PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 611 - Chương 615

Chương 611: Quan lớn một cấp đè chết người

Sáng ngày mới, Tần Tiêu nghe âm thanh dị động bừng tỉnh. Trợn mắt xem xét thì thấy Thượng Quan Uyển Nhi đang bận việc, bàn tay nhỏ nhắn của nàng sờ nắn hạ thân của hắn, vẻ mặt xuân ý nhộn nhạo cười đầy quyến rũ.

Tần Tiêu hoảng sợ:

- Không phải chứ, giày vò cả đêm còn gì?

- Đúng... Nha!

Thượng Quan Uyển Nhi dùng bộ ngực no đủ cọ qua người của Tần Tiêu, khiến cho dục hỏa của Tần Tiêu bốc cháy và nàng tươi cười bá mị.

- Chúng ta đã rất lâu rồi không có làm buổi sáng đấy.

Tần Tiêu cảnh giác nhìn qua bàn, khá tốt không có ngọn nến, thở dài một hơi.

Thượng Quan Uyển Nhi cười rộ lên, nói:

- Lão công, ngươi sợ sao?

Tần Tiêu nghe vậy thì nghiêng người áp Thượng Quan Uyển Nhi dưới thân, bắt đầu chiến đấu kịch liệt.

...

Lúc này hai người đã mặc quần áo tử tế, Thượng Quan Uyển Nhi mặc quần áo cho hắn xong thì hắn kêu to chạy ra ngoài.

Tử Địch thức dậy sớm, đang an bày bữa sáng, nhìn thấy Tần Tiêu vẻ mặt cười xấu xa chạy đến thì nghi ngờ, nói:

- Ngươi đang làm chuyện xấu gì đó?

Tần Tiêu đem mặt Nhất Hổ:

- Đi qua chỗ khác chơi, chuyện của người lớn con nít không nên xen vào.

Tử Địch giận dữ, nhào đầu qua muốn cắn Tần Tiêu:

- Dám nói ta là con nít. Ta cắn chết ngươi!

Tần Tiêu cười ha ha tránh thoát, cầm lấy hai cái màn thầu và chạy xuống lầu:

- Ta đi làm. Hôm nay có nhiều việc.

Tử Địch nhìn thấy Tần Tiêu hốt hoảng trốn đi thì nghi ngờ, nói:

- Tại sao lạ vậy? Cũng không thấy Uyển Nhi đi ra.

Tần Tiêu đã sớm cưỡi ngựa, mang theo bọn người Hình Trường Phong chạy tới Hoàng Thành Ngự Suất Ti. Trên đường đi Hình Trường Phong tinh tế báo cáo chuyện giam giữ và tra hỏi phạm nhân trong Hoàng Thành Ngự Suất Ti.

Trong đó có công tử và kỹ nữ, văn nhân mặc khách, ước chừng có hơn trăm người, thân phận đều đã tra ra rõ ràng, đã chuyển giao cho Ngự Sử đài xử lý. Những ni cô đạo quán kia có một nửa chỉ là người tục gia trên danh nghĩa, có bất động sản tại Trường An, ruộng đồng hoặc là cửa hàng, nhập đạo tịch chỉ vì tránh thuế và lao dịch.

Trong lòng Tần Tiêu rõ ràng, nhớ rõ tình huống và cất kỹ. Đúng như Diêu Sùng cùng Tống Cảnh đã nói, trong Kim Tiên Quan quả nhiên cũng có sâu mọt như vậy tồn tại. Những người này bây giờ sẽ bị hình luật trách tội, nhưng mà trong đó có đạo sĩ và tăng nhân, nếu như không sửa luật thì đúng là gánh nặng.

Chỉ nhìn trước mắt mà nói, cục diện chính trị có chút mẫn cảm, cũng không dễ chấp hành.

Sau khi trở lại nha môn, Tần Tiêu trước hết bảo Hình Trường Phong mang theo những kẻ tù tội và những người có thân phận khác nhau nhao nhao áp giải đến Ngự Sử đài hoặc là huyện nha Trường An xử lý.

Huyện nha Trường An Huyện lệnh đã thay người, chính là thủ hạ của Trương Nhân Nguyện mang ra từ sóc phương doanh, Khâu Tỉ, kẻ này giao tình với Tần Tiêu coi như không tệ. Tần Tiêu giao cho Hình Trường Phong vài câu quan trọng, đặc biệt cường điệu không thể đề cập tới chuyện của Thái Bình công chúa, sau đó mới cho Hình Trường Phong đi ra ngoài.

Hình Trường Phong đi rồi, Tần Tiêu chuẩn bị đi tới Thân Dực Phủ, chạy đi dò xét chín cửa và hoàng cung một vòng, không ngờ lúc này có khác tới nhà thăm.

Nói như vậy thì đây là thời điểm xử lý công vụ, nha môn còn không phải nơi đãi khách. Nhưng người tới mặt mũi hơi lớn, Bắc nha Đại Đô Đốc Trình Bá Hiến, Tần Tiêu cũng phá lệ cho mời, ngồi chờ trong thư phòng.

Trình Bá Hiến tiến vào, cười tủm tỉm nhìn Tần Tiêu bái lễ:

- Đại Đô Đốc, ty chức hữu lễ! Đại Đô Đốc mấy ngày nay bận rộn, mạt tướng cũng chưa tới quý phủ bái phỏng, kính xin Đại Đô Đốc thứ tội ah!

Tần Tiêu đứng lên, đi qua cười ha hả kéo hắn ngồi xuống:

- Trình huynh đệ, chúng ta có giao tình sinh tử, không cần khách khí như thế a! Thế nào, gần đây tốt chứ? Đi tới Giang Nam. Sau khi trở về chuyện vun vặt quá nhiều, có mấy ngày này không có gặp Vạn Lôi huynh đệ. Các ngươi cùng ở Bắc nha chắc gặp thường nhỉ?

- Đúng vậy a, ha ha!

Trình Bá Hiến cười to:

- Vạn huynh đệ cả ngày mang theo lão huynh đệ đi thao luyện. Quả thực đúng là không biết mệt mỏi ah, là đàn ông vì chiến mà sinh, hắn luyện vạn kỵ quân vô cùng hung mãnh, đã có thực lực Tả vệ suất rồi.

- Ha ha! Là gia hỏa không có tiền đồ a!

Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Tả uy vệ cũng bỏ đi, đây chính là mười hai dã chiến quân vương bài của Đại Đường hiện tại; hắn lấy Tả vệ suất làm chuẩn nha, đây không phải đang đánh giá thấp Tả vệ suất sao?

- Ồ, Đại Đô Đốc nói lời này không đúng nha!

Trình Bá Hiến có chút cả kinh nói ra:

- Lại không bàn Đại Đô Đốc làm đại suất lúc trước nha. Quang vinh và truyền thống lưu lại, bồi dưỡng quân phong bưu hãn. Hiện tại đại suất tiền nhiệm của Tả vệ suất là Quách Tử Nghi tiểu tử kia, hắn làm rất nghiêm túc! Những ngày này hắn kéo Tả vệ suất ra khỏi Trường An huấn luyện dã ngoại, nghe nói cường độ huấn luyện hành hạ chết người nđấy. Hết lần này tới lần khác đám binh sĩ Tả vệ suất không hề tham vãn, nhao nhao dùng huấn luyện khắc khổ, dốc sức liều mạng làm vẻ vang. Còn muốn trở thành ‘Bộ đội đặc chủng’ có cao nhất vinh dự nữa. Chậc chậc, đúng là danh sư xuất cao đồ nha! Đồ đệ của Đại Đô Đốc đúng là cao minh a!

- Ah? Thì ra là như vậy! Ha ha!

Tần Tiêu cởi mở cười ha hả:

- Trách không được những ngày này ta cũng không có gặp Quách Tử Nghi tới phủ của ta ngồi, thì ra là đi huấn luyện. Không tệ. Rất tốt. Hắn đi theo chúng ta đánh trận một năm, có thể nói là chịu đựng một ít khảo nghiệm. Có chút kinh nghiệm thực chiến. Hơn nữa thời điểm ở Giang Nam cũng trải qua huấn luyện nghiêm khắc. Hiện tại luyện binh cũng không kém cỏi. Điều này cũng khó trách Vạn Lôi dồn tâm huyết huấn luyện Vạn kỵ quân. Nếu như so với Quách Tử Nghi thống lĩnh Tả vệ suất thì hắn không bằng, khó trách.

- Ân!

Trình Bá Hiến cũng mãn ý gật đầu, sau đó nói:

- Hôm nay có người ta muốn giới thiệu cho ngài biết!

Tần Tiêu liên tục gật đầu:

- Người đó là ai?

- A, người này...

Trình Bá Hiến đè thấp âm thanh, cười kỳ lạ:

- Ta cũng không muốn dẫn hắn tới quấy rầy Đại Đô Đốc, không ngờ hắn năn nỉ quá mức, ta lại không tốt tổn hại mặt mũi đồng liêu, đành phải dẫn hắn đến. Người này vừa mới đảm nhiệm Vũ lâm vệ Đại tướng quân Thường Nguyên Giai.

- Thường Nguyên Giai?

Tần Tiêu thản nhiên cười:

- Con của hắn ngày hôm qua ở Kim Tiên Quan bị ta ra sức đánh, sau đó bắt lại. Tại sao hôm nay hắn mới đi tới tìm ta? A, không nói nhiều, ngươi mời hắn vào đi.

Trình Bá Hiến cười cười, đứng dậy ôm quyền nói:

- Đại Đô Đốc công vụ bề bộn, ty chức cũng không dám quấy rầy. Ta đi gọi hắn vào, sau đó ty chức cũng muốn đi Bắc nha làm việc.

- Ân, tốt.

Tần Tiêu gật đầu:

- Mấy ngày nữa Lý Tự Nghiệp tới quý phủ của ta, ngươi và Vạn Lôi huynh đệ cùng đến uống rượu.

Trình Bá Hiến tươi cười ra ngoài, không bao lâu một nam tử giáp trụ thân thể cao lớn đi vào, quỳ một gối trước mặt Tần Tiêu:

- Ty chức Tả Vũ lâm vệ Đại tướng quân Thường Nguyên Giai, bái kiến Đại Đô Đốc!

Chương 612: Thọc gậy bánh xe (1)

Tần Tiêu ngồi ngồi xuống ghế, trên tay làm bộ cầm hồ sơ lên nhìn, không đếm xỉa tới nghiêng mắt nhìn Thường Nguyên Giai, thuận miệng đáp:

- Đứng lên đi, Thường tướng quân.

Thường Nguyên Giai vốn chính là có việc cầu Tần Tiêu mà tới, hiện tại gặp được lạnh nhạt, trong nội tâm càng bất ổn, có chút ngu ngơ, chân tay luống cuống. Hắn đã bốn mươi tuổi rồi nhưng lại quỳ trước một người hơn hai mươi tuổi, trong nội tâm đã có chút buồn bực, nhưng mà thanh danh của Tần Tiêu thật lớn, hậu trường rất cứng ai cũng biết, không phải là người hắn dám lãnh đạm.

Tần Tiêu hơi nghiêng mắt nhìn qua hắn. Ánh mắt Tần Tiêu ánh lại nhìn vào hồ sơ, không đếm xỉa tới nói ra:

- Thường tướng quân mới đảm nhiệm chức vụ, lẽ ra nên sớm đi thẳng tới nha môn Hoàng Thành Ngự Suất Ti báo cáo, ta nhớ lúc trước từng gọi trưởng sử Phạm tiên sinh nói với ngươi rồi. Vì sao đến hôm nay mới đến đây?

Trong lòng Thường Nguyên Giai bồn chồn, không nghĩ tới Tần Tiêu còn vênh váo tự đắc không ai bì nổi, vừa thấy mặt đã hưng sư vấn tội, nhất thời có chút cà lăm, cũng không biết nên ứng đối thế nào, hắn quỳ bái:

- Đại Đô Đốc thứ tội! Ty chức thấy Đại Đô Đốc mấy ngày nay công vụ bề bộn, không dám tới quấy rầy, vì vậy... Đợi đến hôm nay mới tới đây.

- Là vậy à, ngươi đứng lên đi.

Tần Tiêu nhìn vào hồ sơ, qua loa nói ra:

- Được rồi, bản đô đốc mấy hôm nay công vụ bề bộn, cũng không trách tội ngươi. Ngươi đi gặp trưởng sử đại nhân báo danh đi, lãnh kim ấn xem như đã tới. Không có việc gì, đi thôi. Bản đô đốc còn có công vụ phải xử lý.

- Cái này...

Thường Nguyên Giai nén giận, đã sớm muốn mở miệng với Tần Tiêu nhưng không biết nên nói thế nào.

- Ân?

Trong âm thanh của Tần Tiêu hiện ra một tia khoan khoái, buông hồ sơ, hơi cau mày nhìn qua Thường Nguyên Giai.

- Thường tướng quân hẳn còn có chuyện khác?

Thường Nguyên Giai nuốt một ngụm nước bọt, lại quỳ bái, kiên trì nói ra:

- Ty chức có việc yêu cầu Đại Đô Đốc!

- Chuyện gì?

Tần Tiêu nói ra:

- Đã là đồng liêu, lại là cùng nha môn, nên chiếu cố lẫn nhau nha, có việc không ngại nói nghe một chút.

Trong lòng Thường Nguyên Giai đại hỷ, cố lấy dũng khí nói ra:

- Ty chức không biết dạy con, hôm qua bị Đại Đô Đốc bắt được ở Kim Tiên Quan. Ty chức muốn xin Đại Đô Đốc mở một mặt lưới, xử lý nhẹ hơn!

Tần Tiêu nhìn qua Thường Nguyên Giai đang vui vẻ, trong lòng một hồi cười thầm: Tâm phúc Thái Bình công chúa đúng không? Lá gan rất lớn mà! Ngay cả Đậu Hoài Trinh cũng không dám cầu tình thay cho con mình, biết rõ còn không đếm xỉa tới, ngươi rõ ràng còn dám nhảy ra chỉ chít ta. Rất có dũng khí a, căn bản không đặt Đại Đô Đốc ta vào mắt, cho rằng ta không dám động con của ngươi?

Tần Tiêu chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống thấp, nhìn qua Thường Nguyên Giai, cất bước thong thả đi tới...

Trong lòng Thường Nguyên Giai lo lắng: Tiểu tử này, tuổi còn trẻ còn dám đùa nghịch quan uy, thật đáng hận! Quan cao một cấp đè chết người... Huống chi hắn cao hơn ta hai cấp!

Tần Tiêu lúc này đi tới bên người Thường Nguyên Giai, tự nhiên nói ra:

- Thường Tướng quân, chẳng lẽ ngươi chỉ có một đứa con sao?

Thường Nguyên Giai sợ hãi nói ra:

- Cái này... Đại Đô Đốc làm thế nào biết?

Trong lòng Tần Tiêu khẽ động, trên mặt cười lạnh nhạt, tiến lên trước cầm khuỷu tay của Thường Nguyên Giai:

- Đứng lên đi, Thường Tướng quân, đừng quỳ, có lời gì ngồi xuống từ từ nói.

Thường Nguyên Giai nửa kinh nửa sợ, tâm thần bất định ngồi xuống, đầy bụng hồ nghi và sợ hãi nhìn qua Tần Tiêu, trong nội tâm âm thầm suy nghĩ: Hẳn là hắn vụng trộm điều tra qua nhà của mình? Còn sớm chú ý tới đứa con không nên thân của mình nữa, chuẩn bị ra tay độc ác trị mình mới cố ý nghe ngóng?

Nghĩ đến đây lưng của Thường Nguyên Giai có mồ hôi lạnh chảy ròng, nếu như không thể bảo hộ được đứa con độc đinh này, Thường gia đúng là tuyệt hậu rồi.

Tuyệt hậu, đối với nam nhân thời nay mà nói là chuyện thống khổ gần với thái giám.

Tần Tiêu khoan thai tự đắc ngồi xuống bên cạnh Thường Nguyên Giai, còn ngồi bắt chéo chân làm cho Thường Nguyên Giai hết sức kinh ngạc, giống như cười mà không cười nhìn hắn, cũng không nói chuyện.

Trong lòng Thường Nguyên Giai chấn động, cảm giác như đứng đống lửa, như ngồi đống than, rốt cuộc quỳ đứng lên, hận không thể quỳ trước mặt Tần Tiêu, rung giọng nói:

- Đại Đô Đốc, Thường gia ta chỉ có một tên độc đinh bất tranh khí này, Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu liên tục khoát tay ngừng hắn kích động tỏ tình, chỉa chỉa chỗ ngồi:

- Thường tướng quân ngồi xuống đi.

Trong lòng Thường Nguyên Giai giống như có một ngọn lửa đang cháy, cũng không rõ Tần Tiêu muốn thế nào, mười hai vạn phần không vui ngồi xuống, cúi đầu không dám nhìn ánh mắt trêu tức của Tần Tiêu.

Tần Tiêu lắc lắc mũi chân, trong nội tâm âm thầm đắc ý: Tốt, có bím tóc bị ta bắt được, nếu không phải hảo hảo lợi dụng chẳng lẽ phung phí của trời? Hắc, quan, quan cái gì! Nếu không trị các ngươi thì ta làm sao lăn lộn trong quan trường được?

Lừa dối một hồi, Tần Tiêu mắt thấy hỏa hầu cũng không sai biệt lắm, mới giả bộ như chăm chú nói ra:

- Thường tướng quân, ta thấy ngươi xuất thân võ tướng, huyết khí phương cương, là một đàn ông, làm sao chỉ có thể sinh một con trai chứ?

Ngụ ý chính là nói móc: Nhìn phía trên uy mãnh như vậy. Có lẽ trên giường cũng phải mạnh mẽ mới được, bốn mươi tuổi thế nào cũng phải có bảy tám đứa con trai chứ.

Trong lòng Thường Nguyên Giai cả kinh nghĩ thầm: Hắn nói như vậy là có ý gì, hẳn là đứa con của ta khó bảo toàn, không giết không được?

Nghĩ đến chuyện này, Thường Nguyên Giai triệt để sợ, thoáng cài quỳ trước mặt Tần Tiêu, cầu xin tha thứ, nói:

- Đại Đô Đốc, ty chức mười sáu tuổi tòng quân, quanh năm ngồi trên lưng ngựa bôn ba, có một lần đông lạnh trong gió tuyết phương bắc, vật kia... Đã không còn hùng dũng như năm nào. Thê thiếp tuy nhiều. Nhưng mà không ai có thai, chết sống không sinh con trai cho ta! Đại Đô Đốc, Thường gia của ta thật sự chỉ có một đứa con độc nhất này, Đại Đô Đốc nhất định phải khai ân.

Tần Tiêu nhíu mày, kéo Thường Nguyên Giai đứng lên, có chút không kiên nhẫn nói:

- Đã nói đừng quỳ, có lời gì ngồi xuống nói. Ngươi kích động như vậy làm gì vậy? Chiếu theo ngươi nói, ngươi hẳn là không có khả năng sinh đẻ. Thường gia chỉ còn một người kéo dài hương khói duy nhất... Ân, đúng là không tốt, cũng làm khó ngươi. Ngồi xuống đi, có chuyện gì từ từ nói ra.

Thường Nguyên Giai có chút xấu hổ gật đầu:

- Chuyện cho tới bây giờ đều là đàn ông, ta cũng không gạt Đại Đô Đốc cái gì. Ty chức tuy vẫn còn sinh hoạt phu thê, nhưng mà không có nữ nhân nào thụ thai. Cho nên mới đi cầu Đại Đô Đốc khai ân, giúp Thường gia nhất mạch có hương khói lưu lại.

- Ah, thì ra là thế...

Tần Tiêu dùng ngón út vuốt ria mép, như có điều suy nghĩ nói:

- Nhưng mà chuyện này khó làm, phạm phải tội thông dâm thê tử của người khác. Hơn nữa còn có cung nữ! Cung nữ nói quý thì quý, nói tiện thì tiện, vận khí tốt còn có thể trở thành phi tử hoàng gia, vận khí kém chỉ là nô tài của hoàng gia, là đồ vật của hoàng gia. Con của ngươi gan không nhỏ nha!

Chương 613: Thọc gậy bánh xe (2)

Thường Nguyên Giai nghe ở đây đã hiểu Tần Tiêu nói rõ là đang bắt chẹt, vì vậy đem quyết định chắc chắn, thấp giọng nói ra:

- Đại Đô Đốc nếu có chuyện cần ty chức nguyện ý táng gia bại sản hiếu kính Đại Đô Đốc, không một câu oán hận!

- Sách!

Tần Tiêu trừng mắt giận dữ:

- Ngươi nói gì vậy? Cho rằng Tần mỗ đang lợi dụng chức vụ gây khó khăn cho ngươi để tham ô sao? Cái khác không nói, Tần mỗ người ở chuyện này rất nguyên tắc, chưa bao giờ lạm dụng tư quyền, ta rất có tiền, không thiếu tiền xài, cũng rất thấy đủ, ngươi hiểu chưa?

- Cái này, cái này... Đại Đô Đốc thứ tội, ty chức đường đột.

Thường Nguyên Giai sửng sốt, thằng này muốn làm gì?

Tần Tiêu cười nhạt một tiếng, hời hợt nói ra:

- Kỳ thật lúc này sự kiện Kim Tiên Quan nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Nếu huyên náo lớn thì hoàng đế cho một đạo thánh chỉ xuống, vậy thì cả đám rơi đầu, ai cũng không ngăn được nếu như xử lý nhỏ, vậy thì Tần mỗ có thể tự tiến hành thanh lý môn hộ, nhiều lắm chính là những kẻ bắt cung nữ của hoàng gia bị xử quyết. Hình phạt nha... Tuy do Ngự Sử đài lư làm nhưng chúng ta thương lượng được. Đứa con Thường Nhân của ngươi kỳ thật cũng không đáng chết, trừ phi...

- Trừ phi cái gì?

Thường Nguyên Giai khẩn trương nói:

- Đại Đô Đốc có gì phân phó, cho dù xuống địa ngục ty chức tuyệt không hai lời, từng đi chấp hành!

- Ai! Thường tướng quân có chỗ không biết.

Tần Tiêu có chút mặt ủ mày chau nói ra:

- Vốn muốn bán mặt mũi cho Thường tướng quân, thả Thường công tử, cũng không phải là không thể được. Nhưng mà ngày trước Trấn Quốc Thái Bình công chúa cố ý phân phó xuống, đối với kẻ phạm tội lần này nhất định phải nghiêm trị, đáng chết giết, nên lưu vong thì đưa đi nơi cực xa, trọn đời không được trở về gia viên. Sách, chậc chậc, có chút khó làm đấy!

- Thái, Thái Bình công chúa?

Trên trán Thường Nguyên Giai đổ mồ hôi lạnh, miệng khô lưỡi nóng run rẩy.

- Như thế nào? Có vấn đề sao?

Tần Tiêu biết rõ còn cố hỏi. Thường Nguyên Giai là tâm phúc của Thái Bình công chúa, hiện tại không có đi cầu Thái Bình công chúa mà là trực tiếp tìm tới chính mình, nhất định là Thái Bình công chúa dưới cơn thịnh nộ cự tuyệt thỉnh cầu của hắn, lúc này mới không có biện pháp đi tìm tới chỗ này. Tần Tiêu sớm dự liệu được điểm này, bằng không cũng không ném Thái Bình công chúa ra hù dọa hắn, để thể hiện ‘siêu cấp độ khó’ khi cứu Thường Nhân.

Thường Nguyên Giai nuốt một ngụm nước bọt, nhanh nói:

- Đại Đô Đốc, thực không dám đấu diếm. Ty chức kỳ thật lúc đầu đã đi cầu Thái Bình công chúa. Không ngờ, không ngờ nàng giận dữ, suýt nữa chém ty chức tại chỗ. Ty, ty chức đã nghi hoặc cũng kinh sợ, cũng không dám làm phiền nàng nữa, vì vậy đành phải đến đây quấy rầy Đại Đô Đốc.

- Ah, tại sao có thể như vậy được?

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm bật cười, người này quá ngu xuẩn, vào lúc Thái Bình công chúa nổi nóng đi cầu nàng! Nữ nhân ghen ghét thì lục thân bất nhận, nàng hiện tại ước gì chém giết đám người Sử Sùng Huyền cùng Huệ Phạm chết toàn bộ. Ngươi còn đi cầu nàng cứu con mình, ha ha, không bị lăng nhục một phen mới là lạ!

Thường Nguyên Giai thở dài một hơi:

- Tâm tư của Thái Bình công chúa ty chức là kẻ hời hợt làm sao biết được? Thực không dối gạt Đại Đô Đốc, ty chức từng cùng Tiết Thiệu có chút giao tình, vì vậy mới quen Thái Bình công chúa từ nhiều năm trước, cũng coi như quen biết. Nàng đã từng xem ta thành tâm phúc. Lần này điều nhiệm đến làm Vũ lâm vệ Đại tướng quân cũng là công chúa điện hạ ban cho. Nhưng mà không biết vì sao lần này công chúa đột nhiên giận tím mặt, xem ty chức như cừu nhân vậy.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm bật cười: Ngươi không rõ, vậy đúng rồi. Nếu ngươi hiểu thì ta làm sao chơi? Loại chuyện tư mật này cũng chỉ có ta cùng Thái Bình công chúa hai người biết rõ trong lòng, những người khác tuyệt đối không biết được. Loại hoạt động nội tâm vi diệu này nếu không phải tự nói thì ai nhìn thấu?

Tần Tiêu cũng thở dài một hơi:

- Thường tướng quân, tình huống này ngươi cũng biết. Thực sự không phải là Tần mỗ không muốn giúp ngươi, uy phong của Thái Bình công chúa ngươi cũng biết rõ, nếu như nàng nhận được tin tức, biết rõ Tần mỗ thả con của ngươi ra, ta đây không đảm đương nổi đâu.

- Ah!

Thường Nguyên Giai tuyệt vọng kêu lên:

- Đại Đô Đốc, nó là con ta, chẳng lẽ không thể bảo trụ sao? Theo như luật lệ hắn phạm tội gì?

Vẻ mặt Tần Tiêu nghiêm túc, bờ môi rung nhẹ, nói ra hai chữ làm cho Thường Nguyên Giai kinh hoàng:

- Nên chém!

Thường Nguyên Giai thiếu chút nữa ngất đi, hoàn toàn không để ý hình tượng chảy nước mắt, quỳ xuống ôm chân Tần Tiêu:

- Đại Đô Đốc, thỉnh ngươi... Cho dù như thế nào nhất định phải cứu đứa con bất tranh khí của ta một mạng! Thường gia ta đời này chỉ còn mình hắn là độc đinh. Nếu Đại Đô Đốc chịu khai ân, Nguyên Giai nguyện làm trâu làm ngựa, chờ đợi Đại Đô Đốc điều khiển!

Trong lòng Tần Tiêu đại hỉ: Tốt lắm, đây là ngươi tự nói, hắc hắc...

Vẻ mặt Tần Tiêu nghiêm túc đứng dậy, vịn Thường Nguyên Giai, thật sự thương cảm lắc đầu nhìn hắn:

- Ai, thật sự là đáng thương tấm lòng phụ mẫu trong thiên hạ, hết lần này tới lần khác lại có rất nhiều đứa con bất hiếu... Thường tướng quân, ngươi thương con sốt ruột, Tần mỗ cũng là người mới làm phụ thân rất hiểu tâm tình của ngươi. Vậy được rồi, ta cũng giúp ngươi cứu tính mạng của Thường Nhân, giúp ngươi lần này!

- Ah!

Thường Nguyên Giai vui mừng quá đỗi, lập tức cảm động đến rơi nước mắt:

- Đa tạ Đại Đô Đốc! Đa tạ Đại Đô Đốc! Ty chức nhất định sẽ xây sinh từ cho Đại Đô Đốc, ngày đêm thắp hương cúng bái! Nếu Đại Đô Đốc có gì sai bảo thì Thường Nguyên Giai muôn lần chết không chối từ!

- Ai, Thường tướng quân quá lời rồi.

Trong lòng Tần Tiêu mừng thầm vì chọc gậy bánh xe thành công! Nói tiếp:

- Nhưng mà tội của Thường Nhân không thể bỏ qua được, hết lần này tới lần khác lại chạm vào cung nữ. Cho dù thế nào tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.

- Chỉ cần có thể lưu được một mạng, cam tâm tình nguyện mặc cho Đại Đô Đốc xử lý!

Thường Nguyên Giai dĩ nhiên đại hỷ, mới không để ý cái gì khác.

Tần Tiêu nhịn ý, vẻ mặt nghiêm trọng nói ra:

- Như vậy đi, chuyện Ngự Sử đài ta coi như có quen biết; ngự sử đại phu Lư đại nhân có giao tình với Tần mỗ không tệ, ta tự mình đi nói chuyện, bảo hắn sửa án treo cổ cho Thường Nhân thành tội lưu vong ngươi xem thế nào?

- Tốt, tốt! Toàn bộ bằng Đại Đô Đốc xử trí!

Thường Nguyên Giai than thở khóc lóc.

Tần Tiêu cau mày suy nghĩ một chút:

- Bình thường mà nói thì người bị lưu vong sẽ chịu hết ngược đãi, nhiều người không chịu nổi trọng hình và khổ dịch tự tử là bình thường. Thường Nhân được nuông chiều từ bé, khó nói sẽ không tự sát. Theo ta thấy không cần lưu vong tới Lĩnh Nam vài ngàn dặm, đi Lũng Hữu chăn ngựa đi. Không phải là quá xa, khí hậu cũng không khác quá lớn, chỉ vậy hắn mới chịu được.

Thường Nguyên Giai lập tức đại hỷ:

- Đa tạ Đại Đô Đốc thương tình.

Chương 614: Tâm tư thái tử hoảng loạn (1)

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Cũng không cần đa lễ như vậy, đã là đồng liêu, lẽ ra phải chiếu cố lẫn nhau!

Lũng Hữu nuôi ngựa là cưỡng bức lao động nhưng không khổ lắm, cũng dễ dàng lấy được hảo cảm, nhanh chóng thả ra ngoài. Nếu nói qua một tiếng, biểu hiện của Thường Nhân lại xem được là xong, ta phái người mang một phong thư qua, bảo giám thị lưu đồ bên kia sớm thả người ra.

- Ngươi xem, An Tây bốn trấn như thế nào? Cao Tiên Chi trấn thủ Toái Diệp Trấn hiện giữ tử vệ huân tứ phẩm Trung Lang tướng từng là thủ hạ của ta, tốt xấu gì cũng mua vài phần mặt mũi của ta. Nếu như cho Thường Nhân lưu vong tới đó, chỉ cần ta viết một phong thư, Cao Tiên Chi tất nhiên sẽ không làm khó hắn. Lúc nào muốn thả người trở về cũng là chuyện dễ dàng, theo ngươi thì sao?

Thường Nguyên Giai sớm mừng như điên, trong nội tâm liên tục thầm nghĩ, Tần Tiêu quả nhiên là thần thông quảng đại ah, có người từ trên xuống dưới!

Trong miệng chỉ lo tạ ơn:

- Đại Đô Đốc đúng là phụ mẫu tái sinh của Thường gia, ty chức, ty chức nguyện kết cỏ ngậm vành Đại Đô Đốc thề sống chết đền đáp!

Tần Tiêu lạnh nhạt mỉm cười, khoát khoát tay:

- Thường tướng quân không cần nói quá lời. Đều nói chúng ta là đồng liêu, là huynh đệ mà! Làm phụ mẫu không dễ dàng, Tần mỗ cũng bị ngươi làm cảm động. Nhưng mà buổi tối hôm nay ngươi nên đi gặp mặt đứa con bất tài của mình đi, nói ra khó xử cùng gian khổ trong đó, đồng thời nói cho hắn biết việc này không tầm thường, bảo hắn ẩn nhẫn ít xuất hiện, không thể mang chuyện này lộ ra ngoài. Bằng không thì chuyện này vào tai Thái Bình công chúa thì không chỉ hắn, kể cả ta và ngươi đều phải xong đời, hiểu chưa?

Tần Tiêu đề cao âm thanh, làm Thường Nguyên Giai sợ tới mức toàn thân bắn lên, liên tục đồng ý.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm buồn cười: Nếu hai người các ngươi không muốn sống thì lộ ra đi, rơi vào tai Thái Bình công chúa thì ta chẳng có chuyện gì cả. Đến lúc đó ta cũng có lý do thoái thác: Thường Nguyên Giai là người do ngươi đề bạt, hắn đến cầu ta, ta vì mặt mũi của ngươi cho nên cứu con của hắn một mạng, hắc! Trái phải thế nào ta cũng không lỗ.

- Được rồi Thường tướng quân, chuyện quyết định vậy đi, ngươi về trước đi. Sau đó ta đích thân đi Ngự Sử đài, tốt xấu gì Lư đại nhân thiết diện vô tư vẫn bán cho ta chút mặt mũi.

Tần Tiêu hạ lệnh trục khách, nói:

- Buổi tối ít người ngươi nên đi gặp mặt con của mình, coi như là tạm biệt đi. Nhớ kỹ dặn dò hắn, đến An Tây Toái Diệp Trấn biểu hiện thật tốt, sớm ngày được thả ra ngoài.

- Vâng, ty chức cáo lui!

Thường Nguyên Giai lập tức một thân nhẹ nhõm, vui mừng lui ra ngoài.

Tần Tiêu nhìn qua bóng lưng của hắn và nghĩ trong lòng: Lúc nào thả người còn không phải do ta nói sao? Thường Nguyên Giai, lão tử nắm được ngươi rồi!

Tâm phúc của Thái Bình công chúa đúng không? Từ hôm nay trở đi ngươi là nô bộc trung thực của Tần mỗ.

Sau khi đuổi Thường Nguyên Giai, trong lòng Tần Tiêu đắc ý, nhàn nhã đi dạo tìm Phạm Thức Đức, sau đó hắn đi Ngự Sử đài một chuyến, dù sao thông lệ dò xét muộn một chút cũng không có vấn đề gì.

Phạm Thức Đức đang ở trong phòng của mình xử lý công vụ, lúc này có đám người Bùi Diệu Khanh cùng Lô Bôn đang vây quanh, thấy Tần Tiêu tiến vào thì bái lễ, Tần Tiêu khoát khoát tay ý bảo bọn họ làm việc của mình đi. Nhìn kỹ vài lần, quân y Lưu Địch rõ ràng đứng trong phòng này, nhìn qua như có lời muốn nói.

- Như thế nào, có chuyện muốn nói với ta?

Tần Tiêu có không không hảo ý nhìn qua hắn.

Lưu Địch chắp tay bái nói:

- Đại Đô Đốc, kỳ thật hôm nay tiểu nhân là tới tìm trưởng sử đại nhân xin phép nghỉ. Tuổi tác ông ngoại đã cao, lại ở Giang Nam, tuy nói có Đại Đô Đốc cung cấp nuôi dưỡng nhưng mà khó nói không nhớ người thân. Tiểu nhân nghe lệnh mẫu thân, muốn xin nghỉ ít ngày quay về Giang Nam thăm ông ngoại. Vừa chuẩn bị nói với trưởng sử đại nhân thì Đại Đô Đốc tiến vào.

- Là chuyện này?

Tần Tiêu nhìn qua hắn:

- Tiểu tử ngươi không thành thật một chút, còn chưa nói hết.

Lưu Địch cười hắc hắc, lấy một bao vải dầu đưa cho Tần Tiêu:

- Mặt khác chính là tặng thứ tốt cho Đại Đô Đốc. Tiểu nhân đi chuyến này phải bôn ba đường xa, đi ít nhất là ba bốn tháng. Những vật này Đại Đô Đốc nhất định phải nhận mới được, vì vậy nha, tiểu nhân mấy ngày nay chế tác tỉ mỉ một chút.

Tần Tiêu xem xét, là một bao bột phấn, hắn lại cười rộ lên, nghĩ thầm: Tiểu tặc này, không ngờ làm ra một bao mê tình hương! Tùy tiện trộn vào trong nến và đốt, cho dù liệt nữ cũng biến thành dâm phụ.

Tần Tiêu làm bộ tức giận:

- Tiểu tử ngươi, trong mấy ngày này còn làm cái quỷ này.

Hắn vội vàng đem gói dược phẩm này đưa vào trong ngực, sau đó thấp giọng mắng:

- Ngươi là đồ dâm đãng, đã dùng thứ này hại không biết bao nhiêu nữ nhân nhà người ta rồi! Cánh tay của lão tử cũng bị sáp nến làm phỏng rồi đấy.

- Hắc hắc!

Lưu Địch cười gian:

- Cực lạc nhân gian nha, Đại Đô Đốc không thích sao?

Tần Tiêu nói:

- Đi Giang Nam là chuyện tốt, đi thăm ông ngoại của ngươi. Những huynh đệ Đặc chủng doanh bên kia cũng nên nghỉ, lần này một nửa người sẽ được phê nghỉ bốn tháng đi về quê, đi cùng với ngươi, do Hình Trường Phong dẫn đầu. Đến Giang Nam phải ở với ông ngoại ngươi vài ngày, lão đầu tử thân thể dường như không tốt lắm, thời gian không còn nhiều.

- Ân, Ân, tiểu nhân sẽ, đa tạ Đại Đô Đốc!

Lưu Địch từ trong lòng ngực lấy một tờ giấy đưa cho Tần Tiêu:

- Đây là cách điều chế dược phẩm do tiểu nhân làm ra, Đại Đô Đốc ăn vào long tinh hổ mãnh một đêm ngự vài nữ.

Tần Tiêu nhìn qua tại Lưu Địch cười to, vỗ ót của hắn một cái:

- Ngươi tiểu tử này, tại sao một bụng đầy thứ xấu xa như vậy? Xuân dược, lão tử không cần, ngươi giữ cho mình đi!

Lưu Địch liên tục khẩn trương khoát tay:

- Không phải, không phải, đây không phải xuân dược! Đây là thuốc cố bản bồi nguyên, ích tinh thuận khí! Dược tính ôn hòa không có độc tính, cho dù nữ tử ăn vào có hiệu quả dưỡng nhan bổ huyết, nam nhân ăn tinh khí sung túc thân thể cường tráng. Đương nhiên Đại Đô Đốc thể trạng kinh người không cần thứ này... Nhưng mà Đại Đô Đốc ngài ngẫm lại, nếu sau này ngươi bảy mươi tuổi. Người khó tránh khỏi thể trạng già yếu, nếu như có thuốc cố bản bồi nguyên này phụ trợ, tự nhiên là... Hắc, càng già càng dai.

Tần Tiêu một tay cầm phương thuốc.

- Lăn, ngươi đi đi!

Lưu Địch cười hắc hắc:

- Tiểu nhân đi. Đại Đô Đốc nhớ rõ, ba chén nước sắc thuốc làm nửa bát, không nên dùng nước giếng âm hàn. Lấy nước mưa hoặc là nước sông là được.

Tần Tiêu cầm phương thuốc âm thầm buồn cười: Cố bản bồi nguyên? Tuy ta hiện tại trẻ tuổi khỏe mạnh, nhưng mà giày vò hơn hai mươi năm đúng là khó bảo toàn không biến thành củi mục, xem ra có chút cần. Trong nhà có mấy đàn bà, bây giờ một so với một hung mãnh hơn nhiều. Nếu không có mấy sát thủ giản, nói không chừng ngày nào đó bị các nàng làm gục chết...

Tần Tiêu lại quay sang phân phó Phạm Thức Đức chuyện cho phép đặc chủng doanh nghỉ ngơi. Sau đó Tần Tiêu ghi một phong thơ cho Phạm Thức Đức.

Chương 615: Tâm tư thái tử hoảng loạn (2)

Trên phong thơ Tần Tiêu cố ý không có đưa vào bao, cố ý cho Thường Nguyên Giai cùng Thường Nhân nhìn thấy. Trong thơ nói rõ ràng, bảo Cao Tiên Chi đối đãi Thường Nhân tốt một chút, không thể ngược đãi, nếu như biểu hiện hài lòng thì viết thư về xin chỉ thị, nếu Tần Tiêu bên này đồng ý (nói rõ là Trường An có tiếng gió thổi qua) thì thả người về.

Bởi như vậy kẻ đần cũng hiểu mạch máu hương khói của Thường Nguyên Giai không chỉ do Tần Tiêu cứu, còn nằm trong tay của hắn.

Phạm Thức Đức biết rõ chuyện này trong lòng, cũng không nhiều hỏi, cúi đầu rời đi, đi giải quyết chuyện tư mật này. Loại chuyện này Tần Tiêu là tuyệt đối không ra mặt đi làm, đến một lần sẽ làm Lư Hoài Thận có chút phản cảm, cho rằng Tần Tiêu dùng quan chức áp người; thứ hai dùng thân phận của mình cũng phải làm rụt rè một chút, không thể biểu hiện quá phận chiếu cố Thường Nhân, bằng không thì nói rõ là đang lôi kéo người. Như vậy phái cấp dưới làm chân chạy, đây là thói quen của quan trường, rơi vào lỗ tai Thường Nguyên Giai cũng biết Tần Tiêu thật khó khăn, không dám tự mình ra mặt để tránh ngại.

Những chuyện này thường thường vi diệu như vậy. Một ít chi tiết, tỉ mĩ cũng không thể lộ ra, tránh lòi đuôi.

Tần Tiêu lúc này mang theo vài tên thân binh đi dạo Chu Tước Môn, đi rêu rao khắp nơi trên đường cái Chu Tước. Người gặp đều tránh đường. Một đường đi tới Minh Đức Môn, thủ thành không ngừng chạy ra nghênh đón. Tần Tiêu thông lệ kiểm tra chỗ đứng của quân sĩ và chuẩn bị giáo mác của bọn họ, hết thảy vô sự, đang chuẩn bị rời khỏi.

Đúng lúc này một đội lính ở Minh Đức Môn áp một chiếc xe tù đi qua đường Chu Tước, lập tức làm dân chúng chú ý tới. Tần Tiêu nhìn qua hai xe tù khóa hai nam nhân, tay chân xiềng xích và cổ mang gông nặng, thần sắc hờ hững, lại lộ ra nét cương nghị kiên quyết, không giống như thế hệ hèn mọn bỉ ổi ti tiện, nhìn qua còn có uy phong.

Tần Tiêu có chút tò mò, nhìn qua người bên cạnh:

- Hai người này ngươi nhận ra không?

- Đại Đô Đốc không biết việc này sao?

Thủ thành nắm tin tức từ trước, Trường An muốn mang người nào ra vào, triều đình cũng sẽ phóng tin tức từ trước.

- Biết rõ cái gì?

Tần Tiêu nhìn qua hắn:

- Nói đi, không nên dài dòng.

- Đúng, đúng!

Thủ thành vội vàng nói:

- Trước đó không lâu, đông bắc có chiến sự. Quân Hồ xâm lược Ngư Dương, đốt giết bắt người cướp của. Triều đình ra lệnh cho U Châu Đại Đô Đốc Tôn Kiệm lĩnh Tả kiêu vệ thu phục đất bị mất. Tôn tướng quân suất lĩnh Tả kiêu vệ Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ xâm nhập nội địa nhà Hồ, đại chiến gần núi Hình. Không ngờ Tả kiêu vệ đại bại, Tôn Kiệm bị bắt giữ... Hai người trên xe tù chính là phó tướng Lý Giai Lạc cùng Chu Dĩ Đễ, bị áp tải ra ngoài Trường An trị tội.

- Biết rõ.

Tần Tiêu phát tay, thủ thành lui xuống. trong lòng Tần Tiêu âm thầm thầm nghĩ: U Châu Đại Đô Đốc trước kia không phải Tiết Nột sao, lúc nào đổi thành Tôn Kiệm? Đại bại trong tay tiểu quốc đúng là mất mặt, chính mình còn bị bắt giữ, Tôn Kiệm này là kẻ bất lực, hiện tại còn làm hại phó tướng của mình khó giữ được mạng nhỏ.

Tần Tiêu cũng không muốn xen vào việc của người khác, binh bại trị tội cũng là chuyện bình thường, trong nội tâm âm thầm thổn thức một lúc, mang người tiếp tục đi dò xét các cổng thành khác.

Giữa trưa, Tần Tiêu mang người quay về Hoàng Thành Ngự Suất Ti, chuẩn bị ăn uống, buổi chiều lại tiếp tục mang người đi dò xét hoàng cung, chính mình có đoạn thời gian không xuất hiện, dù sao không phải chuyện tốt.

Hình Trường Phong, Thạch Thu Giản cùng Phạm Thức Đức nhao nhao trở về thì tất cả sẽ thuận lợi.

Đang chuẩn bị đi ra ngoài thì Cao Lực Sĩ vội vàng chạy vào nha môn, nói yêu cầu gặp Tần Tiêu. Trong lòng Tần Tiêu nói thầm: Có đoạn thời gian không có đi Đông cung, Lý Long Cơ không kiên nhẫn sai người tới gặp ta sao?

Tần Tiêu bảo Cao Lực Sĩ tiến vào, chỉ thấy bộ dáng của hắn vội vàng, nghi ngờ nói:

- Chuyện gì vậy Cao công công, chớ không phải là mẫu thân của người hoài thai khó sinh sao?

Cao Lực Sĩ lập tức dở khóc dở cười tiến vào:

- Ôi Đại Đô Đốc, ngài đừng chê cười ta. Là thái tử sốt ruột muốn gặp Đại Đô Đốc, tiểu nhân chạy rã cả chân đấy, muốn ta đi mời Đại Đô Đốc đến Đông cung một chuyến.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Điện hạ còn có nói là chuyện gì không?

- Cái này... Tuy điện hạ không nói nhưng tiểu nhân biết một ít. Nhưng mà chuyện của điện hạ ta không dám nói.

Cao Lực Sĩ muốn nói lại thôi.

- Nói, bằng không ta cho ngươi ăn xuân dược!

- Khục khục khục!

Cao Lực Sĩ cực kỳ phiền muộn ho khan, áp thấp giọng nói ra:

- Tảo triều hôm nay, Đông cung Tả Hữu vệ suất, Diêu Sùng cùng Tống Cảnh nhị vị đại nhân mạo hiểm thỉnh cầu trị phật đạo. Kết quả lúc ấy nhấc lên sóng lớn, cả triều kinh sợ. Rất nhiều người nhảy ra tỏ vẻ phản đối, tình hình này quả nhiên là muốn xé hai người này ra. Kết quả nghị luận tự nhiên hoàng đế không có đồng ý. Nhưng nếu chuyện này dừng lại ở đây thì bỏ đi, Diêu, Tống hai đại nhân lại thừa cơ giám quan vạch tội Trấn Quốc Thái Bình công chúa, nói người trong hậu cung không được tham gia chính sự...

Tần Tiêu lập tức trừng to mắt:

- Bọn họ không muốn sống?

Cao Lực Sĩ cũng uống một ngụm nước:

- Đương nhiên Thái Bình công chúa lúc đó cũng ở trong triều... Còn kém chút là xông lên giết hai người tại chỗ. Hoàng đế giận dữ, lập tức hạ chỉ đuổi hai người ra khỏi triều đình. Thái tử cũng bị dọa hỏng mất, không nghĩ tới chuyện nháo thành như vậy, lúc này Đông cung đang loạn, cho nên hiện tại không thể không mời Đại Đô Đốc đi qua nghị sự.

Tần Tiêu cũng có chút ngơ ngẩn, hít sâu một hơi, âm thầm suy nghĩ nói: Hai lão tiểu tử này chán sống rồi sao? Thỉnh cầu trị phật đạo cũng bỏ đi, rõ ràng còn dám giám quan vạch tội Thái Bình công chúa... Bà mẹ nó ah, sợ thiên hạ không đủ loạn sao? Chẳng lẽ là Lý Long Cơ âm thầm sai sử? Ngu ngốc!

Cao Lực Sĩ thấy Tần Tiêu còn không có ý khởi hành, bắt đầu thúc dục.

- Đại Đô Đốc ngài, lão nhân gia đi thôi!

Tần Tiêu trừng Cao Lực Sĩ, ồm ồm nói ra:

- Đi cái gì? Ta không đi! Trở về nói cho thái tử điện hạ, lúc này ta không đi, ta sẽ chờ hắn ở Thiên Khách Vạn Lai trong khu chợ tây, hiện tại công vụ của ta bận rộn, không cách nào đi được.

- À? Cái này...

Cao Lực Sĩ kinh ngạc nhìn qua Tần Tiêu, trong nội tâm suy nghĩ: Ngại mặt mũi cực lớn, thái tử cho mời không đi?

Tần Tiêu trừng mắt.

- Ngươi nói lại lời của ta nói cho thái tử là được!

- Vâng!

Cao Lực Sĩ vái chào, bất đắc dĩ thối lui.

Tần Tiêu vẫn mang theo bọn người Hình Trường Phong đi dò xét hoàng cung, trong nội tâm đang suy nghĩ: Diêu Sùng, Tống Cảnh, hỏng bét đó là khẳng định, có thể lưu một mạng hay không còn khó nói. Lý Đán vì chiếu cố mặt mũi của Thái Bình công chúa, ổn định cảm xúc của nàng là tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua cho bọn họ. Diêu, Tống hai người kỳ thật coi như đã có tâm phải chết, đáng tiếc cũng giống như bọn người Trương Giản Chi, gặp chuyện không đủ thanh tỉnh, hảo tâm xử lý thành chuyện xấu...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau