PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 636 - Chương 640

Chương 636: Ngày dơ bẩn (1)

Thế nhưng mà Tần Tiêu cùng Trương Cửu Linh hiểu rõ, Lý Long Cơ bị buộc lên đài, Lý Đán cũng bị buộc xuống đài. Phụ tử hai người cũng bởi vì một nữ nhân mà biến thành trò cười cho thiên hạ.

Đông cung cùng hoàng đình tương trùng, không phế đông cung nhưng mà hoàng đế thoái vị, chuyện này truyền ra thì Lý Long Cơ hắn biến thành vô lễ bức vua thoái vị!

Hoàng uy còn gì?

Lý Long Cơ dùng hiếu nghĩa làm đầu, mặt mũi còn đâu?

Huống chi còn vì nữ nhân hùng hổ dọa người, phụ tử hai người đều nhượng bộ!

Tần Tiêu cùng Trương Cửu Linh đều lẳng lặng đứng đấy, trong lòng vô cùng phức tạp!

Qua hồi lâu hai người đều đừng đó, ngoài cửa sổ sắc trời đã tối lại. Lý Long Cơ rốt cục nhẹ nhàng nhúc nhích thân thể hơi cứng ngắt của hắn, hắn ho khan, vô lực nói ra:

- Các ngươi tìm chỗ ngồi đi... Nến ở bên này.

Trương Cửu Linh quen thuộc thư phòng một chút, lập tức mọi đi thắp sáng nến, đặt lên hai cái ghế.

Hai người ngồi xuống, Lý Long Cơ nhìn ra ngoài kêu lên:

- Lực Sĩ, lấy vài chén trà tới đây.

Rất nhanh, Cao Lực Sĩ tự mình bưng nước trà đi vào, sau đó xám xịt lui ra ngoài, quay người đóng cửa lại. Tần Tiêu xuyên thấu qua khe cửa nhìn ra bên ngoài, Quách Tử Nghi đang dẫn binh dò xét bên ngoài, trước Minh Đức Điện có mấy ngàn thiết giáp đang vây chặt như nêm cối.

Lý Long Cơ cầm chén trà uống một ngụm, rốt cục con mắt nhìn qua Tần Tiêu cùng Trương Cửu Linh, vẻ mặt cô đơn và cười khổ:

- Đây là chuyện khôi hài!

Trương Cửu Linh lập tức nói ra:

- Điện hạ, chuyện cho tới bây giờ ván đã đóng thuyền, không cần vì chuyện trước kia mà phiền não. Trước mắt trọng yếu nhất là hoàng quyền quá độ, điện hạ thuận lợi đăng cơ.

Tần Tiêu khen ngợi gật đầu một cái:

- Đồng ý.

Lý Long Cơ rầu rĩ thở dài một hơi:

- Được rồi, ta hiểu rõ. Nên nổi giận cũng đã làm rồi, ta mời hai người tới chính là muốn thương nghị một chút, rốt cuộc có biện pháp già giải quyết nguy cơ trước mặt không?

Trương Cửu Linh nhìn qua Tần Tiêu, sau đó nói:

- Có Đại Đô Đốc tọa trấn Hoàng Thành Ngự Suất Ti, tin tưởng Thái Bình công chúa không dám có động tĩnh gì.

Tần Tiêu bĩu môi một cái:

- Khó nói, có một số chuyện không phải có dám hay không, đây chính là chuyện khác.

Lý Long Cơ nhướng mày:

- Ý của ngươi là nàng dám động thủ?

Tần Tiêu vẫn biểu lộ đó:

- Khó nói.

Lý Long Cơ phiền muộn vỗ bàn:

- Tại sao lại là ‘khó nói ’? Vậy được rồi, ta đổi phương thức hỏi, nếu như nàng động thủ, ngươi có mấy phần thắng!

- Chỉ là ‘nếu như’...

Tần Tiêu không trốn tránh nhìn qua Lý Long Cơ:

- Sáu thành phần thắng.

Lý Long Cơ nhíu mày, nói:

- Vì cái gì không phải mười thành?

Tần Tiêu cười lạnh:

- Trong thiên hạ không có chuyện gì là mười thành nắm chắc cả. Ta nói sáu thành kỳ thật chính là lạc quan nhất, sợ làm sợ ngươi. Kỳ thật chuyện xấu lớn nhất là trên triều đình, nói thí dụ như ý của hoàng đế. Điện hạ, trước phải nói một câu, hoàng đế tỏ thái độ như thế nào? Tình hình cụ thể như thế nào?

Tần Tiêu nói lời này chạm vào chỗ mẫn cảm nhất trong thần kinh của Lý Long Cơ.

Lý Long Cơ cắn chặt hàm răng, gương mặt anh tuấn của hắn lúc này vặn vẹo dữ tợn.

Sau đó tràn đầy phẫn uất cùng thương cảm nói ra:

- Ta chưa từng thấy phụ hoàng dùng biểu lộ này với ta!

- Ở trước mặt quan lại trong triều hắn nói, vì an nguy thiên hạ Đại Đường, cam nguyện thoái vị, thoái vị cho thái tử Long Cơ!

- Lúc ấy toàn bộ triều đình như sắp điên lên.

- Thái Bình công chúa cũng điên lên. Nàng quên chính mình là thần tử, đột nhiên từ trên đất nhảy dựng lên, liên tục kêu gào ‘bệ hạ vạn lần không được’.

- Phụ hoàng chưa từng kiên quyết và quyết đoán như hôm nay. Hắn tuyên bố một ít chuyện vì dị tượng, cũng chỉ nói một câu ‘ý trẫm đã quyết, chớ có nói nữa’, hắn tuyên bố bãi triều.

Lý Long Cơ trường thở dài một hơi:

- Ta tới thư phòng của phụ hoàng, phát hiện hắn trong một ngày như già đi mười tuổi. Trên người của hắn đầy mệt mỏi và thương cảm. Hắn nói với ta, ‘tam lang, ngươi là minh quân mà thiên hạ cần, phụ hoàng vô năng đành giao cục diện rối rắm này giao cho ngươi. Ngươi nên hiểu tâm nguyện của phụ hoàng, không nên chờ tới lúc tới bên linh cữu của ta’.

Lý Long Cơ nắm chặt bàn tay:

- Các ngươi nói, các ngươi nói đi, ta có thể làm sao? Ta còn chỗ lựa chọn sao? Phụ hoàng thoái vị tự xưng thái thượng hoàng, mỗi năm ngày vào triều một lần, xử lý quân quốc cùng dân chính đại sự. Ta lên làm hoàng đế vẫn như lúc làm thái tử! Cả triều trọng thần, quân đội nhân viên quan trọng đều nằm trong tay Thái Bình công chúa!

- Nàng không chỉ có ý nguyện làm Trấn Quốc Thái Bình công chúa, như chuyện tòng quân, đại sự triều chính, quan viên ngoài tam phẩm không nói gì với ta, vẫn toàn bộ do Thái Bình công chúa cùng phụ hoàng tham chính giải quyết. Phụ hoàng còn muốn ta cho nàng thêm thực ấp, ban thưởng thêm cho nàng ta còn nhiều hơn cả quốc khố! Nàng có thể dễ dàng tham gia bất cứ chuyện gì trong triều! Quân đội trong tay của nàng có thể tẩy trừ Trường An! Ta làm hoàng đế có ý gì? Có ý nghĩa gì đây?

Trương Cửu Linh hơi cau mày, chậm rãi thở dài:

- Điện hạ, thỉnh tỉnh táo! Tà bất thắng chính, sẽ có cách giải quyết.

Tần Tiêu lẳng lặng, lạnh lùng nhìn qua Lý Long Cơ, không nói một lời.

Lý Long Cơ cũng phát hiện khác thường của Tần Tiêu địa, nói ra:

- Ngươi làm gì nhìn ta như vậy? Ngươi không phải có nhiều chủ ý sao? Ngươi không phải bảo đảm với ta. Bảo rằng đông cung không mất sao? Vì sao chuyện cho tới bây giờ ngươi không nói lời gì?

Hùng hổ dọa người!

Tần Tiêu vẫn như trước nhìn qua hắn, chậm rãi nói ra:

- Ta đang đợi ngươi tỉnh táo lại.

Lý Long Cơ giật mình cả kinh, trên người rùng mình một cái, gật đầu nói:

- Đúng, ngươi nói đúng... Tức giận quá nhiều, ta dường như quên trước kia đã nói gì với ngươi. Đều ném ra khỏi đầu rồi.

Trương Cửu Linh nghi hoặc nhìn qua Tần Tiêu:

- Đại Đô Đốc từng nói qua cái gì?

- Cũng không có gì, chỉ là sớm phân tích qua mà thôi, Thái Bình công chúa tất bại.

Tần Tiêu lạnh nhạt nói ra:

- Đầu tiên, điện hạ nhất định phải có tín niệm tất thắng. Nếu như ngay cả tín niệm còn không có, trước mắt chỉ thấy nguy cơ và khó khăn, vậy thì cái gì cũng không cần làm. Phải nhìn hy vọng và thời cơ, như vậy mới có cơ hội lật bàn hắng lợi.

Trương Cửu Linh cũng gật đầu nói:

- Đúng vậy a! Điện hạ. Đại Đô Đốc nói có lý. Điện hạ là chính thống hoàng gia, Thái Bình công chúa chỉ là sủng thần lộng quyền, làm sao có thể bao trùm lên đầu hoàng đế chứ? Nàng muốn làm nữ hoàng thứ hai, hoặc dã tâm như Tư Mã Chiêu thì ai cũng biết. Cho dù nàng có năng lực và thực lực này, nhưng cũng không có thiên đạo! Nghịch thiên mà đi tất bại vong. Cửu Linh hoàn toàn đồng ý với lời của Đại Đô Đốc!

Lý Long Cơ liên tục gật đầu:

- Đúng! Mặc kệ tình thế ác liệt như thế nào. Chúng ta cũng phải có lòng tin, không thể bị con cọp giấy hù ngã được. Nhìn xa trông rộng, bắt tay vào việc nhỏ mà làm. Đại Đô Đốc, ngươi phân tích một chút, thế cục trước mắt như thế nào, nhất là quân đội trong thành Trường An.

Chương 637: Ngày dơ bẩn (2)

- Tốt, lập tức.

Tần Tiêu mỉm cười. Biết rõ Lý Long Cơ tỉnh táo và hùng tài đại lược đã trở về, vì vậy cầm qua một bộ giấy bút. Ghi vào trong đó:

- Đây là cả thành Trường An, cửu môn, chín tướng thủ thành, có sáu là người của Thái Bình công chúa, ta hôm nay đã xem xét qua. Một khi có chuyện đột nhiên xảy ra, bọn họ có thể mở cửa thành và phủ binh đóng bên ngoài sẽ tiến vào thành. Đông, tây, nam ba hướng của thành Trường An có tới chín vạn phủ binh, trong đó có chừng năm vạn là thân tín đáng tin của Thái Bình công chúa. Cả nam nha đều nằm trong tay của Thái Bình công chúa cả rồi.

Lý Long Cơ nhíu mày gật đầu nói:

- Cho nên nàng lần này từ Thái Nguyên trở về mới không có sợ hãi như vậy, thì ra đã sớm an bài và bố trí, điều chỉnh phân phối quyền lực Trường An. Nếu nói như vậy Quách Nguyên Chấn cũng khó làm được gì.

- Không, không liên quan Quách Nguyên Chấn, thậm chí không kéo quan hệ tới nam nha Tiết Sùng Giản!

Tần Tiêu nói ra:

- Thái tử khả năng không quá hiểu an bài quân vụ trong triều đình rồi. Những phủ binh này là từ địa phương đều tới, đều có quy định luân phiên tới Trường An. Thái Bình công chúa rất khôn khéo, nàng chỉ xếp thân tín của mình làm chủ tướng của các địa phương, sau đó nàng cho những người này tới phiên lên Trường An.

- Quách Nguyên Chấn cùng Tiết Sùng Giản cũng không phải thần tiên, những người này còn chưa tới thì làm sao có thể biết rõ bọn họ là thân tín của Thái Bình công chúa? Vì vậy Thái Bình công chúa chọn thời cơ thật tốt vạch tội thái tử. Lúc này đã tới rồi. Hiện vào tới phiên phủ binh điều chỉnh, người nàng chiếm đoạt tỉ lệ lớn nhất.

- Có thể nhìn ra được ở trong đó không thiếu Đậu Hoài Trinh đang giúp nàng ra chiêu. Đậu Hoài Trinh tham gia hạch tâm đại sự này, điều phủ binh là chuyện nhỏ, hắn tất nhiên rõ như lòng bàn tay. Sau đó Thái Bình công chúa nhìn đúng thời cơ, lợi dụng các loại thủ đoạn thu nạp những người này vào dưới trướng.

- Thủ đoạn âm hiểm thật!

Lý Long Cơ oán hận mắng, bắt đầu sợ hãi:

- Ngươi làm sao biết nguyên nhân trong đó?

Tần Tiêu khẽ cười cười:

- Đừng nóng lòng, nghe ta nói hết đã, điện hạ dĩ nhiên là hiểu rõ mà. Mới vừa nói nam nha, cả Trường An cửu môn đều rõ trong lòng bàn tay của Thái Bình công chúa, muốn giải quyết tình huống này chỉ có một biện pháp.

- Biện pháp gì?

Lý Long Cơ cùng Trương Cửu Linh trăm miệng một lời hỏi tới.

Tần Tiêu nói ra:

- Mời được ngoại viện vào kinh!

Lý Long Cơ lập tức buồn nản không thôi:

- Ta không có thân tín lãnh binh nha!

- Có!

Tần Tiêu chém đinh chặt sắt.

- Ai?

Lý Long Cơ cùng Trương Cửu Linh nghi hoặc khó hiểu.

- Trương Nhân Nguyện!

Tần Tiêu quyết đoán nói ra:

- Thái Bình công chúa đối với Đại Nguyên Soái quân công hiển hách này kiêng kỵ thật sâu, lần trước ở trong triều hết lời phỉ báng hắn, tin tưởng những lời này đã vào tai của Trương Nhân Nguyện rồi. Trương Nhân Nguyện tuy quan hệ bình thường với điện hạ, nhưng khi hắn nghe vậy thì lập trường chắc chắn có chuyển biến rồi.

- Đúng rồi!

Lý Long Cơ lập tức vỗ tay:

- Đúng là có chính nghĩa thì được ủng hộ, mất đạo thì không làm gì được! Không cần ta đi lung lạc, tự nhiên sẽ có người giúp ta!

Trương Cửu Linh cũng có chút hưng phấn lên:

- Chiếu theo lời Đại Đô Đốc nói vậy, Trương Nhân Nguyện thật đúng là có khả năng cần vương đấy! Hắn vừa mới từ Bắc Đình đô hộ phủ trở về, đảm nhiệm tả uy vệ Đại tướng quân, suất lĩnh tả uy vệ đóng ở Lạc Dương.

- Lạc Dương cách Trường An không gần cũng không xa, hành quân gấp hai ngày một đêm là đủ!

Tần Tiêu vừa nói.

Vẽ lên giấy.

- Dùng quân uy của Trương Nhân Nguyện trong quân, nhất định vung tay lên sẽ có người tụ tập, toàn bộ điều động tả uy vệ là không có vấn đề. Mặt khác Thái Nguyên Vương Dịch Tòng chính là tướng quân thủ hạ của Trương Nhân Nguyện, lần trước cùng khởi binh cần vương với ta.

- Người này can đảm hơn người, nếu như có một tờ mật lệnh của hoàng đế và Trương Nhân Nguyện triệu hoán, nhất định vui vẻ vào kinh cần vương! Tả uy vệ cùng hữu uy vệ. Cộng lại cũng là mười vạn đại quân, trấn trụ Trường An tuyệt không là vấn đề! Hơn nữa dùng uy tín của Trương Nhân Nguyện thì chỉ cần hắn tới Trường An, thủ hạ của Thái Bình công chúa khó bảo toàn không lo âu thấp thỏm.

- Tốt, tốt! Tốt lắm!

Lý Long Cơ lập tức kích động nói năng lộn xộn:

- Đại ca... Ah đô đốc, những chuyện này toàn bộ ủy thác ngươi làm! Trương Nhân Nguyện, Vương Dịch Tòng là người có giao tình sinh tử với ngươi nha!

Trương Cửu Linh nghe được rõ ràng, Lý Long Cơ lỡ lời đã gọi Tần Tiêu một tiếng ‘đại ca’, hắn cũng lơ đễnh, giả như cái gì cũng không biết. Tiếp tục nghe Tần Tiêu giảng giải.

Tần Tiêu cũng giả bộ như không có nghe được, tiếp tục nói:

- Có thể chúng ta không thể trực tiếp ra lệnh cho Trương Nhân Nguyện vào kinh đóng giữ. Bởi vì phủ binh có quy củ luân phiên. Khả năng bộ binh cùng Đậu Hoài Trinh sẽ không thông qua; thứ hai, cũng dễ dàng đánh rắn động cỏ, có thể sẽ làm cho Thái Bình công chúa sớm động thủ, đến lúc đó lại không kịp chuẩn bị. Đúng rồi, thái tử điện hạ. Hoàng đế nói lúc nào ngươi đăng cơ.

- Hai mươi mốt tháng chạp!

Lý Long Cơ nói ra:

- Còn có có nửa tháng đấy.

- Thời gian đã đủ.

Tần Tiêu nói ra:

- Nhưng mà. Đối với Thái Bình công chúa mà nói cũng là thời gian đủ dài. Điện hạ, ngươi nhất định phải trước khi đăng cơ tìm được hoàng đế, hoàn thành một chuyện mới được. Chính là điều Trương Nhân Nguyện trở lại Lũng Hữu tọa trấn, suất lĩnh tả uy vệ cùng hữu uy vệ, gây dựng lại Sóc Phương quân, mang Đường Hưu Cảnh đổi về đây. Bởi như vậy Trương Nhân Nguyện mới có cớ mang binh về Trường An. Lấy ví dụ không thỏa đáng, cái này gọi là ‘giả đồ diệt quắc’. Tên là đi Lũng Hữu, kỳ thực là tới đây trấn thủ Trường An.

- Diệu kế!

Trương Cửu Linh liên tục nói:

- Bởi như vậy, Thái Bình công chúa cũng không có sinh nghi. Mang Trương Nhân Nguyện điều ra xa, nàng cao hứng còn không kịp!

- Đúng vậy!

Lý Long Cơ hưng phấn nói ra:

- Hơn nữa chuyện này dùng ý chỉ của phụ hoàng phát ra, Thái Bình công chúa còn tưởng rằng phụ hoàng cố ý chiếu cố cảm xúc của nàng, giúp nàng gạt bỏ họa lớn trong lòng! Rất tốt, chuyện này ta sẽ xử lý ngay lập tức. Đại Đô Đốc, Trương Nhân Nguyện bên kia thế nào là nhờ ngươi đấy.

- Giao cho ta đi!

Tần Tiêu nói tiếp, hắn lại cười khổ: Phong thủy luân chuyển, lúc này ta lại phải làm binh khí trong tay của người khác rồi. Trương Nhân Nguyện lão huynh, xin lỗi.

- Nam nha bên kia tận lực không nên gây động tĩnh lớn

Tần Tiêu tiếp tục nói:

- Điện hạ đăng cơ vào hai mươi mốt tháng chạp, chúng ta ước định trước hai mươi tháng chạp toàn bộ giải quyết vấn đề. Trương Nhân Nguyện cũng trước ngày hai mươi quay về trấn thủ Trường An. Cùng lúc đó ta sẽ nghĩ biện pháp bắt lấy tâm phúc của Thái Bình công chúa thủ cửu môn. Rắn không đầu không được, không có hiệu lệnh của tướng quân, sĩ tốt không dám tùy ý làm bậy.

- Ta lại phái Hoàng Thành Ngự Suất Ti Thân Dực Phủ tiếp quản cửu môn, Tiết Sùng Giản nhất định phải đứng ra rồi. Thân phận của hắn rất đặc thù, nếu có hắn đứng ra phản đối Thái Bình công chúa, cho dù là tư lệnh nam nha không quân cũng đưa tới hiệu quả không tưởng.

Chương 638: Ngày dơ bẩn (3)

- Không có vấn đề!

Lý Long Cơ quyết đoán nói ra:

- Tiết Sùng Giản là huynh đệ bà con tốt nhất của ta. Tuy là con của Thái Bình công chúa, nhưng mà hai mẫu tử bọn họ trước giờ không hợp, hắn sẽ nghe ta! Chuyện này ta có thể làm được!

Tần Tiêu mỉm cười gật đầu:

- Rất tốt! Nam nha bên này giải quyết không phải vấn đề lớn! Bắc nha cùng trong hoàng cung. Cửu Linh huynh đệ, còn phải nhờ ngươi bày mưu đặt kế rồi.

Trương Cửu Linh cười cười:

- Cửu Linh không ngại học Đại Đô Đốc, đi bắt giặc bắt vua. Trên triều đình những người kia có quyền lợi thế nào cũng không thể trong ngày điều thủ hạ thân tín tới bên người. Chúng ta có thể thiết lập ván cục, bắt bọn người Đậu Hoài Trinh, Tiêu Chí Trung lại và giết gà dọa khỉ! Cho dù không thể chấn nhiếp quân đội. Ít ra cũng làm bọn họ quần long vô thủ! Thái Bình công chúa cuối cùng là thế hệ nữ lưu, nàng làm gì có năng lực chủ huy quân lính? Nếu không có đám người này giúp đỡ thì năng lực giảm nhiều.

Tần Tiêu gõ bàn:

- Những tâm phúc triều thần có thể giao cho ngươi xử lý?

Trương Cửu Linh chắp tay cúi đầu:

- Cửu Linh nhất định kiệt lực phụ trợ thái tử điện hạ thành đại sự!

Lý Long Cơ cười rộ lên:

- Tốt, tốt! Phải bắt đám vương bát đản này chém đi! Hai mươi tháng chạp, định ngày đó đi... Thế nhưng mà có vấn đề trí mạng đấy! Vũ lâm vệ chủ lực của hoàng cung là người của nàng.

Tần Tiêu tràn đầy tự tin cười cười:

- Thái tử nói đúng. Đây chính là vấn đề trí mạng. Tính sổ đi, thủ hạ ta bây giờ có thể điều động chính là năm ngàn Hoàng Thành Ngự Suất Ti Thân Dực Phủ, một vạn năm ngàn vạn kỵ, cộng thêm đông cung lục suất là một vạn năm ngàn người, tổng cộng chỉ có ba vạn năm ngàn người. Nhưng mà tả vũ lâm vệ thì có bốn vạn người! Mặt khác còn không có tính hữu vũ lâm vệ, tả hữu giám môn vệ, kim ngô vệ và thiên ngưu vệ.

- Thiên ngưu vệ không có vấn đề!

Lý Long Cơ nói:

- Thiên ngưu vệ Đại tướng quân sắp đổi thành nhị ca Lý Thành Nghĩa của ta. Hơn nữa thiên ngưu vệ không nhiều người, hơn nữa tất cả đều là người trung với hoàng đế. Cho dù có thân tín của Thái Bình công chúa có lẽ cũng không cấu thành uy hiếp. Kim ngô vệ cũng có tình huống như vậy, hơn nữa nhân số càng ít, cơ bản đều là thân tín của phụ hoàng ta. Tuy cũng nghe lệnh của Thái Bình công chúa, nhưng mà bảo bọn họ tạo phản là không được!

- Rất tốt!

Tần Tiêu liên tục gật đầu:

- Bởi như vậy cũng chỉ còn là hữu vũ lâm vệ và tả hữu giám môn vệ.

- Không phải còn có tả vũ lâm vệ sao?

Lý Long Cơ cùng Trương Cửu Linh đồng thời kỳ quái hỏi.

Tần Tiêu cười cười, ý vị thâm trường nói ra:

- Chuyện này nói có chút dài dòng.

Tần Tiêu nhìn ra nghi hoặc của Lý Long Cơ cùng Trương Cửu Linh, dứt khoát nói:

- Dù sao hiện tại tình hình đã định. Tả vũ lâm vệ nếu không nghe lệnh của Thái Bình công chúa, cũng chỉ có thể trở thành trung với thái tử điện hạ mà thôi. Vốn uy hiếp trí mạng của chúng ta là tả vũ lâm vệ. Hiện tại trở thành chỗ hiểm của Thái Bình công chúa! Hiện tại các nàng biết rõ vì cái gì ta biết rõ thân tín của Thái Bình công chúa chưa?

Lý Long Cơ cùng Trương Cửu Linh đồng thời cả kinh nói:

- Ý của ngươi chính là tả vũ lâm vệ Đại tướng quân, Thường Nguyên Giai giúp ngươi?

Tần Tiêu cười cười:

- Đúng vậy!

- Nhưng mà hắn là tâm phúc của Thái Bình công chúa đấy!

Lý Long Cơ vội hỏi:

- Người này có quan hệ mật thiết với Tiết Thiệu, là tri kỷ của Tiết Thiệu, Tiết Thiệu sau khi chết thì Thái Bình công chúa yêu ai yêu cả đường đi, nàng tiến cử hắn ra và liên tục lên chức, thẳng tới khi làm tả vũ lâm Vệ tướng quân. Hắn dựa vào cái gì nghe theo Đại Đô Đốc?

- Ta không phải nói sao, chuyện này rất dài dòng!

Tần Tiêu cười nói:

- Việc khác tình không dám đánh cược, chuyện này không thành vấn đề. Nguyên do trong đó giải thích sau đi.

Tần Tiêu nhìn qua Lý Long Cơ biểu lộ kinh nghi, trong nội tâm âm thầm nói: Cũng được a, suy nghĩ vì đại cục, chuyện chúng ta cân nhắc phải làm hết. Ta cũng phải lung lạc đại thần, thật sự là họa lớn trong lòng hoàng đế... A man, ta xem như hết lòng với ngươi rồi, chuyện sau này thế nào ngươi suy nghĩ xử lý đi. Nếu như kiêng kỵ ta. Yên tâm đi, ta là người thức thời, sẽ không cho ngươi cơ hội tá ma giết lừa.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm lạnh một chút, nhưng vì đại cục không được phép cho mình có những tâm tư này, tiếp tục nói:

- Hôm nay xem ra từ vũ lực thì chuyện xấu lớn nhất chính là tả vũ lâm vệ. Chuyện nơi này ta toàn lực giải quyết. Nhưng mà trên triều đình cũng phải ổn định Thái Bình công chúa, không bức nàng gấp. Chiếu theo quan sát mấy ngày qua, Thái Bình công chúa đã bị quyền lực làm đầu óc choàng váng, sớm đã nộ hỏa công tâm, mất phương hướng của mình. Một khi bức nàng ta, khó bảo toàn sẽ không có chuyện ngoài ý muốn.

- Ta hiểu!

Lý Long Cơ thở dài nói ra:

- Ta sẽ chủ động hòa hoãn với nàng. Làm như thế nào cũng phải gia tăng thực ấp, phụ hoàng cho bao nhiêu, ta cho nàng gấp bội! Nàng nói cái gì, ta sẽ nghe nàng, tuyệt không hai lời.

Trong lòng Tần Tiêu cười cười: Quả nhiên là có chân truyền của Lý Đán...

Tần Tiêu đặt bút xuống, nói ra:

- Lại nói tiếp, những chuyện này đã định. Không đến mức thúc thủ vô sách, tận lực không cần nhờ vũ lực đi giải quyết vấn đề. Ta mới vừa nói một ít, có thể chính là sách lược mấu chốt nhất. Kỳ thật kế sách tốt nhất chính là ít đổ máu mà giải quyết vấn đề.

Lý Long Cơ hừ lạnh một tiếng, trên mặt lộ ra một tia sát khí làm cho trái tim Tần Tiêu băng giá.

- Có một số việc trên triều đình không thể giải quyết, đành phải dùng tới vũ lực vậy. Không phải đổ máu, không thể rửa sạch dơ bẩn trong đó.

Không phải đổ máu, không thể rửa sạch cái này tinh ngày phía dưới dơ bẩn!

Không phải dùng máu thì không thể rửa dơ bẩn này!

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm trầm ngâm, trên người cảm giác được một cổ hàn ý cuồn cuộn đánh úp lại.

Tần Tiêu rời đông cung, cảm giác trên vai vô cùng nặng nề, giống như trên người gắng nặng ngàn cân vậy, hoàn toàn không thể đi nhanh được.

Tần Tiêu không ngờ rằng hắn là một tiểu tử tóc húi cua xuyên việt qua thời đại này,hôm nay đã biến thành mấu chốt cho vận mệnh của Đại Đường. Mấy lần chính biến trước kia là do hắn thân bất do kỷ. Còn lần này biến thành hắn chủ đạo. Vì cho Lý Long Cơ thượng vị, muốn tự tay đối phó Thái Bình công chúa.

Trên mặt Tần Tiêu cười thảm đạm, Thạch Thu Giản cùng Lý Giai Lạc đang chờ hắn ở cửa đông, bọn họ mang theo vài tên tướng sĩ đặc chủng doanh, đang chờ Tần Tiêu cùng nhau về nhà. Hình Trường Phong đã sớm mang năm trăm thiết giáp quay lại phủ của Tần phủ đề phòng.

Tần Tiêu cũng không muốn nói cái gì với bọn họ, nói:

- Đi thôi!

Bữa tối hôm nay ăn cũng áp lực. Tuy Tần Tiêu quay về nhà nhưng mà tâm của hắn đang ở trong hoàng cung, không yên lòng ăn một chút đồ vật, cuối cùng trong chén còn thừa nhiều rau do các lão bà gắp vào..

Chương 639: Trước bia không chữ (1)

Bọn người Lý Tiên Huệ thấy Tần Tiêu buồn bực không vui, cũng không quấy rầy hắn cái gì, tùy ý sau khi ăn cơm cho hắn đi ra ngoài tản bộ.

Tần Tiêu chắp tay mà đi, bất tri bất giác đi tới Uyển Nhi cư, ngồi vào trong đình nghỉ mát. Nhìn dòng suối nhỏ chung quanh đang chảy mà nhập thần, ngay cả cái lạnh cuối thu hắn còn chưa phát giác ra được.

Qua hồi lâu, trên người Tần Tiêu phủ thêm một bộ áo khoác, lúc này hắn mới khôi phục tinh thần lại. Nhìn qua thì thấy Thượng Quan Uyển Nhi ôn nhu mỉm cười với hắn, thấp giọng oán trách nói:

- Nhập thần như vậy làm gì, ngay cả ta tới gần cũng không biết. Trời lạnh còn ngồi đây làm chi?

Tần Tiêu khẽ cười cười, kéo Thượng Quan Uyển Nhi ngồi lên gối của mình. Thượng Quan Uyển Nhi ôm cổ của Tần Tiêu, đầu tựa vào ngực của hắn, thì thào nói ra:

- Lão công... Nếu không ngươi đừng làm quan nữa. Thực sự, Uyển Nhi thấy nhiều, làm quan khó có mấy người có kết quả tốt. Bất kể là bao nhiêu quan, quan tốt quan xấu gì ai cũng có hại chịu thiệt, thậm chí là không được chết già. Thực không dối gạt ngươi, trong lòng mấy tỷ muội chúng ta vô cùng áp lực đấy.

- Uyển Nhi...

Tần Tiêu không trả lời chính diện, lại hỏi:

- Ngươi nói với tư cách một nam nhân trọng yếu nhất là cái gì?

Thượng Quan Uyển Nhi có chút sững sờ nhin qua Tần Tiêu, chậm rãi lắc đầu:

- Tín nghĩa? Trung thành? Hay là...

- Là trách nhiệm.

Tần Tiêu khẽ thở dài một cái nói ra:

- Có một số việc vẫn phải có người đi làm. Nếu như tất cả mọi người tránh đi và thoát đi, chuyện này phải giải quyết thế nào? Ta không phải nói ta có bao nhiêu vĩ đại, nhưng mà chuyện trước mắt nhất định phải có ta đi làm. Nếu như ta trốn tránh, vậy thì không xứng với hai chữ nam nhân này rồi. Có lẽ sẽ đạt được bình an, nhưng mà ta sẽ mất đi thú vui còn sống, nàng hiểu chứ?

- Hiểu rồi. Kỳ thật chúng ta vẫn hiểu...

Thượng Quan Uyển Nhi cũng thở dài, nói:

- Nhưng mà... Kỳ thật ta cũng biết. Khuyên ngươi không được, ngươi muốn làm cái gì thì toàn tâm toàn ý đi làm. Cả gia đình chúng ta sẽ ủng hộ ngươi. Nhưng mà thật đáng hận, hết lần này tới lần khác luôn có một ít nữ nhân lòng tham chưa đủ ah! Có một thời gian tốt lại giày vò, giày vò thế nào cũng không thể làm hoàng đế được...

- Ha ha, Uyển Nhi, ta hỏi ngươi.

Tần Tiêu nói ra:

- Ngươi còn nhớ rõ. Ngươi khi còn bé từng có lý tưởng gì?

- Nhớ rõ nha!

Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Khi còn bé ta cùng mẫu thân là nô dịch trong nội cung. Khi đó ta nguyện vọng của ta chính là mỗi ngày mẫu thân không cần phải làm việc vặt vãnh. Tốt nhất là có nô bộc lo mỗi ngày. Nếu như mẫu thân có thể dẫn ta đi chơi một vòng, chơi một chút thôi ta cũng vui vẻ.

- Về sau khi ở với thánh hậu thì thế nào?

Thượng Quan Uyển Nhi vỗ nhẹ vào ngực Tần Tiêu, cười nói:

- Giễu cợt ta nha? Khi đó nguyện vọng lớn nhất của ta chính là rời hoàng cung, ở cùng chỗ với nươi!

- Vậy bây giờ?

Thượng Quan Uyển Nhi làm ra bộ dáng trầm tư.

- Hiện tại nguyện vọng lớn nhất của của ta chính là cả gia đình chúng ta bình an, nữu nữu có thể khỏe mạnh phát triển, trên triều an bình một chút, thiên hạ không còn nhiều phiền toái nữa, không cần chiến tranh. Như vậy lão công có thể nhẹ nhõm an nhàn hơn rồi.

- Cho nên nói nha, người sẽ không ngừng nâng cấp lý tưởng của mình. Không cùng lúc suy nghĩ thứ này lại làm cái khác.

Tần phần thưởng nói ra:

- Có thể tưởng tượng trước kia Thái Bình công chúa có khả năng cũng không nghĩ qua sẽ có ngày hôm nay. Nàng cũng là nữ nhân trong thời đại này, có tình cảm ấm áp như người bình thường. Nhưng mà những năm này nàng không chỉ có hứng thú với chính trị, đồng thời cũng bị chính trị vô tình cắn trả.

- Cứ như vậy nàng không ngừng nâng cấp dã tâm của mình, nàng suy nghĩ cái gì chúng ta có thể không hiểu được. Chuyện này không như nàng tưởng tượng đâu, nhưng mà hết lần này tới lần khác nó chính là sự thật.

- Nàng trầm luân trong việc mất phương hướng, trong tiềm thức phải nghĩ cách bò qua nơi cao hơn, quên phong hiểm, đánh rơi bản tính. Kỳ thật đây cũng là nhân tính. Uyển Nhi, có lẽ ngươi cũng không thể bảo chứng nếu như ngươi là Thái Bình công chúa, có lẽ cũng sẽ xuất hiện suy nghĩ như vậy đấy.

- Đúng nha, nhân tâm luôn chưa đủ.

Thượng Quan Uyển Nhi có chút kinh sợ nói ra:

- Cho nên, lão công... Nếu có cơ hội, ngươi nguyện ý từ quan không?

- Rồi nói sau.

Tần Tiêu nhàn nhạt mỉm cười nhìn qua Thượng Quan Uyển Nhi. Tần Tiêu hiểu ý của Thượng Quan Uyển Nhi, nàng là đang lo lắng Tần Tiêu quan càng làm càng lớn, dã tâm cũng bành trướng, cũng sẽ như Thái Bình công chúa vậy, mất phương hướng trong dục vọng quyền lực.

Thái Bình công chúa vẫn như ngày xưa, mỗi ngày vào triều, tham gia một ít đại sự quốc quân quyền chính. Lý Long Cơ giống như gà trống ỉu xìu, đối với Thái Bình công chúa theo lệnh mà làm. Một màn này nhìn thì không tưởng tượng nổi, mắt thấy một người sắp làm hoàng đế nhưng lại không có chút dũng khí nào cả.

Nhưng mà người biết nội tình thì hiểu rõ, Thái Bình công chúa có can đảm công nhiên giám quan vạch tội thái tử, có thể bức vua thoái vị.

Thái Bình công chúa tràn đầy uy nghi và trang nghiêm, giống như đang tôn vinh chuyện mình làm.

Không có mấy người biết rõ nàng làm gì trong mấy ngày qua.

Thời gian trôi qua đầy áp lực, chậm rãi tiến vào trong lòng bọn người Tần Tiêu.

Mười tám tháng chạp, bây giờ đã vào đầu đông. Khó có được khi thời tiết tốt. Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ, Lý Trì Nguyệt lại được mời vào trong phủ Thái Bình công chúa.

Có lẽ bởi vì nguyên nhân thời tiết. Có lẽ là nguyên nhân gì đó, Thái Bình công chúa hôm nay xem ra tâm tình không tồi. Qua mấy ngày thái tử Lý Long Cơ sắp đăng cơ, nàng không có biểu hiện bất an và bực bội gì, mà là nhẹ nhàng tiếp đãi cả nhà của Tần Tiêu.

Lam Điền quận chúa không biết lớn lên ăn cái gì, mới mười lăm mười sáu tuổi đã như cô nương hai mươi, thân hình đầy đặn, rất có bộ dáng thùy mị của Thái Bình công chúa. Đôi mắt hạnh lung linh, lưu chuyển như hồ thu. Hận không thể hiện tại tiến vào động phòng với Tần Tiêu.

Tần Tiêu kiên trì uống cạn một chén, Lam Điền quận chúa nhanh nhẹn rót đầu, xem như lễ gặp mặt.

Thái Bình công chúa mỉm cười nhìn qua Tần Tiêu:

- Tần Tiêu nha, ngươi có thỏa mãn với con gái của ta không? Thực không dối gạt ngươi, uy danh lừng lẫy của ngươi như sấm bên tai con gái của ta đấy! Ta cũng không phải mẫu thân không chú ý cảm thụ của con gái mà cưỡng ép giao cho ngươi. Kỳ thật ta biết tâm tư của nó đấy, ha ha!

Tần Tiêu xấu hổ cười một cái. Quay đầu đi.

Trong nội tâm trăm mối cảm xúc ngổn ngang!

Thái Bình công chúa mấy ngày nữa. Mặc kệ giữa chúng ta thắng bại thế nào cũng thành cừu địch sinh tử. Ngươi lại chọn lúc này bàn hôn sự...

Thái Bình công chúa lại chậm rãi nói ra:

- Ngày mai chính là ngày giỗ thánh hậu của ta, ta muốn mang con gái đi tế bái lão nhân gia. Sau khi thái tử đăng cơ lại gả nó cho ngươi. Tần Tiêu. Ta nghĩ các ngươi nên mang tin tức tốt này nói cho thánh hậu nghe, ngươi có bằng lòng đi cùng ta hay không? Ta biết rõ Tiên nhi cùng Trì Nguyệt nhất định sẽ đi, đúng không?

Chương 640: Trước bia không chữ (2)

Lý Tiên Huệ mỉm cười gật đầu, trong mắt nhìn qua Tần Tiêu hốt hoảng không hiểu. Lý Trì Nguyệt vui vẻ nói ra:

- Tự nhiên nên đi. Càn lăng còn chôn cất hoàng gia gia và hoàng nãi nãi đấy.

Ta còn có thể cự tuyệt sao? Trong lòng Tần Tiêu cười khổ.

Tần Tiêu buông đũa xuông, nghiêm mặt nói:

- Tự nhiên nên đi!

Khóe miệng Thái Bình công chúa mỉm cười như sương lạnh.

- Tốt lắm!

- Tiên nhi cùng Trì Nguyệt. Đêm nay ở lại với cô cô đi, các ngươi nói chuyện tâm tình với Lam Điền.

Tần Tiêu nhìn qua Lý Tiên Huệ. Thấy trên mặt nàng tràn ngập thong dong và bình tĩnh, nhưng trong lòng cảm giác căng cứng.

Thái Bình công chúa, đến thời khắc này còn dùng thủ đoạn hèn hạ vô sỉ đối phó ta sao? Tần Tiêu rất có một loại xúc động muốn cưỡng ép mang Lý Tiên Huệ ra khỏi phủ của Thái Bình công chúa.

Nhưng mà hắn vẫn nhịn xuống.

Thời điểm ra khỏi phủ Thái Bình công chúa thì Tần Tiêu phát hiện hai chân mình kẹp lên bụng ngựa rõ ràng đang phát run, toàn thân căng cứng.

Hít sâu một hơi, đại cục làm trọng...

Tiên nhi, bảo trọng!

Một đêm này cuối cùng là đêm không ngủ.

Hơn ba mươi bóng đen biến mất trong màn đêm, Tần Tiêu ngửa đầu nhìn qua góc trăng, lẩm bẩm:

- Rạng sáng đã qua, mười chín tháng chạp trăng vẫn còn khuyết, người có thăng trầm. Nên đến thì phải đến.

Mặc Y cùng Tử Địch đang mặc quần áo nha hoàn, mang theo đầu to cùng nữu nữu vụng trộm chuồn ra khỏi cửa hông.

Tần Tiêu nói, nếu như lúc này ta thất bại. Các ngươi nên mang bọn nhỏ trốn đi xa, vĩnh viễn không nên xuất hiện tại Trường An, vĩnh viễn không nên xuất hiện tại Trung Nguyên, vĩnh viễn đừng cho bọn nhỏ biết được mình họ Tần.

Mặc Y cùng Tử Địch im lặng nghẹn lời, dưới bóng đêm nước mắt đầy chua xót, cực kỳ không tình nguyện nhưng mà vẫn phiêu nhiên rời đi.

Kỳ thật Tần Tiêu đã sớm muốn dàn xếp cho con mình đi ra ngoài, nhưng mà lo lắng làm vậy sẽ đánh rắn động cỏ, vì vậy dằn xuống được. Hôm nay là thời khắc cuối cùng quyết thắng bại, hắn mới dám làm như thế.

Thượng Quan Uyển Nhi đứng ở ban công lầu hai, nhìn qua ánh trăng và nhìn Tử Địch, Mặc Y mang hai đứa nhỏ rời đi.

Tần Tiêu ở sau lưng nàng, vuốt nhẹ vai của nàng, thấp giọng nói ra:

- Người phải học thành thục.

Giọng của hắn rất nhẹ.

Hắn không muốn đánh vỡ an tĩnh này, an tĩnh thật đẹp. Cũng không muốn làm cho Thượng Quan Uyển Nhi nghe được ưu thương và lo nghĩ của mình.

Thượng Quan Uyển Nhi đáy mắt xuât hiện tầng nước nhộn nhạo.

Rốt cục nước mắt lăng dài trên má.

Tiếng ca như trước, tiếng đàn du dương.

Tần Tiêu nhắm mắt lại cảm thấy nội tâm trống rỗng.

Sáng sớm mặt đường và trên cành cây phủ một tầng sương lạnh, hàn khí bức người.

Trong mũi những con ngựa phun khói sương, chở Tần Tiêu đến phủ Thái Bình công chúa.

Một loạt xa giá đã chuẩn bị xông cả. Thái Bình công chúa, Lý Tiên Huệ, Lý Trì Nguyệt và Lam Điền quận chúa ngồi trên bôn chiếc xe. Một trăm thiết giáp kỵ đi ra ngoài Trường An.

Thái Bình công chúa hôm nay mặc cẩm bào, tóc cũng làm đơn giản, không có mang quá nhiều trang sức. Chỉ thấy sắc mặt của nàng bình tĩnh, so với lúc trước còn đắc ý và kiêu căng hơn nhiều, không có chút ý tứ gì đang đi bái tế tổ tiên cả.

Lý Tiên Huệ vẫn cúi đầu suy nghĩ, chỉ quét nhìn qua Tần Tiêu vài lần, sau đó an vị trên xe. Lý Trì Nguyệt cũng yên tĩnh lại, náo nhiệt nhất chính là Lam Điền quận chúa. Vui sướng giống như đang đi du lịch, có chút hưng phấn lên xe, còn vén màn cửa lên nhìn qua Tần Tiêu vài lần, dường như còn cười khanh khách.

Tần Tiêu cũng tận lực cho mình bình tĩnh lại, làm bạn bên xe Lý Tiên Huệ đi ra khỏi Trường An.

Càn lăng cách Trường An tây bắc hơn trăm dặm, tọa lạc trên Thạch Sơn. Từ xa nhìn lại đã thấy sương mù dày đặc, hai tòa núi lớn có một con đường nhỏ, nối thẳng càn lăng. Bên cạnh lăng mộ có cung điện lừng lẫy, lầu khuyết, biển hoa, xa xa cũng có thể nhìn thấy không ít thạch điêu.

Tới nơi đoàn xe dừng lại.

Thái Bình công chúa, Tần Tiêu, Lý Tiên Huệ, Lý Trì Nguyệt cùng Lam Điền quận chúa năm người cùng đám vệ sĩ lên đường, sau đó đi thẳng vào Càn lăng.

Hai bên đường là cây phách tùng xanh mát, ở hai bên lối nhỏ có điêu khắc người và ngựa.

Năm người đều lẳng lặng đi tới, tiếng giày vang lên. Một cơn gió nhẹ thổi qua mang theo hơi lạnh, từng cây phách tùng run lên.

Năm người mang theo năm tâm tình đi lên lối nhỏ, rốt cục đi đến trước càn lăng, nhìn qua Thánh Thuật Ký Bia ca tụng công đắc của Cao Tông hoàng đế và Võ Tắc Thiên là một khối vô tự bia, Thái Bình công chúa chậm rãi đi tới trước vô tự bia, lẳng lặng vuốt ve vô tự bia cao cao, sâu kín nói ra:

- Mẫu thân, con gái tới thăm ngài đây!

Gió núi rất lạnh, rất lạnh. Một đài đá không nhiễm hạt bụi nào, trên mặt Thái Bình công chúa bị gió thổi qua làm như không thấy gì. Nàng vẫn đứng nguyên như tượng đá, nàng đứng yên trước vô tự bia, nhìn qua bia đá trống rỗng mà xuất thần Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt, Lam Điền quận chúa dọn tế phẩm và hương ra bắt đầu cúng bái.

Đây không phải là nghi thức tế lễ của hoàng gia, mà bài tế phẩm ra thắp hương giống như dân chúng bình thường cúng tế tổ tiên.

Tần Tiêu lẳng lặng đứng sau lưng Thái Bình công chúa, biểu lộ có chút ngưng trọng nhìn qua Võ Tắc Thiên từng là nữ nhân phong vân một cõi.

Thái Bình công chúa đang đứng đó, mấy túm tóc bay phất phơ trong gió. Trên gương mặt hiện ra nét ai oán.

Tần Tiêu giống như nhớ lại, trong nội cung Lạc Dương Thái Bình công chúa trong nghi thức tế lễ của Võ Tắc Thiên ôm quan tài của nàng mà khóc rống lên, Thái Bình công chúa khi đó là nữ nhân bình thường mất đi mẫu thân của mình.

Nàng cũng có tất cả thiên tính như nữ nhân bình thường.

Ở ngọn núi xa xa mông lung, Càn lăng có nhiều mộ thất và cung khuyết giống như khung cảnh tiên nhân vậy.

Bọn người Lý Tiên Huệ rất thức thời đứng qua một bên, gương mặt tinh tế hiện ra nét bi thương.

Tần Tiêu cũng đang chuẩn bị dời bước rời khỏi,Thái Bình công chúa có chút thấp giọng nói:

- Tần Tiêu...

Tần Tiêu dừng bước lại, nghe được tiếng gió vù vù bên tai:

- Đến ngay đây.

Thái Bình công chúa giống như vuốt gương mặt của Võ Tắc Thiên trên vô tự bia, nhẹ giọng nói:

- Ngươi biết vì sao mẫu thân của ta lập vô tự bia không?

Thái Bình công chúa nhẹ giọng nói ra, giống như sợ làm kinh động Võ Tắc Thiên ngủ say. Nhưng mà Tần Tiêu hết lần này tới lần khác nghe được rất rõ ràng, còn từ trong giọng nói của nàng nghe ra được thê lương và ưu thương.

- Tần Tiêu không biết.

Tần Tiêu nói ra:

- Thánh hậu trí sâu như biển, Tần Tiêu nô độn không nhìn thấu.

Thái Bình công chúa ngón tay bị lạnh đỏ bừng, còn đang dùng tay lau bụi bậm trên vô tự bia, ôn nhu nói:

- Kỳ thật ý của mẫu thân là công tích sự nghiệp của đời này dùng bất cứ văn chương nào đi tự thuật cũng không đủ, vì vậy lập nên một khối vô tự bia.

- Có lẽ là vậy!

Trong lòng Tần Tiêu cười cười, làm con gái có lẽ nàng không có tâm tư. Nhưng mà lúc Võ Tắc Thiên thở hơi cuối cùng đã từ một nữ hoàng tâm tính như thép biến thành một nữ nhân bình thường sắp rời khỏi thế gian. Trong nội tâm nàng làm sao nghĩ nhiều như vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau