PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 666 - Chương 670

Chương 666: Đan thư thiết khoán bia (2)

Mặt khác, lập Đan Thư Thiết Khoán Bia, để toàn bộ người thiên hạ biết được rõ mọi chuyện. Cứ như vậy, người trong thiên hạ có thể làm người giám sát, nếu như cuối cùng hoàng đế nuốt lời bất lợi với Tần Tiêu, sẽ bị dân chúng cùng hậu nhân chửi mắng.

Nghĩ tới đây, trong lòng Tần Tiêu không tự chủ được cảm động.

- Lý Long Cơ, tuy rằng hiện tại ngươi là hoàng đế cao cao tại thượng, không nghĩ tới còn lo nghĩ chu đáo cho huynh đệ kết nghĩa như ta ngày xưa. Ai, ta có phải...thật sự đem lòng tiểu nhân đo lòng quân tử hay không?

Lý Trọng Tuấn nhìn Tần Tiêu đang ngẩn người, cũng không quấy rầy hắn, chỉ bình tĩnh thản nhiên nói:

- Hắn thật sự là vị hoàng đế tốt!

- Vậy sao...

Tần Tiêu còn đang suy nghĩ sâu xa, tùy ý ứng một câu.

Lý Trọng Tuấn mỉm cười nói:

- Chúng ta đã không còn là người tuổi trẻ khinh cuồng, ngày tháng tiên y nộ mã đã từng hưởng thụ qua, trải qua không ít chuyện tình. Tần huynh đệ, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn chôn vùi cả đời tại nơi hoang dã này sao?

Tần Tiêu không khỏi mỉm cười:

- Không thể tưởng được vài năm không gặp, ngươi lại có tài ăn nói như thế? Xem ra tham thiền tu phật đích thật là hữu dụng đâu.

Lý Trọng Tuấn thản nhiên cười:

- Ta lười nói nhiều lời vô nghĩa với ngươi như vậy, ta cũng không phải đảm đương thuyết khách. Một chút ngươi xử lý xong chuyện nơi đây, trở về sai người đem Đan Thư Thiết Khoán cho ta, ta sẽ ở trên đảo chờ ngươi. Vừa rồi ta đã xem xét được một khối địa phương rất tốt, có thể lập bia. Hơn nữa ta cũng đã mời xong người điêu khắc, ngày mai có thể mang theo tài liệu lên đảo.

Tần Tiêu nói:

- Sao vậy, không đến nhà của ta ngồi một chút, thăm muội tử Tiên nhi của ngươi. Hơn nữa ngươi cũng không muốn gặp mặt cháu trai cùng cháu gái của ngươi sao?

Sắc mặt Lý Trọng Tuấn run rẩy, tựa hồ khơi gợi lên chuyện thương tâm vô hạn, khẽ thở dài một hơi, lắc đầu nói:

- Tạm thời...khoan hãy gặp thì tốt hơn. Trong lòng ta hình như vẫn còn chưa chuẩn bị tâm lý. Nếu như gặp muội tử khó tránh gợi lên chuyện thương tâm. Mấy ngày nữa chờ ta sắp xếp xong chuyện hoàng đế bệ hạ giao phó rồi nói sau...Nhớ kỹ, ngươi khoan hãy nói với Tiên nhi chuyện ta đến Kết Tử Châu Đầu.

- Được, tùy ngươi.

Tần Tiêu nói:

- Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, thân nhân của Tiên nhi không còn nhiều lắm, ngươi làm ca ca nếu nhẫn tâm không đi gặp nàng, nàng nhất định sẽ thương tâm, hơn nữa sẽ không tha thứ ngươi.

Sắc mặt Lý Trọng Tuấn có chút khó xem, tràn đầy vắng vẻ uống chén rượu, lặng im không nói.

Hai người ở trên thuyền hàn huyên, bỏ lỡ cả cơm trưa. Khi quay về trên đảo đã tới xế chiều, cam quýt cũng hái xong, nhóm khách thương đã quay về. Nhóm hán tử bận rộn một ngày được Kim Lương Phượng nhiệt tình mời vào đạo quan, mỗi người được phân phát vớ giày cùng khăn mặt làm tạ lễ, ngoài ra còn mời họ ăn uống no đủ.

Khi Tần Tiêu cùng Lý Trọng Tuấn quay lại đạo quan, nhìn thấy nhóm hán tử đang chuẩn bị rời đảo về nhà. Đều là người đã có thê tử cùng việc nhà nông, luôn có công việc bận rộn cần làm, ngày mai những người này lại đến hỗ trợ tới khi nào hái xong cam quýt trên đảo.

Kim Lương Phượng híp mắt dò xét Lý Trọng Tuấn, khẽ gật đầu nói:

- Quả nhiên là người của hoàng gia, tuấn tú thiên tư như long phượng, bần đạo Kim Lương Phượng bái kiến Bình Vương điện hạ!

Lý Trọng Tuấn cười a a khoát tay:

- Đạo trưởng chính là Kim tiên sinh thanh danh lan truyền đi? Hạnh ngộ, hạnh ngộ! Tiểu vương ngưỡng mộ tiên sinh đã lâu rồi, mấy ngày gần đây cần ở lại trên đảo, xin quấy rầy tiên sinh vài ngày!

Kim Lương Phượng như có thâm ý nhìn Tần Tiêu, lại khách khí đáp lễ:

- Điện hạ quang lâm tiểu miếu hoang đảo tự nhiên là vinh hạnh vô cùng!

Trong lòng Tần Tiêu đang bị khuấy động không yên tĩnh, lúc này cũng không muốn nhiều lời, cáo từ hai người đi về hướng bờ sông. Vừa rồi khi đi tới đạo quan hắn đã nhìn thấy Tử Địch nắm tay Dương Ngọc Hoàn đi ra bờ sông, nhất định là muốn trốn tránh Lý Trọng Tuấn nên lên thuyền trước.

Đi tới bờ sông, hai nàng quả nhiên đã sớm lên thuyền đang chờ Tần Tiêu.

Tần Tiêu lên thuyền, yên lặng không nói lời nào vung mái chèo, trong lòng suy nghĩ chuyện của mình.

Tử Địch bởi vì chuyện hôm nay nên trong lòng có chút buồn bực, nhất là khi nghe Tần Tiêu nói nàng muốn hồng hạnh xuất tường càng căm tức, hiện tại đứng ngồi không yên, mò tới đuôi thuyền hỏi Tần Tiêu:

- Uy, tên đần kia tới tìm huynh làm cái gì? Chẳng lẽ muốn mời huynh ra ngoài nhậm chức?

Tần Tiêu tùy ý đáp cho qua:

- Không phải, muội đừng đoán mò.

- Vậy hắn đến để làm chi? Âm hồn bất tán...

Tử Địch khoanh tay trước ngực rầu rĩ oán hận.

Tần Tiêu phục hồi lại tinh thần, cười nói:

- Muội nha, đừng tưởng ai cũng mê mình. Người ta là phụng ý chỉ hoàng đế đến làm việc, muội cho rằng người ta đường đường là một vương gia, thật sự vì muội tình cũ không quên sao? Tỉnh lại đi, muội đã biến thành hoa tàn ít bướm thành thê tử người khác rồi, ha ha!

- Huynh! Thật sự là không nhịn được huynh nữa!

Tử Địch kêu to hướng Tần Tiêu bổ nhào tới:

- Lão tử liều mạng với ngươi!

Bùm một tiếng, Tần Tiêu rơi luôn xuống nước!

Đuôi thuyền vốn nhỏ hẹp, Tần Tiêu lại đứng ngay mép thuyền, Tử Địch vừa nhào qua mà Tần Tiêu lại không muốn kéo nàng cùng nhau rơi xuống nước, vì thế dứt khoát lật người rơi xuống.

Tử Địch hừ hừ đắc ý cười to, lại đem Dương Ngọc Hoàn đang nơm nớp lo sợ ngồi trong khoang thuyền hoảng hồn mất vía, hoảng hốt kêu to:

- Tứ nương, tỷ...tỷ sao lại xô hầu gia ca ca xuống sông nha, còn không mau xuống cứu huynh ấy!

Tử Địch hừ giọng mũi:

- A, nếu hắn còn cần người cứu, trên đời này không còn ai biết bơi vậy! Nói cho muội biết đi, hắn chơi nước từ nhỏ tới lớn, xuống đáy nước còn lưu trơn hơn ở trên bờ!

Dương Ngọc Hoàn cũng không biết chuyện này, theo nàng xem bị rơi xuống nước là chuyện vô cùng khủng bố, vì thế oán hận trừng mắt nhìn Tử Địch:

- Tứ nương, tỷ xấu lắm!

Sau đó tiểu cô nương lo lắng mò tới mép thuyền nghiêng người nhìn xuống mặt nước lo lắng hô:

- Hầu gia ca ca, huynh ở đâu vậy, huynh mau ra đây đi!

Tử Địch cũng có chút ngượng ngùng, đi qua chỗ Dương Ngọc Hoàn cười hắc hắc:

- Đừng lo lắng Ngọc Hoàn, không có chuyện gì. Nói không chừng lát nữa xuất hiện trong tay hắn còn bắt được một con rùa vương bát bổ thân đâu!

Dương Ngọc Hoàn thấy thời gian lâu như vậy vẫn không nhìn thấy Tần Tiêu thò đầu lên, trái tim loạn chiến, oán hận đẩy Tử Địch:

- Không thể ý tới tỷ!

Ai ngờ thuyền vốn đang đong đưa, Dương Ngọc Hoàn vừa đẩy liền mất thăng bằng xoay người, thê thảm kêu to một tiếng rơi luôn xuống nước!

Tử Địch không kịp đề phòng oa oa kêu to:

- Ai nha! Lần này xong đời!

Tần Tiêu bị rơi xuống sông, đang chuẩn bị chơi đùa trả thù Tử Địch kéo luôn nàng xuống nên núp dưới đáy thuyền. Lúc này đột nhiên nhìn thấy sóng nước tung lên, một thân ảnh rực rỡ giãy dụa rơi xuống sông, trong lòng kinh hãi cuống quýt nhào qua ôm lấy thân ảnh kia.

Dương Ngọc Hoàn không biết bơi lội, rơi xuống nước liền vùng vẫy kịch liệt, Tần Tiêu đành phải ôm nàng từ sau lưng nhanh chóng di chuyển.

Chương 667: Luân phiên oanh tạc (1)

Hơn nữa đôi tay hắn vừa vặn ôm lấy ngực của nàng, trời ạ, thật là...rất lớn, thật mềm mại! Trong lòng Tần Tiêu đột nhiên dâng lên cảm giác kích thích mười phần, thiếu chút nữa buông lỏng tay.

Tử Địch vừa định nhảy xuống chuẩn bị cứu Dương Ngọc Hoàn, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một chuỗi bọt nước thật lớn, sau đó Dương Ngọc Hoàn được di chuyển lên trên. Sau lưng nàng chính là Tần Tiêu, Tử Địch vừa xem xét kỹ lại đôi mắt không khỏi mở to mắng:

- Đại dâm tặc, tay ôm chỗ nào đây?

- Đừng nói nhảm, cứu người quan trọng hơn!

Tần Tiêu vươn tay ôm mạn thuyền, một tay dùng lực đẩy lên, đem nửa người Dương Ngọc Hoàn nâng lên mép thuyền, Tử Địch vội vàng đem nàng kéo đi lên.

Tiểu cô nương hoảng sợ tới mức oa oa khóc lớn, liên tục ho khan, thân hình ướt đẫm. Tần Tiêu lật người leo lên thuyền, lắc đầu cười khổ:

- Làm vậy thú vị đi, thật là!

Tử Địch không ngừng le lưỡi:

- Muội biết sai lầm rồi!

Dương Ngọc Hoàn khóc nức nở, ôm chặt Tần Tiêu, hung hăng vỗ lên người hắn, khóc sướt mướt nói:

- Hầu gia ca ca, làm muội sợ muốn chết vậy!

- Đừng sợ, đừng sợ, không có việc gì!

Tần Tiêu vỗ nhẹ bờ lưng ướt sũng của nàng, cảm giác giống như da thịt hai người kề cận cùng nhau. Lúc này hắn phát hiện, nguyên lai...Dương Ngọc Hoàn đã có thể lập gia đình!

Tử Địch ở một bên đầy ý xấu nháy mắt cười lạnh, ánh mắt liên tục chuyển về hướng bộ ngực Dương Ngọc Hoàn, dùng đôi mắt to khiêu khích ý bảo:

- Có gan ngươi sờ lên ah? Dâm tặc!

Tiểu cô nương bị đông lạnh đến cả người phát run, môi biến tím, đáng thương ôm chặt Tần Tiêu không buông tay. Vải áo nhu sam hơi mỏng dán chặt trên người nàng, liếc mắt nhìn chẳng khác gì không mặc áo, có thể rõ ràng chứng kiến đôi vai, sau lưng lẫn chiếc yếm trước ngực nàng.

Tần Tiêu bị nàng ôm thật chặt, thân thể nàng mềm nhũn dựa sát ngực hắn, vốn hoàn cảnh ôn hương ướt át kiều diễm nhưng lại có một đại bóng đèn Tử Địch lấm la lấm lét bên cạnh không khỏi làm hắn cảm thấy thật xấu hổ. Vì vậy hắn oán hận trừng mắt nhìn nàng:

- Còn không đi chèo thuyền! Nước sông mùa thu dễ dàng bị hàn khí xâm nhập.

Tử Địch liếc mắt cười hắc hắc quái dị vài tiếng, đi tới đuôi thuyền. Tử Địch chẳng khác gì một nam nhi, chỉ cần phương diện nào liên hệ tới cuộc sống phóng túng, nàng đều tinh thông. Chèo thuyền đối với người Giang Nam như nàng mà nói quả thật chỉ là chuyện đơn giản.

Thuyền nhỏ nhẹ nhàng trôi trên sông.

Dương Ngọc Hoàn vẫn chảy nước mắt, sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy. Tần Tiêu cởi áo, vắt khô nước sau đó phủ lên người nàng, tốt xấu cũng xem như che khuất cảnh xuân, hơn nữa cũng làm nàng cảm giác ấm áp hơn một ít.

Ban đầu Dương Ngọc Hoàn còn chưa có cảm giác, chỉ nghĩ mình giống như trước đây có thể dựa trên người hắn làm nũng. Hiện tại mới phát hiện mình đang ngồi trong lòng hắn, hắn đang cởi trần thân trên, khuôn mặt chợt đỏ bừng, nhưng không muốn rời đi, vì vậy dứt khoát dựa vào cúi thấp đầu, bộ dáng chim nhỏ nép vào ngực mười phần.

Tần Tiêu cũng có chút cảm giác đối với tiểu cô nương sắp trưởng thành này, trúc trắc cùng mẫn cảm, nũng nịu, sợ người lạ lẫn rụt rè khiếp hãi, thật sự chọc người yêu thương thôi! Nhưng thân hình của nàng lại nóng nảy như vậy...Tần Tiêu lại có một ít ảo tưởng tươi đẹp!

Kháo, lão tử làm sao tà ác như vậy, người ta chỉ mới mười ba tuổi nha!

Tần Tiêu suýt chút nữa cho mình một cái tát. Sau lưng lại truyền tới tiếng hừ hừ kỳ quái, Tần Tiêu quay đầu nhìn chằm chằm Tử Địch, giống như toàn thân nàng không hề có một mảnh vải che thân.

Tử Địch nhất thời mở to hai mắt nhìn hắn, cảm giác lông tóc dựng đứng, đầy cảnh giác lẫn địch ý trừng mắt nhìn hắn:

- Muốn làm gì?

Tần Tiêu một đường cõng tiểu cô nương về tận nhà. Dương Ngọc Hoàn ngoan ngoãn nằm trên lưng hắn, gương mặt đỏ bừng, lộ ra dáng mỉm cười tươi sáng lẫn thỏa mãn. Tử Địch luôn quyệt miệng, trong lòng âm thầm mắng:

- Tên hỗn đản này, ta đều đã sinh nhi tử cho hắn, cũng chưa từng cõng qua ta! Vậy không được, nếu có cơ hội ta phải đòi lại cả vốn lẫn lời!

Trở lại trong sân viện, Tần Tiêu đặt Dương Ngọc Hoàn xuống, cho Tử Địch đưa nàng đi tắm nước nóng thay quần áo, sau đó uống canh gừng chống lạnh. Bản thân Tần Tiêu cũng quay về phòng mình lau thân thể thay quần áo sau đó mới đi ra đại sảnh. Lúc này chợt nghe được thanh âm một nhóm hài tử kêu đánh kêu giết ồn ào náo nhiệt bên ngoài.

Tần Tiêu nhất thời hiếu kỳ đi tới hậu viện nhìn xem, thiếu chút nữa buồn bực phá hủy. Tên hỗn tiểu tử Đại Đầu lại cho Thiết Nô quỳ trên mặt đất làm ngựa cưỡi, còn cho muội muội cùng nhau cưỡi lên, bản thân lại giống như một tướng quân cầm cây trúc tưởng tượng như thanh đao múa may. Sau lưng hắn lại có vài hài tử hàng xóm sắm vai “bộ binh” đi theo đại tướng quân Đại Đầu xung phong.

Nữu Nữu cũng thập phần nhập diễn tay phe phẩy mảnh vải nhỏ, hò hét trợ uy cho ca ca:

- Nga nga! Giết sạch Đột Quyết nô!

Tần Tiêu chạy tới, một tay nhấc Đại Đầu đặt xuống đất, vỗ đầu tiểu tử nói:

- Hỗn tiểu tử, làm cái gì vậy? Ai bảo con đem Thiết Nô bá biến thành ngựa để cưỡi?

Nữu Nữu cũng có chút sợ hãi tuột xuống, Thiết Nô cẩn thận ôm lấy tiểu nữ hài, vẻ mặt ngây ngô cười đứng lên vui vẻ xua xua tay không ngừng kêu “ngô ngô”, ý tứ là không liên quan tới tiểu công tử, chính mình nguyện ý!

Đại Đầu ủy khuất ngẩng đầu nhìn Tần Tiêu, sợ hãi nói:

- Ngày hôm qua con nghe tam nương kể chuyện a cha đánh người Đột Quyết, con cao hứng thôi...sau đó Hắc Thủy Ngưu bá bá lại muốn làm ngựa cho con cưỡi, Đại Đầu chỉ muốn giống như a cha, làm đại tướng quân cưỡi ngựa đi ra chiến trường giết sạch Đột Quyết nô!

Tần Tiêu vừa vui mừng vừa tức giận, buồn cười ngồi xổm xuống vuốt nhẹ mũi tiểu tử nói:

- Nhi tử ngoan, muốn làm tướng quân không có gì không đúng. Nhưng mà con phải học được tôn trọng người khác biết không? Thiết Nô bá bá là trưởng bối, sao có thể trở thành con ngựa cho con cưỡi đây? Còn nữa, ai cho mấy đứa đặt tên lóng cho bá bá đây? Cái gì mà Hắc Thủy Ngưu, thật là! Thật không lễ phép, sau này không được gọi vậy nữa, nhớ kỹ không?

Đại Đầu thập phần nhận chân gật đầu:

- Đại Đầu đã biết!

Nữu Nữu cùng các tiểu bằng hữu cũng rất nghe lời đều gật đầu.

Không cần Tần Tiêu phân phó, Đại Đầu đi tới trước người Thiết Nô quỳ một gối cúi đầu bái:

- Thiết Nô bá bá, Đại Đầu biết sai lầm rồi, xin bá bá tha thứ!

Vẻ mặt Thiết Nô tươi cười, duỗi tay nhấc Đại Đầu đặt lên bờ vai dày rộng của mình, bên kia đặt Nữu Nữu, cõng hai đứa bé ở trong sân đùa giỡn. Nhóm hài tử lại cười vui đuổi theo chạy giỡn, hoan hô nhảy nhót, đều muốn ngồi lên vai người khổng lồ kia cho tận hứng.

Tần Tiêu híp mắt nhìn cảnh tượng này, trong lòng ấm áp cười nói:

- Làm nông dân, thật tốt! Ngay cả Thiết Nô hiền như khúc gỗ cũng vui vẻ hơn ngày trước!

Thình lình từ sau lưng đột nhiên truyền ra một thanh âm.

Một thanh âm trầm thấp, ngân nga, bình đàm, nhưng bao hàm tâm tình phức tạp:

- Tốt lắm, dạy con có cách!

Thân thể Tần Tiêu giống như bị luồng điện xẹt qua, không tự chủ được run lên.

Chương 668: Luân phiên oanh tạc (2)

Là...hắn!

Tần Tiêu xoay người lại, nhìn thoáng qua nam nhân có vẻ phúc hậu, đang mỉm cười, Hình Trường Phong đang đứng sau lưng hắn, khom một gối:

- Thảo dân Tần Tiêu, khấu kiến thái thượng hoàng bệ hạ!

Không đợi Tần Tiêu quỳ hẳn xuống, thái thượng hoàng Lý Đán đã cười a a tiến lên đỡ lấy hắn:

- Mau miễn lễ, đứng lên!

Thiết Nô cùng Đại Đầu và nhóm tiểu bằng hữu cũng học theo bộ dạng của Tần Tiêu bái xuống.

Ánh mắt Lý Đán cười đến híp lại, đi tới phía trước ôm lấy Đại Đầu, ha ha cười nói:

- Hài tử ngoan, vài năm không gặp bộ dáng đã cao như vậy, còn không mau gọi ngoại công!

Đại Đầu có chút ngây người nhìn Lý Đán, có chút kinh hoảng thì thào nói:

- Phụ thân gọi ngài là thái thượng hoàng ah...

Lý Đán sang sảng cười to:

- Là thái thượng hoàng cũng là ngoại công thôi! Mau gọi cho ta nghe một chút, nói không chuẩn ngoại công cao hứng sẽ mang cháu ra ngoài mua mứt quả ăn sao!

- Oa! Ngoại công! Ngoại công, ngoại công!

Đại Đầu vừa nghe tới mứt quả, nhất thời quá đỗi vui mừng liền gọi vài tiếng, vô cùng vui sướng.

Tần Tiêu dở khóc dở cười, vội vàng đi tới thấp giọng trách mắng:

- Thật vô lễ!

Nữu Nữu thấy ca ca được ưu đãi, không ngừng ôm chân Lý Đán phe phẩy ống quần hắn kêu lên:

- Ngoại công, Nữu Nữu cũng muốn được ôm một cái thôi! Nữu Nữu cũng muốn ăn mứt quả!

- Tốt, tốt! Đều có, đều có ah!

Lý Đán cười tươi rói, bế Nữu Nữu lên. Hôn một cái lên khuôn mặt phấn nộn của a đầu, nhìn qua tràn đầy phong thái trưởng giả từ ái.

Lý Đán ôm hai đứa bé cười đùa một trận, lại đặt xuống, quay đầu nhìn Hình Trường Phong nói:

- Trường Phong ah, ta nói chuyện phải có uy tín, ngươi đi ra Trấn Điện mua mứt quả cho những hài tử này đi!

Tần Tiêu vội vàng nói:

- Không cần! Lời trẻ con đừng xem là thật, thái thượng hoàng sao lại xem là thật sự! Để một vị đại tướng quân tam phẩm ra đường phố mua mứt quả cho hài đồng, làm vậy còn thể thống gì!

Lý Đán chỉ cười ha ha, khoát tay ý bảo Hình Trường Phong cứ đi mua. Thần tình Hình Trường Phong phấn khởi, theo đám nhỏ vây quanh đi ra ngoài cửa.

Thiết Nô cùng người hầu lui xuống, Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn ở trong hậu viện rửa mặt chải đầu, Lý Tiên Huệ các nàng vẫn chưa về.

Trong sân viện nhất thời chỉ còn lại Lý Đán cùng Tần Tiêu.

Ba năm không gặp, thân hình Lý Đán mập hơn một vòng, nhưng tinh thần cùng thân thể vẫn thật tốt. Hắn chậm rãi đi dạo trong sân, nhìn xem mọi nơi, sau đó lại hướng lương đình trong viện đi tới.

Tần Tiêu yên lặng đi theo sau lưng, trong lòng bồn chồn. Trước tiên là Hình Trường Phong đến thăm dò, sau đó là Lý Trọng Tuấn đến lập Đan Thư Thiết Khoán Bia, hiện tại lại là thái thượng hoàng tự thân đến...Trời ạ, xem ra Lý Long Cơ nhất định là phải đạt được, luân phiên oanh tạc như thế, nhất định muốn ép ta rời núi sao?

Lý Đán đi tới trong lương đình, thở ra một hơi dài, chậm rãi ngồi xuống nói:

- Mấy năm qua xem ngươi sống không tệ đi, Tần Tiêu?

Tần Tiêu đứng một bên chắp tay trả lời:

- Nhờ hồng phúc thái thượng hoàng, còn không có trở ngại.

Gương mặt Lý Đán đã mập tròn, chỉ gật đầu mỉm cười nói:

- Ngồi đi, không có người ngoài. Ta cũng là cải trang đi ra, không cần phải giữ lễ tiết như thế.

- Tạ thái thượng hoàng ban thưởng được ngồi.

Tần Tiêu không khách sáo ngồi xuống bên cạnh Lý Đán.

Lý Đán bình tĩnh nhìn Tần Tiêu, mỉm cười nói:

- Ngươi đừng trách Hình Trường Phong, hắn không phải đã đi rồi quay lại, mà ta gọi hắn dẫn đường. Kỳ thật ta cùng hắn cũng không cùng đi tới. Hắn phụng ý chỉ tam lang, đặc biệt đến Trường Cát thăm ngươi. Còn ta, xuôi nam vi phục xuất tuần du ngoạn. Còn Lý Trọng Tuấn, chúng ta cũng không cùng đường tới.

Tần Tiêu cười cười:

- Thần không có trách hắn. Huống chi thái thượng hoàng có thể tới thâm sơn cùng cốc nơi này, thật sự làm Tần Tiêu cao hứng.

- Thật cao hứng?

Lý Đán ha ha cười rộ lên, nhìn Tần Tiêu, ý vị thâm trường nói:

- Vì sao ta lại cảm giác được ngươi đang khẩn trương đây?

Tần Tiêu có chút xấu hổ cười nói:

- Không có đi? Ha ha!

Lý Đán cũng không truy cứu, thập phần tự nhiên khoát tay nói:

- Khó được cơ hội gặp lại, ta và ngươi cũng không cần phải nói những lời này. Nói thật, lúc trước ta bị một ít khổ sở cũng bởi vì ngươi!

Tần Tiêu có chút ngạc nhiên:

- Thái thượng hoàng chỉ giáo cho?

Lý Đán ha ha nở nụ cười:

- Ngươi chớ khẩn trương, nghe ta nói cho hết lời. Lúc trước không phải ta cho phép ngươi từ quan sao? Về sau bởi vì chuyện này, tam lang còn theo ta giận dỗi không ít đâu! Còn nữa, ta đồng ý cho ngươi tách khỏi Trì Nguyệt, càng làm cho hắn canh cánh trong lòng tới hôm nay. Ngươi thật không biết, tam lang là đại hiếu tử, chưa bao giờ dám ở trước mặt ta biểu hiện chút bất mãn. Nhưng bởi vì hai chuyện này, hắn đã suốt một tháng không phản ứng ta. A! Tần Tiêu, lão đầu tử ta đây cõng không ít oan cho ngươi đó!

Tần Tiêu xấu hổ nở nụ cười:

- Tần Tiêu hổ thẹn, làm cho thái thượng hoàng khó xử...

- Ha ha, đừng nói như vậy.

Lý Đán thập phần rộng lượng nói:

- Cha con không có thù cách đêm thôi, không qua vài ngày thì tốt rồi. Nhưng việc này đối với ngươi mà nói thì ý nghĩa phi thường. Cha con ta một ít hiểu lầm, đổi lấy cho ngươi được phương tiện thật lớn, cũng xem như là đáng được.

Tần Tiêu cảm kích tận đáy lòng, khom người cúi đầu:

- Đa tạ thái thượng hoàng thương hại!

- Ngô...

Lý Đán tùy ý gật đầu:

- Sau khi tam lang đăng cơ, thật sự rất cố gắng. Chỉ cần qua nửa năm, ta hoàn toàn không cần làm bất cứ sự tình gì, hắn có thể dốc sức gánh vác cả thiên hạ. Lão đầu tử ta ở trong cung nhàn rỗi hai ba năm, thật sự rảnh rỗi đến mức có chút bị khùng, vì vậy xuôi nam du lịch một phen, muốn hiểu biết cảnh đẹp Giang Nam một chút. Trước khi tới Đàm Châu, ta đã đi dạo Nhạc Dương Lầu ở Nhạc Châu một chuyến nga! Nam Lâu từ nay về sau đổi tên Nhạc Dương Lầu, hơn nữa có thêm một Trịch Bút Đình. Ha ha, thật sự là thú vị!

Tần Tiêu không khỏi đỏ mặt, biết Lý Đán muốn ám chỉ trong Trịch Bút Đình mình khoe khoang câu thơ từng đạo văn mà tới “Ưu sầu trước khi thiên hạ ưu sầu, vui sau thiên hạ mà vui”.

Mà hiện giờ, “tác giả” của câu thơ kia chỉ lo thân mình, nhàn rỗi cày cấy ở chốn nông thôn núi sâu như thế!

Tần Tiêu hận không thể lấy hang chui vào!

Lý Đán làm như không cảm thấy có gì không ổn, tiếp tục thao thao bất tuyệt nói:

- Cảnh sắc ở Nhạc Châu thật tốt, nhưng cũng không vui sướng hướng vinh giàu có như Đàm Châu thôi! Nhất là Trường Cát huyện nho nhỏ này, một huyện mà một năm nộp lên thuế má còn tương đương một nửa Nhạc Châu. Ha ha, Tần Tiêu, đây là công lao của ngươi đi!

Cuối cùng Tần Tiêu cảm giác hơi có chút mặt mũi, ha ha cười khan vài tiếng:

- Hồi thái thượng hoàng, đây...cũng không xem là công lao của thần, chỉ thoáng nhắc nhở dân chúng nơi này một chút mà thôi. Toàn bộ nhờ bọn họ cố gắng cần cù.

Không ngờ lời nói của Lý Đán lại chuyển, có chút sắc bén nhìn Tần Tiêu, nhưng ngữ điệu vẫn nhẹ nhàng nói:

- Chỉ mới chỉ dẫn một chút đã làm dân chúng một huyện được giàu có như thế...Tần Tiêu ah, nhân tài giống như ngươi, nếu vẫn luôn bị mai một trong vùng đất hoang dã, thật sự là hoàng đế thất sách!

Chương 669: Thái thượng hoàng cao minh (1)

Tần Tiêu không khỏi có chút ngạc nhiên, hỏi:

- Thái thượng hoàng...

Lý Đán vẫn giữ nguyên bộ dáng trưởng giả trung hậu, hờ hững nói:

- Được rồi, hoàng đế không hạ thấp được mặt mũi này, lão già khọm như ta cũng không sao. Năm đó ta cho phép ngươi từ quan, hiện tại ta tiếp tục mời ngươi trở về, trợ giúp tam lang, trợ giúp hoàng đế cùng xây dựng một thái bình thịnh thế. Ngươi có nguyện ý hay không nha?

- Việc này...

Vốn đang nói chuyện bình thường Lý Đán lại đột nhiên xoay chuyển lời nói thẳng thắn yêu cầu, không khỏi làm Tần Tiêu cảm giác vô cùng ngoài ý muốn.

Lý Đán mỉm cười nói:

- Ta nói rõ một chút, đây là lời mời. Ân, ngươi xem như là ta lấy thân phận huynh đệ kết nghĩa của phụ thân ngươi phát ra lời mời với ngươi. Không phải thái thượng hoàng, cũng đừng liên hệ tới bất cứ ai. Đây không phải mệnh lệnh, lại càng không phải là ý tứ của hoàng đế, ngươi hiểu được? Ngươi có thể cự tuyệt, thậm chí không cần phải tìm lý do. Bởi vì ta hoàn toàn có thể lý giải tình cảnh cùng ý nghĩ trong lòng của ngươi. Ngươi có đầy đủ lý do cự tuyệt. Cho nên mặc kệ ngươi làm ra quyết định thế nào, ta đều cao hứng cùng đồng ý với ngươi.

Lý Đán cười, mặt mũi vô cùng hiền lành không hề có chút lực sát thương. Nhưng theo Tần Tiêu xem ra, thật sự là quá hùng hổ dọa người!

Ta còn có khả năng cự tuyệt sao?

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cười khổ. Tuy Lý Đán nói như vậy, “ta có thể cự tuyệt”, nhưng nếu như ta thật sự cự tuyệt, tổn hại mặt mũi của hắn, chẳng khác gì là tát vào mặt hắn lẫn hoàng đế đương kim.

Xử lý tốt khoảng cách cùng người, mới có thể thoát thân. Người cần khiêm tốn, mới có vẻ có giá trị. Nhưng nếu khiêm tốn quá độ, chính là không biết điều, già mồm cãi láo làm ra vẻ.

Chuyện cho tới bây giờ, Tần Tiêu không thể không bội phục Lý Đán. Lão gia hỏa này tuyệt đối là âm mưu gia cao minh nhất. Mặc kệ là làm chuyện gì, đều lưu lại hậu chiêu sau này. Cũng giống như năm xưa hắn thập phần hào phóng thả Tần Tiêu rời đi, hiện tại lại đem đầy đủ mặt mũi tiếp tục cho hắn trở về. Hơn nữa hắn còn biểu hiện ủy khuất như vậy – vì không cho hoàng đế mất mặt, chính mình một vị lão đầu phải “trơ mặt” đi ra tìm mình nói chuyện.

A, cao minh ah!

Về tình về lý, về công hay tư, Tần Tiêu tựa hồ cũng không khả năng cự tuyệt!

Tần Tiêu cắn răng, đang chuẩn bị lên tiếng đáp ứng, vừa vặn lúc này Lý Tiên Huệ các nàng đã trở lại, đang đi về hướng hậu viện. Mấy nữ tử còn đang líu ríu thảo luận hàng hóa mình đã mua. Thượng Quan Uyển Nhi mắt sắc thấy được Tần Tiêu cùng Lý Đán ngồi trong lương đình, nhưng chỉ thấy được bóng dáng Lý Đán mặc một thân quần áo bình thường, nói:

- Tiên nhi, có khách nhân đến rồi!

- A, đúng vậy đâu!

Lý Tiên Huệ vội vàng cùng Thượng Quan Uyển Nhi, Mặc Y chuẩn bị hành lễ.

Lý Đán đứng lên xoay người lại vuốt râu, nhìn Lý Tiên Huệ ha ha mỉm cười.

Lý Tiên Huệ các nàng nhất thời cứng ngắc, trong lòng đồng thời cả kinh kêu lên:

- Trời ạ, là hắn!

Ba nữ tử vội bước lên bái xuống đất:

- Dân nữ bái kiến thái thượng hoàng!

Lý Đán đi ra khỏi lương đình, nói:

- Miễn lễ, mau miễn lễ, tất cả đứng lên đi!

Ba nữ tử đứng dậy cúi đầu đứng sang một bên.

Lý Đán cười híp mắt tiêu sái đi tới bên cạnh Lý Tiên Huệ, ha ha cười nói:

- Hài tử, ba năm không gặp, ngươi có khỏe không?

Lý Tiên Huệ cúi đầu nhẹ giọng nói:

- Nhờ hồng phúc thái thượng hoàng, dân nữ mọi chuyện đều tốt.

Lý Đán có chút không vui nói:

- Ai, đừng mở miệng thì “thái thượng hoàng”, “dân nữ”. Hài tử, cháu không thể gọi ta một tiếng thúc phụ sao? Cháu phải biết mấy năm qua người làm thúc thúc như ta nhớ cháu đến thế nào!

Lý Tiên Huệ ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn Lý Đán, nhẹ giọng nói:

- Thúc...phụ, Tiên nhi cũng nhớ ngài đâu!

- Ha ha, như vậy mới được chứ!

Lý Đán sang sảng cười, nhìn Thượng Quan Uyển Nhi cùng Mặc Y nói:

- Các ngươi đều là hảo hài tử, đừng câu nệ như vậy, hiện tại nơi này cũng không phải triều đình tế tổ hay trong cung, một ít lễ nghi phiền phức miễn được thì miễn đi! Đều ngồi xuống đây, nói chuyện với ta, mấy năm nay qua được không, Tần Tiêu tiểu tử có đối đãi tốt với các ngươi hay không, ha ha!

Ba nàng rốt cục cũng không hạn chế như trước, nhưng vẫn có chút bất an ngồi xuống trong lương đình.

Lý Đán giống như cha vợ khảo sát con rể, liên miên cằn nhằn kéo chuyện nhà của Lý Tiên Huệ các nàng, đem lời vừa rồi đã nói với Tần Tiêu ném lên chín tầng mây, không hề tiếp tục nhắc lại.

Trong lòng Tần Tiêu thầm thở ra, Tiên nhi các nàng xuất hiện thật đúng thời điểm, tốt xấu cho hắn được chút thời gian hòa hoãn.

Kỳ thật trong lòng Tần Tiêu cũng hiểu thật rõ ràng, lần thứ hai ra làm quan chỉ là vấn đề thời gian. Chẳng qua làm sao chọn được thời cơ tốt nhất, tìm cái cớ tốt nhất, công khai xuất hiện trong triều đình mới là trọng yếu nhất. Nếu chẳng qua nhờ vào công lao cùng giao tình ngày trước, trở về làm chức quan không hiểu vì sao, tuyệt đối không phải là kế sách tốt nhất. Làm như vậy mình sẽ biến thành một khối gân gà, dù mọi người không để ý, tự trong lòng hắn cũng cảm thấy khó chịu. Thay vì như vậy, còn không bằng tiếp tục ở lại Trường Cát làm một tiểu dân chúng sinh hoạt nhàn rỗi hạnh phúc như bây giờ.

Nhưng lần này Lý Đán lại cố tình sửa hẳn tác phong, lại hùng hổ dọa người không cho thương lượng...thật khó khăn, quá khó khăn!

Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn rửa mặt thay xong quần áo, đang chuẩn bị đi ra, lại biết Lý Đán đã đến nên dứt khoát không đi ra gặp người. Tử Địch xuyên qua cửa sổ nhìn Lý Đán xa xa, trong lòng thầm suy nghĩ: Nhất định lại muốn lão công đi ra làm quan, nói không chừng còn phải đánh giặc! Lần này ta nhất định phải đi theo, không thể để cho một mình tỷ tỷ đi khoe khoang, ta lại bị người xem là nhi đồng không hiểu chuyện. Hừ, hừ!

Dương Ngọc Hoàn đầy tò mò nhìn ngoài cửa sổ, thấp giọng hỏi:

- Tứ nương, người này là phụ thân của hoàng đế sao? Tại sao không nhìn thấy hoàng đế?

Tử Địch tùy ý trả lời một câu:

- Sao vậy, muội thật muốn nhìn thấy hoàng đế sao?

- Không phải, chỉ tò mò mà thôi!

Dương Ngọc Hoàn cười hì hì nói:

- Hoàng đế không phải là huynh đệ kết nghĩa với hầu gia ca ca sao, muội muốn nhìn xem bộ dạng là tuấn tú hay xấu xí đây? Ách xì! Di, chỉ sợ là bị cảm lạnh!

Tử Địch lôi kéo nàng tới bên giường, ấn nàng nằm xuống:

- Cảm lạnh thì lên giường ngủ, đừng nghĩ đi gặp hoàng đế gì – hoàng đế là một người quái dị, biết không! A nha nha, lời này muội đừng đi nói ra ngoài, bằng không tỷ sẽ thảm rụng!

Dương Ngọc Hoàn cười hì hì rúc trên giường, thật hứng thú nhìn Tử Địch, lúng túng nói:

- Tứ nương, nguyên lai trong mắt tỷ, chỉ có một mình hầu gia ca ca là nam nhân nhé!

- Nói bậy bạ gì đó, tiểu nha đầu, muội biết gì đâu!

Tử Địch vừa bực mình vừa buồn cười trừng mắt nhìn nàng, kéo mền đắp lên, suy nghĩ:

- Xú nam nhân kia luôn nhiều lần căn dặn không thể để cho Ngọc Hoàn nhìn thấy hoàng đế...Bất kể xuất phát từ nguyên nhân gì, hắn đã kiên trì tới như vậy, nhất định là phải có đạo lý!

Chương 670: Thái thượng hoàng cao minh (2)

Tuy tính tình hồ nháo, nhưng tận sâu trong lòng Tử Địch vẫn rất nghe lời lão công cừu nhân của mình.

Lý Đán ngồi trong lương đình trò chuyện hồi lâu, cuối cùng không để ý Lý Tiên Huệ các nàng tận lực giữ lại, kiên trì cáo từ.

Tần Tiêu thập phần tự giác tiễn hắn ra khỏi nhà, đưa tới tận cửa thôn. Ở nơi đó có bảy tám người mặc trang phục người hầu dáng người vạm vỡ đang chờ hắn. Tần Tiêu không cần quan sát cũng hiểu được những người này là Thiên Ngưu Vệ thị vệ đi cùng Lý Đán từ trong cung đến, là những hảo thủ trung tâm nhất. Hình Trường Phong cũng đã trở lại, bên người đi theo một nhóm nhi đồng, trong tay cầm xâu mứt quả thật lớn, vui mừng dị thường.

Lý Đán cùng Tần Tiêu đi tránh sang một bên, ánh mắt sáng nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:

- Tần Tiêu, ta không biết trong lòng ngươi rốt cục có ý tưởng thế nào. Nhưng ta nhìn thấy cuộc sống của ngươi yên ổn mà hạnh phúc, ngay cả ta cũng thật sự e ngại đến quấy rầy ngươi. Nhìn thấy ngươi hưởng thụ thiên luân chi nhạc cùng vợ con, nếu miễn cưỡng đưa ngươi về triều thật sự là có chút ép buộc, như vậy đi, ta không miễn cưỡng ngươi, nhưng cũng không thể buông bỏ ngươi. Hôm nay ngươi cho ta một tin chuẩn xác để trong lòng ta có tính toán – ngươi yên tâm, ta lấy gương mặt già này đảm bảo, tuyệt không đem ý tứ của ngươi nói với tam lang – ngươi chỉ muốn nói cho ta, nếu tam lang cố ý cho đòi ngươi về triều, ngươi có nguyện ý hay không?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Thái thượng hoàng có cho phép Tần Tiêu nói vài lời tâm huyết?

Lý Đán sang sảng gật đầu:

- Nói!

- Thái thượng hoàng minh giám, Tần Tiêu hiện tại đích xác rất tốt.

Tần Tiêu thản nhiên nói:

- Nhưng ta không hiểu được, có quốc mới có nhà. Nếu không phải hoàng đế anh minh, thi hành nền chính trị nhân từ thiên hạ yên ổn, ta làm sao có được cuộc sống nhàn rỗi hạnh phúc như thế? Đồng thời ta cũng thập phần cảm kích thái thượng hoàng cùng hoàng đế khoan dung đối với ta, lý giải cùng xem trọng. Bất quá nói thật, ta đối với chức vị trong triều thật sự không có bao nhiêu hứng thú. Hơn nữa...ta đã rời đi ba năm, không tránh khỏi người đi trà lạnh. Cứ như vậy đường đột trở về, nói không chừng sẽ khiến cho một ít nghị luận, làm cho thái thượng hoàng, hoàng đế cùng Tần Tiêu đều bị quấy nhiễu không cần thiết. Hơn nữa hiện tại trong triều nhân tài đông đúc, thật sự không e ngại gì thiếu một mình Tần Tiêu. Nhưng nếu quả thật có chỗ nào cần dùng tới ta, Tần Tiêu nhất định không chối từ động thân mà ra, hưởng ứng hoàng đế cùng quốc gia gọi về!

Lý Đán suy tư một thoáng, vui vẻ gật đầu:

- Tốt! Đây có thể xem là biện pháp tốt điều hòa một chút! Vậy như ngươi mong muốn, nếu thật sự không có chỗ nào đặc biệt cần tới ngươi, ta sẽ để tam lang không tới quấy rầy cuộc sống nhàn rỗi của ngươi, xem như nể tình nghĩa huynh đệ. Nhưng nếu tới thời gian cấp bách cần ngươi ra sức, ngươi cũng không được chối từ!

Tần Tiêu chắp tay cúi đầu:

- Thái thượng hoàng yên tâm, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!

- Tốt lắm!

Lý Đán cười híp mắt vuốt râu, nói:

- Ta chỉ biết Tần Tiêu có một tấm lòng son, vì sao cam chịu tầm thường không để ý tới triều đình quốc gia đây? Nếu ngươi thật là người như vậy, cũng không đáng cho tam lang nhớ nhung, không đáng nhiều người hoài niệm, cũng không đáng cho lão đầu tử này đặc biệt tới thăm ngươi một hồi.

Lý Đán ngừng lại một chút, tiếp tục nói:

- Tần Tiêu ah, ngươi biết không, hiện tại tam lang thật sự rất cố gắng, thật liều mạng xây dựng một vương triều dồi dào cùng cường thịnh. Tuy rằng bên cạnh hắn có những thần tử tài đức như Diêu Sùng, Tống Cảnh, Trương Cửu Linh, nhưng luôn cảm giác như thiếu cái gì. Kỳ thật chỉ có ta biết hắn thiếu cái gì, hắn khuyết thiếu một thần tử đắc lực chân chính! Mấy huynh đệ của hắn đều thật nghe lời, thành thật, lúc nào cũng giữ gìn cho tam lang. Nhưng ta cũng biết bọn hắn đều không phải nhân tài đại hiền. Cho nên...hiện tại hắn thiếu một vị lương thần tâm phúc, cũng chỉ cần vị lương thần lại là hảo huynh đệ ở bên cạnh thành tâm phụ tá cùng thúc giục –Tần Tiêu, người này ngoài ngươi ra không còn ai khác! Ngươi đừng trách lão đầu tử dông dài, tuy rằng hiện tại ta mặc kệ triều chính mặc kệ chuyện thiên hạ, nhưng ta vẫn luôn suy nghĩ cho tam lang, suy nghĩ cho xã tắc Đại Đường. Hiện tại ta không chút giấu diếm mà nói, năm đó sở dĩ ta thả cho ngươi hồi hương, chính là vì hôm nay có thể tiếp tục mời ngươi rời núi. Ngươi có hiểu được nỗi khổ tâm của ta?

Tần Tiêu không khỏi có chút ngạc nhiên, ôm quyền cúi đầu:

- Tần Tiêu hiểu được. Thái thượng hoàng một lòng vì nước lao tâm lao lực, làm người cảm phục!

- Tốt, tốt. Nếu ngươi thật sự hiểu được, ta cũng không cần nói thêm lời gì.

Lý Đán tươi cười chân thành:

- Chúng ta từ biệt tại đây đi, ta còn muốn đi địa phương khác dạo chơi một chút, sau khi trở về đem chuyện dân sinh lại trị của Giang Nam tận tình nói cho tam lang nghe qua một chút. Hắn không có thời gian xuôi nam đi tuần, lão đầu tử đành phải giúp hắn làm những việc này. Tần Tiêu, thiên hạ hưng vong, thất phu hữu trách. Huống chi ngươi vẫn là nhân tài nhất đẳng khó được đương triều. Ngươi cũng không thể làm lãng phí thiên phú mà trời ban cho ah!

Tần Tiêu mỉm cười:

- Thái thượng hoàng khen ngợi quá lời, làm sao dám đảm đương?

Lý Đán sang sảng cười nói:

- Hôm nay ta thật cao hứng! Không chỉ bởi vì biết được ý tứ của ngươi, càng khó được là gặp lại cháu gái Tiên nhi cùng Đại Đầu, Nữu Nữu. Thiên luân chi nhạc ah, ha ha! Nhưng ta cũng không thể dừng lại quá lâu, miễn quấy rầy cuộc sống yên tĩnh của các ngươi. Như vậy từ biệt tại đây đi, ngày sau còn gặp lại!

Tần Tiêu ôm quyền xá một cái:

- Cung tiễn thái thượng hoàng!

Lý Đán nhấc chân rời đi, quay đầu lại khoát tay nói:

- Trở về đi, không cần tiễn.

Tần Tiêu kéo Hình Trường Phong, nói với hắn:

- Ngươi giỏi ah! Lại đem ta bán cho thái thượng hoàng!

Hình Trường Phong cười xấu hổ:

- Đại đô đốc đừng trách móc, Trường Phong cũng không có ý này! Vốn ta dự tính rời khỏi Trường Cát về kinh, không ngờ đột nhiên nhận được lệnh truyền của thái thượng hoàng.

Tần Tiêu cười nói:

- Nói đùa mà thôi, đừng xem là thật. Trong lòng ta cũng hiểu thật rõ ràng, sớm hay muộn sẽ có ngày này. Đúng rồi, trước khi ngươi đi nên ghé qua Kết Tử Châu Đầu gặp sư phụ của ngươi. Chỗ của hắn có vài thứ tốt, là khi nhàn rỗi chúng ta cùng nhau suy nghĩ làm ra được, có tác dụng rất lớn trong quân sự.

Hình Trường Phong cười ha ha:

- Lời của đại đô đốc có phải nhắc tới hỏa dược cùng xe hỏa nỏ? Không nhọc đại đô đốc lo lắng, sư phụ lão nhân gia đã đem phối phương cùng tư liệu về hỏa dược cùng xe hỏa nỏ đều giao cho Trường Phong rồi.

Tần Tiêu không khỏi sững sờ, ngượng ngừng mắng:

- Lão mũi trâu kia...

Tâm tình Hình Trường Phong thật tốt, liền nói:

- Đại đô đốc, trong lòng Trường Phong thật sự cao hứng! Nhìn thấy có thể tiếp tục cùng đại đô đốc cộng sự, ta... trong lòng ta thật sự vô cùng kích động!

- Kích động cái gì?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau