PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 616 - Chương 620

Chương 616: Đánh mạnh nào (1)

Theo lý mà nói Lý Đán cũng sẽ chiếu cố mặt mũi của Lý Long Cơ, không đến mức chém hai người này. Cứ như vậy xem ra đại khái chính ra giáng chức cho ra khỏi Trường An.

Trong lòng Tần Tiêu có chút rầu rĩ không vui, dò xét qua loa cho xong, thật vất vả xong việc, cũng không có trực tiếp về nhà, lại đi chợ tây tới Thiên Khách Vạn Lai, đi vào gian nhã các Lý Long Cơ đang chờ.

Tần Tiêu ngồi bên cạnh bàn, tùy ý uống chén rượu nhỏ, trong nội tâm âm thầm mắng: Lý Long Cơ, bình thường ngươi không tin ta, hiện tại mới biết sợ sao?

Buổi trưa vừa qua, Lý Long Cơ mặc thường phục xuất hiện. Rầu rĩ ngồi bên người Tần Tiêu, cầm ly uống vài chén.

Tần Tiêu cười mỉa nhìn hắn:

- Như thế nào, trời nóng phát hỏa đầu đầy mồ hôi.

Lý Long Cơ thở dài một hơi:

- Dựa vào, thật phiền muộn!

Tần Tiêu cười lạnh:

- Không tin ta a? Bảo ngươi không nên dây vào, bây giờ nóng lòng cầu thành thấy hậu quả. Theo ta thấy tâm tình của ngươi hiện tại giống như Lý Trọng Tuấn năm đó lắm. Còn tưởng rằng ngươi ổn trọng, thì ra vừa lên làm thái tử thì lập tức lòi đuôi ra rồi.

Lý Long Cơ căm giận nâng cốc uống cạn, nói:

- Ta thân là thái tử, là hậu duệ Lý gia chính tông, chẳng lẻ không thể làm việc gì giang sơn Lý gia hay sao? Nàng đã là con dâu Lý gia gả ra ngoài, dựa vào cái gì chỉ chỏ bao biện không tha người?

- Ha ha, lý luận cùn!

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Tiếp tục đi, còn có chút ngụy biện tà thuyết gì cùng nói ra đi. Có lẽ sau khi nói dõng dạc một chút rơi vào trong tai Thái Bình công chúa thì nàng cảm động đấy, chủ động bỏ quyền rời khỏi đây!

- Ngươi...

Lý Long Cơ nghe câu này thì nghẹn lại, lập tức nói không ra lời. Hắn bị đè nén và tức giận, hận không thể xông lên đánh nhau với Tần Tiêu một trận.

- Làm gì mà nhìn ta như vậy? Muốn đánh nhau phải không, ngươi không phải là đối thủ của ta!

Tần Tiêu mười phần trêu tức nhìn qua Lý Long Cơ, cười ha hả.

Lý Long Cơ cực độ phiền muộn uống chén rượu, trong lỗ mũi thở hổn hển:

- Lão, lão tử! Lão tử thực hận không thể liều với ngươi! Ngươi rõ ràng cũng bỏ đá xuống giếng nói lời châm chọc ta.

- Không nói lời châm chọc, chẳng lẽ lại khen ngươi?

Tần Tiêu chậm rãi nói:

- Ngươi là hoàng đế tương lai, tại sao lại thiếu kiên nhẫn như vậy? Ngươi trước kia không phải thích giả bộ trang bức sao, tại sao biến thành lỗ mãng như thế? Đúng rồi, lập trường của ngươi xuất phát từ việc tốt, nhưng mặc kệ chuyện gì đều phải nhìn tình hình thực tế. Ngươi liều lình xông lên như vậy, đương nhiên chỉ có thể bị đâm thương tích đầy mình.

- Ngươi... Ngươi mới là ngụy biện tà thuyết!

Tần Tiêu ta nói là sự thật:

- Ta nói như vậy là có đạo lý cả đấy. Chính ngươi nghĩ lại cho rõ ràng đi. Chuyện trước mắt không phải khí chất vương giả phun trào là có thể giải quyết được, từ từ sẽ tới. Giống như muốn gỡ rối thì ngươi không tìm lấy đầu sợi rối, càng gỡ càng chặc, càng gỡ càng rối. Hơn nữa càng không cách nào gỡ nó ra.

- Dựa vào ah, ngươi nói nhiều quá!

Mặc dù nói vậy, thế nhưng mà Lý Long Cơ cũng không ngu ngốc, đã có chút hiểu ý của Tần Tiêu, cũng từ từ tỉnh táo lại.

Tần Tiêu nhìn qua biểu lộ của hắn. Biết rõ chính mình khuyên bảo có hiệu quả.

Rèn sắt khi còn nóng nói ra:

- Ngày hôm qua ngươi phái Diêu Sùng, Tống Cảnh tới nhà tìm ta. Lúc ấy ta đã cự tuyệt tham gia trừng trị phật đạo. Ngươi lúc ấy nghe được tin tức khẳng định rất tức giận a? Nhưng mà tình hình hôm nay ngươi cũng thấy được rồi. Cho dù có thêm ta thì có thể ngăn cơn sóng dữ trước văn võ bá quan sao?

Lý Long Cơ không tình nguyện gật đầu:

- Sự thật chứng minh ngươi đã đúng. Diêu, Tống chắc chắn bị giáng chức ra khỏi Trường An. Sau khi tan triều phụ hoàng gọi ta vào ngự thư phòng, lão phụ hoàng đế chưa bao giờ tức giận đã chỉ vào cái mũi của ta mà chửi một giờ đấy.

- Ah, khó trách tâm tình của ngươi hỏng bét như vậy, ha ha...

Tần Tiêu lại cười rộ lên:

- Không thể ngờ là hoàng đế cũng mắng người, hơn nữa còn là mắng tam lang hắn thích nhất, có ý tứ.

- Câm miệng nha, đừng châm chọc!

Lý Long Cơ phiền muộn trong lòng buồn bực, lông mày vặn thành một đoàn, nói:

- Kỳ thật lúc này có kết quả như thế vẫn nằm trong dự liệu của ta đấy. Vừa mới bắt đầu kỳ thật ta cũng không định hi sinh Diêu, Tống hai người. Bọn họ là nhân tài khó có được, có tấm lòng son. Nhưng thật ra hai người bọn họ chủ động tới tìm ta, đưa ra chuyện này. Ta liền bảo bọn họ tìm ngươi hỗ trợ, ta biết rõ nếu ta là ngươi ta sẽ cự tuyệt. Vì vậy vẫn cho bọn họ đi...

- Ta cũng biết, chuyện này không phải ý của ngươi...

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Thế nhưng mà ngươi biết rõ không có kết quả tốt, vì cái gì còn muốn bọn họ nhảy ra tìm chết? Hoặc là trong lòng ngươi có tâm lý may mắn?

- Vâng, ta thừa nhận là có một tia tâm lý may mắn!

Dù sao Lý Long Cơ là lợn chết không sợ nước sôi, tức giận kêu lên:

- Nhưng mà có một số việc nếu không thử còn chưa biết thành công hay không, có lẽ vẫn còn một tia hy vọng.

- Táo bạo!

Tần Tiêu một câu đánh trúng chỗ hiểm của Lý Long Cơ, lắc đầu liên tục nói ra:

- Hôm nay ở đây không có người ngoài, ta muốn dùng thân phận huynh đệ kết nghĩa bảo cho A Man ngươi, cũng giáo dục ngươi một chút. Trước khi ngươi lên làm thái tử, ngươi khi đó làm người biết ẩn nhẫn và tìm cơ hội, ít xuất hiện và ẩn sâu hùng tài đại lược. Hiện tại tốt rồi, lên làm thái tử thì thay đổi, cho rằng trong thiên hạ trừ hoàng đế thì chỉ còn mình ngươi; độc chiếm thiên hạ sao, ngươi chỉ cần là thái tử thì chuyện cần làm nhất định sẽ thành công, đúng không?

Lý Long Cơ phiền muộn gật gật đầu:

- Đúng, ta thừa nhận. Đến bây giờ ta cũng ý thức được vấn đề này. Ta phát hiện trong lúc vô hình ta làm thái tử càng ngày càng giống hảo huynh đệ Lý Trọng Tuấn lúc trước. Thì ra thân phận địa vị khác nhau, phương pháp suy nghĩ chuyện gì cũng cải biến. Lúc trước ta cũng rất không hiểu suy nghĩ của Lý Trọng Tuấn, tại sao phải làm cực đoan như vậy, động cái là muốn binh biến, muốn giết người. Hiện tại ta hiểu rồi. Dã tâm của con người không ngừng bành trướng, hiện trong lòng ta cũng có suy nghĩ giống như đại ca, chuyện này rất đáng sợ.

- Đúng, rất đáng sợ.

Sắc mặt Tần Tiêu có chút nghiêm trọng, những ngày này hắn nhìn thấy Lý Long Cơ đã biến hóa nhiều, ngay cả bản thân hắn cũng biến hóa. Lý Long Cơ đã không còn là Lý Long Cơ phong hoa tuyết nguyệt trước kia. Hắn có khát vọng, có dã tâm, đồng thời cũng có dục vọng quyền lực cao. Nhưng mà tu dưỡng và gia giáo của hắn còn tốt hơn Lý Trọng Tuấn rất nhiều, bằng không chắc chắn đã làm ra chuyện khác người nào đó.

- Vậy ngươi nói ta nên làm cái gì bây giờ?

Lý Long Cơ cau mày, có chút không kỹ khả thi nói ra:

- Mắt thấy Diêu, Tống hai người sắp giáng chức ở đông cung ra khỏi Trường An, mặt khác có một ít đại thần vì tránh hiềm nghi mà rời ta càng ngày càng xa. Bên cạnh ta người có thể sử dụng càng ngày càng ít, có thể nói cũng chỉ còn ngươi và Trương Cửu Linh.

Chương 617: Đánh mạnh nào (2)

- Trương Cửu Linh?

Trong lòng Tần Tiêu khẽ động:

- Đại sự này ngươi đã hỏi qua ý của hắn chưa?

- Ai...

Lý Long Cơ thở dài một hơi:

- Hắn nói chuyện, ý của hắn giống như đại ca. Không thể ngờ hai người các ngươi là cá mè một lứa! Đáng hận!

- A, xem lời này của ngươi nói thì cái này là anh hùng trọng anh hùng.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Sự thật cũng chứng minh chúng ta là đúng. Chỉ tiếc ta và Trương Cửu Linh đều là người nhỏ, lời nhẹ, không kéo được con lừa máu dồn lên não như ngươi lại.

- Móa, nói gì đó!

Lý Long Cơ phiền muộn trừng Tần Tiêu, hắn lại rót rượu cho mình.

- Lại nói tiếp, mặc dù ta có mấy hảo huynh đệ, nhưng mà tính cách của bọn họ gần giống phụ hoàng. Mặc kệ tất cả đại sự, không nói tới các chủ đề mẫn cảm. Hiện tại ta chỉ có thể tìm ngươi mà thôi. Ngươi cũng đừng chỉ lo 'trang Bức' mắng chửi người, nghĩ biện pháp thực tế giúp ta đi.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Ngươi nhìn ngươi đi, quả thực là có bệnh vái tứ phương, hoặc là nói, sợ lâm vào đường cùng chứ gì. Ta làm tướng quân làm sao có kế gì cho ngươi? Loại chuyện này ngươi nên đi hỏi Trương Cửu Linh.

- Bà mẹ nó. Còn ngồi đó trang bức!

Lý Long Cơ giận không kềm được, lúc này nhảy dựng lên lao qua Tần Tiêu.

- Lão tử liều với ngươi.

Tần Tiêu kinh hãi, không nghĩ tới Lý Long Cơ thực nổi điên, vội vàng không kịp chuẩn bị cho nên bị nắm áo. Lý Long Cơ đắc thế không buông tha người, dùng lực lượng toàn thân đẩy tới trước, Tần Tiêu ngồi trên ghế ngã xuống đất.

Lý Long Cơ liều mạng đè nặng Tần Tiêu, oán hận bóp cổ của hắn:

- Ngươi 'trang Bức' thành thần rồi, lão tử liều với ngươi!

Tần Tiêu dở khóc dở cười, cũng không nên ra chiêu đánh thái tử này, hai tay chỉ vào cổ và nói:

- Thật sự muốn đánh sao?

- Đúng vậy a, đánh đi! Lão tử nghẹn một bụng khí, muốn tìm người đánh nhau đấy! Võ Trạng Nguyên là hay lắm sao? Ngươi khác sợ ngươi chứ lão tử sợ cái lông.

Lý Long Cơ kêu to, hai người bình thường du côn vô lại, không ngờ bây giờ lại đánh nhau.

Tần Tiêu nhanh chóng ra tay đánh Lý Long Cơ một đấm, nói:

- Được, đánh thì đánh, lão tử còn sợ ngươi sao?

"Phanh" một quyền!

- Ah nha!

Hét thảm vang lên!

Âm thanh bàn ghế và chén dĩa vỡ tan vang lên.

Tần Tiêu thản nhiên đứng lên, đi qua mặt đất kéo Lý Long Cơ dậy, vui vẻ khi người gặp họa, nói:

- Còn đánh không?

- Đánh!

Hai nhân vật thân phận cực kỳ hiển hách ở trong tửu điếm đánh nhau như du côn phố phường, lời lẽ thô tục bay loạn xạ, cũng không để ý có ai nghe được.

- Dựa vào, ngươi dám nắm đầu của ta! Ngươi là đàn bà chanh chua!

Tần Tiêu cũng giận dữ tiến lên một bước gần Lý Long Cơ và không chút lưu tình vung quyền lên. Tuy chỉ dùng hai ba thành lực lượng cũng làm cho Lý Long Cơ kêu thảm bay ngược ra sau, nằm trên giường.

Tần Tiêu hoặc là không làm, đã làm thì cho xong, bước nhanh tới trước áp lên thân thể của hắn, hắn đánh ra hơn mười tát.

Lý Long Cơ cảm giác trước mắt nổ đom đóm, lớn tiếng kêu lên.

- Cầu xin tha thứ không?

- Nói láo! Đánh chết lão tử cũng không cầu xin!

Lý Long Cơ không cam lòng yếu thế dùng chân đá.

Trong lòng Tần Tiêu cả kinh nói: Đúng là con lừa! Đánh hắn hỏng là không tốt, cho hắn phát tiết đi.

Tần Tiêu buông ra đứng dậy, vỗ vỗ tay:

- Không phải tuyển thủ cùng cấp bậc, đánh với ngươi không có ý nghĩa, không đánh.

Lý Long Cơ giận dữ, lập tức đứng lên:

- Rõ ràng coi rẻ ta!

Một cước đá vào người Tần Tiêu. Tần Tiêu không muốn trốn tránh, bị trúng một đá té xuống đất.

Lý Long Cơ ở phía sau cười to:

- Hắc hắc hắc! Huề nhau! Mẹ hắn đã ghiền ah!

Tần Tiêu bò dậy, Lý Long Cơ chỉ vào hắn cười ha ha:

- Ha ha...

Tần Tiêu khinh bỉ chỉ vào Lý Long Cơ cười to:

- Ngươi là con lừa mà!

Lúc này lão bản khách điếm chạy vào trong, quỳ gối trước mặt Lý Long Cơ, cũng không dám nhìn hai người.

Lý Long Cơ ném một thỏi vàng ở trước mặt hắn:

- Đi mua cho hai chúng ta hai bộ quần áo, số còn lại bồi thường cho ngươi, chuyện này mà truyền đi...

Lão bản lập tức lắc đầu liên tục khoát tay:

- Tiểu, tiểu nhân dù có một vạn lá gan cũng không dám nói ra chuyện này.

Tần Tiêu vịn cái ghế ngã lên, hai người ngồi xuống, thở hổn hển nhìn đối phương, cười rộ lên.

Lý Long Cơ thở dài một hơi.

- Kỳ thật, nếu có lựa chọn thì ta càng muốn làm Tần Tiêu, mà không phải Lý Long Cơ!

Bọn tay chân khách sạn làm rất nhanh, trước tiên thay đi chợ tây mua cẩm bào tốt nhất cho bọn họ, mang theo nước ấm cho hai người rửa mặt.

Tần Tiêu rửa mặt xong thì chê cười Lý Long Cơ:

- Như thế nào, vừa gặp chút ngăn cản đã muốn lùi bước? Đây không giống A Man mà ta quen biết nha.

Lý Long Cơ yên lặng thay quần áo và rửa mặt, cũng không đáp lời.

Bọn sai vặt hầu hạ hết hai người thay quần áo, lập tức thay cái bàn, bày tiệc rượu.

Cả gian phòng cũng không còn chút dấu vết đánh nhau nào nữa, không ngờ hiệu suất của quán rượu này quá là nhanh chóng.

Hai người ngồi vào bàn và cảm thấy rất đói, liền ăn như hổ báo, trong lúc ăn uống Lý Long Cơ thường xuyên đưa tay lên xoa mặt, xoa vào những chỗ đau đớn. Tần Tiêu thấy vậy thì vui sướng khi thấy người gặp họa nên châm chọc vào.

Sau khi ăn no, Lý Long Cơ dường như không còn kích động nữa, thở dài một hơi, cầm khăn nóng lau mặt.

- Thoải mái!

Lý Long Cơ giống như trút được gánh nặng.

Tần Tiêu cười mỉa, cũng im lặng.

Lý Long Cơ chép miệng nói ra:

- Nói đi, chuyện bây giờ ta nên làm gì cho phải?

Tần Tiêu cũng không dong dài nói giỡn với hắn cái gì, ngắn gọn nói một câu:

- Nhẫn.

- Nhẫn là không có vấn đề sao?

Lý Long Cơ khôi phục bình thường, không hề quan tâm hỏi ngược lại.

- Cho dù không thể giải quyết vấn đề, cũng không làm vấn đề lớn hơn.

Tần Tiêu nói ra:

- Có lẽ ánh mắt của ngươi nên nhìn xa một chút, đứng cao hơn một chút. Chính ngươi nghĩ lại đi, vài năm gần đây vận mệnh Đại Đường lên xuống bất định. Nhân tâm không an, bây giờ là lúc phát triển thái bình. Thái Bình công chúa sa vào quyền lực, đã không còn là công chúa sóng vai ngươi chiến đấu với cái ác, mưu cầu khôi phục Lý Đường. Có lẽ chính nàng ta còn chưa ý thức được một ít hành vi của nàng ta đã trở ngại bước đi của luật pháp, trở thành chướng ngại cho giang sơn Đại Đường. Nhưng mà trên phương diện chính trị không có ai đúng ai sai, nhưng mà từ đại cục mà nhìn thì nàng chính là đại địch của cả thiên hạ, là địch nhân của lịch sử, cũng là địch của lợi ích dân chúng. Cho nên nàng bại vong là tất nhiên.

Lý Long Cơ có chút ngu ngơ nhìn qua Tần Tiêu, khăn mặt trong tay không tự chủ rơi xuống bàn, nửa miệng mở rộng, nói không ra lời.

Tần Tiêu mỉm cười:

- Đừng nhìn ta như vậy. Kỳ thật chính ngươi tĩnh hạ tâm lại cẩn thận suy nghĩ đi, chỉ một việc như vậy ngươi còn không nghĩ ra được sao?

- Đúng, đúng...

Lý Long Cơ chậm rãi gật đầu, đại triệt đại ngộ nói ra:

- Thái Tông và Ngụy Chinh từng nói qua nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền. Chính là đạo lý này. Đại ca, thì ra ta bất tri bất giáp đi đấu pháp với nàng ta. Thật sự là quá ngu muội! Ta có lẽ nên cao hứng mới đúng, nhìn càng xa một chút. Đại thế nằm ở nhân tâm, đúng quá!

Chương 618: Lộ át chủ bài

- Hiểu là tốt rồi, nên bảo trì bình thản đi.

Tần Tiêu nói ra:

- Chỉ cần vững vàng thì vị trí thái tử của ngươi sẽ vững vàng, cũng không điên cuồng như hôm nay, cũng không dẫn lửa thiêu thân, cũng không đâm đầu vào tường chảy máu. Ngươi là người có hùng tài đại lược, sao có thể chắp nhặt với nữ nhân như nàng, tranh giành một ngày có được sao? Ngươi bây giờ là thái tử, là hoàng đế tương lai, là phải trị thiên hạ. Ngươi xem ngươi bây giờ này, đã nghĩ ngợi đấu đá với nữ nhân, ngươi có khác gì đàn bà chanh chua chửi đổng chứ? Cho dù nàng có thế lực lớn, có năng lực cao, nhưng mà nàng có thể lật nghiêng triều chính sao? Có thể giết ngàn vạn dân trong thiên hạ sao?

- Chửi giỏi lắm, chửi giỏi lắm!

Lý Long Cơ như hiểu ra, vui vẻ ra mặt, rót chén rượu cho Tần Tiêu sau đó cùng hắn uống cạn.

- A Man...

Tần Tiêu lạnh nhạt mỉm cười, ánh mắt sáng nời nhìn qua Lý Long Cơ.

Lý Long Cơ có chút ngại:

- Cái gì?

- Nếu ngươi làm hoàng đế sẽ bỏ qua cô cô của ngươi, Thái Bình công chúa không?

Tần Tiêu bình tĩnh hỏi thăm.

- Ta biết rõ vấn đề này rất đường đột, ngươi có thể không trả lời. Về sau ta cũng không hỏi lại.

Lý Long Cơ sững sờ nhìn qua Tần Tiêu nửa ngày, chậm rãi đứng dậy, bước đi thong thả một hồi sau đó nói:

- Ta cũng không biết...

Đột nhiên Tần Tiêu phát hiện mình lắm miệng.

Đồng thời cũng phát hiện Lý Long Cơ trước mắt này dần dần khó nắm bắt.

Hắn là thái tử, là hoàng đế tương lai... Một câu có thể làm người ta máu chảy đầu rơi, tru diệt thế tộc.

Tần Tiêu cảm thấy có lẽ đây là lần cuối cùng mình có thể cùng uống rượu như vậy với Lý Long Cơ, còn đánh nhau, chửi mẹ, nghĩ cái gì thì nói cái đó, không chỗ cố kỵ.

Vật cực tất phản, gần vua như gần cọp. Như vậy có phải quá mức thân mật hay không?

Trong lòng Tần Tiêu có chút loạn, đột nhiên vô hình cảm thấy lạnh cả người. Hồi tưởng lại mấy năm trước Lý Long Cơ mang chính mình đi gặp mặt Thái Bình công chúa, lúc đó tự hào và vinh quang cỡ nào. Khi đó hắn còn lấy cô cô này làm vẻ vang; Thái Bình công chúa cũng thập phần yêu thương hắn. Nhưng bây giờ thì sao?

‘Nếu ngươi trở thành hoàng đế có bỏ qua cô cô của mình không?’ ‘Ta cũng không biết!’ có lẽ Tần Tiêu muốn nói sau khi ngươi làm hoàng đế, nếu như ngày nào đó kiêng kỵ ta sẽ bỏ qua ta không? Lý Long Cơ lại có cảm tưởng gì?

Thế sự vô thường, lợi ích xung đột, thân nhân cùng bằng hữu cũng có thể biến thành cừu địch.

Đột nhiên Tần Tiêu cảm thấy chán nản.

Tàn khốc, lãnh huyết. Độ sức trên chính trị còn khó khăn hơn đọ sức trên chiến trường.

Không có bằng hữu vĩnh hằng, cũng không có địch nhân vĩnh hằng, chỉ có lợi ích vĩnh hằng. Trước mặt lợi ích tuyệt đối, thân tình và huyết tính đều vô ích, hoàn toàn không chịu nổi một kích.

Lý Long Cơ thấy Tần Tiêu cầm chén rượu mà ngây ngốc, đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống. Nhẹ nhàng đụng hắn một cái:

- Nghĩ cái gì vậy?

- Không có gì.

Tần Tiêu giả bộ như vô sự khẽ cười cười:

- Kỳ thật hoàng đế đã sớm giao phó với ta một chuyện. Ta vốn không nên nhắc tới trước mặt của ngươi, nhưng mà hiện tại ta phải nói rõ ngọn ngành với ngươi thôi.

Lý Long Cơ lập tức hứng thú:

- Là cái gì?

Tần Tiêu bình tĩnh nói ra:

- Ta từng cam đoan với hoàng đế, chỉ cần Tần Tiêu ta vẫn còn làm ở Hoàng Thành Ngự Suất Ti một ngày. Sẽ không làm cho Trường An cùng trong hoàng cung phát sinh đấu đá đổ máu thêm lần nào nữa.

Lý Long Cơ hồn nhiên tỉnh ngộ. Lẩm bẩm:

- Ta cùng Thái Bình công chúa đều không thể, đúng không?

Biểu lộ của Tần Tiêu có chút nghiêm túc:

- Ngươi cứ nói đi?

- Được rồi, ta hiểu.

Lý Long Cơ gật gật đầu:

- Đại ca có thể nói lời này vói ta, ta xem như hiểu tâm tư của phụ hoàng và dụng ý của đại ca, kỳ thật trong lòng của ta vẫn kính yêu cô cô này, nhưng mà luân phiên tranh đấu cho nên có chút mâu thuẫn. Quên thân tình. Không nói nhiều, về sau ta sẽ chú ý điều chỉnh tâm tình của mình, sẽ không làm ra chuyện khiến người ta buồn phiền. Có câu nói của đại ca, ta yên tâm thoải mái ở lại trong đông cung rồi. Một chút lợi nhỏ mà thôi, nàng muốn chiếm tựu thì chiếm đi. Chỉ cần không xâm phạm tới căn cơ của Đại Đường, không đột phá điểm mấu chốt của ta, ta đều nhẫn.

- Cạn ly!

Tần Tiêu cũng không nhiều lời. Cầm ly rượu lên uống cạn. Hắn hiểu được, Lý Long Cơ là người thông minh, nhất định cũng hiểu ý trong lời của mình. Lý Đán đã tìm Tần Tiêu nói chuyện này, muốn hắn hết sức giữ gìn Trường An và hoàng thành an toàn, cực lực bảo vệ đông cung không mất. Cho dù Lý Đán cũng chiếu cố Thái Bình công chúa, nhưng mà hắn cũng không ngu ngốc, hắn hiểu được chỉ có Lý Long Cơ mới là người thích hợp nhất cầm lái tương lai của Đại Đường. Hy vọng duy nhất của hắn chính là không để xảy ra đổ máu gì đó.

Những đạo lý này, Lý Long Cơ đang táo bạo cũng không rõ, Lý Long Cơ sẽ hiểu được.

Hai người uống rượu tới chạng vạng. Khí trời mát mẻ hơn không ít, trong lòng Lý Long Cơ cũng không nôn nóng như lúc trước, nhẹ nhàng rất nhiều. Tần Tiêu cho hắn quân át chủ bài thì hắn đã hiểu rõ, chỉ cần có hắn thì Thái Bình công chúa náo thế nào cũng không thể lật trời, không thành khí hậu. Hơn nữa đúng như hắn nói, Thái Bình công chúa đã là chướng ngại của vương triều. Nàng bị diệt là không thể tránh khỏi, chỉ là vấn đề thời gian.

Lý Long Cơ không thể không lần nữa xem kỹ đại ca kết nghĩa này. Vốn cho là hắn chỉ là người trẻ tuổi trí tuệ và võ nghệ hơn người. Không nghĩ tới hắn suy nghĩ sâu hơn người thường nhiều, góc độ vấn đề mà hắn nhìn luôn khác hẳn người ta.

Trên thân một người vì sao có đủ loại ưu điểm như vậy? Lý Long Cơ rất buồn bực: Vì cái gì, ta cuối cùng cảm giác hắn và tất cả mọi người không giống nhau? Từ lời nói cử chỉ cho tới sinh hoạt đều không giống người cùng tuổi, đồng thế hệ. Đầu óc của hắn sao linh hoạt như vậy?

Trong lòng Tần Tiêu cũng có chút cảm xúc xen lẫn. Hôm nay hắn nói nhiều như vậy với Lý Long Cơ, không thể nghi ngờ đã cho hắn liều thuốc an thần. Bởi như vậy đã có thể cho hắn bớt táo bạo, cũng có khả năng không còn sợ hãi nữa.

Đồng thời chuyện làm cho hắn uất ức nhất là thân phận của mình bây giờ đã quá mức nguy hiểm. Thái Bình công chúa và thái tử cũng không thể làm ra chuyện gà nhà bôi mặt đá nhau.

Nhưng mà hai người này đều muốn như vậy thì Tần Tiêu hắn phải làm sao?

Nghĩ đến đây Tần Tiêu lạnh run cả người, trong nội tâm xuất hiện cảm giác nguy cơ.

Hai người đều có tâm sự tạm biệt nhau, mỗi người đi mỗi ngã.

Thời điểm về phủ, vừa vặn trời tối và người hầu đi ra ngoài thắp sáng đèn lồng, Tần Tiêu xuống ngựa, giao cương ngựa và ngựa cho nô bọc xử lý, bước chân có chút nặng nề đi vào trong phủ.

Trong đại sảnh chỉ có Lý Tiên Huệ ở đây, ôm đầu to nhẹ giọng dụ dỗ nó ngủ, bên cạnh còn có vú em đang vây quanh, đang dùng cây quạt quạt, giúp đỡ xua đuổi con muỗi. Trong sảnh đốt đèn lưu ly, ánh sáng làm gương mặt Lý Tiên Huệ đỏ bừng.

Chương 619: Tể tướng không vương miện Thượng Quan Uyển Nhi (1)

Tần Tiêu khẽ cười cười cười, ném bao vải cho vú em. Trong đó là quan bào của Hoàng Thành Ngự Suất Ti cùng quần áo của Lý Long Cơ đánh nhau tràn ngập dầu mỡ. Quan phục triều đình cho dù bị rách hư hại cũng không thể tùy tiện vứt bỏ, phải giao lại cho hoàng cung và lãnh cái mới.

Lý Tiên Huệ nhìn bộ dáng của Tần Tiêu và có chút nghi ngờ. Mang đầu to giao cho vú em, bảo các nàng ôm tiểu tử này đi ngủ đi. Sau đó đi đến bên người Tần Tiêu ngồi xuống, nghi hoặc hỏi:

- Hôm nay làm sao vậy? Nhìn qua ủ rũ lắm đấy! Ồ, sao ngươi mặc quần áo này, quan bào đâu?

Tần Tiêu thở dài một hơn, ôm Lý Tiên Huệ vào trong ngực:

- Cưỡi ngựa uống say trượt chân ngã vào cống, quan bào bị dơ rồi.

Lý Tiên Huệ cười rộ lên:

- Xem ra đúng là quá say rồi! Người một nhà chờ ngươi dùng cơm đấy, ăn xong còn chưa thấy ngươi về. Lại uống đến say khướt như vậy mới trở về.

Tần Tiêu lười biếng dựa vào ghế, vuốt ve đầu vai mềm mại của Lý Tiên Huệ:

- Uyển Nhi các nàng đâu, tại sao không thấy người?

- A, ngươi còn không biết xấu hổ hỏi Uyển Nhi đâu à, hì hì!

Lý Tiên Huệ nói:

- Uyển Nhi hiện giờ đang đánh đàn một mình. Mặc Y cùng Tử Địch hai tỷ muội ăn cơm xong thì ra hậu viện cưỡi ngựa luyện kiếm, vẫn chưa về. Trì Nguyệt đi Thanh Tú Các nhập định rồi. Cũng chỉ chỉ còn lại cám bã như ta chờ ngươi về thôi.

- A, ha ha...

Tần Tiêu phát hiện chính mình cười vô cùng mệt mỏi và vô lực, vỗ nhẹ Lý Tiên Huệ nói ra:

- Hảo tỷ muội của ngươi ta không có ý quấy rầy, nếu không ngươi đi đi qua Thanh Tú Các đi, hỏi nàng buổi tối có tới ngủ hay không. Ta đi Uyển Nhi Cư tìm Uyển Nhi. Ta có chút vấn đề cần hỏi nàng.

Lý Tiên Huệ đánh gia gương mặt Tần Tiêu một chút.

- Lão công, khí sắc của ngươi hiện tại không tốt, có tâm sự nặng nề à? Hẳn là trong triều có đại sự khó giải quyết?

- Không có, ngươi đừng nhạy cảm.

Tần Tiêu đứng lên, kéo Lý Tiên Huệ cùng đi.

- Đi thôi, chúng ta cùng đi hậu viện.

Lý Tiên Huệ hiểu rõ Tần Tiêu nhất định là gặp tâm sự phiền toái, chỉ không muốn nhắc tới mà thôi. Những chuyện này chỉ có hắn và Uyển Nhi tinh thông triều chính mới hiểu, ai, mình cuối cùng quá vô dụng, không giúp được cái gì.

Uyển Nhi Cư, Thượng Quan Uyển Nhi đang đốt đàn hương xua muỗi đi, bàn tay trắng nõn đang lướt qua dây đàn, u hương tỏa ra khắp nơi. Khi nàng đánh đàn thì càng xinh đẹp diều dạng hơn, trong nội tâm của nàng đang chửi nhỏ xú nam nhân thì nghe được tiếng bước chân vang lên, trong nội tâm của nàng lại cười mắng: Có đảm lượng nha, không ngờ còn dám tới tìm ta!

Tần Tiêu chậm rãi đi vào đình nghỉ mát, đặt tay lên vai Thượng Quan Uyển Nhi sau đó nhẹ nhàng vuốt ve.

Thượng Quan Uyển Nhi muốn cười nhưng lại nhịn xuống, giả bộ như không đếm xỉa tới tiếp tục đánh đàn, có chút chuyện còn không nghĩ ra, làn điệu đã tán loạn. Tần Tiêu vuốt làn áo mỏng của nàng, làm cho nàng có cảm giác khác thường, cảm giác lạ từ đầu vai truyền xuống, trong nội tâm cũng có cảm giác xúc động.

Tần Tiêu cũng không nói chuyện, nhẹ tay tiến vào sa mỏng sờ mó.

Thượng Quan Uyển Nhi rốt cục nhịn không được, thân thể run lên và cười khanh khách:

- Ngứa chết người, còn không ngừng tay!

Tần Tiêu cười nói:

- Ai bảo ngươi làm bộ không quan tâm tới ta?

- Hừ, còn nói nữa.

Thượng Quan Uyển Nhi vẻ mặt mắc cỡ đỏ bừng, thấp giọng mắng:

- Thể diện của ta bị ngươi làm mất hết cả rồi.

Tần Tiêu vuốt ve lưng ngọc trơn bóng của nàng, sau đó thình lình lòn qua nách đặt tay lên ngực của nàng.

Thượng Quan Uyển Nhi cả kinh kêu lên, bản năng thò tay bắt tay của Tần Tiêu. Không ngờ bàn tay tặc của hắn chạm vào nhanh rút lại cũng nhanh. Thượng Quan Uyển Nhi giận dỗi đứng dậy đuổi theo đánh, hai người đùa giỡn trong nội viện.

Đôi bàn tay trắng Thượng Quan Uyển Nhi vung lên, Tần Tiêu bắt được cổ tay nàng và ôm nàng, ôn nhu nói:

- Đừng làm rộn, có chính sự hỏi ngươi.

Thượng Quan Uyển Nhi nhăn cái mũi:

- Lại đùa nghịch mánh khóe như vậy, chuyển hướng chủ đề ah!

- Là thật, tới đây!

Tần Tiêu dứt khoát ôm Thượng Quan Uyển Nhi đi vào phòng.

Trái tim Thượng Quan Uyển Nhi đập rộn lên, trên mặt đã hồng nhuận. Không tự chủ mà kéo cổ Tần Tiêu, đôi chân hân hoan đá nhẹ.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Ngươi vui vẻ như vậy làm gì? Giống như muốn ta sủng hạnh ngươi vậy.

- YAA.A.A..!

Thượng Quan Uyển Nhi phiền muộn kêu lên, tức giận nện vào ngực Tần Tiêu, trên mặt mắc cỡ đỏ bừng.

Tần Tiêu cười ha hả, mang Thượng Quan Uyển Nhi vào phòng và đặt lên giường.

- Tốt rồi, đừng làm rộn. Thực sự có chuyện.

Thượng Quan Uyển Nhi oán hận nhìn hắn:

- Chuyện gì?

- Khục, là như thế này...

Tần Tiêu vội ho một tiếng, hắn kể lại từ đầu.

- Cái gì nha?

Thượng Quan Uyển Nhi cố ý ngắt lời.

- Không nên ngắt lời.

Tần Tiêu căm giận một tay ôm nàng vào ngực, không cho nàng lộn xộn.

Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách, dứt khoát xoay người lại chọn tư thế thoải mái nằm trên đùi Tần Tiêu, hơi chăm chú nói:

- Nói đi.

- Ân.

Tần Tiêu khẽ cười cười, vỗ về Thượng Quan Uyển Nhi, nói tiếp:

- Uyển Nhi, ta ra làm quan mấy năm, cũng trải qua nhiều việc. Mấy lần trước ta là thân bất do kỷ, bị người ta xem như công cụ sai sử. Nhưng mà bây giờ ta lại cảm giác mình bị cuốn vào vòng xoáy lớn, hơn nữa bất tri bất giác thành hạch tâm của vòng xoay chính trị. Ngươi nói ta có nên làm ra chút gì đó, làm cho chính mình thoát ra ngoài nguy hiểm này hay không?

Thượng Quan Uyển Nhi nháy mắt nhìn qua Tần Tiêu. Biết rõ hắn không phải đang trêu chọc mình, suy tư nói ra:

- Lão công, trước mắt có phải bắt đầu từ Thái Bình công chúa và thái tử không?

- Xem như thế đi.

Tần Tiêu hơi thở dài một hơi, có chút phiền muộn nói ra:

- Bọn họ có mâu thuẫn không thể điều hòa. Thái Bình công chúa không ngừng bành trướng thế lực. Thái tử là hoàng đế tương lai, khó tránh khỏi sinh ra cảm giác nguy cơ. Hai người bọn họ sẽ có một phương bại vong. Mà ta chính là đòn gánh ở giữa hai người.

Thượng Quan Uyển Nhi cảm giác gấp lên, có chút nhăn mày:

- Lão công, ngươi chấp chưởng Hoàng Thành Ngự Suất Ti, chỉ huy toàn bộ cấm vệ hoàng thành, cho dù phương nào mạnh hơn đi nữa cũng không thể làm gì được ngươi, không phải sao?

- Đúng!

Tần Tiêu cười khổ:

- Vì vậy ta bị bọn họ kẹp vào giữa.

- Hoàng đế có biểu hiện gì không?

Thượng Quan Uyển Nhi nghi hoặc.

- Có.

Tần Tiêu nói:

- Ý của hoàng đế rất mờ mịt, nhưng mà tâm của hắn hơi hướng về thái tử. Nhưng mà hắn nhiều lần cường điệu không muốn thái tử và Thái Bình công chúa hai người xảy ra tranh đấu đổ máu. Hắn hy vọng dùng phương thức bình thường giải quyết mâu thuẫn và tranh chấp của hai người.

- Vậy có thể sao?

Thượng Quan Uyển Nhi không thể tin lắc đầu:

- Ta thấy không thể. Lão công vừa rồi cũng đã nói mâu thuẫn của hai người không thể điều hòa, trừ phi là một phương hoàn toàn ngã xuống. Cho nên lão công, ngươi nhất định phải đứng qua một bên... Uyển Nhi lắm miệng, nếu như ta là lão công, nhất định sẽ đứng về phía hoàng đế và thái tử. Dù sao bọn họ mới là chính thống, là người trong thiên hạ nhận định là hoàng tộc. Thái Bình công chúa mặc dù có dã tâm, có năng lực, nhưng mà nàng còn kém thánh hậu nhiều, nàng không có năng lực thay thế Đại Đường.

Chương 620: Tể tướng không vương miện Thượng Quan Uyển Nhi (2)

- Ân, có một câu không sai, quả nhiên không hổ là tể tướng không vương miện Thượng Quan Uyển Nhi!

Tần Tiêu khen ngợi gật gật đầu, đồng thời bóp ngực của nàng vài cái.

Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách, toàn thân ngứa ngáy uốn éo dứng dậy.

- Xem như ban thưởng sao?

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Ngươi cũng là nữ nhân, hơn nữa còn quá hiểuThái Bình công chúa. Có biện pháp tốt dạy ta đi!

- Biện pháp gì?

Thượng Quan Uyển Nhi giảm âm thanh:

- Giải quyết Thái Bình công chúa sao?

- Không nói ‘giải quyết’ a.

Tần Tiêu có chút lắc đầu:

- Chỉ cần nàng không uy hiếp tới ổn định của Đại Đường, không uy hiếp tới thái tử thuận lợi đăng cơ, không uy hiếp tới lợi ích của đa số người.

- A, có cách giải quyết.

Thượng Quan Uyển Nhi không chút nào giấu diếm thẳng thắn. Sau đó nghi hoặc nhìn qua Tần Tiêu.

- Lão công, ngươi đã biến hóa rồi!

- Thật sao?

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Phương diện nào?

Thượng Quan Uyển Nhi chăm chú nói ra:

- Ngươi vừa nhập sĩ ta đã gặp ngươi. Khi đó ngươi là người nhiệt huyết, làm chuyện gì cũng làm trước nghĩ sau, cũng không lo trước lo sau. Hiện tại ngươi suy nghĩ nhiều và có cố kỵ, tuy không phải dây dưa dài dòng, nhưng mà tâm tính càng thành thục. Nếu là trước kia ngươi chẳng lo lắng cái gì, ai cũng có thể dùng ngươi biến thành lợi kích. Nghịch đảng ở Giang Nam thánh hậu mặt ngoài phái ngươi làm khâm sai.

- Kỳ thực chính là phái đi bình định; lần sau tam đại nguyên lão mượn tay ngươi tru Chi; ra sức đánh người Đột Quyết không cần nói, bọn người hoàng đế cho ngươi nhậm chức và vẽ ra mồi nhử; về sau một đảng của Vi hậu tuy cũng ép làm khó dễ cho ngươi, nhưng mà cẩn thận nghĩ lại không phải là ngươi cùng vương công Lý gia quan hệ mật thiết mới sẽ xuất hiện mâu thuẫn như vậy sao? Một ví dụ đơn giản, bọn họ vì cái gì không có lựa chọn bọn người Trương Nhân Nguyện. Hắn lúc ấy là thống soái, ngươi chỉ là tướng quân nha.

Tần Tiêu gật đầu:

- Hiểu rồi. Nói rất đúng. Kỳ thật cho tới nay ta cũng có cả giác như vậy. Từ khi ta nhập sĩ đã bị đủ loại người lợi dụng để đối phó địch nhân của bọn họ. Nhưng mà ta vẫn may mắn, ta chỗ đứng trận doanh, vẫn là phương thắng lợi. Nhưng mà hiện tại ta đã nghĩ kỹ rồi, là tự nhiên có lập trường, cho nên mới lo trước lo sau như vậy. Kỳ thật ta có giải thích giống như Uyển Nhi, Thái Bình công chúa tất bại, thái tử tất thắng.

- Nhưng mà Uyển Nhi, vòng tròn tranh đấu này quay liên tục, ta cuối cùng chỉ nhìn thấy phản bội và giết chóc, cốt nhục tương tàn đổ máu, nói thật tâm của ta lạnh rồi. Trong nội tâm thập phần kháng cự chuyện như vậy xảy ra lần nữa, nhất là nó sẽ phát sinh trên tay của ta. Thái Bình công chúa đã từng là minh hữu cùng trận doanh với ta, cùng vào sinh ra tử.

- Đại Đường phục hưng thì công lao của nàng không thể bỏ qua. Đồng thời nàng có ân tình với thái tử và ta. Ta cũng là người, tim của ta là thịt. Ta không làm được chuyện lãnh khốc vô tình. Cho nên trong nội tâm của ta còn có giãy dụa. Còn có bàng hoàng. Ta không muốn Thái Bình công chúa chết ở trước mắt ta, lại không thể cho phép nàng hại nhiều người. Uyển Nhi, ngươi nói đúng, ta đã biến hóa rồi, trở nên nhu nhược, trở nên khiếp đảm.

- Không phải...

Thượng Quan Uyển Nhi lần đầu tiên nghe Tần Tiêu nói nhiều như vậy, nói ra lời trong lòng, có chút bị chấn động, si ngốc nói ra:

- Đây là tính tình chân thật, lý trí cùng cảm tính cùng tồn tại. Lão công, mặc kệ ngươi giết bao nhiêu người, làm ra bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa, ngươi cuối cùng chỉ là người bình thường, không phải thiên thần, không phải ma tướng, là người có tình, đây là chuyện tự nhiên thôi. Uyển Nhi trong cung nhiều năm, gặp nhiều chuyện cốt nhục tương tàn.

- Cái khác không nói, thánh hậu từng xử lý không biết bao nhiêu vương công Lý gia, kể cả chính con gái thân sinh của mình. Kỳ thật trong nội tâm nàng chưa từng thống khổ giãy dụa, chưa bao giờ chảy nước mắt đau xót. Kỳ thật nàng cũng không có lựa chọn. Nàng không giết người thì sẽ bị người giết. Sự thật đúng là tàn khốc như vậy, không cho người ta lựa chọn.

- Nhưng mà người ngoài nhìn vào thì thấy nàng lãnh khốc, vô tình, hung tàn, hoang dâm, nhưng mà cuối cùng lão công vẫn nhìn ra được nữ hoàng chưởng quản thiên hạ phong vân một cõi trước khi nằm xuống cũng là nữ nhân bình thường. Ngay cả thánh hậu cũng có hỷ nộ ái ố thương tâm như người thường, huống chi là lão công là nam tử bác ái?

- Ngươi có chân tình thật ra là chuyện rất tự nhiên. Mấu chốt nằm ở chỗ lão công muốn xử lý cảm tình và sự thật không cho xung đột. Nhưng mà thời điểm này ngươi nên cân nhắc nhiều một chút. Dù sao ngươi không có lựa chọn nào cả.

- Không có lựa chọn...

Tần Tiêu nói ra từng chữ một, trong nội tâm hiện ra thê lương và cô đơn.

- Uyển Nhi, ý của ngươi là trừ giải quyết Thái Bình công chúa, ta đã không có lựa chọn, đúng không?

Thượng Quan Uyển Nhi thập phần chăm chú nhìn qua Tần Tiêu, quyết đoán gật đầu:

- Vâng!

- Vì sao khẳng định như thế?

Tâm của Tần Tiêu đã chấn động. Kỳ thật chính hắn cũng biết rõ tình huống này, nhưng mà luôn có chút ít khúc mắc không bỏ được.

- Bởi vì...

Thượng Quan Uyển Nhi cũng cười khổ bất đắc dĩ.

- Nếu lão công muốn bảo toàn chính mình, bảo trụ gia đình chúng ta phải đứng cùng lợi ích nhất trí với hoàng đế cùng thái tử, hơn nữa không thể thiên hướng ra bên khác, không được có bàng hoàng. Chỉ có như vậy mới có thể chiếm được tín nhiệm hoàn toàn từ thái tử và hoàng đế, mới có chính thức an toàn.

Tần Tiêu thở dài một hơi, nói:

- Có lẽ chính là như vậy!

Trong đầu của hắn hồi tưởng lại câu nói của Lý Long Cơ: ‘Sau khi ngươi ngươi làm hoàng đế có bỏ qua cô cô, Thái Bình công chúa không?’, ‘Ta cũng không biết’. Trong lòng ngươi phải chăng có bất định như ta không? Phải chăng cũng đang tự hỏi vấn đề này?

Thân tình cùng quyền lực, ân tình cùng lợi ích, vì sao luôn dây dưa không ngớt?

Trong lòng Tần Tiêu có chút buồn bực, oán hận nói một câu:

- Nếu án là như vậy, ta dứt khoát bỏ gánh rời đi quay lại Giang Nam làm ruộng sinh em bé đi!

- Có thể nha!

Không nghĩ tới Thượng Quan Uyển Nhi lập tức lên tiếng tỏ vẻ tán thành:

- Vì cái gì không thể chứ? Ngươi cho rằng ngươi thực không thể thiếu sao? Trên triều đình, kể cả thiên hạ hôm nay, thứ cho Uyển Nhi nói thẳng. Không có ai là không thể thay thế! Kể cả hoàng đế. Huống chi ngươi chỉ là tướng quân. Không có ngươi thiên hạ Đại Đường cũng vận chuyển, Hoàng Thành Ngự Suất Ti cũng sẽ có người thống lĩnh, triều đình sẽ không tê liệt, tình huống không nghiêm trọng như ngươi tưởng tượng. Thái tử cùng Thái Bình công chúa sớm muộn cũng phân thắng bại.

Tần Tiêu có chút ngạc nhiên, giống như trong lòng có người mở cánh cửa ra vậy. Lộ ra một tia ánh sáng, kinh hỷ nửa nọ nửa kia nói ra:

- Uyển Nhi, ngươi là Uyển Nhi thật tốt ah! Một câu bừng tỉnh người trong mộng! Cho tới nay ta đã đặt vị trí của mình lên quá cao, cho rằng trong hoàng thành Trường An là không thiếu thiếu Tần Tiêu ta... Không phải ta muốn chạy tránh, muốn làm đào binh nhu nhược. Nhưng mà ngươi nói câu này ta đã nhẹ bớt, đột nhiên gánh nặng của ta giảm nhiều! Cám ơn ngươi lão bà tốt! Hôn nào!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau