói:

- Lão công, muội lo lắng Tử Địch sẽ không cam lòng.

- Muội cũng đã nhìn ra?

Tần Tiêu có chút bất đắc dĩ cười khổ nói:

- Nha đầu kia ah, trong lòng khẳng định đang nghĩ muốn giống như muội, cùng ta ra trận giết địch trà trộn trong quân lữ. Mấy năm qua nàng thay đổi rất nhiều, hiểu được thu liễm cùng suy nghĩ cho người khác, dù sao cũng đã làm mẹ, khác biệt với bản tính thẳng thắn ngây ngô trước kia rất lớn.

Chương 754: Diễm phúc khôn cùng (2)

- Tiểu tâm tư này của nàng nếu không thể giải quyết, thường thường chôn sâu trong lòng, với tính tình của nàng khó tránh sẽ có lúc làm bậy chọc ra cái sọt gây khó cho ta đâu!

- Xem ra lão công cũng nghĩ giống như muội.

Mặc Y nói:

- Muội tử của muội sao, muội hiểu biết vô cùng, nàng khó được có chút tâm tư, nhưng một khi đã nhận thức chuyện gì thì nhất định sẽ làm cho được. Lần này nàng lấy danh nghĩa đưa Ngọc Hoàn đến đây, kỳ thật là chính bản thân nàng cũng muốn đến, dù sao nàng muốn ra trận cũng không phải lần đầu tiên. Lão công nhìn xem, có thể giải quyết vấn đề này không?

Tần Tiêu nhìn Mặc Y, kinh ngạc nói:

- Muội không phải muốn nói cần làm như vậy?

Mặc Y che miệng nở nụ cười:

- Vấn đề hẳn là không lớn đi? Bộ dạng hai tỷ muội giống nhau, ngẫu nhiên thay đổi sắm vai đối phương một chút sẽ không dễ dàng bị người nhận ra nga?

- Vậy không tốt đâu!

Tần Tiêu có chút ngạc nhiên nói:

- Lần này sao muội lại nghĩ ra chủ ý tệ như vậy đây?

- Vậy đi, lão công!

Mặc Y ngồi lên đùi Tần Tiêu, có chút làm nũng nói:

- Kỳ thật trong lòng muội vẫn rất thương muội muội, nhìn thấy nàng không vui, trong lòng muội cũng không thoải mái. Trước mắt cũng không có chiến sự gì, để cho nàng cưỡi ngựa mặc giáp đi theo bên cạnh huynh lắc lưu tỏ tỏ uy phong, xem như thỏa mãn tiểu tâm tư của nàng. Nàng là người không có chí lớn, chỉ có chút lòng hiếu kỳ, lão công thỏa mãn nàng một chút thôi!

- Được!

Tần Tiêu vòng tay ôm Mặc Y:

- Mặc Y nữ hiệp xưa nay chưa từng mở miệng xin người khác giúp đỡ đều thay nàng nói hộ, ta còn dám không nể tình sao? Hai ngày này cần duyệt binh, ta mang theo vị “Tướng quân du kích” cùng “Tướng quân Anh Dực – phu nhân đại soái” cùng đi ra ngoài lưu loan đi. Xem như đạt tới tâm nguyện của nàng, miễn cho nàng ngày sau vì chuyện này mà luôn canh cánh trong lòng.

- Cảm ơn lão công!

Mặc Y vui vẻ ôm Tần Tiêu hôn một cái.

Tần Tiêu cười hăng hắc xấu xa, một bàn tay vuốt ve trên người Mặc Y, tiến đến bên tai nàng nói:

- Ta chiếu cố hai tỷ muội như vậy, có được ưu đãi gì hay không đây?

- A, huynh muốn làm gì?

Mặc Y mị nhãn như tơ nhìn Tần Tiêu, chỉ vào mũi hắn:

- Lại muốn ba người cùng giường?

Tần Tiêu cười xấu xa:

- Vì sao muội lại nói “lại” đâu, trước kia chúng ta thường xuyên như vậy sao?

- Xấu lắm, ba hoa!

Mặc Y xấu hổ đỏ mặt, ôm lấy cổ Tần Tiêu nỉ non nói:

- Muội muội đến đây, muội thật sự rất vui vẻ. Cùng nàng cùng thờ một chồng muội không hề có chút oán hận cùng ghen tỵ. Cho dù ngủ chung trên giường lớn muội cũng không cảm giác khác thường hay xấu hổ. Lão công, đôi hoa tỷ muội chúng tôi đây có phải kiếp trước sinh cùng một nhánh cây hay không đây?

- Kiếp trước hai nàng là một đôi bấc đèn cùng một tâm!

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Bị Phật Như Lai buộc chung một chỗ, một đời một thế không chia lìa. Như Lai đặt cho mỗi người một cái tên. Một người tên Thanh Hà, một người tên Tử Hà. Đến cuộc đời này hai người vẫn sẽ không chia lìa, mà ta chính là dầu thắp vĩnh viễn không khô cạn, tự nhiên bấc đèn cũng vĩnh viễn không tắt, vĩnh viễn không chia lìa!

- Chuyện xưa này khẳng định thật êm tai.

Mặc Y khẽ dựa lên đầu vai Tần Tiêu, thì thào nói:

- Buổi tối huynh kể lại cho tỷ muội chúng tôi nghe chuyện xưa này, được không?

Tần Tiêu nhẹ vỗ về lưng Mặc Y, nói nhỏ:

- Tốt! Đây là một chuyện xưa thật kinh điển thật cảm động, tên là Đại Thoại Tây Du...

Buổi tối tỷ muội hai người vui tươi hô to gọi nhỏ chen lên một giường, kích động cười khanh khách, ôm thành một đoàn. Giống như nhiều năm trước khi Tần Tiêu vừa gặp hai nàng, hai tỷ muội ghé tai lặng lẽ thì thầm, lúc nào cũng vang lên tiếng cười khúc khích. Tần Tiêu nằm một bên đọc sách, quay đầu nhìn hai nàng nói:

- Người đã mấy chục tuổi còn giống như tiểu cô nương. Tử Địch, muội chen qua nơi này một mình Ngọc Hoàn nằm ngủ sẽ sợ hãi thì sao bây giờ?

- Làm ơn đi, cái gì mà mấy chục tuổi, đừng nói khó nghe như vậy được không? Bổn cô nương chỉ mới hơn hai mươi mà thôi!

Tử Địch lập tức lớn tiếng tranh luận:

- Nếu huynh lo lắng cho Ngọc Hoàn muội muội thì đi qua bồi nàng ngủ đi ah! Hì hì, dù sao huynh là đại dâm tặc, không chỉ mới khi dễ một hai nữ tử đàng hoàng mà thôi đâu.

- Phải đó, đúng vậy, cũng không biết là ta khi dễ nữ tử đàng hoàng hay nữ tử đàng hoàng đem ta khi dễ đâu.

Tần Tiêu cười nói:

- Sau đó gạo đã thành cơm ván đã đóng thuyền, ta chỉ phải chịu đựng khuất nhục cưới một tứ bất tượng.

- Huynh nói cái gì! Nói cái gì!

Tử Địch nhất thời giận dữ nhảy ra khỏi mền nhào tới kéo mạnh Tần Tiêu ngã xuống.

Tần Tiêu cười vang, ném sách chọt lét nàng. Tử Địch vừa cười to vừa trốn tránh cầu viện:

- Tỷ tỷ, động thủ đi chứ! Hôm nay nhất định phải hung hăng sửa chữa xú nam nhân này, xuất ra uy phong ngày xưa của chúng ta, để cho hắn phải thỉnh cầu tha thứ mới được!

Mặc Y cũng không hề xấu hổ cười khúc khích nhào tới.

Hai tỷ muội lập tức lấy ra bản lĩnh cùng Tần Tiêu liên tục đối chiến.

Đến nửa đêm Tần Tiêu chui ra khỏi mền, thở một hơi dài, cầm chén nước đặt đầu giường uống cạn. Hai tỷ muội thở hổn hển nằm rũ một bên, đều nhìn nhau bật cười khanh khách.

Tần Tiêu hai tay ôm hai đại mỹ nhân nhi, tự hào nói:

- Thế nào hoa tỷ muội bảo bối, uy phong của lão công không giảm năm đó đi?

Tử Địch cười hắc hắc, ánh mắt cong lên thành vầng trăng non, toàn thân chui lên người Tần Tiêu nũng nịu nói:

- Cũng như xưa vậy, không có gì trở ngại.

Mặc Y nói:

- Lão công, hoàng đế tứ hôn Ngọc Hoàn, huynh dự tính khi nào cưới nàng vào cửa? Hình như nàng đã sắp được mười lăm tuổi rồi đó!

- Đây không phải vấn đề tuổi tác.

Tần Tiêu nói:

- Hai muội chẳng lẽ không phát hiện tính tình của Ngọc Hoàn vẫn còn là hài tử sao? Hiện tại còn chưa thích hợp biến nàng thành thiếu phụ, đối mặt thật nhiều sự thật cùng mối quan hệ phức tạp như thế. Cứ để cho nàng tận tình hưởng thụ cuộc sống hiện giờ, hưởng thụ đầy đủ niềm vui, chẳng lẽ không tốt sao? Hiện tại nàng là một nhi đồng cực kỳ dễ thỏa mãn, trong đầu tràn đầy mộng ảo cùng hồn nhiên, đang chậm rãi hưởng thụ mối tình đầu của mình. Nếu để cho nàng chấm dứt giai đoạn này đối mặt với củi gạo mỡ muối cùng nhi đồng, chẳng phải là quá tàn nhẫn?

Tử Địch nhất thời phẫn nhiên véo Tần Tiêu:

- Huynh bất công, nhẫn tâm, đầy ý xấu! Năm đó muội cũng khờ dại rực rỡ, vì sao không thấy huynh thương hương tiếc ngọc, lập tức đem muội đẩy vào hố lửa? Hiện tại muội thật hối hận nha! Muội còn chưa hưởng qua mối tình đầu đã biến thành lão bà của người ta, ô ô ô! Tỷ tỷ, muội thật mạng khổ!

Mặc Y không nhịn được bật cười khanh khách:

- Nha đầu ngốc, muội không phải là không có tình đầu, chỉ là có mà còn không biết. Hơn nữa thẳng cho tới hôm nay muội vẫn sống trong mối tình đầu, biết không?

Tử Địch ngây ngô hỏi:

- Có sao? Vì sao muội không biết? Tỷ tỷ, ý của tỷ là xú nam nhân này sao?

Chương 755: Nguyên soái thật khó làm (1)

Tần Tiêu cười ha ha:

- Phải đó, xú nha đầu. Muội cũng giống như Ngọc Hoàn, đều yêu xú nam nhân này thôi. Nhưng Ngọc Hoàn là ôm mộng ảo khát khao mối tình đầu, muội sao, ôm nhi đồng kéo tã mối tình đầu!

- Muội bóp chết huynh!

Tử Địch giận dữ, nghiêng người ngồi trên bụng Tần Tiêu, lớn tiếng kêu gào:

- Tỷ tỷ hỗ trợ, hôm nay nhất định phải hung hăng trị xú nam nhân chuyên tai họa cho thiếu nữ đàng hoàng này!

Sáng sớm hôm sau Tử Địch đã thức dậy rất sớm, cầm đèn soi gương, mặc vào giáp trụ. Tần Tiêu cùng Mặc Y đều bị nàng đánh thức, hai người đều mắng:

- Thật ngốc nghếch!

Tử Địch tự mình say mê ngắm nghía trước gương, tự đánh giá chính mình, càng nhìn càng vừa lòng. Sau đó lại phủ áo tơi đội đầu khôi, mang theo Thuần Quân kiếm, soái ngây người!

Ăn xong bữa sáng Tần Tiêu cũng đúng hẹn thỏa mãn tâm nguyện của nàng, cùng nàng cưỡi ngựa đi tới quân doanh trung quân trong thành, xét duyệt quân binh tập luyện. Tử Địch hưng phấn hoa chân múa tay vui sướng, hai má đỏ bừng. Nghe các binh sĩ cùng rống to, nhìn thật nhiều kỵ binh đi qua đi lại bắn tên, nàng không nhịn được xúc động muốn đi lên ra tay, cũng may bị Tần Tiêu ngăn cản lại.

- Công phu mèo quào của muội đừng làm người phát hiện ra. Võ nghệ giang hồ không giống như đối chiến trong binh. Tỷ của muội cũng chưa từng đánh nhau trước binh sĩ, chỉ vì sợ làm xấu mặt.

Tần Tiêu không chút lưu tình xối nước lạnh, cuối cùng làm nàng dập tắt ý niệm trong đầu.

Đi dạo trung quân chừng canh giờ, sau khi sắp xếp xong công việc, Tần Tiêu quay về phủ đại đô đốc. Tử Địch đã qua một hồi nghiện, lập tức chạy tới hậu viện tìm Mặc Y cùng Dương Ngọc Hoàn kể lại kinh nghiệm của mình.

Bên trong phủ đại đô đốc, Kim Lương Phượng đang mải miết xử lý một ít quân vụ, nhìn thấy Tần Tiêu đi vào tiến lên đón chào.

- Đại soái, hôm nay Hoàn Tử Đan đến tìm ta.

Sắc mặt Kim Lương Phượng có chút khác thường.

Tần Tiêu nháy mắt:

- Hắn tìm ngươi đâu có chuyện gì liên quan tới ta?

- A, hắn đến xin được nhận phạt.

Kim Lương Phượng nói:

- Lần trước xuất chinh bởi vì hắn vi phạm quân lệnh tự mình chủ trương tiêu diệt đội quân tiên phong Khiết Đan, về sau làm đánh mất một lần phục kích tuyệt hảo tiêu diệt đại bộ phận binh lực Khiết Đan, hắn vì chuyện này đến xin được trị tội.

Tần Tiêu thản nhiên đi tới bên ghế ngồi xuống:

- Vậy ngươi y theo quân lệnh phán xử là được. Ngươi là hành quân trưởng sử, là quân sư, quân hình hẳn phải do ngươi phê chỉ thị, không cần phải hỏi ta.

Kim Lương Phượng thoáng cười, tiến lại gần thấp giọng nói:

- Theo như luật đây là phải chém. Đại soái quả thật bỏ được một hổ tướng như vậy cùng đồ đệ tốt như thế?

- Vậy cũng không có biện pháp, quân lệnh như núi thôi!

Tần Tiêu nói:

- Chẳng lẽ mở trường hợp đặc biệt cho hắn? Nếu như thế này ngày sau ai sẽ nghe theo quân lệnh đây?

- Theo ta thấy, lần này mặc dù hắn có tội nhưng vẫn có công. Tội cùng công bù đắp, tội không đáng chết.

Kim Lương Phượng như có thâm ý nhìn Tần Tiêu, nói:

- Quân lệnh kỷ luật, tự nhiên phải tuân thủ thật nghiêm chỉnh không cho phép làm trái. Nhưng thưởng phạt phân minh cũng đồng dạng trọng yếu. Bằng không các tướng sĩ chẳng phải sẽ cho rằng chúng ta dụng hình khắc nghiệt, chỉ nhìn thấy sai lầm mà không thấy công lao sao?

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt biến hóa kỳ lạ của Kim Lương Phượng, trong lòng thầm cười: Lão gia hỏa này, xem ra đã hiểu rõ tâm tư của ta thôi. Ta không tiện xử trí Hoàn Tử Đan mới đẩy hắn cho ngươi, ngươi xử lý như vậy vừa chiếu cố kỷ luật quân đội vừa chiếu cố tâm tư mặt mũi của ta cùng Hoàn Tử Đan, quả nhiên là một lão hồ ly xuất sắc ah, ta càng ngày càng thích hợp tác làm việc với ngươi.

- Vậy trưởng sử đại nhân tự mình nhìn xem mà xử lý đi.

Tần Tiêu làm ra bộ dạng như thờ ơ, cầm sổ con trong tay tùy ý lật xem:

- Bất kể xử lý như thế nào quan trọng nhất là phục chúng, hợp lý.

Kim Lương Phượng mỉm cười:

- Qua thêm hai ngày đại soái triệu tập các tướng quân cùng đồng liêu nghị sự, khi đó chúng ta tiếp tục kết án hắn thế nào? Đến lúc đó xem như tổng kết cuối năm, còn cần thưởng phạt, vừa lúc thực hiện cùng một lúc. Hiện tại trước hết để cho hắn giữ nguyên chức vụ làm việc lập công chuộc tội.

- Được.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn qua Kim Lương Phượng, ánh mắt hai người chạm nhau, lòng hiểu mà không nói chỉ bật cười.

Đến giữa trưa, Tần Tiêu xử lý xong một ít sổ con quân vụ, sau đó rời khỏi phòng nghị sự chuẩn bị vào hậu viện ăn cơm trưa cùng Mặc Y các nàng. Hai ngày này công việc cũng không quá bận rộn, Tần Tiêu đặc biệt rút thời gian bồi Dương Ngọc Hoàn cùng Tử Địch. Hai a đầu ngốc từ xa xôi ngàn dặm đi tới U Châu, xem như tình thâm ý trọng vô cùng. Mỗi khi nghĩ tới các nàng trong lòng Tần Tiêu không nhịn được cảm thấy mềm mại, trên mặt bất tri bất giác hiện lên vẻ mỉm cười.

Vừa mới đi vào hậu viện, liền nhìn thấy Tần Ảnh ngày thường vẫn luôn ở chuồng ngựa không hề động đậy lại đứng ngay cạnh cửa viện, giống như có ý chờ đợi Tần Tiêu.

- Chủ nhân.

Tần Ảnh cúi đầu, thập phần khiêm cung.

- Ta đã nói qua với ngươi thật nhiều lần, đừng nên gọi ta là chủ nhân. Gọi đại soái, tướng quân, đại đô đốc đều được.

Tần Tiêu nhìn hắn, diễn cảm có chút cổ quái, liền hỏi:

- Có chuyện gì tìm ta sao?

- Có...

Tần Ảnh có chút ấp úng ngập ngừng.

- Sự tình gì cứ nói thẳng đi.

Ngữ khí của Tần Tiêu thản nhiên.

Tần Ảnh ngẩng đầu nhìn Tần Tiêu, đột nhiên quỳ xuống dập đầu nói:

- Ảnh Tử muốn cầu đại soái một việc!

Tần Tiêu thoáng cau mày:

- Có sự tình gì đứng lên nói chuyện là được. Ngươi nằm úp sấp như vậy nói gì ta cũng nghe không được rõ ràng. Chẳng lẽ muốn ta cùng gục xuống với ngươi hay sao?

Tần Ảnh thoáng sững sờ, lúc này mới đứng lên, trong ánh mắt nhấp nháy ánh sáng khác thường, nhận chân nói:

- Đại soái, Ảnh Tử muốn cầu xin ngài có thể đừng giết hết người Khiết Đan hay không?

Tần Tiêu hơi có chút kinh dị nhìn Tần Ảnh, trong lòng nghĩ thầm: Hắn vẫn còn nhớ rõ mình là người Khiết Đan, hơn nữa theo thói quen của người thời sau mà nói hắn cũng là một hoàng tử. Nhiều năm qua Khiết Đan chỉ lưu lại cho hắn đau xót cùng phẫn nộ vô tận. Nhưng hiện tại hắn vẫn cầu tình cho Khiết Đan. Hán tử này thật sự có thể xem là người có tình có nghĩa.

Tần Tiêu thản nhiên nói:

- Ta khi nào đã nói qua muốn giết hết người Khiết Đan đây? Đây là quân quốc đại sự, ngươi biết cái gì, không nên đi nghị luận.

Dứt lời Tần Tiêu chuẩn bị nhấc chân rời đi.

Tần Ảnh đột nhiên lóe thân chắn ngang trước mặt Tần Tiêu, liền quỳ bái xuống, ánh mắt nóng bỏng nhìn lên Tần Tiêu, một tay đặt chéo trên ngực nhận chân nói:

- Đại soái, Ảnh Tử tuy rằng địa vị hèn mọn nhưng trong lòng tôi vẫn còn nhớ rõ tôi là người Khiết Đan. Cũng giống như người Trung Nguyên, tôi cũng yêu đồng bào cùng quốc thổ của tôi. Tuy rằng Khiết Đan rất có lỗi với tôi, nhưng đây chẳng qua là một ít người! Tuy rằng Khiết Đan mạo phạm uy nghiêm của Đại Đường, nhưng cũng chỉ là do một số người vì ham muốn cá nhân cùng ích lợi mà phát động xâm lược!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau