PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Ban đêm ở cổ miếu

Đang muốn đi ra cửa xem thì cửa ra vào có âm thanh trầm thấp vang lên: Tần huynh đệ, ngủ chưa?

Tần Tiêu nghe được rõ ràng chính là âm thanh của Trương Húc, tuy nhiên lại nghe ra như âm thanh của kẻ trộm.

Trong nội tâm Tần Tiêu nghi hoặc một hồi, không có trả lời, lẳng lặng đứng đấy.

Ngoài cửa Trương Húc hỏi một tiếng thấy không có trả lời thì nhẹ chân nhẹ tay rời đi.

Tần Tiêu thầm nghĩ: xem ra hắn là dò xét ta có ngủ hay chưa. Đêm khuya thế này hắn cố ý một mình rời đi, như vậy là có ý gì? Truyện được copy tại

Nghĩ đến đây Tần Tiêu thả người từ cửa sổ nhảy xuống, âm thầm đi theo sau lưng của Trương Húc rời khỏi khách sạn.

Trương Húc rời khỏi khách sạn thì thở dài một hơi, hơi có chút bối rối nhìn bốn phía, thấy không có bóng người nào thì mới bước nhanh đi ra ngoài.

Tần Tiêu cẩn thận từng li từng tí nhanh bước đi theo.

Ra khỏi nhà trọ thì Trương Húc sải bước chạy nhanh, hắn đi thẳng tới một ngọn núi nhỏ.

Trong nội tâm Tần Tiêu ngạc nhiên: thật sự thú vị, Trương Húc hơn nửa đêm chạy tới ngọn núi tối như mực này có mục đích gì?

Còn đang nghi hoặc thì Trương Húc chạy đến một dốc núi nhỏ, lách mình đi vào một cái miếu.

Tần Tiêu từ xa nhìn qua thì thấy cái miếu này có ngọn đèn le loét, nhìn thấy còn có bóng người lắc lư.

Tần Tiêu thả người bay lên, hắn nhẹ nhàng nhảy lên mái nhà của ngôi miếu, nhẹ nhàng vạch một miếng ngói ra nhìn vào bên trong.

Xem ra hương khói của miếu này không thịnh vượn lắm, nước sơn màu vàng trên tượng phật đã tróc ra từng mảng, phòng ốc cũng đầy khói bụi, mấy cây hương đang cháy lờ mờ, lờ mờ khó phân biệt.

Ngồi trước tượng phật trong nội đường là lão tăng ngồi xếp bằng gầy còm mi tu râu bạc, trong tay vân vê phật châu, chắp tay trước ngực nhập định.

Tần Tiêu nhìn thấy Trương Húc chạy vào phật đường thì nhẹ tay nhẹ chân hơn trước, nhẹ nhàng khép lại cửa miếu, chậm rãi đi đến lão tăng trước mặt, im ắng ngồi xếp bằng xuống, hai tay chấp ở trước ngực, nhẹ nhàng nói nhỏ:

- Đại sư, ta đến rồi.

Lão tăng chậm rãi mở to mắt, đôi má có chút run run mà cười, nói:

- A Di Đà Phật, Trương thí chủ cuối cùng đã tới. Lại qua một lúc nữa chỉ sợ lão tăng không còn gặp lại Trương thí chủ.

Trương Húc đã cả kinh:

- Đại sư có ý gì?

Lão tăng chậm rãi lắc đầu, gương mặt xám trắng dưới ánh nến.

- Bần tăng đã là dầu hết đèn tắt, thọ nguyên sắp hết. Đoán chừng tối nay sẽ vứt bỏ túi da này đi gặp phật tổ. Trương thí chủ, sao chỉ có mình thí chủ tới đây, Trần Thập Di đâu rồi?

Sau khi Trương Húc nghe lão tăng nói chuyện thì vẻ mặt buồn so, trong ánh mắt như muốn khóc, thê lương nói:

- Đại sư một đời ngôi sao sáng, người người kính ngưỡng, không ngờ sắp sửa viên tịch trong ngôi miếu hoang dã trong núi này... Trần Thập Di vì giữ phụ đạo đã quay về Tứ Xuyên, cho nên không thể tới nơi này.

Trên nóc nhà trong nội tâm Tần Tiêu hơi cả kinh: lão tăng này là nhân vật thế nào? Ngay cả Trương Húc là cuồng nhân ở trước mặt của hắn cũng như cừu non hiền lành thế. Hiện tại bọn họ đang bàn luận về Trần Thập Di, chính là Trần Tử Ngang mấy ngày hôm trước chết oan trong ngục, Trương Húc không có nói tình hình thực tế cho lão tăng này nghe là sợ thương tâm của hắn sao? Xem ra ba người này giao tình không phải nông cạn!

Lão tăng hơi thở dài một hơi, nói:

- Cũng phải, thiên ý như thế thì không cho tuổi thọ của lão tăng nhiều hơn rồi, nhìn thấy Trần Thập Di lại nhớ đôi thơ của hắn. Nhưng mà ông trời đối đãi với bần tăng không tệ, có thể trước ngày lâm chung nhìn thấy đệ nhất thần bút của thiên hạ, cũng không uổng công cuộc đời này.

Lão tăng nói xong Trương Húc hai mắt rưng rưng. Chỉ thấy hắn móc bản thảo từ trong ngực ra, chậm rãi mở giấy nhìn lão tăng nói:

- Đại sư, mặc dù Trần Thập Di không ở đây, nhưng vãn sinh đã viết câu thơ trọng yếu nhất bình sinh của hắn vào đây rồi, cẩn thỉnh đại sư xem qua.

Mặt lão tăng lộ vẻ vui mừng, tiếp nhận bản thảo bài thơ của Trương Húc vào tay, chậm rãi đọc.

Hán việt:

Bản vi quý công tử,

Bình sinh thực ái tài.

Cảm thì tư báo quốc,

Bạt kiếm khởi hao lai.

Tây trì đinh linh tái,

Bắc thượng đan vu đài.

Đăng sơn kiến thiên lý,

Hoài cổ tâm du tai.

Thuỳ ngôn vị vong hoạ,

Ma diệt thành trần ai?

Dịch:

Vốn ta công tử thế gia

Thật tâm mến đức, thiết tha yêu tài!

Ưu tư nợ nước bao ngày

Hùng anh vung kiếm quét loài cỏ hoang.

Bao phen rong ruổi Tây phương

Đan vu mạc Bắc phong sương dãi dầu.

Trông xa muôn dặm non cao

Nhớ ngày xưa ấy mà nao nao lòng.

Mấy ai bảo nạn hanh thông?

Cũng thành cát bụi hư không thôi mà!

* Đây là bài Cảm ngộ số 35 của Trần Tử Ngang.

Đọc qua bài thơ này lão tăng cất tiếng cười to, nói:

- Tốt một câu " tây trì đinh linh tái, bắc thượng đan vu đài."! Thật không uổng chí đàn ông! Trần Thập Di làm những câu thơ này giống như lão tăng nhìn thấy mình tuổi trẻ. Nhìn qua năm đó lão tăng và Trần Thập Di giống như chí tại chiến trường, lòng mang thiên hạ. Tốt cho bài thơ này, thật đúng là tốt! Rung động đến tâm can, cảm động lòng người, cổ chí khí này trùng thiên làm cho lão tăng đã già nhưng cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào!

Trương Húc âm thầm dùng tay áo lau vệt nước mắt, hắn lấy bên án của lão tăng bút và mực, toàn thân phục trên mặt đất, vung bút bắt đầu kể chuyện.

Lão tăng có chút ghé mắt trông đợi nhìn qua, trầm thấp thì thầm.

- Âm thanh động gió bấc nổi lên, kiếm khí trung vân sao Nam Đẩu, binh sĩ tới thì núi sông đổ sập, quát tháo thì phong vân biến sắc...

Đột nhiên lão tăng kích động lên, mở to hai mắt:

- Trương thí chủ, thí chủ vì sao... Thí chủ phải biết rằng mấy hàng chữ này đủ để cho thí chủ bị tịch thu gia sản và giết cả nhà đấy.

Trương Húc cười như điên, một tay bẽ gãy cán bút, cầm lấy giấy viết bản thảo đưa tới trước mặt lão tăng, vui mừng nói ra:

- Đại sư, nếu nói trong thiên hạ có thứ gì rung động ý chí đàn ông, từ xưa đến nay trong thiên hạ còn không có câu nào, cũng không có thứ gì vượt qua bài hịch này! Văn của đại sư mới thật sự là hào khí đàn ông, thiên cổ có một không hai!

Trong nội tâm Tần Tiêu kinh hãi, thiếu chút nữa đã rơi xuống nóc nhà.

Trương Húc viết xuống hai câu thi văn này chính là mấy câu năm đó Lạc Tân Vương viết trong Đại Lý Kính Nghiệp Truyện Hịch Thiên Hạ Văn.

Lão tăng thất tuần này chẳng lẽ chính là...

Lạc Tân Vương?

Tần Tiêu từ nóc nhà thả người nhảy xuông, trực tiếp đi đến cửa miếu viện, đẩy cửa vào.

Trương Húc giống như gặp quỷ chỉ vào Tần Tiêu, run rẩy lấy nói:

- Tần Tiêu, ngươi...

Lão tăng mở to hai mắt dò xét Tần Tiêu một hồi, trên mặt như cây khô của hắn vui vẻ, nói:

- Tốt cho một thiếu niên lang oai hùng.

Tần Tiêu nhìn qua Trương Húc cười xấu hổ, đi đến trước mặt hai người chắp tay trước mặt lão tăng, nói:

- Vãn sinh Tần Tiêu, bái kiến đại sư. Đêm khuya mạo muội quấy rầy, lỗi quá, lỗi quá.

Lão tăng khuấy động phật châu trong tay, như có điều suy nghĩ nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Tần Tiêu? Ngươi chính là Tần Tiêu thanh danh đại thịnh ở trong triều sao? Thiên hạ Võ Trạng Nguyên, được Tần quốc công đề cử, môn sinh Địch Nhân Kiệt, tân nhiệm Giang Nam đạo Khâm Sai, a... Tốt.

Chương 72: Sự tích năm xưa còn lưu lại (1)

Trương Húc có chút hổn hển, nhảy dựng lên chỉ vào Tần Tiêu nói:

- Cái gì trung lương hậu tướng, âm thầm đi theo ta quả thật là hành vi của tiểu nhân mà.

Lão tăng khoát khoát tay ý bảo Trương Húc không nên phát tác, sau đó nhìn Tần Tiêu nói:

- Tần đại nhân, xem ra ngươi đêm nay tới đây là vì bần tăng sao?

Tần Tiêu bộ dạng phục tùng cúi đầu:

- Không dối gạt đại sư, vãn sinh lúc trước không biết đại sư ở nơi này, chỉ vì thấy hành vi của Trương huynh quỷ bí cho nên hiếu kỳ đi theo. Nhưng mà hiện tại vãn sinh đúng là cảm thấy hưng thú với đại sư.

Lão tăng cười lên ha hả, tay trái vuốt râu, ngẩng đầu lên nhìn Trương Húc.

- Trương thí chủ, vị Tần đại nhân này la người quen cũ củ thí chủ sao, ngược lại là tâm tốc hành ngữ (Nhanh mồm nhanh miệng) nha.

Trương Húc tức giận nhìn qua Tần Tiêu, hừ lạnh một tiếng, im lặng không nói.

Tần Tiêu khẽ cười cười, lơ đễnh, tiếp tục nói:

- Đại sư, vãn sinh thân là Khâm Sai Giang Nam đạo, tra hình phạt và tù oan sai là chuyện của bản quan. Trước mắt đang điều tra một bản án cũ năm xưa, muốn mời đại sư chỉ điểm một hai.

Sắc mặt lão tăng không đỏi, vẻ mặt cười nhạt nhìn qua Tần Tiêu, nói:

- Bần tăng là người ngoài, xa cách hồng trần đã lâu, gần đất xa trời thì có cái gì có thể chỉ điểm đại nhân. Đại nhân sợ rằng thất vọng rồi.

Tần Tiêu sờ tay vào ngực, xuất ra một tấm gỗ bọc trong lụa, đưa cho lão tăng:

- Không biết đại sư có thể nhận biết vật này?

Lão tăng thò tay tiếp nhận, chậm rãi vạch tầng tơ lụa ra, đột nhiên sắc mặt biến đổi, chòm râu run rẩy nói:

- Ngươi... Ngươi từ chỗ nào có được vật này?

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng: quả nhiên! Lập tức mỉm cười, nói:

- Huyện Hán Dương thôn Phu Hưng, Quỷ Khốc sơn cốc.

Lão tăng quá sợ hãi, trong tay run lên, tấm gỗ rơi xuống đất, phát ra một tiếng trầm đục, trong miệng lẩm bẩm nói:

- Tội nghiệt... Tội nghiệt... A Di Đà Phật...

Trương Húc thấy sắc mặt lão tăng biến đổi thì giận dữ, vọt tới trước mặt Tần Tiêu đẩy hắn ra ngoài:

- Đi ra ngoài! Ngươi đi ra ngoài cho ta! Bạn đang đọc chuyện tại

- A!

Lão tăng thở dài vô lực, hắn giống như bị trúng ma chú vậy, dùng tay bảo Trương Húc dừng tay, nói:

- Trương thí chủ, thí chủ trước tạm tránh một lúc, bần tăng và vị Tần đại nhân này có chuyện cần nói.

Thân hình Trương Húc hơi chấn động, không biết làm sao hơn nên buông tay ra, hung hăng nhìn qua Tần Tiêu vài lần, hắn đi ra ngoài, trở tay đóng cửa lại.

Lão tăng trong nháy mắt như rút sạch khí lực toàn thân, tái nhợt nói:

- Nói đi, Tần đại nhân, ngài muốn từ miệng bần tăng biết cái gì? Bần tăng có thể trả lời cho ngài ba vấn đề. Sau ba vấn đề bần tăng tuyệt đối không mở miệng.

Tần Tiêu chậm rãi đi tới trước mặt của lão tăng, ngồi xếp bằng xuống áy náy nói ra:

- Đại sư, chuyện đang mang trọng đại nên Tần Tiêu không thể không vô lễ mạo phạm đại sư, thỉnh đại sư nói cho ta biết một chuyện. Vấn đề đầu tiên của ta là trước khi đại sư xuất gia tục gia tục danh có phải là Lạc Tân Vương?

Thân hình lão tăng chấn động, bờ môi run rẩy nói:

- Đúng vậy. Bần tăng hai mươi năm trước có tên này. Nhưng mà trên đời này biết rõ cái tên này không hơn mười người.

Cho dù đã định liệu từ trước nhưng Tần Tiêu vẫn kinh ngạc một hồi! Thật sự là hắn! Lạc Tân Vương, ai có thể nghĩ đến mình lại tận mắt nhìn thấy hắn chứ! Cái khác không nói, chỉ câu thơ của hắn cho dù ở thế kỷ hai mươi mốt cũng không ai không biết! Thời điểm bảy tuổi hắn đã thuộc câu " lông trắng phù nước biếc, hồng chưởng gẩy sóng xanh ", chỉ cần đi học là biết rõ.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, trấn định tâm thần rồi tiếp tục nói:

- Vấn đề thứ hai của vãn sinh là hai mươi năm trước xảy ra chuyện tàn sát thôn trang trong Quỷ Khốc sơn cốc, chân tướng sự thật là như thế nào?

Lạc Tân Vương cau mày, vẻ mặt thê lương chậm rãi ngẩng đầu, trong ánh mắt của hắn bắn ra quang mang lăng lệ ác liệt chưa từng có nhìn qua Tần Tiêu, bất đắc dĩ thở dài một hơi, ung dung nói:

- Đã qua hai mươi năm rồi, nếu không có đại nhân hỏi thì bần tăng thật sự không muốn nhắc lại cơn ác mộng này.

Trong nội tâm Tần Tiêu xấu hổ, nói:

- Vãn sinh hổ thẹn, đại sư thứ lỗi.

Trong ánh mắt Lạc Tân Vương lộ ra bi thương hoảng sợ.

- Mười tám năm trước Võ Tắc Thiên chúc mừng bình định phản loạn Lý Kính Nghiệp ( công nguyên năm 685 ). Trước đấy hai năm thì bần tăng mang theo một đám thân tín Lý Kính Nghiệp hóa thành bình dân, ẩn núp trong thôn Phu Hưng Quỷ Khốc sơn cốc, trừ dùng loại bản ấn chế hịch văn truyền đến các đạo châu. Trọng yếu hơn là trước khi Lý Kính Nghiệp khởi binh thì hắn đã biết rõ chuyện này khó thành công, liền lén giao cho bần tăng một đám vàng bạc tài bảo, bảo bần tăng ẩn núp đi, cho dù khởi sự thất bại thì có an bài khác.

- Nhưng mà không nghĩ tới tin tức Lý Kính Nghiệp thất bại bị giết nhanh chóng truyền ra, chúng ta lúc đó có chừng ba mươi người, nghe được tin tức này rất nhiều người liền bắt đầu lòng mang dị chí, chuẩn bị mang tài bảo đào thoát.

- Rốt cục vào ban đêm mưa to sấm sét vang dội thì bốn đại hộ vệ của Lý Kính Nghiệp đến. Sau khi nghe bần tăng nói chuyện trong Quỷ Khốc sơn cốc thì nhất trí quyết định đem những người kẻ này giết chết diệt khẩu. Nguyên nhân là bọn họ phải bảo vệ một người. Càng ít người biết rõ hạ lạc của người này càng an toàn. Vì vậy một đêm kia cả Quỷ Khốc sơn cốc chỉ có sáu người đi ra ngoài, những người khác toàn bộ bị giết sạch. Thi thể của bọn họ bị ném xuống sông cho cá ăn. Thôn trang chúng ta kiến tạo năm đó cũng bị bọn họ mang theo tàn binh của Lý Kính Nghiệp hủy thành đất bằng, không lưu chút dấu vết.

Sắc mặt Tần Tiêu chấn kinh, đồng thời lại cảm thấy một tia nghi hoặc, nói:

- Đại sư, bốn người này tàn sát người trong thôn không lưu một ai, chuyện này nghe cũng quá gợn người.

Vẻ mặt Lạc Tân Vương sầu thảm lắc đầu:

- Đâu phải bốn người, rõ ràng là bốn ma quân tới từ địa ngục mà! Bọn họ đều là hảo thủ giang hồ do Lý Kính Nghiệp lén kết giao, võ nghệ không tầm thường, cộng thêm trước đó đã lén hạ độc trong thức ăn nên những người kia căn bản không cách nào chống đỡ. Nếu không phải bần tăng giao tình với chủ tử của bọn họ không cạn và bốn người bọn họ từ trước đến nay cũng tôn sùng tín nhiệm bần tăng, bằng không thì bần tăng năm đó cũng táng thân trong sơn cốc rồi. Từ đó về sau bần tăng liền cắt tóc đi tu, dạo chơi thiên hạ không hỏi chuyện phàm trần.

Tần Tiêu nghi hoặc nói:

- Đại sư nói " người nọ " hẳn là Lý Kính Nghiệp?

Lạc Tân Vương khẽ cười một tiếng:

- Tần đại nhân, đây chính là vấn đề thứ ba của ngài hỏi sao? Nếu như vậy bần tăng cũng có mấy vấn đề muốn thỉnh giáo Tần đại nhân đã.

- Mời đại sư hỏi.

Trong ánh mắt Lạc Tân Vương bắn ra mấy đạo tinh quang:

- Đại nhân là hậu nhân của danh tướng khai quốc, môn sinh của hộ quốc lương tướng, tương lai muốn hiếu trung với Võ Chu hay giúp đỡ Lý Đường?

Chương 73: Sự tích năm xưa còn lưu lại (2)

Trong nội tâm Tần Tiêu chấn động, tại sao hỏi vấn đề này? Chẳng lẽ chuyện này thật sự trọng yếu sao? Nhất triều thiên tử nhất triều thần, việc này không phải thông thường trong lịch sử sao?

Tần Tiêu có chút bất đắc dĩ cười cười, nói ra:

- Đại sư, Tần Tiêu ngu muội chỉ biết có dân chúng trong thiên hạ. Ai có thể mang cho dân chúng ngày tốt lành thì Tần Tiêu liền trung thành với người đó, mặc dù mổ bụng moi gan cũng không tiếc. Từ xưa tới nay thay triều đổi đại liên miên, chưa từng có vương triều vĩnh hằng, cũng không có hoàng đế thiên thu vạn tuế. Tần Tiêu từng nhớ rõ Tương Ngụy Chinh lúc khai quốc Đại Đường đã từng nói: " quân, thuyền; dân, nước. Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền ", Tần Tiêu chấp nhận cách nói này. Thiên hạ không cần biết ai làm hoàng đế, chỉ cần là hoàng đế tốt thì được vạn dân ủng hộ, đế nghiệp vĩnh viễn.

Vừa mới nói xong Lạc Tân Vương vuốt râu cười to:

- Tốt cho nhanh mồm nhanh miệng, tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, không hổ là đồ đệ của Địch Nhân Kiệt, bần tăng xem như lĩnh giáo. Cũng phải, bần tăng hỏi ngài một vấn đề khác: năm đó bần tăng phụ trợ Lý Kính Nghiệp phản nghịch là đúng hay là sai?

Tần Tiêu nhìn thẳng qua Lạc Tân Vương, chân thành nói:

- Đã đúng mà cũng sai.

- Chỉ giáo cho?

- Đúng là vì thân là người của Đường triều, gặp phải chủ khác thì dựng cờ khởi nghĩa phản nghịch, danh chính ngôn thuận, muốn giành công đạo cho vương thất nhà Lý. Sai chính là không thấy thiên hạ đại thế, toàn bộ chỉ bằng một nhà mà không để ý tới an nguy của bách tính thiên hạ, khiến chúng sinh trong thiên hạ không được yên ổn, lại khởi binh vào lúc thái bình càng tạo rất nhiều sát nghiệt.

Sắc mặt Lạc Tân Vương đại biến, mở to hai mắt nhìn qua Tần Tiêu, hô hấp cũng dần dần dồn dập lên:

- Tốt... Tốt cho một thiếu niên lang không tới hai mươi tuổi lại có thể nói ra những lời này! Bần tăng hổ thẹn, thật sự là hổ thẹn ah! Uổng công sống nhiều năm như vậy lại không nhìn thấu huyền cơ trong đó! Thiên hạ chính là của dân chúng trong thiên hạ, không phải của Lý gia hay Võ gia... Vì lợi ích một nhà mà không quan tâm tới yên bình của dân chúng.

Lạc Tân Vương giống như trúng phải ma chú si ngốc lầm bầm lầu bầu một hồi sau đó chậm rãi cúi đầu nhắm mắt, lẩm bẩm:

- A Di Đà Phật, cho đến hôm nay bần tăng cuối cùng đã nhìn thấu hồng trần, nhìn thấu tham nộ sân si, nhìn thấu một đoạn nghiệp chướng, cuối cùng có thể an tâm mà đi rồi.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm than một câu, hắn sợ một phen ngôn ngữ vừa rồi của mình sẽ chọc giận Lạc Tân Vương, hoặc là gây hắn thương tâm.

Lạc Tân Vương chậm rãi mở to mắt, nói:

- Tần đại nhân, ngài rất có tuệ căn về ý chí chúng sinh, hy vọng ngài có thể ở trong triều đình mưu cầu hạnh phúc cho dân chúng, cũng miễn làm tổn mỹ danh của sư tôn và tổ tông. Thời điểm bần tăng dầu hết đèn tắt thì nói chuyện một buổi với quân lại hơn hẳn tìm hiểu nửa đời. Rốt cuộc bần tăng hiểu hồng trần, an tâm mà đi. Nhưng mà vấn đề thứ ba của ngài thứ cho bần tăng ngu muội ngoan cố, không thể trả lời. Tần đại nhân, chuyện này xin mời.

Dứt lời Lạc Tân Vương ngâm tụng phật hiệu, nhắm mắt chắp tay trước ngực không hề để ý tới Tần Tiêu.

Tần Tiêu bất đắc dĩ, đành phải cung kính vái chào, đứng dậy đi đến ngoài miếu.

- Ý chí thiên hạ, rất có tuệ căn? Ta là một người như vậy sao?

Tần Tiêu ngầm cười khổ.

Trương Húc đứng ở cửa thấy Tần Tiêu đi ra thì vẻ mặt phức tạp nhìn qua hắn một hồi, lúc này mới đi vào trong miếu đường.

Tần Tiêu đi chưa được trăm bước thì nghe được Trương Húc ở phía sau khóc rống lên:

- Đại sư Bạn đang đọc chuyện tại

Trong nội tâm Tần Tiêu ẩn ẩn đau đớn, thở dài: Lạc Tân Vương cũng được xem là thái sơn bắc đẩu trên văn đàn, kinh nghiệm chính trị của hắn cũng là một truyền kỳ. Nhưng mà có ai nghĩ tới một thiên chi kiêu tử như vậy lại chết trong rừng hoang núi thẫm cơ chứ.

Giờ tỵ ngày hôm sau, một bờ sông nhỏ.

Sắc mặt Trương Húc không biểu tình bưng một cái hủ nhìn qua nước sông chảy trước mặt.

Trong cái hũ chứa tro cốt của Lạc Tân Vương.

Phía sau hắn có Tần Tiêu, Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Sĩ Đức ba người, thần sắc nghiêm túc.

Vào lúc này Trương Húc chậm rãi đem một tay bỏ vào trong cái hũ nắm một nắm xương cốt, hắn đưa tay ném vào mặt sông:

- Sóng nước theo gió mà động.

Trong gió mát tro cốt bay vào trong nước hóa thành từng hạt bụi bặm.

- Kiếm khí trùng thiên sao Nam Đẩu!

Âm thanh của Trương Húc trở nên nghẹn ngào, ẩn ẩn có nước mắt chảy ra. Lại nắm tro cốt ném vào trong sông.

Trương Húc rơi lệ đầy mặt, nghẹn ngào quát:

- Đại sư, vãn sinh Trương Húc tiễn đưa ngài về nơi cực lạc!

Tần Tiêu nhíu mày, con mắt hơi đỏ lên, cổ họng như có cái gì đó chặn ngang ngay cổ, có chút khó chịu.

Phạm Sĩ Đức vụng trộm dùng góc áo lau lau con mắt. Lý Tự Nghiệp vung tay áo xóa nước mắt trên mặt, nhìn qua bóng lưng của Trương Húc thì kính ngưỡng vô hạn:

- Mẹ kiếp, là đàn ông tâm huyết!

Sau khi nắm tro cốt xong thì Trương Húc ngốc trệ đứng ở bờ sông thật lâu không nhúc nhích.

Ước chừng nửa canh giờ sau Trương Húc xoay người lại chậm rãi đi tới trước mặt của ba người, mặt không biểu tình nói ra:

- Cảm ơn các ngươi đã tới đưa tiễn đại sư, Tần Tiêu...

Trương Húc nhắm con mắt lại sau đó nhìn thẳng vào Tần Tiêu, nói:

- Ta biết rõ ngươi biết ăn nói, đại sư đã bị ngươi thuyết phục thì ta càng không nói qua ngươi. Vì vậy ngươi đừng nói chuyện, hãy nghe ta nói là được. Ta mặc kệ ngươi ngày đó nói là thật hay giả, sau này ngươi làm ra chuyện hại nước hại dân và giết hại người hiền thì Trương Húc ta chỉ lên trời mà thề, cho dù đánh không qua Võ Trạng Nguyên như ngươi ta cũng muốn thử một lần. Cho dù hóa thành lệ quỷ cũng không bỏ qua cho ngươi.

- Hừ!

Trương Húc lạnh giọng cười cười, quay người đi.

Lý Tự Nghiệp trừng to mắt nhìn qua bóng lưng của Trương Húc, hắn đem lời muốn nói nuốt vào trong bụng, một câu cũng nói không nên lời. Lần đầu tiên hắn cảm giác một nho sinh trói gà không chặt kia ở trước mặt thậm chí có điểm khó làm hắn nổi giận.

Tần Tiêu cảm xúc phập phồng và lắc đầu, nói:

- Chúng ta đi thôi.

Ba người ngay ngắn hướng trầm mặc không nói rời khỏi bờ sông nhỏ hướng về huyện nha huyện Hán Dương mà đi.

Sau nửa ngày Phạm Sĩ Đức mới đánh vỡ cục diện nặng nề này, vội ho một tiếng, nói:

- Đại nhân, Quỷ Khốc sơn cốc năm đó diễn ra án mạng hiện tại đã biết rõ chân tướng. Còn cần thiết đi tới huyện Hán Dương sao?

Tần Tiêu than nhẹ một tiếng, nói:

- Đi một chút. Qua đó nhìn một chút trong huyện chí năm xưa nói không chừng sẽ có chút ít thu hoạch. Năm đó tàn sát thôn trang còn chưa bắt được hung thủ, không phải chúng còn đang ở bên ngoài ngao du đó sao? Hơn nữa có khả năng chính là đám người đó lưu lại Thiên Thánh Sơn tác quái.

Lý Tự Nghiệp chặn ngang một câu:

- Đại nhân, ngài chớ nghe con mọt sách này nói chuyện làm tức giận. Hắn cái rắm cũng không hiểu! Ngài không phải nói với ta rồi sao, loại người này gọi cái gì là phẩn, ah đúng... Shit! Lợi hại như vậy!

Chương 74: Giá lâm Ngạc Châu

Tần Tiêu nghiêng đầu nhìn qua Lý Tự Nghiệp, nháy mắt mấy cái:

- Tức giận? Tại sao ta phải tức giận?

Lý Tự Nghiệp muốn nói chuyện bị Phạm Sĩ Đức vụng trộm tóm một cái, kéo dừng lại, cúi đầu xuống không nói chuyện.

Thời gian buổi trưa ba người đến huyện nha Hán Dương. Mấy huyện thừa nha sai nhận được tin đều hoảng sợ.

Thì ra Thứ Sử Ngô Hưng Quốc đã phái châu quan tới rồi, tra rõ sao xử lý trước huyện lệnh Nhâm Huyện Hùng Tri Quyền. Già trẻ lớn bé trong nhà tên quan lại này đều bị nhốt vào đại lao Ngạc Châu, cũng dâng biểu lên Hình bộ cùng Đại Lý Tự thỉnh cầu xem xét quyết định.

Huyện nha Hán Dương lúc này bọn quan sai đã kinh hồn táng đảm, hoảng sợ không dám làm cái gì.

Tần Tiêu hơi an ủi một phen liền vào phòng hồ sơ giở huyện chí năm xưa ra xem. Đúng như hắn dự liệu, phàm là tư liệu có quan hệ với thôn Phu Hưng cùng Quỷ Khốc sơn cốc đều bị Hùng Tri Quyền xóa bỏ.

Tần Tiêu cùng Phạm Sĩ Đức mang theo huyện thừa bận rộn tìm kiếm một hồi vẫn không thu hoạch được gì. Tần Tiêu thầm suy nghĩ: đám tay chân này còn tưởng là được việc lắm chứ. Hỏa Phượng rốt cuộc lợi hại tới thế nào? Ngay cả quan phủ cũng thẩm thấu được lợi hại như vậy, ngay cả dấu vết xử lý cũng không lưu lại...

Mắt thấy chạng vạng tối đã gần buông xuống, mọi người lúc này mới rời khỏi phòng hồ sơ.

Bọn người Tần Tiêu vừa đi ra thì có một đoàn người ngựa từ huyện nha chạy tới, cầm đầu là một tướng quân, đúng là Quan Thiết Sơn.

Quan Thiết Sơn xoay người xuống ngựa quỳ gối trước mặt Tần Tiêu:

- Đại nhân, mạt tướng đã đem chuyện Thiên Thánh Sơn xử lý thỏa đáng. Cũng nhận được nhờ vả của Thứ Sử mời đại nhân giá lâm Ngạc Châu.

Tần Tiêu thầm nghĩ: Hán Dương xem ra không có thu hoạch gì mình cũng nên đi Ngạc Châu nhìn xem!

- Quan tướng quân xin đứng lên. Bổn quan đang muốn tiến về trước Ngạc Châu, bái phỏng Ngô đại nhân, còn làm phiền Ngô tướng quân dẫn đầu.

Quan Thiết Sơn đứng dậy, vung tay một cái và mấy quân tốt dắt qua ba con ngựa đến:

- Thỉnh đại nhân lên ngựa, chúng ta lập tức lên đường, cũng thuận tiện cho Ngô đại nhân mở tiệc mừng đại nhân.

Lý Tự Nghiệp cười rộ lên, đi đến trước một con ngựa.

- Oa nhi đáng thương, hôm nay ta làm ngươi mệt chết rồi.

Dứt lời trở mình lên ngựa. Ngay cả con ngựa đen này cứng rắn cũng phải run rẩy một hồi.

Một chuyến hơn hai mươi người ngựa chạy thật nhanh, nếu không phải trên đường Lý Tự Nghiệp đổi ba bốn lần ngựa thì cũng khó có thể ở đi tới phủ Thứ Sử Ngạc Châu trước khi trời tối rồi.

Quan Thiết Sơn dẫn bọn người Tần Tiêu tiến vào phủ Thứ Sử, Ngô Hưng Quốc cuống quít đi ra ngoài nghênh đón, dẫn một đám thuộc hạ quỳ rối. Tần Tiêu đi lên nâng bọn họ dậy, đồng loạt đi vào phủ dùng yến tiệc.

Quan viên lớn nhỏ của Ngạc Châu hôm nay đều tới đông đủ, Biệt Giá, Trường Sử, Tư Mã cùng Ngô Hưng Quốc Quan Thiết Sơn cùng ba người Tần Tiêu nhập tọa, mặt khác những người ngồi ở bên hông.

Một nha hoàn áo xanh đem một bàn thức ăn bốc khói mang ra, những hủ rượu thơm ngon đã mở nắp, cả yến thính có mùi hương ngọt ngào bốc lên liên tục, làm cho người ta thèm ăn.

Ngô Hưng Quốc tự mình châm rượu cho Tần Tiêu, đứng lên nói:

- Chư vị đồng liêu, chúng ta cùng nhau chúc Tần đại nhân một ly, cũng mời đại nhân là khách từ phương xa tới tẩy trần!

Chúng quan viên không ngớt lời phụ hợp, ngay ngắn đứng lên nâng chén.

Tần Tiêu đứng dậy giơ chén rượu lên, nói:

- Tần mỗ tuổi nhỏ không biết cấp bậc lễ nghĩa, nếu có gì không chu toàn thì xin các vị đại nhân bỏ qua cho. Tần mỗ lúc này cám ơn Ngô đại nhân cùng chư vị đại nhân, mời!

Mọi người nhao nhao cười nói:

- Đâu có đâu có, đại nhân nói quá lời!

Nâng chén uống một hơi cạn sạch.

Thời điểm này hào khí hơi nặng nề và áp lực lập tức trở nên sinh động.

Một nha hoàn bưng khay qua bàn bên cạnh, Lý Tự Nghiệp bay lên một trảo bắt được một bầu rượu làm nha hoàn sợ hãi không ít.

Lý Tự Nghiệp cười quái dị co đầu vài cái, giật nhẹ cái hũ che bình rượu, trong miệng nói:

- Chén rượu này cũng quá nhỏ, ta không có thói quen. Các người đừng có quản ta, ta tự mình xử lý là được.

Mọi người cười khẽ một hồi, Phạm Sĩ Đức chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn qua hắn, thấp giọng mắng:

- Không ra thể thống gì, thực mất mặt!

Một ngày chạy tới bận rộn, Tần Tiêu cũng có chút đói rồi nên ăn con cá lư mà Ngô Hưng Quốc gắp cho, sau đó ăn cánh gà Giang Nam này, cảm giác mỹ vị và rượu trong chén cũng không ngừng chảy vào trong cổ.

Quan lại trong Giang Châu nhao nhao mời rượu cho Tần Tiêu, Tần Tiêu cũng không từ chối, cũng xem như cho mọi người chút mặt mũi.

Tiệc rượu hơn phân nửa, hào khí dần dần bắt đầu nhiệt liệt hơn.

Ngô Hưng Quốc vỗ vỗ tay, mấy ca vũ mặc y phục rực rỡ đi ra giữa đại sảnh, ngay ngắn quỳ trước mặt Tần Tiêu:

- Bái kiến Khâm Sai đại nhân!

Các ca vũ mềm giọng oanh oanh yến yến rót vào tai của mọi người.

Ngô Hưng Quốc cười nói:

- Tần đại nhân danh sĩ phong lưu, thiếu niên anh hùng, trong bữa tiệc không thiếu ca kỹ múa hát a? Những điều này đều là các ca kỹ có danh khí ở Giang Nam này, hôm nay hạ quan cố ý mời các nàng tới đây, xem như hiến nghệ cho đại nhân xem.

Tần Tiêu nhìn qua những mỹ nữ câu hồn đoạt phách này, mỗi người bọn họ xinh đẹp mỗi vẻ khác nhau, đều là mỹ nữ nhất đẳng. Thầm suy nghĩ: hiện tại hứng thú chính là những thứ này, cũng giống như thế kỷ hai mươi mốt đi ăn cơm cũng có tiếp viên hát cho nghe, thật là có chút nhàm chán! Vì vậy nói ra: nguồn TruyenFull.vn

- Tần mỗ xuất thân bần hàn, cũng không quá thói quen loại làn điệu này, Ngô đại nhân, có thể miễn thì miễn đi.

Ngô Hưng Quốc cười nói:

- Đại nhân, người không phong lưu uổng thiếu niên. Chỉ là ca múa cũng thuộc bình thường, đại nhân cũng làm những mỹ nữ mộ danh mà tới này mất hứng mà về ah!

Tần Tiêu cười cười nâng chém rượu lên uống một ngụm, không hề nói nữa, coi như ngầm đồng ý, trong nội tâm thầm suy nghĩ: như vậy tùy các ngươi giày vò đi, ta cũng không muốn nói cái gì, muốn làm gì thì làm. Lại nói mãnh long bất áp quá địa đầu xà, ta trước theo các ngươi vậy...

Lý Tự Nghiệp gặm một cái móng heo, nhịn không được quay đầu nói vào tai của Phạm Sĩ Đức, hạ giọng quỷ bí nói ra:

- Đại nhân chúng ta hay thẹn thùng. Khẳng định là tiểu hỏa nhi còn chưa khai cúc hoa đấy!

Sáng sớm hôm sau Tần Tiêu mông lung tỉnh lại, trợn mắt dò xét nhìn qua mọi nơi, hắn thầm suy đoán ngắn ngủi ngày hôm qua hình như có chú say rượu, hắn bị Ngô Hưng Quốc lưu lại ở trong phủ Thứ Sử.

Tần Tiêu ngồi dậy, cảm giác đầu hơi đau đớn, trong miệng có mùi rượu chua, hình như bên tai còn quanh quẳng tiếng ca của các ca kỹ kia.

Trời dần dần sáng rõ, mơ hồ có thể nghe được ngoài phòng có người lui tới, đại khái là gia đinh nô bộc của phủ Thứ Sử.

Đúng lúc này cửa bị gõ nhẹ, nói:

- Đại nhân, ngài tỉnh chưa?

Là Ngô Hưng Quốc.

Tần Tiêu khoát y phục lên người, nói:

- Mời Ngô đại nhân vào, Tần mỗ đã rời giường.

Chương 75: Một cái chớp mắt kinh diễm

Ngô Hưng Quốc đẩy cửa vào, đi theo đằng sau là một nha hoàn, trong tay bưng một chậu đồng, bên trong chậu còn có nước ấm đang bốc khói, phía trên thành bồn còn có một cái khăn lau mặt

Tần Tiêu nói:

- Đại nhân bị chê cười, Tần mỗ trẻ người non dạ say rượu mất hình dáng, hổ thẹn, hổ thẹn!

Ngô Hưng Quốc cười ha hả, nói:

- Đại nhân không cần khách khí như thế. Chuyện hạ quan phải làm là tiếp đãi đại nhân chu đáo. Nếu như đại nhân không thể tận hứng thì hạ quan ngược lại cảm thấy không ổn. Đến đây, đại nhân, thỉnh rửa mặt thay quần áo.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Ngô đại nhân quá mức khách khí. Đại nhân chính là trưởng một châu, công vụ bề bộn, sao có thể hạ mình vì ăn uống của Tần mỗ mà quan tâm nhiều thế. Hôm nay Tần mỗ muốn đi dịch trạm an trí, không dám làm phiền đại nhân.

Dứt lời tiếp nhận cái chậu đồng của nha hoàn đặt lên bàn, nói:

- Xin đại nhân yên tâm, không cần vì Tần Tiêu mà thu xếp như vậy.

Ngô Hưng Quốc hơi sững sờ, trên mặt xuất hiện vui vẻ cao thâm mạt trắc, ôm quyền thối lui ra sau, nói:

- Đại nhân tự tiện, hạ quan cáo lui.

Tần Tiêu nhìn qua bóng lưng của Ngô Hưng Quốc nháy mắt mấy cái, sau đó nở nụ cười đăm chiêu, lấy tay cầm lấy khăn rửa mặt của mình..

Nước ấm rất vừa.

Tần Tiêu đem cái khăn lụa đắp lên mặt, bộ mặt cảm thấy ấm áp và ướt sũng một hồi, thân thể buông lỏng rất nhiều. Ngẫm lại tối hôm qua còn tưởng rằng có cảm giác như chóng mặt. Ăn uống thả cửa, mỹ nữ trình diễn tài nghệ, nếu không phải cuối cùng chính mình đẩy hai nữ tử dính vào người của mình ra khỏi cửa thì thật sự có khả năng bị giày vò chết đi sống lại suốt một đêm.

Sau một lát Tần Tiêu gỡ cái khăn xuống, lại mơ hồ cảm giác được cửa ra vào có người.

Quay đầu nhìn qua cưa ra vào thì ánh mắt Tần Tiêu như bị nam châm thu hút.

Cửa ra vào có một nữ tử đang đứng, trong tay cầm một hộp cơm đứng nguyên ở bên ngoài. Thấy Tần Tiêu quay mặt lại thì nữ tử chân thành khuất thân cho Tần Tiêu, môi son hé mở, sụp mi thuận mắt:

- Tiểu nữ tử mang bữa ăn tới cho đại nhân.

Âm thanh như nhũ yến nỉ non.

Tần Tiêu có chút si ngốc.

Phản ứng đầu tiên của Tần Tiêu sau khi tới Đại Đường đó là nhìn thấy nữ tử xinh đẹp nhất! Tối hôm qua những ca kỹ so sánh với nàng quả thật chênh lệch như thiên nga và vịt trời!

Cô gái này nhã trang nhạt trát mặt tường bàng, giống như trăng tròn tháng tám, không có chút tỳ vết nào. Lông màu như lông chim trĩ và môi hồng đỏ thấm, hai má lúng đồng tiền đọng trên miệng, đôi mắt hạnh như làn thu thủy, khóe mắt kiều mỵ, ánh mắt mê ly bướng bỉnh, ánh mắt quyến rũ như xa như gần, dã khí che dấu ở chân mày.

Kinh diễm!

Hai thứ ôn nhu cùng dã tính mâu thuẫn cùng tồn tại trên mặt của nàng, diễn dịch càng hoàn mỹ hơn!

Suy nghĩ đầu tiên của Tần Tiêu về nữ tử này tuyệt đối không phải là nha hoàn!

Làm gì có nha hoàn nào có vòng eo thon nhỏ và xinh xắn như vậy, thị nữ tuyệt đối không phải thế này!

Cuối xuân tiết thời tiết hơi lạnh, nàng lại đang mặc một cái áo mỏng màu tím ống tay mềm, ở phía ngoài còn có sa mỏng bằng lụa viền vàng. Một tấm tơ lụa màu tím nhạt quàng từ cổ xuống cánh tay của nàng, bỗng nhiên tăng thêm vài phần kiều mỵ cho nàng. Tay ngọc trắng nõn như son, trên đôi tay còn mang chỉ hoàn mau xanh của ngọc bích, trang phục càng phụ trợ cho nét quyến rũ của nàng, bên hông có một đầu dây lụa, bên trong mặc một bộ áo ngực màu tím, nửa bộ ngực sữa trắng ngần như tuyết, một nốt ruồi son lộ ra trên ngực trái giống như đóa hoa mai màu đỏ.

Tần Tiêu cảm giác mặt của mình nóng lên, hắn cố tình cười thật tự nhiên:

- Lấy vào đi, ta tự tiện là được, không cần người hầu hạ.

Nữ tử đứng dậy, ngẩng đầu dò xét Tần Tiêu vài lần, tự nhiên cười nói:

- Ngô đại nhân cố ý dặn dò muốn tiểu nữ tử hầu hạ đại nhân dùng bữa, tiểu nữ tử sao dám lãnh đạm?

Đúng lúc này nàng khẽ dời thân chầm chậm, chậm rãi tiến gần người của Tần Tiêu, cầm hộp cơm trong tay đặt lên bàn, dùng hai tay mở ra đón lấy khăn rửa mặt của Tần Tiêu

Tần Tiêu hơi có chút trì độn đem khăn rửa mặt giao vào trong tay của nàng, đột nhiên cảm giác mình ở trước mặt nàng giống như mất đi chủ kiến, trong lòng có chút mất mặt

Nữ tử đem khăn rửa mặt đặt vào chậu đồng, sau đó đem chậu đồng đặt lên kệ ở bàn bên cạnh, nàng lúc này dùng cánh tay ngọc múc cơm ra.

Tần Tiêu lại nhất thời không phân biệt được đây là mùi thơm của cháo hay là người trên người của nàng, hương thơm con gái kinh tâm động phách. Giờ phút này toàn thân của hắn như tựa vào ôn hương nhuyễn ngọc, tâm thần dần dần say mê.

Rượu say người, người say hồn. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tần Tiêu vừa mới tỉnh rượu thì có chút mê say.

Nữ tử dùng thìa múc một chén cháo đặt ở trước mặt Tần Tiêu, nàng nhỏ nhẹ nói:

- Mời đại nhân dùng bữa.

Nói xong lại không có ý tránh đi, nàng nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, trong ánh mắt như có khói sương lưu chuyển.

Tần Tiêu có chút mất tự nhiên dùng thìa khấy cháo vài cái, bởi vì nàng đang nhìn chằm chằm vào hắn, hắn xấu hổ ngẩng đầu lên nói:

- Ngươi trước tạm đi làm việc đi. Có người nhìn ta thì ta ăn không yên lòng.

Nữ tử nghe vậy có chút sững sờ sững sờ, đột nhiên dùng tay che miệng cười khanh khách, trong ánh mắt vui vẻ càng đậm:

- Vậy mời đại nhân tự tiện, tiểu nữ tử cáo lui.

Dứt lời eo thon hơi uốn éo đi ra ngoài cửa, tơ lụa dài vô tình hay hữu ý kéo lê trên vai của Tần Tiêu, trên tơ lụa vẫn còn lưu mùi hương của nàng.

Tần Tiêu nội tâm thầm run sợ và đắng chát, lập tức nghĩ đến: cô gái này sao không giống cô gái bình thường? Tuy mặt ngoài khiêm cung nhưng không có chút sợ hãi, trái ngược với bộ dáng mình quen thuộc. Giống như vị Khâm Sai đại nhân như ta phải nghe nàng chỉ đạo, trong mắt của nàng ta không có chút đáng nhắc tới.

Lúc này ngoài cửa có tiếng bước chân vang lên, xa xa nghe được âm thanh của Lý Tự Nghiệp nói:

- Ai da, hôm nay thật sự là ngày tốt lành, ta cũng nên học người khác đi dạo a.

Sau đó nghe Phạm Sĩ Đức cười lên, nói:

- Đi dạo sao? Ngươi mà đi dạo chỉ đạp chết cổ cây mà thôi, ngay cả cục đá nhỏ cũng bị ngươi đạp nát đấy.

- Lão toan hủ! Lão tử hôm nay cũng không đắc tội ngươi!

Âm thanh của hai người tới gần thì nhìn thấy qua cửa ra vào của Tần Tiêu, nghe Phạm Sĩ Đức nói:

- Đại nhân chắc chưa tỉnh đâu... A, Ngô tiểu thư, chào buổi sáng!

Tần Tiêu ngầm trộm nghe được cô gái ngoài cửa trả lời:

- Phạm tiên sinh khỏe, Lý tướng quân khỏe!

Tần Tiêu ngạc nhiên, trong nội tâm cả kinh nói:

- Quả nhiên... Ngô Hưng Quốc tên kia, trách không được sáng sớm thần sắc không đúng, thì ra là bảo con gái sang hầu hạ bữa sáng cho ta, chuyện này quá không hợp thói thường! Thật sự là...

Phạm Sĩ Đức cùng Lý Tự Nghiệp đã tới cửa ra vào của Tần Tiêu, Phạm Sĩ Đức kéo Lý Tự Nghiệp đi vào trong, trong miệng oán hận nói:

- Nhìn cái gì vậy, người ta đã đi xa! Lợn đen muốn ăn thịt thiên nga sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau