PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 686 - Chương 690

Chương 686: Điệu vũ tuyệt diệu của Dương Ngọc Hoàn (1)

Tần Tiêu thấp thỏm giới thiệu Lý Long Cơ với các ngư dân, gọi hắn là “thân thích làm quan” trong nhà. Các ngư dân nhìn thấy là thân thích của Tần Tiêu, tự nhiên thập phần nhiệt tình, có hai gia đình còn muốn mời Lý Long Cơ vào nhà uống trà. Lý Long Cơ đang muốn đi tìm hiểu trạng huống của dân chúng trong dân gian, vì vậy không chối từ cùng vào nhà họ ngồi xuống.

Tâm tư của Tần Tiêu đã bay về trong nhà mình, luôn mong đợi lát nữa đừng xảy ra sự cố. Thật đáng giận với thân phận “biểu ca” như hắn nên không thể tranh thủ thời gian rời đi, chỉ đành khẩn trương muốn giơ chân.

Chỉ là một làng chài nho nhỏ đi dạo mất hai canh giờ, các ngư dân đều cần nấu cơm. Lý Long Cơ đặc biệt lưu ý trạng huống cơm nước của ngư dân, có rượu, cá, cũng có rau dưa mới mẻ, có hai nhà còn nấu được thịt heo, dùng gạo trắng. Điều này không khỏi làm lòng hắn vui vẻ, không ngớt lời khen:

- Trường Cát huyện không tệ!

Ở một bên Thạch Thu Giản tranh thủ đem lời nói của Lý Long Cơ ghi chép lại. Có được những chữ này, đủ làm cho huyện lệnh Trường Cát huyện thăng quan một bậc, con đường làm quan càng thêm huy hoàng.

Đi dạo chơi hồi lâu, rốt cục Lý Long Cơ tính toán rời đi. Một đường tâm tinh thoải mái, hắn nói với Tần Tiêu:

- Đại nguyên soái, ngươi thật sự biết chọn địa phương. Khu Trường Cát này có núi có nước, dân phong thuần phác. Đích thật là một nơi tốt hưởng thụ lạc thú điền viên. Ta chỉ đi dạo nửa ngày đã nghĩ muốn lưu lại thêm mấy ngày mới đi.

Tần Tiêu cười nói:

- Hay là khi ta đi đông bắc, lưu tòa nhà này lại cho ngươi.

- Ha ha, tốt!

Lý Long Cơ cười nói:

- Dù gì cũng xem như là hành cung thôi. Hơn nữa ta đến nơi đây cũng không cần làm phô trương, thật tốt. Đúng rồi, nhị phẩm đại đô đốc là có thể mở phủ. Ngươi tới U Châu có thể khai phủ thiết thự.

Tần Tiêu thoáng sững sờ, sau đó nói:

- Khai phủ thiết thự? Không cần đi! Ta không có tước vị, mở phủ cái gì. Đại tướng biên cương cùng trấn biên tướng quân mở phủ, chưa chắc là một chuyện tốt. Có thân thự tư binh, không tránh khỏi mang tới rất nhiều nghi kỵ, thật sự chán ghét. Ta chỉ muốn an tâm cầm binh đánh giặc, chuyện khác tạm thời không nên nghĩ tới.

- Ngươi nha, thật đúng là chết cân não.

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười khổ:

- Con của ngươi đã là hầu gia, ngươi làm phụ thân là đại nguyên soái lại không có tước vị. Ngươi tận lực chối từ không quan tâm ta phong ngươi làm tam công, làm vậy thật làm ta khó xử không phải sao? Bao nhiêu nguyên soái cầm binh xuất chinh, cùng tướng quân đều có được hư chức phẩm vị trong triều đình tuy hữu danh vô thực. Hoặc là ở hoàng môn tỉnh hoặc ở tử vi tỉnh, nếu không thì gia đặc tiến, hoặc quốc công. Ngươi thật làm đặc thù thôi!

- Không sao cả, đánh giặc thì lo đánh giặc, con người ta như thế, thích làm chuyện thực tế.

Tần Tiêu nói:

- Chuyện mở phủ thật phiền phức lại phí tinh lực, hơn nữa đối với chuyện đánh giặc mà nói không có ý nghĩa gì, tạm thời không đề cập tới làm chi. Nếu tương lai sau khi đánh trận xong quay về triều, mở cái phủ chơi đùa còn có chút ý nghĩa.

- Ngươi nha, ha ha!

Lý Long Cơ không khỏi cười ha hả:

- Đem chuyện khai phủ làm như đùa giỡn...ngươi biết không, hiện tại Đại Đường bình thường chỉ có hoàng thân khai phủ. Ta cho phép ngươi khai phủ ngươi lại không cần. Thật sự là...đổi lại là người khác đã sớm quỳ xuống tạ ơn. Thật không biết trong lòng ngươi là nghĩ thế nào, ý tưởng lúc nào cũng khác biệt với người khác.

Tần Tiêu tùy ý cười cười, thầm nghĩ trong lòng: Ta thống lĩnh quân đội bên ngoài, trấn thủ đông bắc Đại Đường, quản hạt cả binh phủ Hà Bắc cùng quân trấn, không tránh khỏi bị người đố kỵ cùng ác ý suy đoán. Nếu còn khai phủ, có tư binh cùng thự liêu, nếu có vài người có ý đồ riêng xúi giục, quả thật chẳng khác gì là cắt đất xưng vương... không đáng vì hư danh mà gây họa thực sự. Loại chuyện phiền lòng này, không cần chạm tới tốt hơn.

Trong lòng Lý Long Cơ không phải không biết ý tưởng của Tần Tiêu. Mặt khác khi Tần Tiêu cự tuyệt danh hiệu tam công, trong lòng hắn đã có ý nghĩ. Hắn biết lần này mình chủ động đến mời Tần Tiêu rời núi, sau này bất kể như thế nào mình cũng phải kiên định tín niệm, là tín nhiệm Tần Tiêu. Vừa rồi tùy ý nói chuyện khai phủ, quả nhiên Tần Tiêu liền cự tuyệt, xem ra trong tim của hắn đã không cố ý tránh né vấn đề sẽ bị nghi kỵ.

Trong lòng Lý Long Cơ thầm than: Làm thần tử không dễ, làm quân vương cũng thật khó khăn! Mặc kệ ta biểu hiện rộng lượng cùng thành tín thế nào, vẫn không thể làm cho thần tử toàn tâm toàn ý tín nhiệm... Nhưng có nói nhiều cũng không hữu dụng, cứ để hành động thực tế sau này đến chứng minh đi. Dù sao Đan Thư Thiết Khoán Bia cũng đã xây dựng xong, người trong thiên hạ đã hiểu được rõ ràng, người không phụ ta, ta tất không phụ người!

Trong lòng hai người đều có ý tưởng, chậm rãi đi về hướng nhà Tần Tiêu. Bất tri bất giác đã đi tới dưới chân Nhạc Lộc sơn, Lý Long Cơ ngẩng đầu nhìn lên, không khỏi khen ngợi:

- Quả nhiên là nơi sơn linh thủy tú! Ở nơi này không cần nói gì khác, khẳng định là duyên niên ích thọ!

Tần Tiêu cũng gạt qua một ít ý tưởng trong lòng, thấp thỏm đưa Lý Long Cơ đi về nhà. Vừa sau giờ ngọ, mọi người còn chưa dùng cơm trưa, Tần Tiêu định dùng cái cớ này đi nhanh về nhà trước để người nhà chuẩn bị cơm canh, thuận đường đem Dương Ngọc Hoàn ẩn núp. Không ngờ Lý Long Cơ lại kéo lại hắn:

- Ăn cơm là việc nhỏ, không vội! Cứ như ngày xưa đi vào, đừng bãi ra trận thế nghênh giá, thật không tốt, không thân thiết chút nào.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cười khổ, chỉ đành bỏ qua.

Lý Long Cơ tràn đầy hưng phấn đi vào cửa sân viện. Theo hắn xem ra sân viện chỉ vây tường đất thấp bé, tiền viện nhỏ hẹp thật sự có chút khó xem. Nhưng so sánh với những nhà khác quanh đây, đích xác đã đủ khí phái. Ở Đường triều hôm nay, có tiền không có gì đặc biệt hơn người, chỉ có làm quan làm tướng hoặc là người có danh khí mới có thể xây dựng nhà cửa hoa lệ.

Tiền viện không có ai, cũng không ai đi ra ngăn cản hoặc nghênh đón. Ngay cả đại sảnh cũng không có người, chỉ có phòng bếp gần bên có một lão phụ nhân đang nấu nước rửa chén. Bà nhìn thấy Tần Tiêu dẫn thêm vài người trở về, chỉ nhìn thêm vài lần, có lẽ là công tử giàu có đi?

Trước đó vài ngày vị ca ca của chủ mẫu đã đến đâu, hôm nay còn có người mang đao, chẳng lẽ là quan gia?

Lão phụ nhân đang chuẩn bị chào đón, Tần Tiêu từ thật xa dặn một câu:

- Hứa đại tẩu, chúng tôi chưa ăn cơm, mau nhanh gọi đầu bếp chuẩn bị một bàn mâm cỗ!

Hứa đại tẩu liền ứng tiếng, nhanh chóng đi chuẩn bị.

Lý Trọng Tuấn ở bên cạnh khẽ cười nói:

- Như vậy rất tốt. Nếu để cho lão phụ nhân kia biết bà ấy đang làm cơm cho hoàng đế, sợ là run rẩy đến mức không thể cử động.

Lý Long Cơ cũng cười, vội vàng hỏi:

- Kỳ quái, tại sao không nhìn thấy Tiên nhi các nàng đây? Tần đại nguyên soái, ngày thường trong nhà của ngươi đều là như vậy sao? Không đóng cổng viện, phòng cũng mở toang, không sợ có tặc?

Chương 687: Điệu vũ tuyệt diệu của Dương Ngọc Hoàn (2)

Tần Tiêu cười đáp:

- Có lẽ đều ra hậu viện phơi nắng thôi. Ngươi thi hành quốc sách chính trị thật có cách, đạo tặc nhàn rỗi đương nhiên không nhiều. Hơn nữa dân phong nơi này vô cùng thuần phác, ai lại chạy tới nhà của ta trộm đạo làm gì. Có đôi khi buổi tối ngủ chúng ta cũng không cần đóng cửa, vẫn không sao cả.

Lý Long Cơ cảm thấy thật vui mừng, vừa mở miệng cười đột nhiên mở to hai mắt, có chút kinh ngạc nói:

- Di, tự dưng đột ngột xuất hiện làm ta sợ nhảy dựng! Lão ca, ngươi không sợ đạo tặc vào nhà là bởi vì có vị huynh đệ này gác cổng đi?

Lúc này Thiết Nô đúng lúc cõng Đại Đầu từ hậu viện đi ra, vừa liếc mắt liền nhìn thấy đám người Lý Long Cơ, nhất thời mở to hai mắt.

Tuy rằng hắn không thể nói chuyện, cũng có chút chậm chạp, nhưng đầu óc không ngu ngốc. Người trước mắt chính là hoàng đế, điều này hắn cũng đã biết. Hắn vội vàng bế Đại Đầu đặt xuống liền quỳ phục lạy.

Lý Long Cơ cười ha ha:

- Tốt lắm, đứng lên đi Thiết Nô. Chúng ta xem như là người quen, không cần đa lễ.

Thiết Nô có chút lo sợ không yên ngẩng đầu nhìn Lý Long Cơ, lại dập đầu mấy cái, Tần Tiêu nhẹ nhàng khoát tay:

- Được rồi.

Lúc này Thiết Nô mới đứng lên ngoan ngoãn tránh sang một bên nhìn mọi người không chớp mắt.

Đại Đầu nghi hoặc, ở trong ký ức của nó không nhớ được Lý Long Cơ. Vốn nhìn thấy cậu cả liền vui vẻ, đột nhiên lại thấy Thiết Nô quỳ xuống phục lạy, hơn nữa cha mình cũng đứng bên cạnh người kia, giống như lấy hắn làm chủ, không khỏi buồn bực quay đầu mở to mắt ngơ ngác nhìn Lý Long Cơ.

- Đây là Đại Đầu sao?

Lý Long Cơ mỉm cười, ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi Đại Đầu:

- Đại Đầu, cháu nhận thức ta không?

Đại Đầu mờ mịt lắc đầu:

- Không biết đâu! A cha, con nên gọi là thúc thúc hay là bá bá?

Tần Tiêu đang định mở miệng gọi con mình quỳ xuống phục lạy, Lý Long Cơ lại cười ha ha bế lên Đại Đầu, vui vẻ nói:

- Đại Đầu, con nên gọi ta là nghĩa phụ biết không? Trước kia ta vẫn thường xuyên bế con thôi!

- Nghĩa phụ?

Đại Đầu nhất thời mở to mắt trợn tròn, vô cùng kinh ngạc kêu lên:

- Nha thúc thúc chính là hoàng đế! Cháu biết nhé, cháu có một nghĩa phụ làm hoàng đế!

- Phải, ta chính là vị nghĩa phụ hoàng đế kia!

Lý Long Cơ cười nói:

- Tiểu tử, còn không gọi nghĩa phụ?

- Nhưng mà...

Đại Đầu vô cùng nghi hoặc gãi đầu, lại nhìn nhìn Tần Tiêu, quẫn bách nói:

- Mẫu thân nói cho con biết thấy hoàng đế thì không được tùy tiện xưng hô, hơn nữa phải bái lạy đâu!

- Ha ha, vậy nghĩa phụ hôm nay cho phép con không cần quỳ, con gọi ta là nghĩa phụ là được, ta sẽ phong con làm hầu gia!

Lý Long Cơ ôm Đại Đầu đi về phía hậu viện, vừa đi vừa nói:

- Đại Đầu, mẫu thân của con đâu?

Tần Tiêu cũng đang cảm thấy nghi hoặc, Tiên nhi các nàng hôm nay ra ngoài đi chợ sao?

Nếu vậy thật tốt...

Không ngờ Đại Đầu chỉ ra hậu viện nói:

- Mẫu thân cùng nhị nương, tam nương, tứ nương cùng Thu bá bá, Dương tỷ tỷ các nàng đều ở hậu viện, đang xem Dương tỷ tỷ khiêu vũ nga!

Trong lòng Tần Tiêu nhất thời trầm xuống, xong rồi!

Tùy tiện trông thấy thì cũng thôi, nhưng lại ngay lúc Dương Ngọc Hoàn đang luyện múa...nha đầu kia tuyệt đối là thiên tài trong phương diện âm nhạc cùng khiêu vũ, một khúc vũ, tuyệt đối mê chết nam nhân nhìn thấy được!

Hiện tại ở trong thời đại này, không có thần tượng để truy tinh hâm mộ hay điện ảnh ti vi, ca múa thanh sắc là một trong những phương thức giải trí mà mọi người thích nhất.

Cô nương nhà ai nếu có tài hoa xuất sắc trong ca múa, chính là danh nhân!

Mặc dù Dương Ngọc Hoàn có được một thân tuyệt nghệ kia, nhưng chưa bao giờ triển lộ ở trước mặt người ngoài, chỉ ở trong nhà tự mình làm mình vui. Thường xuyên luyện tập nhảy múa cho gia đình Tần Tiêu thưởng thức.

Không nghĩ tới, lần này đây lại làm Lý Long Cơ đúng lúc gặp phải, chính là ý trời!

Lý Long Cơ cũng không để ý tới câu nói của Đại Đầu, chỉ nghe được câu “mẫu thân các nàng đang ở trong hậu viện”, không chú ý tới câu nói kế tiếp. Vì thế liền ôm Đại Đầu vừa dỗ dành tiểu tử nói chuyện vừa đi về hướng hậu viện.

Trong hậu viện, chính là hai sương phòng lưu cho Dương Ngọc Hoàn cùng gia đình Quang Viễn ở lại, ngoài ra còn một dãy nhà kho tạp vật, hợp thành kết cấu như tứ hợp viện, ở giữa để trống xây một lương đình. Lúc này Lý Tiên Huệ các nàng đang ngồi trong lương đình, thưởng thức Dương Ngọc Hoàn khiêu vũ. Thượng Quan Uyển Nhi đang chơi đàn làm nhạc đệm cho nàng.

Lý Long Cơ ôm Đại Đầu đi phía trước, vừa đi vòng qua hành lang chợt nghe được thanh âm tiếng đàn truyền tới, không khỏi thất thanh khen:

- Khúc hay! Đàn hay!

Trong lòng Tần Tiêu đã có chút lo sợ bất an, lúc này cố gắng trấn định cười nói:

- Khúc nhạc của Uyển Nhi, đàn lại do ngươi ban cho. Có thể nghe không hay sao?

Đại Đầu không ngớt lời nói:

- Dương tỷ tỷ khiêu vũ cũng tốt nhất!

- Dương tỷ tỷ? Dương tỷ tỷ nào vậy?

Lý Long Cơ tùy ý trêu chọc Đại Đầu:

- Là tiểu thiếp mới của phụ thân con sao?

Đại Đầu liên tục lắc đầu:

- Dương tỷ tỷ là Dương tỷ tỷ thôi! A cha, Dương tỷ tỷ là tiểu thiếp mới của cha sao?

Tần Tiêu tức giận trừng mắt mắng Đại Đầu:

- Tiểu thí hài, đừng lắm miệng!

Vừa nói thì mọi người đã đi qua ngã rẽ, nhìn thấy hậu viện bên trong. Lý Tiên Huệ các nàng ngồi quay lưng ra ngoài, đang chuyên tâm thưởng thức Dương Ngọc Hoàn khiêu vũ, không ai chú ý sau lưng có người vừa đến.

Lý Long Cơ đang chuẩn bị vui vẻ gọi “Tiên nhi” nhưng ánh mắt không tự chủ được bị nữ tử đang khiêu vũ uyển chuyển nhẹ nhàng như tiên hấp dẫn, nhất thời ngây người đứng lại, ngẩn ra dưới mái hiên.

Lý Trọng Tuấn cùng Thạch Thu Giản vẫn đi theo phía sau cũng đi tới, hai mắt tỏa sáng bị kỹ thuật nhảy múa của Dương Ngọc Hoàn hấp dẫn không dời mắt.

Tần Tiêu cảnh giác quan sát thần thái biểu tình của Lý Long Cơ, trong lòng buồn bực kêu lên:

- Mẹ nó, lần này thật phiền phức rồi!

Đang vào mùa xuân, Dương Ngọc Hoàn mặc một bộ quần lụa mỏng màu hồng, lộ ra đôi cánh tay ngọc như củ sen. Chiếc yếm trắng viền tơ vàng, đem bộ ngực vun cao ngạo nghễ. Khi nàng vũ động lượn vòng, cảnh xuân như chợt tiết. Hơn nữa thân dưới là một chiếc váy khiêu vũ thật dài, mắt cá chân đeo chuông nhỏ lướt ra ngoài làn váy, đem tà áo cuốn lên như cánh bướm, nhẹ nhàng sinh tư.

Nhóm người Tần Tiêu đứng khá xa nên còn chưa thấy rõ biểu tình trên mặt Dương Ngọc Hoàn. Làn điệu, vũ bước, biểu tình trên mặt Dương Ngọc Hoàn thiên biến vạn hóa, giống như đã tự mình chìm đắm trong ý cảnh điệu vũ, thật tự nhiên, hài hòa, hoàn mỹ và động lòng người.

Lý Long Cơ cảm giác ánh mắt của mình bị nam châm hút chặt, ngơ ngác mà nhìn, miệng không tự chủ được lẩm bẩm:

- Hay...hay! Điệu vũ tuyệt diệu!

Đại Đầu lại vô tư hô to:

- Mẹ, hoàng đế nghĩa phụ tới rồi!

Lý Tiên Huệ các nàng đang ngồi trong lương đình nhất thời quay đầu lại nhìn – trời ạ, thật là hoàng đế!

Lý Long Cơ bị tiếng gọi to của Đại Đầu làm giật mình hồi phục lại tinh thần, lúc này mới ý thức được vừa rồi mình đã nhìn đến nhập thần, quả thật chẳng khác gì một tên nhà quê chưa nhìn thấy cảnh đời, thật quá xấu hổ!

Chương 688: Vẫn bị bại lộ (1)

Trong lòng Lý Tiên Huệ các nàng kinh hãi, vội vàng chạy tới. Tử Địch đang ngồi trong lương đình hoảng sợ che miệng lại, chợt lóe thân nhảy tới bên người Dương Ngọc Hoàn, lập tức kéo nàng chạy về phòng. Dương Ngọc Hoàn nhẹ nhàng giãy dụa:

- Tứ nương, cho muội xem hoàng đế một chút thôi! Hắn là huynh đệ kết nghĩa của hầu gia ca ca, muội đã muốn xem thử một lần!

Tử Địch đâu cho phép nàng làm ẩu, thập phần cường hãn ôm ngang người nàng kéo mạnh vào nhà, đóng cửa lại.

Lý Long Cơ ôm Đại Đầu nghênh đón Lý Tiên Huệ các nàng, cố ý liếc mắt nhìn thiếu nữ vừa nhảy múa, lại phát hiện nàng đã bị người kéo vào trong nhà, cảm thấy vô cùng mất mát.

Có lẽ là mệnh trung chú định, bọn hắn có ngàn năm túc duyên...cứ như vậy ở xa xa nhìn nàng khiêu vũ, trong lòng Lý Long Cơ lại không còn cách nào bỏ xuống được.

Tần Tiêu cũng nhìn thấy Tử Địch kéo mạnh Dương Ngọc Hoàn vào trong phòng, trong lòng hắn rối loạn, thật rõ ràng Lý Long Cơ đã bị Dương Ngọc Hoàn hấp dẫn. Hắn là hoàng đế, nếu muốn một nữ nhân là chuyện vô cùng dễ dàng. Trong lịch sử, Dương Ngọc Hoàn là thị thiếp của nhi tử Lý Long Cơ, bị hắn đoạt lấy phong nàng làm quý phi.

Chuyện cho tới hiện tại, chẳng lẽ còn phát sinh trên người của ta sao? Ngàn trốn vạn tránh lại vẫn làm cho bọn họ gặp mặt. Hơn nữa còn lưu lại ấn tượng khắc sâu, vậy chuyện về sau chỉ có thể gặp chiêu đón chiêu...Tử Địch đích xác thật thông minh, cũng rất giữ gìn ta. Thế nhưng trong hoàn cảnh này nàng làm vậy chẳng khác gì giấu đầu hở đuôi.

Lý Tiên Huệ các nàng kinh ngạc, sợ hãi cùng nghi hoặc chạy nhanh tới trước mặt Lý Long Cơ, đang định bái xuống, Lý Long Cơ đặt Đại đầu xuống đất lại giữ lấy tay Lý Tiên Huệ, nói:

- Đều miễn lễ, không cần quỳ bái. Hôm nay ta lấy thân phận huynh đệ đến phủ của đại ca làm khách. Nếu các vị quá giữ lễ, ta phải đi về rồi!

Lý Tiên Huệ vui vẻ lẫn nghi hoặc nói:

- Bệ hạ sao lại đến nơi đây, lại không cho chúng tôi biết trước để nghênh đón?

- Di, Tiên nhi. Đã nói hôm nay ta chỉ là A Man ca ca của muội, biết không?

Lý Long Cơ vỗ tay Lý Tiên Huệ, lại nhìn Thượng Quan Uyển Nhi cùng Mặc Y đứng sau lưng nàng nói:

- Còn các nàng, cũng đừng quá khách khí xa lạ. Hãy giống như trước kia vậy, biết không!

Ba nữ tử cùng cúi người thi lễ:

- Dạ, bệ hạ!

Lý Long Cơ bất đắc dĩ lắc đầu cười khổ:

- Nữ tắc nhân gia, vẫn luôn đa lễ như vậy, không chịu phóng khoáng, ha ha!

Tần Tiêu tranh thủ tiến đến bên người Lý Long Cơ nói:

- Bệ hạ, mời đến chủ trạch nghỉ tạm uống trà!

- Cái gì mà “bệ hạ”, gọi ta A Man!

Lý Long Cơ buồn bực kêu lên:

- Vì sao ngươi cũng làm thế này ah? Hôm nay nơi này lại không có người ngoài, thật là!

- Được, đi thôi!

Tần Tiêu gượng cười, cố ý di chuyển chắn trước mặt hắn, ngăn chặn ánh mắt hắn nhìn về phòng Dương Ngọc Hoàn:

- A Man, đi tới chủ trạch ngồi một lát đi!

Ánh mắt Lý Long Cơ đang nhìn về hướng bên kia, lại bị Tần Tiêu chắn ngang tầm mắt, không khỏi thâm ý nhìn hắn vài lần, thản nhiên cười:

- Tốt! Xem ra ngươi sợ ta làm kim ti thước của ngươi kinh hãi đi? Ha ha!

Lý Trọng Tuấn đứng bên cạnh xấu xa cười rộ lên:

- Di nha, lời này nói tới điểm mấu chốt trong lòng ta rồi. Kim ti thước kia hắn chưa bao giờ cho người ngoài nhìn xem nhiều hơn một lần, keo kiệt vô cùng!

Mặc dù có chút không tình nguyện, Lý Long Cơ vẫn xoay người hướng tiền viện đi tới, lại cùng Lý Trọng Tuấn kẻ xướng người họa xấu xa cười nói:

- Tần lão gia người ta là người phong lưu thôi, tiểu mỹ nhân trân quý trong nhà làm sao đồng ý lộ mặt cho người ngoài nhìn thấy đây? Hảo huynh đệ, cùng uống rượu ăn thịt thì được, nữ nhân của hắn cũng không phải dễ dàng trêu chọc như thế đâu!

Một câu này làm vẻ mặt Lý Trọng Tuấn biến thành đỏ bừng, buồn bực quay đầu sang nơi khác, giống như bị người vạch trúng vết sẹo sâu nhất. Lý Long Cơ hắc hắc cười xấu xa, Tần Tiêu đi một bên âm thầm buồn cười không lên tiếng.

Lý Tiên Huệ các nàng thấp thỏm bất an cùng đi tới tiền viện, mọi người cùng vào trong phòng khách.

Lý Long Cơ nghênh ngang ngồi xuống, uống nước trà do nha hoàn dâng lên, hắng giọng, nhìn Lý Tiên Huệ các nàng nói:

- Tiên nhi, Uyển nhi, Mặc Y, mấy năm nay mọi người khỏe chứ? Ta ở đế đô rất tưởng niệm các muội ah!

Lý Tiên Huệ gật nhẹ đầu cung kính trả lời:

- Nhờ hồng phúc bệ hạ gia đình dân nữ đều rất tốt. Bệ hạ thi hành chính sách rất đúng phương pháp, thiên hạ yên ổn, dân chúc phúc nhạc!

Lý Long Cơ thoáng nhíu mày:

- Hảo muội tử Tiên nhi, ba năm không gặp lại biến thành khách khí với A Man ca ca như vậy sao? Hiện tại ta thật khó khăn có dịp tới thăm các ngươi một lần, biến thành xa lạ như vậy, chẳng phải muốn làm cho ta thương tâm sao?

Dứt lời Lý Long Cơ ôm Đại Đầu đặt lên đùi, nhìn hài tử nói:

- Tiểu tử, con còn chưa gọi ta là nghĩa phụ đâu!

Đại Đầu nhẹ nhàng giãy dụa tuột xuống đất quỳ gối cúi đầu:

- Đại Đầu bái kiến nghĩa phụ, khấu kiến hoàng đế bệ hạ!

- Nga? Ha ha! Tiểu tử thông minh! Tiên nhi muội xem, con của muội thông minh như vậy.

Lý Long Cơ vui mừng cười to, lập tức tuyên bố:

- Ta đã nghĩ hạ thánh chỉ, phong nhi tử của Tần Tiêu là Tần Khải Xuyên làm Sở Tiên Hầu, kế thừa bốn trăm hộ thực ấp của Tần Tiêu năm đó. Ban thưởng Sở Tiên sơn trang tại Giang Châu. Tiên nhi, qua thêm đoạn thời gian các muội xử lý xong xuôi việc nhà thì quay về Sở Tiên sơn trang đi thôi. Thánh chỉ sẽ lập tức được đưa xuống Giang Châu, thứ sử ở đó sẽ làm tốt hết thảy sự tình, mọi người yên tâm ở lại nơi đó.

Lý Tiên Huệ các nàng kinh ngạc há to miệng đều nhìn về hướng Tần Tiêu. Tần Tiêu khẽ mỉm cười gật đầu, trong lòng Lý Tiên Huệ các nàng đều hiểu rõ hơn phân nửa – xem ra lão công đã đáp ứng đi ra làm quan, vì vậy mới đổi lại trang viện cùng thực ấp ngày xưa. Việc đã đến nước này, các nàng chỉ đành tiếp nhận sự thật, vội vàng tạ ơn hoàng đế.

Lý Long Cơ có chút ngượng ngùng cười nói:

- Tiên nhi, muội đừng trách ta. Lần này ta mời Tần Tiêu đi ra, đảm nhiệm đại nguyên soái đạo hạnh quân Hà Bắc, U Châu đại đô đốc, trấn thủ cửa đông bắc Đại Đường, chống lại dị tộc. Mục đích hôm nay của ta là muốn tự mình thăm viếng mọi người, hi vọng mọi người thông cảm bỏ qua cho.

Trên mặt mấy người Lý Tiên Huệ nhất thời hiện ra thần sắc phức tạp. Tuy rằng chuyện Tần Tiêu lại ra làm quan đều nằm trong dự liệu, nhưng một khi ngày này thật sự đến gia đình cũng không tránh khỏi lo lắng lẫn phiền não. Lãnh binh đánh giặc bên ngoài sinh tử khó liệu, hung hiểm vạn phần. Hơn nữa cho dù đánh thắng trận được bình yên vô sự, cũng không có được nhiều thời gian về thăm nhà. Gia đình thật vất vả được hưởng thụ ba năm hạnh phúc, hiện tại lại phải phân chia hai nơi...

Chuyện đã thành ngã ngũ, Lý Tiên Huệ bất đắc dĩ cười nói:

- A Man ca ca, kỳ thật chúng tôi cũng biết lão công sớm muộn sẽ làm như vậy. Chúng tôi đều hiểu được cũng tuyệt không trách huynh. Chỉ hi vọng lần này lão công rời đi, có thể thắng ngay từ trận đầu, sớm chiến thắng mà về.

Chương 689: Vẫn bị bại lộ (2)

- Nga, Tần Tiêu đi U Châu, chỉ đợi bên kia an định lại, chỉ cần hắn nguyện ý thì có thể đem gia đình muội đều đón tới nơi đó.

Lý Long Cơ vội vàng nói ra lời an ủi:

- Kỳ thật hắn còn có thể khai phủ, nhưng hắn nhất định không đồng ý. Đại tướng biên cương mang theo gia quyến cũng không phải là không được. Việc này gia đình muội tự mình an bài thương lượng, ha ha!

Trong lòng Lý Tiên Huệ các nàng cuối cùng cũng an tâm hơn một chút, sắc mặt trở nên dễ xem hơn rất nhiều.

Tần Tiêu nhìn thấy không khí có chút tản mạn, chỉ sợ Lý Long Cơ nhắc tới Dương Ngọc Hoàn, ánh mắt xoay chuyển một vòng chợt nói:

- Dù sao còn chút nữa mới tới giờ ăn cơm. A Man, ngươi không phải đã nói đã lâu không đánh mạt chược hay sao, hay là chơi một lát chờ ăn cơm vậy?

- Được đó!

Lý Long Cơ nhất thời hứng khởi:

- Tiên nhi, Uyển nhi, Mặc Y, đã lâu không luận bàn, mang lên một bàn chúng ta chơi đùa chốc lát!

Tần Tiêu liên tục nháy mắt với Lý Tiên Huệ các nàng, các nàng liền hiểu, lập tức dời bàn mạt chược. Mặc Y thập phần biết điều nói:

- Bình Vương điện hạ đến chơi đi, tôi ở một bên hầu hạ là được.

Lý Long Cơ cười ha ha không ngớt lời khen ngợi:

- Mặc Y vẫn luôn hiền thục cùng hiểu biết nhất!

Lý Trọng Tuấn ý xấu châm ngòi ly gián:

- Chiếu ý tứ của ngươi, Tiên nhi cùng Uyển nhi không hiền thục sao?

Lý Long Cơ không chút nhường nhịn trào phúng:

- Các nàng tự nhiên đều hiền thục, nhưng đều không thú vị như tứ nương Tử Địch thôi.

Lý Trọng Tuấn nhất thời ủ rũ, chỉ lo mải miết xào bài.

Không khí trong phòng dần dần trở thành thả lỏng tùy ý, mọi người đã giống như trở lại mấy năm trước, bắt đầu hô to gọi nhỏ ăn bài. Tần Tiêu rốt cục rút được thời gian chạy ra ngoài, liên tục vỗ ngực, lao nhanh về phòng Dương Ngọc Hoàn.

Trong phòng, Dương Ngọc Hoàn đang thay quần áo, nghe Tử Địch ở một bên cằn nhằn không thôi:

- Hoàng đế có cái gì đẹp chứ? Lại không có tám lỗ tai bảy cái chân, còn không phải dáng vóc như những người khác?

- Muội ngoan ngoãn ở lại trong phòng đi, chẳng qua ta ở lại đây với muội thôi!

Dương Ngọc Hoàn buồn bực quyệt mồm nói:

- Tứ nương, vì sao tỷ không cho muội nhìn xem hoàng đế một chút vậy? Muội chỉ là tò mò nhìn xem, không làm gì khác, thật là!

Tần Tiêu sải bước tới trước phòng, nhất thời không để ý đẩy cửa xông đi vào, miệng còn lớn tiếng kêu lên:

- Ngọc Hoàn...

Dương Ngọc Hoàn nhất thời hoảng sợ kêu lên sợ hãi, vội vàng chụp bộ quần áo che lên người.

Nhưng mà, đã chậm...

Ánh mắt gian tà của Tần Tiêu đã thấy rõ ràng nửa thân trên của nàng. Làn da trắng như tuyết, bộ ngực hùng vĩ, vùng bụng trắng nõn bằng phẳng, vòng eo mềm mượt mà...

Tử Địch kinh hoảng nhảy dựng lên, đưa tay phải che ánh mắt Tần Tiêu đẩy mạnh hắn ra cửa:

- Đại dâm tặc, không được xem! Ai bảo huynh xông vào – Ngọc Hoàn, lên giường trùm mền đi!

Dương Ngọc Hoàn kinh hãi chui vào trong mền, nhất thời xấu hổ đến mặt mày nóng bừng, rúc sâu vào trong.

Tần Tiêu cũng có chút xấu hổ đi theo Tử Địch ra ngoài phòng. Tử Địch xoay người đóng cửa, vẻ mặt hờn giận nhìn Tần Tiêu, thấp giọng oán giận nói:

- Sao huynh lại như vậy, đây là khuê phòng của tiểu cô nương, tùy tiện xông vào làm gì!

- Được, ta sai lầm rồi!

Tần Tiêu vẻ mặt buồn bực, kéo Tử Địch sang một bên:

- Không kịp nói nhiều nữa đâu, muội đem Ngọc Hoàn trộm mang đi ra, giấu vào gia đình nào vài ngày, đừng xuất hiện. Nhớ kỹ, đừng để cho hoàng đế nhìn thấy!

Lần này Tử Địch lại thập phần nhu thuận gật đầu:

- Muội đã biết.

Nhưng nàng lại lập tức nghi ngờ nhìn Tần Tiêu:

- Muội hỏi huynh...vì sao phải khẩn trương không muốn cho Ngọc Hoàn nhìn thấy hoàng đế vậy? Trong chuyện này có bí mật gì sao?

Tần Tiêu trầm giọng nói:

- Không thời gian giải thích, một thoáng thật không thể nói rõ ràng. Dù sao muội lập tức mang người chuồn hướng hậu viện. Sau khi giấu được nàng, muội ở đó trông chừng nàng. Hôm nay phỏng chừng hoàng đế sẽ ngủ lại nhà chúng ta, ngày mai muội quay về thăm dò một chút, nếu hắn đã đi hai người hãy về, biết không?

Tử Địch buồn bực quyệt miệng:

- Biết rồi! Cái gì cũng không nói cho người ta, cứ đem người ta xem là nhi đồng, thật là!

Dứt lời rầu rĩ xoay người đi vào phòng.

Tần Tiêu thở ra một hơi dài, lau mồ hôi lạnh trên trán, trong lòng âm thầm nói: Cuối cùng...thu phục!

Rời khỏi phòng Dương Ngọc Hoàn, vừa quay người Tần Tiêu lập tức ngây ngẩn – Lý Long Cơ đang hướng bên này đi qua, còn đang nhìn quanh tìm kiếm gì đó.

Tần Tiêu nhất thời hoảng hốt, vội vàng nghênh đón chặn ngang trước người hắn hỏi:

- A Man, ngươi không phải đang chơi mạt chược sao? Tại sao lại chạy vào đây?

- Nga, ta muốn đi tiểu, bọn họ nói cho ta biết nhà vệ sinh ở bên nhà, ta tìm một vòng không tìm được đã đi tới nơi đây.

Rõ ràng Lý Long Cơ đang viện lý do. Nhà vệ sinh nằm ngay bên cạnh chủ trạch, gọn gàng xinh xắn như đình nghỉ mát, Tần Tiêu tỉ mỉ thiết kế nhà vệ sinh không mùi hôi, làm sao tìm không thấy? Hơn nữa rất rõ ràng hắn cũng không gọi Thạch Thu Giản hay người nhà Tần Tiêu giúp đỡ, một mình đi ra nhất định muốn tới hậu viện tìm tiểu cô nương khiêu vũ khi nãy.

Tần Tiêu tiến lên kéo hắn đi về hướng nhà vệ sinh:

- Ta mang ngươi đi đi, ở bên cạnh.

Vẻ mặt Lý Long Cơ nhất thời cười khổ, không chút cam lòng đi về hướng nhà vệ sinh, lại đột nhiên quay đầu lại kêu lên:

- Di, đây không phải là tiểu cô nương khiêu vũ vừa rồi hay sao, còn có Tử Địch nha. Các ngươi muốn đi đâu mà vội vàng như vậy?

Trong lòng Tần Tiêu nhất thời mắng một tiếng giận dữ: Trời ạ! Cuối cùng vẫn bị bại lộ!

Tử Địch giống như làm tặc bị người đột nhiên bắt được, gương mặt ngây ra đứng tại đương trường, diễn cảm si dại lẫn kinh ngạc. Dương Ngọc Hoàn có chút sợ hãi rúc sau lưng Tử Địch, trộm liếc nhìn Lý Long Cơ, trong lòng thầm nói:

- Di, đây là hoàng đế sao! Cao cao, mập mạp, thật sự thiên tư long phượng nha, rất có uy nghiêm cùng khí độ.

Tần Tiêu ấp úng trong cổ họng, mười phần xấu hổ nói:

- Các nàng...phải rời khỏi nhà làm chút công việc, ngươi quản họ làm chi, người có ba việc gấp, ta mang ngươi đi nhà vệ sinh!

Lý Long Cơ cũng cười quỷ dị, đi vòng qua Tần Tiêu hướng chỗ Tử Địch đi tới, cười xấu xa nói:

- Ta cũng không gấp ngươi gấp cái gì? Khó được gặp lại bằng hữu cũ, chào hỏi không quan trọng sao?

Tử Địch bối rối nghĩ biện pháp thoát thân, cũng xem như nàng cái khó ló cái khôn, đột nhiên làm ra vẻ mặt thống khổ, ôm bụng kêu rên, ngồi xổm xuống miệng hô:

- Mẹ ơi đau chết mất!

Dương Ngọc Hoàn khờ dại nhất thời liền sợ hãi, kinh hoảng ngồi xổm xuống kéo Tử Địch hỏi:

- Tứ nương làm sao vậy? Sao đột nhiên lại bị đau bụng đây?

Tử Địch lại cố ý làm bộ như khẩn trương giảm thấp thanh âm xuống, nhưng lại cố ý nói cho Lý Long Cơ có thể nghe thấy:

- Nhỏ giọng một chút vậy! Đã bảo ngươi theo giúp ta ra ngoài đi xem đại phu đâu...bụng của ta chỉ sợ là có chút khác thường rồi!

Chương 690: Tiểu la lỵ biến thành hương bánh trái (1)

Nữ nhân đau bụng khó bảo đảm là có chuyện gì không tốt trong thân thể, đương nhiên không tiện nói trước mặt nam nhân. Tuy rằng Dương Ngọc Hoàn chỉ mới mười ba tuổi, nhưng xem như cũng hiểu được một ít chuyện của nữ nhân. Lúc này làm ra vẻ mặt tỉnh ngộ nói:

- A a, muội đã biết. Tứ nương mau đứng lên, muội cùng tỷ đi vào trong thôn tìm đại phu đi!

Lý Long Cơ nhướng mày, trong lòng âm thầm suy nghĩ:

- Trùng hợp như thế?

Hắn đi tới trước mặt hai nàng, Tử Địch ngẩng đầu cực kỳ miễn cưỡng cười khan nói:

- Ngượng ngùng ah, hoàng đế bệ hạ...tôi...tôi thật đau bụng quá, không tiện quỳ xuống hành lễ đâu!

Bên cạnh Dương Ngọc Hoàn cũng thập phần thông minh quỳ xuống cung kính nói:

- Dân nữ Dương Ngọc Hoàn khấu kiến hoàng đế bệ hạ...

Thanh âm uyển chuyển thanh thúy, giống như chim yến nỉ non. Lý Long Cơ đã có mấy tháng không nếm nữ nhân, lúc này nghe được trong tim rung động. Mắt thấy người ngọc đáng thương trước mặt quỳ rạp xuống đất, vội vàng bước lên muốn nâng khuỷu tay nàng:

- Ngọc Hoàn miễn lễ, nhanh đứng lên thôi!

Tần Tiêu có chút ngây ngốc đi theo phía sau hắn. Chỉ cảm thấy có một trận dự cảm bất tường đánh úp lại, trong lòng không ngừng hô to không xong.

Dương Ngọc Hoàn cẩn thận thấp giọng tạ ơn, sau đó chậm rãi đứng dậy. Nàng lén lút ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lý Long Cơ, lập tức vẻ mặt đỏ bừng xấu hổ, sợ hãi đứng sang một bên.

Đôi mắt Lý Long Cơ giống như hổ đói gặp được sơn dương, gắt gao nhìn chằm chằm Dương Ngọc Hoàn chỉ hận không thể một ngụm đem nàng nuốt chửng. Hai gò má kia, dáng người kia, làn da kia, tay ngọc chân ngọc kia...đối với Lý Long Cơ mà nói quả thật là hấp dẫn trí mạng! Hơn nữa mấy năm nay Dương Ngọc Hoàn đều tránh trong nhà Tần Tiêu, lại thiếu lòng dạ cùng lịch duyệt nhân sinh, vẻ khờ dại cùng thuần khiết biểu lộ bên ngoài càng có vẻ vừa đáng thương vừa khả ái. Bộ dạng ngây thơ mang theo ý nhị thành thục thật sự làm trong lòng Lý Long Cơ giống như bị móng vuốt gãi gãi, huống chi tiểu cô nương còn có thể khiêu vũ tốt như vậy, thanh âm thanh thúy như âm thanh thiên nhiên, có thể nghĩ ra tiếng hát cũng cực tốt...Hết thảy những chuyện này thật hợp khẩu vị của hắn! Trong lòng Lý Long Cơ thì thào kêu lên: Vưu vật!

Tần Tiêu dùng khuỷu tay thống Lý Long Cơ còn đang ngẩn người, Lý Long Cơ nhất thời bừng tỉnh từ trong mộng, xấu hổ cười nói:

- A, ha ha! Tử Địch, nếu đau bụng thì nhanh đi xem đại phu đi, trị xong bệnh chúng ta lại về ôn chuyện. Ân, Ngọc Hoàn, cô hãy theo tứ nương cùng đi thôi, kêu thêm hai nha hoàn đi cùng tốt hơn. Chỗ này cũng không cần nhiều người hầu hạ.

Tử Địch nhất thời như được đại xá, liên tục tạ ơn Lý Long Cơ, đứng dậy, làm ra bộ dáng như hết sức thống khổ dựa trên vai Dương Ngọc Hoàn đi ra ngoài. Mặc dù Dương Ngọc Hoàn tràn đầy tò mò về hoàng đế, nhưng nhìn thấy Tử Địch thống khổ như vậy, không khỏi lo lắng cẩn thận ôm nàng đi ra ngoài, đem mọi việc đều ném sau đầu.

Ánh mắt Lý Long Cơ giống như đèn pha gắt gao đuổi theo bóng lưng Dương Ngọc Hoàn, thẳng tới khi nàng biến mất bên góc mái hiên. Sau đó tỉnh hồn lại, không ngờ nhìn thấy Tần Tiêu vươn một bàn tay hứng dưới cằm mình.

Lý Long Cơ nghi ngờ nói:

- Ngươi làm gì vậy?

Tần Tiêu cười mỉa:

- Để ở chỗ này hứng nước miếng cho ngươi thôi. Vạn nhất làm ướt cẩm bào chẳng phải là dọa người.

- Cút!

- Cút!

Lý Long Cơ tức giận gạt ra tay hắn, sau đó lại có chút xấu hổ cười rộ lên, hắc hắc nói:

- Ah...tiểu cô nương tên Dương Ngọc Hoàn kia quả thật là mê người! Đại ca, trong nhà của ngươi từ khi nào có nhân vật như vậy, xuất thân lai lịch của nàng thế nào đây?

Tần Tiêu xem thường lườm hắn, oang oang nói:

- Người ta chỉ mới mười hai mười ba tuổi!

- Vì sao hỏi một đằng trả lời một nẻo? Ta nói sao ngươi luôn có vẻ khẩn trương tiểu cô nương kia như vậy đây?

Lý Long Cơ không ngừng truy vấn:

- Đang hỏi ngươi đâu, xuất thân lai lịch của nàng như thế nào, vì sao ở lại trong nhà ngươi?

Tần Tiêu càng xem thường nhìn hắn:

- Ngươi không phải cảm thấy hứng thú đối với tiểu cô nương chưa trưởng thành kia đi?

- Ta kháo!

Lý Long Cơ buồn bực kêu lên:

- Ngươi không thể trả lời vấn đề sao?

Trong lòng Tần Tiêu sợ hãi than một tiếng: Tên vương bát này rõ ràng đã quyết tâm!

Việc đã đến nước này, xem ra cứ trốn tránh cũng không phải biện pháp...Phải nghĩ cách gì đây? Tuy rằng hiện tại hắn còn niệm tình huynh đệ giữa chúng ta, ta nói thẳng “nàng là người của ta” thì có thể làm hắn bỏ qua, dù sao hắn còn đang có cầu ở ta thôi...nhưng không sợ tặc trộm, chỉ sợ tặc nhớ. Tên tiểu tử Lý Long Cơ này cũng là người quen phong hoa tuyết nguyệt, nữ nhân rơi vào mắt hắn làm sao dễ dàng buông tha cho, xem ra đành phải làm như thế...

Vừa định chủ ý, Tần Tiêu hắng giọng nói:

- Nàng là một cô nhi đáng thương ta nhận về nuôi, phụ thân tên Dương Huyền Diễm, là nhân sĩ Kiếm Nam, đã mất sớm. Vốn định gởi nuôi tại nhà thúc phụ Dương Huyền Khê, Dương Huyền Khê từng đảm nhiệm thổ tào Hà Nam phủ, xem như là nhà quan lại. Không ngờ Dương Ngọc Hoàn vừa đến trong nhà hắn thì liền xảy ra hỏa hoạn, một nhà già trẻ đều chết cháy. Chỉ riêng tiểu cô nương này còn sống, khi đó vừa đúng lúc ta đến Lạc Dương thấy nàng đáng thương nên nhận nuôi nàng, đặt ở Sở Tiên sơn trang sai người chiếu cố.

Lý Long Cơ liên tục gật đầu:

- Thân thế thật đáng thương!

- Phải đó, không chỉ có thân thế đáng thương, mạng lý cũng cực kỳ hung hiểm.

Tần Tiêu ra vẻ nghiêm túc, thập phần nhận chân nói.

Lý Long Cơ nhất thời có chút khẩn trương nói:

- Chỉ giáo cho?

Tần Tiêu thập phần tiếc nuối lắc đầu, than nhẹ một tiếng nói:

- Ngày xảy ra hỏa hoạn, còn có cao nhân biết về tướng số đến xem qua. Nói tiểu cô nương Dương Ngọc Hoàn trời sinh mạng phạm thiên sát cô tinh, trong mạng thuộc hỏa, khắc cha mẹ huynh đệ trưởng bối, còn khắc chồng. Trừ phi ổn định đến nơi ở có nhiều nước, tìm một nam nhân trong vận mạng có thủy tính nặng trong ngũ hành gả đi mới có thể vô sự.

Dứt lời trong lòng Tần Tiêu thầm bật cười, tuy rằng Lý Long Cơ anh minh uy phong, cũng không tránh khỏi giống như thật nhiều người thời cổ đại này, tín ngưỡng quỷ thần âm dương. Ngũ hành của hắn vừa lúc nhiều mộc lại thiếu thủy, trước kia mỗi lần nói chuyện phiếm hắn thường xuyên nhắc tới, còn nói ra nhiều lần muốn đổi tên tránh hung, hắc!

Quả nhiên Lý Long Cơ nghe được lời này trong lòng lo sợ không yên, thì thào nói:

- Còn...còn có loại chuyện này? Ngũ hành nặng hỏa phạm thiên sát cô tinh sao? Vậy...chẳng phải bị độc thân cả đời?

- Cũng không nhất định!

Tần Tiêu thập phần tự hào đắc ý nói:

- Nàng ở lại vùng sông nước Giang Nam sáu bảy năm, luôn ở nhà của ta, đừng nói là cháy, ngay cả chút dấu hiệu tai họa cũng không có. Về sau ta mới biết được nguyên lai ngũ hành của ta nhiều thủy, đúng lúc là khắc tinh trong mạng lý của nàng, hắc hắc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau