PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 716 - Chương 720

Chương 716: Thu thập lòng người (1)

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Sau này Tần Tiêu còn phải dựa vào Khương đại nhân chỉ giáo cùng trợ giúp nhiều hơn. Chính trị dân sinh của U Châu toàn bộ phải nhờ Khương đại nhân dẫn dắt, chủ trì rồi. Nga, mặt khác, vị này là U Châu đại đô đốc phủ tư mã tân nhậm, sẽ cùng Phạm đại nhân làm trợ thủ cho ngươi, hiệp trợ ngươi cùng nhau xử lý việc chính trị cùng dân sinh U Châu.

Kim Lương Phượng tiến lên gặp lễ cùng Khương Sư Độ. Khương Sư Độ nhìn thấy Kim Lương Phượng khí vũ bất phàm, cử chỉ tiêu sái, còn là hành quân trưởng sử dưới trướng đại nguyên soái đạo hạnh quân Hà Bắc, không khỏi sinh ra vài phần hảo cảm cùng kính nể. Cùng là văn nhân sĩ tử, đặc biệt dễ dàng hòa hợp. Lý Long Cơ đặc biệt an bài Kim Lương Phượng đảm nhiệm chức vị tư mã tại U Châu, chính là vì giúp cho Tần Tiêu dễ dàng hợp tác thân mật cùng quan viên địa phương. Mặc dù chia lìa quân sự cùng chính trị, quan văn cùng võ tướng phối hợp cũng hết sức trọng yếu. Nếu không đồng tâm đồng sức, quân dân không thể một lòng, mảnh đất U Châu này thật sự rất khó thể khởi sắc. Kỳ thật công tác bản chức của Kim Lương Phượng chính là bày mưu tính kế trong hành quân đánh giặc cho Tần Tiêu, tương đương như một “quân sư” nhỏ bé mà thôi.

Hiện tại trong những quan văn hạch tâm U Châu, chỉ có Phạm Thức Đức mà Tần Tiêu thân mật quen biết, ngoài ra có thêm Kim Lương Phượng, như vậy khoảng cách với Khương Sư Độ càng được kéo lại gần.

Tần Tiêu mời mọi người đi tới bên bản đồ, nói:

- Khương đại nhân, hôm nay ta mới đến U Châu, nhưng đã hiểu được hiện tại U Châu rất cần tiền thiếu lương, thật không?

- Dạ.

Khương Sư Độ ngắn gọn đáp:

- Các quan viên lớn nhỏ châu huyện bát châu dưới quản hạt của U Châu đại đô đốc phủ đã có hai tháng không được phát lương hướng. Trước đó tài chính trong các châu huyện đều quyên góp giúp đỡ quân đội tác chiến cùng Bắc Địch. Chợ mậu dịch cùng bắc cương đã đóng cửa, rất nhiều thương hộ dân chúng mất đi sinh kế. Lần trước binh bại, người nhà các tướng sĩ hi sinh cũng chưa nhận được tiền tử của họ. Binh lính trong quân đừng nói là được nhận quân lương, hiện tại muốn có một bữa ăn no đã vô cùng khó khăn.

Tần Tiêu không khỏi cau chặt mày: Tình huống còn nghiêm trọng hơn cả trong tưởng tượng!

U Châu đại đô đốc phủ lại biến thành một cục diện hoang tàn như thế!

Mọi người nghe được Khương Sư Độ nói những lời này, trong lòng đều có chút không dễ chịu. Vừa mới đến liền phải đối mặt với cảnh tượng tan hoang xơ xác như thế, thật sự không phải là tin tốt lành gì. Tần Tiêu lại cảm giác mình phải đối mặt với áp lực càng lớn hơn nữa, khó khăn càng nhiều hơn nữa.

Khương Sư Độ nói tiếp:

- Tình huống của đông bắc từ trước tới nay đều là như thế này, không thoát khỏi tình cảnh lạc hậu cằn cỗi bao giờ. Chỉ cần có chiến sự, thương nhân nam bắc không đến, dân chúng cũng bỏ quên đất vườn trốn về hướng nam. Cho nên dân cư tại đông bắc không cố định, đương nhiên không thể nói tới có thể làm cho trăm họ an cư lạc nghiệp, vì vậy luôn bị cằn cỗi hoang vắng. Vốn có mở ra vài khối đồng ruộng quân truant, quân đội còn có thể miễn cưỡng độc lập. Nhưng suốt hai năm qua lại liên tục xảy ra nạn châu chấu cùng ôn dịch, còn thêm binh bại, chết thật nhiều người, dân chúng sợ hãi bất an bỏ trốn... đồng ruộng hoang vu, phương tiện thủy lợi cũng hoang tàn, thị chợ cửa hàng đều phá hủy, không có người ở lại. Việc khẩn cấp trước mắt là phải tiến cử thuế má từ bên ngoài đến, an ổn lòng người, như vậy may ra có thể trông cậy vào xây dựng lại Hà Bắc, đối kháng kẻ thù bên ngoài.

Tần Tiêu giống như tiếp tục bị xối một thùng nước lạnh vào đầu, thầm kêu rên, cau chặt mày. Hắn chậm rãi đi lại trong phòng, sau đó đi tới ghế đại đô đốc ngồi xuống, trầm thấp nói:

- Kim tiên sinh, lập tức viết hai phong thư. Một phong cấp cho Chu Dĩ Đệ, gọi hắn tăng nhanh tốc độ đem nhóm lương hướng đầu tiên vận chuyển tới. Một phong thư khác cấp cho Cao Lực Sĩ tại Hoài Nam, nói cho hắn biết ta muốn gia tăng tài chính lên bốn trăm vạn quán. Trong vòng hai tháng ta muốn nhìn thấy số tiền kia tại phủ đại đô đốc.

Kim Lương Phượng chắp tay cúi đầu, liền ngồi xuống cạnh bàn vung tay lập tức viết thư.

Trong lòng mọi người nhảy lên thình thịch: Mở miệng liền đòi bốn trăm vạn...miệng sư tử há lớn chẳng khác gì bồn máu ah!

Tần Tiêu bất chấp hết thảy, trước đó hắn thật sự quá ngây thơ, nghĩ rằng chỉ trăm vạn quán đã đủ dùng nửa năm. Theo hiện tại mà xem, số quân lương còn thiếu nợ mười vạn binh sĩ cộng thêm quân lương tháng này đã xài hết một nửa. Mặt khác còn phải bỏ vốn làm yên lòng dân chúng, mua nông cụ từ những châu huyện khác, mua mầm móng khôi phục trồng trọt sản xuất, xây chợ, việc nào cũng là việc đốt tiền. Mà cần tiền lớn nhất lại là tiền tử của những binh sĩ đã hi sinh. Những binh sĩ này đều là cây trụ cùng sức lao động chủ yếu của một gia đình. Hiện tại người đã chết, trong nhà chẳng những mất cột trụ, ngay cả tiền tử cũng không lấy được...họ sẽ thất vọng đau khổ ra sao! Không phải quân nhân, sẽ không ai lý giải tâm tình này. Dùng tính mạng đổi lấy chút tiền trợ cấp gia đình nhưng lại không nhận được, thật sự sẽ hoàn toàn làm mất lòng quân!

Hi sinh ba bốn vạn người, đừng nói chi nhiều, mỗi nhà cần chi bốn năm mươi quán.

Tần Tiêu càng muốn cấp nhiều hơn một chút cho gia đình liệt sĩ, cấp một trăm hay tám mươi quán cũng không quá đáng...chỉ tiếc trước mắt hắn lấy không ra!

Tần Tiêu vuốt vuốt mi tâm, chậm rãi nói:

- Lý Tự Nghiệp, Lý Giai Lạc, hai ngươi là đại tướng quân Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ, truyền quân lệnh của ta, nói kể từ hôm nay lương hướng sẽ không xảy ra vấn đề, để các huynh đệ yên tâm. Nhưng khoản tiền được vận tới ban đầu ta muốn trước tiên cầm đi trợ cấp cho gia đình tướng sĩ đã hi sinh. Hi vọng các huynh đệ thông cảm. Nói cho bọn họ biết, Tần Tiêu này đảm bảo, nhất định nhanh chóng đem quân lương phát xuống, tuyệt không thiếu các huynh đệ một đồng tiền.

Lý Tự Nghiệp cùng Lý Giai Lạc bước tới trước bàn, chắp tay bái nói:

- Đại soái yên tâm. Các huynh đệ đều cùng nhau vào sinh ra tử, sẽ hiểu được dụng tâm của đại soái. Người chết lớn nhất, đại soái tôn trọng huynh đệ đã chết, cũng sẽ làm các huynh đệ cảm thấy tri kỷ.

Tần Tiêu thở nhẹ một hơi, nói tiếp:

- Như vậy đi! Khương đại nhân, phỏng chừng thêm vài ngày nữa số quân lương đầu tiên sẽ tới. Ngươi cẩn thận tính toán một chút, có bao nhiêu tướng sĩ hi sinh, gia đình nào hiện tại có thể phát xuống, gia đình nào ở nơi xa xôi cần phái người đi phát cho họ. Việc này ngươi có thể cùng hai vị tướng quân Lý Tự Nghiệp cùng Lý Giai Lạc đi làm.

- Không cần tra xét, đã đăng ký trong danh sách.

Khương Sư Độ lấy ra một quyển sách nhỏ, mở ra đọc:

- Vùng Hà Bắc cùng Hà Đông có người nhà của hai vạn tướng sĩ hi sinh. Trong đó có hai ngàn người là nhi tử độc nhất trong nhà. Mặt khác có tám ngàn bốn trăm bốn mươi mốt người xuất thân ở phía nam Hoàng Hà, hoặc trong quan nội, trong vùng Lũng Hữu.

Chương 717: Thu thập lòng người (2)

Tiền tử của những người này muốn chuyển tới những nơi đó cực kỳ khó khăn, có thể tạm thời gác xuống. Mặt khác còn có hơn ba ngàn bốn trăm người không tra được quê quán, phỏng chừng là dân lưu lạc ngày trước hoặc là ẩn dân do công tác thống kê của Hộ bộ không ghi vào hộ tịch. Tiền tử của những người này cũng không thể phóng ra. Nhiều nhất chỉ có thể chờ đợi người nhà của họ tự tìm tới, sau khi chúng ta thẩm tra đối chiếu mới phát cho bọn họ.

Tần Tiêu không khỏi có chút bội phục đối với Khương Sư Độ, gật đầu nói:

- Khương đại nhân quả nhiên hiểu rõ chi tiết, ghi nhớ trong lòng đến như vậy. Thế này đi, những liệt sĩ vùng Hà Bắc cùng Hà Đông có hơn hai vạn người phải không? Mỗi hộ bốn mươi quán, nhất định phải nghiêm khắc đưa tận nơi. Nếu muốn di dời về an táng, mỗi hộ cho thêm năm quán tiền, xem như phí tổn dời táng. Mặt khác nếu còn được một ít, ngươi tiếp tục tính toán phát chút lương bổng cho quan viên bát châu đi. Nếu cần xây lại Hà Bắc còn phải dựa vào bọn họ.

Khương Sư Độ không khỏi có chút hoảng sợ:

- Đại soái, bốn mươi lăm quán có phải hơi nhiều hay không? Trước kia U Châu đại đô đốc phủ phát ra tiền trợ cấp chưa từng có tiền lệ vượt qua hai mươi quán!

Tần Tiêu nhếch nhẹ môi, chậm rãi nói:

- Từ khi đương kim bệ hạ đăng cơ tới nay, quốc nội một mảnh phồn vinh giàu có. Chẳng lẽ các tướng sĩ quên mình vì nước cũng không có quyền lợi hưởng thụ loại phồn vinh này sao? Thời thịnh như vậy là do bọn họ dùng tính mạng đến bảo vệ ah! Trước mắt khổ nỗi trong tay ta không có tiền. Bằng không mỗi hộ một trăm quán ta cũng muốn phát xuống. Khương đại nhân, ngươi ngẫm lại xem...một hán tử, tính mạng đột nhiên biến mất. Người trong nhà bi thương không nói, từ nay về sau cũng đánh mất sức lao động chủ yếu. Hoặc cô nhi quả mẫu, hoặc cha mẹ già nua, cuộc sống sau này làm sao sắp xếp? Ngoại trừ tiền tử, ta còn phải thượng tấu hoàng đế, phàm là gia đình người nhà của tướng sĩ hi sinh, từ nay về sau miễn giao thuế má, miễn phục lao dịch. Nơi quê nhà cũng phải theo tình huống thực tế từng gia đình tiếp tế trên vấn đề kinh tế, hoặc chiếu cố trên sinh hoạt. Xem như một cách tôn trọng cho các tướng sĩ đã hi sinh vì nước đi!

Trên khuôn mặt khô héo của Khương Sư Độ nhất thời trở nên ngưng trọng mà nghiêm túc, cảm thán nói:

- Đại soái thương binh như con mình, nhân hậu bác ái, thật làm ty chức cảm phục! Quân dân U Châu được phúc ấm của đại soái, từ nay về sau không lo rồi!

Hai hán tử mang binh đánh giặc như Lý Tự Nghiệp cùng Lý Giai Lạc lại kích động không thôi, liên tục nói:

- Hành động này của đại soái nhất định sẽ làm các tướng sĩ quy tâm, cùng nhau kháng địch!

Tần Tiêu mỉm cười:

- Kỳ thật điểm xuất phát của ta cũng không phải muốn mượn sức của ai, cần ai trung tâm. Ta cũng là người tham gia quân ngũ, chỉ là tôn kính các tướng sĩ từ trong đáy lòng. Nhưng trọng yếu nhất trước mắt chính là thu thập lòng người trước tiên.

Kim Lương Phượng viết xong phong thư, đưa tới cho Tần Tiêu xem qua. Tần Tiêu lấy ra kim ấn của mình, đóng ấn tín, sau đó nói:

- Phái ra khoái mã đem thư nhanh chóng đưa cho Chu Dĩ Đệ. Khương đại nhân, lương hướng vừa đến ngươi có thể bắt tay vào an bài việc này. Phạm tiên sinh, ngươi đi theo hỗ trợ, nếu có vấn đề gì khác thì báo cho ta hay.

- Dạ!

Hai người chắp tay ứng tiếng, tiếp nhận phong thư trong tay Tần Tiêu, cảm giác trong tay nặng trịch nhưng trong lòng vô cùng ấm áp.

Tần Tiêu cầm phong thư còn lại đưa cho Kim Lương Phượng, nói với hắn:

- Kim tiên sinh, phong thư này do trạm dịch phát ra, sáu trăm dặm gia tốc đưa tới Hoài Nam, cần phải ở trong thời gian ngắn nhất đưa tới trên tay Cao Lực Sĩ.

Kim Lương Phượng tiếp nhận phong thư, lập tức ra ngoài làm việc. Kim Lương Phượng là hành quân trưởng sử, chuyện đại nguyên soái cần làm tự nhiên phải qua tay hắn.

Tần Tiêu chống một tay, dùng ngón tay vuốt vuốt mi tâm, tinh tế suy nghĩ. Khương Sư Độ nhìn thấy vẻ u buồn trên mặt hắn, không khỏi nói:

- Vừa rồi đại soái mới đến, còn chưa kịp dùng cơm tẩy trần, chưa kịp nghỉ ngơi cho tốt, Khương mỗ cùng đồng liêu thật sự hổ thẹn. Hay là đại soái nghỉ tạm hai ngày, sau đó hãy đến sắp xếp công việc thế nào?

- Không cần.

Tần Tiêu miễn cưỡng cười:

- Ta tới làm việc mà không phải hưởng thụ cuộc sống. Mắt thấy cuộc sống quân dân quẫn bách đến như thế, ta không thể không vội vã quan tâm ah! Mặc Y, lấy giấy bút, ta muốn thượng tấu hoàng đế.

Mặc Y mang tới giấy bút, lấy ra bái thiếp màu vàng mở ra đặt tới trước mặt Tần Tiêu.

Đây là loại bái thiếp hoàng đế ngự tứ chuyên dùng thượng tấu lên hoàng đế. Ngay cả các tể tướng các bộ cũng không có quyền lực mở ra xem.

Tần Tiêu cau mày suy tư một lúc, cầm bút viết thiếp thượng tấu đầu tiên. Bên trong tấu chương, đại khái có ba tầng ý tứ: Thứ nhất nói rõ tình huống cướp bóc đích thực tại Hoài Nam, hơn nữa yêu cầu sau này vẫn được quyền lực tiếp tục cướp bóc như thế, thẳng đến khi nào Hà Bắc có thể độc lập, hoặc triều đình gẩy tiền xuống dưới, lương thực đủ dùng. Thứ hai thỉnh cầu khai mở Kinh Hàng Đại Vận Hà. Thứ ba, đưa ra lời đề nghị giúp đỡ trợ cấp cho người nhà của tướng sĩ bị hi sinh.

Lúc viết xong, Tần Tiêu rốt cục thở ra một hơi dài. Hắn cũng không cần đóng ấn tín, chỉ trực tiếp viết lên tên mình bên dưới là được. Lý Long Cơ nhận được bút tích của hắn, vậy là đủ rồi.

Viết xong tấu chương, Tần Tiêu lấy qua một hộp gấm bỏ vào, bên ngoài dán giấy niêm phong, viết lên dòng chữ “Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái Tần Tiêu chuyên chiết thượng tấu”. Mặt khác viết cho Hộ bộ cùng các bộ khác từng phong thư, đồng dạng cũng nói rõ đồng thời thỉnh cầu thông cảm chuyện mình đánh cướp tại Hoài Nam. Tuy rằng chỉ là đi ngang qua sân khấu, nhưng nhất định phải làm. Bởi vì tuy rằng hoàng đế đã ban cho quyền lực như thế, nhưng sẽ khó tránh khỏi làm các vị đại thần quản lý các bộ cảm thấy trong lòng không thoải mái. Kiểu “xin chỉ thị” như vậy, xem như đã cấp mặt mũi cho bọn họ, có thể giúp nhau bước xuống đài, ngày sau cũng dễ gặp mặt, miễn sinh ra khúc mắc. Hành quân bên ngoài, nếu ở trong triều bị thụ địch, ngày tháng trôi qua sẽ không được dễ chịu.

Những phong thư này đều do Tần Tiêu tự mình đóng ấn tín, giao cho trạm dịch phát ra, sáu trăm dặm cấp tốc đưa thẳng tới Trường An. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, chỉ trong vòng bảy ngày có thể đến trên tay hoàng đế.

Khi xong xuôi những việc này, sắc trời đã tối. Trong bụng Tần Tiêu đã kêu lên, lúc này mới nhớ được từ buổi sáng ở ngoài thành U Châu mình chỉ nếm qua vài chiếc bánh mỳ, hiện tại bụng đã đói kêu vang.

Đầu bếp trong đại đô đốc phủ đã sớm chuẩn bị xong cơm canh, chỉ là vì thấy Tần Tiêu vẫn bận rộn nên không dám đến báo. Tần Tiêu mời mọi người cùng nhau ra hậu viện ăn chung bữa cơm, xem như chào hỏi lẫn nhau, sau này cùng nhau cộng sự.

Buổi tiệc của đại đô đốc phủ thật đơn giản, chỉ có thịt dê, đôn một con gà. Không có cá, cũng không có rau dưa. Trên bàn chỉ có một ít bánh mỳ, một ít rau ngâm, mấy bình hồng tửu, không hơn.

Chương 718: Giúp người khi gặp nạn (1)

Nói thật Tần Tiêu chưa từng xoi xét về thức ăn, nhưng loại cơm canh thế này hắn thật sự có chút không quen. Không có gạo cơm, mỗi bữa đều phải ăn bánh mỳ. Đối với người luôn ở Giang Nam suốt mấy năm nay như hắn mà nói, đích thật là khảo nghiệm.

Nhưng Tần Tiêu cũng biết có thể lấy ra món ăn như vậy đã rất không dễ dàng. Các tướng sĩ chỉ sợ mỗi bữa cũng chỉ có một hai cái bánh bao mà thôi.

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu càng thêm cảm thấy được bàn ăn trước mặt rất khó được, vì vậy cười nói:

- Chư vị, mọi người ăn uống no đủ! Từ ngày mai trở đi, chúng ta cùng nhau hiệp lực xây dựng lại U Châu, xây lại Hà Bắc!

Mấy ngày sau, trong cung điện tráng lệ tại Trường An.

Lý Long Cơ vừa mới trở lại kinh thành, còn chưa kịp cùng người thân hưởng thụ thiên luân chi nhạc, phải lập tức đi tới ngự thư phòng. Bởi vì ngự sử đại phu Lư Hoài Thận ngàn dặm thượng tấu, nói có thật nhiều quan viên địa phương buộc tội Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái Tần Tiêu mới nhậm chức.

Lý Long Cơ cho triệu Trương Thuyết, Lưu U Cầu, Diêu Sùng, Tống Cảnh, Quách Nguyên Chấn cùng Lư Hoài Thận đến cùng thương nghị. Lư Hoài Thận đầu tiên đưa lên tấu sớ buộc tội Tần Tiêu cùng Cao Lực Sĩ của quan địa phương Hoài Nam.

Lý Long Cơ cau mày, tinh tế xem qua một lần. Các thần tử đều khom người đứng bên dưới bàn sách, trong lòng có chút bất an.

Sau một lúc lâu, Lý Long Cơ nói:

- Có tấu chương từ Hà Bắc tới không?

- Hồi bệ hạ, có.

Diêu Sùng nói:

- Có chiết tử của Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái phát đến Hộ bộ cùng các bộ, giải thích chuyện tại Hoài Nam. Mặt khác còn có một tấu chương chuyên chiết chỉ chờ bệ hạ xem qua.

- Đưa lên!

Trong lòng Lý Long Cơ rung động, Tần Tiêu chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ làm ra loại chuyện hỗn trướng này!

Tấu chương đưa lên, Lý Long Cơ mở ra xem, tinh tế đọc qua một lượt. Các đại thần chứng kiến, nguyên bản sắc mặt Lý Long Cơ có chút xanh mét, trên mặt lại dần dần hiện ra vẻ mỉm cười.

Lý Long Cơ lại đem những phong thư mà Tần Tiêu phát tới Hộ bộ cùng các bộ xem qua, sau đó đặt sang một bên, nhìn các thần tử nói:

- Trương Thuyết, Diêu Sùng, hai ngươi là tả hữu thừa tướng, đối với việc này có ý nghĩ thế nào?

Trương Thuyết là tử vi lệnh, cũng là thượng thư hữu thừa, xem như đương triều thủ phụ, trước tiên bước ra tâu:

- Bẩm báo bệ hạ, thần nghĩ đến hành động của Tần Tiêu có chút hao tài tốn của, tùy hứng hồ đồ. Hắn làm như vậy chẳng phải muốn hoàn toàn đánh vỡ chế độ thuế má địa phương Đại Đường, biến thành dân chúng lầm than, quan viên không yên? Nếu còn dung túng, sẽ làm hắn đuôi to khó chém, biến thành hại hoạn.

- Bệ hạ!

Thượng thư tả thừa Diêu Sùng lập tức bước ra tâu:

- Thần lại nghĩ đến, hành động của Tần Tiêu lần này là thích hợp! Hắn có thể căn cứ tình thế tùy thời ứng biến, hơn nữa còn có thể bảo chứng làm cho nhóm người Cao Lực Sĩ cùng các quan lại không có chỗ trống để chui, tuy rằng theo trình tự có chút không thích hợp, nhưng trên thực tế lại có thể hữu hiệu giải quyết nguy cơ tại Hà Bắc. Hơn nữa quân quốc đại sự Hà Bắc, sự tình quan hệ trọng đại. Hành động của Tần Tiêu chỉ xuất phát từ hoàn cảnh mà quyết định. Tuy rằng ngày sau không nên đề xướng, nhưng hiện tại không ảnh hưởng toàn cực, không gì đáng trách!

Trên mặt Lý Long Cơ hiện vẻ mỉm cười nhìn hai người bọn họ, trong lòng đã có tính toán.

Trong ngự thư phòng nhất thời có chút im ắng. Trương Thuyết cùng Diêu Sùng đều là tả hữu thừa tướng, đại biểu cho hai cỗ trường phái hoàn toàn bất đồng trong triều đình.

Lấy Trương Thuyết cầm đầu đại biểu cho cựu thần, thuộc phái bảo thủ. Lấy Diêu Sùng cầm đầu đại biểu cho thanh tráng niên thần tử, thuộc phái cấp tiến.

Trong lòng Lý Long Cơ rõ ràng, tuy rằng hiện nay hai phái còn chưa hình thành đảng tranh tồi tệ, nhưng thường thường không hợp chính kiến, chuyện này mỗi người đều biết.

Thật khó trách, các lão thần chỉ biết trung tâm làm việc theo quy củ, nhưng khi làm việc khó trách luôn nhìn trước ngó sau không đủ nhiệt tình. Mà đám người Diêu Sùng là những người dám cách tân dũng cảm quyết đoán. Hai loại người này, mỗi bên đều có kỳ diệu riêng, đều có khuyết điểm lẫn sở trường, không thể dùng từ “Tốt” hay “Xấu” mà đi cân nhắc họ.

Trong lòng Lý Long Cơ vốn đã có tính toán, không muốn vì chuyện của Tần Tiêu gây ra quá nhiều tranh luận, làm lòng người bàng hoàng. Hắn chỉ cười nói:

- Trương các lão nói có lý. Hành động của Tần Tiêu đích thật là có chút liều lĩnh, vi phạm luật pháp Đại Đường ta. Nhưng Diêu Sùng nói cũng có chỗ đáng khen. Người làm hiện thực, làm đại sự không câu nệ tiểu tiết. Tuy rằng trẫm không khen ngợi Tần Tiêu làm như vậy, nhưng nghĩ tới hoàn cảnh vị trí của hắn, trẫm có thể tạm thời tha thứ hành động của hắn đã làm.

Trương Thuyết có chút không phục, đang chuẩn bị nói gì đó. Lư Hoài Thận đứng bên cạnh cùng Lưu U Cầu vội dùng ánh mắt ý bảo hắn đừng nên hành động thiếu suy nghĩ, vì thế Trương Thuyết đành nhẫn nhịn xuống.

Lý Long Cơ nhìn ở trong mắt, trong lòng hiểu thật rõ ràng. Trương Thuyết là đương triều thủ phụ, mắt thấy một nguyên soái Hà Bắc không để ý luật pháp đi làm ẩu, hắn đương nhiên không chịu được. Đây cũng chính là chức trách của hắn, không thể nói hắn có thành kiến gì với Tần Tiêu. Nghĩ đến đây, Lý Long Cơ nhẹ nhàng chậm rãi nói:

- Trương các lão, bên đông bắc từ ngày hôm nay trẫm sẽ đích thân quản lý việc này. Đảm bảo sẽ không xuất hiện đường rẽ gì khác. Lời của các lão đã nói trẫm sẽ ghi nhớ kỹ, sẽ tinh tế châm chước làm việc.

Trương Thuyết nhất thời vô cùng lo sợ:

- Bệ hạ nói quá lời. Thần...hổ thẹn!

Lý Long Cơ lại mỉm cười, quay đầu nói với Diêu Sùng:

- Diêu Sùng, bên Hộ bộ liên hợp Công bộ cùng Tương Tác Giám gần đây nên chuẩn bị một chút, trẫm cần khai mở một kênh đào từ U Châu đi thông Hoàng Hà, đặt tên Kinh Hàng Đại Vận Hà. Nói vậy khâm sai Hà Bắc Tống Khánh Lễ đã dâng tấu chương lên chứ?

Diêu Sùng biết hẳn do Tần Tiêu có nhắc đến trong chuyên chiết thượng tấu, vì thế nói:

- Bẩm báo bệ hạ, vừa rồi mới nhận được chiết tử của Tống đại nhân đưa tới. Chúng thần đang thương nghị tại các bộ.

- Không cần thương nghị, cho phép.

Lý Long Cơ đứng dậy, nhận chân nói:

- Hành động này lợi quốc lợi dân, được nhiều lợi ích, không thể dây dưa lỡ việc. Mặt khác trẫm muốn thành lập Liêu Đông Quân Cơ Xứ, lệnh Diêu Sùng đảm nhiệm thủ thần Quân Cơ Xứ. Mặt khác, gia phong Trương Cửu Linh làm Binh bộ thị lang, vào Quân Cơ Xứ nghị sự. Binh bộ thượng thư Quách Nguyên Chấn là phó thần. Các bộ tể tướng cùng quan chức Binh bộ phàm là ngoài thị trung đều gia nhập Quân Cơ Xứ nghị sự. Trẫm cần mỗi ngày hỏi chuyện của Quân Cơ Xứ.

Sắc mặt quần thần không khỏi thay đổi: Xem ra hoàng đế đã hạ quyết tâm giải quyết chuyện tại Liêu Đông!

Các thần tử vội vàng bái xuống lĩnh chỉ. Trương Thuyết cũng không còn cảm thấy trên mặt có gì nhục nhã, bởi vì vừa rồi hoàng đế đã nói, nhớ kỹ lời của hắn đâu, đây chính là lời khen ngợi lớn lao.

Lý Long Cơ nói tiếp:

Chương 719: Giúp người khi gặp nạn (2)

- Việc giúp nạn thiên tai, an dân, khai thông sông ngòi ở Hà Bắc, bên ngự sử thai còn phải phái nhân thủ ra ngoài. Xem như là an phủ sứ cùng phó sứ Hà Bắc, tiến đến hiệp trợ Tống Khánh Lễ. Làm cho dân lưu lạc đảm đương dân phu đi khai mở kênh đào, vậy thì tốt lắm, vừa lúc có nhân lực. Một khi khai mở thành công, những người đó có thể xây dựng lại quê hương ngay tại chỗ. Hộ khẩu đông bắc không nhiều lắm, những người kia dời qua có thể đầu nhập vào công tác. Đây là một hạng quốc sách không sai, nên làm cho tốt nhất. Diêu Sùng, ngươi là Hộ bộ thượng thư, chuyện này ngươi phải xem chừng thật kỹ.

- Thần tuân chỉ!

Diêu Sùng vui vẻ lĩnh mệnh, trong lòng một trận vui sướng.

- Tốt lắm, hôm nay thương nghị đến đây đi.

Sắc mặt Lý Long Cơ hòa thiện nhìn Trương Thuyết nói:

- Trương các lão tuổi tác đã cao, nên chú ý thân thể nhiều hơn, trẫm vẫn luôn chờ lắng nghe lời dạy dỗ!

Trên mặt Trương Thuyết nhất thời lo sợ bất an lẫn vui mừng, vội vàng tạ ơn. Mặc dù hoàng đế không tiếp thu chính kiến của hắn, nhưng vẫn thật xem trọng hắn. Cả hai bên đều không bị trách móc, chính bởi vì những vị thần tử này chỉ suy nghĩ vì nước vì dân, trong lòng Lý Long Cơ vô cùng rõ ràng.

Nửa tháng sau, U Châu đại đô đốc phủ.

Tần Tiêu ngồi trong phòng nghị sự, cầm chiết tử phê duyệt mà hoàng đế gởi tới bật cười. Trong tấu chương của Tần Tiêu, Lý Long Cơ còn mắng thêm vài câu phía sau:

- Ngươi là tên cường đạo ra vẻ đạo mạo nhất từ xưa tới nay! Ta rất muốn xử ngươi theo vương pháp, nhưng lại càng muốn cùng ngươi đi cướp bóc, làm vậy nhất định là rất sung sướng! Thuế muối Hoài Nam năm nay chỉ sợ không còn trông cậy vào, ngươi lấy hết toàn bộ đi! Mặt khác, đề án khai thông đường sông, trợ cấp tướng sĩ cũng thông qua. Ta còn thành lập Liêu Đông Quân Cơ Xứ, cho Diêu Sùng, Quách Nguyên Chấn, Trương Cửu Linh cùng nhau nghị sự, mỗi ngày ta tự mình hỏi đến. Ngươi muốn cái gì, ta cho cái đó. Nhất định phải có tin chiến thắng, ngươi xem rồi làm đi! Còn nữa, gần đây ta mới thu một phi tử cực kỳ xinh đẹp, ngươi hâm mộ không?

Đây là câu trả lời của hoàng đế dành cho Tần Tiêu.

Tần Tiêu lật xem vài lần, trong lòng vừa vui sướng lại vừa cảm động. Vị hoàng đế này, ở trước mặt hắn vẫn luôn lấy tư thế của một vị huynh đệ tri kỷ. Huynh đệ đồng tâm, vua tôi đồng đức, mới có thể làm tốt mọi sự thôi!

Hoài Nam là một trong những địa phương giàu có nhất Đại Đường. Bởi vì nơi này là nơi sản xuất muối của quốc gia. Cả nước trên dưới chí ít có một nửa muối sản xuất từ nơi đó. Thu nạp thuế muối cũng thập phần khả quan. Sau khi Lý Long Cơ lên ngôi, đã bắt tay chỉnh đốn mỏ muối Hoài Nam, thu nhập thuế đã tăng nhiều. Vốn trông cậy ngân khố quốc gia năm nay có thể đẫy đà hơn, nhưng không ngờ đều bị Tần Tiêu đánh cướp. Nghĩ tới việc đó, trong lòng Tần Tiêu lại cảm thấy buồn cười.

Cùng lúc đó thánh chỉ của hoàng đế cũng truyền xuống. Cho phép U Châu đại đô đốc phủ đưa ra đề xuất xây dựng Kinh Hàng Đại Vận Hà thông qua nghị sự, phái ra Khương Sư Độ hiểu biết xây dựng thủy lợi cùng hợp tác làm việc chung với Tống Khánh Lễ. Mặt khác tiền bạc cướp được từ Hoài Nam xem như là Hộ bộ đưa xuống, tổng cộng là tám trăm vạn quán, tám mươi vạn thạch lương thực.

Tần Tiêu không khỏi bội phục Lý Long Cơ. Hắn làm hoàng đế ở cách xa mấy ngàn dặm nhưng có thể biết được hiện tại U Châu thiếu thốn nhất là cái gì. Hoàng ân ban xuống, ổn định lòng quân dân. Có được số quân lương này, bắt đầu khai mở sông là tốt nhất, là biểu thị thực tế nhất. Dân chúng U Châu sẽ biết được hoàng đế cùng triều đình đang xem trọng bọn họ, như vậy cuộc sống ngày sau sẽ được bảo đảm, lòng người sẽ có thể an định lại.

Điều này không thể nghi ngờ chính là giúp người khi gặp nạn, đối với Tần Tiêu mà nói chính là tin tức tốt nhất.

Tần Tiêu lập tức tuyên bố thánh chỉ của hoàng đế, cho truyền ra khắp trên dưới U Châu. Quân dân nhất thời một mảnh vui mừng, mỗi người đều vỗ tay mừng rỡ. Vốn Tần Tiêu cho Lý Tự Nghiệp cùng Lý Giai Lạc truyền xuống quân lệnh, tuy rằng các tướng sĩ cao hứng nhưng dù sao còn chưa tận mắt được chứng kiến thực tế. Tuy rằng vấn đề dùng cơm tạm thời giải quyết, nhưng quân lương vẫn chưa nhận được trong tay. Có được đạo thánh chỉ này, các tướng sĩ rốt cục tin tưởng lời Tần Tiêu không nói sai, đều vô cùng cao hứng, đối với hành động của Tần Tiêu cảm động rơi nước mắt.

Đi tới U Châu gần một tháng, tâm tình của Tần Tiêu rốt cục tốt hơn một chút. Trong lòng cất giữ chiết tử trả lời của hoàng đế, hắn nhàn nhã đi ra ngoài dạo. Hiện tại nhìn vách tường màu than chì trước mặt giống như đã đẹp hơn rất nhiều. Hơn nữa hôm nay khó được có chút nhàn rỗi, điều này không khỏi làm trong lòng hắn thật thoải mái.

Mới ra khỏi phòng nghị sự, liền chứng kiến ở quân tốt canh gác ở cổng phủ đang cùng vài người nói gì đó. Tần Tiêu chậm rãi đi tới, không khỏi chợt nở nụ cười: Đây không phải là quân y Lưu Địch cùng bàn trù Hoàng Trùng sao?

Quân tốt không cho họ đi vào, hai người còn đang mãi cầu tình đâu!

Tần Tiêu đi lên gọi vài tiếng, cho hai người tiến vào. Hai người vô cùng vui sướng bái lạy Tần Tiêu, Tần Tiêu cười hỏi:

- Hoàng đế đã sớm nói đem hai ngươi cho ta. Ta còn kỳ quái vì sao vẫn luôn không thấy hai người đây?

Lưu Địch đáp:

- Ba năm trước đại soái rời khỏi hoàng thành ngự suất ti, tiểu nhân cùng Hoàng Trùng trở về Tả Uy Vệ, vẫn ở trong quân. Trước đó vài ngày nghe nói đại soái đến U Châu, cao hứng suốt mấy đêm không ngủ. Gần đây thấy đại soái bận rộn, luôn không dám đến quấy rầy. Cho đến hôm nay mới ngẫu nhiên gặp được Lý tướng quân, mời lão nhân gia phê chuẩn chúng tôi rời quân trại đến gặp đại soái!

- Ha ha, tốt.

Đất khách gặp bạn cũ, Tần Tiêu không khỏi cảm thấy vui vẻ:

- Các ngươi đều lưu lại đi, ở trong phủ đại đô đốc nghe lệnh. Hoàng Trùng ah, ta vẫn đang căm tức đâu, đi tới nơi này không quen ẩm thực tại đây. Hơn nữa cả ta cùng Mặc Y hình như đều có chút không hợp thủy thổ.

Hoàng Trùng cười ha ha:

- Đại soái yên tâm, đêm nay tôi chỉnh một bữa ăn ngon cho đại soái, đảm bảo ngài ăn được thoải mái.

Lưu Địch cẩn thận nhìn sắc mặt của Tần Tiêu, ngưng mày nói:

- Đại soái đích thật là có chút thủy thổ bất phục. Người phương nam đi tới bên này sẽ phải mất thời gian thật dài mới thích ứng. Như vậy đi, tôi thay đại soái cùng phu nhân mở một phương thuốc, điều dưỡng một chút. Chỉ trong ba ngày cam đoan thân thể đại soái cùng phu nhân sẽ khỏe mạnh!

- Được!

Tần Tiêu thật cao hứng:

- Vậy làm phiền hai người các ngươi. Đi ra hậu viện báo tin, nói là ta mời các ngươi tới.

- Tạ đại soái!

Hai người vui mừng cảm ơn, bước nhanh về hướng hậu viện.

Tâm tình của Tần Tiêu càng tốt hơn, có bàn trù giúp đỡ làm cơm nước, có Lưu Địch điều chỉnh thân thể, cuộc sống ngày sau sẽ tốt hơn rất nhiều. Trước mắt hắn vui vẻ đến mức ậm ừ vài câu ca khúc, đi ra ngoài đường dạo một chút.

Chương 720: Oan gia ngõ hẹp (1)

Nhưng hôm nay hắn còn hẹn nhóm tướng quân Lý Tự Nghiệp, cùng nhau đi ăn tối, thương nghị chuyện huấn luyện đại quân trọng yếu hơn. Đã đến lâu như vậy, vẫn luôn xử lý thật nhiều công việc tồn đọng lại, hắn còn chưa cẩn thận hỏi qua chuyện liên quan tới quân sự.

Đối với việc này, trong lòng Tần Tiêu nghĩ thật rõ ràng. Hậu viện không xong, đừng nói tới chuyện đi đánh giặc. Hiện tại nơi này không phải là việc hành quân đánh giặc thuần túy như lúc ở Sóc Phương. Trụ cột quần chúng cùng lòng dân lòng quân, đây mới là nên đặt ở trước nhất. Như vậy cũng tốt hơn là một người ăn không đủ no, hai chân đứng không vững, sẽ không cách nào ra chiến đấu. Chỉ phải giải quyết vấn đề dân sinh trước mắt, ổn định quân dân tâm mới có thể nói tới việc huấn luyện cùng chiến đấu. Bằng không cho dù quân nhân Đại Đường có bao nhiêu lòng nhiệt huyết, nhưng ăn không no thì lòng quân cũng tan rã, làm việc sẽ không còn cố sức.

Tần Tiêu chậm rãi đi dạo tới hậu viện. Chứng kiến Mặc Y đang luyện kiếm bên trong. Ở Giang Nam suốt ba năm, tuy rằng ngẫu nhiên Mặc Y cũng luyện tập một chút, nhưng dù sao cũng không chuyên cần. Nàng chỉ sợ mình sẽ cảm thấy mới lạ, vì vậy suốt một tháng nay đều siêng năng luyện tập hàng ngày, dần dần đã khôi phục lại tiêu chuẩn ngày xưa.

Tần Tiêu nghỉ chân quan sát, thưởng thức kiếm chiêu như mây bay nước chảy lại không mất vẻ sắc bén cùng sát ý của đại mỹ nhân trước mặt. Hình Trường Phong đưa tặng Thuần Quân kiếm, đi tới trong tay Mặc Y lại giống như gặp được chủ nhân chân chính, như cá gặp nước, nhân kiếm hợp nhất.

Nhìn Mặc Y huy sái tự nhiên cùng dáng người mềm mại thướt tha, thật sự khó tưởng tượng nàng đã là một mẫu thân, nhìn qua thật sự vẫn tao nhã thoát tục, hiên ngang mạnh mẽ như ngày xưa. Nhìn thêm một lát, Tần Tiêu bất giác có chút ngứa tay, đột nhiên rút đao phi thân phóng tới.

Mặc Y sớm biết Tần Tiêu đã đến, lúc này ngưng mày quát, huy kiếm đón nhận đao thế của Tần Tiêu.

Đao của Tần Tiêu đơn giản mạnh mẽ, không có chiêu thức, đều chỉ áp dụng đao pháp nơi chiến trường. Mặc Y thiên về kỹ xảo võ học, kiếm đi nhẹ nhàng, phiêu dật vô chừng. Hai người đều có sở trường, gặp chiêu triết chiêu, không ngừng đối luyện.

Thanh âm thô lỗ của Lý Tự Nghiệp chợt vang lên:

- Đại soái, ngay cả lão bà mà ngươi cũng có thể hạ độc thủ như vậy sao? Ha ha!

Tần Tiêu thu đao, ha ha cười to:

- Ngày thường không đổ chút mồ hôi, ra trận phải đổ máu ah! Mặc Y biết dụng ý của ta, không phải sao?

Mặc Y cũng thu hồi kiếm, xuất khăn tay chạy tới lau mồ hôi cho hắn, ôn nhu cười nói:

- Huynh nói gì thì chính là cái đó đi. Muội chỉ biết là huynh đến bao ngày rồi mà chưa viết thư về nhà đâu.

Lý Tự Nghiệp ha ha cười:

- Huynh đệ, từ sau khi chúng ta cùng ra trận tại Đại Lang Nguyên, ta chưa từng gặp qua thân thủ của ngươi. Vài năm không gặp, ngươi vẫn bảo đao chưa lão ah! Không giống như đồ vô dụng như ta, ra trận bị người đánh tổn thương đầy mình! Nói đến cùng thô lỗ như ta, nói thế nào cũng không bằng võ nghệ của ngươi!

Tần tiêu nở nụ cười, vỗ lưng Lý Tự Nghiệp, dẫn hắn đi cùng:

- Hôm nay giới thiệu cho ngươi một người. Kỳ thật ngươi cũng nhận thức, quân y Lưu Địch. Kể từ hôm nay để cho hắn điều dưỡng cho ngươi một chút. Qua không bao lâu ta bắt đầu huấn luyện đại quân U Châu. Đại tướng quân như ngươi nhất định phải mạnh mẽ lên cho ta!

Trong một gian tĩnh thất, Lý Tự Nghiệp cởi bỏ quần áo trên người, Tần Tiêu cảm giác rét lạnh ghê người!

Hán tử giống như một đầu ngưu kia, trên người có hơn mười vết thương, có vết thương đã đóng vảy, có vài chỗ còn tràn ra nước mủ. Lớp thịt đỏ tươi lộ ra bên ngoài, hình thành những vết nổi phập phồng thật đáng sợ.

Lưu Địch cau mày, dùng nước thuốc nhẹ nhàng lau miệng vết thương. Dù Lý Tự Nghiệp là một hán tử cứng rắn như sắt thép cũng đau đến nhe răng trợn mắt, mồ hôi lạnh ứa đầy trên trán.

Tần Tiêu oán giận mắng:

- Tên ngu xuẩn ngươi, trên người bị tổn thương nặng như vậy vì sao không cẩn thận trị liệu một chút? Nếu hạ xuống gốc bệnh, hãy xem có làm ngươi chết tươi hay không!

Lý Tự Nghiệp nhếch môi cười:

- Vốn đã tốt hơn rất nhiều, gần sắp khỏi hẳn. Mấy ngày nay thời tiết chuyển nóng, trên người tôi lại luôn chảy mồ hôi, lại quên uống thuốc, vì vậy...ôi, mẹ nó, thật đau!

Lưu Địch bình tĩnh nói:

- Đại tướng quân kiên nhẫn một chút, tôi phải đâm vỡ mủ độc, sau đó mới dùng nước thuốc rửa sạch cuối cùng mới có thể khâu lại!

Tần Tiêu cau mày nói:

- Ngoại công ngươi không có dạy ngươi phối chế canh gây tê sao?

- Có.

Lưu Địch chuyên tâm trị thương cho Lý Tự Nghiệp, không chuyển mắt nói:

- Ngoại công xem qua dược kinh của tổ sư gia, tìm được đơn thuốc phối chế Ma Phí Tán của tổ sư gia nghiên cứu được từ Hoa Đà. Nhưng hiện tại U Châu không có dược liệu để phối chế, đành phải làm khó Lý tướng quân.

Tần Tiêu rầu rĩ hừ một tiếng:

- Địa phương quỷ quái này thật sự là nghèo đến buồn bực! Chờ thêm một thời gian, ta cho ngươi một kỳ nghỉ, ngươi mang theo vài người đến những châu huyện khác thu mua dược liệu. Nếu các huynh đệ bị bệnh hay bị thương cũng dễ trị liệu.

Lưu Địch gật gật đầu, dùng nước thuốc lau nước mủ chảy ra trên lưng Lý Tự Nghiệp.

Lý Tự Nghiệp nằm sấp trên giường đau đến cắn răng.

Tần Tiêu nói chuyện với hắn, giúp hắn đổi lực chú ý, có lẽ sẽ không cảm thấy đau đớn nhiều như vậy:

- Huynh đệ, trận chiến kia vì sao Tiết Nột lại dễ dàng trúng kế phục binh đây? Hắn dụng binh nhiều năm, hẳn phải rất cẩn thận, rất lão đạo mới phải.

- Cho tới hôm nay tôi cũng không biết rõ, thật sự là quá tà môn!

Lý Tự Nghiệp buồn bực kêu lên:

- Kỳ thật Tiết Nột chuẩn bị rất đầy đủ, trước sau tìm hiểu bảy tám ngày, lại phái ra hơn ba ngàn thám báo. Nhưng lúc ấy căn bản không phát hiện được có phục binh của Hề cùng Khiết Đan. Nhưng khi đại quân đi tới khe núi Loan Thủy thì phát hiện cung nỏ mai phục của Khiết Đan trên đỉnh núi. Sau đó lại bị kỵ binh Hề tộc ngăn trở ở hai đầu khe núi, đem đại quân vây quanh tàn sát! Trời ạ...ôi!

Lý Tự Nghiệp dùng sức đập lên giường, động tới vết thương:

- Tình cảnh ngay lúc đó cả đời này tôi cũng không quên được! Bên trong khe núi Loan Thủy, các huynh đệ tử thương vô số, máu chảy thành sông, hài cốt như núi. Tôi mang theo Mạch Đao đội cùng trung quân kỵ binh che chở đại đô đốc Tiết Nột mở con đường máu, trốn ra khỏi Loan Thủy. Không ngờ đám man di (Cách Vị) (Cách Hạt) đã hứa quy hàng Đại Đường lại mượn đường Khiết Đan giết đi ra! Tôi bỏ ngựa tử chiến ngăn cản phía sau, vốn định đem tính mạng vứt bỏ ở đó bồi các huynh đệ đã chết trận! Cuối cùng một huynh đệ trong Tả Uy Vệ lại cõng tôi đi ra! Lúc ấy sau lưng tôi đã bị bắn trúng mười ba mũi tên, cánh tay trái trúng một đao, đã sớm hôn mê bất tỉnh nhân sự.

Tần Tiêu nghe được kinh hãi đảm chiến, có thể tưởng tượng ra được cảnh tượng thảm thiết trên chiến trường lúc ấy. Lý Tự Nghiệp càng nói càng kích động, thân hình cũng căng cứng ngắc. Tần Tiêu vội vỗ vai cho hắn thả lỏng, nói:

- Thắng bại là chuyện thường của binh gia, huynh đệ ngươi đừng quá để trong lòng, ngươi to con như vậy mà lại có người cõng được ngươi từ trong đống xác chết chạy đi ra, người này thật không đơn giản ah!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau