PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 646 - Chương 650

Chương 646: Tru Diệt Cửu Tộc (1)

Thời điểm này nàng như biến thành nữ tử bình thường, bàn tay tràn ngập máu đen nắm tay Lý Tiên Huệ, nghẹn ngào lẩm bẩm nói:

- Mẫu thân... Con tới rồi, đến rồi! Chờ ta một chút... Thì ra ta làm sai sao?

Lý Tiên Huệ khóc không thành tiếng:

- Cô cô, ngươi sẽ không đi! Sẽ không, vĩnh viễn sẽ không đi! Ta là Tiên nhi tốt nhất của cô cô, là thân nhân tốt nhất! Tiên nhi tình nguyện dùng tánh mạng của mình đổi lấy bình an và khỏe mạnh cho ngươi! Cô cô, ngươi nhất định phải tỉnh lại đi!

Thái Bình công chúa tái nhợt, thoải mái, vô lực lắc đầu mỉm cười, tay kia vuốt mặt của Lam Điền quận chúa:

- Ta số khổ... Hài tử...

Lam Điền quận chúa nghẹn ngào khóc rống:

- Mẫu thân, không muốn! Ngươi không thể bỏ ta lại, không thể!

Tần Tiêu đưa lưng về các nữ tử, vẻ mặt đầy nước mắt.

- Tần Tiêu...

Thái Bình công chúa dùng tia khí lực cuối cùng của sinh mạng nói với Tần Tiêu.

- Nữ nhi của ta... Là người vô tội, ngươi nên...

Âm thanh tuyệt vọng đã đánh gãy lời của Thái Bình công chúa.

- Mẫu thân!

Bọn người Thường Nguyên Giai lập tức xoay người lại, im lặng lẳng lặng ngây người. Hình Trường Phong thì quỳ một gối, mặc cho bông tuyết rơi xuống người, trong nội tâm cũng có thê lương và ngàn vạn bất đắc dĩ, tuyết rơi nhiều như trước, hơn nữa càng ngày càng mạnh. Lầu khuyết của Càn lăng, thạch điêu cùng bi văn cũng bị bao phủ trắng xóa.

Chỉ có Thái Bình công chúa nằm ở đó có màu hồng bắt mắt.

Tần Tiêu như tan nát con tim, giống như hóa thành bụi bậm tiêu tán trong gió bấc lạnh giá và bông tuyết rơi nhiều.

Cuồng phong như trước, tuyết rơi như mưa.

Trừ ba nữ tử khóc rống thì những người còn lại đều lẳng lặng đứng đấy, trên người phủ đầy tuyết trắng.

Tần Tiêu cảm giác toàn thân rét run, toàn thân đều có chút căng cứng.

Hồi lâu, hắn cuối cùng khôi phục tinh thần lại, xoay người và bông tuyết toàn thân rơi xuống.

Bọn người Hình Trường Phong thấy Tần Tiêu động, cũng nhao nhao đi tới bên cạnh hắn.

Tần Tiêu tiến lên nâng Lý Tiên Huệ. Lý Tiên Huệ dậy, các nàng đã sớm khóc bất tỉnh rồi, máu tím trên tay đã đông thành băng. Nàng vô lực ngã vào trong ngực Tần Tiêu, con mắt còn kinh ngạc nhìn qua Thái Bình công chúa.

Tần Tiêu vỗ vỗ Lý Tiên Huệ, cho nàng đứng vững, sau đó đi kéo Lý Trì Nguyệt cùng Lam Điền quận chúa. Lý Trì Nguyệt ngoan ngoãn đứng lên, nàng lau nước mắt của mình, hai mắt đỏ bừng như quả đào. Chỉ có Lam Điền quận chúa liều mạng ôm Thái Bình công chúa không chịu buông tay, tiếp tục khóc lớn.

Tần Tiêu khẽ thở dài một cái:

- Quách Tử Nghi, tiễn hai sư mẫu vào xe đi!

Quách Tử Nghi ôm quyền đáp ứng ‘ dạ ’, dẫn Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt đi về phía trước. Các tướng sĩ vũ lâm vệ đứng tránh ra một bên.

Tần Tiêu ngồi xổm xuống nhìn Lam Điền quận chúa nói ra:

- Quận chúa... VIệc đã đến nước này, kính xin nén bi thương. Chúng ta cùng thỉnh công chúa về cung

Lam Điền quận chúa đột nhiên quay người lại dánh Tần Tiêu, hai tay dùng sức đánh vào ngực Tần Tiêu:

- Ngươi, ngươi là đại phôi đản, là ngươi hại chết mẫu thân của ta!

Tần Tiêu đặt mông ngồi ở trong đống tuyết, ngạc nhiên nhìn qua Lam Điền công chúa đang tức giận.

Thân thể Thái Bình công chúa đang dần dần lạnh lẽo, trên mặt đã phủ một tầng bông tuyết. Trên mặt nàng vẫn lưu lại nét phiền muộn và bi thương trước lúc chết.

Tần Tiêu lúc này có cảm giác như mộng như ảo. Giống như tất cả tình cảnh trước mặt đều là trong mơ vậy, làm cho người ta không cách nào tin nổi.

Lam Điền quận chúa đang lau nước mắt tức giận đánh qua phía Thường Nguyên Giai:

- Tiểu nhân, ngươi là tiểu nhân! Ngươi là tiểu nhân không bằng cả chó, chết đi!

Đột nhiên trong lòng Tần Tiêu run lên, hắn nhìn lại hét lên.

- Không muốn

"PHỤT" một tiếng, sau lưng Lam Điền quận chúa xuất hiện một mũi đao đâm xuyên qua. Máu tươi như rót phun ra ngoài. Động tác của Lam Điền quận chúa đột nhiên cứng ngắc. Trong cổ phát ra âm thanh không rõ ràng, cực không cam lòng nhìn qua Thường Nguyên Giai.

Thường Nguyên Giai lãnh khốc mà nham hiểm cười nói:

- Phụng mệnh giết chết già trẻ một nhà Thái Bình công chúa, trừ Tiết Sùng Giản ra một người cũng không lưu.

Thường Nguyên Giai rút đao ra, Lam Điền quận chúa giống như bông tuyết ngã xuống, đầu vừa vặn nhìn qua hướng mẫu thân của nàng. Trong miệng nàng lập tức có máu tươi chảy ra ngoài, chậm rãi bò qua phía Thái Bình công chúa, rốt cục một tay đặt lên thân thể mẫu thân khí tuyệt mà vong.

Tần Tiêu vẫn ngơ ngác nhìn qua mặt đất. Nhìn một màn trước mặt của mình.

Trong lòng của hắn đã mát lạnh như băng giá. Bên tai của hắ còn vang vọng câu nói trước khi lâm chung của Thái Bình công chúa‘ Tần Tiêu, nữ nhi của ta là người vô tội, ngươi nên...

Ta phải như thế nào?

Ta nên như thế nào?

Ta có thể như thế nào?

Tần Tiêu ngơ ngác nhìn qua hai mẫu tử nằm đó, thân thể đều có chút si ngốc. Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt vừa rời đi nghe được âm thanh thì sợ hãi chạy về. Nhao nhao bổ nhào tới thi thể Lam Điền quận chúa cùng Thái Bình công chúa, lần nữa khóc rống lên.

Hình Trường Phong tiến lên, thân thể khom xuống nói khẽ:

- Đại Đô Đốc, người chết đã vậy, đại cục như thế. Cũng xin bảo trọng thân thể, sau khi quay về Trường An thì nói sau. Nơi này là vùng băng tuyết, thỉnh đứng dậy!

Dứt lời, hắn vươn tay nâng cánh tay Tần Tiêu.

Tần Tiêu đứng lên, đờ đẫn xoay người. Ánh mắt như tro tàn nhìn qua Thường Nguyên Giai, dùng âm thanh không có nhiệt độ nói câu này:

- Thường tướng quân, thật sự là vất vả ngươi.

Thường Nguyên Giai cảm giác trên người lạnh giá, kìm lòng không được rung lên. Cố gắng nở nụ cười:

- Đại Đô Đốc không cần phải khách khí, đây là chuyện mạt tướng nên làm!

- Rất tốt!

Tần Tiêu cười lạnh, nặng nề nói ra:

- Ngươi mới vừa nói phụng chỉ tru sát yêu phụ mưu nghịch, còn nói phụng mệnh giết Lam Điền quận chúa, xin hỏi ngươi nghe lệnh của ai, phụng chỉ của ai?

Trong lòng Thường Nguyên Giai đột nhiên cảm giác không ổn, Tần Tiêu trên mặt vui vẻ nhưng mà trong mắt của hắn như bùa đòi mạng, tràn đầy sát cơ cùng lãnh khốc. Hắn lẩm bẩm nói:

- Đại Đô Đốc tự nhiên sẽ hiểu, những chuyện này cần phải hỏi sao?

Trong nội tâm thầm nghĩ: ngươi biết rất rõ ràng, còn nói với ta lời này làm gì?

Bỗng nhiên Tần Tiêu động thân! Phi thân giống như một đạo hàn quang lóe lên, đồng tử Thường Nguyên Giai lập tức mở to, toàn thân cứng ngắc!

Tần Tiêu si ngốc nhìn qua bảo kiếm trong tay, hoàn toàn không có chút vết máu nào, hắn lạnh lùng nói:

- Hảo kiếm!

Tiếng rống vang lên, Thuần Quân Kiếm đã trở lại trong vỏ kiếm của Hình Trường Phong, giống như chưa từng rời vỏ qua. Tất cả mọi người lập tức ngạc nhiên, không có ai rõ ràng trong nháy mắt vừa rồi Tần Tiêu đã làm như thế nào.

Lúc này bọn họ chỉ thấy đầu của Thường Nguyên Giai giống như hạt châu rơi xuống đất, ở cổ của hắn có máu tươi bắn ra ngoài, thân thể ngã xuống đất, hắn giống như tảng đá nằm trong băng tuyết.

Tần Tiêu cảm giác trên người rất lạnh, không tự chủ mà dùng áo choàng bao thân thể lại, nhàn nhạt nhìn qua tướng sĩ vũ lâm vệ trước mặt, bình tĩnh nói ra:

- Thường Nguyên Giai quan báo tư thù, giả truyền thánh dụ sát hại hoàng thân quốc thích, tội ác tày trời. Bản đô đốc đã hành quyết hắn tại chỗ, chư tướng sĩ làm chứng.

Chương 647: Tru diệt cửu tộc (2)

Bọn người Hình Trường Phong lập tức cơ linh quỳ xuống đồng thanh nói:

- Đại Đô Đốc anh minh!

Những tướng sĩ vũ lâm vệ này không phải là người ngu, đây chính là cái chết hợp lý, lý do này trong mắt người làm quan không chê vào đâu được, cùng ngay ngắn quỳ xuống hô "Đại Đô Đốc anh minh!"

Tần Tiêu ngửa đầu nhìn qua bầu trời xanh, trong nội tâm lẩm bẩm nói:

- Thiên thánh hậu, Thái Bình công chúa, Lam Điền quận chúa, Tần Tiêu ta chỉ có thể làm những chuyện thế này rồi. Đại cục như thế không thể cho kẻ nào cải biến cách cục được. Dùng đầu cẩu tặc Thường Nguyên Giai bái tế các vị ở trên trời.

Trong mắt Lý Tiên Huệ ngập nước mắt nhưng đã ngừng thút thít nỉ non, ngơ ngác nhìn qua Tần Tiêu đang đờ đẫn. Nàng còn chưa từng nhìn thấy vẻ mặt này của Tần Tiêu. Trong lòng của hắn rốt cuộc có bao nhiêu tình cảm chưa thổ lộ ra ngoài?

Lý Tiên Huệ chậm rãi đứng dậy, đi đến trước người Tần Tiêu và ôm lấy hắn, ở trong lòng của hắn và nói:

- Lão công, chính ngươi cũng phải bảo trọng.

Lý Trì Nguyệt đã sớm si ngốc đứt từng đoạn ruột. Tuy nàng từ nhỏ đã nghe được tranh đấu trong cung đình không phân biệt ai và ai, chỉ có giết chóc và lừa gạt, nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy Thái Bình công chúa chết thảm như vậy thì nàng đã nhát gan càng nhát gan hơn, đồng thời mất hết can đảm.

Tần Tiêu ôm Lý Tiên Huệ vào trong ngực, nhìn qua Lý Trì Nguyệt quỳ trên mặt đất nói ra:

- Đứng lên đi, Nguyệt nhi, chúng ta cùng về nhà!

Thạch Thu Giản bước nhanh đến phía trước, nhìn đám binh lính nói:

- Lên ngựa, xếp thành hàng, nghe hiệu lệnh của ta hộ tống Đại Đô Đốc hồi kinh!

- Rống!

Một hai ngàn người đồng thanh hô to lên, lập tức lên ngựa.

Tần Tiêu biểu lộ vẫn đờ đẫn, ngơ ngác nhìn qua thi thể Thái Bình công chúa cùng Lam Điền quận chúa. Nhìn Hình Trường Phong nói ra:

- Kéo xe ngựa vào, mang linh cữu của công chúa và quận chúa hồi kinh!

- Vâng!

Hình Trường Phong lập tức động thủ.

Đúng lúc này đột nhiên đường lớn có một đoàn xe đi vào, đoàn xe này chậm rãi đi lên núi.

Âm thanh "Hoàng Thượng giá lâm" thật dài làm nội tâm mọi người xiết chặc, Tần Tiêu bình tĩnh nhìn qua đại đội nhân mã ở cách xa mình, ở xa cũng có thể thấy xa giá màu đỏ, đó là xa giá của Lý Đán chuyên dụng.

Tần Tiêu mang theo hai phu nhân cùng Thạch Thu Giản các tướng lãnh tiến lên tiếp giá Hơn ngàn tên tướng sĩ thiên ngưu vệ bày trận địa sẵn sàng đón quân địch bao quanh xa giá, tướng sĩ sau lưng Tần Tiêu thì đang ngay ngắn quỳ gối trong tuyết.

Lý Đán vén rèm xe lên, chậm rãi đi tới, đi tới trước mặt bọn người Tần Tiêu đang quỳ trong đống tuyết.

- Đại Đô Đốc xin đứng lên.

Lý Đán khom lưng đi xuống, vịn Tần Tiêu:

- Chư vị, xin đứng lên!

Tần Tiêu đứng dậy nhìn qua Lý Đán.

Vẫn gương mặt mo này giống như trong một đêm già đi mười tuổi. Nếp gấp tầng tầng, mặt như than chì, chòm râu cùng tóc cũng có hoa râm. Ánh mắt cực kỳ phức tạp nhưng nhiều hơn chính là thương cảm và cô đơn.

Tần Tiêu vẫn kéo tay của Lý Tiên Huệ, biểu lộ bình tĩnh đứng bên cạnh Lý Đán.

Lý Đán vung tay một cái, mọi người đứng dậy tránh ra một lối nhi.

Lý Đán giống như đang cõng ngàn cân trên người. Đạp trên tuyết đọng chậm rãi đi tới gần thi thể của Thái Bình công chúa.

Mỗi khi đi một bước lòng của hắn đau hơn một một lần; mỗi khi tới gần thì xúc động trong lòng của hắn cũng mạnh mẽ hơn.

Cuối cùng hắn dù sao cũng nhịn xuống. Ngồi xổm xuống khẽ vuốt gương mặt cứng ngắt và đầy bông tuyết của Thái Bình công chúa, lau vết máu trên khóe miệng của nàng, cau mày, trong ánh mắt nước mắt trào ra ngoài.

Khóe miệng của hắn và da mặt không ngừng run lên, cơ hồ không thể tự chủ mà khóc lên.

Tần Tiêu buông tay Lý Tiên Huệ ra, một mình một người đi đến bên người Lý Đán, phất phất tay, tất cả mọi người rơi xa ba mươi mét.

Tần Tiêu nói khẽ:

- Bệ hạ, Thường Nguyên Giai quan báo tư thù giết người diệt khẩu, sát hại Thái Bình công chúa cùng Lam Điền quận chúa, vi thần đã hành quyết hắn tại chỗ, đầu của hắn ở đây!

Lý Đán hơi nghiêng mắt nhìn qua đầu của Thường Nguyên Giai, có chút gật gật đầu, khóe mắt đột nhiên xuất hiện sát khí lạnh thấu xương, đứng dậy, trầm giọng nói ra:

- Nghịch tặc Thường Nguyên Giai ở trong thành Trường An chém giết một nhà của Thái Bình công chúa, lại còn giết hại Thái Bình công chúa! Truyền ý chỉ của trẫm tru diệt cửu tộc của Thường Nguyên Giai, già trẻ không lưu!

Tần Tiêu đã sớm lạnh như sắt, với những lời này của Lý Đán không có cảm giác gì. Tuy hắn biết rõ trong lòng Lý Đán có thương tâm cùng phẫn nộ, nhiều hơn là hướng về mình và Lý Long Cơ. Nhưng mà hắn cũng biết trong lòng Lý Đán khẳng định cũng hiểu được chuyện này, kết quả trước mặt là kết cục không ai có thể thay đổi được. Cho dù hắn là hoàng đế cũng không thể. Vì vậy đành phải mang lửa giận đổ lên người của Thường Nguyên Giai.

Lý Đán suy nghĩ chiêu thức này của Tần Tiêu đúng là quá đẹp. Không chỉ trừ khử náo động thành vô hình, tổn thất cùng ảnh hưởng cũng áp xuống nhỏ nhất, hơn nữa cuối cùng ném ra một Thường Nguyên Giai vãn hồi mặt mũi thay cho hoàng tộc. Tuy người trong thiên hạ sẽ biết đây chỉ là bịt tai trộm chuông, nhưng mà còn hơn là nói chính biến của hoàng tộc huyết nhục tương tàn. Lý Long Cơ sau này sẽ thuận lợi lên đài chấp chính, áp lực dư luận và áp lực trong lòng cũng nhỏ đi thật nhiều. Trong lòng Lý Đán thở dài: Tần Tiêu, ngươi đúng là không phải người bình thường!

Vũ lâm vệ cùng thiên ngưu vệ đã bắt đầu im ắng thu thập tàn cuộc. Thi thể một trăm thiết giáp đã được thanh lý xong, máu và đao kiếm đã biến mất. Thi thể Thái Bình công chúa cùng Lam Điền quận chúa cũng được mang lên xe.

Càn lăng đã không còn dấu vết gì cả, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy.

Lý Đán đi tới trước bia của Võ Tắc Thiên và thở dài một mình, sau đó hắn quay lại xa giá. Lúc lên xe Lý Đán quay đầu nhìn qua Tần Tiêu nói ra:

- Đại Đô Đốc, đi lên tùy tùng liễn đi.

- Vâng.

Tần Tiêu chắp tay vái chào, tiến vào xe Lý Đán.

Xa giá của hoàng đế rất ấm áp, bên trong có tăng thêm lò lửa. Lý Đán ngoắc Tần Tiêu ngồi xuống, bảo hắn sưởi ấm.

Hai người đều cúi đầu nhìn vào đồng lửa xuất thần. Xa giá cũng rời đi, rời khỏi Càn lăng hướng về Trường An mà đi.

Lý Đán chậm rãi xoa xoa tay, ngơ ngác nhìn qua hỏa diễm, sau nửa ngày rốt cục khô khốc nói:

- Cảm ơn ngươi.

Tần Tiêu gian nan nở nụ cười khổ.

- Không cần phải khách khí, bệ hạ.

Lý Đán khẽ thở dài một cái, lắc đầu nói ra:

- Thì ra sự thật chính là bất đắc dĩ như vậy, dù là ai cũng không thể cải biến cách cục này. Tình hình trước mắt là kết quả tốt nhất, ta biết rõ ngươi hết sức, cho nên ta mới cảm kích ngươi.

Tần Tiêu đờ đẫn nhìn qua đống lửa, giống như cười mà không cười, cả người đầy mỏi mệt lòng tràn đầy cô đơn.

- Nói đi, ngươi có thỉnh cầu gì.

Lý Đán cười cười tự giễu:

- Ta còn có thể làm hoàng đế một ngày đấy!

Rốt cuộc Tần Tiêu cười lên, nghiêng đầu qua nhìn Lý Đán, nói:

- Ta muốn từ quan.

Chương 648: Không bằng quay lại (1)

Trong ánh mắt Lý Đán hiện ra tinh quang cay độc và hiểu rõ nhân tâm, hắn cũng ngầm hiểu lẫn nhau khẽ cười cười:

- Chuẩn.

Tần Tiêu như trút được gánh nặng, cởi quan bào và quỳ xuống bái:

- Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Lý Đán mỉm cười:

- Đứng lên đi.

Trong lòng Tần Tiêu cảm khái ngàn vạn: đều nói Lý Đán hồ đồ, mềm yếu, kỳ thật hắn mới là kẻ khôn khéo nhất, cũng khống chế tất cả trong tay. Thái Bình công chúa là ai hạ lệnh giết chết? Rốt cuộc là thái tử hay là Thường Nguyên Giai cầm lông gà làm lệnh tiễn có tâm tư giết người diệt khẩu? Hoặc là nói Thường Nguyên Giai căn bản đã sớm là người của hoàng đế và thái tử? Tâm cơ hai phụ tử này đã sâu tới mức khiến người ta lộn ruột?

Những chuyện này đã không có người nào muốn tra rõ ngọn nguồn, cũng không có ai nguyện ý đi tra làm gì. Bởi vì là kết cục chính là kết cục, mặc kệ trong đó có bao nhiêu quá trình kết cục vĩnh viễn không cách nào cải biến. Một đao cuối cùng do ai chém xuống cũng như vậy cả thôi!

Trong lòng Tần Tiêu đã sinh ra kính nể và cảm kích với 'trang Bức' chi hoàng rồi, cho dù như thế nào thì hắn cũng không gây ra đại sự gì, Lý Long Cơ chung quy vẫn thuận lợi đăng cơ, thiên hạ Đại Đường không có ai kiềm chế nữa. Thậm chí có khả năng hắn sẽ nhanh chóng giải quyết chuyện của Thái Bình công chúa, chính mình cam nguyện thoái vị làm một hoàng đế giấu đầu lòi đuôi, sau đó thuận lý thành chương đánh bại tuồng kịch mà chính hắn đã vẽ ra? Nhưng mà hắn cũng thông cảm cho khó xử của ta, chuẩn ta từ quan, đúng là đáng giá cho ta tham gia tuồng kịch.

Lý Đán ta xem như hiểu, thì ra 'trang Bức' không phải là chuyện dễ dàng. Người nào làm như vậy phải am hiểu khống chế tất cả và không ngừng che dấu thân hình, xác thực không phải người bình thường có thể làm được. Ngươi đã có thể xưng là 'trang Bức' nghệ thuật đại sư.

Gió tuyết tung bay và sắc trời đã tối, Lý Đán hạ lệnh nghỉ ngơi tại hành dinh thành trấn gần đó một đêm, cách một ngày phái ra hai ngàn người quét dọn tuyết đọng lúc này mới đến Trường An.

Toàn thân Tần Tiêu mềm nhũn nằm co lại trong xe, vẫn nhắm mắt nghĩ tới tâm sự của mình. Lý Tiên Huệ tựa đầu vào vai của hắn, buồn phiền đại qua đi thì mặt mũi không còn huyết sắc, suy yếu và chán chường. Lý Trì Nguyệt thì chạy vào trong xa giá của Lý Đán, nàng và hoàng đế lão gia tử ngồi chung xe.

Trước thành thành Trường An xa giá dừng lại, Lý Trì Nguyệt từ trong xe Lý Đán chạy vào trong xe của Tần Tiêu.

Tần Tiêu xuống xe, thấy gương mặt thon gầy của Lý Trì Nguyệt tràn ngập thần sắc phức tạp, nghi ngờ nói:

- Nguyệt nhi, có chuyện gì sao?

- Lão công, ta...

Lý Trì Nguyệt ấp a ấp úng.

Tần Tiêu bảo nàng vào xe ngồi xuống, hỏi:

- Chuyện gì?

Lý Trì Nguyệt cắn môi nhìn qua Lý Tiên Huệ suy yếu trong xe, cố lấy dũng khí nói ra:

- Ta suy nghĩ, ta căn bản không thích hợp lập gia đình, ta vừa vặn đã nói qua với phụ hoàng, ta chỉ muốn làm đạo cô chính thức, từ nay về sau dạo chơi thiên hạ, dốc lòng tu đạo.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Hoàng đế có từng đồng ý?

Lý Trì Nguyệt chậm rãi lắc đầu, cõi lòng đầy chờ mong nhìn qua Tần Tiêu:

- Phụ hoàng nói ta bây giờ là người của lão công, nói cái gì, làm cái gì, đều đều phải do ngươi quyết định, hắn không có quyền can thiệp.

Tần Tiêu than nhẹ một tiếng, trong nội tâm âm thầm suy nghĩ: Lý Trì Nguyệt tính cách nhu nhược, tận mắt nhìn thấy thảm cảnh như vậy cho nên sinh ra chán nản, càng muốn xuất gia. Vốn ta và nàng không có cảm tình. Tuy tương kính như tân nhưng mà vẫn có cảm giác ngăn cách. Dù sao ta hiện tại cũng từ quan về nhà, có treo danh phận con gái của hoàng đế cũng như không... Phân ra chính là giải thoát lẫn nhau.

Tần Tiêu nhìn qua Lý Trì Nguyệt cười cười, nói ra:

- Vậy ý của ngươi muốn ta làm thế nào?

- Ta muốn...

Lý Trì Nguyệt muốn nói lại thôi, phun ra nuốt vào cả buổi miễn cưỡng nói ra:

- Tìm lão công lấy một tờ thư hưu thê, để cho ta xuất gia làm đạo cô...

Tần Tiêu bất đắc dĩ và tự giễu cười rộ lên:

- Hưu công chúa? Loại chuyện này sợ rằng không ai dám làm. Nhưng mà hoàng đế không có ý kiến gì thì ta theo ý ngươi vậy. Mặc dù chúng ta danh nghĩa là phu thê nhưng không phải phu thên chân thật. Sau này nếu tìm được tình lang không ngại gả đi.

Gương mặt Lý Trì Nguyệt nhẹ nhàng run rẩy, lại quỳ trước mặt Tần Tiêu và dán đầu sát xuống sàn xe, nói ra:

- Nguyệt nhi thề với trời, cả đời không lấy hai phu. Đã xuất gia thì không nên tiếp tục có phàm tâm. Cuối cùng cả đời này sẽ thanh đăng cổ phật, dư nguyện là đủ!

Rốt cuộc Lý Tiên Huệ cũng co chút khí lực. Tiến lên nâng Lý Trì Nguyệt, tái nhợt nói ra:

- Hảo muội muội, người có chí riêng, cường lưu ngươi không được. Nhưng mà lão công phúc mỏng, duyên tỷ muội của chúng ta mỏng. Lưu không được ngươi. Sau này chúng ta rời quan trường làm dân chúng bình thường. Ngươi như vậy rời đi cũng là chuyện tốt. Kim chi ngọc diệp cũng không cần theo chúng ta chịu khổ.

Lý Trì Nguyệt lắc đầu liên tục:

- Tiên nhi tỷ tỷ, Nguyệt nhi tuyệt không phải ý này, càng không phải người tham luyến vinh hoa phú quý. Nhưng mà mấy ngày gần đây tâm càng ngày càng lạnh, càng ngày càng cảm giác trần tục không chịu nổi. Hôm qua mắt thấy thảm trạng của cô cô, ta thật sự không chịu được. Lúc này mới hạ quyết tâm quyết định xuất gia. Lão công là hảo nam tử, chúng ta mặc dù danh nghĩa là phu thê nhưng không phải phu thê đích thực, nhưng mà ta rât cảm kích đoạn thời gian này. Đây là thời gian chân thực nhất trong đời của ta. Cám ơn ngươi, Tiên nhi tỷ tỷ, lão công. Ta vĩnh viễn nhớ kỹ các người.

Dứt lời Lý Trì Nguyệt chắp tay xoay người bái chào, trên mặt hiện ra nụ cười thoải mái.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ cũng mỉm cười nói:

- Chúng ta cũng vĩnh viễn nhớ rõ ngươi!

Tần Tiêu viết xuống phong thư hưu thê, ý đại khái chính là ‘ cảm tình không hợp, lẫn nhau nguyện ý tách ra. Sau này nam hôn nữ gả tùy ý, mong ước Lý Trì Nguyệt gả cho hảo nam nhi ’. Trong lòng Tần Tiêu trong cũng cười khổ: đây là ly hôn quỷ dị nhất. Không chỉ không có cừu oán, không có hận ý, lẫn nhau đều sinh ra hữu nghị, hơn hẳn thời điểm làm phu thê lúc trước.

Hưu công chúa? Việc này mà truyền ra còn có tác động to lớn đấy.

Lý Trì Nguyệt tiếp nhận phong thư hưu thê của Tần Tiêu, cười nhạt một tiếng:

- Nhị vị bảo trọng, Trì Nguyệt cáo từ!

Dứt lời đã đi xuống xe, đi đến trước xa giá của Lý Đán sau đó quỳ xuống đất nói hai ba lời và đi ra khỏi Trường An.

Lý Đán có chút kích động đi ra khỏi xe, nhìn qua bóng lưng con gái cao gầy, mấy lần đưa tay muốn gọi lại cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Tần Tiêu xuống xe đi tới trước mặt Lý Đán, ôm quyền nói:

- Bệ hạ, thỉnh trị tội vi thần!

Lý Đán lắc đầu thở dài:

- Người có chí riêng, chẳng trách ngươi. Nữ nhi của ta, ta rõ ràng trong lòng, nhìn nàng nhu nhược kỳ thật một khi quyết định chuyện gì thì không ai có thể cải biến chủ ý được. Cũng thế, rời xa Trường An là rời xa thị phi, từ nay về sau tự do tự tại chính là chuyện của nàng, có lẽ như vậy mới là tự tại. Chỉ là ủy khuất ngươi, Tần Tiêu...

Chương 649: Không bằng quay lại (2)

Tần Tiêu khẽ cười cười:

- Bệ hạ cớ gì nói ra lời ấy, Tần Tiêu nào có ủy khuất? Bệ hạ thánh minh, có thể thông cảm tâm tư con gái mình thật sự làm Tần Tiêu cảm thấy kính nể.

Lý Đán thở dài một tiếng, khoát khoát tay:

- Bỏ đi, những chuyện này không nên nói. Chúng ta vào thành đi.

Tần Tiêu nói:

- Bệ hạ thỉnh về xa giá, Tần Tiêu sau đó lại vào thành.

Lý Đán nhìn qua Tần Tiêu sững sờ, gật gật đầu:

- Cũng thế, tùy ý nguyện của ngươi đi.

Đại đội nhân mã rời đi, Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ đứng ở trên đường, mắt thấy đoàn xe vào thành. Hình Trường Phong, Quách Tử Nghi cũng không có đi theo hoàng đế cùng vào thành, ở xa xa nhìn qua Tần Tiêu hai người.

Đoàn xe đi xa, Lý Tiên Huệ toàn thân mềm nhũn tựa vào người Tần Tiêu, như trút được gánh nặng thở dài:

- Rốt cục... Chấm dứt sao?

Tần Tiêu mở áo choàng của mình ra, ôm Lý Tiên Huệ vào trong ngực, tránh tuyết và gió, ôn nhu nói ra:

- Chúng ta cũng đi thôi. Rốt cục có thể rời khỏi vùng đất đau thương rồi.

Lý Tiên Huệ mặt trắng như tờ giấy, cuối cùng hiện ra nụ cười, nhưng trong giọng nói tràn ngập cô đơn. Nhàn nhạt nói ra:

- Đi Giang Nam làm dân bình thường. Làm ruộng, đánh cá, dệt vải, sanh con dưỡng cái, qua thời gian an tâm...

Tần Tiêu cúi xuống hôn nàng, hôn lên trán Lý Tiên Huệ một cái.

- Đúng rồi, qua thời gian an tâm.

Hai người lại lên xe ngựa, đi đi thẳng vào cửa khác của Trường An. Tần Tiêu không có cùng vào kinh với Lý Đán chính là ngăn cản mọi người lấy lòng, tận lực ít xuất hiện. Hai người ngồi trong xe im lặng tiến vào Trường An, trở lại phủ của mình.

Trước Tần phủ có đại đội nhân mã. Tần Tiêu xuống xe và đi vào, là người của đông cung lục suất. Những người này mặt không biểu tình đứng ở cửa ra vào của Tần phủ, xếp thành một hàng thẳng vào chủ sảnh. Thấy Tần Tiêu thì quỳ bái:

- Đại Đô Đốc!

Trong lòng Tần Tiêu đã hiểu rõ: Lý Long Cơ đến.

Lý Tiên Huệ khẽ thở dài một hơi, thầm nghĩ trong lòng: muốn rời khỏi chỗ thị phi này cũng là tầng tầng cách trở. Lý Long Cơ sắp làm hoàng đế sẽ bỏ qua chúng ta sao?

Thượng Quan Uyển Nhi đứng ở trên bình đài chỗ cái đỉnh lớn. Trên người bọc áo choàng dày trông mong nhìn ra. Hoàn Tử Đan ở sau lưng nàng che cây dù, toàn thân giá lạnh và đôi tay đỏ bừng.

Nhìn thấy thân ảnh quen thuộc của Tần Tiêu thì Thượng Quan Uyển Nhi lập tức rơi lệ đầy mặt, im ắng khóc thút thít.

Tần Tiêu bước nhanh tơi trước, ôm toàn thân Thượng Quan Uyển Nhi đông cứng vào trong ngực.

- Ta trở về!

Tần Tiêu cũng không để ý có bao nhiêu người đang nhìn, hôn lên môi lạnh của Thượng Quan Uyển Nhi

Thượng Quan Uyển Nhi liên tục gật đầu, nước mắt như mưa, ôm thật chặt Tần Tiêu, không chịu buông tay.

Lý Long Cơ từ cửa lớn đi ra ngoài, đứng chắp tay. Lẳng lặng nhìn qua một màn này. Lý Tiên Huệ chậm rãi tiến lên, thấp người thi lễ:

- Thái tử điện hạ!

Lý Long Cơ mỉm cười như xưa, nắm khuỷu tay của Lý Tiên Huệ nâng lên.

- Tiên nhi miễn lễ, đều là người nhà cả!

Trên mặt Lý Tiên Huệ cố gắng tỏa ra trấn định và tùy ý, trong lòng của nàng có tình cảm phức tạp đang dây dưa.

Tần Tiêu lau nước mắt cho Thượng Quan Uyển Nhi và vỗ lưng của nàng, nói:

- Đồ ngốc, tuyết lớn như vậy tại sao lại đứng ở bên ngoài như thế này?

Thượng Quan Uyển Nhi đỏ hồng, có chút thê lương cười cười:

- Nếu ngươi không quay về thì ta sẽ hóa thành băng điêu, vĩnh viễn đứng ở chỗ này chờ ngươi.

Ánh mắt Tần Tiêu nhìn qua Lý Long Cơ đứng ở cửa lớn, vì vậy nhẹ nhàng nhìn Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Vào nhà trước ấm áp thân thể đi. Đông lạnh cảm thì ta đau lòng.

Thượng Quan Uyển Nhi đi theo Tần Tiêu đi vào chủ sảnh.

Lý Long Cơ rõ ràng đang lảng tránh ánh mắt của Tần Tiêu, tận lực nhìn qua Thượng Quan Uyển Nhi, có chút đường đột gượng cười:

- Uyển Nhi không nghe khuyên bảo, không chịu đi ra vào, cho nên...

Tần Tiêu cười một cái nói ra:

- Tiên nhi, ngươi và Uyển Nhi đi lên lầu hai đi, sưởi ấm cho tốt không lạnh đi nào.

Hai nữ thuận theo gật gật đầu đi lên lầu hai, trong nội tâm cảm thấy tâm thần bất định.

Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ yên lặng không nói gì.

Đóng cửa lại, hai người ngồi đối diện nhau lặng im. Trong phòng không có lửa nhưng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng; không có đèn cũng có chút lờ mờ.

Lẫn nhau cách một kỷ trà, tuy cũng phát hiện ngồi dối diện đã trở nên lạ lẫm hơn trước kia.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, trong phòng tĩnh tới đáng sợ, chỉ nghe được âm thanh gió bấc và cây cối rì rào.

Qua hồi lâu hai người đánh vỡ trầm mặc!

- Chấm dứt.

Sau đó thở dài một hơi, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

Tần Tiêu ngẩng đầu lên, nhàn nhạt nhìn qua Lý Long Cơ:

- Ta... Từ quan!

Lý Long Cơ nhướng mày, hoảng sợ nhìn qua Tần Tiêu:

- Vì cái gì?

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười khổ:

- Cần lý do sao?

Lý Long Cơ chất vấn:

- Không cần sao?

Tần Tiêu thở dài một tiếng, lắc đầu, hắn đáp nước đôi.

- Có lẽ vậy!

- Có lẽ cái gì? Ngươi nói rõ ràng cho ta nghe!

Ngữ khí của Lý Long Cơ bình thản nhưng mười phần hùng hổ dọa người:

- Vì cái gì? Ngươi phải cho ta một lý do!

Khóe miệng Tần Tiêu nhuếch lên, tinh tế nghiền ngẫm thê lương và cô đơn trong lòng, lạnh nhạt nói ra:

- Không cần một lý do, Nếu có thì chính là mệt mỏi. Rất mệt a, thực sự, mệt tới mức gục xuống là không dậy nổi.

Lý Long Cơ nhìn qua Tần Tiêu, ánh mắt sáng ngời:

- Ngươi qua loa với ta!

Tần Tiêu lắc đầu, cười khổ:

- Không có.

- Ngươi rõ ràng không tin ta, đúng không?

Đột nhiên Lý Long Cơ đề cao âm thanh, tức giận dạt dào nói ra:

- Ngươi sợ ta tá ma giết lừa, kiêng kị công lao cùng uy vọng của ngươi, sự ta hạ độc thủ với ngươi? Ngươi là tiểu nhân hèn hạ, ngươi không tin huynh đệ của mình.

Tần Tiêu cười khổ:

- Tùy ngươi nói như thế nào. Tâm của ta đã chết, không quan tâm những chuyện này. Nếu ngươi tức giận thì hạ lệnh một ly thuốc độc là đủ, không cần đao búa.

- Ngươi, ngươi! Thật sự là tức chết ta!

Lý Long Cơ tức giận vỗ bàn, tức giận quát:

- Ngươi cái là dạng người gì, tự ngươi nói? Ngươi từng có một câu là ‘ lợn chết không sợ nước sôi ’ đúng không? Chính là tính tình của ngươi hiện tại! Ngươi quá làm cho ta thất vọng.

Tần Tiêu ngơ ngác nhìn qua Lý Long Cơ, lẩm bẩm nói:

- Ngươi vốn không nên hy vọng vào ta làm gì!

- Ngươi

Lý Long Cơ khí đến im lặng, oán hận hất tay lên, trợn mắt nhìn chằm chằm vào sàn nhà.

Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi ở lầu hai nghe được Lý Long Cơ rống to, trong nội tâm phát run.

Sau nửa ngày hai người không nói gì.

Lý Long Cơ bình phục cảm xúc, bình tĩnh nói ra:

- Ngày mai ta sẽ đăng cơ.

Tần Tiêu hời hợt ném ra hai chữ:

- Chúc mừng.

- Chúc mừng cái gì?

Lý Long Cơ cười khổ:

- Từ nay về sau ta không phải là ta. Ta sẽ khoác hoàng bào lên người, bắt đầu bận rộn cả đời, làm một ít chuyện mình cũng cảm thấy tức lộn ruột lên, vĩnh viễn thân bất do kỷ.

Ngươi cũng biết thân bất do kỷ? Trong lòng Tần Tiêu cười khổ, nếu ngày nào đó thân bất do kỷ cũng muốn diệt ta, vậy sẽ như thế nào?

Chương 650: Xa Nhau (1)

Tần Tiêu rất muốn mở miệng hỏi như vậy, rốt cuộc là ai hạ lệnh giết cả nhà của Thái Bình công chúa. Nhưng mà cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống, hiếu kỳ như vậy là không cần; loại lời này tốt nhất không nên hỏi. Hơn nữa kết cục dĩ nhiên như thế, quá trình kỳ thật cũng không trọng yếu.

Tần Tiêu lẳng lặng nhìn qua Lý Long Cơ, kỳ thật hắn rất tuấn tú, trán rộng mũi cao, mày rậm mắt to, mặt chữ quốc, góc cạnh rất rõ ràng. Nhìn qua có đại khí, rất cương nghị. Đồng thời cũng có thật tình.

Ít nhất tới bây giờ hắn vẫn có tình người. Trong lòng Tần Tiêu nói thầm.

- Nếu số mệnh như vậy thì ngươi nên tiếp nhận sự thật đi, làm một hoàng đế tốt.

Tần Tiêu nói ra:

- Ta thật xin lỗi, sau này không thể giúp ngươi cái gì. Ta đã có ý định và lý tưởng của ta, mặc cho ai cũng không thể cải biến.

Lý Long Cơ giương mắt nhìn qua Tần Tiêu, than nhẹ một tiếng nói:

- Ngươi đang trách ta, đúng không?

Tần Tiêu thản nhiên cười:

- Trách ngươi cái gì? Ta làm sao không biết trong lòng của ngươi cũng rất bàng hoàng cùng thống khổ. Nhưng mà ta may mắn hơn ngươi, ta có thể lựa chọn trốn tránh cùng rời khỏi, mà ngươi thì không thể. Cho nên ngươi đã quyết định làm hoàng đế tốt. Bắt đầu từ ngày mai thiên hạ Đại Đường, vận mệnh dân chúng đều nắm giữ trong tay của ngươi!

Lý Long Cơ nhíu mày nhìn qua Tần Tiêu, biểu lộ càng ngày càng trầm trọng, nói ra từng chữ một:

- Trong thiên hạ chỉ có một mình ngươi là hiểu rõ tâm tư của ta như vậy, tại sao ngươi phải rời khỏi lúc này?

Tần Tiêu cười khổ lắc đầu, lặng im không nói. Nhưng trong lòng nói: cũng bởi vì quá hiểu nên ta mới muốn rời khỏi. Ngươi là hoàng đế, cao cao tại thượng khống chế tất cả, sao có thể bị người ta hiểu như vậy?

Chuyện cho tới bây giờ ta đã không muốn làm chim én, cũng không muốn làm chim sẻ. Ta chỉ muốn làm chim rừng sinh sôi nảy nở, tâm nguyện là đủ!

- Ngươi nói chuyện đi!

Trong lòng Lý Long Cơ hoảng sợ, phiền muộn nhìn qua Tần Tiêu:

- Ngươi hôm nay vì cái gì luôn không nói lời nào?

Tần Tiêu thở dài một tiếng, miễn cưỡng cười cười:

- Thái tử điện hạ, chúng ta sau này từ biệt, hoàng đế đã chuẩn đơn xin từ chức của ta rồi. Sáng sớm ngày mai ta sẽ giao tất cả binh quyền, ấn tín, kể cả tòa nhà này và nô tài được ban thưởng, ta sẽ rời đi. Ngươi cũng nên tĩnh tâm lại, làm chuyện ngươi nên làm!

Lý Long Cơ thất vọng tuyệt đỉnh nhìn qua Tần Tiêu, dời mắt và kinh ngạc nhìn qua vách tường, nói:

- Kỳ thật ta cũng biết ngươi sẽ làm ra quyết định như vậy. Nhưng mà ta rất không cam lòng, bởi vì ta còn có rất nhiều chuyện ngươi giúp ta. Chuyện của cô cô... Nói thật, trong nội tâm của ta khó chịu hơn bất cứ ai. Ai cũng không hy vọng có kết cục như vậy. Nhưng mà tình thế chính là sự thật, ai cũng không có năng lực đi cải biến. Ngươi cũng rất rõ ràng, rất rõ ràng không phải sao? Dùng trí tuệ của ngươi sao không nghĩ ra chuyện này? Đã có thể nghĩ thông vì cái gì lại không giúp ta?

Tần Tiêu hờ hững cười cười, lặp lại một câu kia:

- Bởi vì ta rất mệt a, hơn nữa tâm đã chết!

Lý Long Cơ bất đắc dĩ lắc đầu, cũng nở nụ cười khổ:

- Kỳ thật ta cũng dự liệu được ngươi sẽ có dự liệu như vậy. Vì vậy hôm nay ta mới cố ý tới đây sớm chờ ngươi về. Tuy ta cũng biết ngươi quyết định chuyện gì sẽ không sửa đổi, nhưng mà ta vẫn thử một lần. Bởi vì không thử ta sẽ vĩnh viễn hối hận, trong lòng lưu lại tiếc nuối. Ngươi biết không, ngày hôm qua ta đã gặp Trương Nhân Nguyện. Hắn cũng nói chuyện phiếm với ta về ngươi, hắn nói lúc ngươi còn ở sóc phương quân, ở trên đại thảo nguyên đã có nói qua.

- Nếu như Quốc Tử Giám cùng Sùng Văn Quán thành lập cơ cấu bồi dưỡng võ tướng, hơn nữa phải dạy bảo rất nhiều phương pháp huấn luyện đặc chủng doanh. Ta nghe xong rất kích động, cảm thấy rất có thể thực hiện. Vì vậy khi ta đăng cơ sẽ lập tức bắt tay vào làm. Bắt đầu phổ cặp tập võ học văn. Mở thư viện, thành lập võ học, bồi dưỡng nhân tài văn võ. Chuyện như vậy nếu ngươi không giúp ta thì còn có ai có thể xứng chức?

Tần Tiêu lạnh nhạt nói ra:

- Hình Trường Phong, Vạn Lôi, Điền Trân kể cả Quách Tử Nghi cũng có thể. Bọn họ đều xuất thân từ bộ đội đặc chủng. Am hiểu đạo này.

- Ta thực rất cảm tạ ngươi, ngươi lưu lại một đám nhân tài rất tốt.

Lý Long Cơ trịnh trọng nói ra:

- Ánh mắt của ngươi rất đặc biệt, rất đúng chỗ, không ai mắt sáng như đuốc như ngươi cả. Bất kể là Lý Tự Nghiệp, Vạn Lôi là mãnh tướng trung thành hay là Quách Tử Nghi, Hình Trường Phong là thanh niên tài tuấn. Ngươi đều bồi dưỡng bọn họ thật tốt. Còn có Điền Trân, Thạch Thu Giản, Lý Giai Lạc, kể cả Trình Bá Hiến, Vương Dịch Tòng, Hoàn Tử Đan. Bọn họ đều có ngàn vạn liên hệ với ngươi. Ta biết rõ, trong lòng ngươi đang lo lắng ta kiêng kị ngươi kéo bè kết phái, nhưng mà ta cũng nói cho ngươi biết, ta không có, thực sự. Ngươi là đại ca của ta, ngươi là người đặc biệt, ai cũng không thể thay thế tác dụng đặc thù của ngươi cả...

Tần Tiêu mỉm cười, Lý Long Cơ sinh sinh dừng nói, thở dài một tiếng:

- Lời này không nên nói cũng được, ai...

Tần Tiêu gật gật đầu, chậm rãi nói ra:

- Thái tử điện hạ, ngươi thực sự có thể làm hoàng đế tốt. Ngươi có tâm cơ, có đảm lược, cũng có phách lực, càng có thưởng thức tài năng. Quan trọng hơn là, ngươi có hùng tâm tráng chí làm đại sự. Bên cạnh ngươi sẽ không thiếu nhân tài, Diêu Sùng, Tống Cảnh, Trương Cửu Linh những người này tài học cao thâm, là nhân tài sử dụng; Trương Thuyết, Lưu U Cầu, Quách Nguyên Chấn, Lư Hoài Thận đều là trung thần già mà cẩn thận; Đường Hưu Cảnh, Trương Nhân Nguyện, Tiết Nột đều là soái tài đảm đương một phía. Hơn nữa chỉ cần ngươi nguyện ý đi khai quật và bồi dưỡng, người tài ba trong thiên hạ rất nhiều, nhất định tụ tập dưới trướng của ngươi. Như Tần Tiêu ta không ôm chí lớn, ngươi nên mở cho ta con đường sống, cho ta trở về quê làm ruộng, trải qua cuộc sống gia đình yên ổn của mình.

Tần Tiêu cười tự giễu.

Lý Long Cơ cũng cười cười, lẳng lặng nói ra:

- Chúng ta vẫn là huynh đệ không?

Tần Tiêu nhàn nhạt cười:

- Qua hôm nay ngươi chính là hoàng đế!

Lý Long Cơ lập tức đánh gãy lời hắn:

- Nếu như nói ta chỉ là an man thì sao?

Tần Tiêu cười nói:

- A man vĩnh viễn là hảo huynh đệ của ta!

Con mắt Lý Long Cơ hồng lên, kinh ngạc nhìn qua Tần Tiêu:

- Ta cũng hy vọng ta là a man! Vĩnh viễn đều là a man! Không phải là thái tử, cũng không phải hoàng đế! A man có một đám huynh đệ tỷ muội tốt: đám người bọn họ sẽ ngồi uống rượu nói chuyện phiếm với ta, ngắm trăng đánh bài; có thẻ chạy tới nhà của cô cô nghe nàng kể chuyện trong nội cung; có thể cùng các ngươi vì một ván bài mà đỏ mắt...

- Tất cả những chuyện này chỉ để nhớ lại. Ngươi nói đúng ta thật có hùng tâm tráng chí, muốn trung hưng Đại Đường. Nhưng đầu tiên ta là người, sau đó mới là hoàng đế. Ta cũng có đồ vật ta thích, có sinh hoạt ta truy cầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau