PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 691 - Chương 695

Chương 691: Tiểu la lỵ biến thành hương bánh trái (2)

Lý Long Cơ nhất thời buồn bực kêu lên:

- Nói nửa ngày nguyên lai là ngươi hù ta! Chiếu theo ý tứ của ngươi, ngươi đã sớm nhớ tới tiểu cô nương này, chỉ sợ ta hoành đao đoạt ái phải không? Không cần làm chuyện đáng khinh như vậy đi! Chúng ta là hảo huynh đệ, nữ nhân của huynh đệ ta nào dám ngấp nghé, chẳng phải sẽ bị người trong thiên hạ thóa mạ sao? Ngươi chỉ cần mở miệng nói một tiếng Dương Ngọc Hoàn là do ngươi điều động nội bộ chẳng phải là xong việc?

Thật rõ ràng hắn có chút tức giận.

Tần Tiêu ngượng ngùng nở nụ cười, liên tục giải thích:

- Nói cũng không thể nói như vậy. Nếu ngươi tôn trọng nàng cũng là phúc của nàng, ta cũng không có ý tứ chiếm đoạt. Chẳng qua...vận mệnh sao, huyền diệu vô cùng, không để cho người không tin. Hơn nữa ngươi là hoàng đế! Mỗi hành động tiếng nói của ngươi hay họa phúc bình an đều trực tiếp quan hệ tới cả vận mệnh vương triều Đại Đường. Loại chuyện này thà rằng tin là có, không thể xem là không! Chính ngươi ngẫm lại, vận mệnh thiên hạ Đại Đường nhiều gian nan, thật vất vả mới đi tới ngày hôm nay. Ngươi cùng đại thần trong triều cùng chí sĩ thiên hạ tiêu phí bao nhiêu tinh lực, hao phí bao nhiêu tâm huyết mới khiến cho Đại Đường được vui sướng hướng vinh như bây giờ. Nếu bởi vì một nữ tử bình thường mang đến tai họa, vậy thì...

Tuy rằng Lý Long Cơ tràn đầy nghi hoặc Tần Tiêu chỉ đang nói hoang, nhưng thấy hắn nói chuyện thật sinh động như thật làm cho hắn không thể không có chút tin tưởng.

Hơn nữa nghĩ tới một ít hành động trước đó của Tần Tiêu, lại ngăn cản mình đến trong nhà hắn, sau đó lại đẩy Dương Ngọc Hoàn đi ra ngoài... hay là thật sự sợ ta bị nàng liên lụy lây dính điềm xấu? Trong lòng Lý Long Cơ cũng chợt lo lắng, âm thầm nghĩ, hay là thật sự có loại chuyện này? Không phải quá huyền đi?

Tần Tiêu nhìn sắc mặt dao động của Lý Long Cơ, biết trong lòng hắn còn nửa tin nửa ngờ, rèn sắt khi còn nóng nói:

- Hơn nữa hiện tại nữ nhân tam cung lục viện của ngươi còn ít sao? Mỗi người đều là đại mỹ nhân thôi. Ngươi đem một nữ tử xuất thân nghèo hèn, tướng mệnh điềm xấu mang về trong cung, không tránh khỏi sẽ mang tới một ít phiền toái không cần thiết. Ta khuyên ngơi nên bỏ bớt tâm đi, nhẫn nhất thời sóng êm gió lặng mới tốt.

Tần Tiêu vừa nói như thế Lý Long Cơ quả thật có chút nhớ nhung hoàng hậu quý phi trong cung. Dương Ngọc Hoàn chẳng phải chỉ là một tiểu cô nương khiêu vũ có chút xuất sắc thôi sao, cũng không thấy tốt hơn những đại mỹ nhân trong cung bao nhiêu thôi! Rời khỏi Trường An một năm, bản thân mình lúc ấy vì muốn quyết tâm làm việc nên không mang theo phi tần đi ra, hiện tại đích xác có một chút...nóng nảy sinh lý.

Trong lòng Tần Tiêu nhanh chóng tính toán, trong lịch sử Lý Long Cơ bởi vì Vũ Huệ Phi mà hắn sủng ái nhất chết bệnh nên buồn bực không vui, tinh thần không có chỗ ký thác nên xảo ngộ Dương Ngọc Hoàn, mới động oai tâm tư. Hiện tại Lý Long Cơ đang trẻ tuổi thê thiếp chỉnh tề, xem như là một quân vương anh minh, hẳn là dễ dàng thuyết phục hơn một ít... Nghĩ tới đây, lòng tin của Tần Tiêu tăng cao, thấp giọng nói tiếp:

- Ta lý giải cảm thụ hiện tại của ngươi, không phải là có vài tháng không nếm vị thịt nên khi nhìn thấy heo mẹ cũng cảm giác như nhìn thấy mỹ nữ đi? Khó được, khó được ngươi lại chuyên tâm quốc sự như thế, bản thân mình cũng không màng tới chuyện hưởng thụ. Kỳ thật tư sắc của Dương Ngọc Hoàn cũng chỉ thường thường, chỉ vì ngươi mới gặp mặt nên có cảm giác mới mẻ mà thôi. Kỳ thật tiểu cô nương kia rất không hiểu chuyện, còn là một nhi đồng không hiểu biết thế sự. Một nữ tử như thế làm sao có thể hầu hạ một quân vương? Nếu ngươi còn không e ngại việc đó, dân chúng thiên hạ đều sẽ chê cười!

- Được, được rồi, được rồi.

Lý Long Cơ liên tục xua tay:

- Ta cũng không có nói nhất định phải mang nàng về cung. Nếu là tai tinh còn là nữ nhân mà ngươi điều động nội bộ, hơn nữa là một nhi đồng không hiểu chuyện, ta cũng sẽ không suy nghĩ. Ta chỉ thấy nàng khiêu vũ đẹp, bộ dạng có vài phần tư sắc mà thôi, cũng không phải thật sự trúng ý nàng. Trong cung còn nhiều mỹ nữ xinh đẹp hơn nàng không ít, đừng nói nhảm, mang ta đi nhà vệ sinh!

Trong lòng Tần Tiêu mừng thầm, dễ dàng như vậy đã thu phục sao? Xem ra là do hắn chuyện bé xé ra to!

Dẫn Lý Long Cơ đi nhà vệ sinh, trong lòng Tần Tiêu cảm thấy thoải mái. Đảo mắt nhìn Lý Long Cơ vẫn còn có chút buồn bực không vui. Dù sao thân làm hoàng đế, ngay cả một nữ tử cũng không lấy được tới tay, đương nhiên là không cao hứng. Kỳ thật trong lòng Lý Long Cơ cũng hiểu thật rõ ràng, Tần Tiêu tự mình tư tàng “vật quý báu” Dương Ngọc Hoàn, làm sao đồng ý cho người khác nhúng chàm? Hơn nữa nữ nhân bên cạnh hắn từ trước tới cũng thật khó động vào. Năm đó phong nha đầu Tử Địch cũng đã chết sống không chịu làm thái tử phi của Lý Trọng Tuấn, hơn nữa Tần Tiêu từng có ý nhường cho đâu...Hiện tại hắn rõ ràng không chịu nhường lại Dương Ngọc Hoàn, vậy thì thôi, vì một nữ tử mà giận dỗi với hảo huynh đệ, còn là đại nguyên soái cầm binh, loại chuyện này rất không đáng. Huống chi nói tới mạng số, thà rằng tin là có không thể xem như là không...Thoạt nhìn lại cho dù miễn cưỡng lấy được tiểu cô nương tới bên người, nhưng phải chuốc lấy nhiều chuyện xui xẻo thiệt thòi như vậy, thật sự là mất nhiều hơn được!

Trong lòng Tần Tiêu vẫn đang cẩn thận tính toán chuyện này, mơ hồ đoán được một ít ý tưởng tâm tư của Lý Long Cơ. May mắn hiện tại Lý Long Cơ vẫn còn là một người anh minh biết phân rõ nặng nhẹ đúng sai, dễ dàng đưa ra lựa chọn chính xác, trong lòng Tần Tiêu không khỏi nhẹ nhõm. Nhưng loại chuyện giữa nam nữ, không có gì là chuẩn xác...hiện tại tuy rằng Lý Long Cơ vẫn còn lý trí, không ai hiểu được ý tưởng chân thật trong nội tâm của hắn, thứ không chiếm được càng muốn có, nói không chừng trên miệng hắn buông tha nhưng trong lòng luôn nhớ, chuyện cho tới bây giờ nhất định phải tiếp tục làm ra phương pháp rút củi dưới đáy nồi, làm Lý Long Cơ triệt để chặt đứt ý niệm với Dương Ngọc Hoàn, một trong tứ đại mỹ nữ lịch sử đó thôi, bổn lão gia nuôi lâu như vậy, về tình về lý không phải nên chiếm trước sao?

Ta cần phải quang minh chính đại, công khai, vô cùng rõ ràng chiếm ngay trước mặt Lý Long Cơ ngươi, hoàn toàn chặt đứt niệm tưởng của ngươi!

Hắc hắc!

Bữa tối đã chuẩn bị xong.

Lý Long Cơ, Lý Trọng Tuấn cùng Thạch Thu Giản cả buổi sáng lẫn trưa vẫn chưa ăn cơm đã sớm bụng đói kêu vang, Lý Long Cơ đã nói hôm nay không nói tới vua tôi, vì vậy mọi người cùng nhau ngồi xuống bàn bắt đầu dùng bữa tối.

Món ăn là món gà đôn canh, mấy con cá tươi, một ít thịt heo đôn cải trắng, thật sự là món ăn dân dã Giang Nam. Lý Long Cơ ăn uống ngon lành, liên tục khen ngợi, giống như đang ăn được mỹ vị tuyệt hảo trong thiên hạ.

Kỳ thật Tần Tiêu cũng biết hắn đi thuyền suốt mấy ngày, trước đó lại cùng ẩm thực với tướng sĩ vùng bắc cương, hiện tại lại bị đói bụng cả ngày nên mới ăn ngon như vậy. Bất kể như thế nào đem hắn dỗ dành cho vui vẻ, tâm tình tốt đẹp thì làm chuyện gì cũng dễ hơn...

Chương 692: Gần bên ra tay trước (1)

Nếm xong bữa tối, Lý Long Cơ ợ một tiếng vỗ vùng bụng căng tròn, tùy ý đi dạo một vòng, sau đó gấp gáp đòi ngồi xuống chơi mạt chược. Khó được hôm nay tìm lại được cảm giác của mấy năm trước, thật sự làm cho hắn thật hài lòng vui vẻ. Làm hoàng đế có đôi khi cũng rất nhàm chán, những chuyện lớn nhỏ chồng chất như núi, việc giải trí lại rất ít.

Hơn nữa ở Trường An hắn khó thể tìm được bằng hữu tùy ý ngồi chơi chung như thế này, gia đình Tần Tiêu cũng đã quen cách sống không phân biệt tôn ti, tuy rằng trong lòng còn có chút băn khoăn thân phận hoàng đế của Lý Long Cơ, nhưng nói tóm lại biểu hiện tự nhiên cùng thân mật hơn những người khác rất nhiều. Điều này làm cho Lý Long Cơ cảm thấy thoải mái nhất.

Ngồi xuống chơi mạt chược, Tần Tiêu chơi được hai ván, sau đó lấy lý do đi vệ sinh gọi Thượng Quan Uyển Nhi thay thế. Bản thân hắn chạy ra ngoài đi tìm Dương Ngọc Hoàn.

Lúc ăn cơm tối Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn còn chưa về, Lý Long Cơ còn hỏi thăm qua bệnh của Tử Địch có nặng hay không, còn muốn cẩn thận đến thăm hỏi một chuyến, lúc ấy lại bị Tần Tiêu nói dối cho qua.

Đi ra khỏi sân viện đến cửa thôn, Tần Tiêu tùy tiện tìm người hỏi thăm sau đó liền tìm được tung tích của hai nữ tử. Người trong thôn, ai lại giấu diếm Tần đại thiện nhân chuyện gì chứ? Có thể suy đoán đã tìm được hai nàng ở quán rượu nhỏ trong thôn.

Tử Địch đang nhàm chán cầm đũa gõ bàn, nhìn đĩa thức ăn còn dư cùng bình rượu cạn ngẩn người, nói:

- Thật nhàm chán ah...cơm ăn xong, rượu uống xong, chẳng lẽ ngồi đây chờ trời tối đi ngủ? Ngọc Hoàn, chúng ta đi Trấn Điện dạo một vòng đi?

Dương Ngọc Hoàn ngơ ngác nhìn Tử Địch, kinh ngạc nói:

- Tứ nương, tỷ không phải bị đau bụng sao? Còn uống nhiều rượu cùng ăn nhiều món ăn như thế đây?

Tử Địch cười hắc hắc:

- Đây gọi là lấy độc trị độc, đem đau bụng làm say chết, sau đó sẽ hết đau.

Dương Ngọc Hoàn ngạc nhiên:

- Vậy cũng được sao?

Tần Tiêu vừa lúc đi tới cười ha ha nói:

- Ngọc Hoàn, muội đừng nghe nàng nói bừa.

Tử Địch chợt nhảy dựng lên:

- Nha, huynh đã đến rồi thật tốt! Có phải chúng tôi về được rồi không?

Tần Tiêu đẩy nàng ngồi xuống, bản thân ngồi luôn xuống ghế, nhìn Dương Ngọc Hoàn nói:

- Ngọc Hoàn, trong lòng muội đang cảm thấy thật kỳ quái đi?

- Có một chút!

Dương Ngọc Hoàn nháy mắt tò mò nhìn Tần Tiêu:

- Tứ nương rõ ràng không bị tiêu chảy đâu, vì sao phải gọi Ngọc Hoàn cùng ra khỏi nhà đây? Đã trễ thế này còn chưa chịu về nhà, muội thật không thói quen!

Tần Tiêu đang muốn mở miệng nói chuyện, chợt nhìn xung quanh, trong quán rượu còn có khách đang ngồi, thỉnh thoảng còn đưa mắt nhìn qua đánh giá hai mỹ nữ tuyệt sắc bên này. Tần Tiêu đứng dậy nói:

- Đi ra ngoài một chút, ta từ từ nói với muội được không?

- Tốt lắm!

Dương Ngọc Hoàn vui vẻ nhảy dựng lên, vui mừng nói:

- Đi tới bờ Tương Giang tản bộ được chứ?

- Được.

Tần Tiêu mỉm cười, mang theo Dương Ngọc Hoàn cùng đi ra ngoài. Tử Địch tràn đầy ghen tuông không chút tình nguyện trả tiền, sau đó đi theo phía sau họ không xa.

Rời khỏi quán rượu, Tần Tiêu mang theo Dương Ngọc Hoàn đi tới một con đường nhỏ trong thôn, hướng bờ Tương Giang đi đến.

Mặt trời chiều đã ngã về tây, ánh hoàng hôn rơi trên cuối thôn. Gió xuân thổi qua, Dương Ngọc Hoàn vẫn như lúc còn thơ ấu, dựa vào người Tần Tiêu tìm kiếm ấm áp.

Nàng còn vươn tay ôm cánh tay hắn, đem tay mình cùng cổ tay luồn dưới áo hắn. Một bàn tay còn tinh nghịch vẽ vẽ lòng bàn tay của hắn, còn thường thường nghịch ngợm đầu ngón tay của hắn.

Theo Dương Ngọc Hoàn xem ra hết thảy cũng giống như ngày trước, mình ở trước mặt hầu gia ca ca vĩnh viễn là nhi đồng chưa hề lớn lên. Tần Tiêu đối với nàng mà nói là phụ thân, là huynh trưởng, là ân nhân cứu mạng, còn là lão sư cùng người bảo hộ, là...mối tình trong mộng của thiếu nữ mới lớn, nàng chỉ biết mình đối với nam tử này đã vô cùng tín nhiệm cùng ỷ lại. Từ trước kia, bất kể là tận mắt nhìn thấy hay nghe được chuyện xưa, Tần Tiêu đều trở thành thần tượng cao nhất trong lòng nàng, hơn nữa còn ở bên cạnh nàng. Vừa thân thiết cũng vừa thần thánh, thần thánh đến mức trong lòng nàng không chấp nhận mình nghe được bất luận lời nói gì bất lợi đối với hắn.

Tiểu cô nương khờ dại cùng thuần khiết, cùng loại ảo tưởng khát khao khi vừa biết yêu, đã quyết định địa vị của Tần Tiêu ở trong lòng nàng vĩnh viễn đều không thể thay thế.

Tần Tiêu cảm giác trong lòng như lướt qua một luồng điện nhẹ nhàng, thầm có chút dao động. Nha đầu này ah, sao lại không có lòng đề phòng đối với ta đây? Thật không biết có phải vì thuở nhỏ nàng đã mất cha, sau đó lại mất thúc phụ, có tình tiết mến phụ, mới hoàn toàn tín nhiệm ta như thế...Tiểu cô nương này khi ở chung một chỗ với hắn giống như hoàn toàn không biết chuyện “nam nữ hữu biệt” bao giờ. Chẳng hạn như lúc chiều nay, hắn vô tình nhìn thấy nửa thân trần của nàng, nhưng hiện tại nàng đối mặt với hắn lại không hề biểu hiện ra chút nào xấu hổ.

Vừa nghĩ tới chuyện này, trong lòng Tần Tiêu liền trở nên mềm mại... đây làm sao là nữ hài tử mười ba tuổi, rõ ràng là một đại cô nương thôi! Hơn nữa là một đại cô nương có bề ngoài có chút khoa trương! Tuy rằng Lý Tiên Huệ, Thượng Quan Uyển Nhi, Mặc Y cùng Tử Địch đều có dáng người không tệ lắm, hoặc lả lướt hoặc nóng bỏng, mỗi người đều có phong tư riêng. Nhưng so sánh với Dương Ngọc Hoàn vẫn còn thua kém một chút!

Một trong tứ đại mỹ nhân Trung Hoa, lấy danh xưng châu viên ngọc nhuận nổi danh đời sau, quả nhiên là... không giống bình thường!

- Hầu gia ca ca, huynh đang suy nghĩ gì đấy?

Dương Ngọc Hoàn ngây thơ hỏi, còn ngẩng đầu nhìn Tần Tiêu, hai mắt híp lại như vầng trăng non, lông mi dài run run khả ái.

Tần Tiêu giật mình hồi phục lại tinh thần, có chút xấu hổ cười:

- Không có gì...đúng rồi, Ngọc Hoàn, muội đến nhà của ta đã bao lâu?

Dương Ngọc Hoàn vươn lên một bàn tay, đầu ngón tay thon dài đặt lên đôi môi đỏ mọng, ngẫm nghĩ nói:

- Tinh tế mà tính kỳ thật là sáu năm kém ba tháng nga! Hiện tại muội đã sắp mười bốn tuổi rồi đâu! Lúc ấy khi ở Lạc Dương, muội mới tám tuổi, cùng bà cô được hầu gia ca ca nhặt về.

- Vì sao lại gọi là “nhặt” chứ, ha ha, thật là...muội cũng không phải là mèo con chó con.

Tần Tiêu cười trêu ghẹo:

- Những năm gần đây ta chạy đông chạy tây, không có thời gian chiếu cố cho muội, thật thiếu quan tâm tới muội, muội cũng đừng trách ta.

- Không có, không có!

Dương Ngọc Hoàn làm nũng lắc cánh tay Tần Tiêu, nhẹ đá chân lo lắng nói:

- Hầu gia ca ca là người đối xử với Ngọc Hoàn tốt nhất trên đời này, trong lòng Ngọc Hoàn rõ ràng đâu! Ngọc Hoàn thường xuyên suy nghĩ, mạng của muội vừa khổ lại vừa tốt lắm! Khổ là lúc cha mẹ mới mất, sau sống nhờ nhà nhị thúc cũng mất...nhưng thật may mắn gặp được hầu gia ca ca nha! Những năm gần đây, bên cạnh Ngọc Hoàn mặc dù không có thân nhân cùng huyết mạch, nhưng mọi người đều đối đãi muội như người thân của mình. Ngọc Hoàn thật sự cảm thấy được hạnh phúc, thật thỏa mãn nha!

Chương 693: Gần bên ra tay trước (2)

Tần Tiêu kỳ thật hiểu rõ tâm sự của Dương Ngọc Hoàn như lòng bàn tay. Tiểu cô nương đối với hắn hoàn toàn tín nhiệm cùng ỷ lại. Hiện tại hắn lại cố ý gợi cho nàng tự mình nói ra, tuy rằng nghe được thật thoải mái nhưng trong mơ hồ vẫn cảm giác mình có chút bỉ ổi. Nhưng chuyện cho tới bây giờ hắn làm sao quản được nhiều hơn đây?

Nếu để cho Dương Ngọc Hoàn bị Lý Long Cơ vạch đi rồi, khó tránh sẽ giống như trong lịch sử làm cho Lý Long Cơ biến thành sa đọa trở nên ngu đần đây? Hơn nữa còn làm cho hắn mất đi con đại áp cua tốt nhất như vậy...khụ, khụ! Vậy cũng không tính là quá ích kỷ đi! “Con dâu nuôi từ bé” nhiều năm của mình phải chắp tay dâng cho người ta, nói thế nào cũng giảng không qua!

Tần Tiêu nghe tiểu cô nương nói ra những lời thổ lộ như trút hết từ trong nội tâm không chút lòng dạ, không khỏi ha ha cười nói:

- Ngọc Hoàn, muội thật sự đáng yêu. Không chỉ có ta, Tiên nhi các nàng đều thật thích muội đâu! Muội xem muội đi, ngươi thật xinh đẹp cũng thông minh, biết khiêu vũ còn hát hay, ôn nhu lại thiện lương, không tránh khỏi ai cũng thích muội đâu!

Dương Ngọc Hoàn nghe vậy vô cùng vui vẻ, cười hắc hắc, ôm lấy cánh tay Tần Tiêu nhảy nhót, quả nhiên dáng người lả lướt, hết sức liêu nhân.

Tử Địch đi theo phía sau, cực kỳ nhàm chán cầm một cọng cỏ cẩu vĩ thảo ngắt nhéo trong tay, nhìn thấy tình cảnh trước mắt không khỏi tràn đầy ghen tuông thấp giọng mắng:

- Đại dâm tặc, lại muốn nạp thiếp!

Tần Tiêu nhìn thấy tiểu cô nương cao hứng, biết tới thời cơ, lập tức xoay chuyển lời nói:

- Ngọc Hoàn, muội biết không, hôm nay khi muội khiêu vũ đã làm cho hoàng đế nhìn thấy, hắn...

Dương Ngọc Hoàn nhất thời tò mò đứng bên cạnh Tần Tiêu, có chút khẩn trương truy vấn:

- Hoàng đế làm sao vậy?

Tần Tiêu tràn đầy bất đắc dĩ nhún vai:

- Muội đáng yêu như thế, hắn...trúng ý muội!

Dương Ngọc Hoàn nhất thời đứng ngây đương trường, thần tình đỏ hồng, lăng lăng nhìn Tần Tiêu giống như vừa nghe được chuyện không dám tin tưởng nhất trên đời này.

Tần Tiêu đột nhiên cảm thấy có chút không đành lòng, xem ra tiểu cô nương thật sự sợ hãi...

Vẻ vui sướng nhiệt tình của Dương Ngọc Hoàn đã biến mất, sắc mặt biến thành trắng bệch, khẩn trương lẩm bẩm:

- Hầu gia ca ca, muội không vào cung!

Nàng nói thật ngắn gọn và rõ ràng. Ngữ điệu tuy rằng dịu dàng khinh uyển, lại giống như trút hết quyết tâm của chính mình.

Tần Tiêu nhíu mày, nghi hoặc hỏi:

- Tại sao vậy chứ?

- Muội...muội cũng không biết!

Dương Ngọc Hoàn vội vàng giậm chân, lắc mạnh cánh tay Tần Tiêu kêu lên:

- Muội không muốn, muội không muốn thôi!

Trong lòng Tần Tiêu mừng thầm, xem ra trong lòng Dương Ngọc Hoàn thập phần phản cảm đối với việc “tiến cung”. Không giống như một ít nữ nhân dong chi tục phấn theo đuổi vinh hoa phú quý, chỉ mơ ước tiến cung làm phi, nhảy lên cành cây cao biến thành phượng hoàng.

Tần Tiêu truy vấn:

- Không biết có bao nhiêu người đều mơ ước tiến cung đâu! Vì sao muội lại phản cảm như vậy đây? Ân, có lẽ bây giờ muội còn nhỏ, không hiểu nhiều đi.

- Không phải, không phải! Mới không phải đâu! Muội hiểu rõ!

Dương Ngọc Hoàn vội vàng tranh luận, kinh hoảng áp sát bên người Tần Tiêu ngẩng đầu nhìn hắn:

- Tiên nhi tỷ, Uyển nhi tỷ không phải từng ở trong cung sao? Còn có Trì Nguyệt tỷ cùng Lam Điền quận chúa, Thái Bình công chúa mà muội chưa từng gặp mặt, muội đều nghe qua chuyện của họ ah! Muội...muội cực kỳ sợ hãi! Muội thật sự không muốn vào cung! Trong cung không có thân tình cũng không có tình yêu, không bằng ở bên cạnh hầu gia ca ca hạnh phúc tự tại!

Tần Tiêu cảm giác ôn hương nhuyễn ngọc áp sát lên người mình, nhìn qua vừa đáng thương lại vừa đáng yêu. Hắn không tự chủ được vươn tay nhẹ nhàng ôm quanh đầu vai của nàng, thấp giọng nói:

- A đầu ngốc, ở trong cung sẽ có được ngày lành sung sướng mà muội chưa từng được nhìn thấy qua nga! Đi theo ta chưa chắc được tốt đâu, không chừng còn phải chạy khắp trời nam đất bắt mà tránh họa!

- Muội không cần! Muội muốn đi theo hầu gia ca ca!

Dương Ngọc Hoàn đại quẫn, nghe khẩu khí của Tần Tiêu giống như muốn đem nàng nhét vào trong cung, không khỏi lắc mạnh đầu nói:

- Đời này ngoại trừ đi theo hầu gia ca ca, muội không đi đâu hết! Hầu gia ca ca, nếu huynh không quan tâm muội, Ngọc Hoàn liền nhảy vào Tương Giang, kiếp sau tiếp tục đi theo huynh!

Dứt lời Dương Ngọc Hoàn liền òa khóc, trong đôi mắt thật to không ngừng tràn ra nước mắt, nhìn thật thương tâm!

Tần Tiêu không khỏi cả kinh, hắn thật không ngờ Dương Ngọc Hoàn đã lưu luyến hắn đến tình trạng như vậy. Trước kia hắn chỉ cho rằng nàng tôn trọng mình như phụ thân hay huynh trưởng mà thôi. Hiện tại xem ra chỉ sợ tình yêu của tiểu cô nương đã nở, hơn nữa chỉ nhận thức một mình hắn!

Tần Tiêu cảm giác vừa hài lòng vừa hổ thẹn, hắn đi thử thách nàng như vậy thật sự có vẻ đê tiện cùng tàn nhẫn... đúng là một tiểu cô nương thật tốt! Hồn nhiên, thiện lương, hiểu được cảm ơn, trọng yếu nhất là có được trái tim kiên trinh!

Thật sự là quá khó được!

Cô nương tốt như vậy nếu còn chắp tay dâng cho người ta, khiến ông trời giáng sét đánh bổ hắn đi! Cho dù là hoàng đế cũng không được lấy! Hiện tại nếu đã xác minh lòng của nàng, hết thảy càng thêm dễ làm.

Tần Tiêu trìu mến ôm Dương Ngọc Hoàn vào lòng, giúp nàng lau nước mắt, nhẹ giọng nói:

- Đừng khóc đừng khóc, ta chỉ muốn hỏi ý của muội một chút mà thôi. Hầu gia ca ca thích muội như vậy, như thế nào không cần muội đây? Nếu muội nguyện ý thì ta đương nhiên không thể cản trở muội vào trong cung! Nhưng nếu chính muội không thích, ta tuyệt đối sẽ ủng hộ muội biết không? Bên phía hoàng đế chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp từ chối, đảm bảo không có vấn đề!

Dương Ngọc Hoàn nhất thời quá đỗi vui mừng, nước mắt còn chưa khô đã lập tức bật cười khanh khách, kiễng đầu ngón chân ôm lấy cổ Tần Tiêu, giống như ngày trước hôn lên mặt hắn.

“Ba” một tiếng vang lên, ngay cả Tử Địch đứng phía sau ghen tuông khó chịu cũng nghe được rõ ràng!

Tử Địch hừ mũi, thấp giọng hô:

- Mọi người đến xem đi! Lừa gạt thiếu nữ đàng hoàng đây! Đại dâm tặc lại xuất thủ kìa, thành công lừa dối một thiếu nữ khờ dại đàng hoàng đây!

Thanh âm kia thật giống như kẻ bán rong ngoài phố xá.

Dương Ngọc Hoàn không chút e dè ôm chặt cổ Tần Tiêu, bộ ngực sữa vun cao thiếp chặt trước ngực hắn, quyệt mồm nỉ non:

- Tứ nương, tùy tỷ muốn nói sao cũng được! Muội muốn đi theo bên người hầu gia ca ca, không đi đâu hết! Cho dù là hoàng đế cưỡng bức, muội tình nguyện nhảy sông!

Tần Tiêu không khỏi dở khóc dở cười, vỗ nhẹ lưng Dương Ngọc Hoàn:

- Được rồi, buông tay. Trong chốc lát ta đi về trước, sau đó muội cùng tứ nương hãy về nhà, nói trị bệnh xong rồi, biết không? Ta xem có cơ hội an bài muội đi nói rõ ràng với hoàng đế, chặt đứt ý niệm trong lòng hắn là xong thôi. Miễn cho ngày sau sẽ còn quấy nhiễu!

- Dạ!

Dương Ngọc Hoàn ngoan ngoãn buông lỏng tay, lại hôn lên mặt Tần Tiêu, thập phần tín nhiệm nhìn hắn, kiên định nói:

- Hầu gia ca ca là thông minh nhất, giỏi nhất! Ngọc Hoàn nghe theo huynh, huynh bảo muội làm gì thì muội làm đó!

Chương 694: Biểu diễn gia Dương Ngọc Hoàn (1)

Tử Địch đứng phía sau làm ra vẻ đau đớn, mắng:

- Lại một kẻ trúng độc! Ngọc Hoàn nha đầu thật không có đầu óc, quả thật là hoa si, tùy ý cho tên xấu xa kia lừa dối...Ôi, vì sao nàng lại giống như Tiên nhi tỷ bọn họ, đều tín nhiệm tên dâm tặc kia như vậy đây? Nhớ năm đó, ta không cẩn thận bước lên thuyền tặc, biến thành mụ già chỉ biết sinh con dưỡng cái...trước kia ta vốn là thiếu nữ thanh xuân không chút ràng buộc đâu. Hiện tại cả ngày phải cùng tắm tã mà qua, thật hoài niệm ngày tháng hành hiệp giang hồ trước kia nhé!

Tần Tiêu nắm tay Dương Ngọc Hoàn đi tới sau lưng Tử Địch, đột nhiên lên tiếng:

- Lẩm bẩm cái gì đây?

Tử Địch “oa” một tiếng hoảng sợ, xoay đầu lại oán hận nói:

- Đang mắng huynh thôi! Cưới nhiều lão bà như vậy nhưng không có người nào thật sự yêu thương! Huynh xem muội, hiện tại mỗi ngày mang nhi đồng giặt tã, sắp ngao thành mụ già xấu xí!

Dương Ngọc Hoàn hì hì cười rộ lên:

- Tứ nương, tỷ có giặt tã hay mang Tứ Đầu sao? Hình như muội chưa từng nhìn thấy qua đi! Chỉ thấy nhũ mẫu giặt tã, mà hơn phân nửa thời gian đều do nhũ mẫu cùng tam nương trông nom Tứ Đầu thôi, ngay lúc ngủ cũng do nàng chiếu cố vậy! Mỗi đêm tỷ không ở trong phòng muội nói chuyện phiếm, thì lại ở cùng một chỗ với hầu gia ca ca đó thôi!

Tử Địch oán hận bị nàng vạch trần, nhất thời vẻ mặt đau khổ, reo lên:

- Lại nhiều hơn một người hát đệm cho hắn...ngày tháng sau này không cách nào trôi qua!

Tần Tiêu ha ha cười to, một tay ôm lấy nàng, ba người cùng nhau quay về nhà. Tử Địch không tình nguyện giãy dụa vài cái, cũng ỡm ờ đi theo, nhưng trong lòng thầm tính toán: Bốn nữ nhân phân một nam nhân, vốn đã không đủ. Hiện tại lại nhiều hơn một người đầu! Dương muội cũng như thân muội chúng ta, vậy thì dễ tính. Sau này không cho thêm vậy! Ai dám vào cửa ta sẽ chắn ai, bằng không ai cũng nghĩ Tần gia là cái chợ đâu, lưu manh nào cũng có thể đi vào, hừ!

Tần Tiêu mang theo hai nàng chậm rãi đi tới, vừa dặn dò hai nàng tùy cơ hành động, thấp giọng nói:

- Tuyệt không để cho hoàng đế mang đi Ngọc Hoàn, nhưng lại không thể để cho hắn cứ nhớ nhung mãi, biết không? Trong chốc lát, các muội cứ làm như vậy, như vậy...

Dương Ngọc Hoàn ghé sát tai nghe được buồn cười, không khỏi che miệng cười khúc khích. Tử Địch lại há miệng, lớn tiếng cười to:

- Ha ha, lại muốn làm loại thủ đoạn nham hiểm này! Thật thú vị nga!

Tần Tiêu cũng cười, sau đó nghiêm túc nói:

- Nhưng phải chuyên tâm cẩn thận, đừng làm lộ! Nếu làm không tốt khiến cho hoàng đế khó chịu, đây chính là tội khi quân đâu! Tuy nói hiện tại hắn tự xưng là huynh đệ của ta, nhưng lòng người đều là thịt, nói không chuẩn xác sẽ khiến trong lòng hắn có khúc mắc biết không!

Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn liên tục gật đầu:

- Biết rồi, yên tâm!

Tần Tiêu cười xấu xa, hắc hắc nói:

- Ngọc Hoàn, một lát phải ủy khuất muội một chút vậy! Nhớ kỹ nga, muội cứ xem như mình đang khiêu vũ, ca hát biểu diễn, nghĩ tới chuyện cực kỳ thương tâm, dùng sức khóc, biết không? Làm xong hôm nay sẽ không còn chuyện gì nữa!

Dương Ngọc Hoàn cười khanh khách:

- Muội biết rồi, hầu gia ca ca! Một lát nữa nếu không khóc được, muội sẽ để tứ nương đánh vài cái là được, hì hì!

Tần Tiêu buồn cười:

- Được, không nói nữa. Ta về nhà trước, trời sắp tối rồi, các nàng cũng đừng về quá muộn. Ước chừng một nén nhang thời gian sau là có thể!

- Được, được!

Hai nàng liên tục gật đầu, trong lòng Tần Tiêu cười thầm, đi nhanh về sân viện.

Về đến nhà, cuộc chiến trên bàn mạt chược đang say sưa kịch liệt. Lý Long Cơ thậm chí xăn lên tay áo, hết sức chăm chú sờ bài, vẻ mặt khẩn trương mười phần, nhìn qua giống như vô cùng đầu nhập.

Thạch Thu Giản thủ vệ ngoài cửa nhìn thấy Tần Tiêu trở về, đang định khom người hành lễ thì Tần Tiêu vung tay ngăn cản, không chút tiếng động đi tới sau lưng Lý Long Cơ. Vừa nhìn xem bài của hắn, cừ thật, thuần một màu đâu! Hồ nhị, ngũ, bát vạn, bài tuyệt hảo thôi!

Lý Long Cơ đang tập trung tinh thần mặc niệm “nhị, ngũ, bát” lại sờ bài, kéo tới trước mắt nhìn xem, nhịn không được liền mắng lên:

- Ta kháo, lại kéo tới tứ vạn trước hai lần! Sớm biết thế đem nó lưu lại, đã bị hồ mấy lần, tức chết ta!

Dứt lời liền phẫn nộ đem tứ vạn ném ra ngoài. Lý Tiên Huệ ngồi bên cạnh không nhịn được che miệng cười trộm, run rẩy hết cả người nói:

- Ai nha, tứ vạn thật tuyệt! Ta tam, ngũ vạn giáp hồ tứ vạn nga, vừa rồi không có biện pháp lấy được lỗ hổng này đâu!

Lý Long Cơ nhất thời tức giận trừng lớn, rầu rĩ bỏ ra tiền túi, căm giận kêu lên:

- Vận may hôm nay thật sự là kém, liên tục thả bốn pháo, bốn lần đều là đại bài mới giận!

Tần Tiêu đứng sau lưng chợt nói:

- Thính khẩu cùng hồ bài, nghe kém hơn vạn lý sao!

Lý Long Cơ vừa quay đầu lại:

- Di, ngươi trở về lúc nào?

Tần Tiêu làm vẻ nghi hoặc:

- Ta đã sớm trở lại nha, ngươi đánh chuyên tâm không chú ý mà thôi!

Lý Long Cơ nghi hoặc nháy mắt, đột nhiên giống như tỉnh ngộ kêu lên:

- Hay nha, luôn trốn sau lưng ta tiết lộ bài của ta, chẳng thể trách Tiên nhi luôn bắt được pháo của ta đâu, ngươi là gian tế!

Mọi người cười ha hả, tiếp tục chơi bài. Mặc dù trong nhà Tần Tiêu là dân trạch bình thường, nhưng vì thường xuyên chơi mạt chược nửa đêm, cũng làm đèn treo, có hơn mười đèn lơ lửng. Lúc này đều thắp sáng, cả căn phòng vô cùng sáng sủa, vừa lúc có thể chơi đêm.

Đánh qua một vòng, Tần Tiêu xem chừng thời gian hẳn là đã tới lúc, vì vậy nói:

- Vì sao Tử Địch còn chưa về vậy? Ta đi xem.

Lý Tiên Huệ các nàng cũng không biết nguyên nhân bên trong, có chút khẩn trương nói:

- Phải đó, chúng ta đang chuẩn bị nhắc tới đâu, nên đi xem sao.

Lý Long Cơ cũng nói:

- Nhanh đi!

Tần Tiêu đi ra tới cổng nhìn thấy Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn mới vào sân. Tần Tiêu gọi một tiếng làm mọi người trong phòng đều nghe được, lại đi qua giả vờ thì thầm với họ một phen, Dương Ngọc Hoàn liền vô cùng khoa trương kêu lên một tiếng sợ hãi:

- Oa!

Tử Địch đang ở sau lưng nàng cười gian, trong lòng âm thầm nói: Lần này véo nàng không nhẹ đâu, tiểu cô nương không muốn khóc cũng không được!

Quả nhiên Dương Ngọc Hoàn nhất thời liền tràn ra nước mắt, lớn tiếng khóc ròng:

- Muội không cần đâu! Không cần! Muội muốn đi theo bên người hầu gia ca ca!

Vừa làm người trong phòng đều nghe được, vội vàng bỏ bài chạy ra. Lý Long Cơ nhìn thấy Dương Ngọc Hoàn khóc thật thương tâm, không khỏi vội vàng đi tới bên người Tần Tiêu, nghi hoặc hỏi:

- Ngọc Hoàn làm...làm sao vậy?

Tần Tiêu vội vàng gọi Tử Địch đưa Dương Ngọc Hoàn vào hậu viện, cau mày kéo Lý Long Cơ sang một bên, thấp giọng nói:

- A Man, ngươi đừng trách làm ca ca có tư tâm, không chiếu cố ngươi. Tuy rằng trước đó chúng ta đã nói rõ, nhưng ta vẫn lo lắng thua thiệt ngươi, làm trong lòng ngươi không thoải mái hiểu không? Vừa rồi ta tùy ý nói với Dương Ngọc Hoàn một chút, hỏi nàng có nguyện ý tiến cung với ngươi hay không...

Trong mắt Lý Long Cơ chợt lóe ánh sáng:

- Nàng nói như thế nào?

- Còn nói cái gì, chính ngươi không nhìn thấy sao?

Chương 695: Biểu diễn gia Dương Ngọc Hoàn (2)

Tần Tiêu tức giận nói:

- Ý nghĩ trong lòng tiểu nha đầu ta cũng không biết rõ ràng đâu! Ai biết nàng phản cảm tiến cung như vậy chứ, đột nhiên lại khóc thất thanh!

Trong lòng Lý Long Cơ nhất thời tràn đầy thất vọng, mười phần mất mát nói:

- Lại...khoa trương như thế?

- Đúng là thật khoa trương! Ta sớm nói qua a đầu này tuyệt không hiểu biết, vô cùng tùy hứng, động một chút lại khóc rống, thật sự bực mình!

Tần Tiêu có chút buồn bực thấp giọng kêu lên, liếc mắt nhìn Lý Long Cơ thấy vẻ mặt hắn lộ ra nghi hoặc, không kiên nhẫn nói:

- Nhìn ngươi như vậy hay là còn không tin được ta? Được, ta cũng không ngăn cản ngươi, tự mình ra hậu viện hỏi nàng!

Trong lòng Lý Long Cơ nhất thời sinh ra tia mong ngóng:

- Như vậy thỏa đáng không?

- Đi thôi, đừng nói làm đại ca lừa ngươi, chính mình tận mắt nhìn thấy mới là thật. Nếu như nàng thật sự nguyện ý đi theo ngươi, ta không nói hai lời chắp tay đem nàng đưa lên thuyền của ngươi.

Tần Tiêu khẳng định nói:

- Đi ngay đi thôi, dù sao ngươi cũng tìm được phòng nàng.

Lý Long Cơ cắn răng, cất bước:

- Ta đi đây!

Chứng kiến Lý Long Cơ rời đi, những người khác vây tới thất kinh hỏi:

- Sao lại thế này?

Tần Tiêu thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng vẻ mặt phiền muộn, nhưng trong lòng đang cười nở hoa: Ngọc Hoàn, phải xem thiên tài biểu diễn gia như muội, làm sao phát huy! Hạnh phúc của muội do chính bản thân muội nắm giữ trong tay mình!

Trong sương phòng hậu viện, Tử Địch rúc bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, liếc mắt nhìn thấy Lý Long Cơ đi vào, liên tục kéo Dương Ngọc Hoàn thì thầm:

- Tới rồi, tới rồi, mau bắt đầu!

Dương Ngọc Hoàn khẩn trương nói:

- Tứ nương, muội...hình như muội không khóc được nữa!

Tử Địch cắn răng lại véo một cái lên đùi nàng.

Dương Ngọc Hoàn nhất thời nhảy dựng lên, đau đến oa oa kêu to, nước mắt liền tràn ra, thuận thế liền oa oa khóc lớn.

Tử Địch hắc hắc cười trộm, chặt chẽ chú ý bước chân Lý Long Cơ bên ngoài. Thấy sắp đến gần, Tử Địch liền ôm chầm Dương Ngọc Hoàn kéo lại, lớn tiếng khẩn trương kêu lên:

- Đừng! Ngọc Hoàn, muội bình tĩnh một chút! Hãy nghe tỷ nói thôi!

Dương Ngọc Hoàn mười phần thương tâm kêu to khóc lớn:

- Nói cái gì chứ! Muội là người mang điềm xấu, không chỉ làm hại cha mẹ, thúc phụ, hiện tại còn muốn tai họa hầu gia ca ca! Tỷ để cho muội đi chết thôi, đã chết là xong, làm vậy tốt nhất!

Tử Địch kinh hoảng kêu to:

- Nói bậy bạ gì đây, sao lại là tai họa? Hoàng đế thích muội là phúc phận của muội, thật ngu xuẩn! Nếu muội vào cung, trên mặt hầu gia ca ca cũng sẽ sáng rọi!

Lời nói này thật sự khơi gợi lên nỗi thương tâm của Dương Ngọc Hoàn, vì thế nàng càng thêm ra sức khóc lớn:

- Muội không cần! Không cần! Chết cũng không tiến cung! Muội ở lại bên cạnh hầu gia ca ca, không đi đâu hết!

Lý Long Cơ vừa đi tới bên ngoài cửa sổ, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên: Tiểu nữ tử tính tình thật mạnh mẽ nha, tình nguyện chết cũng không tiến cung...hôn mê, xem ra lần này hoàn toàn không diễn. Tiểu cô nương kia đã sớm quyết tâm đi theo Tần Tiêu. Tên hỗn đản kia, câu dẫn nữ nhân quả nhiên có một bộ, không ai nâng được góc tường, ngay cả vị hoàng đế như ta cũng không cơ hội!

Tử Địch biết Lý Long Cơ đã đi tới bên ngoài cửa sổ, nháy mắt ý bảo. Dương Ngọc Hoàn băng tuyết thông minh, làm sao không biết, liền giãy dụa muốn thoát khỏi tay Tử Địch mở cửa bỏ chạy ra ngoài, còn lau nước mắt khóc lớn.

Lý Long Cơ đang đứng bên cửa sổ, nhất thời bị hoảng sợ. Nghĩ tới Dương Ngọc Hoàn quả thật muốn đi ra ngoài tự sát, kinh hoảng đuổi theo đem nàng giữ chặt, không ngớt lời nói:

- Ngọc Hoàn, Ngọc Hoàn, chớ khẩn trương, đừng xúc động, có chuyện từ từ nói!

Dương Ngọc Hoàn bị Lý Long Cơ lôi kéo, quả thật có chút sợ hãi. Dù sao nàng còn là hài tử, vì vậy liền quỳ sụp xuống, xem như thực diễn thực làm, vừa lau nước mắt thương tâm, vừa nghẹn ngào nói:

- Hoàng đế bệ hạ, Ngọc Hoàn từ nhỏ là người mang điềm xấu, sẽ mang tai họa đến cho mọi người...vốn tưởng rằng đi theo hầu gia ca ca sẽ tốt, không nghĩ tới hôm nay cũng mang điềm xấu tới cho hắn...tôi...tôi phải đi nhảy sông chết cho rồi, thỉnh hoàng đế bệ hạ đừng ngăn cản tôi!

Lý Long Cơ nhìn thấy tiểu cô nương khờ dại không chút lòng dạ nói năng có nề nếp, cảm thấy hoảng sợ, tay chân có chút bối rối cả kinh nói:

- Ngươi...ngươi nói gì vậy! Vì sao lại mang tới tai họa cho hắn đây?

Dương Ngọc Hoàn bật khóc thật thương tâm, oa oa kêu lên:

- Ngài là hoàng đế, ngài muốn tôi tiến cung, nhưng tôi lại không muốn...vì thế ngài khẳng định sẽ trách móc hầu gia ca ca! Ngọc Hoàn thật sự chỉ thích hầu gia ca ca, thầm nghĩ cả đời này ở bên cạnh hắn, đây không phải lỗi của hắn! Hoàng đế bệ hạ, Ngọc Hoàn không phải mang tới tai họa cho hầu gia ca ca sao? Tôi vốn chỉ là một tiểu nữ tử tầm thường, không thể làm cho hoàng đế bệ hạ cùng hầu gia ca ca xảy ra chuyện không vui, nếu không tôi là người có tội lớn! Nếu Ngọc Hoàn chết đi chính là biện pháp tốt nhất! Ô ô ô...

Dương Ngọc Hoàn chảy nước mắt nói ra những lời tự đáy lòng, thật khiến người nghe thương tâm, người thấy rơi lệ. Một số người đứng trong sân, không nhịn được có chút thổn thức, vừa cảm thán tiểu nữ hài hiểu biết, vừa đáng thương vận mệnh đau khổ của nàng.

Cho dù ý chí của Tần Tiêu có sắt đá cũng có chút bị xúc động, trong lòng thầm nhủ: Diễn trò thì diễn trò, xem ra tiểu cô nương Ngọc Hoàn thật sự là cảm tình chân thành tha thiết ah!

Nhìn thấy nhiều người xông tới, Lý Long Cơ cảm giác mình thật sự làm tiểu nhân, khó thể xuống đài. Hắn liền vội vàng kéo tay Dương Ngọc Hoàn, thấp giọng khuyên nhủ:

- A đầu ngốc, mặc dù ta là hoàng đế nhưng cũng là huynh đệ tốt của hầu gia ca ca nhà ngươi! Ta cũng không có nói nhất định phải cho ngươi tiến cung! Ngươi đáng yêu như thế, ai nhìn thấy đều cũng thích cả. Nếu ngươi nhảy xuống sông, ta chẳng phải sẽ trở thành tội nhân sao?

Lần này Dương Ngọc Hoàn càng thêm kinh sợ, nếu bị người chụp tội danh nàng làm cho hoàng đế biến thành “tội nhân”, vậy tội của nàng càng lớn hơn nữa! Vì vậy nàng khóc càng thêm mãnh liệt, ô ô nói:

- Tôi...tôi thật là người mang điềm xấu, vốn không nên sinh ra trên đời này! Tôi chết cho xong đi!

Dứt lời vừa muốn nhấc chân chạy ra ngoài.

Lần này Lý Tiên Huệ, Thượng Quan Uyển Nhi, Mặc Y, Tử Địch đều tiến lên ôm lấy nàng. Ngoại trừ Tử Địch những người khác đều không biết rõ tình hình, chỉ nghĩ chuyện xảy ra thật sự, đều vô cùng khẩn trương. Thứ nhất Dương Ngọc Hoàn ngày thường ôn hòa thuần hậu lại ngoan ngoãn, hôm nay biểu hiện cương cường như vậy tự nhiên không ai hoài nghi nàng đang diễn trò. Thứ hai hoàng đế ở đây, việc xấu trong nhà nếu náo loạn đi ra thật sự nhục nhã, còn liên lụy đến hoàng đế...Lý Tiên Huệ các nàng không khỏi có chút khẩn trương, vốn nữ tử thân phận thấp hèn, bị người xem như sủng vật mua bán cũng là chuyện thật bình thường. Nếu bởi vì một nữ tử lại khiến cho Tần gia kết thù với hoàng đế, thật sự là được không bù nổi mất!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau