PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 746 - Chương 750

Chương 746: Liêu Đông châu chấu quân (2)

Trong lòng Hoàn Tử Đan chợt tỉnh ngộ, hổ thẹn ôm quyền đáp:

- Mạt tướng hiểu được, mạt tướng...hổ thẹn, xin đại soái thứ tội! Mạt tướng nhất định lập công chuộc tội, đem nhiệm vụ hoàn thành hoàn mỹ.

Tần Tiêu thoáng cười:

- Đại trượng phu nói ra nhất định phải làm được, đừng làm thủ hạ huynh đệ ngươi xem thường ngươi, đi thôi!

- Dạ!

Hoàn Tử Đan nghiêm túc lên tiếng, mang theo thủ hạ chạy vội về hướng đông bắc.

Trong lòng hắn giờ mới hiểu được vì sao Tần Tiêu không cho phép hắn tùy ý khai chiến với quân đội Khiết Đan, bởi vì làm vậy rất có thể sẽ đả thảo kinh xà, sai sót chiến cuộc tốt nhất.

Trước mắt hắn đã giết hại hai ngàn tiên phong Khiết Đan, rất có thể làm cho đại quân Khiết Đan thức tỉnh, sẽ làm đại quân gặp phải khó khăn chiến thắng nhiều hơn. Trong lòng hắn thật hối hận, liên tục mắng chửi mình: Ngu ngốc! Đầu heo!

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa suy tính một trận, sau đó hạ lệnh:

- Truyền lệnh binh, đi báo cho trung quân Lý Tự Nghiệp cho họ chiếm lĩnh địa lợi Loan Hà hà cốc, chuẩn bị cuộc chiến phục kích; khinh kỵ binh của Đỗ Tân Khách tiến đến khuyên giải nơi giao giới với Hề tộc; Thạch Thu Giản mai phục giữa đội ngũ của Lý Tự Nghiệp cùng Đỗ Tân Khách tùy thời chuẩn bị tiếp viện, làm tiếp ứng cho tam quân.

- Dạ!

Vài tên truyền lệnh binh thám báo lập tức thúc ngựa rời đi báo tin.

Tần Tiêu nhìn nhìn sắc trời, mặt trời đỏ đang lên cao. Các tướng sĩ mệt nhọc một đêm, vì vậy hắn hạ lệnh nghỉ ngơi một canh giờ, nếm qua điểm tâm sau đó lại khởi hành.

Một vạn Hổ Kỵ sư đương nhiên còn có nhiệm vụ khác. Theo thế cục lớn mà xem, hiện tại ngược lại là Đường quân đảm nhiệm làm du kích, chuyên rình rập cướp đoạt. Vì muốn làm người Khiết Đan càng thêm e ngại chiến thuật du kích này, từ nay về sau Tần Tiêu dự tính đích thân suất lĩnh Hổ Kỵ sư đột ngột xuất hiện gần bên Bạch Lang Thủy cùng Doanh Châu, tùy tiện làm ra chuyện đốt giết cướp giật, nếu không sẽ không đủ làm cho bọn hắn e ngại, oán hận cùng hoài nghi mục đích của Đường quân.

Tần Ảnh vẫn luôn yên lặng không lên tiếng, lúc này chợt đi tới bên người Tần Tiêu trầm giọng nói:

- Đại soái, tôi vừa nghe nhắc tới tên của Khả Đột Vu...

- Phải, vậy thì thế nào?

Tần Tiêu liếc mắt nhìn hắn, vẫn tự ăn lương khô.

Tần Ảnh thoáng sững sờ, đi sang một bên không nói một tiếng.

Tần Tiêu như lẩm bẩm ném một câu:

- Ta tự có an bài. Hành quân đánh giặc có chiến thuật cùng mưu lược. Ngày sau sẽ có cơ hội cùng hắn ganh đua cao thấp.

Tần Ảnh chỉ gật gật đầu, lui sang một bên ăn lương khô, không nói chuyện. Trong lòng hắn âm thầm suy nghĩ, vị đại nguyên soái này xem ra cũng không chỉ có võ nghệ cao siêu đơn giản như thế, xem ra năng lực điều binh khiển tướng cùng phương thức tùy thời ứng biến của hắn đích thật là một nhân vật đủ mang đến tai họa ngập đầu cho Khiết Đan!

Nghĩ đến đây Tần Ảnh không khỏi rùng mình: Tai họa ngập đầu?

Nghỉ ngơi một thời gian, Tần Tiêu hạ lệnh cho đại quân xuất phát, phái ra thám báo bắt liên lạc cùng Hoàn Tử Đan và Lý Tự Nghiệp, sau đó đại đội nhân mã hướng phía đông tiến tới.

Hiện tại Hổ Kỵ sư đã hoàn toàn xâm nhập vào lãnh địa Khiết Đan, chẳng qua trên thực tế từng là lãnh thổ của Đại Đường ngày trước mà thôi. Tiếp tục đi lên phía trước một đoạn chính là địa giới Đại Lang Thủy lưu vực cùng Doanh Châu, là một địa phương bị man tộc cướp đoạt hoang tàn không còn một bóng người.

Cùng lúc đó ở hướng bắc đại quân Tần Tiêu đang di chuyển, nhóm người Hoàn Tử Đan rốt cục thăm dò được hướng đi của đại quân Khiết Đan!

Hai vạn kỵ binh chủ lực Khiết Đan giơ cao đại kỳ chạy ra biên cảnh, tiến vào đại thảo nguyên. Quả nhiên không qua bao lâu bọn hắn đã phát hiện chuyện tiên phong Khiết Đan đã bị tàn sát, lưu lại gần hai ngàn cỗ thi thể chờ bọn họ đến thu thập.

Hoàn Tử Đan lập tức phái ra khoái mã đem tin tức hồi báo.

Khả Đột Vu, Khiết Đan Lang võ sĩ, đại nhân vật nắm giữ thực quyền chân chính của Khiết Đan, đệ nhất đại tướng. Lúc này hắn đang cau chặt mày ngồi trên lưng ngựa, nhìn chiến trường như địa ngục cùng gần hai ngàn thi thể, trong lòng kinh hãi. Từ khi phái ra tiên phong cho tới khi đại quân di chuyển đến nơi đây, trước sau còn chưa tới năm canh giờ. Trong thời gian ngắn như vậy lại có người đem gần hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ Khiết Đan giết chết hầu như không còn, hơn nữa còn không có một ai trốn thoát được chạy về báo tin.

Thực lực của đối phương, thật khủng bố!

Tuy rằng còn chưa tới bốn mươi tuổi, nhưng Khả Đột Vu đã là lão tướng mang binh chinh chiến sa trường hai mươi năm. Đối với tình huống trước mắt hắn hiểu thật rõ ràng. Hiện tại hướng đi của địch không rõ, hai ngàn tiên phong toàn bộ tử vong...đây tuyệt đối không phải tin tốt lành!

Lần này địch nhân quỷ dị mà cao minh, trọng yếu hơn chính là, thực lực siêu cường!

Trên gương mặt màu đồng cổ của Khả Đột Vu hiện lên vẻ ngưng trọng, ánh mắt lợi hại như đao, suy tư chốc lát hắn quyết đoán giương tay lên:

- Lui quân! Hồi doanh!

Nhóm phó tướng đi bên cạnh nhìn thấy chiến hữu bị tàn sát, vô cùng giận dữ, lúc này nghi hoặc kêu lên:

- Đại tướng quân, vì sao vậy?

Khả Đột Vu hừ lạnh một tiếng:

- Người dám can đảm trái lệnh, bêu đầu thị chúng! Lui lại!

Trong lúc nhất thời không còn ai tỏ vẻ nghi ngờ. Hơn hai vạn người như nước thủy triều nhanh chóng rút lui khỏi đại thảo nguyên, ngay cả thi thể binh sĩ Khiết Đan cũng không đi thu thập trở lại.

Hoàn Tử Đan mai phục xa xa oán hận kích quyền, giận mắng:

- Hỗn đản, quả nhiên giảo hoạt như lang! Như thế rất tốt, ta thống cái sọt càng có vẻ lớn! Ai!!! Xong rồi!

Lúc này Tần Tiêu mang theo Hổ Kỵ sư nhanh như cơn lốc tập kích hơn mười thảo tràng của mục dân Khiết Đan ở Bạch Lang Thủy, thu được hơn ba ngàn con ngựa, dê bò không đếm hết. Bắt giữ hơn ba trăm dân chúng Khiết Đan, mặt khác còn có hơn ngàn dân chúng Trung Nguyên bị bắt giữ nô dịch trước kia đều được giải cứu ra ngoài.

Một chi quân đội Khiết Đan trú đóng gần bên Doanh Châu nhân số chừng ba ngàn người, đang chuẩn bị xông qua trợ chiến, Tần Tiêu lại mang theo đại quân nhanh như gió xoáy biến mất trên đại thảo nguyên, khiến quân đội Khiết Đan hận đến cắn vỡ răng nanh!

Tần Tiêu không nhịn được có chút dương dương đắc ý: Man di Khiết Đan, biết cái gì gọi là “lấy đạo của người trả lại cho người” không? Đây chỉ là quà gặp mặt. Sau này ta nhất định thường đến. Trước mắt chỉ còn lại hai chuyện, một là đi Loan Hà cốc ngăn chặn đại quân Khiết Đan, hai là đi gây rối tại Du Quan. Lần này phải xem tên Khả Đột Vu kia sẽ làm ra lựa chọn như thế nào. Dù sao lần này chúng ta xem như đã lấy được quyền chủ động.

Vừa mới lui về Du Quan, đến gần Đạt Sĩ Hộ Chân Hà, Khả Đột Vu nhận được tin tức gần bên Bạch Lang Thủy xuất hiện Đường quân, vội vàng điều nhân mã chạy tới, chỉ nhìn thấy cảnh tượng bị cướp đoạt sạch sẽ. Hắn không khỏi phẫn nộ nói:

- Đây là đám người nào? Vì sao giống châu chấu Trung Nguyên? Giết dũng sĩ của chúng ta khắp nơi, cướp sạch dân chúng của chúng ta, thật hận! Lại không nắm bắt được chút hình bóng của bọn hắn!

Chương 747: Đại nguyên soái từng đến đây dạo chơi (1)

Lập tức có tướng sĩ Khiết Đan đóng quân tại Doanh Châu hồi báo:

- Có người thấy được soái kỳ của đối phương, bên trên thêu chữ “Hà Bắc đại nguyên soái – Tần”!

Trong lòng Khả Đột Vu trầm xuống thật mạnh: Lại là hắn? Hắn cũng làm ra hành động này được sao?

- Hạ lệnh, hạ lệnh! Hai vạn tinh kỵ giữ nghiêm Bạch Lang thủy vực, không cho Đường quân tiếp tục tiến vào!

Tuy Khả Đột Vu giận dữ hét to, nhưng không dám đuổi theo truy bắt Đường quân. Vừa rồi ở bên ngoài phía bắc Du Quan, hắn tận mắt nhìn thấy bộ đội tiên phong mở đường của mình bị giết sạch hoàn toàn. Hắn hiểu được sức chiến đấu của đại quân Lang Ma tướng quân, trong lòng sản sinh hoài nghi thật lớn. Người Hán từ khi nào lại biến thành quỷ dị cùng cường hãn như thế?

Lúc này Tần Tiêu suất lĩnh Hổ Kỵ sư thối lui không nhịn được cười to. Mặc Y cùng các tướng lĩnh bên cạnh cũng cười vang không ngừng. Hơn ngàn dân chúng Trung Nguyên được giải cứu đều lớn tiếng tạ ơn. Vừa thu được tin tình báo của Hoàn Tử Đan truyền tới, Khả Đột Vu lại cho đại quân lui trở về, Tần Tiêu không khỏi có chút thất vọng, lại mất đi một con cá lớn. Người kia cũng thật giảo hoạt vô cùng.

Việc đã đến nước này Tần Tiêu chỉ đành hạ lệnh:

- Mặc Y, muội mang hai ngàn huynh đệ mang theo dân chúng cùng tù binh quay về U Châu trước, ta cần đi Sĩ Hộ Chân Hà cùng chỗ giao giới Bạch Lang Thủy với Du Quan đem người Khiết Đan hăm dọa một chút, xem như nhiệm vụ xuất binh lần này viên mãn hoàn thành đi.

Mặc Y chắp tay ứng tiếng, sau đó thấp giọng thân thiết nói:

- Huynh phải cẩn thận, sớm trở về.

- Được, yên tâm.

Tần Tiêu mỉm cười gật đầu, sau đó lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, chúng ta cùng Khả Đột Vu chơi bịt mắt bắt dê một lần. Hiện tại chúng ta đi phía bắc dạo qua một vòng, sau đó chuẩn bị lui về!

- Hống!

Các tướng sĩ Hổ Kỵ sư đối với loại chiến thuật mới lạ này cảm giác thật hưng phấn cùng kích thích không thôi. Đánh cướp ah, đây là chuyện thật thống khoái! Huống chi đem vật mình bị cướp đi lại cướp ngược trở về.

Hổ Kỵ sư chia ra hai đường, một đi hướng tây, một đi qua bắc. Trên đại thảo nguyên lúc này xem như hoàn toàn không được an bình...

Buổi trưa ngày hôm sau Tần Tiêu dẫn theo nhân mã đi tới ngoài Du Quan chừng bốn mươi dặm, tụ họp cùng Hoàn Tử Đan.

Vẻ mặt Hoàn Tử Đan tràn đầy xấu hổ, chỉ muốn chui xuống bụng ngựa mà trốn. Tần Tiêu cũng không muốn mắng hắn thêm nhiều lời, sự thật là công cụ giáo dục tốt nhất, còn hơn nói suông ngàn vạn câu vô ích. Tình hình trước mắt rất rõ ràng đã làm lỡ mất cơ hội phục kích tiêu diệt đại bộ phận quân đội Khiết Đan. Cơ hội đã mất, hai vạn nhân mã đối với người Khiết Đan mà nói đã xem như không ít, tương đương một phần ba binh lực của bọn họ.

Người của Thiên Binh Giám cũng không khỏi cảm thấy uể oải. Lần này làm nhiệm vụ có thể nói thành sự không thấy, bại sự có thừa. Nhìn qua cảnh tượng giống như uy phong lẫm lẫm giết được hai ngàn binh sĩ Khiết Đan, nhưng thật ra lại đem sự tình làm vỡ tan, biến thành trò cười cho thiên hạ.

Trong lòng Tần Tiêu suy nghĩ không hái được dưa hấu nhưng lấy được hạt vừng trở về cũng không sao. Hơn nữa chuyện phục kích Khả Đột Vu cũng không nằm trong kế hoạch được an bài trước đó, có mất cũng không gì đáng tiếc. Trước mắt có việc cần phải làm, chỉ cần tiếp tục châm ngòi quan hệ giữa Hề cùng Khiết Đan là được. Ân, lão tử tự mình đi dạo qua Du Quan một chút, quạt quạt chút gió, châm châm vài đốm lửa.

Chủ ý đã định, Tần Tiêu lệnh cho Hoàn Tử Đan đi phía trước dò đường, mang theo Hổ Kỵ sư nhắm hướng đông thẳng tiến. Người Khiết Đan đã bị trận nghi binh biến thành không còn chủ ý, cùng nhau lui về Sĩ Hộ Chân Hà cùng Bạch Lang Thủy, chỉ lo bảo vệ Du Quan cùng Bạch Lang thủy vực, trên đại thảo nguyên ngoài mấy trăm dặm lại không nhìn thấy được bóng người.

Đại quân đến trước Du Quan thập phần thuận lợi.

Tần Tiêu ngồi trên ngựa đứng trên một sườn dốc, nhìn quan ải mà quân nhân Đại Đường kiến tạo đang cắm lên chiến kỳ của người Khiết Đan, thủ hộ quan ải rất có dáng có hình.

Trên đài quan sát có một ít người bắn cung đang chuẩn bị sẵn sàng đón định, oa oa kêu to.

Tần Tiêu cho đại quân ngừng lại, đứng xa xa trên sườn dốc để người Khiết Đan trong Du Quan nhìn thấy bọn họ thật rõ ràng. Sau đó lại mang theo Hoàn Tử Đan cùng soái kỳ nghênh ngang đi thẳng tới quan ải.

Người trong quan ải mắt choáng váng – thật to gan! Hai ba người lại dám hướng bên này đi tới!

Trên quan ải vang lên thanh âm răng rắc, người Khiết Đan kéo chặt dây cung.

Tần Tiêu cũng không ngu ngốc, vừa vặn đi tới địa phương ngoài tầm bắn thì dừng ngựa lại.

Nhìn bộ dáng khẩn trương không biết nên làm sao của người Khiết Đan, Tần Tiêu không khỏi có chút buồn cười, nhìn La Vũ Phong nói:

- Phất kỳ! Cho bọn hắn đều nhìn thấy rõ ràng đại kỳ của bổn soái!

La Vũ Phong dồn lên khí lực đón gió đem soái kỳ thêu chữ Tần vung lên thật cao. Tần Tiêu cùng Hoàn Tử Đan thúc ngựa tiến lên vài bước, hướng phía quan ải vung lên phượng sí lưu kim đang.

Tần Tiêu rống to:

- Người Khiết Đan, có đủ can đảm hay không? Chui ra một tên cùng bổn soái quyết một trận tử chiến!

Tiếng Khiết Đan của Tần Tiêu nói ra có chút trúc trắc, làm người Khiết Đan nghe được cảm thấy thật khó chịu, càng thêm tức giận. Có vài người tính khí táo bạo thiếu chút nữa muốn vọt ra ngoài liều mạng với Tần Tiêu, nhưng lập tức bị đồng bạn kéo lại khuyên nhủ:

- Không muốn sống nữa sao? Khả Đột Vu đại tướng quân đã phân phó, tử thủ Du Quan, không thể đi ra. Hơn nữa ngươi có chứng kiến hai người kia là ai không? Lang Ma tướng quân!

- Vì sao lại hai người?

- Ai mà biết! Phía sau bọn họ dẫn theo vạn đại quân. Nếu ai dám đi xuống mở cửa, nếu bọn hắn xông vào Du Quan khẳng định sẽ mất!

Tần Tiêu thầm bật cười, hắn đương nhiên biết rõ đám người kia còn chưa ngu ngốc tới mức mở cửa nghênh địch. Chính là hắn đã cố ý bày ra trận thế, làm cho bọn hắn thấy được đại quân của mình đang đi gần Bạch Lang Thủy, như vậy chủ lực của người Khiết Đan khẳng định phải bổ nhào qua bên địa phương kia, kỳ thật Du Quan không còn bao nhiêu người trấn thủ.

Tần Tiêu lấy ra một mảnh lụa trắng, giao cho Hoàn Tử Đan:

- Khảo nghiệm kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung của ngươi một chút. Cho đám người Khiết Đan đều biết tướng quân Đại Đường có kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung không kém hơn bọn hắn.

Hoàn Tử Đan có chút nghi hoặc tiếp nhận:

- Đây là cái gì?

Tần Tiêu nhếch miệng cười:

- Thư khuyên hàng! Tuy rằng chữ viết của bổn soái khó nhìn một chút, nhưng cũng tốt hơn là chính người Khiết Đan cũng không viết chữ, vậy thì bọn hắn cũng sẽ không cười ta đi. Vật này ta viết đêm qua trên lưng ngựa, ta còn có chút băn khoăn hiện tại người Khiết Đan chỉ có ngôn ngữ mà không có văn tự, vậy không biết có ai đọc được thư này của ta hay không đây?

Hoàn Tử Đan không khỏi bật cười, thứ nhất là vì mấy câu nói của Tần Tiêu, thứ hai là vì phong thư viết có chút buồn cười:

- Đại Đường thiên triều, Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái kiêm U Châu đại đô đốc khâm mạng, kiêm Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản Tần Tiêu khuyên thủ lĩnh man tộc Khiết Đan Lý Thất Hoạt cùng những người liên can – thiên triều cao cao, không cho phép xúc phạm.

Chương 748: Đại nguyên soái từng đến đây dạo chơi (2)

- Các ngươi nhiều lần xâm phạm cướp đoạt trong biên cảnh Đại Đường ta, đốt giết cướp người, dùng đủ mọi thủ đoạn. Cho tới nay Đại Đường khinh thường không thèm chấp nhặt với các ngươi, lấy khoan dung làm gốc, vì thế luôn nhường nhịn. Các ngươi lại không ngừng gây hấn.

- Hôm nay bổn nguyên soái tự mình dẫn theo mười hai vạn đại quân, tiến đến thảo phạt. Khuyên nhủ Lý Thất Hoạt người thức thời là trang tuấn kiệt, đừng làm ra chống cự vô ích, nếu không chó gà không tha! Nếu tự trói đến hàng, còn giữ được tính mạng, có thể còn được phong hầu ban tước. Lời nói của bổn soái tới đây, trong vòng một năm nếu còn chưa thấy Lý Thất Hoạt đến hàng, thề tất san bằng, bình định Khiết Đan. Kẻ dám phạm thiên uy, dù xa tất giết! Các ngươi sớm nên cân nhắc, đừng ngày sau hối tiếc không kịp!

Hoàn Tử Đan ho khan một tiếng cười nói:

- Đại soái, đây làm sao là thư khuyên hàng chứ, rõ ràng là chiến thư thôi! Đây không phải làm đám người Lý Thất Hoạt tức điên lên sao?

Tần Tiêu ha ha cười:

- Chính là hiệu quả này, tốt nhất làm cho bọn hắn chó cùng rứt giậu, khuynh hết binh lực đánh nhau với chúng ta mới tốt. Đừng nói nữa, trên quan ải có một đại kỳ thấy không? Bắn ghim lên cột cờ cho ta!

- Dạ!

Hoàn Tử Đan trầm giọng quát, thúc ngựa phóng về phía trước.

Người Khiết Đan trên quan ải nhất thời la hoảng lên, đang chuẩn bị bắn tên, Hoàn Tử Đan lướt lên chừng mười bước khẽ quát một tiếng, bàn tay vung lên, nhanh như sao băng đuổi nguyệt thẳng tắp bắn lên cột cờ lớn trên thành, một tiếng gió rít ông ông vang lên, mũi tên người Khiết Đan bắn xuống, Hoàn Tử Đan thúc ngựa nhảy vòng, đã chạy ngược trở về, không chút thương tổn.

Tần Tiêu thỏa mãn gật đầu:

- Tạm được.

Hoàn Tử Đan cười xấu hổ:

- Tự nhiên không thể so sánh với kỹ thuật thần xạ của đại soái.

Tần Tiêu khởi lên trung khí hướng cửa quan ải quát:

- Đám người Khiết Đan kia, bổn soái phải đi về uống rượu ăn thịt, có hứng thú cùng đi ah! Chúng ta lui binh, các ngươi đánh lén, chính hợp binh pháp biết không? Ha ha!

Dứt lời Tần Tiêu mang theo hai người nghênh ngang thối lui. Một ít binh lính Khiết Đan tức giận muốn nổi điên, nhưng vừa nhìn thấy vạn đại quân phía sau Tần Tiêu chỉ đành nuốt hận vào lòng. Mũi tên trên đại kỳ đã được dỡ xuống, mấy tướng sĩ Khiết Đan tụ lại cầm thư xem xét một lúc, trong lòng mỗi người đều dâng lên dấu chấm hỏi, trong này viết gì đây?

Lúc này Tần Tiêu chỉ cười nhạo trong lòng: Biết đau khổ rồi chứ, không văn hóa thật sự dọa người. Vẫn nên sớm dung hợp với Hán tộc đi thôi, ta cũng vì muốn tốt cho các ngươi. Còn phải tìm mấy chục mấy trăm năm sau mới phát minh ra văn tự cho mình, tội gì đây?

Văn hóa Trung Nguyên mấy ngàn năm uyên thâm, đủ cho các ngươi học tập, chẳng qua ngày sau ta trở về khuyên hoàng đế, cho các ngươi vài năm học tập miễn phí, thoát nạn mù chữ.

Tần Tiêu dẫn theo đại quân không chút sợ hãi thối lui khỏi Du Quan ba mươi dặm. Sau đó trọng chỉnh lại đội hình, hình thành ba đội ngũ, theo thứ tự lui về phía sau, luân phiên yểm hộ, thành công rút quân.

Hoàn Tử Đan có chút khó hiểu:

- Đại soái, Du Quan chỉ có một ít binh lính trấn thủ, có cần phải để ý như vậy sao? Chúng ta đại khái có thể bình yên quay về.

Tần Tiêu cười cười:

- Tử Đan, tri thức mà ngươi cần học còn rất nhiều. Chúng ta có thể xem rẻ bọn hắn, ô nhục bọn hắn nhưng nhất định phải trành kỹ bọn hắn, không thể phớt lờ. Trên chiến trường bất kỳ sơ sẩy nào cũng sẽ biến thành trí mạng. Ai có thể bảo chứng bọn hắn không có quân cứu viện kịp thời chạy tới? Nếu như chúng ta rút lui không chút đề phòng, thật sự bị bọn hắn xua quân đánh lén một trận liền thảm. Hơn nữa những gì mình nhìn không tới thì càng thêm nguy hiểm. Thắng vì đánh bất ngờ mới là kế sách tốt nhất.

Hoàn Tử Đan chắp tay bái:

- Tử Đan thụ giáo!

Tần Tiêu nhìn nhìn hắn, nói:

- Thân làm thiên binh thừa, võ nghệ, gan dạ, tinh minh của ngươi đã thật xuất sắc. Nhưng nếu muốn làm thống soái một phương hoặc là đại tướng quân cầm binh, ngươi còn cần học tập rất nhiều. Lần này xem như ngươi hấp thu được giáo huấn. Sau này trở về tự mình nghĩ lại cho rõ ràng, viết một tổng kết tác chiến vạn chữ giao lên cho ta xem. Sau đó tự mình chủ động đi tìm Kim Lương Phượng nhận tội.

Hoàn Tử Đan xấu hổ...một vạn chữ?

Tần Tiêu nhìn hình dạng quẫn bách của hắn, trong lòng bật cười: Vậy thì có gì? Ở thời đại của chúng ta, tùy tiện một phần giấy kiểm điểm đã là mấy ngàn chữ. Nhớ năm đó khi ta tham gia quân ngũ, viết kiểm điểm có thể đủ ra một quyển sách. Mới một vạn chữ xem như luyện tập cho ngươi viết văn...

Hổ Kỵ sư theo thứ tự lui về phía sau, ngay ngắn trật tự. Một ngày sau đi tới biên cảnh Hề tộc tại Loan Hà nguyên đầu, tụ tập cùng một chỗ với Đỗ Tân Khách. Tần Tiêu cũng cho gọi Thạch Thu Giản cùng tới hội họp.

Tần Tiêu hạ lệnh:

- Toàn bộ lui lại, về U Châu thành!

Mọi người trợn tròn mắt:

- Đại soái, về rồi sao? Chúng ta còn chưa làm gì đâu!

Tần Tiêu cười:

- Việc gì cũng không làm là được rồi. Nếu như có chuyện cho các ngươi làm, xem như chứng minh chúng ta có phiền toái. Các huynh đệ cứ xem như đi ra ngoại thành dạo chơi một phen đi. Biên cảnh Hề cùng Khiết Đan đều không cần trông coi. Bên phía Lý Tự Nghiệp cũng không cần, đều rút lui. Người Hề cùng người Khiết Đan muốn lắc lư thì cho bọn hắn lắc lư là được. Chúng ta về U Châu đóng cửa thành giết dê uống rượu ăn thịt thôi! Vừa rồi không phải cướp thật nhiều dê bò sao, vừa lúc cho các huynh đệ ăn một bữa ngon ah!

Đỗ Tân Khách nghi hoặc khó hiểu:

- Đại soái, nếu cứ vậy mà lui binh, có thể nói chưa từng được nghe qua! Hành động quân sự mấy vạn người cứ bỏ mặc uổng phí, làm sao giao phó với triều đình?

- Không có uổng phí, không phải đã làm thịt một đội quân tiên phong Khiết Đan sao? Đủ báo cáo kết quả công việc với triều đình.

Tần Tiêu cười nói:

- Về phần mục đích thâm sâu hơn, cũng không cần giải thích thêm với người trong triều đình. Bọn hắn chỉ có thể nhìn thấy một ít tình cảnh mặt ngoài mà thôi. Qua không được bao lâu sẽ có thu hoạch càng lớn hơn nữa. Mặt khác mắt thấy đã đi vào mùa đông, ta cũng không muốn các huynh đệ ở bên ngoài chịu lạnh. Trở lại U Châu mọi người cùng vây quanh đống lửa ăn thịt uống rượu thôi. Loan Hà lưu vực này đến lúc đó không biết kết băng dày bao nhiêu, người Hề hoặc Khiết Đan muốn chiếm thì cứ cho bọn hắn chiếm đi. Chờ khi qua mùa đông, chúng ta lại đến nhặt cá chết tốt lắm.

Mọi người nở nụ cười, Đỗ Tân Khách lắc đầu thở dài:

- Đại soái, ngài dụng binh kiểu này...quả nhiên là quỷ dị! Ngay cả những huynh đệ nhưng chúng tôi cũng không biết bước tiếp theo ngài muốn làm gì, lại càng không cần nói tới kẻ địch. Phỏng chừng hiện tại bọn hắn đang gấp đến giơ chân, tức giận nổ phổi, nhưng lại không biết nên làm sao, đi tìm ai mà phát tiết. Lần này đem bọn hắn đùa giỡn đủ sặc chết!

- Vẫn chưa xong, chỉ là mở đầu, vở kịch hay còn phía sau.

Tần Tiêu nói:

Chương 749: Tiểu ma tinh giá lâm (1)

- Trở về U Châu chúng ta cần tiến hành rất nhiều công tác trọng yếu tiếp sau. Ta đảm bảo, chỉ cần mùa đông vừa qua, khi xuân về hoa nở, Đại Đường Doanh Châu sẽ tự mình trở lại. Hơn nữa nói không chừng còn có nỗi vui mừng lớn hơn!

Mọi người cười lên ha hả, đều là người hành quân đánh giặc suốt nửa đời người, lần đầu tiên đi đánh trận như trò chơi, đánh du kích, thuật nghi binh, kế ly gián, thật đúng là thú vị!

Tam quân kỵ binh bắt đầu lui về U Châu, Lý Tự Nghiệp đang mai phục tại Loan Hà hà cốc nhận được tin rút lui, suýt nữa giơ chân mắng to.

Mấy vạn đại quân xuất chinh lại hoàn hảo không chút hao tổn quay về, ngoại trừ người của Thiên Binh Giám, những người khác cơ hồ chưa từng động đao, dùng qua cung tên.

Lý Tự Nghiệp ở gần nhất nên đã sớm dẫn người quay về U Châu, đang ở cửa thành đón tiếp đại quân, vừa gặp mặt liền nói:

- Con mẹ nó, ta mang theo các huynh đệ đợi ở Loan Hà hà cốc suốt mấy ngày lại không giết được một tên Khiết Đan! Chỉ bắt được vài mục dân, đoạt ít dê bò. Mỗi ngày ăn thịt dê, ăn đến một thân mùi khai!

Mọi người cười ha ha, Tần Tiêu nói:

- Ngươi đoạt bao nhiêu thì thành thật nhổ ra cho ta!

Lý Tự Nghiệp cười hắc hắc:

- Hơn năm ngàn dê bò, hơn ba ngàn con ngựa. Dân chăn nuôi gần Loan Hà thật đúng là nhiều ah! Nếu không thả đi người Hề, con số này còn hơn gấp mấy lần. Kỳ thật người Hề ở gần Loan Hà vẫn nhiều hơn một ít.

Tần Tiêu cười vang:

- Ngươi đúng là đại kiếp phỉ! Thật tốt, đem ngựa sung quân. Đã sắp ăn tết, dê bò làm thịt làm thịt khô, cho các huynh đệ hưởng mùa đông. Chúng ta uống rượu ăn thịt trong U Châu, xem lần này đám Khiết Đan làm sao gây sức ép!

Cảnh nội Khiết Đan, bên trong lều trướng trên Lãnh Kính sơn.

Đôn Dục Cốc cầm một mảnh tơ lụa trên tay, nếp nhăn trên gương mặt khô héo như vỏ cây giống như càng tăng nhiều hơn. Hắn tiện tay đem mảnh tơ lụa nhét vào trong lòng, thì thào nói nhỏ:

- Tần Tiêu, ngươi rốt cục muốn xuất thủ. Hung hoành ngang ngược như thế, rốt cục ngươi lại muốn làm gì?

Một thanh niên ngồi bên cạnh nghe vậy có chút nhíu mày, cung kính nói:

- Lão sư, chúng ta đến đây đã hơn một năm, từ sau khi Tần Tiêu đến đây, lão sư chưa từng áp dụng bất cứ hành động gì. Chẳng lẽ trơ mắt nhìn hắn tiếp tục phát triển như vậy sao?

Đôn Dục Cốc không trả lời, chậm rãi đi ra lều trướng, ngước mắt nhìn về hướng Đại Đường phía tây nam, lẩm bẩm nói:

- Tả Hiền Vương, ngươi không biết rõ con người Tần Tiêu. Hắn khác hẳn với những vị tướng lãnh Đường quân mà người từng biết đến. Làm việc bất ngờ không theo quy củ, ngay cả ta cũng đoán không ra rốt cục hắn đang muốn làm những chuyện gì. Binh pháp của người Hán có câu “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”. Dưới tình huống hoàn toàn không hiểu biết hắn, chúng ta không thể làm được gì khác đâu. Hiện tại U Châu đã không còn là U Châu ngày trước, ổn như bàn thạch không thể dao động. Khả Hãn chuẩn bị cuối năm nay mở ra lỗ hổng này thực hiện kế hoạch xuôi nam, xem ra sẽ bị bức bách thay đổi.

Tả Hiền Vương cung kính đi theo sau lưng Đôn Dục Cốc, nghi hoặc nói:

- Chỉ bởi vì một người, lại có thể làm cho Đột Quyết hãn quốc chúng ta phải thay đổi quốc sách cùng toàn bộ kế hoạch tiến quân sao?

Đôn Dục Cốc thoáng lắc đầu, cười khổ:

- Một người thường thường có thể thay đổi rất nhiều chuyện. Vừa rồi ngươi cũng đã xem qua phong thư này, rõ ràng đây là một phần chiến thư được định liệu trước. Hơn nữa mấy ngày nay tung tích của Đường quân chẳng khác gì cô lang trên thảo nguyên, hành tích mơ hồ không thể nắm bắt. Việc này ta đã cùng người Hán đối chiến nhiều năm, chỉ mới được nghe lần đầu. Còn nữa, hắn buông tha người Hề, chỉ riêng khó xử người Khiết Đan, còn ô nhục khiêu khích như vậy. Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy được trong chuyện này thập phần kỳ quặc sao?

Trên gương mặt có chút tuấn mỹ của Tả Hiền Vương nổi lên tia cười lạnh khinh thường:

- Đơn giản chỉ là đùa giỡn một ít kế ly gián mà thôi, muốn phân hóa Hề cùng Khiết Đan. Hiện tại Đột Quyết hãn quốc chúng ta đang ở đông bắc, thật vất vả làm hai bộ tộc này thần phục. Tần Tiêu đương nhiên sẽ không chấp nhận cho chúng ta đoàn kết thành một khối...

- Nói rất đúng.

Đôn Dục Cốc tán thưởng gật đầu:

- Nhưng có đôi khi cho dù xem thấu là mưu kế, chúng ta cũng không thể tránh khỏi. Bởi vì người Hề vốn luôn khẩu phục mà tâm không phục, trong lòng tràn ngập dã tâm, hơn nữa bọn họ cùng Khiết Đan trời sinh là cừu địch, luôn thích công kích lẫn nhau. Hiện tại lại có Đường triều uy bức lợi dụ, quả thật khó thể bảo toàn bọn hắn sẽ không phản bội. Tần Tiêu xuất một chiêu thật cao minh. Tả Hiền Vương, ngươi hạ lệnh cho đệ đệ của ngươi điều Lang Kỵ sư đến đây đi. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Trước mắt tình thế của Đột Quyết hãn quốc chúng ta cũng không quá lạc quan. Bên Âm Sơn có đại quân Luận Cung Nhân trú đóng tại Nặc Chân Thủy cùng ba tòa hàng thành, chúng ta đã không cách nào công bạt xuôi nam. Lũng Hữu có Trương Nhân Nguyện chẳng khác gì tường đồng vách sắt, hơn nữa Bắc Đình đô hộ phủ có đám người Quách Tử Nghi, phía tây cũng không thể tiến mạnh. Chúng ta chỉ có thể ở bên đông bắc này liên hợp các bộ mở ra cửa đột phá. Thật không ngờ trước mắt lại có thêm nhân vật khó giải quyết như Tần Tiêu... Đường triều ah, khi nào thì đã luyện ra binh lực như hổ vậy đây? Thật sự là nguy cơ lớn lao cho Đột Quyết hãn quốc chúng ta.

Tả Hiền Vương cau mày, hơi có chút bận tâm nói:

- Lão sư, có cần đem đệ đệ của ta đến đối phó Tần Tiêu sao? Lần trước hắn binh bại còn làm cho Di Niết Khả Hãn tử vong, hiện tại Mặc Xuyết Khả Hãn vô cùng bất mãn hắn. Trước mắt hắn chỉ có thể lưu lại Kim Sơn tập luyện binh mã, không hề có chút thực quyền nào. Nếu cần đưa binh quyền cho hắn... Tuy rằng ta là Tả Hiền Vương phụ trách quân quốc đại sự, nhưng chỉ sợ khó thể vượt qua cửa ải của Khả Hãn!

Đôn Dục Cốc như có thâm ý nhìn Tả Hiền Vương, hờ hững nói:

- Bên phía Khả Hãn do ta đi nói. Ngươi phát xuống quân lệnh đi, cho đệ đệ của ngươi mang theo bốn vạn Lang Kỵ sư tùy thời chuẩn bị trấn áp Hề tộc phản bội. Đột Quyết hãn quốc cũng chỉ có hắn có thể tự mình dẫn dắt Lang Kỵ sư là có thể cùng Tần Tiêu đánh một trận!

Tả Hiền Vương khẽ thở dài một hơi:

- Được rồi, ta lập tức phát lệnh cho đệ đệ của ta thống lĩnh binh tiến đến. Nhưng mấy năm nay lòng nghi kỵ của Khả Hãn đã rất nặng, nhất là đối với hai huynh đệ chúng ta. Hiện tại lại có ý muốn đưa trả binh quyền cho Khuyết Đặc Lặc, thật không biết hắn có cho phép hay không. Hết thảy phải dựa vào lão sư chủ trì đại cục.

Đôi mắt Đôn Dục Cốc híp lại, vuốt râu mỉm cười:

- Ổn định một chút, Mặc Cúc Liên. Hai huynh đệ các ngươi sẽ có một ngày thỏa chí lớn. Mặc Xuyết Khả Hãn... đã không còn là Mặc Xuyết Khả Hãn năm xưa.

Sư đồ hai người đang chuẩn bị quay vào trong lều, phía sau truyền đến tiếng hét:

- Khả Hãn giá lâm!

Lúc này U Châu thành lại vui mừng như ngày tết.

Chương 750: Tiểu ma tinh giá lâm (2)

Hơn vạn dê bò, toàn bộ được khiêng tới quân doanh. Đao đao vung lên, từng con dê bò biến thành đồ ăn mỹ vị thơm ngon, làm các tướng sĩ chảy đầy nước bọt. Da lông có thể làm áo bông, đệm chăn, dê bò được nuôi dưỡng béo tốt cả mùa thua, bỏ vào nồi mỡ tạc hương bay. Từng phòng bếp của hỏa đầu quân đều chứa đầy những thùng mỡ thơm ngát.

Mùa đông này xem như sống thật dễ chịu. Hà Bắc sản lương, Kinh Hàng Đại Vận Hà khơi thông, lương thực khẳng định không đứt đoạn, hiện tại thú thịt sung túc chưa từng có, ngay cả bánh mỳ cũng có thể dùng mỡ chiên lên ăn. Các tướng sĩ đốt lửa, đủ thoải mái tránh né khí hậu cực lạnh của đông bắc. Uống rượu ăn thịt, man di đông bắc nếu muốn đánh vào U Châu thành chỉ sợ còn khó hơn lên trời! Không nói tới mười hai vạn đại quân mạnh mẽ, chỉ nói tới khí hậu mùa đông cực lạnh đủ làm cho đám man di kia phải điên đầu.

Nguyên lai tham gia quân ngũ cũng có thể thích ý như thế. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải có một vị tướng quân thống lĩnh tốt nhất.

Đại quân đều tự hồi doanh, lúc này Tần Tiêu mới đi vào U Châu thành. Vừa đi vào thành đã bị thật nhiều dân chúng bao quanh. Mọi người phục lạy hắn, liên tục tạ ơn. Tần Tiêu chợt hồi phục lại thần trí, nguyên lai hơn ngàn dân chúng được cứu về từ Bạch Lang Thủy được sum họp cùng người nhà, hơn nữa U Châu trưởng sử Khương Sư Độ đã an bài họ an cư lạc nghiệp tại U Châu, phân công cấp nhà, dê bò cùng đồng ruộng, cửa hàng, tặng thực vật cùng chút tiền sinh hoạt hàng ngày.

Tất cả những chuyện này đối với dân chúng luôn dễ dàng thỏa mãn mà nói không khác là đãi ngộ từ địa ngục đến thiên đường. Nỗi cảm kích của họ đối với Tần Tiêu cũng không thể nào biểu đạt, chỉ có thể đem hắn xem là thần minh phụng dưỡng.

Trong lòng Tần Tiêu tràn đầy vui mừng cùng dân chúng nhắc chuyện nhà, cổ vũ cuộc sống ngày sau của họ, cố gắng làm việc, cuối cùng tiễn họ ra về. Sau đó hắn đi lên cửa thành kiểm tra tình huống thủ vệ, thời gian đi tuần cùng trang bị vũ khí, hết thảy đều chỉnh tề trật tự. Xem ra trong mấy ngày hắn rời khỏi, đám người Kim Lương Phượng xử lý việc phòng thủ U Châu hết sức rõ ràng. Trong lòng Tần Tiêu thầm vui mừng: Hoàn hảo có được nhóm trợ thủ rất tốt!

Lúc này Tần Tiêu nhìn sắc trời, lại thấy mặt trời đã xuống núi. Mấy ngày nay một mực ngồi trên lưng ngựa, hiện tại hắn cảm giác hơi mệt mỏi, hơn nữa trước mắt còn nhiều chuyện cần phải xử lý, vì vậy chuẩn bị đi về hướng phủ đại đô đốc.

Vừa mới đi xuống cổng lầu, hắn gặp được Kim Lương Phượng cùng Lý Giai Lạc.

Mọi người vừa lúc kiểm tra xong việc tuần phòng canh gác bốn cửa thành, vừa vặn đi vào thành.

Kim Lương Phượng cười a a nói:

- Đại soái, lần này xem ra là công đức viên mãn. Hơn vạn dê bò, quân ta cơ hồ không hề tổn thất, thật sự là một cuộc đánh cướp thành công!

Tần Tiêu cười ha hả:

- Ngươi đang thổi phồng ta hay đang tổn hại ta đây? Đừng nói nhảm, ta còn có một số việc phải hỏi ngươi. Trong mấy ngày ta rời khỏi, có đại sự gì phát sinh hay không, trên triều đình có phát xuống công văn?

- Chuyện đại sự đáng nhắc tới thì không có phát sinh, nhưng công văn thì có.

Kim Lương Phượng nói:

- Liêu Đông Quân Cơ Xứ ưng chuẩn thỉnh cầu của đại soái, hoàng đế đã hạ chỉ sắc phong đại tù trưởng Bột Hải quốc làm Bột Hải quận vương, các bộ thủ lĩnh khác đều là quốc công, huyện chủ. Nhưng hiện tại Doanh Châu rơi vào tay giặc, muốn đến Mạt Hạt phải trải qua con đường này. Chúng ta làm sao lướt qua Doanh Châu đi tới truyền chỉ đây?

- Không vội, qua đông rồi nói sau.

Tần Tiêu như định liệu trước:

- Không cần qua bao lâu ta sẽ thu phục Doanh Châu. Đến lúc đó thế cục đông bắc càng thêm rõ ràng, chúng ta mới đúng lý hợp tình giao tiếp cùng người Mạt Hạt, bọn hắn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn thụ phong, không còn dư âm cò kè mặc cả. Nếu không cho bọn hắn nhìn thấy chút uy phong cùng thực lực, bọn hắn thực sự cho rằng Đại Đường e sợ mình. Mặc dù là một bước chiến lược, cũng phải lấy ra giá thức “lấy chiến mưu cầu hòa bình, dùng võ trấn áp”, như vậy càng không mất mặt. Mặt khác bên Quân Cơ Xứ đối với chiến lược của chúng ta về Hề cùng Khiết Đan, có ý kiến gì?

- Tuy rằng trong thư không nói thêm lời gì, nhưng tôi nhìn ra được trong Quân Cơ Xứ tựa hồ có chút ít tranh luận.

Kim Lương Phượng nói:

- Kỳ thật cũng có thể tưởng tượng được thái độ trong triều đình đối với Bắc Địch luôn có chủ chiến cùng chủ hòa. Lần này hẳn do hoàng đế đánh nhịp, đồng ý việc sắp xếp chiến lược của đại soái. Quân Cơ Xứ gởi công văn nói, hoàng đế có chỉ đối với chiến lược chiến thuật về ly gián, liên hoành của đại soái đưa ra tỏ vẻ đồng ý cùng tán thưởng. Có ý chỉ xuống, khâm phong Hề tộc đại thủ lĩnh Lý Đại Bô làm Nhiêu Nhạc quận vương, những ban thưởng khác có thể về triều nghe phong.

- Ha ha, thật tốt, vừa lúc giúp ta một tay!

Tần Tiêu quá đỗi vui mừng nói:

- Trước mắt ta còn đang cần một đạo thánh chỉ của hoàng đế như thế, xem như là một vị thuốc mạnh cuối cùng. Lần này Hề tộc không muốn bị Đột Quyết cùng Khiết Đan vây công cũng không được. Khi đó con đường khả thi duy nhất của bọn họ là đi nhờ vả U Châu. Tốt, hoàng thượng quả nhiên anh minh cơ trí, hiểu được dụng ý của ta. Ta còn chuẩn bị chuyên chiết thượng tấu thỉnh một đạo thánh chỉ như vậy đâu, xem ra đều không cần.

Kim Lương Phượng mỉm cười nói:

- Xem ra kế ly gián liên hoành của đại soái sắp thành công. Như vậy chúng ta cũng phải sớm tính toán nếu Đột Quyết cùng Khiết Đan quả thật sẽ liên hợp động thủ với Hề tộc, chúng ta phải làm những chuyện gì? Còn nữa, binh lực cùng việc phân phối của Đột Quyết tại đông bắc chúng ta cũng không biết rõ ràng. Tôi luôn có cảm giác nguy cơ lớn nhất tại đông bắc vẫn là người Đột Quyết. Bởi vì phía nam Đột Quyết là Âm Sơn, phía tây là Bắc Đình đô hộ phủ, một năm nay cũng không thấy động tĩnh của người Đột Quyết. Nếu suy đoán không sai, mũi nhọn của bọn hắn chỉ vào hướng đông bắc.

- Đến là được rồi, ta còn đang lo lắng bọn hắn sẽ không đến.

Tần Tiêu thoáng cười lạnh:

- Hề cùng Khiết Đan bằng mặt không bằng lòng, muốn tiêu diệt kỳ thật không khó. Bên phía Mạt Hạt tuy rằng chiếm diện tích lớn quân lực hùng hậu, nhưng cũng không phải tâm phúc đại họa. Tai họa phía bắc lớn nhất vẫn là Đột Quyết. Một ngày nào đó chúng ta phải đối mặt với bọn hắn, chi bằng ngồi chờ còn không bằng đem bọn hắn sớm vạch đi ra tiêu diệt cho xong. Từ lần trước từ biệt tại Đại Lang Nguyên, đã không còn cơ hội giao tiếp với người Đột Quyết, nhắc tới ta cảm thấy thật tưởng niệm bọn hắn ah, ha ha!

Các tướng quân đứng bên cạnh đều cười to, bị hào khí tràn đầy của Tần Tiêu lây nhiễm.

Mọi người cùng nhau đi về hướng đại đô đốc phủ, Tần Tiêu nói:

- Kim tiên sinh, ngươi phát ra một đạo quân lệnh, ba ngày sau giờ Tỵ sau khi tập luyện xong, chư tướng quân suất lĩnh tướng sĩ ngoài tứ phẩm, kể cả quan văn của U Châu đều đến phủ đại đô đốc nghị sự. Chúng ta cần tổng kết một chút tình huống của một năm vừa qua, sau đó an bài một chút đại sự quân sự cùng chính trị dân sinh mùa đông.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau