PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 696 - Chương 700

Chương 696: Ngự tứ kim hôn (1)

Lý Tiên Huệ các nàng khẩn trương, Dương Ngọc Hoàn liều chết không theo, Tần Tiêu thật bất đắc dĩ, ở trong mắt Lý Long Cơ quả thật đã là sự thật. Vào lúc này trong lòng hắn thật sự không thể ngờ hết thảy đều do Tần Tiêu an bài biểu diễn!

Hắn chỉ cảm thấy hắn thân làm huynh đệ, làm hoàng đế mà lần này hình như bản thân hắn có chút ép buộc người thật không hiền hậu...mà Tần Tiêu cũng thực sự chiếu cố mặt mũi cùng cảm thụ của vị huynh đệ như hắn, khiến cho hắn có cơ hội xuống đài. Chỉ là không nghĩ đến một tiểu cô nương nhìn qua thật ôn nhu như Dương Ngọc Hoàn lại là một nữ tử cương cường như vậy...

Trong lòng Lý Long Cơ âm thầm than thở: Thôi thôi thôi, chuyện cho tới bây giờ ta tiếp tục miễn cưỡng cũng không còn ý nghĩa gì. Vừa đắc tội huynh đệ tốt, còn làm người chê cười, huống chi Dương Ngọc Hoàn liều chết không muốn tiến cung, cưỡng bức người thật không tốt, không được chút ích lợi, tội gì đây? Chẳng thà hào phóng một chút, làm người tốt một lần, vừa có thể lấy lòng huynh đệ vừa cứu vãn mặt mũi của mình. Lại nói tới gần đây trong cung tuyển chọn không ít mỹ nữ tuyệt sắc từ nam tới bắc, về tư sắc hay tài ca múa còn hơn nàng, đâu chỉ có một mình nàng?

Nghĩ đến đây trong lòng Lý Long Cơ cảm thấy nhẹ nhõm, quyết định chủ ý. Hắn ho nhẹ một tiếng đi tới trước mặt Dương Ngọc Hoàn còn đang khóc rống, nói:

- Ngọc Hoàn, ngươi thật khiến cho người ta yêu thích, ta mới nghĩ qua đem ngươi đưa vào hậu cung. Nhưng bản thân ngươi lại không muốn, ta làm hoàng đế, cũng không nên ép buộc để ngươi làm ra chuyện gì ngu đần hiểu không? Ngươi chớ khẩn trương, đừng khóc nữa. Hoàng đế cũng không phải người không giảng đạo lý như trong lòng ngươi vẫn nghĩ đó thôi!

Mọi người nghe được lời này trong lòng liền thoải mái, xem ra đây chính là tin tức tốt nhất!

Dương Ngọc Hoàn càng mừng rỡ trong lòng, nhưng vẫn nức nở nói:

- Hầu gia ca ca đã nói với tôi đương kim hoàng đế là một hoàng đế tốt, là minh quân...Ngọc Hoàn không hiểu chuyện, làm hoàng đế thật khó xử. Hoàng đế bệ hạ, thỉnh ban cho Ngọc Hoàn cái chết!

Dứt lời tiểu cô nương mười phần ủy khuất quỳ xuống cúi dập đầu.

Lý Tiên Huệ các nàng càng thêm hoảng sợ, không nghĩ tới ngày thường nhìn tiểu cô nương ngây thơ như vậy, lại có tính khí cương liệt như thế!

Lý Long Cơ thở dài một tiếng:

- Ngọc Hoàn, ngươi còn trẻ tuổi lại tam trinh cửu liệt, thật sự làm người khâm phục! Nếu ta ban ngươi chết, chẳng phải sẽ biến thành hôn quân hẹp hòi bị người trong thiên hạ mắng chửi hay sao?

Dứt lời hắn đi lại vài bước, trong ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, chậm rãi đi tới.

Tần Tiêu vẫn luôn lẳng lặng đi theo một bên, trong lòng mừng thầm, biết âm mưu của mình đã sắp thành công.

Lý Long Cơ chợt dừng lại, diễn cảm biến thành nghiêm túc, cao giọng nói:

- Tuy rằng ta sớm nói hôm nay nơi này không có vua tôi, nhưng mọi người sẽ không để ý ta dùng thời gian nửa chén trà đổi về thân phận hoàng đế tuyên bố một chuyện đi? Đại nguyên soái Tần Tiêu, cùng dân nữ Dương Ngọc Hoàn nghe chỉ!

Tần Tiêu vội vàng đi tới trước mặt Lý Long Cơ, cùng Dương Ngọc Hoàn quỳ xuống nói:

- Thần (dân nữ) tiếp chỉ!

Trên mặt Lý Long Cơ hiện ra dáng mỉm cười thoải mái:

- Trẫm, ban thưởng dân nữ Dương Ngọc Hoàn làm “đệ nhất thiên hạ vũ”, ban thưởng gả cho đại nguyên soái Tần Tiêu. Hai người kết làm phu thê, chung thân làm bạn không được chia lìa! Ngoài ra ban thưởng Dương Ngọc Hoàn làm tứ phẩm cáo mệnh phu nhân, khâm thử!

Trong lòng Tần Tiêu cười to mừng rỡ, không ngớt bái xuống:

- Tạ hoàng đế bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế, vạn vạn tuế!

Dương Ngọc Hoàn mừng rỡ bật khóc, cuống quýt dập đầu:

- Hoàng đế bệ hạ anh minh uy phong, thật sự là hoàng đế tốt nhất thiên hạ! Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!

Mọi người cũng đồng loạt bái xuống:

- Ngô hoàng anh minh, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Trong lòng Lý Long Cơ lại cảm thấy khoan khoái, không khỏi cười lên ha hả, đi nhanh hai bước tới trước mặt Tần Tiêu cùng Dương Ngọc Hoàn, cùng nâng họ đứng lên, vui vẻ nói:

- Tốt lắm, hiện tại ta cũng không phải hoàng đế, chỉ là huynh đệ kết nghĩa của Tần Tiêu đại ca! Chúc mừng ngươi, đại ca! Chúc mừng ngươi, Ngọc Hoàn! Ngày sau hai người phải ân ái cả đời, bằng không ta sẽ cảm thấy không cao hứng nga!

Trên mặt Tần Tiêu cũng lộ ra dáng mỉm cười vui vẻ, gật đầu nhẹ giọng nói:

- Cảm ơn, huynh đệ tốt!

Những người khác đều đứng lên, trong lòng nhẹ nhõm, đều nở nụ cười, trong lòng lại thật cảm khái. Vừa cảm khái Dương Ngọc Hoàn tính tình cương liệt thẳng thắn, lại cảm khái Lý Long Cơ khoan dung cùng rộng rãi.

Lý Long Cơ rõ ràng cảm giác ra được ánh mắt cảm kích cùng kính nể của mọi người, không khỏi cảm thấy hưng phấn, thầm nhủ: Xem đi, làm ra quyết định này không ngờ có thể thuận theo lòng người đến vậy! Nếu ta khư khư cố chấp nhất định chiếm Dương Ngọc Hoàn làm của riêng, chẳng phải sẽ làm mọi người oán trách?

Dương Ngọc Hoàn còn lau nước mắt, trong lòng một trận vui sướng, thập phần cảm kích lẫn hổ thẹn nhìn Lý Long Cơ, sợ hãi nói:

- Hoàng đế ca ca, ngài thật sự không trách hầu gia ca ca sao?

- Di, Ngọc Hoàn đừng gọi loạn!

Tần Tiêu vội vàng ngăn cản.

Lý Long Cơ nghe được vui vẻ, cười ha ha nói:

- Được rồi, cứ để cho nàng gọi như thế. Ta và ngươi vốn đã là huynh đệ, Tiên nhi cũng là muội muội của ta, nàng gọi như vậy có gì là không đúng? Ngọc Hoàn, ngày sau nếu Tần Tiêu dám khi dễ muội, muội cứ nói với hoàng đế ca ca, hoàng đế ca ca thay muội làm chủ, biết không?

Dương Ngọc Hoàn dựa vào người Tần Tiêu, trên mặt đỏ ửng, vẫn còn vương nước mắt nhưng đã hắc hắc cười khẽ, rồi lại lắc mạnh đầu.

Lý Long Cơ ra vẻ nghiêm túc nói:

- Nếu muội không nói cho ta, đó là kháng chỉ khi quân nga!

Dương Ngọc Hoàn nhất thời có chút hoảng sợ, kinh hoảng mở to hai mắt nhìn:

- Thật sự! Vậy muội...sẽ không nói cho huynh biết, hì hì! Huynh vừa mới nói qua thôi, hiện tại huynh không phải là hoàng đế, chỉ là huynh đệ tốt của hầu gia ca ca!

Lý Long Cơ cười to:

- Nha đầu kia, lại quỷ quái tinh linh như vậy! Được rồi, hôm nay xem như làm được một chuyện khiến người thấy thống khoái. Trong lòng ta vui vẻ thật sự. Đúng rồi đại ca, thừa dịp ta còn ở đây, ngày mai đem hôn sự giải quyết cho xong đi?

Lý Tiên Huệ vẫn đứng yên lặng một bên nghe vậy đi tới, nhẹ giọng nói:

- Bệ hạ, làm vậy chỉ sợ là không thích hợp, sẽ vi phạm luật pháp Đại Đường.

Lý Long Cơ tỉnh ngộ:

- Nga, đúng đúng! Ta cơ hồ đều đã quên, Ngọc Hoàn vẫn chưa tới mười lăm tuổi! Xem ra ta thật khó có cơ hội uống rượu cưới của các ngươi rồi! Đại ca, mấy ngày nữa ngươi phải đi U Châu, nhớ rõ sau khi dàn xếp xong bên kia thì đón Tiên nhi cùng Ngọc Hoàn các nàng đến đi. Khi tới tuổi thì làm hôn lễ, đến lúc đó gởi phong thư đến Trường An báo tin cho ta biết, ta có thể cao hứng với các ngươi!

Tần Tiêu gật đầu mỉm cười:

- Yên tâm, nhất định.

- Quân tử thành tựu vẻ đẹp cho người, cớ sao mà không làm, ha ha!

Chương 697: Ngự tứ kim hôn (2)

Lý Long Cơ mười phần hào sảng cười ha hả:

- Chúng ta tiếp tục đi chơi mạt chược, để cho bọn họ ở lại đây khanh khanh ta ta đi!

Mọi người nhẹ nhõm cười tươi, Lý Tiên Huệ, Thượng Quan Uyển Nhi, Mặc Y đi theo Lý Long Cơ về chủ trạch, vừa quay đầu lại nhìn Tần Tiêu, trong lòng cùng nghĩ: Việc này thật kỳ quặc, vì sao chúng ta không hề biết chút nào đây?

Nhìn thấy Lý Long Cơ đã đi tới tiền viện, Tần Tiêu thở ra một hơi thoải mái nở nụ cười. Tử Địch rốt cục đã không nhịn được nữa che miệng cười hăng hắc. Tần Tiêu cùng Dương Ngọc Hoàn kéo nàng vào phòng, ba người không ngừng cười trộm.

Lúc này Dương Ngọc Hoàn mới nhớ tới việc mình sắp gả cho hầu gia ca ca, cảm thấy thật không thói quen, nhất thời vô cùng thẹn thùng, ánh mắt có chút trốn tránh nhìn sang nơi khác. Tần Tiêu hiểu rõ ý nghĩ trong lòng tiểu cô nương, bình tĩnh nói với nàng:

- Ngọc Hoàn, tuy nói là hoàng đế ban hôn, nhưng tuổi của muội còn nhỏ, sau này muội vẫn như dĩ vãng, an tâm sinh hoạt như trước, biết không? Nhưng có một điều muội không cần lo lắng, sau này bất kể là ai cũng không thể cướp muội rời khỏi ta!

Dương Ngọc Hoàn nghe được vô cùng xấu hổ, lại thập phần vui vẻ, liên tục gật đầu nói:

- Dạ! Dạ! Chỉ cần có thể đi theo bên người hầu gia ca ca, muội không đi đâu hết, không cần để ý tới ai! Cho dù làm tiểu nha hoàn cả đời muội cũng nguyện ý!

- Da, muội đã rơi vào miệng hổ rồi!

Tử Địch ở bên cạnh cười xấu xa, nói:

- Hắn muốn làm thịt muội khi nào thì làm thịt khi đó đều được!

Dứt lời, Tử Địch còn làm ra động tác như lão hổ vồ mồi dọa nạt Dương Ngọc Hoàn.

Không ngờ Dương Ngọc Hoàn tuyệt không phối hợp, không hề biểu lộ bộ dạng sợ hãi, ngược lại bật cười khanh khách nghịch ngợm ôm mặt Tử Địch nói:

- Tứ nương, vì sao tỷ còn giống tiểu hài tử hơn muội đâu, thật ngây thơ!

Tử Địch không khỏi ngây người một lúc lâu nói không nên lời, trong lòng thật buồn bực. Tần Tiêu lại cười to, trong lòng cảm giác cực kỳ thống khoái!

Tử Địch nhất thời quẫn bách nhảy dựng lên muốn đi bắt Dương Ngọc Hoàn, chọc lét nàng. Dương Ngọc Hoàn kinh hoảng kêu to, chạy quanh người Tần Tiêu trốn tránh.

Tần Tiêu cười ha ha một trận, tùy ý cho các nàng chơi đùa, bản thân hắn đi ra ngoài cửa, thở ra một hơi dài.

Tần Tiêu đi dạo trong sân, ngẩng đầu nhìn lên ánh trăng, trong lòng thầm suy nghĩ: Sắp phải xuất phát đi đánh giặc, lại có khúc nhạc đệm này. Cũng may kết thúc viên mãn, không để hoàng đế khó chịu, cũng không ảnh hưởng quan hệ tốt đẹp trong “tuần trăng mật” giữa ta và hắn. Hắn làm ra quyết định như vậy thật phi thường anh minh lẫn chính xác.

Cứ như vậy quan hệ giữa ta và hắn càng thêm thân thiết, Lý Long Cơ chỉ mới trở thành hoàng đế ba năm, phương diện tâm thuật đã tiến bộ không ít! Khó được hắn thấu tình đạt lý như thế, bất kể là vì huynh đệ hay là hoàng đế, hắn xem như không có lỗi gì với ta...

Còn đang suy nghĩ, có một người đi tới bên cạnh. Tần Tiêu quay đầu lại nhìn, là Mặc Y. Nàng đang lẳng lặng đi qua, trên mặt hiện nụ cười ôn nhu như nước.

- Lão công.

Thanh âm của Mặc Y thật nhẹ, mang theo chút ý cười:

- Hiện tại hoàng đế thật cao hứng, thật sự là khó được!

Tần Tiêu mỉm cười:

- Hắn thật sự là một hoàng đế tốt, thông minh và có chủ kiến.

- Phải...

Mặc Y gật nhẹ đầu, sau đó nói:

- Lão công có thể nói với hoàng đế dẫn theo muội ra trận không?

Tần Tiêu thoáng sững sờ:

- Còn chưa có...kỳ thật lần này ta cũng không có ý định đưa muội đi cùng. Hiện tại muội đã làm mẹ, làm sao có thể...

- Lão công!

Mặc Y lập tức cắt đứt lời của hắn:

- Cho tới hôm nay muội đi theo bên cạnh lão công được sáu năm, mặc kệ huynh gặp sự tình gì muội đều không hề lùi bước, không rời khỏi bên cạnh huynh. Mấy ngày trước huynh đã đáp ứng muội, chẳng lẽ đã quên sao? Huynh nói mặc kệ đi đâu đều cũng mang muội theo!

Tần Tiêu biết rõ tính khí của Mặc Y, nàng luôn thật an tĩnh, thật điệu thấp, tính khí lại thẳng thắn, chuyện đã quyết định sẽ không bao giờ thay đổi. Nhưng ra trận đánh giặc không phải trò đùa, trước đó ở Sóc Phương quân hắn khờ dại mang theo nàng xuất trận, nghĩ đến với võ nghệ của hắn sẽ không xảy ra chuyện. Kết quả lại liên tục bị thương, chuyện xảy ra làm hắn hối hận mãi cho tới hôm nay...

Tần Tiêu lắc đầu:

- Không được, lần này không thể!

Mặc Y vẫn kiên trì không từ bỏ ý định:

- Nhưng mà bên cạnh huynh làm sao có thể không có thân nhân chiếu cố?

Tần Tiêu nói:

- Trong U Châu đại đô đốc phủ có thật nhiều thị tốt cùng người hầu, không có vấn đề. Hơn nữa qua không được bao lâu ta sẽ đón muội cùng mọi người đến U Châu. Gia đình chúng ta có thể từ nay về sau định cư tại đó. Lần này ta làm đại nguyên soái, không thiếu thủ hạ, muội cần gì cùng theo ra tiền tuyến mạo hiểm, làm vậy sẽ để ta lo lắng, biết không?

Mặc Y thập phần thất vọng gật đầu:

- Thật xin lỗi, muội đã biết...

Dứt lời yên lặng xoay người đi về hướng tiền viện.

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng mất mát của Mặc Y, trong lòng âm thầm nói: Mặc Y, các nàng đều là người thân nhất của ta, sao có thể mạo hiểm phiêu lưu như vậy đây? Hi vọng muội hiểu được tâm tư của ta...

Đi dạo một lúc, trong lòng Tần Tiêu dần dần bình tĩnh, vì vậy cất bước đi về hướng tiền trạch.

Đêm đã dần khuya, Lý Long Cơ lại chẳng khác gì một đầu trâu rừng tinh lực thịnh vượng, không ngừng chém giết trên bàn mạt chược, hăng hái mười phần. Ba năm nay hắn chưa từng được thống khoái như vậy, hôm nay dứt khoát phóng túng chính mình, chơi thật thoải mái. Những người khác đương nhiên cũng vui vẻ phụng bồi, mười phần phối hợp làm cho không khí biến thành vô cùng nhiệt liệt.

Tần Tiêu đi tới chủ trạch, lúc này Lý Long Cơ đã thập phần cảnh giác lập tức phát hiện được hắn, ha ha cười nói:

- Tránh ra, đừng đứng sau lưng ta, lại muốn làm gian tế!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Đánh không thắng oán người khác, thật là!

- Ha ha, hiện tại vận may của ta thật tốt bao nhiêu, đã liên tục hồ vài lần!

Lý Long Cơ không ngừng cười to, xem ra đích xác vận khí không tệ. Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi chỉ yên lặng mỉm cười. Trong lòng Tần Tiêu rõ ràng vì cảm tạ vị hoàng đế anh minh rộng lượng này, hai vị phu nhân thông minh của mình đang nhượng bộ hắn đâu. Chỉ khổ cho Lý Trọng Tuấn chẳng khác gì một con rối gỗ, không những không thắng được bài, mà cũng không có người nào tiếp lời nói chuyện phiếm với hắn. Cũng may sau đó Mặc Y thỉnh thoảng đến sau lưng chỉ điểm bài cho hắn một chút, tốt xấu không để cho hắn có cảm giác mình biến thành người ngoài cuộc.

Đối với ba lão bà tính cách tinh tế hơn nữa rất có hiểu biết của mình, trong lòng Tần Tiêu vô cùng hài lòng lẫn cảm kích. Mọi người là sinh vật có cảm tình thật phức tạp, không ai có thể chân chính đem công tư phân chia triệt để hoàn toàn. Quan hệ cá nhân có thể đem hoàng đế dỗ dành thật vui vẻ, chưa hẳn không phải là một chuyện tốt. Tiên nhi các nàng xem ra đã sớm hiểu rõ chuyện này, hơn nữa làm được rất có chừng mực, lại không cho nhìn thấy họ cố ý nịnh hót lấy lòng, lại thập phần xem trọng mặt mũi của hoàng đế.

Chương 698: Lời hứa cùng quân lệnh trạng (1)

Trong vấn đề xử lý quan hệ xã giao, Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi rõ ràng còn lành nghề hơn Tần Tiêu một ít. Nữ nhân sao, vốn là chính trị gia trời sinh, huống chi với xuất thân của hai nàng, những việc đã từng trải qua cùng trí tuệ của bản thận, không thể nghi ngờ càng là cao thủ trong đó. Điều này đối với Tần Tiêu mà nói đều là những của cải vô hình.

Lý Long Cơ hứng trí bừng bừng xào bài, vừa tùy ý nói chuyện phiếm:

- Đúng rồi, vừa rồi ta đã đáp ứng Mặc Y, cho phép ngươi mang nàng ra tiền tuyến, cũng phục chức cho nàng, thụ ngũ phẩm Anh Dực tướng quân, đảm nhiệm U Châu quân du kích tướng quân. Qua hai ngày các ngươi cùng nhau khởi hành đi thôi! Nhưng ngươi phải chú ý nhiều hơn, hiện tại nàng chính là nữ trung hào kiệt duy nhất của Đại Đường, ngươi phải cẩn thận đối đãi, đừng làm cho nàng bị thương như ở Sóc Phương lần trước.

Tần Tiêu không khỏi ngạc nhiên, hoàng đế nhận chân mở miệng vàng, tự nhiên đã không cho phép hắn được phản bác. Lý Long Cơ vẫn giống như không có việc gì tiếp tục xào bài, Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi lại rõ ràng né tránh ánh mắt của Tần Tiêu. Khi nhìn qua Mặc Y, trên mặt nàng lại lộ ra dáng cười xấu xa khi thực hiện được gian kế của Tử Địch, híp mắt nhìn chằm chằm lên bàn, khóe mắt lại liếc Tần Tiêu.

Tần Tiêu buồn bực hít sâu một hơi, thản nhiên nói:

- Bệ hạ yên tâm, thần đã biết...

Dứt lời hắn nhìn Mặc Y ngoắc ngón tay, Mặc Y đã định liệu trước không chút lo lắng cùng hắn đi ra.

Tần Tiêu mang nàng đi tới chỗ yên tĩnh, căm giận ôm cổ nàng:

- Nàng thật giỏi ah, không ngờ còn biết học cách dùng ám chiêu với lão công của nàng, tìm hoàng đế tới dọa ta!

Mặc Y che miệng cười ha ha một trận, sau đó lại thật sự nói:

- Lão công, vừa rồi tự huynh nói nếu muội ra trận huynh sẽ lo lắng. Nhưng huynh có từng cân nhắc qua ý nghĩ của chúng tôi hay không, chúng tôi cũng sẽ lo lắng cho huynh? Nếu muội đã có khả năng cùng ra trận với huynh, vì sao huynh không đồng ý cho muội bồi bên cạnh huynh đây? Có lẽ muội không giúp được huynh chuyện gì... nhưng mà chỉ cần trong mắt nhìn thấy huynh, muội sẽ an tâm hơn rất nhiều, lão công biết không?

Trong lòng Tần Tiêu rung động, không khỏi khẽ thở dài một hơi, chậm rãi lại dịu dàng nói:

- Đã là lão phu lão thê suốt mấy năm, vì sao vẫn xử trí theo cảm tính như ngày trước đây? Chẳng lẽ mỗi ngày đều phải nhìn thấy ta mới yên tâm sao?

- Phải, đúng thế!

Mặc Y khẳng định gật đầu:

- Đối với nam nhân mà nói, có quốc gia, có dân tộc, có gia đình cùng vợ con, nhưng ở trong mắt nữ nhân chúng ta, trượng phu cùng hài tử là hết thảy, tình yêu chính là tất cả, huynh biết không? Nhi đồng đã có Tiên nhi cùng Uyển nhi chiếu cố, quả quyết không có vấn đề. Nhưng nếu không tận mắt nhìn thấy huynh mỗi ngày, trong lòng muội vĩnh viễn sẽ không kiên định!

Tần Tiêu xúc động than nhẹ, ha ha cười nói:

- Được rồi, xem ra chỉ chiều theo muội! Không nghĩ tới đã thành thân ba bốn năm, muội vẫn tràn đầy tình cảm như thế.

Mặc Y hài lòng cười rộ lên, thản nhiên nói:

- Cho dù là sáu bảy mươi tuổi, lão công ở trong mắt lão bà vĩnh viễn vẫn như thuở ban đầu! Không giống nam nhân các huynh, lão bà vừa già thì ghét bỏ hoa tàn ít bướm, thê tử cám bã...

Tần Tiêu cười to:

- Ân, cho nên muội mới quyết định, nhất định phải đi theo bên cạnh ta sao? Muội cần phải nhìn kỹ đó, lão công của muội là tình nhân trong mộng rất được nữ nhân yêu thích, nói không chừng đi U Châu, phải dâng thêm mười phòng bát phòng tiểu thiếp.

Mặc Y cũng không bị lời khiêu khích cùng hài hước của hắn lừa gạt, theo ý tứ của hắn nói:

- Nạp nhiều tiểu thiếp cũng không quan trọng. Bởi vì muội biết, trong lòng huynh vẫn luôn có muội, như vậy là đủ rồi!

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu, lại ôm Mặc Y vào lòng, nhẹ giọng nói:

- Muội nói những câu có đạo lý như vậy, làm cho ta không cách nào phản bác. Trong ngày thường muội ít nói nhất, nguyên lai miệng lưỡi bén nhọn như vậy...Ai, ta là một đại nguyên soái, lại không giải quyết được một vị tướng quân thủ hạ, thật sự là không mặt mũi hỗn đi xuống!

Mặc Y ôn nhu lẫn hài lòng mỉm cười, đem thân thể gắt gao vùi vào lòng Tần Tiêu, dựa trên lồng ngực dày của hắn, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của hắn, tâm tư của nàng giống như nhớ lại ở mấy năm trước, hai người cùng nhau tác chiến, trong lòng không khỏi rung động không thôi...

Nửa đêm giờ Tý, Tần Tiêu cho phòng bếp làm một ít điểm tâm, bài cục cũng đã kết thúc, mọi người cùng nhau ăn khuya. Lý Long Cơ cũng đã chơi thật tận hứng, không đến nỗi phải chơi suốt cả đêm. Vì vậy bài cục cũng chấm dứt, cho mọi người có thời gian đi nghỉ ngơi.

Vào nửa đêm thời tiết có chút lạnh, Tần Tiêu an bài phòng ngủ cho Lý Trọng Tuấn, Lý Long Cơ vẫn ngồi bên bếp lò trong phòng khách. Tần Tiêu ngồi cùng hắn, hai người lấy một bình rượu, vừa uống vừa nói chuyện phiếm. Thạch Thu Giản là thị vệ thiếp thân của hoàng đế, lúc này cũng rất hiểu biết đi ra cửa canh gác.

Lý Long Cơ chà xát đôi tay trên lửa, nói:

- Thời gian khá khẩn trương, ngày mai ta cũng không có ý định lưu lại Trường Cát, ta muốn nhanh chóng xuôi nam tuần tra xong bên kia còn phải vội vàng quay về Trường An, triệu tập các vị đại thần tể tướng, tinh tế thương nghị tình huống chiến tuyến đông bắc. Đại ca, lần này trách nhiệm của ngươi trọng đại, trong lòng có ý tưởng gì không?

Tần Tiêu dùng que gắp than nhẹ nhàn gẩy gẩy than trong bếp lò, suy tư nói:

- Bên phía đông bắc ta không quá quen thuộc. Địa lý, nhân văn, phong tục cùng trạng huống của U Châu quân ta cũng không quá hiểu biết, không điều tra thì không có quyền lên tiếng! Hiện tại ta cũng không thể nói rõ ràng nên làm thế nào, chỉ có một ít tư tưởng đại khái.

- Nga, nói nghe một chút?

Lý Long Cơ cảm thấy thật hứng thú.

- Ân, là như vậy.

Tần Tiêu nói:

- Lúc trước ngươi cũng nói bên Bắc Địch khi chiến khi hòa, có hại luôn là chúng ta, nếu muốn giải quyết vấn đề này từ trong nguồn gốc, chỉ có một biện pháp, chính là – đại dung hợp dân tộc.

Lý Long Cơ nhất thời tỉnh táo tinh thần, sắc mặt lộ vẻ vui mừng nói:

- Chúng ta thật đúng là huynh đệ tri kỷ ah. Không dối gạt ngươi, trong lòng ta cũng đang có ý nghĩ như vậy! Nhớ năm đó, Thái Tông hoàng đế anh minh uy phong bậc nào, tiêu diệt Đột Quyết. Nhưng chuyện cách vài chục năm sau, hậu Đột Quyết lại lặng yên hứng khởi, biến thành bắc hoạn mới. Lần này ta không chỉ muốn trùng hưng Đại Đường, còn muốn làm một chuyện mưu phúc cho hậu thế, chính là triệt để giải quyết Bắc Địch xâm phạm biên giới, đem bọn hắn dung hợp tới trong dân tộc Đại Hán chúng ta.

Tần Tiêu không khỏi mừng rỡ, liên tục khen:

- Tốt, ngươi hiện tại quả nhiên đứng trên một độ cao phi phàm – nhưng ngươi cũng biết làm như vậy là khó khăn, còn khó khăn thật lớn! Đầu tiên phải đánh bại Đột Quyết cùng Bắc Địch, bắt bọn hắn hàng phục, sau đó mới có thể làm ra hành động như thế. Hơn nữa đến lúc đó, hơn mười vạn thậm chí là trăm vạn người cần di chuyển cùng dàn xếp, đây không phải là chuyện dễ dàng.

Chương 699: Lời hứa cùng quân lệnh trạng (2)

Lý Long Cơ bình tĩnh suy tư, cau mày nói:

- Chuyện do người làm, không thử nghiệm cùng cố gắng thì sẽ không có được ngày thành công. Tóm lại đây là một tư tưởng vĩ đại cùng mục tiêu khổng lồ. Hướng theo điều này cố gắng, dù không thể hoàn toàn thành công, cũng lấy được thu hoạch thật lớn.

Kỳ thật ta cũng rõ ràng, hiện tại nghĩ tới điều này xác thực là có chút sớm. Ta từ Hà Bắc trở về, tuy rằng bị thủ hạ khuyên can không nên đi U Châu nguy hiểm, nhưng cũng biết một ít sự tình. Hiện tại U Châu quân vừa bại trận, ngay Tiết Nột bị cách chức, sĩ khí hạ thấp vô cùng. Sau khi đại ca đi qua, chuyện cần làm đầu tiên chính là phải giải quyết vấn đề sĩ khí. Sau đó thì gây dựng lại Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ, còn gia tăng huấn luyện. Chuyện mấu chốt thứ nhất cùng điểm quyết định chính là thu phục Doanh Châu, đoạt lại quyền khống chế đông bắc của Đại Đường. Nói thật hiện tại ở bên kia Đại Đường đã lâm vào hoàn cảnh xấu, lúc này mà nói hoàn toàn định Bắc Địch đích thật là có chút quá xa.

Tần Tiêu mỉm cười lắc đầu:

- Ta không cho là như vậy. Đây là một vấn đề về chiến lược, có tư tưởng chỉ đạo minh xác mới có thể dễ dụng binh. Chuyện quân sự vĩnh viễn đều phục vụ cho chính trị. Đem ra so sánh, ý tứ của ngươi chỉ cần ta đánh lui Hề cùng Khiết Đan xây lại Doanh Châu, như vậy khi ta dụng binh liền phải hết sức giết chóc. Đem bọn hắn giết tới mức kinh hãi đảm chiến, giống như năm đó tại Sóc Phương một trận chiến phải giết hai ba vạn người, cam đoan trong khoảng thời gian ngắn bọn hắn không dám tái phạm, sau đó chúng ta tiếp tục chiếm cứ nơi hiểm yếu tử thủ địa bàn của mình. Nếu ngươi suy nghĩ muốn hoàn toàn bình ổn bắc hoạn, ta sử dụng binh không thể giết chóc lung tung, tuy rằng vẫn phải đánh bại kẻ địch trên chiến trường, nhưng trọng yếu hơn là đánh bại bọn hắn từ trong lòng, còn phải thu thập lòng người. Điều này cũng giống như năm xưa Gia Cát Lượng định Nam Châu, chú ý tâm lý chiến làm đầu.

Lý Long Cơ liên tục gật đầu, trong ánh mắt rạng rỡ sinh huy:

- Cho nên ta nói lựa chọn một vị nguyên soái thích hợp mới là trọng yếu nhất. Nói thật trong quân sự ta không hiểu nhiều lắm. Nhưng nghe ngươi vừa nói như vậy ta liền hiểu được. Quân sự đích thật là phục vụ cho chính trị, vị hoàng đế như ta cùng ý nguyện của triều đình mới là mấu chốt chân chính quyết định tính chất của chiến tranh. Chuyện bên đông bắc giao cho ngươi ta mới thực sự yên tâm. Có lẽ Đại Đường vẫn còn người có thể mang binh đánh giặc không kém hơn ngươi, nhưng ánh mắt cùng kiến thức lại tuyệt đối không hơn được ngươi. Như vậy đi, dù sao ta đã giao cho ngươi quyền hạn tùy thời chém trước tâu sau, đại ca đi đông bắc, có sự tình gì đều có thể tự mình giải quyết. Đại sự quan hệ tới quốc sách cùng chiến lược chính ngươi không thể nắm chắc thì có thể cấp tốc gởi tin báo cho ta. Chỉ cần là tấu chương của ngươi, cho dù nửa đêm canh ba ta cũng sẽ thức dậy phê duyệt, lấy tốc độ nhanh nhất làm ra câu trả lời, quyết không để cho ngươi chậm trễ việc quân cơ.

- Tốt, một lời đã định!

Trong lòng Tần Tiêu vui vẻ, có vị hoàng đế làm hậu thuẫn kiên cố, lo gì không thể thành đại sự ah! Nguyên soái cùng tướng quân càng lợi hại, nhưng nếu không có minh quân ủng hộ, chỉ biến thành thất phu mà thôi. Chính trị cứng rắn, quyết đoán cùng trong sáng mới là mấu chốt giúp quân đội thắng lợi!

Vẻ mặt Lý Long Cơ hiện ra nụ cười thật hài lòng, gật đầu nói:

- Nghĩ tới hai huynh đệ chúng ta đã quen biết sáu bảy năm. Nhớ ngày đó chúng ta tuổi trẻ khinh cuồng, không nghĩ tới hôm nay rốt cục có cơ hội cùng nhau nắm giữ vận mệnh một vương triều! Đại ca, thời gian như thoi đưa, đại trượng phu kiến công lập nghiệp khi còn trẻ thôi! Hiện tại ta thật hận ngày tháng trôi qua quá nhanh, ước gì một ngày chém thành hai nửa mà sử dụng!

- Ha ha, ngươi càng cố gắng, Đại Đường càng thêm có hi vọng!

Tần Tiêu cảm khái tự đáy lòng:

- Hơn nữa mặc kệ làm chuyện gì, đều quý tại kiên trì. Ngươi là hoàng đế, nhưng vẫn có thất tình lục dục, cũng có lúc mệt mỏi cùng lơi lỏng. Cho nên ở bên cạnh ngươi có thần tử trung thành ngay thẳng mới càng thêm trọng yếu. Kỳ thật nếu như có thể làm được thân hiền thần, xa tiểu nhân, muốn làm một minh quân cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Trong triều không thiếu thần tử tài giỏi trung thực, rất nhiều chuyện ngươi có thể để cho bọn hắn phân ưu giúp ngươi, không cần phải mọi chuyện đều tự mình đi làm, như vậy sẽ khiến cho ngươi lâm vào việc bận rộn khôn cùng, sớm hay muộn có một ngày làm ngươi mệt mỏi.

- Cảm ơn lời khuyên bảo chân thành của ngươi, đại ca!

Lý Long Cơ mỉm cười nói:

- Kỳ thật trong mấy năm qua, ta mỗi ngày đều học tập làm sao làm một hoàng đế tốt. Ta đăng cơ liền làm một chuyện, chính là khôi phục quan chép sử cùng gián quan thu thập ý kiến. Chính là vì giám sát gió hướng trong triều, khiến chính trị trở nên trong sáng cùng công khai, tránh khỏi tiểu nhân cùng quyền thần, lộng thần che đậy. Ta không dám cam đoan ngày sau ta có mệt mỏi hay không, nhưng ta vẫn sẽ không lười biếng! Trùng hưng Đại Đường, chế tạo đại sự nghiệp bất thế, vĩnh viễn cũng sẽ là giấc mộng của ta! Ngươi vừa mới nói câu nói kia ta sẽ nhớ kỹ, quý tại kiên trì!

Tần Tiêu vui mừng gật đầu mỉm cười:

- Làm một nam nhân, khó được cơ hội triển khai khát vọng cả đời. Có thể gặp được huynh đệ tốt như ngươi, một hoàng đế tốt, cũng là Tần Tiêu này có phúc. Ta tin tưởng ngươi, ngươi nhất định sẽ trở thành một trong những hoàng đế tốt nhất trong lịch sử Trung Hoa. Chiến lược bên đông bắc, sau khi ngươi quay về triều cần đi tìm Diêu Sùng, Quách Nguyên Chấn bọn hắn cùng nhau thương nghị tỉ mỉ, tận lực tìm một kết quả thích hợp với tình hình trong nước nhất. Lần này ta đi qua bên kia sẽ quan sát thật kỹ, bắt tay giải quyết những vấn đề mà ngươi nói. Có một vị hoàng đế tốt cùng triều đình đoàn kết ủng hộ, ta tuy rằng không dám nói mình chắc chắn mã đáo thành công, nhưng ít ra vẫn có gan làm đến tốt nhất. Ngày nào đông bắc còn Tần Tiêu, sẽ không có người Bắc Địch dám xâm nhập Trung Nguyên! Đây là lời hứa hẹn cùng quân lệnh trạng của một vị tướng soái!

Lý Long Cơ cảm kích vui mừng cười:

- Cảm ơn, đại ca!

Khi tiếng gà gáy đầu tiên truyền đến, Tần Tiêu đang thêm than vào bếp lò. Lý Long Cơ xoay xoay vùng cổ có chút đau nhức, đi ra cửa nhìn nhìn ra ngoài, không ngờ vẫn còn tối đen. Đầu mùa xuân ngày ngắn đêm dài, sau tiếng gà gáy hồi lâu trời mới hừng đông.

Lý Long Cơ nhìn thấy Thạch Thu Giản vẫn đứng thẳng tắp bên ngoài như một cây tiêu thương, không khỏi có chút hổ thẹn lẫn xấu hổ. Chỉ lo nói chuyện phiếm cùng Tần Tiêu, càng tán gẫu càng xâm nhập, lại bỏ quên hắn đứng bên ngoài đông lạnh suốt một đêm. Hán tử giống như được làm bằng sắt thép kia, vẫn không hề lộ ra chút vẻ lơi lỏng hoặc là mệt mỏi.

Lý Long Cơ vội vàng gọi hắn đi vào, tốt xấu cũng để cho hắn ngồi xuống bên cạnh bếp lò.

Thạch Thu Giản là đội trưởng tuần vệ của Lý Long Cơ lần này, hiện tại xem như là nhân vật tâm phúc bên cạnh hoàng đế.

Chương 700: Nhiệt huyết chảy xiết (1)

Lý Long Cơ nói:

- Thạch tướng quân, hôm nay ta sẽ khởi hành, dọc theo dòng Tương Giang đi xuống Kiếm Nam. Từ hôm nay trở đi ngươi đi theo bên người Tần đại soái, ta hủy bỏ chức vụ hoàng thành ngự suất ti lang tướng của ngươi, phong ngươi làm Tả Uy Vệ tam phẩm tướng quân, làm phó thủ của đại tướng quân Lý Tự Nghiệp, cùng ở dưới trướng Tần đại soái nghe lệnh.

Thạch Thu Giản nhất thời vừa mừng vừa sỡ, vội vàng quỳ xuống:

- Bệ hạ! Vi thần thân là đội trưởng thân vệ đội của bệ hạ, làm sao dám tùy tiện rời đi?

Tần Tiêu cũng nói:

- Phải đó, bệ hạ. Ngài còn lộ trình dài mấy ngàn dặm, vào nam ra bắc, bên người làm sao không ai theo chỉ huy hộ giá? Thạch Thu Giản là trung thần lương tướng, ngài nên mang theo bên người đi.

Lý Long Cơ nhấc tay cho Thạch Thu Giản đứng lên, ban ngồi xuống bên cạnh, thản nhiên nói:

- Chính bởi vì là trung thần lương tướng mới khiến cho hắn đến bên cạnh ngươi, cùng nhau ra trận giết địch đền đáp quốc gia. Bên cạnh ta vẫn còn người có thể dùng, việc này ngươi không cần phải lo lắng. Phía nam thái bình, đội trưởng thân vệ chỉ cần dùng được là tốt rồi. Ngươi đưa hắn cùng đến đông bắc, có thể phát huy tác dụng vượt xa ở lại bên cạnh ta rất nhiều.

Tần Tiêu vội nói:

- Bệ hạ là vua của một nước, là mạch máu của Đại Đường, làm sao có thể sơ sẩy?

Lý Long Cơ khoát tay chặn lại:

- Nặng nhẹ ta đều nắm giữ, cứ quyết định như vậy đi. Thạch Thu Giản, năm xưa là Tần đại soái một tay đề bạt ngươi, hiện giờ ta đưa ngươi cho hắn, ngươi phải dốc lòng phục vụ không được lãnh đạm!

Sắc mặt Thạch Thu Giản nghiêm túc, hai chân quỳ xuống bái:

- Bệ hạ yên tâm, vi thần nhất định thề sống chết đền đáp bệ hạ, đền đáp Đại Đường, hồi báo ơn tri ngộ của bệ hạ cùng đại nguyên soái!

- Tốt, đứng lên đi.

Lý Long Cơ mỉm cười thản nhiên nói:

- Người có thể được Tần đại soái ngưỡng mộ hẳn là người trung dũng tài giỏi, ta tin tưởng ngươi. Đúng rồi, một chút ta sẽ quay về trên đảo. Hai người cùng đi theo ta, không cần gọi Bình Vương, để cho hắn ngủ.

- Dạ, bệ hạ!

Khi trời vừa sáng ba nam nhân rời khỏi nhà Tần Tiêu, đi về hướng Tương Giang. Thời gian rạng sáng rét lạnh vô cùng. Ba người tăng nhanh bước chân, sau khi lên thuyền, Tần Tiêu khua mái chèo đi tới Kết Tử Châu Đầu. Đội thân vệ hoàng đế vội vàng đi tới nghênh đón, đưa ba người vào đạo quan. Kim Lương Phượng trong bộ đạo bào trắng tinh cung nghênh hoàng đế.

Lý Long Cơ mời Tần Tiêu cùng Kim Lương Phượng đi vào trong đạo quan, chính thức nói:

- Quốc sự ở trước mặt, chúng ta hiện tại nói chính sự. Trẫm chính thức sắc phong Tần Tiêu làm Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, chấp chưởng hết thảy quân sự Hà Bắc, có được quyền tùy thời chém trước tâu sau, chuyên xử lý quyền thượng tấu; Ngoài ra đảm nhiệm U Châu đại đô đốc, thống lĩnh U Châu Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ. Binh bộ sẽ khắc ấn lấy ban thưởng.

Tần Tiêu cung kính vái chào, hô to vạn tuế chuẩn bị tiếp chỉ nhưng vẫn không thấy Lý Long Cơ đưa ra thánh chỉ, chỉ nghe hắn nói tiếp:

- Trẫm phong Kim Lương Phượng làm U Châu đại đô đốc tứ phẩm tư mã, hiệp trợ đại đô đốc trưởng sử Tống Khánh Lễ. Quản lý chính sự dân sinh dân chúng bát châu. Phong Kim Lương Phượng làm Hà Bắc đạo hạnh quân hành quân trưởng sử, trợ giúp quân sự.

Kim Lương Phượng cũng cung kính hô to vạn tuế chuẩn bị tiếp chỉ.

Lý Long Cơ mở ra một hộp gấm xuất ra một phần thánh chỉ, nhìn hai người nói:

- Hai vị ái khanh, việc Hà Bắc cùng việc U Châu liền nhờ hai vị, trẫm ở Trường An chờ đợi tin chiến thắng truyền đến! Vừa rồi trẫm đã tuyên đọc qua ý chỉ, nơi này có một thánh chỉ trống, Tần đại nguyên soái cầm về mời cáo mệnh phu nhân Thượng Quan Uyển Nhi miêu tả viết vào, tức khắc có hiệu lực.

- A!

Tần Tiêu không khỏi hoảng sợ: Chính mình ghi thánh chỉ, đây chẳng phải tương đương khai ra ngân phiếu khống?

Trời ạ! Loại chuyện này mà Lý Long Cơ cũng dám làm, thật sự quá hoang đường!

Nếu truyền đi ra, nhất định sẽ trở thành thiên đại tin tức!

Tần Tiêu vội vàng nói:

- Bệ hạ, thánh chỉ đâu phải trò chơi! Bệ hạ hẳn phải tự mình viết hoặc duyệt qua, sau đó dùng ấn tỳ hạ đạt. Thánh chỉ ủy thác người khác làm thật sự quá mức...

Đang nói Tần Tiêu chợt chứng kiến vẻ mặt cương nghị lộ ý cười của Lý Long Cơ, không khỏi có chút ngây ngẩn cả người.

Kim Lương Phượng tự nhiên cũng không ngớt lời khuyên can, ngăn cản Lý Long Cơ làm như vậy.

Lý Long Cơ hờ hững nói:

- Việc nhỏ thôi, không cần khẩn trương. Ý của trẫm đã nói là làm, thánh chỉ chỉ là đi ngang qua sân khấu. Lần này đi tuần trẫm vốn dẫn theo thái tử chiếm sự Khương Sư Độ chuyên ghi chép, nhưng trẫm đã lưu người này ở tại Hà Bắc làm khâm sai giám sát sử. Các ngươi đi qua bên kia tự nhiên sẽ gặp mặt, đến lúc đó cần cùng nhau cộng sự. Chữ viết của Thượng Quan Uyển Nhi xuất chúng, quen viết thánh chỉ, làm phiền nàng động tay một chút không phải là không thể được!

Tần Tiêu cùng Kim Lương Phượng đưa mắt nhìn nhau:

- Vậy...

Lý Long Cơ nghiêm mặt nói:

- Hai vị ái khanh, còn không tiếp chỉ?

Hai người Tần Tiêu đành cung kính tiếp nhận thánh chỉ, đứng dậy. Lý Long Cơ thản nhiên mỉm cười nói:

- Tốt lắm, lần này đến Trường Cát có thể nói được thu hoạch rất nhiều. Thứ nhất mời hai vị ái khanh rời núi, thứ hai cũng được gặp mặt người thân cùng huynh đệ. Kim tiên sinh, ngươi đi ra ngoài nói với bọn họ, hiện tại bắt đầu thu thập thuyền chuẩn bị khởi giá xuôi nam.

- Dạ.

Kim Lương Phượng cung kính rời khỏi, cảm thấy thật rõ ràng, hoàng đế cùng Tần Tiêu còn chuyện muốn nói.

Tần Tiêu nhìn thấy Kim Lương Phượng rời đi, cầm thánh chỉ trong tay hỏi:

- Bệ hạ, thánh chỉ trống này có phải do ta tùy tiện điền vào hay không đây?

- Ha ha!

Lý Long Cơ nở nụ cười:

- Tùy ý.

Tần Tiêu lắc đầu cười:

- Bỏ đi, chuyện khi quân ta mặc kệ thì tốt hơn. Tuy chữ của ta khó xem một chút, tốt xấu vẫn có thể gặp mặt người. Nếu không hiện tại tự tay ta viết đi.

- Ngươi không nhìn thấy trong phòng này cũng không có văn phòng tứ bảo sao? Đây là tĩnh thất tu đạo của Kim Lương Phượng, không phải thư phòng.

Lý Long Cơ cười khẽ:

- Đừng mãi quan tâm loại chuyện nhỏ nhặt này làm gì, chẳng khác gì một phụ nhân. Nếu ngay cả ngươi mà ta cũng không tin được, còn đi tín nhiệm ai được đây?

Trong lòng Tần Tiêu chấn động, không khỏi nghĩ thầm: Lý Long Cơ, mấy năm không gặp ngươi quả nhiên biến hóa rất lớn! Tuy rằng chỉ là một hành động nho nhỏ thế này, mang theo hiềm nghi lung lạc lòng người thật lớn nhưng ta không thể không bội phục biểu hiện của ngươi thật sự rất đại khí, thật tự tin, rất cao minh. Lấy thành đổi tín, tín nhiệm lẫn nhau, ngươi biểu lộ tin tức này với ta, cho ta uống thuốc an thần sao?

Trong lòng ngươi cũng rõ ràng hiểu được bởi vì chuyện đấu tranh chính trị cùng từ quan mấy năm trước, trong lòng ta nhất định vẫn còn băn khoăn. Vì thế ngươi tỏ rõ chân thành tuyệt đối tín nhiệm ta, đúng không? Vua tôi không cố kỵ, tự nhiên hết thảy dễ làm. Ngươi đem binh quyền Hà Bắc đều giao trên tay ta, sau đó tỏ vẻ ngươi tuyệt đối tín nhiệm ta...ta còn có thể nói cái gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau