PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 651 - Chương 655

Chương 651: Xa Nhau (2)

- Nhưng mà tới ngày mai ta sẽ vứt bỏ những chuyện này, từ nay về sau quên đi chính mình, mặc hoàng bào với sắc mặt uy nghi, vẻ mặt cứng rắn, lạnh lòng, Ta là hoàng đế uy nghiêm vô hạn, kinh doanh khắp thiên hạ. Từ nay về sau không có tình bạn và thân tình, ở trước mặt ta chỉ có thành bại và lợi ích...

- Đừng quá bi quan.

Tần Tiêu trêu tức cười cười, nói:

- Hoàng đế cũng có chỗ tuyệt vời của hoàng đế, bằng không cũng không có nhiều người muốn đi làm hoàng đế. Nhưng mà chuyển đổi góc độ thì vui sướng cùng khoái hoạt của ngươi phải dùng phương thức khác mà thu hoạch.

Lý Long Cơ cười khổ:

- Kể cả tàn sát cốt nhục thân nhân của mình, đúng không?

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu:

- Đừng quá cực đoan. Chuyện như vậy dù sao chỉ là số ít, trong tính tình của ngươi thì sinh hoạt sẽ không trống rỗng, sẽ càng thêm đặc sắc.

- Có lẽ vậy!

Lý Long Cơ bất đắc dĩ cười tự giễu, nói ra:

- Còn nhớ rõ ta ngày đó tại Thiên Khách Vạn Lai nói chuyện không? Ta nói, nếu như ta có thể lựa chọn thì ta hy vọng ta chính là Tần Tiêu. Mà không phải Lý Long Cơ. Bởi vì Tần Tiêu có thể lựa chọn sinh hoạt của mình, mà Lý Long Cơ thì không thể. Hắn nhất định phải trái lương tâm làm chuyện mình không muốn làm.

Tần Tiêu im lặng, lẳng lặng ngồi đó, cảm giác trên người đau đớn.

Lý Long Cơ chậm rãi nói ra:

- Hôm nay là ngày cuối cùng ta làm a man, ta không biết ta có tính là quý trọng không. Chạy đến tìm ngươi nói chuyện, làm ít chuyện thử vô nghĩa. Kỳ thật từ khi mới bắt đầu đã có chuyện ngày hôm nay rồi. Kỳ thật cô cô của ta là người vô cùng tốt. Từ nhỏ nàng dã thập phần thương ta, những năm gần đây cũng trợ giúp và đề điểm ta nhiều, xem ta lớn lên. Ta chưa từng có nghĩ tới ta và nàng sẽ xa nhau vì phương thức này. Ta thống hận chính mình, thực sự. Ta tình nguyện ngã xuống là ta, như vậy ta sẽ nhẹ nhàng thoải mái mà nhắm mắt, không cần chịu khổ như hiện tại. Kỳ thật chuyện nàng làm cũng không sai. Nàng cũng có nàng lý tưởng cùng trả thù, không phải sao?

Tần Tiêu khẽ thở dài một cái:

- Các ngươi đều không có sai. Sai chính là tạo hóa như vậy. Các ngươi vĩnh viễn chỉ có thành bại, không có đúng sai. Ai cũng cũng không nói trước nghịch chuyển sự thật sẽ như thế nào, lịch sử sau này sẽ như thế nào. Cho nên ngươi không cần tự trách cái gì. Nếu vận mệnh đã lựa chọn ngươi thì ngươi nên tiếp nhận đi.

Lý Long Cơ liên tục cười khổ, lắc đầu, cuối cùng vẫn thúc thít nỉ non, nghẹn ngào kích động nói ra:

- Vận mệnh lựa chọn ta, vì vậy ta không có lựa chọn! Ta giẫm lên thi thể gia đình của cô cô mà bước lên đỉnh phong... Nhưng mà có ai hiểu được ta phỉa thưa nhận bao nhiêu thống khổ và thất lạc! Ta rất muốn được như Tiên nhi các nàng, bổ nhào vào thi thể cô cô mà khóc rống lên, giống như hài tử khóc rống lên... Nhưng mà ta không thể, không thể được!

- Bởi vì ta là thái tử, lập tức sắp làm hoàng đế! Ta phải lạnh lùng, vô tình, ý chí sắt đá hạ táng nàng, không thể cho người ta thấy ta có thương cảm, không thể lưu một giọt nước mắt, ngay cả chút thương tiếc cô cô cũng không được!

Tần Tiêu im lặng lẳng lặng ngồi đó, cảm thụ được trong lòng Lý Long Cơ bất đắc dĩ và bi thương. Hắn lúc này cảm thấy Lý Long Cơ thật sự là người đáng thương, vừa thương vừa tội... Lúc này hắn như thiếu niên bình thường, không phải là a man, cũng không phải là thái tử sắp làm hoàng đế. Cảm tình của hắn đã chìm sâu vào trong lòng, không thể hiện ra ngoài, bởi vì hắn còn không thể tự do thút thít nỉ non như Lý Tiên Huệ được.

Lý Long Cơ ngơ ngác ngẩng đầu lên, lệ rơi đầy mặt.

Nước mắt của hắn không ngừng rơi xuống đất.

Qua hồi lâu, sắc trời ngoài cửa sổ tối lại. Hai người lại hồn nhiên chưa phát giác ra. Trong bóng tối có chút không nhìn rõ mặt nhau.

Ngoài cửa sổ gió bấc gào thét, Lý Long Cơ rốt cục lấy lại tinh thần, thở dài và chậm rãi nói:

- Trên đời này nếu như có người nào nhìn thấy a man chân thật, vậy nhất định là huynh đệ kết nghĩa của a man. Ta cũng không hiểu vì cái gì sau khi ta tới chỗ của ngươi thì trực tiếp và thẳng thắng như vậy, tuyệt không muốn giấu diếm cái gì. Kỳ thật ta và mấy huynh đệ của ta cảm tình cũng rất tốt, tốt đến mức tuy hai mà một, vô cùng khăn khít. nhưng mà muốn được như hôm nay, ở trước mặt bọn họ nói ra những lời như thế này thì không được!

Tần Tiêu cười cười nói:

- Ta nói rồi, a man là hảo huynh đệ tốt nhất của ta. Vĩnh viễn là như vậy.

Lý Long Cơ thoải mái cười rộ lên, con mắt của hắn tỏa sáng, chăm chú nói ra:

- Ta có thể ra khỏi triều đình nhưng sẽ không cho ngươi đi tới nơi ta không tìm thấy. Ta muốn phong ngươi làm quốc công, cho ngươi thực ấp và tước vị.

- Không, không cần, đừng làm như vậy.

Tần Tiêu liên tục khoát tay:

- Trường An Tần phủ, Giang Nam sở tiên sơn trang, ta đều không muốn. Cái gì Đại Đô Đốc, sở tiên hầu, ta cũng không thích làm, ta chỉ muốn làm dân chúng bình thường, mang theo thê nhi trải qua cuộc sống bình thản. Có lẽ sẽ có một chút giàu có, từ nay về sau áo cơm không lo. Nhưng mà không cần lo, ta không miệng ăn núi lở đâu, nhất định sẽ tìm nghề nghiệp, giao nộp thuế cho Đại Đường!

- Ngươi đang nói lời vô nghĩa sao? Nếu ngươi ngay cả chức quan gì cũng không có, người trong thiên hạ còn không mắng Lý Long Cơ ta là vong bản vứt bỏ ơn sao?

Lý Long Cơ liên tục trách cứ nói:

- Tần phủ là phụ hoàng ban thưởng, sở tiên sơn trang là thánh hậu ban thưởng, sở tiên hầu và thực ấp là tiên đế ban thưởng, ta dựa vào cái gì thu về? Những vật này từ đầu tới cuối chẳng phải của ta!

- A man!

Tần Tiêu hôm nay lần đầu tiên gọi thẳng cái tên này, nói:

- Ngươi vẫn không hiểu tính tình của ta sao? Ta thực sự muốn làm người thường, trải qua sinh hoạt an bình. Có thể làm phú ông ta đã rất thỏa mãn, ta không hề muốn làm quan lại hầu gia gì đó, ngồi lĩnh một tòa nhà lớn vắng vẻ mà ai đi vào cũng sợ hãi!

Lý Long Cơ hít sâu một hơi, thở dài nói:

- Được rồi, ta hiểu rồi. Người có chí riêng, ta cũng không miễn cưỡng ngươi. Một câu cuối cùng, ngươi đi đâu?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Cái này còn trọng yếu sao?

Lý Long Cơ cười nhạt một tiếng:

- Huynh đệ mà a man còn không biết đại ca sinh hoạt ở nơi nào, đây cũng là quá phận nha!

Tần Tiêu lắc đầu cười khổ:

- Kỳ thật... Ta cũng không biết.

Lý Long Cơ im lặng ngây người sau nửa ngày, rốt cục chậm rãi đứng dậy:

- Đã khuya, ta phải về đông cung, ngày mai còn nhiều chuyện chờ ta làm. Ngươi thực không đi xem đại điển đăng cơ của ta sao?

- Không.

Tần Tiêu đứng dậy, mỉm cười nhìn qua Lý Long Cơ:

- Ta biết rõ, ngươi nhất định sẽ là hoàng đế tốt.

- Khó khăn, ta chỉ có thể tận lực.

Lý Long Cơ học theo một câu quen thuộc của Tần Tiêu, cười một cái, nói:

- Chúng ta từ biệt sao?

- Bảo trọng, thái tử điện hạ.

Tần Tiêu ôm quyền, xoay người, thi lễ.

Chương 652: Biển Cười (1)

Lý Long Cơ nhấc chân đi ra ngoài, kéo cửa ra đưa lưng về phía Tần Tiêu, nhẹ giọng nhưng thập phần rõ ràng:

- Bảo trọng, đại ca!"

Tần Tiêu nhìn qua đại sảnh, ánh đèn chiếu bóng lưng Lý Long Cơ, trong lòng đột nhiên thê lương và thất lạc không nói nên lời, hắn bất đắc dĩ cười rộ lên:

- Từ biệt rồi, a man. Ta không biết chúng ta còn có thể gặp lại hay không, nhưng mà ta đã không còn gặp lại a man trước kia. Tối đa chỉ có thể nhìn thấy hoàng đế chúa tể một nước -- Lý Long Cơ!

Một đêm không ngủ.

Người một nhà dưới ánh đèn thu thập đồ vật. Hành lý đơn giản, ăn mặc gọn gàng. Tần Tiêu đi ra ngoài mua mấy chiếc xe ngựa của dân chúng, mướn mấy xa phu và mang một ít vàng bạc chuyển lên xe, tràn đầy mấy xe.

Tần Tiêu nhìn qua xe và buồn cười, trong nội tâm âm thầm nói: ta ta mang theo khoản tiền tham ô nhiều như vậy! Quy ẩn là quy ẩn, tiền nhất định phải xài, đây chính là dùng mạng đổi lấy, ha ha!

Tần Tiêu lúc này cầm ấn tín, binh phù, áo giáp cùng binh khí sửa sang một phen, chuẩn bị sáng sớm mai giao cho Hoàng Thành Ngự Suất Ti. Đồ đệ Hoàn Tử Đan vẫn yên lặng nhìn qua Tần Tiêu. Tần Tiêu ngẫu nhiên quay mặt nhìn qua hắn, nói:

- Tử Đan, ngươi ở lại Trường An lăn lộn với sư huynh Tử Nghi của ngươi đi. Qua hết năm triều đình sẽ mở võ cử lần nữa, ngươi không ngại cùng sư huynh của ngươi tham gia một lần.

Hoàn Tử Đan ưu tư:

- Sư phụ, ngài đã giúp ta báo đại thù, ta không có gì tiếc nuối. Chỉ hy vọng cả đời này đi theo bên người sư phụ. Giúp ngài dẫn ngựa, chạy chân chạy.

- Không có tiền đồ, nói bậy bạ gì đó!

Tần Tiêu trừng mắt nhìn hắn, đập bả vai của hắn, nói:

- Thái tử điện hạ đã sớm thưởng thức ngươi rồi. Ngươi phải lưu lại. Ngươi không được quên, phụ thân của ngươi là Đại Đường trung liệt lương thần, ngươi cả đời này nhất định phải sống đặc sắc đấy.

Hoàn Tử Đan phiền muộn cúi đầu xuống:

- Ngay cả người như sư phụ còn từ quan, ta còn...

- Im ngay. Đừng nói.

Tần Tiêu đánh gãy lời hắn nói:

- Những chuyện này sau này ngươi sẽ hiểu. Hiện tại ngươi xem sư phụ như đào binh nhu nhược đi. Ngươi không nên học ta, phải có tiền đồ một chút có biết không? Ngươi phải lăn lộn tốt, có tiền đồ thì mặt mũi ta mới sáng được. Hiểu chưa?

Hoàn Tử Đan hít sâu một hơi, liên tục gật đầu:

- Đồ nhi hiểu rồi!

Còn đang bận rộn, dưới lầu đột nhiên truyền ra tiếng hô to "Đại Đô Đốc" Tần Tiêu vội vàng chạy ra ban công xem xét, dưới lầu có một đám người đang quỳ, trong bóng tối cũng không thấy rõ là ai. Tần Tiêu chạy xuống mở cửa ra, đập vào mắt nhìn thấy Hình Trường Phong, Thạch Thu Giản, Lý Giai Lạc, Phạm Thức Đức và một đám đồng liêu Hoàng Thành Ngự Suất Ti, còn có Trình Bá Hiến, Vạn Lôi, Điền Trân và rất nhiều đông liêu đông cung lục suất, ngay cả Hoàng Trùng cùng quân y Lưu Địch cũng ở đây. Bọn họ quỳ trên tuyết nhìn qua Tần Tiêu. Lần nữa hô lên "Đại Đô Đốc", một cảm giác xúc động hiện ra trong lòng Tần Tiêu, Tần Tiêu thiếu chút nửa trào nước mắt. Hắn vội vàng bước nhanh tới trước:

- Hảo huynh đệ các ngươi đứng lên đi.

Dứt lời đi lên vịn Phạm Thức Đức lớn tuổi nhất đứng dậy.

Phạm Thức Đức tràn đầy ưu thương, thâm trầm nói ra:

- Đại Đô Đốc, ngươi cứ như vậy vứt bỏ đám huynh đệ này, rời khỏi Trường An... Mọi người chúng ta nội tâm rất thất lạc.

Tần Tiêu tự trách khẽ cười cười:

- Phạm tiên sinh, lời dư thừa không cần nói. Tần Tiêu rời xa triều đình, chúc các vị tại Trường An vinh hoa phú quý, cả đời bình an!

Tần Tiêu chậm rãi đi qua, nói:

- Trường Phong huynh đệ, có lẽ khi mới bắt đầu ta tu kiến đặc chủng doanh là có tư tâm. Nhưng mà cho tới hôm nay gặp các ngươi như vậy đã không hề chỉ thuộc về mình Tần Tiêu ta. Các ngươi là hảo huynh đệ của ta, nhưng đồng thời cũng là quân nhân Đại Đường, là nhân tài Đại Đường không thể thiếu. Thái tử điện hạ đăng cơ sẽ đại lực bồi dưỡng đặc chủng doanh. Cho nên,các ngươi rất sớm đã thuộc quân đội Đại Đường, thuộc về cả Đại Đường. Các ngươi phải thay ta làm nhiều việc. Mặc kệ ta đi đâu vẫn vĩnh viễn nhớ các ngươi. Hảo huynh đệ!

Lời này vừa ra một đám nam nhân cũng phải rơi lệ.

Nước mắt nữ nhân hòa tan nam nhân; nước mắt nam nhân cảm động trời xanh.

- Hầu tử, tiểu tử ngươi khi huấn luyện lười biếng nhất, bổn sự kém cỏi nhất.

Tần Tiêu đi tới trước mặt hầu tử, phủi phủi bông tuyết trên vai của hắn, nhẹ giọng nói:

- Sau này nếu như lên làm tướng quân. Làm huấn luyện viên cũng không thể như vậy. Có biết không? Nếu như mang binh sai lầm, sẽ bị các huynh đệ khác chê cười đấy....

Hầu tử đứng nghiêm, rơi lệ đầy mặt, dương tay chào theo nghi thức quân đội đặc chủng doanh của thế kỷ hai mươi mốt!

Tần Tiêu gật đầu đi qua bên cạnh hắn.

- Bạch Nhân, tiểu tử ngươi đánh bạc tốt lắm!

- Lại đánh bạc ta sẽ tự chặc tay!

- Tống Tiểu Thất, phụ thân ngươi bệnh lao bớt chưa?

- Không còn tái phát nữa, lão nhân gia ông ta đã quy thiên!

Tống Tiểu Thất âm thanh nghẹn ngào:

- Nhưng ta sẽ thấp hương cho lão nhân gia nói Đại Đô Đốc trước khi rời đi vẫn còn nhớ tới hắn.

Bọn người Lý Tiên Huệ đứng ở ban công nước mắt đầy mặt.

Tần Tiêu cùng chào từ biệt người ở đây, rốt cục cũng không nhịn được nước mắt, mặc cho nó chảy xuống mặt của mình.

- Tử Nghi!

Tần Tiêuđi tới bên cạnh Quách Tử Nghi, gật đầu nói:

- Làm rất tốt, không chỉ làm Võ Trạng Nguyên, còn phải làm tướng quân tốt nhất của Đại Đường, nguyên soái tốt nhất.

Quách Tử Nghi lớn tiếng nói:

- Sư phụ thứ nhất, ta sẽ thứ hai!

- Ngươi phải làm đệ nhất!

Tần Tiêu vỗ đầu vai của hắn:

- Có tiền đồ một chút!

- Ân!

Quách Tử Nghi nặng một tiếng, rưng rưng gật đầu.

Tần Tiêu đi tới cổng chính, quay người ôm quyền cúi chào mọi người.

- Các vị hảo huynh đệ, thiên hạ không có yến hội nào không tàn. Cả đời của Tần Tiêu có nhiều hảo huynh đệ như vậy đã là cảm kích lớn nhất! Chúng ta lúc này từ biệt, ngày mai thái tử đăng cơ chư vị cũng không cần đưa tiễn. Tần Tiêu muốn yên lặng rời đi.

Tất cả mọi người quỳ gối

- Bái biệt Đại Đô Đốc!

Hình Trường Phong tiến lên, cởi mũ giáo kiếm ra, cung kính đưa tới trước mặt Tần Tiêu:

- Đại Đô Đốc, Hình Phong không biết năm nào tháng nào mới có thể gặp lại Đại Đô Đốc. Cẩn dùng kiếm này tặng Đại Đô Đốc, làm vật chứng kiến giữa chúng ta.

Tần Tiêu chậm rãi vươn tay ra tiếp kiếm, rút kiếm ra khỏi vỏ hàn quang hiện ra, kiếm khí rung sợ gió tuyết.

- Hảo huynh đệ!

Hai người ôm nhau, Hình Trường Phong nghẹn ngào khóc rống:

- Đại Đô Đốc vĩnh viễn là hảo huynh đệ tốt nhất của Hình Phong.

Cảnh ban đêm tràn ngập gió tuyết như trước.

Mọi người thối lui, Tần Tiêu ngồi trong đại sảnh, ngơ ngác vuốt ve bảo kiếm trong tay, tâm tình thật lâu không thể bình tĩnh. Sau lưng của hắn chính là mãnh hổ đồ ‘ uy phong bát diện ’, bên cạnh có cắm Phượng Sí Lưu Kim Đang. Chiếu sáng ngọn đèn và tỏa sáng.

- Tử Đan, ngươi tới.

Tần Tiêu gọi Hoàn Tử Đan từ phòng trong ra ngoài.

Tần Tiêu đứng dậy, rút Phượng Sí Lưu Kim Đang ra đưa tới trước mặt hắn.

Chương 653: Biển cười (2)

- Cầm lấy đi! Từ nay về sau ngươi là chủ nhân của nó.

- Sư phụ, cái này, không thể!

Hoàn Tử Đan cuống quít quỳ gối xuống:

- Phượng Sí Lưu Kim Đang là binh khí yêu thích của sư phụ, Tử Đan làm sao lấy làm của riêng?

Tần Tiêu cầm Phượng Sí Lưu Kim Đang đưa tới đầu của hắn:

- Cầm! Thanh Phượng Sí Lưu Kim Đang này đã uống máu tươi không ít. Nó sẽ không tình nguyện bình tĩnh quy ẩn nông thôn với ta, nó nhất định chỉ thuộc về chiến trường giết chóc. Từ hôm nay trở đi ngươi hảo hảo dùng nó bảo vệ giang sơn Đại Đường, bảo vệ tôn nghiêm của nam nhân.

Hoàn Tử Đan run rẩy đưa tay lên, cẩn thận tiếp nhận, lập tức cảm giác người trầm xuống, nói:

- Đồ nhi nhất định không làm nhục thanh danh của nó!

Ngày hôm sau gió tuyết không ngừng, thiên địa thuần trắng, ánh nắng mặt trời vô cùng chói mắt.

Người một nhà trắng thức suốt đêm thu thập hành lý, lúc sáng sớm hàn khí lạnh thấu xương, lên xe ngựa đi ra ngoài.

Xe ngựa từ hậu viện ra ngoài, người một nhà ngay ngắn lên xe, cảm khái vô hạn quay đầu nhìn qua đại viện vài lần. Tần Tiêu thở dài một hơi. Lớn tiếng nói:

- Đám lão bà lên xe đi!

Hô to một tiếng và bọn người Lý Tiên Huệ không ngừng tỉnh lại, mấy ngày qua giông như bình tĩnh lại, trên mặt thoải mái mỉm cười.

Ôm con của mình xuống, Tần Tiêu vẫn cưỡi kim mã, trên người khoác hai áo choàng lên người.

Xe ngựa gần đây ở kim quang môn. Lại đi qua phương xa, Tần Tiêu lại lên xa giá, ghìm ngựa dừng lại, quay đầu nhìn qua đế đô Trường An.

Trường An nguy nga, Trường An xinh đẹp; Trường An huy hoàng, thời gian ba năm này ta ở chỗ này lưu lại nhiều câu chuyện đáng nhớ, hết thảy giống như giật mình tỉnh lại.

Đúng lúc này đối diện có một ngựa chạy tới, quan bào phiêu nhiêu. Một thân đạo bào tuyết trắng, phi tu râu dài. Tần Tiêu cả kinh nói:

- Kim tiên sinh!

Người tới chính là Kim Lương Phượng dẫn tiến Hoàn Tử Đan, xem bói cho Tần Tiêu. Kim Lương Phượng thúc ngựa đi tới trước mặt Tần Tiêu, chắp tay vái chào:

- Đại Đô Đốc thông minh hơn người, quay người cũng không hối hận. Kim mỗ thật sự bội phục!

Tần Tiêu cười nói:

- Không thể ngờ chuyện này hôm nay cũng có thể gặp được Kim tiên sinh. Tiên sinh hôm nay đến đây chính là vì xem tướng số cho Tần Tiêu sao?

Kim Lương Phượng vuốt râu cười to, cực kỳ tiêu sái:

- Đại Đô Đốc mệnh lý đã nắm giữ cả rồi, cầu người không bằng cầu mình. Cần gì bần đạo tính toán? Bần đạo hôm nay tới đây cố ý đề cử mình, muốn làm thầy dạy học cho tiểu công tử Tần gia. Đại Đô Đốc có thể nguyện ý thu nhận bần đạo không?

Tần Tiêu mừng rỡ trong lòng: Kỳ nhân chính là kỳ nhân! Hắn lúc này tới tìm ta, nhất định có thâm ý, ta có lý do cự tuyệt sao?

Tần Tiêu cười to nói:

- Mỗi tháng hai xâu tiền. Bao ăn bao ở tiền thưởng và tiền bảo hiểm, Kim tiên sinh với đãi ngộ này thỏa mãn không?

Kim Lương Phượng cười lên ha hả. Thúc ngựa đi cùng chỗ với Tần Tiêu, mỉm cười nói:

- Đại Đô Đốc quả nhiên không phải người bình thường! Nói chuyện bần đạo nghe không hiểu bao nhiêu. Nghe xong cũng hiếu kỳ, chỉ có ngày có ba bữa cơm không lo nóng lạnh, bần đạo cái thân già khọm này xem như bán cho Đại Đô Đốc!

Hai người cười ha ha, cùng thúc ngựa đuổi theo xa giá bọn người Lý Tiên Huệ.

Lúc này Thượng Quan Uyển Nhi lấy một bao vải xanh ra:

- Thái tử nói, biết rõ ta thích đánh đàn, cho nên tặng tiêu vĩ cầm cho ta, bảo ta sau này dạy đầu to đánh đàn. Hắn nói đầu to là con nuôi của hắn, hắn làm cha nuôi phải tận tâm ý.

Tần Tiêu cười cười:

- Cầm cho ta xem!

Thượng Quan Uyển Nhi theo lời nghe theo đưa cho hắn:

- Ngươi muốn làm cái gì?

Tử Địch bĩu môi một cái:

- Hắn cũng sẽ không đánh đàn, nhiều nhất là đàn loạn mà thôi.

- Vậy làm bừa bãi đi!

Tần Tiêu mười phần hào sảng cười lên ha hả, ôm ngang tiêu vĩ cầm trên ngựa, xem nó như đàn tỳ bà, rung đùi đắc ý cất tiếng há:

- Biển cười cuồn cuộn hai bờ sông chìm nổi theo sóng nước, nhao nhao trên đời triều ai phụ ai thắng ra trời biết hiểu giang sơn cười, mưa bụi xa làn sóng lớn sóng tận hồng trần thế tục...

Gió chưa động, cây chưa động, kỳ thật là lòng chúng ta đang động. Bởi vì có một trái tim không cam lòng bình phàm, một linh hồn không cam lòng vắng vẻ, trong thời thịnh phong lưu, chuyện xưa của võ trạng nguyên Tần Tiêu vẫn chưa chấm dứt – quyển ký.

Ba năm sau, một ngày mùa thu, sông dài như dải lụa.

Mỗi khi đến mùa thu, nước sông Tương Giang sẽ chảy thật chậm, không còn nhìn thấy được dòng nước xoáy chảy xiết của dòng Tương Giang vào mùa xuân hạ trước đó.

Những chiếc thuyền đánh cá rải rác trên con sông rộng lớn, đang thả lưới trên sông.

Những nam tử thường thường lại hát lên vài câu ca dao, những nữ tử thì đang vo gạo chuẩn bị nấu bữa cơm chiều.

Trên một con thuyền đánh cá, một ngư dân thân thể rắn chắc đang chậm rãi thu lưới.

Cách đó không xa lại một con thuyền nhỏ trôi qua, đuôi thuyền có một người đang nằm, một chân gác lên chân kia, đầu ngón chân lắc lư, thập phần nhàn nhã thích ý. Giữa hai chân hắn còn kẹp một cần câu cá, dây cước thả dưới mặt nước, không hề có chút bộ dạng như đang câu cá, hoàn toàn không để ý tới cá có cắn câu hay không, trước ngực còn ôm một cây đàn nằm trên ván thuyền tùy ý gảy nhẹ.

Ngư dân nhếch môi cười, dùng tay đưa lên bên miệng làm loa lớn tiếng nói:

- Tần đại thiện nhân, ngài làm như vậy sẽ không câu được cá đâu! Mùa thu đã đến, nếu lưỡi câu của ngài không chìm dưới nước sẽ khó câu được cá nga, hơn nữa ngài nằm như vậy cá có cắn câu ngài cũng không biết ah!

Người nằm trên thuyền cười ha ha một trận, vô cùng phấn chấn nói:

- Tứ lão ca, trong chốc lát nếu ta không câu được cá về báo cáo kết quả, ngươi phải bán cho ta hai con cá nha!

Tứ lão ca lớn tiếng cười to:

- Hai con cá thôi, cần gì nói mua đây? Nếu đại thiện nhân cần dùng, cứ đi qua lấy là được. Hôm nay vận khí cũng không tệ lắm, lưới được một con cá trắm đen nặng tới bảy cân, hẳn là được rồi đi?

- Cá trắm đen sao, ta thích!

Tần đại thiện nhân vẫn nằm trên thuyền lớn tiếng nói:

- Lưu trữ cho ta!

- Được rồi!

Tứ lão ca ha ha cười đáp, thuyền lại trôi đi. Lão bà hắn từ trong khoang thuyền đi ra nói:

- Tứ ca, hôm nay lại gặp Tần đại thiện nhân ah. Ông nhớ rõ không thể tiếp tục thu tiền của hắn, lần trước thuyền của chúng ta bị gió làm lật, toàn bộ nhờ hắn tiếp tế tặng thuyền mới cho chúng ta, nhờ vậy mới có thể duy trì cuộc sống!

- Phụ nhân như bà đi ra nhiều chuyện làm gì chứ?

Tứ lão ca nói:

- Chuyện này còn cần bà dặn dò sao? Bà chỉ cần nói cơm chín hay chưa thôi?

- Chín, ăn đi!

Tứ lão ca xa xa nhìn theo con thuyền nhỏ, lẩm bẩm:

- Chỉ tiếc ngư dân như chúng ta không lấy ra được đồ ăn gì ngon, ngượng ngùng mời hắn dùng cơm đâu.....

Gió thu thổi qua, trời xanh vạn lý trong vắt, nước sông lẳng lặng chảy xuôi, chậm rãi thong dong, là ngày lành đi chơi thuyền.

Tần Tiêu lắc lư bàn chân, một tay gối sau đầu, một tay nhẹ nhàng gảy đàn, nhắm mắt lại thích ý hưởng thụ thời gian nhàn rỗi.

Chương 654: Phong Tuyết Trường Đao Bích Thượng Ngâm (1)

Đi tới Đàm Châu đã được ba năm, một nhà ba người ở lại trang viện nằm dưới thôn xóm chân núi ở Nhạc Lộc thôn Trường Cát huyện, trở thành đại thiện nhân trong thôn. Dù sao có nhiều tiền, tùy tiện lấy ra một chút tiếp tế quê nhà đương nhiên nhận được lời khen ngợi. Gia đình Tần Tiêu ở đây sinh sống ba năm, chưa bao giờ gây hấn với bất luận kẻ nào, quan hệ với láng giềng tốt vô cùng, chẳng khác gì là thân thuộc.

- Nơi này dân phong thật là thuần phác, ta thích!

Tần Tiêu nhắm mắt lại, gảy nhẹ dây đàn, miệng ậm ừ ca khúc “Thương Hải Nhất Thanh Tiếu”, cũng không biết là vì sao, trước kia thường xuyên chơi thuyền câu cá ca hát, nhưng ngày hôm nay đặc biệt có cảm giác, giống như nhớ lại tình cảnh ba năm trước rời khỏi Trường An.

Nghĩ đến đây, Tần Tiêu thở dài một tiếng xoay người ngồi dậy, dứt khoát lớn tiếng quát lên:

- Biển cả cười, cuồn cuộn hai bờ sóng triều, chìm nổi tùy lãng nhớ sáng nay..ai nha, cần câu của lão tử!

Đây chính là cần câu mà Đại Đầu thích đâu, nếu bị tiểu tử kia biết mình đánh mất của nó, chắc sẽ khóc tới chết đi! Tần Tiêu đang chuẩn bị xoay người nhảy vào trong nước vớt lên, lại nghe sau lưng vang lên tiếng kêu to:

- Tần lão đệ, còn không lên đảo sao?

Tần Tiêu nhìn lại, Kim Lương Phượng phiêu phiêu nhược tiên đứng trên bờ tiểu đảo, cười a a nhìn hắn chào hỏi.

Trong lòng Tần Tiêu chợt nói thầm:

- Không nghĩ tới lại trôi qua Kết Tử Châu Đầu, xem ra ta đã nằm lâu thật ah! A nha, cần câu..hoàn toàn không có!

Tần Tiêu xoay người nhìn Kim Lương Phượng mắng to:

- Ngươi a, đều do ngươi làm ta sợ, làm hại ta đánh mất cần câu của đứa con, ngươi phải đền cho ta!

Dứt lời Tần Tiêu đứng lên, thật cẩn thận đem tiêu vĩ cầm bỏ vào khoang thuyền, sau đó cầm mái chèo bơi về hướng đảo.

Kim Lương Phượng đứng ở bờ đảo vuốt râu cười dài, cười ha ha nói:

- Thật không ngờ ah, đại tướng quân uy chấn thiên hạ cũng sẽ giống như hài đồng đùa giỡn lưu manh, tìm bần đạo dọa dẫm một cần câu cá. Việc này nếu rơi vào trong mắt những người ngày trước, bọn hắn còn không choáng váng sao!

Tần Tiêu bơi tới bờ đảo, buộc dây neo, đi chân trần bước tới chỗ Kim Lương Phượng, ra vẻ tức giận nói:

- Lỗ mũi trâu, nếu ngươi nhắc lại việc này ta sẽ trở mặt! Ha ha, hôm nay tới thật đúng là không khéo ah, cây quýt tại Kết Tử Châu Đầu chín rồi, một chút để ta hái về cho lão bà đứa con nếm thử!

Kim Lương Phượng cất tiếng cười to, đưa ra ba ngón tay:

- Ba văn tiền một cân! Đừng tưởng rằng ngươi đưa ta Kết Tử Châu Đầu là có được đặc quyền, cho tới bây giờ bần đạo luôn đối xử bình đẳng!

Kim Lương Phượng nhìn Tần Tiêu, híp mắt, trong lòng buồn cười. Xem hắn mặc thanh bố thô y, nửa thân dưới cũng là quần vải bố lộ bắp chân, bên hông tùy ý thắt một dây lưng, đi chân trần, trang phục chẳng khác gì một ngư dân. Nhưng chỉ cần xem kỹ lại, y phục của hắn không có mụn vá cũng không có vấy bẩn, chân cũng không chai sạn, có thể nhìn ra được hắn không phải ngư dân bình thường. Hắn chỉ là rảnh rỗi thích giả dạng chơi thuyền trên sông, cách năm ba ngày lại đi tới Kết Tử Châu Đầu thăm viếng một lần.

Hai người sóng vai đi vào một rừng quýt, Tần Tiêu tùy tiện hái xuống một quả quýt lột vỏ liền ăn, hoàn toàn không để ý hình tượng. Kim Lương Phượng ha ha cười nói:

- Tần lão đệ, ngươi thật sự dự tính đặt chân ở lại Nhạc Lộc thôn Trường Cát huyện cả đời sao?

- Đúng rồi, có gì không tốt sao?

Dưới cằm Tần Tiêu mơ hồ một mảnh râu quai nón, trên mặt mang theo nụ cười xấu xa:

- Lão tử tiếp tục thử một quả! Mùi vị không tệ ah, năm nay quả quýt đầu mùa thu hoạch rồi!

Kim Lương Phượng cười nhẹ, biết Tần Tiêu muốn đổi đầu đề, cũng nói theo ý tứ của hắn:

- Phải đó, thu hoạch so với năm trước tốt hơn rất nhiều. Qua vài ngày ra đảo mời dân phu tới giúp hái xuống chở đi. Đại thiện nhân, có phải lại định bố thí một ít ra ngoài hay không?

- Quy củ cũ, vật tặng cho ngươi chính là của ngươi, nếu ta cần sẽ bỏ tiền ra mua!

Tần Tiêu ăn thêm một quả quýt, không khỏi ợ một tiếng, chép miệng nói:

- Hương vị thật tốt!

Kim Lương Phượng mời hắn đến tiểu đạo quan của mình, đưa cho hắn một đôi giày rơm mang vào chân. Hai người đi tới hậu viện trong đạo quan, nơi đó đặt một chiếc đỉnh đồng, khói nhẹ phơ phất, hai tiểu đồng đang châm củi quạt lửa, trông coi đồng đỉnh.

Tần Tiêu bĩu môi nói:

- Lại mân mê những trò này sao, thật không biết có hữu dụng hay không. Nếu như thật sự luyện ra được thần đan, chẳng phải mọi người đều có thể thăng tiên.

- Cho dù không thể thành tiên, cũng có thể cường thân kiện thể đi.

Kim Lương Phượng mỉm cười lấy ra một chiếc hộp đưa cho Tần Tiêu:

- Cầm đi đi, suốt một năm thời gian xem như có thể thành, ngươi thử xem hiệu quả.

- Ai nha, quả nhiên là vật gì đi tới trong tay Kim tiên sinh đều có thể biến thành thần kỳ!

Tần Tiêu cười ha ha tiếp nhận, lấy ra một đồ vật có thể co duỗi, tấm tắc tán thán:

- Quả nhiên là tài nghệ tốt! Ai có thể nghĩ ra một lão đạo sĩ lỗ mũi trâu còn là một thợ thủ công khéo tay đâu!

Kim Lương Phượng dở khóc dở cười vuốt râu lắc đầu:

- Ngươi đang thổi phồng ta hay đang tổn hại ta đây?

Tần Tiêu mở ra món đồ vật bằng thiết đồng kia, đặt lên mắt nhìn ra xa xa, không khỏi lớn tiếng kêu lên:

- Ha ha, lão tử chứng kiến lão tứ đang sờ mông vợ hắn đâu! Rốt cục thành công rồi, thật sự là rất tinh tế!

- Phi lễ chớ nhìn, phi lễ nhớ nhìn, nơi đây còn có hài đồng, ngươi còn nói năng lỗ mãng như vậy!

Kim Lương Phượng đoạt lại thiết đồng:

- Ai, thật sự là tính tình phóng đãng không biết tự chủ!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Lão mũi trâu, ngươi không nghĩ tới đi, ngươi luyện đan ra rác rưởi, lại có được diệu dụng như vậy. Vật này gọi là “Vọng Nhãn Kính”, cần có loại “thủy tinh” trong lò luyện đan mới có thể chế ra!

Kim Lương Phượng cũng đặt lên mắt nhìn xa xa, gật đầu nói:

- Kỳ thật từ ngày luyện đan liền thường xuyên nhìn thấy đồ vật này. Chẳng qua không có ai biết nó còn có diệu dụng như vậy, cứ ném bỏ, có chút xinh đẹp thì lấy đi làm đồ trang sức. Tần lão đệ, ý nghĩ quỷ quái của ngươi đúng thật là nhiều ah! Chúng ta thử làm lại lần nữa xem!

Tần Tiêu đoạt lại “Vọng Nhãn Kính” trong tay Kim Lương Phượng, đi theo hắn vào trong một thạch thất. Kim Lương Phượng từ trong một hòm thiết có khóa lấy ra một cái chai đen nhánh, thật cẩn thận đưa cho Tần Tiêu, dặn dò cẩn thận:

- Nhớ cẩn thận, vật này là đại hung vật nha!

Tần Tiêu nhếch miệng cười:

- Còn cần ngươi dặn dò, ta là chuyên gia chơi mấy thứ này, chỉ vì không có thời gian chuyên tâm nghiên cứu, cũng không tìm được tài liệu thích hợp. Chỗ luyện đan của lỗ mũi trâu ngươi đây, đồ vật thật sự là đầy đủ, vật gì cũng có. Không nói nữa, thử xem uy lực một chút!

Dứt lời tìm một kíp nổ thật dài cắm vào trong bình, đi ra khỏi thạch thất tới cạnh bờ sông. Dùng lửa châm, Tần Tiêu nhanh chân chạy nhanh về phía sau, còn nhanh chóng nằm rạp sau một dãy đá lớn.

Chương 655: Phong Tuyết Trường Đao Bích Thượng Ngâm (2)

- Oanh long...

Một tiếng vang thật lớn, rung trời triệt địa. Một cỗ khí lãng khói đen dâng lên trên không, Tần Tiêu cười ha ha:

- Cuối cùng thành công, chính là tỷ lệ này, tốt lắm! Uy lực lớn nhất!

Kim Lương Phượng đứng sau lưng hắn hàm râu chấn rung, lẩm bẩm:

- Đây là uy lực đích thực của hắc hỏa dược sao? Nếu dùng công thành nhổ trại...

Tần Tiêu bò lên, tức giận nói:

- Công thành cái gì, bạt trại cái gì, ta dùng để tạc cá!

Kim Lương Phượng chỉ cười, không tranh cãi với hắn.

Tần Tiêu lại hướng chỗ thạch thất đi tới, từ trong lấy ra “Hỏa Nỗ Sàng”, đây là tác phẩm đắc ý nhất của hắn mấy năm qua. Một tấm sắt chắn ngang phía trước, có thể bảo vệ cho binh lính trốn ở phía sau. Trên tấm sắt có ba mươi sáu lỗ thủng, sắp thành ba hàng, từng lỗ thủng đều có thể bắn ra được mũi tên bọc hỏa dược, tiếp cận nguyên lý của Thiết Tí Nỏ vô cùng, đều là liên thể kết nối. Vừa có thể phát ra ba hàng, cũng có thể đồng thời phát một lúc, mỗi mũi tên đều cỡ cánh tay hài nhi, chỉ cần bắn lên người ngựa hoặc tường thành, sẽ lập tức nổ mạnh.

Tần Tiêu ha ha cười ngây ngô:

- Vật này tìm địa phương nào thí nghiệm mới tốt đây? Làm xong rồi lại không thí nghiệm qua, làm trong lòng ta thật sự ngứa ngáy!

Kim Lương Phượng xem thường cười nhìn Tần Tiêu:

- Vật này là lão đệ nghiên cứu dùng bắn chim sao?

- Phải đó, đúng vậy!

Tần Tiêu lại cười ha ha:

- Chỉ cần oanh trúng, trực tiếp nấu chín ăn ngay!

Trong lỗ mũi Kim Lương Phượng hừ lạnh một tiếng, buồn bực nói:

- Người ngoài đều nói lão đạo sĩ này ở lại Kết Tử Châu Đầu khoái hoạt bậc nào, ai lại biết ta ở đây mỗi ngày làm thợ mộc, thợ rèn, thay ngươi mân mê những đồ vật ly kỳ cổ quái như vậy!

Tần Tiêu cười hăng hắc, đẩy Hỏa Nỗ Sàng quay về thạch thất, nhìn Phong Tuyết trường đao trên vách tường, trong lòng đột nhiên lay động.

Mỗi lần đi lên hòn đảo này, chứng kiến thanh đao kia, trong lòng Tần Tiêu khó tránh khỏi cảm giác như thế. Hình ảnh trước kia mang thanh đao theo bên mình, hình ảnh như vậy hắn vẫn luôn không tự chủ được hồi ức trở lại.

Hình Trường Phong tặng Thuần Quân kiếm là bảo vật, tín vật, Tần Tiêu luôn đặt ở nhà, có thời gian lấy ra lau chùi một phen. Nhưng thanh Phong Tuyết đao kia, thường xuyên làm cho hắn luôn vô cùng cảm khái, không thể không đặt trong thạch thất trên Kết Tử Châu Đầu.

Cũng không biết có đêm đêm bích thượng ngâm không?

Tần Tiêu mỉm cười đi ra thạch thất. Kim Lương Phượng nhìn hắn đầy thâm ý:

- Nếu như luyến tiếc thì lấy về đi. Miễn cho ta còn phải chiếu cố thay cho ngươi!

- Chiếu cố cái gì, ngươi còn có nữ nhân sao?

Tần Tiêu mỉa mai, đi tới, ném lại một câu:

- Lỗ mũi trâu, ngày mốt ta tìm vài dân phu tới hái quýt giúp ngươi, nhớ rõ dàn xếp chút cơm bố thí chút nước trà. Hôm nay ngươi không cần lưu ta ăn cải thìa đậu hũ, ta muốn nhanh chóng đi lấy con cá trắm đen lớn kia, trong nhà chờ nấu cơm đâu!

Kim Lương Phượng nhìn Tần Tiêu đi xa, không khỏi lắc đầu cười rộ lên:

- Ba năm thời gian, ngươi cuối cùng không còn chịu được đi? Người như ngươi nếu chịu an tĩnh làm một người thường, trừ phi Tam Thanh Đạo Tôn đồng thời hiển linh, đổi đi trái tim của ngươi!

Kim Lương Phượng chậm rãi đi về hướng đạo quan, vào trong một gian phòng. Một nam tử đang ngồi xếp bằng bên trong, ánh mắt đầy chờ mong vội hỏi:

- Như thế nào?

Kim Lương Phượng vuốt râu mỉm cười:

- Cái gì mà như thế nào? Ngươi không thấy được tình hình hôm nay hay sao?

Nam tử có chút xấu hổ cười:

- Hắn thực sự quá tinh tế, ta không dám lộ mặt, luôn trốn trong phòng không dám đi ra ngoài...

Tần Tiêu cho thuyền rời khỏi Kết Tử Châu Đầu, Thuyền lão tứ đã sớm đem con cá trắm đen lớn dùng lưới bao bọc, chết sống không chịu nhận tiền của Tần Tiêu, đem cá ném lên trên thuyền hắn. Tần Tiêu cười ha ha một trận, trong lòng thầm nghĩ trong chốc lát gọi Quang Viễn đại ca đem lương thực tới nhà hắn là được.

Sau khi rời khỏi Trường An ba năm trước, Tần Tiêu dàn xếp gia đình ở nơi này, sau đó lại đến Sở Tiên sơn trang một chuyến, đem một số người ở đó an bài. Địch Quang Viễn cùng Dương Ngọc Hoàn đương nhiên là cùng hắn tới Trường Cát, một ít tiểu thiếp đặc chủng doanh thì đưa tới Trường An.

Tần Tiêu lên bờ, mang theo cá đi về nhà. Bên bờ sông là một làng chài, các ngư dân ra vào đều thân thiết chào hỏi hắn, gọi hắn là “Tần đại thiện nhân”, còn sôi nổi mời hắn vào nhà uống rượu ăn cơm. Tần Tiêu cười a a uyển chuyển cự tuyệt, dọc theo con đường đá sỏi hướng Nhạc Lộc thôn đi tới.

Khi xuyên qua Trấn Điện, Tần Tiêu nhìn quanh, cảm thấy bối rối, hôm nay hắn đã đánh mất cần câu cá, nếu không phải tìm vật gì đó về bồi thường mới được, không thì tiểu tử kia sẽ không để yên cho hắn.

Chợ của Trấn Điện không lớn, chỉ có vài con đường cùng mấy khách điếm, tiệm gạo cùng tiệm vải. Tần Tiêu liếc mắt nhìn thấy quán nhỏ bán mứt quả, trong lòng vui vẻ liền đi qua mua một đống mứt quả.

Đại Đầu cùng nữu nữu yêu nhất, ha ha! Có thứ này, tiểu tử sẽ không còn nhớ được hôm nay mình lấy cần câu của nó đâu, ngày mai có thời gian làm cần câu khác là được.

Đang chuẩn bị rời đi, nghe được bên tửu quán truyền ra tiếng nói:

- Uống thì uống, lão tử còn sợ ngươi sao!

- Rót đầy cho tứ nương!

- Lão tử uống trước, các ngươi cũng phải uống!

Tần Tiêu buồn bực nhăn mặt, biết được vị phu nhân phiền toái trong nhà lại đi ra nổi điên.

Đây không phải phong nha đầu Tử Địch đó sao? Đi vào Trường Cát ba năm, cùng cư dân quê nhà hỗn chín, danh khí còn lớn hơn Tần Tiêu. Ngoại trừ một thân hiệp khí thường xuyên bênh vực kẻ yếu, khẳng khái trượng nghĩa, còn nổi danh là thùng rượu lớn. Mấy nam nhân hợp lại cũng không đấu qua nàng, rồi sao, được thêm ngoại hiệu “Phong tứ nương”, nhưng người bình thường đều chỉ gọi nàng là “tứ nương”.

Tần Tiêu đi vào tửu quán, nhìn thấy Tử Địch mặc hồ phục vải bông, một chân đạp lên ghế ngồi, ngẩng đầu cầm bát rượu lớn rót xuống miệng. Uống cạn bát, Tử Địch lớn tiếng cười to vỗ bàn:

- Uống nha! Mấy tên nam nhân các ngươi, không phải đang sợ nữ nhân như ta đi?

Mấy hán tử đang đụng rượu với nàng cũng thấy được Tần Tiêu đi vào, liền ôm quyền cười nói:

- Đại thiện nhân tới rồi, hôm nay tứ nương còn lợi hại hơn ngày xưa ah, đã uống sáu bát lớn!

Tử Địch nhất thời cảm thấy da đầu căng thẳng:

- A nha, người này sao lại tới đây?

Chớp mắt, Tử Địch ngã xuống trên ghế, úp sấp trên bàn, miệng la hét:

- Ai nha nha, lão tử say...

Tần Tiêu cười khổ lắc đầu, chào hỏi vài câu với mấy tửu khách, ném ít tiền cho tiểu nhị, khiêng Tử Địch nhấc lên vai đi ra tửu quán.

Tử Địch cúi đầu cười hắc hắc, dù bụng bị cấn có chút khó chịu, nhưng còn tốt hơn bị mắng, vì thế dứt khoát thanh thản dựa trên lưng hắn giả ngủ.

Tần Tiêu khiêng Tử Địch đi ra Trấn Điện, cầm xâu mứt quả đâm đâm vào mông của nàng, oán hận mắng:

- Còn giả ngủ, không chịu đứng lên đi, muốn bổn lão giả cõng nàng về nhà sao?

Tử Địch cười hắc hắc, tuột khỏi lưng hắn, vuốt mũi sợ hãi cười nói:

- Đã lâu không đi ra chơi đùa, hôm nay chỉ một lần, một lần thôi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau