PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 626 - Chương 630

Chương 626: Hoàng đế trang bức giải quyết dứt khoát

Quả nhiên là tiếng nổ. Cả triều thần công đều biết rõ hoàng đế muốn lưu Tần Tiêu, không quan tâm tự tát mình ủng hộ Tiết Nột.

Thái Bình công chúa dù cuồng vọng càn quấy cũng không dám nhảy ra ý kiến.

Trong lòng Lý Đán cũng biệt khuất, vì vậy tự tìm lối thoát nói ra:

- Công đạo tự tại nhân tâm, thị phi đều có kết luận. Trẫm cũng có thời điểm phạm sai lầm, cổ nhân nói biết sai có thể thay đổi, đây là việc thiện lớn! Trẫm cũng sẽ không vì tình cảm bản thân mà lầm quân quốc đại sự, bị người ta mắng là hôn quân vô năng. Chuyện hôm nay như vậy đi! Tiêu Chí Trung nên hạ chỉ theo ý trẫm, Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn, việc này còn cần ngươi kiệt lực điều phối, không thể lười biếng!

Tiêu Chí Trung cùng Quách Nguyên Chấn đi ra quỳ xuống nói:

- Vi thần lĩnh chỉ!

Một thùng thuốc súng cũng dập tắt, rốt cục cũng dừng lại. Tất cả mọi người đề nghĩ tới một vấn đề: Thái Bình công chúa đã triệt để vạch mặt với Tần Tiêu. Mà Tần Tiêu cũng hết sức rõ ràng đứng về phía thái tử. Mặc kệ hoàng đế Lý Đán che dấu cỡ nào, vãn hồi cỡ nào thì đã là sự thật.

Thái Bình công chúa cảm giác lúc này đứng lại trong triều chỉ thêm nhục. Nàng không còn muốn ngây ngốc nữa, vì vậy đi ra nói:

- Bệ hạ, thân thể thần muội không khỏe, muốn ra sớm!

Lý Đán thoáng gật đầu:

- Chuẩn tấu. Trấn quốc công chúa cũng nên chú ý thân thể nhiều, vì nước vất vả đúng là vất vả!

- Đa tạ bệ hạ, thần muội cáo lui!

Thái Bình công chúa nói xong chậm rãi lui ra, đi qua người của Tần Tiêu thì trong mắt có hàn quang và sát cơ bắn ra ngoài.

Tần Tiêu rõ ràng nhìn ra, Thái Bình công chúa đã động sát cơ với mình.

Thái Bình công chúa lùi vài bước và xoay người, phẩy tay áo một cái kéo váy dài đi ra ngoài.

Cơ hồ tất cả mọi người đồng thời thở dài một hơi!

Nghe được thập phần rõ ràng.

Lý Đán cũng thở dài một hơi, miễn cưỡng tiếp tục nói:

- Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ, tướng bên thua tổn hao nhiều uy. Nhưng chủ soái bị bắt, phó tướng bình yên quay về, chuyện này chư vị ái khanh cho rằng nên xử trí thế nào?

Đậu Hoài Trinh thân là người chấp chưởng hình phạt, lúc này hắn có quyền phát biểu nhất. Thái Bình công chúa không ở đây, hắn cũng muốn nghiêm khắc quán triệt chủ ý của mình, liên tục nói:

- Bệ hạ, tội binh bại không thể tha thứ. Huống hồ hai người không quan tâm chủ soái chết sống mà quay về, càng là trọng tội trong quân. Thần theo quân luật nên chém hai người, tru di tam tộc.

- Bệ hạ!

Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn nhảy ra, không ngớt nói:

- Vi thần lại cho rằng hai người vô tội, đại tướng quân Lý Giai Lạc còn phải ca ngợi.

- Ah?

Lý Đán có chút nghi ngờ:

- Chỉ giáo cho?

Quách Nguyên Chấn nói:

- Vi thần điều tra từ trong miệng binh sĩ bại trận quay về. Trước U Châu Đại Đô Đốc Tôn Kiệm chỉ vì cái trước mắt, tùy tiện xâm nhập lãnh thổ Hề. Hắn không để ý lời của Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ khuyên can, phân đại quân thành ba đường, dưới tình huống không rõ địa lý mà dám phân binh.

- Trận chiến mở màn đại bại, Tôn Kiệm không dám cầu cứu Lâm Châu, bảo thủ cố thủ tại tuyệt địa Hình sơn. Hề tộc đại thủ lĩnh bắt Tôn Kiệm, đây mới là làm nhục quốc uy, đây không phải là tội của Lý Giai Lạc. Chuyện đại quân xâm nhập lãnh thổ của Hề. Đổ lên người phó tướng Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ là không phục. Lý Đại Phụ đã thu hết vàng bạc, gấm vóc trong quân.

- Thời điểm quay về Tôn Kiệm chỉ lo trốn chạy để khỏi chết. Đường quân đại loạn. Lý Đại Phụ lúc này mới thừa cơ truy kích, cơ hồ toàn diệt tả kiêu vệ cũng bắt giữ Tôn Kiệm. Đại tướng quân Lý Giai Lạc dẫn đầu đội ngũ anh dũng chém giết đẫm máu muốn cứu Đại Đô Đốc Tôn Kiệm, không ngờ lực có mà tâm không còn, cuối cùng không thành, vẻn vẹn cứu được tướng quân Chu Dĩ Đễ. Nhị tướng quay về U Châu. Xấu hổ không dám nhìn ai, vì vậy bảo thuộc hạ tự trói mang về Trường An.

Trong lòng Tần Tiêu bội phục: Chiếu nói như vậy, Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ chính là tướng quân tốt! Đáng hận Tôn Kiệm thùng cơm, ngu ngốc, mất mặt...

Đậu Hoài Trinh nghe những lời này cười rộ lên:

- Quách đại nhân nói có đạo lý rõ ràng, giống như tận mắt nhìn thấy vậy. Hẳn là lúc ấy ngươi cũng ở trên chiến trường?

Quách Nguyên Chấn không nhanh không chậm mỉa mai:

- Nguyên Chấn lúc ấy tuy không ở chiến trường. Nhưng những lý chuyện này là do Nguyên Chấn ta điều tra có được, mới dám nói ở trong triều. Còn tốt hơn kẻ khác, không hề chứng cớ ngậm máu phun người. Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ dưới tình huống chủ tướng bị nhục, còn có thể phản kích không mất khí tiết, quả thực là mẫu mực! Đậu đại nhân, ngươi chưa từng ra chiến trường, cũng không có mang binh bao giờ, loại chuyện này ngươi không cách nào hiểu được!

- Ngươi, ngươi! Ngươi khinh người quá đáng!

Đậu Hoài Trinh tức giận tím mặt, hận không thể xông lên cắn Quách Nguyên Chấn một cái.

Nhưng thấy hắn đứng thẳng ở đó, khí thế không cho xâm phạm, lại vô khế khả thi.

Lý Đán tức giận, rõ ràng là ở trong triều mà nhao nhao như vậy, hoàng đế như ta bài trí sao? Vỗ long ỷ:

- Tạo phản sao? Trên triều đình mắng chửi như lưu manh trên phố, quả thực không ra thể thống gì!

Đậu Hoài Trinh cùng Quách Nguyên Chấn lập tức ỉu xìu, cuống quít quỳ gối xuống:

- Vi thần biết tội, thỉnh bệ hạ bớt giận!

Trong lòng Tần Tiêu buồn cười: Các ngươi là đồ ngu, hoàng đế ăn không chọc thái tử cùng Thái Bình công chúa, chẳng lẽ sợ hai tên các ngươi sao? Thật sự là tìm đánh ah!

Lý Đán tức giận nhìn hai người, cố nén nộ khí, không ngớt nói:

- Đã có nguyên nhân thì giao cho Ngự Sử đài thẩm tra xử lý. Lư Hoài Thận, chuyện này giao cho ngươi.

Ngự sử đại phu Lư Hoài Thận đi ra quỳ gối:

- Vi thần lĩnh chỉ!

Tần Tiêu âm thầm đắc ý: Giao cho Lư Hoài Thận? Vậy thì tốt! Hắc hắc, nếu như Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ quả nhiên là trung lương, vậy có thể dùng, ta không ngại thi viện thủ cứu bọn họ một lần. Trước mắt đã đối địch với Thái Bình công chúa, bên người nhiều người sẽ có phân lượng. Các ngươi trăm phương ngàn kế muốn giết người, ta sẽ đi cứu người, Thái Bình công chúa, muốn ăn ta dường như không dễ dàng! Thấy không, hoàng đế cùng thái tử không đồng ý đấy.

Chuyện đã nói xong, Lý Đán vung tay lên:

- Bãi triều!

Sau đó đi vào trong ngự thư phòng.

Văn võ bá quan theo thứ tự rời đi, không dám ngư ngày xưa nghị luận với nhau, nhao nhao xám xịt mà đi.

Tần Tiêu thở dài sờ trán, mồ hôi lạnh đầm đìa a. Hôm nay là chiến tranh không khói thuốc, đúng là đánh thảm thiết nha! Nếu không có Lý Long Cơ cuối cùng giống như lưu manh vô lại ném quả bom, Quách Nguyên Chấn cùng ra tuyệt chiêu, sợ là là bại trong tay Thái Bình công chúa. Tần Tiêu suy nghĩ đi về phía trước, chuẩn bị đi Hoàng Thành Ngự Suất Ti. Sau lưng truyền ra tiếng gọi:

- Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu nhìn lại, cười nói:

- Lý Tự Nghiệp!

- A, ha ha!

Lý Tự Nghiệp cười ngây ngô:

- Đi tạm biệt Đại Đô Đốc. Đến mai thì ta mang theo tả uy vệ đi U Châu. Cũng không biết năm nào tháng nào chúng ta mới gặp lại nha!

Chương 627: Phòng hoạn không đốt (1)

Tần Tiêu vỗ vai của hắn một cái, nói:

- Hảo huynh đệ, ngươi cứ bảo trọng ah! Đến U Châu phải nghe theo ý của Tiết Nột làm việc. Hắn là tướng soái tài, nắm U Châu như lòng bàn tay. Ngươi cũng không nên phát cáu, nói không chừng người ta Tiết Đại Đô Đốc lôi đình giận dữ chém ngươi là kẻ không hiểu quy củ đấy.

- Hắc hắc! Đại Đô Đốc yên tâm đi, ta bây giờ là tướng quân, sẽ không xằng bậy a.

Lý Tự Nghiệp xoa tay, bộ dáng kích động, có chút sững sờ nói ra:

- Kỳ thật lão Lý còn nguyện ý hợp tác với Đại Đô Đốc đấy! Đại Đô Đốc, vừa rồi trên triều lợi hại như thế, không ngừng tranh luận ngươi và Tiết Nột thống lĩnh U Châu Đại Đô Đốc phủ nha? Ngươi vì sao... Ta không rõ lắm!

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Nếu như ngươi cũng hiểu thì chuyện này còn tranh luận làm gì? Ngươi cũng đừng quản nhiều, nên lo chiến tranh ở U Châu đi là được. Tả uy vệ tu dưỡng một đoạn thời gian, hiện tại đang sung sức; không gì cản nổi. Ngươi mang bọn họ đi U Châu chính là trợ tim, Tiết Nột cũng có suy nghĩ.

Lý Tự Nghiệp liên tục gật đầu:

- Ta nghĩ trước đó nên đi tới nhà Đại Đô Đốc một chuyến, ôm tiểu công tử chưa gặp mặt đã.

- Đi, đi thôi!

Tần Tiêu vỗ bả vai hắn:

- Đến nhà của ta ăn cơm trưa!

- Tốt, đi!

Lý Tự Nghiệp cười ha ha, hai người liền chuẩn bị xuất cung. Tần Tiêu thuận tay gọi tiểu tốt lại nói với hắn đi mời bắc Đại Đô Đốc Trình Bá Hiến cùng vạn kỵ tướng Vạn Lôi, giữa trưa cùng tới nhà hắn dự tiệc.

Còn chưa kịp ra hoàng cung, Cao Lực Sĩ đuổi theo sau và hô to:

- Đại Đô Đốc xin dừng bước!

Tần Tiêu nở nụ cười khổ:

- Xem ra bữa cơm hôm nay không thành rồi!

Tần Tiêu dừng bước, cười cười nhìn qua Cao Lực Sĩ:

- Lại có chuyện gì chạy nhanh vậy!

Cao Lực Sĩ dừng bước, vỡ ngực nói:

- Chạy, chạy chết ta! Đại Đô Đốc, có người bảo ta mang đồ vật cho ngài.

- Lấy ra!

Tần Tiêu hơi vui, khá tốt không gọi ta đi đông cung.

Cao Lực Sĩ lấy một khối mạt chược giao cho Tần Tiêu, sau đó cáo từ rời đi, Tần Tiêu cầm lên xem xét, là quân ‘nhất vạn’, trong nội tâm thầm nghĩ: Lý Long Cơ tiểu tử này vẫn còn sợ nha, lo lắng Thái Bình công chúa đột nhiên trở mặt làm ra gì đó. Nhất vạn, nhất vạn, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Hắn đang dặn dò ta phải cẩn thận đề phòng, bảo hộ đông cung.

Tần Tiêu âm thầm buồn cười: Thì ra tiểu tử ngươi cũng sợ nha! Vừa rồi tại triều còn kiêu ngạo như vậy, cầm vị trí thái tử ra cầu hiền tài Tiết Nột... Ha ha!

- Phát tài, thật sự là phát đại tài!

Âm thanh tục tăng vang lên, ở xa như Thanh Tú Các của Lý Trì Nguyệt cũng nghe rõ ràng. Bọn người Lý Tiên Huệ hiếu kỳ nhìn qua ban công, Tử Địch ở xa kêu lên.

- Đại tinh tinh tới, hôm nay lại đụng rượu, liều chết hắn đi! Ta muốn báo thù!

Tần Tiêu cười rộ lên, mang theo Lý Tự Nghiệp đi tới đại sảnh. Lý Tự Nghiệp như tiểu quan viên, hết nhìn trái nhìn phải, liên tục chậc chậc tán thưởng. Lý Tiên Huệ và Lý Tự Nghiệp vô cùng quen thuộc nhau, từ lầu hai xuống chào hỏi hắn, Tử Địch thì nhanh chóng an bài tiệc rượu.

- Hảo huynh đệ, ngươi hành quân tác chiến không phải lần nào cũng vận khí tốt đâu, nhớ phải mặc khôi giáp, đừng như tên điên xông loạn chém giết lung tung.

Lý Tự Nghiệp cười hắc hắc:

- Huynh đệ, ngươi như nương của ta sao?

- Móa, ngươi tên ngốc!

Tần Tiêu vỗ vai hắn:

- Chúng ta là hảo huynh đệ nha, lão tử quan tâm ngươi mới dong dài. Đúng rồi, nương ngươi vẫn khóe chứ? Ngươi cũng lấy mấy phòng rồi? Ngươi cũng là đại tướng quân đấy. Quan to tam phẩm, đừng cứ mãi như lục bình không rễ.

Lý Tự Nghiệp gãi đầu cười rộ lên:

- Nương của ta vẫn tốt, muốn ta lấy thê tử, nhưng mà ta trời sinh thích trong quân, không muốn ở nhà... Đợi đến lúc U Châu xong việc thì ta nghe lời của nương!

- Hảo huynh đệ....

Tần Tiêu vỗ vai hắn, có chút động tình nói ra:

- Chúng ta quen nhau vài năm, cùng trải qua nhiều chuyện, hiện tại sắp tách ra ta không nỡ nha! Ngươi đến U Châu cũng không biết khi nào về. Chúng ta hôm nay sau khi từ biệt thì ngươi phải bảo trọng đấy.

Hai người cười rộ lên.

Lúc này các huynh đệ của Tần Tiêu lại tới.

Đột nhiên trong đó có vũ lâm vệ Đại tướng quân Thường Nguyên Giai tới bái phỏng, Tần Tiêu mời mọi người vào đại sảnh. Hiện tại hắn không bỏ cơ hội làm quen với Tần Tiêu, dù sao hương khói của Thường gia còn nằm trong tay của hắn.

Tần Tiêu nhìn người tới uy phong bát diện đi vào đại sảnh, ngồi xuống. Thường Nguyên Giai cúi đầu tự giễu.

- Đại Đô Đốc. Ty chức không mời mà tới, đường đột vô lễ. Còn xin đừng trách tội!

Tần Tiêu cười to:

- Đều là huynh đệ sao, không cần giữ lễ tiết như vậy!

Không bao lâu tiệc rượu mang lên, đổi thành bàn tròn, hơn hai mươi người ngồi chung bàn.

Các nữ quyến thì dùng cơm ở lầu hai làm cho Tử Địch tốt phiền muộn.

Tần Tiêu đứng lên nâng chén nói:

- Chén đầu hôm nay làm tiễn Lý Tự Nghiệp Lý tướng quân bắc thượng. Mọi người chúng ta cùng chúc hắn đắc thắng ngay từ trận đầu, chiến thắng trở về!

Mọi người đứng lên nói chúc mừng, khiến cho Lý Tự Nghiệp cười ngây ngô, cùng mọi người uống cạn.

Đều là chiến hữu vào sinh ra tử, nói chuyện rất hợp ý nhau, mà Thường Nguyên Giai là ‘ngoại nhân’ cảm giác có chút không được tự nhiên, lẳng lặng ngồi ở một bên, cũng không biết nên nói cái gì. Tần Tiêu nhìn vào trong mắt, nói thầm, cũng không thể làm cho Thường Nguyên Giai bị ủy khuất. Vì vậy mời hắn một chén, vẻ mặt mỉm cười nhìn qua Thường Nguyên Giai cử động đưa ly lên. Thường Nguyên Giai lập tức thụ sủng nhược kinh, liên tục không ngừng đứng lên đáp lễ. Tần Tiêu liên tục khoát tay, ý bảo hắn ngồi xuống, sau đó kính trước.

Nhìn thấy Tần Tiêu cử động như vậy, Trình Bá Hiến cùng Vạn Lôi xem như hiểu ý của Tần Tiêu, nhao nhao mời rượu Thường Nguyên Giai, xem như chủ động lôi kéo làm quen. Khiến cho Thường Nguyên Giai cảm động rơi nước mắt, ai tới cũng không cự tuyệt, uống mười ly, có chút say khướt.

Tần Tiêu lúc này cũng uống say chếnh choáng, phiền mượn khi vào triều hôm nay ném ra khỏi đầu.

Đang lúc hoàng hôn, tiệc rượu cũng tán đi, Lý Tự Nghiệp đã sớm say như bùn, bị Tần Tiêu an bài một xe ngựa đưa hắn về quân doanh tả uy vệ bên ngoài Trường An, Trình Bá Hiến, Thạch Thu Giản cùng Phạm Thức Đức cũng cáo từ.

Tần Tiêu đã cố ý lưu Thường Nguyên Giai cùng Vạn Lôi lại, mời vào trong mật thất.

Thường Nguyên Giai cũng uống say, nhưng trong lòng vô cùng hiểu dụng ý của Tần Tiêu!

Ba người uống trà xanh giải rượu, Tần Tiêu chậm rãi mở miệng nói ra:

- Vạn Lôi huynh đệ, chúng ta đã lâu không có gặp nhau ah! Ngươi cả ngày chỉ biết thao luyện binh mã, lại ném huynh đệ chúng ta ra khỏi đầu.

Vạn Lôi xấu hổ cười rộ lên:

- Ta xuất thân hàn vi, toàn bộ nhờ Đại Đô Đốc đề bạt mới từ Nhạc Châu đi vào kinh thành. Có thể nói là phong quang vô hạn. Nếu không phải hảo hảo dụng công, chẳng phải uổng lòng tốt của Đại Đô Đốc? Nếu ta hèn nhát chắc chắn sẽ bị mắng, liên lụy lấy Đại Đô Đốc hổ thẹn, Vạn Lôi tuyệt đối không phạm lỗi này!

Chương 628: Phòng hoạn không đốt (2)

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Vạn huynh đệ, ngươi quá khách khí! Chúng ta có giao tình vào sinh ra tử trên chiến trường! Nhưng mà ta rất tán thành tác phong của ngươi. Rất tốt, mặc kệ mang binh ở đâu, đều phải khiến binh sĩ ra dáng.

Trong lòng Thường Nguyên Giai nói thầm: Thì ra vạn kỵ tướng chính là tâm phúc của Tần Tiêu! Hoàng thành cấm vệ là tinh nhuệ nhất, gác ở hiểm địa cũng nằm trong lòng bàn tay của Tần Tiêu, xem ra người này quả nhiên là không đơn giản ah!

Tần Tiêu mỉm cười nhìn qua Thường Nguyên Giai:

- Thường Tướng quân, ngươi và Vạn tướng quân là đồng liêu, hắn đóng ở Đại Minh cung và Hoàng Cung Uyển cùng Huyền Vũ môn, mà ngươi thì đóng giữ ở hai bên Huyền Vũ môn. Các ngươi có lẽ quen thuộc nhau nha!

Thường Nguyên Giai nhìn qua Tần Tiêu cùng Vạn Lôi ôm quyền cúi đầu:

- Ty chức đến vũ lâm vệ làm một thời gian ngắn. Người quen không nhiều, Vạn tướng quân, ty chức thường xuyên nghe đại danh, hôm nay mới có thể tương giao, thật sự là hạnh ngộ, hạnh ngộ!

Vạn Lôi cũng ôm quyền hơi cười:

- Thường Tướng quân, hạnh ngộ!

Hàn huyên đã bỏ đi, Tần Tiêu nói ra:

- Thường tướng quân. Đã có gặp lệnh lang chưa?

Thường Nguyên Giai lập tức có chút hổ thẹn cúi đầu xuống:

- Bẩm Đại Đô Đốc lời nói, ty chức đã gặp qua tiểu tử bất tài... Ba ngày trước hắn đã đi tới Toái Diệp Trấn. Có được Đại Đô Đốc chiếu khán, mới khiến cho tiểu tử này giữ được mạng. Ty chức thật sự là xấu hổ! Chỉ có đa tạ ân đức của Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu liên tục khoát tay.

Tần Tiêu khẽ mỉm cười:

- Thường Tướng quân. Người sáng mắt không nói tiếng lóng, ta và ngươi cũng là người mang binh. Ta hôm nay không ngại ngươi nói gì. Ta biết rõ ngươi là người của Thái Bình công chúa, thật không?

Thân hình Thường Nguyên Giai hơi khẽ chấn động, liên tục cúi đầu:

- Vâng!

- Chớ khẩn trương!

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Ta không có ý gì. Vốn chúng ta là người trong quân, không nên thảo luận quá nhiều chuyện triều chính. Nhưng mà tổ chim bị phá trứng không an toàn, cũng phải hiểu. Thái Bình công chúa có thể an bài ngươi tới tả vũ lâm vệ làm Đại tướng quân, đủ nói rõ ngươi được nàng tín nhiệm. Nhưng mà Thường Tướng quân, thứ cho ta nói lời bất kính, nếu Thái Bình công chúa nghĩ cách làm loạn...

Thường Nguyên Giai lập tức trừng to mắt, liên tục nói nhỏ:

- Đại Đô Đốc, những lời này không nên nói.

- Xem ra ngươi vừa nghe lời này thì khẩn trương rồi!

Tần Tiêu cười ha hả:

- Ngươi cũng biết chuyện này nghiêm trọng đúng không? Những vấn đề này ta chỉ nghĩ trong lòng, chỉ không nói ra miệng! Ngươi bây giờ là người của Thái Bình công chúa, là tả vũ lâm vệ Đại tướng quân. Thử nghĩ thoáng chút, đợi đến lúc thái tử đăng cơ có tha cho ngươi không?

Toàn thân Thường Nguyên Giai phát run lên, tỉnh rượu hơn phân nửa, nói thầm: Tần Tiêu này cái gì cũng dám nói, chẳng lẽ hắn đã tính trước?

Tần Tiêu lẳng lặng nhìn hắn, cũng không nói chuyện. Vạn Lôi thì yên tĩnh, con mắt không chớp nhìn thẳng vào Thường Nguyên Giai.

Thường Nguyên Giai như đứng đống lửa, như ngồi đống than, cuối cùng cắn răng một cái, nói ra:

- Đại Đô Đốc, ngươi có lời gì cứ trực tiếp phân phó a! Nguyên Giai là dũng phu, không hiểu chính trị. Chỉ biết là tri ân đồ báo (*có ơn tất báo), đi theo chủ tử, Thái Bình công chúa trước kia là chủ tử của ta, đối đãi ta rất không tồi. Nhưng hôm nay như Đại Đô Đốc đã nói, tổ chim bị phá trứng đâu có an toàn, Nguyên Giai không vì mình cũng phải vì người nhà của mình mới được.

Tần Tiêu lạnh lùng cười rộ lên, gật đầu nói:

- Rất tốt, rất có giác ngộ. Kỳ thật cũng không cần ngươi làm cái gì, thề nói muốn thuần phục ai. Thái Bình công chúa nếu như an phận, nàng cũng sẽ vững như thái sơn, không có người nào đi động tới nàng, ngươi cũng có thể như xưa tiếp nhận ân huệ của nàng. Nhưng mà khi nàng mưu đồ gì đó... Không phải Tần Tiêu nói cuồng vọng, nàng tuyệt đối không cách nào thành công được! Bại vong là kết quả duy nhất, ngươi tin tưởng không?

- Tin, ta tin!

Thường Nguyên Giai đổ mồ hôi lạnh.

Tần Tiêu nhìn bộ dáng của hắn khẩn trương, biết rõ lời nói đã có hiệu quả, thừa cơ rèn sắt nói tiếp:

- Kỳ thật ta chỉ yêu cầu một việc. Nếu như Thái Bình công chúa có động tác gì, ngươi trước tiên báo lại với ta. Bởi như vậy ngươi chính là đại công thần. Không phải nói đại công thần bình phản loạn, đây là đại công thần vãn hồi tổn thất. Cho dù không có Thường Nguyên Giai ngươi, bản đô đốc cũng có thể trấn thủ cả Trường An cùng hoàng thành! Nhưng mà hoàng đế, thái tử cùng bản đô đốc không muốn tạo sát nghiệp chết bao nhiêu người. Nếu ngươi sớm nói tin tức cho ta biết có thể tránh được chuyện xảy ra sau đó, chiến sự bị trừ khử trong vô hình. Ngươi hiểu ý của ta chứ?

- Hiểu rõ!

Thường Nguyên Giai tỉnh rượu hoàn toàn. Thoáng cái quỳ xuống, liên tục dập đầu nói:

- Đại Đô Đốc, một nhà già trẻ của ta cầu Đại Đô Đốc cho đường sống! Cũng không phải ty chức thay đổi thất thường phản bội Thái Bình công chúa, chiều hướng phát triển, chiều hướng phát triển ah!

- Được rồi!

Tần Tiêu kéo hắn ngồi xuống, vỗ bả vai hắn nói ra:

- Rất tốt. Thường Tướng quân. Ngươi có giác ngộ như vậy thật sự là may mắn của Đại Đường. Tương lai nếu có một ngày như vậy, ta sẽ ở trước mặt hoàng đế cùng thái tử báo công của ngươi. Già trẻ của gia đình ngươi do Tần Tiêu ta bảo trụ. Mặt khác đứa con của ngươi ta cũng nghĩ cách cho hắn về sớm.

Thường Nguyên Giai liên tục vung tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán. Trong nội tâm thì thào thầm nghĩ: Giao dịch, đây là giao dịch ah! Nhưng mà ta cũng không có lựa chọn!

Chiếu tình thế hiện tại, Thái Bình công chúa nhất định sẽ có dị động, mà nàng không có phần thắng. Tần Tiêu này rất lợi hại, hậu trường của hắn nói rõ là hoàng đế cùng thái tử!

Hắn còn chủ động tới chiêu hàng, nếu ta còn không đầu nhập chẳng phải tìm chết? Hắn chỉ cần tùy tiện nhúc nhích một cái, không nói hương khói Thường gia đoạn tuyệt, cho dù ta và già trẻ cả nhà cũng không an toàn.

Trên mặt Tần Tiêu tươi cười thân mật, nói:

- Thường Tướng quân, bởi như vậy chúng ta có chính là hảo huynh đệ! Sau này có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu! Bắc nha Đại Đô Đốc Trình Bá Hiến là huynh đệ sinh tử của ta. Ngươi như có chuyện gì khó xử cứ tìm hắn; Vạn Lôi cũng là hảo huynh đệ của ta, các ngươi có thể thân mật hợp tác ah! Về sau nếu có chỗ tốt nhất định chiếu cố ngươi trước.

- Đúng, đúng!

Thường Nguyên Giai liên tục ôm quyền hành lễ với Vạn Lôi, trong nội tâm thầm nghĩ: Lời của hắn chính là quan vận của ta cũng có thể đạt được bảo đảm? Xem ra hợp tác với hắn xác thực tốt hơn làm con chó của Thái Bình công chúa!

Tần Tiêu cười nói:

- Thường Tướng quân, ta là người không thích làm dáng, ra oai chơi một ít hư chỗ. Đồng thời ta nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi ngờ người. Ta nói như vậy là ta tín nhiệm với ngươi. Lời nói không lo, Thái Bình công chúa bên kia ta toàn quyền ủy thác cho ngươi.

Trong đầu Thường Nguyên Giai chấn động, liên tục không ngừng quỳ nói:

- Ty chức hôm nay phát thề độc, thề sống chết thuần phục hoàng đế, thuần phục thái tử, nghe theo Đại Đô Đốc làm việc! Nếu có nửa câu nói ngoa, thiên lôi đánh xuống chết không yên lành, phần mộ tổ tiên Thường gia bị đào, đoạn tử tuyệt tôn.

Chương 629: Đại Đô Đốc bận rộn (1)

Trong lòng Tần Tiêu an lòng, cười cười:

- Rất tốt! Nghe lời này ta sẽ nói cho hoàng thượng và thái tử.

Trong lòng Thường Nguyên Giai mắng thầm: Trời ạ, thật sự là ý của hoàng đế cùng thái tử! Xem ra hoàng đế cùng thái tử đã có kiêng kỵ Thái Bình công chúa thật sâu cho nên mới cho Tần Tiêu động thủ làm chuyện này. May mắn, may mắn ah, ta có đủ thông minh đi ăn máng khác rất nhanh, bằng không mạng nhỏ xong rồi!

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt khẩn trương của hắn thì cười rộ lên, nói:

- Chớ khẩn trương nha, đã nói chỉ là dự phòng. Nếu Thái Bình công chúa không làm ra cái gì khác người chính là tốt nhất, Thường Tướng quân ngươi làm mọi việc thuận lợi. Nếu như phát sinh cái gì, ngươi chính là công thần. Đây chính làm một lần hành động làm được mấy chuyện nha, ngươi hiểu chưa?

- Hiểu rõ!

Thường Nguyên Giai lập tức tươi cười, liên tục ôm quyền nói:

- Ty chức cũng cảm tạ Đại Đô Đốc tài bồi!

Tần Tiêu vuốt râu, nói:

- Lại nói tiếp, Hoàng Thành Ngự Suất Ti còn thiếu hai đô đốc. Làm rất tốt, làm chút thành tích cho ta xem. Nếu tương lai có đề bạt sẽ nghĩ tới ngươi.

Thường Nguyên Giai lập tức vui mừng quá đỗi:

- Đa, đa tạ Đại Đô Đốc! Ty chức nguyện ra roi thúc ngựa cho Đại Đô Đốc, muôn lần chết không chối từ!

Vạn Lôi bên cạnh buồn cười, trong nội tâm mắng thầm: Quả nhiên là tiểu nhân!

Tần Tiêu cười ha ha:

- Đừng nói nghiêm trọng như vậy, đều là hảo huynh đệ nha, trợ giúp lẫn nhau là nên làm!

Ba người vừa rỗi rãnh trò chuyện một ít chủ đề râu ria, trong lòng Thường Nguyên Giai cũng an lòng, sắc mặt cũng khôi phục bình thường. Tần Tiêu an bài xe ngựa tiễn hắn về, đi vào rừng lúc dặn dò:

- Thường Tướng quân hôm nay dừng ở đây, về sau cũng không thường gặp, có biết không? Như có chuyện trực tiếp tìm Vạn Lôi huynh đệ.

Thường Nguyên Giai liên tục ôm quyền đồng ý:

- Ty chức hiểu, Đại Đô Đốc chớ quan tâm!

Tần Tiêu mỉm cười gật đầu, vung tay lên, xe ngựa lái đi.

Vạn Lôi đi tới, nói khẽ:

- Đại Đô Đốc, người này rõ ràng là tiểu nhân, có thể đáng tin sao?

Tần Tiêu cười lạnh:

- Tiểu nhân cũng có tác dụng của tiểu nhân. Nếu hắn không phải tiểu nhân, ta thật đúng không có nắm chắc hắn được, nhược điểm lớn nhất của hắn là sợ chết, sợ đoạn hương khói. Chỉ cần hắn dám không cố kỵ những chuyện này, ta không còn gì để nói. Nói thật, chuyện cho tới bây giờ ta cũng không có biện pháp tốt, biện pháp gì cũng phải thử một lần.

- Đã không có lựa chọn thì cứ buông tay đánh cược một lần đi! Nhưng mà ta càng hy vọng, Thái Bình công chúa không nên làm cái gì mới tốt. Vạn Lôi huynh đệ, hôm nay trong triều ngươi cũng thấy rõ ràng, Thái Bình công chúa chủ động vạch mặt với ta, đồng thời công khai tuyên chiến với thái tử. Có một số việc chúng ta không thể không dự phòng từ sớm.

- Đúng rồi, Đại Đô Đốc nói đúng, hôm nay tảo triều ty chức cũng ở đó, cũng tận mắt thấy.

Vạn Lôi gật đầu nói:

- Thái Bình công chúa khí diễm cũng quá kiêu ngạo, ngay cả hoàng đế đều có chút không đặt vào mắt. Người như vậy không bại vong sao? Đại Đô Đốc, cần ty chức làm gì không?

- Ngươi?

Tần Tiêu suy tư một chút nói ra:

- Trừ tăng cường đề phòng không thể thư giãn, mặt khác còn có chuyện cần xử lý. Trong tướng lãnh Vạn kỵ quân có không ít thân tín của Thái Bình công chúa. Ta mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì, phải điều tra thân tín của Thái Bình công chúa cho ta, sau đó nhìn chằm chằm vào, không thể lộ chút tin tức trước mặt của họ, nhất là có quan hệ tới Thường Nguyên Giai. Đến khi cần thiết phải nghe lệnh của ta.

Tần Tiêu vung tay lên, làm ra động tác cắt yết hầu.

Vạn Lôi xoay người ôm quyền cúi đầu, nói:

- Đại Đô Đốc yên tâm, giao cho ta là được!

Tần Tiêu rầu rĩ thở dài một hơi:

- Người làm cũng là chuyện mình không thích. Kỳ thật ta rất phiền chán giết chóc và lục đục với nhau. Vạn Lôi huynh đệ, có lẽ ta ở Trường An không lâu đâu.

Vạn Lôi lập tức kinh nghi nói:

- Đại Đô Đốc cớ gì nói lời ấy? Hiện nay hoàng đế cùng thái tử coi trọng Đại Đô Đốc như vậy nha!

Tần Tiêu lắc đầu cười khổ:

- Chính là quá coi trọng, quá dựa vào, hiểu chưa?

Vạn Lôi có chút nghi hoặc lắc đầu.

Tần Tiêu cười nhạt một tiếng:

- Không rõ cũng không có sao, chúng ta không nói chuyện này, đi tới Ngự Sử đài đi, ta muốn đi gặp Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ hai bại tướng kia. Hai người này không dễ dàng gì, đi theo đại soái bất lực, thật vất vả nhặt được cái mạng quay về. Suýt nữa bị chém. Người như vậy không dễ sống, ta cảm thấy hứng thú với bọn họ đấy.

Hai người lúc này lại đi tới Ngự Sử đài.

Lư Hoài Thận đang cho mật thám điều tra chứng nhận. Thẩm tra xử lý Lý Giai Lạc.

Đang chuẩn bị tan tầm về nhà, gặp Tần Tiêu tới thì tươi cười nghênh đón.

Tần Tiêu đi thẳng vào vấn đề, nói thẳng:

- Lư đại nhân, Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ thẩm tra thế nào?

Lư Hoài Thận hơi có chút kinh nghi nói ra:

- Quái nha, tại sao hôm nay ai cũng tới hỏi chuyện này vậy. Vốn Thượng thư tả phó xạ Đậu đại nhân, sau đó là Binh Bộ Thượng Thư Quách đại nhân. Hiện tại là Đại Đô Đốc. Hai người này đúng là được chú ý nha!

Tần Tiêu cười một cái, tiếp tục chờ đáp án của Lư Hoài Thận.

Lư Hoài Thậ nghiêm mặt, nghiêm túc nói ra:

- Hoàng đế phân công Lư mỗ không dám lãnh đạm. Chuyện của hai người này hôm nay đã thẩm tra. Đã không sai biệt làm rõ ràng rồi. Đại Đô Đốc cũng là người biết chuyện, Lư mỗ cũng không ngại cáo tri. Tình huống không khác gì lời Quách đại nhân nói trên triều. Nhưng mà còn chờ kiểm chứng nữa. Bởi vì chỉ là chứng nhận của quân tốt áp giải mà thôi, có chút phiến diện. Lư mỗ chuẩn bị phái Ngự Sử đi U Châu tinh tế kiểm chứng một phen.

- Có cần phải như vậy?

Tần Tiêu cau mày nói:

- U Châu, qua lại cũng mấy tháng đấy. Mấy tháng này cũng làm hai người này chịu khổ trong tù?

Lư Hoài Thận gật gật đầu:

- Đại Đô Đốc nói đúng, nếu như tình huống của nhị tướng đúng như Quách đại nhân đã nói. Như vậy quá ủy khuất bọn họ rồi. Đại Đô Đốc còn có diệu kế?

Tần Tiêu mỉm cười:

- Có thể cho ta tương kiến bọn họ hay không?

Lư Hoài Thận cười nói:

- Đương nhiên có thể! Sao không thể chứ? Đại Đô Đốc mời, Lư mỗ tự mình mang Đại Đô Đốc đi!

Tần Tiêu cùng Vạn Lôi nhìn nhau cười cười. Đi theo Lư Hoài Thận vào nhà giam của Ngự Sử đài. Nhà gian của Ngự Sử đài tuyệt đối không cho thăm tù, trừ phi có xá lệnh đặc biệt. Lư Hoài Thận cùng Tần Tiêu hợp tác xử lý Kim Tiên Quan và Đại Từ Ân Tự xong, được hoàng đế ngợi khen, vì vậy quan hệ với Tần Tiêu cũng thân mật. Đặc biệt cho hắn vào nhà gian của Ngự Sử đài, cũng không cần chần chờ.

Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ bị giam hai phòng giam, trên người mặc dù có chút bẩn và thất thần, nhưng đó có thể thấy không thụ hình, tinh thần cũng coi như tốt. Dù sao bọn họ không phải là quan lại tham ô bị hoàng đế hạ lệnh bắt, Lư Hoài Thận cố ý không dụng hình.

Nếu như bọn họ là người vô tội, sau khi rời khỏi đây vẫn là đại tướng quân, Lư Hoài Thận cũng không muốn có thêm địch nhân.

Chương 630: Đại Đô Đốc bận rộn (2)

Tần Tiêu và ba người đi vào thì Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ có chút kinh ngạc nhìn qua, cảm thấy hứng thú nhìn Tần Tiêu xa lạ.

Lý Giai Lạc nhìn chằm chằm vào Tần Tiêu hồi lâu, lẩm bẩm nói:

- Lư đại nhân, vị này hẳn là Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc, Tần Tướng quân?

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Lý tướng quân nhận ra ta?

Lý Giai Lạc tuổi không lớn lắm, cũng chừng ba mươi, cao không kém gì Tần Tiêu, mắt hổ râu quai nón, mũi cao môi dày, ngược lại có phần giống người Hồ. Trên cổ tay Lý Giai Lạc còn đeo xiềng xích, ôm quyền thi lễ với Tần Tiêu, khẽ cười nói:

- Giai Lạc chính là người Khiết Đan, vào triều làm quan trong triều thánh hậu, có thể làm tả kiêu vệ Đại tướng quân, vẫn trấn thủ ở U Châu. U Châu có nhiều người Đột Quyết cùng Khiết Đan và người Hồ, những dân cư người Hồ kia vẫn truyền tai nhau Sói ma Đại tướng quân Tần Tiêu nha, thậm chí còn có người hiểu chuyện họa bức họa của Đại Đô Đốc. Vì vậy giai Lạc xem như nhận ra Đại Đô Đốc.

- Ha ha, thì ra là thế!

Tần Tiêu cười rộ lên, nhìn Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ ôm quyền thi lễ:

- Lý tướng quân thật đúng là quá mức ca ngợi Tần mỗ. Kỳ thật cũng chỉ là cái dũng thất phu mà thôi, người Đột Quyết ưa thích vận truyện tả quá lên thôi.

- Thật ra lần này ta tới đây là vì biết hai người các ngươi bị oan!

Tần Tiêu nói khẳng định.

Chu Dĩ Đễ cùng Lý Giai Lạc nhìn nhau:

- Vì cái gì? Đại Đô Đốc có thể khẳng định?

Tần Tiêu khẽ cười nói:

- Bởi vì các ngươi sùng bái dũng sĩ, kính trọng dũng sĩ. Người như vậy chắc chắn sẽ không đào binh bỏ lại chủ soái. Hơn nữa Lý tướng quân chính là người Khiết Đan, binh bại còn có thể nương nhờ Hề và Khiết Đan. Hai nước này không phải đồng chi sao? Nhưng mà các ngươi lại cho binh sĩ áp tải về Trường An thụ thẩm. Chỉ đảm phách này đáng cho người ta tôn trọng, nhân phẩm này đáng tín nhiệm rồi.

Lý Giai Lạc kích động, liên tục gật đầu nói:

- Đại Đô Đốc nói đúng! Giai Lạc gần đây không cầu công danh, không cầu ban thưởng, chỉ nguyện lấy cái chết tỏ rõ trong sạch! Hôm nay có thể có Đại Đô Đốc nói ra lời đáy lòng của Giai Lạc, Giai Lạc có chết cũng không tiếc.

Tần Tiêu có chút gật gật đầu. Thầm nghĩ trong lòng: Lý Giai Lạc đúng là đàn ông.

Không mang qua binh thì không hiểu tình cảnh này. Nhân tài như vậy phải dùng mới được. Chu Dĩ Đễ sao, có lẽ cũng không thể yếu kém được.

Tần Tiêu cũng không có nói thêm gì, cùng bọn người Lư Hoài Thận rời khỏi nhà giam.

Lư Hoài Thận vội hỏi:

- Đại Đô Đốc nghĩ như thế nào?

Tần Tiêu nói ra:

- Lý Giai Lạc là hảo hán tử. Bằng không thì hắn rõ ràng không cần làm vậy, vì cái gì không đầu nhập vào Khiết Đan hoặc Hề. Nhưng lại về đây nhận cái chết? Lư đại nhân, pháp luật cũng không ngoài tình người. Ta thấy có thể kết án rồi! Người trung nghĩa như vậy ở trong nhà lao cũng không phải là chuyện tốt đâu.

Lư Hoài Thận vuốt râu mỉm cười:

- Kỳ thật Lư mỗ cũng sớm có ý đó. Nhưng mà Đậu Hoài Trinh hùng hổ dọa người, bảo ta nghiêm hình bức cung tra rõ. Hắn mất mặt trên triều, lại muốn Lư mỗ lạm dụng hình riêng ở Ngự Sử đài vu oan giá họa, giúp hắn vãn hồi mặt mũi. Đúng là buồn cười mà! Lư mỗ tuy không phải đại thanh quan cái gì đó, nhưng cốt khí vẫn có! Việc này không cần Đại Đô Đốc quá lo, Lư mỗ tự nhiên đã có chủ trương.

Tần Tiêu khen ngợi gật gật đầu, thầm nghĩ trong lòng: Lư Hoài Thận này vẫn có chút cốt khí.

Tần Tiêu cùng Vạn Lôi rời Ngự Sử đài, đang chuẩn bị tách ra. Tần Tiêu nhìn hắn nói ra:

- Vạn Lôi huynh đệ, vạn kỵ quân thủ nơi hiểm yếu, nửa hoàng cung cấm vệ đều phải nhờ ngươi rồi. Ngươi có thể đả điểm tinh thần lên. Từ ngày hôm nay, mỗi ngày mang theo ba ngàn kỵ sĩ binh thủ ở cung Thái Cực, trọng điểm chính là đông cung. Ngươi hiểu ý của ta chứ?

Vạn Lôi ôm quyền thấp giọng nói:

- Ty chức hiểu, Đại Đô Đốc yên tâm là được. Đông cung ty chức nhất định lưu tâm nhiều hơn, tự mình thu xếp đóng giữ ở đó.

- Rất tốt.

Tần Tiêu mỉm cười, cười rộ lên:

- Quách Tử Nghi tiểu tử này, đã theo ta quay về Trường An nhưng còn chưa gặp hắn, còn vẫn đang thao luyện bên ngoài sao?

- Đúng vậy a!

Vạn Lôi nói:

- Chàng trai này dốc sức liều mạng thật! Hắn đang luyện tinh binh đấy.

Tần Tiêu cười rộ lên sau đó chắp tay cáo từ với Vạn Lôi!

Dựa vào, ta đúng là bận rộn.

Trong lòng Tần Tiêu cười khổ một hồi, đi tới thượng thư tỉnh. Ngự Sử đài, Hoàng Thành Ngự Suất Ti cách thượng thư tỉnh không xa, chỉ cách con phố mà thôi. Lục bộ quan viên đang tan tầm, nhưng Tần Tiêu biết rõ Quách Nguyên Chấn còn chưa về, khẳng định còn ở lại xử lý công vụ. Ngày mai tả uy vệ Lý Tự Nghiệp phải xuất chinh, hắn khẳng định đang bận rộn điều phối quân lương.

Quả nhiên Quách Nguyên Chấn đang ở trong phòng ghi chép các con số. Tần Tiêu mời tiểu quan thông báo trước, Quách Nguyên Chấn cũng vui vẻ đi ra đón, tự mình dẫn Tần Tiêu vào thư phòng ngồi.

Quách Nguyên Chấn là người sau Đường Hưu Cảnh, Trương Nhân Nguyện, là nho tướng khó có của Đại Đường, văn võ song toàn. Không chỉ quen quân sự, càng có phong phạm nho nhỏ. Hắn cười ha hả nhìn Tần Tiêu nói:

- Đại Đô Đốc hôm nay tại sao nhàn rỗi tới bộ binh làm khách?

Tuy nói Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc cùng Binh Bộ Thượng Thư đều là Tam phẩm, hơn nữa văn bản rõ ràng quy định Đại Đô Đốc còn thấp hơn Thượng thư một cấp, nhưng Hoàng Thành Ngự Suất Ti binh mã không do binh bộ tiết chế, hai người cũng không phân chủ thứ, càng đừng nói thượng hạ cấp.

Tần Tiêu trả lời:

- Người sáng mắt không nói tiếng lóng. Tần mỗ hôm nay tới đây là đòi người với Quách đại nhân!

- Đòi người?

Quách Nguyên Chấn nghi ngờ nói:

- Hẳn là Quách mỗ ngươi có mỹ nhân Đại Đô Đốc ngưỡng mộ trong lòng?

- Ha ha, Quách đại nhân đúng là biết nói đùa!

Hai người hiểu ý lẫn nhau, đều là chiến hữu của thái tử, xem như người đồng đạo, nói chuyện cũng dễ dàng hơn. Tần Tiêu cười nói:

- Quách đại nhân, ta nói chính là kẻ thô kệch Lý Giai Lạc hiện nay đang nhốt tại Ngự Sử đài đấy!

- Muốn hắn?

Lý Giai Lạc kỳ lạ cười rộ lên:

- Đại Đô Đốc đi Ngự Sử đài gặp hắn rồi?

- Đúng rồi, ta không phủ nhận.

Tần Tiêu cười nói:

- Ta cũng dám đoán chắc hắn nhất định là không có tội, qua mấy ngày là được thả ra. Vì vậy ta tiên hạ thủ vi cường, đến tìm Quách đại nhân đòi người.

- Ha ha, ngươi nha!

Quách Nguyên Chấn cười rộ lên, chỉ vào Tần Tiêu cười nói:

- Xem xét cũng là người biết mang binh, một thân vô lại, bụng dạ thẳng thắn, nhưng mà đúng khẩu vị của lão Quách ta! Nhưng mà người này cho ngươi! Hoàng Thành Ngự Suất Ti cũng là nha môn hương khói tốt, không có quá bạc đãi Lý Giai Lạc. Chu Dĩ Đễ sao, tính ra có tội chiến bại, dù sao cũng là bị bắt cứu trở về. Ta bảo hắn đi tới U Châu lập công chuộc tội đi!

Tần Tiêu đại hỷ đứng dậy vui mừng ôm quyền thi lễ:

- Đa tạ Quách đại nhân!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau