PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 681 - Chương 685

Chương 681: Đại nguyên soái – Tần Tiêu (1)

Lý Long Cơ nhìn Tần Tiêu chăm chú:

- Đại ca, lần này sở dĩ ta tự mình đến tìm ngươi, bởi vì việc này trọng đại. Lần này so với lần trước ngươi đảm nhiệm Tả Uy Vệ đại tướng quân còn quan trọng hơn nhiều lắm. Rất có thể ngươi phải ở lại địa phương đông bắc kia mười năm tám năm, thậm chí là cả đời! Ta muốn đem nền quân sự chính trị của đông bắc Đại Đường đều giao cho ngươi đi làm. Về phần quốc sách bình định Bắc Địch...Hiện tại tuy rằng còn chưa dám nói sẽ thi hành trong thời điểm nào, nhưng ta cam đoan chuyện này sớm hay muộn nhất định sẽ giải quyết cho xong!

Trái tim Tần Tiêu nhảy dựng thình thịch, hít sâu một hơi nhận chân nói:

- Ngươi thật sự quyết định sao?

- Quyết định!

Lý Long Cơ nói như đinh chém sắt:

- Bất kể như thế nào trước hết cần thu phục Doanh Châu, xây dựng lại nơi đó, đem mặt mũi thua bại của Tôn Kiệm cùng Tiết Nột giành trở về! Bằng không Bắc Địch tiếp tục ngang ngược hoành hành, biên cương không yên, dân chúng sĩ binh vĩnh viễn cũng không ngày yên tĩnh. Thậm chí cả Tân La cũng sẽ phản bội tự lập, ta thật sự không còn mặt mũi đi gặp liệt tổ liệt tông! Đám man nô Bắc Địch kia, quả thật khinh người quá đáng!

Nghe lời rít gào phẫn nộ của Lý Long Cơ, lối suy nghĩ của Tần Tiêu giống như rơi vào xoáy nước thật lớn, bắt đầu điên cuồng bốc lên...

Ở lại đông bắc mười năm tám năm, thậm chí là cả đời?

Không thể không nói lời của Lý Long Cơ rất thật thà thẳng thắn. Nhưng những lời này của hắn lại làm trong lòng Tần Tiêu có chút bồn chồn. Biên cương đại tướng, trấn biên tướng quân ở bên ngoài hơn mười năm là chuyện rất bình thường.

Ban đầu khi ở Sóc Phương, áp lực lớn kỳ thật nằm trên người Trương Nhân Nguyện, bản thân Tần Tiêu chỉ làm một trận tại đó, kết quả lại lập công lớn, giúp Sóc Phương quân liên tục đạt được thắng lợi.

Nhưng bây giờ nếu đi đông bắc, tình hình sẽ hoàn toàn khác hẳn. Rõ ràng ý của Lý Long Cơ là muốn đem gánh nặng đông bắc Đại Đường toàn bộ đặt lên vai Tần Tiêu!

Sự tình quan hệ tới cả biên phòng vương triều cùng quốc sách, nói dễ hơn làm!

Khó khăn cùng áp lực là đương nhiên, vấn đề là...công việc như vậy nếu làm tốt là chuyện đương nhiên; nếu làm được không tốt, sẽ phải gánh một oan ức thật lớn trên lưng, thậm chí không còn cơ hội xoay người!

Hơn nữa nghe trong lời nói của Lý Long Cơ, đem toàn bộ “yếu vụ quân sự cùng chính trị cả đông bắc” đều giao cho hắn, đó quả thật chính là làm phiên vương một địa vực!

Trong lịch sử, Đại Đường từ thịnh chuyển suy cũng bởi vì phiên vương cắt cứ, tiết độ sứ lộng quyền, An Lộc Sơn phản loạn, làm ra chính biến An Sử chi loạn, chẳng lẽ Lý Long Cơ đã động tâm tư muốn lập tiết độ sứ?

Nghĩ tới việc này, Tần Tiêu vội hỏi:

- A Man, ngươi vừa mới nói muốn đem toàn bộ “quân sự và chính trị đông bắc” đều giao cho ta, đây là ý gì?

- Không có gì, chỉ muốn đem chế độ đại đô đốc sửa chữa lại một lần, xây dựng quân trấn tiết độ.

Một câu nhẹ nhàng của Lý Long Cơ làm Tần Tiêu giật mình kinh hãi!

Lý Long Cơ nhìn thấy sắc mặt Tần Tiêu đột ngột thay đổi, nghi hoặc nói:

- Sao vậy, có chuyện gì không đúng sao?

Tần Tiêu cũng không biết nên giải thích thế nào, chỉ phải nói:

- Quân trấn tiết độ, làm vậy không tốt! Tuyệt không tốt! Nếu làm vậy, tình hình phiên vương cắt cứ sẽ xuất hiện, tập quyền trung ương biến thành tản mạn, quân phiệt địa phương ủng binh tự trọng, ngươi chưa từng suy nghĩ qua sao?

Lý Long Cơ nghe nói như thế cũng giật mình cả kinh, ngượng ngùng cười nói:

- Đại ca, ngươi sẽ không làm chuyện như vậy đi?

- Không, ta không phải chỉ luận chuyện ở địa phương Hà Bắc mà thôi.

Tần Tiêu cũng không bài bác ý tứ của hắn, chỉ nhấn mạnh nói:

- Bất kể là thế nào, cũng phải có triều đình cùng hoàng đế tăng cường quản hạt, không được xuất hiện tình huống quân phiệt cùng phiên trấn địa phương cắt cứ! Nếu cần làm cái gì tiết độ sứ, ta là người đầu tiên tỏ vẻ phản đối! Mãnh liệt phản đối! Hơn nữa nếu bảo ta làm tiết độ sứ, ta tình nguyện mang tội danh kháng chỉ bất tuân bị chém đầu cũng quyết không nhậm chức!

Lý Trọng Tuấn nhất thời hoảng sợ, kéo Tần Tiêu hạ thấp thanh âm nói:

- Ngươi uống nhiều quá, nói bậy nói bạ cái gì?

Lý Long Cơ cũng ngạc nhiên lẫn khó hiểu nhìn cảm xúc kích động lẫn kịch liệt của Tần Tiêu, lẩm bẩm:

- Chỉ là một ý tưởng, còn chưa thực hiện, phản ứng của ngươi vì sao lớn như thế?

Tần Tiêu không quản được nhiều, kiên trì nói:

- Tóm lại tuyệt không thể thành lập tiết độ sứ!

Lý Long Cơ khó hiểu phản bác:

- Người được chọn làm tiết độ sứ tự nhiên đều là người trung thành tận tâm. Giống như đại ca, Cao Tiên Chi, Tiết Nột, Trương Nhân Nguyện, Quách Tử Nghi. Chẳng lẽ những người như vậy đều sẽ có suy nghĩ gian dối sao?

- Không, ngươi đừng nghĩ như vậy. Trung tâm đương nhiên là trọng yếu, nhưng lòng người khó dò, hơn nữa người cùng thế cục đều luôn sẽ thay đổi.

Tần Tiêu nói:

- Cho dù những người kia trung tâm như một tuyệt sẽ không có hành vi phản nghịch. Nhưng một khi chế độ này được thi hành xuống, ngươi có thể bảo chứng vài chục năm sau, hơn trăm năm sau toàn bộ tiết độ sứ đều có thể trung tâm như một không xảy ra vấn đề sao? Đông Chu vì sao bị mục ruỗng? Chẳng phải vì phiên vương cùng cắt cứ, cuối cùng tạo ra Xuân Thu chiến quốc, quần hùng tranh bá sao? Thủy hoàng đế vì sao tăng cường thi hành trung ương tập quyền, cũng bởi vì những vết xe đổ kia! A Man, trong chuyện này ngươi nhất định phải thận trọng, thận trọng, càng thêm thận trọng! Đây là quốc sách trọng đại quan hệ đến vận mệnh Đại Đường trong tương lai! Chuyện xây dựng tiết độ sứ quân sự cùng chính trị kia, lập trường của ta thập phần rõ ràng, kiên quyết phản đối!

Lý Long Cơ rất ít nhìn thấy Tần Tiêu biểu hiện kích động như vậy ở trước mặt mình, dùng từ thật kịch liệt. Huống chi bản thân hắn hiện tại đã là hoàng đế, Tần Tiêu lại liều lĩnh phản đối, đương nhiên phải có đạo lý của hắn.

Lý Long Cơ cau mày tinh tế suy tư một lúc, chậm rãi gật đầu nói:

- Ngươi nói những lời này, ta sẽ cho quan chép sử cùng gián quan ghi chép lại, sau khi về triều ta sẽ triệu tập các đại thần cùng nhau thương nghị. Ngươi yên tân, ta sẽ cẩn thận châm chước, dụng tâm xử lý.

Tần Tiêu không khỏi thở ra một hơi dài, lập tức nói đùa:

- Vì sao huynh đệ chúng ta nói chuyện cũng cần quan chép sử ghi chép lại đây? Vừa rồi còn có người nói, muốn chúng ta tìm gậy gộc cùng hòn đá giúp hắn đi đánh nhau, có cần ghi chép lại luôn hay không ah? Ha ha!

Lý Trọng Tuấn cùng Lý Long Cơ đều ha ha cười, không khí đã giảm bớt vẻ khẩn trương.

Lý Long Cơ nói:

- Không sai, hôm nay là huynh đệ nói chuyện phiếm, cũng không phải vua tôi nghị sự. Nhưng nếu như là hữu dụng, đề nghị tốt, vẫn đáng giá được ghi chép lại, cần thiết khuyên răn! Đại ca, đúng như lời nói của ngươi, việc quân chính tạm thời vẫn nên chia lìa mới tốt. Vậy ngươi có nguyện ý đi Hà Bắc, mang binh đánh giặc, thu phục Doanh Châu?

Chương 682: Đại nguyên soái – Tần Tiêu (2)

Trong lòng Tần Tiêu thở dài, cuối cùng đã tới lúc nói rõ ngọn ngành, là thời gian tỏ thái độ! Về tình về lý, về công hay tư, mình cũng không thể tiếp tục cự tuyệt! Hơn nữa ở đông bắc ta còn có mộng tiêu diệt Đột Quyết! Mặc dù giấc mộng này không biết đến khi nào mới có thể thực hiện, nhưng nếu cố gắng đi tranh thủ, vẫn tốt hơn nói suông mà thôi!

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu uống cạn một chén rượu, vỗ bàn, nghiêm túc nói:

- Vì giúp huynh đệ giành lại mặt mũi, ta bất cứ giá nào!

- Tốt, thống khoái!

Lý Long Cơ mừng rỡ, vỗ bàn, cầm bầu rượu châm cho hắn cùng Lý Trọng Tuấn, ba người cạn chén sảng khoái:

- Không hổ là huynh đệ tốt của ta, ha ha, làm đệ đệ đánh thua, còn có ca ca ra mặt đâu!

Uống một chén rượu, Lý Long Cơ có chút kích động lấy ra một bọc nhỏ làm từ khăn lụa màu vàng, nhẹ nhàng mở ra, chính là đồng tiền buộc tơ hồng mà năm đó Tần Tiêu đưa cho hắn. Hắn cầm đồng tiền trên tay, thập phần xúc động nói:

- Đại ca, tuy rằng hiện tại ta đã trở thành hoàng đế, nhưng ta chưa từng ném bỏ nó đi. Đây không chỉ tượng trưng cho tình nghĩa huynh đệ giữa chúng ta, đồng tiền dùng để mua sắm đồ vật lúc nào cũng nhắc nhở ta cần quan tâm sinh tồn của dân chúng, quan tâm sống chết của bọn họ. Trong tay dân chúng có tiền hay không, có lương thực hay không, chính là chuyện quan hệ tới quốc gia đại sự! Chờ khi ta quay về triều, sẽ lập tức thay đổi danh hiệu Khải Nguyên! Chính là Khai Nguyên của Khai Nguyên thông bảo này! Các ngươi xem được không?

Trong lòng Tần Tiêu rùng mình, đổi hiệu Khai Nguyên!

Không thể tưởng được lịch sử có sự can dự của ta, niên hiệu Khai Nguyên cũng mang thêm một tầng ý tứ, vì vậy hai người đương nhiên là tán thưởng!

Lý Long Cơ cẩn thận cất kỹ đồng tiền kia, bỏ vào trong ngực, sau đó lại chân thành nói:

- Tam ca, Đan Thư Thiết Khoát bia xây rất tốt, vất vả ngươi. Nhưng ngươi gọi thợ thủ công điêu khắc thêm hàng chữ trên bia, nói “Đại Đường Khai Nguyên nguyên niên, Đường Minh Hoàng cải nguyên lập bia, hạ lời thề cùng Thiết Khoán. Mặt khác, sau tấm bia cũng khắc lên đồng tiền có sợi tơ hồng này.

Lý Trọng Tuấn híp mắt nở nụ cười, gật đầu nói:

- Ta đã biết.

Trong lòng Tần Tiêu thầm rung động: Lý Long Cơ, tính tình vẫn rộng rãi như thế. Hắn vẫn luôn lo lắng lòng ta có điều cố kỵ, vì vậy còn tăng thêm hành động này. Ta...thật sự xấu hổ! Mặc kệ đây có phải thủ đoạn lung lạc lòng người của hắn hay không, hay xuất từ tình cảm nội tâm cũng vậy, vị huynh đệ đã trở thành hoàng đế này của ta, cuối cùng đối đãi ta không tệ!

Không nói đến vì dạng hoàng đế này liều mạng một câu “sĩ vì tri kỷ mà chết”, muốn ta liều tính mạng này phục vụ, vậy thì đi đông bắc liều lĩnh một hồi!

Huống chi nơi đó còn có giấc mộng của hắn, có thể vì Đại Đường thời thịnh làm ra cống hiến! Trong lịch sử Trung Hoa, khó được triều đại như Hán Đường thời thịnh, ta có may mắn đi đến một lần, nếu không mở ra lịch sử, chẳng phải uổng sống một lần?

Nghĩ đến đây, trong lòng Tần Tiêu hào hùng mênh mông, nghiêm túc nói:

- A Man, mặc kệ ngươi là hoàng đế cũng tốt, là huynh đệ của ta cũng thế, nói đi, ngươi muốn ta làm sao bây giờ, ta đều làm theo!

- Cảm ơn, đại ca!

Lý Long Cơ hết sức vui mừng gật đầu, trên mặt lộ ra dáng mỉm cười phi thường hài lòng, trầm giọng nói:

- Ta muốn phong ngươi làm thái úy, trấn quốc phiêu kỵ đại tướng quân, phong tặng thái tử thái bảo, cùng tử vi hoàng môn tam phẩm. Khâm mạng Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, có thể tùy thời có quyền chém trước tâu sau, toàn quyền thống lĩnh Hà Bắc quân xa đại sự; ngoài ra phong ngươi làm U Châu đại đô đốc, U Châu hành quân đại tổng quản, thống lĩnh Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ U Châu quân mới thành lập, thu phục Doanh Châu, xây dựng lại Doanh Châu!

- Khoan khoan, chậm đã!

Tần Tiêu liên tục xua tay:

- Vừa rồi là huynh đệ chúng ta đang nói chuyện, không phải là hoàng đế hạ chỉ đi, chúng ta cũng không bái xuống, hẳn không tính toán phải không?

Lý Long Cơ sửng sốt:

- Làm sao vậy? Lại có chỗ nào không đúng sao? Quân sự cùng chính trị tách ra thôi, ngươi chỉ thống lĩnh quân sự! U Châu đại đô đốc sẽ do trưởng sử chủ quản việc chính trị dân sinh.

Tần Tiêu lắc đầu cười nói:

- Ta không phải ý tứ này. Những danh phong ngươi vừa mới nói thật sự quá nhiều, quá dài, ta quả thật không nhớ nổi. Cái gì thái úy, thái tử thái bảo, trấn quốc phiêu kỵ đại tướng quân, những danh hiệu cùng chức quan kia ta không cần. Còn nữa, đồng tử vi hoàng môn tam phẩm, là có ý gì, ta nghe không hiểu gì hết?

Lý Long Cơ không khỏi cười ha ha:

- Một năm trước ta đem trung thư tỉnh đổi thành tử vi tỉnh, trung thư lệnh đổi thành tử vi lệnh, môn hạ tỉnh làm hoàng môn tỉnh, thị trung đổi tên là “giám”. Trước kia đồng trung thư môn hạ tam phẩm tể tướng, đổi thành đồng tử vi hoàng môn tam phẩm.

- Không cần, ta không cần!

Tần Tiêu xua tay:

- Ta không cần nhiều danh hiệu cùng quan chức như vậy, thật quá bắt mắt, lại không làm được những chuyện liên quan tới nó. Mang binh thì mang binh đi, Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái ta cũng không dám làm, nhiều lắm thì làm U Châu đại đô đốc được rồi.

- Ngươi không thể chối từ chức đại nguyên soái.

Lý Long Cơ kiên trì nói:

- Nếu không bố trí tiết độ sứ, quân trấn bên Hà Bắc ta cũng muốn có người thống nhất quản lý. Hơn nữa đến lúc đó khi thi hành quốc sách trọng đại tiêu diệt Bắc Địch, cũng dễ dàng có ý kiến thống nhất. Trọng trách này ngươi nhất định phải gánh lấy. Cả Hà Bắc mấy phủ đô đốc tất cả phải do ngươi thống nhất chỉ huy. Như vậy mới có thể thuận tiện tập hợp đánh địch nhân đúng không? Miễn cho tới lúc đó đô đốc các phủ không phục điều khiển, quân lệnh hỗn loạn, lại phải tấu chương xin triều đình chỉ thị, xin tới xin lui thật quá tốn thời gian, làm hỏng cơ hội xuất chiến. Phẩm hàm của ngươi nếu không cao hơn bọn hắn, thật sự không thể nào nói nổi, ta phong ngươi làm thái úy cùng trấn quốc phiêu kỵ đại tướng quân là vì có ý này.

Tần Tiêu vội nói:

- Ta đã nói rồi, ta thật sự không muốn làm thái úy hay trấn quốc phiêu kỵ đại tướng quân gì. Những danh hiệu trống rỗng này sẽ làm cho ta thoạt nhìn giống như bong bóng, chỉ bắt mắt người, lại không có trọng lượng. Ta nên làm chút hiện thực đi. Nếu đại nguyên soái không thể thoái thác, vậy thì đại nguyên soái cùng đại đô đốc đi! Nếu ta nhớ không lầm, U Châu đại đô đốc phủ là thượng phủ, đại đô đốc hẳn là nhị phẩm đi? Mặt khác những đô đốc các phủ khác vẫn thấp hơn ta một cấp. Đủ rồi!

Lý Long Cơ lắc đầu cười khổ:

- Không làm cả tể tướng sao?

Tần Tiêu cười:

- Ta quanh năm mang binh đánh giặc tại U Châu, không thể tham dự quốc sự, cũng không đi tới các bộ nghị sự, làm tể tướng làm chi? Không cần!

Lý Long Cơ không khỏi nhìn Lý Trọng Tuấn cười nói:

- Tam ca hãy xem, người này thật sự chết đầu óc đi! Nào có đại nguyên soái mang binh xuất chinh, đại đô đốc quản lý quân sự không thụ thêm danh hàm hư chức!

Chương 683: Đại nguyên soái – Tần Tiêu (3)

Tần Tiêu cười nói:

- Không phải cách đây không lâu ngươi mới cắt giảm quan chức tinh binh giản chính sao? Cái gì mà thí quan, viên ngoại quan, kiểm giáo quan đều đã triệt, còn phong cho ta nhiều hư chức như vậy để làm chi? Con người của ta, thích đơn giản. Thêm bổng lộc, thêm thanh danh, nghe danh hiệu cho xinh đẹp, thật không có hứng thú.

- Được rồi, như ngươi mong muốn.

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười nói:

- Khâm mạng Hà Bắc đạo hạnh quân đại nguyên soái, chủ trì quân quốc đại sự Hà Bắc, trao quyền tùy thời chém trước tâu sau; U Châu đại đô đốc phủ kiêm U Châu quân hành quân đại tổng quản. Ân, cứ như vậy, được rồi chứ?

- Còn không được.

Tần Tiêu cười nói, làm Lý Long Cơ tức giận muốn nhảy dựng lên.

- Ta kháo, ngươi còn muốn thế nào?

Lý Long Cơ lại ném ra câu mắng thô tục đã ba năm không mở miệng, làm Tần Tiêu nghe được cảm giác thật thân thiết.

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi đừng kích động. Ý của ta là một mình ta đi U Châu khẳng định đánh rắm cũng không xong, ta phải tìm ngươi đòi người.

Lý Long Cơ thở ra một hơi dài:

- Nguyên lai là việc này. Việc này không cần ngươi nói, trong lòng ta luôn có tính toán. Gây dựng lại U Châu quân, ta nghe theo nhóm người Diêu Sùng đã từ Trường An gởi đề nghị, ngay tại địa phương Hà Bắc chiêu mộ binh lính huấn luyện. Cứ như vậy sẽ tránh khỏi nỗi khổ cho sĩ binh bị điều động từ nam tới bắc. Tả Uy Vệ đại tướng quân tự nhiên vẫn là Lý Tự Nghiệp, mặc dù hắn bị trọng thương nhưng không ngại tính mạng. Hán tử thiết huyết này không chỉ là huynh đệ tốt của ngươi, mà ta cũng rất thích hắn, việc này ngươi không có dị nghị đi?

- Không có dị nghị.

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Nhưng lời này ta còn muốn nói thêm một lần. Lần này ngươi ở Hà Bắc thi hành “chế độ mộ lính”, cũng là một nguyên nhân hình thành chế độ địa phương cắt cứ, ngươi cần phải thận trọng.

- Ân, vừa rồi ta cũng chuẩn bị nói tới.

Lý Long Cơ gật đầu nói:

- Việc này ta nhất định sẽ chú ý. Kỳ thật mấy chục năm nay chế độ quân đội địa phủ binh chế Đại Đường xuất hiện một vài vấn đề, nguồn gốc nằm tại thổ địa cùng “điền chế”. Trong mấy năm kế tiếp, ta sẽ bắt tay giải quyết vấn đề điền chế cùng một ít vấn đề thổ địa Đại Đường. Trung Nguyên là đại quốc nông nghiệp, nếu thổ địa xảy ra vấn đề thật sự là không dễ làm. Trước không nói chuyện này, vẫn tiếp tục nói chuyện trước mắt đã.

Tần Tiêu nói:

- Được, ngươi nói. Nếu như có chỗ nào ta không hài lòng, ta sẽ nói thẳng không khách khí.

- Được, nếu có việc này còn có thể thương lượng, chuyện trong quân sự ngươi hiểu rõ ràng hơn ta.

Lý Long Cơ nói:

- Ba năm trước ta từng nói qua, ta không kiêng kỵ ngươi kéo bè kết phái. Chuyện cho tới bây giờ ta vẫn nói một câu như vậy. Ngươi đã dùng quen người nào, muốn ai, ta sẽ đưa người đó cho ngươi. Tả Kiêu Vệ ở trong tay Tiết Nột bị tổn thất thảm trọng, xem như phải gây dựng lại từ đầu. Ta đem Lý Giai Lạc đưa cho ngươi. Lý Giai Lạc vốn là tù trưởng Khiết Đan, nhưng hắn trung thành tận tâm với Đại Đường, đáng tin cậy. Nếu cho hắn đến U Châu làm thủ hạ của ngươi, hẳn là sẽ có hiệu quả.

- Được, người này ta vừa lòng.

Tần Tiêu đồng ý nói:

- Còn chức quan văn đây? Kỳ thật ta càng quan tâm tổ hợp quan văn! Bởi vì ta không quá quen thuộc đông bắc, hơn nữa đã ba năm không mang binh, thật nhiều sự tình không tránh khỏi mới lạ. Không hiểu rõ địa lý, không hiểu phong tục, không hiểu địch tình, như vậy sẽ không thể đánh trận.

- Yên tâm, ta sớm có an bài.

Lý Long Cơ tràn đầy tự tin cười rộ lên:

- Phạm Thức Đức, người quen biết cũ của ngươi, người học rộng tài cao, hai năm trước ta ném hắn tới U Châu, đảm nhiệm Tư Mã. Hắn khá quen thuộc với ngữ ngôn phong tục của Bắc Địch, có thể cho ngươi trợ giúp rất lớn. Hơn nữa trong U Châu phủ cũng có thật nhiều quan viên có thể dùng, ngươi đến đó sẽ biết. Mặt khác ta còn cấp một người hữu dụng nhất cho ngươi.

- Ai?

Tần Tiêu vội vàng truy hỏi.

Lý Long Cơ nở nụ cười:

- Chính là người mà ngươi thường xuyên chỉ vào mũi mắng “lão mũi trâu” Kim Lương Phượng, Kim tiên sinh! Bổn sự của lão gia hỏa kia hẳn không cần ta nhiều lời chứ?

- Ha ha, được! Để cho hắn đảm nhiệm hành quân trưởng sử đi!

Trong lòng Tần Tiêu thầm bật cười. Lão đạo sĩ kia có thể nói tinh thông nhiều tri thức, tinh lo sâu xa, am hiểu quỷ kế, tinh thông mưu lược, quả thật chính là thiên tài quân sự trời sinh, sinh ra chính là tài liệu làm quân sư thôi.

- Tốt, không có vấn đề. Ta phong hắn làm khâm mệnh Hà Bắc đạo hạnh quân hành quân trưởng sử dưới trướng đại nguyên soái, cùng quản đại sự quân quốc tại Hà Bắc.

Lý Long Cơ hào phóng gật đầu đồng ý, nói tiếp:

- Tam quân chưa động, lương thảo đi trước. Lần này ta hạ quyết tâm phải đánh thắng trận. Ngươi quen thuộc Cao Lực Sĩ đi? Vốn hắn luôn theo bên cạnh ta, nhưng ta lưu hắn ở lại Hà Bắc. Ta nhâm mệnh hắn làm Hà Bắc đạo tiễn lương đại sứ, chuyên cung ứng lương thảo cho ngươi, quân khí, ngựa, cùng quân lương. Nếu có lãnh đạm làm binh sĩ bị đói hay chiến mã có việc, ngươi cứ một đao chém hắn, không cần cho ta mặt mũi. Đến lúc đó ta sẽ tiếp tục thay người! Nếu còn không hài lòng, chém tiếp! Luôn chém tới khi nào hài lòng mới thôi! Những lời này ta cũng đã nói với hắn.

Tần Tiêu gật đầu, trong lòng thầm nghĩ:

- Mấy năm trước Cao Lực Sĩ đã sớm có quan hệ mật thiết với Lý Long Cơ. Khi ở Đông Cung là chủ quản thái giám chiếm sự phủ, hiện tại hẳn uy vọng cùng quyền lực không nhỏ đi? Để đại thái giám tâm phúc ở Hà Bắc kiểm thuế vụ quân nhu, đủ thấy được quyết tâm của Lý Long Cơ. Nhưng mà...thật sự muốn chém thì có thể chém sao? A, nói là nói vậy, chém hắn chẳng khác nào cho Lý Long Cơ một tát tai! Thái giám sao, chính là tâm phúc của hoàng đế!

Bất quá cho dù không thể chém, có những lời này của Lý Long Cơ cùng danh hiệu “khâm mệnh”, đủ hù chết một mảnh quan tướng Hà Bắc, xem ai còn dám lãnh đạm quân vụ!

Lý Long Cơ nói tiếp:

- Chẳng qua Hình Trường Phong mà ngươi nể trọng nhất lần này không thể đến cùng ngươi. Hiện tại hắn phải phụ trách thiên binh giám cùng sùng võ thai trọng yếu, không thể phân thân. Đồng dạng thống lĩnh vạn kỵ Vạn Lôi cùng đảm nhiệm hoàng thành ngự suất ti trung lang tướng Điền Trân tạm thời đều không thể rời khỏi Trường An. Nhưng ta sẽ phái Hoàn Tử Đan, Thạch Thu Giản cùng mười lăm bộ hạ đặc chủng doanh của ngươi trước kia, suất lĩnh ba trăm thiên binh giám thiên binh cùng ngươi đi Hà Bắc, đảm nhiệm đội cận vệ đại nguyên soái của ngươi!

- Ba trăm?

Tần Tiêu xoa xoa tay:

- Thích thú! Tuy rằng còn thiếu Hình Trường Phong, nhưng xem như đủ đền bù!

Lý Long Cơ mỉm cười nói:

- Kể cả soái kỳ sử, quân y, đầu bếp của ngươi ta đều trả lại cho ngươi. Ngươi còn có yêu cầu gì sao?

- Có!

Tần Tiêu kêu lên:

- Binh khí khải giáp của ta đây?

Lý Long Cơ cười ha ha:

- Mấy thứ này ngươi đi tìm lão mũi trâu lấy đi!

Trong lòng Tần Tiêu thống khoái, ba người đều cất tiếng cười to.

Chương 684: Lý Long Cơ cùng Dương Ngọc Hoàn (1)

Ba nam nhân càng cười càng lớn, có thể cười ra cả nước mắt. Nhóm người Thạch Thu Giản đứng ngoài viện cũng không biết chuyện gì xảy ra, chỉ là từ trong tiếng cười kia cảm nhận được một cỗ nghĩa khí hạo hãn hào hùng mà chỉ có nam nhân mới có được.

Tần Tiêu phát hiện, nguyên lai máu tươi trên người mình vẫn luôn luôn sôi trào!

Khi một nam nhân tâm huyết muốn kéo theo tộc nhân của mình đi chống lại một dị tộc xâm lấn, nội tâm luôn mênh mông cùng kích động như thế!

Ba người cười to một trận, đưa tay lau nước mắt, sau đó lại nhìn nhau trêu chọc.

Tần Tiêu bình tĩnh chút tâm tình, sau đó nói:

- Ba năm trước đây khi ta rời khỏi Trường An, đem khải giáp ấn tín trao trả triều đình, binh khí đưa cho Hoàn Tử Đan. Thật không ngờ cho tới hôm nay ta còn có thể quay lại con đường này. Nói thật, A Man, làm huynh đệ ta thật cảm tạ sự lý giải cùng khoan dung của ngươi; làm thần tử, ta cũng phải cảm tạ vị minh quân như ngươi, cho ta cơ hội đền đáp quốc gia! Thật không dám giấu diếm, từ mấy năm trước ta đã có một nguyện vọng, đó là có cơ hội cùng Đột Quyết quyết chiến trên chiến trường! Hôm nay cơ hội này rốt cục đã tới. Trong lòng ta thật sự kích động vô cùng!

- Kỳ thật ta cũng thật kích động! Ta từ sớm đã nghĩ làm ra một sự nghiệp mà một vị đế vương nên làm.

Lý Long Cơ cảm khái nói:

- Chỉ hận ta sinh trong đế vương gia. Không thể xông pha chiến đấu, trên người cũng không có mưu lược cùng võ nghệ, bằng không ta cũng muốn như ngươi, mặc áo giáp, cầm binh khí tung hoành sa trường một phen. Nhưng nếu ta không thể tự mình ra trận, vậy sẽ ở hậu phương toàn lực ủng hộ ngươi! Huynh đệ chúng ta, rốt cục có cơ hội liên thủ làm một phen đại sự nghiệp! Chỉ mong chúng ta có thể mã đáo thành công, xây dựng một sự nghiệp công tích bất hủ, danh vang sử xanh!

Dứt lời, Lý Long Cơ vươn một bàn tay, Tần Tiêu cười to, hào tình vạn trượng cùng hắn nắm tay nhau!

Lý Trọng Tuấn ở một bên sững sờ, nhìn hai người trong mắt phát ra thần thái khác thường, không khỏi nổi da gà, thấp giọng lẩm bẩm:

- Di...chơi đồng tính!

- Chặt ngươi bây giờ!

Hai người liên thanh mắng.

Lý Trọng Tuấn hắc hắc cười quái dị:

- Đừng mắng, ta không có ghen tỵ. Ta luôn luôn chỉ cảm thấy hứng thú đối với nữ nhân.

Hai người tự nhiên khinh thường tranh luận cùng hắn. Ba người uống rượu thêm một lát, thức ăn trên bàn đã lạnh mới ngừng lại.

Lý Long Cơ gọi Kim Lương Phượng đi vào, để cho hắn lấy khải giáp cùng binh khí đã chuẩn bị sẵn đưa cho Tần Tiêu. Kim Lương Phượng dẫn mọi người đi tới một gian phòng, bên trong đặt hai giá gỗ, một bộ Minh Quang giáp bằng hoàng kim lóng lánh, ngoài ra là một bộ kim sắc phượng sí lưu kim đang hào quang bốn phía.

Tần Tiêu bước nhanh tới phía trước, rút phượng sí lưu kim đang, hàn thép băng sương cùng đao lăng đuôi phượng lóe ra sát khí khiếp tâm hồn người.

- Tốt! Quả nhiên trời sinh hung khí! Lão mũi trâu, tay nghề này của ngươi so với Lô đại tượng ngày trước còn muốn xuất sắc!

Tần Tiêu không khỏi lớn tiếng khen.

- Trọng lượng vừa tay, rất là thuận tiện!

Kim Lương Phượng đứng một bên cười mỉa:

- Ngươi còn không suy nghĩ xem, tài liệu ta phải hao tốn thật nhiều tâm lực mới tìm tới. Ta chọn dùng kỳ thạch dị quáng, kỹ thuật rèn độc môn không phải người nào cũng có khả năng so sánh.

Tần Tiêu không khỏi cười to:

- Khen ngươi một câu ngươi liền đắc ý. Nói vậy áo giáp cũng không cần thử, hẳn không phải thứ phẩm.

Kim Lương Phượng tức giận đến râu tóc dựng đứng, kêu lên:

- Mỗi khâu nhỏ khi chế tạo khải giáp làm ta tiêu phí công phu cả ngày mới tạo được. Cả bộ áo giáp phải hao tổn ước chừng một năm thời gian mới hoàn thành...thứ phẩm? Tức chết ta!

Mọi người cười ha hả, Kim Lương Phượng lại đem lăng văn chiến ngoa cùng lặc giáp thao giao hết cho Tần Tiêu, như vậy một bộ giáp trụ đều tụ hợp đầy đủ.

Lý Long Cơ nhìn thấy bộ khải giáp, than nhẹ một tiếng nói:

- Nam nhi nhất định cần mặc khải giáp, tay nắm binh khí. Nếu đại nguyên soái mặc vào bộ giáp trụ này, lập tức sẽ biến thành uy phong nghiêm túc, so với bộ dạng nông phu hiện tại thật mạnh hơn gấp trăm lần. Chỉ tiếc ta không có cơ hội tỏ rõ uy phong như thế.

Tần Tiêu cười nói:

- Còn có khải giáp nào uy phong hơn cả hoàng đế đây?

Ba người rời phòng, Kim Lương Phượng quay lưng khóa cửa. Tần Tiêu đi tới bên cạnh hắn, ý cười xấu xa nói:

- Không sai nha, lỗ mũi trâu. Vừa mới bắt đầu ngươi vẫn một mực tính kế ta, ngay binh khí áo giáp đều chuẩn bị sẵn cho ta.

Kim Lương Phượng cười trào phúng, nói:

- Có một số việc mọi người lòng hiểu mà không nói là được. Làm trò trước mặt hoàng đế chọc thủng thật không còn ý nghĩa. Ngươi là đại tướng quân quy ẩn, không phải luôn tâm niệm tới triều đình cùng chiến trường sao?

Tần Tiêu phẫn nộ kêu lên:

- Ngươi cũng đã chọc thủng!

Lý Long Cơ bật cười, chuyển chủ đề:

- Ta sẽ lập tức hạ chỉ về Trường An, để Binh bộ chuyển giao ấn tín cùng binh phù tới đây. Sau đó đám người Hoàn Tử Đan cũng cùng lúc khởi hành đến gặp ngươi. Tự ngươi nói đi, các ngươi muốn ước chừng thời gian nào cùng địa phương nào gặp mặt, sau đó cùng đi Hà Bắc.

Tần Tiêu nói:

- Hiện tại ngươi hạ thánh chỉ cũng phải hơn một tháng mới có thể đến Trường An. Nếu không thì gặp mặt ở Hoàng Hà đi. Tính thời gian thì hai tháng sau vậy!

Lý Long Cơ nghi hoặc nói:

- An bài chặt chẽ như vậy, ngươi không cần cùng gia đình cáo biệt hay sao? Nếu như lưu lại nhà thêm một tháng cũng được. Hiện tại ngươi bắc thượng, không thuận tiện mang theo gia quyến. Tuy rằng sau này có thể đón tới, cũng tốn không ít thời gian. Ngươi xem có nên hoãn chậm một ít hay không.

Tần Tiêu thoáng cười:

- Anh hùng khí đoản, nhi nữ tình trường thôi. Ta sợ mình lưu lại càng lâu, lại càng không muốn đi. Ba ngày sau ta sẽ xuất phát bắc thượng. Hôm nay là mùng hai tháng hai đi? Mùng năm tháng tư ước hẹn gặp mặt tại Ký Châu bờ bắc Hoàng Hà. Ân sư ta năm đó từng làm thứ sử ở nơi này, dân chúng địa phương đã xây từ đường, có thể vừa lúc đến bái tế.

Lý Long Cơ than khẽ:

- Lại là mùng hai tháng hai đâu. Ha ha, thật là xảo...thật sự làm khó ngươi. Nghĩ đến Tiên nhi các nàng sẽ hận chết ta.

- Sẽ không, không đâu.

Tần Tiêu nhíu nhíu khóe môi, thật sự nói:

- Ta nói thật.

Lý Long Cơ vui vẻ nở nụ cười:

- Vậy là tốt rồi. Kỳ thật mấy năm nay không gặp, ta thật sự nhớ Tiên nhi các nàng còncó con nuôi Đại Đầu. Lần này ta phải phong cho tiểu tử kia tước vị. Ít nhất không kém hơn kẻ làm cha tước vị hầu gia như ngươi. Dù sao cũng là con nuôi của ta thôi!

- Di, đừng làm loại chuyện này!

Tần Tiêu vội nói:

- Chỉ là một xú tiểu tử, thân không công huân, sao có thể...

Lý Long Cơ liên tục xua tay cắt đứt lời của hắn:

- Ngươi cũng đừng quên ngươi chính là phò mã gia, mẹ của Đại Đầu là công chúa chân chính, chỉ phong quận vương cũng không hề quá đáng! Chỉ là nó có người cha chết cân não như ngươi, không chịu lãnh tước vị, làm hại nó chỉ làm được tiểu hầu gia. Như vậy đi, ngươi làm đại nguyên soái của ngươi, Sở Tiên hầu thì đưa cho Đại Đầu.

Chương 685: Lý Long Cơ cùng Dương Ngọc Hoàn (2)

Tần Tiêu bất đắc dĩ xòe tay:

- Ngươi đã lên tiếng thì theo ý ngươi đi.

Hắn thầm nghĩ trong lòng: Cũng may Lý Long Cơ không hề đề cập tới chuyện Kim Tiên công chúa Lý Trì Nguyệt...

Lý Long Cơ chợt cười rộ lên:

- Vừa nhắc chuyện này ta thật sự rất nhớ bọn họ. Như vậy đi, hiện tại ba người chúng ta đi tới nhà ngươi ngồi một chút, ta muốn ôm ôm tiểu tử Đại Đầu một chút. Đúng rồi, hiện tại ngươi có mấy nữ nhi cùng nhi tử nha?

Tần Tiêu cười nói:

- Bốn nhi tử hai nữ nhi.

Lý Long Cơ cười ha ha:

- Ngươi thật không được rồi! Ta có bảy nhi tử bốn nữ nhi! Tiên nhi lại sinh sao? Nhi tử hay nữ nhi?

- Nữ nhi, nhũ danh nhị nữu, tên là Tuyền Khanh.

- Tốt.

Lý Long Cơ cười nói:

- Lưu lại cho nhi tử của ta đi.

Tần Tiêu buồn bực:

- Như vậy sao được? Ngươi cùng Tiên nhi là đường huynh muội, nữ nhi của ta cùng con của ngươi là họ hàng gần đâu! Họ hàng gần kết hôn không tốt!

Những người khác mở to mắt nhìn:

- Họ hàng gần kết hôn?

Lý Long Cơ nghi hoặc hỏi:

- Quả thật không tốt sao?

Tần Tiêu khẳng định gật đầu:

- Tuyệt đối không tốt, dễ dàng sinh ra đứa con dị dạng!

Lý Long Cơ đối với kiến thức của Tần Tiêu xưa nay thập phần bội phục, trong lòng không khỏi run lên, khoát tay nói:

- Vậy...vậy thì thôi đi.

Bốn người tán gẫu, đi ra đạo quan. Xa xa chứng kiến ở trung ương đảo dựng lên một tấm bia đá lớn – Đan Thư Thiết Khoán Bia, bên trên còn đắp mảnh vải lớn.

Lý Long Cơ chỉ vào Đan Thư Thiết Khoán Bia nói:

- Ta muốn làm người trong thiên hạ biết, Lý Long Cơ này dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người, quyết không làm ra loại chuyện tá ma giết lừa!

Trong lòng Tần Tiêu thầm rung động, quả nhiên là một người có khí phách, người làm đại sự thôi!

Lý Long Cơ nhìn nhóm người Thạch Thu Giản nói:

- Thạch tướng quân, ngươi giúp ta đi một chuyến, những người khác ở lại trên đảo đợi lệnh. Tần đại soái, dẫn ta đi thôi, đi tới chỗ ở của ngươi nhìn xem.

- Tốt!

Tần Tiêu vui mừng ứng tiếng, lập tức trong lòng chợt lộp bộp: Phá hủy, Dương – Ngọc – Hoàn!

Lý Long Cơ đột nhiên xuất hiện, Kim Lương Phượng đến gọi hắn đi ra nên nhất thời đã quên đem Dương Ngọc Hoàn ẩn núp. Hiện tại xem ra Lý Trọng Tuấn cùng Kim Lương Phượng còn chưa nói lộ ra miệng, nên Lý Long Cơ vẫn chưa biết trong nhà hắn có a đầu này.

Vạn nhất...

Tần Tiêu không khỏi nhẹ rùng mình: Không phải trùng hợp như vậy đi? Thật sự để bọn họ gặp mặt, chẳng phải là đi theo vết xe đổ của lịch sử?

Nghĩ tới đây, Tần Tiêu kiên trì nói:

- Hay là...hôm nay hoàng đế bệ hạ đường xa vất vả đến đây, nên nghỉ ngơi một chút, ta quay về chuẩn bị. Ngày mai lại cung nghênh bệ hạ đến nhà ta dạo chơi?

Lý Long Cơ có chút không vui thấp giọng nói:

- Ngươi nói gì vậy? Không phải đã nói rồi sao, hôm nay chúng ta là huynh đệ, không nói chuyện vua tôi. Còn nữa, còn có chuyện gì để chuẩn bị? Chúng ta là huynh đệ, chẳng lẽ ngươi còn có chuyện gì không thể gặp người? Thật là! Đừng dây dưa, đi thôi. Hôm nay ta nhất định phải gặp Tiên nhi các nàng cùng Đại Đầu bọn hắn. Còn nữa, ta đã hơn một năm không chơi đùa mạt chược, hôm nay phải chơi cả đêm cho thoải mái. Ngày mai quay về đảo nghỉ một ngày, ta cũng phải lập tức nam hạ, không thể kéo dài.

Trong lòng Tần Tiêu trầm xuống, đổ mồ hôi, bất đắc dĩ nói:

- Vậy...được rồi, mời!

Trong lòng lại nổi điên cầu nguyện: A di đà phật, phật tổ phù hộ để ta có thời gian đem Dương Ngọc Hoàn ẩn núp đi, hoặc Lý Long Cơ nhìn thấy Dương Ngọc Hoàn đừng động ý niệm nào khác...

Lý Long Cơ tâm tình sảng khoái đi nhanh về phía trước, Thạch Thu Giản đi theo sát phía sau, khi đi ngang qua bên người Tần Tiêu nhìn hắn cười, xem ra vô cùng cao hứng.

Tần Tiêu cảm giác bước chân mình có chút nặng nề đi theo sau bọn họ, đầu cúi thấp. Lý Trọng Tuấn vẫn luôn không lên tiếng, lúc này lại có chút nghi ngờ hỏi:

- Ta nói ngươi sao vậy, hoàng đế chỉ là đi qua nhà ngươi thăm viếng, cũng không phải muốn cướp lão bà hay hài tử của ngươi, ngươi vì sao lại làm vẻ mặt này?

- Sao vậy, sắc mặt ta hiện tại rất khó nhìn sao?

Tần Tiêu nghi hoặc lại kinh ngạc nói:

- Không đến mức đi?

- Ha...làm sao lại không!

Lý Trọng Tuấn xem thường nói:

- Diễn cảm của ngươi chẳng khác gì bị người đoạt lão bà!

- Câm miệng!

Tần Tiêu tức giận khẽ quát một tiếng, kéo hắn cùng đi tới, trong lòng biến thành rối loạn.

Những năm gần đây lịch sử thường thường phát sinh dị biến, nhưng vẫn quanh đi quẩn lại quay trở về con đường vốn có của nó. Chẳng lẽ việc này thật sự không thể tránh né sao?

Lý Long Cơ hiện tại oai hùng, biết tự chủ cùng quyết chí tự cường, có thể cũng sẽ giống như trong lịch sử hay không, tới ngày sau biến thành người hưởng lạc, mê luyến Dương Ngọc Hoàn, sủng ái tiểu nhân làm vương triều Đại Đường đi về hướng suy bại?

Nghĩ đến đây, trong lòng Tần Tiêu dâng lên cảm giác nguy cơ – bất kể như thế nào, cho dù phải trả giá lớn cũng không thể để Lý Long Cơ cùng Dương Ngọc Hoàn cấu kết lại!

Loại chuyện này nhất định phải đề phòng cẩn thận, lỡ như làm lịch sử tái diễn, vậy thật sự đã muộn!

Hiện tại Tần Tiêu cảm thấy thật hối hận, lúc trước có phải do mình quá mềm lòng hay không. Nếu đưa Dương Ngọc Hoàn ra phiên ngoại, sẽ không có chuyện hôm nay...nhưng hiện tại Dương Ngọc Hoàn chỉ là một a đầu đáng thương vô tội, cho dù là Dương quý phi trong lịch sử hơn phân nửa cũng là vô tội, vấn đề lớn hơn chính do lỗi của Lý Long Cơ...

Tần Tiêu nghĩ đi nghĩ lại trong lòng càng lúc càng loạn. Nhóm người Lý Long Cơ rõ ràng nhìn ra sắc mặt hắn có vấn đề. Nhưng đều nghĩ hắn sắp rời nhà đi Hà Bắc, không tránh khỏi luyến tiếc thê tử nên trong lòng không thoải mái, thậm chí Lý Long Cơ còn tự trách bản thân mình.

Mọi người đi lên một con thuyền nhỏ, hướng Nhạc Lộc thôn đi tới.

Mỗi khi càng tới gần hơn, trong lòng Tần Tiêu càng thêm khẩn trương.

Lý Long Cơ, Dương Ngọc Hoàn, hai người nhất định phải gặp mặt sao?

Đoàn người rời thuyền lên bờ, hướng Nhạc Lộc thôn đi tới.

Hôm nay tâm tình của Lý Long Cơ thật tốt, xem ra hứng trí khá cao. Dù sao đi du ngoạn Giang Nam là chuyện mà hắn luôn luôn khát khao, hơn nữa vừa mới “giải quyết” Tần Tiêu, không tránh khỏi cảm thấy an tâm.

Dọc theo đường đi, Lý Long Cơ trong bộ bào phục sĩ tử không ngừng tươi cười trò chuyện, kể về những gì mình đã gặp được khi vào nam ra bắc. Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn đi hai bên hắn chỉ lui sau nửa bước, thường thường đáp lại một câu. Thạch Thu Giản cầm một thanh hoành đao đi sau bọn họ cũng không quá xa.

Mặc dù không mặc quan phục nhưng ba người đều có phong thái xuất chúng, khí thế bất phàm, làm các ngư dân đi gần đều âm thầm cảm thán. Hơn nữa nhìn thấy đại thiện nhân Tần Tiêu đi cùng những người kia, chỉ sợ thân phận họ phải là đại quan đi!

Dân chúng vẫn luôn sợ quan, vì thế thường có tâm lý trốn tránh. Lý Long Cơ thập phần hòa ái cũng thật tự nhiên chào hỏi các ngư dân xa lạ, ngẫu nhiên còn gọi người hỏi thăm vài câu, thật bình dị gần gũi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau