PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 676 - Chương 680

Chương 676: Huynh đệ tụ họp (2)

Đến thì đến, tận tâm chiêu đãi, đi thì đi, có lẽ còn có người cảm thấy càng thoải mái. Nhưng hiện tại ngay cả những hài tử cũng thường xuyên lại hỏi:

- Cậu đi đâu rồi vậy?

Tần Tiêu mỉm cười đáp:

- Cậu đi về nhà, nếu có rảnh sẽ lại đến chơi.

Nhưng mãi cho tới hết tháng giêng Lý Trọng Tuấn cũng không tiếp tục xuất hiện. Đầu năm, Tần Tiêu thân là địa chủ cũng không tránh khỏi một trận bận rộn, hơn nữa sau mưa tuyết mùa đông thật sự không tiện ra ngoài, vì vậy hắn cũng không mang theo lão bà hài tử đi lên Kết Tử Châu Đầu.

Thẳng đến một ngày, Kim Lương Phượng trong ngày thường không thích ra ngoài nhưng lại đột nhiên xuất hiện trong sân viện, tuy rằng hắn là sư phụ của Đại Đầu nhưng dạy vỡ lòng luôn giao cho Thượng Quan Uyển Nhi đi làm, vì vậy chưa từng trực tiếp chỉ dạy Đại Đầu lần nào.

Hôm nay hắn đến cũng mang theo tin tức làm Tần Tiêu có chút khiếp hãi, hoàng đế cải trang giá lâm, cần tuyên gặp Tần Tiêu!

Kim Lương Phượng đặc biệt nhấn mạnh, đừng phao tin, chỉ đến một mình là được.

Trong lòng Tần Tiêu nhảy dựng, âm thầm nghĩ:

- Kết Tử Châu Đầu đúng thật là vùng đất phong thủy trù phú, người nào cũng chạy đến. Ngay cả hoàng đế vốn trăm công ngàn việc lại cũng xuất hiện ở nơi này!

Không kịp nghĩ nhiều, Tần Tiêu tùy tiện viện cớ đi cùng Kim Lương Phượng ra ngoài.

Đi tới cửa thôn, Tần Tiêu rốt cục không còn nhịn được đem một câu nín thật lâu trong lòng nói ra:

- Kim tiên sinh, ra tháng giêng, hẳn là có thể mắng chửi người rồi chứ?

Kim Lương Phượng có chút khó hiểu:

- Quân tử nên cẩn thận mà làm việc, vô sự mắng chửi người làm gì?

- Cẩn thận? Cẩn thận cái mao ngươi, ngươi là lão mũi trâu!

Tần Tiêu tức giận mắng:

- Ngay vừa mới bắt đầu, ngươi là đến theo dõi đi? Ngươi là người của hoàng đế, đúng hay không? Mấy năm nay từng sinh hoạt của ta, ngươi đều hội báo hoàn toàn có phải hay không? Ngươi là đại gian tế!

Kim Lương Phượng nhìn dáng vẻ lưu manh của Tần Tiêu, không khỏi vuốt râu cười ha ha:

- Đại gian tế? Vì sao lại nói như vậy, chẳng lẽ ngươi cùng hoàng đế là đối địch?

Tần Tiêu được lý không buông tha người, hùng hổ trừng mắt nhìn Kim Lương Phượng:

- Nói như thế ngươi thừa nhận vậy?

- Ha ha! Mỗi người đều nói Tần Tiêu tinh tế hơn người, mắt sáng như đuốc, quả nhiên là không giả!

Kim Lương Phượng cười to nhìn Tần Tiêu:

- Kỳ thật ngay lúc ban đầu ngươi đã biết thân phận của ta đúng không? Sau đó lại làm bộ dạng biểu lộ ra một ít tâm tính cùng ý tưởng, để cho ta chuyển cáo cho hoàng đế. Cao minh, ngươi thật sự là cao minh!

Tần Tiêu chợt nở nụ cười:

- Lão mũi trâu, ta thật đúng là xem thường ngươi, việc này mà ngươi cũng nghĩ ra được. Được rồi, hòa nhau! Nhưng những lời này cũng không thể nói cho người thứ ba biết, bằng không hai chúng ta sẽ bị tội khi quân!

- Việc này đương nhiên bần đạo hiểu được!

Kim Lương Phượng lại cười gian trá, giả vờ làm ra vẻ đạo mạo:

- Kỳ thật từ hơn mười năm trước, ta chính là mật liêu thiếp thân của Tương Vương cũng chính là đương kim thái thượng hoàng, nhưng chưa từng xuất hiện trước mặt người khác. Thái thượng hoàng xưa nay yêu thích dị thuật xem tướng cùng đoán số tử vi vận mệnh, vì vậy thật xem trọng ta. Ta vốn không muốn dấn thân vào nhà danh môn, nhưng bất đắc dĩ thịnh tình không thể chối từ! Ngươi biết không, năm đó đám người Trương Giản Chi bị giáng chức ta đã hiểu được ý tứ của thái thượng hoàng, đem Hoàn Tử Đan giao cho ngươi. Bằng không vốn không quen biết, ta lại có thể đem người quan trọng như thế giao cho ngươi sao? Cái gọi là Thuần Quân bảo kiếm, kỳ thật do thái thượng hoàng chuyển tặng, bần đạo chỉ là thuận nước giong thuyền. Về sau thái thượng hoàng đương nhiên không cam lòng thả ngươi rời khỏi triều đình đi ra thiên hạ, vì vậy đem ta ném tới bên cạnh ngươi thôi!

Tần Tiêu không khỏi bĩu môi dè bỉu:

- Quả nhiên đủ gian! Không nói, đi gặp hoàng đế thôi! Thật kỳ quái, hoàng đế vì sao lại xuất hiện tại Giang Nam lúc này? Tính theo lộ trình, hắn hẳn từ đầu tháng giêng đã rời Trường An. Nhưng trong tháng giêng tại triều đình có nhiều lễ nghi trọng đại cùng hiến tế, hắn làm sao tách ra ngoài?

Kim Lương Phượng khẽ cười nói:

- Không có gì đáng kỳ quái. Kỳ thật hơn một năm nay hoàng đế cũng không ở trong Trường An. Quốc gia đại sự đều do Trương Cửu Linh, Diêu Sùng, Tống Cảnh xử lý, thái thượng hoàng cùng Tống Vương ở lại triều trấn thủ.

Tần Tiêu không khỏi ngạc nhiên:

- Vì sao ta không hề nghe được chút tin tức nào?

- Loại chuyện này đương nhiên càng ít người biết thì càng tốt chứ sao! Cụ thể trong triều an bài như thế nào ta cũng không rõ ràng lắm.

Kim Lương Phượng nói:

- Kỳ thật ta cũng vừa mới biết được tin tức này.

Tần Tiêu không khỏi buồn bực:

- Suốt một năm không lưu trong triều, đi chơi sao, hẳn là không đến mức đi?

Trong lòng Tần Tiêu không tránh khỏi bất an, nhiều cảm xúc giao tạp, cùng Kim Lương Phượng lên thuyền đi tới Kết Tử Châu Đầu. Quả nhiên ở bờ bắc ngừng ba chiếc thuyền lớn.

Tuy rằng không quá hoa lệ nhưng nhìn vào cũng biết là hoàng gia xuất hành, thuyền như vậy xem như đã rất lớn. Trên đảo cũng không có gì khác với trước kia, nhưng ở gần đạo quan xuất hiện mười mấy thị vệ đang giới nghiêm.

Tần Tiêu nhìn thấy thân ảnh quen thuộc của Thạch Thu Giản đang suất lĩnh binh lính hoàng thành ngự suất ti thân dật phủ!

Những người kia nhìn thấy Tần Tiêu, quả nhiên thần sắc vô cùng kích động lẫn hưng phấn, vui sướng không cần nói cũng hiểu. Nếu không phải còn cách một đoạn đường, chỉ sợ họ đã kích động kêu to lên.

Tần Tiêu vẻ mặt ý cười gật đầu chào bọn họ, sau đó đi vào trong đạo quan. Ngay cửa sương phòng có hai binh lính uy phong lẫm lẫm đang đứng, thấy Tần Tiêu cùng Kim Lương Phượng đi tới, gương mặt không chút thay đổi đi ra ngoài đạo quan.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, đi tới trước cửa phòng, đang chuẩn bị vái chào, cửa chợt mở.

Vẻ mặt Lý Trọng Tuấn đầy ý cười nói:

- Đi vào nói sau.

Kim Lương Phượng thật biết điều chắp tay vái chào:

- Bần đạo xin được cáo lui trước.

Lý Trọng Tuấn kéo Tần Tiêu vào phòng, quay người liền đóng cửa lại.

Trong phòng thật ấm áp, đốt một lò than lớn.

Lý Long Cơ mặc một bộ trang phục công tử ca ngồi cạnh bàn, cười dài, ánh mắt hài lòng vui sướng lẫn phức tạp nhìn Tần Tiêu, trong tay còn cầm một chén rượu.

Nhìn hắn thật mập, so với trước kia còn mập hơn vài lần. Tần Tiêu phức tạp lẫn cảm khái cười, khoát vạt áo định bái chào:

- Thảo dân Tần...

- Không được bái!

Lý Long Cơ đột nhiên lớn tiếng quát:

- Hôm nay ở trong căn phòng này, chỉ có huynh đệ, không có vua tôi!

Tần Tiêu khẽ cười, nheo mắt nhìn Lý Long Cơ:

- Thật sao?

Lý Long Cơ không cam lòng yếu thế nhìn hắn cười:

- Quân vô hí ngôn! (Vua không nói chơi).

Lý Trọng Tuấn ở bên cạnh cười ha ha:

- Hắn nói đúng, hôm nay ở trong này chỉ có huynh đệ, không có vua tôi. Tần huynh đệ biết không, trước khi ngươi đến ta cùng A Man đã uống hết bầu rượu, hàn huyên suốt một canh giờ.

A Man?

Thật sự, vẫn là A Man sao?

Trong lòng Tần Tiêu nhủ thầm, tâm thần giống như lại nhớ tới chuyện sáu bảy năm trước, lần đầu tiên ba người gặp mặt tại Trường An.

Chương 677: Huynh đệ cùng vua tôi (1)

Lý Long Cơ thấy Tần Tiêu còn đứng ngẩn người, không khỏi cười:

- Tam ca, ngươi xem đi, vài năm không gặp, người này lại biến thành đồ ngốc, ngay mùi rượu cũng ngửi không ra!

Lý Trọng Tuấn cũng cười to.

Tần Tiêu thoải mái cười, nhưng trong lòng chợt dâng lên cảm xúc đi tới bên cạnh bàn, nghênh ngang ngồi xuống. Hắn cầm chén rượu trước mặt, tận lực làm giọng nói của mình có vẻ bình tĩnh:

- Tam ca, A Man, cạn ly!

Hai người đều cười, ba chén rượu cụng vào nhau. “Phanh” một tiếng vang giòn, rượu ngon chảy ra, hương thơm nồng nàn bốn phía.

- Cạn ly!

Chén không ngừng, đèn chưa tắt, rượu đã qua ba tuần.

Mỗi khi uống cạn một chén rượu, đều có cảm khái cùng mùi vị khác nhau.

Giống như bên trong chén chứa đựng không là rượu, mà là nhân sinh trăm thái.

Lý Long Cơ uống xong chén thứ ba hít một hơi dài, vuốt hàm râu mép nhỏ trên môi, nhoẻn miệng cười:

- Đại ca, ngươi hẳn nên sửa chút dung nhan.

Một tiếng “đại ca” gọi thật tự nhiên, trong lòng Tần Tiêu không khỏi khẽ run lên. Sau đó có chút tự giễu cười nói:

- Thôn phu sơn dã cần gì trang điểm nhiều như vậy. Hơn nữa ngươi không biết nhìn hình dạng hiện tại của ta thật gợi cảm, thật có hương vị của nam nhân sao?

Lý Trọng Tuấn liền làm ra dáng vẻ buồn nôn trừng Tần Tiêu:

- Thật sự là người không biết xấu hổ!

Lý Long Cơ ha ha nở nụ cười:

- Đích thật là...khụ! Ta đồng ý với lời nói của tam ca.

Tần Tiêu mỉm cười, trong lòng thầm rung động. Hắn biết hai người Lý Long Cơ cùng Lý Trọng Tuấn đang nỗ lực xây dựng không khí, làm tình hình ngày hôm nay cũng giống như lần đầu tiên ba người gặp mặt mấy năm về trước.

Thế nhưng thiếu niên lông bông năm xưa, hiện giờ đều đã biến thành nam nhân thành thục cẩn trọng. Một là quân vương chúa tể thiên hạ, một là vương gia chán nản, cùng một sơn dã thôn phu chìm nổi quan trường khúc chiết mà thôi.

Ba người như vậy thật sự còn có thể giống như năm xưa, tâm không cố kỵ kết giao với nhau hay sao?

Tần Tiêu tinh tế nghiền ngẫm cảm giác cùng tang thương bên trong, thật sự rất muốn nói một câu:

- Nhân sinh như giấc mộng!

Tuy rằng tuổi tác của Lý Long Cơ nhỏ nhất trong ba người, nhưng thân phận của hắn đã chú định biến thành trung tâm trong lần tụ họp này. Lý Long Cơ vẫn như năm xưa không chút để ý nói:

- Đại ca, mấy năm nay ngươi trải qua thật sự thoải mái ah! Cũng không nhìn xem làm đệ đệ khổ thành bộ dáng như thế nào. Suy bụng ta ra bụng người, có phải ngươi thật sự không hiền hậu hay không?

- Ngươi thật khổ sao?

Tần Tiêu nở nụ cười như vui vẻ khi thấy người gặp họa:

- Ta xem ngươi không tệ lắm! Nuôi được mập mạp cường tráng, trên mặt hồng quang.

Lý Trọng Tuấn chỉ cười hắc hắc, giúp đỡ đôi bên xây dựng không khí. Kỳ thật trong lòng hắn thật rõ ràng, lần huynh đệ tụ họp hôm nay đối với Lý Long Cơ cùng Tần Tiêu mà nói trọng yếu tới bậc nào. Hắn chẳng qua là người ngoài cuộc, được mời đến làm không khí nhẹ nhàng hơn một chút mà thôi.

Lý Long Cơ bĩu môi, giống như nhi đồng bị ủy khuất mười phần, căm giận nói:

- Thịt trên người ta bởi vì không có thời gian hoạt động nên chồng chất lên. Vẻ mặt ta đỏ ửng là vì bão cát Mạc Bắc lạnh giá cùng khô ráo cạo ra mà tới. Ngươi xem xét, ngươi quan sát, làn da của ta thô dầy chẳng khác gì vỏ cây!

Hắn thậm chí đem mặt của mình kề sát Tần Tiêu để hắn xem xét cẩn thận.

Tần Tiêu cẩn thận nhìn xem, thật sự là làn da thô hơn trước kia thật nhiều, gò má còn hơi bị rám nắng. Tần Tiêu không khỏi nghi ngờ nói:

- Ngươi đi Mạc Bắc sao?

- Còn gì nữa.

Lý Long Cơ có chút dương dương đắc ý:

- Ngươi còn nhớ rõ thật lâu trước kia chúng ta cùng đi xem thánh hậu không? Lúc ấy ta nói ta có thể không có cơ hội cảm thụ không khí trên chiến trường. Hiện tại ta đã bù được tiếc nuối. Ta bỏ ra tròn một năm thời gian thị sát cơ hồ toàn bộ quân trấn biên cảnh cùng phương trấn phương bắc Đại Đường ta. Ta tự mình cảm thụ cuộc sống của dũng sĩ biên cương, cùng họ ăn uống thực vật giống nhau, xem bọn hắn huấn luyện, xem bọn hắn làm việc. Xem bọn hắn dùng mồ hôi cùng máu tươi bảo vệ biên cương Đại Đường.

Sắc mặt Tần Tiêu không khỏi thay đổi:

- Ngươi bỏ một năm thời gian tuần tra biên cảnh phương bắc?

- Không sai!

Sắc mặt Lý Long Cơ trở nên tự hào cùng kiên định:

- Hiện tại ta xem như hiểu được lời nói trước kia của ngươi. Quân nhân, đích thật là bờ lưng vững chắc của quốc gia! Nếu không phải có hơn mười vạn dũng sĩ quên cả sống chết thủ vệ biên cương, Đại Đường làm sao được phồn vinh cùng giàu có? Bọn hắn thật sự là người đáng giá được tôn kính!

- Trước đây tuy rằng ta cũng có thể hiểu được, nhưng không thể hội sâu sắc. Một năm này, đại bộ phận thời gian ta đều tiếp xúc với quân nhân, nghe bọn hắn bình tĩnh kể lại những cuộc chiến tranh tàn khốc huyết tinh, tâm lý của ta thật sự cảm thấy rung động!

- So sánh một chút, nếu như ta trốn trong cung tại Trường An, chỉ cần không cẩn thận trật chân một chút, cả hoàng cung đều bối rối, ngự y, thị nữ, cung nhân lao xao không ngớt, phi tử huynh đệ thậm chí là phụ hoàng đều tới thăm ta. Trước kia ta không cảm thấy như vậy có gì là không đúng.

- Nhưng khi ta biết được cuộc sống của tướng sĩ biên cương, ta cảm thấy được ta thật sự quá được chiều chuộng! Những dũng sĩ ăn cơm rau dưa mà ta căn bản không thể nuốt xuống, có khi binh lương không đủ, thậm chí cả ngày không có gì để ăn. Một cuộc chiến tranh nổ ra, nếu chỉ bị thương đã xem như là may mắn.

- Rất nhiều chiến sĩ chỉ có thể yên lặng nâng lên thi thể hảo huynh đệ đem mai táng hoặc hỏa táng. Thậm chí còn không có thời gian buồn rầu ai điếu. Hơn nữa loại chuyện này thật sự là quá mức thông thường...bọn họ...thật sự là không dễ dàng!

Ngữ khí Lý Long Cơ thâm trầm, chậm rãi nói, làm máu huyết trong lòng Tần Tiêu không khỏi bốc lên, không khỏi có chút phấn khởi nói:

- Đích xác, nếu không tự mình kiểm nghiệm, không cách nào hiểu được cuộc sống trong quân đội, cũng không cách nào thể hội được ý chí cùng tín niệm của quân nhân. A Man, một năm này ngươi thật sự thu hoạch được nhiều điều ý nghĩa, chúc mừng ngươi!

- Đích xác, đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường.

Lý Long Cơ cảm khái nói:

- Ta đăng cơ ba năm, hai năm trước mỗi ngày ta ở trong hoàng cung, cùng các tể tướng thương thảo quốc gia đại sự, thi hành tân chính, tiến hành một loạt cải cách. Kỳ thật lúc ấy ta nghĩ đến, ta đã hiểu rõ hết thảy chuyện trong thiên hạ. Không nghĩ tới khi ta đi ra hoàng cung, xâm nhập vào dân gian cùng quân đội, ta lập tức liền hiểu được trước đó ta chỉ là ếch ngồi đáy giếng.

- May mắn có được nhiều lương thần trung thần đi theo phụ tá, nếu không ta thật không biết mình đã làm ra bao nhiêu chuyện hồ đồ! Không sợ xấu hổ nói cho ngươi biết, ta thậm chí không biết Quan Trung không có lúa nước! Nếu không phải Trương Cửu Linh đưa ra đề nghị thử trồng lúa nước tại Quan Trung, Hà Bắc, Hà Nam, ta còn không biết trước kia ta ăn được gạo là do mấy ngàn dân phu tân tân khổ khổ từ hạ du Trường Giang vận chuyển tới.

Chương 678: Huynh đệ cùng vua tôi (2)

- Trước kia ta đối với việc người hoàng thất sửa miếu thờ cùng đạo quan cũng không có gì cảm giác, cho rằng không có gì đáng trách. Nhưng khi Diêu Sùng đưa cho ta xem một số sổ sách tính toán, ta liền hiểu được. Một tòa miếu thờ, một miếu tăng lữ, cần tốn bao nhiêu lao dịch xây dựng, cần bao nhiêu dân chúng đến cung cấp nuôi dưỡng.

- Nếu đem những điều này cung cấp vào đồng ruộng cùng quân sự, sẽ càng hữu dụng bao nhiêu! Một hộ dân chúng bình thường chi phí một năm có lẽ cũng không bằng giá trị một tòa điêu khắc bình thường của chùa miếu. Vì thế ta quyết định chỉnh lý phật đạo. Hai năm thời gian cả nước trên dưới đã bỏ được bốn thành miếu thờ đạo quan nhũng nhiễu dân chúng, cắt giảm hơn vạn tăng lữ hữu danh vô thực, đều đi làm ruộng trồng trọt chăn nuôi!

Tần Tiêu vui vẻ gật đầu:

- Đây đều là hiện thực lợi quốc lợi dân, thật sự làm rất khá. Mặc dù ta ở huyện Trường Cát xa xôi hẻo lánh, cũng cảm nhận được Đại Đường đang vui sướng hướng vinh. Phát sinh biến hóa giống như thay da đổi thịt!

- Không cần vỗ mông ngựa. Kỳ thật những công lao này càng nhiều là phải quy công cho nhóm người Diêu Sùng.

Lý Long Cơ cười mỉa nói:

- Ta từ nhỏ lớn lên trong hoàng thành, cảnh đời bên ngoài không thấy được nhiều, đối với khó khăn trong dân gian có thể nói chỉ được nghe lần đầu, đối với quân đội cũng hoàn toàn không biết. Khi mới đăng cơ, ta thật sự hoảng hốt. Ta không biết ai nói là đúng, ai nói là sai. Bởi vì chính bản thân ta không tự mình thể hội, không thể đi phán đoán.

- Vì thế ta đã khôi phục chế độ chính trị hạng nhất thời Thái Tông. Đó là bất kể tể tướng nghị sự, hay là ta cùng các đại thần nghị sự, đều có quan chép sử cùng gián quan theo giám sát. Cứ như vậy sai lầm sẽ giảm chậm lại có giới hạn. Cũng có thể tránh cho việc ta bị tiểu nhân che đậy, làm ra một ít chuyện hồ đồ. Hiện tại xem ra trong triều đình đã dần dần trở nên trong sáng, đây là chuyện làm cho ta cao hứng nhất.

- Ba năm thời gian ngắn ngủi ngươi có thể làm được như vậy thật là không dễ dàng, vất vả ngươi.

Tần Tiêu cảm khái tự đáy lòng:

- Theo thánh hậu hạ vị xuất hiện, thẳng tới mấy năm nay ngươi đăng cơ, triều đình Đại Đường cùng thiên hạ chưa từng được an bình qua. Mấy năm nay vương triều một mực bị xuống dốc, mấy năm có một ít tệ nạn cùng chỗ hổng ngươi có thể bù đắp lại trong thời gian ngắn như vậy đích xác là một công đức đáng giá được ca tụng.

Lý Long Cơ sang sảng cười:

- Tuy rằng vẫn là lời nịnh nọt, nhưng ta thật thích. Bởi vì ta hình như vẫn nhớ rõ, ngươi chưa bao giờ là người thích nịnh nọt.

Lý Trọng Tuấn ở một bên cười hì hì:

- Lời này ta đồng ý. Tần Tiêu người này, hoặc là nói khó nghe một chút là thích nói móc, hoặc là nói năng bậy bạ lừa dối, khó được một lần vỗ mông ngựa người khác.

Tần Tiêu cũng nở nụ cười:

- Ăn ngay nói thật, luận sự mà thôi. Mấy năm qua ngươi thật sự làm được rất tốt! Mắt thấy Đại Đường ngày càng thịnh vượng, trong lòng ta cũng thật cao hứng.

- Thật sự là cao hứng sao?

Lý Long Cơ huyền diệu khó lường cười cười:

- Ta còn tưởng rằng ngươi luôn trốn tránh xem ta xấu hổ đâu!

Trong lòng Tần Tiêu không khỏi trầm xuống: Xem ra hắn đối với chuyện ta từ quan ba năm trước đây vẫn canh cánh trong lòng ah...

Lý Long Cơ nhìn thấy không khí chuyển thành có chút ngưng trọng, thoải mái cười, tự cầm bầu rượu rót đầy chén, giơ lên nói:

- Vừa rồi đã nói qua, hôm nay ở đây chỉ có huynh đệ, không có vua tôi. Nếu là huynh đệ có bực tức thì cứ nói, có rắm cũng nên giảng. Nếu như không nhẫn được, đánh nhau một trận cũng là xong! Cạn ly!

Trong lòng Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn không yên, thầm nghĩ: Người này rốt cục muốn làm gì?

Lý Long Cơ uống một chén rượu, đặt xuống, diễn cảm biến thành có chút vặn vẹo, thậm chí có chút tức giận nhìn Tần Tiêu:

- Đại ca, cho tới hôm nay ta thật sự rất muốn mắng ngươi một trận, thậm chí là đánh ngươi một trận – tuy rằng ta đánh không lại ngươi! Ngươi biết không, ba năm nay ta từng vô số lần nảy sinh xúc động, muốn phái một đội quân đem ngươi bắt về Trường An, chỉ vào lỗ mũi của ngươi mắng một trận hoặc là đánh ngươi một trận, sau đó mới ném ngươi trở về. Ngươi có biết là tại sao không?

Tần Tiêu không khỏi xấu hổ cười khổ, có chút thấp thỏm nói:

- Không phải là...từ quan sao? Không đến mức như vậy đi!

- Ngươi muốn theo đuổi cuộc sống thế nào, kỳ thật điều này không có gì đáng trách, ta làm huynh đệ cũng có thể tôn trọng sự lựa chọn của ngươi.

Lý Long Cơ thập phần thẳng thắn nói:

- Nhưng đứng ở góc độ của một quân vương mà giảng, ta cảm thấy ngươi làm vậy chính là làm kiêu! Tự cho là thanh cao, không tín nhiệm triều đình, cũng không tin tưởng hoàng đế! Điều này làm cho hoàng đế rất giận biết không? Nhất là khi quốc gia đang cần dùng người, ngươi lại trốn tới ba năm, còn không chút tin tức! Nếu không phải có Kim tiên sinh nhìn ngươi chằm chằm, ta còn thật sự phải suy nghĩ đi khắp thiên hạ tìm ngươi!

Tần Tiêu không khỏi có chút hoảng sợ, trong lòng cả kinh nghĩ thầm: Đây chỉ sợ mới là lời nói thật trong lòng của hoàng đế Lý Long Cơ đi...Nhưng nếu hắn đã nói ra lời này, cũng ý nghĩa sẽ không có chuyện gì. Sợ là sợ hắn đem ý niệm này giấu kín trong lòng, đó mới là muốn mạng!

Lý Long Cơ nhìn thấy sắc mặt Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn có chút khó xem, lập tức chuyển giọng nói:

- Nhưng mà huynh đệ A Man của Tần Tiêu đã khuyên giải hoàng đế Lý Long Cơ nhiều lần, Tần Tiêu chỉ bị bất đắc dĩ, bách bởi tình thế, hoặc là có nỗi khổ riêng. Vì thế hoàng đế cũng nhẫn nhịn xuống, cuối cùng tha thứ cho sự vô lễ của Tần Tiêu!

Trong lòng Tần Tiêu thầm thở dài, cười gượng:

- Vậy thật sự phải cảm ơn hảo huynh đệ A Man của ta!

Lý Long Cơ cười khổ khoát tay chặn lại:

- Không khách khí, đều là huynh đệ thôi!

Lý Trọng Tuấn ở bên cạnh cảm thấy thật nhức đầu, trong lòng thầm nói:

- Đang diễn thế nào đây? Vì sao ta càng nghe càng hồ đồ? Trong chốc lát hoàng đế, trong thoáng chốc A Man, lúc thì oán hận, lúc thì huynh đệ...hôn mê!

Trong lòng Tần Tiêu cũng đang suy tư: Lượn một vòng lớn như vậy, chạy đường xa như thế, đi tới nơi nhỏ bé như Kết Tử Châu Đầu này, chẳng lẽ không còn ý đồ gì khác sao?

Tần Tiêu nhìn Lý Long Cơ với ánh mắt nghi hoặc, Lý Long Cơ hiểu được ý tứ của hắn, cố tình né tránh nói:

- Thật sự là khó được...không thể tưởng được ba huynh đệ chúng ta sau sáu bảy năm còn có thể tụ họp trên bờ sông phong cảnh như vẽ thế này. Nhân sinh như giấc mộng, thật sự là khó thể đoán trước! Các ngươi biết không, một năm nay ta không nghe ca múa, không mang theo thị thiếp, không hưởng yến tiệc, không phô trương thanh thế, đứng trên lãnh thổ Đại Đường chẳng khác gì người khổ hạnh.

- Ta xuất phát từ Trường An, trước xem Lũng Hữu Bắc Đình, qua An Tây Tứ Trấn, sau đó lại đi tới Thụ Hàng thành, dọc theo Hoàng Hà, theo Trường Thành, đi mãi tới Hà Bắc. Vốn ta dự định quay về Trường An, cũng không có kế hoạch hạ Giang Nam.

Chương 679: Lang yên phiêu khởi (1)

Tần Tiêu theo ý tứ của hắn hỏi:

- Vậy làm sao ngươi lại tới đây? Đừng nói là đặc biệt đến thăm ta. Nếu thật sự muốn gặp ta, phái tiểu thái giám truyền ý chỉ, ta làm sao dám không đi?

Lý Long Cơ “xoẹt” cười lạnh một tiếng:

- Không phải đã nói rồi sao, hôm nay ở đây chỉ có huynh đệ, không có vua tôi. Làm sao ngươi lại nói như vậy? Thật sự là mất hứng!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Được rồi, tự ngươi nói ngươi xuôi nam muốn làm gì?

- Ta tới có ba mục đích.

Lý Long Cơ dựng thẳng ba đầu ngón tay, có chút nhận chân nói:

- Ba chuyện trọng yếu cần phải làm. Nếu như về Trường An rồi lại xuôi nam, không được dễ dàng như vậy. Hiện tại thừa dịp triều cục ổn định, có phụ hoàng cùng hoàng huynh giúp ta trấn thủ, ta vừa lúc rút thời gian làm xong ba chuyện này.

Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn lẳng lặng nhìn Lý Long Cơ, nghe hắn tinh tế nói:

- Thứ nhất thuần túy xuất phát từ ưa thích cá nhân. Ta muốn đích thân đi nhìn xem cảnh sắc tuyệt đẹp của Giang Nam, thăm viếng thật nhiều núi non sông ngòi nổi tiếng, danh thắng cổ tích, nhìn xem lại trị dân sinh, thưởng thức sơn hà cẩm tú. Các ngươi cũng biết ta luôn có nguyện vọng này, đến Giang Nam một chuyến du ngoạn.

- Thứ hai chính là đến thăm đại ca, cùng ngươi thương lượng một ít chuyện trọng yếu. Thứ ba, hơn năm trước ta từng hạ lệnh xây dựng Cao Ly thị bạc sử, quản lý mậu dịch biên giới của Đại Đường cùng các nước. Cho nên ta tính toán tự mình đến Nam Cương nhìn xem nơi đó tiến hành như thế nào, vì thế liền nam hạ.

- Cao Ly thị bạc sử? Đó không phải là...hải quan?

Tần Tiêu không khỏi có chút kinh ngạc:

- Quả nhiên thật tinh mắt! Từ trước thương nhân người Hồ đi buôn bán, Trung Nguyên muốn mậu dịch bên ngoài từ đường thủy tới đường bộ đều không được nha môn thống nhất quản lý, khiến mậu dịch hỗn loạn, thật nhiều thuế má xói mòn. Đây thật sự là một hành động hữu hiệu.

Lý Long Cơ mỉm cười:

- Đại Đường Nam Cương xưa nay cằn cỗi nhất. Lần này ta muốn đích thân đến Lĩnh Nam một chuyến nhìn xem, nghĩ một biện pháp ổn thỏa tốt đẹp giải quyết địa vực bần cùng nơi này. Đây đều là việc tạm thời không nói tới, đại ca, nghiêm chỉnh mà nói sở dĩ ta đi vòng đến Trường Cát, là muốn tìm ngươi thương lượng một chuyện trọng yếu.

- Nói đi!

Tần Tiêu mỉm cười:

- Ta chăm chú lắng nghe!

Sau đó trong lòng thầm nhủ: Nếu ngươi đã đích thân tới, mặc kệ ngươi đưa ra yêu cầu thế nào, ta chỉ có thể đáp ứng mà thôi. Nếu còn tiếp tục chối từ, vậy thật sự...

Lý Long Cơ đổi lại vẻ mặt mà Tần Tiêu quen thuộc, cười hắc hắc hai tiếng mờ ám, ngượng ngùng nói:

- Kỳ thật là như vậy, lần này ta làm một sai lầm, cho nên muốn mời ngươi rời núi hỗ trợ, nhất định phải giúp ta vãn hồi mặt mũi!

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Kỳ quái, ta làm sao nghe được giống như ngươi đánh người mà lại bị đánh thua. Sau đó đi tìm huynh đệ chúng ta tới viện binh đây? Nói đi, cần cục gạch hay gậy sắt, ta đi chuẩn bị, ha ha!

Lý Trọng Tuấn cũng cười rộ lên, Lý Long Cơ cười tự giễu:

- Ngươi khoan hãy nói, thật sự là đánh thua. Nghiêm chỉnh mà nói, chuyện Hà Bắc binh bại các ngươi có nghe nói qua chưa?

Tần Tiêu không khỏi rùng mình, nghiêm chỉnh hỏi:

- Không có nghe nói, sao lại thế này?

Lý Long Cơ cũng nghiêm túc lại, nói:

- Cũng khó trách, tin tức còn chưa lâu, có thể còn chưa rơi vào địa phương nhỏ như Trường Cát. Là như vậy, đầu năm trước đại đô đốc Tiết Nột đóng ở U Châu đưa lên một phần tấu chương. Trong tấu chương nói, Bắc Địch (Cách Vị, Cách Hạt) rất muốn quy hàng Đại Đường, chỉ vì Đại Đường không xây dựng Doanh Châu nên không chỗ dựa vào, hơn nữa bị Đột Quyết Khả Hãn Mặc Xuyết quấy nhiễu, Khiết Đan dùng vũ lực trấn nhiếp, cho nên tạm thời dựa vào Đột Quyết.

- Nếu Đại Đường xây lại Doanh Châu, như vậy hai lộ này sẽ lần lượt sát nhập. Vì vậy Tiết Nột dâng tấu chương xin đánh Khiết Đan, xây dựng Doanh Châu. Năm đó sau khi Tôn Kiệm thất bại, Tiết Nột đảm nhiệm đại đô đốc U Châu, tuy rằng đánh lui Khiết Đan cùng Hề, nhưng Doanh Châu vẫn lưu lạc làm đất hoang chiến trường. Đại ca hẳn còn nhớ rõ năm đó Thái Bình công chúa mượn chuyện này muốn đại ca mang binh xuất chinh đi?

- Nhớ rõ, đương nhiên nhớ rõ.

Tần Tiêu nói:

- Sau khi Tiết Nột nhậm chức, lập tức trọng chỉnh đại đô đốc U Châu, đánh lui Hề cùng Khiết Đan, tin chiến thắng truyền khắp cả nước vui mừng, khi đó ta đã từ quan tới Trường Cát, nghe tin cũng thật vui sướng vô cùng. Như thế nào, kỳ thật không thắng sao?

- Không có.

Lý Long Cơ nhíu mày nói:

- Kỳ thật Tiết Nột đã không dễ dàng, cầm bảy vạn nhân mã trong tay đánh lui mười vạn liên quân của Hề cùng Khiết Đan, thu phục Ngư Dương. Nhưng Doanh Châu sa vào cảnh tượng đất hoang chiến trường, lại không có quân đội Đại Đường trấn thủ, không có dân chúng, Doanh Châu lại là chỗ trọng yếu phía đông bắc Đại Đường, là nơi cổ họng giữa Đại Đường cùng Ca Vật Châu đô đốc phủ, Liêu Thành Châu đô hộ phủ, Kiến An Châu đô hộ phủ cùng trấn thủ Tân La An Đông đô hộ phủ.

- Doanh Châu luôn bỏ qua, quyền khống chế của Đại Đường đối với Tân La cùng vùng đông bắc biến thành yếu ớt chưa từng có. Tiết Nột cũng ý thức rõ ràng điểm này, hắn là đại đô đốc U Châu, gánh vác yếu vụ chính trị và quân sự của đông bắc Đại Đường, tầm quan trọng của Doanh Châu hắn đương nhiên là hiểu rõ hơn mọi người rất nhiều. Vì thế hắn cực lực dâng thư thỉnh cầu cử binh đánh Khiết Đan, thu phục Doanh Châu, trọng đoạt quyền khống chế của Đại Đường ở đông bắc.

Tần Tiêu nói:

- Vậy ngươi nhất định là đồng ý?

- Phải, đồng ý.

Lý Long Cơ cười khổ nói:

- Lúc ấy ta còn chưa bắt đầu tuần tra, cảm thấy được về tình về lý đều nên khởi binh thu phục Doanh Châu, xây lại yếu tắc quân sự này. Nhưng đám người Diêu Sùng cực khổ can gián, nói lúc này không thể tiến binh. Bởi vì Bắc Địch xưa nay không nói chữ tín, tính cách gian hoạt. Cho dù Đại Đường xây lại Doanh Châu, bọn hắn chưa chắc chịu sát nhập. Hơn nữa nói không chừng những bộ lạc kia sẽ biến thành một phe phái, đến lúc đó lâm trận phản chiến trợ giúp Khiết Đan.

- Bởi vì dù sao bọn hắn đều phụ thuộc Đột Quyết, môi hở răng lạnh. Sau đó quả nhiên đúng như lời bọn hắn đã nói, Tiết Nột lại bị đại bại...Hắn suất lĩnh Tả Uy Vệ cùng Tả Kiêu Vệ, tại Loan Thủy Cốc bị Hề, Khiết Đan, Mạt Hạt phục binh đánh tan! Bảy vạn đại quân gãy hơn ba vạn người. Tả Kiêu Vệ đại tướng quân cùng tướng quân toàn bộ chết trận, Tả Uy Vệ đại tướng quân Lý Tự Nghiệp thân trúng mười ba tên, liều chết hộ được Tiết Nột chạy thoát...

Trong lòng Tần Tiêu không khỏi nhảy dựng lên thình thịch:

- Mười ba tên! Đáng thương Hắc Đản!

Sắc mặt Lý Long Cơ càng lúc càng khó xem, thở dài một tiếng, lắc đầu nói:

- Cuộc chiến này thua bại không phải do Tiết Nột làm sai, mà là do ta. Lúc ấy ta quá mức khờ dại, dễ tin những lời đồn đãi kia, nghĩ Hề cùng Mạt Hạt thật sự cam tâm dựa vào Đại Đường chúng ta. Vì thế ta thúc giục Tiết Nột tiến quân, thật không ngờ gây ra hậu quả binh bại như thế. Các ngươi nói, lần này có phải ta thật sự là quá mất mặt hay không?

Chương 680: Lang yên phiêu khởi (2)

Tần Tiêu cười khổ lắc đầu nói:

- Thật sự nói không chút khách khí, đích thật là quá mất mặt dọa người. A Man, ngươi không hiểu quân sự, lại không hiểu biết về tình hình vùng U Châu. Hoàng đế hạ chỉ thúc giục Tiết Nột mạnh mẽ tiến quân, hắn không dám không nghe, bị bại như vậy là chuyện bình thường.

- Phải đó, nói tới thật sự là hổ thẹn, hổ thẹn cực kỳ!

Lý Long Cơ liên tục đấm lên bàn, buồn bực kêu lên:

- Ba vạn dũng sĩ, nghĩa sĩ trung dũng chỉ vì ta không hiểu gì về quân sự chỉ huy loạn xạ mà phải ngậm oan chiến trường, phải chết không một chút giá trị! Càng hận chính là đám Bắc Địch Hồ nô không nói chữ tín! Ta nhất định phải đem bọn hắn đều giết sạch!

Tần Tiêu không khỏi hoảng sợ: Xem ra Lý Long Cơ thật sự động chân hỏa, hạ quyết tâm lớn như vậy...

Tần Tiêu vội hỏi:

- Có quyết tâm thì tốt, nhưng chuyện này quan hệ tới quốc gia đại sự, là quốc sách, không cho trộn lẫn tình cảm cá nhân. Dọn sạch Bắc Địch Đột Quyết không phải chỉ là chuyện một hai năm, nhất định phải theo chiến lược, chiến thuật cùng lo lắng.

Lý Long Cơ thở ra một hơi dài, gật đầu nói:

- Ta hiểu được. Chờ sau khi ta tuần tra xong phía nam, trở về Trường An sẽ đem chuyện này đưa ra thương nghị.

Tần Tiêu thầm nghĩ trong lòng:

- Nếu muốn chấp hành chỉ sợ rất khó! Theo hướng gió mà xem, Trung Hoa từ cổ chí kim luôn cho mình là đại quốc hạo hãn, khinh thường không thèm chấp nhặt với man di. Dĩ hòa vi quý, có thể nhẫn thì nhẫn. Vì thế mới có chuyện các triều đại đổi thay mà man di không tiêu diệt, lúc nào cũng làm hại Trung Nguyên. Lý Long Cơ muốn thay đổi tình huống này từ trong tay mình, cũng không phải dựa vào quyết đoán thì có thể giải quyết vấn đề. Nếu hắn khư khư cố chấp muốn làm như vậy, phải thừa nhận áp lực thật lớn! Hơn nữa hiện tại Đại Đường mới bước lên con đường phát triển đúng đắn, lòng người mới yên tĩnh, chính trị kinh tế đang trên đường hồi sinh. Nếu lập tức áp dụng hành động quân sự khổng lồ như vậy, chỉ sợ cả nước phải gánh nặng thật lớn.

Tiêu diệt Bắc Địch? Hiện tại xem ra thật không thực tế!

Trong lòng Lý Long Cơ làm sao không hiểu đạo lý này.

Hắn cau mày khổ sở một trận, chuyển chủ đề:

- Đúng rồi, lần trước Tôn Kiệm bị bắt, Hề tộc Lý Đại Phụ đưa hắn cho Mặc Xuyết. Mặc Xuyết vô lễ lại dám dùng tên phế vật Tôn Kiệm đến áp chế ta, muốn trao đổi Dương Ngã Chi Đặc Lặc cùng Tả Sương Sát Đốt Phiên Bồ mà đại ca bắt giữ tại Sóc Phương, còn dám can đảm lấy việc khai chiến làm áp chế! Ta vốn xem Dương Ngã Chi không vừa mắt, vì vậy hôn sự mà phụ hoàng đã hứa cũng không đồng ý làm xuống tới. Lần này trong cơn giận dữ, ta chém Dương Ngã Chi thả Tả Sương Sát Đốt Phiên Bồ trở về. Ta để cho hắn nói với Mặc Xuyết, Đại Đường là đại quốc hạo hãn, há lại chịu man di tiểu tộc áp chế!

Tần Tiêu vỗ một chưởng:

- Chém rất hay!

Lý Long Cơ nở mày nở mặt luôn miệng nói:

- Cả triều văn võ cũng trầm trồ khen ngợi như thế! Từ sau chuyện kia, ta bắt đầu tuần tra bắc cương Đại Đường, trong lòng có một kế hoạch can đảm hoàn toàn giải quyết chuyện Bắc Địch liên tục nhiều năm phạm biên quấy nhiễu! Lúc thì chiến, lúc thì hòa, vừa mới hòa thân, đảo mắt lại chiến tranh. Thật sự là quá phiền toái, hơn nữa kết quả có hại vẫn luôn là Đại Đường chúng ta! Năm đó Thái Tông hoàng đế dùng Lý Tĩnh tiêu diệt Đột Quyết...Đại ca, ngươi nguyện trở thành một Lý Tĩnh thứ hai không?

Tần Tiêu bật dậy, lăng lăng nhìn Lý Long Cơ, sau một lúc lâu nói không ra lời.

Trở thành Lý Tĩnh?

Diệt Đột Quyết!

Đây chính là giấc mộng trong lòng Tần Tiêu!

Nhưng chuyện cho tới bây giờ khi bản thân hắn chân chính đối diện, Tần Tiêu mới phát hiện nguyên lai đây cũng không phải là một chuyện dễ dàng. Điều hòa chính trị vô hiệu, Lý Long Cơ rốt cục quyết định dùng vũ lực giải quyết chuyện của Bắc Địch! Nhưng chuyện này nói dễ hơn làm! Đánh giặc cũng không phải so đo người nhiều hay tiền nhiều. Muốn tiêu diệt người Đột Quyết du mục hùng bá thảo nguyên Mông Cổ, không phải là một chuyện dễ làm!

Lý Long Cơ liên tục vẫy tay:

- Ngươi ngồi xuống trước đừng kích động, ngồi xuống nghe ta nói tỉ mỉ. Trước kia không phải ngươi thường nói “nhìn xa trông rộng, bắt tay làm từ việc nhỏ” sao? Ta biết muốn định Đột Quyết, nói dễ hơn làm! Bên Bắc Địch Mặc Xuyết đã thống nhất các bộ lạc, điều này cũng khiến cho hắn có dũng khí hướng Đại Đường gọi nhịp, xem thường chúng ta. Hơn nữa từ triều Đại Chu, quân đội của chúng ta trong chiến tranh cùng bọn chúng đều thắng ít thua nhiều, càng làm cho bọn hắn hung hăng càn quấy. Cần bình định Đột Quyết thật không phải là chuyện dễ, cũng không phải công phu một sớm một chiều. Trước mắt việc chúng ta cần làm là thu phục Doanh Châu, xây dựng lại Doanh Châu. Đoạt lại quyền khống chế đông bắc của Đại Đường, như vậy mới có căn bản đi nói tới việc tiêu diệt Bắc Địch, cùng Mặc Xuyết quyết chiến.

- Ý của ngươi là để cho ta đi đông bắc thu phục Doanh Châu trước?

Tần Tiêu nghi hoặc lại hỏi:

- Tiết Nột đâu?

Lý Long Cơ có chút hổ thẹn, có chút bất đắc dĩ cười khổ:

- Một tháng trước ta tự mình hạ chỉ đem hắn biếm làm thứ dân...

Tần Tiêu gật nhẹ đầu, không nói một lời, trong lòng thầm nghĩ:

- Đây chỉ là chuyện tự nhiên mà thôi. Cho dù là do hoàng đế hạ chỉ sai lầm, nhưng cũng phải để tướng quân quýt làm cam chịu, không thể để người trong thiên hạ chỉ vào hoàng đế mắng chửi đi...Làm tướng quân, chính là không dễ dàng! Tiết Nột lần này xem như bị ủy khuất. Nhưng tin tưởng Lý Long Cơ cũng là người biết chuyện, sẽ không làm gì hắn, sớm hay muộn cũng cho hắn một đãi ngộ công bình.

Quả nhiên Lý Long Cơ lập tức nói:

- Nhưng có mấy lời bên ngoài không thể nói, huynh đệ chúng ta nói thẳng cũng không sao. Lần này xem như Tiết Nột giúp ta gánh tội, ta cũng không thể bạc đãi hắn. Dã tâm của người Thổ Phiên kỳ thật còn lớn hơn cả Đột Quyết, hơn nữa thực lực càng thêm cường hãn. Nhưng bị bách bởi phòng ngự tại Lũng Hữu chỉnh tề, nhóm tướng soái như Trương Nhân Nguyện cũng làm người Thổ Phiên không dám tùy tiện trêu chọc, cho nên tạm thời không có chuyện. Nhưng Kiếm Nam nói vùng Lâm Thao thường có người Thổ Phiên đến quấy nhiễu. Ta quay về triều dự tính sẽ sử dụng lại Tiết Nột, phái hắn tới bên Lâm Thao.

- Nơi này nghe thật quen tai ah!

Tần Tiêu khẽ cười, làm dịu không khí khẩn trương, làm Lý Long Cơ cũng không còn cảm giác quá xấu hổ:

- Năm đó Vi Thứ Nhân không phải tính toán đưa ta tới đó sao? Ha ha!

- Phải, chính là địa phương kia.

Lý Long Cơ cũng cười nói:

- Trọng địa biên trấn.

Lúc này Lý Trọng Tuấn cảm giác mình chẳng khác gì một nhân vật dư thừa.

Hơn nữa hắn phát hiện bản thân mình nguyên lai không phải là người đủ khả năng làm hoàng đế. Chuyện quân quốc đại sự hắn nghe vào cảm thấy thật đau đầu... Nguyên lai bản thân mình đích thật là người tài mọn chí lớn, làm không được loại chuyện như Lý Long Cơ đã làm. Cũng may mắn vận mệnh lựa chọn Lý Long Cơ mà không phải hắn. Bằng không vận mệnh của Đại Đường vương triều thật sự nguy hiểm...Trong lòng Lý Trọng Tuấn thầm cười nhạo chính mình, xem ra hắn chỉ có thể làm một vương gia nhàn tản không lo áo cơm mà thôi, như vậy đã rất không tệ rồi! Chuyện quốc gia đại sự, để Lý Long Cơ cùng Tần Tiêu đi quan tâm đi thôi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau