PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 736 - Chương 740

Chương 736: Ta không phải Nhạc Phi (1)

- Người Bắc Địch xưa nay đa nghi, cho dù Đôn Dục Cốc là hồ ly, lần này cũng không thể không trúng kế! Chúng ta nhất định phải làm cho Hề cùng Khiết Đan đánh nhau nội bộ, sau đó tranh thủ mua chuộc Hề tộc vào tay. Cứ như vậy chúng ta chẳng những thiếu đi địch nhân, còn nhiều thêm một người giúp đỡ. Hừ, đây gọi là rút củi dưới đáy nồi!

- Diệu tai diệu tai, đại soái quả nhiên là tài tướng soái, nắm giữ toàn cục, bày mưu nghĩ kế quyết thắng ngàn dặm!

Kim Lương Phượng cười to nói:

- Thật không dám giấu diếm, kỳ thật ty chức cũng một mực suy tư vấn đề này, chỉ cần làm cho người Bắc Địch tự loạn, chúng ta có thể ở giữa tranh thủ. Không nghĩ tới đại soái còn trước ty chức một bước, nghĩ ra diệu kế như thế! Lần này hành động của chúng ta đại khái chỉ là cướp giật cùng gây rối, không cần phải thực sự đánh tới Doanh Châu. Người Bắc Địch lúc này đang nghĩ muốn xuôi nam xâm nhập, nhưng sẽ thật không ngờ bị chúng ta dùng thủ đoạn “dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi bỉ thân” đi đối phó bọn hắn!

Trong tay Tần Tiêu cầm một lá cờ nhỏ cười lạnh nói:

- Ta chính là muốn cho người Bắc Địch nếm thử đồ vật của mình bị cướp đi là mùi vị thế nào! Lý Tự Nghiệp, Đỗ Tân Khách, hiện tại các ngươi hiểu được dụng ý của ta sao? Nhớ lấy, dân chúng Hề tộc không thể giết một người. Hơn nữa cứ thả ra lời nói, nói bổn soái phụng ý chỉ triều đình, chiêu an Hề tộc, tiêu diệt Khiết Đan! Đến lúc đó phàm là dê bò của Hề tộc, toàn bộ buông tha, cho bọn hắn quay về bản thổ bộ lạc. Phàm là người Khiết Đan, tịch thu toàn bộ dê bò, nếu có người phản kháng, giết!

- Tuân lệnh!

Lý Tự Nghiệp cùng Đỗ Tân Khách vui mừng nghiêm túc đón lệnh.

Tần Tiêu hừ lạnh hai tiếng, thản nhiên nói:

- Chúng ta dùng chiến thuật đánh du kích, gây rối cho bọn hắn vĩnh viễn không ngày yên tĩnh, chính mình lui về bản thổ mà bảo hộ quê hương đi. Một lần gây rối không đủ, chúng ta đổi lại cướp giật nhiều lần, thẳng tới khi nào người Khiết Đan tự mình buông tha thổ địa gần bên Doanh Châu, chạy về phương bắc! Đến lúc đó muốn lấy Doanh Châu thật dễ như trở bàn tay, căn bản không phí một người!

Dứt lời, Tần Tiêu run cổ tay, một mặt cờ nhỏ màu đỏ chuẩn xác cắm lên Doanh Châu trên sa bàn, run rẩy bần bật, hết sức bắt mắt.

Nhiệt huyết trong lòng mọi người đều sôi trào lên.

Kim Lương Phượng lại nói:

- Kế sách của đại soái mặc dù thật hay, nhưng căn bản không đáng tự mình mạo hiểm suất lĩnh Hổ Kỵ sư ra trận. Trước mắt chúng ta vẫn còn nhiều người có thể dùng. Lý Giai Lạc, Hoàn Tử Đan, Chu Dĩ Đệ, Thiệu Hoành, Quách Tri Vận, Triệu Thiết Đầu đều có thể đảm nhiệm việc này. Đại soái vẫn nên trấn thủ U Châu chỉ huy toàn cục tốt hơn.

Trên mặt Tần Tiêu hiện lên tia cười cao ngạo lẫn thâm ý, không cho phép bài bác:

- Kim Lương Phượng, ngươi cùng Lý Giai Lạc suất lĩnh Tả Kiêu Vệ trấn thủ U Châu, chặt chẽ canh giữ. Nếu có chút biến cố tùy thời ứng biến, nhưng không được bỏ thành xuất ra. U Châu là căn bản của chúng ta, không thể mất. Kế hoạch suất lĩnh Hổ Kỵ sư đi hành động, tâm ý của ta đã quyết, thỉnh tiên sinh không cần nói thêm nữa. Tuy rằng chỉ là một đội kỵ binh, kỳ thật có nhiều chuyện cần tùy thời xử lý, cần chính ta chỉ huy. Hơn nữa bản thân ta cũng rất muốn gặp mặt vị Lang võ sĩ Khiết Đan Khả Đột Vu kia!

Kim Lương Phượng lắc đầu cười khổ:

- Đại soái gánh vác hàng ngàn hàng vạn sinh mạng trên thân, trách nhiệm nặng như Thái Sơn, là cột trụ của cả U Châu lẫn Liêu Đông quân, há có thể hữu dũng vô mưu tự mình xuất trận? Nếu muốn lâm trận chỉ huy, có thể phái ra đám người làm tiên phong nghênh địch, ty chức thân là hành quân trưởng sử, đảm nhiệm trách nhiệm giám quân, không thể không nói nhiều thêm vài câu, xin đại soái thứ tội!

Tần Tiêu thoáng cười:

- Ta biết ý tốt của tiên sinh. Nếu như vậy thì được rồi, ta sẽ cho Hoàn Tử Đan suất lĩnh ba trăm thiên binh làm tiên phong mở đường, đảm đương phía trước, ta sẽ dẫn theo Hổ Kỵ sư tiếp ứng phía sau. Như vậy tiên sinh đã hài lòng rồi chứ?

Kim Lương Phượng bất đắc dĩ nói:

- Hết thảy vẫn do đại soái làm chủ. Ty chức chỉ phụ trách đưa ra đề nghị. Chỉ thỉnh đại soái chớ quên trọng trách của ngài là tốt hơn.

- Yên tâm, trong lòng ta nắm chắc, không có vấn đề gì.

Tần Tiêu nói:

- Bây giờ còn chưa tới thời gian đại chiến, có lẽ chuyến đi này của ta căn bản không cần động đao thương. Được rồi, hôm nay thương nghị đến nơi đây, sau khi các huynh đệ trở về bắt đầu chỉnh đốn và sắp xếp đại quân, tích cực chuẩn bị chiến tranh! Hôm nay trở đi, mỗi ngày phái ra một ngàn trinh sát dò hỏi quân tình các vùng đông bắc, thẳng tới gần Đại Lang Thủy Doanh Châu. Ta phải hiểu rõ chi tiết địch tình, liên tục hồi báo. Nếu có chút tin tức trọng đại trực tiếp báo cho ta. Tạm quyết định ba ngày sau đại quân xuất phát!

- Tuân lệnh!

Mọi người cùng nhau lớn tiếng đáp lại.

Tần Tiêu vung tay lên:

- Như vậy tan họp, chư vị huynh đệ trở về làm chuẩn bị.

Đám người Lý Tự Nghiệp lui ra ngoài, chỉ có Kim Lương Phượng ở lại. Tần Tiêu cười cười nhìn hắn:

- Lão lỗ mũi trâu, còn có chuyện gì muốn nói đây?

Kim Lương Phượng mỉm cười:

- Lần này đại soái hành động quân sự nhìn qua giống như có chút trò đùa, nhưng không biết như vậy có làm cho hoàng đế cùng triều đình vừa lòng hay không?

- Đương nhiên, bọn hắn sẽ có một màn đủ thỏa mãn.

Tần Tiêu thản nhiên tự đắc nói:

- Thượng binh phạt mưu, ta dùng kế sách quấy rối tập kích tay không bộ bạch lang thu phục Doanh Châu. Chẳng lẽ tiên sinh nghĩ là không được sao?

- Có thể.

Kim Lương Phượng gật đầu khẳng định:

- Nhưng có lẽ hoàng đế cùng triều đình đang chờ có chút nóng lòng. Bọn hắn càng muốn nhìn thấy Liêu Đông quân chúng ta anh dũng chém giết đoạt lại Doanh Châu. Trước mắt đại soái suất lĩnh mấy vạn người đi ra ngoài, lại giống như trò chơi chỉ cướp đoạt dê bò cùng dân chúng Bắc Địch. Có phải đại soái nên chuyên chiết thượng tấu một phen, giải thích với hoàng đế một chút? Bằng không thượng triều sẽ không tránh khỏi có người nói Liêu Đông quân tiêu cực đãi chiến, qua loa cho xong chuyện chẳng khác gì là trò đùa.

- Mặc bọn hắn suy đoán đi thôi, thời gian sẽ chứng minh hết thảy.

Tần Tiêu chẳng hề để ý nói:

- Trước mắt ta xuất binh có ba điểm tốt. Thứ nhất chỉ dùng đánh du kích khiến người Khiết Đan đa nghi rời khỏi đông bắc, chúng ta có thể thu phục Doanh Châu dễ như bỡn. Thứ hai là luyện binh chiến đấu thực tế. Thứ ba là vì làm chăn đệm cho việc định Hề cùng Khiết Đan trong tương lai. Ngày đó hoàng đế đã hứa cho ta có được quyền lợi tùy thời chém trước tâu sau, ta không cần gặp bất cứ sự tình gì cũng phải dâng tấu giải thích một phen. Tướng ở bên ngoài, quân mạng có thể không tuân. Ta chỉ cần đem kết quả cuối cùng báo lên đã đủ đổ kín miệng toàn bộ bọn hắn, không phải sao Kim tiên sinh?

Kim Lương Phượng lắc nhẹ đầu:

- Có một câu ty chức không biết có nên nói hay không.

Tần Tiêu xem thường trừng mắt liếc hắn:

- Có rắm mau thả, đừng theo ta chơi trò từ ngữ kiểu này.

Chương 737: Ta không phải Nhạc Phi (2)

Kim Lương Phượng cười gượng hai tiếng, nói:

- Theo ty chức xem ra hiện tại đại soái có chút quá mức tự đại, không để ý tới quy củ chương trình của triều đình. Ty chức còn có ý nghĩ như vậy, lại càng không cần phải nói những người trong triều. Có câu nói miệng nhiều người đủ xói mòn vàng, tích hủy tiêu cốt. Một người nói không quan trọng, mọi người cùng nói thì giả cũng bị biến thành sự thật. Đại soái hẳn nên chú ý khai thông cùng triều thần nhiều hơn, để tránh bị hiểu lầm cùng suy đoán ác ý không cần thiết.

Tần Tiêu giật mình cả kinh:

- Ta thật cuồng vọng như vậy?

- Nhìn như là có.

Kim Lượng Phượng nói thẳng:

- Bất kể là đòi tiền cần lương, hay là đòi người lấy vật, đại soái đều không hề cấp mặt mũi cho hoàng đế hay triều thần, cứ đi thẳng về thẳng, lấy thẳng vào tay. Còn nữa, luyện binh hành quân toàn bộ đều tự vào ý nguyện của mình cũng không xin chỉ thị bất luận kẻ nào. Mặc dù đại soái làm như vậy là vì muốn U Châu cùng Liêu Đông quân sống tốt hơn, nhưng những người ở xa mấy ngàn dặm kia ánh mắt bọn hắn nhìn không tới U Châu. Bọn hắn chỉ nhìn thấy đại soái cuồng vọng làm bậy. Một lần hai lần không quan trọng, cứ thế mãi, ta sợ...đại soái ở trong mắt bọn hắn sẽ biến thành phiên vương cắt đất ủng binh tự trọng hoặc là lộng thần biên ải công cao chấn chúa.

- Con mẹ nó!

Tần Tiêu có chút tức giận mắng một câu, lại hừ một tiếng:

- Đại quan biên cương thật sự là không dễ làm, trái phải đều không phải người. Đã đánh mất thành trì đánh thua trận thì cần mất đầu, nghĩ biện pháp đánh thắng trận thì bị băn khoăn. Được rồi, đề nghị của ngươi rất hữu dụng. Chúng ta nên đắc tội quân tử, đừng nên đắc tội tiểu nhân. Ở phía triều đình phát ra vài phong thư đến Binh bộ, các bộ cùng Liêu Đông Quân Cơ Xứ, đem tình huống U Châu hiện tại làm ra giới thiệu toàn bộ, nói chiến thuật mà ta an bài trước mắt, làm bọn hắn đừng có lòng dạ nghi kỵ làm gì, cho ta an tâm đánh giặc là đủ rồi. Nói cho bọn hắn biết, thu phục Doanh Châu chỉ là chuyện sớm tối, xin triều đình bỏ qua cùng ủng hộ nhiều hơn, giúp ta sớm định Hề cùng Khiết Đan. Mặt khác xin chỉ thị phong các bộ Mạt Hạt cùng Bột Hải tù trưởng làm quận vương hoặc thứ sử, thu mua bọn họ, đây cũng là một bộ phận trên chiến thuật của ta.

Kim Lương Phượng cuối cùng thoải mái cười rộ:

- Đại soái anh minh! Kỳ thật có lẽ do ty chức lắm mồm, nhưng đề phòng cẩn thận vẫn tốt hơn ngày sau bù lại!

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ:

- Ta chỉ hi vọng ta không bị biến thành Đại Đường Nhạc Phi là tốt rồi.

Kim Lương Phượng nhất thời nghi hoặc khó hiểu:

- Nhạc Phi là người nào?

Tần Tiêu bật cười:

- Nga ha ha! Không có gì, ngươi không biết đâu, là một bằng hữu của ta, việc này nhắc tới thì dài dòng, chỉ nói chuyện phiếm mà thôi. Đúng rồi, lương thảo cùng binh tướng kỳ này đã tới rồi đi? Ngươi phụ trách đón nhận, nhớ rõ cần kiểm kê số lượng, sau đó lại đóng kim ấn của ta nhập khố. Lần trước Cao Lực Sĩ chỉ đưa tới hơn một trăm bảy mươi ngàn cân gang cùng hơn ba vạn con ngựa. Lần này hẳn đã đủ bù đắp thiếu hụt rồi đi. Nếu như còn chưa đủ thì dọa nạt hắn cho ta, nói hiện tại đại quân đang có hành động lớn, ngựa, đồ quân nhu cùng binh khí giáp trận không đủ dùng.

- Việc này đại soái không cần quan tâm.

Kim Lương Phượng nói:

- Cung cấp hậu cần đã đi vào con đường phát triển đúng đắn, sẽ không xảy ra vấn đề gì. Kinh Hàng Đại Vận Hà cũng đã sắp khơi thông tới U Châu, đến lúc đó hậu cần càng được bảo đảm không ngại. Hơn nữa Hà Bắc trải qua một năm nghỉ ngơi dưỡng sức, đang dần dần khôi phục lại. Mấy châu huyện dưới quản hạt của U Châu có hơn bảy thảo tràng, hơn bảy mươi khối đồng ruộng quân truân. Sang năm Liêu Đông quân đại khái đã có thể độc lập, nhiều lắm chỉ cần triều đình gẩy xuống quân lương. Mặt khác bàn đạp của Hổ Kỵ sư cùng vũ khí đã sớm ưu tiên trang bị xong, kỵ binh Tả Uy Vệ cũng sắp hoàn thành. Chỉ còn trang bị kỵ binh Tả Kiêu Vệ cùng một ít trang bị của bộ binh còn chưa đủ lắm. Nghĩ tới sau tết là có thể hoàn thành hết thảy, các công tượng của Tương Tác Giám làm việc vẫn thật liều mạng.

Tần Tiêu ha ha cười:

- Tốt lắm, tốt lắm. Hơn nửa năm nay chúng ta làm việc không uổng công, hiện tại xem ra đích thật đã tới thời gian tính sổ với Bắc Địch. Luôn mãi huấn luyện binh cũng không phải biện pháp, phải cần chiến đấu thực tế. Đi từng bước, Liêu Đông mãnh hổ đã sắp trưởng thành phấn chấn uy phong.

Kim Lương Phượng mang theo nụ cười chắp tay nói:

- Ty chức cáo lui.

Tần Tiêu gật gật đầu, để hắn rời đi. Một mình ngồi trên ghế thầm nghĩ: Kim Lương Phượng thật có chút giống như năm đó khi ta hạ Giang Nam, bị Võ Tắc Thiên an bài đi theo bên cạnh để giám thị...Nhưng Kim Lương Phượng rõ ràng cao minh hơn Phạm Thức Đức rất nhiều. Hắn không chỉ tự làm tiểu nhân ở bên cạnh nhìn ta chằm chằm, càng nhiều thời điểm ở giữa bày mưu tính kế, hóa giải mâu thuẫn cùng hiểu lầm có thể xuất hiện giữa ta cùng hoàng đế và triều đình. Người này đích thật là nhân tài hiếm có. Không chỉ biết bày binh mưu lược, hơn nữa cũng rất mẫn cảm đối với chính trị, tâm tư tinh mịn cực độ, lo lắng sự tình chu đáo. Ngày xưa hắn là phụ tá bí mật của Tương Vương, Lý Long Cơ tự nhiên cũng tín nhiệm cực độ, với ta mà nói đích thật là người bằng hữu tốt cùng trợ thủ khó được. Lão mũi trâu quả nhiên là không đơn giản, có bản lĩnh... Nếu ta không muốn bước “rập khuôn” theo vết xe đổ của Nhạc Phi, tuy rằng thật lừng lẫy nhưng không chút ý nghĩa. Cũng may ta gặp được không phải hôn quân, trong triều cũng không có nhân vật như Tần Cối, khả năng bị quay giáo hẳn là tương đối nhỏ đi...

Về đến nhà chứng kiến Mặc Y đang nhận chân lau bảo kiếm của mình, mấy ngày nay Tần Tiêu không để nàng đến quân doanh, điều này làm Mặc Y vô cùng bất mãn, đã nói nàng là Anh Dực tướng quân ngũ phẩm cùng du kích tướng quân Liêu Đông do hoàng đế bổ nhiệm, tại sao không cho nàng đến quân doanh mang binh huấn luyện!

Mặt trời chói chang nắng gắt như vậy, Tần Tiêu làm sao đành lòng đây? Vì vậy hắn để nàng lưu lại trong nhà, có rảnh tự mình luyện múa kiếm là được.

Mặc Y thấy Tần Tiêu tiến vào, vui mừng ôm lấy cánh tay hắn, giành nói trước:

- Muội mặc kệ, lần này xuất binh nói thế nào cũng phải có phần của muội!

Tần Tiêu vỗ trán nàng:

- Như muội mong muốn là được!

Hắn thầm nghĩ, dù sao cũng không phải đánh trận lớn, trước tiên cho nàng đi ngang qua sân khấu, giải quyết xong tâm nguyện của nàng là được. Sau đó khi đánh thật, có thể viện lý do đem nàng lưu lại.

Mặc Y nhất thời cao hứng hoan hô nhảy nhót:

- Quá tuyệt vời! Cách bốn năm, muội lại có thể ra trận giết địch! Lão công, muội yêu huynh!

- Ha ha, không ngờ còn giả vờ đáng yêu, giả vờ thanh thuần, muội cho rằng muội vẫn còn là tiểu cô nương sao?

Tần Tiêu xấu xa cười rộ lên, Mặc Y nhất thời đỏ mặt, căm giận tránh sang một bên:

- Không để ý tới huynh!

Tần Tiêu từ phía sau ôm lấy nàng, cắn vành tai nàng, nói:

Chương 738: Nhũ Hổ Khiếu Cốc (1)

Kim Lương Phượng cười gượng hai tiếng, nói:

- Theo ty chức xem ra hiện tại đại soái có chút quá mức tự đại, không để ý tới quy củ chương trình của triều đình. Ty chức còn có ý nghĩ như vậy, lại càng không cần phải nói những người trong triều. Có câu nói miệng nhiều người đủ xói mòn vàng, tích hủy tiêu cốt. Một người nói không quan trọng, mọi người cùng nói thì giả cũng bị biến thành sự thật. Đại soái hẳn nên chú ý khai thông cùng triều thần nhiều hơn, để tránh bị hiểu lầm cùng suy đoán ác ý không cần thiết.

Tần Tiêu giật mình cả kinh:

- Ta thật cuồng vọng như vậy?

- Nhìn như là có.

Kim Lượng Phượng nói thẳng:

- Bất kể là đòi tiền cần lương, hay là đòi người lấy vật, đại soái đều không hề cấp mặt mũi cho hoàng đế hay triều thần, cứ đi thẳng về thẳng, lấy thẳng vào tay. Còn nữa, luyện binh hành quân toàn bộ đều tự vào ý nguyện của mình cũng không xin chỉ thị bất luận kẻ nào. Mặc dù đại soái làm như vậy là vì muốn U Châu cùng Liêu Đông quân sống tốt hơn, nhưng những người ở xa mấy ngàn dặm kia ánh mắt bọn hắn nhìn không tới U Châu. Bọn hắn chỉ nhìn thấy đại soái cuồng vọng làm bậy. Một lần hai lần không quan trọng, cứ thế mãi, ta sợ...đại soái ở trong mắt bọn hắn sẽ biến thành phiên vương cắt đất ủng binh tự trọng hoặc là lộng thần biên ải công cao chấn chúa.

- Con mẹ nó!

Tần Tiêu có chút tức giận mắng một câu, lại hừ một tiếng:

- Đại quan biên cương thật sự là không dễ làm, trái phải đều không phải người. Đã đánh mất thành trì đánh thua trận thì cần mất đầu, nghĩ biện pháp đánh thắng trận thì bị băn khoăn. Được rồi, đề nghị của ngươi rất hữu dụng. Chúng ta nên đắc tội quân tử, đừng nên đắc tội tiểu nhân. Ở phía triều đình phát ra vài phong thư đến Binh bộ, các bộ cùng Liêu Đông Quân Cơ Xứ, đem tình huống U Châu hiện tại làm ra giới thiệu toàn bộ, nói chiến thuật mà ta an bài trước mắt, làm bọn hắn đừng có lòng dạ nghi kỵ làm gì, cho ta an tâm đánh giặc là đủ rồi. Nói cho bọn hắn biết, thu phục Doanh Châu chỉ là chuyện sớm tối, xin triều đình bỏ qua cùng ủng hộ nhiều hơn, giúp ta sớm định Hề cùng Khiết Đan. Mặt khác xin chỉ thị phong các bộ Mạt Hạt cùng Bột Hải tù trưởng làm quận vương hoặc thứ sử, thu mua bọn họ, đây cũng là một bộ phận trên chiến thuật của ta.

Kim Lương Phượng cuối cùng thoải mái cười rộ:

- Đại soái anh minh! Kỳ thật có lẽ do ty chức lắm mồm, nhưng đề phòng cẩn thận vẫn tốt hơn ngày sau bù lại!

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ:

- Ta chỉ hi vọng ta không bị biến thành Đại Đường Nhạc Phi là tốt rồi.

Kim Lương Phượng nhất thời nghi hoặc khó hiểu:

- Nhạc Phi là người nào?

Tần Tiêu bật cười:

- Nga ha ha! Không có gì, ngươi không biết đâu, là một bằng hữu của ta, việc này nhắc tới thì dài dòng, chỉ nói chuyện phiếm mà thôi. Đúng rồi, lương thảo cùng binh tướng kỳ này đã tới rồi đi? Ngươi phụ trách đón nhận, nhớ rõ cần kiểm kê số lượng, sau đó lại đóng kim ấn của ta nhập khố. Lần trước Cao Lực Sĩ chỉ đưa tới hơn một trăm bảy mươi ngàn cân gang cùng hơn ba vạn con ngựa. Lần này hẳn đã đủ bù đắp thiếu hụt rồi đi. Nếu như còn chưa đủ thì dọa nạt hắn cho ta, nói hiện tại đại quân đang có hành động lớn, ngựa, đồ quân nhu cùng binh khí giáp trận không đủ dùng.

- Việc này đại soái không cần quan tâm.

Kim Lương Phượng nói:

- Cung cấp hậu cần đã đi vào con đường phát triển đúng đắn, sẽ không xảy ra vấn đề gì. Kinh Hàng Đại Vận Hà cũng đã sắp khơi thông tới U Châu, đến lúc đó hậu cần càng được bảo đảm không ngại. Hơn nữa Hà Bắc trải qua một năm nghỉ ngơi dưỡng sức, đang dần dần khôi phục lại. Mấy châu huyện dưới quản hạt của U Châu có hơn bảy thảo tràng, hơn bảy mươi khối đồng ruộng quân truân. Sang năm Liêu Đông quân đại khái đã có thể độc lập, nhiều lắm chỉ cần triều đình gẩy xuống quân lương. Mặt khác bàn đạp của Hổ Kỵ sư cùng vũ khí đã sớm ưu tiên trang bị xong, kỵ binh Tả Uy Vệ cũng sắp hoàn thành. Chỉ còn trang bị kỵ binh Tả Kiêu Vệ cùng một ít trang bị của bộ binh còn chưa đủ lắm. Nghĩ tới sau tết là có thể hoàn thành hết thảy, các công tượng của Tương Tác Giám làm việc vẫn thật liều mạng.

Tần Tiêu ha ha cười:

- Tốt lắm, tốt lắm. Hơn nửa năm nay chúng ta làm việc không uổng công, hiện tại xem ra đích thật đã tới thời gian tính sổ với Bắc Địch. Luôn mãi huấn luyện binh cũng không phải biện pháp, phải cần chiến đấu thực tế. Đi từng bước, Liêu Đông mãnh hổ đã sắp trưởng thành phấn chấn uy phong.

Kim Lương Phượng mang theo nụ cười chắp tay nói:

- Ty chức cáo lui.

Tần Tiêu gật gật đầu, để hắn rời đi. Một mình ngồi trên ghế thầm nghĩ: Kim Lương Phượng thật có chút giống như năm đó khi ta hạ Giang Nam, bị Võ Tắc Thiên an bài đi theo bên cạnh để giám thị...Nhưng Kim Lương Phượng rõ ràng cao minh hơn Phạm Thức Đức rất nhiều. Hắn không chỉ tự làm tiểu nhân ở bên cạnh nhìn ta chằm chằm, càng nhiều thời điểm ở giữa bày mưu tính kế, hóa giải mâu thuẫn cùng hiểu lầm có thể xuất hiện giữa ta cùng hoàng đế và triều đình. Người này đích thật là nhân tài hiếm có. Không chỉ biết bày binh mưu lược, hơn nữa cũng rất mẫn cảm đối với chính trị, tâm tư tinh mịn cực độ, lo lắng sự tình chu đáo. Ngày xưa hắn là phụ tá bí mật của Tương Vương, Lý Long Cơ tự nhiên cũng tín nhiệm cực độ, với ta mà nói đích thật là người bằng hữu tốt cùng trợ thủ khó được. Lão mũi trâu quả nhiên là không đơn giản, có bản lĩnh... Nếu ta không muốn bước “rập khuôn” theo vết xe đổ của Nhạc Phi, tuy rằng thật lừng lẫy nhưng không chút ý nghĩa. Cũng may ta gặp được không phải hôn quân, trong triều cũng không có nhân vật như Tần Cối, khả năng bị quay giáo hẳn là tương đối nhỏ đi...

Về đến nhà chứng kiến Mặc Y đang nhận chân lau bảo kiếm của mình, mấy ngày nay Tần Tiêu không để nàng đến quân doanh, điều này làm Mặc Y vô cùng bất mãn, đã nói nàng là Anh Dực tướng quân ngũ phẩm cùng du kích tướng quân Liêu Đông do hoàng đế bổ nhiệm, tại sao không cho nàng đến quân doanh mang binh huấn luyện!

Mặt trời chói chang nắng gắt như vậy, Tần Tiêu làm sao đành lòng đây? Vì vậy hắn để nàng lưu lại trong nhà, có rảnh tự mình luyện múa kiếm là được.

Mặc Y thấy Tần Tiêu tiến vào, vui mừng ôm lấy cánh tay hắn, giành nói trước:

- Muội mặc kệ, lần này xuất binh nói thế nào cũng phải có phần của muội!

Tần Tiêu vỗ trán nàng:

- Như muội mong muốn là được!

Hắn thầm nghĩ, dù sao cũng không phải đánh trận lớn, trước tiên cho nàng đi ngang qua sân khấu, giải quyết xong tâm nguyện của nàng là được. Sau đó khi đánh thật, có thể viện lý do đem nàng lưu lại.

Mặc Y nhất thời cao hứng hoan hô nhảy nhót:

- Quá tuyệt vời! Cách bốn năm, muội lại có thể ra trận giết địch! Lão công, muội yêu huynh!

- Ha ha, không ngờ còn giả vờ đáng yêu, giả vờ thanh thuần, muội cho rằng muội vẫn còn là tiểu cô nương sao?

Tần Tiêu xấu xa cười rộ lên, Mặc Y nhất thời đỏ mặt, căm giận tránh sang một bên:

- Không để ý tới huynh!

Tần Tiêu từ phía sau ôm lấy nàng, cắn vành tai nàng, nói:

Chương 739: Nhũ Hổ Khiếu Cốc (1)

- Ra trận đừng như trước kia sung anh hùng biết không? Hiện tại muội đã làm mẹ, nhớ rõ phải bảo trọng chính mình. Còn nữa, đi vào trong quân đội cũng đừng trách ta nghiêm khắc giáo huấn, nơi đó chỉ có quân lệnh, muội phải hoàn toàn nghe lời của ta!

Mặc Y xì mũi, tức giận nói:

- Như thế nào, chẳng lẽ thiếu phụ có chồng như muội khi ở nhà không biết nghe lời hay sao? Xem ra muội muội nói rất đúng. Nam nhân đều là người xấu, không một người nào có lòng tốt, thấy nữ nhân già đi liền ghét bỏ.

Tần Tiêu ha ha cười, còn định cùng Mặc Y trêu đùa một trận, chợt nghe bên ngoài truyền ra thanh âm tiếng mài đao. Tần Tiêu có chút nghi hoặc mở cửa sổ nhìn xem, Tần Ảnh lại đang cầm vật gì đó cọ xát trước chuồng ngựa.

Tần Tiêu đi ra ngoài, đến trước mặt hắn. Tần Ảnh ngẩng đầu lên, không đợi Tần Tiêu hỏi chuyện đã chủ động nói:

- Tôi đang mài loan đao, có thể lập tức sử dụng. Đã có hai mươi năm không dùng rồi. Sau khi đi tới Trung Nguyên, tôi đều quên mất mình là người Khiết Đan, chỉ luyện kiếm.

Tần Tiêu lắc đầu nở nụ cười:

- Một thanh đại mạch đao mài thành loan đao biết tới khi nào? Bỏ đi, tìm công tượng trong quân mà làm. Nói là ta phái ngươi đi, cho họ đánh tạo một thanh loan đao cho ngươi.

- Đa tạ chủ nhân, không cần.

Tần Ảnh cúi đầu, lại cầm mạch đao tiếp tục mài:

- Đây là mạch đao tôi nhặt được trong phòng phế liệu, tôi dùng binh khí nhất định phải do chính mình tạo ra. Khi tôi mài nó, có tinh thần của tôi tan vào, sẽ giống như chính cánh tay của mình vậy.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Tùy ngươi. Cần cung tên không?

Tần Ảnh cúi đầu nói:

- Nếu chủ nhân cho phép, tôi muốn có một ít nguyên vật liệu tự mình làm một bộ cung tên.

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Được rồi, ngươi đi tìm Lý Giai Lạc lấy mấy thứ kia, nói ta phê chuẩn. Ngươi vốn là dân du mục, có thói quen sử dụng binh khí của mình là chuyện thường tình. Mấy thứ này đối với ngươi mà nói cũng như một bộ phận của thân thể đi?

Tần Ảnh đứng dậy xá Tần Tiêu:

- Không chỉ là một bộ phận của thân thể, còn là một bộ phận của sinh mạng.

Dứt lời yên lặng xoay người rời đi.

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng của quái nhân kia, chợt cảm giác kỳ thật người này cũng là người có cảm tình thâm sâu. Năm đó hắn bị chú ruột đuổi giết, từ đó quên đi mình là người Khiết Đan, quên hết thảy về Khiết Đan, thầm nghĩ muốn sống như một dân chúng Đại Đường bình thường. Nhưng sự thật buộc hắn quay về trước kia, bắt đầu trả thù, cừu hận cùng giết chóc. Trong lòng của hắn kỳ thật rất thống khổ. Bởi vì hắn bị hãm hại bỏ trốn, vợ con hắn bị tộc nhân cùng thúc thúc giết chết. Hiện tại hắn phải vung đao bổ về phía tộc nhân của mình...Đao cùng cung tên không những là một bộ phận của người Khiết Đan, còn là sinh mạng của họ. Hắn muốn nói hắn muốn đi tìm một ý nghĩa khác của sinh mạng sao?

Ba ngày sau, gió tây thổi mạnh, cát bụi tung bay.

Ngoài cửa đông U Châu, dựng cao đài điểm tướng, đại kỳ thêu chữ “Đường” thật lớn phần phật bay lên. Sau một tiếng tù và vang rền, đại nguyên soái Tần Tiêu bước lên đài điểm tướng, tự tay đánh vào trống lớn đặt trên đài.

Tiếng trống rền vang, một cỗ khí thế mênh mông mãnh liệt lập tức cuộn trào dâng lên, chấn đến lòng người lay động. Nếu không phải người từng tự mình thể hội qua máu tanh trên chiến trường, sẽ không đánh ra được nhịp trống sục sôi chí khí như thế.

Nghe tiếng trống xung phong, nghe tiếng trống cuồng nhiệt, tâm huyết các tướng sĩ bốc cao, cảm xúc tăng vọt sôi trào.

Tiếng trống chấm dứt, Tần Tiêu siết chặt phượng sí lôi kim đang đứng trên đài điểm tướng, nghiêm túc nhìn sáu vạn đại quân Tả Uy Vệ, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ! Nuôi binh ngàn ngày, dùng trong nhất thời. Từ hôm nay chúng ta cần tiến hành diễn luyện chiến đấu thực tế.

- Nam nhân sợ hãi máu tươi cùng giết chóc, không phải chiến sĩ giỏi!

- Nam nhân tránh né sự khiêu chiến, cũng sẽ không trở thành dũng sĩ!

- Thời khắc chứng minh lòng tin cùng năng lực của các ngươi đã đến! Chém giết mài sáng đao thương của các ngươi, nắm chặt dây cung của ngươi, khu trừ đạt lỗ trên thảo nguyên!

- Là nam nhân, là dũng sĩ, là anh hùng, hô to lên, giơ cao đao thương của các ngươi!

Nhất thời thanh âm tiếng hò hét điên cuồng truyền ra, bao trùm khắp cả thiên địa.

Sóng âm thật lớn làm , cờ bay phần phật, hồng nhạn bay qua bầu trời hốt hoảng tung bay, đội hình hỗn loạn.

Tần Tiêu hài lòng cười to. Trải qua mấy tháng khổ huấn, lực lượng của chiến sĩ Liêu Đông quân tăng vọt chưa từng có, trọng yếu hơn là lòng quân chỉnh tề, muốn khởi động sĩ khí cũng vô cùng đơn giản.

Tần Tiêu vung lên tay phải, thanh âm tiếng hét của sáu vạn đại quân lập tức an tĩnh lại, trong nhất thời chỉ còn nghe được tiếng gió thổi mạnh cùng thanh âm tiếng cờ xí tung bay phần phật.

Đều nhịp, lệnh ra tức hiện, quân đội kỷ luật nghiêm minh!

Tần Tiêu lớn tiếng nói:

- Mục đích cùng ý đồ xuất chinh lần này đã được các đại tướng quân truyền xuống quân lệnh. Các huynh đệ phải nghiêm khắc tuân theo quân lệnh làm việc. Nếu có người nào trái lệnh, có hành quân trưởng sử đại nhân giám sát, quân pháp như núi bất dung tình! Lý Tự Nghiệp!

Lý Tự Nghiệp đã sớm chuẩn bị sẵn, liền đứng phắt lên rống lớn:

- Có mạt tướng!

Tần Tiêu cầm qua một mặt tướng kỳ, dặn dò:

- Tướng quân lĩnh ba vạn bộ binh Tả Uy Vệ, làm chủ lực trung quân, một canh giờ sau xuất phát. Nhớ quân lệnh mà bổn soái truyền đạt, không được làm hỏng việc!

Lý Tự Nghiệp trừng to mắt, nhướng mày lớn tiếng nói:

- Đại nguyên soái yên tâm! Mạt tướng nhất định nghiêm khắc làm việc theo quân lệnh!

Dứt lời tiến lên hai tay nhận đại kỳ, nắm chặt trong tay, thập phần phấn khởi.

- Thạch Thu Giản, Đỗ Tân Khách!

Nhị tướng lắc mình bước ra:

- Có mạt tướng!

Tần Tiêu xuất ra hai mặt tướng kỳ:

- Hai người các ngươi mỗi người lĩnh một vạn khinh kỵ Tả Uy Vệ, di chuyển mặt trái, phải của Lý Tự Nghiệp chừng năm mươi dặm, chuyên tiếp ứng cho đại quân. Mỗi cách thời gian một nén nhang, phái ra ba vòng thám báo, cùng liên hệ đại tướng quân tam quân. Nếu có biến cố, lập tức tiếp viện.

- Dạ!

Nhị tướng lẫm lẫm tiếp nhận tướng kỳ, lui xuống.

Tần Tiêu đưa mắt nhìn Hoàn Tử Đan đứng dưới đài điểm tướng, trên thân hắn mặc kim giáp hoàng bào, tay cầm phượng sí lôi kim đang, thắt lưng mang trường đao. Ngoại trừ màu sắc trường bào khác biệt một chút, hoàn toàn là giống bản thân Tần Tiêu như đúc, không khỏi có chút buồn cười: Quần áo cha con? Quần áo sư đồ?

- Hoàn Tử Đan!

Toàn thân Hoàn Tử Đan chấn động, đi nhanh ra, lớn tiếng đáp:

- Có mạt tướng!

Tần Tiêu xuất ra một đại kỳ màu đỏ, bên trên thêu dòng chữ “Liêu Đông tiên phong – Hoàn” đưa tới trước mặt của hắn:

- Ngươi dẫn ba trăm thiên binh mở đường tiên phong Hổ Kỵ sư. Tức khắc xuất phát, di chuyển chung quanh giao giới Khiết Đan, Hề cùng biên cảnh Đại Đường. Nhớ lấy, nếu gặp cường địch hoặc quân địch đông đảo, không được ác chiến, nhanh chóng thả pháo hiệu báo động. Ta tự mình dẫn một vạn Hổ Kỵ sư đi sau tiếp ứng.

Hoàn Tử Đan mừng rỡ - ta là tiên phong!

Tiếp nhận tướng kỳ, Hoàn Tử Đan lớn tiếng nói:

- Đại soái yên tâm, mạt tướng nhất định chém nhiều kẻ địch, đền đáp Đại Đường!

Chương 740: Nhũ Hổ Khiếu Cốc (2)

Dứt lời xoay người muốn rời đi, Tần Tiêu đột nhiên gọi lại:

- Đợi một chút! Đừng quên ta đã hạ quân lệnh! Ngươi làm mở đường, không phải cùng địch tranh phong. Nếu chống lại quân lệnh, tuyệt không xử nhẹ!

Hoàn Tử Đan chấn kinh sững sờ, ôm quyền nói:

- Đại soái yên tâm, mạt tướng nhất định làm việc theo quân lệnh nghiêm khắc!

Lúc này Tần Tiêu mới gật đầu:

- Đi thôi!

Hoàn Tử Đan nắm chặt tướng kỳ đi tới trận hình của Thiên Binh Giám. Một người đứng bên cạnh đi tới đón kỳ, Hoàn Tử Đan theo bản năng định giao cho hắn, nhưng khi nhìn lại liền rút tay:

- Hầu Tử? Bộ dạng ngươi đáng khinh như vậy, còn muốn khiêng kỳ, đi qua một bên! Thiết Tam, ngươi tới!

Thiết Tam vui mừng tiếp nhận đại kỳ, dương dương đắc ý. Hầu Tử buồn bực mắt trợn trắng, suýt chút chửi ầm lên. Hoàn Tử Đan cười hăng hắc, xoay người lên ngựa, vẻ mặt nghiêm túc, vung lên phượng sí lôi kim đang, lớn tiếng quát:

- Thiên Binh môn, xuất phát!

Vó ngựa tung bay, hơn ba trăm dũng sĩ tinh anh hướng phương bắc phóng nhanh mà đi, thoáng chốc đã không còn bóng dáng.

Tần Tiêu đứng trên đài điểm tướng, nhìn theo bóng lưng nhóm thiên binh đi xa, trong lòng thầm nghĩ: Nghé con không sợ cọp. Hoàn Tử Đan là một nhân tài, nhưng phải lịch lãm nhiều hơn trên chiến trường mới xong...

Gió tây phần phật, chiến mã hí vang rền, nhiệt huyết sôi trào, chí khí tăng cao.

Tần Tiêu nhìn xuống đại quân chỉnh tề hùng tráng trước mặt, trong lồng ngực tràn ngập hào khí, loại cảm giác phấn khởi kích động quen thuộc dâng lên!

Tần Tiêu xuất ra lệnh phù, nhìn Kim Lương Phượng đứng bên cạnh nói:

- Kim Lương Phượng, Lý Giai Lạc, Khương Sư Độ, Thiệu Hoành, Chu Dĩ Đệ, Phạm Thức Đức! Sáu người các ngươi do Kim Lương Phượng dẫn đầu, bảo vệ U Châu thành. Nếu có quân tình đại sự, thương nghị không quyết thì nghe theo Kim Lương Phượng định đoạt; mà có đại sự dân chính do Khương Sư Độ làm chủ. Nếu không phải chuyện vạn phần khẩn cấp hoặc là có lệnh phù do ta phát tới, không được thả bất cứ người nào rời khỏi U Châu thành. Bốn cửa thành từ ngày hôm nay đóng cửa mười hai canh giờ. Riêng cửa nam từ giờ Tỵ đến giờ Thân, dân chúng ra vào cũng phải nghiêm tra văn điệp thân phận, đề phòng gian tế Bắc Địch lẻn vào!

- Dạ!

Sáu người chắp tay đón lệnh. Tần Tiêu giao lệnh phù cho Kim Lương Phượng, nói với hắn:

- Ngay trong ngày hôm nay, an nguy U Châu giao cho tiên sinh, bảo trọng!

Kim Lương Phượng tiếp nhận lệnh phù, mỉm cười:

- Đại soái yên tâm, ty chức chắc chắn U Châu vững như bàn thạch. Các đồng liêu sẽ cùng nhau chờ đợi đại nguyên soái đại thắng trở về!

- Tốt!

Tần Tiêu tràn đầy tự tin gật đầu, xoay người lại, nhìn một vạn kỵ binh trung quân uy vũ.

- Hổ Kỵ sư, lên ngựa!

- Hống!

Một vạn tướng sĩ cùng xoay người lên ngựa, mỗi người đeo vũ khí sáng như tuyết, hàn khí dày đặc.

Tần Ảnh dẫn theo hai con ngựa đi lên, Tần Tiêu liếc mắt nhìn qua hắn, phi thân lên ngựa, giương cao phượng sí lôi kim đang:

- Xuất phát!

Thanh âm tiếng tù và vang vọng thật dài, Tần Tiêu mang theo binh giữ soái kỳ, phóng nhanh ra khỏi đài điểm tướng, theo phương bắc lao đi. Bên cạnh hắn là quái nhân Tần Ảnh tay cầm loan đao lưng đeo cung tên. Tuy rằng ngựa của hắn là chiến mã bình thường trong quân, nhưng chỉ rớt sau lưng Tần Tiêu chừng một thân ngựa, xem ra kỹ thuật điều khiển ngựa thật tinh anh. Đi bên kia Tần Tiêu chính là nữ trung hào kiệt Mặc Y, ngựa trắng ngân thương, tư thế oai hùng hiên ngang, hết sức lóa mắt.

Cách sau bốn năm, soái kỳ thêu chữ Tần lại tung bay trên chiến trận. La Vũ Phong tay giữ soái kỳ cảm giác hưng phấn lẫn tự hào chưa từng có, đại kỳ này, phụ tải vinh dự của rất nhiều người, cùng nỗi kiêu ngạo lẫn chờ mong. Hiện giờ tái hiện chiến trường, thật khiến người cảm khái hàng vạn hàng ngàn!

Hôm nay Đạm Kim mã hết sức hưng phấn, không ngừng tăng nhanh sức bật gương mẫu phía trước, dưới bốn móng ngựa sắt của nó, bụi mù tung bay, uy phong lẫm lẫm.

Tần Tiêu một tay cầm cương, một tay cầm phượng sí lưu kim đang, đôi mắt híp lại nghiêng tai lắng nghe gió tây rít gào giận dữ, tinh tế nghiền ngẫm cảm xúc trong lòng. Hắn cảm giác như vũ khí trong tay có thêm sinh mệnh, một cỗ khí tức linh động xuyên thấu qua cánh tay truyền đến, giống như linh hồn ngủ say đã lâu chợt thức tỉnh, đang cùng hắn dung hòa thành một thể.

Hôm nay Tần Ảnh phủ thêm bộ thiết khải mà Tần Tiêu làm cho hắn, mắt trái bị mù cũng dùng khăn đen che phủ lên, thoạt nhìn không đến nỗi khủng bố như lúc trước.

Nhưng sắc mặt hắn vẫn lãnh khốc như trước đó, ánh mắt càng thêm âm u hung hãn. Nam nhân này trong lòng chỉ còn lưu lại nỗi thù hận, lúc này chẳng khác gì hàn băng thiết thương, chỉ hướng về phía trước, không còn suy nghĩ điều gì khác.

Một vạn Hổ Kỵ sư mới ra đời, dưới sự chỉ huy suất lĩnh của Tần Tiêu, nhiệt huyết tràn đầy, bay nhanh về phía trước. Thanh âm tiếng vó ngựa vang như sấm đánh, làm cả phiến đại thảo nguyên không ngừng run rẩy.

Hổ Kỵ sư đi được nửa canh giờ, Lý Tự Nghiệp nhìn Thạch Thu Giản cùng Đỗ Tân Khách nói:

- Hai người các ngươi hiện tại có thể xuất động. Nhớ kỹ đại soái đã từng giao phó, mỗi một nén nhang thời gian phái ba vòng thám báo hồi báo quân tình.

- Dạ!

Nhị tướng lên ngựa, lắc tướng kỳ, lớn tiếng hạ lệnh:

- Ngu hậu kỵ trái phải, xuất phát!

Hai vạn khinh kỵ binh phân ra hai bên, cờ xí phấp phới, đội ngũ chỉnh tề.

Mọi người đứng trước đài điểm tướng, ngước mắt nhìn theo đại quân xuất phát theo thứ tự, không khỏi cùng tán thưởng. Khương Sư Độ nói:

- Ta ở U Châu hơn mười năm, trước sau tiếp xúc ba đại đô đốc. Tần đại soái quả nhiên là nhân tài khó được! Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, lại có thể làm cho Liêu Đông quân biến hóa thay da đổi thịt như thế. Nói thật lúc ban đầu ta cũng không xem trọng hắn. Nhưng hiện tại ta không thể không bội phục hắn.

Phạm Thức Đức đứng bên cạnh cười nhẹ:

- Khương đại nhân, bổn sự của Tần đại soái không chỉ đơn giản như vậy. Tin tưởng chỉ cần ở thêm một đoạn thời gian, ngươi cũng sẽ giống như ty chức bội phục hắn sát đất.

Khương Sư Độ ha ha cười:

- Chỉ hi vọng như thế đi, ty chức cũng muốn càng thêm bội phục hắn, như vậy liền ý nghĩa Liêu Đông quân chúng ta sẽ không ngừng thắng lợi!

Kim Lương Phượng đứng một bên lẳng lặng nghe hai vị quan văn nói chuyện, không khỏi vuốt râu cười, trong lòng thầm nhủ: Từ quân tư mà xem, Liêu Đông quân đích thật là tiến bộ cực nhanh. Nhưng không biết năng lực chiến đấu thực tế lại có tiêu chuẩn thế nào. Hổ Kỵ sư do Tần Tiêu tự mình dẫn dắt, thật sự có thể chống lại lang kỵ Bắc Địch hung hãn sao? Mỏi mắt mong chờ!

Lý Tự Nghiệp chợt quát to một tiếng khiến mọi người đều giật mình:

- Các huynh đệ, đánh lên trống trận, hống xuất bộ lệnh, xuất phát!

Ba vạn Mạch Đao thủ cùng rống to:

- Hống, hống, hống!

Những thuẫn bài cùng mạch đao vang rền, ba vạn Mạch Đao thủ trung quân theo tiếng hô cùng tiết tấu hướng đông bắc đẩy mạnh tới. Lý Tự Nghiệp cưỡi hắc mã đen nhánh, trong tiếng hống to xen lẫn tiếng trống, dẫn quân xuất phát.

Trên đại giáo trường không bao lâu chỉ còn lại một ít thủ kỵ trung quân cùng Tả Kiêu Vệ.

Kim Lương Phượng cười cười, phất tay:

- Vào thành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau