PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 701 - Chương 705

Chương 701: Nhiệt huyết chảy xiết (2)

Có lẽ ngươi đã có thuật làm đế vương cùng lòng dạ vương giả, nhưng hiện tại xem ra ngươi thật sự là một quân vương đại khí, thành tín cùng khai sáng!

Đồng thời cũng là một huynh đệ tốt đáng giá tín nhiệm!

Tuy rằng ta không đến nỗi mở miệng nói sẽ cúc cung tận tụy cho tới chết...nhưng lần này đây ngươi thật sự làm cho ta cảm động không chỉ một lần!

Huynh đệ? Hoặc vua tôi? Thân phận sai biệt thật sự trọng yếu như thế sao? Mặc kệ ngươi là người thế nào, có thể hiểu được tâm tư của ta như thế, luôn suy nghĩ cho ta, xem như là tri kỷ bình sinh của ta!

Nam nhi bình sinh được một tri kỷ như thế, còn gì đòi hỏi?

Nghĩ đến đây, trong lòng Tần Tiêu nổi sóng mênh mông, cảm khái hàng vạn hàng nghìn, không khỏi nhìn Lý Long Cơ cười nói:

- Về công hay tư lần này ta nhất định phải làm ra chút thành tích tại U Châu. Ngươi cứ yên tâm đi.

Lý Long Cơ gật gật đầu, hai người lòng hiểu mà không nói, tỉnh táo tương tích nhìn nhau cười.

Tình cảm giữa nam nhân có đôi khi chỉ đơn giản như vậy. Tín nhiệm cùng lý giải, như vậy là đã đủ. Có vài lời không cần làm rõ vẫn có ý nghĩa hơn làm rõ ràng.

Lý Long Cơ duỗi lưng, ngáp dài, bộ dạng uể oải nói:

- Ai nha, trở thành hoàng đế ba năm, hoạt động thật ít, thân thể có chút kém cỏi. Chỉ một đêm không ngủ hiện tại lại buồn ngủ vô cùng! Một chút ta lên thuyền phải về phòng ngủ mới được. Đúng rồi, chuyện trong nhà ngươi cần cẩn thận an bài một chút. Khi nào khởi hành đi Sở Tiên sơn trang, làm sao xử lý nghiệp vụ ngươi phải cẩn thận suy nghĩ, đừng đem toàn bộ mọi chuyện giao cho Tiên nhi các nàng biết không? Kỳ thật lần này ta cảm giác rất có lỗi với bọn họ. Luôn nghĩ làm sao bồi thường mới tốt. Tuy nói đã cấp tước vị cho Đại Đầu, nhưng luôn cảm giác có chút không được đủ. Ai nha, còn có Ngọc Hoàn. Tiểu cô nương khờ dại kia xem ra thật sự bị ta hù dọa mất mật, ha ha! Sau này ngươi phải đối xử tốt với nàng, bằng không thật uổng phí nàng say mê quyến luyến ngươi.

Những lời nói của Lý Long Cơ nghe như lời cằn nhằn lao thao, lại làm trong lòng Tần Tiêu cảm thấy thật ấm áp. Bởi vì hắn đang lấy thân phận huynh đệ thật sự quan tâm người nhà của mình.

Tần Tiêu ha ha nở nụ cười:

- Vô luận ngươi là hoàng đế hay là A Man huynh đệ, bất kể thế nào, ta thân làm thần tử cùng đại ca, lần này thật sự là cảm kích ngươi. Ta cũng không muốn nói nhiều lời dư thừa, bảo trọng!

Lý Long Cơ gật đầu mỉm cười:

- Ngươi cũng bảo trọng!

- Ta đi đây.

Tần Tiêu nói:

- Hai ngày sau ta sẽ khởi hành đi Hà Bắc. Sau khi đến ta sẽ lập tức thăm dò tình huống, mệnh lệnh về chiến cuộc đông bắc trên triều đình thỉnh sớm truyền xuống, như vậy ta dễ dụng binh hơn.

- Được rồi, đi thôi. Việc này ta đều nhớ kỹ chặt chẽ. Đây chính là chuyện quân quốc đại sự lớn nhất từ khi ta đăng cơ cho tới nay, dám không dụng tâm sao?

Lý Long Cơ có chút lưu luyến nhìn Tần Tiêu, thâm trầm nói:

- Lần này đi Hà Bắc, quan ải trùng điệp, kỵ binh lưỡi mác, vừa đánh thắng trận đồng thời phải bảo trọng chính mình. Ta ở Trường An chờ ngươi, giúp ngươi khánh công đâu. Đến lúc đó để cho Ngọc Hoàn khiêu vũ, chúng ta uống rượu mừng, xem như là hưởng thụ lớn nhất trong đời đi.

Tần Tiêu chứng kiến ánh mắt Lý Long Cơ hơi có chút phức tạp. Vừa có lưu luyến ly biệt, lại có chờ đợi thật sâu, còn có biến hóa kỳ lạ cùng ám chỉ!

Trong lòng Tần Tiêu nghĩ thầm: Tiểu tử này đang ám chỉ chuyện tối hôm qua? Hắn là người suy nghĩ chu toàn lại thông minh lanh lợi như vậy, ngày hôm qua ta bố trí cục diện kỳ thật có chút ngây thơ cùng đơn giản, nói trắng ra là cấp cho song phương một cơ hội giảng hòa bước xuống thang. Với tinh tế của hắn không lý do nào không nghĩ ra. Tự nhiên lấy trí tuệ hiện tại của hắn, càng thêm hiểu được làm sao xuống thang, làm sao không tổn thương hòa khí cùng mặt mũi lẫn nhau...Dù sao Dương Ngọc Hoàn không chịu tiến cung cũng là sự thật, nếu ta trái lương tâm miễn cưỡng đưa cho hắn, hắn cũng sẽ không an lòng. Nếu hắn tránh né không nói ra, thứ nhất bản thân hắn lại không dứt khoát bỏ được, thứ hai sẽ làm giữa huynh đệ có ngăn cách. Nghĩ tới hắn tất nhiên là muốn thông qua quan hệ lợi hại trong chuyện này mà làm chuyện thuận nước giong thuyền, ban chỉ tứ hôn, khiến quan hệ giữa vua tôi cùng huynh đệ sẽ không bởi vì việc nhỏ như vậy mà gây ra chuyện khó chịu.

Tiểu tử thông minh, đích thật là nguyên liệu làm hoàng đế!

Tần Tiêu cũng nở nụ cười thâm ý:

- Ta nghĩ cả đời này của Ngọc Hoàn khẳng định sẽ cảm kích vị hoàng đế anh minh như ngươi. Đương nhiên, còn có cả ta, cùng toàn bộ người nhà của ta.

- Nói nhiều như vậy làm gì?

Lý Long Cơ thoải mái mỉm cười:

- Chứng kiến huynh đệ trải qua tốt, ta cũng thật vui vẻ. Lại nhắc tới, ta thật sự tưởng niệm hoàng hậu cùng phi tử các nàng. Chờ sau khi xong xuôi chuyện xuôi nam, ta phải đi về hưởng thụ niềm vui đoàn tụ một chút. Đúng rồi, ngươi cũng đừng quên ngươi cũng là nghĩa phụ của Tự Trực. Tuy rằng hiện tại ta là hoàng đế, hắn là thân vương, nhưng kẻ làm nghĩa phụ như ngươi đừng làm ra chuyện không tiếp thu hắn!

- Ha ha!

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Đánh giặc xong nếu có cơ hội quay về Trường An ta sẽ đi gặp hắn.

Lý Long Cơ gật đầu mỉm cười, khoát tay áo:

- Đi thôi, chúng ta từ biệt tại đây. Hi vọng ngày gặp lại nghe được tin chiến thắng của ngươi, cũng có được tin bình an của ngươi.

Trong lòng Tần Tiêu có chút kích động cùng cảm khái, ôm quyền cúi đầu:

- Bảo trọng, cáo từ!

Sắc mặt Lý Long Cơ thâm trầm ôm quyền đáp lễ:

- Bảo trọng!

Tần Tiêu đi ra khỏi tĩnh thất, chậm rãi đi ra đạo quan, cảm giác thánh chỉ trong tay nặng trịch. Bên trong đây vừa có lòng phó thác cùng tín nhiệm của quân vương, cũng có được lòng đối đãi chân thành của huynh đệ.

Đội thân vệ của Lý Long Cơ đang bận rộn, không bao lâu sau hắn đã lên thuyền rời đi.

Kim Lương Phượng cùng Thạch Thu Giản đi tới bên người Tần Tiêu, trên mặt đều lộ ra ý cười vui vẻ.

Tần Tiêu cười hỏi:

- Các ngươi cười cái gì?

- Ta đang cười, người nào đó chờ đợi ngày lành cực khổ suốt ba năm nay, cuối cùng đã đến.

Kim Lương Phượng nói:

- Phong Tuyết đao đã tới thời điểm phá quan mà gặp lại ánh mặt trời phải không?

Thạch Thu Giản liền nói:

- Ty chức chỉ là cao hứng, rốt cục có năng lực đi theo đại nguyên soái ra trận giết địch!

Tần Tiêu ngước mắt nhìn tia nắng ban mai chiếu xuống sương mù phía trước, nhìn vào Đan Thư Thiết Khoán Bia vẫn còn phủ vải lớn, trong lòng không khỏi cảm khái vô cùng, dòng máu trong huyết quản dần dần chạy chồm lên.

Gió xuân thổi, nước xuân trôi. Thuyền lớn nhổ neo, thuận gió xuôi về hướng nam.

Nhóm người Tần Tiêu cũng lên một chiếc thuyền nhỏ trôi ra giữa sông, cùng nhau đứng trên khoang thuyền nhìn theo Lý Long Cơ đi xa.

Trên người Lý Long Cơ phủ thêm một chiếc áo cừu dày, đang đứng ngay mũi thuyền, mày nhíu lại, đưa mắt ngắm nhìn dòng Tương Giang cuồn cuộn cùng Nhạc Lộc sơn nguy nga, trong lòng không khỏi dâng lên hào khí.

Chương 702: Ôn nhu hương tình nồng tha thiết (1)

Lần này đi tuần, ý tưởng xuôi nam chỉ nằm ngoài kế hoạch của hắn. Nhưng hiện tại xem ra, chuyến đi đến Trường Cát làm cho hắn cảm khái nhiều nhất trong toàn bộ lữ trình. Lý Long Cơ tự nhận mình vẫn tương đối hiểu biết Tần Tiêu. Hắn là một người kỳ lạ, kỳ lạ tới mức hoàn toàn không giống bất kỳ kẻ nào. Ý tưởng của hắn cùng ánh mắt luôn dị thường độc đáo, tâm tư tinh xảo tỉ mỉ, nhưng lại không mất vẻ hào sảng lẫn rộng rãi.

Trọng yếu hơn là chuyện hắn đã cam đoan, sẽ đáng giá tín nhiệm!

Trên mặt Lý Long Cơ hiện lên dáng mỉm cười tự hào cùng vừa lòng, thầm nhủ: Tần Tiêu, làm huynh đệ, mặc dù thân phận của ta cao quý hơn so với ngươi, nhưng luôn kính trọng ngươi, bội phục ngươi, cơ hồ đối với ngươi luôn nói gì nghe nấy; làm quân vương, đứng trên góc độ của quốc gia mà xem, ngươi thật sự là cột trụ mà người bên ngoài không thể thay thế, là cánh tay kiên cố của ta! Cuộc đời này quen biết với ngươi, hiểu nhau, xem như là chuyện may mắn bình sinh của nam nhi, là chuyện may mắn bình sinh của một vị quân vương!

Nước sông chạy chồm, buồm căng gió lớn. Khoảng cách đội thuyền của Lý Long Cơ cùng chiếc thuyền nhỏ của Tần Tiêu dần dần kéo xa. Tần Tiêu cũng lẳng lặng đứng trên đầu thuyền, híp mắt nhìn chăm chú đội thuyền sắp biến mất nơi phương xa.

Trong tim của hắn lúc này giống như nước sông, chưa từng bình tĩnh qua một khắc nào. Rời khỏi triều đình ba năm, giấu tài không hỏi thế sự. Cho tới bây giờ rốt cục lại có năng lực thúc ngựa ra chiến trường, thỏa mãn chí khí nam nhi, đền đáp quốc gia!

Trong người hắn giống như được tiêm vào thuốc kích thích, sóng lòng mênh mông mãnh liệt, cảm xúc phập phồng kích động. Thân làm một quân nhân, ngựa chiến vung đao chém giết địch, là một việc khiến người thống khoái biết bao nhiêu!

Cảm ơn, huynh đệ tốt A Man, hoàng đế tốt Đường Minh Hoàng!

Khi về đến nhà, khói bếp dâng lên, sương khói vờn quanh Nhạc Lộc sơn, mỹ lệ mông lung.

Tiếng chó sủa, tiếng gà kêu rải rác, hài đồng đang vui chơi. Nam nhân bắt đầu bận việc sinh kế, nữ nhân đang chuẩn bị cơm canh. Cuộc sống điền viên yên tĩnh ấm áp đã bắt đầu rời khỏi Tần Tiêu. Trong lòng hắn lại dâng lên nỗi lưu luyến cùng không muốn xa rời.

Vừa mới đi vào trong sân, Đại Đầu đã vọt ra nhào vào trong lòng Tần Tiêu, vô cùng ngây thơ kêu lên:

- A cha, hoàng đế nghĩa phụ đâu?

Tần Tiêu cười a a ôm lấy hài tử, nhìn Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi, Mặc Y đang đứng ở cửa phòng nhìn hắn mỉm cười đầy thâm tình, lại nhìn Đại Đầu đáp:

- Hoàng đế nghĩa phụ đi làm chuyện đại sự quốc gia rồi!

- A cha sắp trở thành đại tướng quân sao?

- Đúng rồi!

- Nga da, quá tuyệt vời!

Đại Đầu kích động hoa chân múa tay vui sướng:

- Con trưởng thành cũng sẽ làm đại tướng quân như a cha! Ngồi trên ngựa, tay cầm đao, ra chiến trường giết địch!

Tần Tiêu từ trong ánh mắt của Lý Tiên Huệ, Thượng Quan Uyển Nhi nhận ra được vẻ quyến luyến, vẻ lo lắng cùng nỗi bất đắc dĩ tràn đầy.

Tần Tiêu ôm Đại Đầu đi tới trước mặt các nàng, có chút hổ thẹn nói:

- Thật xin lỗi, ta lại muốn đi.

Lý Tiên Huệ ôm Đại Đầu, dùng tay che phủ gò má lạnh giá của hài tử, thản nhiên nói:

- Đi thôi, làm việc của huynh.

Mỗi một lần Tần Tiêu cần “ra ngoài”, Lý Tiên Huệ vẫn luôn nói một câu như vậy. Mỗi một lần Tần Tiêu đều có thể nghe ra hương vị bất đồng, trong lòng cảm khái hàng vạn hàng nghìn.

Thượng Quan Uyển Nhi mỉm cười:

- Huynh từ thuở nhỏ đã là nam nhân như vậy, chúng tôi vẻ vang vì huynh. Việc trong nhà hết thảy không cần lo lắng, hết thảy có chúng tôi.

Tần Tiêu mỉm cười gật đầu, lòng cảm kích không cần nói cũng hiểu được, tình cảm sâu nặng chỉ nằm trong nụ cười.

Mặc Y thoải mái hơn rất nhiều, hơi có chút tự hào nói:

- Muội lại năng lực cùng huynh đồng hành, rong ruổi nơi sa trường.

Kim Lương Phượng cùng Thạch Thu Giản đều biết điều đi vòng sang một bên, hàn huyên cùng nhau.

Tần Tiêu nói:

- Sao không thấy Tử Địch cùng Ngọc Hoàn, chẳng lẽ còn đang ngủ sao? Bình Vương đâu?

- Bình Vương vẫn còn ngủ say.

Lý Tiên Huệ nói:

- Sau đêm qua đã không còn thấy Tử Địch cùng Ngọc Hoàn, chỉ sợ là chui trong mền nói chuyện cả đêm, đến bây giờ còn chưa thấy đi ra.

Tần Tiêu không khỏi thầm bật cười: Hai người này!

Cho mãi tới khi cơm đã chín Lý Trọng Tuấn mới rời giường, tìm Tần Tiêu mới biết được hoàng đế đã rời đi. Lý Trọng Tuấn biết hai ngày nữa Tần Tiêu cũng đi, vỗ ngực nói:

- An tâm đi thôi, hôm qua hoàng đế giao ít công việc cho ta, ta có thể lưu lại nơi này thêm vài ngày. Ngươi đem mọi chuyện giao cho ta xử lý là tốt rồi. Người làm ca ca như ta cũng khó được cơ hội làm chút chuyện cho em rể.

Tần Tiêu chỉ cười:

- Ngươi muốn nhân cơ hội lưu lại Giang Nam thêm thời gian đi?

Lý Trọng Tuấn ha ha cười to:

- Người hiểu ta, chỉ có Tần Tiêu! Nhưng ngươi yên tâm, không dàn xếp xong Tiên nhi bọn họ tại Sở Tiên sơn trang ta cũng sẽ không đi. Địa phương kia thật sự có nhiều hồi ức, ha ha!

Trong tiếng cười to của Lý Trọng Tuấn đều bao hàm vẻ tang thương cùng ký ức.

Nhìn thấy sắp đến giờ ăn cơm, Tử Địch cùng Ngọc Hoàn chưa thấy bóng dáng. Tần Tiêu không khỏi có chút buồn bực, chạy tới ngoài phòng Dương Ngọc Hoàn, chỉ nghe bên trong có tiếng bàn tán xì xào, nghe không rõ lắm.

Tần Tiêu đi tới gõ cửa:

- Hai người có thể ra rồi chưa? Sắp ăn cơm rồi.

Chợt nghe trong phòng vang ra thanh âm, tiếng bước chân cùng tiếng chuông lanh canh truyền đến. Cửa mở ra, sắc mặt Dương Ngọc Hoàn ưu tư tội nghiệp nhìn Tần Tiêu.

Tần Tiêu nghi hoặc hỏi:

- Làm sao vậy?

- Hầu gia ca ca, có phải huynh sẽ lập tức rời nhà phải không? Phải đi ra ngoài đánh giặc thật sao?

Dương Ngọc Hoàn tràn đầy vẻ thương tâm nói:

- Muội thật không muốn đâu!

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Ngày hôm qua muội cùng tứ nương tự nhốt trong phòng đang thảo luận chuyện này sao?

- Không phải, tới sáng nay muội mới biết được, tứ nương nghe tam nương nói.

Dương Ngọc Hoàn nỉ non:

- Đêm qua, tứ nương dạy muội làm sao làm vợ của huynh đâu!

- Di, muội là đồ đần!

Tử Địch từ trong phòng nhảy ra, vừa kéo quần áo trên người Dương Ngọc Hoàn, vừa che miệng của nàng:

- Loại chuyện này làm sao có thể tùy tiện nói ra!

Tần Tiêu không khỏi thấy buồn cười: Tử Địch ah, chính muội cũng còn chưa biết nên làm sao, hiện tại còn lên mặt đi chỉ dạy người khác, dạy người làm sao “làm vợ”. Dọa! Muội có thể dạy được cái gì, truyền thụ kinh nghiệm sinh hoạt vợ chồng chuyên nghiệp sao?

Dương Ngọc Hoàng giãy nhẹ:

- Có gì quan trọng đâu chứ, hầu gia ca ca cũng không phải người ngoài. Còn có chuyện gì mà không thể nói với hầu gia ca ca đây?

Tử Địch liên tục lắc đầu thở dài:

- Rốt cục phát hiện một người còn ngu ngốc hơn ta!

Tần Tiêu nhẫn nhịn không bật cười:

- Đi ra ngoài, ăn cơm.

- Chờ muội rửa mặt đánh răng!

Tử Địch không ngớt lời kêu la:

- Muội còn có chuyện nói với huynh!

Trong lòng Tần Tiêu chợt suy nghĩ: Chẳng lẽ còn muốn liều lĩnh đi theo ra tiền tuyến? Như vậy sao được!

- Ngọc Hoàn có rửa mặt chải đầu chưa?

- Muội làm xong lâu rồi, chỉ là tứ nương cứ ở mãi trên giường không chịu ra ngoài.

Chương 703: Ôn nhu hương tình nồng tha thiết (2)

- Vậy thì chúng ta đi!

Tần Tiêu lôi kéo bàn tay của Dương Ngọc Hoàn bỏ chạy, Tử Địch ở phía sau oa oa kêu to oán hận.

Dương Ngọc Hoàn khanh khách cười to, dưới chân cũng vội vàng chạy nhanh hơn.

Tần Tiêu không khỏi thầm nhủ: Đúng là hài tử a, ngây thơ, hồn nhiên vô cùng!

Dương Ngọc Hoàn thoát khỏi hoàng đế, trong lòng thật khoan khoái, nhưng nhìn thấy Tần Tiêu sắp rời đi, cực kỳ không muốn, không khỏi ôm chặt cánh tay Tần Tiêu, sợ hãi nói:

- Hầu gia ca ca, huynh nguyện ý mang theo muội đi đông bắc không?

Tần Tiêu hơi sững sờ, qua loa nói:

- Được, qua một thời gian cả gia đình chúng ta đều sẽ di chuyển qua đó.

- Không phải, ý muội muốn nói là hiện tại!

Dương Ngọc Hoàn không ngừng gật đầu, vừa nói nhanh:

- Chính là hai ngày sau đó!

Tần Tiêu không khỏi cười khổ:

- Ta đang vội vàng đi đánh giặc, không phải đi du sơn ngoạn thủy đâu! Sau khi đi qua đó, chẳng những không có thời gian chiếu cố muội, còn có thể sẽ gặp phải nguy hiểm, biết không?

- Không sao cả, huynh không thời gian chiếu cố muội, nhưng muội có thể chiếu cố cho huynh!

Dương Ngọc Hoàn có chút kích động, giống như tìm được lý do có thể thuyết phục Tần Tiêu đồng ý mang nàng đi theo:

- Muội sẽ không liên lụy huynh đâu!

Tần Tiêu không khỏi lắc đầu cười khổ: A đầu này, nói gì đây? Chiếu cố ta? Ha ha...thật khó được nàng có lòng tốt như vậy.

Tần Tiêu nói:

- Đi tới quân đội, sẽ không thể giống như trong nhà, quy củ rất nghiêm khắc, không thể tùy tiện mang gia quyến, biết không? Hơn nữa có lẽ không cần qua bao lâu muội có thể cùng Tiên nhi các nàng đều đến đông bắc, không vội trong nhất thời đi?

Dương Ngọc Hoàn cực kỳ thất vọng đứng lại, đầy mặt ưu thương nhìn Tần Tiêu:

- Thật sự...không thể sao?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười cười:

- Không thể.

Nói xong Tần Tiêu đột nhiên cảm thấy quả quyết cự tuyệt nàng như thế thật có chút tàn nhẫn. Nhưng loại chuyện này cũng không thể thương lượng, trong lòng hắn cũng có chút bất đắc dĩ.

Dương Ngọc Hoàn nhất thời quyệt miệng, trong ánh mắt đã có mưa bụi mông lung:

- Vậy Ngọc Hoàn cần đợi bao lâu mới có thể gặp lại hầu gia ca ca đây?

- Yên tâm, sẽ không quá lâu.

Tần Tiêu khuyên giải an ủi lập lờ nước đôi, chỉ sợ làm cho nàng thương tâm chảy nước mắt.

Dương Ngọc Hoàn hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở nụ cười:

- Hầu gia ca ca nói sẽ không quá lâu, vậy chắc chắn sẽ không lâu lắm. Ngọc Hoàn tin tưởng huynh! Muội nghe tam nương nói, phương bắc thật nhiều thảo nguyên, sa mạc cùng rừng rậm. Ở nơi đó còn có thể cưỡi ngựa săn thú, còn có thể săn được hồ ly hay sói hoang. Hầu gia ca ca, chờ khi nào đi đông bắc, huynh dạy muội cưỡi ngựa được chứ?

- Được!

Tần Tiêu âm thầm thở ra một hơi, cuối cùng đã dỗ dành được nàng. Vì vậy liền nắm tay nàng, cùng nhau đi về hướng chủ trạch, chuẩn bị ăn cơm.

Trên mặt Dương Ngọc Hoàn vẫn lặng lẽ chảy ra hai dòng nước mắt. Nàng rất muốn khóc, nhưng lại không muốn làm Tần Tiêu phiền lòng, nhưng nước mắt làm thế nào cũng không nhẫn nhịn được.

Tần Tiêu vừa quay đầu lại nhìn thấy Dương Ngọc Hoàn đang lau nước mắt, lại cảm thấy thật đau lòng...

Trên bàn cơm, một cỗ cảm xúc khổ sở biệt ly bao phủ. Tần Tiêu vì muốn làm không khí sinh động, trêu ghẹo nói:

- Kim tiên sinh, đạo sĩ rượu thịt như ngươi không sợ bị tổ sư gia trách móc sao?

Kim Lương Phượng cười nói:

- Trong lòng có đạo, hết thảy đều là đạo, làm gì câu nệ cho chuyện nhỏ.

Lý Trọng Tuấn nở nụ cười xấu xa:

- Hay là ta phụ trách cấp hai phòng tiểu thiếp cho Kim tiên sinh?

Kim Lương Phượng cười ha ha:

- Hậu ý của Bình Vương, bần đạo thật sự muốn tìm cũng không tìm được!

Trong bữa ăn cuối cùng cũng có tiếng cười. Tử Địch vẫn rầu rĩ không vui, tức giận chỉ lo mải miết ăn cơm. Mặc Y ngồi bên cạnh nhìn thấy chỉ âm thầm bật cười.

Sau khi ăn xong, Tử Địch vội vàng kéo Tần Tiêu sang một bên, oán giận nói:

- Vì sao huynh không nói với hoàng đế dẫn muội cùng đi đông bắc?

Tần Tiêu nghiêm sắc mặt, nói:

- Loại chuyện này đâu phải chuyện đùa? Chuyện khác nháo sự thì cũng thôi, chuyện hành quân đánh giặc, sự tình quan hệ tới sinh tử tồn vong, há có thể xằng bậy? Tỷ của muội còn lướt qua mặt ta, trực tiếp tìm hoàng đế xin hoàng mạng đem áp ta, ta đành phải mang theo. Muội? Chuyên tâm ở nhà là tốt rồi, đừng nghĩ mấy thứ này. Khi nào đến thời cơ thích hợp, ta sẽ đem gia đình đón tới đông bắc.

Sắc mặt vốn luôn phẫn uất của Tử Địch dần dần biến thành ưu tư, cắn môi thất vọng mười phần nói:

- Huynh mãi cho tới bây giờ chưa từng xem muội là lão bà của huynh, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới cảm thụ trong lòng muội! Huynh chỉ xem muội là nhi đồng ham chơi, xem muội là phế vật có cũng như không!

Dứt lời liền giậm chân bỏ chạy.

Tần Tiêu không khỏi có chút ngạc nhiên: Nha đầu kia từ khi nào đã thích nghĩ những chuyện thâm trầm như vậy đây? Không lo lắng cảm thụ trong lòng nàng? Ta có làm như vậy sao?

Từng phút từng giây kế tiếp Tần Tiêu chỉ hận không vạch ngón tay đếm qua. Mỗi thời mỗi khắc đều làm người ta thật quyến luyến cùng không muốn xa rời. Thân tình nồng đậm làm hắn cảm giác mình càng thêm xem trọng người đối diện. Cùng lúc đó, vấn đề của quốc gia cũng vô cùng mãnh liệt.

Thời gian hai ngày cuối cùng trôi qua.

Kim Lương Phượng đã đem chuyện trên Kết Tử Châu Đầu xử lý hoàn tất, đem khải giáp của Tần Tiêu mang tới.

Tần Tiêu cởi bỏ cẩm phục trên người, đứng trước gương đồng, ngưng thần đánh giá bộ dáng của mình.

Người một nhà đều vây trong phòng. Lý Tiên Huệ tiến tới giúp hắn phủ thêm áo choàng, cẩn thận buộc lại, sau đó thâm tình mỉm cười:

- Đi thôi, đến thời gian. Sự tình trong nhà giao cho mọi người. Khi tới chiến trường, nhất định phải bảo trọng chính mình.

Tần Tiêu gật đầu, nhìn lướt qua người nhà.

Lý Tiên Huệ mỉm cười, Thượng Quan Uyển Nhi bình tĩnh, Tử Địch phức tạp, Dương Ngọc Hoàn muốn rơi nước mắt, còn có bốn nhi tử, hai nữ nhi.

Tần Tiêu hơi nhếch môi, nhẹ giọng nói:

- Tạm biệt, các bảo bối!

Một câu nói thật nhẹ nhàng của Tần Tiêu làm mấy mỹ nhân chợt ứa nước mắt. Dương Ngọc Hoàn đã nức nở, nắm chặt cánh tay Tần Tiêu, vuốt ve hoàng kim giáp trên người hắn, khóc thật thương tâm.

Chính bản thân Tần Tiêu tựa hồ cũng có chút mê muội trong cảm xúc biệt ly, trong lòng vô cùng âu sầu.

Bên ngoài vang lên tiếng ngựa hí dài, trong lòng Tần Tiêu chợt động, tự nhủ mình có nghe được tiếng kêu gọi từ chiến trường hay không? Nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản, nếu còn tiếp tục dây dưa, chỉ sợ hắn không đi được nữa!

Tần Tiêu vỗ vỗ lưng Dương Ngọc Hoàn, hít sâu một hơi, cất bước đi ra cửa phòng.

Hắn tiếp nhận cương cùng roi ngựa Thạch Thu Giản đưa qua, nhìn người nhà cùng Lý Trọng Tuấn vung tay:

- Đi rồi! Mọi người bảo trọng!

- Hầu gia ca ca, nhất định phải bảo trọng, nhớ tranh thủ thời gian đón chúng tôi!

Dương Ngọc Hoàn kêu to, Lý Tiên Huệ các nàng đều rơi nước mắt, nhưng chỉ gật đầu với Tần Tiêu, vẫy tay. Đại Đầu cùng Nữu Nữu đều nắm tay Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi, hướng Tần Tiêu vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé.

Chương 704: Gót sắt phi dương hướng cương mạc (1)

Mặc Y ngồi trên Tuyết Hoa mã, cực kỳ lưu luyến nhìn chằm chằm Tử Địch, cùng nàng ôm Tam Đầu, Tứ Đầu, cắn răng quay đầu.

Tần Tiêu nhấc cương ngựa, Đạm Kim mã kiêu ngạo lẫn hưng phấn dựng lên, tiếng hí vang rền!

Đại Đầu hưng phấn kêu to:

- A gia thật giỏi! Tạm biệt a cha, nhất định phải bảo trọng. Con cùng đệ đệ muội muội nhất định sẽ nghe lời của mẫu thân!

- Giá!

Tần Tiêu vung lên roi ngựa, dẫn đầu chạy đi.

Hắn không muốn để người nhà chứng kiến trên mặt mình cũng đã rơi xuống nước mắt.

Gió lớn quất vào mặt, nước mắt nhanh chóng bay hơi. Trong lòng Tần Tiêu dâng lên một cỗ phiền muộn dày đặc không cách nào phai nhạt.

Mặc Y, Thạch Thu Giản cùng Kim Lương Phương theo sát phía sau, bốn con ngựa chạy ra cửa thôn, đi về hướng bắc. Hương thân trong thôn hôm nay đều có chút kinh hãi, nguyên lai Tần đại thiện nhân đại khí rộng rãi, hào sảng thẳng thắn lại là một vị tướng quân!

Gót sắt giẫm bụi gai, ngựa phi hướng đông bắc.

Tình cảnh này làm Tần Tiêu không khỏi nghĩ đến ngày tuyết rơi mấy năm về trước. Ngày nào đó, bản thân hắn mang theo ba mươi lăm kỵ hướng quan nội kinh thành mà đi.

Thời gian trôi qua, hôm nay lại có một màn tương tự xuất hiện, không thể không làm kẻ khác cảm khái.

Mặc Y mặc một thân trường bào màu đen cùng áo tơi, mái tóc buộc cao, có vẻ càng thêm gọn gàng tiêu sái. Tần Tiêu giao Thuần Quân kiếm cho nàng, thói quen sử dụng Hỏa Trúc Xà Nhi kiếm dài nhỏ không thích hợp sử dụng trong quân. Tay nàng luôn vuốt ve chuôi kiếm, ánh mắt nhìn nam nhân áo bào tung bay trước mắt, trong lòng tràn ngập nỗi tự hào cùng may mắn.

Một đường xuyên châu vượt huyện, vượt Động Đình, qua Trường Giang, nhập Tần Hoài, chuyển Hà Nam, rốt cục nhìn thấy được Hoàng Hà.

Mọi người dừng ngựa tại bờ sông mênh mông. Suốt hai tháng thời gian ngày đi đêm nghỉ, không khỏi đều có chút thổn thức cùng cảm khái.

Tần Tiêu không tự chủ được quay đầu nhìn lại, nhưng gia đình đã cách xa ngàn dặm, làm sao có thể nhìn thấy? Bất quá dù cho thiên nhai cách trở, Tần Tiêu vẫn có thể cảm nhận được khí tức của bọn họ, giống như hiện tại đang ở bên người hắn. Hắn nhắm mắt lại, từng khuôn mặt tươi cười hiện lên thật rõ ràng, giọng nói cùng vẻ mặt tươi vui như đang ở bên cạnh.

Kim Lương Phượng híp mắt lại nhìn dòng Hoàng Hà cuồn cuộn, thản nhiên nói:

- Qua Hoàng Hà chính là Ký Châu. Địa phương đại soái ước định chính là nơi đó đi?

- Phải.

Tần Tiêu gật gật đầu, vỗ cổ Đạm Kim mã:

- Từ Trường An xuất phát gần hơn so với chúng ta nhiều. Phỏng chừng bọn họ đang ở trong thành Ký Châu chờ chúng ta. Nước sông nơi này không chảy xiết, hẳn là có bến tàu, chúng ta tìm thuyền qua sông.

Thạch Thu Giản nói:

- Đại soái không đồng ý quấy nhiễu quan viên địa phương, nhưng loại chuyện cần qua sông gọi bọn họ làm cũng không sao đi? Từ xưa tới nay muốn vượt sông Hoàng Hà thật sự không dễ dàng, nếu có thuyền do quan phủ an bài sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Tần Tiêu nhìn nhìn dòng Hoàng Hà cuối xuân, gật gật đầu nói:

- Cũng được. Ngươi đi tới Vận Châu phủ thứ sử nói rõ ý định của chúng ta. Gọi bọn họ cũng không cần làm ra lễ nghi nghênh đón, an bài thuyền cho chúng ta qua sông là được.

- Dạ!

Thạch Thu Giản ôm quyền đáp, đang chuẩn bị thúc ngựa rời đi, Tần Tiêu lại đột nhiên lên tiếng gọi lại:

- Khoan đã!

Trên sông Hoàng Hà, một con thuyền quân đội lớn đang rẽ sóng đi tới. Trên đầu thuyền vài người mặc giáp trụ đang đứng thẳng.

Một mặt đại kỳ đón gió phấp phới, phần phật tung bay!

Tuy rằng Tần Tiêu nhìn không rõ khuôn mặt người trên thuyền cùng đại kỳ, nhưng theo bản năng cảm giác, hắn cảm thấy đại kỳ vô cùng quen thuộc!

Đại kỳ vàng óng, không phải là Hoàng Long Phụ Đồ kỳ trong quân thường dùng sao?

Trong lòng Tần Tiêu khẽ run, có chút kích động lên:

- Là bọn họ sao?

Bốn người dừng ngựa cùng nhìn ra sông, khi thuyền đến gần, là một chiếc quân thuyền đại khí hùng vĩ, trên boong có mười mấy người đang đứng.

Đến gần liền thấy được rõ ràng!

Tần Tiêu không khỏi cảm thấy nhiệt huyết sôi trào lên:

- Thật sự là bọn họ! Hoàn Tử Đan, Lý Giai Lạc, còn có La Vũ Phong tay cầm soái kỳ đang đứng phía trước! Sau lưng ba người bọn họ còn có mười lăm hán tử cùng đứng thành hàng, đây không phải là các tướng sĩ trong đặc chủng doanh mà Tần Tiêu mang đi ra sao?

La Vũ Phong từ xa xa nhìn thấy người trên bờ, không khỏi kích động, sắc mặt nghiêm túc động thân đứng thẳng, hai tay giơ cao đại kỳ, lớn tiếng nói:

- Cung nghênh đại nguyên soái!

Đám người Hoàn Tử Đan cùng vung áo bào, quỳ một gối trên boong thuyền cùng lớn tiếng hô lên:

- Cung nghênh đại nguyên soái!

Tần Tiêu xoay người nhảy xuống ngựa, đứng bên bờ sông ôm quyền đáp lễ:

- Các vị hảo huynh đệ, đã lâu không gặp! Không cần đa lễ!

Thuyền lớn cập bờ, Tần Tiêu lúc này mới nhìn thấy được soái kỳ thêu chữ “Khâm mệnh đại nguyên soái, Tần”!

Một chữ Tần đỏ đậm, chói mắt lóa sáng! Trên lá cờ thêu ngũ trảo kim long bay vút lên trời.

Bất đồng với quân kỳ trong dĩ vãng, trên soái kỳ bình thường thêu kim long chỉ có tam trảo, mà cờ của khâm mệnh đại nguyên soái được dùng ngũ trảo kim long chuyên dụng của hoàng đế! Điều này cũng có dấu hiệu, Tần Tiêu có được quyền tùy thời chém trước tâu sau, quyền lợi nắm giữ quyền sinh sát trong tay, những nơi soái kỳ xuất hiện giống như hoàng đế thân lâm.

Các tướng quân bước lên ván thuyền đồng loạt bước lên bờ, lại cùng nhau quỳ một gối:

- Cung nghênh đại nguyên soái!

Tần Tiêu tiến tới đem Lý Giai Lạc cùng Hoàn Tử Đan kéo lên, nhìn họ khoan khoái cười nói:

- Tốt! Không thể tưởng được cách nhau ba năm, chúng ta có một ngày lại ở chung một chỗ! Lần này chúng ta cần thúc ngựa biên cương, vì nước kiến lập công huân!

Tần Tiêu nhìn qua mười lăm huynh đệ đặc chủng doanh, hiện tại họ đều đã là tướng quân thiên binh ngũ phẩm. Tuy rằng đã lên chức không còn như ngày xưa, nhưng trên mặt bọn họ vẫn tràn đầy thần sắc khiêm cung cùng kính phục như năm đó, nhìn Tần Tiêu với vẻ mặt cười vui.

Lý Giai Lạc kích động nói:

- Đại nguyên soái, ý nguyện lớn nhất suốt đời ty chức chính là có một ngày có thể cùng đại nguyên soái cùng nhau ra trận giết địch! Hiện giờ tâm nguyện được đền bù, cuộc đời này quả thật không uổng!

- Giai Lạc huynh, ngươi thật sự là quá khách khí! Lần này đi U Châu, còn phải nhờ vào ngươi ủng hộ thật nhiều!

Tần Tiêu lớn tiếng cười to. Lý Giai Lạc cũng cười lớn, nói:

- Ty chức sống tại đông bắc, hiểu tình hình nơi đó, cũng xem như quen thuộc. Nếu đại nguyên soái có chỗ nào dùng tới ty chức cứ mở miệng, nếu đã có lệnh, muôn lần chết không chối từ!

- Ai, đều là huynh đệ, đừng nói nghiêm trọng như vậy!

Tần Tiêu cười cười, sau đó quay đầu nhìn qua Hoàn Tử Đan.

Tiểu tử này, thân thể đã rắn chắc như tấm sắt, nhìn qua không chút dư thừa. Trên gương mặt màu đồng cổ lộ ra vẻ cương nghị cùng oai hùng. Mấy năm trước nhìn hắn chỉ là một tiểu tử nghé con ngây ngô, hiện tại đã là nhân tài đại tướng hạng nhất hạng nhì. Thân là thiên binh thừa của Thiên Binh Giám, mỗi ngày mang theo binh sĩ huấn luyện, bản lĩnh đương nhiên cũng tăng mạnh tiến triển. Ngoài ra trên người hắn cũng truyền thừa vẻ yên lặng nội liễm của Tần Tiêu, đây là tố chất nhất định của bộ đội đặc chủng.

Chương 705: Gót sắt phi dương hướng cương mạc (2)

Tần Tiêu mỉm cười nhìn hắn, gật gật đầu:

- Tốt lắm.

- Đại nguyên soái.

Hoàn Tử Đan tràn đầy kích động cùng chờ mong nhìn lên Tần Tiêu, ngữ điệu lại cực kỳ vững vàng:

- Ty chức rốt cục có cơ hội đi theo bên cạnh đại nguyên soái ra trận giết địch!

Trên chiến trường không có cha con, đây là lời Tần Tiêu luôn chỉ dạy hắn. Đi tới trong quân, trên chiến trận, chỉ có tướng quân cùng binh lính, không chấp nhận xen lẫn tình cảm riêng tư quá nhiều, xưng hô lẫn nhau đều phải chú ý.

Tần Tiêu cười nói:

- Là ngươi tự mình triển lộ thân thủ, tự mình cố gắng!

Dứt lời một tay chụp lên đầu vai rắn chắc của hắn, dùng sức nhéo hai cái, quả nhiên đủ cứng rắn!

- Dạ!

Hoàn Tử Đan nhận chân gật đầu, tin tưởng gấp trăm lần.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn mọi người chung quanh, các tướng sĩ đặc chủng doanh đều có thật nhiều lời như muốn nói với hắn.

Tần Tiêu nói:

- Các huynh đệ, trước tiên hãy lên thuyền, ngày sau chúng ta còn thật nhiều thời gian ôn chuyện. Trước tiên nhập Ký Châu rồi nói sau!

- Đại nguyên soái, mời!

Lý Giai Lạc cùng Hoàn Tử Đan ôm quyền, những người khác đi giúp dắt ngựa, vây quanh hắn đi lên quân thuyền.

Gió xuân thổi cánh buồm, thuyền lớn lướt trên sóng nước Hoàng Hà, hướng bờ bắc đi tới.

Tần Tiêu giới thiệu Kim Lương Phượng cho nhóm người Hoàn Tử Đan, sau đó mọi người ngồi vây quanh trong khoang thuyền lớn, lớn tiếng cười nói, mồm to uống rượu, trút hết tâm sự.

Suốt mấy ngày liên tiếp Tần Tiêu luôn tưởng niệm gia đình, lúc này cùng một nhóm nam nhi nhiệt huyết tụ hội cùng nhau, rốt cục đã tìm về loại cảm giác quen thuộc, tâm tư cũng chìm đắm trong tình cảm hào phóng của nam nhi. Ngay cả Mặc Y cũng thay đổi tính tình trầm mặc của ngày thường, giống như nam nhi cùng các nam tử lớn tiếng cười nói, chén lớn uống rượu.

Đại quân thuyền theo gió vượt sóng, thẳng qua bờ bắc. Tần Tiêu cùng mọi người đi ra mũi tàu, soái kỳ tung bay.

Trên con đường ngay bến tàu, đang có vài trăm người xếp thành hình vuông, mặc áo giáp màu đen, lưng đeo thanh trường đao. Xem ra đây là “thiên binh” mà Thiên Binh Giám mới đào tạo ra, trước trận hình còn có mười mấy tướng quân mặc áo giáp cùng quan bào, cùng hướng trên thuyền chắp tay ôm quyền hỏi thăm.

Lý Giai Lạc ở bên cạnh nói:

- Đại nguyên soái, đây là Hà Bắc đạo khâm sai Tống Khánh Lễ Tống đại nhân, cùng Hà Bắc đạo tiễn lương Cao Lực Sĩ Cao đại nhân, đang đợi nghênh đón đại nguyên soái!

Tần Tiêu mỉm cười gật gật đầu:

- Không cần phải bày loại trận thế này đi.

Thuyền dần dần cập bờ, một hàng quan viên tướng quân cung nghênh đều chỉnh tề đội ngũ đứng thành hai hàng, do Tống Khánh Lễ cùng Cao Lực Sĩ làm đầu lĩnh, đứng thẳng hai bên. Ba trăm thiên binh cùng xoay người xuống ngựa, đứng thật thẳng thắn.

Thuyền cập bờ, Tần Tiêu cất bước rời thuyền, La Vũ Phong theo sát phía sau, những người còn lại tách một khoảng cách theo thứ tự rời thuyền.

Tần Tiêu vừa bước xuống đất, lại nghe một tiếng hô to:

- Cung nghênh đại nguyên soái, bái!

Tay Tần Tiêu giơ cao thánh chỉ, lớn tiếng tuyên đọc:

- Trẫm phong Tần Tiêu làm Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, chấp chưởng hết thảy quân sự Hà Bắc, toàn quyền chém trước tâu sau, chuyên quyền thượng tấu; ngoài ra đảm nhiệm U Châu đại đô đốc, thống lĩnh U Châu Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ, khâm thử!

Mọi người cung kính hô to:

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Làm xong việc đi ngang qua sân khấu, biểu lộ ra thân phận của mình, Tần Tiêu giơ cao thánh chỉ lớn tiếng nói:

- Thánh thượng cung an, chư vị ái khanh bình thân!

Đứng trước nhất là một quan viên chừng bốn năm mươi tuổi, thân mặc quan bào, xem ra là quan chức ngoài tam phẩm. Tần Tiêu nhìn thấy nụ cười chân thành, hình thể phúc hậu của hắn, hồng quang đầy mặt, thần thái đúng mức. Người này lưu vài chòm râu hoa râm, mày rậm mắt to, mũ quan đội thật ngay ngắn, quan bào chỉnh tề, thập phần tinh thần, nhìn qua liền biết là một người trầm ổn làm việc giỏi giang ổn định.

Người này chính là Tống Khánh Lễ.

Tống Khánh Lễ đứng thẳng người, ôm quyền nghiêm túc nói:

- Thái tử chiêm sự, ngự sử trung thừa, Hà Bắc đạo giám sát kiêm chi độ doanh điền sứ Tống Khánh Lễ, cùng Hà Bắc đạo tiễn lương sử Cao Lực Sĩ, cùng dẫn theo quan chức trên dưới Ký Châu cung nghênh đại nguyên soái!

Những người khác cùng kêu lên:

- Cung nghênh đại nguyên soái!

Lại một lần bái xuống, lần vừa rồi là bái hoàng đế xa tận chân trời, lần này chính là bái chào đại nguyên soái Tần Tiêu.

Tần Tiêu thu hồi thánh chỉ, vội vàng nói:

- Các vị đồng liêu, miễn lễ, xin đứng lên!

Mọi người đứng lên, Tần Tiêu đi đến trước mặt Tống Khánh Lễ ôm quyền nói:

- Đã lâu không gặp, Tống đại nhân, Cao đại nhân!

Tống Khánh Lễ thân là Hà Bắc khâm sai, tự nhiên là người đứng đầu các quan viên Hà Bắc, cười híp mắt nói:

- Bình sinh người mà ty chức ngưỡng mộ nhất chính là Địch Công Hoài Anh. Cuộc đời này hận không thể cùng ngài cộng sự, thường cảm thấy ăn năn. Hiện giờ có thể cùng cao đồ của Địch công cộng sự một lần, đủ an ủi bình sinh, cuộc đời này xem như không uổng rồi!

Tần Tiêu chắp tay trả lời:

- Tống đại nhân khen ngợi quá mức, Tần Tiêu thật là vô cùng lo sợ, thật sự sợ hãi làm dơ bẩn uy danh tiên sư!

Hai người hàn huyên vài câu, Tần Tiêu quay lại hướng Cao Lực Sĩ, cười nói:

- Đã lâu không gặp, Cao đại nhân.

Cao Lực Sĩ khiêm cung khom người vái chào:

- Đại nguyên soái đừng giễu cợt, ngài vẫn gọi ta một tiếng “Lực Sĩ” nghe tự tại hơn đó.

- Ha ha!

Tần Tiêu cười cười, nhìn các quan chức cùng tướng quân Ký Châu nói:

- Chư vị đồng liêu, Tần Tiêu thật không tiện chào hỏi từng vị, chúng ta vào thành trước, sau đó tiếp tục trò chuyện đi!

- Mời đại nguyên soái!

Mọi người đồng thanh mời hắn đi trước. Các tướng sĩ Thiên Binh Giám cùng đi hai bên mở đường, mỗi người phấn khởi thầm nghĩ: Rốt cục nhìn thấy “lão tổ tông” của chúng ta! “Lão tổ tông” không ngờ còn trẻ như vậy đâu!

Tần Tiêu lên ngựa mang theo mọi người đi vào Ký Châu.

Một đường gió bụi, rốt cục đi tới Hà Bắc, kiếp sống đại nguyên soái cứ như vậy bắt đầu.

Lưu lại Ký Châu nghỉ ngơi chỉnh đốn ba ngày, cuối cùng đã không còn mệt mỏi, Tần Tiêu liền bắt tay chuẩn bị các hạng công tác.

Suốt mấy ngày nay Tần Tiêu chủ yếu hỗn chung một chỗ cùng Tống Khánh Lễ và Cao Lực Sĩ, tìm hiểu thế cục Hà Bắc, nhất là tình huống cung cấp hậu cần điều phối quân nhu. Sau khi lấy được kết quả, làm cho Tần Tiêu vô cùng lo lắng.

Trước khi Lý Long Cơ đăng cơ, Lý Đán trị vì thì Hà Bắc, nhất là vùng hạ du sông Hoàng Hà, liên tiếp bùng nổ nạn châu chấu, Hoàng Hà cũng bị tràn đê hai lần. Tuy rằng sau đó Lý Long Cơ cưỡng chế hạ lệnh các châu huyện dập tắt nạn châu chấu, giải quyết lụt Hoàng Hà, nhưng tổn thất do tai họa mang đến trên đồng ruộng vẫn không cách nào cứu vãn, thậm chí xuất hiện tình trạng nông dân bỏ xứ rời đi, biến thành dân lưu lạc.

Về sau Lý Long Cơ đi tuần đến nơi đây, đặc biệt phái Tống Khánh Lễ ở lại phụ trách cứu trợ sau tai họa, chủ trì khôi phục sản xuất. Chức vị “chi độ doanh điền sử” của hắn chính vì vậy mà có.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau