PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Văn võ song tu (2)

Địch Nhân Kiệt cười híp mắt:

- Hảo hài tử, ngươi ngồi xuống, ta có vài lời cần nói với ngươi.

Hắn dừng một chút rồi nói:

- A.... Là như thế này, vừa rồi ta đã thương lượng với nương của ngươi, ý định thu ngươi làm học trò của ta, không biết ngươi có nguyện ý...

- Đệ tử Tần Tiêu, bái kiến ân sư.

Tần Tiêu nhanh chóng quỳ xuống mặt đất, hắn bái ba cái và nội tâm kích động vạn phần hô lên: việc này còn cần cân nhắc? Nếu như ta không đáp ứng thì đúng là bị điên rồi!

Một cử động kia ngược lại làm cho Địch Nhân Kiệt ngoài ý muốn, hơi sững sờ một chút, Địch Nhân Kiệt cất tiếng cười to, nói:

- Nói như vậy thầy trò hai người chúng ta quả nhiên là duyên phận sâu nha! Tốt rồi, ngươi lại bắt đầu. Ân... Ngươi biết vi sư là người phương nào sao?

Tần Tiêu đứng dậy hưng phấn nhìn qua Địch Nhân Kiệt:

- Ta biết rõ. Ân sư là đệ nhất nhân, Tể tướng Địch Nhân Kiệt!

Địch Nhân Kiệt kinh ngạc há hốc mồm, lập tức cười nói:

- Tể tướng? Ta hiện tại chỉ là Huyện lệnh nho nhỏ thôi, cái gì quan hàm to tới Tể tướng chứ, cũng đừng tùy tiện khấu đầu với ta, ha ha! Như vậy đi, hôm nay chúng ta kết duyên phận thầy trò. Từ ngày mai ngươi giúp nương dọn nhà đi, dọn tới Bành Trạch huyện nha tìm ta, ta dạy cho ngươi đọc sách viết chữ, như thế nào đây?

- Tốt a!

Tần Tiêu còn kém chút nhảy lên hoan hô.

- Ân sư và hai vị đại ca vào nhà ăn cơm! Ta đi nấu đồ ăn! Thịt cá chép kho tàu, ta sở trường nhất!

Bên cạnh Chu thị kinh ngạc đến ngây người:

- Ngươi đứa nhỏ này, nói bậy bạ gì đó! Ngươi biết nấu ăn khi nào? Thật sự là! Nhưng mà thái gia cùng hai vị quan đại ca hôm nay nên lưu lại dùng bữa đi, khó có được đưa nhỏ này bắt được con cá chép lớn, coi như hiếu kính lão sư.

Tần Tiêu ngẩn ngơ, cười ngây ngô gãy đầu, trong nội tâm thầm nghĩ: các ngươi còn không biết a? Thời điểm ta đi bộ đội thì có hơn nửa năm phải đi làm bếp đấy, ta nung đỏ con cá chép dâng lên cho thượng cấp ăn, cho nên được thiên vị rất nhiều!

Địch Nhân Kiệt cùng Chu thị nhìn qua dáng điệu ngây thơ của Tần Tiêu thì buồn cười một hồi.

Đêm đó Tần Tiêu lên giường ngủ sớm, hắn ngóng trông sáng mai đi tới Bành Trạch huyện nha gặp Địch Nhân Kiệt.

Không ngờ trong lúc ngủ mơ thì cổ tùng và lão nhân ngày hôm qua lại xuất hiện.

Lần này Tần Tiêu nhớ tới chuyện lần trước, vài ngày trước đó lão nhân này đã xuất hiện trong mộng của hắn, nhìn hắn nói " lão phu năm đó từng là một viên mãnh tướng dưới trướng của vương công, hôm nay sẽ đem một thân võ nghệ truyền cho ngươi, sau này còn làm mãnh tướng của Đại Đường". Mình cũng cao hứng bái hắn làm sư phụ, còn không che đậy miệng nói cái gì muốn học được văn võ song toàn, làm cái gì vương hầu không phụ gia thân.

Lão nhân tức giận nhìn qua Tần Tiêu đang ngẩn người:

- Nghịch đồ, hôm nay ngươi muốn lão sư quản giáo ngươi thế nào?

- A?

Tần Tiêu cả kinh, nhớ tới ngày hôm qua trúng một chưởng kia thì biết rõ sư phụ này là cao thủ võ lâm trong truyền thuyết, cuống quít khoát tay, nói:

- Không không không, đồ nhi biết sai... Thỉnh sư phụ thứ tội, thứ tội!

Trong nội tâm thầm nghĩ:

- Tuy ta có bổn sự của bộ đội đặc chủng, cũng không kém so với võ công hiện giờ, nhưng nghệ nhiều không áp thân nha, học nhiều một chút, nhìn nhiều một chút ngược lại cũng tốt, ta cũng muốn xem những võ công tà dị kia lợi hại như thế nào...

Lão nhân hừ lạnh một tiếng:

- Cũng được, thấy ngươi biết sai và sửa đổi. Nhưng mà ngang ngược với sư phụ chính là đại bất hiếu, vi sư thấy ngươi tuổi nhỏ lần này xử lý nhẹ. Phạt ngươi đứng trung bình tấn một canh giờ, ta lại dạy ngươi Ma Vân Chưởng Pháp.

- Một canh giờ?! Đó không phải là hai giờ sao?

Tần Tiêu thiếu chút nữa ngất đi, có thể đây là trong mộng, dù thế nào cũng chóng mặt nha, đành phải dùng vẻ mặt cầu xin ngoan ngoãn ngồi xổm người xuống, làm thế trung bình tấn. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Lão nhân bất động thanh sắc âm thầm cười cười, hắn đi tới đi lui chung quanh người của Tần Tiêu, giống như lẩm bẩm nói ra:

- Tần Tiêu ah, ngươi nên học cho tốt, dụng tâm khổ luyện. Ngày khác tên tuổi vang dang khắp thiên hạ mới không bôi nhọ tên tuổi vi sư.

Sáng sớm ngày thứ hai dưới tình huống không có tình huống huấn luyện khẩn cấp nên đột nhiên Tần Tiêu bừng tỉnh, hắn lăn lốc đứng dậy, hắn vội vàng chạy tới Bành Trạch huyện nha. Nhưng trong lòng ngạc nhiên nói:

- Quái tai! Ngày hôm ta tu luyện võ công suốt đêm trong mộng, sáng nay rời giường lại không có cảm giác mệt mỏi chút nào, ngược lại tinh thần tràn đầy gấp trăm lần, tứ chi bách hài tràn ngập lực lượng! Ngẫm lại nếu là một ngàn năm sau tham gia quân ngũ đều có thể huấn luyện giống ta bây giờ, ngủ ngon có thể học được một thân bổn sự, khi đó quốc gia không nói chinh phục địa cầu, muốn xưng bá vũ trụ cũng không khó khăn a.

Ngày tháng như thoi đưa, thời gian trôi qua rất nhanh. Trong nháy mắt ba năm qua đi. Hiện tại đã là vương triều Đại Chu vạn tuế nguyên niên ( công nguyên năm 696 ).

Tần Tiêu đã cao hơn rất nhiều, thân thể cũng tráng kiện rắn chắc không ít. Ba năm qua Tần Tiêu không ngừng luyện võ với lão nhân trong giấc mộng, ban ngày không có gì làm thì luyện võ, còn không thì đi tìm Đào Kiền Mã Vinh khoa tay múa chân vài cái. Mới đầu hắn cảm thấy khó lý giải pháp quyết buồn tẻ nhàm chán của lão đầu trong mộng, cũng may có Địch Nhân Kiệt là Đại Nho giúp hắn giải đáp một ít nan đề, cuối cùng đã dần dần nắm giữ. Hơn nữa Tần Tiêu đã tập qua Ngạnh Khí Công cùng Tán Đả và một ít kỹ năng của bộ đội đặc chủng, qua thời kỳ ban đầu là lý giải thì kế tiếp hắn lại giải thích võ học, tu vi võ công tiến triển cực nhanh, dần dần ngay cả Đào Kiền, Mã Vinh là hai đại hán có thân thủ không kém cũng không phải là đối thủ của hài đồng mười ba tuổi như hắn.

Trừ luyện võ thì chuyện làm Tần Tiêu hứng thú nhất chính là quấn quýt lấy Địch Nhân Kiệt, muốn hẳn giảng giải nghe các cách phá án, mỗi lần đều nghe được mùi ngon, trong lúc bất chợt còn có khen ngợi. Cùng lúc đó hắn được Địch Nhân Kiệt dốc lòng dạy bảo, Tần Tiêu văn thức tài học cũng càng ngày càng phong phú, những vấn đề nghi nan trước kia không còn khó hiểu nữa, ngay cả việc phân biệt chữ phồn thể và văn tự đối thoại đông cứng khó đọc hiện giờ cũng được giải quyết dễ dàng.

Trí lực của Tần Tiêu vốn cực kỳ cao, dần dần thành có được danh khí "Thần đồng".

Địch Nhân Kiệt nhìn ở trong mắt, trong lòng vui vẻ. Ba năm qua Tần Tiêu chỗ biểu hiện ra những suy nghĩ "Ông cụ non" cùng những cách làm tinh quái, sáng ý, linh khí quả nhiên được hắn thừa nhận, đứa nhỏ này đích thị là kỳ tài ngàn năm khó được, nếu như bồi dưỡng tốt thì đó chính là nhân tài của quốc gia.

Chương 7: Thiếu niên thiên tài

Địch Nhân Kiệt không thể nghĩ tới một hài tử như Tần Tiêu lại tới từ thế kỷ hai mươi mốt, hắn là người lớn hơn hai mươi tuổi, trí lực, ngộ tính, kiến thức đừng nói là con nít hiện giờ, cho dù là người lớn bình thường cũng theo không kịp. Tần Tiêu là điển hình của kẻ mặt trẻ con tâm tư lang sói, giả heo ăn thịt hổ không nhả xương ah!

Giờ ngọ mùa hè, Tần Tiêu ăn xong cơm trưa liền cầm theo dao bổ cúi tiến vào rừng trúc, hắn chém ngã một cây trúc và Chu thị đi đến rừng trúc nhìn thấy Tần Tiêu loay hoay một lúc, ngạc nhiên nói:

- Ngươi đứa nhỏ này, hôm nay lại giày vò cái gì đó? Vài ngày trước đó ngươi nói muốn loay hoay làm cái gì " xi-măng ", đưa tới thật nhiều đá bùn rồi dùng búa đập nhỏ, sau đó trộn vào nhau rồi đem đi trải ra khắp sân nhỏ nhưng chẳng cái gì ra cái gì cả.

Tần Tiêu không có chút xấu hổ cười ngây ngô, nói:

- Không có việc gì, nương. Sinh nhật lão sư gần tới rồi, con muốn làm nỏ trúc vào trong núi săn bắn vài món dân dã đưa cho lão nhân gia làm hạ lễ.

- Ân, sắp tới sinh nhật của Địch đại nhân rồi sao? Chuyện này là đại sự a, nhưng mà con mò mẫn như vậy cũng không được việc gì đâu, đến lúc đó hai tay trống trơn cũng không hay. Như vậy đi, vi nương gần đây tích lũy được chút tiền dư dả con đi thị trấn mua một ít thịt heo làm lễ vật cũng được. nguồn TruyenFull.vn

- Không cần đâu nương. Con dám chắc được, yên tâm đi.

Trong tay Tần Tiêu làm không ngừng, tràn đầy tự tin nói ra.

Chu thị vẻ mặt vui vẻ nhìn qua Tần Tiêu:

- Đứa nhỏ này cố chấp như vậy...

Quay đầu lại nhìn vào trong nhà, lại nhìn qua một ít đồ vật tinh quái mà Tần Tiêu loay hoay làm ra, ví dụ như: dùng phiến gỗ kích thích nước chảy vào, thông qua một tấm da trâu mà dẫn vào nhà, lấy vài tấm gỗ tạo thành trục tạo ra gió, so với quạt hương lớn thì gió còn lớn hơn; giếng nước trong nhà cũng bị hắn làm một cái van gọi là "Pít-tông" phía trên là một cây gậy trúc nói là nơi dùng sức ép dẫn nước vào, nhưng mà Tần Tiêu dùng sức bú sữa mẹ cũng không thu được vài giọt nước nào, đành phải biến nó thành bài trí, vẫn dùng thùng nước vào mỗi ngày; nhà vệ sinh phía sau thì đào một cái hố to, phía trên đắp vài tấm gỗ và bùn đất dùng một đường hầm thông với nhà vệ sinh, ngược lại tuyệt đối không còn tạo ra mùi thối, hơn nữa Tần Tiêu còn nói muốn làm ra cái gì " khí mê-tan " sớm ngày thực hiện " hiện đại hoá " hình như cũng thất bại. Lộ trình dẫn vào cái hầm kia xuất ra mùi thối không chịu nổi, căn bản là không thể đốt cháy, có lần còn suýt gây ra hỏa hoạn, về sau cũng làm được vài chuyện qua loa.

Vì những chuyện này trong lòng Tần Tiêu cũng có không ít lần phiền muộn. Vốn cho là hắn dựa vào tri thức khoa học thế kỷ hai mươi mốt có thể ở Đại Đường hảo hảo làm ra một phát minh, không nghĩ tới bị ngăn trở khắp nơi, làm đường ống thì không thể bít kín khí, dùng gỗ chế pít-tông thì khe hở quá lớn căn bản không cách nào lợi dụng áp lực trạng thái chân không hút nước lên; khí mê-tan hố rác? Tính tính toán toán trước khi không có làm ra xi-măng thì không nên làm mới tốt, nói không chừng lúc nào đó rò ra một chút khí thì hỗn hợp khí đạt tới tỉ lệ nổ thì không nghĩ qua có thể nổ được cái gì. Đến lúc đó đồ cứt đái bay đầy trời làm cho người dân bỏ chạy tán loạn, đây cũng không phải là đùa giỡn. Về phần xi-măng, đây chính là thứ làm Tề Nhạc căm tức nhất. Chính mình mơ hồ nhớ rõ dùng đá vôi, đất sét, thạch cao đem chúng đập nát trộn vào nhau, chính mình trái trộn lẫn phải trộn cũng không cách nào làm ra xi măng được. Về sau mới nhớ tới trong những nguyên lộ này có khác nhau, phải bỏ vào trong hầm lo để nung khô và biến thành nguyên liệu, hơn nữa thời gian nung khô phải nắm chắc hỏa hầu; sau đó còn cho thêm một chút vi lượng hóa học vào...

Cuối cùng Tần Tiêu tổng kết ra một câu: thoát ly sản xuất xã hội văn minh trước mắt là không thể nào thành công! Những gia hỏa viết tiểu thuyết xuyên qua động một chút lại phát minh ra máy bay đại pháo, nhưng mà điều kiện xã hội không có thì làm sao sản xuất được, tất cả là một đám gia hỏa nổ không tốn tiền mà, quả thực là ba xạo!

Sau mấy giờ giày vò rừng trúc thì Tần Tiêu cuối cùng vẫn làm ra nỏ tự chế. Những thanh tên nỏ này cực kỳ khó làm! Tuy "Liên nỏ" từ lúc Tam quốc đã được Gia Cát Lượng phát minh, nhưng mà Tần Tiêu vẫn mân mê nó, ban cho hai chữ "Phát minh" nên hắn không muốn buông tay. Dùng đao bổ củi gọt mấy mũi tên từ cây trúc này đặt lên nỏ, kéo căng dây cung và ba mũi tên cùng một chỗ bắn ra ngoài, chính xác vô cùng tốt! Tần Tiêu quả thực vui mừng, cười to không thể ngậm miệng lại được!

Thời điểm chuẩn bị mang sản phẩm ra nghiệm chứng thì, Địch Nhân Kiệt mang theo Đào Kiền Mã Vinh đến. Tần Tiêu bước nhanh nghênh tiếp, quỳ gối xuống trước mặt Địch Nhân Kiệt:

- Đệ tử bái kiến ân sư... Ân sư cùng hai vị đại ca sao tới đây hôm nay?

Loại lễ tiết quỳ xuống này tâm huyết rất nặng, thân là bộ đội đặc chủng Tần Tiêu cực kỳ phản cảm. Thời điểm quỳ trước mặt Địch Nhân Kiệt cùng Chu thị thì hắn có cảm giác bình tâm, cho rằng không có gì không ổn.

Địch Nhân Kiệt vui tươi hớn hở vỗ vỗ vai của Tần Tiêu, nói:

- Tư trứng đánh a phổ (standup), là nói như vậy sao, ha ha? Đến rồi, vào nhà đi, vi sư có lời muốn nói với ngươi.

Tần Tiêu cùng Đào Kiền Mã Vinh nhịn không được mà cười rộ lên, Tần Tiêu vui mừng nói:

- Tiếng nước ngoài của ân sư học được thật tốt a!

Địch Nhân Kiệt cũng cười hớn hở:

- Tiểu tử ngươi nha, rõ ràng giễu cợt lão nhân gia ta, thật không có phúc hậu gì cả!

Tần Tiêu vui mừng mà nói:

- Ân sư, con nói là thật mà.

Cũng không phải là sao, Đào Kiền Mã Vinh là hai đồ đần, đi theo Tần Tiêu học thật lâu, đừng nói cái gì "Tư trứng đánh a phổ (standup)", ngay cả một câu pig đơn giản cũng nói không được, quả thực là so với pig còn ngu hơn pig.

Tần Tiêu có chút nghi hoặc nhìn qua bóng lưng của Địch Nhân Kiệt, trong nội tâm thầm nghĩ lão sư công vụ bề bộn, ngày bình thường cực ít tới nhà của mình, hôm nay hắn là có chuyện quan trọng.

Mọi người đi vào trong phòng, Chu thị vội vàng nghênh tiếp dâng nước trà.

Địch Nhân Kiệt hớp một hớp trà, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Tiêu nhi, là như thế này. Vi sư hôm nay thu được thánh chỉ, hoàng đế bệ hạ ủy nhiệm ta làm Ngụy Châu Thứ Sử. Thánh chỉ thúc giục vi sư hôm nay phải đi ngay, rời khỏi Bành Trạch.

- A?

Tần Tiêu kinh hãi, cuống quít nói:

- Triều đình như thế nào... Đột nhiên điều ân sư đi?

Chương 8: Tang lễ, mất trụ cột quốc gia (1)

Địch Nhân Kiệt nhíu mày, sắc mặt trở nên nghiêm túc lên:

- Khiết Đan vô lễ xâm lấn, công hãm Ký Châu, Hà Bắc chấn động. quân đội Đại Chu quân đã trải qua giao chiến đều ở cục diện bất lợi, vi sư ở Hà Bắc có chút ít danh khí, trong quân đội cũng có chút uy vọng, bọn đại thần trong triều Trương Giản Chi cùng có giao tình với vi sư rất sâu, mượn cơ hội này tấu lên Vũ Hoàng bệ hạ bảo vệ vi sư, để cho vi sư đảm nhiệm chức Thứ Sử Ký Châu và Ngụy Châu, chống cự Khiết Đan xâm nhập cũng là chuyện lão sư cần làm, đây là cơ hội quay về triều đình đền đáp quốc gia.

Địch Nhân Kiệt vừa nói như vậy thì Tần Tiêu ngược lại là tỉnh thần. Trong lịch sử Địch Nhân Kiệt bị giáng chức đến Bành Trạch đúng là có thời gian ba năm. Về sau hắn đi vào Ngụy Châu đánh lui Khiết Đan, còn giúp Ngụy Châu tránh một trận tai nạn. Dân chúng địa phương còn lập đền thờ của hắn dùng cảm tạ Địch Nhân Kiệt. Không lâu sau đó Địch Nhân Kiệt liền thăng nhiệm thành đô đốc U Châu, Hà Bắc Đạo Hạnh Quân Đại tổng quản, sau lần đó lại quay về triều làm Tể tướng. Nghĩ tới đây Tần Tiêu có chút cao hứng thay cho Địch Nhân Kiệt, nhưng mà trong nội tâm có vài phần lưu luyến vẫn khó mà buông được.

Sau khi đi tới Đại Đường trừ mẫu thân Chu thị thì Địch Nhân Kiệt là người thân nhất của hắn. Tần Tiêu đã sớm đem Địch Nhân Kiệt trở thành thân nhân của mình. Mà lần chia lìa này nói không chừng sẽ có một thời gian dài không tương kiến. Giang Nam Giang Châu, Hà Bắc Ngụy Châu đi tới đi lui cũng hơn ngàn dặm. Hiện tại không có máy bay ô tô, vài ngàn dặm đấy, đủ cho mấy con ngựa chạy sống chết... Huống chi trong lịch sử ghi lại Địch Nhân Kiệt cũng có thể sống thêm bốn năm năm nữa.

Nghĩ tới đây Tần Tiêu sầu não không hiểu, lẳng lặng giật mình ở đó không biết nên nói cái gì cho tốt.

Địch Nhân Kiệt cười ha hả một hồi, từ trong lòng ngực lấy ra một quyển sách đưa cho Tần Tiêu:

- Tiêu nhi, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn. Thầy trò hai người chúng ta có thể kết xuống duyên phận này vi sư đã rất thỏa mãn. Đây là bản ghi chú mấy ngày gần đây của vi sư, bên trong ghi chép kỳ văn kiến thức vài chục năm của vi sư và các cách phá án. Hôm nay đem nó tặng cho ngươi, ngươi có thể nghiên cứu thật tốt. Tương lai có cơ hội lấy được công danh thì ngươi hãy dạy học thức này cho người khác, cùng thành tựu võ công của ngươi mưu cầu hạnh phúc cho thiên hạ, làm tốt một phen sự nghiệp cho đời.

Tần Tiêu tiếp nhận sách trong tay, vuốt ve quyền sách còn thơm mùi Mặc Hương, trong nội tâm như nổi sóng, nhất thời bình tĩnh không được. Trong nội tâm kích động, không tự giác mà quỳ xuống, hắn đưa nỏ hai tay lên trước mặt Địch Nhân Kiệt trước:

- Ân sư, đệ tử cũng không có cái gì tặng ngài. Đây là bộ tên nỏ do đệ tử làm ra, sẽ đưa tặng ân sư làm vật kỷ niệm.

Địch Nhân Kiệt chậm rãi tiếp nhận tên nỏ:

- Đứng lên đi, hài tử. Ngươi có tâm ý này vi sư thật sự rất cao hứng.

Tần Tiêu chậm rãi đứng dậy, cảm giác con mắt của mình hơi đau đau, hình như là cố ngăn không cho nước mắt chảy xuống. Từ bản ghi chú này và tên của quyển sách, hắn nhìn thấy chữ viết quen thuộc của Địch Nhân Kiệt, sách tên Hoài Anh Thủ.

Triều Võ Chu Quan Nguyên Niên, công nguyên năm 700, cuối mùa thu.

Đêm lạnh như nước, mọi âm thanh đều tĩnh lặng.

Tinh xảo không mất đi nghiêm túc và trang trọng của Trường Sinh Điện, trong ngự thư phòng, một chiếc đỉnh cổ xưa có khói trầm hương bốc lên, khói xanh lượn lờ thơm ngát thấm vào nhân tâm. Nữ Hoàng Võ Tắc Thiên đang ngủ trên hương án, bỗng nhiên phát ra một tiếng thét rồi tỉnh giấc, mấy quan nga và thái giám bên cạnh bị dọa hồn bất phụ thể, ngay ngắn quỳ rạp xuống đất không dám ngẩn đầu lên, trong miệng hô:

- Bệ hạ chấn kinh, nô tài tử tội!

Võ Tắc Thiên đưa mắt nhìn qua, bản thân đang ở trong Trường Sinh Điện, vừa rồi nằm mơ thấy một cơn ác mộng, âm thầm than một tiếng, kinh hoàng trong lòng cũng bình tĩnh trở lại, vì vậy nhìn đám thuộc hạ đang quỳ rạp nói:

- Tất cả đứng lên đi, không liên quan tới các ngươi.

- Tạ thiên ân bệ hạ!

Quan nga thái giám rung động đứng dậy, cúi đầu đứng hầu ở một bên.

Trong nội tâm Võ Tắc Thiên thầm than: trẫm lại mệt mỏi nằm ngủ rồi, vừa rồi chỉ phê duyệt mấy tấu chương khẩn cấp lũ lụt ở Giang Nam không ngờ lại ngủ. Nàng nhớ lại ác mộng là một con hắc lân ác long cắn tay phải của mình, cắn mạnh một cái làm tay phải của nàng đau nhức tận xương tủy, nhất thời kinh hoảng từ trong mộng tỉnh giấc lại. Hiện tại cánh tay phải vẫn còn đau, chẳng lẽ đây là điềm không may?

Võ Tắc Thiên lông mày hơi nhíu:

- Triệu Thượng Quan Uyển Nhi tới đây.

Thân quan bên cạnh khom người nói:

- Vâng.

Lui thân ra khỏi ngự thư phòng.

Võ Tắc Thiên nhìn qua Long vân bào bằng lông chồn đang khoac trên người, thầm nghĩ trong lòng: Uyển Nhi cô gái nhỏ này hẳn đã tới rồi, trừ nàng thì không ai dám phủ áo lông chồn chống lạnh cho mình cả. Đám sai vặt này nhát như chuột, sợ đánh thức trẫm sẽ bị chém đầu... Đúng là thế hệ tầm thường.

Không bao lâu Thượng Quan Uyển Nhi bước vào trong ngự thư phòng, quỳ bái dưới đất:

- Bệ hạ, Uyển Nhi ứng chỉ đến đây...

Võ Tắc Thiên nói:

- Bình thân.

Uyển Nhi từ từ đứng lên, nàng sụp mi không dám nhìn thẳng, mi tâm của nàng có trang điểm đóa hoa mai làm nổi bật gương mặt thanh tú động lòng người của nàng. Võ Tắc Thiên nhìn qua dung mạo của Thượng Quan Uyển Nhi thì trong lòng thờ dài: mặc dù trẫm bảo dưỡng có đạo, nhưng cuối cùng vẫn là người hơn thất tuần, dù sao cũng không tránh khỏi dấu vết của tuế nguyệt...

Võ Tắc Thiên rời khỏi ngự bàn, chậm rãi đi đến bên người Uyển Nhi:

- Cùng trẫm đi ra ngoài một chút.

- Vâng.

Uyển Nhi thấp giọng đáp, đi theo bên cạnh Võ Tắc Thiên ra khỏi ngự thư phòng, hai tay của nàng thả lỏng.

Đêm đã hơi khuya nên hoàng cung vô cùng yên tĩnh. Trừ tuần tra và vũ lâm vệ sĩ thì cơ hồ không có thứ gì hoạt động nữa. Võ Tắc Thiên đi đến một ban công một tiểu đỉnh, tay vịn ngọc thạch dựa vào lan can, trong nội tâm của nàng hậm hực bất an, thở dài một hơi.

Trong nội tâm Thượng Quan Uyển Nhi giật mình, thầm nghĩ: bệ hạ hôm nay có tâm sự... Ngày bình thường quân nhan uy nghi, cuối cùng cũng có tâm sự...

- Uyển Nhi...

- Có nô tỳ.

Võ Tắc Thiên hơi dùng một chút, ngẩng đầu nhìn qua tinh không đầy sao, chậm rãi nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Trẫm vừa rồi chợt thấy một giấc chiêm bao, trong đó có một con hắc lân ác long cắn tay phải của trẫm, đến nay vẫn còn cảm thấy đau. Ngươi cũng biết đây là gì dấu hiệu?

Chương 9: Tang lễ, mất trụ cột quốc gia (2)

Trong nội tâm Thượng Quan Uyển Nhi run lên, nếu là vấn đề này phàm là trả lời được không tốt thì hoàng đế sẽ quy tội cho mình. Nhưng nàng phục thị hoàng đế mấy năm và bản tính lại nhu thuận lanh lợi, hơi suy nghĩ một chút thấp giọng đáp:

- Bệ hạ thân là thiên tử, chính là ứng với long triệu mà sinh, chuyện này không có gì kỳ quái. Có thể là năm đó án thư áp lên tay phải vẫn còn tồn tại, cho nên mới sinh ra giấc mộng. (*Long triệu hiểu là có mạng làm đế vương)

Võ Tắc Thiên mỉm cười, phiền muộn trong nội tâm giảm bớt không ít, dùng ngón tay chỉ Thượng Quan Uyển Nhi, cười nói:

- Tốt cho ngươi lanh mồng lanh miệng, giúpg trẫm giải sầu.

Lập tức lại nói:

- Trẫm cả đời này chưa bao giờ sợ qua bất luận kẻ nào, bất cứ chuyện gì cổ nhân nói ngũ tuần chết là bình thường, trẫm hôm nay đã qua thất tuần, là quân vương uy phục tứ hải, mặc dù ý chí đàn ông cũng không cách nào so với ta. Cho dù lúc này long ngự quy thiên cũng không uổng cuộc đời này. (*Long ngự quy thiên nghĩa là chết)

Thượng Quan Uyển Nhi cuống quít ứng khẩu:

- Bệ hạ chính là thiên cổ nhất đế, mặc dù Tam Hoàng Ngũ Đế cũng không ai qua được, hôm nay lại nắm giữ thiên hạ thì sao dễ dàng nói điềm xấu được? Bệ hạ nhất định có thể phúc hưởng vạn thọ và càn khôn.

Võ Tắc Thiên mỉm cười không nói, nhìn qua bầu trời đầy sao giống như lâm vào trầm tư. Một tia bối rối trong lòng Thượng Quan Uyển Nhi cũng nhanh chóng buông xuống.

Đúng lúc này chính bắc bầu trời đêm có một lưu tinh xoẹt qua lưu lại vầng sáng màu bạc trên bầu trời, sau đó biến mất trong bầu trời xanh. Sắc mặt Võ Tắc Thiên thay đổi, thân thể run lên, lẩm bẩm nói:

- Lại là tướng tinh vẫn lạc!

Thượng Quan Uyển Nhi cũng nhìn thấy khỏa lưu tinh này, trong nội tâm của nàng có chút khủng hoảng kêu lên:

- Sao băng thật sáng!

Lập tức nhìn qua nơi có lưu tinh xoẹt qua có một khỏa hằng tinh càng phát ra hào quang sáng sủa, dần dần có xu thế quy về đế vương tinh.

- Bệ hạ người xem! Lưu tinh vừa trôi qua thì một ngôi sao mới bay lên, nó sáng như vậy chẳng phải có ý nghĩa là bệ hạ sắp đạt được nhân tài sao?

Võ Tắc Thiên đang hậm hực trong lòng nghe Uyển Nhi nói như vậy thì nhìn kỹ, thật sự là có chuyện như vậy, trong lòng an tâm một chút. Lập tức cười thầm trong lòng của mình: không hiểu tử vi suy đoán lung tung, thật sự là lo sợ không đâu!

Nhưng mà liên hệ tới cơn ác mộng làm cánh tay phải đau thì nội tâm suy nghĩ này trong lòng Võ Tắc Thiên đã tiêu tan không còn, đột nhiên nghĩ tới một người.

Trọng thần triều đình, rường cột nước nhà Tể tướng Địch Nhân Kiệt!

Trước đó không lâu nghe nói Địch Nhân Kiệt bệnh nặng, vốn Võ Tắc Thiên trước đó không lâu đã xa giá rời khỏi Trường An đi tới Lạc Dương vấn an Địch Nhân Kiệt đang dưỡng bệnh. Hôm nay trở về chưa được một tháng, không phải là...

Nghĩ tới đây nội tâm của Võ Tắc Thiên lại nhói đau, âm thầm trấn an chính mình: sẽ không, nhất định sẽ không, thiên hữu lương thiện, Địch quốc lão không thể dễ dàng rời bỏ vương triều Đại Chu cùng trẫm mà đi. Trẫm đã lưu lại ngự y tốt nhất xem bệnh...

Tâm sự nặng nề Võ Tắc Thiên cũng không ngủ được.

Hôm sau tảo triều quần thần lên điện. Võ Tắc Thiên theo thói quen nhìn qua bên dưới và không thấy Địch Nhân Kiệt, mặt rồng biến sắc. Văn võ bá quan hình như phát hiện hoàng đế hôm nay có chút không vui, phàm là có chuyện không hài lòng thì chỉ cần không phải cấp tốc thì đều báo sau, tận lực lựa nhặt tin tức bẩm lên.

Qua chừng một giờ đột nhiên có khoái mã báo truyền tống đến. Một gã Hộ Bộ Thị Lang tiếp nhận truyện báo, hốt hoảng chạy vào triều đình quỳ xuống không dậy nổi, kinh hoảng nói:

- Khởi bẩm bệ hạ, thần nhận được tin nhanh. Địch quốc lão... Địch quốc lão...

Trong nội tâm Võ Tắc Thiên kinh hãi, đột nhiên đứng dậy, nghiêm nghị hỏi:

- Nói mau, Địch quốc lão như thế nào?

Thị Lang toàn thân phát run, âm thanh trong cổ nghẹn ngào nói ra:

- Đêm qua giờ Dậu Địch quốc lão bệnh nặng không qua khỏi, đã... Đã quy thiên rồi! Còn đây là tin nhanh của Thứ Sử Lạc Dương truyền tới, trong đây có một phong thư do quốc lão viết trước khi lâm chung, bảo đưa cho bệ hạ.

Cả triều xôn xao!

Võ Tắc Thiên như bị rút hết lực lượng toàn thân, chán nản ngồi vào trên ghế rồng, thần sắc ngốc trệ bờ môi run rẩy lẩm bẩm nói:

- Trụ cột của quốc gia đã mất, từ nay trong triều không còn...

Trong quần thần đã có người nghẹn ngào nức nở, đều là Tể tướng Trương Giản Chi từng là môn sinh của Địch Nhân Kiệt, hắn rơi lệ ra quỳ ở trước điện, nức nở nói:

- Địch công đi về cõi tiên, đây chính là bất hạnh của Đại Chu, là bất hạnh của vạn dân. Chỉ mong bệ hạ nén bi thương, bảo trọng long thể... Có phong thư của Địch công trước khi quy thiên viết ra, kính xin bệ hạ xem qua!

Võ Tắc Thiên đã biến sắc và bàng hoàng, nghe vậy thì chấn động, vội la lên:

- Nhanh trình lên.

Nhìn thư nhớ người, Võ Tắc Thiên càng thêm bi thương khó chịu, nước mắt chảy xuống. Trong thư nói hơn phân nửa là can gián Vũ Hoàng nên làm thế nào bình phủ tứ hải làm dân giàu cường quốc, cũng hy vọng sau khi mình chết không nên quá phô trương, chôn cất đơn giản ở tại Lạc Dương chùa Bạch Mã.

Trong nội tâm Võ Tắc Thiên thở dài: quốc lão cả đời này, đều cần kiệm và đặt việc công lên trước hết, sau khi chết cũng chỉ cần một tịnh thổ mà không cần lưu danh. Từ nay về sau chỉ làm bạn với trống chiều chuông sớm ở chùa Bạch Mã, một lòng bình thản giản dị.

Nhìn tới cuối cùng trong lòng Võ Tắc Thiên kinh hãi, bởi vì trong thư nói ra:

- Vi thần cả đời vì bệ hạ mà đào tạo vô số người, mặc dù có chỗ dùng nhưng cuối cùng vẫn là những người thích làm việc tư. Thời điểm bệnh nặng tinh thần hoảng loạn lại nghĩ tới một chuyện trọng yếu đã quên mất, cho đến hôm nay hồi quang phản chiếu mới nhớ tới, tử tội, tử tội!

- Thần ngày xưa lúc làm Huyện lệnh của Bành Trạch, lén thu qua một đồ đệ. Kẻ này năm đó vừa tròn mười tuổi, chính là dòng dõi của đại thần khai quốc, một trong hai mươi bốn trung thần thờ trong Lăng Yên các, Hồ quốc công Tần Thúc Bảo, thuở nhỏ tang phụ nên chí hiếu với mẫu thân. Thần thấy bản tính kẻ này thiện lương chính trực, dung nhan cực kỳ thông minh càng thêm tập được một thân võ nghệ, nếu như được tạo hình thì thực sự có thể làm rường cột nước nhà, là kỳ tài khó gặp ngàn năm! Người phong lưu như vậy bệ hạ không được làm cho minh châu long đong trong cát, kỳ trân không đượ nâng niu. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Thần đề nghị bệ hạ mở võ hội, mời chào thiên hạ tân sinh, kẻ này tất nhiên sẽ trổ hết tài năng... Vi thần từng nghe thấy người có số làm vương làm tướng. Đã từng nhớ rõ bệ hạ từng nói đùa vi thần keo kiệt, vi thần mấy chục năm lấy được vô số ban thưởng, khó tặng bệ hạ một vật... Nay vi thần đem viên minh châu này tặng cho bệ hạ, nguyện bệ hạ không nên từ chối...

Chương 10: Phong lưu Trường An (1)

Thư viết tới đây, về phần chuyện của " kẻ này " thì nói tới liền dừng, ngay cả tín danh không nói tới. Võ Tắc Thiên sinh lòng nghi kị: đêm qua nhìn sao trời thấy sao băng rơi xuống, một tân tinh sáng nổi lên, hẳn chính là ứng với việc này?

Nghĩ đến đây Võ Tắc Thiên bùi ngùi thở dài:

- Thiên hạ đạo lý đều từ cửa quốc công mà ra. Địch công đã có tâm như thế vì sao trẫm an có thể không theo?

- Giản Chi!

- Có thần!

- Ngươi lập tức lên đường cùng quan viên Lại Bộ, Hộ Bộ, Lễ Bộ đi tới Lạc Dương xử lý linh cữu và việc mai tang cho Địch quốc công. Nhớ kỹ quốc lão lâm chung có nói không được phô trương, lăng chôn cất chọn gần chùa Bạch Mã.

- Thần tuân chỉ.

- Địch quốc lão văn huệ được Văn Xương truyền thừa. Chiếu cáo thiên hạ cả nước trai giới ba ngày, dùng lễ quốc tang mà xử lý!

(*Văn Xương ở đây chính là Văn Khúc Tinh Quân, chính là người nắm giữ công danh và văn vận của thế nhân)

- Thần lĩnh chỉ!

- Mặt khác...

Võ Tắc Thiên dừng một chút cẩn thận chu đáo an bài tang lễ của Địch Nhân Kiệt, trong mắt rốt cục cũng có hai hàng nước mắt chảy xuống, âm thanh nức nở nói:

- Sau tang lễ cho thư tỉnh và Lại Bộ cùng Binh Bộ trù bị việc mở võ cử. Trẫm muốn khai mở các dòng khác, sáng lập võ cử tuyển chọn nhân tài. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

(*Võ cử là cuộc thi tuyển võ trạng nguyên)

Trường An triều Võ Chu hai năm, công nguyên năm 702, đầu tháng giêng.

Tần Tiêu đứng bên cạnh thanh lâu, trong nội tâm của hắn có cảm giác như đang đứng trong dòng sông lịch sử, hắn thở dài: đây chính là đô thành thịnh thế thiên triều sao? Trường An? Trường An! Ai có thể nghĩ tới ngàn năm sau nơi này người xe như nước, đô thị toàn xi măng và thép.

Lúc này gió lạnh và tuyết bay tán loạn, cũng không có ảnh hưởng tới hào khí lễ mừng của Trường An, ngay cả binh sĩ thủ thành cũng buông lỏng hơn nhiều, Tần Tiêu lộ ra nụ cười thiện ý, nhất thời làm cho Tần Tiêu sinh ra ảo giác với đám binh sĩ này, nếu như nói ra câu "Hoan nghênh quang lâm" thì Tây An này sẽ biến thành một nơi du lịch, tiêu chuẩn tiếp khách cao nhất.

Trên đường lát đá xanh rộng lớn, tuyết trắng tích dày nửa thước, cửa hàng và nhà cửa cư dân như phủ lên một lớp giấy trắng. Hiện tại đang là giữa trưa chợt có khói bếp bay lên, khiến cho tòa đế đô uy nghiêm này tăng thêm vài phần âm nhu cùng xinh đẹp.

Tuyết rơi đúng năm được mùa nên thịnh thế nhiều hơn vài phần vui mừng, tuyết xuân lâm phàm nên càng lộ ra nét đa tình tự mỹ!

Tần Tiêu một đường chậm rãi đi tới cẩn thận xem xét đánh giá đô thành thịnh thế này, hận mình không có máy ảnh có thể đem cảnh đẹp trước mặt chụp lại. Hiện tại hắn đã có chiều cao sáu xích (1. 80 - 1. 85 m ), gương mặt tuấn lãnh thư sinh, hơn nữa có một bộ túi da tốt. Dùng cách nói của các hương thân Bành Trạch huyện Tê Phượng Thôn nói thì đây là "Mắt tinh mày kiếm, môi hồng răng trắng, oai hùng hùng tráng Tần gia lang".

Lần này tới Trường An Tần Tiêu chỉ đem hai bộ y phục đơn bạc, không nghĩ tới trên đường đi ngắm nhìn cảnh sắc ven đường thì tới Trường An đã là đầu tháng giêng, còn vừa vặn đi vào ngày có tuyết. Nhưng mà Tần Tiêu không có chút cảm giác rét lạnh nào. Những năm gần đây hắn không ngừng học nội công tâm pháp của lão nhân trong mộng, những nóng lạnh của ngoại giới không còn uy hiếp tới hắn nữa.

Bởi vì tuyết rơi nhiều nên ngày bình thường Trường An phi thường náo nhiệt lại không có nhiều người đi đường cho lắm. Có mấy thương nhân nước ngoài tóc vàng râu đỏ huyên thuyên nói vài câu tiếng Khựa còn cứng ngắt đang cò kè mặc cả với chủ khách sạn, xem ra là tìm kiếm nơi nghỉ chân hôm nay. Trên lưng ngựa của họ có chất theo hàng hóa, xem ra là phiên thương đang trên đường đi bán hàng rong và mua tơ lụa. Tần Tiêu tìm được mấy khách sạn nhưng phần lớn đều không còn phòng trống, đành phải chậm rãi đi tìm phòng trọ.

Tần Tiêu đi trên đường nhưng trong lòng nghĩ tới lịch sử, cũng chỉ có triều Đường mới phồn thịnh và cởi mở như vậy, người ngoại quốc định cư ở Trường An thì ngay cả Tây An vào thế kỷ hai mươi mốt cũng không so được. Nhiều người ngoại quốc đến triều Đường đến Trường An cũng không chịu về nước, bọn họ đều sống lại ở nơi này. Hiện tại đối với cư dân nước ngoài ở Đại Chu có thân phận giống như xin được thẻ xanh của nước Mỹ thế kỷ hai mươi mốt. (Thẻ xanh được sử dụng cho những người nước ngoài muốn định cư ở Mỹ).

Lúc này có mấy hài tử đang mặc áo đỏ từ trong nhà lao ra ngoài đường, bàn tay nhỏ bé và gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì lạnh, bọn trẻ không ngừng nắm tuyết trên mặt đất ném nhau, tiếng cười như chuông bạc từ trong miệng của lũ trẻ vang lên.

Tần Tiêu nhìn bọn trẻ này thì trong lòng thầm cười cười vì trò ném tuyết! Có ý tứ! Ta năm đó khi còn bé ở cô nhi viện cũng thường chơi như thế này... Đáng tiếc đến Đại Đường lại biến thành trẻ con, cho nên không có ai chơi ném tuyết với mình...

Bọn nhỏ sinh động vì đường cái hôm nay ít người, bởi vì vắng khách nên đám lão bản cũng từ trong cửa hàng đi ra ngoài nhìn bọn nhỏ đang chơi ném tuyết vui vẻ ra mặt.

Tần Tiêu đi qua đám trẻ đang chơi đùa này đột nhiên có mấy nắm tuyết bay tới. Tần Tiêu cười khẽ rồi tiện tay chém ra, cầu tuyết ở trước người rồi nhao nhao rơi xuống. Mấy hài tử phát ra từng tiếng kinh hô.

- Oa, thật là lợi hại!

- Động tác của hắn thật nhanh!

Tần Tiêu làm bộ muốn ném tuyết trở về nên bọn nhỏ cười khanh khách chạy đi.

Tần Tiêu nhìn qua bọn nhỏ đáng yêu thì nhẹ giọng tán thưởng.

- Đô thành thịnh thế, phong lưu Trường An, quả thật là nơi tốt. Trách không được những người ngoại quốc kia lại muốn ở lại Đại Chu.

Chính vào lúc này sau lưng của hắn vang lên tiếng vó ngựa, "Soạt soạt soạt" hơi có chút dồn dập. Tần Tiêu uốn éo quay đầu nhìn lại thì thấy bốn năm người cưỡi ngựa đạp tuyết chạy tới, móng ngựa đạp tuyết lông bòm tung bay, kỹ thuật cưỡi ngựa của những người này rất cao.

Trong nội tâm Tần Tiêu than nhỏ, nhìn quần áo và trang sức trên người của những người này đoán chừng là một quan to quyền quý nhà nào đó.

Trong lúc này trong đám trẻ đang chơi đùa ầm ĩ có một đứa vì muốn tránh tuyết của đứa trẻ khác ném nên đột nhiên chạy ra giữa đường, hoàn toàn không chú ý khoái mã sau lưng đang chạy tới, mắt thấy tránh không được!

Trong nội tâm Tần Tiêu cả kinh, hắn đề thân dồn sức vào chân phải như quỷ mị xuất hiện bên cạnh đứa trẻ đó, hắn ôm nó lao qua một bên đường.

Trong điện quang hỏa thạch hai người đã ở bên kia đừng, thoáng cái tránh va chạm với ngựa đang chạy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau