PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 641 - Chương 645

Chương 641: Ngả bài cuối cùng (1)

Thái Bình công chúa nhếch miệng, lộ ra nụ cười nhạt đáng tự hào.

- Mẫu thân là nữ nhân vĩ đại nhất trên đời này. Công tích của nàng không ai có thể vượt qua được, kể cả nam nhân.

Tần Tiêu lơ đãng gật gật đầu, cũng mặc kệ Thái Bình công chúa đưa lưng về phía hắn, phải chăng là xem được hay không!

Thái Bình công chúa cũng không quan tâm đến biểu hiện của Tần Tiêu, lầm bầm lầu bầu nói:

- Mẫu thân, người vĩ đại như vậy, vĩ đại đến mức không có người nào vượt qua, vĩ đại đến ngay cả con cháu của người cũng mặc cảm. Người biết không, ngươi tân tân khổ khổ mấy chục năm thành lập vương triều, chính nó từng bước đi tới sa đọa và hủ hóa. Đại Chu ngày xưa là huy hoàng và phồn vinh bực nào. Nhưng mà từ khi người ra đi thì giang sơn Đại Đường ngày càng lụn bại, khí tượng không như trước kia.

Tần Tiêu lẳng lặng đứng đấy. Hắn biết rõ Thái Bình công chúa nói những lời này kỳ thật là cho mình nghe.

Trong lòng Thái Bình công chúa tràn ngập sầu bi và hoài niệm, lẩm bẩm nói:

- Mẫu thân, ngươi biết không. Mặc kệ năm đó ngươi làm bao nhiêu chuyện tốt, mưu cầu bao nhiêu lợi ích cho giang sơn xã tắc. Nhưng mà trong mắt những nam nhân kia ngươi là yêu phụ cướp đoạt chính quyền. Con gái của ngươi hôm nay cũng bị bọn họ xem là gian thần lộng quyền. Nhưng mà có ai biết vì giang sơn Đại Đường, vì dân chúng thiên hạ ta đã giao ra bao nhiêu? Ông trời chính là không công bằng như vậy đấy, mặc kệ những nam nhân kia làm sai cái gì, nữ nhân chúng ta dù cố gắng như thế nào chúng là làm sai!

Tần Tiêu có chút lắc đầu, trong nội tâm thở dài: Để tâm vào chuyện vụn vặt, quá cực đoan!

- Mẫu thân, ngươi đã đúng.

Trên mặt Thái Bình công chúa vẻ kiêu căng và cuồng vọng từ từ sống lại, vuốt vô tự bia, cũng có chút kích động nắm chặc biên giới của bia.

- Chỉ có quyền lực chí cao vô thượng mới có thể đi làm được chuyện mình muốn làm, mới có thể làm cho người trong thiên hạ hiểu kỳ thật chính thức có thể làm cho thiên hạ yên ổn và phồn vinh cũng không chỉ có nam nhân.

Tần Tiêu chậm rãi nhắm mắt lại, trong nội tâm lập tức biến mồ hôi lạnh buốt: Nàng rốt cuộc đã nói ra lời này rồi...

Tần Tiêu nhắc chân tới, chuẩn bị bỏ đi.

Nói như vậy thì những lời khác hắn không nghe vào. Hắn chuẩn bị theo thói quen lảng tránh.

Lúc này đây Thái Bình công chúa không có gọi hắn lại, chỉ nói:

- Lúc này ngày mai thái tử Lý Long Cơ sắp đăng cơ.

Tần Tiêu dừng bước lại, bình tĩnh nói ra:

- Công chúa điện hạ, sớm hoàn thành tế tự đi, quay lại kinh thành cũng chuẩn bị tham gia đại điển thái tử đăng cơ.

Thái Bình công chúa nhẹ giọng cười cười, chậm rãi xoay người lại.

Biểu lộ của nàng hắn quá quen thuộc.

Võ Tắc Thiên...

Chỉ mỗi Võ Tắc Thiên hắn mới nhìn thấy thần sắc lạnh lùng, kiêu căng, bễ nghễ thiên hạ chúng sinh, mang theo vui vẻ thần thánh không thể xâm phạm, lẳng lặng nhìn qua Tần Tiêu.

Tâm của Tần Tiêu chậm rãi trầm xuống.

Gió bấc gào thét, lá vàng khô héo đang bay vòng. Trong không khí xuất hiện hương vị gió lạnh và khô hanh.

Giọng của Thái Bình công chúa đã khôi phục nét lạnh như băng, vô cùng rung động.

- Tần Tiêu, ngươi cũng không cần trở về.

Tần Tiêu lẳng lặng nhìn qua Thái Bình công chúa, thảm đạm mà tái nhợt cười cười:

- Thu tay lại đi, cô cô.

Thân thể Thái Bình công chúa hơi khẽ chấn động, giọng điệu và thân thể thay đổi, trong giật mình còn mang theo vẻ phức tạp.

Kinh ngạc, nghi hoặc và nghi kỵ, Thái Bình công chúa không rõ ràng.

Nàng nghe được Tần Tiêu gọi nàng là ‘cô cô’.

Hắn cực ít dùng xưng hô này. Nhưng mà tiếng này vừa gọi ra thì vô cùng thân thiết thân tình, giống như hắn đang nói chuyện phiếm với thân nhân vậy.

Thu tay lại?

Trên mặt Thái Bình công chúa xuất hiện vui vẻ mãnh liệt:

- Ngươi biết ngươi đang nói cái gì không?

Tần Tiêu lạnh nhạt mỉm cười, ánh mắt phức tạp nhìn qua Thái Bình công chúa:

- Đương nhiên.

Thái Bình công chúa lẳng lặng nhìn qua Tần Tiêu, ngây người hồi lâu, đột nhiên thản nhiên cười:

- Ngươi rất buồn cười, Tần Tiêu.

- Thật sao...

Tần Tiêu than nhẹ một tiếng, mỉm cười.

Hai người đối lập trước vô tự bia, áo choàng hoa lệ bay múa.

Trước Càn lăng trống trải, thân ảnh hai người đột ngột. Bọn người Lý Tiên Huệ lúc này kinh sợ đứng ở gần lăng Cao Tông xa xa, nhìn qua hai người bên này.

Thái Bình công chúa tươi cười, tràn đầy tự tin:

- Tần Tiêu, ngươi là một người mới, là nhân tài được mẫu thân của ta thưởng thức. Đồng thời cũng là nhân tài mà ta thưởng thức. Ta hy vọng ngươi có thể nhớ ơn tri ngộ của mẫu thân. Cũng nhận rõ một ít tình thế trước mắt, làm ra lựa chọn sáng suốt. Ngươi là người thông minh, có thể nghe rõ ta đang nói cái gì đấy.

- Kỳ thật ta vẫn rất ngu xuẩn.

Tần Tiêu cười tự giễu, đưa mắt nhìn qua dãy núi xa mông lung, cảm khái nói ra:

- Ngu xuẩn tới mức tin tưởng trên triều đình còn có người lương thiện, ngu xuẩn đến tin tưởng người khác còn có cảm tình vĩ đại nhất. Chuyện đã chứng minh ta sai, sai quá nghiêm trọng. Một khi con người bị lợi ích làm choáng váng đầu óc, chuyện gì cần làm lại ném ra khỏi đầu, giống như biến thành người điên vậy.

Thái Bình công chúa hoàn toàn không có tức giận.

Lúc này mỉm cười nhìn qua Tần Tiêu:

- Ngươi quả nhiên là một người đa tình.

- Vâng, ta thừa nhận. Thậm chí có thể nói là lạm tình.

Tần Tiêu cười khổ, sắc mặt tái nhợt và thất lạc.

- Khó được hữu tình lang...

Thái Bình công chúa chậm rãi đi hai bước. Tới gần Tần Tiêu một ít.

Nàng đẫy đà khuôn mặt, khiết trượt Như Ngọc; cái trán hoa điền, lại như lửa giống như huyễn nát. Mắt phượng chau lên, môi son răng trắng.

Lý Tiên Huệ nói nàng là đệ nhất mỹ nhân của Đại Đường, cho dù một chút nịnh nọt cũng không xem như trái lương tâm.

Một nữ nhân bốn mươi tuổi bộ dạng thùy mị có một không hai của thiên hạ.

Thái Bình công chúa mỉm cười. Giống như tỷ tỷ nhân từ hòa ái.

- Tần Tiêu, ngươi rất thông minh, thông minh đến ngay cả ta cũng phải e ngại ngươi đấy, làm cho ta thức trắng đêm khó ngủ. Ngươi có nghĩ tới người thông minh như ngươi thái tử sẽ thả tâm sao?

- Có lẽ vậy.

Tần Tiêu cười khổ tự giễu, hàm hồ suy đoán cho qua chuyện.

Gió lớn và sắc trời lạnh lẽo. Áo bào của hai người không ngừng bay múa.

Thái Bình công chúa nhìn qua bầu trời, con mắt như biết mỉm cười, nói:

- Tuyết sắp rơi, sắp tới đầu đông rồi.

Tần Tiêu tùy ý cười cười qua loa, nhớ tới ba năm trước Lạc Dương đi vấn an Võ Tắc Thiên lần cuối cùng. Ngày hôm đó chính là đầu mùa đông tuyết rơi.

- Trong lòng ngươi rất kinh ngạc, đúng không?

Thái Bình công chúa nhàn nhạt nói ra:

- Vì cái gì là Càn lăng lại không có một người thủ mộ.

- Không tính là kinh ngạc a.

Tần Tiêu bình tĩnh nói:

- Theo ta được biết, nơi này không chỉ có người thủ vệ, còn có đội quân đóng giữ bảo vệ hoàng lăng.

Thái Bình công chúa có chút gật đầu:

- Xem ra ngươi cũng hiểu ý của ta, kỳ thật chúng ta là người hiểu chuyện, không cần phải quấn bao nhiêu chuyện. Chuyện cho tới bây giờ Tần Tiêu, ngươi có bằng lòng đi theo ta không?

Chương 642: Ngả bài cuối cùng (2)

Trên mặt Tần Tiêu mỉm cười, lẳng lặng nhìn qua Thái Bình công chúa, không rên một tiếng. Trong lòng của hắn suy nghĩ, đánh tráo người đóng giữ hoàng lăng, sau đó thiết hạ thiên la địa võng tiêu diệt. Loại chuyện này tùy ý làm người ta động đầu óc là được. Ngươi đơn giản là muốn cương nhu bức ta đi vào khuôn khổ, đúng không? Nếu như ta không đáp ứng thì ngươi sẽ ngọc thạch câu phần.

Tần Tiêu mỉm cười làm cho Thái Bình công chúa có chút tức giận. Bởi vì nàng nhìn thấy trong nụ cười có khinh thường, thậm chí là thương cảm.

Nam nhân đáng hận!

Thái Bình công chúa hơi một chút nhíu mày:

- Ngươi còn chưa rõ lời của ta sao?

Tần Tiêu có chút lắc đầu:

- Thu tay lại đi, cô cô. Hiện tại thu tay lại còn kịp.

Một đạo hàn khí nổi lên, thân thể Thái Bình công chúa run rẩy, nàng thò tay kéo áo choàng quấn quanh người, mắt phượng tức giận nhìn qua Tần Tiêu:

- Có biết không, có một câu nói ra ‘kẻ thức thời mới là tuấn kiệt’. Ngươi là người thông minh, không nên bỏ qua cơ hội, mặc kệ ngươi có nguyện ý tin tưởng hay không, ta vẫn sẽ gả Lam Điền cho ngươi, hơn nữa xuất phát từ tư tâm, ta để mắt ngươi, càng bởi vì không muốn ngươi hồ đồ cuốn vào trong tranh đấu này.

Tần Tiêu có chút chán nản lẳng lặng nói ra:

- Cho dù ta tin tưởng thì tính sao chứ? Cô cô, kỳ thật, ngươi đã mất đi phương hướng. Mất phương hướng trong xa hoa và dục vọng quyền lực, mất phương hướng tại trong tham lam và quyền vị. Chính ngươi suy nghĩ một chút đi, những năm gần đây vì tranh quyền đoạt lợi đã nghĩ tới an nguy của người khác chưa? Võ Tam Tư, Vi hậu làm gì có kết cục tốt. Rõ ràng đã đi vào vết xe đổ, vì sao ngươi còn đi vào vết xe đổ này?

- Im ngay!

Thái Bình công chúa giọng nói bằng phẳng thanh thúy kêu to lên, nhìn qua ánh mắt Tần Tiêu hiện ra oán nộ và sát khí.

Tần Tiêu giống như nghe được âm thanh một tầng giấy mỏng, mà Thái Bình công chúa đang thổi kèn chiến đấu của mình.

Tần Tiêu lắc đầu cười khổ:

- Thực xin lỗi, ta dường như quá mạnh miệng.

Thái Bình công chúa hừ lạnh một tiếng, âm thanh kéo dài, ngữ điệu sâu thẳm.

- Đại Đường vương triều cần một bá chủ trung hưng, mà không phải là một đám người mặc áo khoác lên làm hề. Người trong thiên hạ khen chê cái gì chứ? Ta muốn làm vẫn phải đi làm. Cơ hồ tất cả kẻ nào ngăn ở trước mặt ta đều phải chết cả!

Tần Tiêu lắc đầu cười lạnh:

- Ngươi dựa vào cái gì?

- Lớn mật!

Thái Bình công chúa nghiêm nghị quát lên:

- Tần Tiêu, ta nhẫn nại với ngươi đã tới cực hạn rồi! Vốn ta còn muốn sau khi chuyện thành công bất kể như thế nào cũng lưu ngươi một con đường sống, thậm chí là gia quan được phong hầu. Không nghĩ tới ngươi không biết điều như vậy.

Lý Trì Nguyệt cùng Lam Điền quận chúa lập tức câm như hến, sợ tới mức co lại thành một đoàn. Sắc mặt Lý Tiên Huệ tái nhợt, lại thong dong và bình tĩnh chậm rãi đi tới bên người Tần Tiêu, nhẹ nhàng ôm cánh tay của hắn, bình tĩnh mà lạnh lùng nhìn qua Thái Bình công chúa.

Thái Bình công chúa nhìn qua Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ, cười lạnh:

- Tốt cho một đôi uyên ương số khổ tới chết không rời!

- Cô cô...

Âm thanh Lý Tiên Huệ tràn đầy nhu nhược cùng cầu khẩn:

- Thu tay lại đi!

Thái Bình công chúa khinh thường cười lạnh:

- Tiên nhi, ngươi trừ nam nhân này ra cùng một bè lũ có đúng không? Ngươi đừng quên, trên người của ngươi chảy dòng máu Lý gia, chính là người của đế hậu!

- Nguyên nhân chính là như thế, ta mới nói với cô cô lời này.

Trên mặt Lý Tiên Huệ tràn đầy ai oán:

- Cô cô, chúng ta là thân nhân, là người một nhà máu mủ tình thâm. Chính ngươi nên quay đầu lại nhìn đi, ngươi làm chuyện gì rồi? Vì tư dục của bản thân mà khiến cho bao người khốn khổ, mang lại bao nhiêu tổn thương cho thân nhân của mình?

- Cổ hủ!

Thái Bình công chúa lạnh lùng như băng quát chói tai:

- Lý Tiên Huệ, ngươi là nữ lưu con mắt không nhìn qua khỏi bàn chân! Ta cho ngươi biết, cho dù là nam nhân hay nữ nhân cũng phải có hùng tâm chí khí làm đại sự. Nếu như người trong thiên hạ cũng nhu nhược và mềm lòng như ngươi, vậy thì chuyện gì cũng không cần làm! Ta hỏi lần cuối, ngươi lựa chọn theo nam nhân của ngươi hay là theo ta?

Thần sắc Lý Tiên Huệ cúi đầu xuống, khẽ thở dài một cái, chăm chú nắm tay Tần Tiêu, dường như không muốn đi đâu.

Trên mặt Tần Tiêu vẫn mỉm cười như cũ làm Thái Bình công chúa căm hận.

Thái Bình công chúa nghe được, hắn không nhanh không chậm nói mấy chữ:

- Thực xin lỗi, ta... A, không, là chúng ta cự tuyệt.

Thái Bình công chúa chậm rãi gật đầu, trên mặt lạnh lùng khắc nghiệt.

- Rất tốt. Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc, ngươi không cần quay về kinh thành đâu. Ngay ở chỗ này ngươi và thê tử của mình phải dùng máu tươi rửa sạch tội nghiệt và ngu xuẩn của bản thân!

Thái Bình công chúa chậm rãi lui lại ra sau vô tự bia.

Tươi cười trên mặt biến thành dữ tợn.

Trên mặt Tần Tiêu vẫn nở nụ cười Thái Bình công chúa cực kỳ thống hận và e ngại nhất.

Sau nửa ngày lại không có phản ứng.

Bốn người đều lẳng lặng nhìn qua bàn tay trắng nõn của Thái Bình công chúa.

Thái Bình công chúa nghi hoặc mà tức giận vung tay lên.

Tràng cảnh như trước như trước.

- Hỗn đản, các ngươi đều ngủ chết rồi sao?

Thái Bình công chúa lại vỗ lên tấm vô tự bia, giận dữ gào thét như sấm:

- Đều đi ra cho ta, tru sát nghịch phỉ!

Tần Tiêu lắc đầu cười khổ, bình tĩnh nhìn qua Thái Bình công chúa:

- Cô cô, ta lần cuối cùng bảo ngươi thu tay lại! Hiện tại thu tay lại còn kịp!

Trên đường có một trăm thiết giáp binh chạy tới. Tiến quân mãnh liệt chấp đao, hùng hổ.

Thái Bình công chúa đang thất vọng thì nhìn thấy tình cảnh này sau đó đắc ý cười rộ lên:

- Có lẽ là an bài có chút sai sót, nhưng mà chỉ cần một trăm người này cũng đủ đưa các ngươi vào chỗ chết! Lam Điền, tới đây!

Lam Điền quận chúa kinh sợ bước nhanh tới gần Thái Bình công chúa, ôm chặc mẫu thân, trừng mắt nhìn qua Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ. Lại nhìn qua một trăm thiết giáp phía sau.

Lý Trì Nguyệt ngây người như phổng, làm sao bây giờ?

Lý Tiên Huệ cắn chặt môi, trong lòng lại bình tĩnh. Ôn nhu cầm tay của Tần Tiêu, chuẩn bị cùng đi chịu chết với hắn.

Bước chân rung động.

- Rống, rống rống!

Âm thanh một trăm thiết giáp kỵ chạy tới vang vọng, âm thanh chấn động núi non, cũng không sợ kinh động tới hoàng lăng.

Trên mặt Tần Tiêu hiện ra thần sắc đau thương, chậm rãi nhắm mắt lại, lầm bầm lầu bầu nói ra:

- Vì cái gì... Vì cái gì luôn nhiều người như vậy, bức ta làm chuyện mà mình không tình nguyện..

Giọng của Tần Tiêu càng ngày càng lớn, đến cuối cùng giống như điên hét to lên.

Thái Bình công chúa toàn thân kinh chiến, đột nhiên nàng mở to mắt ra, bởi vì nàng nhìn thấy sau lưng Tần Tiêu vốn rỗng tuếch đột nhiên có vài chục bóng người xuất hiện.

Trên lưng mỗi người cõng một thanh huyết đao. Trên cánh tay mỗi người cầm một thanh thiết nỏ khó hiểu.

- Vèo, sưu sưu!

Trong nháy mắt thiết tiễn bắn vào trăm thiết giáp đang chạy tới.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp bốn phía.

Chương 643: Đầu đông chết non, hoa rơi người đứt ruột (1)

Những người này dùng tốc độ nhanh nhất kết thúc tính mạng đám thiết giáp, đây là đại bất kính với hoàng lăng.

Hình Trường Phong rút kiếm bước nhanh qua phía trước.

Tinh khiết quân bảo kiếm. Kiếm như thu thủy, nó tung bay trong đám thiết giáp kia. Ba mươi thanh trường đao huyết sát thu hoạch tính mạng của những người này, biến thành cô hồn làm bạn vĩnh viễn với hoàng lăng.

Cơ hồ trong chớp mắt trên đường đã máu chảy thành sông. Một trăm thiết giáp nằm lộn xộn trên mặt đất.

Trên mặt Thái Bình công chúa tái nhợt, bờ môi phát run, nói:

- Quỷ... Ma quỷ!

- Người tới! Người tới!

Thái Bình công chúa ngoan cố kêu to.

Chỉ có bọn người Hình Trường Phong bước nhanh tới gần Tần Tiêu mà thôi.

Lam Điền quận chúa sợ tới mức khóc lên.

- Mẫu thân. Ta, ta sợ hãi!

Thái Bình công chúa ôm chặt lấy Lam Điền quận chúa, hung ác kêu to:

- Không sợ! Người của ta sắp đến rồi! Năm trăm thiết giáp bắn nỏ sẽ bắn chết bọn chúng.

Dứt lời, nàng ôm Lam Điền lui ra phía sau.

Hình Trường Phong hơi giơ tay lên, ba mươi tướng sĩ đặc chủng doanh vây quanh bia đá..

Gương mặt Thái Bình công chúa sửng sốt, lại nhìn qua Tần Tiêu, hắn vẫn có biểu lộ như trước.

Thong dong, bình tĩnh, một đạo oán nộ, vài phần đau thương.

Lý Tiên Huệ rời khỏi người Tần Tiêu địa, chậm rãi tới gần Thái Bình công chúa.

Một bước, hai bước, ba bước...

Đột nhiên Thái Bình công chúa cảm thấy nữ tử nhu nhược này trên người rõ ràng lại có khí thế trầm ổn mà nàng e ngại.

- Ngươi đứng lại!

Thái Bình công chúa kêu to!

- Đứng lại!

Lý Tiên Huệ nghe lời đứng lại. Trên mặt có nước mắt chảy xuống.

- Cô cô...

Thái Bình công chúa ôm chặt Lam Điền quận chúa, lạnh lùng nhìn qua Lý Tiên Huệ.

- Ngươi thực sai rồi, cô cô.

Lý Tiên Huệ nghẹn ngào nói ra:

- Kỳ thật thành bại cũng không trọng yếu, ngươi chỉ cần nói ‘được làm vua thua làm giặc’ là đủ. Cô cô, ngươi có nghĩ qua chưa, từ khi ngươi chỉ lo cho cảm thụ và lợi ích của mình, ngươi còn nghĩ cho ai chưa?

Thái Bình công chúa cắn môi, trong mắt đầy tức giận:

- Ngươi đang giáo huấn ta sao?

- Tiên nhi không dám.

Lý Tiên Huệ ai oán cúi đầu xuống:

- Cô cô, Tiên nhi cũng là nữ nhân, cũng hiểu thống khổ và khó xử của nữ tử. Thế nhưng mà cô cô... Chúng ta chẳng lẽ không thể yên lặng sống qua ngày làm nữ nhân bình thường sao? Ngươi truy cầu đã không thành hiện thực. Không chỉ có như thế, còn tổn hại bao nhiêu lợi ích của nhiều người, thậm chí còn hại tính mạng của họ.

- Im ngay, im ngay cho ta!

Thái Bình công chúa tức giận kêu to lên:

- Ngươi là nữ oa vô tri thì biết cái gì chứ? Cút!

Nước mắt trong mắt Lý Tiên Huệ chảy ra như suối, rốt cục nàng khóc lên. Nàng quỳ trước vô tự bia:

- Hoàng đế nãi nãi... Ngươi tỉnh lại đi! Ngươi mở to mắt nhìn một cái, nói vài lời đi! Đừng làm cho cô cô hồ đồ như vậy được không!

Thái Bình công chúa nghiến răng nghiến lợi tức giận nói:

- Tiện nhân vô tri mà!

Hình Trường Phong chạy tới sau lưng Tần Tiêu, ôm quyền nói ra:

- Khởi bẩm Đại Đô Đốc, chỉ cần chút thủ đoạn thì năm trăm quân thiết giáp bắn nỏ ở đây tối qua đã bỏ mạng cả rồi.

- Tốt, vất vả ngươi.

Tần Tiêu có chút gật gật đầu, Hình Trường Phong lách mình lui ra phía sau.

Bọn họ nói chuyện không lớn, vừa vặn Thái Bình công chúa cũng nghe rõ ràng.

Thái Bình công chúa tin tưởng bị đánh sập: Năm trăm người, chỉ bằng mấy gia hỏa này...

Tần Tiêu thở dài một tiếng, hít sâu một hơi, lại đi về phía trước.

Thái Bình công chúa kinh sợ nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu, cảm giác trên người nam nhân này dường như có một đạo khí thế vô hình ập tới.

Nhưng mà đạo uy áp vô hình này rõ ràng còn lạnh hơn cả gió lạnh ở đây.

Tần Tiêu đi tới bên cạnh vô tự bia, vịn vai Lý Tiên Huệ và ôm vào trong ngực, nói:

- Tiên nhi... Chúng ta đã hết sức!

Lý Tiên Huệ tựa vào ngực của Tần Tiêu, giống như hài tử khóc rống lên:

- Lão công, không muốn! Ta không muốn phải nhìn thấy thân nhân chết trước mặt mình! Không muốn, ta cầu ngươi!

- Ta biết rõ...

Tần Tiêu vỗ nhẹ Lý Tiên Huệ, sau đó một mình đi tới gần Thái Bình công chúa.

Thái Bình công chúa cố gắng lấy dũng khí. Cười lạnh nói:

- Không có gì có thể nói, hôm nay ta xem như hổ lạc đồng bằng. Giết ta đi, trở về thỉnh cầu phần thưởng của thái tử của ngươi đi! Nhưng mà chờ ngươi trở lại thành Trường An thì hắn chắc cũng đầu thân một nẻo rồi.

Tần Tiêu tràn đầy thương cảm nhìn qua Thái Bình công chúa, nhẹ giọng và lạnh lùng nói:

- Cô cô. Không thể ngờ người luôn thông minh như ngươi, chuyện cho tới bây giờ vẫn còn đang nằm mộng.

Thái Bình công chúa cảnh giác và nghi hoặc la lên:

- Lời này của ngươi là có ý gì?

Tần Tiêu có chút lắc đầu:

- Nếu như không ngoài sở liệu, quân của Trương Nhân Nguyện đã tổ kiến Sóc Phương quân rồi, hiện tại có lẽ ban đêm tập kích trăm dặm đi vòng vây quanh thành Trường An. Binh mã tâm phúc của ngươi chẳng là cái gì với hắn cả. Hơn nữa dù có một ít kẻ thoát được cũng không thể tiến vào thành Trường An. Trường An cửu môn đã nằm trong tay chúng ta rồi, dùng lý do cấp lương hưởng gọi những tướng lãnh các cửa thành đi vào Hoàng Thành Ngự Suất Ti.

- Lúc này những tướng tâm phúc thủ thành của ngươi đang bị Hoàng Thành Ngự Suất Ti tả lang tướng Thạch Thu Giản bí mật chém đầu. Sau đó nam nha đô đốc Tiết Sùng Giản cũng phái người tới thủ chín cửa thành. Vì vậy người của ngươi căn bản không thể tiến vào thành Trường An.

- Ngươi!

Thái Bình công chúa lập tức tức giận hét lên:

- Thì ra ngươi sớm an bài toàn bộ ngươi! Ngươi thật là âm hiểm!

- Cho nên ta bảo ngươi thu tay lại!

Tần Tiêu nói một câu:

- Từ khi vừa bắt đầu ngươi đã chắc chắn thất bại.

- Ngươi là tiểu nhân hèn hạ!

Thái Bình công chúa tức giận quát:

- Nếu không phải bởi vì ngươi, ta làm sao sắp thành lại bại! Tần Tiêu, ngươi là tội nhân, tội nhân vô sỉ.

- Ngươi sai, sai rất nghiêm trọng.

Sắc mặt Tần Tiêu dần dần trở nên nghiêm trọng:

- Cho dù không có Tần Tiêu ta, ngươi cũng không thể thành công. Ta chỉ tận lực mang sai lầm của ngươi làm nó nhỏ lại. Chuyện cho tới bây giờ ngươi còn không nguyện ý tỉnh lại, vẫn còn kịp. Dù sao hành vi của ngươi còn chưa tạo thảnh ảnh hưởng xấu toàn cục.

- Hừ!

Thái Bình công chúa tuyệt vọng lắc đầu cười lạnh.

- Không kịp! Nếu như không ngoài sở liệu thì hiện tại chúng ta đã huyết tẩy hoàng cung rồi.

Tần Tiêu thở dài một tiếng:

- Thì ra ta cũng sai rồi, trước kia ta cho rằng Thái Bình công chúa là người khôn khéo trí tuệ cực nào, kỳ thật là kẻ chí lớn tài mọn. Thứ cho ta nói thẳng, ngươi ở phương diện quân sự quá mơ hồ, đánh giá tình thế sai lầm. Chính ngươi suy nghĩ một chút, ta đã dám an bài nam nha như vậy, làm sao có thể bỏ qua tai họa trong hoàng cung?

- Tể tướng tâm phúc của ngươi sẽ bị mời tới Đại Minh Cung, Thái Dịch Đình tham gia hội thi thơ trên danh nghĩa của hoàng đế. Đúng vào lúc này bọn họ đã đầu rơi xuống đất. Cùng lúc đó vương bài lớn nhất của ngươi là tả hữu vũ lâm quân đã biến thành trưng bày cho đẹp, không người chỉ huy điều động được rồi, những tướng lãnh thông minh kia chắc chắn đã hiểu khởi sự đã thất bại!

Chương 644: Đầu đông chết non, hoa rơi người đứt ruột (2)

- Nói năng bậy bạ, ngươi đang hù ta sao?

Thái Bình công chúa vừa sợ vừa lo, quát:

- Làm sao có thể phát sinh chuyện như vậy! Triều đình nằm trong tay của ta, tướng lãnh trong quân đội sớm ước định với ta rồi, chỉ đợi thời cơ vừa đến sẽ xuất binh khởi sự.

Đúng lúc này trên đường xa có vài tiếng ngựa chạy vang lên, đạp mạnh lên đất.

Tần Tiêu nhìn qua, chính là Thạch Thu Giản cùng Lý Giai Lạc cùng với đông cung Quách Tử Nghi.

Tam tướng chạy đến sau lưng Tần Tiêu xuống ngựa, theo thứ tự bái chào, Thạch Thu Giản tiến lên trước:

- Báo Đại Đô Đốc, Sóc Phương quân Đại Nguyên Soái Trương Nhân Nguyện không phế không giết người nào đã thành công trấn áp cửu môn Trường An, tiếp nhận toàn bộ phòng ngự của nam nha!

Quách Tử Nghi tiếp theo:

- Báo Đại Đô Đốc, đông cung Sùng Văn Quán Đại học sĩ Trương Cửu Linh đã thành công dụ Đậu Hoài Trinh, Sầm Hi, Tiêu Chí Trung ra để giết. Hiện nay đang do đông cung lục suất đô đốc Điền Trân suất lĩnh đông cung lục suất bắt giết một đám phản nghịch đi theo Thái Bình công chúa!

Lý Giai Lạc cuối cùng:

- Báo Đại Đô Đốc. Hữu vệ Đại tướng quân Lý Từ, tả hữu giám môn vệ tướng quân đã bị vạn kỵ Vạn Lôi âm thầm bắt giữ, chém đầu thị chúng! Vạn kỵ và Hoàng Thành Ngự Suất Ti Thân Dực Phủ đã bị cấm vệ hoàng cung tiếp nhận.

Toàn thân Thái Bình công chúa lập tức vô lực tê liệt ngã xuống, ánh mắt như tro tàn.

Lam Điền quận chúa ôm Thái Bình công chúa nghẹn ngào khóc rống:

- Mẫu thân!

Thái Bình công chúa thì thào ngâm nói:

- Không ngờ lại thất bại!

Tần Tiêu khẽ thở dài một cái, lắc đầu, đi qua phía Thái Bình công chúa.

- Ngươi đứng lại!

Thái Bình công chúa kêu lên như bệnh tâm thần.

- Không được qua đây!

Tần Tiêu không có dừng bước, đi thẳng tới trước người Thái Bình công chúa. Thò tay đặt tay lên người của nàng, nói:

- Cô cô... Việc đã đến nước này nên buông tha đi! Hoàng đế cùng thái tử đều là người trọng tình. Sẽ không làm khó ngươi, Tần Tiêu cũng nguyện ý dốc hết sức bảo vệ ngươi không chết. Vứt bỏ vinh hoa phú quý thế tục đi quy ẩn đi.

Thái Bình công chúa gương mặt như tro tàn. Hiện ra tươi cười tái nhợt, nói:

- Tần Tiêu, ngươi đúng là quá ngây thơ! Lý Long Cơ, hắn có khả năng bỏ qua cho ta sao? Kỳ thật rất nhiều chuyện ta là bị buộc. Ta hiểu, toàn bộ của ta là do hoàng đế cho, hắn muốn cầm về cũng không đáng trách. Nhưng mà chuyện ta muốn làm nhất đó là không phải như vậy. Cách làm hữu hiệu nhất chính là bò lên vị trí cao hơn. Hắn sẽ không bỏ qua cho ta, giống như ta sau khi thành công cũng không bỏ qua cho hắn. Ngươi hiểu chưa?

Tần Tiêu chậm rãi lắc đầu:

- Có thể vậy. Thái tử đúng là không muốn bỏ qua Thái Bình công chúa dã tâm bừng bừng muốn thoái vị, nhưng mà hắn sẽ bỏ qua một cô cô đã buông bỏ tất cả. Trong lòng của hắn vẫn nhớ rõ người cô cô tốt này, khi hắn còn bé yêu thương hắn, mấy năm qua vẫn trợ giúp hắn. Chủ động buông tha danh vị, phong ấp, tài phú của ngươi đi! Chuyện cho tới bây giờ không có biện pháp. Có lẽ như vậy mới có thể giữ cho ngươi một mạng.

- Ngươi cũng nói chỉ là có lẽ thôi...

Thái Bình công chúa thảm đạm mỉm cười:

- Chuyện như thế này ta buông tha có hữu dụng sao? Tần Tiêu, ngươi không hiểu tâm tư của hoàng đế. Hai ngày sau hắn chính là hoàng đế. Phàm là người làm nội tâm của hắn kiêng kỵ sẽ không có kết cục tốt. Không chỉ là ta, cũng kể cả ngươi!

Ánh mắt Thái Bình công chúa sáng quắc nhìn qua Tần Tiêu.

Tần Tiêu lạnh nhạt cười khổ:

- Chuyện của ta không cần cô cô quan tâm. Cô cô, đúng như Tiên nhi đã nói, ta không muốn nhìn thấy thân nhân chết trước mặt mình. Ta biết rõ ta ngây thơ như vậy, là một bên tình nguyện... Nhưng mà chỉ cần ta nguyện ý buông tha tất cả, ta nguyện ý mạo hiểm sơ sẩy đi tìm thái tử, cầu tình thay cho ngươi. Ta tin tưởng, hoàng đế cũng cầu tình với ngươi. Dù sao ngươi không giống với Vi hậu, ngươi còn không tạo thành sai lầm lớn.

Thái Bình công chúa buồn bả cười khổ:

- Ngươi khoe khoan công tích của bản thân, đúng không? Cứ như vậy một trường hạo kiếp phải hóa giải thành vô hình, cứu cả Trường An. Không tệ nha, Tần Tiêu, ngươi quá vĩ đại rồi, công cao xã tắc không có người chắc chắn không có kết cục tốt.

Gió lạnh bắt đầu tàn sát bừa bãi, bông tuyết đáp xuống.

Tuyết lả tả và tâm tình Lý Tiên Huệ khổ sở.

Tần Tiêu ngửa đầu nhìn qua bầu trời, thì thào nói ra:

- Ba năm trước đây vẫn có tuyết rơi, ta đã gặp mặt thánh hậu lần cuối cùng. Cô cô ngươi biết, thánh hậu cuối cùng có bộ dạng gì không? Có lẽ ngươi chưa từng cẩn thận nhìn đâu.

Gương mặt Thái Bình công chúa co rút lại, ôm sát Lam Điền quận chúa réo rắt thảm thiết nói ra:

- Tình hình lúc ấy ta không thể buông công việc mà đi gặp nàng. Chỉ có mỗi ngày trốn trong chùa Võng Cực dâng hương cầu xin mà thôi.

- Ngươi biết không, thánh hậu đã khóc.

Tần Tiêu cười cười, vỗ nhẹ vô tự bia.

- Nàng ôm Lý Tiên Huệ, ăn bánh do nàng làm. Nàng khóc trước mặt chúng ta.

Thái Bình công chúa nao nao, có chút khó tin nhìn qua Tần Tiêu.

Tất cả người khác cũng kinh ngạc nhìn qua Tần Tiêu.

Tuyết rơi lộn xộn trên mặt đất, tiếng gió rít gào trong sơn cốc.

Tần Tiêu vỗ nhẹ vô tự bia, giọng nói trầm thấp.

- Rất khó tưởng tượng đúng không? Một nữ hoàng phong vân một cõi lại có thể chảy nước mắt trước mặt chúng ta chứ, nghẹn ngào khóc rống lên. Không chỉ có như thế. Ngày hôm đó nàng còn nói chuyện với chúng ta rất nhiều. Nàng nói cảm thụ cả đời của nàng, tâm tình khi thoái vị, còn nói tới vô tự bia. Lúc ấy thánh hậu hỏi ta, bi văn nên viết mấy thứ gì trong đó.

- Ta nói, thánh hậu không bằng lập vô tự bia đi, mang tất cả chuyện ưu khuyết thế nào cho người sau bình luận. Cả đời của bệ hạ đã tràn ngập truyền kỳ rồi, cho dù là ghi cái gì cũng không ghi đủ. Thánh hậu nói ta nói chuyện không mưu mà hợp với ý của nàng. Cô cô, ngươi biết không, thánh hậu gần đất xa trời.

- Tâm tình thập phần thê lương. Trong lòng của nàng không có suy nghĩ giống như ngươi đâu. Trong nội tâm nàng có rất nhiều hối hận cùng tự trách. Bằng không cũng không ôm Tiên nhi khóc rống lên.

- Ngươi nói bậy! Điều này sao có thể!

Thái Bình công chúa tuyệt vọng kêu to lên:

- Mẫu thân là thần thánh vĩ đại như vậy, làm sao có thể khóc trước mặt các ngươi được chứ, làm sao có thể có hối hận, làm sao lại tự trách?

Tần Tiêu có chút không thể làm gì lắc đầu cười khổ:

- Đừng có lừa gạt mình. Ngươi biết rất rõ ràng ta nói những lời này đều là thực. Lúc ấy thánh hậu còn có nói với ta một đoạn, nó vẫn còn mới mẻ trong ký ức của ta. Nàng nói: "Con người nhiều khi luôn bị buộc phải làm một ít chuyện mình không muốn làm. Thân phận càng hiển hách địa vị càng tôn sùng thì có khi càng mang lại tổn thương to lớn cho thân nhân và người chung quanh. Tần Tiêu, ngươi còn trẻ, nếu ngày sau không muốn lưu lại tiếc nuối gì, mọi thứ phải suy nghĩ nhiều, tỉnh táo một ít, nên nhẫn thì phải nhẫn, không nên xử trí theo cảm tính!"

Chương 645: Đầu đông chết non, hoa rơi người đứt ruột (3)

- Cuối cùng nàng không quan tâm tới ta. Chúng ta tạm biệt nàng, bởi vì nàng nói: "Nhìn thấy Tiên nhi đứa nhỏ này thì trong lòng của ta áy náy thật nhiều, nàng cũng khóc lên nhắm và nước mắt như mưa." Cô cô, cho dù là thánh hậu đến cuối cùng cũng còn bị bức thê lương như thế, biến thành phàm nhân. Các ngươi tự vấn lòng thoáng một chút, trong lòng của ngươi không có cảm xúc sao, không có chỗ mềm sao?

Khóe miệng Thái Bình công chúa run rẩy, thần sắc trở nên kích động và thê thảm. Chậm rãi đi tới trước vô tự bia, vỗ về vô tự bia, lẩm bẩm nói:

- Mẫu thân... Vì cái gì, vì cái gì ngươi tới cuối cùng cũng biến thành bộ dạng như vậy? Chẳng lẽ chúng ta truy cầu là sai rồi sao?

Tần Tiêu thở dài một tiếng:

- Tỉnh lại đi! Không cần biết xuất phát từ tâm tính như thế nào, trên thực tế hành vi của ngươi đã trở ngại cả vương triều. Ngươi tham tài tốt liễm, dùng người không khách quan, dung túng phật đạo, bán quan bán tước, tranh giành lộng quyền thế. Ngươi vì lợi ích của mình không để ý tiền đồ quốc gia, tổn hại tới lợi ích của vô số người. Cho nên mặc kệ ngươi có làm công chúa hay làm hoàng đế, kết cục cuối cùng chính là bại vong mà thôi!

Bờ môi Thái Bình công chúa run rẩy phẫn hận nhìn qua Tần Tiêu, miệng mở rộng nói không ra lời.

- Cô cô!

Lý Tiên Huệ đi tới lay tay của Thái Bình công chúa:

- Ngươi xem, Lam Điền muội muội còn nhỏ như vậy, ngươi cũng nên cân nhắc cho người nhà của mình, cũng đừng có cố chấp, lão công mang ngươi đi gặp hoàng đế, giao ra tất cả mọi thứ của bản thân, đổi thành làm người bình thường đi. Kỳ thật sinh hoạt của nữ tử bình thường cũng rất đặc sắc.

Thái Bình công chúa duỗi tay ra, chậm rãi sờ gương mặt của Lý Tiên Huệ, giống như ghen ghét giống như ưu thương, buồn bả lắc đầu:

- Không có khả năng!

Tần Tiêu thở dài một tiếng, chậm rãi xoay người chỗ khác. Kỳ thật trong lòng của hắn vô cùng rõ ràng. Muốn mạng sống của Thái Bình công chúa là không có khả năng. Nhưng mà hắn muốn thử một lần.

Thái Bình công chúa không phải Vi hậu yêu nghiệt kia. Nàng đã từng là thiếu nữ nhiệt tình, tình yêu của nàng với Tiết Thiệu làm người ta cảm động, trong dòng nước lũ chính trị kiên trì giữ gìn chính thống Lý gia. Mặc kệ nàng hiện tại không chịu nổi thế nào, trước kia cũng có công với triều đình, có công với thiên hạ.

Huống chi xuất phát từ tâm tư, Tần Tiêu không mong nhìn nàng chết đi. Bất kể là bởi vì Võ Tắc Thiên hay là Lý Tiên Huệ, còn vì tình cảm phức tạp trong lòng của mình.

Đúng lúc này trên đường xuất hiện một đội binh mã. Kỵ binh chỉnh tề, ước chừng có một hai ngàn người, đang chậm rãi đi qua hướng này.

Tần Tiêu nhìn qua đại tướng đầu lĩnh, chính là tả uy vệ đại tướng quân Thường Nguyên Giai.

Thái Bình công chúa cũng nhìn qua hướng này, ánh mắt bắn ra hào quang sáng ngời:

- Ta biết ngay các ngươi đang lừa ta! Xem đi. Họ đã tới rồi! Tần Tiêu, ngươi chớ ngu, nên đi theo ta đi! Hiện đổi chủ ý còn kịp!

Tần Tiêu đưa lưng về phía Thái Bình công chúa, phiền muộn thở dài một tiếng:

- Tiên nhi. Ngươi tới đây... Cô cô, ngươi còn chấp mê bất ngộ sao?

Lý Tiên Huệ thương tâm, tuyệt vọng lắc đầu. Gương mặt đầy nước mắt chảy xuống.

Thái Bình công chúa liều lĩnh kéo tay Lam Điền quận chúa chạy tới trước, bọn người Hình Trường Phong muốn vây quanh nhưng Tần Tiêu khoát tay chặn lại, những người này tránh ra nhường đường.

Thái Bình công chúa nhìn qua đội binh mã tới như cọng cỏ cứu mạng. Kéo theo Lam Điền quận chúa thất tha thất thiểu.

Đại đội trưởng kỵ binh ổn như bàn thạch chạy tới gần.

Bọn người Tần Tiêu đứng yên trước vô tự bia, lạnh lùng mà yên tĩnh nhìn qua Thái Bình công chúa ở trước mặt, lộ ra nụ cười như điên, lớn tiếng kêu lên:

- Thường Nguyên Giai, tới rất tốt...

Một ‘tốt’ chưa nói xong, Thường Nguyên Giai vung trong tay đại đao, lạnh lùng nói:

- Phụng chỉ tru sát yêu phụ mưu nghịch Thái Bình công chúa Lý Lệnh Nguyệt!

- Ngươi! Lớn mật!

Thái Bình công chúa lập tức dừng lại:

- Ngươi hỗn đản này, ngươi nói cái gì?

Trên mặt Thường Nguyên Giai hiện ra nụ cười tà ác, gỡ trường cung trên lưng xuống, nói:

- Nhận lấy cái chết!

- Vèo!

Một mũi tên bắn thẳng vào ngực của Thái Bình công chúa!

- Ah!

Lam điền quận chúa lập tức hốt hoảng kêu to:

- Mẫu thân!

Thái Bình công chúa không thể tin kinh ngạc nhìn qua Thường Nguyên Giai vui vẻ, một tay bụm mũi tên trên ngực, một tay chỉ vào Thường Nguyên Giai:

- Cẩu tặc!

Thường Nguyên Giai lạnh giọng khẽ hừ:

- Người tới, đi lên lấy thủ cấp của hắn!

Đột nhiên truyền ra tiếng hét lớn:

- Dừng tay!

Thường Nguyên Giai lập tức toàn thân run lên, liếc mắt nhìn ra xa, lẩm bẩm nói:

- Đại, Đại Đô Đốc!

Vì vậy vung tay lên, ngừng lại quát lên.

Thái Bình công chúa chán nản ngã xuống đất.

Trên gương mặt tuyệt mỹ hiện ra nét vui vẻ biến thành tro tàn, giống như tức giận và oán hận, con mắt nhìn lên bầu trời, lẩm bẩm nói:

- Kết... Cục là...

Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt nghẹn ngào khóc lớn, vội vàng chạy tới, ngay ngắn bổ nhào bên người Thái Bình công chúa.

Ánh mắt Thái Bình công chúa ngây ngốc nhìn lên không trung, tùy ý cho máu tươi chảy xuống khóe miệng, chảy xuống cẩm bào của nàng. Lý Tiên Huệ khóc lớn che ngực đang chảy máu của Thái Bình công chúa, luống cuống tay chân toàn thân phát run.

- Đến đây, người đâu! Gọi ngự y!

Lam Điền quận chúa nghẹn ngào kêu to, sợ hãi khẩn trương.

Tần Tiêu đi đến trước mặt các nàng, đưa mắt nhìn mũi tên cắm vào ngực của Thái Bình công chúa, mắt không đánh lòng nhắm lại..

Ở giữa trái tim, một mũi tên xuyên thấu, thần tiên không cứu được!

Ba nữ tử ôm chặc Thái Bình công chúa, cõi lòng tan nát nghẹn ngào khóc lớn.

Lý Tiên Huệ khẩn trương run rẩy nắm tay Thái Bình công chúa, tuyệt vọng và điên cuồng hô to:

- Cô cô, cô cô! Ngươi tỉnh lại một ít! Ta, chúng ta mang ngươi đi tìm đại phu, lão công, ngươi tới nha! Ngươi mau tới đây!

Tần Tiêu giống như ném bỏ tâm tư của mình, cả thế giới đều trở nên âm trầm. Một cảm giác bi thương âm trầm, chăm chú quanh quẩn trong lòng.

Hắn chỉ có thể lẳng lặng đứng ở nơi đó, cảm giác toàn thân rét run.

Trên mặt Lý Tiên Huệ nước mắt tùy ý lăn dài, máu tươi trong ngực Thái Bình công chúa tràn ra ngoài, lập tức thất tha thất thiểu trong vũng máu, nhìn thấy bóng dáng tiêu điều này. Lam Điền quận chúa giống như nổi điên đong đưa cánh tay Thái Bình công chúa:

- Mẫu thân, mẫu thân! Ngươi nói chuyện nha, ngươi không nên bỏ ta!

Gương mặt Thái Bình công chúa lại trở nên bình tĩnh, ngơ ngác nhìn qua không trung, cảm thụ được tánh mạng của mình đi tới điểm cuối cùng.

Ngực đau đã dần dần nhạt đi. Giờ phút này nàng quên mất đầy đủ mọi thứ, trong đầu dần dần biến thành trống rỗng. Ánh mắt của nàng đã không còn nước mắt, trong nội tâm cũng không có yêu hận.

Chỉ còn lại chính là cô tịch cùng cô đơn.

Ánh mắt trống rỗng, biểu lộ tái nhợt. Giống như chết lặng, giống như tuyệt vọng, giống như đốn ngộ, giống như hối hận...

Mặt nàng đã từng quang vinh và tuyệt mỹ như vậy, hôm nay lại tràn ngập màu đen và cô đơn; toàn thân của nàng bây giờ vô lực, bây giờ chỉ còn lại thất thần và thê lương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau