PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 726 - Chương 730

Chương 726: Đại duyệt binh (3)

Được rồi, ta cuồng nhiệt!

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu ngưng thần nói:

- Ngày mai đem trú quân bốn cửa thành cùng trung quân hộ quân, toàn bộ tập trung đến đại giáo trường thành nam. Ta, muốn đích thân duyệt binh, bắt đầu huấn luyện!

- Tuân mệnh!

Tình cảm trào dâng.

Ngày hôm sau, thời tiết có chút âm u, gió nam thổi mạnh. Vốn U Châu là nơi có nhiều bão cát, nhất thời nơi nơi cát vàng cuồn cuộn, huyên náo đầy trời. Thời tiết không quá nóng bức, trận gió cát lại làm người cảm thấy có chút bực bội. Đi bên ngoài một ngày khi trở về trên người tung bay một tầng bụi cát.

Tần Tiêu mặc kim giáp hồng bào, lưng đao trường đao, tay cầm phượng sí lưu kim đang, cưỡi chiến mã, mang theo hơn ba trăm thiên binh hổ hổ sinh uy, tay nắm soái kỳ tung bay phần phật rời khỏi phủ đại đô đốc.

Hơn một tháng qua, đây là lần đầu tiên hắn ngang nhiên làm nổi bật trước mặt đại quân U Châu, lần đầu tiên chính thức duyệt bộ đội. Trước đi hắn rút thời gian đi qua quân doanh một hai lần, đại khái xem xét tình huống đóng quân của bốn cửa thành. Nhưng tập trung đối diện cùng đại quân như hôm nay vẫn là lần đầu, trong lòng không tránh khỏi có chút hưng phấn.

Đồng dạng mười hai vạn đại quân trong lòng cũng có hưng phấn cùng kích động.

Đại nguyên soái đến đây hơn một tháng, lần đầu ngang nhiên xuất hiện công khai. Nghe nói người này không đơn giản, ở Sóc Phương được xưng là Kim Giáp Chiến Thần, người Đột Quyết cũng xưng hắn là Lang Ma tướng quân. Đến tột cùng hắn có địa phương nào độc đáo đây? Mọi người đều mỏi mắt mong chờ!

Dân chúng U Châu tuy rằng đã quen với trống trận vang rền, nhưng loại khí thế bàng bạc hôm nay cũng làm bọn họ có chút kinh hãi. Tần Tiêu mang theo đội thân vệ thiên binh đi tới cửa nam U Châu, bảy mươi hai trống trận khổng lồ cao ngất trên tường thành đồng thời chấn vang, giống như cả tòa thành trì đều run rẩy lên, đinh tai nhức óc. Mấy trăm quân kỳ bảy sắc nghênh gió bay cao, thanh âm tù và vang vang không dứt, thanh thế rung trời.

Chân cá cổ giác khiếu thiên chiến kỳ dương, thiết mã kim qua chấn kim thang! (Trống trận tù và vang tận trời, ngựa thiết kim qua chấn kim thang).

Trong phạm vi trăm dặm, cỏ cây bụi cát trương dương, nhân mã khí huyết sục sôi.

Dù là người từng ra chiến trường như Tần Tiêu, cũng không nhịn được nhiệt huyết sôi trào, tim đập thình thịch. Loại khí thế rộng lớn bao la mà hùng vĩ hạo hãn hôm nay, đủ làm mọi người bị chấn ngất, thậm chí trong lòng run rẩy!

Ra cửa nam, ngoài mười dặm.

Đại quân U Châu trú đóng ở ngoài cửa thành đang theo các tướng quân dẫn dắt tập trung đi về hướng đại giáo trường.

Mười hai vạn người!

Mười hai vạn người đều nhịp chạy băng băng mà đến, ở trước điểm tướng thai cao cao, xếp thành mười lăm trận hình. Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ phân ra tám đội quân, mỗi đội giơ cao quân kỳ màu sắc khác nhau, mỗi đội có một người cầm kỳ, đều có đô úy thống lĩnh. Hơn nữa thêm trung quân dưới trướng Tần Tiêu, tổng cộng mười lăm trận hình, đều nhịp tập kết xong.

Tần Tiêu đứng sững trên đài điểm tướng, đem phượng sí lưu kim đang cắm bên cạnh, tay phải nắm chặt, tay trái gác trên hông, nắm chuôi Phong Tuyết đao. Đôi mắt hắn híp lại, nhìn mười hai vạn nam nhi tâm huyết tập kết chỉnh tề trong cát vàng cuồn cuộn, linh hồn đều rung chuyển lên.

Đây là quân nhân Đại Đường! Là quân nhân dùng tính mạng cùng máu tươi của mình bảo vệ quê hương cùng vinh dự, không cầu được hồi báo!

Thật sự khả ái!

Mười hai vạn người, tập kết xong. Mười lăm trận hình, chỉnh tề bày ra trên giáo trường đầy gió cát, hàng ngũ thẳng băng. Gió nam thổi đại kỳ, tung bay phần phật. Chiến mã phát ra thanh âm tiếng thở phì phì trong mũi, các chiến sĩ sừng sững như tiêu thương.

Hơn mười vạn nhân mã hô hấp giống như đều có thể làm cuồng phong ngừng lại.

Trên đài điểm tướng, Lý Tự Nghiệp, Lý Giai Lạc hai vị đại tướng quân hai vệ cùng nhau đứng trên đài. Lần này U Châu quân mới thành lập, họ cũng lần đầu tiên tập trung duyệt binh. Quả nhiên là khí tráng sơn hà, uy vũ bất phàm. Ngước mắt nhìn lại, trong cát vàng cuồn cuộn tựa hồ nhìn không thấy biên giới trận hình. Từ đầu đi tới cuối cho dù chạy như điên cũng tốn thời gian một chén trà.

Thời đại này không có loa phóng thanh, Tần Tiêu đành phải điểm danh ba ngàn trung quân đứng trước đài điểm tướng đảm đương trang bị khuếch đại âm thanh cho mình.

Một trận gió to thổi tới, trên đại giáo trường truyền ra tiếng thét to. Trong đại quân yên tĩnh không chút tiếng động. Ánh mắt mọi người đều tập trung lên đài điểm tướng – nhìn lên vị tướng quân mặc kim giáp hồng bào, tay cầm thần binh!

Tần Tiêu giống như cảm nhận được ánh mắt đọng lại như thực chất rơi lên trên người mình.

Giống như chờ đợi, nghi hoặc, kính ngưỡng, sợ hãi, hoài nghi...đủ loại cảm xúc.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, trong ánh mắt hiện lên thần thái nghiêm túc, nâng lên tay phải, đem phượng sí lưu kim chấn mạnh xuống đài điểm tướng.

- Đương...

Thanh âm tầng tầng vang xa.

Dưới một kích của phượng sí lưu kim đang, chấn động minh hưởng, giống như sóng nước nhộn nhạo tản ra, lướt qua lòng mỗi người.

Kỳ thật các tướng sĩ cách khá xa căn bản không nghe được thanh âm gì, thậm chí có người còn không thấy rõ được biểu tình của Tần Tiêu.

Nhưng con người luôn là một sinh vật kỳ quái, dễ dàng bị không khí hoàn cảnh làm ảnh hưởng, bị cảm xúc người bên cạnh lây nhiễm. Một động tác thật nhỏ của Tần Tiêu làm các tướng sĩ bên cạnh đài điểm tướng chấn động toàn thân, đứng thẳng cao ngất. Trên vầng trán mỗi người đều toát ra thần sắc kiên nghị cùng cương quyết.

Lấy đài điểm tướng làm trung tâm, một cỗ khí tức lạnh thấu xương lan tràn truyền ra.

Tần Tiêu ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới hai bước, mày kiếm nhướng cao, ánh mắt lẫm lẫm nhìn các tướng sĩ chung quanh, đột nhiên vung mạnh phượng sí lưu kim đang, rống lớn:

- Hướng các anh hùng trí kính!

Lý Tự Nghiệp cùng Lý Giai Lạc cùng ba ngàn hộ vệ trung quân đồng thời vung cao binh khí trong tay, đi theo rống lớn:

- Hướng anh hùng trí kính!

Sóng âm thật lớn cuồn cuộn đẩy ra, tựa hồ đem cờ xí thổi tung quay cuồng.

Các tướng sĩ cầm đại kỳ cùng đô úy đứng phía trước đều cảm giác trong lòng chấn động một trận, cả người nhất thời bị lạc trong loại khí thế bàng bạc kia!

Lấy Tần Tiêu làm trung tâm, khí thế phun trào mãnh liệt!

Trên đại giáo trường truyền ra hồi âm thật lớn:

- Hướng anh hùng...hướng anh hùng...trí...kính!

Không ai nghĩ đến Tần Tiêu sẽ dùng lời nói như vậy làm dạo đầu, mà không phải lời đối thoại giọng quan khách sáo mười phần. Một câu rống đi ra, nguyên bản các tướng sĩ trong lòng còn chút ủ rũ đứng phía sau cũng bị hiện trường hấp dẫn lực chú ý. Những người sớm nhìn chăm chú càng không cần phải nói, lập tức bị lời dạo đầu đặc thù hấp dẫn thật sâu, nhất thời liền cảm thấy vô cùng hứng thú đối với Tần Tiêu.

Tần Tiêu nhìn thấy phản ứng của mọi người, trong lòng thầm vừa lòng. Phượng sí lưu kim đang trong tay chậm rãi hạ xuống, vẫn để xuôi bên cạnh mình, nổi lên chân khí lớn tiếng nói:

- Các ngươi là nam nhi tâm huyết! Là chỗ dựa của dân tộc! Là kiêu ngạo của Hoa Hạ!

Mỗi một câu nói của Tần Tiêu đều tạm dừng nửa khắc, “loa phóng thanh” dưới đài đem những câu rống lớn của hắn truyền khắp đại giáo trường.

Chương 727: Các ngươi là anh hùng!

Trong lòng mỗi người đều nhiệt liệt run rẩy!

Cách ca ngợi thẳng thừng, sự khoa trương đầm đìa, nhiệt tình tràn trề nhất thời lây nhiễm mọi người thật sâu.

Cảm xúc kích động giống như cỏ xanh sinh trưởng dưới mưa xuân, lan tràn cực nhanh trong lòng mười hai vạn người.

Lòng mỗi người đều đang run rẩy, nhiệt huyết chạy chồm. Trong cơ thể giống như có thứ gì trùng kích, khí huyết sôi trào không ngớt.

- Phụ mẫu lấy ngươi vẻ vang; thê tử lấy ngươi vẻ vang; hoàng đế lấy ngươi vẻ vang; Đại Đường lấy ngươi vẻ vang!

- Các ngươi là tượng trưng cho vinh dự cùng tôn nghiêm, là nam nhân đáng giá tôn kính nhất thiên hạ!

Thân làm một quân nhân, tự đáy lòng Tần Tiêu tôn kính những vị tướng sĩ này. Tuy rằng hiện tại hắn dùng lời lẽ tuyệt hảo đến khơi dậy tính tích cực của các binh sĩ, nhưng cũng là một loại ý tưởng chân thật cùng lý do tốt nhất. Cũng chỉ có những lời nói chân thật chuẩn xác mới có thể chân chính cảm động những vị binh sĩ kia. Tần Tiêu hiểu được cùng các tướng sĩ giảng giải lý lẽ đạo lý cái gì là “đại nghĩa dân tộc”, “trách nhiệm cùng lý tưởng” đều không có hiệu quả gì. Đại đa số bọn họ đều không có văn hóa cùng kiến thức. Bọn họ chỉ hiểu được những lời nói thẳng thừng nhất dễ hiểu nhất. Chỉ có thể thừa nhận ý tứ trắng ra. Cần điều động tính tích cực của bọn họ, biện pháp hữu hiệu nhất là làm trong lòng họ tràn ngập cừu hận đối với địch nhân,, đối với bản thân mình cảm giác thật kiêu ngạo, tự hào thậm chí là cuồng vọng! Tín niệm kiên định duy nhất chính là giết địch, tiếp tục giết địch!

Đây là cuồng nhiệt đơn giản nhất! Có loại cuồng nhiệt này, người không sợ chết, liều lĩnh xông về phía trước. Tới trên chiến trường, không có ai đáng sợ hơn người liều mạng không sợ tử vong.

Quân đội không sợ chết trăm trận trăm thắng!

Tần Tiêu lý giải ý tứ này thật sâu.

Quả nhiên nói xong những lời này, các tướng sĩ giống như đạt được tri kỷ, cảm động không thôi. Bọn họ rời khỏi quê hương, cáo biệt thê tử, bỏ qua cuộc sống bình an đi tới địa phương sinh tử khó dò này, không cầu phú quý, không cầu vinh hoa, chỉ cầu được thông hiểu không phải sao?

Lý giải nỗi khổ của họ, lý giải sự vô tư kính dâng của họ, lý giải chua xót của họ!

Tần Tiêu làm được. Hắn biết những đứa con đi xa ngàn dặm, người nhà sẽ tưởng niệm họ, các tướng sĩ đồng dạng cũng tưởng niệm người nhà. Nói ra những lời cha mẹ thê tử vinh hạnh vì họ, rất nhiều tướng sĩ cảm khái kích động lên. Các tân binh đầy bụng ủy khuất trong mắt đã ướt. Mới trở thành binh sĩ vài tháng, đời này họ chưa từng nếm qua khổ sở như thế.

Hết thảy đều chỉ vì vinh dự cùng tôn nghiêm!

Nói xong những lời này, bản thân Tần Tiêu cũng bị cảm xúc lây nhiễm, thật sự biến thành cuồng nhiệt, khàn giọng quát:

- Tần Tiêu, lấy các huynh đệ vẻ vang!

Mười hai vạn tướng sĩ, nhất thời bộc phát ra tiếng rống to như sóng thần, vũ động binh khí trong tay rống lớn:

- Đại Đường! Đại soái! Đại Đường! Đại soái!

Cả giáo trường nhất thời run rẩy, cuồng phong thổi quét, mây đen âm u trên bầu trời phiêu tán vô ảnh!

Khí thế như lửa! Khí thế như sấm sét!

Dân chúng U Châu thành sợ hãi, ngỡ rằng tiếng sấm sét giáng xuống khiến cả tòa thành trì đều run rẩy lên.

Đao thương nhấp nháy hàn quang, thanh âm tiếng rống giống như tiếng nhạc giao hưởng hùng hồn.

Các chiến sĩ thật sự rất đơn giản, thật đơn thuần, cũng rất khả ái. Bọn họ cần chỉ là một ngày ba bữa cùng sự lý giải của người khác. Nếu như được một lời ca ngợi sẽ càng thêm thỏa mãn. Vì điều này bọn họ có thể dùng tính mạng đi trao đổi, vô oán vô hối. Trên chiến trường nhiều liệt sĩ ngay cả tính danh cũng không thể khảo chứng, đến khi họ chết cũng chỉ chờ đợi được những điều nhỏ nhoi này. Quan tước, phú quý, thanh danh cùng hạnh phúc đều xa xa không thể chạm.

Nếu nói sâu hơn, Tần Tiêu đích thật là tri kỷ của các tướng sĩ. Hắn tường tận hiểu rõ một quân nhân cần điều gì, trong lòng kiên trì là cái gì.

Cuồng nhiệt sôi nổi, trên đại giáo trường mênh mông vang vọng không thôi. Tần Tiêu đứng trên đài điểm tướng, cảm thụ linh hồn mình tràn ngập hưng phấn lẫn kích động.

Thật lâu.

Tần Tiêu giơ lên phượng sí lưu kim đang, mười hai vạn người lục tục an tĩnh lại.

Tần Tiêu cau mày, lớn tiếng nói:

- Nhưng mà, chúng ta đã có mấy vạn anh hùng ngã xuống nơi cương thổ Bắc Địch!

Toàn trường im ắng, không khí có chút bi thương. Gió lớn thổi qua, lòng mỗi người đều tràn ngập âm u, thương cảm cùng phẫn nộ.

- Bắc Địch, giết phụ mẫu chúng ta, giết huynh đệ chúng ta, giết thân nhân chúng ta!

- Bắc Địch, cướp đoạt nữ nhi chúng ta, cướp đoạt thê thiếp chúng ta, cướp đoạt dê bò cùng của cải của chúng ta!

- Những anh hùng, các ngươi thừa nhận được sao?

Mười hai vạn chiến sĩ bùng nổ, điên cuồng rống to:

- Không thừa nhận!

Sóng âm thật lớn, vượt qua bất kỳ thời khắc nào trong dĩ vãng.

Mười hai vạn người, cuồng nhiệt!

Nam nhân tràn ngập vinh dự cùng tự hào kiêu ngạo, ngay lập tức bị sự thật đánh tát tai, tràn ngập tráng chí cùng thô bạo!

Đây là phản ứng bản năng nhất trong lòng người, Tần Tiêu hiểu rõ việc này. Hắn lý giải thập phần thấu đáo. Chỉ bắt tay từ lòng người mới có thể chân chính kích động tâm tình của bọn họ, gợi lên sự ngỗ ngược cùng sát ý trong lòng họ!

Sóng âm vừa qua, Tần Tiêu lại quát:

- Nhưng bọn hắn đã làm như vậy!

- Cướp về!

- Báo thù rửa hận!

- Giết sạch Bắc Địch!

- San bằng man di!

Lúc này mười hai vạn người hô hào không theo khẩu hiệu thống nhất, trong lòng mỗi người tràn ngập cừu hận rống đi ra ý tưởng trực tiếp nhất trong lòng mình.

Lực lượng cừu hận, lực lượng oán hận! Vô cùng vô tận, muốn lấy tính mạng mình trao đổi!

Đây là cuồng nhiệt đơn giản nhất, cuồng nhiệt bản năng nhất. Bị người đoạt đi đồ vật, bị người nhục nhã, bị người giết thân nhân, điều này có thể gợi lên cừu hận bản năng nhất trong lòng người. Đối với những quân nhân Đại Đường vốn không có văn hóa, phương pháp như vậy quả nhiên là hiệu quả nhất.

Tần Tiêu rất hài lòng, cũng không đi ngăn cản sự cuồng nhiệt giận dữ kia, mặc cho các tướng sĩ tận tình rống to phát tiết. Phát tiết càng lợi hại thì ảnh hưởng cuốn hút càng sâu, cuồng nhiệt càng thâm căn cố đế. Tuy rằng hôm nay không phải hoàn toàn khơi gợi lên tín ngưỡng, nhưng nếu tiếp tục như thế, bầu không khí trong quân đội sẽ phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Từ nay về sau chuyện họ hiểu nhất chính là báo thù rửa hận, giết sạch Bắc Địch!

Thật lâu sau nỗi cuồng nhiệt của đại quân mới dần dần bình tĩnh xuống dưới. Mọi người đều đem lực chú ý tập trung lên trên nam nhân có danh xưng Kim Giáp Chiến Thần kia. Từ giờ khắc này Tần Tiêu đã trở thành cột trụ tinh thần của bọn hắn. Bởi vì vị đại soái này thật lý giải tinh thần của bọn họ, như vậy là đủ rồi!

Tần Tiêu định thần, xuất ra một quyển trục, lớn tiếng nói:

- Hôm nay là lần đầu tiên ta gặp mặt cùng các tướng sĩ. Ở nơi này ta lập ba lời thề, ban bố mười trảm quân lệnh. Từng tướng sĩ đều phải ghi nhớ vào trong lòng.

- Lời thề thứ nhất: Quyết không bỏ qua tướng sĩ nào! Từ hôm nay trở đi, Tần Tiêu xem các tướng sĩ là huynh đệ cốt nhục, có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu! Trên chiến trường quyết không bỏ qua người nào!

Chương 728: Hổ kỵ sư (1)

- Lời thề thứ hai: Quyết không xem nhẹ bất kỳ một tướng sĩ! Cơ hội thăng chức mỗi người như nhau. Mặc kệ ngươi là tướng quân, là binh lính, có khó khăn có ý tưởng đều có thể đưa ra. Có công thì thưởng, có tội thì phạt. Người có tài đề thăng, không tài bãi miễn. Đối với mỗi người đều là công bình! Chỉ cần có tin tưởng, có năng lực đều có cơ hội thăng chức! Hi vọng các huynh đệ cũng phải có tinh thần muốn làm nguyên soái. Binh không muốn làm soái, không phải hảo binh!

- Lời thề thứ ba: Quyết không làm cho các huynh đệ có nỗi lo về sau! Bất kể là lương hướng hay là trang bị đều sẽ nhanh chóng phân phát xuống. Nếu ngươi anh dũng hi sinh, Tần Tiêu lấy danh nghĩa tổ tiên xin thề, vương triều Đại Đường sẽ cung cấp nuôi dưỡng người nhà của ngươi, cả đời áo cơm không lo!

Ba lời thề đều thật chân thành. Các tướng sĩ đều ghi tạc trong lòng chặt chẽ, đều có được hi vọng tương lai, không tránh khỏi kích động rống to:

- Đại Đường, đại soái!

Kế tiếp Tần Tiêu cho quân sư Kim Lương Phượng tuyên đọc “mười trảm quân lệnh”:

- Người chống quân lệnh, chém; nổi trống không người, chém; không tiến mà lùi, chém; giơ kỳ không thẳng, chém; không phục theo kỳ, chém; gặp địch lùi bước, chém; tự chạy cách quân, chém; phá hư tham ô, trộm bán quân tư quân khí, chém; ức hiếp dân chúng, cướp đoạt tài vật, dâm loạn thê tử người khác, chém; tự giết lẫn nhau, sát hại, ô nhục người khác, chém!

Mặt khác còn có quân quy cùng quy tắc lớn nhỏ, cùng in ấn thành sách, phát đến mỗi doanh trướng. Kết hợp cương nhu mới có thể trị quân. Vừa cần lý giải sự đau khổ của các tướng sĩ, cũng phải nghiêm trị luật pháp, tiến hành ước thúc. Bầu không khí cuồng nhiệt nhân tính hóa cộng thêm quân đội nghiêm minh kỷ luật, sẽ là mảnh đất màu mỡ bồi dưỡng hổ lang chi sư.

Tần Tiêu cuối cùng tuyên bố một tin tức, làm mọi người càng thêm tin phục cùng cảm kích vị đại soái như hắn, chính là đầu tháng sau sẽ phát hết quân lương còn thiếu cho binh sĩ. Ngoài ra thu mua dê bò từ Hà Đông từ nay về sau ba ngày được ăn một bữa thịt!

Điều này đối với các tướng sĩ mà nói chính là tin tức tốt nhất.

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt cảm kích của mọi người, biểu tình cuồng nhiệt thỏa mãn, nhếch môi nở nụ cười.

Trường An, Liêu Đông Quân Cơ Xứ.

Diêu Sùng có chút sững sờ cầm thượng biểu mà Tần Tiêu gởi tới, âm thầm cười khổ. Vừa lúc Trương Cửu Linh đi vào, vừa nhìn thấy biểu tình của Diêu Sùng liền hiểu được nguyên nhân, ở một bên cười nói:

- Diêu các lão, có chiết tử từ Hà Bắc gởi đến?

- Cửu Linh ah, ngươi xem xem.

Diêu Sùng dở khóc dở cười đem thượng biểu đưa cho hắn:

- Tần Tiêu lại muốn đánh cướp. Lần này không cần tiền cần lương, sửa lại đòi người, đòi ngựa, đòi tài liệu thiết. Năm ngàn công tượng, năm vạn con ngựa, ba trăm vạn cân thiết. Sư tử há to miệng ah!

Trương Cửu Linh ha ha nở nụ cười:

- Ý tứ của các lão như thế nào?

Diêu Sùng lại cười khổ:

- Ngươi nghĩ thế nào đây?

Trương Cửu Linh cười:

- Xem ra chỉ có thể cho hắn. Ngựa cùng thiết thật khó vận chuyển, đành phải tính thành tiền chuyển giao cho hắn.

Diêu Sùng lắc lắc đầu, khẽ thở dài một hơi:

- Hắn có thể phái người đến Hoài Nam đánh cướp, hiện tại dâng thư thỉnh cầu xin cung ứng, đây đã thật nể tình. Cấp đi, cấp đi...Tâm tư của hoàng đế đều tập trung tại Hà Bắc. Hiện tại Đại Đường đang toàn lực ủng hộ chiến sự Hà Bắc, kỳ thật áp lực trên người Tần Tiêu thật sự rất lớn. Những người như chúng ta cũng không thể kéo chân sau của hắn. Bằng không đến lúc đó cuộc chiến tại Hà Bắc bất lợi, chúng ta gánh chịu không nổi.

Trương Cửu Linh mỉm cười:

- Năm ngàn công tượng cũng cấp sao? Ngày hôm qua trong triều hoàng đế còn đang gọi vài quan chức Công bộ, nói là muốn xây Phù Dung Viên làm hành cung, đang cần nhân công.

Diêu Sùng cau mày trầm tư:

- Đi, chúng ta đi gặp hoàng đế, mời ngài định đoạt là tốt rồi.

Trương Cửu Linh hiểu ý cười:

- Các lão anh minh!

Trong ngự thư phòng, Lý Long Cơ cầm thượng biểu của Tần Tiêu xem một chút, suy nghĩ: Lại tới nữa? Lần này thứ phải làm càng thêm cổ quái.

Suy tư một lúc, Lý Long Cơ nhìn Diêu, Trương hai người nói:

- Ý tứ của hai vị khanh gia như thế nào?

Diêu Sùng nói:

- Tần Tiêu cần người, cần thiết, cần ngựa, nhìn qua giống như muốn trang bị cho U Châu quân, việc này không gì đáng trách, thần nghĩ nên cấp.

Trương Cửu Linh nói:

- Thần tán thành.

Trong lòng Lý Long Cơ thầm suy nghĩ: Hai người các ngươi trong lòng có quỷ, ta muốn xây Phù Dung Viên, các ngươi không tiện thẳng thắn can gián. Lại dùng phương thức này đến khuyên trở phải không?

Lý Long Cơ trầm tư một trận, mỉm cười:

- Cấp đi. Lần trước U Châu thảm bại, đồ quân nhu lẫn ngựa đều mất hết. Hắn muốn mua thêm đồ vật là chuyện đương nhiên. Mặt khác truyền ý chỉ của trẫm, công trình Phù Dung Viên tạm thời gác lại khoan nhắc tới. Để Tương Tác Giám phái ra đại tượng Lô Đại Hải lĩnh tám ngàn công tượng đi U Châu, nghe lệnh Tần Tiêu. Mặt khác hạ lệnh Cao Lực Sĩ thu mua gang cùng ngựa tại Hoài Nam, Hà Đông cùng Hà Bắc. Tần Tiêu muốn bao nhiêu trẫm cho bao nhiêu, thẳng tới khi nào hắn hài lòng mới thôi! Mặt khác do Quân Cơ Xứ phát ra chế lệnh, nói cho Tần Tiêu những thượng biểu tương tự không cần tiếp tục đưa đến. Trực tiếp cho Cao Lực Sĩ đi làm là được, định ngày viết danh sách lên hội báo.

Diêu Sùng cùng Trương Cửu Linh nhất thời vui vẻ ra mặt:

- Bệ hạ thánh minh!

Trong lòng Lý Long Cơ vừa hận vừa buồn cười: Tần Tiêu, vị đại soái luôn đòi tiền như ngươi đến khi nào thắng trận lớn an ủi ta một chút đây? Ngay cả nhà của mình ta cũng không xây, hủy đi góc tường đưa cho ngươi cầm đi đánh giặc ah...

Diêu Sùng lại tâu:

- Bệ hạ, từ xưa tới nay U Châu quân phiên hiệu không rõ, khi thì gọi U Châu đại đô đốc phủ binh, khi thì U Châu quân, khi thì Hà Bắc quân. Tần Tiêu thượng biểu thỉnh cầu xác định phiên hiệu U Châu đại quân là “Liêu Đông quân”, đối ứng cùng Liêu Đông Quân Cơ Xứ tại Trường An. Thần đề nghị gia phong Tần Tiêu làm Liêu Đông đạo hạnh quân đại tổng quản, giống như Lý Tĩnh năm xưa.

Nhìn qua giống như một việc thật nhỏ, nhưng trong lòng Lý Long Cơ không khỏi có chút cao hứng trở lại. Sửa quân hào làm Liêu Đông quân, ý đồ chỉnh cả bán đảo Liêu Đông đông bắc. Xem ra ý hướng của Tần Tiêu đã định xuống, nói không chừng không biết lúc nào sẽ có tin chiến thắng truyền về, chuyện tốt thôi, đương nhiên cần đồng ý.

Dù thế nào đi nữa hắn đã là Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, lại tăng thêm phân quản hành quân đại tổng quản cũng không có gì lớn.

Lúc này trong Liêu Đông quân lại là cảnh tượng sục sôi ngất trời.

Tần Tiêu đem quân mã Liêu Đông tập trung chọn lựa ra một vạn con ngựa tốt, mặt khác dùng phương thức chọn lựa công khai kiểu mười dặm chọn một, chọn ra một vạn hảo thủ am hiểu thuật cưỡi ngựa bắn cung, hợp thành trung quân “Hổ kỵ sư”, trực tiếp do chính hắn thống lĩnh.

Dụng ý của Tần Tiêu thật rõ ràng. Thứ nhất muốn lấy một vạn binh sĩ này làm thí nghiệm, mò mẫm phương thức huấn luyện kỵ binh để ngày sau kéo cả kỵ binh Liêu Đông quân.

Chương 729: Hổ kỵ sư (2)

Nếu không phải bởi vì ngựa quá ít, hắn còn muốn một lần huấn luyện hai vạn người.

Thứ hai, dựng lên tác dụng gương mẫu, làm trên dưới toàn quân nổi lên làn sóng huấn luyện khẩn trương. Trung quân hổ kỵ tướng sĩ mỗi người một tháng bổng lộc nhiều hơn trăm văn tiền, trong cơm nước cũng được chiếu cố ưu tiên. Hơn nữa mỗi tháng sẽ tiến hành thi đấu luyện binh đào thải Hổ Kỵ sư, mười hai vạn người cùng nhau tham gia, so tài cưỡi ngựa bắn cung. Đến lúc đó, mỗi đội (năm mươi người) mỗi lần đào thải năm người, do người được chọn lựa thay thế. Hơn nữa trong thi đấu luyện binh đào thải lấy đội làm đơn vị, đội có thành tích dẫn đầu cũng sẽ được đãi ngộ ban thưởng.

Có tấm gương, có cạnh tranh, có ban thưởng, có trừng phạt, có cảm giác vinh nhục, các tướng sĩ nhất thời đều có động lực. Trong nhất thời trong Liêu Đông quân nhấc lên một cơn sóng triều nóng nảy về so đấu huấn luyện, mỗi người lấy việc được gia nhập trung quân Hổ Kỵ sư làm vẻ vang. Hơn nữa trung quân Hổ Kỵ có tới vạn người, chia thành hai trăm đội, mỗi đội đều có một tướng sĩ Thiên Binh Giám làm đội phó chỉ đạo huấn luyện chuyên môn. Thiên Binh Giám tượng trưng cho cơ cấu quân nhân Đại Đường cấp bậc cao nhất, là địa phương mà vô số người tha thiết ước mơ gia nhập. Thiên Binh – dấu hiệu cho vinh dự cùng thực lực! Có những vị này làm “giáo quan”, sĩ khí trung quân Hổ Kỵ sư tăng cao chưa từng có, chất lượng huấn luyện đề cao thật lớn.

Đã là giữa hè, mặt trời chói chang chiếu sáng giáo trường, khói trắng bốc cao, sóng nhiệt cuồn cuộn. Tần Tiêu để trần cánh tay, phơi nắng đến thân thể đen thui tỏa sáng, mồ hôi rơi như mưa, ở trên giáo trường tự mình chỉ đạo giám sát trung quân huấn luyện. Vạn dũng sĩ thúc ngựa lớn tiếng la hét lao nhanh bắn tên. Người của Thiên Binh Giám đối với loại trình tự huấn luyện này đã sớm xem như bữa điểm tâm. Sau một trận huấn luyện, hô hấp bình thường, thần sắc hờ hững, làm những tân binh viên đều giật nảy mình. Đồng thời huấn luyện Hổ Kỵ sư bất kể là trên thể lực hay kỹ xảo đều bắt chước phương thức huấn luyện của một ít Thiên Binh Giám.

Có thể nói loại trình tự huấn luyện này đối với tân binh mà nói là “tàn khốc”, nhưng lại rất có hứng khởi. Nghĩ tới trên người mình gánh vác lên quầng sáng vinh quang, các tướng sĩ cắn răng kiên trì. Đem ý chí cùng khí lực luyện thành cứng như sắt thép, ương ngạnh cùng rắn chắc.

Mặt trời chói chang chiếu lên người, khiến làn da nóng rát. Toàn thân Tần Tiêu như đẫm nước, vừa uống nước xong lập tức hóa thành mồ hôi tuôn chảy, bốc hơi trong không khí hoặc chảy xuôi dưới đất. Hắn đứng trên đài điểm tướng nhìn ra đại giáo trường xa xa, cảm thấy thật hài lòng. Đưa tay lau mặt, mặt đầy bụi đen. Địa phương hắn đang đứng đã biến thành vũng nước đọng, mồ hôi ướt đẫm.

Ngay lúc vừa rồi hắn cưỡi ngựa tự mình diễn luyện kỹ xảo bắn cung cùng chém giết.

Các tướng sĩ tận mắt chứng kiến thật sự thỏa thích, trong lòng nhất thời cỗ nhiệt tình huấn luyện liền tăng vọt. Dưới ánh mặt trời chói chang, những huynh đệ không sợ chết không sợ khổ đều liều mạng tập luyện, chỉ sợ tới cuối tháng khi đại luyện binh so đấu mình sẽ bị loại bỏ.

Tần Tiêu quan sát một lát hài lòng cười rộ lên. Hắn uống một chén nước, chuẩn bị đi xuống sàn vật tự mình chỉ đạo huấn luyện. Vừa vặn lúc này Kim Lương Phượng đi tới gọi hắn.

Thời tiết nóng bức như thế, Kim Lương Phượng vẫn thần thái sáng láng, tiêu sái tự nhiên. Nhìn không ra bộ dạng hắn có chút nóng nảy khó chịu. Tâm tình của hắn hôm nay có vẻ không tệ, trong tay cầm một quyển sổ con nhìn Tần Tiêu cười.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Thượng biểu của ta đã trả về sao? Ngươi cứ nói đi, là tin tức tốt lành hay tin xấu.

Kim Lương Phượng cười nói:

- Tự nhiên là tin tốt lành.

- Vậy thì không cần xem.

Tâm tình Tần Tiêu thật sảng khoái, xem ra vị huynh đệ hoàng đế vẫn thật trượng nghĩa, cầu được ước thấy ah.

Kim Lương Phượng nói:

- Nhưng Quân Cơ Xứ có nhắc nhở một câu phía sau: Hoàng đế hủy bỏ kế hoạch thi công hành cung Phù Dung Viên.

- Nga?

Tần Tiêu hơi có chút giật mình:

- Việc này có quan hệ gì với ta? Lấy thượng biểu cho ta xem.

Xem lại một lần lời phúc đáp trong thượng biểu, trong lòng Tần Tiêu thầm suy nghĩ: Xem ra hoàng đế rất hi vọng chứng kiến tin chiến thắng. Lần trước hắn thúc giục Tiết Nột tiến binh, kết quả biến thành thảm bại. Hiện tại hắn hấp thu giáo huấn, không thúc giục ta...người Quân Cơ Xứ biết tâm tư hoàng đế nên ám chỉ ta nên gởi tin chiến thắng sao?

Kim Lương Phượng khẽ cười nói:

- Đại soái có kế hoạch gì không?

- Kế hoạch? Tạm thời không có.

Tần Tiêu đem thượng biểu đưa cho Kim Lương Phượng, lau mồ hôi trên mặt nói:

- Trước mắt ta chỉ muốn huấn luyện tốt Hổ Kỵ sư, tạo xong trang bị, bộ đội tập luyện cho tốt. Ngoài ra chưa có kế hoạch gì. Có lẽ nửa năm, có lẽ ba năm năm năm. Trước khi huấn luyện tốt bộ đội, ta không có ý định tiến binh.

- Làm vậy không tốt đi?

Kim Lương Phượng nói:

- Đại soái chẳng lẽ không nhìn ra hoàng đế đang nóng vội muốn nhìn thấy thắng lợi sao? Có thể tưởng tượng tiêu phí tiền bạc cho đại soái không chút chừng mực như vậy, áp lực của hắn cũng thật lớn. Dù sao đây là hành động quân sự trọng đại hạng nhất kể từ khi hắn đăng cơ cho tới nay. Nếu hao tiền vốn nhân lực nhiều như vậy mà vẫn không thể có tin tốt lành, ta phỏng chừng trong triều đình sẽ có ngôn luận mặt trái truyền tới.

Tần Tiêu nhếch môi, người ngạo nghễ:

- Đám triều thần vô tri không kiến thức kia, không biết nỗi khổ khi hành quân đánh giặc bên ngoài. Bọn hắn muốn nói như thế nào cứ mặc kệ bọn hắn đi thôi. Ta chỉ làm việc theo kế hoạch của ta. Chỉ vì trước mắt hiếu chiến muốn lập công, ta sẽ không làm. Ta không muốn bất kỳ một gã tướng sĩ nào làm ra hi sinh vô ích. Cho dù có một ngày hoàng đế thật sự ngồi không yên muốn hạ chỉ thúc giục ta xuất binh, ta vẫn chỉ dựa theo tình thế thực tế mà làm chuyện ta nên làm. Nếu muốn vì vinh nhục tiền đồ của một mình ta đi hi sinh tính mạng của mười mấy vạn tướng sĩ, ta không làm được. Nhưng ta tin tưởng hoàng đế chắc chắn sẽ không làm như vậy. Tuy rằng hắn không hiểu nhiều về quân sự, nhưng hắn hiểu biết ta. Ta chưa bao giờ làm chuyện mà mình không nắm chắc, cũng chưa bao giờ làm chuyện lấy lòng mọi người.

Kim Lương Phượng hơi lắc đầu:

- Đại soái, xin thứ cho ty chức nói thẳng. Đại soái đem trọn cả tồn vong của Liêu Đông quân đều ký thác vào lòng tín nhiệm cùng hiểu biết giữa ngươi cùng hoàng đế... làm vậy có phải rất không ổn định không?

Tần Tiêu mỉm cười, như có thâm ý nhìn Kim Lương Phượng:

- Có câu nói, làm dâu trăm họ, ta đương nhiên không thể đón ý gió hùa đi theo ý tưởng của mọi người. Tướng ở bên ngoài, quân mạng trên hết, ta cần gì phải rỗi rảnh đi suy đoán nhiều như vậy? Có tín nhiệm của hoàng đế, vẫn còn chưa đủ sao? Trước mắt Liêu Đông quân cần thứ gì, ta làm nguyên soái cầm binh chẳng lẽ không rõ ràng nhất hay sao?

Kim Lương Phượng chỉ cười thật sâu kín khó lường, im lặng không nói.

Tần Tiêu biết hắn ám chỉ điều gì, khẽ cười nói:

Chương 730: Thích khách kỳ quái (1)

- Kim tiên sinh, ta biết ngươi có ý gì. Ngươi muốn nói trong triều, thậm chí là hoàng đế sẽ kiêng kỵ ta ủng binh tự trọng, đuôi to khó chém, đúng không?

Kim Lương Phượng mỉm cười cam chịu.

Tần Tiêu khẽ hừ một tiếng:

- Cây to đón gió, chuyện như vậy ta đã dự liệu từ trước. Nếu như không có nghi kỵ này, bản thân ta cũng cảm thấy kỳ quái. Chẳng qua đương kim thánh thượng không phải một vị hoàng đế bình thường, hắn độ lượng cùng trí tuệ vượt quá người thường. Lấy sự hiểu biết lẫn nhau giữa chúng ta, không cần phải lo lắng việc đó. Cho dù toàn bộ người trong thiên hạ nghị luận sôi nổi, nhưng giữa hai người chúng ta vĩnh viễn đều biết rõ lòng dạ lẫn nhau, vậy thì đủ rồi. Hơn nữa thời gian sẽ chứng minh hết thảy!

Kim Lương Phượng không nói gì, chắp tay cúi đầu rời đi.

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng Kim Lương Phượng, trong lòng thầm nói:

- Đại tướng biên ải khó tránh phải gặp chuyện như thế... Hi vọng Lý Long Cơ có thể thanh tỉnh một chút, đừng chỉ huy rối loạn. Trong Liêu Đông Quân Cơ Xứ, may mắn cũng có được mấy người hiểu đạo lý, hi vọng bọn họ có thể lý giải ta. Vua tôi một lòng, trên dưới đồng đức mới có thể làm tốt mọi sự!

Tần Tiêu ngước mắt nhìn xuống đại giáo trường, cát vàng cuồn cuộn, sóng nhiệt tận trời, các tướng sĩ hò hét vang xa rung trời. Tần Tiêu cau chặt mày, cảm giác sức ép trên thân càng lớn. Đồng thời hắn cũng từ trên người các tướng sĩ thấy được hi vọng. Nguyên bản Liêu Đông quân sĩ khí thấp kém đang biến hóa như thay da đổi thịt, điều này thập phần khả quan. Nếu lúc này bởi vì hoàng đế chỉ huy loạn bậy hay có nghi kỵ, làm mất đi hoàn cảnh tốt trước mắt, thật sự sẽ làm người cảm thấy đau lòng.

Hổ Kỵ sư, chờ khi các ngươi chân chính trở thành đông bắc hổ, sẽ có kịch hay để xem.

Hi vọng hoàng đế cùng các triều thần có thể lý giải nỗi khổ tâm của ta. Lúc ban đầu U Châu quân cũng chẳng khác gì người bị bệnh nặng, trước tiên phải đem thân thể dưỡng tốt, sau đó luyện thành bản lĩnh, nếu liều lĩnh dùng loạn quyền đi đánh lão sư phụ, vậy hết thảy xem như xong đời!

Khi mặt trời hạ phía tây thì đợt huấn luyện hôm nay xem như đã xong. Dùng qua bữa tối nghỉ ngơi một chút, sau đó còn đốt lửa huấn luyện ban đêm. Hành quân bên ngoài cũng không thể cam đoan chỉ chiến đấu ở ban ngày, huấn luyện ban đêm cũng là thiết yếu.

Một ngày mười hai canh giờ, các tướng sĩ Liêu Đông quân đều phải vượt qua trong huấn luyện.

Gió mặc gió, mưa mặc mưa, huấn luyện cường độ cao ma quỷ thức.

Trước giờ huấn luyện ban đêm, ước chừng còn được nửa canh giờ nghỉ ngơi, Tần Tiêu lên ngựa chạy về đại đô đốc phủ. Dưới giáp trụ, quần áo của hắn đã ướt đẫm dính sát vào làn da, trên người đã có chút mùi chua. Mặc Y đau lòng đón hắn, lập tức nhét hắn vào phòng mang tới thùng nước lớn cho hắn tắm rửa.

Tần Tiêu ngâm mình trong thùng nước mát mẻ, cảm giác thật thoải mái. Mặc Y dùng khăn tắm chà lưng cho hắn, kéo xuống làn da trên vai phơi nắng bị bong ra, đau lòng cau mày.

- Chưa thấy qua vị đại nguyên soái nào liều mạng chẳng khác gì một tiểu tốt như huynh.

Mặc Y oán trách.

Tần Tiêu kéo tay nàng cười híp mắt:
-
Quân nhân thôi, cho tới bây giờ chỉ kính nể cùng tin phục dũng sĩ càng anh dũng, càng liều mạng hơn chính bọn họ. Đại nguyên soái mới đến như ta nếu không xuất ra chút thành ý cùng bổn sự, làm sao có được uy vọng đây?

Mặc Y đau lòng ôm cổ hắn từ phía sau, nhẹ nhàng vỗ vỗ đồi ngực rắn chắc của hắn, thì thào nói:

- Đã phơi nắng đen thui chẳng khác gì Thiết Nô rồi, người cũng gầy. Nếu để Tiên nhi các nàng nhìn thấy, sẽ hận chết muội cho xem, trách muội không hầu hạ được tốt cho huynh.

- Nhìn ta bây giờ không phải gợi cảm hơn thật nhiều sao?

Tần Tiêu cười xấu xa, kéo Mặc Y vào trong thùng nước:

- Đến đây đi, hiện tại hầu hạ lão gia nhà muội!

Mặc Y giật mình kêu khẽ một tiếng, ra sức giãy dụa. Cuối cùng không lay chuyển được lực lớn của Tần Tiêu, bị kéo vào trong thùng nước. Cuối cùng toàn thân ướt đẫm, nàng đành ngồi xuống trên đùi hắn, hai người cùng ngâm trong thùng làm nước tràn ra.

Mặc Y mắng:

- Huynh tới địa ngục đi! Tối nay huynh còn huấn luyện ban đêm đâu, không sợ làm mềm đôi chân?

Tần Tiêu cười xấu xa:

- Bổn soái vẫn có dư sức vậy!

- Thôi đi!

Mặc Y cười khanh khách kéo bàn tay không thành thật của Tần Tiêu.

Nàng càng kéo càng không lay chuyển được hắn làm khó dễ chẳng khác gì cầm thú.

Thân thể đại mỹ nhân đã ướt đẫm, dáng người lộ liễu, đôi gò ngực vun cao cực kỳ hấp dẫn.

Tần Tiêu ha ha cười rộ lên:

- Đúng là luyện võ luôn có ưu đãi ah. Muội xem muội đi, rõ ràng đã làm mẫu thân nhưng vẫn hấp dẫn như vậy. Vẫn mê người gợi cảm như năm đó, hắc hắc!

Mặc Y bị hắn trêu chọc một trận đã có chút tâm loạn, oán hận cắn vành tai của hắn:

- Huynh đừng nói dễ nghe như vậy, chẳng lẽ ghét bỏ thiếu phụ như muội rồi, muốn nạp thiếp cướp tiểu cô nương sao? Hai tháng nay huynh cũng chưa chạm tới muội mấy lần. Thành thật khai báo, có phải ở ngoài có tiểu tình nhân không?

- Phải đó, đúng vậy, ta ở bên ngoài tư tàng bốn năm tiểu tình nhân, nàng không biết sao?

Tần Tiêu cởi bỏ áo ngoài của nàng, lại đưa tay cởi luôn cái yếm trước ngực.

Làn da trơn bóng co dãn, lóe lên ánh sáng mê người. Lúc này Tần Tiêu mới nhớ tới đoạn thời gian gần đây hắn vội vàng luyện binh, vừa về nhà liền nằm ngủ, đã lâu không gần gũi với nàng. Lúc này lửa dục của hai người đã tăng cao, giằng co triền miên, hơi thở gấp gáp.

Mặc Y nhẹ nhàng vặn vẹo vòng eo, vỗ vỗ bờ lưng rắn chắc như sắt của hắn, lẩm bẩm nói:

- Từ nay về sau mỗi ngày muội đều chỉnh cho huynh thành chân mềm, cho huynh không cách nào đụng vào nữ nhân khác! Như vậy sau này muội có thể trả lời với Tiên nhi các nàng, hì hì!

- Đến đi, bổn lão công còn sợ nàng hay sao!

Tần Tiêu đang định khơi dậy cuộc đại chiến, đột nhiên nghe được ngoài cửa sổ có tiếng vang khẽ, đột nhiên quay đầu lại quát:

- Ai?

Lập tức nghe được tiếng bước chân rời đi thật khẽ, xem ra người thăm dò bên ngoài công phu khinh công không sai!

Mặc Y thật nhanh kéo quần áo mặc lên người, nhảy ra khỏi thùng nước, chụp lấy bảo kiếm trên bàn. Tần Tiêu đã sớm phi thân khỏi bồn tắm thả người phá tung cửa sổ nhanh chóng đuổi theo!

Phủ đại đô đốc vốn chỉ có mấy thân binh Thiên Binh Giám, hiện tại phần lớn đã đi trong quân. Mấy người còn lại đang ở trong phòng nghị sự bàn công việc. Hậu viện chỉ có ít người hầu cùng nha hoàn, một tiếng quát của Tần Tiêu không có mấy người nghe được.

Bên cạnh tường vây phủ đại đô đốc, một người áo xanh đang đứng, trên lưng vác thanh kiếm, đang lạnh lùng nhìn Tần Tiêu chằm chằm.

Người này trên dưới ba mươi tuổi, mái tóc rối bời, áo quần rách rưới. Toàn thân tản ra khí tức làm người cực kỳ không thoải mái. Loại khí tức này chỉ có người từng lăn lộn trên chiến trường đẫm máu mới có thể hiểu được. Đây là loại khí tức kỳ quái nằm giữa sát khí cùng tử khí. Nếu không phải trên lưng đeo mang vô số sinh mạng cùng máu tươi, chắc chắn sẽ không có loại khí tức này.

Tần Tiêu chỉ kịp mặc quần dài, mặc cho nước trên người rơi xuống, ngưng thần nhìn người áo xanh trầm giọng hỏi:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau