PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 631 - Chương 635

Chương 631: Tối hậu thư của công chúa (1)

Vài ngày về sau Tần Tiêu quả nhiên như nguyện kéo Lý Giai Lạc vào Hoàng Thành Ngự Suất Ti, đảm nhiệm chức Thân Dực Phủ hữu lang tướng. Lý Giai Lạc cũng vui mừng, tại biên cương ăn khổ mấy năm, hiện tại thoáng cái vào kinh làm lão quan gia, là ai cũng phải vui mừng, huống chi trong suy nghĩ của hắn là người hầu của ‘chiến thần’.

Quách Tử Nghi cũng nghe lời kéo quân tới đông cung. Tiểu tử này vội vàng huấn luyện bộ đội ngay cả hôn lễ của Tần Tiêu cũng không tham gia, sau khi trở về lại chạy tới phủ Tần Tiêu xin nhận lỗi.

Tần Tiêu lúc này đang xử lý việc vặt, vừa chú ý tới hướng đi của Thái Bình công chúa. Vượt quá dự kiến của mọi người là Thái Bình công chúa từ sau ngày đó thì không thấy bóng dáng. Cũng không vào triều, cũng không xuất hiện ở nơi công cộng, nhiều lắm là đi Võng Cực Tự, trốn ở đại điện tham thiền niệm phật. Cuối cùng mang theo thân binh đi Bắc đô Thái Nguyên, nói là đi cúng tổ mộ lịch đại hoàng đế.

Không có Thái Bình công chúa thành Trường An cùng triều đình lập tức biến hóa rất nhiều. Đậu Hoài Trinh cũng không kiêu ngạo như xưa, không có chủ tử ở sau lưng làm chỗ dựa, dũng khí cũng chưa đủ, cũng nhẫn nhịn nhiều.

Nhưng mà Thái Bình công chúa làm vậy, trừ cố ý lảng tránh mâu thuẫn trước mắt trồi lên mặt đất, càng tránh hiềm nghi chính trị. Nàng đi cúng lịch đại hoàng đế ở Bắc đô, đơn giản chính là tỏ vẻ Thái Bình công chúa ta tuy gả ra khỏi Lý gia, nhưng trong lòng vẫn còn Lý gia, là người Lý gia. Trong lúc mẫn cảm này nàng làm thế đơn giản chính là chiếm ủng hộ của hoàng đế, thắng được cảm tình.

Kỳ thật chỉ có Tần Tiêu rõ ràng hơn, Thái Bình công chúa đi Bắc đô trừ những ý tứ này, hơn nữa chính là đi tới hành cung ở Thái Nguyên nghỉ mát. Triều đình quốc khố căng thẳng, thu thuế trăm ngàn chỗ hở, thân tín của Thái Bình công chúa cũng rầm rộ xây dựng hành cung ở Thái Nguyên xây, thay nàng tu kiến một tòa nhà nghỉ mát.

Nghe nói hoa lệ không kém hoàng cung, chỗ đó xây hầm ngầm, là tốn hai vạn nhân lực vất vả mang băng từ phương bắc tới dùng cung cấp Thái Bình công chúa tránh nóng. Săn uyển còn có nhiều tẩu thú không kém gì hoàng cung, ca sĩ nữ vũ còn xuất sắc hơn Đại Minh Cung.

Nếu dùng một từ hình dung thì sinh hoạt của Thái Bình công chúa hiện tại còn xa xỉ hơn hoàng đế.

Trong mấy ngày này thân tín của Lý Long Cơ gặp nhau vài lần, mỗi lần đều không tự chủ nói chuyện của Thái Bình công chúa. Lý Long Cơ mỗi lần đều cảm thán một hơi, có phẫn nộ cũng đành chịu. Lý Long Cơ nói:

- Tuy Thái Bình công chúa hiện tại không giống như Vi hậu như vậy hiển nhiên tai họa thiên hạ, nhưng mà thực tế không khác gì. Nàng ám thông triều thần bán quan bán tước, tham luyến quyền thế và xa hoa, dĩ nhiên trở thành u ác tính của Đường vương triều!

Lý Long Cơ thậm chí nghĩ thừa dịp Thái Bình công chúa đi Thái Nguyên mấy ngày này. Dùng thủ đoạn gì đó lột bỏ thực quyền của nàng. Nhưng lại cố kỵ Lý Đán ở trên, hắn tuyệt không cho phép Lý Long Cơ làm như vậy. Trừ thở dài Lý Long Cơ cũng không có biện pháp tốt.

Thái Bình công chúa đi chuyến này là mấy tháng không thấy bóng dáng, trên triều đình cũng không xảy ra đại sự gì. Thẳng đến ngày hôm nay...

Giống như ngày xưa, Tần Tiêu tại Hoàng Thành Ngự Suất Ti làm xong công việc chuẩn bị về nhà. Lúc này nhận được tin Thái Bình công chúa quay trở lại Trường An. Trong lòng Tần Tiêu phiền muộn: Đại phiền toái trở về!

Tần Tiêu về đến nhà thì thấy Mặc Y cùng Tử Địch có chút khẩn trương đứng ở cửa ra vào, bộ dáng nóng lòng. Trong lòng Tần Tiêu cảm giác không ổn, liên tục hỏi các nàng:

- Xảy ra chuyện gì?

Tử Địch nhanh miệng, kinh hoảng nói ra:

- Vừa rồi Thái Bình công chúa phái mấy người đến, dùng một chiếc xe đón Tiên nhi cùng Trì Nguyệt đi tới phủ của nàng.

- Cái gì?

Tần Tiêu lập tức quá sợ hãi:

- Chuyện lúc nào?

- Là vừa rồi! Không đến một nén nhang. Ta cùng tỷ tỷ đang chuẩn bị vào cung tìm ngươi đấy.

Tử Địch kêu to:

- Ngay cả đầu to cũng ôm đi!

- Bà mẹ nó!

Tần Tiêu tức giận kêu lên:

- Nàng muốn làm gì?

Tần Tiêu run dây cương, đang chuẩn bị thúc ngựa tới phủ của Thái Bình công chúa. Mặc Y kéo dây cương nói ra:

- Lão công, trước đừng xúc động! Theo ta thấy Thái Bình công chúa cũng không có ác ý!

- Thật sao?

Tần Tiêu tỉnh táo lại, cũng đúng nha, Thái Bình công chúa không đáng khai chiến với ta lúc này. Bắt thê tử ta đi chẳng là định dốc sức liều mạng?

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Vậy được rồi, ta biết rõ. Các ngươi vào nhà đi, ta đi phủ Thái Bình công chúa một chuyến. Mặc kệ nàng có ác ý hay không, một mình mang thê tử ta đi là quá vô lễ.

Dứt lời quay đầu ngựa lại chạy tới phủ của Thái Bình công chúa.

Mặc Y cùng Tử Địch lo lắng nhìn bóng lưng Tần Tiêu, trong nội tâm bồn chồn. Tử Địch liền nói:

- Ngươi nói với Uyển Nhi chưa? Phát sinh chuyện lớn như vậy mà Uyển Nhi còn đang đánh đàn đấy! Dường như không phải bắt con nàng đi vậy!

- Cái gì mà bắt, ngươi đúng là!

Mặc Y oán trách nói ra:

- Đối với những chuyện này, Uyển Nhi còn hiểu hơn chúng ta. Nàng nhất định là liệu định không có chuyện gì mới an tâm thoải mái như vậy. Có lẽ chúng ta cũng quá kinh hoảng, làm cho lão công khẩn trương lên. Ai nha. Hy vọng hắn không vọng động.

- Dọa, nếu ta nói xông vào phủ bắt lão bà đi, trực tiếp một đao chém nàng ta thì trời êm biển lặng.

Tử Địch tà ác cười rộ lên, nói:

- Không phải là nữ nhân sao! Trăm ngàn nam nhân cũng không làm gì được hắn, còn sợ một nữ nhân? Hừ, hừ hừ!

Mặc Y ngơ ngác nhìn qua Tử Địch, lắc đầu liên tục thở dài:

- Quả nhiên là ngu xuẩn!

Bọn thị vệ ở phủ Thái Bình công chúa nhìn thấy Tần Tiêu phóng ngựa chạy tới, liên tục không ngừng bỏ chạy đi vào thông báo. Đợi đến lúc Tần Tiêu tới trước cửa phủ Thái Bình công chúa xuống ngựa, binh sĩ đã chạy ra chào đón:

- Thái Bình công chúa có lệnh, Đại Đô Đốc đến trực tiếp vào phủ. Thái Bình công chúa cho mời!

Trong lòng Tần Tiêu cả kinh: Làm cái gì, Hồng Môn Yến sao? Không phải là muốn dùng Tiên nhi và Trì Nguyệt áp chế ta chứ? Ngu xuẩn như vậy? Mặc kệ nhiều như thế, đi vào nói sau, nhìn ngươi chơi trò gì!

Tần Tiêu đi vào trong. Đi tới phủ đệ của Thái Bình công chúa, nơi này còn tráng lệ hơn chỗ của Tần Tiêu không ít, quả thực giống như hoàng cung vậy. Tần Tiêu dọc theo bình đài tiến vào trong đại sảnh, Thái Bình công chúa còn đang ôm đầu to chọc nó cười. Đầu to hồn nhiên cười ha hả, Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt bên cạnh mỉm cười, không chút nguy hiểm nào cả.

Tần Tiêu phát hiện mình vội vả hừng hực xuất hiện, biểu lộ nhất định là không tốt, hoàn toàn không giống không khí trong phòng. Vì vậy lập tức điều chỉnh tâm tình, cuối cùng nặn ra nụ cười đi vào trong nội đường.

Không chờ Tần Tiêu bái lễ, Thái Bình công chúa mỉm cười khoát tay:

- Bỏ đi, không cần đa lễ. Đều là người nhà, không có người ngoài!

Tần Tiêu miễn cưỡng nói:

- Công chúa điện hạ, nhi tử của ta vô cùng nghịch ngợm, thích nhất tiểu loạn, ngài cần phải cẩn thận một chút!

Chương 632: Tối hậu thư của công chúa (2)

Lý Tiên Huệ cười khanh khách nói:

- Đúng nha cô cô, nên cho ta ôm đi!

Thái Bình công chúa cười rộ lên, ôm đầu to không chịu buông tay:

- Như thế nào, ta đã làm mẫu thân mấy lần rồi, còn sợ chuyện này sao? Đứa nhỏ này khoẻ mạnh kháu khỉnh, ta nhìn rất ưa thích, vì vậy muốn ôm nhiều một chút. Tần Tiêu nha, đúng là hổ phụ không khuyển tử ah, tiểu tử này tương chắc chắn là hổ lang chi tướng!

Tần Tiêu qua loa cười cười, ngồi bên cạnh Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt. Lý Trì Nguyệt hôm nay đi ra ngoài cũng không có mặc đạo bào như ngày thường, ăn mặc phục trang đẹp đẽ chói lọi, khó có được xinh đẹp hơn nhiều.

Thái Bình công chúa cũng không như người ta, chỉ lo dụ dỗ đầu to, nói cười với Lý Tiên Huệ, Lý Trì Nguyệt về chuyện đầu to.

Qua một hồi, Thái Bình công chúa trả đầu to cho Lý Tiên Huệ, sau đó nói:

- Tần Tiêu ah, hôm nay có chút chuyện cần thương lượng với ngươi, hơn nữa ta có chút chuyện cần thỉnh Tiên nhi cùng Trì Nguyệt, vì vậy đành phải mời các nàng tới. Ta đường đột như vậy ngươi sẽ không để tâm chứ?

- Không dám!

Tần Tiêu cười nói:

- Công chúa có hảo ý, Tần Tiêu biết rõ.

Thái Bình công chúa phảng mang chuyện lúc trước bỏ qua, mười phần thân mật mỉm cười nói:

- Kỳ thật ta có chuyện sớm định nói với ngươi rồi. Ngươi còn nhớ rõ, ước chừng hai ba năm trước chúng ta gặp mặt tại đông cung không? Khi đó chúng ta đang có kế hoạch chính biến Huyền Vũ môn, cứu phục Lý Đường.

Tần Tiêu cẩn thận suy tư một phen:

- Đại khái nhớ một chút.

Thái Bình công chúa mỉm cười:

- Khi đó ta nghe nói ngươi chưa có thê tử, muốn làm mai cho ngươi, hứa gả cô nương tốt cho ngươi đấy. Lời này ta từng nói qua, ngươi còn nhớ rõ không?

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ:

- Nhớ rõ, công chúa điện hạ đúng là có nói. Kỳ thật lúc ấy Tần Tiêu đã có tư định với Tiên nhi rồi, vì vậy cho nên cự tuyệt ý tốt của công chúa, nói đại sự hoàn thành nói sau. Cái này... Kính xin điện hạ thứ tội!

Thái Bình công chúa cười khanh khách nói:

- Nói nghiêm trọng, ngươi có tội gì nha? Khó được hữu tình lang mà, ngươi lúc ấy trong lòng cũng chỉ có Tiên nhi, tự nhiên chẳng thèm ngó tới bà mối này rồi. Nhưng mà ta cần phải nhắc chuyện xưa! Kỳ thật ta lúc ấy muốn nói chỉ là cái này, con gái ta năm nay mười lăm tuổi, đã tới tuổi cập kê, vì vậy kéo dài tới hôm nay đây!

Tần Tiêu cả kinh:

- Công chúa điện hạ... Con gái?

Thái Bình công chúa tươi cười hòa ái, nói:

- Chính sự! Là ta tuyển phò mã cho con gái của mình, cũng là Lam Điền quận chúa mà ta yêu thương trước. Hai tháng trước nàng vừa vặn đầy mười lăm tuổi, vì vậy nhớ tới chuyện này, lập tức chạy về Trường An, tới tìm ngươi Đại Đô Đốc ngươi tự mình cầu hôn.

Tần Tiêu có chút ngây người:

- Cái này...

Trong nội tâm hối hận nói: Làm cái gì ah, Thái Bình công chúa cũng chơi chiêu này? Cứng rắn không được chơi mềm sao? Không cách nào đem trừ ta ra khỏi Trường An, vậy thì gả con gái cho ta, chẳng phải là là làm ta khó chịu sao? Cưới cũng không phải, không cưới cũng không phải... Thủ đoạn hèn hạ vô sỉ nha! Con gái cũng là công cụ sao? Hôn nhân chính trị đấy! Hơn nữa là hôn nhân chính trị hiểm ác cực điểm! Thái Bình công chúa dùng Lam Điền quận chúa biến Tần Tiêu ta thành con châu chấu, hoặc nói là cản tay ta khắp nơi? Hoặc căn bản đây là tối hậu thư, nếu như không hợp tác với ngươi, ngươi sẽ ra tay độc ác dễ dàng dọn dẹp thê nhi của ta sao?

Thái Bình công chúa nhìn qua sắc mặt Tần Tiêu biến ảo bất định, cười rộ lên, nhìn Lý Tiên Huệ nói ra:

- Tiên nhi, ngươi nhìn phu quân của ngươi này, vừa nghe nói lại có thể cưới thê tử, hắn ngây người ra đây này! Cũng không biết trong lòng hắn vui mừng hay khẩn trương nha!

Tần Tiêu phục hồi tinh thần lại, hết sức khó xử cười cười:

- Công chúa điện hạ chê cười, tin tức quá đột ngột, không có chuẩn bị tâm lý.

Thái Bình công chúa cười nói:

- Nam hôn nữ gả, cũng thuộc bình thường, nếu phụ mẫu của ngươi đi về cõi tiên, không bằng cho ta làm chủ! Huống chi ta đã thương lượng với hai phu nhân của ngươi rồi, các nàng đều không có ý kiến gì, tỏ vẻ tán thành mối hôn sự này.

Tần Tiêu nhìn qua Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt, trên mặt hai nữ máy móc cười cười, ngay ngắn gật đầu.

Thái Bình công chúa thập phần đắc ý cười rộ lên:

- Nhưng mà cũng tôn trọng ý kiến của ngươi. Nếu không, ngươi gặp con gái của ta hôm nay nhé?

Tần Tiêu chết lặng cười ngây ngô:

- Hôm nay thì không cần! Hay là chọn ngày lành tháng tốt, chúng ta gặp lại đã. Nếu công chúa ý đẹp như thế, Tần Tiêu cũng đành phải áy náy...

Thái Bình công chúa lòng thâm ý gật đầu mỉm cười:

- Chỉ cần ngươi đáp ứng thì dễ xử lý. Chuyện khác sau có thời gian sẽ nói.

Tần Tiêu cực lực làm cho mình bình tĩnh thong dong, cuối cùng vẫn giày vò qua thời gian này. Thái Bình công chúa muốn lưu một nhà Tần Tiêu ăn cơm chiều lại đi, Lý Tiên Huệ lấy cớ mang đầu to về nhà cho nhũ mẫu ăn, cuối cùng đã thoát thân, Thái Bình công chúa lúc này cho bọn họ về.

Tần Tiêu ôm nhi tử, hai phu nhân hai bên đi ra đại sảnh. Tần Tiêu lơ đãng nhìn các nơi, phát hiện hoa viên phía tây có một người đi qua, xa xa chỉ nhìn bóng lưng hơi còng, nhưng nhìn rất quen mắt. Tần Tiêu lúc trước cũng lơ đễnh, dù sao Thái Bình công chúa nhiều người như vậy, gặp một người cũng là bình thường.

Thẳng đến khi ra khỏi cửa Tần Tiêu mới bừng tỉnh đại ngộ: Trách không được người kia quen mắt như thế, đây không phải là hộ bộ thượng thư, thái tử thiếu bảo, đại họa sĩ Tiết Trắc sao? Người này trước kia vô cùng quen biết với Tương Vương Lý Đán, Lý Đán lên ngôi thì đưa hắn liên tục thăng quan, cho tới giờ đã làm hộ bộ thượng thư, còn làm thái tử thiếu bảo.

Lý Long Cơ ngưỡng mộ hội họa của hắn, thường xuyên đưa hắn thỉnh vào đông cung dạy hắn vẽ tranh, đối với hắn xem như tín nhiệm. Tần Tiêu mấy lần đi đông cung đều gặp qua hắn. Lão đầu tử sáu mươi tuổi, mặt mũi hiền lành. Không nghĩ tới hắn cũng là người của Thái Bình công chúa sao?

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm nói thầm: Xem ra bên người Lý Long Cơ cũng có không ít ánh mắt của Thái Bình công chúa! Nàng từ Thái Nguyên vừa trở về, lập tức có người bẩm báo kỹ càng chuyện của Lý Long Cơ mấy ngày này cho nàng nghe... Xem ra sau này phải chú ý nhiều hơn.

Trong lòng Lý Tiên Huệ cũng đang lo lắng, nàng biết rõ Tần Tiêu cùng Thái Bình công chúa có mâu thuẫn, vừa rồi hứa thân nhìn thì ấm áp hòa khí, kì thực che dấu vô số nguy hiểm cùng sát cơ. Lúc này có thể đi ra được thì Lý Tiên Huệ phải sợ hãi, lại ôm cánh tay của Tần Tiêu.

Lý Trì Nguyệt hồn nhiên cảm thấy không có gì không ổn, chỉ cảm thấy Tần Tiêu hôm nay tâm tình dường như áp lực. Hiện tại đi ra khỏi phủ Thái Bình công chúa thì sắc mặt có chút tái nhợt, cũng không dám đến hỏi cái gì, đành phải cúi thấp đầu như nha hoàn đi theo Tần Tiêu.

Hai nữ đi lên xe ngựa, Tần Tiêu đưa cho hai nàng, chính mình cỡi ngựa đi theo bên cạnh xe, cùng quay về nhà..

Chương 633: Mưa gió nổi lên (1)

Tuy đã rời phủ Thái Bình công chúa, thế nhưng mà trong lòng Tần Tiêu giống như có tảng đá đè nặng. Nặng tới mức không thở được, trong nội tâm âm thầm thầm nghĩ: Rất rõ ràng Thái Bình công chúa đang làm đại động tác. Nàng có chút kiêng kỵ với ta, vì vậy dùng ‘gả nữ’ lôi kéo ta, hoặc là nói để cho ta ở thế khó xử.

Con gái nàng tự nhiên là kim chi ngọc diệp, không thể kém so với hoàng đế gả nữ, ta thì không cách nào cự tuyệt. Cự tuyệt chính là địch với nàng. Nếu như không cự tuyệt con gái của nàng, vậy làm sao nói. Như vậy hắn thành con rễ của nàng, là vãn bối của nàng.

Người ngoài nhìn vào thì Tần Tiêu ta lập trường lập lờ nước đôi, sẽ bị người ta xem là cỏ đầu tường. Nếu cuối cùng ta cự tuyệt, trên phương diện đạo nghĩa sẽ bị chỉ trích. Hoặc là hãm hại ta bất trung, hoặc chính là bất nghĩa, nữ nhân thật độc ác.

Tần Tiêu nghĩ đến phiền muộn, biểu lộ cũng càng ngày càng khó coi. Lý Tiên Huệ vén cửa sổ lên. Nhẹ giọng nói:

- Lão công, thả lỏng chút ít đi. Có lẽ Thái Bình công chúa có hảo ý thì sao?

Tần Tiêu miễn cưỡng cười cười:

- Ta biết rõ. Tiên nhi không cần lo ngại.

Lý Tiên Huệ thở dài một hơi. Buông cửa sổ ngồi xuống. Lý Trì Nguyệt nhẹ nhàng lay tay của Lý Tiên Huệ:

- Tiên nhi tỷ tỷ, cô cô gả con gái cho lão công, lão công làm sao biểu hiện kỳ quái vậy? Đây không phải chuyện tốt sao, thân càng thêm thân!

Lý Tiên Huệ ôm đầu to ngủ say, cười khổ lắc đầu:

- Chuyện của nam nhân. Chúng ta không nên quản, bàn luận cũng vậy!

Trong nội tâm nàng biết rõ, những chuyện này không thể giải thích rõ ràng với Lý Trì Nguyệt được.

Về đến nhà, sắc trời đã hoàng hôn. Lúc đã cuối mùa thu, khí trời lạnh giá, một cơn gió lạnh thổi qua hoa cỏ phất phơ.

Mặc Y cùng Tử Địch sớm chào đón, tiếp Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt xuống xe, Tần Tiêu ôm đầu to, hơi cau mày suy nghĩ nói:

- Thời tiết trở lạnh. Trường An nơi này mùa đông quá giá lạnh. Tiên nhi, các nàng quay về Giang Nam đi!

Lý Tiên Huệ có chút cả kinh, cũng hiểu rõ ý trong lời của Tần Tiêu, chà xát tay nói:

- Trời lạnh, vào nhà nói sau!

Tần Tiêu khẽ cười cười, đi vào chủ sảnh. Mặc Y, Tử Địch cùng Lý Trì Nguyệt có chút kinh ngạc, không biết Tần Tiêu vì sao đột nhiên nói như vậy, cảm thấy tâm thần bất định đi vào nhà.

Thượng Quan Uyển Nhi đang ôm nữu nữu dụ dỗ nó ngủ, nhìn thấy Tần Tiêu trở về, nô bộc và nha hoàn chuẩn bị mang cơm lên.

Người một nhà ngồi xuống, Tần Tiêu bảo hạ nhân ra ngoài, nhìn mấy lão bà nói:

- Thời tiết càng ngày càng lạnh, ta suy nghĩ có nên dời gia đình về phương nam không!

- Khanh khách, chúng ta cũng không phải chim chóc, còn đi tránh lạnh mùa đông sao?

Tử Địch không hiểu thấu cười rộ lên, nhưng mà thấy hắn và mọi người không cười, cũng cảm giác mình rất là đường đột, vì vậy dừng lại, cúi đầu ăn cơm.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Trường An nơi này xác thực không rất thích hợp cho chúng ta ở lại! Nghĩ lại ở Giang Nam mới tốt.

Thượng Quan Uyển Nhi có chút bất đắc dĩ cười cười:

- Lão công, hẳn là có gì không đúng sao? Cả nhà chúng ta tự nhiên nghe lão công an bài. Nhưng mà ngươi dời toàn bộ chúng ta ra khỏi Trường An, không phải đào thoát sao, nói cho tất cả mọi người nghe đại sự gì xảy ra vậy? Bởi như vậy chẳng phải lòng người bàng hoàng sao?

Tần Tiêu rầu rĩ thở dài một tiếng:

- Nói cũng phải...

Lý Tiên Huệ lạnh nhạt cười nói:

- Lão công, ngươi còn nhớ lúc đi Giang Nam tiếp ta tới đây nói cái gì không? Ngươi nói chúng ta là người một nhà, mặc kệ chuyện gì cũng phải thản nhiên đối mặt. Cho dù phát sinh đại sự gì thì trốn ở Giang Nam có thể an bình sao? Cho nên chúng ta sẽ ở bên cạnh lão công. Nhìn qua có chuyện gì xảy ra!

Lý Trì Nguyệt hôm nay khó có được ngồi cùng bàn, có chút e sợ sợ nói ra:

- Sẽ phát sinh cái gì sao?

Tần Tiêu cười nói:

- Không có việc gì, không có chuyện gì! Ăn cơm!

Lý Tiên Huệ cảm thấy nội tâm nặng nề. Nhưng là mà các nàng cũng vô cùng kiên định, chỉ cần một nhà đoàn kết thì còn sợ gì. Người một nên như dây thừng, mặc kệ chuyện gì cũng nên thản nhiên đối mặt.

Tần Tiêu cũng không hề muốn đi Giang Nam. Bởi vì đưa ra quyết định này làm hắn vô lực.

Sau khi ăn xong Tần Tiêu lập tức đi hậu viện, tìm được bọn người Hình Trường Phong vừa quay về Giang Nam nghỉ ngơi, bảo họ nghiêm mặt bảo vệ người nhà của mình.

Làm xong những chuyện này, Tần Tiêu cuối cùng an tâm một chút.

Chẳng phải liệu, ngày hôm sau đã xảy ra đại sự, cả triều đình đều nổ tung.

Thái Bình công chúa vừa từ Thái Nguyên quay về. Xuất hiện trong triều đình. Hơn nữa nàng liên hợp mấy Tể tướng và tự tập mấy quan viên tư thiên giám. Gọi tên ‘trời sinh dị tướng, ý chỉ đông cung’.

Tần Tiêu không có vào triều, nghe dược đám quan viên nói lại bọn người Thái Bình công chúa dùng tử vi giải thích các loại dị tượng, cũng liên lạc với ‘đông cung dị tướng’ ở Trung Tông năm đó ‘hù dọa’ hoàng đế Lý Đán, nếu như bỏ qua dị tượng này sẽ có bạo động.

Năm đó ỏ thời Trung Tông, Lý Hiển bỏ qua tư thiên giám báo cáo ‘dị tướng’, kết quả làm cho Lý Trọng Tuấn khởi binh mưu nghịch, bọn người Vi hậu giết hoàng đế bằng thuốc độc.

Hơn nữa bọn người Thái Bình công chúa hôm nay khí diễm thập phần hung hăng càn quấy, thái độ cực độ cường ngạnh, chỉ vào Lý Long Cơ nói hắn vốn không phải là con trai trưởng, không tài không đức ở đông cung, là họa làm hại Đại Đường.

Hơn nữa Thái Bình công chúa ‘đề nghị’ liên danh với nhau. Muốn hoàng đế Lý Đán hoặc là lập thái tử khác, hoặc là là nhượng vị cho thái tử để được ‘trời giúp’. Chỉ có như vậy mới có thể miễn bị tai họa!

Tần Tiêu nghe được mấy tin tức này. Thiếu chút nữa há hốc mồm: Phế đông cung lập thái tử khác, hoặc là hoàng đế thoái vị... Trời ạ, ai nguyện ý làm hoàng đế mà thoái vị chứ?

Phản ứng đầu tiên của Tần Tiêu chính là điều thiết giáp từ Thân Dực Phủ đi vào Thái Cực điện. Cũng hạ lệnh bắc nha vạn kỵ nghiêm mật đề phòng cả hoàng cung, phái người hạ lệnh cho Quách Tử Nghi. Nghiêm mật gác đông cung, bảo hộ thái tử!

Đại sự sắp xảy ra.

Mấy ngàn người tức thì bố phòng các nơi ở Thái Cực điện, âm thầm làm thành một thùng sắt.

Tất cả mọi người rõ ràng, đều mướt mồ hôi. Ở đuôi rồng toàn là binh sĩ, nhìn thấy trận thế này thì mồ hôi chảy ròng, không biết sẽ xảy ra đại sự gì.

Cả hoàng cung giống như thùng thuốc súng, hết sức căng thẳng!

Tần Tiêu cỡi ngựa cầm theo binh khí của mình nhìn qua Thái Cực điện lộng lẫy ở xa xa, lẳng lặng đứng thẳng. Mặc cho gió thu lạnh giá thổi vào người, trong nội tâm âm thầm trầm ngâm nói: Đến đây đi, nên đến thì phải đến.

Không ngờ hoàng đế phái tiểu thái giám đi ra, tiến tới bên tai Tần Tiêu nói nhỏ: Hoàng đế có chỉ, Đại Đô Đốc có thể đi nơi khác dò xét, chớ đề phòng Thái Cực điện...

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm nghi hoặc, thời điểm sắp loạn tới nơi, Lý Đán còn muốn ổn định thế cục, không muốn làm chuyện này trồi lên mặt nước?

Chương 634: Mưa gió nổi lên (2)

Vậy được rồi... Tần Tiêu có chút không cam lòng hạ lệnh, ‘binh mã Thân Dực Phủ toàn bộ rút lui khỏi Thái Cực điện, tạm thời đi bắc nha phụ cận dò xét’.

Hơn năm ngàn người tới cũng nhanh, đi cũng cực nhanh. Giống như cơn gió vậy, làm cho người nào ở cuối đuôi rồng lạnh thấu xương.

Trên Thái Cực điện, Thái Bình công chúa cùng Đậu Hoài Trinh, Tiêu Chí Trung và đám đại thần tâm phúc đang ngồi trong phòng chờ Lý Đán quyết định.

Lý Đán vẻ mặt trắng bệch, thân thể có chút phát run, trong ánh mắt trống rỗng. Hắn thật không ngờ Thái Bình công chúa vừa về đến đã ra tuyệt chiêu như vậy, muốn quyết đấu với thái tử tới cùng.

Hắn không có cách, đúng là không thể khống chế.

Sắc mặt Lý Long Cơ như tro tàn đứng ở dưới điện Kim Loan, con mắt cũng như cá chết không có thần thái. Hắn cũng thật không ngờ Thái Bình công chúa lại nói trời hại vô căn cứ này, dùng nó làm vũ khí cuối cùng.

Thái Bình công chúa quỳ trên mặt đất, khẽ cúi đầu, trong nội tâm âm thầm đắc ý cười lạnh, rèn sắt khi còn nóng nói ra:

- Bệ hạ, thần muội cũng là lo lắng an nguy xã tắc Đại Đường, mới mạo hiểm nói ra như vậy, thần muội chịu thỉnh bệ hạ giáng tội trách phạt... Nhưng nếu như trách phạt thần muội có thể giúp giang sơn xã tắc Đại Đường không việc gì thì không có gì cả, thần muội không hề oán hận!

Thái Bình công chúa tiếp tục nói:

- Lần này đi Bắc đô tế tổ, thần muội thành tâm cầu xin, cuối cùng lấy được tổ tiên chỉ rõ, trời giáng dấu hiệu. Trên không Thái Nguyên có mây mù ngũ sắc và bắc đầu hàn quang. Thần muội mời thuật sĩ tư thiên giám Bàng đại nhân giải thích, Bàng đại nhân nói dấu hiệu này năm trước đã hiện ra một lần, ý chỉ đông cung xông tới hoàng đình.

- Thái tử cùng hoàng đế mệnh không hợp... Lúc ấy tư thiên giám có mang việc này cáo tri Trung Tông hoàng đế, không ngờ Trung Tông lơ đễnh. Vì vậy sau đó có chuyện thái tử Lý Trọng Tuấn ý muốn khởi binh mưu nghịch, tiên đế Trung Tông bị hạ độc chết. Có giám như thế, thần muội không thể không cả gan nói thẳng. Bệ hạ không thể không tiếp tục bỏ qua dị tượng, nếu muốn cho triều đình Đại Đường an ổn, thỉnh bệ hạ lập thái tử khác.

Bọn người Đậu Hoài Trinh cùng kêu to lên:

- Thỉnh bệ hạ lập thái tử khác.

Trong lòng Lý Đán phát run: Hoàng đế cùng thái tử không hợp? Hẳn là có chuyện này sao? Lập thái tử khác, có thể lập người nào? Người nào có được năng lực như tam lang gánh vác quốc vận Đại Đường?

Trong đầu Lý Long Cơ thì trống rỗng. Chuyện cho tới bây giờ, chính hắn nhảy ra cũng không được chuyện gì. Trời giúp, thần dị, đây không phải phàm nhân nói được. Cho dù mình tranh luận, tại đây có chút ít ‘thần côn’ cũng không làm được gì.

Chiêu số thật hèn hạ! Trong lòng Lý Long Cơ âm thầm tức giận, nhưng mà không biết phát tiết thế nào. Đám thần côn tư thiên giám rõ ràng là tâm phúc của Thái Bình công chúa, nổi danh xem số tử vi, giải tử vi! Bọn chúng muốn phế ta lập thái tử khác, như vậy dễ dàng khống chế!

Quách Nguyên Chấn và một ít tâm phúc của Lý Long Cơ bây giờ không biết nên làm gì. Chuyện này bọn họ là người thường. Trời giúp? Căn bản không hiểu! Có khúc nhạc đệm này rõ ràng không thể nói gì hơn. Thái Bình công chúa cười lạnh, trong mắt giống như nhìn thấy Lý Long Cơ bị phế.

Tần Tiêu mang theo các binh sĩ Thân Dực Phủ đi tới bắc nha, Vạn Lôi dừng thao luyện binh sĩ, sớm mang vạn kỵ binh tụ tập lại, chỉ đợi hiệu lệnh của Tần Tiêu, Tần Tiêu bảo hắn mang người đi huấn luyện, không cần giương cung bạt kiếm như vậy.

Vũ lâm vệ bên ngoài Huyền Vũ môn biểu hiện có chút khẩn trương. Nhìn thấy Tần Tiêu mang theo người của Thân Dực Phủ đi ra Huyền Vũ môn dò xét, lại nhao nhao giả bộ như đang huấn luyện binh sĩ. Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cười lạnh: Quả nhiên trong nội tâm có quỷ!

Trên triều đình một hồi chiến tranh không khói thuốc súng đang diễn ra. Tần Tiêu ẩn ẩn cảm giác một đạo khí thế gió nổi mây phun đang ập tới.

Mặc dù Tần Tiêu không có mặt ở trong triều, nhưng mà hắn hoàn toàn có thể hiểu rõ tình cảnh trong đó. Lý Đán có thói quen 'trang Bức', hiện tại đã không có đường lui, cơ hồ sẽ bị muội muội cuả mình bức điên lên, trở thành người đáng thương nhất trên đời.

Thái Bình công chúa nhất định là đắc ý phi phàm. Kỳ thật mặc kệ nàng dùng chiêu thức gì đi phế Lý Long Cơ, đều là lẽ thẳng khí hùng. Bởi vì nàng có thực lực này! Huống chi hiện tại còn tìm được cớ xảo trá như vậy.

Tần Tiêu ở Hoàng Thành Ngự Suất Ti, hiện tại cũng là nơi được người ta chú ý tới. Trong hoàng thành hai phe thế lực đang quyết chiến, Đại Đô Đốc như hắn đứng về phe nào?

Kỳ thật trong lòng Tần Tiêu phi thường rõ ràng, Hoàng Thành Ngự Suất Ti tổ kiến thời gian quá ngắn, uy tín còn chưa đủ. Trên tay mình có thể khống chế quân đội, cũng chỉ có Hoàng Thành Ngự Suất Ti Thân Dực Phủ, vạn kỵ cùng đông cung lục suất. Những người này cộng lại chỉ có một số ít tả vũ lâm vệ. Tả vũ vệ Đại tướng quân Thường Nguyên Giai vốn còn là tâm phúc của Thái Bình công chúa, vừa mới bị Tần Tiêu đào góc tường.

Nhưng mà còn có hữu vũ lâm vệ, tả hữu vệ thiên ngưu vệ, kim ti vệ, cơ hồ tất cả đều là tâm phúc của Thái Bình công chúa. Những người này đối với Tần Tiêu cũng bằng mặt không bằng lòng, trong lòng chỉ nghe Thái Bình công chúa.

Nam nha bên kia đô đốc Tiết Sùng Giản là con của Thái Bình công chúa, tuy có quan hệ thân thiết với Lý Long Cơ, nhưng mà thân phận phức tạo. Nhưng mà kỳ thật hắn không phải người quan trọng. Nam nha bên kia có tính lưu động lớn, phiên binh thường xuyên thay đổi.

Lý Tự Nghiệp đi rồi, hiện tại lại là tướng quân lãnh binh, cũng đã mang đi một nửa, còn lại chính là người của Thái Bình công chúa. Chuyện tới khẩn cấp thì những người này chỉ nghe Thái Bình công chúa, đối với nam nha đô đốc Tiết Sùng Giản chẳng thèm ngó tới là khẳng định.

Trên triều đình không cần nói! Từ thư tỉnh tới thượng thư tỉnh, người chủ sự đều là tâm phúc của Thái Bình công chúa! Tiêu Chí Trung đảm nhiệm chức Trung Thư Lệnh, Đậu Hoài Trinh là Thượng thư tả phó xạ bình quân quốc chương sự, mấy Thượng thư cùng Tể tướng đều là người của nàng.

Trước khi còn có Diêu Sùng, Tống Cảnh là người của Lý Long Cơ, hiện tại chỉ còn sót lại một Quách Nguyên Chấn cùng tiểu quan viên không có ý nghĩa đứng qua phía Lý Long Cơ.

Trương Thuyết, Lưu U Cầu mặc dù không phụ thuộc Thái Bình công chúa. Nhưng mà cũng không động thân đứng bên phía Lý Long Cơ kiệt lực tương trợ. Bọn họ chỉ nghe ý của hoàng đế Lý Đán, kiệt lực bảo trì trung lập, chơi cân đối.

Huống chi Thái Bình công chúa bán quan bán tước và thu mua nhân tâm. Cả Đại Đường từ triều đình tới địa phương không chỗ nào không có thân tín của nàng. Muốn nói nàng hiện tại một tay che trời cũng không quá phận!

Nghĩ tới những thứ này, trong lòng Tần Tiêu âm thầm loạn thành một đoàn, rầu rĩ thầm nghĩ: Thái Bình công chúa thế lực khổng lồ như thế, lớn tới mức thay đổi thế cục thiên hạ, thay đổi cả tiến trình lịch sử. Lúc này hẳn là sẽ điên đảo một phen, làm cho Thái Bình công chúa thực hiện được, Lý Long Cơ xuống đài, xuất hiện nữ hoàng thứ hai?

Chương 635: Trò khôi hài đã kết thúc

Nghĩ đến đây Tần Tiêu rung động trong lòng, hắn khó có thể tưởng tượng nữ nhân có dã tâm và lòng tham như Võ Tắc Thiên, nhưng mà năng lực không đủ làm hoàng đế như nàng ta xuất hiện, thiên hạ sẽ thành cái dạng gì? Võ Tắc Thiên không chỉ có quyền lực cùng tham lam, đồng thời ở phương diện trị quốc rất có năng lực. Nhưng mà Thái Bình công chúa thì sao? Chuyện cho tới bây giờ nàng chỉ làm qua một ít chuyện chính trị mà thôi, chỉ tranh giành quyền lực và lợi ích...

Ra khỏi Huyền Vũ môn, nhìn thấy trên đường cái Chu Tước người đi lại hối hả như lúc trước, những người này nào biết đâu rằng trên triều đình đang xảy ra đại sự to lớn.

Tần Tiêu mang người tuần tra Trường An cửu môn. Phát hiện quả nhiên nhiều người lạ mặc thủ thành. Nam nha đô đốc Tiết Sùng Giản cáo bệnh ở nhà trốn không gặp người.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm bồn chồn, xem ra Tiết Sùng Giản thời gian lâu không ra ngoài. Trước khi bị hoàng đế đánh đòn, hiện tại đang bị kẹp ở giữa Lý Long Cơ cùng Thái Bình công chúa, đành phải cáo bệnh trở về nhà.

Tần Tiêu đã ngửi được khí tức khẩn trương lúc này, đây là điềm xấu đại chiến sắp bộc phát!

Đô thành Trường An chẳng lẽ lại trải qua huyết tẩy lần nữa sao? Tần Tiêu cảm giác bất đắc dĩ và tức giận, Thái Bình công chúa chỉ vì lợi ích của mình. Muốn cho cả đế đô, cả Đại Đường lâm vào chiến loạn lần nữa, tự giết lẫn nhau và tổn thương nguyên khí! Mặc kệ nàng trước kia cống hiến thế nào. Nếu làm ra chuyện như vậy thì khó thoát cái chết.

Tần Tiêu đi tuần tra cửu môn một lần, lần nữa trở lại hoàng cung thì tin tức kinh thiên từ Lý Đán truyền ra, hắn rõ ràng đáp ứng thoái vị, cho Lý Long Cơ đăng cơ!

Cả hoàng cung đều sắp điên!

Trong đầu Tần Tiêu lập tức hiện ra gương mặt tức giận phát điên của Thái Bình công chúa, nàng bỏ bao công sức muốn phế Lý Long Cơ, thậm chí không tiếc uy hiếp hoàng đế hoặc lập đông cung khác, hoặc là thối vị nhượng chức. Nàng không nghĩ tới không có người nào bất lực tới mức lại nhượng chức hoàng đế.

Cho dù Lý Đán nhu nhược đến bỏ đi, nhưng mà không bao giờ bỏ chức hoàng đế. Phế bỏ đông cung Lý Long Cơ đã thành chuyện chắc chắn. Nhưng mà khiến cho nàng dở khóc dở cười, phiền muộn đến muốn đập đầu vào tường là Lý Đán lại thoái vị, làm cho Lý Long Cơ đăng cơ bởi vì cái nàng gọi là ‘trời giúp’ cùng ‘thần dị’!

Tần Tiêu muốn cười, nhưng mà hắn cười không nổi. Lúc này thời điểm hắn nên cảm giác, Lý Đán thật sự là hoàng đế siêu cấp, có thực lực trang bức siêu cường! Thái Bình công chúa náo lớn như thế làm hắn xuống đài, kỳ thật hắn đã sớm muốn bỏ không làm hoàng đế, cho Lý Long Cơ thượng vị. Thái Bình công chúa bức như thế vừa đúng lúc cho hắn bậc thang, hắn lập tức đi xuống.

Thật không ngờ trong cung tranh đấu hoàng quyền ngươi sống ta chết, rõ ràng lại có hí kịch như vậy!

Tần Tiêu có chút ngẩn người ngồi trong chính sảnh Hoàng Thành Ngự Suất Ti, vô ý thức gõ mặt bàn, thỉnh thoảng cười mỉa, cười ngây ngô, khiến cho Phạm Thức Đức cho rằng Tần Tiêu không bình thường..

Tảo triều hôm nay cho tới trưa. Thái Bình công chúa xa giá rời đi, lập tức đi tới phủ Trấn Quốc Thái Bình công chúa phủ. Không có ai nhìn thấy Thái Bình công chúa trong xe có biểu lộ gì. Tần Tiêu suy nghĩ, nếu đổi mình hiện tại là Thái Bình công chúa, chuyện cần làm nhất là đập nát đồ vật phát tiết.

Tự cho là tuyệt chiêu không chê vào đâu được! Thái Bình công chúa như càng không ngờ Lý Đán ngu xuẩn tới bỏ đi như vậy, rõ ràng tình nguyện thoái vị cũng không phế đông cung.

Dùng hoàng cung Chu Tước môn làm giới tuyến, ngoài cửa là dòng người náo nhiệt của thành Trường An, các dân chúng hồn nhiên chưa phát giác ra chuyện này, vẫn đang trải qua hỉ nộ ái ố như bình thường. Trong Chu Tước môn thì như có khối thiên thạch nện xuống, trong không khí hào khí khẩn trương và áp lực, mỗi người đều rụt cổ bước nhanh, giống như gió thu quá lạnh nên không ai nói gì.

Lý Long Cơ muốn đăng cơ, muốn làm hoàng đế? Trong đầu Tần Tiêu có cảm giác không chân thực! Đây là trò khôi hài?

Hoàng Trùng đưa tới một bàn đồ ăn cho Tần Tiêu, Tần Tiêu không có chạm vào, khoát khoát tay cho hắn lui xuống, cẩn thận suy nghĩ thì chuyện này chỉ có đi tới đông cung gặp Lý Long Cơ một lần mới hiểu được.

Tần Tiêu bảo Hình Trường Phong cùng Thạch Thu Giản mang người. Đi dò xét một vòng, cẩn thận phòng ngự các nơi, chính mình lẻ loi một mình đi đông cung.

Trên đường cái của hoàng cung quạnh quẽ, không sai biệt lắm là người trốn đi các nơi, đang ở cửa nhìn ra bên ngoài. Ở cửa đông cung Tần Tiêu nhìn thấy Lý Long Cơ xe ngựa trận pháp đón đầu. Quách Tử Nghi mang theo hai nghìn thiết giáp bao quanh đông cung của Lý Long Cơ!

Sắc mặt Lý Long Cơ tái nhợt, ánh mắt ảm đạm, thoáng cái nhìn qua Tần Tiêu, vung tay với hắn, bản thân hắn không quay đầu đi tới ngự thư phòng ở Minh Đức Điện. Tần Tiêu yên lặng đi theo sau hắn, cùng đi vào thư phòng. Cao Lực Sĩ chào đón, Lý Long Cơ nghiến răng nghiến lợi nói mấy chữ:

- Đi gọi Trương Cửu Linh!

Toàn thân Cao Lực Sĩ run lên, chạy nhanh ra ngoài.

Tiến vào thư phòng. Tần Tiêu vừa trở tay kéo cửa lại, Lý Long Cơ nổi điên quét sạch đồ trên bàn, giấy bút mực và một đống lớn đồ vật rơi xuống.

Âm thanh ầm ầm vang lên.

Hắn giống như dã thú ngày đó, hắn bắt đầu nện đồ như mưa.

Đồ cổ bình hoa, ngọc khí kỳ lân, chén rượu, chậu hoa chạm khắc gỗ, đàn cổ sáo ngọc, toàn bộ bị ném trên mặt đất, âm thanh đùng đùng vang lên không dứt.

Tần Tiêu hờ hững đứng ở một bên, lẳng lặng nhìn qua Lý Long Cơ làm như vậy, thỉnh thoảng còn tránh mảnh vỡ bay tới, trong nội tâm âm thầm thầm nghĩ: Thái Bình công chúa, ngươi quả thực không còn cách cứu rồi. Những vật này nện xuống chính là một ít ân nghĩa và tình nghĩa củ của Lý Long Cơ với ngươi, chúng không còn sót lại gì.

Từ động tác của Lý Long Cơ thì hắn đúng là vô cùng tức giận! Trước mắt nếu có Thái Bình công chúa xuất hiện ở đây thì hắn chắc chắn sẽ liều lĩnh xông tới xé nát nàng ra.

Trương Cửu Linh đến, lẳng lặng đứng ở ngoài cửa, nghe tiếng đập mạnh trong phòng thì buồn bực không lên tiếng, chờ Lý Long Cơ phát tiết hoàn tất xong, hắn chưa từng gặp qua Lâm Truy Vương hào hoa phong nhã, Sở vương, thái tử Lý Long Cơ sau khi biết mình sắp làm hoàng đế lại tức giận như vậy, quả thực biến thành người khác.

Lý Long Cơ cuối cùng không có khí lực, hắn như bùn nhão ngồi lên mặt ghế, nhìn qua nóc nhà thở hỗn hển.

Tần Tiêu nhẹ nhàng kéo cửa ra cho Trương Cửu Linh tiến vào. Hai người bước lên đồ vật lộn xộn, chậm rãi đi đến bên gười Lý Long Cơ.

- Thái tử điện hạ...

- Đừng gọi ta là thái tử!

Lý Long Cơ vun tay lên, giống như sắp kích động.

- Các ngươi hẳn là không biết sao, ta sắp làm hoàng đế, hoàng đế! Hoàng đế! Hoàng đế có biết không?

Âm thanh của Lý Long Cơ càng lúc càng lớn, giống như muốn phát tiết oán hận trong lòng. Sau đó hắn như bóng da bị xẹp ngồi xuống. Có lẽ người khác không hiểu làm hoàng đế còn không tốt sao, tại sao tức giận?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau