PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Quỷ khốc chi mê (1)

Tần Tiêu nghi nói:

- Vì cái gì?

Ngô Hưng Quốc thần sắc khẩn trương hoảng sợ:

- Đại nhân, ngươi nghe trong sơn cốc này thỉnh thoảng truyền ra từng tiếng kinh hô gào khóc hay không. Thật ra nơi này có tên là " Quỷ Khóc sơn cốc "!

Trong nội tâm Tần Tiêu cả kinh, lúc này mới nghĩ đến trước đó không lâu đúng là có nghe dân chúng người Thái nói mỗi khi mưa giông trong sơn cốc này sẽ nghe được tiếng quỷ khóc.

Đúng lúc này giữa không trung lại có một tia sét hiện ra, đột nhiên trong Quỷ Khốc sơn cốc có tiếng vang sơn gai ốc hiện ra.

- Giết giết ah!

- Cứu mạng ah!!

- Giết sạch bọn chúng, một người sống cũng không được lưu lại!

Trong đó còn âm thanh tê tâm liệt phế vang lên, âm thanh binh khí và mũi tên vang lên liên tiếp, vô cùng rõ ràng giống như đang ở bên tai.

Mọi người quá sợ hãi!

Âm thanh "Quỷ khóc" này trong khi mưa càng nghe rõ ràng hơn, Tần Tiêu cũng kinh hãi trong lòng: vừa rồi đi qua sơn cốc này không có một bóng người, nhưng chỉ mới trời mưa là đã có âm thanh như vậy rồi?

Tần Tiêu xoay người xuống ngựa cẩn thận lắng nghe những âm thanh kia, lại phát hiện "Quỷ khóc" cơ hồ đều tái diễn âm thanh lại một lần, nghe xong một lần lại thấy không khác gì âm thanh trước đó.

Lý Tự Nghiệp đi đến bên người Tần Tiêu, nói:

- Đại nhân, trên đời này thực sự có quỷ? Con mẹ nó thật tà môn a, giống như âm thanh đại đồ sát.

Đại đồ sát?

Trong nội tâm Tần Tiêu sáng ngời, đột nhiên nghĩ tới tràng cảnh đồ sát một thôn trang ở nơi này cách đây hai mươi năm.

Cái gọi là âm thanh quỷ khóc này chẳng lẽ là tái diễn tình cảnh năm xưa sao? Suy nghĩ tới đây thì Tần Tiêu lại nói thầm vớ vẩn, trừ phi trên đời này thực sự có quỷ bằng không ai có khả năng tái diễn chuyện hai mươi năm trước được đây?

Mưa to như trút nước, Tần Tiêu toàn thân ướt đẫm, nhưng mà âm thanh ma quỷ lại trở nên rõ ràng hơn.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, nói:

- Các ngươi ở nơi này đợi đi, ta vào xem là có chuyện gì.

Ngô Hưng Quốc, Quan Thiết Sơn, Phạm Thức Đức kể cả Lý Tự Nghiệp đồng loạt tiến lên ngăn cản.

- Đại nhân, vạn lần không được! Hung hiểm chưa biết, đại nhân không thể một mình mạo hiểm được!

Tần Tiêu chém đinh chặt sắt nói:

- Ý Ta đã quyết không cần nhiều lời. Các ngươi ở lại nơi đây, thật sự có nguy hiểm một mình ta cũng dễ dàng thoát thân, đi vào nhiều người dễ sinh ra chuyện xấu.

Dứt lời Tần Tiêu cất bước đi vào trong sơn cốc. Mọi người bất đắc dĩ cũng không dám ngăn trở nữa. Lý Tự Nghiệp dậm chân bước nhanh theo sau, nói:

- Đại nhân, ta đi cùng với ngươi. Nếu thật là có quỷ lão Lý ta cũng phải chém nó ba trăm đao.

- Ta cũng muốn đi!

Quan Thiết Sơn cầm lấy Khai Sơn Đao sải bước đuổi kịp.

Tần Tiêu gật gật đầu, nói:

- Cũng tốt, nhị vị tướng quân đi theo ta vào trong tìm tòi. Ngô đại nhân, ngươi tạm thời cho mọi người ở đây đề phòng.

Lý Tự Nghiệp cùng Quan Thiết Sơn đứng hai bên trái phải của Tần Tiêu cẩn thận đi vào trong Quỷ Khốc sơn cốc.

Bởi vì sơn cốc tương đối hẹp cho nên hình dáng của sơn cốc còn nhỏ hơn nhìn từ bên ngoài vào. Ba người tiến vào phân nửa sơn cốc cũng không có dị đoan gì, cũng không có nhìn thấy người sống nào cả, nhưng mà âm thanh thảm thiết kia vẫn tái diễn hơn nữa càng trở nên rõ ràng hơn.

Trong lòng Tần Tiêu căng thẳng, âm thầm kinh nghi nói: việc này đúng là kỳ quái! Chẳng lẽ có công nghệ của người ngoài hành tinh làm trò quỷ, chơi tàng hình? Không đến mức này! Xâm lược địa cầu như đại chiến STARS sao? Quá! Xem ra ta nghĩ quá nhiều chuyện không đâu rồi.

Lý Tự Nghiệp cùng Quan Thiết Sơn mỗi người cầm một thanh đại đao thần sắc nghiêm trọng dị thường. Mặc dù bọn họ đều là cao thủ hung hãn không sợ chết, nhưng khi gặp phải "Đối thủ " không biết mặt này hai người lúc này càng sợ hãi và đề cao cảnh giác, khí lạnh dần dần từ chân đã lên tới đỉnh đầu.

Ba người thả chậm bước chân tìm kiếm trong sơn cốc, nhưng mà không có bất cứ tin tức gì, cái Quỷ Khốc sơn cốc này giống như đúc buổi trưa đi qua, trừ có nhiều mưa thì không có ngọn cây cọng cỏ nào không hài hòa.

Đúng lúc này ba người đã đi tới một nơi chất đầy đất quặng, âm thanh ma quỷ gào khóc lúc này càng rõ ràng hơn, giống như đang ở bên tai.

Thế nhưng mà trước mắt không có người nào sống.

Lý Tự Nghiệp cùng Quan Thiết Sơn hai mặt nhìn nhau, trong ánh mắt đều lộ ra nét sợ hãi, Lý Tự Nghiệp thì không ngừng nuốt nước bọt, nói:

- Đại nhân! Âm thanh lớn nhất là ở nơi này, giống như tràng cảnh đại đồ sát đang ở trước mặt vậy, nhưng mà không nhìn thấy bóng người nào.

Quan Thiết Sơn cũng nói:

- Đại nhân, chúng ta thật sự không nhìn thấy oan hồn nào sao?

Lời vừa nói ra thân hình ba người không hẹn mà chấn động.

Đúng vào lúc này giữa không trung xuất hiện sấm sét, giống như cả sơn cốc này đều chấn động theo.

Lý Tự Nghiệp nhảy lên cao, đột nhiên đại đao điên cuồng chém mạnh xuống.

End of dialog window.

- Mẹ con quỷ hồn, đi ra đây cho đại gia chém ba trăm đao!

Một tiếng rống to thì bốn phía yên tĩnh lại, chỉ nghe tiếng thổ dồn dập ồ ồ của ba người.

Nặng nề! Áp lực! Không khí ở bốn phía như áp súc lại làm cho ba người không thể thở nổi.

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm suy nghĩ: chẳng lẽ đúng như Quan Thiết Sơn nói là không thể nhìn thấy quỷ hồn?

Tuyệt đối không thể! Tần Tiêu hít sâu một hơi, trong lòng kiên định nói ra thế gian này tuyệt đối không có lệ quỷ oan hồn!

Tần Tiêu định trụ tâm thần, tiếp tục tiến lên phía trước.

Lý Tự Nghiệp cùng Quan Thiết Sơn thì xiết chặt đại đao trong tay của mình, thần sắc khẩn trương cực độ chăm chú bảo hộ hai bên của Tần Tiêu.

Ba người chậm rãi đi qua chỗ đất đá quặng kia.

Vừa đi một nữa tiếng kêu giết đột nhiên dừng lại.

Ba người kinh hãi và dừng bước.

Trong cổ họng của Tần Tiêu phát khô, tập trung tinh thần lưu ý động tĩnh bốn phía, nhưng trong lòng thì kinh nghi bất định, thầm nghĩ: âm thanh quỷ khóc này rất quái dị, chỉ có ở gần đống quặng mà thôi, vừa đi tới thì âm thanh dừng lại.

Trong lòng Lý Tự Nghiệp bực mình, hét lớn một tiếng:

- Yêu ma quỷ quái ở đâu, có bản lĩnh thì đi ra đây đại chiến ba trăm hiệp với đại gia!

Hắn vừa hét to lên thì không có chút động tĩnh nào. Trong cả sơn cốc trừ tiếng mưa rơi thì không có cái gì nữa.

Tần Tiêu nhíu mày, hắn vung tay một cái.

- Chúng ta lui về phía sau thử xem!

Ba người lui về theo đường cũ thì đột nhiên lại nghe một tiêng rống to:

- Yêu ma quỷ quái ở đâu, có bản lĩnh thì đi ra đây đại chiến ba trăm hiệp với đại gia!

Đột nhiên Lý Tự Nghiệp nhảy dựng lên, hét:

- Mẹ ơi, thực sự có quỷ! Còn học theo ta nói chuyện nữa.

Âm thanh "Quỷ khóc" không ngừng vang lên câu nói: Yêu ma quỷ quái ở đâu, có bản lĩnh thì đi ra đây đại chiến ba trăm hiệp với đại gia!

- Yêu ma quỷ quái ở đâu, có bản lĩnh thì đi ra đây đại chiến ba trăm hiệp với đại gia!

...

Không ngớt không dứt!

Âm thanh kia giống như đúc tiếng gào rú của Lý Tự Nghiệp lúc nãy.

Chương 67: Quỷ khốc chi mê (2)

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ:

- Ta nghĩ ta hiểu chuyện gì rồi!

Lý Tự Nghiệp cùng Quan Thiết Sơn không hiểu chút nào:

- Lại là vì sao?

Trên mặt Tần Tiêu trên mỉm cười thoải mái, hắn thở dài tự giễu.

- Xem ra chúng ta đều là lo sợ không đâu, nơi nào làm gì có quỷ quái gì. Tuy ta còn không rõ nguyên nhân nhưng cũng nghĩ đến một ít đại khái. Những núi đá này hấp thu lôi điện trong không khí thì có thể sao chép âm thanh của thiên nhiên! Trước kia chúng ta nghe được âm thanh " quỷ khóc " hẳn là tình tiết chính của tràng cảnh đồ sát hai mươi năm trước. Lúc ấy trong cơn mưa giông và có mấy khối đá nam châm nên đã sao chép âm thanh lại. Vừa rồi các ngươi cũng nhìn thấy, Lý tướng quân rống một tiếng gọi bậy cũng bị nó sao chép lại!

- Làm sao có thể?

Lý Tự Nghiệp cùng Quan Thiết Sơn đồng thời lớn tiếng kinh hô.

Tần Tiêu mỉm cười, nhìn qua hai vị tướng quân đang kinh ngạc thì gật gật đầu:

- Có khả năng này, vài năm trước kia ta có đọc trong một quyển dã sử có ghi lại ở một quặng nam châm thì có khả năng hấp thu lôi điện. Thời điểm lôi điện bổ xuống thì quặng nam châm này hấp thu âm thanh và mỗi thời điểm diễn ra cơn giông thì thường xuyên phát ra tiếng sét kinh thiên, âm thanh này rất lớn khiến cho những người đào quặng cũng cho rằng có ma quỷ, vì vậy không ai dám đi vào hầm mỏ làm việc. Mọi người qua sơn cốc này đi, đỉnh hẹp dài và trong bụng có khoảng không, có giống sơn động hay không.

Lý Tự Nghiệp mở to hai mắt:

- Đại nhân nói đúng là huyền diệu, nhưng ta vẫn chưa tin! Vì cái gì trong hai mươi năm qua không có ai đi tới nơi này trong cơn dông? Sao không có ai nói chuyện? Vì sao chỉ đem âm thanh của lão Lý ta là sao chép lại, còn tràng đồ sát hai mươi năm trước thì biến mất, chẳng lẽ lão Lý ta làm cho quỷ thần tức giận nên bọn chúng mang thù muốn bắt ta đi?

Tần Tiêu cười nói:

- Như thế nào, Lý tướng quân cũng sợ hãi? Nếu ngươi không tin lời ta thì đại khái có thể đi thử. Quan tướng quân, ngươi không ngại ra khỏi cốc mời binh sĩ tiến vào đây đi, đem những quặng nam châm này mang đi, ta dám đoán chắc âm thanh quỷ khóc từ nay biến mất.

Quan Thiết Sơn không thể tin nổi nhìn qua Tần Tiêu, bất đắc dĩ chắp tay nói:

- Mạt tướng lĩnh mệnh.

Nói xong liền quay người rời đi.

Lý Tự Nghiệp vuốt đầu, mái tóc của hắn bị mưa làm rối loạn không chịu nổi, thỉnh thoảng lắc đầu:

- Ta không tin! Ta muốn thử lại lần nữa!

Dứt lời Lý Tự Nghiệp lại vọt tới quặng nam châm kia rống lớn:

- Oa ha ha, gia gia chính là thần! Đám quỷ các ngươi bắt ta đi.

Sau đó nhanh chóng chạy đến bên người của Tần Tiêu.

Sau nửa ngày cũng có âm thanh truyền ra.

- Yêu ma quỷ quái ở đâu, có bản lĩnh thì đi ra đây đại chiến ba trăm hiệp với đại gia!

Vẫn là đoạn âm thanh của Lý Tự Nghiệp lúc trước.

Tần Tiêu cười nói:

- Hắc Đản, ngươi không rõ rồi? Chuyện này có rất nhiều ảo diệu mà đây không phải chuyện ngươi có thể giải thích được. Ngươi ngẫm lại, dưới gầm trời này vì sao đá nam châm nhiều thế, tia chớp sấm sét cũng nhiều, nếu mỗi chỗ đều có ghi chép âm thanh thì không phải là lộn xộn sao? Ta đoán chừng vừa rồi ba người chúng ta đồng thời đi vào đây thì vị trí chúng ta đứng, tư thế, quần áo và đao trong tay các ngươi vừa vặn đúng vào điểm " lưu âm thanh ", cũng như tràng đồ sát năm đó ghi chép trận tàn sát kia không khác lắm. Vì vậy âm thanh của ngươi mới được ghi chép lại.

Lý Tự Nghiệp trợn tròn con mắt, không thể tin gật gật đầu, lại lắc đầu, cuối cùng hắn gãy đầu, nói:

- Ta vẫn không rõ!

Tần Tiêu ngửa mặt lên trời thở dài, rốt cuộc biết cái gì là đàn gảy tai trâu!

Nhưng nói ngược lại từ đáy lòng của Tần Tiêu cũng hiểu được một việc mơ hồ. Cũng như chuyện mình thích xem kỳ văn dị sự như lúc trong quân ngũ, cũng thích thăm dò khoa học, những bí ẩn chưa hiểu trên TV, mơ hồ từng nghe nói qua chuyện "Máy thu âm tự nhiên" này. Nếu không phải như vậy cho dù mình là người thế kỷ hai mươi mốt đối với loại chuyện này cũng khó mà hiểu rõ được.

Quan Thiết Sơn mang theo binh sĩ chạy vào, nghe được âm thanh mắng chửi không dứt bên tai thì vẻ mặt kinh hoàng chưa định.

Tần Tiêu gật đầu ý chào một cái, Quan Thiết Sơn hung ác cắn răng một cái, lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, chúng ta là binh tướng thiên triều, gặp thần giết thần, gặp ma tru ma, chỉ là quỷ khóc thì sợ gì? Mọi người cùng nhau xông lên, đem những đá nam châm này dời đi.

Lý Tự Nghiệp cười to lên, nói:

- Quan Thiết Sơn tướng quân làm được chuyện này thật quá tốt, khả năng ủng hộ sĩ khí là nhất lưu ah! Khiêng đá thì khiên đá đi, lại còn nói nhiều như vậy, ha ha, lão Lý ta thật sự bội phục muốn chết.

Chúng quân sĩ như được tăng cường lòng dũng cảm, đi theo Quan Thiết Sơn bổ nhào vào trong đống quặng nam châm kia, lúc này âm thanh thóa mạ của Lý Tự Nghiệp lại vang lên.

Chúng quân sĩ lại kinh ngạc một hồi, mấy người nhát gan đã nhanh chóng chạy ra sau.

Quan Thiết Sơn lại dậm chân:

- Người lui về phía sau quân lệnh xử trí! Mau nhanh tay đi.

Chúng quân sĩ lúc này nhanh chóng hô to, lúc này bắt tay vào làm việc.

Ngô Hưng Quốc cùng Phạm Thức Đức đi tới bên người của Tần Tiêu, riêng bản thân thì sợ hãi, hỏi:

- Đại nhân, đây là có ý gì?

Tần Tiêu đem chuyện đá nam châm lưu âm thanh nói lại một lân, hai người tự nhiên kinh ngạc không thôi, khó mà tin được.

Mưa không ngừng rơi, sấm sét thì lúc nào cũng nổ vang ầm ầm, ngay cả âm thanh chửi bới cũng vang lên không dứt.

Nửa canh giờ sau thì chống đá nam châm thạch kia cũng thanh lý xong rồi, mấy trăm quân sĩ thở hồng hộc, trên người đổ mồ hôi lạnh.

Tần Tiêu đi đến trước mặt Quan Thiết Sơn chắp tay nói: xem tại TruyenFull.vn

- Làm phiền Quan tướng quân vất vả các vị các huynh đệ. Từ nay về sau sơn cốc này không còn quỷ khóc nữa, bảo với dân chúng chung quanh không nên sợ hãi nơi này nữa, có thể nhập cốc lên núi đi săn. Bảo mọi người ghi công của bọn họ!

Đang nói đột nhiên Phạm Thức Đức lại hoảng sợ kêu lên.

- Đại nhân, ngươi mau nhìn, tại đây...

Tần Tiêu hơi kinh hãi, chỉ thấy Phạm Thức Đức cầm một tấm ván gỗ mục nát không trọn vẹn, vẻ mặt kinh hoảng thất sắc đã chạy tới.

- Đại nhân ngươi xem, đây là ta vừa rồi trong lúc vô tình nhặt được sau khi dời đống đá nam châm kia, đây là phát hiện lớn đấy.

Tần Tiêu vội vàng tiếp nhận tấm gỗ đã đầy rêu xanh kia, tấm ván gỗ bị tàn phá không chịu nổi, phát hiện đây là một cái bản chữ. Phía trên đều có viết đầy chữ, mặc dù có chút tàn phá nhưng miễn cưỡng vẫn nhìn ra được.

Tần Tiêu cẩn thận phân biệt một hồi dần dần từ đáy lòng dâng lên cảm giác lạnh cả người, tinh thần cũng trở nên khẩn trương lên. Trên khối gỗ kia có viết:

-... Công Hầu đã chết. Phụng tiên đế thành nghiệp, triều đình hiện tại thối nát. Tống Vi Tử bi thương, lượng thực vũ khí đã đầy; Viên Quân Sơn lưu nước mắt vui mừng! Chỉ có dùng tức giận của phong vân, chí an xã tắc. Bởi vì thiên hạ thất vọng thuận vũ nội rời đi. Viên phất cờ khởi nghĩa tiêu trừ yêu nghiệt.

Chương 68: Thu hoạch ngoài ý muốn

Tuy có mấy chữ còn lại không phân biệt được nhưng chỉ vài câu này đã làm cho Tần Tiêu hoảng sợ.

Tần Tiêu nói:

- Phạm tiên sinh, vì sao vật này lại xuất hiện ở nơi đây?

Phạm Thức Đức hoảng sợ nhìn qua Tần Tiêu, chậm rãi lắc đầu, khẩn trương thấp giọng nói ra:

- Xem ra đại nhân cũng nhận những chữ này, chuyện này quả thạt là đại nghịch bất đạo!

Ngô Hưng Quốc nghi ngờ nói:

- Là vật gì có thể khiến hai vị đại nhân hoảng sợ như vậy? Có thể cho hạ quan xem xét?

Tần Tiêu đưa tấm gỗ cho Ngô Hưng Quốc:

- Đại nhân, không được ngoại truyền.

Ngô Hưng Quốc lòng đầy nghi hoặc tiếp nhận tấm gỗ, chậm rãi đọc và biểu hiện trên mặt cũng dần dần từ nghi hoặc biến thành kinh ngạc, sau đó là sợ hãi, lúc này sợ hãi thấp giọng nói:

- Cái này... Cái này! Đại nghịch bất đạo! Đại đạo không dung! Đại nhân, phải nhanh chóng hủy bản gỗ này để tránh dẫn họa trên người ah!

Tần Tiêu cầm qua tấm gỗ, cau mày lắc đầu:

- Vật này vô cùng trọng yếu, vẫn cho bản quan tạm thời bảo quản. Về phần lai lịch và chân tướng của việc này đến lúc đó bản quan sẽ báo cáo lên cho bệ hạ, tin tưởng dùng thánh minh của bệ hạ sẽ không trách tội.

Tần Tiêu lấy một cái bọc lụa bao tấm gỗ này lại, cẩn thận thu nhập vào trong ngực, ngẩng đầu nhìn qua bầu trời, nói:

- Mưa rơi đã bớt rồi, chúng ta rút quân về doanh đi.

Sau đó tiếp nhận roi ngựa và dây cương của một binh sĩ trở mình lên ngựa, quát một tiếng "Giá ", một mình chạy lên phía trước.

Trong nội tâm Phạm Thức Đức chấn động, lúc này nhanh chóng quất ngựa đuổi theo. Hai người dẫn đầu tiến vào trong quân doanh.

Phạm Thức Đức nhìn chung quanh một chút, xác định phụ cận không có người, lúc này khẩn trương nói:

- Đại nhân, vật đại nghịch bất đạo như thế lưu lại chỉ sợ sẽ có điềm xấu, kính xin đại nhân nghĩ lại. Đại nhân cũng biết từ ngữ trên tấm gỗ này trước đó có ghi mấy câu gì không?

Tần Tiêu ý vị thâm trường cười cười, lạnh nhạt nói ra:

- Nếu như ta nhớ không lầm thì hẳn là một cựu thần hoàng Đường a. Văn tự trên tấm gỗ này hẳn là Từ Kính Nghiệp vì Lạc Tân Vương phản loạn nên ghi lại, một bản hịch này tên là Đại Lý Kính Nghiệp Truyện Hịch Thiên Hạ Văn. Lại nói tiếp,đây là vật đại nghịch bất đạo. Nhưng mà Phạm tiên sinh, lần này đi Giang Nam có thu hoạch lớn nhất thì chính là bản gỗ này. Ta ẩn ẩn cảm thấy được chuyện trong đó bắt đầu từ vị tàn sát hai mươi năm trước, về sau từ Quỷ Khóc sơn cốc này đến Thiên Thánh Sơn đúc tiền, tổ chức Hỏa Phượng này có ngàn vạn quan hệ tới tấm gỗ mới thu. Tuy ta không có chút chứng cớ nào nhưng ít ra cũng có điểm đột phá. Sau đó chúng ta lại đi tới huyện nha Hán Dương đi, ta phải tra tìm ghi chép về chuyện tàn sát năm đó, hy vọng có thể phát hiện một ít mánh khóe.

Phạm Thức Đức cả kinh nói:

- Đại nhân, ý của ngươi nói là chuyện này có quan hệ tới Từ Kính Nghiệp phản loạn năm đó?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Còn khó mà nói, ta cũng chỉ hoài nghi. Tiên sinh còn nhớ trước khi ta tiến vào Quỷ Khốc sơn cốc không? Lúc ấy ta phát hiện mũi tên phá giáp chuyên dụng của quân đội Đại Chu. Từ khi đó ta đã từng hoài nghi nơi này từng có quân đội nghỉ lại. Thẳng tới sau này vây quét Thiên Thánh Sơn ta lại phát hiện nhiều huyệt động trong núi như thế từ bố cục đến kết cấu, đều là dùng thói quen và phương thức hạ trại của quân đội. Tiên sinh, ngươi còn cho rằng đây là trùng hợp sao?

Phạm Thức Đức gật gật đầu:

- Đại nhân quả nhiên tâm tư linh mẫn, hạ quan không thể sánh bằng. Theo ý của đại nhân thì những quân đội này là dư đảng của Từ Kính Nghiệp năm đó?

Tần Tiêu lắc đầu:

- Hiện tại còn không dám xác định. Theo lý thuyết thì năm đó Từ Kính Nghiệp phản loạn, dư đảng đã bị tiêu diệt toàn bộ sạch sẽ, cho dù có mấy con cá lọt lưới cũng không lật nổi sóng lớn gì. Nhưng mà bây giờ xem ra cái này gọi là tổ chức " Hỏa Phượng " có ý chí không nhỏ, rốt cuộc nó là thế lực ra sao thì chúng ta còn không phải rất rõ ràng. Chỉ nói có tâm tư dám đúc tiền thì huyện lệnh Hán Dương có thành bù nhìn trong tay chúng cũng không dám khẳng định đâu, có lẽ cổ thế lực này không kém. Hơn nữa cho tới bây giờ chúng ta hiểu rất ít về nó, mục đích của bọn chúng rốt cuộc là cái gì? Chẳng lẽ lại muốn tạo phản như Từ Kính Nghiệp năm đó hay sao?

Phạm Thức Đức nuốt một miếng nước bọt, có chút khẩn trương nói:

- Đại nhân, hạ quan có nghi kị, nhưng mà giả thiết này không hợp lý lắm, không biết có nên nói hay không...

- Mời tiên sinh nói ra.

Phạm Thức Đức nói:

- Hạ quan nghi hoặc là năm đó trong Quỷ Khốc sơn cốc này tại sao lại có thôn trang như vậy? Người nơi đây vì sao lại bị đại quân tiểu trừ? Nếu như giả thuyết cái thôn trang này là ánh mắt và cọc ngầm của Từ Kính Nghiệp khi phản loạn sử dụng, hoặc là đường lui thậm chí là nơi lưu lại tài bảo. Từ Kính Nghiệp phản loạn thất bại thì di thần bại tốt chạy trốn tới sơn cốc này, hoặc là giết người diệt khẩu, hoặc đấu tranh nội bộ cướp đoạt tài bảo, đem trọn người trong thôn toàn bộ giết, sau đó che dấu hoạt động ẩn vào trong Thiên Thánh Sơn, hoạt động đến nay!

Tần Tiêu mở to mắt, trong nội tâm cả kinh nói: xem ra Phạm Thức Đức cũng không phải là con mọt sách đâu! Hắn nói những chuyện này cũng giống như suy nghĩ trong lòng mình, không khác bao nhiêu cả. xem tại TruyenFull.vn

- Tiên sinh quả nhiên cao kiến! Tiên sinh suy luận như vậy không mưu mà hợp với ta. Không dối gạt tiên sinh, ta thậm chí còn nghĩ tới Lạc Tân Vương năm đó lúc ẩn cư ở đây, vì Từ Kính Nghiệp viết ra Đại Lý Kính Nghiệp Truyện Hịch Thiên Hạ Văn và in ấn trong sơn cốc này, lại đem hịch này truyền bá khắp các châu trong Giang Nam đạo và lên tinh thần cho phản quân. Từ Kính Nghiệp làm loạn ở Dương Châu, ai cũng không nghĩ ra hắn có an bài trú điểm ở Ngạc Châu này chứ, không thể không nói hắn rất cao minh.

Phạm Thức Đức cấp cấp nói tiếp:

- Đại nhân, nói như vậy chuyện này là giải thích tốt nhất! Về sau Từ Kính Nghiệp bị đại quân Lý Hiếu Dật đánh bại, bất đắc dĩ chạy trốn tới Nhuận Châu muốn vượt biển đầu nhập vào Tân La, không ngờ lại bị thủ hạ phản loạn giết chết, không còn cơ hội đi tới nơi này. Khi đó Từ Kính Nghiệp tuy chết nhưng toàn bộ vây cánh của hắn chưa hẳn đã sa lưới. Ít nhất tác giả quyển sách Đại Lý Kính Nghiệp Truyện Hịch Thiên Hạ Văn là Lạc Tân Vương sống không thấy người, chết không thấy xác, nhiều năm qua mọi người ngờ vực vô căn cứ bất định. Toàn bộ vây cánh còn lại trốn vào Quỷ Khốc sơn cốc vì vậy sinh ra đấu tranh nội bọ mà dẫn phát thảm án tàn sát thôn làng.

Tần Tiêu mày rậm trói chặt:

- Tiên sinh suy luận rất có đạo lý. Nhưng chân tướng thật sự là thế nào, chuyện cấp bách bây giờ là chứng minh chuyện này.

Hôm sau trời trong nắm sớm Quan Thiết Sơn nghe lệnh Tần Tiêu dẫn theo binh sĩ phong tỏa động huyệt trong núi Thiên Thánh Sơn, thu thập thi thể ở bờ sông.

Chương 69: Tha hương gặp cố nhân (1)

Tần Tiêu sai người đi tới sơn thôn và mời các bô lão danh vọng cao của người Thái tới một căn nhà trúc, nhìn bọn họ nói ra:

- Trong thiên hạ đều là vương thổ, mà chúa tể của vùng đất là vương thần. Quan dân chúng ta phải hỗ trợ lẫn nhau, thân nhau như ruột thịt. Từ ngày hôm nay dân tộc Thái sẽ được miễn ba năm thuế má và lao dịch, quan phủ sẽ toàn lực hỗ trợ người dân trồng dâu nuôi tằm, đánh cá và săn bắt chăn nuôi.

Hơi dừng một chút giọng nói Tần Tiêu nặng nề nhìn vào mọi người, nói:

- Ta và Bảo Giáp đều là đồng liêu, là thần tử của Đại Chu. Cho dù chức quan lớn nhỏ cũng đều làm công bộc của dân. Cho tới nay các ngươi có một số việc làm không được tốt lắm, ta sẽ không nói rõ kể tử hôm nay cho dù là người Hán hay là người Thái đều ngang hàng, mọi người ở chung hòa thuận với nhau. Đều là hương thân cùng quê thì có gì mà gây chuyện, hảo hảo sống không phải tốt sao?

Ở trong gian nhà bọn người Bảo Giáp quỳ xuống, dập đầu cầu xin tha thứ.

Tần Tiêu cất cao giọng, nói:

- Bỏ đi, tất cả đứng lên! Bổn quan hôm nay không phải hỏi tội các ngươi!

Hơi dừng một chút, Tần Tiêu tiếp tục nói:

- Biết sai thì có thể thay đổi, thiện lớn lao yên, chuyện trước kia bản quan không so đo với các ngươi. Huyện lệnh Hán Dương ý đồ mưu phản đã đền tội, bổn quan cũng không muốn xử thêm các ngươi làm gì, các ngươi làm quan trong thôn có quan hệ với hắn hay không, có cấu kết hay không thì nội tâm hiểu rõ. Còn có cái gì huyết tế, chuyện này...

Tần Tiêu đề cao âm thanh một chút, cơ hồ là giận dữ hét:

- Về sau tuyệt đối không thể để xảy ra lần nào nữa! Quả thực là vô cùng ngu xuẩn!

Cái này giận dữ, Ngô Hưng Quốc đều nghiêm lại, cuống quít từ trên ghế đứng lên, cùng quỳ xuống theo bọn người Bảo Giáp.

- Hạ quan... Hạ quan hổ thẹn, hạ quan có tội, thỉnh Tần đại nhân giáng tội trừng phạt!

Trong nội tâm Tần Tiêu cười lạnh, lại nhịn không được có chút vui cười vì đã đạt được mục đích! Lần này gõ mạnh thì đã làm những con hồ ly và lão hổ chẳng phải bị giày vò sao?

Tần Tiêu tiến lên một bước nâng Ngô Hưng Quốc dậy, nói:

- Ngô đại nhân nói quá lời! Câu cửa miệng là sông không dấu ngọc, sản vật Ngạc Châu và dân sinh vô cùng phong phú, chợt có người phạm tội thì khó tránh khỏi, Ngô đại nhân cũng không cần lo lắng. Trong tình cảnh này Bảo Giáp các ngươi không cần phải quỳ, ta cũng không phải ác quan. Kỳ thật ý của ta hôm nay nói đúng một việc: chuyện này sinh ra thì bổn quan có thể xem như không thấy cái gì, chuyện cũ sẽ bỏ qua; sau này các ngươi làm việc thế này thì ta có thể nhìn chằm chằm vào.

Ngô Hưng Quốc âm thầm đổ mồ hôi trán, nói:

- Hạ quan hiểu rồi, tại đại nhân rộng lượng!

Bọn người Bảo Giáp này đã có chút mất hồn mất vía, chỉ biết dập đầu trên mặt đất.

Tần Tiêu đi đến bên người Nham Tài Trát, bắt lấy tay của hắn, nhìn hắn nói ra:

- Nham đại thúc, chuyện ma quái ở Quỷ Khốc sơn cốc này bổn quan nói không rõ ràng, cũng không có chuyện quỷ quái gì, nhưng mà có chút ít âm thanh từ sơn cốc phát ra, cũng không có độc trùng mãnh thú hại người, các hương thân không cần sợ hãi. Sau khi trở về nói các hương thân từ hôm nay trở đi có thể yên tâm lớn mật săn bắt như trước. Về sau gặp bao nhiêu khó khăn thì nhớ rõ phải báo cáo lại trong thôn, xin nhờ quan phủ hỗ trợ.

Tần Tiêu hơi dừng một chút, quay đầu nhìn qua đám người kia, nói:

- Kỳ thật ở nơi này đều là các vị hương thân, chẳng qua nơi này bị cẩu quan bức bách và tài cán vô cùng thấp kém, hành dân thì nhiều... Nếu xảy ra chuyện này thì phải báo lên.

Mọi người cùng Bảo Giáp nhanh chóng quỳ xuống dập đầu, hét to lên:

- Đại nhân anh minh! Đại nhân anh minh!

Trong nội tâm Tần Tiêu cười lạnh: đương nhiên anh minh. Không anh minh thì ta đã sớm chém đầu các ngươi rồi! Xem sau này các ngươi có dám vẽ đường cho hươu chạy hay không! Ta không chém các ngươi là sợ dân tộc Thái sau này sẽ khổ sở, dù sao cũng là hương thân thôn quê ngẩng đầu không thấy mặt trời, ta một đao chém xuống thì Hán, Thái chính là tử địch. Hừ! Xem như đám gia hỏa các ngươi nhặt được tiện nghi.

Nham Tài Trát kích động nước mắt tuôn rơi, nhất thời nói không ra lời, chỉ gật đầu run rẩy.

Tần Tiêu trong nội tâm một hồi thoải mái, đối với Ngô Hưng Quốc nói:

- Ngô đại nhân, chuyện ở trại Thái tộc đã xử lý gần xong rồi, bổn quan muốn đi tới huyện nha Hán Dương nhìn một chú, tạm thời không đi tới Ngạc Châu được. Ngô đại nhân công vụ bận rộn cũng không cần đi theo đâu, mau quay về Ngạc Châu đi, bổn quan tùy ý đi bái phỏng là được.

Ngô Hưng Quốc hình như còn chưa tỉnh lại, trong mơ màng, ngạc nhiên ngơ ngác nói:

- Nếu như thế hạ quan quay trở lại Ngạc Châu, nếu như có chuyện gì, ngài sai người tới thông báo cho hạ quan.

Tần Tiêu một tay gõ nhẹ lên đầu gối, niềm nở nói:

- Đã như vầy Ngô đại nhân, chư vị hương thân, bây giờ chúng ta từ biệt, sau này còn gặp lại!

Dứt lời đứng lên, trong nội tâm có sảng khoái không nói nên lời: trong bộ đội thì quan cao một cấp đè chết người. Không nghĩ tới hiện tại chỉ là tứ phẩm Ngự Sử cũng có thể hù tứ phẩm Thứ Sử sợ hãi, làm quan thật thú vị.

Vừa ra khỏi phòng trúc bọn người Tần Tiêu bị dân tộc Thái bao quanh lại.

Các thôn dân quỳ xuống ngay ngắn, Nham Tài Trát nói ra:

- Đại nhân, ngài thật sự là phật sống a! Những hương thân chúng ta cảm động và nhớ đại ân đại đức của ngài, dựa theo tập tục của người Hán thì chúng ta sẽ lập sinh từ cho ngài, cùng thờ ngài và phật tổ chung với nhau trong nhà, ngày ngày thắp hương lễ bái, cầu chúc đại nhân vạn thọ vô cương, cả đời an khang!

Dứt lời dân chúng Thái đồng thời hô lên.

- Chúc đại nhân vạn thọ vô cương, cả đời an khang!

Tần Tiêu kinh hãi, vịn Nham Tài Trát, nói:

- Nham đại thúc, những chuyện thế này bản quan không quen, không dám nhận hậu đãi này, thế nhân chẳng phải cho rằng bản quan lừa đời chuốc tiếng sao? Việc này vạn lần không được!

Nước mắt Nham Tài Trát tuôn đầy mặt, kích động cầm lấy tay của Tần Tiêu, nói:

- Đại nhân, tộc nhân của chúng ta sống ở nơi này hơn trăm năm, chưa từng có lúc nào vui vẻ như ngày hôm nay, chưa từng gặp cuộc sống thanh nhàn như vậy. Chỉ trách chúng ta nghèo khổ, không có lễ vật gì đưa cho đại nhân cả, cung phụng sinh từ toàn bộ là tâm ý của chúng ta, đại nhân cũng đừng từ chối, bằng không thì những tộc nhân chúng ta thật sự khó chịu trong lòng, xấu hổ cả đời.

Chúng thái dân đồng loạt hô:

- Chúc đại nhân vạn thọ vô cương, cả đời an khang!

Tần Tiêu không ngờ rằng chuyện lại như vậy, đành hít sâu một hơi, nói:

- Đã như vậy thì được rồi, các hương thân, mời mọi người đứng lên đi. Từ nay về sau mọi người sống thật tốt, nếu có khó khăn gì cứ tìm quan phủ hỗ trợ. Mọi người nên nhớ kỹ, các ngươi đều là con dân của triều đình, bệ hạ đối xử các ngươi như nhau, cũng không có ý bất công với ai. Tần mỗ cáo từ, các hương thân nên trở về đi, không nên tiễn xa.

Dứt lời Tần Tiêu chắp tay vái chào, quay người bước nhanh rời đi.

Chương 70: Tha hương gặp cố nhân (2)

Tần Tiêu, Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp ba người rời khỏi thôn, trực tiếp đi tới huyện Hán Dương. Sau khi đi được lộ trình sáu mươi dặm thì ba người đã đi nửa ngày, lúc này là giữa trưa nên tìm một quán trọ nghỉ chân.

Thôn trấn không lớn, dòng người không phải rất nhiều, khách trong khách sạn không nhiều. Ba người gọi một ít rượu và thức ăn, lúc này đang ngồi trò chuyện.

Ăn thức ăn hơn phân nửa, cửa khách sạn lúc này có một người say rượu đi vào, chưởng quầy xông lên, nói:

- Lão bản, cho ta hai vò rượu ngon, ta tự mang đi. Truyện được copy tại

Liếc mắt nhìn Tần Tiêu thì cả kinh, nói:

- Trương Húc huynh!

Người say rượu này nhìn qua Tần Tiêu thì nhìn qua, vỗ tay cười to thì nhìn qua bàn của Tần Tiêu đi tới.

- Ha ha! Tần Tiêu huynh đệ! Thực sự là hữu duyên! Hữu duyên nha!

Tần Tiêu vội vàng đứng dậy mời Trương Húc ngồi xuống:

- Vì sao Trương huynh ở đây? Mau mời ngồi.

Trương Húc ngồi xuống, nhưng lại thở dài một tiếng vẻ mặt buồn trướng nói ra:

- Tần huynh đệ có chỗ không biết. Trương mỗ từ trước phóng đãng, trong ngày chỉ du đãng ở bốn phía. Lần này ta dự định du lịch Giang Nam. Không ngờ hôm qua nghe nói lão tiểu tử Trần Tử Ngang đã chết rồi, không còn gì hào hứng cả. Ai! Nghĩ tới Trương mỗ phóng đãng cả đời, bằng hữu rải rác, hôm nay lại ít đi một người! Vì vậy ta trời đưa đất đẩy đưa tới nơi này, mua vài vò rượu uống xem như tưởng nhớ cố nhân.

Tần Tiêu cả kinh nói:

- Trương huynh nói rằng Trần Tử Ngang tiên sinh đã đi về cõi tiên? Thật sự là đáng tiếc ah, vãn sinh còn không có cơ hội gặp được.

Trương Húc vỗ vỗ bàn, gật đầu, nói:

- Nói đến đáng hận! Trần Tử Ngang lão tiểu tử kia thông thái rởm, đắc tội ai không tốt, hết lần này tới lần khác lại đắc tội Võ Tam Tư! Kết quả oan tù lại Thục Trung, bị một tiểu huyện lệnh huyện Hồng cho gian nhân hãm hại mà chết. Ai! Nghĩ tới ta đường đường đàn ông lại nhớ lẫn nhau, đều không có bổn sự giải oan cho bằng hữu của mình.

Lý Tự Nghiệp nghe vậy giận tím mặt, một chưởng đập lên mặt bàn, nói:

- Mẹ hắn, bọn cẩu quan hại người này có mặt ở khắp nơi! Đại nhân, chúng ta đi tới Kiến Nam đi, đi tới huyện Hồng, chém tên...

Tiểu nhị đưa mắt nhìn qua bàn này tỏ vẻ sợ hãi, sắc mặt Tần Tiêu có chút bất thiện, Lý Tự Nghiệp vội vàng nuốt lời đằng sau lại, tay chân vụng về thu dọn chén dĩa trên bàn.

Nhưng Trương Húc lại cười rộ lên:

- Vị này chính là Lý Tự Nghiệp Lý tướng quân bên người của Tần huynh đệ a, ha ha, quả nhiên là tính tình ngay thẳng, Trương mỗ ưa thích! Đến đây, chúng ta cùng nâng ly với nhau.

Dứt lời giơ vò rượu lên cao và uống ừng ực, rượu rơi vãi lên ngực áo. Lý Tự Nghiệp cũng cằm một vò rượu lớn mở to miệng uống rượu.

Uống một hồi Trương Húc đem vò rượu đặt lên mặt bàn, dùng sức lắc lắc đầu, nháy mắt vài cái nhìn Tần Tiêu nói:

- Tần huynh đệ, ta biết rõ ngươi hiện nay là nhân vật phong vân, ngươi là tâm phúc trước mắt của bệ hạ, cũng là anh hùng hào kiệt được Lâm Truy Vương coi trọng. Nhưng không biết Tần huynh đệ có thể như ác quan cẩu tặc Lai Tuấn Thần, Chu Hưng kia không, giúp đỡ Võ thị mưu hại trung thần lương tướng, Lý gia thân vương?

Lời vừa nói ra Lý Tự Nghiệp nện mạnh vò rượu xuống đất, ầm ầm đứng lên chỉ vào Trương Húc mắng:

- Ngươi là Trương điên mà, nói nhảm cái gì đó! Lão Lý ta xem ngươi như đàn ông, ngươi lại dám ô nhục đại nhân nhà ta.

Mọi người trong khách sạn bị tiếng rống của hắn làm hoảng sợ, tiếng cười cười nói nói lập tức im ắng. Phạm Thức Đức nhanh chóng kéo hắn ngồi xuống.

Sắc mặt Tần Tiêu trầm tĩnh, cười cười nhìn qua Trương Húc, nói:

- Trương huynh say rồi, những chuyện này ngày mai chúng ta lại bàn tiếp. Rượu vào lời ra, Tần mỗ vịn Trương huynh đi nghỉ ngơi.

Đột nhiên Trương Húc vung tay lên, hét lớn:

- Ai, rượu vào mới nhả chân ngôn. Trương điên ta chỉ muốn biết Tần huynh đệ rốt cuộc nghĩ như thế nào?

Tần Tiêu đắp chăn cho Trương Húc, nhịn không được thở dài một hơi.

Người điên này say rượu càng điên không chịu nổi, trước mặt mọi người không che đậy miệng, mắng to Võ Tam Tư còn muốn Tần Tiêu nói rõ ràng những lời tìm chết, rốt cuộc là thần phục Lý Đường hay Võ thị.

Tần Tiêu lau mồ hôi trên trán, nhẹ nhàng ra khỏi phòng, về phòng của mình nghỉ ngơi.

Bốn gian phòng cuối cùng của quán trọ này cũng bị bọn người Tần Tiêu, Lý Tự Nghiệp cùng Phạm Thức Đức phân ra hai bên, hắn và Trương Húc ở hai gian. Giày vò cả buổi chiều cuối cùng cũng làm cho Trương Húc nằm ngủ, hiện tại đã là hoàng hôn một ngày rồi, Tần Tiêu đành phải nghỉ lại ở nơi đây, ngày mai lại đi tới huyện Hán Dương.

Vào đêm mọi âm thanh đều tĩnh, chỉ còn những vì sao trên trời đang nhấp nháy.

Tần Tiêu nằm trên giường trằn trọc không hề buồn ngủ, vì vậy dứt khoát đứng dậy đẩy cửa ra nhìn lên bầu trời xanh nhớ tâm sự.

Kỳ thật Trương Húc hỏi vấn đề này Tần Tiêu cũng không phải là không có nghĩ tới. Từ nhỏ tới lớn Địch Nhân Kiệt ân cần dạy bảo hắn, nói thiên hạ cuối cùng cũng là của Đại Đường, ngai rồng cũng sẽ trở về Lý gia. Mấy năm trước Võ Tắc Thiên triệu hồi Lư Lăng Vương Lý Hiển từng bị giáng chức, trọng lập thái tử, quả thực làm cho những thần tử muốn khôi phục Lý Đường cao hứng một hồi. Nhưng mà thiên hạ trong triều tuyệt đối không thái bình, tay cầm quyền cao như Lương Vương Võ Tam Tư cho tới nay cũng ngấp nghé ngai vị thái tử, ngoài sáng ngầm làm khó xử Lý Hiển ở khắp nơi, nghĩ cách trừ đi cho thống khoái. Những hiện trạng này Tần Tiêu từ trong miệng Trương Giản Chi cũng biết rõ một ít.

Nhưng mà mình là một người tới từ thế kỷ hai mươi mốt, một đoạn lịch sử đã thành lịch sử hôm nay sống sờ sờ bày ra trước mặt của mình, hơn nữa thời điểm này còn không làm ra quyết định, Tần Tiêu lúc này thật sự phát hiện chính mình trong lúc vô hình đã thành một bộ phận của lịch sử.

Tần Tiêu quả thực có chút không biết giải quyết thế nào.

- Cái gì là thế nào? Cái gì là sai?

- Lý Thế Dân là thánh Quân thiên cổ tán dương. Nhưng nếu như hắn thất bại ở Huyền Vũ môn thì còn có người nào nói hắn là thánh quân sao? Không phải không làm được hoàng đế ngược lại trên lưng còn mang tội danh phản nghịch phạm thượng, từ nay về sau bị người ta chửi mắng sao?

- Từ Kính Nghiệp thất bại vì vậy hắn là loạn thần tặc tử, Võ Tắc Thiên vẫn oai nghiêm ngồi trên ghế rồng, Yến vương Chu Lệ triều Đại Minh "Bên cạnh Thanh quân" khó thành công, vì vậy có Vĩnh Lạc Đại Điển, từ khi ta đi tới nơi này có rất nhiều chuyện sinh ra biến hóa, ai còn có thể vững tin lịch sử còn có thể dựa vào quỹ tích trước kia mà vận chuyển. Lý Long Cơ, huynh đệ kết nghĩa của ta còn có thể trở thành hoàng đế đại Đường trở lên đỉnh phong như Đường Minh Hoàng sao?

Đang lúc Tần Tiêu tinh thần mờ ảo thì cánh cửa phòng bên cạnh " két.. " mở ra, sau đó có vài tiếng bước chân nhẹ nhàng đi tới, đi qua cửa sổ sau lưng của mình.

Tần Tiêu nói:

- Trương Húc say thành bộ dáng như vậy, chẳng lẽ đã tỉnh rồi sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau