PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 601 - Chương 605

Chương 601: Lừa đảo cũng là một môn nghệ thuật (3)

- Thái Bình công chúa, mặc kệ ngươi có nguyện ý tin tưởng hay không, lần này Tần Tiêu ta chính là sắm vai Lang Đầu Thanh (vai tốt). Mặc kệ ngươi cảm kích ta hay hận ta, dù sao Sử Sùng Huyền cùng Huệ Phạm này chết chắc rồi. Nhưng mà dường như những hành động này của hai tên yêu nhân là gạt ngươi... nói không chừng, những cung nữ này lại chính là bắt đi từ chỗ người kia?

- À, đúng rồi, việc này phải đi dặn dò với Lư Hoài Thận một chút, đừng đến lúc đó lại trống đánh xuôi kèn thổi ngược. Còn có hai tên Sử Sùng Huyền cùng Huệ Phạm này, nhất định phải cắt lưỡi, hoặc thẳng tay cho bọn chúng sớm biến thành người chết, không nói được gì nữa.

Hai tên đại yêu nhân, các ngươi cũng đừng oán ta, ha ha, biết nhiều quá hay không biết gì đều đáng chết, đây cũng là báo ứng của các ngươi!

Mấy người phụ nhân nói chuyện hòa hợp, thi thoảng còn cười tíu tít. Tần Tiêu không hứng thú với mấy đề tài của các nàng, tự ngồi một bên uống trà, làm Bồ Tát sống. một lát sau, Thái Bình công chúa đứng dậy muốn cáo từ, Lý Trì Nguyệt cùng Lý Tiên Huệ buồn rầu lôi kéo nàng:

- Cô cô đã đến đây thì phải ở lại dùng cơm rồi mới đi chứ!

Thái Bình công chúa vỗ vỗ tay hai tiểu chất nữ, khẽ cười nói:

- Dạo này cô cô đang trai giới, đều ở nhà ăn chay. Hơn nữa vẫn còn mấy chuyện phải xử lý, ngày khác lại đến chơi thôi.

Tần Tiêu đứng dậy, ôm quyền hành lễ:

- Công chúa điện hạ khó được đăng môn đến thăm, nên để cho Tần Tiêu cùng Kim Tiên, Ngọc Nguyệt tẫn vai chủ nhà, sao không dùng cơm chiều rồi mới đi? Nếu nói là đồ chay, trong phủ cũng có thể làm ra được, chính là sư phụ chuyên làm đồ chay cho Ngọc Nguyệt.

- Không tệ, là trượng phu tinh tế.

Thái Bình công chúa cười dài nói:

- Ta lĩnh tâm ý, còn có chuyện, ngày khác có cơ hội lại đến bái hội.

Tần Tiêu mỉm cười đáp lễ:

- Đừng dùng từ “bái hội” như thế, công chúa điện hạ muốn đến, tùy thời xin tiếp đón. Ta ở Trường An cũng không có thân nhân nào, cũng chỉ có thể thân cận với cô cô mà thôi.

Tần Tiêu mở miệng nói từ “cô cô” làm cho Thái Bình công chúa vô cùng hài lòng, dường như lại quen thân hơn vài phần:

- Được rồi, nếu có thời gian ta nhất định tới. Không làm cản trở cả nhà ngươi hưởng thụ thiên luân chi nhạc nữa, cáo từ.

Dứt lời, Thái Bình công chúa liền khiếm thân, xem như trả lễ cho toàn bộ mọi người, uyển chuyển bước đi. Áo bào màu vàng thướt tha, mơn trớn thảm hoa màu đỏ sậm trên mặt đất, hết sức bắt mắt.

Cả nhà Tần Tiêu tiễn đến trên bình đài, một đội binh giá che chở Thái Bình công chúa ra ngoài. Thái Bình công chúa quay đầu lại nói:

- Không cần tiễn ta, xin dừng bước.

Tần Tiêu nhìn bóng lưng Thái Bình công chúa đã đi xa, trên mặt dần dần nổi lên ý cười, trong lòng âm thầm nói: tới hùng hổ định làm ta sợ, đi lại vội vàng như thế, dường như là muốn trở về phát giận, trốn đi xé chăn đập chén chứ gì? A ha ha, thì ra là diễn kịch lừa người cũng là một môn nghệ thuật, hơn nữa lại vô cùng vui vẻ!

Lý Tiên Huệ giận dữ kéo Tần Tiêu:

- Chàng còn cười được nữa, ta vừa rồi bị hù chết! Chàng không thấy, hôm nay cô cô dường như rất giận, trong mắt đều ẩn hiện sát khí!

- Đúng thế sao, sao ta lại không nhận ra đâu?

Tần Tiêu tự cười ngây ngô, làm cho mấy giai nhân khó hiểu.

Xa giá của Thái Bình công chúa vừa mới lui khỏi Tần Phủ, hai tỷ muội Mặc Y cùng Tử Địch liền hi hi ha ha cười chạy ra. Hai tỷ muội giống nhau như đúc, đồng thời làm một cái mặt quỷ. Hai khuôn mặt giống nhau, dáng người giống nhau, lại cùng làm cái mặt quỷ, quả nhiên là vô cùng thú vị.

Tần Tiêu cười ha ha, hai bên ôm hai nàng, liên thanh khen:

- Không sai, được, bản Đô Đốc tự mình phong hai nàng làm nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, cùng nữ phụ phối diễn tốt nhất của Oscar.

- Oscar, cái gì thế?

Năm lão bà cùng nhau hỏi.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Không có gì, cái tên tự ta nghĩ, ý chính là các nàng đều là thiên tài diễn trò. Nhất là Mặc Y, trời ạ, ta còn tưởng rằng nữ hiệp luôn lạnh nhạt trầm mặc sẽ không diễn được nhân vật này chứ, không nghĩ tới... chậc chậc, tiếng than thở khóc lóc cùng ăn vạ, ngay cả ta đều sắp tưởng thật rồi.

Mặc Y hì hì nở nụ cười:

- Còn không phải do lão công chỉ đạo?

Đám người Lý Tiên Huệ đều không hiểu chút nào:

- Lão công, Mặc Y, các người làm trò gì thế? Chúng ta sao lại càng lúc càng hồ đồ này?

- Hắc hắc!

Tần Tiêu xấu xa cười:

- Các lão bà, chúng ta lên lầu hai nói chuyện đi!

Mặc Y cùng Tử Địch đồng thời vui cười, nhảy nhót chạy lên lầu hai. Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi hai mặt nhìn nhau. Đáng thương nhất chính là Lý Trì Nguyệt, từ đầu tiên nàng đã không hiểu, không biết chuyện này là do dâu, sao lại chấm dứt, ở giữa lại có chuyện gì nữa.

Tần Tiêu dẫn năm lão bà lên lầu hai, giống như mở hội nghị gia đình, đều ngồi xuống bên bàn, Tần Tiêu dương dương đắc ý nói:

- Trận thế hôm nay các nàng cũng thấy, Thái Bình công chúa chính là định hạ mã uy cho ta! Mang theo ba trăm Thiết Giáp đến cửa, chậc chậc, may sao Tiên Nhi phái Hoàn Tử Đan đến báo tin cho ta, để ta chuẩn bị trước, sắp xếp tuồng diễn này, không thì đúng là khó khăn rồi. Đúng lúc Thái Bình công chúa nổi giận, phỏng chừng một tay cũng có thể bóp chết ta!

Lý Trì Nguyệt mềm yếu khó hiểu nhất, liền nói:

- Lão công nói những lời này là có ý gì? Thái Bình công chúa luôn luôn thương ta, cũng rất thương Tiên Nhi tỷ tỷ, sao nàng lại khi dễ lão công chứ?

Tần Tiêu ôn nhu cười với Lý Trì Nguyệt:

- Nguyệt Nhi, nàng tâm địa thuần lương, tâm tư cũng đơn giản nhất, những điều này nói sau, đều là chuyện lục đục trong triều đình thôi!

Lý Trì Nguyệt có chút sợ hãi, xấu hổ đứng lên:

- Nếu lão công không thích Nguyệt Nhi biết, thế Nguyệt Nhi không nghe... ta, ta đi ngồi thiền.

- Này, lão công không có ý này!

Lý Tiên Huệ nhanh chóng ôm lấy Lý Trì Nguyệt:

- Muội muội ngốc, lão công là lo lắng ngươi nghe xong trong lòng không thoải mái, là nghĩ cho muội, hiểu không? Chúng ta là người một nhà, cho tới giờ đều là có phúc cùng hưởng, có đại sự gì đều cùng nhau gánh vác, ngươi phải tin tưởng lão công chứ!

Lý Trì Nguyệt đỏ mặt, cúi đầu gật gật:

- Chính là Nguyệt Nhi đần độn, sợ là nghe không hiểu...

Tần Tiêu cười nhẹ:

- Nếu không thế này đi, từ đầu đến cuối, Mặc Y đều rõ ràng, để nàng kể cho nghe. Ta còn có chút chuyện quan trọng, muốn đi Hoàng thành.

Dứt lời liền đi đến cửa thang lầu.

- Trở lại dùng cơm không?

Tử Địch ở sau hô to.

- Có!

Lý Tiên Huệ cười cười:

- Thấy không, Đại tổng quản của chúng ta càng ngày càng quan tâm lão công! Uyển Nhi, Mặc Y, chúng ta cũng nên chọn ngày lành, làm lễ vào cửa cho Tử Địch đi thôi!

Tử Địch nhất thời vừa thẹn vừa vội, già mồm nói:

- Ai, ai muốn vào cừa! Ta làm Đại tổng quản vui vẻ biết bao!

Nữ tử khác đều cười hì hì, Tử Địch quýnh lên, hận không thể tìm cái động chui vào!

Chương 602: Chuyện đặc biệt thì phải dùng những cách đặc biệt! (1)

Năm nữ từ ngồi cùng nhau, nghe Mặc Y kể lại toàn bộ mọi chuyện. Từ khi mang binh tiến vào Kim Tiên Quan, đến khi bao vây tiêu trừ Đại Từ Ân tự, cuối cùng là lập kế hoạch lừa dối Thái Bình công chúa, tất cả đều kể lại. Kỳ thật lúc Mặc Y kể lại, cũng còn có chút cố kỵ, dù sao Lý Trì Nguyệt cũng không phải quen thân lắm, hơn nữa xem chừng quan hệ của nàng ấy với Thái Bình công chúa cũng không đến nỗi tệ.

Nhưng mà Lý Tiên Huệ liên tục nháy mắt với nàng, ý bảo nàng không cần cố kỵ gì. Nếu Lý Tiên Huệ đã tin tưởng nữ hài tử này rồi, thế nghĩa là không sao. Mặc Y liền kể lại rõ ràng toàn bộ mọi việc. Nói đến đoạn phấn khích, cả năm nàng đều vỗ tay, hay đều vui vẻ cười lên.

Mặc Y kể xong, Thượng Quan Uyển Nhi có chút kinh nghi nói:

- Lá gan của lão công đúng là càng lúc càng lớn, giờ đúng là người nào cũng dám động vào nha! Thái Bình công chúa là người nào chứ, đương kim Hoàng Đế cùng Thái tử cũng phải kiêng kỵ ba phần! Hắn cư nhiên cả Thái Bình công chúa cũng dám “lừa”. Trời ạ, ta thật sự là toát mồ hôi! Nhưng mà ngay từ đầu, hắn lại có tình có lý, làm việc gì cũng cẩn thận! Quan trọng nhất là, tuồng ngày hôm nay diễn thật tốt! Ngay cả Tiên Nhi của chúng ta đều tin là thật. Ai nha, lão công của chúng ta khi nào thì trở nên gian hoạt như thế chứ?

- Hì hì!

Lý Tiên Huệ che miệng cười khanh khách:

- Hắn nha, khi phá hư thì đúng là! Ài... không nói cũng thế, các ngươi nếu biết lúc trước hắn ở Giang Nam thế nào “lừa” đám người Từ Tiểu Nguyệt, sẽ hiểu được hắn xảo trá tới đâu. Nhưng mà nha, lão công của chúng ta lại là một người rất chính nghĩa, rất nguyên tắc nha! Đồng thời quan trọng nhất là hắn còn là một trong những người đáng quý, vô cùng trọng tình trọng nghĩa, cho nên mới làm ra những việc như thế!

- Ngẫm lại xem, nếu bình thường quan lại, cho dù lá gan lớn hơn nữa, quyền lực lớn hơn nữa cũng không dám ngang nhiên làm khó dễ, bao vây tiễu trừ Kim Tiên Quan cùng Đại Từ Ân tự. Xong, lại còn có nhi tử của Đậu Hoài Trinh, làm cho Đậu Hoài Trinh phải cắt bào đoạn nghĩa, không dám nhận nghịch tử này. Đảm phách cùng thủ đoạn như thế là vô cùng hiếm có.

- Di!

Bốn nữ tử còn lại đều kêu lên:

- Nói thật hay!

Lý Tiên Huệ cười:

- Vốn chính là thế mà! Công đạo chính tại lòng người, các ngươi không thấy sao? Hiện tại chúng ta không phải đang cảm thấy vô cùng thống khoái cùng kích thích, phỏng chừng toàn bộ dân chúng Trường An, cùng văn võ bá quan trong triều đều đang vỗ tay khen hay mà! Mặc kệ là xuất phát điểm thế nào, lão công vẫn là làm được một chuyện tốt!

- Như thế...

Mọi người cùng gật đầu thừa nhận.

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ cau mày, lầm bầm nói:

- Không đúng nha, lần này lão công rõ ràng cho thấy có chút chuyện bé xé ra to. Với nhận thức của triều đình về tính tình trầm ổn của hắn, làm sao có thể không biết là chuyện này động tới lợi ích của Thái Bình công chúa chứ? Sau đó hắn còn sơ xuất như thế, dùng sức mạnh cứng rắn, thủ đoạn lôi đình sửa trị Kim Tiên Quan cùng Đại Từ Ân tự? Không có khả năng! Lão công mặc dù là một người nhiệt huyết mênh mông, nhưng vẫn luôn làm việc vô cùng chu đáo. Nhưng lần này, ngay cả ta cũng thấy hoang đường nha!

Lý Tiên Huệ nghi hoặc nhìn Thượng Quan Uyển Nhi:

- Uyển nhi, ý ngươi là lão công căn bản cố ý mượn chuyện này? Hắn còn có mục đích khác sao?

- Khó nói nha!

Thượng Quan Uyển Nhi nhẹ nhàng lắc đầu:

- Kỳ thật ta quen lão công trước tất cả các ngươi, lần đầu tiên thấy hắn, chính là Thánh Hậu triệu kiến hắn ở Ngự Thư Phòng, khi đó hắn mới tới, cư nhiên có thể đối đáp trôi chảy trước mặt Thánh Hậu, lời nói đều cẩn thận, dỗ cho Thánh Hậu lão nhân thật vui vẻ. Bởi vậy có thể thấy được, hắn thật là người tâm tư tinh tế! Người như thế, sẽ không vì một số vấn đề bề ngoài mà nhất thời xúc động, làm việc không chú ý hậu quả đâu.

Tử Địch nghi ngờ mở to hai mắt nhìn:

- Có ý gì chứ? Lão tử nghe mà không hiểu câu nào. Uyển Nhi, ngươi có thể nói dễ hiểu hơn chút không? Ai nha, đau!

Mặc Y gõ một cái trên đầu Tử Địch, giận mắng:

- Nếu ngươi không bỏ cái thói xen miệng này đi, nhất định ta gả ngươi cho Thiết Nô!

Thượng Quan Uyển Nhi cười khẽ mấy tiếng:

- Tâm tư lão công ngày càng phức tạp, lòng dạ cùng dần thâm sâu. Nếu không tìm hắn hỏi rõ, để chính hắn chủ động nói ra, thì ai hiểu được chứ?

Lý Tiên Huệ cũng nhíu mày, gật gật đầu:

- Đúng thế, từ sau khi lão công đi Mạc Bắc đánh giặc trở về, cả người đều thay đổi, giống như tâm sự nhiều hơn, cũng không hay thích nói chuyện nhiều như trước!

- Uy nghiêm, như thế gọi là uy nghiêm!

Tử Địch vung tay lên kêu gào:

- Đại Đô Đốc phải có uy nghiêm!

“Phanh”, lại đánh tiếp, Mặc Y cả giận nói:

- Ngươi câm miệng, ầm ỹ quá đi!

Thượng Quan Uyển Nhi lắc đầu:

- Lão công khả năng có chút thay đổi, cũng là đương nhiên, người ở triều đình thân bất do kỷ, từng phe lục đục với nhau, muốn toàn thân đứng vững, đương nhiên phải có lòng dạ, có tâm cơ. Tối tìm hắn hỏi xem rõ ràng, việc hôm nay còn có dụng ý gì nữa không? À, vẫn là để Tiên Nhi ngươi hỏi đi nha! Ha ha!

Lý Tiên Huệ cũng khanh khách cười:

- Cũng là ngươi đi hỏi đi thôi, chuyện chính trị, ngươi hiểu nhiều hơn. Hơn nữa, thiên quỳ của ngươi không phải qua rồi sao?

- Ai nha, đừng cãi, hai người các ngươi cùng hỏi!

Tử Địch vội chạy sang một bên, tránh khỏi phạm vi công kích của tỷ tỷ, cợt nhả cười hắc hắc:

- 3P! 3P!

Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi nghi hoặc khó hiểu:

- “3P” là cái gì chứ?

Mặc Y nhất thời đỏ mặt, đuổi theo Tử Địch ra ngoài. Lý Trì Nguyệt lại đứng một bên ngây ngẩn cả người: Mọi người trong nhà này, thật đúng là ai nấy đều rất thú vị, nói chuyện làm mình nghe không hiểu.

Tần Tiêu cưỡi ngựa ra khỏi cửa, chạy nhanh tới Ngự Sử Thai. Lư Hoài Thận đang ở tân lao thẩm vấn đám người Sử Sùng Huyền.

Lư Hoài Thận xử án cũng rất đường hoàng, dùng hình, tách từng nhóm người ra thẩm vấn, điều tra rõ ràng những việc phạm pháp của cả đám, cuối cùng đều phải đồng ý ký cung.

Tần Tiêu đi vào Ngự Sử Thai, Lư Hoài Thận vui mừng đón tiếp:

- Đại Đô Đốc không phải về nhà rồi sao, sao lại quay lại?

Tần Tiêu cười ha ha:

- Mắt thấy Lư đại nhân cùng bao nhiêu đồng liêu đều đang bận rộn như thế, sao Tần mỗ lại không biết xấu hổ trốn ở nhà một mình chứ? Đúng rồi, Lư đại nhân, Tần mỗ có một số việc muốn thương lượng với ngài!

Lư Hoài Thận hiểu ý, đưa Tần Tiêu đến thư phòng của mình, đóng cửa lại mới hỏi:

- Đại Đô Đốc có gì chỉ giáo?

Tần Tiêu vội xua tay:

- Nào dám chỉ giáo gì, chẳng qua nói mấy đề nghị hữu dụng thôi.

Lư Hoài Thận lộ vẻ vui mừng:

- Kế sách của Đại Đô Đốc hẳn là vô cùng cao diệu, xin mời chỉ giáo!

Tần Tiêu cười ha ha nói:

- Không tính là kế sách gì, kỳ thật vừa rồi ta vội chạy về nhà chính là tiếp Thái Bình công chúa đặc biệt đăng môn bái phỏng.

Chương 603: Chuyện đặc biệt thì phải dùng những cách đặc biệt! (2)

- Hả?!

Lư Hoài Thận không tự chủ được kinh thanh hô:

- Đến nhanh như thế sao!

Tần Tiêu cùng Lư Hoài Thận liếc nhau, đều mỉm cười. Xem ra lão cũng là người biết nội tình, hai người ngầm hiểu nhau.

Tần Tiêu nói:

- Ý của công chúa, đám yêu đạo cùng dâm tăng này phải ngoan tay, xử lý nghiêm khắc. Đáng giết thì phải giết, đáng lưu đày thì phải lưu đày đến chỗ cực cùng khổ ải, trọn đời không được về quê.

Lư Hoài Thận nhất thời mở to hai mắt nhìn:

- Sao nàng có thể.... Biến thái như thế? Theo lý thì hắn...

Tần Tiêu cười ha ha:

- Ngài đừng hỏi, dù sao lần này chúng ta không đắc tội với người nào, hơn nữa lại vô cùng thuận lợi. Thái Bình công chúa không trách cứ cũng không sinh lòng oán hận, lại còn cảm kích chúng ta, biết chưa?

- Thần kỳ thế sao?

Lư Hoài Thận không hiểu chút nào.

- Ha ha, thật!

Tần Tiêu cười nói:

- Nhưng mà, có một chuyện nhỏ Lư đại nhân nhất định phải làm thỏa đáng, chính là khẩu cung của những phạm nhân này không thể nhắc tới tên Thái Bình công chúa. Hơn nữa, hiện tại liền làm cho đám Sử Sùng Huyền cùng Huệ Phạm trở nên câm điếc luôn, đừng để bọn họ phun ra những câu nào không nên nói.... Những điều ta nói, Lư đại nhân hiểu không? Hơn nữa, đám đồng đảng, thân tín của bọn yêu đạo cùng dâm tăng này nên xử quyết càng sớm càng tốt!

- À!

Lư Hoài Thận bừng tỉnh, không khỏi cười ha ha:

- Thì ra là thế, cao minh, quá cao minh! Khác không dám nói, hình lao của Ngự Sử Thai nổi tiếng thiên hạ, muốn làm câm điếc mấy tên hung đồ tội ác tày trời thì vô cùng đơn giản! Mặt khác, những tặc thủ, yếu phạm lớn nhỏ khác đều bị ta thu thập hết rồi. Đại Đô Đốc, ngài có muốn xem qua không?

- Điều này thì không cần rồi.

Tần Tiêu khách khí từ chối.

Lư Hoài Thận không nói câu nào, mang một chồng thật dày tới cho Tần Tiêu xem từng chút một. Tần Tiêu nhìn mấy lần, nhìn thấy mấy cung từ, quả nhiên thấy dòng chữ kể việc Thái Bình công chúa che chở hai tên yêu nhân.

Trên mặt Tần Tiêu nổi lên sát ý lạnh lùng, nhẹ nói:

- Những tờ khai này đều không đúng, những kẻ này đều thật không tốt. Mấy chuyện nói hươu nói vượn, làm chuyện phá hư như thế, Lư đại nhân biết nên làm gì rồi chứ?

- Giết, vốn đều là đám đáng chết. Trước khi chết còn tha ra núi dựa lớn hòng tìm đường sinh cơ cho mình!

Lư Hoài Thận đúng là người thông minh, liền nói:

- Chính là cung từ này, dường như có hơi khó xử lý. Nếu không... hay là không cần cung từ nữa? Nhưng thế lại không hợp quy củ của Đại Đường cùng quy củ của Ngự Sử Thai.

- Lư đại nhân chính nhân quân tử, có một số việc phải để Tần mỗ dạy ngài thôi. Đối phó với loại đồ đệ gian trá này áp dụng thủ đoạn khác biệt cũng không ảnh hưởng toàn cục. Chỉ cận mục đích trừng trị ác đồ được hoàn thành thì đều có thể làm được!

Tần Tiêu cười ha ha, nhẹ vẫy tay, để Lư Hoài Thận ghé tai lại, nói với lão:

- Cung từ có thể viết lại, người ký tên có thể tìm người nào đó bắt chước ký thay. Dù sao đám này lập tức cũng sẽ thành người chết, chém cái ngón tay xuống, nhấn dấu tay, cũng chẳng có gì là quá đáng cả!

Lư Hoài Thận nhất thời nở nụ cười:

- Đại Đô Đốc, quả nhiên là khéo léo, người làm việc không theo lẽ thường!

Tần Tiêu cười hắc hắc:

- Quy củ là thứ chết, người mới là thứ sống. Một số thời điểm, phải dùng những cách đặc biệt giải quyết!

Lư Hoài Thận là một người cẩn thận chặt chẽ, sợ Tần Tiêu lo lắng, vì thế dẫn hắn tới nhà giam Ngự Sử đài. Nơi này là từ thời kỳ Võ Tắc Thiên, thế nhưng bất kỳ ai cũng đều nói đó là một nơi kinh khủng, hình cụ, hình phạt ở đây có thể làm cho bất kỳ một ai dù là bằng sắt cũng bị mất đi dũng khí, chỉ cầu chết nhanh.

Vài người đàn ông vạm vỡ kéo Sử Sùng Huyền và Huệ Phạm đi ra, còn dùng loại thiết câu tử dùng để giết heo vòng quanh toàn bộ đầu lưỡi của hai người, cứ thế cắt xuống.

Đầu lưỡi chảy máu đầm đìa, lắc lư treo ở trên móc sắt, vẻ mặt của mấy người vạm vỡ kia cũng chết lặng, còn giơ lên cho Tần Tiêu nhìn.

Sử Sùng Huyền và Huệ Phạm thì lại lăn lộn trên mặt đất như kẻ điên, máu trong miệng chảy xuống ròng ròng, toàn thân co giật.

Giết người, Tần Tiêu cũng không xa lạ gì, nhưng loại hình phạt tàn khốc này làm Tần Tiêu cảm thấy có chút không nhân đạo, không khỏi lắc đầu không nỡ nhìn cảnh thảm thương kia, đi tới bên hai người, tay nắm lấy chuôi Phong Tuyết Đao của mình.

Mấy người giữa sân chỉ thấy trước mắt từng đợt bạch quang chợt hiện rất nhẹ, một tiếng kêu như long ngâm, Sử Sùng Huyền và Huệ Phạm vậy là đã được giải thoát rồi. Hai đầu người bị Tần Tiêu trong khoảnh khắc kéo qua, đao không hề dính máu khí đã tuyệt.

Người đàn ông vạm vỡ đi đến kéo thi thể, lại phát hiện đầu người đã rời cổ từ lâu, lúc này mới âm thầm kinh hãi: Đao thật nhanh!

Tần Tiêu và Lưu Hoài Thận đi ra khỏi nhà giam, lẩm bẩm nói:

- Sau này nếu không phải đối phó với loại cùng hung cực ác cần phải bức cung, thì bớt dùng loại cực hình này đi, quá vô nhân đạo. Lư đại nhân, hai nghịch tặc này to gan lớn mật vượt ngục, đã bị ngục tốt tử hình tại chỗ, chuyện này, ngươi sớm ghi chép gửi tới các Bộ đi thôi, cũng để nhiều người an tâm.

Trong lòng Lư hoài Thận thầm kinh hãi, thì ra Tần Tiêu này ngoại trừ làm việc quả đoán, tinh xảo chồng chất, còn là một nhân vật thủ đoạn độc ác...Lư Hoài Thận nói:

- Việc này Lư mỗ đương nhiên sẽ cẩn thận tỉ mỉ chỉnh lý rõ ràng, Đại đô đốc hạ mình đích thân tới, Lư mỗ đã hiểu nặng nhẹ lợi hại trong việc này rồi, không dám có chút sơ sẩy nào, Đại đô đốc cứ yên tâm.

Tần Tiêu cười:

- Lư đại nhân quả nhiên là nhân vật làm đại sự. Tần mỗ nhiều lần vượt quyền hành sự, thật sự tình hình không phải bất đắc dĩ, còn phải mong Lư đại nhân ngàn vạn lần không nên trách tội.

- Nào có, nào có!

Lư Hoài Thận khiêm tốn cười:

- Khuyển tử Lư Bôn đã nhậm chức làm thủ hạ của Đại Đô đốc, rất khờ khạo, chỉ mong được Đại đô đốc có thời gian chỉ điểm nhiều hơn. Lư mỗ không mong nó được làm quan to, chi hy vọng nó có thể học được một chút bãn lĩnh tài học từ Đại đô đốc, cũng đã cảm thấy mỹ mãn rồi.

Tần Tiêu cười ha hả:

- Lư Bôn là một nhân tài, Tần mỗ nhất định sẽ quan tâm đối đãi, Lư đại nhân cứ yên tâm. Nếu sự việc đã xong, Tần mỗ xin cáo từ, Lư đại nhân mời cứ tự nhiên.

Lư Hoài Thận đương nhiên tiễn Tần Tiêu ra đến cổng lớn Ngự Sử đài mới dừng bước.

Tần Tiêu lên ngựa, cuối cùng mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, thầm nghĩ trong lòng: Việc cho tới bây giờ rốt cuộc mới đại công cáo thành! Lăn lộn cả ngày, thật sự là quá sức rồi!

Thấy mặt trời ngả dần về phía tây, một vệt ánh nắng chiều phía tây quét lên tường thành Trường An giống như huyết sắc. Tần Tiêu thầm thở dài: Lại tạo sát nghiệt rồi... Vì sao luôn nhiều người yếu như vậy nhảy ra cọ lên đao của ta? Thật bất đắc dĩ!

Mặt trời chiều kéo bóng của Tần Tiêu thật dài ra, bắt đầu tới đường rải đá trắng của đường cái Chu Tước, người ngựa dài gầy, có cảm giác tang thương. Tần Tiêu vỗ nhẹ con ngựa, nó khẽ đề móng, mang theo Tần Tiêu đi về phía Ôn Nhu Oa.

Chương 604: Tỉ mỉ giải quyết tốt hậu quả

Thời gian gần đây, mỗi khi về đến nhà, Tần Tiêu đều vì một việc mà phát sầu: Buổi tối nên vào phòng của người vợ nào đây?

Như hôm nay, Lý Trì Nguyệt gả đến, còn chưa động phòng. Phu thê có danh mà chưa có thực; Lý Tiên Huệ, muốn đi bồi nàng thì cũng phải có lý do thích hợp; thế nhưng Lão oa lại đang ở trong phòng nàng, không tránh khỏi có chút bên nặng bên nhẹ; Thượng Quan uyển Nhi đã hơn một năm không gặp rồi, sau khi gặp lại còn chưa từng chăm sóc nàng, tựa như là cũng nên sang đó với nàng; Mặc Y, Tử Địch...Trời ạ, còn một đôi tỷ muội vô song nữa... Tần Tiêu không khỏi thấy khổ sở, rồi lại không nhịn được bật cười lên. Xem ra ngày hôm nay nên đến phòng của Uyển Nhi rồi. Bên Lý Trì Nguyệt thì e là phải qua vài ngày nữa đi, tiểu cô nương này dường như khá sợ mình.

Trở lại trong phủ, vừa vặn đã đến giờ ăn cơm, Tử Địch đứng ở trên bình đài nhà chính kiễng chân nhìn, thấy Tần Tiêu vào cửa, lập tức chạy vào trong nhà gọi:

- Về rồi, về rồi, ăn cơm thôi!

Tần Tiêu vào trong nhà, hai tỷ muội Mặc Y, Tử Địch ra đón, ba chân bốn cẳng giúp hắn cởi áo choàng, áo giáp cũng mũ giáp. Tần Tiêu thoải mái ngồi xuống bên bàn tròn, nhìn chung quanh, hỏi:

- Ồ, sao không thấy Trì Nguyệt đâu?

- Dạ, cô ấy...

Tử Địch nói:

- Người ta là tu đạo, ăn chay mà, hơn nữa không có thói quen nhìn người khác ăn mặn, vì thế đã sai đầu bếp mang cơm bố thí đến Nam Lâu Tú Các để ăn rồi. Hơn nữa cô ấy nói, sau này bọn thiếp phải ở trong này thanh tu đấy!

- À, thật đúng là lập dị nha.

Tần Tiêu cầm lấy chén rượu uống một ngụm, tiện miệng nói.

- Ôi tướng công, đừng nói như vậy!

Lý Tiên Huệ ngồi xuống nói:

- Dù sao Nguyệt nhi còn nhỏ, hơn nữa đó là do thói quen được dưỡng từ nhỏ, chúng ta hẳn là nên để cô ấy từ từ thích ứng với sinh hoạt trong nhà, không thể ép buộc được.

- Ta không vấn đề gì.

Tần Tiêu cười hắc hắc:

- Chỉ cần cô ấy cảm thấy thoải mái, không chạy đến chỗ hoàng đế để cáo trạng, thì ta hài lòng rồi.

Lý Tiên Huệ liếc Tần Tiêu một cái, ngượng ngùng nói:

- Điều này sao có thể? Chàng đừng thấy Nguyệt nhi còn nhỏ tuổi, nhưng từ nhỏ chịu gia giáo thật sự nghiêm khắc, là nữ tử rất hiểu biết! Trong mắt muội ấy, đã gả vào nhà chồng rồi, thì toàn bộ sẽ vì ý chí của phu quân, làm chuyện gì cũng đều hướng về chàng. Chàng không có tình cảm gì với muội ấy, là chuyện không thể miễn cưỡng, nhưng người ta là tiểu cô nương, từ nay về sau trái tim đều đặt lên người chàng rồi đó!

- À, thật sao, ha ha...

Miệng Tần Tiêu đã đầy thức ăn, thuận miệng ứng phó, trong lòng lại thầm nghĩ: Người tu đạo rất hiểu có lý luận âm dương, hơn nữa cô ấy là được gia giáo kiểu lễ giáo phong kiến điển hình, coi chồng là trời tuyệt đối không ngỗ nghịch...Xem ra đó thật sự là một nữ tử cực kỳ truyền thống. Ta nên thấy may mắn, nhưng sao vẫn luôn cảm thấy buồn chứ?

Một nhà năm người ngồi quanh bàn, bát đũa leng keng vang lên, yên tĩnh ăn cơm. Tần Tiêu nhìn không khí hôm nay có chút là lạ, bèn nói:

- Ồ, hôm nay sao không ai nói gì vậy? Hay là đều có tâm sự hết?

Tử Địch nhanh mồm nhanh miệng cười nói:

- Thật ra mọi người đều đang nghĩ buổi tối chàng vào phòng ai.

- Ngươi im miệng!

Ba cô gái khác cùng hét to, Tử Địch lập tức vùi đầu xuống, bới cơm vào miệng.

Tần Tiêu cười ngượng:

- Cái này có gì....đi cả bốn đi!

- Đi chết đi!

Các cô gái cùng khinh bỉ.

Tần Tiêu cười to:

- Vậy nếu không, chơi đoán số đi...mười lăm hai mươi, ha ha! Trước kia ta dạy các nàng chơi, hẳn là còn nhớ chứ.

- Ai cha, chủ ý thật là kém cỏi.

Lý Tiên Huệ liên thanh cười mắng:

- Đừng nghĩ nhiều nữa, hôm nay chàng đến chỗ Uyển Nhi đi...Hai người lâu rồi chưa ngủ cùng nhau rồi, hì hì!

Mặt Thượng Quan Uyển Nhi đỏ lên:

- Tiên Nhi, thật sự là...tướng quân muốn đến phòng ai thì cứ đến phòng người đó thôi.

Lý Tiên Huệ cười hì hì nói:

- Có gì chứ, đều là tỷ muội trong nhà, không phải là chuyện ám muội gì.

Tần Tiêu cười mỉa nói:

- Cũng may các nàng không coi ta là vật phẩm đẩy tới đẩy lui, vậy ta quyết định....hôm nay sẽ ở cùng Tiên Nhi và Uyển Nhi, ha ha!

Tử Địch cười to.

Tử Địch cười mắng:

- Đánh mông ngươi!

- Thôi, đừng náo nữa, cũng không gì ngượng cả!

Lý Tiên Huệ cực kỳ xấu hổ đỏ mặt:

- Vừa lúc Uyển Nhi có việc muốn hỏi chàng!

- À, chuyện gì thế?

Tần Tiêu hứng thú.

- Cũng không phải là chuyện lớn bí mật, nói ở đây cũng không sao.

Thượng Quan Uyển Nhi không muốn khiến cho thần bí, giống như mình có đặc, bèn mở miệng nói ngay trong bữa cơm:

- Thật ra Uyển Nhi muốn hỏi một câu, lúc này trượng phu làm ra phản ứng lớn như thế, chẳng lẽ cũng bởi vì nhất thời tức giận sao?

Tần Tiêu để đũa xuống, chậm rãi vuốt vuốt chén rượu, mỉm cười thản nhiên.

Thượng Quan Uyển Nhi ngượng ngùng nở nụ cười:

- Phụ nhân vốn không nên hỏi chính sự, chàng không tiện nói, vậy Uyển nhi cũng không hỏi...

- Ta cũng không phải có ý này.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Ta chỉ không muốn khiến mấy chuyện phiền não này quấy rầy sự yên tĩnh của người nhà, ảnh hưởng đến tâm tình của mọi người.

Thượng Quan Uyển Nhi rất sâu sắc, lập tức ý thức được ý tứ trong lời nói của Tần Tiêu, không khỏi hơi giật mình:

- Nói vậy, toan tính thật sự của chàng, chẳng là là...

Tần Tiêu cười:

- Đúng là vậy!

Tử Địch mở to hai mắt:

- Tỷ tỷ, hai người họ nói gì vậy?

Mặc Y trừng mắt lại:

- Muội hỏi ta, ta hỏi ai?

Trong lòng Lý Huệ Tiên hơi kinh hãi, lắp bắp nói:

- Tướng công, chẳng lẽ là chàng...thật sự tính toán...là đối địch với nàng ấy?

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu:

- Chưa tới mức là kẻ địch. Việc này, thật sự nhất thời khó mà nói rõ được. Hoàng thành Ngự suất ti là một nha môn kỳ quái, nói trắng ra là một nơi quan trọng để Hoàng để cân bằng vương quyền. Hoàng đế muốn chơi cân bằng, nhưng thế lực của bà ta lại thể hiện bành trướng quá mức rõ ràng, vì thế...ta không thể không có chút phản ứng.

Tử Địch đầu óc choáng váng:

- Lão tử hồ đồ rồi!

“Cốc” một cái, Tử Địch không chút nào lưu tình mà gõ vào đầu nàng:

- Thật sự là không biết hối cải, lớn mật!

Tử Địch cười hắc hắc:

- Ta biết sai rồi, lần sau nhất định...chú ý.

Thượng Quan Uyển Nhi có chút lo lắng nói:

- Nói như vậy, tướng công hẳn là nghe được ý tứ của Hoàng đế ở mấy việc đã làm. Đây vốn không có gì đáng trách, nhưng...chuyện trên quan trường, đúng thật là vô cùng vi diệu! Hiện tại tướng công giống như một cái cân, cần phải làm cho hai phe cân bằng. Nhưng hai phe này đều tranh đấu gay gắt, nếu không cẩn thận, sợ là ngay cả cái cân cũng bị...

Câu nói tiếp theo chính là điềm xấu, Thượng Quan Uyển Nhi cố nhịn xuống, không dám nói tiếp.

Tần Tiêu lạnh nhạt mỉm cười, tràn đầy tự tin nói:

- Đây thật là việc đòi hỏi khéo léo, mặc dù có khó khăn, nhưng ta có lòng tin, mấy nàng cứ yên tâm. Tình huống ngày hôm nay mấy nàng cũng thấy, ta rõ ràng nhổ đi khối u ác tính, làm cho ả đau thấu tim, mà cũng không tỏ vẻ gì, ngược lại còn mang lòng cảm kích ta. Sau này, ta lại tự mình đi Ngự Sử Thai giải quyết hậu quả gọn gàng, làm mọi chuyện cẩn thận. Cứ như thế, ta vô hình chung là gạt bỏ vây cánh của nàng, nhưng lại không chạm tới điểm mấu chốt của nàng ta, các ngươi nói xem, hay không?

Chương 605: Một tảng đá sóng ngàn trượng (1)

- Làm gì có chuyện đơn giản thế!

Thượng Quan Uyển Nhi liền nói:

- Ta hiểu nhất Thái Bình công chúa. Năm đó Thánh hậu gặp chuyện gì cần phải ra quyết sách đều gọi nàng ta vào cung thương nghị. Nàng ta cũng không phải nhân vật đơn giản đâu, mà có thể nói là sâu như biển, đa mưu túc trí. Kỹ xảo này của lão công, nàng ta không nhìn ra sao?

Tử Địch bừng tỉnh đại ngộ, dường như kêu lên:

- Hà, ha ha, ta biết các người nói là có ý gì rồi.

Mọi người đều cùng nhìn sang Tử Địch:

- Ngươi mới biết thôi sao?

Tần Tiêu nở nụ cười hơi lạnh lùng:

- Nhìn thấu thì sao chứ? Bất kể thế nào, về mặt mũi ta đã làm vô cùng đẹp, ít nhất nàng ta cũng không thể trở mặt, cũng cho đủ bậc thang để nàng ta hạ đài. Đổi lại mấy nàng là mụ ấy, sẽ lật mặt với ta vì hai tên cẩu tặc rơi xuống nước sao? Thế có phải là thiệt nhiều hơn mất không? Tất cả đều là người thông minh, bình thường ta không thích mạo hiểm, nếu không phải là chuyện nắm chắc rồi, có thể nhìn thấu tâm tư ả ta, sao ta cả gan làm loạn ra chuyện như thế chứ?

Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên nghĩ mà sợ, chậc chậc nói:

- Lão công, chàng... lá gan cũng quá lớn! Mạo hiểm như thế, không sợ nhất chiêu thất thủ hay sao?

- Ha ha, cái này gọi là kẻ tài cao thì gan cũng lớn nha!

Tần Tiêu cười đắc ý:

- Đầy phòng kiều thê mỹ thiếp bảo bối nhi nữ, sao ta dám làm chuyện hồ đồ? Thái Bình công chúa, có nhiều điểm rất giống Thánh Hậu, ví như nàng ta cũng là một người ái tài. Ta có thể nhìn ra được, nàng ta rất muốn thu nạp ta.

- Đúng thế...

Lý Tiên Huệ khẽ gật đầu:

- Cô cô không chỉ một lần nói với ta, muốn ta thổi gió bên tai lão công, để cho lão công thiên hướng về nàng ta hơn nữa, còn hứa hẹn rất nhiều chỗ tốt nữa. Tiên Nhi biết việc này nói ra cũng chỉ làm lão công phiền phòng, cho nên cũng không nhắc tới. Tin rằng với tài trí thông minh của lão công, cũng có thể hiểu được, không cần Tiên Nhi phải nói thêm gì.

Tần Tiêu cười cười:

- Ý đồ của nàng ta thật ra hết sức rõ ràng, nhưng điều này đương nhiên không cần nói thêm. Kỳ thật từ đầu tiên, nàng ấy đã chú ý tới ta, muốn mượn sức của ta. Chẳng qua quan hệ của ta với thái tử lại quá mức chặt chẽ, làm cho mụ sợ ném chuột vỡ đồ, đành phải nói bóng nói gió. Tiên Nhi, nàng cũng đừng trách ta bằng mặt nhưng không bằng lòng, mặt cười mà bụng nghĩ xấu. Trên quan trường chính là như thế. Kỳ thật ta cũng không muốn thế, ta cũng chỉ mong coi mụ là thân cô cô thuần túy. Nhưng mà trên thực tế, điều này khó mà làm được.

Lý Tiên Huệ cô đơn gật đầu:

- Ta hiểu được...

Trong lòng Thượng Quan Uyển Nhi lại có chút bất ổn; lập trường chính trị của lão công đúng là vô cùng minh xác, vẫn là thiên hướng về Hoàng Đế cùng Thái tử nhiều hơn. Cân bằng, một thần tử phải cân bằng giữa Hoàng tộc, nói dễ hơn là làm! Đấu tranh gay gắt với Thái Bình công chúa, trời ạ, nữ nhân này đáng sợ lắm...

Sau khi ăn xong chính là thời gian thích ý nhất trong ngày. Từ vài ngày trước Tần Tiêu trở lại Trường An thì bận rộn không yên, đến bây giờ mới xem như có chút yên tĩnh.

Tần Tiêu không suy nghĩ thêm những vấn đề lục đục phiền toái này, hắn ném toàn bộ công việc ra khỏi đầu, hảo hảo hưởng thụ niềm vui gia đình.

Trong tòa nhà lớn này, chỗ tốt lớn nhất chính là không cần ra ngoài đi dạo. Phong cảnh bên ngoài cũng không so được với trong phủ bao nhiêu.

Mặc Y cùng Tử Địch phân biệt ôm đầu to cùng nữu nữu, còn ngâm nga ca hát chọc chúng cười. Tử Địch đại đầu quỷ bình thường tay chân vụng về không làm gì tốt, nhưng mà khi ôm nữu nữu thì vô cùng chuyên chú.

Người trong nhà thanh thảnh dạo chơi trong hành lang gấp khúc, nhảy ra ngoai lan can tiến vào đồng cỏ bên ngoài. Mùa hè đến, cỏ xanh moc lên tươi tốc. Tay nghề người làm vườn trong phủ không tệ, bọn họ cắt tỉa bãi cỏ rất chỉnh chu, giống như sân bóng vậy. Tần Tiêu nằm ngủ trên đó, hai tay đặt sau đầu, trong miệng kẹp ngậm một cọng cỏ mịn, thập phần khoan thai tự đắc. Bốn nữ tử lười biếng ngồi bên cạnh hắn, đặt đầu to cùng nữu nữu vào giữa cùng chơi đùa với chúng.

Đầu to đang học đi, hết sức kích động cùng hưng phấn, thường thường từ bên nương này lại tập tễnh chạy sang nương khác, sau đó đắc ý cười to, giọng cười rất ngây thơ. Nữu nữu thì có chút đáng thương, nàng thường xuyên bị ca ca làm khóc, chỉ u oán nhìn qua mọi người giống như nhận hết ủy khuất vậy. Tần Tiêu ôm nữu nữu qua, đặt nàng lên bụng của mình và trêu chọc. Cái bụng của hắn thở ra hít vào lên xuống làm nữu nữu xem như đang cưỡi ngựa, cười lên khanh khách.

Người một nhà vui vẻ hòa thuận, ấm áp ngọt ngào không nói nên lời.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng túm lấy cù chỏ của Tần Tiêu, chỉa chỉa vào chỗ cao phía nam.

Tần Tiêu quay người nhìn qua, nhìn qua lầu các bên đó và hiểu ý của Lý Tiên Huệ.

- Người ta đang thanh tu, cho nàng thanh tu đi.

Tần Tiêu cười xấu xa.

Lý Tiên Huệ ôm nữu nữu qua, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Coi như là khách nhân. Ngươi làm chủ nhân cũng phải hàn huyên cho người ta ấm bụng chứ? Người nên đi qua đi, dù sao cũng là phu nhân cười hỏi đàng hoàng. Ngươi xem như tận tâm ý, nàng lĩnh tình hay không là ý của nàng, ít nhất đến lúc đó cũng có thể giao đãi trước mặt hoàng thượng.

- Được rồi, ta biết rõ!

Tần Tiêu có chút không tình nguyện ngồi dậy, hôn hai cái lên má của đầu to, nói:

- Ta đi nhìn chút đây!

Dứt lời hắn đi ra hậu viện.

Tần Tiêu đi tới Thanh Tú Các ở phía nam. Cầu thang này là cầu thang xoay. Thanh Tú Các trang trí thanh nhã, khắp nơi vô cùng tú lệ và nhẹ nhàng, xem ra là Lý Trì Nguyệt tìm người quản lý. Nhớ rõ trước kia khi đi qua nơi này, bên trong được trang trí lầu son lộng lẫy.

Đi lên lầu ba thì nhìn thấy Lý Trì Nguyệt đang ngồi trên ban công nhã các, mặt hướng về tây. Bên người đốt một đỉnh hương cổ xưa, hương khí thấm vào ruột gan. Một thân đạo bào thanh lịch và phất trần trắng xóa tung bay trong gió nhẹ lúc chạng vạng tối.

Tần Tiêu nhìn qua bóng lưng thon gầy của nàng, thật sự không thể chán ghét nàng được. Dù sao chỉ là tập quán sinh hoạt và thói quen khác nhau mà thôi, nàng chỉ là tiểu nữ hài không tranh giành danh lợi của ai, cũng không gây phiền hà cho ai cả. Lý Đán bảo nàng lập gia đình, nàng lập gia đình, cho dù là gả cho một nam nhân không biết. Một tiểu bình hoa xinh đẹp đáng thương, trong lòng Tần Tiêu âm thầm thổn thức, trong lòng cũng bắt đầu thương cảm thay nàng.

Lý Trì Nguyệt đang nhập định, Tần Tiêu đi tới, lúc này lại cảm thấy mình như người dư thừa, cũng không nên đi quấy rầy nàng, vì vậy quyết định dứt khoát đi xuống lầu.

Lúc quay người lại không cẩn thận chân chạm vào bậc thang, phát ra tiếng kêu vang.

Lý Trì Nguyệt lúc này mới bừng tỉnh quay đầu nhìn qua, nhẹ giọng kinh dị nói:

- Phu... Lão công, sao ngươi tới đây? Sao không gọi ta, Trì Nguyệt thật sự là thất lễ mà.

Dứt lời Lý Trì Nguyệt đứng dậy đi qua bên cạnh Tần Tiêu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau