PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 741 - Chương 745

Chương 741: Ngang nhiên đánh cướp (1)

 

Lúc này tiên phong Hoàn Tử Đan đã chạy đi hơn mười dặm, đi tới một sườn đất dừng ngựa quan sát. Bên cạnh có người lập tức đưa lên bản đồ hành quân, Hoàn Tử Đan cẩn thận nhìn một lúc, sau đó nói:

- Xa trăm dặm phía bắc chính là biên cảnh Hề cùng Đại Đường. Các huynh đệ, nhớ kỹ quân lệnh của đại soái, không thể tàn sát Hề tộc nhân. Nếu có người phản kháng, bắt sống!

- Dạ!

Khí thế của Hoàn Tử Đan tràn đầy trên mặt, nổi lên tia mỉm cười thỏa mãn. Trong tay hắn nắm chặt phượng sí lưu kim đang mà Tần Tiêu giao cho, trong lòng nhiệt huyết mênh mông.

- Đi!

Vỗ ngựa, hơn ba trăm người theo sát sau hắn phóng về phía trước.

Một lúc lâu sau quả nhiên gặp được một ít lều trại cùng dê bò. Hơn mười Hề tộc nhân kinh hoảng bỏ chạy, dê bò nhảy loạn khắp núi đồi. Hoàn Tử Đan ngưng thần quan sát một lúc, mang người vây quanh nhóm Hề tộc nhân kia.

Những Hề tộc nhân này, nhàn rỗi làm dân, thời chiến làm binh. Trong tay mỗi người đều có loan đao cùng cung tên. Tuy rằng biết rõ không đánh lại mấy trăm Đường quân từ trời giáng xuống, nhưng quyết tâm liều chết. Đao ra khỏi vỏ, tên lên dây, vẻ mặt mỗi người cực kỳ bi tráng, nhìn qua như muốn liều mạng, chết mà thôi.

Hoàn Tử Đan thúc ngựa tiến lên vài bước, dùng thổ ngữ Khiết Đan nói:

- Các ngươi là người Hề hay người Khiết Đan?

Mấy Hề tộc nhân mặc áo da dê, kết đuôi sam nhất thời sửng sốt nhìn vị tướng quân Đại Đường, không ngờ hắn biết nói tiếng Khiết Đan lưu loát như vậy?

Hề tộc không có ngôn ngữ riêng của dân tộc mình, chỉ nói tiếng Khiết Đan. Trong Thiên Binh Giám cần phải học đủ loại ngôn ngữ như Đột Quyết ngữ, Khiết Đan ngữ cùng Thổ Phiên ngữ. Bản thân Hoàn Tử Đan là thiên binh thừa đương nhiên giỏi đạo này.

- Chúng ta là Hề tộc!

Trên mặt Hoàn Tử Đan hiện lên tia mỉm cười thân thiện, giương tay lên, để nhóm thiên binh tránh đường, sau đó nói:

- Nếu là người Hề, vậy là bằng hữu tương lai của chúng ta. Bổn tướng chính là dưới trướng Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản Tần đại soái – tướng tiên phong, họ Hoàn. Phụng lệnh Tần đại soái đến chiêu an Hề tộc dân chúng, bao vây tiễu trừ phản nghịch Khiết Đan. Nếu các ngươi là Hề tộc nhân, có thể dẫn dê bò của các ngươi quay về bản thổ Hề tộc đi. Trở về nói cho tù trưởng Lý Đại Bô của các ngươi, Tần đại nguyên soái của Liêu Đông đạo hạnh quân phụng lệnh hoàng đế Đại Đường ít ngày nữa sẽ đến chiêu an Hề tộc.

Mấy dân chúng Hề tộc sững sờ, vừa thấy Đường quân tránh sang một bên, nửa tin nửa ngờ thu hồi loan đao cùng cung tên, cưỡi ngựa phóng ra thật nhanh.

Thật không đuổi theo!

Những người kia nhất thời như được đại xá, xua đuổi dê bò cũng không hề quay đầu lại hướng phương bắc bỏ chạy thật nhanh.

Hoàn Tử Đan đứng trên sườn dốc nhìn theo bóng lưng bọn hắn chạy xa xa, môi khẽ động, nở nụ cười.

Hơn ba trăm thiên binh tiếp tục xông về phía trước, nhanh như mũi tên rời cung, gào thét trên đại thảo nguyên. Đi tới biên cảnh Hề tộc, dọc theo đường đi buông tha cho sáu bảy nhóm mục dân. Ở trên biên cảnh lại gặp một đám kỵ binh, chỉnh tề liệt thành một đội đứng trên đồi cao, lẳng lặng chờ đám người Hoàn Tử Đan.

Hoàn Tử Đan ngưng thần quan sát, ước chừng không ít người. Nếu muốn ngay mặt kích sát, ba trăm thiên binh đối phó nhóm người này có thể nói chỉ là một bữa ăn sáng. Nhưng vừa nghĩ tới quân lệnh của Tần Tiêu cùng chiến thuật, trong lòng Hoàn Tử Đan lại có chủ ý khác. Hắn đem phượng sí lưu kim đang ném cho tướng sĩ phía sau, mang theo Thiết Tam hướng sườn núi trước mặt đi tới. Nhóm Hề tộc đột nhiên xôn xao, từ xa xa Hoàn Tử Đan nghe không được rõ ràng, chỉ nghe loáng thoáng vài từ “Kim Giáp Chiến Thần – Lang Ma tướng quân” gì đó.

Trong lòng Hoàn Tử Đan có chút dở khóc dở cười: Đám người này không biết chữ Hán sao?

Trên đại kỳ thêu rõ ràng chữ “Hoàn” lại đem hắn nhận thức là sư phụ hắn...A, người Hề cùng người Khiết Đan hiện tại cũng chưa có văn tự riêng của mình, lại có mấy người nhận thức được chữ Hán?

Hoàn Tử Đan mặc kệ hết thảy, dồn trung khí dùng tiếng Khiết Đan rống lớn:

- Đại Đường Liêu Đông quân tiên phong, thỉnh Hề tộc tướng lĩnh ra trả lời!

Một tiếng rống to, nhóm người Hề lại xôn xao một trận. Sau một lúc lâu mới có một nam nhân bốn mươi mấy tuổi cưỡi ngựa đi xuống sườn núi đến trước mặt Hoàn Tử Đan, đặt tay lên ngực cúi người thi lễ:

- Hề tộc, Mộc Côn bộ Sĩ Cân Đa Mễ Đa gặp qua Lang Ma tướng quân.

Hề tộc được phân năm bộ, Hột Chủ, Mạt Hạ Phất, Khế Cá, Mộc Côn, Thất Đắc – mỗi bộ có một thủ lĩnh xưng là Sĩ Cân. Năm bộ lại có một tù trưởng liên minh, hiện tại đảm nhiệm chức này chính là A Hội thị đại tù trưởng Lý Đại Bô mà tổ tiên từng được ban cho họ Lý.

Hoàn Tử Đan khẽ cười, nói:

- Ta không phải Lang Ma tướng quân. Lang Ma tướng quân là sư phụ ta. Ta là đồ đệ của ngài tên Hoàn Tử Đan. Đa Mễ Đa Sĩ Cân đại nhân, bổn tướng phụng lệnh đại nguyên soái cũng chính là Lang Ma tướng quân, hôm nay đặc biệt đến gặp mặt Hề tộc, nhắn lại ý chỉ của hoàng đế Đại Đường. Chỉ cần Hề tộc chịu sát nhập, Đại Đường bất kể hiềm khích ngày trước, cùng Hề tộc hòa thuận chung sống. Cùng chống chọi với kẻ thù ngoan cố Đột Quyết cùng Khiết Đan.

Đa Mễ Đa thoáng sững sờ, trên mặt hiện lên chút thất vọng, nhưng vẫn thập phần khiêm cung nói:

- Đại sự như thế một Sĩ Cân như ta thật không dám độc đoán, còn phải quay về mời các Sĩ Cân các bộ cùng đại tù trưởng thương nghị mới có thể định đoạt. Thỉnh Hoàn tướng quân chuyển lời kính ý của Đa Mễ Đa đến Lang Ma tướng quân cùng hoàng đế Đại Đường.

Hoàn Tử Đan có chút kinh dị, người này lại có thể đem Lang Ma tướng quân nhắc nhở trước cả danh xưng của hoàng đế Đại Đường. Xem ra man nhân Bắc Địch kính trọng dũng sĩ còn hơn cả hoàng đế Đường triều. Hơn nữa trong lòng hắn hơi có chút khó chịu...tên này, sau khi biết ta không phải Lang Ma tướng quân, lại có vẻ ủ rũ, xem thường ta? Đáng giận!

Mặc dù có chút khó chịu, nhưng Hoàn Tử Đan vẫn biết lấy đại cục làm đầu, mỉm cười gật đầu nói:

- Sĩ Cân đại nhân yên tâm, ta sẽ chuyển lời. Còn nữa, kể từ hôm nay thỉnh Hề tộc nhân không cần tiếp tục lướt qua biên cảnh triền núi nơi này nữa. Sự tình trước kia chúng ta không trách lỗi, nhưng từ nay về sau phàm là ai xâm phạm biên giới, đại nguyên soái đã có lệnh nghiêm trị không tha!

Đa Mễ Đa thoáng ngây người, đặt tay lên ngực cúi người thi lễ:

- Ta sẽ trở về chuyển đạt ý tứ của tướng quân, cáo từ!

Dứt lời Đa Mễ Đa thúc ngựa quay về sườn núi, một trận thanh âm như sói hú vang lên, hơn ngàn Hề tộc kỵ binh nhanh như cơn gió biến mất.

Nhóm người Hoàn Tử Đan hội tụ cùng nhau, nhìn nhóm Hề tộc rời đi, đều vui vẻ nở nụ cười.

Ba trăm người làm ngàn người nghe danh rút lui, đích thật là chuyện làm người cảm thấy sảng khoái. Nhưng trong lòng Hoàn Tử Đan lại có chút không vui, bởi vì hắn biết thành công này không liên hệ gì tới mình. Nhóm Hề tộc kia chỉ vì e ngại Lang Ma tướng quân mà thôi.

Mình chọn trang phục giống sư phụ như đúc, không nghĩ tới lại biến thành hàng giả, buồn bực...

Chương 742: Ngang nhiên đánh cướp (2)

Hoàn Tử Đan ngẩng đầu nhìn sắc trời, ngày đã giữa trưa, vì thế hạ lệnh:

- Tiếp tục đẩy mạnh về hướng đông bắc nửa canh giờ, sau đó nghỉ ngơi ăn uống tại chỗ. Buổi tối tiếp tục hành động!

Trước khi lên đường, Tần Tiêu đã đặc biệt phân phó thời gian nghỉ ngơi cần ở xế chiều, không thể đến tối. Ban đêm đại thảo nguyên cực lạnh, hơn nữa chỉ cần đốt đuốc sẽ biến thành bia sống cho người Bắc Địch. Mọi người trong Thiên Binh Giám đã luyện tập sinh tồn dã ngoại, đối với những việc này cũng vô cùng hiểu rõ.

Hơn ba trăm người tung cao vó ngựa hướng đông bắc đi tới.

Ở địa phương phía sau cách mười dặm, Tần Tiêu mang theo vạn Hổ Kỵ sư phi nhanh. 

Dọc theo đường đi nhìn thấy thật nhiều Hề tộc dân chúng cùng dê bò đang hốt hoảng bỏ chạy. Trong lòng Tần Tiêu thầm hài lòng, xem ra Hoàn Tử Đan đem lệnh của mình chấp hành không tệ lắm. Khi đến giữa trưa, Tần Tiêu cho đại quân ngừng lại an bài mọi người nghỉ ngơi ăn cơm. Đại quân xuất hành mỗi người mang theo mười ngày lương khô, nhẹ nhàng hành động, không mang theo nhiều đồ quân nhu, đây là cách phân phối khi đánh du kích.

Mặc Y lập tức dỡ xuống gói lương khô, cầm bình nước da dê đưa cho Tần Tiêu, ghé vào tai hắn nói:

- Huynh thật sự yên tâm cho hảo đồ đệ của huynh dẫn theo nhóm thiên binh mở đường tiên phong phía trước sao? Nếu gặp phải cường địch hoặc là tình huống gì đặc biệt phải làm sao bây giờ?

Tần Tiêu mở gói lương khô lấy ra hai bánh nướng áp chảo đưa một cái cho Mặc Y, hờ hững nói:

- Phía trước đã phái ra nhiều thám báo như vậy, tự nhiên là có tác dụng, hiện tại gần đây cũng không có nhiều địch quân. Hơn nữa Hoàn Tử Đan lăn lộn trong Thiên Binh Giám ba năm, hẳn là có thể ứng đối các tình huống. Ngọc không mài không thành khí, nếu mãi xem hắn là nhi đồng, khi nào hắn mới có thể độc bá một phương?

- Phải rồi phải rồi, sau này huynh cũng đối đãi với các con như vậy, đúng không?

Mặc Y lườm hắn, nói:

- Nghiêm khắc có thừa, từ ái không đủ!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Muội nha, thật sự là tràn đầy mẫu tính! Hiện tại nơi này là quân đội, đừng mang quá nhiều cảm tình riêng tư trộn lẫn vào. Ta lo lắng là làm sao đánh tốt chiến trận, làm sao bồi dưỡng được càng nhiều nhân tài.

Dứt lời Tần Tiêu cầm bánh nướng ném cho Tần Ảnh đang ngồi một bên.

Mặc Y nhẹ nhàng bĩu môi:

- Con của chúng ta sao, không cần trà trộn trong tay của huynh là tốt nhất, tốt nhất là đừng làm quan làm tướng.

- Ha ha, phải không?

Tần Tiêu tùy ý cười cười, trong lòng lại rõ ràng hiện ra hình ảnh của thê thiếp hài tử tại Giang Nam xa xôi.

Màn đêm buông xuống, nhiệt độ không khí trên đại thảo nguyên giảm nhanh. Gió tây lãnh liệt, thổi lên thảo nguyên phần phật không ngừng.

Hoàn Tử Đan mang theo ba trăm thiên binh nghỉ ngơi hai canh giờ lúc xế chiều, tinh thần phấn chấn tiếp tục ra quân. Đi thêm một đoạn về hướng đông bắc, đã đi tới biên cảnh giữa Đại Đường cùng Khiết Đan.

Khảo nghiệm chân chính cuối cùng đã tới. Hơn ba trăm người nhất thời cùng hưng phấn, trông mong gặp được một đội kỵ binh Khiết Đan, theo chân bọn hắn làm một trận. Đoạn đường làm “tiên phong” của bọn họ thật sự là quỷ dị lẫn đột nhiên, người Khiết Đan sẽ không nghĩ tới thái độ của Đại Đường lại có thể khác thường như vậy, sử dụng hình thức du kích chủ động phóng ra, hơn nữa còn phái ra một đội ngũ ít người như thế đi tiên phong phía trước. Nhóm người Hoàn Tử Đan không nhiều, hành động nhanh nhẹn, chẳng khác gì mũi đao nhọn đâm thẳng vào bụng của Khiết Đan.

Chuyển qua một con dốc thoải, xa xa gió rít, lóe lên ánh lửa!

Hoàn Tử Đan giống như hít thuốc kích thích, nhất thời tinh thần đại chấn, giương tay nghiêm túc thấp giọng nói:

- Dừng lại, phát hiện mục tiêu!

Tất cả mọi người tinh thần tỉnh táo, ngưng thần quan sát ánh lửa phía trước. Đống lửa phân tán, ước chừng hơn mười, đây là thói quen của người Khiết Đan. Nơi này là lều trướng của mục dân, mấy gia đình tạo thành một nhóm, đem dê bò của mình vây quanh ở giữa. Quả nhiên bên cạnh đống lửa còn có một bầy dê đang đi lại hoặc nằm dài nghỉ ngơi.

Hoàn Tử Đan lập tức nhận định đây là một nhóm mục dân ra ngoài chăn nuôi!

Hắn không nhịn được bật cười, trong lòng thầm nhủ: Không thể tưởng được ta suất lĩnh Thiên Binh Giám đi ra, nhiệm vụ đầu tiên lại là...đánh cướp!

Hoàn Tử Đan vươn tay, dựng thẳng ba ngón tay với mọi người, vung sang trái phải. Ba gã thiên binh ngầm hiểu xuống ngựa, thân hình thiểm nhanh biến mất trong màn đêm.

Thời gian một nén nhang trôi qua, ba gã thiên binh cùng hồi báo tình hình: Mười lăm lều trướng, gần bên không phát hiện có quân đội Khiết Đan.

Hoàn Tử Đan gật đầu, dựng thẳng hai ngón tay, hướng hai bên chỉ tới. Ba trăm người phía sau lập tức chia thành ba đội, hai đội nhanh chóng bọc sang hai bên, hình thành vòng vây cỡ lớn, đem mục dân Khiết Đan vây bên trong. Hoàn Tử Đan mang theo trăm người chậm rãi đi về phía trước.

Chờ khi vòng vây đã khép lại gần xong, Hoàn Tử Đan vung phượng sí lưu kim đang, tiếng huýt gió kỳ quái vang lên, ba trăm thiên binh nhất thời xông thẳng về hướng lều trại trước mặt!

Hơn mười hộ mục dân Khiết Đan đang nướng thịt dê ăn cơm, chợt nghe được thanh âm tiếng huýt kỳ quái cùng tiếng vó ngựa, không khỏi hoảng sợ cùng chạy ra. Trong tầm mắt nhìn thấy liền choáng váng, khắp bốn phía đều bị nhóm kỵ binh mặc khải giáp màu đen vây quanh! Những người kia phảng phất như nhóm ma quỷ đột nhiên buông xuống không chút dấu hiệu. Trong bóng đêm, mơ hồ nhấp nháy hàn quang, nhưng may mắn họ không sử dụng cung tên!

Mấy nam nhân Khiết Đan vội vàng lao về hướng buộc ngựa, nơi đó có cung tên của bọn họ!

- Sưu sưu sưu...

Vài tiếng gió rít xuyên phá bầu trời, mấy nam nhân Khiết Đan nhất thời dừng phắt người lại. Bởi vì bên chân bọn họ cắm mấy mũi tên thép ngăm đen!

Cung tên thật quái dị! Nhóm nam nhân Khiết Đan bị dọa đổ mồ hôi lạnh, chỉ cần nhích qua một tấc đã thoải mái xỏ xuyên qua thân thể bọn hắn!

Mấy nữ nhân nhất thời hét rầm lên, hướng nam nhân của mình chạy qua chen chúc thành một đoàn.

Hoàn Tử Đan nhìn nhóm mục dân, cũng không có ý định giết chết bọn họ. Bởi vì kế hoạch của Tần Tiêu là cuối cùng bình định cùng dung hợp người Khiết Đan, nếu giết quá nhiều bình dân cũng sẽ không có ích lợi gì.

Hoàn Tử Đan thúc ngựa đi qua, tới cạnh đống lửa, hoàng kim giáp sáng lên rực rỡ, hắn dùng tiếng Khiết Đan hỏi:

- Các ngươi, là người Khiết Đan?

Mấy hán tử Khiết Đan nhìn vị tướng quân uy phong lẫm lẫm trước mặt, trong tay cầm một thanh binh khí thật kỳ dị mà bá đạo, trong lòng phát lạnh cố gắng lấy can đảm nói:

- Phải!

Hoàn Tử Đan lãnh liệt cười:

- Hiện tại các ngươi có hai lựa chọn. Thứ nhất, chết trên lưng ngựa. Thứ hai, làm tù binh của chúng ta!

Nhóm thiên binh chung quanh cùng rống lên, vung cao cánh tay!

Lần này nhóm người Khiết Đan nhìn thấy thật rõ ràng, trên cánh tay những quân nhân kia buộc chặt một loại cung nỏ kỳ quái, mũi tên đen bóng lóe sáng hàn khí đoạt tâm phách người.

Hai ba mươi người Khiết Đan chen chúc thành một đoàn, các nam nhân rút loan đao, gắt gao che chở nữ nhân phía sau. Bọn hắn không chút cam lòng nhìn đàn dê bò bên cạnh mình, nhìn qua giống như muốn liều chết tới cuối cùng!

Chương 743: Tiểu lão hổ phát bưu (1)

Hoàn Tử Đan lớn tiếng, đem phượng sí lưu kim đang vung lên, một thanh âm gió rít lạnh thấu xương vang xa:

- Ta không có nói cho các ngươi thời gian tự hỏi!

Các nữ nhân Khiết Đan òa khóc, nam nhân hoảng hốt.

Chiến là hẳn phải chết. Không chiến là khuất nhục, sinh tử khó lường!

Chẳng thà một trận chiến!

Một nam nhân đầu lĩnh cắn chặt răng, lớn tiếng rống, vung đao hướng Hoàn Tử Đan vọt tới! Hoàn Tử Đan hừ lạnh một tiếng, không hề nhúc nhích, lập tức vung phượng sí lưu kim đang chờ hắn xông đến!

Trong trời đêm, một đạo hàn quang lướt qua, xoạt một tiếng, nam nhân Khiết Đan hung mãnh kia bị chặt ngang thành hai đoạn, thi thể ngã văng ra ngoài.

- Đương...

Loan đao của hắn rơi xuống đất, giống như rơi trong lòng nhóm người Khiết Đan, vang lên thanh âm chói tai.

Một nữ nhân Khiết Đan điên cuồng chạy tới bên thi thể nam nhân kia, khóc lên tê tâm liệt phế.

Hoàn Tử Đan lạnh giọng quát:

- Quân lệnh của đại nguyên soái, tiêu diệt Khiết Đan, đem bọn hắn đuổi ra khỏi lãnh thổ Đại Đường! Nếu có người nào phản kháng, giết không tha! Các ngươi giết biết bao dân chúng Đại Đường tay không tấc sắt, có từng nghĩ qua, bọn họ cũng từng thương tâm như thế? Bổn tướng nói thêm một lần cuối cùng, các ngươi chỉ có hai tuyển chọn, một là chết, hai là thành tù binh của chúng ta!

Nhóm người Khiết Đan ném xuống loan đao.

Bọn hắn cả đời theo võ, lúc này đã hiểu rõ ràng tình thế. Đừng nói tới hơn ba trăm thủ nỏ kỳ quái kia, chỉ nói vị đại tướng tay cầm binh khí kỳ dị trước mặt bọn hắn cũng không phải là đối thủ. Khi thấy một chiêu kia chém ra, lòng tin của bọn họ đã lập tức sụp đổ. Những nam nhân kia từng tham gia công phạt trong quân đội Khiết Đan, rất ít được nhìn thấy có người Hán võ nghệ dũng mãnh xuất sắc như thế.

Nữ nhân đang khóc nức nở kia chợt nổi điên bật dậy, nhặt loan đao muốn liều mạng với Hoàn Tử Đan, lại bị những người khác ôm chặt ngăn cản.

Hoàn Tử Đan lạnh lùng liếc mắt nhìn nữ nhân kia, khinh thường nói:

- Nam nhân của ngươi đã giết không biết bao nhiêu dân chúng Trung Nguyên vô tội, kể cả lão nhân, nữ nhân cùng nhi đồng. Đại soái có lệnh không giết tù binh không phản kháng, làm vậy đã rất nhân đạo! Người đâu, trói lại cho ta!

Người của Thiên Binh Giám tiến lên đem tù binh trói chặt. Mấy nam nhân Khiết Đan nói nhỏ:

- Hắn nói “đại soái”, chính là Lang Ma tướng quân trong lời đồn đãi của người Đột Quyết hay sao?

Thiên binh đứng bên cạnh quát:

- Phải thì sao, không phải thì sao? Ngươi quản nhiều như vậy làm gì?

Hoàn Tử Đan đang định gọi mấy huynh đệ mang theo dê bò cùng tù binh về cho Tần Tiêu, không ngờ thiên binh đi thăm dò tình huống mặt đông phi ngựa về hồi báo:

- Bẩm tướng quân, mặt đông chừng ba mươi dặm phát hiện đại đội kỵ binh Khiết Đan! Theo số đuốc mà xem, không ít hơn hai ngàn người!

Hoàn Tử Đan kích quyền:

- Tới hay lắm!

Hoàn Tử Đan tức khắc lên ngựa, phát ra mệnh lệnh:

- Hầu Tử, ngươi mang mười huynh đệ đem tù binh cùng dê bò toàn bộ giao về mặt sau cho đại soái xử trí. Các huynh đệ khác cùng ta tiến lên nghênh địch!

Thiết Tam vội nói:

- Tướng quân, trước khi đi đại soái có nói, không được tùy tiện chém giết chính diện cùng đại quân Khiết Đan. Tướng quân có nên...phái người hồi báo đại soái trước tiên, thỉnh ngài định đoạt?

Sắc mặt Hoàn Tử Đan trầm xuống:

- Ít nói, chấp hành quân lệnh! Chỉ là một ít tạp binh mà thôi, cần gì làm phiền đến đại soái? Chúng ta trực tiếp thu thập là được, để cho đại soái giảm bớt tâm lực, đồng thời cũng vui mừng một phen.

Thiết Tam vẫn có chút do dự:

- Chỉ sợ ngày sau đại soái trách tướng quân chống lại quân lệnh...

Hoàn Tử Đan trừng mắt liếc hắn:

- Thiết Tam, nếu ngươi sợ thì đi áp giải tù binh cùng dê bò, đừng ở đây gây náo động lòng quân!

Thần sắc Thiết Tam chấn động:

- Sợ? Lão tử từ nhỏ không biết chữ sợ viết như thế nào! Lên, cùng đám man di Khiết Đan làm một trận!

Ngoài hai mươi dặm, một đội kỵ binh Khiết Đan chậm rãi đi tới. Đại tướng đầu lĩnh mặc một thân bì giáp miên y, trên đầu đội mũ cài điêu linh vũ, thần sắc có chút mỏi mệt. Một gã tiểu tốt đi bên cạnh hắn nói:

- Cát Lỗ tướng quân, hay là đêm nay chúng ta hạ trại nghỉ ngơi tại đây đi?

Cát Lỗ lắc đầu, nặng trĩu nói:

- Đại tướng quân Khả Đột Vu có lệnh, cần chúng ta tranh thủ tới Loan Hà đóng quân trước khi hừng đông. Mấy ngày nay liên tiếp phát hiện thám báo của Đường quân, phỏng chừng bọn hắn sẽ có hành động. Chúng ta cần tranh thủ thời gian sớm nhất ngăn chặn con đường Đường quân tiến vào giao giới của Hề, Khiết Đan, tăng cường đề phòng. Truyền lệnh xuống cho các huynh đệ giữ vững tinh thần, mau nhanh hành quân.

Mệnh lệnh truyền ra, hai ngàn kỵ binh tinh nhuệ Khiết Đan nhanh thêm cước bộ hướng tây nam chạy gấp, tiếng vó ngựa vang xa.

Vừa chạy thêm được chưa đầy mười dặm, đột nhiên trước mặt phóng tới một trận mưa tên dày đặc, nhất thời những tiếng kêu rên thảm thiết nổi lên, người ngã ngựa đổ!

Cát Lỗ may mắn không trúng tên, nhưng cực kỳ hoảng sợ vội vàng ghìm chặt cương ngựa lớn tiếng nói:

- Có mai phục, mọi người cẩn thận!

Toàn bộ binh lính Khiết Đan đều rút đao lắp tên, chuẩn bị sẵn sàng đón địch. Hai ngàn chiến mã nôn nóng không ngừng giẫm chân, thật sự hỗn loạn.

Trong bóng đêm, Hoàn Tử Đan nhếch môi, lộ ra nụ cười lãnh liệt, giương tay, người bên cạnh lặng yên không tiếng động tách ra hai bên.

Đội binh Khiết Đan bị trận mưa tên bắn tới nhất thời chết hơn trăm người, trong khoảnh khắc vô cùng khẩn trương, còn đang chuẩn bị cùng địch nhân đại chiến một trận, nhưng đợi nửa ngày không thấy bóng dáng người nào đi ra.

Cát Lỗ phẫn nộ kêu to:

- Người nào, đừng giấu đầu lộ đuôi, đi ra cùng ta quyết một trận tử chiến!

Trên đại thảo nguyên mênh mông, chỉ nghe được thanh âm tiếng gió thu thổi qua cùng thanh âm tiếng rống to của Cát Lỗ. Nhóm người Hoàn Tử Đan giấu sau gò cao chỉ hờ hững, tự mình thay đổi phương vị chuẩn bị chiến đấu. Hoàn Tử Đan âm thầm cười lạnh: Mỗi người giơ đuốc, không phải muốn làm bia sống sao?

Năng lực đánh đêm của chúng ta các ngươi không cách nào tưởng tượng. Cho dù không có mệnh lệnh chỉ huy cũng có thể phối hợp không một kẽ hở. Man di Khiết Đan, lần này xem như các ngươi xui xẻo, lại gặp phải ta! Sau này các ngươi sẽ biết, Đại Đường không chỉ có một Kim Giáp Chiến Thần biết sử dụng phượng sĩ lưu kim đang!

Qua một lúc lâu Cát Lỗ vẫn không thấy có người đi ra ứng chiến, không khỏi kinh sợ lẫn nôn nóng. Lúc này tùy tùng đem mũi tên ghim trên thi thể đến cho hắn xem, Cát Lỗ kinh hãi nói:

- Loại tên thật kỳ quái! Xem ra chỉ có kỹ thuật công tượng cao siêu của người Hán mới có thể đánh tạo được, Đường quân từ khi nào lại sử dụng loại tên kỳ quái này, rốt cục là người nào?

Đúng lúc này ở hai bên trái phải lại thêm một trận mưa tên dày đặc bao trùm trời đất phủ tới. Thật nhiều kỵ sĩ Khiết Đan kêu thảm rơi xuống ngựa, những con ngựa bị thương nhảy loạn khắp nơi, trường hợp nhất thời hỗn loạn không sao chịu nổi.

Cát Lỗ thất thanh kêu to:

- Trấn định! Trấn định, đừng hốt hoảng!

Tầm bắn của thủ nỏ cực tốt, xa xa vượt khỏi phạm vi tầm nhìn của người Khiết Đan. Hơn nữa bọn hắn ở ngoài sáng, nhóm người Hoàn Tử Đan ở trong tối, đám người Cát Lỗ không cách nào bắt giữ được phương hướng những mũi tên bắn tới.

Chương 744: Tiểu lão hổ phát bưu (2)

Một trận mưa tên đi qua, lại không có chút động tĩnh. 

Cát Lỗ giận tím mặt quát to:

- Chia ra hai đường, hướng trái phải xung phong liều mạng!

Kỵ binh Khiết Đan dũng mãnh thiện chiến nhất thời phân thành hai đường, như nước thủy triều tách ra, hướng hai bên đánh tới.

Hoàn Tử Đan nhìn thấy những cây đuốc di động, không khỏi cười lạnh, vung tay:

- Triệt!

Các thiên binh mai phục bốn phía hướng theo phương hướng nam bắc cùng nhau lui về.

Hai cỗ kỵ binh Khiết Đan tức giận rít gào hùng hổ bổ nhào tới, lại không nhìn thấy bóng người nào, nhất thời giận dữ.

Đây là đánh giặc hay là đánh quỷ?

Trong lòng Cát Lỗ kêu to không hay, vội vàng quay đầu ngựa mang theo một bộ phận thủ hạ tụ tập vào trung tâm, mặt khác cho một cỗ kỵ binh Khiết Đan do thiên tướng suất lĩnh hướng trung tâm chạy tới.

Hai đội ngũ hợp cùng nhau, lại lắc đầu kêu lên:

- Không gặp được người!

Cát Lỗ nhất thời giận đến muốn hôn mê:

- Thật sự kỳ quái!

Cũng may hắn cũng không quá ngu ngốc, ánh mắt xoay chuyển một vòng, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, tắt đuốc!

Đám người Hoàn Tử Đan giấu trong bóng đêm, nhìn ánh đuốc xa xa bị dập tắt, không khỏi mừng rỡ - đến thời cơ!

Hoàn Tử Đan vung tay lên, hơn ba trăm người nhất thời giống như mãnh hổ xuất quan, hướng phía trước xông tới!

Bởi vì trong khoảnh khắc hiện tại người Khiết Đan đột ngột rơi vào trong bóng tối, căn bản còn chưa kịp thích ứng! Chỉ trong nháy mắt đó là thời cơ tốt nhất tàn sát bọn hắn!

Ba trăm người không hề kêu gọi, không rít gào giận dữ, chẳng khác gì u linh trong đêm tối lao nhanh tới. Đợi khi người Khiết Đan nghe được tiếng vó ngựa thì đám người Hoàn Tử Đan đã vọt tới trước mặt!

Ba trăm chiến mã huấn luyện nghiêm chỉnh đã thói quen tập kích trong đêm giống như mũi tên rời cung, bắn nhanh về hướng người Khiết Đan.

Cát Lỗ nhất thời hoảng hốt, tức giận kêu lên:

- Đến rồi, các huynh đệ nghênh chiến!

Giọng nói chưa dứt một trận mưa tên dày đặc đánh úp lại, nhất thời thanh âm thảm thiết vang lên khắp bốn phía.

Mỗi thiên binh chỉ trong khoảnh khắc đã bắn ra ba lượt tên. Hơn hai ngàn mũi tên giống như có thêm ánh mắt bắn thẳng vào đội ngũ kỵ binh Khiết Đan. Bọn hắn sờ soạng trong bóng đêm hồi lâu mới quen thuộc được đêm tối. Trên người bọn họ lại thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng, đủ làm cho họ đi gặp tử vong!

Cát Lỗ nhất thời hoảng sợ không thôi, còn chưa giao chiến mà nhóm người của hắn đã tổn thất gần nửa, hơn nữa hắn căn bản không biết đối phương có bao nhiêu người!

Những quái vật giống như quỷ hồn kia mạnh mẽ lại nhanh như tia chớp, không có tiếng trống, tiếng tù và, thậm chí không nghe tiếng chỉ huy quát tháo.

Chẳng lẽ thật sự là quỷ?

Nghĩ đến đây, trong lòng Cát Lỗ hoảng hốt:

- Các huynh đệ, triệt, lui lại!

Nhất thời binh lính Khiết Đan cũng đang kinh hoảng như hắn liền như nước thủy triều thối lui ra sau, chật vật không chịu nổi.

Nhưng khoái mã của đám người Hoàn Tử Đan đã giết tới trước mặt, từng lưỡi đao lóe ra hàn quang kỳ dị thoáng hiện, những chiến sĩ mặc giáp đen giống như đao phong cắt thẳng vào đội ngũ kỵ binh Khiết Đan.

Bất kể là tiến lên tập kích bất ngờ hay cận chiến vật lộn, những binh sĩ Khiết Đan làm sao là đối thủ?

Hoàn Tử Đan vung lên phượng sí lưu kim đang, dẫn đầu chém bay tướng kỳ quân địch, trầm giọng quát:

- Giết sạch bọn hắn!

Từng ánh đao quỷ dị nhấp nhoáng, thiên binh tướng sĩ giống như quỷ sai thu hồn, bắt đầu giết hại không chút lưu tình!

Cát Lỗ khàn giọng rống to, phát tiết nỗi sợ hãi thâm trầm nhất tận đáy lòng, hắn miễn cưỡng tiếp được một đao bổ tới, quay đầu vừa nhìn không khỏi sợ ngây người – đám sát thủ lãnh liệt tập kích trong đêm này, đã đem đội ngũ của hắn phân chia thành vô số khối nhỏ, chẳng khác gì dê bò bị nuôi nhốt, bắt đầu giết chóc không chút kiêng nể!

Ở trước mặt những sát thủ quỷ dị kia, hai ngàn thiết kỵ “tinh nhuệ” của Khiết Đan lại chẳng khác gì hài đồng ba tuổi, không hề có chút lực phản kích! Nếu không phải đại tướng đầu lĩnh quát khẽ một tiếng “giết sạch bọn hắn”, Cát Lỗ thật sự nghĩ rằng những kẻ này chính là quỷ hồn!

Từng đợt ánh đao bay lên, từng tiếng kêu thảm thiết phát ra, thiên binh tướng sĩ đã hoàn thành xong vòng chiến đấu thứ nhất, xuyên thẳng qua đội ngũ Khiết Đan.

Mấy trăm chiến sĩ Khiết Đan phơi thây tại chỗ, nhưng nhóm thiên binh không chút tổn thất.

Mà đám người Cát Lỗ còn chưa biết đó là quân đội nào, tướng quân đầu lĩnh là ai, bọn hắn dùng là binh khí gì!

Nhóm người Hoàn Tử Đan vây quanh thành hình quạt, ngăn trở đường lui về hướng đông bắc của bọn họ. Mỗi người trấn định ngồi thẳng trên lưng ngựa, lẳng lặng nhìn gần ngàn kỵ binh Khiết Đan nằm dài trên mặt đất.

Cát Lỗ nhìn binh sĩ nằm đầy khắp chung quanh, không khỏi sợ hãi tận đáy lòng, tức giận hét lớn:

- Các ngươi rốt cục là ai?

Hoàn Tử Đan thúc ngựa mang theo tướng sĩ chậm rãi tiến tới vài bước, dùng tiếng Khiết Đan trả lời:

- Đại Đường quân nhân!

Đám người Cát Lỗ toàn thân phát run, tinh tế nhìn những bóng đen đang đến gần, thì thào kêu lên:

- Đường quân, khi nào lại trở nên lợi hại như vậy? A, Lang Ma tướng quân!

Hoàn Tử Đan nhướng mày lớn tiếng quát:

- Bổn tướng chính là tiên phong dưới trướng Lang Ma tướng quân! Đối phó binh tôm tướng cua các ngươi còn chưa cần đại soái chúng ta ra tay!

Thân thể binh sĩ Khiết Đan chấn động, không hẹn mà cùng thúc ngựa lui ra hai bước.

Các thiên binh chậm rãi tới gần, Hoàn Tử Đan vung lên phượng sí lưu kim đang nhắm ngay Cát Lỗ, trầm giọng nói:

- Không muốn chết xuống ngựa đầu hàng!

Hàn quang lãnh liệt làm Cát Lỗ phát lạnh. Cho đến lúc này hắn mới nhìn thấy rõ thân hình những người tập kích kia. Nhưng lời nói vô lễ lẫn trào phúng của Hoàn Tử Đan làm hắn tức giận không chịu nổi, lớn tiếng rống:

- Các huynh đệ, bọn hắn ít người, liều mạng! Bắn tên!

Mũi tên của người Khiết Đan chính là lợi khí giết người hung hãn nhất của bọn họ!

Cát Lỗ còn chưa nói xong, trước mặt đã có trận mưa tên bắn tới. Cộng thêm những kỵ binh Đường quân kia chẳng khác gì u linh bay lên trong đêm đen, thật khó nhìn thấy rõ thân hình của họ.

Những mũi tên của người Khiết Đan bắn loạn đầy trời, Hoàn Tử Đan đứng khá gần nhất thời bị mưa tên vây quanh, tinh thần phấn chấn múa vũ khí ngăn cản, trấn định tự nhiên chậm rãi lui về phía sau. Trong đêm đen các thiên binh cũng phát tên, tiếp viện Hoàn Tử Đan.

Hoàn Tử Đan bình yên vô sự thối lui ra xa, lại nghe được tiếng hừ đau đớn bên người – có vài tướng sĩ thiên binh bị trúng tên!

Tuy rằng mọi người mặc loại khải giáp phòng ngự thật tốt, nhưng vẫn còn vài nơi yếu ớt như tay hoặc đầu. Hoàn Tử Đan thúc ngựa tới gần nhìn thấy có người trúng tên vào mắt, ngoài ra có vài người bị tên bắn trúng nhưng không xuyên thấu được khải giáp nên không bị thương.

Trong lòng Hoàn Tử Đan không khỏi cả kinh: Phá hủy, tổn hại một thiên binh!

Thiên binh bị thương cắn chặt răng nằm trên ngựa, không rên một tiếng thúc ngựa lui ra sau. Hoàn Tử Đan phái hai người che chở hắn lui về.

Chứng kiến huynh đệ bị thương, trong lòng Hoàn Tử Đan giận dữ trầm giọng:

- Giết sạch bọn hắn, không lưu lại tên nào!

Chương 745: Liêu Đông châu chấu quân (1)

Không cần bắt làm tù binh!

Ngoài ba mươi dặm, Tần Tiêu mang theo Hổ Kỵ sư đẩy mạnh. Vừa lúc gặp được Hầu Tử mang theo tù binh cùng dê bò chạy tới, hội báo tình huống phía trước.

Tần Tiêu nghe xong hồi báo của Hầu Tử, không khỏi giận tím mặt:

- Hoàn Tử Đan lớn mật, dám coi thường quân lệnh của bổn soái!

Hầu Tử nhất thời hoảng sợ, vội vàng thối lui sang một bên không dám tiếp tục lên tiếng, trong lòng nghĩ thầm: Lần này thảm!

Tần Tiêu hừ một tiếng, trầm giọng nói:

- Anh Dực tướng quân, ngươi suất lĩnh đại quân đi theo, bổn soái tự mình dẫn ba ngàn kỵ binh đi trước!

Mặc Y nhấc thương lên cánh tay, hai tay ôm quyền:

- Dạ!

Tần Tiêu cau mày, vỗ ngựa, trầm giọng quát:

- Trung quân doanh, theo ta đi!

- Hống!

Ba ngàn thiết kỵ theo Tần Tiêu phóng ra, đại thảo nguyên chấn động run lên.

Chờ khi Tần Tiêu dẫn người đuổi tới, Hoàn Tử Đan đang gầm lên giận dữ, chém bay đầu Cát Lỗ lên cao, máu tươi phun đầy trời!

Tần Tiêu lớn tiếng gầm lên:

- Dừng tay! Người Khiết Đan, người nào bỏ vũ khí xuống được miễn tử, người vi phạm giết không tha!

Nhóm người Hoàn Tử Đan nhất thời cả kinh – Đại nguyên soái đã đến!

Vì vậy liền thúc ngựa lui ra.

Còn hơn trăm binh sĩ Khiết Đan sống sót chứng kiến trận thế, chủ tướng đã bị chém, đành ném loan đao xuống ngựa đầu hàng.

Trong mắt Tần Tiêu lóe hàn quang, liếc mắt nhìn Hoàn Tử Đan, hạ lệnh:

- Người đâu! Bắt giữ tù binh, kiểm kê ngựa, bắt đầu quét dọn chiến trường. Sau nửa canh giờ đại quân lui về phương nam! Thám báo ở chỗ nào? Truyền lệnh Anh Dực tướng quân tại hậu phương, tụ lại phía nam cách trăm dặm!

Lệnh đã ban xuống, mọi người lập tức bận rộn.

Hoàn Tử Đan nhìn thấy sắc mặt Tần Tiêu xanh mét, không khỏi kinh hãi, run rẩy đi tới bên cạnh Tần Tiêu thấp giọng nói:

- Đại soái, chúng ta...chỉ bị thương một huynh đệ, cơ hồ toàn tiêm hơn hai ngàn thiết kỵ Khiết Đan...

Tần Tiêu trợn trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi quát:

- Đồ hỗn trướng, dám coi thường quân lệnh bổn soái!

Tần Tiêu vừa quát, hù dọa Hoàn Tử Đan suýt nữa lăn xuống ngựa. Hoàn Tử Đan thân là thiên binh thừa phụ trách huấn luyện hàng ngày trong Thiên Binh Giám, mỗi ngày đều nhắc nhở các chiến sĩ phải “nhớ kỹ kỷ luật quân đội, tuân thủ quân lệnh nghiêm ngặt”. Tần Tiêu nói hắn xem thường quân lệnh của đại soái, hắn đương nhiên biết điều này ý vị như thế nào!

Nhẹ thì giáng chức bị phế, nặng thì có thể chém đầu. Quân lệnh như núi, há cho phép khinh nhờn!

Sắc mặt Hoàn Tử Đan hoảng hốt đến trắng bệch, môi phát run ngơ ngẩn nhìn Tần Tiêu, thì thào nói:

- Đại soái, tôi...

Tần Tiêu tức giận trừng hắn, trầm giọng nói:

- Hiện tại không thời gian dông dài với ngươi. Chờ sau khi trở lại U Châu giao cho hành quân trưởng sử Kim đại nhân, hắn có quân quy cùng quy tắc xử phạt chi tiết thu thập ngươi! Hiện tại trọng chỉnh thiên binh, suất lĩnh họ đi phía trước mở đường! Nhớ kỹ, nếu gặp quân địch nhân số đông đúc, không được tiếp tục giao chiến! Đừng nói ta không cho ngươi cơ hội, từ giờ trở đi lập công chuộc tội!

Hoàn Tử Đan sợ hãi phát run, chắp tay xá một cái:

- Dạ!

Sau đó liền suất lĩnh thiên binh chạy về hướng nam. Trong lòng hắn nghĩ thầm, quan hệ giữa Kim tiên sinh cùng đại soái thân thiết như vậy, cũng biết rõ quan hệ sư đồ giữa chúng ta...Luật pháp cũng có thể nể nhân tình, sẽ không chém ta thật đi? Nhìn thấy có vẻ là không đâu, nếu không cũng không tiếp tục giao quyền tiên phong cho ta. Mẹ ah, làm ta sợ muốn chết...

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng nhóm thiên binh, cau mày hừ nhẹ, trong lòng lại nghĩ:

- Xú tiểu tử, cánh cứng ngắc, nóng ruột lập công sao? Nắm giữ binh chủng có hàm lượng kỹ thuật cao như thiên binh, lại biến thành đội ngũ tùy tiện đánh loạn, thật sự là ngu ngốc. Đi cầm đại pháo oanh giết một đám muỗi, còn không biết xấu hổ đòi tranh công sao? Cũng không nhìn xem năm đó Hình Trường Phong suất lĩnh bộ đội đặc chủng, xuất thần nhập hóa đến bao nhiêu. Còn thường xuyên phát huy tác dụng xoay chuyển càn khôn cực lớn, há lại làm ra những hành vi bình thường như ngươi? Tiểu tử thúi kia vẫn thiếu lịch lãm, còn quá non. Tư tưởng chủ nghĩa anh hùng cá nhân quá nghiêm trọng, luôn mãi nghĩ khoe khoang. Ai, vẫn còn quá trẻ tuổi ah!

Trong lúc này người của Hổ Kỵ sư nhanh chóng tẩy sạch chiến trường, hơn ngàn thớt ngựa cùng thiên binh bị thương cũng sớm được hộ tống quay về U Châu an dưỡng.

Tần Tiêu vung tay lên:

- Xuất phát về hướng nam, trước hừng đông tụ hội cùng hậu quân!

Trong màn sương mỏng, ba ngàn nhân mã giống như cơn gió xoay nhanh biến mất, lưu lại thật nhiều thi thể người Khiết Đan. Chỉ sợ sẽ rơi vào trong bụng sói hoặc là chờ người của bọn họ đi tìm kiếm trở về.

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa, trong lòng vẫn có chút thỏa mãn. Tuy rằng Hoàn Tử Đan xem thường quân lệnh tự chủ trương chặn giết một đội ngũ Khiết Đan làm trong lòng hắn có chút căm tức, nhưng lại đúng lúc kiểm tra năng lực tác chiến chính diện của thiên binh. Đồng thời xem xét Hổ Kỵ sư cũng xem như có chút “thành tựu”, có được bộ dạng của đội quân tinh nhuệ. Làm việc hữu hiệu, có kỷ luật, đội ngũ chỉnh tề, lệnh xuất thi hành nghiêm túc, đây đều là chuyện tốt.

Khi nào thì đi tìm bia ngắm thử nghiệm năng lực chém giết trên chiến trận của Hổ Kỵ sư đây?

Tới tảng sáng, Mặc Y dẫn người tụ hội cùng Tần Tiêu. Tần Tiêu hạ lệnh đại quân hạ trại nghỉ ngơi, sau đó bắt tay xử lý tù binh Khiết Đan.

Hơn trăm người bị trói rắn chắc, cùng đưa tới trước mặt Tần Tiêu. Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa, bên cạnh là ba trăm thiên binh, từ trên cao nhìn xuống dưới.

Tần Tiêu nói tiếng Khiết Đan không quá lưu loát, nhưng có thể nhẹ nhàng trao đổi với bọn họ, hắn nói:

- Nói, mục đích quân đội các ngươi xuất phát là gì?

Người Khiết Đan nghe được Tần Tiêu nói chuyện có chút trúc trắc, càng cảm giác người này “khó thể nắm bắt”. Hơn nữa hắn có thể chính là Lang Ma tướng quân chân chính!

Lập tức có hai người nhát gan trả lời:

- Phụng lệnh của Khả Đột Vu đại tướng quân, đi tới Loan Hà trú đóng.

Tần Tiêu khẽ hừ một tiếng:

- Chỉ bằng hai ngàn người các ngươi?

Tù binh Khiết Đan đáp:

- Đại tướng quân Khả Đột Vu còn đang chỉnh tu đại quân, sau đó sẽ xuất hai vạn kỵ binh xuất phát. Chúng ta chính là tiên phong mở đường!

Hai vạn? Khóe môi Tần Tiêu nhếch lên, lộ ra nụ cười lãnh liệt, trong lòng nghĩ thầm:

- Muốn ở trong tầm mắt ta cướp đoạt Loan Hà sao? Cửa sổ cũng không có! Tin tưởng tới thời điểm này Lý Tự Nghiệp suất lĩnh bộ binh cũng đã tới lưu vực Loan Hà, Thạch Thu Giản cùng Đỗ Tân Khách cũng đã đi tới hà nguyên cùng hà cốc Loan Hà. Vừa lúc, cho bọn hắn nếm thử phục kích chiến, báo thù trận chiến thất bại của Tiết Nột!

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu hạ lệnh:

- Người đâu, đem những người này áp tải về U Châu giao cho Kim đại nhân giam giữ, chờ sau khi trở về chúng ta tiếp tục xử lý.

Những người này vẫn còn có chút tác dụng, hiện tại giết chết thật đáng tiếc. Trong lòng Tần Tiêu đã có tính toán.

Vừa áp giải tù binh Khiết Đan rời đi, Tần Tiêu nhìn Hoàn Tử Đan nói:

- Lời vừa rồi ngươi có nghe được sao? Hiện tại ta cho ngươi một nhiệm vụ. Từ giờ trở đi ta muốn biết toàn bộ hướng đi chi tiết của hai vạn đại quân Khả Đột Vu, hơn nữa không được cho bọn hắn phát hiện. Phỏng chừng hắn sớm hay muộn sẽ biết tiên phong Khiết Đan đã bị chúng ta giết chết, có lẽ sẽ tùy thời thay đổi kế hoạch hành quân ban đầu. Ngươi hiểu được rồi sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau