PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 721 - Chương 725

Chương 721: Oan gia ngõ hẹp (2)

Lý Tự Nghiệp tràn đầy vẻ bi thương mà tự giễu cười:

- Vị huynh đệ kia bộ dạng vóc dáng cũng giống như tôi, toàn thân chẳng khác gì một khối sắt lớn. Nghe nói trước khi nhập ngũ từng luyện võ, một thân công phu khổ luyện, song chưởng có khí lực ngàn cân, người thường đánh một côn lên lưng hắn không hề tổn thương chút nào.

- Ân, còn có người như thế?

Tần Tiêu nghi hoặc nói:

- Tên là gì?

- Triệu Thiết Đầu, mới nhập ngũ. Tôi thấy hắn bộ dạng rắn chắc nên mang theo bên người trở thành trung hậu.

Lý Tự Nghiệp nói:

- Vị huynh đệ kia vẫn luôn cõng tôi chạy vài chục dặm, cuối cùng gặp được quân đội Đại Đường để cho tôi nhặt lại được tính mạng!

Tần Tiêu cảm thấy thật hứng thú:

- Lát nữa khi ăn cơm ngươi gọi hắn tới cho ta. Kỳ nhân như vậy chính là bảo bối trong quân đội ah!

- Được!

Lý Tự Nghiệp vui mừng đáp:

- Kỳ thật trước khi hắn đến Hà Bắc tòng quân, từng muốn đi vào Thiên Binh Giám. Chỉ là vóc dáng quá lớn như tôi, học không được những võ nghệ tinh tế nên không được tuyển.

- A, ha ha, có ý tứ.

Tần Tiêu không khỏi cười rộ lên:

- Đợi lát nữa đem các tướng quân Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ đều gọi đến đây đi. Ngoài lục phẩm đều gọi tới, nhưng cái gì mà thị xa, đô úy hay tư giai, chấp chưởng nghi trượng gì đó thì miễn. Đại tướng quân, tướng quân, kỵ tào tham tướng, những người này đều là tuyến đầu ra trận, ta muốn gặp mặt một lần.

- Được, ngài vừa nói như thế làm tôi nhớ tới một việc.

Lý Tự Nghiệp nói:

- Lần trước sau khi Tiết Nột chiến bại, tuy rằng cách chức của hắn, nhưng thật nhiều tướng quân khác đều bị chém đầu. Trong Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ chỉ còn lại có tôi, cùng Tả Uy Vệ tướng quân Đỗ Tân Khách. Nhưng Đỗ Tân Khách cũng đã bị biếm làm kỵ tào.

- Đỗ Tân Khách?

Tần Tiêu nghi hoặc nói:

- Vì sao phải giết những người kia mà chỉ riêng lưu lại Đỗ Tân Khách?

- Bởi vì lúc trước Đỗ Tân Khách từng góp lời không nên xuất binh. Hắn nói ngày hè xuất binh, thời tiết nóng bức trên đường nhiều cỏ cây, thật dễ dàng bị hỏa công trúng mai phục. Hơn nữa binh lính lẫn ngựa đều dễ dàng sinh bệnh. Nhưng Tiết Nột đã nhận hoàng mạng, làm sao dám không ra binh, kết quả đại bại. Sau khi trở về chỉ riêng tận lực bảo hộ tôi cùng Đỗ Tân Khách, những người khác... đều vì đủ loại nguyên nhân nên bị chém.

Lý Tự Nghiệp tràn đầy cảm khái nói:

- Những kẻ làm tướng quân như chúng ta, thắng lại là đương nhiên, bại phải bị chém đầu...

Tần Tiêu xua tay, ý bảo hắn dừng lại.

Tần Tiêu nói:

- Vậy Đỗ Tân Khách kia đích thật cũng là một nhân vật sao? Thật đáng giá gặp mặt. Sau khi ăn cơm xong, ta mang các huynh đệ cùng đến phòng nghị sự, nhìn xem U Châu sa bàn mới làm xong. Chúng ta xem địa điểm, phân tích nguyên nhân thực sự bị đại bại lần trước. Ăn một lần thua thiệt không biết khôn ngoan nhìn xa trông rộng, bị bại thật sự oan uổng. Trước mắt là ngày hè nóng nực, đối với người du mục Bắc Địch mà nói là ngày tháng trọng yếu nhất, bọn hắn đang phải tìm thảo nguyên chăn nuôi dê bò, tạm thời còn chưa có ý định tấn công. Thừa cơ hội này chúng ta phải làm nhiều chuẩn bị, trước tiên đem gót chân của mình dựng đứng vững vàng.

- Dạ!

Lý Tự Nghiệp oán hận gật đầu.

Lúc này Lưu Địch cũng là xong việc, dặn dò:

- Đại tướng quân ít nhất phải nghỉ ngơi điều dưỡng nửa tháng. Không được dùng sức quá nhiều, cũng không thể nổi giận. Mỗi ngày kiên trì uống thuốc ba lần, miệng vết thương phải đổi thuốc mỗi ngày mới khỏi hẳn. Nếu lưu lại gốc bệnh, tướng quân sẽ gặp hậu hoạn vô cùng.

- Nửa tháng? Trời ạ!

Lý Tự Nghiệp oán hận đứng lên, vừa mặc quần áo vừa than thở. Muốn một hán tử mãnh liệt như hắn im lặng nửa tháng, quả thật là quá khó tiếp thu. Tần Tiêu đứng một bên khuyên bảo:

- Lần này bất kể như thế nào cũng phải dưỡng tốt tổn thương, không thể tiếp tục tái phát lưu hậu hoạn. Đến khi đó cần đánh trận, nếu như không có ngươi ta sẽ thiếu đi một cánh tay!

Lý Tự Nghiệp cười hắc hắc:

- Nghe huynh đệ!

Trị xong tổn thương, Lý Tự Nghiệp mang theo vài người ra ngoài triệu tập người đến. Không qua bao lâu có bảy tám tướng quân cùng nhau đi tới hậu viện bái kiến Tần Tiêu. Kỳ thật đại đa số là người quen. Tả Kiêu Vệ đại tướng quân Lý Giai Lạc mới nhậm chức, tướng quân Chu Dĩ Đệ; Tả Uy Vệ đại tướng quân Lý Tự Nghiệp, tướng quân Thạch Thu Giản. Mặt khác còn có vài người không quen, Lý Tự Nghiệp đứng ra giới thiệu. Một người là Tả Kiêu Vệ tướng quân Thiệu Hoành (Mỗi vệ một đại tướng quân, hai tướng quân làm trợ thủ). Mặt khác có một người là từng là Tả Uy Vệ tướng quân Đỗ Tân Khách, đương nhiệm Tả Uy Vệ lục phẩm kỵ tào, là một nam nhân bốn mươi mấy tuổi lão luyện thành thục; Tả Kiêu Vệ kỵ tào tham tướng Quách Tri Vận còn chưa đầy ba mươi tuổi, là một vị tướng quân thô mãnh, dấu hiệu rõ ràng nhất là miệng lớn, đầy râu, tay dài, trời sinh chuyên sử dụng vũ khí sóc (một loại binh khí cổ, cán dài hơn mâu), thân hình cực kỳ cường tráng. Một người khác là “khách quý mời riêng” của Tần Tiêu, thất phẩm Tả Uy Vệ trung hậu, ân nhân cứu mạng của Lý Tự Nghiệp – Triệu Thiết Đầu.

Tần Tiêu chào hỏi xong những người này, mời bọn họ ngồi xuống cạnh bàn tròn mà hắn đặt làm. Mọi người không chịu cùng ngồi chung, Tần Tiêu nói:

- Những người như chúng ta đều cần ra trận cùng nhau giết địch, là huynh đệ sinh tử. Làm huynh đệ có kiếp này không có kiếp sau, hữu duyên tụ lại cùng nhau, nên thân mật cởi mở khắng khít lẫn nhau. Tần Tiêu này từ trước tới nay không thích bãi cái giá, trên chiến trường ta là đại soái, các ngươi đều phải phục tùng quân lệnh của ta, người trái lệnh xử theo quân pháp; Nói riêng tư, chúng ta đối đãi như huynh đệ bình thường, không cần phân chia rõ ràng như vậy, đừng tiếp tục nói nhảm, ngồi xuống đi! Ta đặc biệt mời người làm loại bàn tròn này chính là muốn cùng các huynh đệ cùng nhau ngồi chung uống rượu!

Lý Tự Nghiệp nhếch miệng cười to:

- Các huynh đệ, tôi đi theo đại soái lâu nhất, hiểu rõ cách làm người của đại soái. Những lời của đại soái đều là thật lòng, đại gia hỏa, đừng khách khí với hắn. Ngồi xuống, uống rượu ăn thịt là được rồi!

Mọi người đều là hán tử tâm huyết, cũng không dây dưa ha ha cười to ngồi vào. Tần Tiêu giơ chén, mời mọi người cạn trước một chén, xem như chào hỏi lẫn nhau.

Vừa mới uống chén kế tiếp, quân y Lưu Địch xuất hiện cứng rắn đoạt đi chén rượu của Lý Tự Nghiệp, đổi lại chén nước cho hắn. Lý Tự Nghiệp muốn liều mạng với hắn, nhưng Tần Tiêu nói một câu “đại phu phụ mẫu tâm”, cuối cùng làm cho Lý Tự Nghiệp phải nhẫn nhịn dùng nước thay rượu cùng uống với mọi người.

Rượu qua ba tuần, Tần Tiêu nói:

- Các vị tướng quân, ta tới đã sắp một tháng, cho đến hôm nay mới mời các vị đến nghị sự, tin tưởng mọi người hiểu được nỗi khó xử của ta. Trước mắt U Châu tan hoang xơ xác, dân chúng lầm than, lòng quân bất ổn. Mấy ngày nay ta đều phải vội vàng trợ giúp trưởng sử đại nhân xử lý công việc dân sinh. Mấy ngày nay cuối cùng có được một ít hiệu quả. Tin tưởng không qua bao lâu, thế cục tại U Châu có thể ổn định lại. Vì vậy ta nghĩ hẳn có thể bắt tay huấn luyện đại quân.

Chương 722: Liêu Đông mãnh hổ (1)

Mọi người gật đầu, không hề tỏ vẻ dị nghị. Tần Tiêu nhìn Đỗ Tân Khách, ra vẻ càng giống một quan văn, nhã nhặn ôn hòa, lẳng lặng ngồi nơi đó không hề nói gì.

Tần Tiêu nói với hắn:

- Đỗ tướng quân tham gia cuộc đại chiến lần trước, không biết hiện tại có ý kiến gì không?

Đỗ Tân Khách đứng dậy, hai tay ôm thành quyền:

- Đại soái, mạt tướng chỉ là tướng thua trận, tại hạ lời nhẹ, thật sự khó thể nói gì.

Tần Tiêu nhướng mày:

- Ngươi nói gì vậy? Vừa rồi ta mới nói những người như chúng ta, ở chung như huynh đệ bình thường, thân mật khắng khít lẫn nhau. Có chuyện thì nói, có rắm thì phóng. Tới thời gian nên chửi mẹ nó thì chửi mẹ nó, muốn làm gì...thì cứ mà làm! Ngươi giấu diếm che đậy kiểu này, còn giống tướng quân mang binh sao? Còn đem chúng ta xem là huynh đệ sao?

Đỗ Tân Khách ngạc nhiên cả kinh, cầm chén rượu uống cạn, cả gan nói:

- Đại soái, xin thứ cho ty chức nói thẳng, trước mắt vấn đề lớn nhất trong U Châu quân là hậu cần khó giữ, lòng quân không xong. Hơn nữa lần trước đại bại, sĩ khí hạ cực thấp. Nếu không giải quyết vấn đề sĩ khí đầu tiên, chuyện khác đều là nói suông.

- Nói rất đúng, ngồi xuống nói chuyện.

Tần Tiêu khen:

- Nói thử xem, ngươi có biện pháp gì hay không? Phương diện hậu cần không cần lo lắng. Trong vòng một tháng ta đã phái người mua lương hướng tại Hoài Nam vận chuyển tới đây. Mặt khác, vì giúp các huynh đệ cải thiện cơm nước, ta đã phái tư mã Phạm Thức Đức cùng Kim Lương Phượng đi tới thảo tràng Hà Đông mua thật nhiều dê bò.

- Vậy quá tốt!

Gương mặt Đỗ Tân Khách lộ vẻ vui mừng, nói:

- Các tướng sĩ sau trận chiến bại, cần có nhất là một trận thắng lợi lấy lại tin tưởng. Mặt khác tướng soái mạnh mẽ thì binh không kém. Đại soái hẳn nên ở trước mặt binh sĩ thể hiện ra uy phong của Kim Giáp Chiến Thần ngày xưa, làm trong lòng các huynh đệ có được cột trụ tinh thần.

- Tốt lắm, nói rất khá!

Tần Tiêu vỗ bàn, không ngớt lời khen:

- Mặt khác giảng một chút, lần trước vì sao ngươi ngăn cản Tiết Nột tiến binh?

- Bởi vì với tình huống lúc đó mà xem, tiến binh tất bại.

Sắc mặt Đỗ Tân Khách ngưng trọng nói:

- Đại soái cùng chư vị chớ nên trách ty chức mã hậu nã pháo. Theo tình huống lúc đó, Mạt Hạt cùng Hề tộc rõ ràng là bị người sai khiến đến trá hàng, xúi giục Tiết Nột xuất binh. Sau đó mai phục liên hợp với nhau tấn công chúng ta. Quân ta làm sao có thể không bại?

- Làm sao ngươi biết Hề cùng Mạt Hạt là trá hàng?

Tần Tiêu truy vấn, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Đỗ Tân Khách.

- Bởi vì...

Đỗ Tân Khách cau mày, diễn cảm thập phần ác liệt nói:

- Mạt Hạt cùng Hề là phụ thuộc vào Khiết Đan, mà những bộ lạc này đều lệ thuộc Đột Quyết. Theo đại cục mà xem, người Đột Quyết trước đó không lâu giết đại đô đốc U Châu Tôn Kiệm mà Hề tộc đại tù Lý Đại Phủ đưa tới, Đại Đường lại giết Dương Ngã Chi Đặc Lặc, đôi bên đã bất hòa, việc khai chiến chỉ là chuyện sớm muộn. Hơn nữa tôi chú ý tới một chi tiết, Bùi La Anh Hạ Đạt Kiền của bọn hắn đã hơn một năm không thấy bóng người, có tin tức nói từng gặp được hắn tại Khiết Đan cùng Hề. Tôi liền phỏng chừng, nhất định hắn đang trù hoạch âm mưu! Quả nhiên, ngày đó tại khe núi Loan Thủy chiến đấu kịch liệt thì xuất hiện một đoàn Đột Quyết lang kỵ đứng trên đỉnh núi phương xa đang xem cuộc chiến. Nhìn cờ xí, chính là Chu Hồng kỳ của Bùi La Anh Hạ Đạt Kiền!

Tần Tiêu chợt rùng mình, gằn từng chữ hỏi:

- Ngươi đang nói, ngươi thấy được Đột Quyết trí giả Bùi La Anh Hạ Đạt Kiền?

Đỗ Tân Khách không khỏi có chút kinh ngạc:

- Đại soái cũng biết người này?

Tần Tiêu hừ lạnh một tiếng, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Lão gia hỏa kia đại danh đỉnh đỉnh, đương nhiên nhận thức. Tính ra chính là tử đối đầu. Đáng tiếc vẫn luôn không có ngay mặt giao thủ! Không nghĩ tới hắn lại thật gian hoạt, tính ra đã bảy mươi tuổi, không ngờ vẫn còn có thể nhảy nhót khắp nơi gây chiến loạn!

Lý Tự Nghiệp nhất thời kêu to lên:

- Đỗ Tân Khách, ngươi là vương bát đản, những lời này trước kia vì sao không nói với Tiết Nột, làm hại nhiều huynh đệ phơi thây bên ngoài như thế?

- Lý tướng quân!

Đỗ Tân Khách đối chọi gay gắt rống lên:

- Lúc ấy ty chức cũng chỉ là suy đoán, không hề có chút bằng chứng nào chứng thực! Tình cảnh ngày đó chẳng lẽ ngươi không biết sao? Tên đã lên dây, không phát không được! Ty chức cũng đã từng góp lời, nói thời tiết nóng bức rất bất lợi, đừng nên tiến binh! Nhưng mà kết quả thì sao?

- Con mẹ nó, ngươi...!

Lý Tự Nghiệp chán nản, nhất thời nói không ra lời, chỉ oán hận căm tức nhìn Đỗ Tân Khách, hận không thể xé xác hắn.

Tần Tiêu khoát tay ý bảo bọn hắn đừng gây cãi, sau đó nói:

- Hành động quân sự trọng đại như vậy, nếu bởi vì một ít suy đoán không căn cứ mà hủy bỏ, Tiết Nột cũng không dám gánh tội danh như thế. Nếu thật sự làm như thế, Tiết Nột phải gánh tội kháng chỉ bất tuân, khiếp chiến không dám tiến công. Việc đã đến nước này, oán hận không thể giải quyết được vấn đề, Đỗ Tân Khách!

Trong lòng Đỗ Tân Khách cũng rất khó chịu, đang buồn bực tức giận, lúc này theo bản năng đứng lên ôm quyền đáp:

- Ty chức tại!

- Ta tiến cử ngươi phục chức, cùng Thạch Thu Giản đảm nhiệm Tả Uy Vệ tướng quân, phụ trợ đại tướng quân Lý Tự Nghiệp.

Tần Tiêu tiếp tục nói:

- Mặt khác, ta cũng muốn đề cử ngươi làm tư mã dưới trướng Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái. Nếu ngươi không có ý kiến gì, ta sẽ lập tức thượng biểu triều đình.

- Việc này...

Đỗ Tân Khách không khỏi có chút sợ hãi cùng khó hiểu:

- Ty chức trong thân mang tội, làm sao dám nhận đại soái đề bạt?

Lý Tự Nghiệp ở một bên cũng kêu lên:

- Ta cũng không muốn có một thủ hạ nham hiểm không dứt khoát ở dưới trướng! Con mẹ nó, khó tránh khỏi có lúc nào đó hắn nói chuyện không gọn gàng, không dứt khoát, lầm đại sự của lão tử!

- Lý Tự Nghiệp, còn không câm miệng!

Tần Tiêu quát một tiếng:

- Lần trước đại bại làm sao lại là trách nhiệm của Đỗ Tân Khách đây? Thắng bại vốn là chuyện thường của binh gia, khó được hắn nghĩ ra sơ hở này, đáng tiếc không được chủ soái tiếp thu ý kiến. Dưới tình huống ngay lúc đó, cho dù ta là thống soái cũng không dám bởi vì một ít suy đoán không bằng chứng của Đỗ Tân Khách mà hủy bỏ kế hoạch tiến binh trù kiến đã lâu! Người như vậy, vừa có chủ kiến vừa có khả năng dụng binh, chính là trợ thủ đắc lực cho người thô lỗ như ngươi. Hơn nữa có Thạch Thu Giản ổn trọng mang binh, ba người các ngươi vừa lúc hợp nhau càng tăng thêm sức mạnh. Giữa tướng soái nên hiểu cùng bỏ qua, khoan dung cởi mở lẫn nhau. Ngươi sao lại giống như một đứa trẻ, không để ý đại cục tranh cãi ầm ĩ?

Lý Tự Nghiệp nhất thời nín bặt, không dám tiếp tục làm ầm ĩ. Kỳ thật trong lòng hắn cũng rõ ràng, Đỗ Tân Khách đích thật là một nhân tài, chỉ là hắn tức giận lúc trước Đỗ Tân Khách không tận lực ngăn cản cuộc chiến kia, khiến cho thật nhiều tướng sĩ phải hi sinh nơi chiến trường.

Đỗ Tân Khách ôm quyền hành lễ với Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp:

Chương 723: Liêu Đông mãnh hổ (2)

- Đại soái, đại tướng quân. Ty chức không tài không đức, hơn nữa thân mang tội, thật sự không dám nhận quân hàm tướng quân. Tôi vẫn nên an tâm làm kỵ tào tham tướng của mình đi!

- Đỗ Tân Khách, vừa mới mắng Lý Tự Nghiệp, tới ngươi cũng biến thành già mồm cãi láo đây?

Tần Tiêu cau mày trừng mắt nhìn hắn:

- Ngươi đang hoài nghi ánh mắt xem người của ta, hay là tỏ vẻ bất mãn, đúng không? Nam nhân, nên xuất ra khí phách cùng can đảm. Bởi vì một chút việc nhỏ lông gà vỏ tỏi mà giận lẫy, còn không bằng một nữ tử! Chúng ta là tướng quân mang binh, không có chút khí độ, làm sao để thủ hạ tướng sĩ phục chúng ta?

Lý Tự Nghiệp nghe xong Tần Tiêu nói như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu, lập tức đứng lên, đoạt lấy chén rượu của Thạch Thu Giản ngồi bên cạnh, giơ về hướng Đỗ Tân Khách:

- Đỗ tướng quân, vừa rồi là ta xúc động nên nói bậy. Chén rượu này ta xin lỗi ngươi! Sau này chúng ta nên hòa khí một chút, đừng làm cho đại soái thất vọng. Trong Tả Uy Vệ cũng không thể thiếu một vị đại tướng trí dũng song toàn như ngươi giúp ta. Sau này nếu ta có chỗ nào làm được không đúng, ngươi cứ việc nói, ta nhất định nghe!

Lý Tự Nghiệp vừa nói như thế, Đỗ Tân Khách cũng có chút hổ thẹn, giơ chén rượu chân thành nói:

- Đại tướng quân, ty chức hổ thẹn! Sau này chỉ cần đại soái cùng đại tướng quân có gì sai phó, ty chức muôn lần chết không chối từ!

Hai người cụng chén, ngưỡng đầu uống một hơi cạn sạch.

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Vậy mới đúng thôi! Nam nhân chúng ta, nhất là người cầm binh nên có điểm hào khí, có điểm độ lượng. Kể từ hôm nay chúng ta đều là huynh đệ sinh tử, không có lời gì là không thể nói. Nếu nói không thoải mái thì cứ như hôm nay chửi mắng đều được, đừng đem lời uất ức nuốt vào trong bụng để mốc meo. Tục ngữ nói ba thợ giày thối bằng một Gia Cát Lượng thôi! Bên ngoài hành quân đánh giặc đương nhiên cần phục tùng quân lệnh là quan trọng nhất. Nhưng không có ai có thể cam đoan bản thân mình không phạm sai lầm. Chứng kiến huynh đệ phạm lầm lỗi, cần thẳng thắn nói ra. Hiện tại Đỗ Tân Khách ngoại trừ là Tả Uy Vệ tướng quân, còn là tư mã dưới trướng của ta. Ngày khác ta sẽ giới thiệu hành quân trưởng sử Kim Lương Phượng cho ngươi quen biết. Sau này hai người các ngươi nên cùng nhau thương nghị nhiều hơn, bày mưu tính kế cho ta!

Đỗ Tân Khách khom người vái dài:

- Đại soái khí độ như biển, trí dũng song toàn, ty chức bội phục tự đáy lòng! Đỗ Tân Khách nguyện tận lực phụ trợ đại soái!

- Được, được, đừng nói nghiêm trọng như vậy, ha ha!

Tần Tiêu khoát tay ý bảo Lý Tự Nghiệp cùng Đỗ Tân Khách ngồi xuống, sau đó nói:

- Đỗ Tân Khách phục chức tướng quân, chức kỵ tào lại trống. Triệu Thiết Đầu, trước kia ngươi thuộc kỵ binh hay bộ binh?

Hôm nay Triệu Thiết Đầu đều gặp được đại quan, không tránh khỏi có chút câu nệ. Lúc này nghe được Tần Tiêu gọi hắn, lập tức theo phản xạ liền đứng lên, ôm quyền nghiêm túc lớn tiếng nói:

- Hồi đại soái, ty chức là trung quân kỵ binh, là trung hậu bên người đại tướng quân!

Tần Tiêu không khỏi ha ha cười:

- Thả lỏng một chút, khẩn trương như vậy làm chi! Chuyện của ngươi ta đã được nghe nói. Khó được ah, là thiên tài đánh giặc. Như vậy đi, chức vị kỵ tào bỏ trống của Đỗ Tân Khách do ngươi đảm nhiệm.

- A? Đại soái, tôi...tôi mới tòng quân chưa đầy một năm!

Triệu Thiết Đầu lúng túng nói:

- Hiện tại làm tới thất phẩm trung hậu xem như đã được ban ân lớn, làm sao còn dám nghĩ thăng quan?

- Đừng không tiền đồ như vậy!

Tần Tiêu nói:

- Kỳ thật quan lớn bao nhiêu đều phải làm việc. Quan càng lớn trách nhiệm cùng áp lực càng lớn hơn nữa. Trở thành kỵ tào, đem kỵ binh huấn luyện cho tốt, mang binh cho tốt. Nếu ngươi làm không tốt, ta cũng sẽ cách chức ngươi!

- A? Dạ!

Triệu Thiết Đầu nhìn vị đại nhân vật cấp thần tượng trước mặt, rõ ràng có chút không biết phải làm sao. Lúc ấy hắn mơ ước được tuyển vào Thiên Binh Giám, sau khi thất bại luôn canh cánh trong lòng. Hiện tại thấy được tổ tông sáng lập Thiên Binh Giám, lại cảm thấy vô cùng lo sợ.

Không ngờ hắn lại thăng quan cho mình sao! Dù phải liều cả tính mạng này cũng phải làm tốt nhất! Trong lòng Triệu Thiết Đầu thầm nói, vô cùng kích động.

Tần Tiêu cầm chén rượu, lại nói với Thiệu Hoành mới nhận thức:

- Thiệu tướng quân, lần đầu gặp mặt ngày sau cần hỗ trợ nhiều hơn! Lần này Tả Kiêu Vệ phải gầy dựng lại từ đầu, hiện tại Lý Giai Lạc Lý tướng quân trở về Tả Kiêu Vệ, các ngươi cần đem Tả Kiêu Vệ khởi động lại cho ta!

Thiệu Hoành cùng Lý Giai Lạc, Chu Dĩ Đệ đều giơ chén cảm tạ Tần Tiêu mời rượu.

Không khí bữa tiệc có vẻ tùy ý cùng nhiệt liệt. Tần Tiêu khoan hồng rộng lượng cùng gần gũi bình dị khiến người như tắm rửa trong gió mùa xuân, khiến mọi người cảm thấy thoải mái tận đáy lòng.

Sau khi ăn xong, Tần Tiêu mời bọn họ đi tới phòng nghị sự. Lúc này Kim Lương Phượng đều đã trở lại, Tần Tiêu mời luôn hắn đến, mặt khác còn có Thiên Binh Giám Hoàn Tử Đan.

Tần Tiêu đi tới trong sảnh, nơi này đặt một chiếc bàn thật lớn, bên trên chính là sa bàn địa lý quân sự của U Châu.

Tuy rằng hiện tại kỹ thuật chế tạo sa bàn còn không cách nào so sánh với thế kỷ 21, nhưng đã làm được rất không tệ. Bên trên có núi, có nước, có bình nguyên, có rừng rậm. Địa hình đều được biểu thị rất rõ ràng. Một ít hiểm khẩu quan ải cũng được biểu thị bằng mô hình vô cùng chi tiết.

Mọi người tự nhiên cảm thấy vô cùng hứng thú đối với đồ vật này, vây quanh tỉ mỉ quan sát, cảm thấy giống như kỳ quan.

Lý Tự Nghiệp xoay tới xoay lui nhìn một lúc, lớn tiếng nói:

- Di! Nơi này chính là địa phương chúng ta tiến binh ngày đó! Đàn Châu! Chúng ta từ nơi này đi ra ba ngày, trải qua chỗ giao giới giữa Đại Đường cùng Hề. Sau đó tiến vào phụ cận Loan Thủy hà cảnh nội Khiết Đan, ở khe núi này bị mai phục, sau đó bị Hề tộc cùng Mạt Hạt bao vây chặn đánh!

- Phải!

Tần Tiêu gật gật đầu, cầm một cây gậy gỗ nhỏ chỉ vào sa bàn nói:

- Hiện tại chúng ta vừa nhìn, liền trực quan hơn rất nhiều. Mọi người nhìn xem địa phương bây giờ của chúng ta. Nơi này, U Châu. Sau lưng cùng trái phải chúng ta đều là Trường Thành. Hề cùng Khiết Đan muốn đánh vào thật sự khó khăn. U Châu đối mặt đông bắc thế này thật giống như cổ họng, bóp chặt con đường bọn hắn muốn xuôi nam. Lúc trước Tiết Nột ở nơi này trấn thủ nhiều năm luôn không hề xảy ra vấn đề. Về sau Bắc Địch liền nghĩ câu dẫn chúng ta ra ngoài để đánh. Vốn có Tôn Kiệm bại bởi Hề, sau lại có Tiết Nột bại bởi Khiết Đan. Kỳ thật địa phương U Châu bóp chặt hiểm yếu, đích thật là dễ thủ khó công. Có thể nói chỉ một người đủ giữ quan ải, vạn phu khó địch. Trừ phi làm chúng ta trúng kế đánh ra ngoài, sau đó ở trên một mảnh bình nguyên chém giết với kỵ binh của bọn hắn. Đây đích xác không phải là phương pháp tốt.

Trước kia Lý Giai Lạc là thủ lĩnh Khiết Đan bị buộc phản bội quy hàng Đại Đường, lúc này nói:

Chương 724: Đại duyệt binh (1)

- Bất kể là Hề, Khiết Đan hay Đột Quyết, am hiểu nhất chính là cưỡi ngựa bắn cung. Người ở đó tám tuổi đã có thể lên ngựa săn bắn trên thảo nguyên, cả đời đều luyện tập như thế, nếu phải dã chiến trên bình nguyên, quân đội chúng ta đích xác sẽ có hại. Trừ phi đem bọn hắn vây quanh trong một phạm vi tương đối nhỏ bao vây tiêu diệt mới có thể biểu hiện ra ưu thế Mạch Đao trận chúng ta.

- Kỳ thật kỵ binh của chúng ta cũng không kém.

Đỗ Tân Khách nói:

- Tại Bắc Địch phần lớn đều là ngựa Đột Quyết có sức chịu đựng thật mạnh nhưng năng lực xung phong không tốt lắm. Ngựa Đại Đường chúng ta lại có sở trường từ các nơi, mấy chục năm qua tạp giao gây giống, năng lực xung phong mạnh mẽ, sức chịu đựng cũng không kém bao nhiêu. Mấu chốt nằm ở phương pháp huấn luyện kỵ binh của chúng ta, mặc kệ có bao nhiêu dụng tâm nhưng cuối cùng so sánh với người du mục chuyên sinh hoạt trên lưng ngựa mà nói luôn có chút chênh lệch. Nhưng chúng ta có thể dùng chiến pháp cùng trận thế để đền bù sự thiếu hụt trong phương diện này. Quân đội Bắc Địch cũng giống như bầy sói cuồng dã, luôn lấy sự hung mãnh cùng cường hãn đánh gục địch nhân, khí thế rất lợi hại. Nhưng kỵ binh của chúng ta chỉ cần trên khí thế, vô luận là tổ chức hay là chiến pháp vẫn vượt xa bọn hắn. Đương nhiên, quân đội Đại Đường chúng ta bộ đội chủ chiến là bộ binh, là Mạch Đao đội.

Tần Tiêu cau mày suy tư hồi lâu, sau đó nói:

- Tuy nói lấy sở đoản của mình đánh sở trường là chuyện không quá sáng suốt. Nhưng Bắc Địch cũng sẽ không an ổn đứng yên chờ theo chúng ta cùng nhau quyết chiến. Chiến thuật của bọn hắn phần lớn là đánh du kích, tính cơ động thập phần mạnh mẽ. Mạch Đao trận có thể làm hộ thuẫn kiên cường, bao vây tiêu diệt, chủ lực tao ngộ chiến cùng công thành bạt trai, nhưng kỵ binh U Châu cũng nên bắt tay cẩn thận huấn luyện. Ta cũng không tin đại quốc cường thịnh như Đại Đường chúng ta lại còn kém hơn hoang man Bắc Địch? Ngựa của chúng ta tốt hơn bọn hắn, trang bị tốt hơn bọn hắn, chiến lược chiến thuật cũng tốt hơn càng nhiều. Dựa vào cái gì đánh không thắng được, đây không phải quái lạ sao! Từ ngày mai trở đi bắt đầu mạnh mẽ bắt tay huấn luyện kỵ binh! Người Đột Quyết tự xưng kỵ binh của bọn hắn là “lang kỵ”, địch nhân của bọn hắn đều là sơn dương. Lần này ta cần huấn luyện ra một đội “hổ kỵ” cho bọn hắn nhìn xem! Không quản là đánh dã chiến hay tao ngộ chiến, bao vây tiêu diệt, đều không cần sợ bọn hắn! Đây là mấu chốt chiến thắng của quân đội chúng ta, nhất định không thể lơi lỏng!

- Đại soái nói có lý!

Đỗ Tân Khách nói:

- Kỵ binh U Châu khi đối mặt Bắc Địch trước kia luôn là uy hiếp. Kỳ thật cũng không phải kỵ binh của chúng ta kém, mà là kỵ binh Bắc Địch, nói thật, đích xác quá cường hãn!

- Ta biết, ta từng kiến thức qua.

Tần Tiêu nói:

- Năm đó khi ở Linh Châu, Sóc Phương quân chúng ta cùng lang kỵ sư do Khuyết Đặc Lặc suất lĩnh đã giao thủ. Lúc ấy chúng ta đã bố trí vòng vây thỏa đáng, lại bị hắn kéo ra một đường vết rách mà giết tiến vào. Bao vây tiêu diệt chiến cũng trở thành tao ngộ chiến. May mắn là trên nhân số khí thế đều chiếm ưu thế tuyệt đối, hơn nữa lúc trước đánh giết chủ soái của bọn hắn Di Niết Tham Hãn, đả kích tinh thần của bọn hắn nặng nề. Bằng không kết quả chiến cuộc thật khó mà đoán trước!

Lý Tự Nghiệp nghe Tần Tiêu nhắc tới tình cảnh tại Sóc Phương, không khỏi liền kích động:

- Trận chiến năm đó đánh vô cùng thoải mái, nở mày nở mặt biết bao nhiêu ah! Đại soái chém Lực Hạ Đạt, đánh chết Di Niết Tham Hãn, đánh bại Khuyết Đặc Lặc, từ đó về sau nhất chiến thành danh. Trận chiến như vậy ta đánh cả đời đều nguyện ý!

- Ha ha, hảo hán không đề cập tới chuyện năm xưa, việc đó cũng chẳng đáng là gì. Kỳ thật công lao hẳn là thuộc về chủ soái Trương Nhân Nguyện mới đúng.

Tần Tiêu nói:

- Vừa rồi chúng ta đã xem kỹ địa hình phương hướng đông bắc U Châu. Theo ta biết càng đi về hướng đông bắc thì địa thế càng bằng phẳng. Nơi đó là một đại bình nguyên, hiện tại đặt tên là Tùng Liêu bình nguyên đi. Tuy rằng trên sa bàn không có nhưng trong lòng chúng ta đều biết. Vùng đông bắc này đi xa về hướng bắc là đại thảo nguyên cùng hoang mạc, có một điểm quyết định chính là chúng ta phải có được một đội kỵ binh phi thường cường hãn giống như hổ đông bắc! Có Liêu Đông mãnh hổ thì cần gì sợ hãi Bắc Địch lang kỵ!

Lời nói của Tần Tiêu làm những vị tướng quân nhiệt huyết sôi trào, mỗi người xoa tay nóng lòng muốn thử.

Kim Lương Phượng vốn không lên tiếng lúc này lại thản nhiên nói:

- Ý tưởng cùng kế hoạch của đại soái đều là con đường chính xác nhất. Nhưng công phu trên ngựa của quân nhân Đại Đường so ra kém dân tộc du mục phương bắc, đây cũng là sự thật, thực sự không phải bằng vào quyết tâm cùng cố gắng liền có thể giải quyết. Tuy rằng Đại Đường toàn dân thượng võ, dân gian cũng không thiếu người tập võ luyện ngựa. Nhưng người Bắc Địch lấy lưng ngựa làm nhà, sống bằng nghề săn bắn, quan hệ giữa bọn họ cùng ngựa chẳng khác gì là thân nhân. Người Bắc Địch đã tập luyện cả đời mà quân nhân Đại Đường chúng ta muốn vượt qua chỉ trong thời gian ngắn ngủi thật không quá thực tế.

Tần Tiêu nhíu mày, nhìn Kim Lương Phượng dò hỏi:

- Tiên sinh có cao kiến gì?

Kim Lương Phượng cũng không khách khí, mỉm cười nói:

- Tránh sở đoản lộ sở trường mới có thể làm ít công to. Kỹ thuật ở các hạng của Đại Đường viễn siêu man tộc Bắc Địch. Nếu không tận tình lợi dụng, chẳng phải là không chí tiến thủ mà lại bỏ đi sở trường lấy sở đoản?

- Ý của ngươi muốn nói đem trang bị bù đắp lại kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung không đủ?

Tần Tiêu khẽ thở dài một hơi nói:

- Kỳ thật ta cũng từng có ý tưởng như vậy. Chẳng qua hiện tại U Châu vẫn thiếu lương thiếu tiền, làm sao mua được vài thứ kia? Muốn đánh tạo hổ kỵ tối thiểu phải sửa lại toàn bộ bàn đạp. Đổi lại bàn đạp song cước của Thiên Binh Giám, hoàn toàn giải phóng hai tay. Từ mấy năm trước khi chúng ta ở Sóc Phương từng trải qua, cho công tượng trong quân tạo ra song bàn đạp. Bất quá khi đó nguyên liệu thiết không đủ, không thể mở rộng toàn diện. Hiện tại ở trong này nhìn qua càng thêm khó thi hành, nghèo tới mức ngay cả cơm cũng không có mà ăn, còn có thể làm được những vật đó sao?

- Mặt khác thói quen của mã binh là dùng hoành đao, tất thương hoặc là trường sóc, kỳ thật không quá thích hợp đối chiến trùng kích Bắc Địch. Mà hoành đao do ta cải tạo hiện tại dùng trong Thiên Binh Giám chính là thích hợp dùng trên ngựa nhất. Hoành đao của chúng ta hiện giờ rất thẳng, không thích hợp phách khảm, uy lực không đủ.

- Người Đột Quyết dùng loại đao gì các ngươi có chú ý không? Loan đao! Khi thúc ngựa chạy như điên, chém xuống, uy lực cực lớn, có thể bổ ra giáp trụ của chúng ta. Hơn nữa thật dễ dàng rút đao trở về, liên hoàn chém giết. Mặt khác ta còn nghĩ qua cho từng chiến sĩ dùng loại thủ nỏ đặc thù...nhưng không thực tế! Tương Tác Giám chế ra một trăm thủ nỏ phải dùng thời gian một tháng. Công tượng trong quân làm sao đủ khả năng chế tạo?

Chương 725: Đại duyệt binh (2)

Kim Lương Phượng ha ha cười:

- Đại soái, xem ra ngươi đã đi vào một sự lầm lẫn.

Tần Tiêu nghi hoặc:

- Sao nói như vậy?

- Trấn thủ U Châu không chỉ một ngày một tháng, thậm chí là vài năm. Đây là một chiến dịch trường kỳ.

Kim Lương Phượng nói:

- Lần này không giống như lần trước đại soái ngăn địch tại Sóc Phương, mà là trú đóng biên cương. Chúng ta còn nhiều thời gian, còn sợ làm không xong việc này sao? Nắm chặt cổ họng U Châu, chúng ta muốn khi nào đấu võ thì tùy vào chúng ta, không phải do man tộc Bắc Địch. Bất kể là huấn luyện hay chế tạo trang bị, thời gian đều có đầy đủ. Chỉ chờ khi Kinh Hàng Đại Vận Hà hoàn toàn khơi thông đến U Châu, chúng ta có thể tiến cử gang khắp nơi, tạo ra những vật mình cần đến. Hơn nữa chẳng lẽ đại soái đã quên trước khi rời Giang Nam, ta từng đem phối phương hỏa dược cùng bản vẽ xe hỏa nỏ đưa cho đại các lĩnh Thiên Binh Giám?

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Nhớ thì nhớ rõ. Nhưng chẳng lẽ chờ Hình Trường Phong gởi thuốc nổ cùng xe hỏa nỏ đến cho chúng ta thì chúng ta mới đánh giặc? Đây chẳng phải là quá bị động! Mười vạn người, một ngày cần ăn uống bao nhiêu, đây là một con số không nhỏ!

- Đương nhiên là không cần, chúng ta quản công tượng mà triều đình cần là được!

Kim Lương Phượng nói:

- Ngoại trừ đòi tiền cần lương, đại soái còn có thể đòi người thôi! Công nhân tượng sư trong Tương Tác Giám có hơn hai vạn người, trong ngày thường chỉ chờ đợi xây nhà cho hoàng thân quý tộc hoặc xây trang viện. Đại soái thượng tấu lên trên, hoàng đế chẳng lẽ không phái người xuống sao? Không cần nhiều lắm, năm ngàn công tượng là đủ rồi! Thợ rèn trong quân tay nghề dù sao thô kệch một ít, làm không được những đồ vật mới mẻ. Có được nhóm công tượng kia, sau đó lại có tiền, còn sợ không tạo ra được trang bị? Có được trang bị cấp cao, còn sợ không bù lại được sự chênh lệch trong việc bắn cung cưỡi ngựa của chúng ta sao? Đây là địa phương kém cỏi duy nhất của chúng ta so với Bắc Địch, nếu như có thể giải quyết vấn đề này, sự tình khác đều sẽ dễ làm. Đương nhiên đây chỉ là trị phần ngọn mà thôi, phương pháp trị tận gốc vẫn nằm trên người đại soái. Nhất định phải nhấc lên sĩ khí chiến đấu của U Châu quân. Mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng khí thế như hồng, cộng thêm trang bị hoàn mỹ, chỉ huy cao minh, chúng ta muốn bại trận cũng thật khó khăn.

Mọi người cùng nhau vui vẻ nở nụ cười. Ý nghĩ của Kim Lương Phượng bình tĩnh rõ ràng, những câu nói có tình có lý, nói rất đúng chỗ, mọi người giống như đều nhìn thấy được hi vọng vô cùng. Tần Tiêu mỉm cười gật đầu:

- Kim tiên sinh nói thật có lý. U Châu là một chiến dịch trường kỳ, không phải là vấn đề có thể giải quyết trong một hai ngày. Nếu là như vậy tạm thời không luận Tần mỗ có thể ở lại nơi này bao lâu, đem những việc mà Kim tiên sinh đã nói làm xuống, cũng là một chuyện tốt phúc trạch vô hạn. Được rồi, ta lập tức thượng tấu Liêu Đông Quân Cơ Xứ, đòi hỏi vật liệu cùng người.

- Còn có ngựa.

Lý Tự Nghiệp xen vào một câu:

- Lần trước chiến bại mất hơn bốn vạn con ngựa. Hiện giờ U Châu chỉ còn lại hơn một vạn chiến mã, hơn hai vạn ngựa thường, thật sự không đủ dùng.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Xem ra chuyện chúng ta muốn làm thật đúng là nhiều ah. Một vạn chiến mã, hai vạn tạp mã, đối với mười hai vạn đại quân U Châu mà nói đích thật là quá ít. Năm đó Sóc Phương quân có chín vạn người, còn có kỵ binh chính quy hơn hai vạn, bộ quân cơ hồ một người một ngựa dùng hành quân hoặc chở vật. Không nói quá nhiều, ít nhất còn cần hai vạn chiến mã, ba vạn tạp mã. Ha ha, đây chính là con số thiên văn! Làm sao có thể một thoáng lấy ra được nhiều ngựa như vậy? Mã tràng lớn nhất Đại Đường tại Lũng Hữu xa mấy ngàn dặm, muốn chuyên chở tới đây thật không thực tế.

Kim Lương Phượng mỉm cười:

- Chiến mã có thể thu mua một ít ở mã tràng vùng gần Hà Đông. Tuy rằng hai năm qua tai họa liên tục xảy ra khiến thảo tràng bị hủy hoại thật lớn, nhưng nhiều ít một hai vạn con vẫn có thể tìm được. Tạp mã có thể thu mua của dân chúng ở vùng châu huyện Hà Bắc, Hà Đông, chẳng qua dùng nhiều tiền hơn một chút. Nếu như vẫn còn thiếu...chúng ta có thể cướp thôi, tựa như cách làm của đại soái ở Sóc Phương năm đó.

Tần Tiêu không khỏi thất thanh cười:

- Xem ra bất kể như thế nào lần này chúng ta cần hung hăng báo thù một chút, ít nhất đem số ngựa bị mất cướp trở về. Vậy thì tốt, ta vừa có thể đưa tay đánh cướp với hoàng đế, cũng không biết hắn có bị giận dữ mà cách chức của ta hay không, ha ha...Lấy giấy bút, ta lập tức thượng tấu, Kim tiên sinh, ngươi...

- Sáu trăm dặm gia tốc chuyển thẳng Trường An thôi!

Kim Lương Phượng cũng nở nụ cười, Tần Tiêu cùng mọi người đều lớn tiếng cười to.

Trong lòng Tần Tiêu băn khoăn, cần công tượng thì không sao, nhưng không thể tiếp tục mở miệng đòi tiền, bằng không làm người thật phản cảm. Không bằng trực tiếp đòi thiết cùng ngựa. Người trong triều đình sẽ không ngu xuẩn tới mức thật sự vận chuyển thiết cùng ngựa đến, nhất định sẽ chi tài chính. Ân, cứ làm như thế đi...

Viết xong tấu chương, Tần Tiêu đóng ấn soái, giao cho Kim Lương Phượng đi xử lý. Đây cũng không phải mật tấu, dù sao việc này vẫn cần có đương gia của Liêu Đông Quân Cơ Xứ xử lý. Hơn nữa nếu chuyên môn mật tấu, không tránh khỏi sẽ làm đám người Diêu Sùng phản cảm.

Làm xong việc này, Tần Tiêu cảm giác một trận thoải mái. Tuy rằng muốn chế tạo trang bị cùng mua ngựa cũng không phải cách nào thiết thực nhất, nhưng xem như ích lợi cho chiến cuộc. Kế tiếp là trọng yếu nhất, chính là nhấc lên sĩ khí cùng ý chí chiến đấu của các tướng sĩ.

Đây là một vấn đề khó giải quyết.

Đầu tiên, hiện tại đại bộ phận quân nhân U Châu là tân binh. Tín ngưỡng cùng ý chí chiến đấu của họ còn thật lâu mới có thể so sánh với lão binh chinh chiến sa trường lâu năm. Nhưng mà...bọn hắn cũng có một đặc điểm, chính là khờ dại một ít, thật dễ kích động!

Nghĩ đến đây, trong lòng Tần Tiêu không khỏi hồi tưởng lại thật nhiều sự tình của “kiếp trước”, những lão quân cách mạng – hồng quân, ở tình huống không lương thực lại khởi hành một chuyến trường chinh hai vạn năm ngàn dặm, hơn nữa trải qua cuộc chiến tranh gian khổ trác tuyệt, lấy được giải phóng thắng lợi trong cả nước. Tình hình như vậy so với U Châu quân trước mắt càng thêm khó khăn hơn. Đây là một hành động mà cần có tín niệm cuồng nhiệt chống đỡ. Cần đề cao sĩ khí bộ đội, tiêu trừ áp lực chiến tranh chỉ có ba cách, thứ nhất là giết chóc cùng phá hư, thứ hai là giảm sức ép bằng tính dục, thứ ba là tín ngưỡng cuồng nhiệt!

Trước mắt yêu cầu U Châu quân đi giết chóc cùng phá hư là chuyện không thực tế. Dùng tính dục? Làm ơn, hiện tại trong U Châu thành gà trống còn nhiều hơn gà mái. Nữ nhân, lão nhân, hài tử đã sớm được di chuyển khỏi đại quân trấn này từ sớm.

Xem ra biện pháp duy nhất chính là làm coh các chiến sĩ có được tín niệm cố định, tín ngưỡng cuồng nhiệt! Đây chính là kỹ thuật sống. Không phải chỉ nói “các huynh đệ cố lên, liều mạng cho lão tử” thì có thể giải quyết vấn đề... thân là chủ soái một phương, đầu tiên cần từ trên người mình thể hiện ra loại cuồng nhiệt này, ảnh hưởng đến các tướng quân cùng binh lính bên người, vậy thì mới được!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau