PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 661 - Chương 665

Chương 661: Huynh đệ ngươi đi đi, ta càng ưa thích làm nông dân (1)

Đại Đường hùng mạnh, dị tộc còn dám đến xâm phạm nữa sao?

Nghĩ đến đây, cỗ nhiệt huyết ngủ say trong cơ thể Tần Tiêu chợt chảy mạnh! Nhiệt độ cơ thể tựa hồ muốn bay lên.

Hình Trường Phong đầy tự hào nói:

- Không chỉ là phương diện này, Đại Đường đang dần dần cường thịnh, nguyên nhân trọng yếu hơn chính là đương kim bệ hạ thân hiền thần, xa tiểu nhân, trọng dụng lương thần đắc lực. Ba năm trước bệ hạ đăng cơ, bỏ đi viên ngoại quan, thí quan cùng kiểm giáo quan, mạnh mẽ tra xét quan chức tham nhũng, chỉnh lý Phật Đạo. Một ít kẻ mua quan chức bị giáng chức làm thứ dân, những kẻ mua bán thần thánh từ nay không chỗ nào che thân, thật nhiều giả hòa thượng đạo sĩ trốn tránh cưỡng bức lao động cùng đóng thuế má cũng ngoan ngoãn đi làm ruộng cùng lao động. Cứ như vậy từ kinh sư đến địa phương, cơ cấu quan phủ được tinh giản, năng lực làm việc lại được đề cao thật lớn. Hơn nữa trong triều đình có Trì Trọng cùng Diêu Sùng Phân nhậm chức tả hữu thừa tướng – nga, hoàng đế bệ hạ bỏ chức tả hữu thượng thư, sửa thành tả hữu thừa tướng, trở thành thủ phụ nội các. Trong tam tỉnh lục bộ, theo thứ tự là Lưu U Cầu, Lư Hoài Thận, Quách Nguyên Chấn, Tống Cảnh, Lý Thích Chi, Ngưu Tiên Khách đảm nhiệm.

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Thật không tệ, tất cả đều là người làm đại sự, làm hiện thực. Ngoại trừ Lý Thích Chi cùng Ngưu Tiên Khách ta không quá quen thuộc, những người khác ta cũng từng gặp qua, biết một phần. Nếu như đoán đúng, nhân vật thiết diện vô tư công chính cương trực như Tống Cảnh, khẳng định là nắm giữ Hình bộ đi?

- Đúng vậy, đại đô đốc quả nhiên tuệ nhãn!

Hình Trường Phong cười nói:

- Lưu U Cầu làm trung thư lệnh, Lư Hoài Thận làm tể tướng tại ngự sử thai, Quách Nguyên Chấn bên Binh bộ, trù tính chung thiên hạ binh mã.

- Tổ hợp thật tốt, triều đình thật tốt ah!

Tần Tiêu cảm thán tự đáy lòng, ngưỡng đầu uống rượu.

Hình Trường Phong cười, thành khẩn nói:

- Thật là tốt, nhưng hoàng đế bệ hạ từng nói, hiện tại chỉ thiếu một thái úy chỉ huy binh mã thiên hạ, phiêu kỵ đại tướng quân bách chiến bách thắng!

Thân thể Tần Tiêu không khỏi chấn động, giảo hoạt nhìn Hình Trường Phong:

- Ngươi không phải đang nói ta đi?

- Tại sao lại không đây?

Hình Trường Phong kích động nói:

- Thật không dối gạt đại đô đốc, lần này mặc dù hoàng đế không minh xác hạ chỉ muốn Trường Phong nhất định mời được đại đô đốc quay về kinh, chỉ phái Trường Phong đến “thăm” đại đô đốc. Nhưng Trường Phong biết trong lòng hoàng đế bệ hạ mỗi ngày đều tưởng niệm đại đô đốc. Bất kể là vào triều, nghị sự hay nói chuyện nhàn rỗi đều thường xuyên nhắc tới ngài. Trước khi ta đi bệ hạ đã thầm nói với ta “trong thiên hạ người mà trẫm có lỗi nhất chính là huynh đệ tốt của trẫm – Tần Tiêu”.

Trong lòng Tần Tiêu không khỏi rung động, trước mắt như hiện ra tình cảnh ngày ly biệt, Lý Long Cơ đã chảy nước mắt.

Chuyện cách ba năm, hắn vẫn còn nguyên vẹn cá tính của ngày trước hay sao?

Chúng ta, thật sự còn có thể làm huynh đệ?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ tự giễu:

- Trường Phong huynh đệ, hoàng đế bệ hạ thực sự chỉ phái ngươi tới – thăm ta sao?

Hình Trường Phong có chút xấu hổ nở nụ cười:

- Tự nhiên là...nếu có thể mời được đại đô đốc trở về là tốt nhất! Nhưng Trường Phong tuyệt không dám miễn cưỡng ngài, việc này hoàn toàn do tự ngài làm chủ!

Đêm đã khuya, gió thu thoáng lạnh, đèn lồng bị gió thổi qua nhẹ nhàng lay động. Ánh sáng chập chờn chiếu lên mặt Tần Tiêu làm cho Hình Trường Phong có cảm giác có chút không thể nắm bắt.

Tần Tiêu đứng lên, chắp tay sau lưng chậm rãi dạo bước tản bộ, trong lòng thầm suy nghĩ:

- Rất rõ ràng Lý Long Cơ cũng không biết được tâm tính hiện tại của ta, vì vậy phái Hình Trường Phong đến thăm dò trước, thử xem ý tứ của ta, tránh chúng ta khó chịu lẫn nhau. Kỳ thật nếu hắn đưa xuống một tờ thánh chỉ, ta cũng không thể nào không tuân lệnh. Nhưng hắn cũng hiểu biết tính cách của ta, nếu không phải ta cam tâm tình nguyện quay về triều, cưỡng chế ta chỉ sợ không hay. Theo phương diện này mà nói, hắn vẫn tôn trọng ý kiến của ta. Hơn nữa tựa hồ có thể thấy được hắn vẫn thật để ý tình nghĩa giữa chúng ta...Bằng không, đã rời khỏi triều đình không còn là vương thần, hắn muốn chiêu mộ một thôn phu sơn dã sử dụng còn không đơn giản?

Tần Tiêu cau mày, thở dài một hơi, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, trong lòng thầm nghĩ:

- Hiện tại trong triều tổ hợp quan viên đều đã thập phần lý tưởng, có ta hay không không còn ảnh hưởng toàn cục. Thái úy, phiêu kỵ đại tướng quân? Một người đã rời khỏi ba năm không có công tích muốn quay về ngồi lên vị trí cao như vậy, ai sẽ phục ta đây? Cho dù mọi người vẫn còn nhớ ân tình ta làm ngày trước...nhưng loại chuyện “người đi trà lạnh” ở trên quan trường vô cùng thông thường, nếu ta tùy tiện xuất hiện không tránh khỏi tạo nên nghị luận, làm các quan chức võ tướng trong triều nghĩ hoàng đế dùng người không khách quan. Hơn nữa thái úy thống lĩnh binh mã thiên hạ, phiêu kỵ đại tướng quân đệ nhất võ tướng, còn có thân thế hiển hách như vậy. Lý Long Cơ a Lý Long Cơ, ngươi thật sự không kiêng kỵ ta công cao chấn chúa sao? Được rồi, cho dù là ngươi không kiêng kỵ, cả triều đại thần kiêng kỵ, âm thầm nghị luận, thiên hạ không có vách tường nào mà không lọt gió, lời người đáng sợ ah. Mà bên tai hoàng đế từ trước tới nay vẫn là mềm nhất...Thôi, đột nhiên quay về làm đại quan khó chịu như vậy, không đi cũng thế!

Chủ ý đã định, Tần Tiêu có chút thoải mái ngồi xuống, mỉm cười nhìn vẻ mặt hoang mang lẫn chờ mong của Hình Trường Phong, rót một chén rượu cho hắn, hai người cụng chén cùng uống cạn.

Tần Tiêu chậm rãi nói:

- Huynh đệ, ngươi cũng đã thấy ta hiện tại quả thật rất tốt.

- Dạ, Trường Phong đích xác thấy được.

- Đã nhiều ngày Trường Phong âm thầm thăm dò tin tức của đại đô đốc, biết được người ở địa phương đều xem ngài là đại thiện nhân. Có thể thấy được hiện tại ngài ở Trường Cát nhân duyên cực tốt, ngày tháng trôi qua đều cực kỳ thoải mái. Vì vậy Trường Phong cũng tuyệt không miễn cưỡng đại đô đốc. Mặc kệ ngài đưa ra quyết định thế nào, Trường Phong đều vì ngài cao hứng!

Tần Tiêu mỉm cười:

- Huynh đệ tốt, cảm ơn ngươi! Sau khi trở về, mời người chuyển tấu hoàng đế bệ hạ, nói ta hiện tại quả thật rất tốt, thập phần cảm kích lòng khoan dung cùng lý giải của bệ hạ đối với ta. Ta vẫn muốn tiếp tục làm thôn phu của ta, nhàn nhãn đồng ruộng qua ngày. Hiện tại ta không muốn làm quan, chỉ muốn yên lặng vượt qua quãng đời còn lại. Nhưng hiện tại trong Trường Cát huyện có hơn phân nửa dân cư đã theo ta học xây dựng nhà xưởng thủ công, chế tạo một ít bàn chải, tất, bao tay vân vân. Ngày mùa bận rộn, còn có thể kiếm tiền giao nhiều thuế má cho quốc gia, xem như làm chút cống hiến đi!

Gương mặt Hình Trường Phong mang theo vẻ mất mát, nhưng lập tức vui vẻ nói:

- Một khi đã như vậy Trường Phong nhất định chuyển tấu nguyên lời cho hoàng đế bệ hạ, tin tưởng bệ hạ cũng sẽ lý giải. Trường Phong đã đến Trường Cát nhiều ngày, phát hiện huyện trấn này quả nhiên khác hẳn với địa phương khác, không chỉ có dân phong thuần phác mỗi người hòa hảo, hơn nữa dân chúng tựa hồ cũng thật giàu có! Nguyên lai đều do đại đô đốc dạy cho họ cách buôn bán!

Chương 662: Huynh đệ ngươi đi đi, ta càng ưa thích làm nông dân (2)

Tần Tiêu ha ha cười nói:

- Ngươi đừng xem thường những nhà xưởng nhỏ này, một năm trôi qua một gia đình nộp lên thuế má có thể vượt hơn gấp mười lần so với ngày trước! Ngươi biết không, một bàn chải đánh răng phí tổn cơ hồ không cần tính. Nguyên liệu chỉ là một ít lông mao lợn cùng gậy trúc, nhánh cây, nhưng bán tới phương bắc hoặc Quan Trung, bán cho nhà giàu có quan gia hoặc là thương nhân, chế tạo thành bàn chải hoàn mỹ hơn, có thể bán được một trăm văn một cây! Mà một cây bàn chải là có thể giao ba bốn mươi văn thuế cho triều đình, còn kéo theo đủ hạng tiêu phí...Ha ha, ngươi đừng oán ta chi li, hiện tại ta xem như thân hào nông thôn thôi, thích tính sổ sách kiểu này.

Hình Trường Phong cười vui vẻ sảng khoái, liên tục lắc đầu nói:

- Ai nha, thật sự là...đại đô đốc cho dù làm chuyện gì quả nhiên đều là ưu tú nhất. Nếu ngài chuyên tâm làm thương nhân, tiền tài thiên hạ có thể bị ngài kiếm hết! Loại bàn chải kia hôm nay ta còn mua một cây đâu, phối hợp cùng nó có kem đánh răng, thử thử một lần, thật đúng là hết sức thoải mái. Tuy rằng là đồ vật hơn mấy chục văn tiền, nhưng thật đúng là diệu dụng vô cùng ah!

- Ha ha, ta không tham lam, tiền đủ xài là được.

Tần Tiêu cười nói:

- Vừa đi tới Trường Cát, ta mở nhà xưởng đầu tiên, mời một đám công nhân, ước chừng mười bảy mười tám người. Nửa năm thời gian ta kiếm được một vạn quán. Một vạn quán là khái niệm thế nào? Đây còn là kiếm được dưới tình huống đóng thuế nặng, nhưng trừ ra hết chi tiêu, kể cả tiền lương công nhân là còn như thế. Về sau chính mình cũng không cần làm, cho công nhân mượn ít tiền tự mình đi mở nhà xưởng. Hai ba năm trôi qua, cả Trường Cát huyện đã có hơn trăm nhà xưởng, đều đã giàu có. Nhưng ta đã dặn dò bọn hắn, không được hoang phế đất vườn, làm vậy chẳng phải đi ngược chính sách xem trọng nông nghiệp của triều đình hay sao! Ngươi xem xem đất đai của Trường Cát, không có chỗ nào bị hoang phế không người cày cấy đi, còn giàu có như vậy...thật tốt!

- Cho nên bọn hắn đều gọi ngài là Tần đại thiện nhân đâu!

Hình Trường Phong nở nụ cười, cười thật thư tâm, thở ra một hơi dài nói:

- Hôm nay Trường Phong xem như hiểu rõ một phần tâm sự, nhận được tin chính xác của đại đô đốc. Ngày mai ta phải trở về Trường An phục mệnh với hoàng đế bệ hạ. Ta sẽ nói với bệ hạ, hiện tại đại đô đốc rất tốt, thật sự đóng nhiều thuế cho Đại Đường, kéo một phương dân chúng cùng nhau làm giàu ủng hộ quốc sách.

Tần Tiêu mỉm cười, cụng chén với hắn:

- Cảm ơn, huynh đệ!

Thanh âm chạm cốc vang giòn, ở phương đông vừa lộ ra tia nắng ban mai, hai người đã uống suốt cả đêm. Hình Trường Phong đứng dậy cáo từ rời khỏi sân viện. Tần Tiêu tự mình tiễn hắn tới cửa, đưa ra đường nhỏ nông thôn, Hình Trường Phong ôm quyền nói:

- Không nhọc tâm đại đô đốc đưa tiễn, Trường Phong cần đến từ biệt sư phụ, hôm nay sẽ khởi hành quay về Trường An.

Tần Tiêu mỉm cười, ôm quyền nói:

- Bảo trọng, huynh đệ!

- Bảo trọng, đại đô đốc!

Hình Trường Phong xoay người rời đi, có vẻ cực kỳ lưu loát. Nhưng Tần Tiêu có thể nhìn thấy được trong ánh mắt của hắn có một tia lưu luyến cùng mất mát.

Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng Hình Trường Phong, không khỏi thở dài một tiếng, thầm nghĩ trong lòng:

- Xin lỗi, Trường Phong huynh đệ. Có lẽ ngươi cũng không hiểu rõ tâm tính cùng tình cảnh của ta hiện tại. Ta không thể quay về Trường An, không thể làm đại quan làm người ta không phục kia. Ba năm, rất nhiều sự tình đều đã thay đổi, cũng có thể làm cho rất nhiều người quên đi rất nhiều chuyện. Đạo lý bên trong thật sự vi diệu, làm cho ta phải cân nhắc rất nhiều...

Người trong nhà nhìn thấy Tần Tiêu tiễn đưa Hình Trường Phong, tuy rằng không nói lời nào nhưng đều lộ ra thần thái thoải mái. Tần Tiêu cũng không nói gì với các nàng, chỉ tiếp tục sinh hoạt như thường ngày.

Hai ngày sau, Dương Ngọc Hoàn mặc vào y phục xinh đẹp nhất của mình như ngày tết, sáng sớm đã cao hứng phấn chấn đi tới trong viện, chờ đợi cùng Tần Tiêu xuất phát đến Kết Tử Châu Đầu.

Thời tiết mát mẻ, bầu trời trong xanh vạn lý, gió nhẹ thổi qua, Tần Tiêu vẫn ở trên giường ôm Thượng Quan Uyển Nhi ngáy ngủ, nghe được thanh âm nói chuyện líu ríu của Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn bên ngoài mới tỉnh lại.

Trong lòng suy nghĩ, chợt nhớ tới mấy ngày trước mình đã đáp ứng Dương Ngọc Hoàn cùng đi dạo Kết Tử Châu Đầu.

Trong lòng Tần Tiêu khẽ cười, xoay người đứng lên, Thượng Quan Uyển Nhi để trần thân trên vẫn còn buồn ngủ, ậm ừ vài tiếng, một tay ôm hắn không cho hắn đứng dậy, dùng cả tay chân ôm chặt lấy hắn, mơ hồ nói:

- Còn sớm nha, ngủ thêm một lát...

Tần Tiêu cười xấu xa, đưa tay khều nhẹ nàng vài cái, Thượng Quan Uyển Nhi nhất thời bật cười nhảy dựng lên, oán hận vỗ vai hắn:

- Xấu lắm, biết rõ muội sợ nhất là bị nhột, còn trêu cợt muội như vậy!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Lão bà, ngoan, tự mình ngủ đi. Hôm nay ta cần ra ngoài làm việc thôi! Ngày hôm qua đã hẹn với hàng xóm láng giềng hôm nay cùng đi qua Kết Tử Châu Đầu hái quýt đâu.

Thượng Quan Uyển Nhi ngáp dài vỗ vỗ miệng nằm xuống, có chút buồn bực nói:

- Cả ngày luôn bận rộn những việc nhỏ lông gà vỏ tỏi như vậy, còn không bằng ở trong nhà ngủ với muội đâu...

Tần Tiêu cười phóng đãng, đột nhiên vươn tay mò vào giữa ngực nàng, ý xấu xoa bóp vài cái:

- Chỉ có muội là dâm đãng nhất, mỗi lần đều phải chơi lâu như vậy!

Trên mặt Thượng Quan Uyển Nhi nhất thời biến thành đỏ hồng, uốn éo thân mình cười khanh khách nói:

- Không có biện pháp thôi, dưỡng thành thói quen!

Kiều nhan như hoa, mị nhãn như tơ!

Tần Tiêu bước xuống giường mặc quần áo, quay đầu nhìn nàng nói:

- Muội ngủ tiếp đi, đúng thật là còn sớm. Tạm biệt, tiểu yêu tinh!

Thượng Quan Uyển Nhi nháy mắt, vô hạn hấp dẫn ném cho hắn nụ hôn gió:

- Tạm biệt, siêu nhân!

Tần Tiêu bật cười đi ra phòng.

Trong đình viện nhìn thấy Dương Ngọc Hoàn cùng Tử Địch. Hai người đang hi hi ha ha trò chuyện, vài người hầu nha hoàn đang bận rộn quét tước lá rụng trong sân, nhũ mẫu mang theo nhóm hài tử ngủ tại hậu viện, mỗi ngày giờ này là bận rộn nhất, tiền viện không thấy được bóng dáng của bọn họ.

Dương Ngọc Hoàn vừa nhìn thấy được Tần Tiêu, lập tức hưng phấn nhảy dựng lại chạy tới gọi hắn:

- Hầu gia ca ca, chào buổi sáng!

- Chào buổi sáng!

Tần Tiêu cười nói:

- Sao lại thức dậy sớm như vậy? Nha, hôm nay thật xinh đẹp!

Tử Địch mang theo ý xấu chạy tới, bại hoại cười nói:

- Ý của huynh là ngày thường Ngọc Hoàn không xinh đẹp sao?

- Hừ, Phong tứ nương, đừng đến ngột ngạt!

Tần Tiêu vuốt mũi nàng:

- Hôm nay sao muội cũng thức dậy sớm như vậy, đại mèo lười!

- Ha ha, Ngọc Hoàn có thể đi, muội cũng có thể đi thôi!

Tử Địch giãy thoát khỏi tay Tần Tiêu, vui vẻ kêu lên:

- Kết Tử Châu Đầu, đã lâu không đi qua, sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy? Hôm nay Tiên nhi cùng tỷ tỷ đi chợ, muội cùng mọi người đi Kết Tử Châu Đầu thôi!

Tần Tiêu tức giận trừng mắt nhìn nàng:

- Theo đuôi! Ngọc Hoàn, cùng nhau ăn điểm tâm đi, ăn xong bữa sáng phải đi gọi những người đã hẹn hôm qua, cùng nhau ngồi thuyền đi Kết Tử Châu Đầu!

Chương 663: Châu Đảo ngộ vương gia (1)

Dương Ngọc Hoàn vui mừng nhảy lên, trên người vang lên thanh âm lanh canh thanh thúy. Tần Tiêu vừa xem, nguyên lai tiểu cô nương đeo chuông nhỏ lên cổ tay lẫn cổ chân của mình, không chỉ xinh đẹp mà còn vô cùng độc đáo. Xem ra nàng chê bản thân mình quá mập, quá cồng kềnh, cố ý dùng trang sức nhỏ như vậy để che giấu đi.

Một tiểu a đầu mang theo đồ trang sức độc đáo như thế, quả nhiên là thập phần thú vị.

Người nhà lục tục rời giường, cùng nhau ăn bữa sáng, lại cùng ra cửa, trong nhà chỉ còn Quang Viễn với vài người hầu nhũ mẫu giữ nhà. Lão đầu tử Chung Diễn đã qua đời ba năm trước, ngay thời gian Tần Tiêu đến Sở Tiên sơn trang đón người. Tần Tiêu nghĩ biện pháp đem hắn chôn tại mộ địa quê nhà, xem như làm tròn tâm nguyện lớn nhất cả đời của hắn.

Người một nhà cùng ra cửa, tới cửa thôn phân thành hai đường, đều tự đi tìm niềm vui của mình. Mỗi cách một đoạn thời gian trong nhà đều sẽ ra ngoài đi chơi tập thể, có lúc đi chợ, có khi chơi núi hoặc bơi lội. Thời tiết như hôm nay rất thích hợp đi du lịch thôi.

Ở cửa thôn đã sớm có một nhóm hán tử cao lớn thô kệch tụ họp, ước chừng hai mươi người. Những người này đến hỗ trợ không cần tiêu tiền. Ở địa phương như Nhạc Lộc thôn, dân phong rất tốt, nhà ai có việc hương thân đều đến hỗ trợ. Xong việc chỉ đãi bữa cơm chén rượu xem như là tận tình địa chủ. Huống chi chỉ cần Tần đại thiện nhân lên tiếng, gia đình nào có người rảnh rỗi đều nguyện ý vui vẻ đến hỗ trợ.

Một nhóm hán tử lớn tiếng trò chuyện, đi trước dẫn đường tới bờ Tương Giang. Tần Tiêu mang theo Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn đi phía sau, tâm tình cực kỳ thoải mái.

Bóng cây đường núi, đường nhỏ gập ghềnh. Ánh mặt trời li ti chiếu xuống, chiếu lên da thịt như tuyết trắng của Dương Ngọc Hoàn, nhìn qua thật sặc sỡ động lòng người. Hôm nay tiểu nha đầu mặc bộ quần áo mình thích nhất, trên đầu đội lụa mỏng duyên dáng.

Cánh tay như phấn, cổ chân thỉnh thoảng lộ ra uyển chuyển, thật sự tuyệt vời mị hoặc.

Càng làm người phun máu là bộ ngực thật lớn của nàng! Tần Tiêu vội vàng dời đi ánh mắt, Tử Địch liếc mắt nhìn thấy cười khanh khách, nhảy tới bên tai hắn gầm nhẹ một câu:

- Dâm tặc!

Tần tiêu đỏ mặt, tức giận vờ kháp cổ Tử Địch làm nàng thét chói tai bỏ chạy.

Dương Ngọc Hoàn hì hì cười, kiều mỵ nói:

- Hầu gia ca ca, cõng muội được không? Trước kia huynh thường xuyên cõng muội ah, hiện tại lại không thèm cõng nữa!

Tần Tiêu cười ha ha, liền ngồi xổm xuống:

- Được, muội đi lên!

Dương Ngọc Hoàn vui vẻ nhảy lên lưng của hắn, đôi tay nhỏ bé vòng trên cổ hắn, hương khí lan tràn.

Tử Địch bị hắn kháp cổ thật căm tức, lúc này bắt được cơ hội trả thù, cười ha ha nói:

- Người nào đó từng kể chuyện xưa “Tây Du Ký” gì đó ah, bên trong có một đoạn gọi là “Trư Bát Giới cõng vợ”, hắc! Ai nha, hôm nay được tận mắt nhìn thấy!

Bên cạnh bờ Tương Giang, bốn con thuyền chỉnh tề xếp hàng, nước sông nhẹ nhàng nhộn nhạo.

Dương Ngọc Hoàn nhìn thấy Tương Giang, vô cùng hưng phấn cười rộ lên. Gió sông phảng phất thổi qua gương mặt của nàng, càng thêm phấn chấn lẫn khả ái.

Bốn con thuyền là do người trong làng chài Tương Giang nguyện ý cho mượn, là thuyền lớn. Hai mươi hán tử ngồi ba thuyền, Tần Tiêu, Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn lên một thuyền. Mọi người cùng nhau chèo thuyền đi thẳng về hướng Kết Tử Châu Đầu.

Các hán tử thô lỗ lớn tiếng trò chuyện, có người còn hát sơn ca. Mái chèo quấy lên bọt sóng, chim chóc bay lượn bầu trời, thỉnh thoảng còn có vài cá con nhảy lên khỏi mặt nước...những hình ảnh này ở trong mắt Dương Ngọc Hoàn thật tốt đẹp, khuôn mặt nàng hưng phấn đỏ bừng, chẳng khác gì quả táo chín.

Tử Địch không an phận ở trên thuyền lúc ẩn lúc hiện, thường thường gây rối Tần Tiêu đang chèo thuyền, hoặc khom người tát nước sông rửa mặt, quả thật là một nữ tử tinh lực tràn đầy. Dương Ngọc Hoàn không biết bơi lội nên có vẻ hơi sợ hãi, ngoan ngoãn ngồi trong khoang thuyền ngắm nhìn cảnh sắc trên sông, xuất phát từ bản năng sợ hãi, còn có chút khẩn trương cùng hạn chế, hai tay nắm chặt boong thuyền.

Tần Tiêu ở đuôi thuyền phe phẩy mái chèo, thường thường liếc mắt nhìn Dương Ngọc Hoàn, trong lòng thầm nhủ:

- Thật là đại cô nương! Hơn nữa còn là một đại cô nương xinh đẹp mê người!

Mọi người chèo thuyền đến Kết Tử Châu Đầu, từ xa xa chứng kiến có thật nhiều thuyền vây quanh đảo, phần lớn là khách thương đến mua quýt. Kết Tử Châu Đầu sản xuất cam quýt nổi tiếng, từ thời Nam Bắc triều chính là nơi sinh sản cam quýt trọng yếu của miền nam. Cam quýt nơi này có thể bán được tới Quan Trung, cống nạp cho hoàng gia. Hàng năm tới mùa này sẽ có thật nhiều khách thương đến chọn mua, giảm đi rất nhiều công sức buôn bán ra ngoài.

Tần Tiêu mang theo hai thiếu nữ cùng một nhóm hán tử hô to gọi nhỏ đi lên Kết Tử Châu Đầu. Những khách thương đều mang theo người hầu khuân vác, đã sớm chờ không kiên nhẫn. Kim Lương Phượng đã sớm chờ tại bờ sông, đợi Tần Tiêu dẫn người đến.

Phân ra thật nhiều giỏ mây, mọi người bắt đầu bận rộn. Những giỏ cam quýt được hái xuống, đựng vào giỏ mây. Trên đảo xây dựng “cân” đơn giản, một bên đặt hòn đá nặng trăm cân, bên kia bỏ lên giỏ cam, hai bên cân bằng tính một giỏ, không hề gian lận. Đây là phương pháp cân nặng mà Tần Tiêu sáng tạo, vừa có thể chuẩn xác lại dùng ít sức. Các khách thương cũng thập phần tín nhiệm Tần đại thiện nhân nổi tiếng, chưa từng tỏ ý hoài nghi. Một giỏ cam là một thạch, đây là tiêu chuẩn chuyên chở hàng hóa của Kết Tử Châu Đầu.

Kim Lương Phượng ở một bên kêu gọi các hương thôn làm việc, vừa phân phó các đầu bếp lâm thời chuẩn bị rượu cùng thức ăn. Tần Tiêu mang theo hai đại mỹ nhân đi lang thang khắp đảo.

Bất tri bất giác ba người đã đi tới trước thạch thất. Tần Tiêu không tự chủ được nhớ tới Phong Tuyết đao bên trong, liên tưởng tới tình cảnh hôm kia gặp mặt Hình Trường Phong, trong lòng lại sinh ra cảm khái. Vì vậy cho Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn tự mình đi chơi, bản thân mở khóa thạch thất đi vào.

Phong Tuyết đao vẫn treo trên tường, vỏ đao trang trí thục đồng ly vẫn điêu, lộ ra vẻ trầm trọng cùng khí thế uy nghiêm. Tần Tiêu không tự chủ được cầm xuống, chậm rãi rút ra. Thân đao tuyết trắng chiếu sáng gương mặt hắn. Tần Tiêu bỗng nhiên phát hiện, ba năm không rút đao, không ngờ nó cũng giống như chính hắn, hình như đã xảy ra một vài biến hóa.

- Làm sao thay đổi đây? Hay là, đao cũng sẽ biến lão?

Tần Tiêu không khỏi thì thào tự nhủ.

Kim Lương Phượng đi theo phía sau vừa lúc tới gần, nhẹ nhàng nói:

- Đao chưa lão, người cũng chưa lão. Chỉ là có chút người nào tâm đã lão.

Tần Tiêu hừ một tiếng, cười tự giễu đút đao vào vỏ, quay đầu nhìn Kim Lương Phượng:

- Lão mũi trâu, ngươi đang chê cười ta sao?

- Ta còn già hơn so với ngươi, có tư cách gì chê cười ngươi?

Kim Lương Phượng nở nụ cười:

- Thanh đao này, nằm nơi đây ba năm không hề động qua. Hôm nay vì sao ngươi muốn xem nó đây?

- Nhìn xem thì nhìn xem, không có nguyên nhân khác.

Tần Tiêu treo đao lên tường, vỗ vỗ tay ra vẻ thoải mái nói:

- Đi thôi, lão mũi trâu. Ta đi thăm phòng bếp một chút, nhìn xem hôm nay đại đảo chủ cho đám nông phu chúng ta chuẩn bị món ăn nào ngon.

Chương 664: Châu Đảo ngộ vương gia (2)

Kim Lương Phượng cười ha ha cùng hắn đi ra, quay người khóa cửa lại, hai người cùng đi về hướng đạo quan.

Đồng thời hai người đều ăn ý không đề cập tới chuyện Hình Trường Phong đã tới.

Tử Địch cùng Dương Ngọc Hoàn hi hi ha ha chạy tới bờ sông, cầm hòn đá ném xuống nước. Tử Địch là một nha đầu nhảy nhót chơi điên đã quen, kỹ thuật ném đá nhất lưu. Thường ném ra cục đá sẽ gợi lên từng chuỗi bọt nước xa thật xa. Dương Ngọc Hoàn thân thể nhu nhược lại chưa từng luyện võ, càng không có kỹ xảo như thế, ném cục đá lại chìm thẳng xuống sông, buồn bực bĩu môi liên tục. Tử Địch cười ha ha dương dương tự đắc dạy nàng, hai người ở bờ sông chơi đùa ầm ĩ.

Đang chơi vui vẻ, Tử Địch nhìn thấy bên bờ sông tựa hồ có dấu vết của con cua, vì thế vui mừng cởi giày chuẩn bị xuống nước đi bắt. Dương Ngọc Hoàn ở một bên giúp nàng giữ giày, cao hứng hoan hô nhảy nhót.

Vừa bước xuống nước, sau lưng Tử Địch đột nhiên truyền ra thanh âm trầm thấp của nam nhân:

- Ân, đây không phải Tử Địch sao?

Tử Địch giống như bị chạm tới dây thần kinh mẫn cảm, suýt nữa nhảy dựng lên, ngây ngốc quay đầu liền thấy được một nam nhân.

Nam nhân kia mặc hồ phục, đỉnh đầu đội mũ chuồn, chừng ba mươi tuổi, có ba chòm râu dài nhỏ, trán rộng mắt to, thân hình rắn chắc, khí chất trầm ổn nội liễm.

Tử Địch sợ tới mức suýt nữa rơi vào trong sông, khẩn trương kêu lên:

- Tại...tại sao là ngươi? Oa, yêu quái ah!

Nam nhân lắc đầu cười ha ha, ánh mắt híp lại thành đường thẳng, rõ ràng có thể chứng kiến được có nếp nhăn nơi khóe mắt, chỉ vào Tử Địch nói:

- Quỷ nha đầu, chúng ta bốn năm năm không gặp, ngươi vừa thấy mặt đã gọi ta là yêu quái. Thật sự là giang sơn dễ đổi, bản tính khó chừa ah!

Tử Địch cơ hồ hóa đá tại chỗ, mở to hai mắt ngơ ngác nhìn nam nhân kia, đầu lưỡi như thắt lại:

- Lý...Lý Trọng Tuấn, ngươi...ngươi...ngươi...sao ngươi lại ở chỗ này?

Dương Ngọc Hoàn ở một bên thật hứng thú nhìn nam nhân làm “Phong tứ nương” sợ hãi kia, yêu kiều hỏi:

- Ngươi là ai? Ngươi nhận thức tứ nương sao?

Lý Trọng Tuấn biến mất nhiều năm hiện tại đã trầm ổn hơn năm xưa rất nhiều, vuốt râu nở nụ cười:

- Tiểu muội muội, ngươi gọi nàng là “tứ nương”, chẳng lẽ ngươi họ Tần sao?

- Ta không phải họ Tần, ta họ Dương.

Dương Ngọc Hoàn thật ngây thơ không chút tâm cơ nói:

- Tứ nương là tứ phu nhân của Hầu gia ca ca, chúng ta đều gọi nàng như vậy.

Trên gương mặt tuấn dật của Lý Trọng Tuấn tràn ngập vẻ tang thương cùng vắng vẻ, hắn mỉm cười nhìn Tử Địch, hờ hững nói:

- Chào cô, tứ nương!

Toàn thân Tử Địch run rẩy, nhảy dựng lên khỏi mặt nước, vừa lui về phía sau vừa nói:

- Ta...ta đi nấu cơm. Nha...giặt quần áo. Các ngươi tán gẫu, ta đi trước!

Dứt lời dùng đôi chân trần trụi bỏ chạy vào trong đảo.

Dương Ngọc Hoàn quay đầu nhìn theo bóng lưng Tử Địch, nghi hoặc nói:

- Ai da, hôm nay tứ nương thật sự là kỳ quái! Vị đại thúc này, ngươi đã sớm quen biết tứ nương sao? Vậy ngươi có biết hầu gia ca ca ca không?

Lý Trọng Tuấn mỉm cười thân thiện nhìn tiểu a đầu thiên chân khả ái, ôn nhu hỏi:

- Ngươi gọi ta đại thúc? Ta thoạt nhìn rất già sao?

- Phải đó, ít nhất là già hơn hầu gia ca ca đâu! Hầu gia ca ca không có râu dài như ngươi.

Dương Ngọc Hoàn lại hỏi:

- Ngươi mau trả lời ta đi, ngươi quen biết tứ nương cùng hầu gia ca ca nhà ta sao?

- Hầu gia ca ca nhà ngươi?

Lý Trọng Tuấn không khỏi nở nụ cười:

- Ngươi là nói Tần Tiêu sao?

- Đúng rồi!

Dương Ngọc Hoàn liên tục gật đầu, lập tức nhíu mày, có chút không vui nói:

- Vì sao ngươi không trả lời câu hỏi của ta đây? Hầu gia ca ca nói cho ta biết, khi người khác hỏi chuyện phải trả lời, bằng không chính là không lễ phép!

- Nga? Ha ha!

Lý Trọng Tuấn không khỏi bật cười:

- Xem ra hầu gia ca ca nhà ngươi bình thường đối đãi với ngươi rất tốt. Ngươi lại bênh vực hắn như vậy. Được rồi, ta trả lời câu hỏi của ngươi. Ta không những quen biết Tần Tiêu cùng Tử Địch, còn nhận thức người nhà các ngươi. Tính ra chúng ta còn là thân thích đâu!

- Thân thích?

Dương Ngọc Hoàn nghi hoặc chớp mắt, cảm thấy vô cùng hứng thú nhìn Lý Trọng Tuấn:

- Vì sao ta chưa từng gặp qua ngươi đây? Ta ở trong nhà hầu gia ca ca đã sắp sáu năm rồi đó!

Lý Trọng Tuấn cẩn thận đánh giá tiểu cô nương, trong lòng không khỏi rung động nghĩ:

- Tiểu tử Tần Tiêu kia, bên người không ngờ cất giấu một mỹ nhân bại hoại sắc nước hương trời như thế!

Dương Ngọc Hoàn nhìn thấy Lý Trọng Tuấn không nói lời nào, chỉ nhìn mình ngẩn người, không khỏi cảm thấy mất tự nhiên, mất hứng nói:

- Ngươi thật sự không chút thú vị! Ta về tìm hầu gia ca ca cùng tứ nương chơi, không để ý tới ngươi!

Lý Trọng Tuấn chỉ cười khẽ, không ngăn cản nàng. Nhìn tiểu cô nương liễu yếu đào tơ uyển chuyển rời đi, trong lòng không khỏi tự nhủ:

- Tần Tiêu, chuyện qua nhiều năm, thương hải tang điền, ngươi còn có thể nhận thức huynh đệ mắc nạn như ta sao?

Trong đạo quan, Tần Tiêu đang lớn tiếng nói chuyện phiếm cùng một ít khách thương, thu lấy chút tiền mua cam quýt. Mặc dù Kim Lương Phượng là đảo chủ, nhưng để người xuất gia làm việc này luôn không tiện hơn nữa mất thể diện. Dù sao Tần Tiêu là người nhàn rỗi vô sự, giúp người giúp tới cùng, làm chưởng quầy thu tiền một lần. Những đồng tiền rơi xuống trong rương, những giỏ cam quýt vận chuyển lên thuyền, trong tiếng quát to của mọi người, vận chuyển về bốn phương tám hướng.

Đang bề bộn náo nhiệt, Tử Địch đi chân trần hoảng hốt chạy vào, không nói một tiếng kéo Tần Tiêu sang một bên, thần tình kinh hoảng thở không ra hơi.

Tần Tiêu thấy một mình nàng trở về, không khỏi khẩn trương hỏi:

- Làm sao vậy? Chuyện gì khẩn trương như thế, chẳng lẽ Ngọc Hoàn rơi xuống sông sao?

- Không...không phải!

Tử Địch kinh hồn chưa định, liên tục vỗ ngực thở hổn hển, sau đó nghiêm túc nói:

- Muội nhìn thấy Lý Trọng Tuấn!

Trong lòng Tần Tiêu chấn động:

- Cái gì, Lý Trọng Tuấn, làm sao có thể?

Tử Địch vô cùng nghiêm túc nhìn Tần Tiêu, giảm thấp thanh âm khẩn trương nói:

- Thật sự đó!

Tần Tiêu xem thường trừng mắt:

- Khẩn trương như vậy làm chi, hắn cũng không ăn muội!

Lập tức hiểu ý cười, ha ha nói:

- Nga, ta hiểu được! Muội là có tật giật mình!

- Muội...muội có tật gì! Giữa muội cùng hắn vô cùng trong sạch!

Tử Địch cuống quýt giải thích.

Tần Tiêu làm ra vẻ cười lạnh:

- Ta chưa từng nói giữa muội cùng hắn có gì “không trong sạch”, muội khẩn trương như vậy làm chi? Hay là...thật sự để cho ta nói trúng tâm sự, muội muốn hồng hạnh xuất tường?

- Muội...muội liều mạng với huynh!

Tử Địch lập tức nhảy dựng lên, làm như muốn liều mạng với Tần Tiêu.

Tần Tiêu cười ha ha, đưa tay ngăn cản nàng.

Đúng lúc này, Kim Lương Phượng đã trở lại. Tần Tiêu tức giận kéo hắn vào trong sương phòng, giống như tra hỏi phạm nhân, trách mắng:

- Lão mũi trâu, hiện tại ngươi càng ngày càng âm hiểm! Trước đó vài ngày giấu Hình Trường Phong trên đảo, hiện tại lại giấu vị vương gia. Ngươi có ý tứ gì đây?

- Cái gì, cái gì vương gia?

Kim Lương Phượng nghi hoặc nhìn Tần Tiêu:

- Ngươi muốn nói gì?

Chương 665: Đan thư thiết khoán bia (1)

Tần Tiêu cảnh giác liếc mắt nhìn hắn, xem hắn giống như không phải nói dối, không khỏi ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi thật sự không biết?

- Khụ...

Kim Lương Phượng xấu hổ ho khan một tiếng:

- Chuyện Hình Trường Phong ta tự nhiên là biết. Nhưng hắn không muốn ta cho ngươi biết, ta dĩ nhiên là không nói ra. Nhưng ngươi nói vương gia gì đó, ta thật sự không biết là chuyện gì xảy ra.

Tần Tiêu gật gật đầu, trong lòng suy nghĩ:

- Kết Tử Châu Đầu lớn như vậy, nếu như có người muốn lên đảo hắn đương nhiên khó thể nhìn thấy. Hơn nữa hôm nay lại có nhiều khách thương cùng đến, Lý Trọng Tuấn muốn lên đảo cũng thật dễ dàng, vị thái tuế ngày xưa, thái tử bị phế, vương gia bị lưu đày, hôm nay vì sao lại xuất hiện ở đây?

Còn đang nghi hoặc, chợt nghe được thanh âm Dương Ngọc Hoàn vang lên ngoài cửa:

- Người kia thật sự là kỳ quái nha! Luôn hỏi một đằng lại trả lời một nẻo, nói những lời thật kỳ cục, còn nhìn chằm chằm muội đâu! Muội không thích hắn nên chạy về đây. Tứ nương, chúng ta đi nơi khác bắt cua đi!

Tần Tiêu không khỏi sửng sốt, Dương Ngọc Hoàn cũng đã gặp hắn, xem ra là sự thật!

Tần Tiêu về tới trong đạo quan, để Kim Lương Phượng đi xử lý chuyện thu tiền sổ sách, tự mình đi ra. Mới đi ra khỏi đạo quan, quả nhiên liền thấy được thân ảnh vô cùng quen thuộc của Lý Trọng Tuấn!

Lý Trọng Tuấn cũng đang đi về hướng đạo quan, liếc mắt nhìn thấy Tần Tiêu, ngây ngẩn cả người, thập phần kinh ngạc nhìn bộ trang phục nông phu của hắn, buột miệng:

- Tần huynh đệ?

Là hắn!

Thật sự là hắn!

Tần Tiêu không nhịn được có chút kích động, bước nhanh tới trước lớn tiếng nói:

- Bình Vương điện hạ!

Vẻ mặt Lý Trọng Tuấn giãn ra cười to, hàm râu run lên theo gió, khóe mắt lộ rõ nếp nhăn, vui vẻ kêu lên:

- Thật sự là Tần huynh đệ! Đã lâu không gặp ah!

Tần Tiêu vội vàng lấy ra rượu ngon trong phòng lão đạo sĩ Kim Lương Phượng mà hắn trân quý đã lâu, lôi kéo Lý Trọng Tuấn, hai người cười ha ha đi lên một con thuyền bơi ra giữa sông.

Rượu ngon phải gặp được tri kỷ.

Rượu tinh thuần rơi vào trong chén, hương thơm bốn phía. Hai người cụng chén, uống cạn, sau đó lại thư tâm cười to.

Tần Tiêu vừa rót rượu cho Lý Trọng Tuấn vừa nghi hoặc hỏi:

- Vì sao vương gia lại tới Trường Cát, còn đi lên hòn đảo này?

Lý Trọng Tuấn cười híp mắt nói:

- Tần huynh đệ, ngươi đừng tiếp tục mở miệng gọi là vương gia, nghe được làm lòng ta thật không thoải mái! Nếu như không để ý, gọi ta huynh đệ, như vậy sẽ làm ta dễ chịu hơn!

Tần Tiêu suy nghĩ, cảm thấy có đạo lý. Một vị thái tử mắc nạn luôn bị người gọi là vương gia, thật sự có chút không hay, vì vậy sang sảng nói:

- Được, huynh đệ tốt, ngươi nói cho ta biết vì sao ngươi lại tới đây!

- Tự nhiên là làm việc cho hoàng đế bệ hạ.

Lý Trọng Tuấn có chút tự giễu cười nói:

- Như thế nào, không thể tưởng được đi?

Tần Tiêu hiểu ý mỉm cười:

- Người sáng mắt không nói tiếng lóng, ngươi nói thẳng đi, có phải lại liên quan tới ta?

- Có chút quan hệ, không hoàn toàn bởi vì ngươi, ngươi nghe ta nói tỉ mỉ.

Lý Trọng Tuấn nói tiếp:

- Một năm trước hoàng đế bệ hạ thân lâm Thương Châu tiếp kiến ta. Sau đó nhận ta đến Lạc Dương an cư, cuối cùng không còn bị lưu đày, vượt qua ngày an nhàn.

- Ân, vậy thật tốt.

Trong lòng Tần Tiêu cao hứng, đồng thời cũng có chút bội phục trí tuệ cùng khí phách của Lý Long Cơ. Thái tử tiền nhiệm bị phế, hắn lại không e ngại đón trở về, đủ thấy được Lý Long Cơ là người không câu nệ tiểu tiết hơn nữa còn trọng tình nghĩa. Bằng không đổi lại là vị hoàng đế nào có lòng dạ độc ác một chút, một phế thái tử có thể mang tới tai họa ngầm cho mình như Lý Trọng Tuấn, tốt nhất là ném đi thật xa, nếu giết cũng là hiện tượng bình thường.

Lý Trọng Tuấn khẽ cười:

- Ở bên ngoài lưu đày hai ba năm, ta xem như chuyện gì đều buông ra. Lúc trước nghe tin tức phụ hoàng băng hà, ta thật sự đau lòng muốn chết, cơ hồ muốn tự sát. Về sau...nhiều chuyện xảy ra, ta dần dần thông hiểu. Nhưng lại bắt đầu dốc lòng lễ phật tu tâm dưỡng tính. Huynh đệ ngươi xem xem, bây giờ không phải có vài phần hương vị của người xuất gia sao?

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Thôi đi ngươi, muốn làm hòa thượng cũng là hoa hòa thượng. Ngươi nên chuyên tâm làm vương gia của ngươi đi thôi!

Lý Trọng Tuấn ha ha cười:

- Mấy tháng trước hoàng đế bệ hạ giá lâm Lạc Dương, đặc biệt tới phủ của ta tụ lại, chúng ta uống rượu cả đêm. Cuối cùng bệ hạ nói, hắn luôn có một tâm bệnh, chính là Tần huynh đệ đang ở Đàm Châu...Huynh đệ, không phải ta nói ngươi ah, vì sao ngươi lại giống như một hài tử tức giận lên thì từ quan đây?

Lý Trọng Tuấn thấy Tần Tiêu xua tay, đem câu kế tiếp nuốt trở xuống.

Tần Tiêu lắc đầu cười khổ:

- Ảo diệu cùng đạo lý bên trong, nói tới thật quá dài, vì vậy không cần nói cũng được. Ngươi cứ nói đi, ngươi tới nơi này để làm chi?

- Lập bia!

Lý Trọng Tuấn lời ít ý nhiều.

- Đan Thư Thiết Khoán Bia!

Lý Trọng Tuấn ngửa đầu uống cạn chén rượu, lớn tiếng nói:

- Nói thật, đương kim bệ hạ đúng là một người ý chí rộng lớn có tín có trách nhiệm. Huynh đệ, ngươi còn nhớ mấy năm trước, phụ hoàng ban cho ngươi “Đan Thư Thiết Khoán” sao?

Trong lòng Tần Tiêu nghi hoặc:

- Nhớ rõ, làm sao vậy?

Lý Trọng Tuấn mỉm cười, trịnh trọng đặt chén rượu lên bàn, chân thành nói:

- Bệ hạ cho ta tới tìm ngươi, xuất ra Đan Thư Thiết Khoán Bia, sau đó bắt chước kiểu dáng của nó, lập một Đan Thư Thiết Khoán Bia cao một trượng, dày một xích dựng lên tại Kết Tử Châu Đầu!

Trong lòng Tần Tiêu khẽ run lên:

- Làm vậy là có ý gì? Làm cho người trong thiên hạ đều biết tiên hoàng Trung Tông từng ban thưởng Đan Thư Thiết Khoán cho ta sao? Thứ kia, nói trắng ra chỉ là một bảng quảng cáo vô dụng...Đám người Trương Giản Chi ngày trước bị giáng chức đuổi ra Trường An, không phải cũng từng được ban thưởng sao, kết quả còn không phải như vậy...

Ánh mắt Lý Trọng Tuấn sáng ngời nhìn chằm chằm Tần Tiêu:

- Huynh đệ, ngươi đang suy nghĩ gì?

Tần Tiêu ngây ra, tự giễu cười nói:

- Không có gì. Chỉ là...cảm giác có chút ngoài ý muốn thôi. Hoàng đế làm như vậy, rốt cục lại có ý gì đây?

Lý Trọng Tuấn như có thâm ý nhìn Tần Tiêu, chậm rãi nói:

- Thánh ý khó dò thôi, ta làm sao có thể biết đây? Nhưng Tần huynh đệ là người thông minh nhạy bén như thế, không khó nghĩ ra nguyên nhân bên trong đi?

Tần Tiêu không khỏi lâm vào trầm tư.

Lúc trước sở dĩ từ quan rời đi Trường An, một nguyên nhân trọng yếu là bởi vì bản thân mình thật sự công cao chấn chúa, hơn nữa thế lực trong tay quá lớn, khó tránh bị tân hoàng đế kiêng kỵ. Bởi vì tình thế cần giữ mình, hắn bất đắc dĩ trở thành lính đào ngũ.

Đương nhiên, cũng do nhân tố cảm tình khác...Hiện giờ, Lý Long Cơ lại phái phế thái tử Lý Trọng Tuấn đến lập Đan Thư Thiết Khoán Bia... Xem ra hắn là thật sự tỏ vẻ thành ý của mình. Thứ nhất ngay cả phế thái tử tiền nhiệm hắn cũng có thể đón về bên người, đủ thể hiện lòng dạ rộng rãi của hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau