PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 656 - Chương 660

Chương 656: Sống thật thoải mái

- Nàng nha, đã làm mẹ người ta rồi, còn không biết xấu hổ lại đi đụng rượu với mấy nam nhân!

Tần Tiêu đem cá trắm đen đưa cho nàng:

- Cầm đi, bữa tối hôm nay toàn bộ nhờ nó!

Tử Định vui vẻ cầm lấy, hì hì cười nói:

- Tứ Đầu có tỷ tỷ chiếu cố, sợ cái gì chứ!

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười, ánh mắt vui sướng đến híp lại. Ba năm nay mỗi lão bà đều sinh một đứa, Lý Tiên Huệ sinh nữ nhi, gọi là Tần Tuyền Khanh. Uyển Nhi cùng Mặc Y với Tử Địch mỗi người sinh một đứa con trai. Được gọi là Khải Ca, Khải Toàn, Khải Tác...đối với ba tên này, Tần Tiêu đều cảm thấy được dễ nhớ, còn có chút dũng mãnh. Chẳng qua Khải Tác thật làm người có chút khó hiểu, Tần Tiêu chỉ cười. Theo thường lệ đặt nhũ danh cho nữ nhi cùng nhi tử, lại là “nhị đầu”, “tam đầu”, “tứ đầu” cùng “nhị nữ nhân”, người ta không biết còn tưởng trong nhà kiểm kê một đàn heo con.

Kiệt tác của Tử Địch là “tứ đầu” Khải Tác, là đứa nhỏ nhất, còn chưa đầy một tuổi, chưa dứt sữa. Tần Tiêu không dám để nhi tử bú sữa của “Phong tứ nương” ghiền rượu này, đành phải mời thêm vài nhũ mẫu bên ngoài.

Hiện tại không cần kế hoạch hóa gia đình, Tần Tiêu lại rất thích nhi đồng, đương nhiên sinh càng nhiều càng tốt. Nghĩ tới nhi đồng, Tần Tiêu không nhịn được trong lòng ấm áp, cảm giác cuộc sống cực kỳ tuyệt vời.

Hai người đi dọc theo con đường rộng rãi về hướng Nhạc Lộc sơn. Tần gia đại viện xây dưới chân núi, lưng dựa núi mặt hướng sông, tự nhiên do đại thần côn Kim Lương Phượng xem qua phong thủy. Sân không lớn, chủ trạch là nhà gỗ hai tầng, tường vây đơn giản, mặt sau có một tạp viện, trồng chút hoa cỏ đơn giản. Người hầu nha hoàn không nhiều, ngoại trừ mấy nhũ mẫu, cũng chỉ có Địch Quang Viễn làm quản gia, năm sáu người hầu nấu cơm quét tước vườn tược. Nhìn thấy thế nào cũng giống như một tiểu địa chủ có chút tiền tại nông thôn. Dựa theo cách thực hiện cùng tập quán hiện nay, Tần Tiêu mua vài miếng đất thuê người trồng trọt, xem như là có nghề nghiệp, là một tiểu địa chủ. Chẳng qua hàng năm tới ngày thu tô, hắn cũng không lấy tiền thuê, chỉ lấy tượng trưng vài gánh gạo đủ người nhà ăn là được. Hơn nữa bất kể là nhà ai gặp khó khăn, gia đình Tần Tiêu luôn nhiệt tâm trợ giúp cũng không làm cư dân thất vọng.

Kết quả là gia đình Tần đại thiện nhân sống trong khu tiểu nông thôn thuần phác cũng được xem là gia đình được hoan nghênh nhất. Đồng thời cũng không ai biết được quá khứ của gia đình hắn. Nếu để họ biết gia đình hắn nếu không phải là đô đốc thì là công chúa, không phải cáo mệnh phu nhân thì là tướng quân, phỏng chừng tháng ngày trôi qua sẽ không được an bình như thế. Huyện nha còn muốn mời Tần Tiêu nhậm chức ở công môn, Tần Tiêu đương nhiên là cự tuyệt. Đô đốc còn không đi làm, còn đi làm việc ở nha môn sao? Chẳng qua nếu huyện nha có việc gì cần trợ giúp, Tần Tiêu chưa bao giờ từ chối. Hơn nữa sau khi Lý Long Cơ lên ngôi thi hành tân chính, đầu tiên chính là chỉnh đốn lại trị, cắt giảm thật nhiều người bỏ tiền mua quan tước cùng tham quan, hiện tại đang thực hiện chính sách thân dân, đại bộ phận đều là những vị quan viên có lương tâm có năng lực, thật sự muốn làm chuyện tốt, mưu phúc cho nhân dân.

Ở lại trong nông thôn, Tần Tiêu nhìn thấy cả Đại Đường bắt đầu phát sinh biến hóa từ địa phương nhỏ, đi bước một chấn hưng, trong lòng vui mừng cùng thoải mái.

Lý Long Cơ đang cố gắng làm một hoàng đế tốt, điều này làm trong lòng Tần Tiêu cảm thấy hết sức vui mừng, mỗi ngày khuôn mặt đều tươi cười, cuộc sống trôi qua thật sự thoải mái.

Cách con đường lớn đi qua thêm con đường nhỏ, là có thể nhìn thấy sân viện nhà mình. Cạnh nhà có một dòng suối nhỏ, hàng năm nước trong vắt nhè nhẹ chảy qua, nơi cửa viện Đại Đầu cùng Nữu Nữu đang chơi trò chơi, bên cạnh vây quanh một nhóm nhi đồng hàng xóm.

Đại Đầu mặc dù chỉ mới hơn bốn tuổi, nhưng đã trở thành nhi đồng vương của bọn trẻ, có trò chơi gì đều do tiểu tử kia mân mê ra trước, sau đó dạy cho những hài tử khác. Hơn nữa trong nhà có vị phụ thân quỷ quái như Tần Tiêu cùng mẫu thân yêu con như mạng, còn có lão sư tài cao học rộng như Thượng Quan Uyển Nhi, tiên sinh chính quy trí thâm như biển Kim Lương Phượng, sư phụ hiệp khách như Mặc Y, tiểu mụ Phong tứ nương như Tử Địch... từ nhỏ Đại Đầu được hun đúc, tính khí thập phần hoạt bát hiếu động, hơn nữa thông minh hơn người, thật sự bất phàm so với những hài đồng khác.

Tần Tiêu vừa nhìn thấy Đại Đầu, thật giống như từ trên người đứa bé thấy được ảnh tử của mình, không nhịn được vui vẻ.

Nhóm nhi đồng từ xa đã nhìn thấy Tần Tiêu cùng Tử Địch trở về, Nữu Nữu lập tức lẫm chẫm chạy tới kêu lên “a cha”, “tứ nương”, Đại Đầu đang chuyên tâm chơi trò chơi, nghe được muội muội kêu to cũng giật mình, vội vàng chạy theo.

Tần Tiêu nhìn thấy hai tiểu bảo bối chạy tới, trong lòng vui vẻ, ha ha nở nụ cười, chạy tới ôm lấy Nữu Nữu bế lên, hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn béo đô đô của tiểu a đầu, Nữu Nữu cười khanh khách lau gò má nhỏ nhắn nói:

- Râu của a cha đâm đau nha!

Đại Đầu cũng chạy tới, Tần Tiêu đặt Nữu Nữu xuống đất, đem một nắm mứt quả đưa cho hai đứa bé, vuốt đầu nhi tử nói:

- Đi phân chia cho tiểu bằng hữu một người một xâu, đừng nhỏ mọn đó!

Đại Đầu liên tục gật đầu:

- A cha yên tâm đi, con là đại tướng quân, không thể cắt xén lương hướng của các tướng sĩ, con đi phân ra nha!

Tử Địch không nhịn được cười khanh khách, làm Tần Tiêu cũng bật cười.

Nữu Nữu cùng Đại Đầu vui vẻ chạy tới nhóm hài tử đang chơi, trong ánh mắt vô hạn kính ngưỡng của bọn trẻ, đem mứt quả phân chia xuống. Cuối cùng chia xong còn thừa năm sáu xâu, Đại Đầu cùng Nữu Nữu mỗi người chỉ lấy một xâu, còn dư thừa đều trả về cho Tần Tiêu, Đại Đầu thập phần thành khẩn nói:

- A cha đã nói, đại tướng quân cũng không thể làm đặc thù. Phải cùng các tướng sĩ đồng cam cộng khổ, tụi con chỉ ăn một xâu, còn lại a cha cầm đi đi!

Tần Tiêu cười híp mắt vỗ đầu con trai:

- Hảo nhi tử, chơi đi!

Tử Địch cười hì hì nói:

- Đã về nhà làm nông dân, còn muốn đem đứa con dạy dỗ thành đại tướng quân, huynh có xấu hổ hay không?

- Muội biết cái gì!

Tần Tiêu trừng mắt liếc nàng, nhẹ giọng mắng:

- Chẳng lẽ từ nhỏ dạy đứa con làm một nông dân đủ tư cách? Dù sao cũng phải có tiền đồ một chút thôi! Ngày sau khi Tứ Đầu trưởng thành, muội phải dụng tâm dạy dỗ một chút. Nếu biến thành ăn chơi trác táng, ta trước tiên bắt mẫu thân như muội hỏi tội!

- Hắc hắc hắc...

Tử Địch cười khanh khách chạy vào nhà. Tần Tiêu nhìn theo bóng lưng của nàng không khỏi buồn cười, chính nàng vẫn còn trẻ con đó thôi! May mắn nàng còn một tỷ tỷ tốt tràn đầy mẫu tính.

Tần Tiêu đi vào sân viện, Đại Đầu ở sau lưng vung tay hô to:

- Các huynh đệ, tan thôi! Ngày mai chúng ta tiếp tục chơi ah!

Dứt lời cùng muội muội chạy tới nắm tay Tần Tiêu cùng nhau đi vào trong viện. Nhóm hài đồng cũng giống như các binh tướng sĩ cùng nhau tản đi.

Chương 657: Có nữ sơ trưởng thành, bảo đao vẫn chưa lão (1)

Mỗi lần Tần Tiêu nhìn thấy cảnh tượng như vậy, nhịn không được muốn cười.

Đại Đầu tính tình thật sự, tuy rằng chỉ mới bốn năm tuổi nhưng lại tích cực chẳng khác gì người trưởng thành bình thường. Biết hẹn thời gian khi nào tập trung đông đủ, có chút tiểu bằng hữu đến muộn còn bị phạt, khi phân chia món ăn vặt sẽ bị chia thiếu một ít.

Ý niệm này hình thành trong đầu tiểu hài tử là do Tần Tiêu dạy dỗ. Lúc trước hắn cũng không phải cố ý làm như vậy, mà chỉ là trong tiềm thức cảm thấy nên làm như thế. Không nghĩ tới Đại Đầu sinh ra đã có thiên phú mang binh quản lý, đối với những việc này vừa học liền hiểu, hơn nữa còn cảm thấy cực kỳ hứng thú.

Trong lòng Tần Tiêu cũng phải bật cười: Tiểu tử này sinh ra dành cho chiến tranh!

Trở lại trong viện, Thượng Quan Uyển Nhi đầu tiên ra đón, cười híp mắt nói:

- Lão công đã về, Đại Đầu, Nữu Nữu, nên đi rửa tay rửa mặt, một chút nữa ăn cơm!

Tần Tiêu tháo cây đàn trên lưng xuống, cười a a nói:

- Uyển Nhi, đêm nay có thời gian dạy ta đánh đàn đi, vì sao ta học hoài vẫn không được đây? Chẳng lẽ trời sinh không có tế bào âm nhạc?

Thượng Quan Uyển Nhi mặc áo đoàn sam vải xanh, điển hình cách ăn mặc của địa chủ phu nhân, nhưng lại không hề có chút thô tục thấp kém, vẫn thoát tục thanh lệ như trước. Thượng Quan Uyển Nhi dắt tay Đại Đầu cùng Nữu Nữu, vừa đi vừa nói:

- Huynh a, nên tỉnh lại đi. Trời sinh không có thiên phú, còn không bằng một tiểu a đầu bốn tuổi đâu!

Tần Tiêu cười xấu hổ, đi vào trong đại sảnh.

Lý Tiên Huệ ngồi trong đại sảnh, hai bên đều có hài tử, một bên là Nhị Đầu cùng Nhị nữ nhân, Mặc Y ngồi bên cạnh, cũng đang vỗ về hài tử, đương nhiên là Tam Đầu cùng Tứ Đầu. Tần Tiêu cười ha ha:

- Ai nha, hai vị thật giống bảo mẫu ấu nhi viên thôi!

Lý Tiên Huệ cười dài đứng dậy, tiếp nhận tiêu vĩ cầm trong tay Tần Tiêu cẩn thận đặt lên bàn, cầm khăn mặt phủi bụi bặm trên người hắn, cằn nhằn:

- Sao lại về muộn như vậy đâu, hôm nay lại đi lên đảo sao? Kim tiên sinh vẫn khỏe chứ?

Tần Tiêu ậm ừ gật đầu, ứng tiếng “rất tốt, đều tốt” lại nhìn Mặc Y mỉm cười.

Mặc Y vẫn dùng trang phục tiêu sái lưu loát như ngày trước, mấy năm vẫn không thay đổi. Lúc này nàng đứng lên, lấy một chậu nước ấm, lại lấy ra một đôi giày vải mới:

- Lão công rửa chân đi, mang đôi giày này. Đã là mùa thu, vì sao còn thích đi chân trần, bị lạnh không tốt đâu! Đôi giày rơm kia hẳn là Kim tiên sinh tặng đi!

Tần Tiêu cười ha ha, ngồi xuống rửa chân. Mặc Y nhẹ nhàng ngồi bên người hắn, giúp hắn tạt nước lên chân:

- Nóng không? Hay là lạnh?

Tần Tiêu si ngốc cười:

- Vừa lúc...

Mặc Y nhoẻn miệng cười, đưa tay giúp hắn rửa chân. Lý Tiên Huệ đi tới dỗ dành hài tử, lại nhìn Tần Tiêu mỉm cười ôn nhu như nước. Thượng Quan Uyển Nhi ở bên ngoài nhẹ giọng trách cứ Đại Đầu cùng Nữu Nữu làm thân thể dơ bẩn. Tử Địch vẫn là diện mạo phó đại tổng quản ngày trước, ở trong phòng bếp hô to gọi nhỏ, chỉ huy nhóm người hầu mau nhanh chuẩn bị bữa tối.

Cảm giác tình yêu vây quanh thật quá tốt, lại cuộc sống thanh thản mà ấm áp điền viên cũng cực hay.

Tần Tiêu cảm giác mỗi ngày mình đều ở trong giấc mơ trôi qua, quên đi phiền não tồn tại, xem nhẹ thời gian trôi qua.

Đêm thoáng lạnh, gió thu se sắt.

Trong nông thôn không thể so sánh với kinh đô phồn hoa náo nhiệt, đến buổi tối vẫn đèn đuốc huy hoàng, khắp nơi ca múa mừng cảnh thái bình. Ở nơi này, sau khi mặt trời lặn xuống núi cũng mang ý nghĩa lên giường ngủ, bình thường không có hoạt động giải trí nào khác.

Đương nhiên, nếu thật sự không có niềm vui, nông phu cùng thôn cô vui chơi đầu giường chính là giải trí tốt nhất. Thời thái bình thịnh thế, “giải trí” như vậy sẽ giúp dân cư tăng lên thật nhanh. Đối với xã hội thời này mà nói đích thật là một chuyện tốt.

Tần Tiêu cơm nước no nê, ngậm tăm xỉa răng do mình tự chế, lắc lư qua lại trong sân viện nhà mình. Nhóm người Lý Tiên Huệ đang tắm cho hài tử, dỗ dành bọn trẻ đi ngủ. Người hầu dọn dẹp xong cũng đi tắm sau đó đi ngủ, trong sân viện nhất thời trở nên thanh tĩnh.

Mỗi ngày tới giờ này Tần Tiên thích làm một việc chính là luyện võ. Hắn không muốn bản thân nhàn rỗi, bởi vì mình lười biếng mà làm thắt lưng biến thành một tên mập khó nhìn.

Hay là trong lòng của hắn còn đang chờ đợi điều gì? Mỗi khi nghĩ đến việc này, Tần Tiêu cười tự giễu: Nam nhân khó chịu!

Mặc áo lót, cầm Thuần Quân kiếm đi tới hậu viện, một Tần đại thiện nhân mà thôn dân chưa từng nhìn thấy qua bao giờ xuất hiện. Trong hậu viện sắp xếp không ít dụng cụ tập thể hình mà người khác xem nhưng không hiểu, như xà đơn, xà kép, ngoài ra còn có khóa đá, tạ đá. Mỗi ngày Tần Tiêu đều tập luyện những đồ vật này. Đầu tiên chơi kiếm như đùa Thái Cực, làm tâm tình mình bình yên trở lại, sau đó lại luyện một bộ quyền tán thủ, chơi xà đơn xà kép, cuối cùng nâng tạ đá, ngẫu nhiên cũng sử dụng cung tên chế bằng trúc luyện tập bắn cung.

Ba năm trôi qua, Tần Tiêu giống như đại đa số nam nhân, thân thể thô to một vòng, hơn nữa càng thêm cường tráng trầm ổn hơn so với trước kia.

Hắn đã hai mươi sáu tuổi.

Hai mươi sáu, một nam nhân đã đi tới tuổi hoàng kim. Hàm râu quai nón dưới cằm đã chứng minh điểm này. Hiện tại bình thường nhìn hắn có vẻ lôi thôi lếch thếch, thậm chí hắn có chút thích bộ dạng chậm rãi mà đượm chút tang thương của bản thân mình.

Dùng lời nói của hắn diễn tả, đó chính là “vẻ đẹp thành thục của nam nhân”.

Hôm nay chơi kiếm, tựa hồ có cảm giác. Kỳ thật hắn không hiểu thế nào là kiếm pháp chân chính, chỉ tùy ý múa một ít chiêu thức học được từ Mặc Y cùng Tử Địch. Trước kia hai tỷ muội còn thường xuyên cùng hắn bồi luyện, hiện tại có nhi đồng, lại ít luyện tập, thường thường chỉ có một mình hắn.

Bất tri bất giác hắn nhắm hai mắt lại, cảm giác kiếm tùy tâm động vô cùng tuyệt vời. Có lẽ chiêu thức không có tinh diệu gì đáng nói, thậm chí là lộn xộn, nhưng người trong nghề chân chính có thể nhìn ra, mỗi chiêu thức của hắn đều cất giấu vô số biến hóa, một ít chiêu cực kỳ linh động ứng biến.

Bởi vì hắn đang suy nghĩ mình đang đưa thân vào chiến trường, đang tung hoành trong tư thế hào hùng khí thế...

Chơi đùa sảng khoái một lúc, tiếng đàn tranh phiêu nhiên rơi vào trong tai.

Nhẹ nhàng, linh hoạt kỳ ảo, hơn nữa giống như gợi lên tiếng lòng.

Trong lòng Tần Tiêu thoáng động – Uyển Nhi sao?

Hẳn là! Làn điệu kia chẳng phải chính là “Thương Hải Nhất Thanh Tiếu” sao?

Nàng vẫn đồng ý đến dạy ta, ha ha! Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ, lại tiếp tục chơi kiếm.

Một khúc kết thúc, thân hình Tần Tiêu vừa ổn định, nương theo thanh âm tiếng đàn nhìn qua, nhưng chỉ nhìn thấy cửa sổ đang mở.

Gian phòng kia là của Dương Ngọc Hoàn, tài đánh đàn của tiểu cô nương hiện tại không thua kém Uyển Nhi.

Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười. Ba năm trước đón Dương Ngọc Hoàn rời khỏi Sở Tiên sơn trang, nàng cao hứng không ít. Nhưng qua hai năm nàng đột nhiên có chút rầu rĩ không vui, thường xuyên trốn trong khuê phòng của mình.

Chương 658: Có nữ sơ trưởng thành, bảo đao vẫn chưa lão (2)

Tần Tiêu nghĩ tới có thể vì Mặc Y cùng Tử Địch sinh hài tử, không có bao nhiêu thời gian bồi nàng đi. Hơn nữa nhìn gia đình hắn vui vẻ hưởng thụ niềm vui đoàn tụ gia đình, nàng có chút tưởng niệm người nhà, cảm giác mình cô độc, hoặc có cảm giác như đang ăn nhờ ở đậu. Mỗi khi nghĩ đến việc này, Tần Tiêu không quên dặn dò mấy người Lý Tiên Huệ, để mọi người đối đãi nàng tốt hơn một chút, tận lực đừng làm cho nàng cảm giác không thoải mái.

Nhưng sự thật chính là, Dương Ngọc Hoàn vĩnh viễn không còn vui tươi hoạt bát như ngày trước, tuy rằng nàng vẫn thích cười, nhưng đã mất đi vẻ thẹn thùng.

Về sau Tần Tiêu mới hiểu được, nguyên lai tiểu cô nương sắp trưởng thành, mười ba tuổi, thời Đường tiểu cô nương mười ba tuổi kết hôn cũng không hiếm thấy, nhất là những địa phương như nông thôn.

Nữ nhi mười tám biến, có chút tâm tư cũng là bình thường.

Tần Tiêu hướng gian phòng kia đi tới, khi đi gần cửa sổ có đặc biệt ho nhẹ một tiếng, lộ ra tung tích của mình.

Dương Ngọc Hoàn đi tới bên cửa sổ, nhìn hắn nhoẻn miệng cười, thanh âm như chuông bạc:

- Hầu gia ca ca!

Tần Tiêu mỉm cười:

- Ngọc Hoàn nha, như thế nào vẫn gọi ta như vậy đây? Hiện tại ta không phải là Hầu gia gì nha!

Khuôn mặt Dương Ngọc Hoàn đỏ hồng, lại như làn da của hài tử, tựa hồ nhìn thấy được tơ máu, ánh mắt cười híp lại như vầng trăng non, khóe mắt tựa hồ đều mang theo hai chữ “hạnh phúc” vĩnh viễn. Nàng vẫn cười khanh khách nói:

- Nhưng Ngọc Hoàn chỉ thích xưng hô huynh là Hầu gia ca ca nga! Thật sự nghĩ không ra xưng hô nào khác!

Tần Tiêu mỉm cười, lật kiếm đưa ra sau lưng:

- Hôm nay vì sao Ngọc Hoàn không ra dùng cơm với mọi người đây? Hiện tại đã ăn chưa?

Dương Ngọc Hoàn cười hì hì:

- Ăn một chút...muội sợ ăn nhiều bị mập, thật không tốt đâu!

Sợ bị mập sao? Trong lòng Tần Tiêu không khỏi thấy buồn cười, nếu như cô không đầy đặn một chút, chẳng phải không phù hợp thanh danh lưu trong lịch sử sao?

Lướt mắt nhìn qua thân thể nàng, quả nhiên đã trở thành đại cô nương, dáng vẻ thướt tha mềm mại, chỗ nên lớn thì lớn, chỗ nên nhỏ thì nhỏ. Hơn nữa...tuy rằng nàng chỉ mới mười ba tuổi, nhưng bộ ngực...khụ, Tần Tiêu đột nhiên cảm giác mình thật sự có chút đáng khinh, vì sao lại đem ánh mắt quét tới trên ngực của nàng.

Nhưng hắn cũng biết bản thân mình chỉ là không tự chủ được xuất phát từ tiềm thức của nam nhân mà đưa mắt nhìn qua. Bởi vì nơi đó của nàng...thật sự rất lớn, thật to!

Dùng một từ không quá thỏa đáng hơn nữa có chút sỗ sàng mà hình dung, Dương Ngọc Hoàn mười ba tuổi cũng đã “ngực lớn mông tròn”.

Tần Tiêu vội vàng di chuyển ánh mắt của mình, ra vẻ tùy ý nói:

- Muội đang tuổi trưởng thành đâu, vì sao không ăn nhiều thêm một chút đây? Còn nữa, hiện tại muội tự đem mình nhốt trong phòng cả ngày không được, đây không phải là chuyện tốt đâu! Có thời gian nên đi ra ngoài nhiều một chút, đi dạo, đi chơi thuyền, đi chợ đều được. Kỳ thật những trò này vẫn rất thú vị thôi. Còn nữa, nên nhớ rõ, nhất định phải ăn uống chú ý dinh dưỡng, nuôi cho tròn một chút không phải sẽ xinh đẹp hơn sao?

Dương Ngọc Hoàn bĩu môi, trên khuôn mặt mượt mà hiện lên má lúm đồng tiền, cười hì hì nói:

- Hầu gia ca ca không phải không thích nữ hài tử mập mạp sao?

Tần Tiêu không khỏi sửng sốt, cười ha ha:

- Ngọc Hoàn nghe ai nói?

Dương Ngọc Hoàn che miệng quay đầu nhìn Tần Tiêu:

- Muội cũng không biết nghe ai nói. Dù sao chuyện Hầu gia ca ca không thích nữ hài tử mập mạp thì muội biết đó. Vì thế Ngọc Hoàn cũng không dám làm mình mập đâu, chỉ sợ ngày nào đó huynh không thèm quan tâm tới muội vậy!

- Nha đầu ngốc, làm gì có chuyện đó đâu.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Chắc là Tử Địch nói đi? Nha đầu kia ăn nói lộn xộn, muội đừng nghe nàng nói bậy!

- À không, tứ nương thật thú vị thôi, hì hì...

Dương Ngọc Hoàn nở nụ cười, dựa vào cửa sổ thấp giọng nói:

- Nàng còn nói cho muội biết, nói Hầu gia ca ca muốn có một trăm hài tử!

Tần Tiêu không khỏi bật cười:

- Đã nói nàng luôn ăn nói linh tinh rồi mà!

Dương Ngọc Hoàn có chút hưng phấn giậm giậm chân, đầy vẻ chờ mong khẩn cầu:

- Hầu gia ca ca, nếu như có rảnh có thể mang Ngọc Hoàn đi chơi sông không? Ngọc Hoàn rất muốn đến Kết Tử Châu Đầu, nhìn rừng quýt chín mọng đâu!

- Được!

Tần Tiêu liền gật đầu, mỉm cười nói:

- Ngày mốt đi. Ngày mốt ta sẽ dẫn người lên Kết Tử Châu Đầu giúp Kim tiên sinh hái quýt, muội cùng đi. Nhưng muội phải nghe lời, ăn nhiều một chút. Từ ngày mai trở đi không được trốn trong phòng ăn, phải cùng mọi người ăn cơm chung nga! Ta sẽ đích...thân...canh...chừng!

Tần Tiêu đem mấy từ sau cùng gằn từng tiếng, Dương Ngọc Hoàn cũng gật đầu, thần tình vô cùng vui vẻ.

Tần Tiêu gật gật đầu, sau đó rời đi. Chợt nghe được sau lưng truyền ra thanh âm hoan hô nhảy nhót:

- Quá tuyệt vời!

Tần Tiêu thoáng cười, thầm nghĩ trong lòng, xem ra mấy ngày nay quả thật làm cho nàng buồn bực không ít. Có phải mọi người thật có chút vắng vẻ nàng đây? Dù sao chỉ là một tiểu cô nương cô khổ linh đinh đâu...

Còn đang suy tư, khóe mắt đột nhiên cảm giác được có bóng người chớp lên, Tần Tiêu cảnh giác quay đầu quát:

- Ai!

Một đạo hắc ảnh đột nhiên lắc mình nhảy lên đứng trên đầu tường, lại là một hắc y nhân che mặt.

Tần Tiêu không cần suy nghĩ, phi thân bay lên, vung kiếm cả giận nói:

- Thái bình thịnh thế, tiểu tặc phương nào!

Hắc y nhân cũng không đáp lời, nhảy ngược ra sau, thân ảnh biến mất.

Tần Tiêu đang định đuổi theo, nhưng lại sợ trúng kế điệu hổ ly sơn, vội vàng dừng lại. Đúng lúc này người trong viện nghe được tiếng quát của Tần Tiêu liền chạy ra.

Tần Tiêu liếc mắt nhìn thấy Mặc Y, vội nói:

- Trấn thủ trong nhà, ta đi truy người!

Mặc Y ngưng trọng gật đầu:

- Lão công cẩn thận!

Tần Tiêu gật đầu, hai chân điểm xuống, phi thân lên đầu tường cực kỳ gọn gàng, chợt lóe thân biến mất trong đêm tối.

Nhóm người hầu nhất thời mở to mắt nhìn, miệng há hốc thật lâu không khép lại, ngạc nhiên nói:

- Lão gia thật lợi hại, thân thể thật lưu loát!

Tần Tiêu nhảy ra ngoài tường vây, lại nhìn thấy đạo hắc ảnh đứng tại địa phương cách xa chừng ba mươi thước, tựa hồ đang chờ mình.

Trong lòng Tần Tiêu nghi hoặc:

- Hắn muốn làm gì?

Còn đang nghi ngờ, hắc y nhân đột nhiên vung tay, Tần Tiêu theo bản năng lách tránh, tường vây phía sau truyền ra thanh âm leng keng trầm đục – lại là ám khí!

Tần Tiêu nhíu mày giận dữ:

- Tiểu tặc lớn mật, đứng lại cho ta!

Hắc y nhân đánh hụt phi tiêu, cả kinh, nhanh chân bỏ chạy!

Phương hướng chạy của hắn chính là Nhạc Lộc sơn.

Trong lòng Tần Tiêu thầm sốt ruột, nếu lên tới Nhạc Lộc sơn sẽ khó bắt được người. Vì vậy dưới chân phát lực, dần dần kéo gần khoảng cách.

Thân thủ hắc y nhân cực kỳ nhanh nhẹn, nhanh chóng xuyên qua đường nhỏ giữa hàng cây, không hề có chút dừng lại. Hơn nữa thân pháp của hắn...Trong lòng Tần Tiêu âm thầm sinh nghi – vì sao lại quen thuộc như thế?

Nghĩ đến đây, trong lòng Tần Tiêu chợt run lên:

- Là hắn?

Liên tưởng đến thủ pháp phóng ám khí kia – không phải thủ pháp tuyệt kỹ phi đao trong đặc chủng doanh của mình sao?

Chương 659: Còn có thể làm huynh đệ? (1)

Hình Trường Phong!

Nhất định là Hình Trường Phong!

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu dừng chân lại, lớn tiếng kêu lên:

- Hình Phong, là ngươi sao?

Thân ảnh phía trước đột nhiên dừng lại, ngây ngẩn, chậm rãi xoay người.

Tần Tiêu cẩn thận quan sát thân hình người kia, cùng vầng trán lộ ra – là hắn, thật là hắn!

Hắc y nhân lại đột nhiên lao tới, rút ra thanh đao hướng đầu Tần Tiêu bổ qua!

Ta kháo, hay là nhận lầm người? Trong lòng Tần Tiêu căng thẳng, vung kiếm đón nhận – “đương” một tiếng, đốm lửa bắn ra tung tóe!

Tần Tiêu ngăn cản một đao, tránh sang bên cạnh, hắc y nhân lao theo lại chém xuống một đao.

Tần Tiêu xoay người tránh thoát, bay lên không chém xuống một kiếm, hắc y nhân hự một tiếng vung đao ngăn lại mũi kiếm – lực đạo thật lớn khiến cho hắn bật lui ra sau hai bước.

Tần Tiêu không đợi lực đạo giảm xuống, liền bứt ra phóng lên, một kiếm đâm qua. Hắc y nhân không giám lơi lỏng, dùng đao ngăn cản kiếm thế, đột nhiên nghiêng người tung chân đá thẳng vào thắt lưng Tần Tiêu.

Trong lòng Tần Tiêu mừng rỡ, con mẹ nó, còn không thừa nhận mình là Hình Trường Phong? Loại thối pháp này chính là động tác dấu hiệu của ngươi!

Nghĩ đến đây, trong lòng Tần Tiêu vui vẻ - nhiều năm không gặp, gặp mặt liền đấu võ, được rồi, cùng ngươi chơi một chút!

Mắt thấy một cước sắp đá trúng mình, Tần Tiêu không lùi tiến tới, khuỷu tay trái biến thành đòn bẩy chín mươi độ, đột nhiên vung lên, bắn ra một kích!

Không chút dao động!

Tần Tiêu nhếch miệng cười:

- Muốn đánh người, trước phải học bị người đánh! Đây gọi là vững như Thái Sơn!

Vừa dứt lời, Tần Tiêu đột nhiên quay người đá tới, thẳng vào mặt hắc y nhân!

Hắc y nhân mới đá ra một cước, đao mới xuôi bên người, chỉ cảm thấy trên mặt có cơn gió ập tới, không kịp suy nghĩ khuỷu tay trái cũng làm ra cùng động tác, ngăn chặn một cú đá của Tần Tiêu!

Đằng đằng đằng, bật lui ra ba bước!

Tần Tiêu cắm kiếm xuống đất, phóng túng cười to:

- Trường Phong huynh đệ, trường kình không nhỏ ah!

Hắc y nhân cũng cất tiếng cười to, kéo khăn đen che mặt:

- Thân thủ đại đô đốc không kém năm xưa, bảo đao chưa lão!

Quả nhiên chính là Hình Trường Phong!

Hắn cũng đem đao cắm dưới đất, quỳ một gối, trầm giọng nói:

- Trường Phong vô lễ, đại đô đốc thứ tội!

Tần Tiêu vội vàng kéo hắn đứng lên:

- Chúng ta là hảo huynh đệ thôi, ngàn vạn lần đừng nói như vậy. Hơn nữa ta cũng không phải đại đô đốc gì, chỉ là hương dã thôn phu, bình dân thôi – có thể cùng Sùng Võ Thai Trung Thừa, Thiên Binh Giám đại nguyên soái so chiêu, cũng là tam sinh hữu hạnh!

Hình Trường Phong xấu hổ nở nụ cười:

- Đại đô đốc đừng giễu cợt...cái gì trung thừa, đại nguyên soái gì đó, tôi vừa nghe người khác gọi như vậy trong lòng vô cùng khó chịu, huống chi là đại đô đốc gọi như thế!

Hai người cười vang, đều cầm binh khí đi tới núi đá ngồi xuống.

Tần Tiêu nhìn Nhạc Lộc sơn nguy nga bàng bạc mệnh mông trong bóng đêm, gió thu trận trận, không khỏi vô cùng cảm khái.

Gió nhẹ thổi qua, tâm tư mỗi người đều dễ dàng tản mạn.

Tần Tiêu lấy ra một mảnh da hươu, nhẹ nhàng lau Thuần Quân kiếm, có chút tự giễu nói:

- Trường Phong huynh đệ, chứng kiến bộ dáng của ta, có phải có chút kinh ngạc hay không?

Hình Trường Phong vẫn thật lễ độ cung kính như trước, mỉm cười nói:

- Sao đại đô đốc lại nói lời ấy? Trường Phong nhìn thấy cuộc sống của đại đô đốc thật an ổn, thật phong phú, rất hài lòng, thật có chút không đành lòng quấy rầy!

Tần Tiêu ha ha cất tiếng cười to đứng lên:

- Huynh đệ, ngươi nói gì đây? Có được huynh đệ tốt như ngươi tới thăm ta, trong lòng ta quả thật cao hứng vô cùng!

Kỳ thật trong lòng Tần Tiêu vô cùng rõ ràng, hiện tại Hình Trường Phong thân ở chức vị quan trọng, địa vị hiển hách, đâu có thời gian nhàn rỗi đến tiểu địa phương như Trường Cát thăm mình, khẳng định còn có nguyên nhân khác.

Hình Trường Phong có chút ngượng ngùng cười nói:

- Kỳ thật không dối gạt đại đô đốc, Trường Phong đã đến Trường Cát mấy ngày, vẫn không dám đến quấy rầy đại đô đốc...

Tần Tiêu cười:

- Vì thế ngươi đi gặp Kim tiên sinh sư phụ của ngươi đúng không? Còn ở lại trên đảo.

Hình Trường Phong lắc đầu cười rộ lên:

- Ta đã nói qua, quả nhiên không có chuyện gì giấu diếm được đại đô đốc.

- A, việc này còn không phải oán ngươi sao, tự mình làm lộ hãm.

Tần Tiêu cười nói:

- Mỗi lần ta đi tới đảo, nhất định là muốn tìm hắn làm những đồ vật kỳ quái, làm cho hắn vô cùng phiền toái. Vì vậy hắn thấy ta liền giống như trốn ôn dịch. Lần này lại chủ động ra mặt, còn gọi ta lên đảo, khẳng định là có chuyện mà thôi!

Hai người lại cười, nhất thời không nói chuyện. Giống như có thật nhiều lời trong lòng nhưng nhất thời không biết phải bắt đầu nói từ đâu.

Tần Tiêu phá vỡ yên lặng nói:

- Huynh đệ, nếu đã đến thì tới nhà của ta ở một đêm. Chúng ta uống vài chén rượu, tán gẫu suốt đêm thế nào?

- Tốt, muốn tìm cũng tìm không được!

Hình Trường Phong vui mừng nói:

- Có thể cùng đại đô đốc đối ẩm, là nguyện vọng lớn nhất của Trường Phong!

Tần Tiêu thản nhiên mỉm cười, đứng dậy dẫn hắn đi về hướng trang viện, trong lòng nghĩ thầm:

- Nói như vậy ngoại trừ “nguyện vọng lớn nhất này” còn có ý đồ khác sao?

Hai người trở lại trong trang viện, gia đinh nhìn thấy Hình Trường Phong mặc hắc y ban đầu còn kinh ngạc cả kinh, sau đó thấy rõ là ai, liền thở ra một hơi. Hình Trường Phong nhất nhất chào hỏi Lý Tiên Huệ các nàng, không ngừng xưng hô “tẩu phu nhân” thật nhanh nhẹn gọn gàng.

Hình Trường Phong trở thành quan lớn, vẫn mang theo hiệp khí lễ tiết chu đáo như ngày trước. Không hề có chút cái giá của người làm quan, rất dễ dàng tạo hảo cảm.

Tần Tiêu lấy ra một bộ quần áo của mình cho hắn thay, hai người ngồi tại đình nghỉ mát trong hậu viện. Hai bên có ánh đèn lồng, trong phòng bếp làm chút thức ăn đơn giản, hai người ngồi xuống bắt đầu uống rượu nói chuyện phiếm.

Lý Tiên Huệ các nàng vui buồn mỗi nửa có chút bất an ngồi trong phòng, xuyên qua cửa sổ nhìn họ trò chuyện. Trong lòng mỗi người đều nghĩ một vấn đề: Là hoàng đế, là triều đình để cho hắn đến đây sao?

Cùng lúc đó bên trong đình viện Hình Trường Phong cũng vô cùng thẳng thắn nói:

- Thật không dám giấu diếm đại đô đốc, đích thật là hoàng đế phái Trường Phong tới!

Tần Tiêu cầm chén rượu, mỉm cười nhìn rượu trắng bên trong, hờ hững nói:

- Ta biết, hoàng đế sớm hay muộn sẽ có ngày tìm tới. Ba năm, qua ba năm mới tìm, đích xác đã rất có tính nhẫn nại.

Hình Trường Phong nói:

- Đại đô đốc không hỏi xem hoàng đế phái Trường Phong tìm đại đô đốc là có chuyện gì sao?

Tần Tiêu thản nhiên cười:

- Trường Phong là hảo huynh đệ của ta, có lời gì nhất định đều nói cho ta biết, không cần ta nhiều lời.

Hình Trường Phong không khỏi cười sang sảng, nâng chén cụng ly với Tần Tiêu, như có suy nghĩ nói:

- Mấy năm nay có thể nói hoàng đế hạ một phen công phu cực nhọc, làm được nhiều đại sự ích nước lợi dân.

Tần Tiêu nói:

- Hình như là vậy, thật sự hắn đang cố gắng làm một hoàng đế tốt. Tuy rằng ta ở sơn thôn xa xôi, nhưng cảm giác được Đại Đường đang triệt để biến hóa.

- Phải, bệ hạ đích thật là hoàng đế tốt.

Chương 660: Còn có thể làm huynh đệ? (2)

Hình Trường Phong cảm khái nói:

- Kỳ thật Trường Phong thật không muốn chức vị, nhưng vừa nghĩ tới lời nói trước khi chia tay của đại đô đốc, vài lần muốn từ quan quy ẩn nhưng đều ở lại. Hiện tại ta phát hiện, có thể làm quan dưới quyền hoàng đế tốt là một chuyện vô cùng vui vẻ. Hiện tại mỗi ngày của Trường Phong qua thật tốt, mỗi ngày đều làm nhiều chuyện thật có ý nghĩa. Vì vậy ta đã dần dần bỏ qua ý niệm thoái ẩn trong đầu, thầm nghĩ làm một vị quan tốt, vị quan tốt giống như đại đô đốc.

Tần Tiêu cười tự giễu lẫn tang thương:

- Học ai không tốt, học ta? Hiện tại chức vị của ngươi đều là nha môn mới mở, thế nào, làm còn thuận tay sao?

- Còn không trở ngại gì.

Hình Trường Phong khiêm tốn nở nụ cười:

- Sùng Võ Thai chính là bắt chước Ngự Sử Thai xây dựng. Sùng Võ đại phu chính là Trương Nhân Nguyện, nhưng hắn đã ở Lũng Hữu hai năm, đại bộ phận thời gian đều do ta cùng Trương Cửu Linh xử lý.

- Trương Cửu Linh? Tốt lắm.

Tần Tiêu hài lòng mỉm cười. Xem ra Lý Long Cơ đích thật là rất xem trọng cơ cấu võ tướng được bồi dưỡng đặc biệt này, làm cho nhân tài như Trương Cửu Linh cùng Hình Trường Phong cùng hợp tác làm việc, đích xác có thể ích lợi thật lớn. Sùng Võ Thai? Tên thật tốt! Thiên hạ Đại Đường toàn dân sùng võ, xây dựng một học phủ đỉnh cấp võ học như Sùng Võ thai, đúng là được lòng người.

Hình Trường Phong nói:

- Phải, Trương đại nhân thật là tài giỏi, đem nha môn mới xây dựng xử lý thật ngăn nắp. Từ kinh thành đến địa phương, đủ loại biện pháp luân phiên được chấp hành xuống. Chỉ trong ba năm thời gian ngắn ngủi, đã có được một hệ thống bồi dưỡng võ tướng vô cùng đầy đủ mà hữu hiệu. Hiện tại bất kể là bình dân dũng sĩ hay tướng quân trong quân lữ, binh lính, đều có cơ hội tiến vào Sùng Võ Thai hoặc Sùng Võ Viện tại địa phương huấn luyện bồi dưỡng. Nhân tài Đại Đường ùn ùn xuất hiện. Kỳ thật nói tới đại sự này có thể thi hành còn nhờ có đại đô đốc cùng Trương Nhân Nguyện đã nhắc nhở qua đâu! Không nghĩ tới ngày đó lời nói ở Đại Lang Nguyên hiện giờ trở thành sự thật, thật làm người vô cùng cảm khái!

Tần Tiêu khẽ cười:

- Cũng may mắn gặp được vị hoàng đế khai phá tiến thủ, chịu làm thực tế mới được.

- Đó là đương nhiên.

Hình Trường Phong gật đầu nói:

- Thiên Binh Giám thành lập, đều nhờ công lao của đại đô đốc. Trong trại huấn luyện bộ đội đặc chủng của Đại Đường, đến nay đã xây dựng tượng đồng của đại đô đốc!

Tần Tiêu không khỏi bật cười:

- Là chủ ý của ngươi đi?

- Không phải!

Hình Trường Phong vội vàng khoát tay nói:

- Tất cả đều do hoàng đế bệ hạ ra lệnh, Trường Phong tuyệt đối không dám làm loại chuyện này!

Tần Tiêu cười nói:

- Huynh đệ tốt, khẩn trương như vậy làm chi. Ta không có ý tứ muốn trách cứ ngươi. Tốt rồi, nguyên tưởng rằng người đi trà lạnh, không nghĩ tới mọi người còn nhớ rõ ta.

- Làm sao có thể quên!

Hình Trường Phong đột nhiên kích động nói:

- Trường Phong vĩnh viễn không thể quên ngày tháng xưa kia cùng đại đô đốc đi chinh chiến bốn phương! Trong Thiên Binh Giám, thiên binh thừa, thiên binh phủ, thiên binh bác sĩ lớn lớn nhỏ nhỏ, kể cả các học viên chưa từng gặp mặt đại đô đốc đều mong mỏi được nhìn thấy đại đô đốc một lần!

Tần Tiêu nghi hoặc hỏi:

- Thiên binh thừa, thiên binh phủ, thiên binh bác sĩ?

Hình Trường Phong cười nói:

- Thiên Binh Giám là dựa theo quy mô Quốc Tử Giám xây dựng. Quốc Tử Giám vốn lấy tế tửu làm đầu, nếu Thiên Binh Giám là cơ cấu võ tướng, vì vậy đã đem tế tửu đổi lại làm nguyên soái. Trường Phong tài đức nông cạn, hiện tại đảm nhiệm chức này. Mặt khác bố trí hai gã thiên binh thừa cùng thiên binh phủ, thiên binh bác sĩ làm trợ thủ cho Trường Phong. Trong đó có đồ đệ của đại đô đốc Hoàn Tử Đan, hiện tại là thiên binh thừa, người còn lại là lục suất đô đốc Điền Trân. Những huynh đệ đặc chủng doanh trước kia, hiện tại đảm nhiệm thiên binh phủ cùng thiên binh bác sĩ. Thực tế phụ trách bồi dưỡng huấn luyện các học viên. Hoàng đế bệ hạ còn chưa có người kế thừa, Đông Cung còn trống. Vì thế lục suất Đông Cung tạm thời do hoàng thành ngự suất ti, đại đô đốc Tống Vương điện hạ thống lĩnh.

- Vậy tốt lắm.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Tống Vương thống lĩnh hoàng thành ngự suất ti cũng có thể làm người yên tâm. Tiểu tử Hoàn Tử Đan không tệ, chịu khổ, có lòng hăng hái. Tuy rằng đầu óc không bằng sư huynh Quách Tử Nghi của hắn, nhưng là một người trẻ tuổi làm việc đến nơi đến chốn.

- Nhắc tới là do đại đô đốc dạy dỗ được hai đồ đệ giỏi!

Hình Trường Phong cảm khái nói:

- Đại đô đốc vừa rời đi Trường An, vào tháng giêng triều đình liền cử hành võ cử. Hoàn Tử Đan vui vẻ báo danh, sư huynh Quách Tử Nghi của hắn vì nhường nhịn sư đệ, không tham gia. Kết quả Hoàn Tử Đan cũng giống như đại đô đốc năm đó, lấy ưu thế tuyệt đối giành được võ trạng nguyên. Sau đó quan bái hoàng thành ngự suất ti tứ phẩm tả lang tướng. Về sau không lâu, Thiên Binh Giám thành lập, Trường Phong da mặt dày đi tìm hoàng đế đòi hắn tới tay, đảm nhiệm thiên binh thừa cùng Điền Trân phụ trách huấn luyện hàng ngày. Tiểu tử kia cũng thật độc, binh lính huấn luyện đều chẳng khác gì sói hoang. Hiện tại có uy vọng cực cao trong Thiên Binh Giám, hơn nữa hắn thường xuyên nói với thủ hạ học viên: “Chứng kiến tượng đồng này hay không? Đây chính là sư phụ của ta, lão tổ tông bộ đội đặc chủng Tần đại tướng quân! Các ngươi có ai làm cho ta mất mặt, là làm Tần đại tướng quân mất mặt, ta nhất định phạt nặng không tha! Ai không chịu nổi khổ cực, đừng ở chỗ này mất mặt xấu hổ, chạy về nhà ôm vợ đi!”

- Ha ha, tiểu tử kia năm đó bị chỉnh thảm, hiện tại lại chọn đại đầu binh trút giận!

Tần Tiêu vui vẻ cười, giống như trước mắt nhìn thấy Hoàn Tử Đan cao lớn đang giáo huấn binh sĩ.

- Ngọc không mài không thành khí thôi, đại đô đốc năm đó dụng tâm lương khổ, bằng không hôm nay Đại Đường không có nhân tài như thế!

Hình Trường Phong nói:

- Tới năm thứ hai, Đông Cung lục suất cơ bản đã giải tán, Quách Tử Nghi tạm thời làm chức quan nhàn tản trong Kim Ngô Vệ. Vì thế hắn đi tìm binh bộ thượng thư Quách Nguyên Chấn từ quan, báo danh tham gia võ cử - bình thường võ cử không cho phép quan chức ngoài thất phẩm cùng tướng quân tham gia thôi! Năm đó Quách Tử Nghi cuối cùng đạt tới võ trạng nguyên, hoàng đế bệ hạ tự mình tiếp kiến tại Túc Vũ Đình, phong hắn làm hữu kiêu vệ đại tướng quân, Bắc Đình đại đô hộ. Cùng lúc đó Quách Kiền Quán cũng đạt bảng nhãn, thám hoa là Giải Uyển, đều được phong tướng quân, đồng thời đi Bắc Đình đô hộ phủ. Cùng An Tây Tứ Trấn đại đô hộ Cao Tiên Chi, Sóc Phương quân hành quân đại tổng quản Luận Cung Nhân nghe lệnh Đạo Hạnh quân đại nguyên soái Trương Nhân Nguyện ở Lũng Hữu, trấn thủ tây bộ Đại Đường chúng ta!

- Tốt lắm!

Tần Tiêu cao hứng, hôm nay là lần thứ ba nói lời này. Quách Tử Nghi đạt tới võ trạng nguyên xem như hoàn thành tâm nguyện, còn được trọng dụng, trấn thủ Bắc Đình đô hộ phủ, trông Đại Đường ti hộ. Cả tây bộ Đại Đường có Trương Nhân Nguyện, Cao Tiên Chi, Quách Tử Nghi cùng Luận Cung Nhân làm tướng soái, có thể nói như tường đồng vách sắt, không gì phá được!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau