PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 706 - Chương 710

Chương 706: Ở trước mặt ta đùa giỡn hoa thương? (1)

Tống Khánh Lễ từng ở Hà Bắc nhiều năm, nhiều lần đảm nhiệm thứ sử địa phương, rất giỏi về việc xử lý ruộng đồng, tu sửa thủy lợi. Lần này xem như Lý Long Cơ dùng người đúng chỗ.

Chẳng qua những lời giải thích của Tống Khánh Lễ thật sự làm trong lòng Tần Tiêu cảm thấy lạnh cả người.

Tống Khánh Lễ nói:

- Trong vòng năm năm, vùng Hà Bắc, Hà Đông liên tiếp bùng nổ nạn châu chấu tới hai lần, mà Hoàng Hà lại nạn lụt hai lần. Vùng Hà Bắc xuất hiện hơn ba mươi vạn nạn dân sống lang thang. Triều đình vì cứu tế vỗ yên nạn dân đã tiêu phí số tiền tài lên tới mấy trăm vạn quán, nhưng vẫn không cách nào hoàn toàn giải quyết vấn đề. Hơn ba mươi vạn người, chẳng những không thể đầu nhập sản xuất còn cần chữa bệnh, xây nhà, ăn cơm, quần áo, sinh con dưỡng cái, hao tổn cực lớn.

Nguyên bản trong lòng Tần Tiêu tràn đầy hưng phấn, lúc này đã hoàn toàn mất sạch, cau chặt mày nói:

- Tống đại nhân, ý của ngươi là việc cung cấp quân nhu cho U Châu sẽ xuất hiện vấn đề?

Sắc mặt Tống Khánh Lễ lo lắng nói:

- Đích xác sẽ xuất hiện phiền toái lớn. Đầu tiên vùng Hà Bắc là vùng bị tai họa, lương sản giảm mạnh. Cần từ những châu huyện khác chuyển vận lương thực hao tổn nhân lực vật lực thật lớn, điều này còn chưa phải là điểm tựa, yếu hại nằm ở chỗ qua Hoàng Hà, đổi vận lương thực lên hướng bắc toàn bộ bằng xe ngựa nhân lực, đường gập ghềnh khó đi. Xuân hạ lại nhiều bão cát, thu đông lại gặp cực lạnh. Nếu đi đường biển lại gặp thật nhiều cơn bão đá ngầm, thủy triều mãnh liệt. Cho nên thật khó cam đoan lương thảo được đưa tới đúng giờ mà không xảy ra sai lầm.

Tần Tiêu buồn bực hít vài hơi, quay đầu nhìn Cao Lực Sĩ hỏi:

- Lực Sĩ, ngươi cảm thấy thế nào? Ngươi là Hà Bắc tiễn lương sứ, chuyên phụ trách chọn mua lương hướng.

Cao Lực Sĩ đáp:

- Hồi bẩm đại nguyên soái, Tống đại nhân ở Hà Bắc nhiều năm biết rõ tình huống nơi đây còn hơn Lực Sĩ rất nhiều. Lực Sĩ chỉ mới ở lại đây chưa đầy nửa năm, nhưng biết rõ chỗ khó khăn của việc cung cấp quân nhu U Châu quân.

Tần Tiêu buồn bực nói:

- Vậy chiếu theo ý của các ngươi, U Châu quân không còn được ăn cơm sao? Không ăn cơm làm sao đánh giặc? U Châu không có, cả Hà Bắc đều phải xong đời. Các ngươi không rõ ràng điều này sao?

- Đại soái! Đại soái an tâm khoan hãy nóng nảy!

Tống Khánh Lễ vội vàng nói:

- Chúng tôi làm sao không biết chuyện quân quốc đại sự không thể chậm trễ? Nhưng khó khăn cũng đang xảy ra trước mắt, rõ ràng mười phần. Vốn vùng U Châu đều có ruộng tốt quân truant. Thế nhưng gặp phải một hồi nạn châu chấu hoành hành, hơn nữa lần trước Tiết Nột binh bại, làm đồng ruộng hoang vu. Cả quân trấn U Châu lớn như vậy nhu cầu vận chuyển quân lương tăng lớn chưa từng có, cho nên mới xuất hiện một ít vấn đề như thế. Chúng tôi nói chuyện này với đại soái cũng không phải đang nghĩ biện pháp đùn đẩy trách nhiệm mà chỉ muốn để đại soái càng thêm hiểu rõ thế cục trước mắt, trong lòng sẽ có tính toán. Như vậy dễ dàng dẫn dắt chúng tôi đồng tâm hiệp lực giải quyết mấy vấn đề này.

- Phải, Tống đại nhân nói đúng.

Tần Tiêu gật đầu tỏ vẻ đồng ý, trong lòng thầm suy nghĩ:

- Nạn châu chấu, nạn lụt Hoàng Hà, cộng thêm Tiết Nột binh bại, cả Hà Bắc phải nói đại thương nguyên khí. Không chỉ là lực lượng quân sự gặp phải đả kích trầm trọng, sản xuất cùng hậu cần cũng biến thành hỗn loạn. Hơn nữa mấy năm trước vương triều Đại Đường gặp nạn Vi Hậu, từ triều đình đến địa phương nội bộ luôn lục đục, chính trị bắt đầu rung chuyển. Hiện giờ rơi xuống trên tay Lý Long Cơ, không thể nghi ngờ là một tàn cục vỡ nát. Cũng khó trách hắn phải hạ nhẫn tâm cần giải quyết mấy vấn đề tại Hà Bắc này.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cười khổ: Đám người Vi Hậu tạo xuống ác nghiệt, muốn để Lý Long Cơ bổ cứu xoay chuyển tình thế bất lợi. Hiện tại vị chưởng quầy vung tay kia lại đem nó giao cho ta cùng đám người Tống Khánh Lễ...cứu tế, an dân, khôi phục sản xuất, chỉnh đốn binh mã, chống giặc ngoại xâm, thu phục mất đất, còn phải dọn sạch Hà Bắc...Trời ạ, dễ dàng như vậy sao? Trước mắt chỉ là vấn đề dùng cơm còn không dễ giải quyết!

Hiện tại Tần Tiêu rốt cục cảm giác, không lo gia không biết củi gạo mỡ muối đắt giá. Trước mắt U Châu đại đô đốc phủ có mười vạn đại quân cần ăn cơm, bản thân hắn còn chưa kịp nhậm chức đã bị xối một chậu nước lạnh vào đầu – lương thảo xảy ra vấn đề!

Hai tay Tần Tiêu chống lên trên bàn, nhìn chằm chằm vào bản đồ bên trên, suy nghĩ nhập thần, trong miệng thì thào nói:

- Thời Trung Tông từng làm công tác thống kê. Ta nhớ vào lúc ấy cả nước có tám trăm vạn hộ, ước chừng năm ngàn vạn người. Ngoài ra cộng thêm dân cư ẩn nấp, ta phỏng chừng phải có hơn sáu ngàn vạn, thậm chí là bảy ngàn vạn. Mà quân đội có chừng tám mươi vạn, năm sáu ngàn vạn người nuôi tám mươi vạn người vấn đề vốn không lớn. Các ngươi có biết Tần triều thời cường thịnh chinh chiến sáu nước thời ấy tình huống thế nào không? Lúc ấy thời gian khoa trương nhất là hai trai tráng quốc nội Tần quốc phải nuôi một binh lính chinh chiến bên ngoài. Hơn nữa trình độ sản xuất ở thời ấy rất thấp. Cho đến ngày nay, ta thật không tin với vương triều Đại Đường cường thịnh giàu có lại có thể làm U Châu đại quân trấn thủ phải chịu đói!

- Nói thì đúng vậy, đừng nói U Châu quân chỉ có mười vạn người, cho dù là trăm vạn người Đại Đường cũng nuôi được nổi.

Tống Khánh Lễ nói:

- Nhưng vấn đề trước mắt lại hết sức rõ ràng. Đó chính là việc vận chuyển lương thực quá khó khăn, nước xa không cứu kịp lửa gần. Năm trước Tiết Nột xuất binh hơn bảy vạn người mang quân nhu lương thủ gần một năm cơ hồ đánh rơi toàn bộ, hoàn toàn bị người Khiết Đan lấy đi. Khoản nợ này đại nguyên soái không thể không tính kỹ một chút thôi! Hơn nữa vùng Doanh Châu bốn là nơi sản xuất lương thực cùng chăn nuôi trọng yếu tại Hà Bắc, hiện giờ đã bị chiếm đóng vài năm, đối với Hà Bắc mà nói cũng là tổn thất thật lớn. Cho tới bây giờ toàn bộ quân dân Hà Bắc cơ hồ phải nhờ vào nơi khác tiếp tế hơn phân nửa lương thực mới có thể qua ngày.

Tần Tiêu hiểu rõ những tình huống này, trong lòng nhất thời rét lạnh. Chính mình lúc trước làm sao cam đoan với Lý Long Cơ? “Ngày nào Tần Tiêu còn ở U Châu, cam đoan không cho người Bắc Địch xâm nhập Trung Nguyên”. Nhưng hôm nay những binh sĩ tham gia quân ngũ ngay cả cơm cũng không có mà ăn, còn dám cam đoan cái gì? Đừng nói là giải quyết vấn đề sĩ khí, cứ theo đà này không cần bị địch công kích cũng đã tự tan vỡ.

Ánh mắt Tần Tiêu sắc bén nhìn Cao Lực Sĩ, nhướng mày nói:

- Lực Sĩ, ngươi là tiễn lương sứ Hà Bắc, hoàng đế khẳng định cho ngươi quyền lực điều động dân phu kiếm lương thảo nơi đây. Ta mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì, dưới điều kiện không xâm phạm lợi ích dân chúng làm tiên quyết, bên U Châu quân không thể có người ăn đói mặc rách, bị chặt đứt lương thảo dù chỉ một ngày. Nếu không sự tình quan hệ tới quân quốc đại sự, cả ta và ngươi đều không gánh vác nổi!

Chương 707: Ở trước mặt ta đùa giỡn hoa thương? (2)

Toàn thân Cao Lực Sĩ khẽ run rẩy, vội vàng nói:

- Đại nguyên soái đừng kích động, tuy rằng khó khăn thật không nhỏ, nhưng không phải là không có biện pháp giải quyết. Lực Sĩ đã điều động năm vạn dân phu chuyên trách thu mua lương thực tại Hà Nam, Hà Đông thậm chí là vùng Hoài Nam. Nhóm lương thảo đầu tiên đã có, là lương thực thu hoạch sau vụ thu năm trước. Thải lương sứ các lộ cũng không dám chậm trễ đều đang tích cực vận chuyển tới đây. Hơn nữa đã có hoàng mạng ban xuống, không ai dám lãnh đạm. Tuy rằng muốn vận chuyển thập phần gian nan...nhưng Lực Sĩ cam đoan cho dù mỗi người phải khiêng một túi lương thực đi bộ hơn ngàn dặm cũng phải đem tới U Châu!

- Vậy không phải được rồi, nói nhiều vô nghĩa vậy làm gì!

Trong lòng Tần Tiêu có chút tức giận. Những kẻ làm quan, đều thích kể khổ với thượng cấp, than thở mình thật khó khăn. Đến lúc đó khi hoàn thành xong nhiệm vụ tự nhiên “càng vất vả công lao càng lớn”, “thuộc hạ nỗ lực”, nếu như không thể hoàn thành, cũng có thể tha thứ được. Bọn hắn chỉ vì muốn sắp xếp đường rút quân cho mình mà thôi. Nhưng tình huống thực tế chính là như vậy sẽ làm việc cung cấp cho quân đội không được đảm bảo.

Trong lòng Tần Tiêu vô cùng rõ ràng, đâu dễ dàng cho bọn hắn lấy cớ, mặt lạnh như sương nói ra lời như đinh chém sắt:

- Tống đại nhân, Cao đại nhân! Biên cương Đại Đường gặp nạn, lấy Hà Bắc làm trọng; vùng Hà Bắc lấy U Châu làm trọng. U Châu chính là lối vào cùng cổ họng của Đại Đường. Cổ họng bị mất, cả Hà Bắc đều phải xong đời, đến lúc đó không chỉ là mấy chục vạn nạn dân, vài lần nạn châu chấu đơn giản như vậy. Chính là trăm vạn người bị tàn sát! Ta hi vọng các ngươi có thể nhận thức được nặng nhẹ, không tiếc trả giá, cam đoan cung cấp hậu cần quân nhu cho U Châu quân.

Hai người đều động dung, không khỏi có chút hoảng sợ vội vàng chắp tay nói:

- Lời của đại nguyên soái rất đúng!

Tần Tiêu cau chặt mày, gõ lên bản đồ, chỉ vào U Châu nói:

- Các ngươi nhìn xem, vùng U Châu đặc thù thế nào, trọng yếu ra sao! Năm đó thời Thánh Hậu thì Khiết Đan phiến loạn công hãm U Châu, thẳng tới khi Ngụy, Ký tạo thành phá hư cực lớn. Cho đến ngày nay, chúng ta cũng không thể tiếp tục làm người gánh tội. Không những hoàng đế sẽ không tha cho chúng ta, muốn chém đầu chúng ta, ngay cả con cháu đời sau cũng dùng ngòi bút làm vũ khí đem chúng ta thóa mạ thành tro bụi dơ bẩn!

Nói tới đây, Tần Tiêu bỗng nhiên lớn tiếng:

- Các ngươi rõ ràng không?

Hai người cùng chấn động, kinh hãi nói:

- Dạ, dạ!

Tần Tiêu thở ra một hơi dài, ngữ khí hòa hoãn nói:

- Hai vị đại nhân đừng trách móc Tần Tiêu vô lễ, Tần Tiêu chỉ vì lo lắng quốc sự, thật đã đắc tội.

Hai người cũng thư giãn sắc mặt, vội vàng nói:

- Đại nguyên soái nói quá lời, chúng tôi đều là chúc liêu dưới trướng đại nguyên soái, lẽ ra nên cùng đại nguyên soái cùng tiến lui, cùng vinh nhục.

Trên mặt Tần Tiêu hiện lên một tia cười, dùng ngón tay chỉ vào địa đồ nói:

- Hai vị đại nhân, các ngươi xem. Hiện tại chúng ta đang ở Ký Châu, tới gần Hoàng Hà, mà nơi này bị nạn lụt, còn gặp nạn châu chấu, đây là địa phương gây họa hung hãn nhất. Nhưng phía nam Hoàng Hà là Hoài Nam, có thật nhiều địa phương mấy ngày trước khi ta đi ngang qua đều thật bình yên vô sự, còn giàu có lẫn thịnh vượng. Trong nhà kho của những châu huyện này chỉ sợ có lương thực nhiều đến nỗi mốc meo. Các ngươi đại khái có thể vươn tay xa hơn một ít, ngoan độc hơn một ít, tìm quan phủ những nơi này đòi lương thực. Không muốn cấp cho, hoặc cấp không dứt khoát, đều theo pháp hành sự!

Cao Lực Sĩ không khỏi có chút hoảng sợ:

- Đại nguyên soái, làm như vậy thỏa đáng sao? Lực Sĩ chỉ dám phái ra dân phu mượn dùng thương nhân thu mua lương thực ở những chỗ này, phải dùng Khai Nguyên thông bảo mà thu cấu. Đưa tay đòi lương thực từ những châu huyện kia, chỉ sợ là không ổn đi? Theo như luật lệ mà nói, thuế má châu huyện địa phương đều phải tổng kết nộp lên Hộ bộ, trải qua Hộ bộ xét duyệt nhập án sau đó mới thống nhất điều phối trong cả nước, cuối cùng mới phân phát xuống dưới.

Tần Tiêu nhíu nhíu khóe môi, cười lạnh nói:

- Đúng là không hợp quy củ. Nhưng gặp thời kỳ phi thường, luôn phải dùng biện pháp phi thường. Thuế má những chỗ này chuyển giao lên Hộ bộ, sau đó Hộ bộ mới phân phối người phát xuống, thời gian lãng phí phải tính tới bao nhiêu tháng? Ngươi cũng biết trong quân một ngày cạn lương thực sẽ gây ra hậu quả gì hay không? Không ai có thể cam đoan quân đội không có cơm ăn sẽ biến thành bộ dáng như thế nào! Quy củ là chết, người là sống. Các ngươi cứ đi đòi, chuyện lớn thế nào cũng có ta gánh vác. Bên phía hoàng đế ta phụ trách thượng tấu lên, nhưng mà...

Tần Tiêu trầm mặt, nghiêm túc nói:

- Ta chỉ nói ngươi chọn mua quân lương, quân hướng, không nói phải lạm thu lạm nộp. Chuyện lương hướng giúp nạn dân thiên tai gì đó, ta mặc kệ, ta chỉ cần quân nhu cho U Châu quân. Hơn nữa nếu có người ỷ vào danh nghĩa này tham ô cho dù chỉ một đồng tiền, bổn soái nhất định tự tay vung đao chặt hắn!

Trong mắt Tần Tiêu chợt lóe hàn quang, làm Cao Lực Sĩ hoảng sợ tới mức lạnh cả người, vội vàng cười khan nói:

- Lời của đại nguyên soái rất đúng! Lực Sĩ nhất định tự mình đi làm chuyện này, nghiêm khắc quản thúc thủ hạ. Nếu có người dám can đảm tham ô, Lực Sĩ cũng không tha cho hắn, tốt xấu không cho hắn được yên thân!

Tống Khánh Lễ nghe xong lời này, không khỏi thở ra một hơi nhẹ nhõm, sắc mặt dễ nhìn hơn rất nhiều, vội vàng nói:

- Đại nguyên soái quả nhiên không phải người tầm thường, hiểu được cách biến báo khi làm việc, vừa đến liền giải quyết vấn đề lớn quấy nhiễu chúng tôi bao ngày! Nhưng bên phía Hộ bộ, đại nguyên soái có cần đi trưng cầu ý kiến một chút tốt hơn không? Hiện tại Hộ bộ thượng thư là Diêu Sùng kiêm nhiệm. Diêu lão nếu hiểu được nguyên do bên trong, quả quyết sẽ ủng hộ, cũng sẽ không tỏ vẻ dị nghị đối với hành động này của đại nguyên soái.

Tần Tiêu suy nghĩ một trận, sau đó nói:

- Hiện tại quan trọng nhất là thời gian. Nếu phải đợi tin tức Hộ bộ mới đi làm thì sẽ không kịp lúc. Như vậy đi, Lực Sĩ, hiện tại ngươi lập tức bắt tay vào làm chuyện này. Ngươi đã điều động được một nhóm lương hướng, ta sẽ tự mình mang tới U Châu. Còn lại tiếp tục cung cấp, ngươi phải lập tức đưa tới, không được kéo dài thêm dù chỉ nửa ngày! Những chuyện bên phía triều đình cùng hoàng đế, ta tự có biện pháp.

- Dạ!

Chuyện quan hệ trọng đại, Cao Lực Sĩ cũng không dám dây dưa:

- Có đại nguyên soái chủ trì Lực Sĩ làm việc sẽ lớn mật hơn rất nhiều! Đại nguyên soái yên tâm, cung cấp kế tiếp cho U Châu quân Lực Sĩ nhất định sẽ đưa đến đúng giờ!

Tần Tiêu nhìn Tống Khánh Lễ nói:

- Tống đại nhân, đổi vận lương hướng kỳ thật chỉ là hạ sách mà thôi! Mấu chốt nhất là phải nhanh chóng xử lý việc an dân tại Hà Bắc. Những chuyện dân sinh chính sự ta sẽ không hỏi tới, cũng không quyền hỏi đến. Nhưng hi vọng Hà Bắc có thể sớm khôi phục sản xuất, dàn xếp dân lưu lạc, nếu như có thể độc lập mới là cách giải quyết tốt nhất từ nguồn gốc!

Chương 708: Oan là của ngươi, chỗ tốt là của ta (1)

Tống Khánh Lễ liên tục chắp tay nói:

- Đại nguyên soái yên tâm, sự tình quan hệ tới quân quốc đại sự, trăm vạn dân sinh, Khánh Lễ làm sao không hết lòng lo lắng, tận trung báo quốc?

Tần Tiêu híp mắt nhìn bọn họ, khẽ gật đầu trầm giọng nói:

- Tốt lắm!

Trong lòng hắn lại nhủ thầm: Tốt nhất đừng dưỡng thành thói quen xấu đùa giỡn hoa thương trước mặt của ta!

Tam quân chưa động, lương thảo đi trước. Hiện tại chuyện Tần Tiêu quan tâm nhất chính là vấn đề ăn cơm.

Sau khi hăm dọa Tống Khánh Lễ cùng Cao Lực Sĩ một trận, Tần Tiêu biết được hai người kia sẽ không còn dám lãnh đạm, tốt xấu cũng làm bọn họ bỏ qua tâm lý may mắn. Mặc dù như thế trong lòng Tần Tiêu vẫn không tránh khỏi có chút lo lắng. Bởi vì vấn đề lương thảo vẫn luôn là chỗ uy hiếp mấu chốt, chỉ cần có chút sai lầm sẽ mang tới ảnh hưởng cực lớn.

Tống Khánh Lễ cùng Cao Lực Sĩ chỉ mới ở chung với Tần Tiêu vài ngày trong lòng đều đã có một ít ý tưởng. Tống Khánh Lễ nói thầm với Cao Lực Sĩ:

- Vị Tần đại soái này không ngờ còn trẻ tuổi như thế nhưng tâm tư thủ đoạn lại đanh đá chua ngoa như vậy. Chẳng thể trách hoàng đế muốn đích thân đến Giang Nam mời hắn rời núi. Cao đại nhân, sau này hai chúng ta nếu còn dám lãnh đạm, chỉ sợ phải ăn quả đắng mà thôi.

Vẻ mặt Cao Lực Sĩ đau khổ lắc đầu nói:

- Tống đại nhân, ngươi không hiểu rõ Tần đại soái. Ta đã sớm nhận thức hắn mấy năm trước, biết rõ thái độ làm người lẫn thủ đoạn của hắn. Ngươi ngẫm lại, năm đó hắn nhập sĩ gần ba năm, lại tham dự rất nhiều đại sự! Như là định nghịch đảng Giang Nam, vặn ngã nhị Trương, khôi phục Lý Đường; tại Sóc Phương đại bại Đột Quyết, xua binh hồi triều tĩnh nan, diệt trừ Vi Thứ Nhân cùng Võ Tam Tư nhất đảng, đem thái thượng hoàng đẩy lên hoàng đình. Về sau còn tự mình mưu đồ buộc tội Thái Bình công chúa...Trời ạ, vô luận là ai tùy tiện tham dự một chuyện như vậy đều là kinh thiên động địa, nhưng hắn lại không bỏ sót chuyện nào! Người từng trải qua nhiều tẩy lễ như vậy, còn không cay độc sao? Hơn nữa đại nhân nghe cho kỹ, Lực Sĩ chỉ âm thầm báo cho đại nhân biết vị Tần đại soái kia chính là người mà đương kim hoàng thượng tín nhiệm nhất, nể trọng nhất. Trước khi hoàng đế bệ hạ đăng cơ, từng kết nghĩa huynh đệ kim lan với hắn, tuy hai mà một!

Nói tới đây, Cao Lực Sĩ lại cảm thán:

- Hà Bắc có hắn, không khác đúc được một cột trụ trời, từ nay về sau hẳn không còn gì đáng lo! Những người như chúng ta, nếu kéo chân hắn làm không xong công việc. Sách! Chậc chậc, Tống đại nhân, bản thân ngươi suy nghĩ đi!

Trong lòng Tống Khánh Lễ không khỏi nổi trống. Kỳ thật hắn cũng từng nghe qua đại danh của Tần Tiêu đã lâu. Nhưng Tần Tiêu quy ẩn ba năm, không tránh khỏi việc ấn tượng mơ hồ. Hơn nữa hắn tự cho rằng hoàng đế xem trọng cựu thần, vì thế trong ấn tượng có chút coi khinh vị bạch diện tướng quân đi cửa sau kia. Hơn nữa hắn biết Cao Lực Sĩ là một vị hoạn quan được hoàng đế thập phần tín nhiệm trọng dụng. Lần này phái hắn đi ra chuyện đảm nhiệm việc quân nhu lương thảo, xem như có chút hương vị không biết trọng nhân tài. Nhưng hôm nay ngay cả Cao Lực Sĩ cũng ngoan ngoãn phục tùng Tần Tiêu, thậm chí còn có chút sợ hãi hắn, trong lòng Tống Khánh Lễ không khỏi có chút nổi trống: Thật đúng là hậu sinh khả úy! Một người còn chưa tới ba mươi tuổi, lại có được danh hiệu cùng uy vọng như thế, thật là đáng sợ! Lần này lão phu cũng không thể kéo chân sau của người trẻ tuổi để bị người chê cười. Chuyện an dân thiên tai Hà Bắc phải nhanh chóng thúc giục, bên triều đình hắn cũng không cần mặt mũi, phải đi yêu cầu xin phát xuống thêm tài chính mới có thể làm việc càng tốt hơn...

Tần Tiêu trút xuống một trận bóng gió, vừa trào phúng vừa đe dọa làm cho hai vị đại thần trọng yếu Tống Khánh Lễ cùng Cao Lực Sĩ căng thẳng trong lòng, cũng không còn tâm lý may mắn làm kẻ lười biếng. Quan mới nhậm chức phải lấy uy, chỉ cần một mồi lửa Tần Tiêu đã đem cây đuốc ném về hướng hai người kia, trực tiếp nhắm vào vấn đề cung cấp hậu cần cho đại quân.

Quân vụ khẩn trương, Tần Tiêu cảm giác gánh nặng trên vai càng lúc càng trầm trọng, vì vậy hắn cũng không muốn ở lâu tại Ký Châu, chuẩn bị ngựa bắc thượng.

Cao Lực Sĩ cũng giống như được tiếp năng lượng, lập tức ra tay chuẩn bị đi qua Hoàng Hà, đến Hoài Nam “giật tiền cướp lương”, tuy rằng Tần Tiêu không nặng không nhẹ dọa nạt hắn một chút, nhưng hắn ở trong tưởng tượng vẫn thật cảm kích Tần Tiêu, bởi vì hiện tại việc cung cấp quân lương cho U Châu quân đích thân là một chuyện phiền toái cực lớn. Có được Tần Tiêu đứng ra gánh vác trách nhiệm, những châu huyện giàu có thịnh vượng của Hoài Nam đều biến thành kho thóc kho tiền. Cứ như vậy không cần sầu nguồn cung cấp quân nhu, thay vì đi cọ xát không chủ định ở các nơi trong Hà Bắc, còn phải mượn danh nghĩa một ít thương nhân đi khắp nơi mua lương, biện pháp như vậy làm hao tốn không biết bao nhiêu tài chính nhưng hiệu suất làm việc lại không cao.

Hai người chuẩn bị trước khi khởi hành Cao Lực Sĩ mời Tần Tiêu đi tới xem lương khố tại thành Ký Châu. Nơi này có tám vạn thạch lương thực mà Cao Lực Sĩ vừa điều động được trước đó không lâu. Quân lương không thiếu, khi hoàng đế mang theo Cao Lực Sĩ đi tới đây đã đặc biệt hạ chỉ điều một trăm vạn quán trong quốc khố đến, ít ngày sau đó vừa lúc vận chuyển tới. Tần Tiêu nhìn thấy xe lương thực cùng xe tiền, để Cao Lực Sĩ đi theo bên cạnh mình, chậm rãi tản bộ, suy tư nói:

- Lực Sĩ, chúng ta tính toán một chút xem. Tám vạn thạch lương thực, cũng chính là tám trăm vạn cân. Người tham gia quân ngũ cho dù không có thịt nhưng cũng ăn rất mạnh, một ngày phải ăn một hai cân. Được rồi, chúng ta chỉ tính mỗi người một ngày một cân đi, mười vạn người một ngày phải mười vạn cân, xem như là một ngàn thạch. Tám vạn thạch nhiều nhất chỉ duy trì được tám mươi ngày. Một đường di chuyển dân phu vận chuyển cùng người của chúng ta cũng cần ăn, lại tính chiết khấu, nhiều lắm chỉ chống đỡ được hai tháng.

Sắc mặt Tần Tiêu trở nên có chút ác liệt:

- Thời gian cấp bách, ngươi phải tranh thủ, quân lương xem như cũng đủ rồi, một trăm vạn quán quân lương bên U Châu tạm thời sẽ không có công trình gì lớn cần đặc biệt kiến tạo, có thể sử dụng được thêm nửa năm, nhưng có tiền thì sẽ dễ làm, ngươi đi một chuyến giúp ta lấy hai ba trăm vạn quán, có vấn đề gì không?

Cao Lực Sĩ lau mồ hôi lạnh trên trán, liên tục gật đầu:

- Việc này...hai ba trăm vạn quán sao! Không phải hai ba trăm vạn tiền đồng, số lượng thật sự có chút lớn. Không biết đại soái khi nào sẽ cần?

Tần Tiêu nhìn vẻ lúng túng của hắn, không khỏi nở nụ cười:

- Đương nhiên càng nhanh càng tốt. Có thể cùng vận chuyển với lương thảo thì là tốt nhất. Ngươi đừng quên, hiện giờ đang mùa xuân hạ, còn chưa cần vận chuyển cỏ khô cho lừa ngựa. Nếu như kéo dài tới thu đông, khi đó càng thêm rối loạn. Số tiền này phải dùng chọn mua vật liệu gỗ đá, an ủi dân chúng địa phương, kiến tạo thành trì công sự, thưởng cho tướng sĩ quân binh.

Chương 709: Oan là của ngươi, chỗ tốt là của ta (2)

- Con người của ta không thích làm kẻ không có tiền, cũng không muốn bạc đãi tướng sĩ dưới trướng. Những quan chức dân chúng nội địa, có thể được hưởng an tĩnh thái bình, trải qua cuộc sống giàu có thịnh vượng, lấy ra chút tiền ủy lạo tướng sĩ biên cương cũng là chuyện đương nhiên mà thôi!

Cao Lực Sĩ có chút sợ hãi nói:

- Đại soái nói thật có lý. Chỉ là sợ...chúng ta mạnh mẽ cưỡng chế thuế má của châu huyện nha môn địa phương, có chút làm trái quy củ, đến lúc đó sẽ có ngự sử dâng sớ buộc tội ah! Lực Sĩ chỉ là nội quan, thật sự không sợ bị đánh mất chức vụ, nhưng nếu đại nguyên soái vì chuyện này mà bị liên lụy thì thật không tốt.

Tần Tiêu cau mày, ngón tay út sờ sờ râu quai nón, suy nghĩ một lúc nói:

- Nếu như vậy ngươi thu bao nhiêu tiền hay bao nhiêu lương thì đăng ký trong danh sách cho ta, xem như ta vay mượn của châu huyện Hoài Nam. Viết ra giấy vay nợ, làm cho quan chức địa phương ký tên đóng ấn. Giấy vay nợ chia thành hai phần, một phần lưu cho những châu huyện địa phương, để cho họ cầm lên Hộ bộ báo cáo kết quả công việc; một phần lấy tới cho ta, ta thẩm tra đối chiếu số lượng tài chính cùng lương thực chuyển đến xong sẽ ký tên đóng ấn vào, gởi lên cho hoàng đế. Những khoản đó ta sẽ để cho hoàng đế giúp ta trả nợ.

- A? Ah!

Cao Lực Sĩ hoảng sợ nói:

- Vậy...vậy không tốt đâu!

Tần Tiêu cười hắc hắc nói:

- Nào có gì không tốt? Hoàng đế gọi ta đi đánh giặc, ta không có tiền không có lương chẳng lẽ không thể tự mình động thủ tìm sao? Ta không cướp, không trộm, không ăn hối lộ hay làm trái vương pháp. Chỉ là mượn mà thôi! Hơn nữa mượn tới là dùng trong quân đội, dùng làm quốc sự, không phải để cho hoàng đế cùng triều đình đi trả nợ sao? Nói toạc ra, chính là đem tiền của Đại Đường lấy ra khỏi túi trái, bỏ vào túi phải. Chẳng qua là việc làm này đi lướt qua thật nhiều nha môn cùng đại thần xét duyệt, giảm đi thật nhiều trạm phân phối mà thôi. Ngươi yên tâm, việc này ta hiểu rõ, không có vấn đề gì. Đến lúc đó giấy tờ của ngươi phải rõ ràng, trước tiên lấy danh nghĩa của ngươi đi mượn tiền cùng lương, số lượng phải đăng ký cho rõ ràng. Tới U Châu ta tự mình đếm rõ số lượng

không lầm, sau đó mới có thể ký tên, biết không?

Cao Lực Sĩ lại lau mồ hôi lạnh, chỉ đành liên tục gật đầu, trong lòng thầm nghĩ:

- Người này...thật là chuyện gì cũng dám làm! Đánh chiêu bài của hoàng đế đi “mượn lương”! Làm sao là mượn, rõ ràng là cướp! Còn có người nào dám không cho sao? Châu huyện địa phương vốn cần nộp lên thuế má, đến lúc đó chỉ phải nộp lên hóa đơn tạm, trên đó viết thuế má bị Cao Lực Sĩ này mượn đi. Thật buồn bực ah, giống như loại chuyện này do chính tay ta làm vậy? Đến lúc đó hoàng đế, triều đình, Hộ bộ, cùng các ngự sử tra xét ra, tìm ta hỏi chuyện. Ta chỉ phải đem đầu đuôi sự tình giải thích rõ ràng, ngươi đứng sau màn chỉ huy chẳng những không bị chỉ trích, ngược lại còn được ca tụng vì hiểu được làm sao linh hoạt biến báo. Hoàng đế vốn xem trọng cùng thưởng thức ngươi như vậy, tự nhiên ngươi làm gì đều là đúng cả! Tần Tiêu, ngươi đúng là đủ âm!

Mượn tiễn lương đi dùng chính là ngươi, gánh vác oan ức lại là ta. Ngươi bố trí kế hoạch không lưu cho ta chút khe hở, trong danh sách ghi chép số lượng tiễn lương đều ghi rõ trong giấy, phải để cho ngươi kiểm soát qua mới xem như tính vào trướng nợ của U Châu đại đô đốc phủ, bằng không ngươi còn không nhận trướng...Mắt thấy công việc màu mỡ nhất trong thiên hạ trước mắt, biến thành công việc khổ nhất nghèo nhất ah!

Thật sự là mạng khổ, lại có thể vướng vào công tác làm người hầu cho vị đại nguyên soái vắt cổ chày ra nước như thế!

Trong lòng Tần Tiêu buồn cười:

- Lực Sĩ, lần này xem như ủy khuất ngươi. Vừa phải giả dạng mặt đen, lại không có lợi lộc gì. Không có biện pháp, nếu không nghiêm khắc quản lý xung quanh đều là một ít tham quan quấy phá, ngươi khấu trừ một chút, ta tham lam một chút, rơi vào trong tay tướng sĩ sẽ cực ít. Ta cần một biện pháp hữu hiệu nhất lẫn nhanh nhất thu được lương hướng, không thể vì hành động này phá hủy một vài quy củ, rơi xuống bêu danh ăn hối lộ làm trái vương pháp. Muốn bò lên Tần Tiêu này để phát tài quốc nạn? Không nên có ý tưởng như vậy là tốt nhất. Về phần giả dạng mặt đen làm “cướp phỉ” sao...hiện tại ta là “anh hùng dân tộc” đại soái một phương, đành phải ủy khuất ngươi một chút. Nếu hình tượng của ta không đủ chói lọi, địa vị trong lòng các tướng sĩ sẽ bị giảm sút, điều này sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín của ta. Vì suy nghĩ cho đại cục, vậy hi sinh một chút đi, hắc hắc!

Tần Tiêu nhìn thấy trên mặt Cao Lực Sĩ lộ vẻ khổ sở, không khỏi vỗ vai hắn nói:

- Lực Sĩ, đừng nhăn nhó mặt mày như vậy. Quân quốc đại sự tại Hà Bắc là đại sự mà hoàng đế quan tâm nhất. Nếu chúng ta làm tốt chuyện này, tương lai sẽ được trọng thưởng trọng dụng. Hiện tại chịu khổ, chịu mệt thậm chí là gánh oan cũng phải nhẫn nhịn. Người thành đại sự phải thừa nhận lời khen chê vẫn cảm thấy thản nhiên thôi! Quan lại ở những địa phương kia tuy rằng sẽ hận ngươi, nhưng chỉ cần sau này ngươi cho bọn hắn chút ngon ngọt, nói vài lời hay cho họ trước mặt hoàng đế, bọn hắn sẽ không còn gì bất mãn. Dù sao cướp lấy không phải bạc trong túi bọn hắn, vận chuyển lương thực cũng không phải lấy trong nhà kho bọn hắn.

Cao Lực Sĩ cười khổ gật đầu:

- Đại soái phân phó như thế nào Lực Sĩ sẽ làm như thế thôi. Lực Sĩ chỉ là cung nhân, không cầu có công, chỉ cầu không tội. Có thể làm tốt chuyện mà đại nguyên soái dặn dò Lực Sĩ đã cảm thấy vạn hạnh. Khen thưởng ngày sau thật sự cũng không dám nghĩ.

- Đừng nản chí, tiểu tử!

Tần Tiêu đánh nhẹ vào bả vai có chút gầy yếu của hắn:

- Chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, ta cũng chưa từng nhìn thấy ngươi buồn rầu đến như vậy đi? Hoàng đế tín nhiệm ngươi như thế, cho ngươi phụ trách cung cấp hậu cầu cho Hà Bắc, đây là vinh hạnh cùng xem trọng ngươi bao nhiêu. Ngươi cần phải giữ vững tinh thần, đừng làm cho người xem thường. Làm như vậy sẽ khiến cho hoàng đế mất mặt biết không?

Thân thể Cao Lực Sĩ run lên, chuyện làm cho hoàng đế mất mặt một thái giám như hắn làm sao dám làm? Vì vậy hắn vội vàng nói:

- Lực Sĩ biết sự tình nặng nhẹ, đại nguyên soái yên tâm đi. Chuyện cung cấp hậu cần cứ giao cho Lực Sĩ. Nếu không mượn được tiễn lương, Lực Sĩ dứt khoát làm mặt đen tới cùng, cần cướp đoạt công khai cũng phải cướp!

Tần Tiêu ha ha cười to:

- Vậy mới đúng thôi! Làm tốt, bên phía triều đình cùng hoàng đế ta sẽ chuyên môn đem thượng tấu giải thích rõ ràng, thay ngươi cởi tội danh trước tiên. Nếu tình hình tai nạn tại Hà Bắc hòa dịu, trước khi khôi phục sản xuất đòi tiền cần lương cứ chiếu biện pháp này đi làm. Nếu cứ làm theo quy củ cũ, giải quyết theo cách nhã nhặn, binh lính U Châu có khả năng phải chịu đói khát.

Cao Lực Sĩ không ngừng cười khổ:

- Xem là nghề làm cướp phỉ còn phải giả dạng không chỉ một lần! Cứ như vậy xú danh của Lực Sĩ ở những địa phương kia sẽ vang dội rõ ràng. Nhưng vì đại cục, xấu mặt một mình Lực Sĩ cũng xem như đền bù hết thảy, Lực Sĩ cũng cam tâm tình nguyện!

Chương 710: Đại nguyên soái giá lâm (1)

Tần Tiêu gật đầu cười nói:

- Tốt lắm, có giác ngộ, có tiền đồ! Đúng rồi, dân phu vận lương đã chuẩn bị xong chưa?

- Đã chuẩn bị xong. Tám vạn thạch lương thực, một trăm vạn quán tiền toàn bộ đã khuân vác xong. Hơn vạn dân phu, hơn vạn lừa ngựa cũng đã xong.

Cao Lực Sĩ nói tiếp:

- Hơn nữa trước đó Ký Châu cùng Ngụy Châu mới tân mộ binh lính lên tới hai vạn người, hôm nay đã tập kết ngoài thành Ký Châu, do tướng quân Chu Dĩ Đệ suất lĩnh đang chờ đại nguyên soái cùng nhau khởi hành đến U Châu.

Tần Tiêu vừa xoay chuyển ý nghĩ, lập tức nói:

- Cần nhiều dân phu như vậy để làm chi? Chỉ cần một hai ngàn người đến lúc đó ngồi xe lừa ngựa trống quay về thì tốt hơn. Dọc theo đường đi mang nhiều người còn phải quản ăn ở, tốn càng nhiều lương thực của ta. Gọi Chu Dĩ Đệ mang theo hai vạn tân binh vào thành vận lương thực cho ta. Mời bọn hắn làm binh cũng không phải làm lão gia. Hiện tại xem ra lại có thêm hai vạn người, tám vạn thạch lương thực càng không đủ ăn. Ngươi phải gia tăng, biết không?

Cao Lực Sĩ cảm giác trên người giống như bị tảng đá ngàn cân đè nặng, chỉ đành buồn bực cười khổ:

- Đại soái yên tâm, cho dù Lực Sĩ không ăn không ngủ cũng sẽ đem quân nhu đúng lúc vận đến U Châu.

Tần Tiêu khẽ cười:

- Thật tốt! Vậy chúc chúng ta hợp tác khoái trá, tương lai cùng nhau thăng quan phát tài!

Cao Lực Sĩ vâng vâng dạ dạ từ biệt Tần Tiêu, mang theo thủ hạ quân binh cùng mấy vạn dân phu chậm rãi vượt Hoàng Hà đi “vay mượn” tiễn lương. Hà Bắc bị nạn châu chấu, mắt thấy Hoài Nam cũng sắp bị “nạn châu chấu”, đám người Cao Lực Sĩ xuất hiện đối với những phủ khố châu huyện tại Hoài Nam mà nói so với nạn châu chấu càng thêm hung mãnh.

Tần Tiêu có chút buồn cười, làm cho Kim Lương Phượng cùng Hoàn Tử Đan mang theo người của Thiên Binh Giám đem lương thực của Ký Châu kiểm điểm một lần, đăng ký vào sổ sách. Sau đó Lý Giai Lạc liền mang theo Chu Dĩ Đệ vào Ký Châu bái kiến Tần Tiêu.

Chu Dĩ Đệ trước kia từng cùng Lý Giai Lạc đảm nhiệm chức vụ tại Tả Kiêu Vệ U Châu. Tôn Kiệm đại bại, hai người bị áp giải tới Trường An, Tần Tiêu nhận thức bọn họ tại nhà giam của ngự sử thai. Chu Dĩ Đệ cùng Lý Giai Lạc là huynh đệ sinh tử, đồng dạng cũng vô cùng ngưỡng mộ Tần Tiêu. Lần này cố nhân gặp lại, không tránh khỏi một trận hàn huyên, thập phần thân thiết.

Hai vạn tân binh còn mặc áo giáp cùng quân phục mới tinh, đao thương trong tay còn chưa rút vỏ, đã phải lập tức làm dân phu, trước tiên làm cu ly một lần rồi tính sau. Tám vạn thạch lương thực cùng trăm vạn quán quân lương cần dùng mấy ngàn chiếc xe chuyên chở, chậm rãi chạy ra khỏi thành Ký Châu, trên quan đạo soái kỳ phấp phới, người người tránh né.

Tần Tiêu cưỡi ngựa đi phía trước, trong lòng thầm suy nghĩ:

- Nếu cùng đi với đội lương thảo, không tránh khỏi phải chậm trễ thật nhiều thời gian. Trọng yếu nhất trước mắt chính là phải nhanh chóng thăm dò rõ ràng tình thế cụ thể của U Châu, mỗi phút mỗi giây đều là thời cơ khẩn thiết. Càng sớm đi vào U Châu lại càng sớm nắm được cục diện trong tay.

Vì thế Tần Tiêu quyết định trước tiên mang người của Thiên Binh Giám đi gấp ngày đêm, lưu lại Chu Dĩ Đệ phụ trách vận chuyển lương thảo ở phía sau.

Chu Dĩ Đệ đương nhiên gánh vác:

- Đại nguyên soái yên tâm, ty chức nhất định nhanh chóng đem lương hướng an toàn vận chuyển tới U Châu. Hiện tại trong bụng các huynh đệ tại U Châu đều chỉ còn dư thừa chút canh suông nước lã, trong nhà kho của đại đô đốc phủ cũng chẳng còn bao nhiêu lương thực, họ đang ngóng trông số lương hướng này đâu.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Trên đường hết thảy phải cẩn thận, những người này đều là tân binh. Không dễ dàng thống lĩnh, lúc nào cũng cần chú ý ước thúc. Còn nữa, ven đường không thể nhiễu dân, nơi đóng quân nghỉ ngơi nhất định phải cách thành mười dặm. Truyền quân lệnh xuống dưới, người nào lấy của dân chúng dù một cây kim hay sợi chỉ hoặc giày xéo đồng ruộng, khi nhục dân chúng, chém!

- Dạ!

Chu Dĩ Đệ nghiêm túc đáp, âm thầm tự nhủ: Vị đại nguyên soái này trị quân cực nghiêm!

Tần Tiêu nhìn nhóm người Kim Lương Phượng nói:

- Kim tiên sinh, mỗi người chúng ta mang theo lương khô trong mười ngày, ngày đêm đi gấp, tranh thủ trong mười ngày phải tới U Châu!

- Lời của đại soái thật quá tốt.

Kim Lương Phượng nói:

- Quân tình như lửa, thời gian khẩn cấp, đích thật là cần nhanh chóng. Hiện giờ tại U Châu không có chủ soái, đại sự không người điều hành. Nếu như Bắc Địch xâm phạm, sự tình càng thêm phiền toái.

- Phải!

Tần Tiêu gật gật đầu, lớn tiếng nói:

- Huynh đệ Thiên Binh Giám, theo ta nhanh chóng chạy tới U Châu!

- Dạ!

Hơn ba trăm người cùng kêu lớn, uy vũ bất phàm.

Những tân binh giống như được mở rộng tầm mắt, tò mò nhìn nhóm người mặc áo giáp màu đen, xì xào bàn tán:

- Đây là người của Thiên Binh Giám trong truyền thuyết sao?

- Nghe nói bọn hắn mỗi một người đủ sức đánh trăm, thần kỳ như vậy sao?

- Hình như Đại Đường Thiên Binh Giám đặc biệt bồi dưỡng những chiến sĩ như vậy đi? Một ngàn hán tử cường tráng cũng khó cơ hội được tuyển vào. Hơn nữa huấn luyện cực kỳ tàn khốc, nhiều người được tuyển cuối cùng cũng bị loại bỏ.

- Di, nếu cho ta một cơ hội ta cũng nguyện ý đến Thiên Binh Giám...ngươi xem, thật uy phong! Ngựa cao lớn, trường đao hắc bào, áo giáp trên người cũng thần khí như vậy!

Chu Dĩ Đệ trầm giọng quát:

- Đừng có thì thầm với nhau! Các ngươi là quân nhân, không có quy củ như vậy sao? Còn nghĩ mình đang buôn rau dưa trong phố xá phải không? Các tướng quân đang nói chuyện với nguyên soái, không cho lên tiếng thì phải đứng thẳng cho ta, biết không?

Tiếng rống khiến đám tân binh nhất thời sửng sốt, vội vàng nín bặt đứng thật thẳng.

Tần Tiêu cười ha ha, vung roi thúc ngựa phóng ra ngoài. Mặc Y, Kim Lương Phượng, Hoàn Tử Đan, Thạch Thu Giản cùng đám người Thiên Binh Giám gắt gao theo sau. Hơn ba trăm kỵ mỗi người đều là tinh anh, khí thế bôn đào như sấm hướng phương bắc bay nhanh, thoáng chốc đã biến mất trong một mảnh bụi mù.

Chu Dĩ Đệ nhìn theo đoàn người ngựa phía xa lưu lại bụi mờ, âm thầm thổn thức: Hà Bắc cuối cùng có người có thể làm đại sự! Mẹ nó, lần này nên tới thời gian đánh thắng trận rồi chứ? Chiến thần Đại Đường đều đã đến!

Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Dĩ Đệ vô cùng vui sướng, nhảy lên ngựa vung tay, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, giữ vững tinh thần, sớm tới U Châu, đi theo chiến thần tướng quân ra trận giết man di!

- Hống!

Hai vạn người cùng rống to chẳng khác gì sóng thần rít gào, mỗi người đều dốc hết sức lực bắt đầu đẩy xe đi nhanh.

Trong không khí toàn dân thượng võ như Đường triều, nam nhân bình thường đều lấy việc luyện võ tòng quân, ra trận giết địch làm vẻ vang. Có thể đi theo dưới trướng chiến thần, tự nhiên đều cảm giác trên mặt mình thật rạng rỡ. Chỉ vài lời đơn giản của Chu Dĩ Đệ, không thể nghi ngờ là những lời có thể điều động tính tích cực của tân binh nhất.

Nhóm người Tần Tiêu một đường thúc ngựa, xuyên qua cảnh nội Ngụy Châu. Gặp con sông ngăn trở đường đi, phải cần đi đường vòng hoặc vượt sông.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau