PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 621 - Chương 625

Chương 621: Chiến Sự Nổi Lên, Đi Con Đường Nào (1)

Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách. Ôm cổ Tần Tiêu hôn một cái, sau đó cười mỉm nói ra:

- Kỳ thật ta cũng không có kiến thức cao minh gì, chỉ là ngẩn lâu trong triều nên hiểu nhiều chuyện. Những năm đó Uyển Nhi cả ngày làm bạn bên người thánh hậu, nhìn thấy triều thần thay đổi, thay thế như cá diếc sang sông. Có ít người có lẽ phong quang nhất thời, nhìn qua địa vị trong triều không ai bì nổi, không ai có thể thay thế. Nhưng mà trên thực tế thì sao?

- Thứ cho ta bất kính, ân sư Địch công của lão công lúc ấy trong triều thế là ngôi sao sáng. Thủ phụ các thần, ngay cả thánh hậu cũng không gọi thẳng tên của hắn. Mà là xưng hắn ‘ Các lão ’ hoặc là ‘ Hoài Anh ’. Nhưng mà Địch công đi về cõi tiên thì triều đình chẳng phải vẫn vận chuyển như trước sao? Ngươi chỉ là tiểu tướng quân, ngươi còn mạnh hơn Địch công năm đó sao?

- A ha ha, đúng vậy!

Áp lực trong lòng Tần Tiêu giảm đi không ít, ngây ngốc cười rộ lên, cũng khôi phục sắc mặt bình thường. Một tay không thành thật chui vào bộ ngực đầy đặn của Thượng Quan Uyển Nhi.

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ cắn bờ môi, nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng:

- Có phải cảm kích ta hay không? Vậy có phải nên báo đáp ta một chút?

- Tốt. Lão gia hôm nay sẽ hân hạnh sủng hạnh ngươi vậy!

Tần Tiêu quái cười rộ lên, một tay tiến vào áo lót của Thượng Quan Uyển Nhi sau đó mò nụ hoa nhỏ của nàng.

Thượng Quan Uyển Nhi bắt lấy tay của hắn làm nũng, ỏn ẻn nói:

- Hoại tử... Ở ngay chỗ này sao?

Tần Tiêu cảnh giác nhìn chung quanh, hắc hắc, không có ngọn nến, khá tốt! Vì vậy cười xấu xa nói:

- Không thể sao? Nơi này thật tốt!!

Thượng Quan Uyển Nhi lập tức như biến thành người khác, nghiêng người ngồi xuống, áp Tần Tiêu dưới thân, nói:

- Như thế nào, ngươi hơi sợ à?

- Uyển Nhi...

Tần Tiêu không sợ hãi nói ra:

- Chúng ta có nên như hôm qua hay không...

- Không!

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng nhăn cái mũi, oán hận nói ra:

- Ta mới không phải cố ý đâu, chỉ là nhất thời hiếu kỳ a. Có thể là áp lực quá lâu, muốn làm chút chuyện kích thích, về sau không được!

- Vậy thì tốt.

Tần Tiêu lúc này mới yên tâm, thở dài một hơi..

Tần Tiêu lúc này nhanh chóng cởi quần áo của Thượng Quan Uyển Nhi ra, hai người nhanh chóng điên loan đảo phượng!

Vài ngày kế tiếp sóng yên gió lặn.

Bị Tần Tiêu đánh Lý Long Cơ mặt mũi xưng vù, cơ hồ không thể rời đông cung, không dám đi ra ngoài gặp người. Cùng lúc đó, Thái Bình công chúa không hẹn mà cùng trốn vào trong phủ.

Ai cũng không biết hai người bọn họ nghĩ vì trong lòng.

Tần Tiêu vẫn mang theo binh dò xét Trường An cùng hoàng cung. Sau khi về nhà thì phiền não nên tiến vào phòng của ngươi. Kim Tiên công chúa Lý Trì Nguyệt đã triệt để ở nhà làm đạo cô, mỗi ngày đều trốn ở Thanh Tú Các thanh tu ăn chay. Về sau Lý Tiên Huệ cũng chẳng muốn đi quấy rầy nàng, tùy ý nàng đi. Tần Tiêu lấy nàng về nhà chưa từng tình thú cái gì, nhưng mà cũng bớt phiền não là không cần suy nghĩ có nên vào phòng nàng hay không.

Thẳng đến ngày hôm nay.

Tần Tiêu vừa mới về đến nhà, đang ở lầu một ăn cơm với bọn người Lý Tiên Huệ thì một đội thiên ngưu vệ mang theo thánh chỉ tới.

Tần Tiêu ngày mai vào triều sớm.

Có chuyện gì? Trong lòng Tần Tiêu âm thầm nói thầm: nói như vậy, ta không phải quan viên tam tỉnh lục bộ, cũng không phải mười hai vệ quân chính quy Đại tướng quân, nếu như không phải chuyện không liên quan tới ta thì ta chẳng vào triều.

Mấy lão bà cũng thấp thỏm không yên, chớ không phải là chuyện gì xảy ra sao?

Sáng ngày thứ hai, Tần Tiêu theo như chỉ vào triều, sớm xuất hiện trong phòng nghỉ triều đình. Làm cho hắn nghi hoặc là nam bắc hai nha Đại Đô Đốc Trình Bá Hiến, Tiết Sùng Giản cùng với mười hai vệ Đại tướng quân đều đến đông đủ, chỉ cần là gần Trường An thì phải chạy vào triều. Lý Tự Nghiệp cũng mặc quan phục tam phẩm đại tướng quân đi vào, thấy Tần Tiêu thì cười lên ha hả.

Tần Tiêu cùng mấy người bọn họ tiến tới nghi hoặc hỏi nhau:

- Chư vị tướng quân, cũng biết hôm nay đột nhiên gọi chúng ta tới là có chuyện gì không?

Mọi người nhao nhao nghi hoặc lắc đầu:

- Hôm qua có thánh chỉ bảo hôm nay vào triều.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm nghi hoặc: chắc có chuyện lớn, cho gọi nhiều tướng quân tới? Chẳng lẽ có đại chiến sự?

Thời cơ đã đến, tiếng chuông vang lên, đủ loại quan lại vào triều. Tây triều đình là phòng nghỉ của võ tướng, sắp xếp Tần Tiêu và những tướng quân này cùng vào.

Tần Tiêu âm thầm nhìn qua bọn người Đậu Hoài Trinh, phát hiện bọn họ chỉ lo cúi đầu đi về phía trước, nhìn không thấy manh mối gì.

Hôm nay hoàng đế Lý Đán giá lâm, âm thanh thái giám cao vút, đủ loại quan lại và thái tử hạ bái, chỉ có Thái Bình công chúa hơi cong người chấp tay bái mà thôi.

Trấn Quốc Thái Bình công chúa được đặc cách không cần nưự giá, trong triều chỉ có mình nàng là như vậy. Xem ra những quan viên này mỗi ngày vào triều đã quen như vậy không, không có biểu hiện kinh ngạc. Tần Tiêu thì cảm thấy Thái Bình công chúa đứng ở nơi đó thập phần chướng mắt. Sau khi Lý Đán ngồi xuống và ban thưởng quan lại đứng lên. Duy Thái Bình công chúa ban thưởng kim tòa, ngồi vào kim loan trước điện rồng.

Lý Đán nhìn thẳng quan alij trong triều, cố ý nhìn qua Tần Tiêu một lúc và nói:

- Chư vị ái khanh, trẫm hôm nay có đại sự hạng nhất cần thương nghị với mọi người. Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn.

- Có vi thần!

Quách Nguyên Chấn đứng ra nói.

Lý Đán nói ra:

- Ngươi nên nói tình huống chiến sự đông bắc cho các ái khanh nghe đi.

- Vâng, bệ hạ.

Quách Nguyên Chấn hắng giọng nói:

- Hai mươi bảy tháng ba năm nay, bắc thu man di Hề và Khiết Đan xâm lấn Đại Đường U Châu, bắt giết dân chúng làm nô lệ, khiến dân chúng phải chạy nạn khắp nơi. Tân nhiệm U Châu Đại Đô Đốc Tôn Kiệm phụng chỉ suất lĩnh tả kiêu vệ thu phục đất đai bị mất, lại truy kích quân đội Hề và Khiết Đan, quyết chiến với thủ lĩnh Hề Lý Đại Phụ ở Hình Sơn. Tả kiêu vệ chết tổn thương hơn hai vạn người, cơ hồ toàn quân bị diệt. Tôn Kiệm bị Lý Đại Phụ bắt giữ. Tả kiêu vệ Đại tướng quân Lý Giai Lạc, tướng quân Chu Dĩ Thê chạy thoát, hiện đã giam giữ trong đại lao bộ binh Trường An, đang chờ xử lý.

Quách Nguyên Chấn nói hết lời, cả sảnh đường yên tĩnh. Kỳ thật cũng không tính là tin tức mới và trọng yếu, cơ hồ là tất cả mọi người biết rõ. Nhưng mà hiện tại hoàng đế nói ra khẳng định chính là sắp có đại sự động binh. Ai lãnh binh đi đây? Đây chính là chuyện mọi người đang suy nghĩ. Tần Tiêu chưa bao giờ vào triều hôm nay đứng trong hàng võ tướng, trong lòng văn võ bá quan đang nói thầm: có lẽ chính là hắn!

Lý Đán phất tay, Quách Nguyên Chấn quay về hàng. Sau đó Lý Đán nói ra:

- Chư vị ái khanh, nghĩ tới Đại Đường ta đại quốc mênh mông, không ngờ bị Hề cùng Khiết Đan khi nhục, thật sự có thể nhẫn nại, không có thể nhẫn nhục! Hôm nay tảo triều, trẫm muốn chọn ra đại tướng tài đức dẫn binh, tiếp nhận chức U Châu Đại Đô Đốc phủ Đại Đô Đốc, dẫn binh thu phục Ngư Dương, trọng chấn quân uy Đại Đường tại phương bắc, đánh tan Hề cùng Khiết Đan, rửa sỉ nhục.

Chương 622: Chiến Sự Nổi Lên, Đi Con Đường Nào (2)

- Chư vị ái khanh cứ tích cực tiến cử, cũng có thể tự đề cử mình. Ai nguyện ý đảm nhiệm chức U Châu Đại Đô Đốc phủ Đại Đô Đốc thì tiến ra, thụ kim ấn, phong nhị phẩm quận vương, thực ấp bách hộ!

Trong lòng Tần Tiêu suy nghĩ, chuyện này nói rõ là ta gánh vác sao? Nhưng mà nếu ta đi U Châu, Hoàng Thành Ngự Suất Ti làm sao bây giờ? Tuy thiếu ta nó vẫn vận chuyển, thế nhưng mà Lý Long Cơ hiện tại đang dùng ta như át chủ bài của hắn, nếu như ta đi...

Tần Tiêu đang do dự, Thượng thư tả phó xạ, bình quân quốc Đậu Hoài Trinh đi ra tấu:

- Bệ hạ, thần tiến cử một người hiền tài, có thể thu hết đất đai bị mất ở phương bắc, đánh tan Hề cùng Khiết Đan, trọng chấn quân uy Đại Đường!

Lý Đán nhìn qua võ tướng, không thấy ai có biểu lộ, trầm giọng nói:

- Ái khanh tiến cử hiền tài người bảo lãnh?

Tần Tiêu nhìn thấy Đậu Hoài Trinh nhìn qua mình, vẻ mặt cười rộ lên, lớn tiếng nói:

- Vi thần cho rằng, việc này trọng đại, không phải văn võ gồm nhiều mặt, tài đức song tu không thể đảm nhiệm. Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc Tần Tiêu, trí dũng song toàn, võ nghệ cao cường, dùng binh như thần, quân uy cực cao. Lần trước ba lượt đại bại Đột Quyết, Tần Đại Đô Đốc không thể bỏ qua công lao.

- Hiện nay đang Lang Ma tướng quân của Bắc Địch đang sợ hãi Đại Đô Đốc như thần, theo ý của ngu thần, chỉ cần Đại Đô Đốc xuất hiện tại U Châu, sĩ khí Đường quân đại chấn. Bắc Địch nhất định hoảng hốt e sợ không dám chiến. Dùng tài trí của Đại Đô Đốc thì thu phục Ngư Dương, đánh tan Bắc Địch chỉ là tiện tay.

Trong lòng Tần Tiêu thầm mắng to: lão tặc con lừa! Tâng bốc cho lắm. Ta không chính là phế con của ngươi sao. Ngươi bây giờ muốn quan báo tư thù xa lánh ta ra khỏi triều đình sao?

Lý Đán có chút gật đầu:

- Ân, rất tốt. Chư ái khanh nên tiến cử thêm mấy cười, cũng tốt so sánh, chọn ra người hiền tài.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm nói: ồ, Lý Đán rõ ràng không có đánh nhịp, nói như vậy hắn không phải rất nguyện ý cho ta đi U Châu? Xem ra hắn càng hy vọng ta ở lại Trường An?

Nghĩ đến đây Tần Tiêu nhìn qua Trình Bá Hiến làm thủ thế. Trình Bá Hiến ngầm hiểu. Đi ra nói:

- Bệ hạ, giết gà cần gì dùng dao mổ trâu! Vi thần nguyện ý tự tiến cử đi U Châu. Thu phục Ngư Dương và đánh lui Hề cùng Khiết Đan. Tần Đại Đô Đốc đang trấn thủ hoàng thành, không thể tự rời đi, vi thần nguyện ý thế thân làm Đại Đô Đốc, tiến về U Châu!

Tần Tiêu nhìn Trình Bá Hiến tỏ vẻ khen ngợi. Trình Bá Hiến âm thầm cười cười. Xem ra hắn ước lượng đúng rồi.!

Trên mặt Lý Đán hiện ra vui vẻ nhẹ nhõm:

- Ân. Trình Tướng quân quả nhiên là trung dũng chi tướng, có thể khâm điểm!

Nhìn thấy Trình Bá Hiến đi ra tự tiến cử, Lý Tự Nghiệp gần đây nóng vội liên tục không ngừng tiến ra.

- Bệ hạ, cho ta đi đi! Ta, ah, mạt tướng nhất định sẽ làm thịt mọi rợ Hề và Khiết Đan, đánh ra uy phong của Đại Đường chúng ta.

Lý Đán cười rộ lên:

- Rất tốt, rất tốt! Đại Đường ta quả nhiên nhân tài xuất hiện lớp lớp, trẫm thập phần thoả mãn.

Đậu Hoài Trinh nhìn thây tình hình không đúng, liên tục tấu ra:

- Khải tấu bệ hạ, thần cho rằng chức U Châu Đại Đô Đốc không có người nào cũng đảm nhiệm được. Nơi này chống cự nhiều quân địch, bên trong lo cho dân chúng, tuyên giáo thay cho thiên tử, không phải văn võ toàn tài thì không làm được. Trình Tướng quân cùng Lý tướng quân dũng thì dũng, quả quyết có thể suất quân đánh lui Hề và Khiết Đan, nhưng mà nội tình còn thiếu, không thể đảm nhiệm chức U Châu Đại Đô Đốc. Theo ý của thần ngu thì chỉ có Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc Tần Tiêu là có thể đảm nhiệm chức này. Trình, Lý nhị vị tướng quân có thể làm phó tướng.

Tần Tiêu trong lòng giận dữ: hung ác, con lừa này! Không chỉ cho ta đi, Trình Bá Hiến cùng Lý Tự Nghiệp cũng muốn mang đi! Con mẹ nó, chúng ta vừa đi thì ngươi lật trời sao?

Lý Đán có chút gật gật đầu:

- Ái khanh nói đúng. U Châu là cánh cửa phòng hộ phía bắc Đại Đường chung ta, không thể cử ai cũng được. Trình Bá Hiến cùng Lý Tự Nghiệp đều là tướng tài, nhưng mà phương diện trị dân hơi có khiếm khuyết, không phải chọn lựa tốt nhất.

Trình Bá Hiến cùng Lý Tự Nghiệp rất phiền muộn. Ánh mắt triều văn võ bá quan nhìn qua Tần Tiêu nghiễm nhiên như không có chuyện gì. Tần Tiêu như đứng đống lửa, như ngồi đống than, trong nội tâm bồn chồn.

Đúng vào lúc này Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn đi ra, tấu:

- Khải tấu bệ hạ, vi thần cho rằng cũng không phải nhất định chỉ có Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc Tần Tiêu mới có thể đi tới U Châu. Thần tiến cử ba người hiền tài, đều có thể đảm nhiệm chức này, hơn nữa đều phù hợp hơn cả Tần Đại Đô Đốc.

Thái Bình công chúa vốn vững như thái sơn cũng xoay đầu lại, có phần tức giận nhìn chằm chằm vào Quách Nguyên Chấn, trên mặt thái tử Lý Long Cơ hiện ra vẻ vui mừng, Lý Đán vẫn bất động thanh sắc:

- Ái khanh nói đi.

- Vâng, bệ hạ.

Quách Nguyên Chấn ngày thường phong lưu tiêu sái, dáng người cực kỳ cao lớn, so với Tần Tiêu còn cao hơn nửa cái đầu, ngoài năm mươi tuổi, râu dài mỹ tu, người xưng ‘ mỹ tu công ’ đúng là có vài phần phong độ. Lúc này hắn không nhanh không chậm nói:

- Thần tiến cử hiền tài đầu tiên chính là Bắc Đình đô hộ phủ vừa trở về, tả vệ Đại tướng quân Trương Nhân Nguyện. Trương công văn võ song toàn, nhân sở cộng tri. Lần trước đảm nhiệm sóc phương quân Đại Nguyên Soái, Bắc Trúc ở Hàng Thành trục người Đột Quyết đi hơn ba trăm dặm, công lao hiển hách, danh vọng cực cao. Hơn nữa Trương công khéo mưu lược, giỏi về thống binh, tinh thông lại trị, từng đảm nhiệm Lạc châu trưởng sử, chiến tích còn đó, đây là người tốt nhất. Vi thần cho rằng nếu bàn về chức U Châu Đại Đô Đốc thì Trương công nên là nhân tuyển đứng đầu.

- Ân!

Lý Đán âm thầm ngâm nga, có chút gật gật đầu:

- Ái khanh nói tiếp đi.

Quách Nguyên Chấn tiếp tục nói:

- Thần tiến cử hiền tài thứ hai chính là Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn, tức là vi thần. U Châu chính là mặt phòng hộ phía bắc Đại Đường, không thể khinh suất. Vi thần nguyện ý tự mình đi chế ngự Bắc Địch, củng cố Bắc Cương.

- Ồ!

Lời vừa nói ra, người trong triều kinh ngạc. Lý Đán cũng có chút cả kinh nói:

- Quách ái khanh tiến cử chính mình? A, ngươi trước nói hết đi, người thứ ba là ai?

Quách Nguyên Chấn không kiêu ngạo không siểm nịnh nói ra:

- Lũng Châu trưởng sử, nguyên U Châu Đại Đô Đốc Tiết Nột!

- Cái gì, ngươi!

Rốt cuộc Đậu Hoài Trinh không nín được, vội vàng nhảy ra, tấu:

- Bệ hạ, Quách đại nhân chính là quấy rối, nghe nhìn lẫn lộn! Tiết Nột đảm nhiệm U Châu Đại Đô Đốc tham ô quân lương, trị quân không nghiêm, bệ hạ niệm niệm hắn là hậu nhân Tiết Nhân Quý nên tha tội chết, cách chức làm làm Lũng Châu trưởng sử là khai ân, hôm nay há có thể lại dùng người này.

Quách Nguyên Chấn gõ mủ của mình ra, quỳ xuống, hai tay giơ mũ lên, nói:

Chương 623: Tranh Phong (1)

- Bệ hạ! Lần trước Yến Châu thích sứ Lý Tiến gán tội danh này cho Tiết Nột vì thần cho rằng là lời phiến diện, không ai tra ra chứng cứ. Tiết Nột tại U Châu đóng quân hơn mười năm, bách tính an cư lạc nghiệp, nước ngoài không dám xâm phạm, công tại xã tắc, dân chúng kính yêu. Thần tự biết có tội, cả gan dừng lời bản thân nói rõ: thần cùng Tiết Nột quen biết nhiều năm, biết rõ hắn làm người trung dũng rộng lượng, tuyệt không tham ô quân lương, ngược đãi quân sĩ.

Đậu Hoài Trinh giận dữ:

- Quách Nguyên Chấn, ngươi thật can đảm! Ngươi đang quở trách hoàng thượng không có mắt đúng không?

Quách Nguyên Chấn vội vàng quỳ bái:

- Thần cả gan nói thẳng, thỉnh bệ hạ trị tội!

Trên mặt Lý Đán cũng hiện ra thần sắc giận dữ, ở trước mặt cả triều văn võ hắn phán phạt Tiết Nột, nếu bây giờ lật lại chẳng phải tát vào mặt của mình sao? Quách Nguyên Chấn quả nhiên thẳng tính, không hiểu biến báo... Nhưng mà trong lòng Lý Đán cũng rõ ràng Quách Nguyên Chấn chỉ đang luận sự, đang chọn ra người làm U Châu Đại Đô Đốc, xác thực không được phép có nửa điểm qua loa. Không thể không thừa nhận, hắn tiến cử rất khách quan, trực tiếp mà hữu hiệu.

Tần Tiêu nhìn vẻ mặt âm tình bất định của Lý Đán, trong nội tâm âm thầm thổn thức nói: hoàng Đế lão gia tử, ngươi quả nhiên là khó xử chống Tần Tiêu ta lên! Kỳ thật, ta cũng muốn rời khỏi Trường An đến biên cương chiến tranh đấy, ở đó an nhàn hơn hiện tại nhiều.

Đúng lúc này Thái Bình công chúa nhìn thấy triều đình ầm ĩ, rốt cục đứng dậy, mở miệng nói muốn ra.

Ánh mắt của mọi người nhìn qua Thái Bình công chúa.

Thái Bình công chúa hơi cúi người, chắp tay nói:

- Khải tấu bệ hạ, thần muội có lời cần nói.

Lý Đán gật đầu:

- Trấn quốc công chúa thỉnh giảng.

- Tạ bệ hạ.

Thái Bình công chúa chậm rãi đi ra hai bước, đi vào giữa triều đình, từ từ nói ra:

- Thần muội cho rằng, Đậu đại nhân cùng Quách đại nhân tấu đều có đạo lý. Đều là lời chân thành, vì nước vì dân suy nghĩ. Phương bắc chính là cánh cửa của Trung Nguyên, an nguy của Đại Đường không được sơ sẩy. Nhị vị đại nhân tiến cử nhân tài, Trương Nhân Nguyện, Quách Nguyên Chấn, Tiết Nột, cùng với Tần Tiêu, thần muội cho rằng dùng Tần Tiêu nhất thích hợp.

Lời vừa nói ra, cả sảnh đường không ai nói gì.

Trong lòng Tần Tiêu tim đập mạnh nói: Thái Bình công chúa, ngươi rốt cục tin ta hay là đuổ ta ra khỏi Trường An?

Tần Tiêu nghiêng mắt nhìn qua Lý Long Cơ, chỉ thấy hắn khẽ cúi đầu, chỉ lo nhìn mũi của mình, trên mặt không có lúng túng. Quách Nguyên Chấn vẫn đang quỳ trên đất, không nói cái gì; Đậu Hoài Trinh lui sang một bên, dương dương đắc ý cười lạnh.

Lý Đán vẫn không biến hóa, chậm rãi nói:

- Công chúa vì sao cho rằng như vậy, cụ thể có cao kiến gì không ngại nói ra.

- Vâng, bệ hạ.

Thái Bình công chúa chậm rãi bước tới vài bước, không coi ai ra gì nhìn quét qua đủ quan viên, sau đó đầy thâm ý vừa yêu vừa hận nhìn sang Tần Tiêu vài lần, nói ra:

- Lần trước bệ hạ đã nhận đồng, như Trình Bá Hiến, Lý Tự Nghiệp đúng là danh tướng, không thể đảm nhiệm chức U Châu Đại Đô Đốc, việc này đã l công luận. Nhưng Trương Nhân Nguyện cũng không thích hợp chức này. Nguyên nhân có ba. Thứ nhất, Trương Nhân Nguyện tuổi tác đã cao, trấn thủ biên cương một năm thì thân nhiều tật bệnh, hiện nay vừa mới trở lại Trung Nguyên dưỡng bệnh.

- Như triều đình còn bắt hắn xuất chinh, Trương Nhân Nguyện tuy không chối từ. Nhưng mà hắn tới U Châu nếu thân thể không khỏe, lực bất tòng tâm, chẳng phải là làm hư đại sự? Thứ hai. Cho dù Trương Nhân Nguyện già cẩn thận, thân thể không việc gì, nhưng đạo quân trấn thủ Lũng Hữu có Đường Hưu Cảnh, Trương Nhân Nguyện, Quách Nguyên Chấn ba người quen thuộc nhất, Đường Hưu Cảnh năm hơn bát tuần, tuy miễn cưỡng tọa trấn Lũng Hữu, cuối cùng không phải kế lâu dài, Quách đại nhân phải tọa trấn bộ binh, cũng không nên rời đi.

- Lũng Hữu Sớm muộn vẫn phải dùng Trương Nhân Nguyện. Thứ ba, cũng là trí mạng nhất, Trương Nhân Nguyện lập trường mơ hồ, cũng không phải tâm phúc ái tướng của bệ hạ. Đông bắc không thể so với Lũng Hữu, nơi đây có khả năng hình thành ủng binh tự trọng nhất. Thần muội cả gan, không tiếc lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Nhưng việc này cũng không thể không đề phòng!

Lời vừa nói ra, cả sảnh đường phải sợ hãi. Lập tức xôn xao. Thiên hạ hôm nay cũng chỉ có Thái Bình công chúa dám gọi thẳng Trương Nhân Nguyện ‘ lập trường mơ hồ ’ và có khả năng ‘ ủng binh tự trọng ’.

Lý Đán nhíu mày, khoát tay nói ra:

- Yên lặng! Cứ nghe trấn quốc công chúa nói hết!

- Tạ bệ hạ!

Thái Bình công chúa chắp tay bái chào, trên mặt đắc ý cười lạnh, tiếp tục nói:

- Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn Quách đại nhân tự tiến cử đi U Châu, thần muội cho rằng cũng nhất không ổn. Bộ binh điều hình mấy trăm vạn đại quân của Đại Đường. Gánh vác phòng ngự biên quan và điều binh các nơi. Hôm nay Quách đại nhân đưa ra việc đi Bắc Cương, quả thật là đại tài tiểu dụng.

- Được không bù mất. Quách đại nhân lẽ ra nên tọa trận bộ binh triều đình, điều binh khiển tướng, phân phối lương thảo quân khí, công việc chỉ huy U Châu tác chiến. Mà không phải đi sính cái dũng thất phu, muốn đi đông bắc giết địch. Bộ binh chính là nơi khống chế toàn cục. Mà không phải là nơi cho mãng phu sính oai.

Quách Nguyên Chấn lập tức tức giận toàn thân run lên, vẫn quỳ xuống không nói. Bờ mông phát run.

Cả triều văn võ bá quan dường như cũng nghe Thái Bình công chúa tát vào mặt của Quách Nguyên Chấn, trong nội tâm có chút khó chịu thay cho Quách Nguyên Chấn. Thái Bình công chúa với chức Binh Bộ Thượng Thư này vẫn bất mãn canh cánh trong lòng, lúc này thật vất vả bắt được một cơ hội, tự nhiên phỉa chế nhạo Quách Nguyên Chấn một phen.

Đậu Hoài Trinh ở bên cạnh cười rộ lên, còn kém cười ra mặt, làm ra bộ dạng ‘ công chúa giỏi quá ’. Sắc mặt Lý Đán cũng khó coi. Bất kể như thế nào ở trước mặt mọi người chế nhạo tam phẩm tể tướng, Thái Bình công chúa xác thực là có chút quá phận, thậm chí có thể nói là không coi ai ra gì.

Xác thực, Thái Bình công chúa làm việc này chính là nhắm vào Tần Tiêu và thái tử, cũng khó mà nhịn được..

Tần Tiêu lẳng lặng đứng đấy, trên mặt không có biểu lộ, trong nội tâm âm thầm trầm ngâm: được rồi, nói nhiều như vậy đơn giản là muốn mang Tần Tiêu ta đá văng ra. Nhanh như vậy ‘ kết án từ trần ’ a, ta nhận thức, ngươi cũng đừng có chà đạp người khác. Ta cũng nên mang theo già trẻ lão ấu đi U Châu, rời xa Trường An đã!

Thái Bình công chúa đắc ý, lộ ra nụ cười vui vẻ, tiếp tục nói:

- Lũng Châu trưởng sử Tiết Nột thì không cần nói. Ỷ vào uy danh và công tích của phụ thân, gần đây cực kỳ cao ngạo, không xem ai vào mắt. Hắn tại U Châu nhiều năm, chỉ lo bồi dưỡng thân tín, ủng binh tự trọng, tham ô lương hưởng, ngược dãi sĩ tốt, cũng là chuyện ai cũng biết, Quách đại nhân nói có quan hệ sâu vói hắn, đây chính là tự tiến cử bất lương. Thần muội cho rằng, Tiết Nột người này không đủ tư cách làm trưởng sử, bệ hạ niệm phụ thân hắn lập nhiều công huân cho Đại Đường, liền ban thưởng hắn không chết, giải ngũ về quê là được.

Chương 624: Tranh Phong (2)

Trong lòng Tần Tiêu có một ít nóng tính: Thái Bình công chúa, ta thấy ngươi đã cuồng vọng tự đại rồi. Cho dù là thánh hậu, năm đó phụ trợ Đường Cao Tông cũng không có bá đạo như ngươi vậy. Ở trước mặt cả triều văn võ vung tay múa chân bảo hoàng đế phải làm cái này cái nọ. Cũng khó trách vì cái gì Thượng Quan Uyển Nhi nói ngươi có dã tâm, có năng lực nhưng mà so ra vẫn kém Võ Tắc Thiên. Ngươi đúng là còn thiếu một chút, tối thiểu nhất đã bộc lộ chuyện không tôn trọng hoàng đế, rước lấy đại họa.

Tần Tiêu nghĩ chuyện này, lại nhìn qua thái tử Lý Long Cơ, rốt cuộc ngồi không yên, giận dữ đi ra, nghiêm nghị nói:

- Bệ hạ, nhi thần có việc khải tấu.

Lý Đán sắc mặt trắng xanh bất định, miễn cưỡng chậm rãi bình tĩnh nói ra:

- Thái tử có gì cứ nói đi? Đứng lên mà nói.

- Tạ bệ hạ!

Lý Long Cơ đứng lên, run áo bào, lớn tiếng nói:

- Trấn Quốc Thái Bình công chúa điện hạ, Đậu đại nhân. Quách đại nhân, cả triều quan lại! Chuyện Bắc Cương chính là đại sự của điều quân của Đại Đường, cần thương nghị, các quan lại nên thương thảo với nhau. Vốn hoàng đế bệ hạ gọi các vị tới đây thương nghị cũng là ý này. Chớ nói phế lời luận người.

- Ta cho rằng Trấn Quốc Thái Bình công chúa nói vậy có quá nhiều ý riêng rồi, có mất công sung, không thể coi là công luận. Trương Nhân Nguyện có năng lực, có tư lịch, đủ để đảm nhiệm chức U Châu Đại Đô Đốc. Nhưng Trấn Quốc Thái Bình công chúa không có chứng cớ và điều tra gì đó, vọng động nói hắn lập trường bất định, trung tâm không đủ.

- Đây chính là lời vớ vẩn và không có trách nhiệm! Trương Nhân Nguyện lãnh binh nhiều năm, thương cảm sĩ tốt, lập nhiều vô số chiến công hiển hách, ai cũng biết cả. Nếu hắn không trung tâm, ai dám giao binh sĩ ở Tây Bắc đối chiến đẫm máu với người Đột Quyết đây? Nếu hắn không trung tâm sao hắn không quên tuổi già mệt mỏi tiếp tục trấn thủ Bắc Đình?

- Ta nói những lời này không phải nhằm vào Trấn Quốc Thái Bình công chúa, mà là luận sự. Ta cho rằng, Trương Nhân Nguyện trung tâm không cần hoài nghi. Còn phải chờ điều tra. Cũng không thể dựa vào kết luận của bản thân mà luận sự, như thế chẳng khác gì phỉ báng công thần. Chẳng phải là làm cho tướng quân trong thiên hạ thất vọng sao?

-Ngươi...

Thái Bình công chúa lập tức tức giận đến phát run lên, hận không thể xông lên xé Lý Long Cơ.

Hào khí trong triều trở nên khẩn trương. Lý Đán đứng ngồi không yên, đứng lên đi xuống nâng Lý Long Cơ lên, không cho hắn nói ẩu tả.

Thế nhưng mà Lý Long Cơ đã quyết tâm làm con rùa, không muốn chiến tranh miệng. Hắn bỏ qua Thái Bình công chúa đang tức giận, tiếp tục nói:

- Nhưng mà đúng như Trấn Quốc Thái Bình công chúa nói, Trương Nhân Nguyện thời khắc chuẩn bị tiếp nhận vị trí của Đường Hưu Cảnh tuổi tác đã cao, lại thủ Lũng Hữu, đúng không thích hợp đi U Châu.

Trước là tát sau đó vuốt mông ngựa. Vẻ mặt của Thái Bình công chúa khó coi.

Lý Long Cơ nhìn không chớp mắt, tiếp tục nói:

- Binh Bộ Thượng Thư Quách Nguyên Chấn, hắn chăm lo bộ binh vất vả, chủ quản quốc phòng của Đại Đường chúng ta, toàn bộ do hắn chủ trì cả. Ta cũng không đồng ý cho Quách đại nhân tự tiến cử đi U Châu. Nhưng ta cho rằng Quách đại nhân sở dĩ tự tiến cử là xuất phát từ lòng son trung quân ái quốc, thực sự không phải sính cái dũng của thất phu. Thử nghĩ Quách đại nhân thống lĩnh bộ binh còn tự tiến cử, tương quân cả triều còn có ai không đi U Châu? Quách đại nhân dụng tâm lương khổ chính là muốn bớt việc cho bệ hạ, cả triều minh giám.

Trong lòng Tần Tiêu hồi kích động: nói hay lắm! Lý Long Cơ, xác thực vẫn có mầy phần tỉnh táo. Lúc này đây không phải người đàn bà chanh chua chửi đổng, bây giờ là bạt tai Thái Bình công chúa. Tiểu tử này dũng khí càng ngày càng đủ ah!

Thái Bình công chúa dĩ nhiên tức giận không chịu nổi, bộ ngực sữa phập phồng. Tần Tiêu nhìn qua buồn cười, hắn âm thầm quan sát bộ ngực sữa của Thái Bình công chúa, lại nghe Lý Long Cơ nói đến đây ngữ điệu cũng dõng dạc, hắn quỳ xuống và nói:

- Bệ hạ, vi thần cho rằng Tiết Nột chính là hậu nhân tướng môn trung dũng, làm người phẩm hạnh, nhiều năm qua được dân chúng U Châu tán thành. Cho dù ít có việc xấu cũng không ảnh hưởng toàn cục, không thể lấn át tài năng quân sự của hắn được. Lúc này là lùc dùng người, chỉ cần hoàng ân hàng lâm hắn nhất định có thể nghênh ngang bước ra, quyết chí tự cường không có nhục sứ mạng.

- Huống chi người này tại U Châu hơn mười năm, hắn biết rõ thế thái hơn người khác nhiều. Bất kể là Trương Nhân Nguyện, Quách Nguyên Chấn hay là Tần Tiêu lần này đi tới cũng cần thời gian dài mới thích ứng được. Mà Tiết Nột chỉ cần tiền nhiệm là có thể lập tức chỉnh đốn binh mã, đại chiến Hề cùng Khiết Đan, trọng dương quốc uy Đại Đường. Nhi thần nguyện dùng vị trí thái tử bảo đảm, tiến cử hiền tài Tiết Nột làm U Châu Đại Đô Đốc!

Lý Long Cơ nói lời này ai cũng cho rằng hắn điên rồi! Lập tức thổn thức. Thái Bình công chúa cũng có chút kinh nghi, tiểu tử này hôm nay hẳn là uống nhầm thuốc?

Dùng vị trí thái tử bảo đảm, nào có người nào nói chuyện này? Nếu như Tiết Nột binh bại, Lý Long Cơ phải cút ra khỏi... Rất rõ ràng, hắn đang đánh bạc.

Chỉ có Tần Tiêu hiểu, tình thế trước mắt cực kỳ bất lợi cho mình và Lý Long Cơ. Thái Bình công chúa nói những lời này này có thể nói là hùng hổ dọa người, không cho thương lượng. Tuy nàng còn chưa khoa trương tới mức lệnh choTần Tiêu thống binh rời đi, nhưng mà chỉ kém bao biện làm thay mà thôi! Lý Đán dường như không tìm ra lý do không đồng ý. Chuyện cho tới bây giờ Lý Long Cơ cũng chỉ bất chấp toàn bộ. Nếu như Tần Tiêu bị dời khỏi Trường An, hắn sẽ không có át chủ bài. Không có vương bài, không có phần thắng, chẳng khác gì bị phế chức thái tử.

Lúc này hắn chỉ có thể đùa nghịch mang vị trí thái tử ra đánh bạc, muốnTần Tiêu ở lại Trường An, ở lại Hoàng Thành Ngự Suất Ti.

Quách Nguyên Chấn nghe được chuyện đó, cũng dập đầu:

- Bệ hạ, vi thần nguyện ý dùng chức Thượng thư và tính mạng lão ẩu cả nhà ra bảo đảm. Tiến cử Tiết Nột làm U Châu Đại Đô Đốc!

Nhìn thấy tình hình này mấy thị lang, tùy tướng của binh bộ cũng đứng ra, cùng thân tín không nhiều của Lý Long Cơ nhao nhao đứng ra cùng với Quách Nguyên Chấn, ngay ngắn nói:

- Vi thần tán thành! Nguyện dùng tính mạng già trẻ một nhà giới thiệu Tiết Nột làm U Châu Đại Đô Đốc!

Lý Đán thảm.

Rất thảm.

Lúc này đây Thái Bình công chúa cùng Lý Long Cơ không cho hoàng đế hắn bậc thang đi xuống. Thái Bình công chúa nói hùng hổ dọa người. Lý Long Cơ ném vị trí thái tử ra làm điểm mấu chốt đặc cược. Mặc kệ Lý Đán đưa ra quyết định gì cũng phải đắc tội một phương.

Chơi Thái Cực? Làm cân bằng? Lúc này đây chỉ sợ không làm được.

Lý Đán cầu cứu nhìn qua Tần Tiêu, tiểu tử ngươi mau ra đây nói đi! Chính ngươi có nguyện ý hay không đấy? Bây giờ đang tranh luận giữa ngươi và Tiết Nột hai người!

Tần Tiêu làm sao không rõ?

Vì vậy dưới ánh mắt của mọi người, đi ra nói:

- Bệ hạ, vi thần có việc khải tấu!

Lý Đán như bắt được cọng cỏ cứu mạng.

- Ái khanh thỉnh giảng!

- Tạ bệ hạ!

Chương 625: Tranh phong (3)

Tần Tiêu cũng nhìn không chớp mắt, nói:

- Đậu đại nhân tiến cử vi thần đi U Châu ra sức vì nước, vi thần nguyện ý tiến ra giải nạn cho quốc gia, phân ưu cùng hoàng thượng. Thái Bình công chúa nói cũng rất có đạo lý. Trương tướng quân cùng Quách đại nhân đều không rất thích hợp đi U Châu. Kỳ thật chỉ cần bệ hạ ra lệnh thì vi thần nhất định muôn lần chết không chối từ đi đông bắc, tiền nhiệm U Châu.

- Nhưng đúng như thái tử nói, vi thần đi U Châu không thể ít hơn một năm thích ứng với hoàn cảnh, phải điều binh khiển tướng, lại thích ứng bố trí quân sự của U Châu, quen thuộc phong cách tác chiến của Hề và Khiết Đan. Từ đầu phải làm quen với tình thế. Tiết Nột này thần có gặp qua một lần, vi thần cho rằng tuy không biết hắn phẩm tính thế nào, nhưng người này so với thần thích hợp làm U Châu Đại Đô Đốc.

- Nếu bệ hạ cho thần đi U Châu, cũng không dám đảm nhiệm chức Đại Đô Đốc, chỉ dám phụ tá cho Tiết Nột, từ trên tổng hợp lại vi thần cho rằng có thể điều Tiết Nột đi làm U Châu Đại Đô Đốc, vi thần làm Phó Đô đốc hoặc là thống binh đại tướng quân. Như thế có thể bảo vệ U Châu không ngại, có chiến tất thắng, không phụ hoàng ân.

Trong lòng Lý Long Cơ có cảm giác xúc động, hận không thể ôm hai chân Tần Tiêu mà hôn, trong nội tâm thầm hô lên: Cao minh, cao minh ah! Cũng không từ chối, cũng không ngoi đầu lên. Phó Đô đốc? Ngươi cho rằng khắp thiên hạ ai cũng ngốc à, ngươi đi làm Phó Đô đốc, Tiết Nột làm Đại Đô Đốc, hắc! Cho Tiết Nột mấy lá gan hắn cũng không dám làm! Hết lần này tới lần khác chỉ có Tiết Nột toàn bộ quản lý U Châu, xác thực thích hợp hơn Tần Tiêu nhiều. Ta lại góp vài lời, như vậy đúng là không chê vào đâu được.

Nghĩ đến đây Lý Long Cơ không cho Lý Đán cùng Thái Bình công chúa kịp phản ứng, lập tức nói:

- Bệ hạ, nhi thần cho rằng Tần Đại Đô Đốc nói không sai! Tần Đại Đô Đốc đang gánh vác trọng trách Hoàng Thành Ngự Suất Ti, phụ trách an toàn của triều đình, gánh vác trị an và ổn định của Trường An. Nếu hắn đi U Châu, an toàn của Trường An không đảm bảo, còn nói gì tới biên cương vững chắc?

- Thử nghĩ cả triều cao thấp, trừ Tần Đại Đô Đốc, ai có thể quản lý Hoàng Thành Ngự Suất Ti ngay ngắn rõ ràng? Ai có uy vọng trấn thủ nam bắc hai nha? Xin thứ cho nhi thần vô lễ, nếu như Tần Đại Đô Đốc đi U Châu làm thất phu, làm cái gì Phó Đô đốc mới là đại tài tiểu dụng, bởi vì nhỏ mà mất lớn. Tần Đại Đô Đốc làm vậy chính là trốn tránh trách nhiệm. Bệ hạ không được đáp ứng!

Rõ ràng là đang mắng nhưng tất cả mọi người nghe ra, Lý Long Cơ đang bảo vệ Tần Tiêu. Trong lòng Tần Tiêu cười rộ lên: Tốt cho thằng nhãi Lý Long Cơ, lúc này còn không quên nói móc ta hai câu. Hóa ra là báo thù ta đánh ngươi mấy hôm trước?

Thái Bình công chúa thấy Lý Long Cơ cùng Tần Tiêu một hát một hò, trong nội tâm đã đè nén rất nhiều, tiến lên vài bước đứng ở trước mặt Lý Long Cơ nói ra:

- Bệ hạ, thần muội cho rằng thái tử nói có phần bất công. Hoàng Thành Ngự Suất Ti tuy trọng yếu, nhưng thật sự không phải trừ Tần Tiêu ra thì không ai đảm nhiệm được. Nam nha Đại Đô Đốc Tiết Sùng Giản gần đây trung thành và tận tâm trung vì nước, hơn nữa Tiết tướng quân nhiều năm thống binh, phụ trách hoàng thành cấm vệ, không chỉ có quen thuộc quân sự, hơn nữa quân uy trong quân cũng đủ.

Đứng trong hàng ngũ Tiết Sùng Giản nghe thế toàn thân rung động, liên tục không ngừng đi ra quỳ nói:

- Khải tấu bệ hạ, vi thần không tài không đức, thẹn với chức nam nha đô đốc, còn sợ không thể xứng chức, ngày đêm khó có thể ngủ say. Đang có ý từ chức nam nha đại đô đốc... Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc, vi thần không dám làm! Nếu như Thái Bình công chúa nói như vậy bổ nhiệm vi thần làm Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc... Vi thần cũng chỉ có từ quan quy điền, không hề ra làm quan!

Thái Bình công chúa thiếu chút nữa nhảy dựng lên, con mắt như phun lửa nhìn qua Tiết Sùng Giản, mắt trái mắt phải như viết hai chữ: Nghịch tử!

Lý Đán có chút tức giận. Hắn cảm giác chính mình làm hoàng đế giống như con khỉ bị người ta mang ra trưng bày, hắn vỗ bàn, lớn tiếng nói:

- Tiết Sùng Giản cả gan, ai chuẩn cho ngươi nói chuyện? Trước mắt đã bổ nhiệm ngươi làm Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc sao? Dõng dạc còn muốn giải ngũ về quê, không có chút bộ dáng tướng quân! Thật sự là tức chết trẫm mà! Người tới, mang xuống cho ta, đánh mười trượng đình.

Lập tức có mấy tên Thiên ngưu vệ chạy vào, mang Tiết Sùng Giản kéo ra ngoài. Trong lòng Tiết Sùng Giản lại thở dài một hơi: Đánh, đánh thì đánh đi! Ít nhất cũng không nên cho ta làm Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc. Kéo ta ra ngoài còn tốt hơn, đánh, đánh mạnh cho ta, tốt nhất là mười ngày không thể vào triều, cũng không cần đối diện cảnh này.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm bật cười: Lợi hại nha, 'Trang Bức' chi hoàng. Cũng không chỉ trích Lý Long Cơ, cũng không tán thành Thái Bình công chúa, mang một Tiết Sùng Giản đi ra ngoài đánh mấy cây là xong. Bởi như vậy có thể nói là vãn hồi mặt mũi cho Thái Bình công chúa... Quả nhiên có chút thủ đoạn!

Thái Bình công chúa tức giận quả nhiên biến mất không ít, nói:

- Thần muội thất lễ, xin bệ hạ thứ tội!

Lý Đán thập phần rộng lượng khoát khoát tay:

- Bỏ đi, trấn quốc công chúa cũng là lo lắng quốc sự. Hôm nay cho mời các vị tới chính là thương nghị việc quân. Nên nhao nhao ầm ĩ cũng là bình thường. Nếu như chuyện này dễ dàng như vậy, cũng không cần bảo mọi người tới đây. Thái tử, chư vị ái khanh, đứng lên đi, trẫm có quyết định.

Bọn người Lý Long Cơ đứng dậy, nhao nhao trở lại vị trí của mình. Tất cả mọi người cũng bắt đầu nhìn chằm chằm vào 'Trang Bức' chi hoàng ít khi phát biểu này.

Trong lòng Lý Đán rất rõ ràng, chuyện cho tới bây giờ nếu mình không đánh nhịp, thái tử cùng Thái Bình công chúa sẽ không ngừng náo suốt. Như thế nào có thể lưu Tần Tiêu theo ý của thái tử, lại không xúc phạm tới mặt mũi của Thái Bình công chúa quả thực là làm hắn loạn thành một bầy. Cũng may hắn không phải ngu xuẩn, bất kể là bận tâm lợi ích của ai, quốc phòng đại sự là không thể trò đùa, ích lợi nhà mình cũng tăng nhiều. U Châu kia ai làm Đại Đô Đốc cũng không nhiều.

Nếu Thái Bình công chúa cùng Lý Long Cơ không thể bị đả kích, vậy tự tát mình đi.

Lý Đán hắng giọng, nói ra:

- Tổng hợp ý của các ái khanh, trẫm quyết định một lần nữa dùng Lũng Châu trưởng sử Tiết Nột. Bổ nhiệm hắn làm nhị phẩm U Châu Đại Đô Đốc, chỉ huy toàn bộ binh mã U Châu, kinh lược quyền hành quân chính dân sinh. Trước kia trẫm nghe lầm phế Tiết Nột. Bắt đầu dùng Tôn Kiệm tài trí bình thường, đến nỗi Hề cùng Khiết Đan còn thừa cơ xâm lấn U Châu, đây là thất trách của trẫm, cùng chư vị ái khanh vô can.

- Hôm nay trẫm ở trước mặt triều thần ban ra lệnh cho Tiết Nột. Tịnh phong Tiết Nột làm tả võ vệ Đại tướng quân, kim ngã tướng, bái quốc công, thực ấp bách hộ. Khác, Lý Tự Nghiệp và tả uy vệ lập tức đi đến U Châu, chờ đợi Tiết Nột điều khiển. Trẫm phong Lý Tự Nghiệp làm tả uy vệ đại tướng quân, võ uy hầu, U Châu Đại Đô Đốc hộ phủ hành quân tư mã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau