PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 711 - Chương 715

Chương 711: Đại nguyên soái giá lâm (2)

Khi Tần Tiêu nhìn mặt sông, con sông không rộng lắm, ước chừng khoảng vài chục thước. Trong lòng hắn không khỏi suy nghĩ:

- Vận chuyển lương thảo hướng bắc, chẳng lẽ không thể mượn đường thủy mà đi sao? Đúng rồi, Hà Bắc U Châu chẳng phải chính là Kinh Hàng Đại Vận Hà giữa Bắc Kinh cùng Thiên Tân sao? Nga, đúng rồi, hiện tại còn chưa hoàn toàn khai thác ra đi. Tới triều đại nào mới phát triển đây...Là thời Nguyên định ra Đại Đô (Bắc Kinh) đi? Tới lúc đó mới giải quyết được đoạn đường bắc thượng này. Việc này nếu người Nguyên triều có thể làm, sao ta không thể làm đây? Hiện tại còn có một vị khâm sai đại nhân chuyên làm loại chuyện này, chẳng phải càng thêm thuận tay? Trấn thủ U Châu không phải là chuyện một hai ngày, không nói có thể mở ra hoàn toàn Kinh Hàng Đại Vận Hà, ít nhất cũng phải liên kết tới Hoàng Hà Ký Châu, thật thuận tiện cho ta đến Hoài Nam cướp bóc!

Nghĩ tới đây, Tần Tiêu gọi Lý Giai Lạc vốn biết rõ địa lý Hà Bắc tới gần, nhìn hắn hỏi:

- Lý tướng quân, con sông này gọi là gì?

- Nga, đây là Ngụy Thủy.

Lý Giai Lạc đáp:

- Từ Doanh Châu lên, trải qua Thương Châu, có chỗ đứt quãng, hoặc chật hoặc rộng, kéo dài hơn bốn trăm lý, thẳng tới Ngụy Châu, sau đó tới Chương Thủy hợp lại. Đi vòng Hình Châu, Tương Châu. Phân ra vô số nhánh sông, tiến vào Hoàng Hà. Đồng ruộng Ngụy, Thương, Doanh tam châu đều nhờ sông này tưới nước. Sau đó lại trở thành một đạo ngăn cản Nam Lương Bắc Điều. Bởi vì đường sông không đồng đều, hoặc sâu hoặc cạn, hoặc xiết hoặc chậm, hoặc có rãnh khô, vì thế thuyền đi không được.

Tần Tiêu gật gật đầu, khẽ cười nói:

- Đã ngăn cản cũng có thể đem ra lợi dụng. Đoạn đường này theo ta xem Ngụy, Ký hai châu đã có thật nhiều hồ nước lớn nhỏ thiên nhiên, đại khái đều có thể liên kết được, trực tiếp đón nhập nước Hoàng Hà. Đúng rồi, ngày hôm qua ta xem bản đồ quân sự, từ Doanh Châu đến U Châu hình như cũng không thiếu những con sông cùng ao hồ lớn nhỏ đi?

Lý Giai Lạc cười nói:

- Đại soái nhớ rất rõ, đích thật là có không ít. Ven đường chúng ta đi qua đã gặp được ít nhất hơn mười con sông cùng ao hồ. Hoặc lớn hoặc nhỏ, rất nhiều.

Tần Tiêu nhếch môi cười nói:

- Tốt lắm, xem ra lần này ta không những cần mang binh đánh giặc, còn phải làm một ít chuyện đắc lợi cho phương bắc lâu dài. Tống Khánh Lễ gì đó, các ngươi quen thuộc không?

Lý Giai Lạc lắc lắc đầu:

- Trước kia ty chức ở trong U Châu quân quanh năm, không quen thuộc hắn.

- Ta biết.

Kim Lương Phượng thản nhiên nói:

- Người này tinh thông lại trị, học rộng tài cao. Tuy tâm tư cao ngạo nhưng làm việc ổn thỏa vững chắc. Hơn nữa am hiểu xử lý đường sông, đồng ruộng. Nếu đại soái muốn mời hắn khai thông sông lớn, có thể làm được.

Nhất thời mọi người không khỏi nhìn hắn với cặp mắt khác xưa. Chỉ vài lời đơn giản lại một câu trúng đích, trực tiếp đánh trúng yếu điểm ý tưởng của Tần Tiêu.

Tần Tiêu không khỏi cười rộ lên:

- Kim tiên sinh quả nhiên biết rõ lòng ta. Một khi đã như vậy sáng kiến khai mở Đại Vận Hà giao cho vị Tống đại nhân kia đi. Kim tiên sinh, làm phiền ngươi tự tay viết một lá thư đóng ấn tín của ta nói tới việc này. Nói vậy Tống đại nhân sẽ không từ chối mà nhất định vui vẻ tiếp nhận công việc đó. Hơn nữa hiện tại triều đình xem trọng việc an dân thiên tai cùng phát triển sản xuất tại Hà Bắc. Mở kênh đào chẳng những làm cho dân lưu lạc có việc để làm, có lương thực để lấy, cũng là chuyện lợi quốc lợi dân công tại thiên thu thôi!

- Lời của đại soái thật rất đúng!

Kim Lương Phượng mỉm cười nói:

- Hành động lần này đúng là lợi cho đương đại, công tại thiên thu. Năm đó Ngụy Võ Tào Tháo bắc phạt từng ở U Kế đương kim “Bàng hải xuyên Tào” kiến tạo thành “Bình Lỗ Cừ” vận chuyển lương thảo, tiết kiệm rất nhiều nhân lực vật lực, do đó phát huy tác dụng cực lớn ổn định phương bắc. Hiện giờ nếu kiến thành Đại Vận Hà, cửa đông bắc Đại Đường từ nay về sau không cần lo lắng việc vận lương nữa!

Tần Tiêu biết tên đạo sĩ thúi Kim Lương Phượng tuy thân ở bên ngoài nhưng quan hệ chặt chẽ với đám người Lý Đán, hiểu biết nhiều cựu thần cũng tuyệt không kỳ quái. Hơn nữa hiện tại hắn không tự xưng “bần đạo”, uống rượu ăn thịt còn nhanh hơn ai khác, thật sự là thú vị. Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Đừng lấy ta so sánh với cấp bậc hùng tài như Tào Tháo. Ta nghĩ chỉ là vấn đề ăn cơm của mười vạn huynh đệ tại U Châu, ta còn chưa đạt tới độ cao kia đâu. Tạc mở sông lớn, nhất định phải dùng tới mười mấy hai mươi vạn người. Cứ như vậy có thể làm dân lưu lạc có việc làm, so với việc để mặc cho bọn hắn ăn không ngồi rồi thậm chí nháo sự các nơi vẫn tốt hơn. Như vậy chẳng những có thể giải quyết một ít tai họa ngầm cho Hà Bắc, cũng có thể cung cấp phương tiện cho việc vận lương sau này, một công đôi việc mà thôi. Kim tiên sinh, chuyện này giao cho ngươi đi đốc xúc.

- Đại soái yên tâm, ty chức nhất định cẩn thận làm việc chu đáo.

Kim Lương Phượng nói:

- Chỉ là không biết nếu tạc thành Đại Vận Hà, vậy phải đặt tên là gì?

Tần Tiêu khẽ cười:

- Gọi là Kinh Hàng Đại Vận Hà đi! Đi thôi, tìm thuyền qua sông!

Mọi người lại thấy buồn bực: Kinh Hàng Đại Vận Hà? Kinh – Hàng, giải thích như thế nào, tên kỳ quái! Cũng thế, xem như chỉ là tên đi, có lẽ trong lòng hắn còn có ý nghĩ cùng thâm ý khác đâu, chúng ta cũng không cần suy đoán.

Đi qua Ngụy Thủy đã tới cảnh nội Doanh Châu, như vậy chỉ còn cách U Châu không bao xa. Đi tới nơi đây đã có thể rõ ràng cảm nhận được hương vị cát vàng bay trong gió. Vượt qua một ngày đường, trên người đã phủ lên một tầng cát bụi, khí hậu đã biến thành khô ráo hơn thật nhiều. Tần Tiêu, Mặc Y cùng Kim Lương Phượng đã ở phía nam khá lâu, nhất thời cảm thấy không thói quen, cảm giác môi thường xuyên phát khô, làn da cũng khô khốc. Độ ẩm trong không khí giảm thấp khá nhiều, khó tránh làm cho người phương nam nhất thời có chút không thích ứng, nhất là đoạn thời gian này liên tục di chuyển ngày đêm.

Mấy ngày sau cuối cùng đã đi tới cảnh nội U Châu. Cảm giác trong không khí rõ ràng có chút bất đồng, vô cùng áp lực cùng khẩn trương, không khí giống như trở nên nặng nề hơn rất nhiều, ở cửa nam U Châu có đại đội binh lính đứng gác, tỉ mỉ kiểm tra lữ khách thương lữ ra vào.

Quân trấn biên cảnh hiện tại đang lâm vào thời kỳ phi thường, tự nhiên cần phòng thủ nghiêm mật, trên mặt mỗi người đều mang theo thần sắc khẩn trương. Trên tường thành cao cao đặt trống trận cùng tinh kỳ chỉnh tề, nhìn qua giống như tùy thời chuẩn bị đối phó quân địch cùng báo hiệu. Bốn cửa thành U Châu mở ra, phân biệt đóng bốn lộ quân U Châu, duy nhất trung quân phòng giữ đại đô đốc phủ cùng phụ trách đề phòng cửa thành.

Một châu lại có mười vạn nhân mã, có thể thấy được xem trọng nơi này như thế nào.

Tần Tiêu nhìn ra xa xa một lúc, cảm thấy có chút vừa lòng. Xem ra hiện tại binh tướng tại U Châu cũng không hề lãnh đạm, xem như canh gác khá cẩn thận chặt chẽ.

Chương 712: Nhập chủ U Châu (1)

Binh tướng thủ thành đã sớm chú ý phương nam có một đại đội người ngựa đi tới, sớm phái ra vài tên thám báo thăm dò, nhìn thấy là Tần Tiêu cuống quýt vái chào sau đó nhanh chóng chạy về hồi báo.

Trên cổng thành U Châu nhất thời tù và chiêng trống vang xa, cờ xí phấp phới. Trong thành truyền ra thanh âm hoan hô thật lớn, nhìn qua giống như là U Châu quân dân phát ra.

Nhóm người Tần Tiêu chỉnh tề dừng lại bên ngoài thành, nhìn thấy cửa nam mở rộng, từ bên trong một đại đội kỵ binh phóng ra, trong tay cầm tù và sắp xếp thành hàng.

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa, gương mặt mỉm cười, trong lòng nghĩ thầm: Mẹ nó, tên hắc đản kia hiện tại đã biết học được thuật khoe khoang làm ra những trò này sao? Ha ha! Quả nhiên khi mã đội danh dự vừa xếp xong trận thế, từ trong thành lại phóng ra một chiếc xe ngựa.

Trên xe đặt một quân trống thật lớn, một đại hán mặt đen cường tráng đang kích động cầm hai chùy trống đang đánh mạnh mặt trống vang rền.

Tần Tiêu cẩn thận nhìn qua, không khỏi cười to nói:

- Lý Tự Nghiệp! Ha ha! Lý tướng quân ra thành đón chúng ta đây!

Lý Tự Nghiệp giống như dốc hết khí lực suốt ba năm cùng nhau bùng nổ trong lúc này, dùng sức đánh lên mặt trống, đánh ra thanh âm cổ nhạc tiến quân của Đường triều!

Thanh âm tù và xông lên trời cao, vang vang thật lớn, chấn đến tường thành hồi âm, khiến chim chóc trên bầu trời kinh hoảng bay loạn.

Tần Tiêu xuống ngựa, đem roi ngựa ném cho binh sĩ bên cạnh, nhấc chân đi về hướng Lý Tự Nghiệp.

Lý Tự Nghiệp mở to mắt nhìn Tần Tiêu, trong ánh mắt nhất thời tràn nước mắt, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, tiếp tục thổi mạnh hơn nữa đi!

- Ô...

Lý Tự Nghiệp lại dồn sức đánh trống vang rung trời.

Đột nhiên “xì” một tiếng vang lớn, mặt trống đã bị hắn đánh thủng thành lỗ lớn.

Tần Tiêu cảm giác trái tim mình nhảy dựng thình thịch. Đây là quân uy, đây là tình hữu nghị không thể ma diệt giữa quân nhân cùng huynh đệ!

Lý Tự Nghiệp ném chùy, nhảy xuống xe hướng Tần Tiêu chạy tới, nước mắt đầy mặt nghẹn ngào quát:

- Huynh đệ tốt, đại nguyên soái! Lão Lý cùng U Châu thành cuối cùng đã chờ được ngươi đến!

Lý Tự Nghiệp là một hán tử thô lỗ, đường đường đại tướng quân, lại có thể nước mắt đầy mặt trước mặt nhiều người như thế, không khỏi làm sắc mặt mọi người đều thay đổi. Trong lòng Tần Tiêu cũng cảm thấy hoảng sợ: Hán tử kia vì sao lại xúc động như vậy đây?

Lý Tự Nghiệp chạy nhanh tới trước mặt Tần Tiêu, quỳ một gối ngẩng đầu lớn tiếng nói:

- Đại soái, cuối cùng ngài đã đến đây!

Tần Tiêu vội khom người kéo cánh tay hắn:

- Huynh đệ tốt, mau đứng lên! Ngươi...chịu khổ!

Bộ dạng Lý Tự Nghiệp vẫn uy mãnh như năm đó, hôm nay lại có vẻ nặng nề cố sức, chống đầu gối có chút gian nan đứng dậy, xúc động thở dài nói:

- Lão Lý này sống nửa đời người, chưa từng phải uất ức như một năm vừa rồi, chưa từng cao hứng như ngày hôm nay! Không nói những chuyện khác, đại soái, mời vào thành U Châu! Hiện tại ngài chính là hi vọng của toàn bộ quân dân U Châu, mọi người đều tha thiết chờ mong ngài tới, ánh mắt thật sự muốn vọng xuyên!

Tần Tiêu không khỏi có chút nghi hoặc: Lý Tự Nghiệp này ah, trở thành đại tướng quân ba bốn năm, ở bên ngoài đồn trú hơn ba năm, sao giống như thay đổi thành người khác? Trước kia là một người thẳng thắn không có chuyện gì giấu được trong lòng, hiện tại lại như tâm sự đầy bụng, mà hình như còn có chút đa sầu đa cảm đây? Trong khoảng thời gian này hắn đã bị ủy khuất thế nào ah? Hôm nay lại có thể ở trước mặt nhiều người như vậy không để ý mặt mũi đã chảy đầy nước mắt, ai...

Tần Tiêu nhìn mặt Lý Tự Nghiệp, tựa hồ còn đen hơn trước kia, hơn nữa có thêm thật nhiều vẻ thương tang lẫn đau thương. Trước kia tuy rằng đen, nhưng xem như hồng hào lúc nào cũng cười tươi rói. Hiện tại xem ra chẳng khác gì trái khổ qua bị mốc meo, còn là khổ qua đen, nhìn qua thật có chút kỳ lạ.

Nghi trượng kỵ binh lại thổi tù và, sau đó xếp thành hai đội mở đường trước mặt Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp.

Tiểu tốt dắt tới một con ngựa cho Tần Tiêu, Tần Tiêu nhìn xem trên bả vai con ngựa cùng eo chân có vết thương vô cùng rõ ràng, thịt non còn lộ ra ngoài, hình như miệng vết thương chỉ vừa khép lại. Con ngựa đen này là năm xưa khi Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp còn ở trong Đông Cung tả vệ suất, tuyển chọn trong chuồng ngựa vườn thượng uyển hoàng gia. Lý Tự Nghiệp khó được tuyển chọn một vật cưỡi vừa ý, xem nó như thân huynh đệ. Nhìn con ngựa hiện tại bị thương không nhẹ, nhìn vết thương có thể thấy rõ ràng, còn hơn mười chỗ.

Lý Tự Nghiệp có chút đau lòng vỗ về cổ ngựa, tự giễu nói:

- Lần trước đại bại, con ngựa này thiếu chút cũng chôn vùi nơi trận địa. Sau đó trên người nó cắm đầy bảy tám mũi tên, hơn hai mươi vết thương, chính mình tự chạy về tìm được ta. Nói ra thật xấu hổ, lúc ấy rơi trong tình huống kia ta bỏ nó mà đi. Nó lại không mang thù oán quay về tìm ta. Nghĩ đến hán tử như ta còn không có nghĩa khí bằng một con ngựa!

Con ngựa giống như hiểu được lời nói của Lý Tự Nghiệp, nhẹ nhàng hí khẽ hai tiếng, dùng cổ đi cọ mặt của hắn, Lý Tự Nghiệp ha ha cười:

- Huynh đệ tốt, trong chốc lát cùng nhau vào thành. Đại soái, mời lên ngựa, ty chức dẫn đường cho ngài!

Trong lòng Tần Tiêu có thật nhiều lời muốn nói, lúc này chỉ đành nuốt trở vào, gật gật đầu nhảy lên ngựa. Lý Tự Nghiệp có chút cứng ngắc bò lên trên ngựa, giương tay:

- Cung nghênh đại nguyên soái vào thành!

Mấy trăm binh sĩ cùng binh sĩ giữ trống trận tại cổng thành đồng thời đi theo hô vang. Lại một trận trống trận vang lên kinh thiên triệt địa. Lý Tự Nghiệp mang theo nghi trượng binh đi phía trước mở đường, nhóm người Tần Tiêu đi theo phía sau, chậm rãi cưỡi ngựa đi vào U Châu thành.

Từ trước tới nay U Châu là trọng trấn quân sự, tường thành thật dày cùng cao lớn. Bị chiến tranh tàn phá nhiều lần, cũng nhiều lần được trùng tu sửa chữa. Khắp chung quanh nhìn thấy được dấu vết gạch đá mới. Trên mặt đất trải đá xanh, thường thường chứng kiến nhiều phiến đá mới. Nhìn vậy có thể thấy được Lý Tự Nghiệp bọn họ tại U Châu không hề nhàn rỗi, thường xuyên giữ gìn tường thành cổng lầu, nghiêm ngặt đề phòng.

Dân chúng U Châu vô cùng vui mừng tò mò chạy ra khỏi nhà chen chúc đến cửa nam U Châu.

Từ cửa thành đi tới U Châu đại đô đốc phủ, hai bên dân chúng đứng đầy. Mặc dù có binh lính đi phía trước mở đường, trật tự xem như chỉnh tề, nhưng đầu người cũng chen chúc nhộn nhịp. Mọi người nghị luận sôi nổi:

- Vị mặc kim giáp hồng bào chính là U Châu đại đô đốc tân nhậm sao?

- Các ngươi nói hắn có lợi hại hơn được Tiết Nột hay không? Ngay Tiết Nột cũng chiến bại, hắn được không?

- Ai! Ai biết được! Đây là chuyện giữa triều đình cùng quan gia thôi. Vị đại đô đốc tân nhậm này còn trẻ tuổi như vậy, làm sao có thể lợi hại hơn Tiết Nột? Các ngươi không động não ngẫm lại, Tiết Nột là ai? Hậu nhân của Tiết Nhân Quý! Mang binh đánh giặc hơn ba mươi năm!

- Vậy thì không chắc đâu! Ta nghe nói vị đại đô đốc mới đến này, vài năm trước từng đánh lui Đột Quyết, danh xưng “Kim Giáp Chiến Thần” gì đó, là vị tướng quân mà đương kim hoàng đế bệ hạ nể trọng nhất đâu!

Chương 713: Nhập chủ U Châu (2)

Tần Tiêu ngồi trên lưng ngựa cao cao, tuy rằng không nghe được thật rõ ràng nhưng ngẫu nhiên cũng nghe được vài câu. Ánh mắt các dân chúng ngoại trừ tò mò còn mang theo vẻ hoài nghi. Mặc Y, Thạch Thu Giản, Hoàn Tử Đan bọn họ đi phía sau hắn đều không tránh được có chút tức giận, chỉ muốn xông lên mắng những kẻ lắm miệng vài câu. Trong lòng Tần Tiêu thản nhiên, nghĩ thầm: Tiết Nột ở Hà Bắc hai ba mươi năm, rất được lòng dân, uy vọng khá cao.

Hiện giờ cách chức hắn, lại sử dụng một hậu bối tuổi trẻ đã từ quan ba năm như ta đây, có người hoài nghi cũng là chuyện hợp tình lý. Mặt mũi là người cấp cho, nhưng muốn có mặt mũi thì phải chính mình tìm lấy. Loại chuyện này không cần tranh luận, lâu ngày sẽ hiểu lòng người, khi tới thời gian nhất định dân chúng sẽ hiểu được hết thảy.

Cùng lúc đó trên người Tần Tiêu cũng cảm giác áp lực thêm trầm trọng, khó khăn càng thêm lớn. Một tòa thành lũy sâm nghiêm như thế, lại là cổ họng của Đại Đường vương triều đối mặt cùng Bắc Địch. Mà Tần Tiêu chính là vị tướng quân trấn thủ cổ họng này!

Ngàn vạn gánh nặng tập trung trên một thân, áp lực to lớn thế nào liền biết được. Nhìn nhìn lại, quân dân nơi đây chỉ thầm nghĩ sống được tốt một chút, an toàn hơn một chút.

Mà Tần Tiêu chính là người chịu trách nhiệm mang tới điều này. Sau lưng hắn có ngàn vạn dân chúng Hà Bắc, lại thêm toàn bộ thiên hạ dân chúng Đại Đường. Nói nghiêm trọng hơn một chút, U Châu luân hãm, cửa đông bắc mở rộng, Bắc Địch sẽ tràn vào như nước thủy triều, địa phương bị xâm chiếm tiếp theo sẽ là Hà Bắc cùng Hà Đông.

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu hít sâu một hơi, siết chặt roi ngựa trong tay.

Nhóm người Tần Tiêu đi theo Lý Tự Nghiệp chuyển qua vài ngã tư liền thấy được một tòa nhà lớn. Trên cổng có một tấm biển hoàng kim, rõ ràng là vừa mới thay vào, bên trên điêu khắc bốn chữ “Đại đô đốc phủ”. Tần Tiêu nhìn thoáng qua, cau mày nói:

- Tấm biển này không được, thay đổi cho ta. Đổi thành “U Châu đại đô đốc phủ”.

Lý Tự Nghiệp nghi hoặc hỏi:

- Có gì khác nhau sao?

- Đương nhiên có.

Tần Tiêu nói:

- Đại đô đốc phủ rõ ràng cho thấy là khai phủ lập chúc phủ bắc, U Châu đại đô đốc phủ chính là trọng địa quân cơ cùng nơi làm việc, ta chỉ là vì phương tiện mà sống nhờ trong này. Ta đã nói qua với hoàng đế, không cần khai phủ. Tấm biển này không được.

Lý Tự Nghiệp thoáng ngẩn ngơ, gật đầu nói:

- Nga, tốt lắm. Ngươi nói thế nào thì làm thế đó đi, người đâu, dỡ tấm biển xuống, sau đó lập tức đổi biển mới!

Mấy binh tốt lập tức đi làm.

Lý Tự Nghiệp không giải thích được, nói:

- Đại soái, làm gì có vị đại đô đốc nào không khai phủ đây? Hơn nữa bây giờ ngươi còn là đại nguyên soái Hà Bắc đạo hạnh quân, tướng quân dưới trướng của ngươi đều khai phủ. Vì sao ngươi không khai phủ?

Tần Tiêu cười nói:

- Ta chỉ là lấy ra chút ít thời gian cùng tinh lực thực hiện một chút chuyện thực tế mà thôi. Lần này đi tới U Châu trách nhiệm trọng đại, áp lực càng lớn. Ta không muốn lãng phí thời gian cùng tinh lực vào những chuyện không ý nghĩa. Không cần nói nhiều về chuyện này, vào phủ đi. Ta còn rất nhiều sự tình muốn hỏi ngươi.

- Được, được!

Lý Tự Nghiệp liên tục gật đầu, cuối cùng làm cho Tần Tiêu thấy được một ít ảnh tử của hắn năm xưa. Hắn cười nói:

- Ta cũng nín một bụng uất ức cần giảng với đại soái!

Tần Tiêu ha ha nở nụ cười, nắm tay hắn chuẩn bị đi vào phủ. Nhưng chợt cảm giác thân thể Lý Tự Nghiệp theo bản năng lui một chút, cánh tay phát run. Tần Tiêu nhìn lại, biểu tình của Lý Tự Nghiệp có chút vặn vẹo, đang đau đến nghiến răng.

Tần Tiêu hoảng hốt buông ra cổ tay hắn, ngượng ngùng nhìn hắn cười cười, trong lòng biết mình động tới vết thương của hắn. Lý Tự nghiệp cười ngây ngô, lắc đầu ý bảo không có việc gì. Đại đô đốc phủ quân trấn không giống như hào trạch tại thành Trường An, tráng lệ nhưng có chút vị son phấn. Nơi này đi theo phong cách đơn giản, cứng cáp cùng đại khí. Từng khối lớn thanh gạch sắp xếp, tường vây cao ngất, cổng lớn bằng sắt có chút gỉ sét, vòng đồng thật lớn. Ngay bậc thang đá cũng không trang trí hoa văn, chỉ đơn giản xếp lên, có thể tùy tiện chạy bên trên. Trong viện cũng không có nhiều hoa cỏ, mấy gốc đại thụ lâu năm, bên cạnh là bãi cỏ xanh mướt cùng vài chiếc ghế đá, nhìn qua thật đơn giản sơ sài, không có chút vẻ xinh đẹp. Trong mắt chứng kiến là một tòa nhà ngói mái cong, vách gỗ màu than chì, cột trụ xanh đen. Mái ngói màu đen, trang trí duy nhất là giữa nóc nhà có một đầu Vẫn Ly đang giương nanh múa vuốt.

Đơn giản mà đại khí, đây kỳ thật mới là phong cách mà Tần Tiêu yêu thích. Đi đến nơi này tinh thần mơ hồ lâm vào phấn chấn, không khí tự nhiên biến thành nghiêm túc cùng trang trọng. Khu hào trạch tại Trường An tuy rằng hết sức hoa lệ nhưng kỳ thật Tần Tiêu không quá ưa thích, hơn nữa luôn cảm giác không được thoải mái, giống như bản thân mình là nhà giàu mới nổi. Đi tới nơi này, hắn cảm thấy thập phần kiên định, chân thật vô cùng. Hắn là tướng quân mang binh đánh giặc, những hình ảnh lòe loẹt chỉ là vật dư thừa. Có ăn có ở là được rồi, muốn hưởng thụ thì không nên đi tới nơi này.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn chung quanh, gật đầu khen:

- Không sai! Lúc trước Tiết Nột cũng ở lại nơi này làm việc sao?

- Đúng vậy.

Lý Tự Nghiệp nói:

- Tiết Nột không thích xa hoa, cuộc sống mộc mạc, chưa bao giờ trang trí vật gì đó. Trước kia tòa nhà này phần lớn dùng xử lý công vụ, gặp mặt chúc liêu cùng địa phương nổi trống điểm tướng. Hơn một năm trước trống lớn trên bậc thang này là do tự ta đánh vang lên. Lúc ấy hào hùng cùng hưng phấn bậc nào, thật không ngờ chiến bại một trận thì gặp cảnh tượng như thế, ai!

Tần Tiêu cười cười, an ủi hắn:

- Thắng bại là chuyện thường của binh gia, ngươi đừng để trong lòng. Từ nay về sau chúng ta tiếp tục đánh thắng trận, đem mặt mũi đánh mất trước kia tiếp tục thắng ngược trở về không phải là được sao!

Cuối cùng Lý Tự Nghiệp có chút bình thường trở lại, ha ha cười nói:

- Có đại soái đến đây, trong lòng ta đã vững chắc. Chỉ cần đi theo ngươi, trong thiên hạ không có việc gì mà không thể làm! Nói không chừng ngày nào đó, san bằng Hề cùng Khiết Đan, giết sạch đám man di Mạt Hạt không chữ tín!

Tần Tiêu cười nói:

- Đã nói đừng kích động như vậy, nhìn ngươi kia, vừa vung quyền vừa nước bọt bay tứ tung, không sợ người chê cười vị đại tướng quân như ngươi!

Quả nhiên Mặc Y luôn đi theo sau lưng Tần Tiêu vẫn luôn im lặng không lên tiếng, chợt che miệng khẽ bật cười.

Lý Tự Nghiệp quay đầu nhìn về phía Mặc Y, cẩn thận đánh giá một trận, buồn bực nói:

- Mấy năm không gặp thật sự có chút nhận không ra...Đây là Mặc Y đi? Hẳn là Mặc Y! Nếu là Tử Địch đã sớm xông lên gọi ta đại tinh tinh, ha ha!

Mặc Y hì hì cười rộ lên:

- Đại tinh tinh!

Lý Tự Nghiệp nhất thời há to miệng, ngạc nhiên nói:

- Chẳng lẽ là Tử Địch sao?

Lần này cả Kim Lương Phượng cùng Thạch Thu Giản bọn họ đều ha ha nở nụ cười, Lý Tự Nghiệp thật buồn bực nhưng không ai nói cho hắn biết rốt cục là Mặc Y hay là Tử Địch.

Chương 714: Tàn cục hoang tàn (1)

Vừa nháo như vậy, không khí rõ ràng hòa hoãn hơn rất nhiều. Tần Tiêu nhìn mọi người đi phía sau, trên đường ai cũng mệt mỏi, dù sao cũng nên dàn xếp nghỉ ngơi mới tiếp tục bàn lại việc công. Vì vậy cũng không vội vã tiến phòng nghị sự, đi vòng ra hậu viện trong phủ, hậu viện này là chỗ ở của Tiết Nột trước kia.

Ba tòa nhà ngói, một cho người nhà, một cho tùy tùng thân binh, một cho tôi tớ người hầu. Cách cục cũng cực kỳ đơn giản, là một tòa lầu thanh gạch hai tầng rắn chắc, có khoảng bảy tám gian phòng, hai phòng khách, đây là chỗ ở của đại đô đốc. Bên cạnh là hai nhà trệt, là nơi ở của thân binh cùng người hầu, có thể ở được vài trăm người. Phòng của người hầu nằm phía tây, cũng là phòng bếp cùng nhà kho nơi đó. Cuối dãy phòng phía tây là chuồng ngựa cùng nơi ở của mã phu. Sau chủ trạch có hai hành lang đơn giản thông hướng hai sân viện, xem như nơi ở cho khách nhân, hoặc địa phương mở tiệc đãi khách.

Có thể nói loại cách cục cùng khí phái này đối với một vị đại đô đốc khai phủ mà nói thật sự là có chút bủn xỉn. Địa phương giàu có nhộn nhịp như Quan Trung, chỉ là một quan chức lục thất phẩm hoặc là tiểu thương có chút tiền trong nhà còn xinh đẹp hoa lệ hơn như thế. Hiện tại tòa nhà này được dựa theo nguyên tắc “dùng vào thực tế” đến kiến tạo, hết thảy những gì không cần thiết toàn bộ không hề được nhìn thấy.

Trong quân lữ, luôn là cảnh tượng như thế này. Hết thảy dùng vào thực tế làm chủ yếu, đơn giản và đại khí, mộc mạc nhưng không mất trang nghiêm.

Lý Tự Nghiệp mang theo nhóm người Tần Tiêu đi vào, Tần Tiêu để Thạch Thu Giản cùng Hoàn Tử Đan thu xếp chỗ ở cùng ăn uống, trang phục cho thân binh Thiên Binh Giám. Sau đó hắn chỉ mang theo Mặc Y, Lý Giai Lạc, Kim Lương Phượng cùng Lý Tự Nghiệp đi tới phòng nghị sự.

Trở lại tiền trạch, Tần Tiêu nhìn thấy La Vũ Phong đã sớm đem soái kỳ thêu chữ Tần treo cao lên cột cờ, soái kỳ theo gió tung bay, trở thành điểm cao nhất trong thành U Châu.

Chẳng hề quan tâm nghỉ ngơi, Tần Tiêu vô cùng bức thiết muốn biết rõ tình huống của U Châu hiện tại. Còn có vị huynh đệ Hắc Đản đáng thương này của hắn rốt cục bị thương nặng bao nhiêu, trong lòng uất ức đến bao nhiêu!

Đẩy ra cửa phòng nghị sự, Tần Tiêu bước vào.

Trong tầm mắt liền thấy được trên vách tường đối diện cửa có một bản đồ thật lớn, cao hơn thân người. Ở góc bên trái phía dưới có vài dòng chữ lớn: Liêu Đông Bình Lỗ Đồ.

Lý Tự Nghiệp bước theo sau, chỉ vào bản đồ nói:

- Đây là do Tiết Nột dựa theo Liêu Đông đồ mà Lý Tĩnh lưu lại năm xưa, sau có căn cứ theo bản thân khảo sát nhiều năm tự tay vẽ xuống, là bản đồ chi tiết về vùng đông bắc cùng Bắc Địch. Bên trên này có núi cao sông ngòi, quan ải cây cối toàn bộ đều được vẽ rõ chi tiết. Khi Tiết Nột rời đi, tổng cộng chỉ có hai xe. Một xe là chở gia quyến, một xe chỉ có chút quần áo cùng thật nhiều bộ sách. Trước khi hắn rời khỏi có nói qua, mặc kệ đại đô đốc U Châu hạ nhiệm là ai, khẩn cầu hắn nhất định phải bảo quản thật tốt bức bản đồ này.

Tần Tiêu chậm rãi đi về phía trước, bước lên từng bậc thang, đi tới bên cạnh bản đồ. Đích thật là một bức bản đồ được vẽ thập phần tinh tế. Nơi nào có núi, có nước, nơi nào cần tăng cường đề phòng, nơi nào có thể đóng quân hạ trại, biểu thị thập phần rõ ràng. Còn có địa lý địa hình quốc nội của Hề, Khiết Đan, Mạt Hạt, Thất Vi, Đột Quyết cũng được miêu tả vô cùng tường tận.

Tần Tiêu không khỏi cảm thán nói:

- Đây chính là tâm huyết mà Tiết Nột tích lũy suốt mấy chục năm tại Hà Bắc, ta làm sao dám không kỹ càng bảo quản cùng tiến hành vận dụng đây? Lý Giai Lạc, ngươi đi gọi Hoàn Tử Đan đến đây.

Lý Giai Lạc ôm quyền ứng tiếng, thối lui ra khỏi phòng nghị sự.

Tần Tiêu nhìn bản đồ, không khỏi ngẩn người. Hiện tại địa phương hắn đang đứng, U Châu, ở trên địa đồ cũng là một khối địa phương lớn cỡ nắm tay. Xa về phương hướng đông bắc đi tới chính là Doanh Châu. Mà phương bắc U Châu trực tiếp đối diện Đột Quyết, Hề cùng Khiết Đan. Cũng may còn có quan ải Trường Thành. Bằng không U Châu đã sớm trở thành một địa phương thụ địch bốn phía.

Nếu muốn từ một địa phương chật hẹp như vậy đánh đi ra, thu phục Doanh Châu sẽ rất khó khăn, còn muốn định Bắc Địch...nói dễ hơn làm!

Qua một lúc, Hoàn Tử Đan đi vào. Tần Tiêu gọi hắn tới bên người, chỉ vào bản đồ nói:

- Tử Đan, trong Thiên Binh Giám có truyền thụ kỹ thuật chế tạo sa bàn không?

- Có.

Hoàn Tử Đan nói:

- Kỹ năng mà đại soái dạy xuống đều không hề bỏ qua môn nào. Hơn nữa Hình đại các lĩnh còn đặc biệt tự mình truyền thụ chế tạo sa bàn. Bởi vì các huynh đệ đặc chủng doanh trước kia chưa từng chế tạo trong thực chiến, khi ở Sóc Phương một năm, bình thường chỉ tranh thủ thời gian đánh tao ngộ chiến cùng trú đóng.

- Tốt.

Tần Tiêu hài lòng gật đầu nói:

- Ngươi cho các huynh đệ Thiên Binh Giám nghỉ ngơi một ngày hôm nay. Từ ngày mai trở đi, dựa theo dấu hiệu địa điểm trên bức bản đồ này đi ra ngoài dò hỏi tình huống. Ta muốn có một bức bản đồ sa bàn lấy U Châu làm cơ sở, thẳng đến Doanh Châu, cùng giao giới Hề tộc Khiết Đan. Một tháng thời gian có đủ không?

- Ty chức lập tức mang theo các huynh đệ xuất động!

Hoàn Tử Đan nghiêm túc đáp:

- Đại nguyên soái không ngại lao khổ còn chuyên cần như thế, những huynh đệ chúng tôi làm sao có thể ham hưởng thụ? Đừng nói là làm sa bàn, chính là trực tiếp xâm nhập Hề cùng Khiết Đan tạo sa bàn thế công hành quân cũng có thể làm ra được.

- Hiện tại không vội.

Tần Tiêu nói:

- Trước tiên ngươi làm theo lời ta nói, ta muốn đầu tiên hiểu rõ địa lý diện mạo của vùng Liêu Đông này thật rõ ràng. Trước khi biết người phải biết rõ mình trước. Về phần sa bàn hành quân, đến lúc đó nói sau, tự nhiên sẽ phái các ngươi đi ra.

- Dạ, ty chức lĩnh mệnh!

Hoàn Tử Đan ôm quyền, nghiêm túc xoay người đi ra ngoài.

Lý Tự Nghiệp nhìn theo bóng lưng của hắn, ha ha cười nói:

- Không tệ ah. Nghé con năm xưa hiện tại đã trưởng thành lão hổ, rất có phong thái của đại nguyên soái đâu. Một đôi sư đồ võ trạng nguyên các ngươi, lần này xem như cùng sân khấu biểu diễn tài nghệ.

Tần Tiêu thoáng cười:

- Tiểu tử Tử Đan đích xác không tệ, chịu khổ, cầu tiến. Nhưng so sánh với Hình Trường Phong, còn có chút chênh lệch. Tâm huyết có thừa, trầm ổn không đủ. Các ngươi đừng ngay mặt thổi phồng hắn, miễn cho hắn kiêu ngạo, không muốn phát triển.

Mặc Y nở nụ cười:

- Xem đi, người đã làm cha nói chuyện đều không giống với lúc trước đâu! Lúc còn ở nhà, thường xuyên nói với chúng tôi, làm sao làm sao giáo dục nhi đồng.

Tần Tiêu cười cười, sau đó nói với Lý Tự Nghiệp:

- Hắc Đản huynh đệ, vài năm không gặp ngươi đã có thê thiếp có hài tử rồi đi?

Lý Tự Nghiệp hắc hắc cười:

- Cưới hai người, chỉ sinh một hài tử, còn chưa đầy một tuổi. Nhà của ta nằm ở địa phương cách đại đô đốc phủ không xa, sắp tới mời đại nguyên soái qua ngồi chơi một chút. Ta đón mẫu thân đến được hai năm, còn thường xuyên nhắc tới đại soái đâu!

Chương 715: Tàn cục hoang tàn (2)

- Được!

Tần Tiêu đầy mặt tươi cười:

- Nhất định phải đi bái kiến lão phu nhân một chút, đi thăm viếng tẩu tử cùng điệt nhi! Đúng rồi, U Châu trưởng sử Khương Sư Độ cùng lão bằng hữu của chúng ta, Tư Mã Phạm Thức Đức vì sao không thấy?

- Nga, lão cổ hủ kia cùng trưởng sử đại nhân mấy ngày trước đã đi theo Tang Kiền Hà cùng đi Vân Châu. Thứ nhất thu thuế, thứ hai an ủi dân chúng cùng các tướng sĩ đóng tại Trường Thành. Nghĩ đến cũng sắp trở về rồi. Nếu nghe nói đại soái đã giá lâm, tất nhiên sẽ chạy tới đại đô đốc phủ bái kiến.

- Ân, chuyện trọng yếu nhất trước mắt chính là làm yên lòng quân dân bát châu dưới sự quản hạt của U Châu đại đô đốc phủ.

Tần Tiêu nói:

- Hành quân đánh giặc, lấy người làm gốc, không được quên dân chúng khó khăn, tướng sĩ chết sống. Lần này ta bắc thượng mang tới tám vạn thạch lương thực cùng một trăm vạn quán quân lương, có lẽ sẽ giải quyết được nhu cầu nhất thời đi.

- Lương thực đến vừa lúc!

Lý Tự Nghiệp vui vẻ ra mặt:

- Nói thật, một năm trước sau khi Tiết Nột chiến bại, quân đội tổn thất cực kỳ thảm trọng, quân nhu lương thảo cơ hồ đánh rơi không còn. Hiện tại U Châu đang cần lương, trưởng sử cùng Tư Mã bọn họ ngày đêm khẩn cấp ngủ không yên. Đại soái mang tới nhóm lương thảo quân lương lần này, có thể giải quyết được khẩn cấp trước mắt.

- Sau này tướng sĩ dân chúng đã có thể yên tâm. Hoàng đế đã hạ quyết tâm làm lớn một trận tại Hà Bắc, cung cấp hậu cần đều có người chuyên môn phụ trách.

Tần Tiêu nói:

- Kỳ thật các tướng sĩ yêu cầu cũng không cao. Có cơm ăn, có y phục mặc, có thể lấy được quân lương cung cấp nuôi dưỡng người nhà là đã thỏa mãn. Nếu như ngay cả những điều này cũng không đáp ứng được, những kẻ làm tướng soái như chúng ta thật sự phải xin lỗi các tướng sĩ. Cho nên trước khi ta bắc thượng, đã đặc biệt bắt tay giải quyết hậu hoạn này. Ta cũng không muốn thủ hạ tướng sĩ phải đói bụng tay trần đánh giặc.

- Tốt, tốt!

Lý Tự Nghiệp kích động không thôi, liên tục lặp lại không ngừng, sau đó nói:

- Kỳ thật các huynh đệ U Châu quân rất không dễ dàng. Đã có hai tháng không quân lương, trước kia mỗi bữa có bốn bánh bao lớn cùng dưa muối, có khi còn có canh thịt dê, có lẽ còn gặm được chút xương cốt. Hiện tại...hai ba tháng nay một ngày có được một bữa ăn no đã thật không dễ dàng. Hơn nữa trước đó chiến bại, sĩ khí đã hạ thấp vô cùng. Có thể kiên trì cho tới hôm nay mà không có lính đào ngũ, trong lòng ta quả nhiên bội phục các huynh đệ, hiện tại thật sự thập phần hổ thẹn, hổ thẹn ah!

Nói tới đây, Lý Tự Nghiệp giống như động tới tâm sự, cảm xúc thập phần kích động, nước mắt ứa ra.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, vỗ vỗ vai hắn:

- Huynh đệ, thả lỏng một chút. Quân nhân Đại Đường đều là tốt lắm! Bọn họ là bờ lưng của cả vương triều, là cây trụ của thiên hạ! Chính bởi vì có nhiều huynh đệ tốt như vậy, Đại Đường mới có thể vui sướng hướng vinh, từng bước đi tới huy hoàng! Ánh mắt dân chúng sáng như tuyết, hoàng đế cùng các đại thần trong lòng đều hiểu rõ. Hơn nữa chỉ cần có ta ở đây, sẽ không tiếp tục thua thiệt quân dân U Châu!

- Tốt, tốt!

Lý Tự Nghiệp kích động gật đầu, trộm quay đầu lau nước mắt.

Những người còn lại đều thổn thức không thôi, một trận khí huyết bốc lên, sắc mặt thay đổi. Người rắn rỏi sắt đá như Lý Tự Nghiệp hôm nay đã rơi nước mắt lần thứ hai... quân nhân ah! Thật không dễ dàng! Liều sống chết phòng thủ biên cương, liều chính là tính mạng, chỉ cầu một bữa cơm no, nhưng lại khó khăn như thế.

Không tự mình đến biên cương chứng kiến, không sâu sắc thể hội cuộc sống của các tướng sĩ, thật khó lý giải nỗi khổ của bọn họ, không cách nào cảm nhận được sự vĩ đại của họ. Thật khó trách Tần Tiêu khi ở Ký Châu dùng hết thảy thủ đoạn cam đoan cung cấp hậu cầu cho U Châu quân ngày sau. Nghĩ đến hắn cũng là người từng lăn lộn tại biên cương, biết rõ nỗi khó khăn của các tướng sĩ.

Tần Tiêu nhìn vẻ kích động của Lý Tự Nghiệp, trong lòng không bình tĩnh. Một khi đại bại, sĩ khí của U Châu quân đã xuống dốc không phanh. Hiện giờ tân thành lập, lại khuyết thiếu huấn luyện. Cung cấp hậu cần xuất hiện vấn đề thật lớn, sĩ khí của quân đội cùng sức chiến đấu còn thừa lại mấy thành? Trong lòng Tần Tiêu thật không quá lạc quan.

Đúng lúc này binh lính canh cửa vào hồi báo, U Châu trưởng sử Khương Sư Độ cùng Tư Mã Phạm Thức Đức cầu kiến!

Tần Tiêu vung tay lên:

- Mau mời bọn hắn vào đi! Sau này phàm là quan tướng đến gặp, không cần thông báo, trực tiếp mời vào. Dù đêm hôm khuya khoắt ta đã ngủ cũng gọi tỉnh ta!

Binh sĩ có chút ngạc nhiên, ngẩn người, ôm quyền nói:

- Dạ!

Sau đó bước nhanh ra ngoài.

Một lát sau Khương Sư Độ cùng Phạm Thức Đức được mời vào, cuống quýt chạy tới trong phòng nghị sự bái kiến Tần Tiêu.

Tần Tiêu tiến lên cho bọn họ đứng dậy, Phạm Thức Đức kích động không thôi, như muốn lão lệ tung hoành:

- Đại...đại soái! U Châu quân dân xem như đợi được ngài đến đây! Lão già như ta trước khi xuống mồ còn có thể gặp lại đại soái, thật chết cũng không hối tiếc!

Tần Tiêu vội nói:

- Phạm tiên sinh chỉ mới năm mươi tuổi, làm sao lại nói lời như vậy? Vài năm không gặp, ngươi vẫn chưa già đi!

Phạm Thức Đức xúc động thở dài nói:

- Người chưa già nhưng tâm đã già lão vô cùng. Một năm trước U Châu đại bại, từ đó về sau ty chức chưa từng được ngủ qua một ngày an ổn, không trải qua một ngày thư tâm bao giờ. Chỉ ngóng trông hoàng đế cùng triều đình có thể nhìn xem những quân dân U Châu đáng thương nơi đây! Trời có mắt ah, rốt cục để cho đại soái đến U Châu! Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Phạm Thức Đức cảm xúc kích động mặt hướng phương bắc quỳ xuống, nước mắt giàn giụa khái đầu.

Mọi người đều thổn thức cảm khái, chỉ cảm giác trong ngực có đồ vật gì đó đè ép, thương cảm lẫn khí phách hào hùng.

Tần Tiêu khom người kéo Phạm Thức Đức đứng dậy, trầm giọng nói:

- Phạm tiên sinh không cần kích động như thế. Từ hôm nay trở đi Tần Tiêu còn cần ngươi cùng các vị đồng liêu tận tâm phụ trợ, trọng chỉnh U Châu, phát huy thanh danh của Đại Đường.

- Dạ...phải...

Phạm Thức Đức có chút hổ thẹn nghiêng đầu lau nước mắt, không ngừng đồng ý.

Bên cạnh hắn là một nam nhân chừng bốn năm mươi tuổi đang đứng, thân thể có chút khô gầy, trên mặt bị cát vàng thổi qua nhiều năm mang theo dáng vẻ mệt nhọc, khô khốc, nếp nhăn rất nhiều. Nhưng ánh mắt của hắn thập phần lợi hại, tinh thần phấn chấn, thân thể đứng thẳng thắn. Mặc dù là một thân thể khô gầy cùng suy nhược nhưng vẫn lộ ra cỗ khí thế nghiêm túc.

Tần Tiêu nhìn hắn mỉm cười nói:

- Khương đại nhân, đã lâu không gặp.

Khương Sư Độ mỉm cười:

- Đại soái quá khách khí, uy danh của đại soái ty chức nghe như sấm bên tai, hôm nay gặp mặt an lòng bình sinh. Nghĩ tới hơn mười vạn quân dân U Châu sau này rốt cục đã có người làm chủ, trong lòng ty chức thật sự cao hứng!

Chỉ vài lời đơn giản, nghe qua như hàn huyên mà thôi, nhưng làm cho mọi người cảm nhận được một cỗ tha thiết cùng nhiệt thành.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau