PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 596 - Chương 600

Chương 596: Rác rưởi phải nhanh chóng dọn sạch! (2)

- Đại Từ Ân tự trụ trì Huệ Phạm, tư gia trong thiền viện có giấu hơn mười nữ nhân cùng cung nữ. Mấy ả chỗ ta cũng là do lão tặng cho ta! Tên hoa hòa thượng này ngày thường mặt mũi vẫn tỏ ra bộ dạng hiền lành, nhưng thật ra chính là một tên dâm tăng cực kỳ tục tĩu! Những nữ tử ở lại trong thiền viện này ngày đêm đều không cần mặc quần áo, chỉ cần chờ lão vào chung đụng mà thôi!

Sử Sùng Huyền hét lớn:

- Tài sản tư gia của lão có thể sánh bằng Châu Kim Khố! Quả thật chính là thủ phủ của Trường An! Số tiền này đều là lão tham ô từ số tiền triều đình ban xuống cứu tế dân gặp nạn, để giúp dân, hoặc tu sửa chùa chiền!

- Ai da, chậc chậc!

Tần Tiêu lắc đầu liên tục, nói:

- Còn nữa không, nói tiếp đi!

Trong lòng lại âm thầm nói: Trước đó mấy ngày, mấy người của Phật gia lại vì ghen ghét Sử Sùng Huyền, mật báo Sử Sùng Huyền giống như tên cuồng đồ xông lên Thái Cực điện hô to “Ta là Hoàng Đế ” để hại chết Sử Sùng Huyền. Xem ra Phật gia cùng Đạo gia sớm đã tranh đấu gay gắt rồi. Tên Phật tăng mà Thái Bình công chúa “phù trì” có phải chính là tên Huệ Phạm này hay không?

Sử Sùng Huyền khiếp đảm nhìn Tần Tiêu, lầm bầm nói:

- Đại Đô Đốc thật sự sẽ cầu tình cho Sử mỗ sao?

- Đừng nói nhảm!

Sử Sùng Huyền nuốt nuốt nước miếng, lại rõ ràng kể lại toàn bộ những hành vi phạm tội của Huệ Phạm, ví như làm lũng luân thường, đoạt lấy ái thiếp nhi nữ của người khác, câu dẫn tín nữ đàng hoàng, cưỡng bức dụ dỗ gian dâm, ngụy truyền ý chỉ của triều đình, xảo trá tiền hương hoa của khách hành hương... tất cả lên tới hơn hai mươi tội danh.

Phạm Thức Đức đầu đầy mồ hôi, toàn bộ đều viết lại, làm cho Sử Sùng Huyền ấn tay chứng thực.

Tần Tiêu cầm lấy nhìn lại cẩn thận một lần, nhất thời vỗ bàn, làm cho Sử Sùng Huyền dưới đài cũng hốt hoảng nhảy dựng lên.

- Thạch Thu Giản!

- Có mạt tướng!

- Đại Từ Ân tự phương trượng Huệ Phạm lừa đời lấy tiếng Hoàng gia Phật tự, tội không thể tha! Lệnh ngươi mang ba ngàn Thiết Giáp đi tới Phật tự, bắt lấy Huệ Phạm cùng đám người có liên quan, như nữ tữ bị dâm ô, tăng lữ lớn nhỏ trong chùa, toàn bộ giam giữ lại! Nếu có tên nào dám phản kháng, giết không tha!

- Tuân mệnh!

Thạch Thu Giản tinh thần phấn chấn, tiếp nhận binh phù trong tay Tần Tiêu, sải bước ra chính sảnh. Đây chính là lần đầu tiên kể từ khi gã đi theo Tần Tiêu được mệnh một mình ra ngoài làm việc, đương nhiên vô cùng kích động.

Trong lòng Sử Sùng Huyền kinh sợ nhảy dựng lên: Tần Tiêu này quả nhiên đúng là tên thái tuế! Cũng không cần nể mặt bất kỳ kẻ nào, liền đã hạ lệnh bắt người rồi! Trời ạ, sao lại đụng tới tên diêm vương này chứ, thật đúng là xui xẻo ba đời!

Tần Tiêu khoát tay:

- Dẫn đi.

Hai tên tiểu tốt liền kéo Sử Sùng Huyền khỏi đại sảnh, trước khi được kéo ra ngoài, lão còn cố kêu to:

- Đại Đô Đốc, ngươi cần phải nói lời giữ lời đó!

Mặc Y nghi hoặc tiến tới bên tai Tần Tiêu:

- Lão công thật sự định cầu tình cho tên cẩu tặc này sao?

Tần Tiêu quỷ quyệt cười cười:

- Nàng nói xem?

Mặc Y nở nụ cười:

- Sao ta biết được, ta cũng có phải Tiên nhi đâu.

- A!

Tần Tiêu nở nụ cười:

- Cái này cũng có thể ghen tỵ sao? Thật đúng là nàng. Nói miệng không có bằng chứng mà, ta dựa vào đâu phải coi trọng chữ tín với loại tiểu nhân hèn hạ như Sử Sùng Huyền chứ. Chữ tín, cũng chỉ dùng cho những người chính trực trung nghĩa tương ứng, đối với những tên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ, lại giữ chữ tín, thì đúng là làm nhục chữ “tín” này rồi. Tên Sử Sùng huyền này, ta đây chẳng những không cầu tình cho lão, mà còn phải đạp cho lão một cước thật mạnh, làm cho lão trăm kiếp không thể siêu sinh!

Toàn bộ mọi người trên công đường đều là những người đã theo Tần Tiêu vào sinh ra tử, tâm phúc huyết nhục giao tình, nghe thấy mấy câu này đều ồn ào cười nói. Sử Sùng Huyền bị ném vào trong nhà giam, trong lòng luôn mãi bồn chồn, chỉ cảm thấy khiếp đảm.

Tần Tiêu đang chuẩn bị đi đến Ngự Sử Thai, mời Ngự Sử đại phu Lư Hoài Thận. Dù sao hai bên cũng không quá xa, chỉ qua một con phố là tới. Không ngờ Lư Hoài Thận không mời tự đến, đến cửa bái phỏng. Dù sao đã xảy ra những chuyện dường này, toàn bộ Hoàng thành đều chấn kinh, lão làm Ngự Sử đại phu mà còn ngồi không nhất định sẽ bị người ta chỉ vào cột sống mà mắng lão bất tài không làm việc.

Tần Tiêu liền mời Lư Hoài Thận vào trong thư phòng ngồi, cười ha ha với lão:

- Xin lỗi, Lư đại nhân, lần này Tần mỗ đúng là vượt quyền rồi, vượt quyền rồi!

Không nghĩ tới Lư Hoài Thận lại cảm động đến rơi nước mắt, kích động đứng lên chắp tay vái lạy Tần Tiêu, chính sắc nói:

- Đại Đô Đốc, nếu không phải có người mang vạn quân lôi đình bắt lấy Kim Tiên Quan, dựa theo quy củ của Ngự Sử Thai, điều tra từng chút từng chút một, căn bản không thể tra được đầu mối. Hơn nữa, triều đình cũng chưa chắc đã phê chuẩn án do Ngự Sử Thai lập. Ài! Nhắc tới chuyện này cũng là do lão phu yếu đuối, tuy rằng sớm đã có người đến mật báo Kim Tiên Quan có quỷ, nhưng vẫn không dám xuống tay thăm dò. Hồ đục này vẫn là sâu khó dò mà!

Tần Tiêu liền vươn tay đỡ lấy Lư Hoài Thận, cười to nói:

- Lư đại nhân, làm gì khách khí như thế, ta với đại nhân vốn là nên hợp tác chặt chẽ mà! Những chuyện mà đại nhân không tiện làm, ta đây liền động thủ. Ta làm xong, sau đó đại nhân lại theo trình tự ti pháp mà làm việc. Không chỉ có Kim Tiên Quan, “hồ đục” Đại Từ Ân tự còn sâu hơn nữa. Nhưng mà bây giờ hai cái “hồ đục” này đều bị ta tháo cạn rồi, cá tôm rác rưởi đều lộ ra hết. Lư đại nhân, phải nhanh chóng dọn hết rác rưởi, sớm định án cho bọn họ đi chứ!

Lư Hoài Thận vuốt râu cười to:

- Tốt! Thật sự quá tốt! Đúng là vô cùng thống khoái, đại khoái nhân tâm! Lão phu giờ cuối cùng cũng có khả năng làm được một việc đáng để hãnh diện rồi!

Giờ Mùi canh ba, Hoàng Thành nổi sóng dữ.

Đại Từ Ân tự vốn được xưng là “thiên hạ đệ nhất tự”, phật đường của hoàng gia cư nhiên lại bị diêm vương Tần Tiêu này đến càn quét. Năm ngàn tăng lữ ở đây đều bị bắt lại, trụ trì Phương trượng Huệ Phạm cùng mấy đại tăng nổi danh hàng đầu đều bị buộc vào Hoàng thành ngự suất ti.

Lần này, toàn bộ thành Trường An đều muốn nổi điên, trong vòng thời gian có một ngày, đạo quan cùng phật đường nổi danh nhất đều bị tận diệt. A, Tần Tiêu này quả nhiên đúng là tên không sợ trời không sợ đất làm cho người ta đau đầu mà.

Tần Tiêu nhìn Huệ Phạm bị trói tới, không khỏi cười rộ ha ha lên. Lão nhìn chừng năm sáu chục tuổi, chòm râu thật dài đã đổi sang màu hoa râm, mấy vết giới ba trên đỉnh đầu trông thật bắt mắt. Hơn nữa tên hòa thượng này béo trắng mập mạp, bộ dạng cù lần, thịt ở cằm đều chảy hết xuống, không thể nhìn thấy cổ đâu nữa. Từng đống thịt trên mặt chen chúc nhau thành một đoàn, mày rậm mắt to, nhìn thật hiền lành phúc hậu, không nghĩ tới lại là tên hòa thượng dâm tằng vô cùng.

Chương 597: Đến giờ lên diễn (1)

Nữ tử bị lão tư tàng trong thiền viện cũng bị dẫn theo, người trẻ nhất mới mười hai, mười ba tuổi, lớn tuổi nhất cũng có hơn năm mươi tuổi. Tần Tiêu không khỏi nở nụ cười:

- Ai nha nha, Huệ Phạm đại sư, người đúng là hứng thú dào dạt nha! Trẻ không tha, già không thương, chậc châc, quả nhiên là già mà chưa nên nết. Chắc không phải là vì làm hòa thượng nhưng vẫn không kìm nổi, còn thèm nữ sắc, thèm tới mức phát hoảng rồi chứ?

Toàn bộ mọi người trong phòng đều cười vang, Huệ Phạm bực bội đến mức chòm râu rung lên, nét mặt dữ tợn, chuẩn bị lên tiếng chất vấn Tần Tiêu, không ngờ Sử Sùng Huyền đang sống dở chết dở lại bị dẫn tới. Nhìn thấy vẻ mặt xanh tím của Sử Sùng Huyền, lòng hp giật thót, nhất thời không còn chút dũng khí nào nữa.

Tần Tiêu đập bàn, ý bảo mọi người yên lặng, sau đó nói:

- Hp đại sư, nhìn thấy người này, ngươi hẳn là hiểu được ta không oan uổng gì ngươi. Ngươi phạm những tội gì, trong lòng ngươi cũng tự biết rõ. Hoàng thành Ngự suất ti tuy rằng có thể tiên trảm hậu tấu, nhưng hôm nay ta không chém ngươi. Ta muốn cho ngươi chết cũng rõ ràng, làm cho toàn bộ người trong thiên hạ nàu đều biết ngươi chết cũng không oan! Ngươi là tên dâm tăng đáng bị ngàn đao băm vằm, tên ngụy quân tử!

Hp giận không kềm được, trợn mắt trừng Sử Sùng Huyền, “bá” một tiếng nhổ ra một bãi nước bọt, bắn lên mặt Sử Sùng Huyền:;

- Tiểu nhân! Tiểu nhân hèn hạ!

Sử Sùng Huyền cũng không hề yếu thế, há miệng nhổ lại một ngụm nước miếng vào hp:

- Ta nhổ vào! Dâm tăng nhà ngươi cũng xứng để mắng ta!

Hai vì tinh tú của đạo, phật Trường An cư nhiên lại phun nước miếng chửi nhau trên công đường.

Tần Tiêu nhìn thấy vừa bực mình vừa buồn cười, mạnh mẽ vỗ bàn:

- Lớn mật! Trên công đường cư nhiên lại làm những hành vi như thế, các ngươi có biết xấu hổ hay không! Người tới, bịt kín hai cái miệng thối của hai lão, đưa đi Ngự Sử Thai!

Vài tên tiểu tốt tiến lên, xé lấy một góc áo, bịt thật chặt miệng của hai lão.

Lư Hoài Thận an vị bên người Tần Tiêu, không khỏi âm thầm cười trộm. Tên Tần Tiêu này làm việc không theo thường lệ, nhìn như hoang đường vô lý, kỳ thật đều vô cùng có lý, hơn nữa lại đại khoái nhân tâm. Chậc chậc, đúng là một người làm nên đại sự.

Tần Tiêu đứng lên, chắp tay nói với Lư Hoài Thanh:

- Lư đại nhân, hai nhân phạm kia, ta liền giao cho ngài thôi. Sự tình liên quan tới danh dự của hoàng gia, cùng đạo giáo, phật giáo của Trường An, ngài hãy suy nghĩ làm việc.

Lư Hoài Thận cũng đứng lên đáp lễ:

- Đa tạ Đại Đô Đốc thành toàn. Lư mỗi nhất định theo công mà là, để có được câu trả lời công bằng nhất cho hoàng gia cùng tín độ phật gia, đạo gia trong dân chúng thiên hạ.

Tần Tiêu gật đầu mỉm cười:

- Người đâu, mang hai nhân phạm này đưa đến Ngự Sử Thai giúp Lư đại nhân đi.

Lư hoài Thận vẻ mặt mang ý cười nồng đậm:

- Đại Đô Đốc, vậy Lư mỗ xin cáo từ trước, ngay đêm nay thảm vẫn hay tên cầm đầu này.

- Tiễn Lư đại nhân!

Tần Tiêu nói:

- Sau đó ta sẽ pháp người đưa hết toàn bộ số vàng bạc tịch thu được từ trong Kim Tiên Quan, Đại Từ Ân tư đưa đến Ngự Sử Thai làm vật chứng,

- Làm phiền Đại Đô Đốc!

Lư Hoài Thận mặt mày hớn hở lui ra khỏi đại sảnh Hoàng Thành Ngự suất ti, hãnh diện mang theo mấy tên tội đồ, quay về Ngự Sử Thai.

Tần Tiêu hai chân chéo nhau ngồi bên án lớn, bản thân cũng vui vẻ ha ha cười nói:

- Các huynh đệ hôm nay đều vất vả rồi, đều quay về nghỉ ngơi đi.

Nhóm tiểu tốt đều cười hì hì lui ra ngoài, vui vẻ, loáng thoáng nghe họ nói:

- Hôm nay thật đã nghiền.

- Thật đúng đại khoái nhân tâm.

Hình Trường phong sắp xếp người trông coi đám tội đồ Kim Tiên Quan ở giáo tràng, trong đại sảnh chỉ còn lại hai thủ hạ là Thạch Thu Giản cùng Phạm Thức Đức. Thạch Thu Giản đi đến bên người Tần Tiêu, hạ giọng nói:

- Đại Đô Đốc, Từ Ân tự kia quả nhiên giàu tới mức chảy mỡ nha! Trừ tiền dầu vừng bình thường, phật khí kim chất, chi phí của mấy ngàn người thường này, lại còn có tiểu kim khí, cư nhiên chất thành cái rương thật lớn toàn hoàng kim. Chậc chậc, sợ là cũng phải tới chừng ba vạn hai! Ngoài ra còn có bạc trắng, châu báu, đồ cổ, tranh chữ cùng tiền đồng, quả thật chất như núi nha, nhất thời còn chưa kịp làm công tác kiểm kê, phòng chừng tổng số cũng không ít hơn trăm vạn đâu!

- Ta nhổ vào, đám dâm tăng này quả nhiên là phát hộ nha!

Tần Tiêu cũng không khỏi âm thầm líu lưỡi:

- Hạ lệnh tìm kiếm thật kỹ cho ta. Tên dâm tăng giống như hp khẳng định còn có biệt viện, điền trạch gì đó, toàn bộ đều điều tra rõ ràng. Bất kể lão là cái cóc khô gì đều tịch thu hết! Nếu đã là người xuất gia, làm sao lại tư tài được!

- Tuân mệnh!

Lập tức Thạch Thu Giản lại hạ thấp mấy thanh:

- Đại Đô Đốc, có muốn đem những tang vật này kéo tới phủ Đô Đốc, cẩn thận lại kiểm tra thực hư xem thế nào? Dù sao cũng chưa có ai đụng vào, cũng không ai biết số lượng cụ thể.

Tần Tiêu nhìn Thạch Thu Giản vài lần, cười ha ha:

- Thế thì không cần, bản Đô Đô cũng không thiếu tiền xài. Những loại như tang vật thế này, chúng ta đừng có dính vào dù là một phân, tránh để người ta nắm thóp, có biết không? Tham, những kẻ như thế chính là bị chết cũng vì một chữ “tham”, tự chúng ta cũng phải lấy đò làm bài học. Tiền mà, chỉ cần đủ tiêu là đủ rồi, hiểu chưa?

- Vâng, mạt tướng hiểu được!

Thạch Thu Giản cười:

- Đại Đô Đốc anh minh, mạt tướng đi dặn dò các tướng sĩ thủ hạ, nhất định phải để tay chân sạch sẽ.

- Ừm, đi đi.

Tần Tiêu khoát tay:

- Chờ sau khi Đại Từ Ân tự điều tra rõ ràng, tập trung toàn bộ tài vật lại, bản Đô Đốc lại từ mình điểm lại, sau đó toàn bộ giao hết cho Ngự Sử Thai không thiếu một phần. Truyền lệnh của ta, tên nào trộm một phân tiền đồng đều bị chém một ngón tay, nếu hơn mười tiền, chém không tha!

- Dạ!

Thạch Thu Giản ôm quyền, sải bước đi ra ngoài.

Phạm Thức Đức vuốt râu, chậc chậc lắc đầu, có chút rầu rĩ.

Tần Tiêu còn đang vui sướng, thấy bộ dạng này của Phạm Thức Đức không khỏi cười nói:

- Phạm tiên sinh là cảm thấy đáng tiếc cho những nữ tử kia sao?

Mặc Y đứng đằng sau Tần Tiêu chợt cười khanh khách:

- Đương nhiên rồi.

Phạm Thức Đức nhất thời dở khóc dờ cười:

- Đại Đô Đốc, tam phu nhân, sao lại giếu cợt lão hủ? Kỳ thật ta đây trời sinh là lão tử nhát gan, cho nên có chút lo lắng.

- Lo lắng gì?

Tần Tiêu không chút để ý nói:

- Tiên sinh không ngại nói ta nghe.

Phạm Thức Đức đi tới cạnh án, hắng giọng một cái, thấp giọng nói:

- Đại Đô Đốc, lần điều tra này, vậy cũng đều là… người của Thái Bình công chúa nha!

Tần Tiêu làm bộ như sửng sốt:

- Cái gì, cái gì công chúa, sao ta lại không biết chứ? Ta chỉ biết là một người là yêu đạo gây chuyện ở sản nghiệp Tần gia ta, tên khác lại chính là dâm tăng do yêu đạo tố giác. Người như thế, sao lại có quan hệ gì với công chúa chứ?

- Hả?

Phạm Thức Đức ngây ngẩn cả người:;

- Đại Đô Đốc, người thật sự không hiểu?

Tần Tiêu nín cười:

- Hiểu cái gì?

Chương 598: Đến giờ lên diễn (2)

Phạm Thức Đức lo lắng nói vào tai Tần Tiêu, khẩn trương nói:

- Đạo sĩ Sử Sùng Huyền cùng đại hòa thượng ho này đều là tâm phúc cùng… diện thủ (trai bao) của Thái Bình công chúa mà! Đại Đô Đốc lại còn không biết?

- Vừa mới biết đây thôi!

Tần Tiêu nhún nhún vai, giang tay:

- Hơn nữa Phạm tiên sinh không nói ra, vậy chắc ta vẫn còn không biết.

- À, ha ha!

Phạm Thức Đức nhịn không được bật cười:

- Thì ra thế, thì ra là thế! Vẫn là Đại Đô Đốc cao minh!

Tần Tiêu cũng không nhịn được cười ha hả:

- Vốn là như thế mà, ta vốn dĩ cái gì cũng không biết. Trên đời này công việc bề bộn như thế, ta sao có thể biết hết được toàn bộ mọi chuyện! Mặc Y, nàng nói xem có đúng không?

Mặc Y cũng che miệng cười ha ha, gật đầu không ngừng:

- Không thể ngờ rằng lão công cũng có thể mang trò xấu này lên chốn quan trường. Ta còn tưởng rằng lão công chỉ dùng chiêu này trước mặt chúng ta thôi chứ?

- Ha ha, nàng đừng có mà nói lung tung.

Tần Tiêu lại cười lớn:

- Ta chính là người thành thật, chưa bao giờ làm chuyện xấu xa gì đó.

Phạm Thức Đức lắc đầu cười to:

- Đúng, đúng đúng, đại Đô Đốc luôn trung tín liêm minh, đương nhiên là vị quan tốt ngay thẳng. Chính là lần này phải có nhiều người câm điếc mà ngậm bồ hòn, có đắng mấy cũng không dám rên. Đại Đô Đốc lại không biết nội tình, ai có thể làm gì chứ? Chuyện lầy này đây đúng là đại khoái nhân tâm, hơn nữa hợp tình hợp pháp, mặc cho ai cũng không tìm ra kẽ hở nào.

Tần Tiêu dùng ngón út gãi gãi chòm râu thô ngắn dưới hàm, trên mặt lộ ra nụ cười xấu xa chỉ khi cùng đám lão bà mới có, giống như lầm bầm lầu bầu nói:

- Ta cóc thèm quan tâm bọn họ là trợ thủ hay diện thủ của ai, đến lúc đó ai hỏi cái gì ta cũng không biết, chỉ biết ta tra ra biến chất trong sản nghiệp Tần gia, thanh trừ dâm tăng hủy hoại hoàng gia, vậy cũng đều là chuyện của Hoàng thành Ngự suất ti, ai dám bất mãn gì với ta chứ? Ha ha ha!

Tần Tiêu lại nghĩ nói: nói thì nói như thế, nhưng Thái Bình công chúa kia cũng không ngu, cũng không phải đồ dễ chơi. Hai chuyện này cuối cũng vẫn là xâm hại tới lợi ích của nàng ta, ả vô cùng có khả năng có địch ý với ta. Nghĩ cách gì để ổn định nàng ta chứ? Nữ nhân, diện thủ… chậc chậc, không thể tưởng tượng được Thái Bình công chúa cũng có “tính thú” kỳ lạ, chuyên chọn đạo sĩ cùng hòa thượng. Có phải là những người này ngày thường tu thân dưỡng tính không gần nữ sắc nên phương diện kia càng lợi hại hơn không? Giờ lại hay rồi, mấy tên đó lại nuôi công cụ tiết dục, khác gì đội nón xanh cho Thái Bình công chúa rồi! Hắc! Nếu Thái Bình công chúa biết được đương nhiên là cũng giận lắm? Được, liền đánh vào điều này, ta không thể trực diện trở mặt với ả, thì ít nhất ngoài mặt cũng phải duy trì cái gọi là “giao tình”. Lại còn không thể trực diện chọc thủng tờ giấy che, nhắc tới hai chữ “diện thủ” trước mặt ả nữa.

Lát sau, Hình Trường Phong hồi báo, nói rằng toàn bộ mọi người bắt được ở Kim Tiên quan đều giam lại rồi, Tần Tiêu tán dương y hai câu, sau đó nói:

- Những người này tạm giam đã, chờ Thạch Thu Giản kiểm kê tang vật xong, liền toàn bộ giao hết cho Ngự Sử Thai sử lý. Bọn họ nếu không chứa hết, chúng ta liền giúp một hai phần thôi. Ừm, vấn đề cơm gạo, mang lương thực cùng nhà bếp của đạo quan tới, để chuyện này cho bọn họ tự lo. Bên Đại Từ Ân tự kia cũng xử lý như thế. Đám người này không đáng để chúng ta cung phụng ăn uống.

- Dạ!

Hình Trường Phong lĩnh quân lệnh, lại đi làm việc.

Phạm Thức Đức cũng chắp tay bái biệt:

- Lão hủ cũng đi xử lý việc này. Giờ bao nhiêu người như thế, may là Đại Đô Đốc gọi hai người đắc lực là Bùi Diệu Khanh cùng Lô Bôn tới, bằng không lão hủ nhất định sứt đầu mẻ trán.

Tần Tiêu ha ha cười:

- Phạm tiên sinh mau đi, có chuyện gì thì giao cho đám trẻ đi làm, đừng làm việc hành xác thế.

Phạm Thức Đức hơi cười nhẹ một tiếng, lui ra ngoài.

Tần Tiêu thở dài một hơi, lại đưa tay kéo Mặc Y lại, đặt nàng ngồi lên đùi mình, hôn một cái lên mặt nàng:

- Sao thế? Bực tức hết chưa?

Mặc Y giãy khỏi lòng ngực hắn, mặt đỏ ủng:

- Đây là trong nha môn mà, cũng không chịu kiềm chế một chút! Ta đâu có giận gì, nhưng thật ra chính chàng mới giận không kìm nổi, chàng hết giận chưa?

Tần Tiêu duỗi lưng mệt mỏi, rung đùi đắc ý, tấm tắc nói:

- Hết rồi, mọi chuyện xuôi rồi, thật sự là thoải mái. Giờ đây không còn chuyện gì nữa rồi, chúng ta về nhà thôi!

Trong lòng Mặc Y cũng thấy vui mừng, ôm lấy cùi chỏ Tần Tiêu đi ra ngoài. Tần Tiêu ra vẻ nghiêm túc nhìn Mặc Y, ho khan mấy tiếng:

- Còn trong nha môn mà, kiểm điểm, kiểm điểm!

Hai người cùng cưỡi Đạm Kim mã, ra khỏi Hoàng thành Ngự suất ti, nghênh ngang ra khỏi Hoàng thành. Dọc đường đi gặp phải rất nhiều quan viên vội vàng đi lại, ánh mắt nhìn về phía hai người họ đều là lạ, cũng không biết là e ngại, ghen tỵ hay khó tin. Tần Tiêu mặc kệ những kẻ này, nhàn nhã vỗ lên mông ngựa, công khai ra khỏi cửa Chu Tước.

Đại môn Chu Tước lại có người lo lắng chờ Tần Tiêu, chính là Hoàn Tử Đan. Tần Tiêu nghi hoặc nói:

- Tử Đan sao nay lại tới đây?

Hoàn Tử Đan đến bên cạnh, thấp giọng nói:

- Sư phụ, Thái Bình công chúa đến quý phủ làm khách! Đại sư nương bảo con đến mời sư phụ nhanh chóng trở về.

- A nha, ha ha, chạy tới thật nhanh nha!

Tần Tiêu cười, lấy mã tiên nhẹ nhàng gõ lên yên ngựa, suy nghĩ một hồi lại nói với Hoàn Tử Đan:

- Ngươi trước giục ngựa trở về, nói ta lập tức về ngay.

Hoàn Tử Đan lên ngựa mà đi.

Tần Tiêu sờ sờ cằm, cười hắc hắc, ôm lấy Mặc Y trước ngực nói:

- Lão bà ngoan, lát nữa nàng phải giúp ta diễn trò thôi.

Mặc Y cười ha ha:

- Diễn thế nào?

Tần Tiêu cũng cười:

- Lát nữa, nàng phải giả bộ thật sự buồn rầu, còn phải khóc sướt mướt, nói xem ở Kim Tiên QUan bị khi dễ cùng đùa bỡn chính là do Sử Sùng huyền, biết chưa?

Mặc Y không khỏi nở nụ cười:

- Ai nha, ta cũng phải đi theo học làm trò xấu sao!

Tần Tiêu nhíu mi, trong lòng âm thầm cười: đã đến giờ lên diễn rồi.

Tần Tiêu cùng Mặc Y trở lại đại môn Tần phủ, quả nhiên từ xa liền thấy có một hàng xe ngựa dừng đó. Xa giá chuyên dụng cho Trấn Quốc công chúa bằng bạch thiết đỉnh mạ vàng, có tua rủ của Thái Bình công chúa. Trước sau xa giá có hơn mười bài thủ, ba trăm Thiết Giáp hộ vệ hai bên. Thiết Giáp mở đường từ đầu đến mặt cả người lẫn ngựa đều khoác lượng khải, vừa uy phong lại ngăn nắp.

Thật quá phô trương!

Tần Tiêu liếc mắt nhìn những người đó một cái, quả nhiên người người đều vênh váo tự đắc. Những người này đều là hầu cận tư binh của Thái Bình công chúa, vô cùng cao giá. Dường như trừ bỏ Hoàng Đế, bọn họ không hề quỳ xuống trước bất kỳ thế hệ nào. Xem ra đúng là chủ nào tớ nấy, cho dù là chó giữ nhà, đi theo chủ nhân thế nào thì cũng sẽ có tính tình thế ấy, tên tùy tùng nho nhỏ mà cũng ngẩng mũi lên trời mà xem người khác.

Tần Tiêu âm thầm cười lạnh, cũng không thèm quan tâm đám người này, tự đi vào phủ.

Chương 599: Lừa đảo cũng là một môn nghệ thuật (1)

Trước đại môn của Tần phủ cũng đứng một đội Thiết Giáp xếp thành hai hàng, từ bình đài đến cầu thang theo lối đi. Trong lòng Tần Tiêu thầm giận, đến chỗ này của ta mà cũng bãi trận thế này, chẳng lẽ định ra oai cho ta xem, hay muốn làm gì khác? Thái Bình công chúa, ngươi đừng có quá đáng!

Mặc Y cũng có chút hoảng hốt:

- Lão công, này…

Tần Tiêu vỗ vỗ lưng Mặc Y:

- Đi thôi, vào nhà rồi, không có việc gì đâu.

Thân binh canh giữ ở đây lại khách khí hơn đám bên ngoài chút, nhất tề ôm quyền hành lễ:

- Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu gật gật đầu, nhìn đến chính sảnh, Thái Bình công chúa ngồi ngay thượng vị, kéo Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt ngồi cạnh trò chuyện. Thượng Quan Uyển Nhi cùng Tử Địch lại ủy khuất dứng thẳng một bên. Thái Bình công chúa đương nhiên không sánh bằng Tần Tiêu, trên xuống dưới đều ngang cấp được, coi trọng xuất thân. Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt đều là công chúa, hơn nữa lại đều là chính thê cùng bình thế, Thái Bình công chúa liền để hai nàng ngồi cạnh mình. Trong mắt Thái Bình công chúa, nữ lưu như Thượng Quan Uyển Nhi cùng Tử Địch chi xứng làm thiếp, đương nhiên không thể ngồi xuống cùng các nàng được.

Tần Tiêu âm thầm giận, được lắm Thái Bình công chúa nhà ngươi, thật đúng cho rằng mình là “thân cô cô” của ta hay sao, chạy tới nhà ta, lại còn quản cả chuyện nhà ta nữa?

Nghĩ thì nghĩ trên mặt Tần Tiêu lại tỏ vẻ vô cùng kinh hỉ, tươi cười, vội vàng chạy vào trong đại sảnh, xoay người bái kiến Thái Bình công cháu:

- Tần Tiêu bái kiến Trấn Quốc Thái Bình công chúa! Công vụ vướng thân nên không thể ở nhà xa nghênh, mong công chúa trăm ngàn thứ tội!

Thái Bình công chúa cũng là người cẩn thận mà có lòng dạ, tuy rằng Tần Tiêu đã làm cho nàng giận lôi đình, nhưng vẫn cười dài như trước:

- Tần Đại Đô Đốc, đều là người một nhà cả, cũng đừng khách khí như thế, mau miễn lễ đi thôi. Nào, tới đây, nhanh ngồi xuống tâm sự. Hôm nay rảnh rỗi, ta cố ý đến chỗ ngươi, xem Tiên Nhi cùng Trì Nguyệt tân hôn có hạnh phúc mỹ mãn không.

Ba công chúa đều ngồi thượng tịch, Tần Tiêu chủ nhân lại ngồi sườn tịch, ngượng ngùng cười nói:

- Hai vị phân chủ kim chi ngọc diệp, Tần Tiêu nào dám chậm trễ. Về phần hạnh phúc mỹ mãn, thế cũng không biết, chỉ có trong lòng các nàng rõ ràng thôi.

Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt đều cười, Thái Bình công chúa nhìn xung quanh, cười ha ha:

- Xem ra đều không tệ lắm! Hôm qua là đại hôn của ngươi, lễ mừng làm rất đặc sắc, chỉ là vì sao hôm nay là ngày tân hôn đầu tiên, sao không ở nhà, chăm sóc cho tân nương chứ?

Trong lòng Tần Tiêu cùng Mặc Y đều âm thầm nói: nhanh thế đã nói vào đề chính rồi.

Tần Tiêu bất động thanh sắc, hơi cười nhẹ một tiếng:

- Có chút công sự nên bận rộn, thủ hạ không tiện xử lý, ta đành phải ra mặt. Nói đến thật là có lỗi với hai vị phu nhân, đành phải mong các nàng lượng thứ thôi.

Lý Tiên Huệ cùng Lý Trì Nguyệt đều cúi mi, thuận mắt:

- Nào dám!

Thái Bình công chúa lạnh nhạt mỉm cười:

- Công sự gì lại quan trọng như thế?

- Khụ… việc này…

Tần Tiêu bắt đầu vào vai diễn, có chút xấu hổ nói:

- Nói ra có thể có chút bất nhã, công chúa điện hạ vẫn là đừng nên nghe. Hơn nữa trong đó lại có một số việc lại là việc xấu trong nhà Tần Tiêu.

- Hả?

Thái Bình công chúa vẫn quấn lấy mà hỏi:

- Hay coi ta là người ngoài, không phải là trưởng bối nội giah nữa rồi?

Tần Tiêu cười gượng hai tiếng, mười phần không tình nguyện nói:

- Nói ra thật xấu hổ, nếu công chúa không kiêng kỵ, vậy Tần Tiêu cũng không ngại nói, dù sao công chúa điện hạ cũng không phải người ngoài. Sự tình là như vậy, Hoàng Đế bệ hạ ban cho Kim Tiên công chúa một đạo quan, làm nơi nàng thanh tu. Thật không ngờ quan chủ ở đó, cũng chính là sư phụ của Trì Nguyệt, Sử Sùng Huyền cư nhiên lại lợi dụng chức vụ, biến chốn đạo quan vắng vẻ thanh tịnh thành chốn dâm động tặc oa. Không chỉ có để đạo cô cùng tục sĩ trong quán, lại còn tàng tư dân phụ cùng cung nữ… khụ! Quả thật chính là cực kỳ hoang đường!

Thái Bình công chúa biến sắc, trong mắt lại ánh lên tia tức giận:

- Có chuyện bực này? Hỗn trướng!

Tần Tiêu vừa thấy, hắc, quả nhiên là tức giận! Thái Bình công chúa cũng là nữ nhân, đương nhiên cũng biết ghen tỵ. Ha ha! Vì thế Tần Tiêu liền vội rèn sắt khi còn nóng, lòng đầy căm phẫn nói:

- Còn chưa đủ, mệt tên Sử Sùng Huyền kia còn xưng là người xuất gia tu đạo, thật đúng là lừa đời lấy tiếng, quả thật bản chất chính là tên gà chó không bằng! Trừ bỏ tội dâm ô, lão còn nuốt công khoản, tham ô kiếm lợi. Trì Nguyệt, lão bản chính thức như nàng sớm bị lão đoạt quyền rồi! Những chuyện lão bí mật làm, quả thật nàng biết đến vô cùng ít, quá ít! Toàn bộ tiền vật lão ăn hối lội thật đúng có thể chế tạo thêm một cái Kim Tiên Quan nữa đó!

Lý Trì Nguyệt vẫn là thiếu nữ đầy tình cảm, nghe thấy Tần Tiêu nói những chuyện này, mặt đã đỏ ửng, chỉ đành thì thào nói:

- Có… có loại chuyện này sao… sư phụ cư nhiên….

- Cái gì mà sư phụ, rõ ràng chính là một tên dâm cẩu!

Thái Bình công chúa tức giận nói:

- Mệt ta trước đó còn để mắt hắn như thế, cho rằng hắn là tên đắc đạo chi sĩ gì, còn tiến cử hai chất nữ làm đồ đệ của lão. Ta nhổ vào, hắn cư nhiên gạt chúng ta làm những việc như thế, đáng chết! Tần Tiêu, ngươi làm tốt lắm, làm rất được!

Tần Tiêu làm bộ như vô cùng phẫn nộ, hô thanh đứng dậy, lanh lảnh nói:

- Công chúa đừng khích lệ Tần Tiêu, những việc này là chức trách của ta, sản nghiệp nhà mìinh lại xuất hiện chuyện biến chất như thế, sao có thể chấp nhận được! Vả lại, không chỉ thanh danh của Trì Nguyệt cùng Tần gia chúng ta sẽ bị phá hỏng, mà triều đình cũng vì hắn mà hổ thẹn! Kim Tiên QUan, đường đường là đạo quan hoàng gia, sao lại có chuyện như thế chứ? Thật là làm cho người ta nộ bất khả át, nhẫn vô khả nhẫn!

Dứt lời còn đấm thật mạnh xuống cái bàn bên cạnh, nước trà đều bắn hết ra ngoài.

Mặc Y đứng bên cạnh Tần Tiêu trong lòng cười thầm: trình diễn trò của lão công thật tài! Hắn biển hiện càng phẫn nộ, mà lại càng tỏ vẻ dường như không biết quan hệ giữa Sử Sùng Huyền cùng Thái Bình công chúa… trong chuyện này có đủ loại vi diệu, thật đúng là chỉ có người đứng sâu trong đó mới rõ ràng được! phỏng chừng Tiên nhi dịu dàng thiện hiểu lòng người, lại thông minh lanh lợi cũng nhất thời khó mà có thể hiểu được.

Thái Bình công chúa nhìn Tần Tiêu bộ dạng phẫn nộ khó chịu, không khỏi có chút nghi ngờ. Người kia hay thật sự không biết quan hệ của ta với Sử Sùng Huyền? Trước mặt ta còn dám to miệng mắng Sử Sùng Huyền, chẳng phải là trực diện tát cho ta một cái sao?... không đúng, hắn khẳng định là không biết quan hệ này. Tần Tiêu này không ngốc, tuyệt đối sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như thế. Đúng, hắn khẳng định là không biết.

Nói như thế, hắn không phải là cố ý nhằm vào ta, căn bản chính là đang luận sự mà thôi?

Nghĩ tới đây, Thái Bình công chúa cũng dịu giọng, cười nhạt một tiếng:

- Tần Tiêu, khó có được tấm lòng trung quân ái quốc như ngươi, nên ngợi khen. Kẻ giống như Sử Sùng Huyền, nên giết để răn đe.

Chương 600: Lừa đảo cũng là một môn nghệ thuật (2)

Tần Tiêu vẫn tiếp tục mang vẻ mặt giận dữ, dường như thở cũng hổn hển hơn, căm giận nói:

- Kỳ thật nói ra, Tần Tiêu cũng không đại công vô tư như thế. Nếu không phải là lão mang mấy tên công tử thiếu gia ăn chơi trác táng trêu đùa ái thiếp của ta, ta cũng không giận dữ thế! Khá lắm tên đạo sĩ thối sắc đảm che trời, cư nhiên dám đùa bỡn Anh Dực tướng quân do Hoàng Đế khâm phong, nương tử ta danh chính môn thuận nâng vào cửa! Ngài nói xem....

Nói lại chợt giật mình dừng lại:

- Ài, thật đúng là vạch áo cho người xem lưng, đủ dọa người, dọa người mà! Tức chết ta mất!

Tần Tiêu đấm to, đập bang bang vào trên bàn trà, mọi người trong phòng sợ tới mức kinh hồn táng đảm.

Mặc Y vừa thấy thời cơ đã đến, vì thế học tập chiêu thức của muội muội, “oa” một tiếng liền khóc lớn lên, bổ nhào quỳ xuống đất, ôm lấy đầu gối Tần Tiêu nức nở nói:

- Xin lỗi, lão công, đều là ta không tốt. Là do ta không tốt chiêu phong dẫn điệp, mới làm cho mấy tên người xấu kia đùa bỡn... chàng, chàng hưu ta đi! Ta cũng không có mặt mũi nhìn chàng nữa!

Lý Tiên Huệ không rõ ràng mọi chuyện, thấy một màn như thế liền có chút sợ hãi, vội vàng rời chỗ ngồi chạy tới, nâng Mặc Y lên, giúp nàng lau nước mắt nói:

- Nói cái gì thế kia, đây cũng không phải là lỗi của muội, nói cái gì mà hưu với bỏ, thật là!

Mặc Y tiện thể càng phát huy, ôm lấy Lý Tiên Huệ khóc rống lên. Tử Địch thấy tỷ tỷ khóc, cũng không khỏi chua xót, chạy tới ôm lấy tỷ tỷ của mình, oa oa khóc lớn lên.

Tần Tiêu trong lòng âm thầm buồn cười: Được, tốt lắm, rất ủy khất, tỷ muội tình thâm cũng thật cảm động. Quả nhiên là thiên tài diễn trò nha!

Thái Bình công chúa lăng lăng nhìn cảnh trước mặt, trong lòng âm thầm cả giận nói: Tên cẩu tặc Sử Sùng Huyền này, quả nhiên là thấy mỹ nhân nên động tâm tư, há không phải là dám chê ta hoa tàn ít bướm rồi, mới tìm mấy nữ tử tuổi trẻ mỹ mạo xuống tay? Cẩu tặc, ta phải tru di cửu tộc nhà ngươi!

Tần Tiêu nhìn Thái Bình công chúa giờ xanh tái mặt, lại chuyển sang đỏ bừng, trong lòng thầm nói: Đạt được hiệu quả cần thiết, diễn thêm nữa sẽ thành quá lố... vì thế hắn liền ho một tiếng, vỗ bàn:

- Thái Bình công chúa còn đang ở đây, các ngươi khóc sướt mướt còn ra thể thống gì, còn định dọa người sao! Đều lui ra cho ta! Muốn khóc thì đến hậu viện mà khóc đi, không khóc đến sáng không được ngừng!

Lý Tiên Huệ nhất thời mở to hai mắt nhìn Tần Tiêu:

- Lão công, điều này...

Tần Tiêu uy vũ trừng mắt:

- Còn không mang các nàng lui ra!

Mặc Y ôm lấy Tử Địch, hai tỷ muội vừa ôm đầu khóc rống, vừa chạy nhanh xuống hậu viện. Vừa chạy ra hành lang, vào tới cổng vòm hậu viện, Mặc Y còn chưa đợi lau khô nước mắt liền bật cười ha hả lên, làm cho Tử Địch đứng bên cạnh thót tim, lo lắng trợn mắt hỏi:

- Tỷ, tỷ không sao chứ? Không phải là bị kích thích quá đáng, thất tâm điên rồi chứ?

Trong phòng khách, Tần Tiêu lúng túng cười làm lành với Thái Bình công chúa:

- Công chúa điện hạ, những điều này là gia sự của Tần Tiêu, làm công chúa chê cười.

Thái Bình công chúa đang thầm oán giận trong đầu, lúc này mới khôi phục lại, miễn cưỡng chỉnh lại thần sắc, khẽ cười nói:

- Nói rồi, mọi người đều là người một nhà, cần gì khách khí như thế. À, đúng rồi, ta thấy ngươi còn phong Đại Từ Ân tự, trói cả Huệ Phạm, chẳng lẽ nơi này cũng có chuyện tương tự thế sao?

- Đúng là như thế, mà cũng không phải thế!

Tần Tiêu căm giận nói:

- Nhưng mà tên Huệ Phạm này còn đáng giận hơn tên Sử Sùng Huyền kia nữa. Tuy rằng hắn không đùa giỡn ái thiếp của ta, nhưng hành vi dâm ô, quả nhiên là... khụ khụ... hình như còn có Tiên Nhi cùng Trì Nguyệt ở đây, thật sự là nói không nên lời. Dù sao chính là quả thật làm cho người ta trái tim băng giá, chính là đám lưu manh đầu đường xó chợ cũng không bằng! Mệt hắn còn tự mình rêu rao là cao tăng đắc đạo, cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật. Ta nhổ vào! Quả thật chính là tên cầm thú đội lốt người!

Thái Bình công chúa nhíu chặt mày, cuối cùng cũng không giấu nổi giận dữ, oán hận nói:

- Những người này đều là những tên làm mất mặt hoàng gia ta! Giết! Toàn bộ đều đáng chết, tru di cửu tộc, bầm thây vạn đoạn!

Lửa cháy đổ thêm dầu, hung hăng thêm thật nhiều dầu!

Tần Tiêu liên tục vỗ bàn, theo đó cả giận nói:

- Đúng, chính là vạn đao giết, một tên cũng không thể tha được! Công chúa điện hạ người biết không, tên hòa thượng đầu béo này quả thật có thể gọi hắn là thủ phủ Trường An luôn! Sản nghiệp hắn lén tàng trữ quả thật còn nhiều hơn kho phủ của một châu huyện dồi dào nhất! Chỉ tính riêng hoàng kim, bạc trắng cùng tiền đồng dễ định giá cũng đã hơn trăm vạn rồi, đủ để nuôi một đội quân! Mặt khác mấy thứ đồ cổ, tranh chữ, quả thật đúng là chứa nguyên một phòng, không có cái nào là không đáng quý! Những thứ khác giống bất động sản, địa khế, trái vay thì càng khó đánh giá, phỏng chừng còn mất khá nhiều công sức cùng khí lực mới xong!

- Cẩu tặc, lại còn cự phú như thế!

Thái Bình công chúa mặt đầy vẻ giận dữ, lạnh lùng nói:

- Tần Tiêu, đi báo với Ngự Sử Thai, lúc điều tra hai người này, nhất định phải nghiêm chỉnh, ngoan tay, tử tôn cao thấp ba đời đều bị không tịch. Những tên đáng chết thì phải giết, những tên nên lưu đày thì phải chọn chỗ lưu đày xa nhất, khổ nhất mà lưu đày, trọn đời không được trở về quê cũ!

- Dạ!

Tần Tiêu thầm cười trộm: Thấy không, ngàn vạn lần đừng có đắc tội nữ nhân nhé, tâm tư đúng là đủ ngoan, thủ đoạn độc ác nha!

Lúc này, Thái Bình công chúa giống như cũng phục hồi tinh thần lại, chuyển đề tài, mỉm cười nói:

- Còn nữa, những tên này từ xưa thích nói hươu nói vượn, cổ xúy mấy chuyện thần tiên ma quái, đừng có quan tâm những điều mà bọn chúng nói cái gì đó, toàn bộ đều đừng ghi lại trong hồ sơ, trực tiếp điều tra là được rồi. À, lại nói đến, ta không nên tham dự vào công sự của Đại Đô Đốc, ta chỉ là người ngoài cuộc, lấy góc độ trưởng bối mà đưa ra đề nghị cho Đại Đô Đốc mà thôi!

Tần Tiêu khẽ cười:

- Điều này công chúa không cần dặn dò, Tần Tiêu tự nhiên hiểu được. Kinh nghiệm của Tần Tiêu không đủ để làm việc, khó có lòng tin, may có công chúa hảo ý nhắc nhở. Thật sự là vạn phần cảm kích mấy tên tặc tử kia, giờ không thể nói chuyện được nữa. Lúc ấy thấy ta liền ngang ngược mắng chửi người, ta bực tức liền cắt lưỡi bọn hắn trước, cho dù giờ muốn nói cũng không nói được nữa!

Thái Bình công chúa vừa lòng gật đầu:

- Tốt lắm!

Lại ngẫm nghĩ nói, Tần Tiêu này thật là cố ý hay chính là tên tiểu tử giảo hoạt! Nhưng mà bất kể thế nào, hắn lần này vẫn là cố kỵ mấy mặt giúp ta. Ừm, xem chừng là nhân tài có thể tranh thủ...

Nói đến nước này cũng đủ rồi, Thái Bình công chúa chủ động chuyển hướng đề tài, không nhắc lại mấy chuyện này nữa, quay lại nói việc nhà với Tần Tiêu.

Tần Tiêu đương nhiên là cầu còn không được, ở một bên thản nhiên uống trà, nghe mấy người phụ nhân trò chuyện son phấn hoa trâm gì đó, trong lòng lại âm thầm cười nói:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau