PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 581 - Chương 585

Chương 581: Tỷ muội vô địch (2)

Tỷ muội hai người, cho dù tướng mạo hay thân thể đều gần nhau, hơn nữa làn da của Tử Địch so với tỷ tỷ còn tốt hơn, càng trắng càng trượt, có lẽ là vất vả ít hơn. Quanh năm suốt tháng nàng tâm tình luôn tốt, chưa bao giờ phiền lòng chuyện gì, da của nàng dưỡng vô cùng tốt.

Mặc Y hai chân kẹp lại, trên người co rút giống như run rẩy, sau đó hạ thân mềm xuống, úp sấp lên người Tần Tiêu và thở ra. Tử Địch có chút bận tâm kêu lên:

- Oa, tỷ tỷ, ngươi sao thế?

Tần Tiêu nhịn không được cười rộ lên:

- Không có gì, kết thúc công việc mà thôi, nghỉ ngơi giữa trận đấy.

Tử Địch không hiểu chút nào nháy mắt mấy cái, vẻ mặt mê hoặc.

Mặc Y tránh người ra, sau đó dùng khăn ấm lau khô tiểu đệ của Tần Tiêu, sau đó lại nhào lên trên giường. Một tay đặt lên trán, nghiêng người nằm song song với Tần Tiêu, sau đó cười mập mờ nhìn qua Tử Địch.

Tử Địch lập tức có chút sợ:

- Ta, ta...

Mặc Y đứng dậy, keo tay muội muội:

- Đừng sợ, chiếu theo ta dạy, chậm rãi, nhẹ nhàng...

Tử Địch cắn môi, có chút run rẩy mở hai chân ra.

Tần Tiêu nhẹ vỗ về ngực của nàng, nàng thoải mái hơn một chút.

Rốt cục...

Chậm rãi, nhu hòa, khẩn trương... Tử Địch đã nuốt toàn bộ quái gia hỏa kia.

Mặc Y liên tục vuốt lưng của nàng:

- Buông lỏng một chút... Chớ khẩn trương...

Rất giống tú bà.

Tay của Tử Địch không tự chủ bắt lấy cúi chỏ của Tần Tiêu, dùng sức véo.

Tần Tiêu nhìn cảnh tượng trước mặt, đã hương diễm lại dâm ô, càng có chút giống như đang chơi đùa, thật sự là cảm xúc lẫn lộn. Mặc Y cô gái này, đi ra ngoài thì thành thục ổn trọng, gương mặt lạnh như băng sương, đến trên giường lại là dâm nữ nhất đẳng.

Đây là thê tử lý tưởng của nam nhân.

Tử Địch cả gan, nhẹ nhàng nhúc nhích, trong cổ rên rỉ truyền ra, không khỏi toàn thân run lên, không tự chủ được đi học tỷ tỷ rên rỉ.

Trong lòng Tần Tiêu sững sờ: Wow, không hổ là minh sư xuất cao đồ, có chút thiên phú nha!

Song Long Xuất Hải, một đôi quái thủ không chút khách khí đặt lên ngực của nàng!

Tử Địch kêu lên sợ hãi, âm thanh rên rỉ cao lên, động tác tuy còn có chút không lưu loát, nhưng mà vẫn hoạt động theo bản năng.

Tần Tiêu hít sâu một hơi: Nhanh! Thoải mái!

Tử Địch rõ ràng còn có chút ‘danh khí’ nha, có thể làm nam nhân dục tiên dục tửu.

Mấy chục hiệp thì Tử Địch đã nhắm mắt lại vong tình rên rỉ và trong miệng hét:

- Tỷ, tỷ tỷ! Tốt quá, cảm giác thật tốt nha! Ngừng, dừng không được! Oa! Muốn nhanh một chút!

Trong lòng Tần Tiêu cười ha hả, nghiêng người áp Tử Địch dưới thân thể, dứt khoát đẩy mạnh vào.

Tử Địch không ngớt lời hô to:

- Oa! Sảng khoái oa! Mẹ của ta nha, sướng quá!

Mặc Y che miệng cười ha hả:

- Muội muội ngốc, không có lừa ngươi a!

Đại chiến một hồi trên người Tần Tiêu đã mồ hôi rơi như mưa, nghĩ thầm, đừng làm hỏng Tử Địch a, vì vậy hoãn một chút. Tử Địch hai chân kẹp hông của Tần Tiêu, liên tục đá lên:

- Không cho phép ngừng, không cho phép ngừng!

Tần Tiêu sững sờ bà mẹ nó! Quả nhiên trò giỏi hơn thầy!

Mặc Y ở một bên nhìn thì tâm hồn thiếu nữ loạn lên, xem muội muội một mực chiếm lấy, không tự chủ kéo Tần Tiêu và áp hắn xuống giường.

Trong lòng Tần Tiêu kêu to: Dựa vào! Xa luân chiến! Thần Tiên cũng tươi sống chết trận.

Lại thêm mấy hiệp, Tử Địch đi xuống giường uống chén nước, bổ sung nước xong thì nàng đau lòng nhìn qua mình.

- Tỷ tỷ đã xong, Tử Địch lại đây, càng thêm sinh mãnh liệt, hổ hổ sanh uy.

Quả nhiên là trời sinh một đôi siêu cấp... Chiến tướng ah! Trong lòng Tần Tiêu thầm nghĩ: Lão tử bách chiến bách thắng a, hôm nay sắp bị đánh bại!

Sau mấy phiên lăng nhục Tần Tiêu rốt cục tước vũ khí đầu hàng, suýt nữa bị tươi sống té xỉu. Hai tay dùng thủ thế tạm dừng.

- Lão tử đầu hàng!

Tử Địch cười ha ha:

- Tỷ tỷ, hắn đầu hàng chúng ta rồi! Chúng ta thiên hạ vô địch á!

Mặc Y mang theo chậu nước ấm tới, dùng khăn mặt lau cho hắn, đem toàn thân Tần Tiêu lau một lần. Sau đó tỷ muội hai người tẩy trừ cho nhau, kéo chân lại, chui vào trong chăn nằm hai bên Tần Tiêu.

Trong đầu Tần Tiêu vẫn còn giống như thiên nhân giao chiến, thoải mái méo mó, tim loạn rầm rầm, nhắm mắt lại cũng có thể nhìn thấy hai nữ sóng sữa mông lớn.

Hồng phúc tề thiên sao?

Đây mới là phúc khí a, hắc hắc!

Gương mặt nhỏ nhắn của Tử Địch đỏ bừng, lách người dựa sát vào Tần Tiêu, bộ ngực no đủ cọ qua cọ lại, một tay không thành thật đưa vào dưới háng của hắn.

- Hắc, hắc hắc! Đồ vật này kỳ thật rất khả ái đấy.

Tử Địch cười rộ lên.

Tần Tiêu cùng Mặc Y nhịn không được cười rộ lên. Tần Tiêu trái, phải hai tay ôm lấy một mỹ nhân, thân thể mềm mại đáng yêu, tâm thần nhộn nhạo. Không riêng gì thỏa mãn dục vọng, trên tinh thần cũng thích ý.

Tử Địch cũng không có ngượng ngùng như trước kia, rục rịch dùng thân thể áp lên người Tần Tiêu, dùng cái mũi của mình cọ vào cằm của Tần Tiêu sau đó cười khanh khách.

Nàng lần đầu cảm giác thì ra ở cùng chỗ với nam nhân thật sự rất thú vị, nhất là cùng nam nhân mà nàng ngưỡng mộ trong lòng. Cho tới bây giờ nàng mới hiểu được, trong lòng mình hắn vốn có vị trí không thể thay thế. Nếu như ở cùng nam nhân khác thì đoán chừng thực sự chỉ là đồ phế thải mà thôi.

Tần Tiêu nhìn qua Tử Địch như con bê nhỏ cọ qua người, véo mông của nàng một cái.

- Xuống dưới, lão tử cần nghỉ ngơi!

Tử Địch cười quái dị:

- Như vậy mới tốt, có cái gì mà nghỉ ngơi? Tỷ tỷ, hương kia vẫn còn chứ? Chúng ta lại chơi nha!

Mặc Y dở khóc dở cười đẩy nàng ra, trượt đến bên người Tần Tiêu bên sau đó oán trách cười mắng:

- Nói ngươi không hiểu chuyện a! Nam nhân không thể so với nữ nhân, cần nghỉ ngơi, khôi phục thể lực có biết không? Còn phải bổ dưỡng, bằng không thì chưa già đã yếu.

Tử Địch mở to hai mắt, nghi hoặc khó hiểu:

- Nói cái gì đấy?

Tần Tiêu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép bất đắc dĩ thở dài một hơi:

- Dùng chỉ số thông minh của ngươi khó mà hiểu toàn bộ đấy.

Tử Địch lập tức trở mặt, bổ nhào vào cắn vai của Tần Tiêu một cái, nói:

- Lại mắng ta ngu xuẩn, ta cắn chết ngươi!

Tần Tiêu cười ha hả, một tay ôm lấy nàng:

- Nghỉ một lát, đừng cãi.

Mặc Y cũng cười thỏa mãn, nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi.

Tử Địch là con nghé con đầy tinh lực, ngủ không được, trợn con mắt sau dó từ khuỷu tay của Tần Tiêu trượt xuống giường mặc quần áo.

Mặc Y có chút buồn ngủ mông lung đưa mắt nhìn qua nàng:

- Ngươi làm gì thế?

- Ta không ngủ được, ta đi ra ngoài chơi một lát!

Trong lòng Tần Tiêu cười khổ: Đúng là nhi đồng phiền toái.

Tử Địch mở cửa đi ra ngoài, khép cửa lại, lại nghe âm thanh của nàng cao vang:

- Oa ha ha. Uyển nhi ngươi ở nơi này nha, sao ngươi đỏ mặt vậy? -- Vừa rồi ta cùng tỷ tỷ đả bại tên kia đấy.

Tần Tiêu cùng Mặc Y lập tức sửng sốt.

- Hắn nói ‘lão tử đầu hàng’ đấy! Chúng ta thiên hạ vô địch á!

Hai người cảm giác trong lòng chấn động, biểu lộ cứng đờ.

- Á..., á..., á! Tâm tình thật tốt! Ta ra sau viện cưỡi ngựa bắn tên a! Uyển nhi, ngươi có rảnh đi cùng ta đi, thực thú vị đây! Lạp lạp á..., ta đi lạp -- ngươi làm sao nhìn ta vậy? Ngươi muốn khóc hay muốn cười đấy?

Chương 582: Lão bà, hảo lão bà

Đột nhiên Tần Tiêu có xúc động phun máu, đem con mắt khép lại, thiếu chút nữa đã hôn mê. Mặc Y đấm ngực dậm chân:

- Cái đồ con lừa!

Hai người dở khóc dở cười ôm nhau một lát sau đó bầu trời ngửa cửa sổ tối lại, mới cảm giác bụng có chút đói, vì vậy lười biếng bò ra ngoài.

Ra khỏi phòng ngủ, Thượng Quan Uyển Nhi ở trong đại sảnh đọc sách, nhìn thấy hai người thì che miệng cười lên.

Tần Tiêu cười hắc hắc đi đến bên người Thượng Quan Uyển Nhi ngồi xuống, kéo nàng dựa sát vào người của mình, nói khẽ:

- Ghen?

- Không có.

Thượng Quan Uyển Nhi ra sức chịu nhịn không cười, biểu lộ cực kỳ cổ quái:

- Chỉ là vừa rồi Tử Địch đúng là kẻ dở hơi... Ai da, còn không biết nàng có thể tuyên dương chuyện này khắp nơi không?

Tần Tiêu cũng xấu hổ cười rộ lên:

- Không đến mức ngu ngốc như vậy đâu? Dù sao chỉ là ngây thơ, không phải nhược trí.

Ở cầu thang có âm thanh kêu to, Tử Địch lên lầu.

Mọi người nhìn thấy nàng mặt đầy bụi đất, giống như toàn thân vô lực vậy. Mặc Y bước tới đỡ lấy nàng, có chút nóng lòng hỏi:

- Như thế nào?

Tử Địch vẻ mặt cầu xin:

- Ta cũng không biết, vốn nắm đang cưỡi kim mã ở hậu viện bắn tên, ai nghĩ tới không được bao lâu thì hai chân run rẩy vô lực. Chắc là lúc nãy quá hung a, rõ ràng không có cưỡi nó, đem hết khí lực vung ta ra. Ta, ta... Ta tức giận nên leo lên, bị té hai lần.

Tần Tiêu vỗ bàn cười ha hả:

- Đại chiến đến trưa, chân không mềm mới lạ! Ngươi còn đi ra ngoài cưỡi ngựa, hơn nữa là cưỡi kim mã -- con ngựa này sau ta thì tính tình cũng trở nên cao ngạo, người ngoài không tới gần được, ngay cả sai vặt cho nó ăn cũng không dám làm quen, ngươi dám cưỡi nó?

Mặc Y nhịn không được nữa cười rộ lên:

- Muội muội ngốc, không có té bị thương a?

- Vậy thì không có, chỉ bằng thân thủ của ta...

Tử Địch đang chuẩn bị mở miệng thổi da trâu, không ngờ thật sự là không có khí lực, đành phải chật vật cho tỷ tỷ dìu đi, rầm rì trở về phòng ngủ.

Thượng Quan Uyển Nhi cười con mắt híp lại, khanh khách nói:

- Thật sự là trời sinh vạn vật, dạng người gì cũng có! Nha đầu kia, rõ ràng cái là không hiểu gì cả, ai, thật sự là buồn cười vừa đáng yêu.

Tần Tiêu thấy quyển sách mà Thượng Quan Uyển Nhi cầm trong tay, là một bản thi tập.

Trong đó phần lớn là thơ mà Thượng Quan Uyển Nhi tự làm.

Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Ngày ấy đến thái tử cung, thái tử điện hạ cho đông cung Sùng Văn Quán thu thập thơ của ta, cùng một ít thơ của đại nho, biên thành một quyển thi tập. Hôm nay thái tử tới tặng ta một ban, đang nhìn xem.

Tần Tiêu nhìn Thượng Quan Uyển Nhi vài lần, tự hào gật đầu cười rộ lên:

- Không tệ lắm, Tần gia của ta cuối cùng cũng có người làm công tác văn hóa, đại tài nữ nha. Nhìn xem còn người nào nói nhà ta không có thi nhân, xem ra Uyển nhi rất tốt đấy.

Thượng Quan Uyển Nhi khiêm tốn cười cười, lấy thi tập lại, đảo vài trang sau đó chỉ cho Tần Tiêu xem:

- Cái này, xem tại đây.

Tần Tiêu lập tức trừng to mắt:

- Bà mẹ nó, làm cái gì! Tại sao còn có ta, không phải châm chọc người sao? Nhạc Châu Ném Bút Đình Tập, cái tên ngu xuẩn này ai đặt vậy?

Tần Tiêu tại Nhạc Châu trắng trợn copy một ít câu thơ, kể cả một ít ‘kiệt tác’ mang binh đánh giặc, rõ ràng cũng được thu vào đây. Cái gì ‘lo trước nổi lo của thiên hạ’, ‘Trường Giang Cuồn Cuộn Chảy Về Đông’, ‘cho Long Thành Phi Tướng Tại’, một loạt tác phẩm giả mạo rõ ràng cũng tiến dần từng bước.

Thượng Quan Uyển Nhi cười rộ lên?

- Ta thấy ghi rất khá nha, không ít danh ngôn cũng ở đây! Lão công, ta thấy ngươi là ‘tú ngoại tuệ trung’ ah!

Tần Tiêu dở khóc dở cười vỗ trán một cái, phiền muộn kêu lên:

- Xong, ta thành tội nhân! Tú ngoại tuệ trung, là hình dung nữ nhân sao? Tốt cho Uyển nhi, rõ ràng cũng tới châm chọc ta!

Dứt lời Tần Tiêu liền đem Thượng Quan Uyển Nhi ôm ngang, sau đó xốc nách của nàng.

Thượng Quan Uyển Nhi cười như chuông bạc, nhẹ nhàng giãy dụa một hồi, sau đó nằm trong ngực Tần Tiêu, dịu dàng thắm thiết nói nhỏ:

- Lão công... Ngươi thật lâu không có ôm ta.

Trong lòng Tần Tiêu trong run lên: Hình như đúng là vậy? Những ngày gần đây dường như vắng vẻ nàng. Cũng may Thượng Quan Uyển Nhi là người rộng rãi, chưa bao giờ phàn nàn cái gì.

Tần Tiêu có chút hổ thẹn vỗ lưng của nàng:

- Đêm nay cùng ngươi.

Thượng Quan Uyển Nhi trên mặt hơi đỏ lên, nhẹ nhàng đẩy Tần Tiêu ra, có chút u oán thấp giọng nói:

- Đang tới ngày... Mấy ngày nữa rồi nói sau, ngày mai ngươi còn phải kết hôn, còn phải động phòng đấy. Buổi tối hôm nay cũng nên nghỉ sớm.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Dưỡng đủ tinh thần, ngày mai đại chiến tân nương tử sao?

- Ba hoa, không có đứng đắn!

Thượng Quan Uyển Nhi giận dữ liếc Tần Tiêu, ngồi bên cạnh hắn, nói:

- Lão công, kỳ thật Uyển nhi cảm thấy, trong ngày ở trong nhà không có gì làm, không chỉ có sống uổng thời gian không làm gì, thời gian cũng không tránh khỏi có chút trống rỗng nhàm chán. Uyển nhi có một yêu cầu quá đáng, không biết lão công có đồng ý hay không?

- Ah?

Tần Tiêu cũng bị câu dẫn ra hứng thú:

- Không ngại nói nghe một chút.

Thượng Quan Uyển Nhi mặt vui mừng, êm tai nói ra:

- Lão công bây giờ không phải là tọa trấn Hoàng Thành Ngự Suất Ti hay sao? Có chức vụ nào thích hợp cho nữ quan làm không?

- A, ngươi muốn đi ra ngoài đi làm?

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Nhưng mà lại nói tiếp, ngươi đối với luật pháp Đại Đường cũng quen thuộc, nếu như không nhập sĩ đúng là đáng tiếc. Nhưng mà nha, từ khi thánh hậu thoái vị thì nữ quan trong triều hơi thất thế. Mặt khác trong nha môn trừ khu vực giam nữ nhân, địa phương khác dùng nữ quan thì càng thêm ít, cơ hồ là sắp tuyệt tích.

Thượng Quan Uyển Nhi hơi có chút thất vọng:

- Nói như vậy trừ khi tiến cung, nếu không Uyển nhi muốn tìm việc làm quá khó?

- Thật muốn làm quan sao?

- Cũng không phải muốn làm quan a... Nhưng mà Uyển nhi khả năng bận rộn vài chục năm, đột nhiên rảnh rỗi có chút không quen, muốn tìm chút chuyện làm.

Tần Tiêu cười một cái, nói ra:

- Thật đúng là khó được, trong nhà của chúng ta còn có phụ nữ muốn ra làm sĩ tử. Như vậy đi, Hoàng Thành Ngự Suất Ti hiện tại vừa thành lập không lâu, cơ cấu còn chưa hoàn thiện, hết thảy cũng đang chờ công tác. Qua đoạn thời gian này, chờ ta chỉnh lý một ít việc vặt xong, nhìn xem có chức vị nào phù hợp với ngươi không, cho ngươi đi vào tùy ý chơi đùa, xem như sống tốt.

- Quả thực? Tốt lắm!

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng nhảy dựng lên, sau đó ngồi lên đùi của Tần Tiêu, ôm lấy cổ của hắn, hôn một cái, sau đó vui mừng nói ra:

- Ta biết ngay dùng khai sáng và tha thứ của lão công nhất định sẽ đồng ý! Trước kia trong cung chỉ là bị ép, chết lặng làm những chuyện không liên quan tới mình. Hiện tại tựu bất đồng nha, là giúp lão công làm việc, ta nhất định sẽ rất dụng tâm, cũng làm rất vui vẻ.

Chương 583: Hôn điển có một không hai (1)

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Còn bất định đúng không, ngươi đừng cao hứng quá sớm. Tuy ta là lão đại Hoàng Thành Ngự Suất Ti, nói một câu không ai phản đối, nhưng nếu ném việc không thích hợp cho ngươi làm, ngươi cũng không được thư thái.

Thượng Quan Uyển Nhi cười tủm tỉm nói ra:

- Kỳ thật ta cũng chỉ tùy ý đi thực tế một chút. Trong nội cung cùng sự vụ của phủ đài quản lý không giống nhau, một ít nha môn quan hệ với nhau khó xử lý chuyện, thập phần vi diệu, không thể so với trong cung. Lúc ấy trong cung một đạo chỉ dụ xuống thì ai dám không theo, còn trong nha môn không như vậy... Ta biết rõ. Kỳ thật Uyển nhi là đang nghĩ...

- Nghĩ cái gì?

Thượng Quan Uyển Nhi cười sáng lạn:

- Dùng tiềm lực và danh vọng của lão công thì sớm muộn gì cũng khai phủ -- tòa nhà này không phải chứng minh tốt nhất sao? Đến lúc đó, trong phủ không thiếu chỗ dùng người, nếu là dùng người, sao không dùng lão bà của mình chứ? Cho nên nha, Uyển nhi mới muốn đi Hoàng Thành Ngự Suất Ti làm quen việc nha môn, tương lai có thể trợ giúp lão công giải quyết công việc.

- Ồ nha nha, đúng là lão bà có ánh mắt tốt!

Tần Tiêu cười lên ha hả, ôm Thượng Quan Uyển Nhi hôn một cái, nói:

- Khai phủ không khai phủ cũng không phải vội vàng. Ngươi có tâm tư và suy nghĩ này ta đúng là vui vẻ. Tiên nhi xử lý sự vụ trong nhà, Mặc Y Tử Địch có thể xuất trận, hiện tại lại có chuyên gia chính trị quản lý công việc. Chậc chậc, lão tử đúng là phúc khí tốt.

Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách, từ trong ngực Tần Tiêu giãy giụa ra:

- Không có đứng đắn -- sắp ăn cơm! Ta đi gọi Mặc Y các nàng.

Dứt lời đi gõ phòng ngủ Mặc Y.

Trong phòng truyền đến tiếng kêu to của Tử Địch:

- Lão tử chân nhuyễn, không ăn cơm, ngủ!

Mặc Y nghiêm nghị mắng lên:

- Lớn mật! Nói hưu nói vượn, ngươi vừa rồi là xưng cái gì?

- Hắc hắc, là học của người nọ!

- Học tốt, học như vậy sao? Thật sự là đáng đánh!

Tần Tiêu cũng cười rộ lên: Cái nhà này mỗi người một vẻ, quá thú vị.

Tử Địch cuối cùng vẫn bị tỷ tỷ từ trên giường xách xuống, người một nhà vây quanh ăn bữa cơm. Đầu to mọc ra mấy cây răng cũng học ăn cơm, rõ ràng cũng ăn được vài muỗng canh gà thịt nạc, hưng phấn chặc lưỡi, còn muốn leo lên bàn lấy bát đĩa. Người một nhà luống cuống tay chân hầu hạ tiểu tổ tông này, loay hoay chết đi được.

Buổi tối Tử Địch trốn lên lầu ba, ngủ với vú em cùng bọn nhỏ. Hai chân như nhũn ra, không dám lại đánh đêm, thế mới biết Tần Tiêu lợi hại. Thì ra mình nhất thời hưng phấn, rõ ràng cũng không có phát giác được thể lực tiêu hao. Mặc Y thông tình đạt lý hầu hạ Tần Tiêu an an ổn ổn ngủ một giấc, thể lực toàn bộ khôi phục lại.

Trong mộng Tần Tiêu cười ra tiếng, nói mê liên tục:

- Lão bà, hảo lão bà!

Mặc Y bị bừng tỉnh, mơ mơ hồ hồ thầm nghĩ:

- Gọi ai đó?

Trong Ôn Nhu Hương, vừa sáng tinh mơ đã có người từ trong hoàng cung phái tới, chuẩn bị tân phòng cho Lý Tiên Huệ, còn đưa tới y phục cho tân lang, Lễ nghi trượng đội của Kim Ngô viện cũng lục tục chuẩn bị.

Tần Tiêu đi tới bên cửa sổ, nhìn thoáng qua bên đài, sắc trời thật tốt, đúng là ngày lành mà!

Hơn hai trăm kỵ binh của Kim Ngô Viện, người người đều mặc áp giáp sáng màu bạc, bên trong mặc hồng bài, đỉnh đầu có dây tua đỏ, trong tay cầm thương nhọn, thắt lưng đeo đao, nhìn thật uy phong hoành tráng, lại mang vẻ hoa lệ cùng khí khái. Ngay cả những con ngựa mà họ đang cưỡi cũng đều chỉ chọn một màu trắng thuần, tương phản lại với một mảnh màu đỏ lại càng thêm xinh đẹp.

Con ngựa màu vàng nhạt từ đầu đến chân lại được phủ thêm dây tua lụa đỏ, trên yên ngựa cũng có tua vàng, ngay cả đầu ngựa cũng có mảng trang trí màu vàng, chỉ để lộ ra đúng hai mắt cùng đôi tai.

Con ngựa này cảm thấy vô cùng thích thú, cái đuôi đung đưa, phì phì hí lên mấy tiếng, vênh váo tự đắc.

Tần Tiên đứng trên lầu, nhìn đám người bận rộn, ngây ngô cười ha ha. Thượng Quan Uyển Nhi cùng Mặc Y đẩy hắn vào trong nhà, thì ra đã chuẩn bị sẵn một thùng nước tắm thật lớn, không nói câu nào đã lột bỏ sạch sẽ quần áo của hắn, đẩy người vào trong thùng.

- Ai nha, thật thoải mái nha.

Tần Tiêu cười ha ha, thi thoảng lại lấy ngón tay nghịch nghịch nước, hất lên người Thượng Quan Uyển Nhi cùng Mặc Y lúc này còn đang bận rỗn đấm bóp lưng cho hắn.

Thượng Quan Uyển Nhi ghé vào lỗ tai hắn dặn dò:

- Lát nữa tiến cung, phải đi cửa Đông Bạch Thú đó biết không, đừng có như mọi khi quen đi cửa Chu Tước nữa, lúc đi ra mới là đi cửa Chu Tước.

- Ừm, biết rồi.

- Lễ đội của Kim Ngô Viện đi trước mở đường, bên cạnh ngươi còn phải mang theo tám thân binh thân thuộc. lúc trở về đằng sau còn có xa liễn của tân nương, đằng sau còn có cửu đội Thiết Giáp, ý là “trường trường cửu cửu”, chàng hiểu chưa?

- Ừm, ừm.

- Sáng tới Thái Cực Điện trước đã, Hoàng Thượng sẽ đích thân chủ trì lễ bái thiên địa cho chàng, kiến bái tổ tiên Hoàng Gia. Bởi vì chàng lấy công chúa, coi như là hoàng thân quốc thích rồi, quê quán sẽ nhập vào Lý gia tộc phổ.

- Biết rồi... nhưng mà ta cũng có phải là sáp môn nữ tế (con rể phải ở rể), Hoàng Thượng còn nói rõ rồi, quý phủ này vẫn để tên là Tần Phủ, không phải là Công chúa hay Phò Mã phủ gì hết.

- Ai nha, chàng đừng có ngắt lời, nghe người ta nói hết.

Thượng Quân Uyển Nhi vỗ một cái lên lưng hắn:

- Đây là những người chủ trì trong nội uyển hoàng cung, đã chuẩn bị thật tốt đúng theo quy củ. Nghi lễ tế bái buổi sáng kết thúc, buổi chiều liền tham gia nghi thức tế lễ của cung đình. Điều này vốn chẳng có liên quan gì tới chàng, chính là lễ tế Cải Nguyên đại xá thiên hạ, nhưng mà chàng đã ở đó thì phải tham gia cùng. Sau đó đến giờ mùi, chính là giờ đại cát đại lợi của ngày hôm nay, lúc đó mới xem như hôn lễ của chàng chính thức bắt đầu. Lễ đường dựng ở Đại Minh cung Hàm Nguyên điện, ngươi với Ngọc Nguyệt, Kim Tiên công chúa sẽ bái lạy thiên địa ở đó, sau đó sẽ mang các nàng trở về. Cuối cùng, đại yến sắp xếp ở Vọng Tiên Thai ở Đại Minh cung, thế là xong.

Tần Tiêu gật gật đầu:

- Ừm, ừm, biết rồi, thật là phức tạp. Ngọc Nguyệt công chúa? Ha ha, nghe thật đúng là không quen.

Thượng Quan Uyển Nhi hơi hờn dỗi nói:

- Ngọc Nguyệt, Kim Tiên, một đôi thật là xứng… Kim chi ngọc diệp, điều tốt đẹp nhất thiên hạ này đều do một mình chàng chiếm lấy.

Tần Tiêu xấu xa nở nụ cười, nhăn nhăn cái mũi:

- Sao ta lại ngửi thấy mùi dấm chua nhỉ? Ha ha!

Giờ Thân một khắc, tân lang xuất thân võ tướng mặc Hoàng Kim Giáp, đại hồng bào, trên mũ giáp lại gắn dây tua đỏ thẫm, bước tới bên cạnh đạm kim mã. Tiếng nhạc cổ vui mừng vang lên, đại đội đón dâu xuất phát tới hoàng cung. Từng tiếng hô to vang dội, tiếng pháo rộn rã nối tiếp nhau. Cũng may những con ngựa này cũng đã quen những trường hợp như thế, không hề kinh hoảng. Đại đội nhân mã chỉnh tề rời khỏi Tần phủ, đi tới ngã tư đường.

Chương 584: Hôn điển có một không hai (2)

Thượng Quan Uyển Nhi cùng Mặc Y đứng bên khung cửa, nhìn Tần Tiêu đang đứng xa xa, trong lòng đều tự cảm khái. Nam nhân giống như hắn, muốn độc chiếm gần như là điều không thể, chỉ có thể mong chờ bản thân mình được hướng chút vinh quang, chung sống với hắn thêm chút thời gian nữa.

Bên người Tần Tiêu chính là Hình Trường Phong, Thạch Thu Giản, Hoàn Tử Đan cùng đồng liêu Hoàng Thành Ngự Suất kia. Đằng sau hắn chính là chín trăm đại đầu binh Thân Dực Phủ, người người đều hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, toàn bộ mặc quang minh giáp, cưỡi hắc mã. Trong tay mỗi người đều cầm một ngọn cờ, giương thẳng lên, kết hợp với Kim Ngô Viện đội, thống nhất thành một thể.

Toàn bộ đội hình khổng lồ nhưng ngay ngắn, toàn bộ đều chỉ có mấy màu sắc đỏ thẫm cùng vàng óng sang trọng, vô cùng bắt mắt.

Phạm Thức Đức chuyên trách, toàn quyền chăm lo chuyện lễ nghi kết hôn của nhà trai. Mới đi tới đường Tây trong thành, những người dân thành Trường An đã biết tin, đứng vây quanh đường phố như nêm. Ước chừng cũng phải có hơn mấy vạn người dân đứng chờ, thấy Nghi Trượng Đội đi tới, từng tiếng hô oanh động như sấm, gần như có thể thổi bay nóc nhà!

Phạm Thức Đức mang theo mười mấy tinh binh đi trước cố gắng mở đường. Ngã tư đường vốn vô cùng rộng rãi giờ lại trở nên vô cùng chật hẹp. Tần Tiêu giờ đã là đại danh nhân ở thành Trường An này rồi, hon nữa lại đồng thời lấy cả hai công chúa, hơn nữa một người trong đó là Lý Tiên Huệ lại đẹp giống như tiên giáng trần, điều này càng làm cho mọi người càng thêm hứng thú.

Trên đường phố Tây thành, chật như nêm, thương hộ cũng không còn cách nào buôn bán nữa, cũng đứng ở cửa lớn, cùng ngóng xem náo nhiệt với mọi người xung quanh. Tuy rằng cũng từng mang theo mấy vạn người đánh giặc rồi, nhưng đối mặt với dân chúng tình cảm “mãnh liệt” như thế, Tần Tiêu cũng thầm run. Lần trước công chúa An Nhạc thành thân, tuy rằng hắn cũng đã thấy rồi, nhưng dù sao lúc đó hắn cũng không phải là tâm điểm.

Hơn nữa lúc đó Hoàng Đế hạ chỉ, phái ra hơn vạn người để duy trì trị an, cũng cưỡng chế thị dân hạ bái dập đầu, hiểu nhiên là khác với cảnh dân chúng nhiệt tình sôi trào thế này.

Tần Tiêu cảm giác, những tiếng gào thét thật lớn kia thật sự có thể làm cho hắn ép tan ra, vì thế chỉ đành ngồi trên ngựa ôm quyền, máy móc cười đáp lễ dân chúng tứ phía. Tình cảnh như này có vẻ đã hơi quá rồi.

Đại đội nhân mã vất vả lắm mới lội qua đường Tây thành, không nghĩ tới trên đường Chu Tước lại càng nhiều người hơn nữa, mạnh mẽ sôi trào hơn nữa. Lại càng có phần đông là người từ mấy nước xung quanh đến xem hôn lễ kỳ lạ nhất Đại Đường.

Đồng thời lấy hai vị công chúa của Đại Đường cơ mà, tướng quân này thật sự có phúc phần. Trong con mắt người dân mấy nước lân bang, công chúa Đại Đường chính là sự tồn tại sáng ngang tiên nữ. Quốc vương, vương tử của các quốc gia, đều chỉ cần có thể lấy được một “Đường triều chính tông công chúa” đã cảm thấy đắc chí. Thế mà giờ, một tướng quân bình thường lại có thể lấy được hai vị công chúa một lúc.

Chắc rằng tin này chẳng bao lâu nữa sẽ truyền khắp tứ phương, làm cho quốc vương, vương tử các nước lân bang ghen hận.

Tần Tiêu nhìn đám người quái dị này, trong lòng âm thầm cười gượng, huynh đệ à, nhường đường đi thôi, ta còn đang chờ mong đến tối được động phòng nha! Cứ tốc độ như này, bao giờ mới có thể vào được hoàng cung mà cưới mỹ kiều nương tử đây?

Trong cửa Chu Tước, có một đội binh lính thật dài, hóa ra Hoàng Đế mói biết trên đại lộ Chu Tước đã kín người không thể thong hành mới điều động một ngàn Vạn Kỵ Tướng Sĩ chuyên mở đường.

Chỉ lúc này Tần Tiêu mới thuận lợi đi qua đại đạo Chu Tước, đến Bạch Thú Môn phía đông hoàng cung.

Tần Tiêu thở phào một hơi, cảm thấy tim mình cuối cùng cũng đập yên ổn rồi, xem như ý chí mình cũng hơi kiên định.

Vào hoàng cung sẽ thuận lợi hơn.

Hai bên đường, toàn bộ đều là Kim Cổ Thủ của Kim Ngô Viện, tiếng kèn ngân vang, chấn động thiên địa. Toàn bộ hoàng thành đều dường như run lên. Men theo con đường nhỏ đi vào Thừa Thiên môn, cuối cùng là vào Thái Cực Cung.

Trước điện Thái Cực, ước chừng hơn vạn người, toàn bộ đều là Kim Ngô Vệ, Thiên Ngưu Vệ cùng binh lính Thân Dực Phủ của Hoàng Thành. Toàn bộ xếp hàng ngay ngắn thành đại trận, đồng thời hô vang hoan nghênh Tân lang quan.

Đại đội nhân mã đi đến trước Thái Cực Điện, đồng thời xuống ngựa.

Tần Tiêu ngẩng đầu nhìn thoáng lên Thái Cực Điện, toàn bộ đều là hoàng kỳ cùng hồng kỳ bay lượn, văn võ bá qua chia nhau xếp hàng sau, nội thích hoàng gia đứng trước.

- Ô, ô, ô!

Một ngàn chiếc Kim Giác đồng thời được thổi lên, lễ thức bắt đầu.

Tần Tiêu dưới ánh nhìn của mấy vạn người, dọc theo đuôi đi thẳng lên trên, quan viên bên cạnh đều chắp tay bái lễ với hắn:

- Chúc mừng Đại Đô Đốc.

Tần Tiêu cười cười đáp lễ.

Quan viên hai bên đi theo đằng sau Tần Tiêu, lên trước Thái Cực Điện, quỳ gối, khấu kiến hoàng đế.

Lý Đán ngồi trên Long ỷ bảo tán, cười ha ha thật to:

- Chúng ái khanh bình thân!

Hai bên gã là Lý Long Cơ cùng Thái Bình Công chúa, còn có hai vị tể tướng.

Lý Đán đứng dậy, nói:

- Đại Đường ta có thể có ngày hôm nay, không thể bỏ qua công lao của Đại Đô đốc Tần Tiêu. Hôm nay là ngày đại hôn của hắn cùng Ngọc Nguyệt, Kim Tiên công chúa, thật là việc đáng mừng. Dạ tiệc hôm nay ở Thái Minh cung Vọng Thiên Thai, chư vị ái khanh đều phải trình diện tham dự, chúc mừng đại hỷ tân hôn của Đại Đô đốc!

- Vâng, Bệ hạ!

Quần thần cùng nhau bái nói.

Tần Tiêu ôm quyền cúi đầu, hơn loan thắt lưng:

- Đa tạ bệ ha!

- Ừm!

Lý Đán đánh giá Tần Tiêu, vừa lòng gật đầu, tiếp tục nói:

- Từ hôm nay trở đi, Đại Đường quốc hào của ta đổi thành Thái Cực, đại hưởng ba ngày, đại xá thiên hạ. Giờ, Trẫm tuyên bố chuyện hạ miễn của quan viên.

Thái giám tư tế lấy ra thánh chỉ, tuyên đọc toàn bộ mọi chuyện Tương Tam tỉnh, Lục Bộ nhậm miễn. Quần thần bách quan có chút xôn xao, nhưng hôm nay là ngày đại cát đại hỷ, cũng không ai dám nhảy ra tỏ vẻ bất mãn điều gì. Lý Đán cũng là cố ý giở trò, y biết rõ một số kẻ khó mà phục tùng điều này, nhưng hôm nay là ngày đại hỷ, không người nào dám nhảy ra ý kiến, đối đầu với toàn thiên hạ.

Đây chính là triều sớm ngày hôm nay rồi.

Ý chỉ này vừa được tuyên đọc xong, tiếp đó là một loạt lễ nghi tế bái rườm rà. Lần này Tần Tiêu không thể tránh được, chỉ đành đáng thương đứng đứng, quỳ quỳ dâng hương cầu nguyện nguyên nửa ngày. Dùng ngọ thiện trong cung xong, lại toàn bộ kéo tới phía bắc Thành Trường An, tế bái thiên địa.

Lần này, Tần Tiêu cũng thấy cứng nhắc cả người, chính hắn đều cảm thấy mình giống như một người gỗ, không thể chỉ huy hành động, ý thức của bản thân mình được. Cuối cùng, cuối cùng… toàn bộ nghi thức tế bái buồn tẻ này cũng kết thúc rồi. Trong lòng mỗi người đều thở dài ra một hơi, về lại Hoàng thành. Nghỉ ngơi trong chốc lát, giờ lành đã đến.

Tần Tiêu giống như con kiến bận rộn, vội vàng dẫn đám người đến Hàm Nguyên Điện. Cũng may hoàng tộc thỉnh thoảng cũng có những nghi lễ tân nương như thế, bằng không Thiên Trọng môn này của hoàng cũng chắc cũng không chỗng đỡ được nữa mất.

Chương 585: Hoàng gia hảo yến (1)

Hoàng Đế gả nữ nhi, đương nhiên là phô trương.

Đại đội ngàn người mặc cẩm bào đủ màu sắc, xếp thành hơn mười hàng. Vạn cờ đủ màu tung bay, chiêng trống động vang tận trời.

Hai đại mỹ nhân ngồi Phượng Liễn từ hai cửa bên đông, tây đi vào, mang theo hai Nghi Trượng đội khổng lồ, đến trước Hàm Nguyên điện.

Bước trên mã xa phấn hồng, mỹ nhân như hoa như ngọc rời kiệu.

Trưởng tử Lý Thành Khí của Lý Đán, cùng thái tử Lý Long Cơ, nắm tay mỹ nhân, đón các rời xa liễn, đi lên trước hàng người trước Hàm Nguyên điện.

Nhất thời, Trường giác rung trời thổi lên, chim chóc trên trời đều hốt hoảng tránh đi.

Chính giữa không đặt pháo, nhưng đằng sau, đằng trước điện đều có lễ hoa nhiều màu sắc, chói sáng Hoàng thành, rực rỡ huy hoàng.

Tần Tiêu đứng trước hàng, nhìn hai mỹ nhân như ngọc chậm rãi đi tới. Tuy rằng Lý Tiên Huệ đầu đội hồng sa, nhưng là thân mình nàng cũng bộ y phục cũng đủ toát lên vẻ đẹp không gì sánh bằng, thu hút toàn bộ ánh mắt của tất cả mọi người. Người bên cạnh, dáng người lả luốt lung linh, bước đi dịu dàng nhẹ nhàng. Thân nàng mặc xiêm y phấn hồng, hẳn là “ngũ phu nhân” Lý Trì Nguyệt? Lễ hoa đủ màu chiếu rọi, hào quang ánh lên người nàng, dáng người lung linh, nàng càng thêm thần bí.

Trong lòng Tần Tiêu ngơ ngác nghĩ: “Lễ hoa? Đấy không phải là hỏa dược sao? Có thể dùng nó vào trong quân sự không?... Hả? Ngày đại hôn, sao ta lại u mê nghĩ tới mấy cái này chứ?”

Tần Tiêu cảm thấy khoảng thời gian ngắn ngủi đó, dường như dài bằng cả thế kỷ. Lý Thành Khí cùng Lý Long Cơ cuối cùng cũng dẫn hai nàng tới trước hàng người, Tần Tiêu ôm quyền thi lễ, ha ha cười:

- Đa tạ Thái tử điện ha, Tống Vương điện hạ.

Lý Long Cơ cười hắc hắc:

- Sao lại tạ chứ? Lấy hồng bao ra đi chứ!

Tần Tiêu sửng sốt:

- Không phải chứ? Còn có quy củ này sao? Sao không có ai nói với ta chứ?

Lý Thành Khí bên cạnh đôn hậu nở nụ cười:

- Tân Lang quan đừng nghe Thái Tử, hắn muốn nhân cơ hội này xảo trá chút thôi. Được rồi, Tiểu Vương xin cung chúc Đại Đô đốc tân hôn khoái lạc, nhật hậu bách tử thiên tôn, bạch đầu tới lão.

Tần Tiêu ha ha cười, chắp tay đáp lễ:

- Đa tạ Tống Vương!

Lý Long Cơ cũng nối theo hành lễ:

- Đúng đúng, “nhật hậu”, “ngày sau”, bách tử thiên tôn. (câu chúc bên trên “nhật hậu” - về sau, ở đây nhấn mạnh vào từ “ngày”, mang ẩn ý trêu đùa)

Tần Tiêu tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, Lý Long Cơ cười hắc hắc đầy quái dị.

Sau đó, hai mỹ nhân nắm hai bên tay Tần Tiêu, chậm rãi đi tới Hàm Nguyên Điện. Lý Đán ngồi trên chỗ thượng vị trên đài cao, vui mừng chủ trì hôn lễ của bọn họ.

Tần Tiêu mang hai vị phu nhân đồng thời tiến lên bái đường. Hắn cảm nhận hai bàn tay nhỏ bé nằm trong bàn tay mình, một ôn nhu gắn bó, một lại dường như e sợ, lạnh như băng.

Tuy rằng không nhìn thấy sắc mặt của nàng, Tần Tiêu cũng đã hơi cảm thấy tân nương “Lý Trì Nguyệt” này là một nữ tử thật nhát gan.

Lễ tiết bái đường đơn giản hơn rất nhiều. Sau khi lễ hoàn, Tần Tiêu lại hai tay nắm tay mỹ nhân, đi ra Hàm Nguyên Điện, xuống dưới hàng người, đưa lên Kim Liễn Xa, đưa về quý phủ của mình.

Lúc quay về, số người vây xem lại càng nhiều hơn. Người dân Trường An vốn đã nhiều đến mức gần như khoa trương, giờ lại toàn bộ tụ tập thành một chỗ, cảm giác thật sự khó chịu được.

Hoàng thành ngự suất xuất động toàn bộ năm ngàn Thiết Giáp của Thân Dực Phủ đi trước mở đường, hộ tống hai bên. Tần Tiêu không ngừng lau mồ hôi lạnh trên trán, thế này mới hiểu được tại sao trước đó phải chuẩn bị nhiều binh lính như thế làm gì.

Coi như thuận lợi, đi qua hết Chu Tước lộ cùng ngã tư Tây Thành, đường ở Lý phường đã sớm bị giới nghiêm. Đường vốn đã hơi chật hẹp, giờ nếu lại thêm một đám người tràn vào xem thì thật không thể khống chế được.

Tần Tiêu cưỡi ngựa, đi bên cạnh xa liễn của tân nương, nhìn đám đông nghìn nghịt trước mặt, quả thật trong lòng cũng có chút run sợ.

Trên xe, Lý Tiên Huệ để cho Lý Trì Nguyệt dựa vào bên người mình, giống như trưởng bối thi thoảng vỗ vỗ vào lưng nàng, còn nhỏ nhẹ thì thầm bên tai, hình như đang nhẹ nhàng an ủi “đừng lo, đừng lo” vậy. Tay Lý Trì Nguyệt nắm chặt lấy tay Lý Tiên Huệ không rời, xem ra thật sự là bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi.

Trong lòng Tần Tiêu thầm cười: “Biết sợ sao? Hay đây là ý của lão tử Hoàng Đế kia, cố ý gióng trống khua chiêng như thế?”

Lễ nghi trượng đội cuối cùng cũng đi tới trước Tần Phủ vốn được giăng đèn kết hoa rực rỡ.

Năm ngàn Thiết Giáp vây quanh viện phủ để phòng vệ, giống như bức tường sắt.

Phạm Thức Đức hôm nay quả thật vô cùng bận rộn, cả người đều sắp muốn rời ra, lúc này cuối cùng cũng thở ra được một hơi. Sau đó, Cổ Nhạc Đội bắt đầu tấu nhạc, tiên pháo nổ vang, người được mời vào phủ.

Tần Tiêu xuống ngựa, đi đến bên cạnh xa liễn, cười hớn hở đón Lý Tiên Huệ xuống. Lý Trì Nguyệt có chút sợ hãi, ngồi sững sờ trên xe một chút, cuối cùng mới cố lấy dũng khí vươn tay, để Tần Tiêu giúp nàng xuống xe.

Chủ trạch của Tần Phủ đã sớm giăng đầy lụa đỏ cùng đèn lồng, ngập sắc hỉ. Thượng Quan Uyển Nhi cùng Mặc Y, Tử Địch mang theo toàn bộ tôi tớ nha hoàn trong phủ nhất tề đi ra nghênh đón tân nương tử.

Tần Tiêu hai bên dắt hai nàng, đi thẳng vào đại sảnh chủ trạch, mọi người hoan hô vang dội.

Nơi này cũng đã được bố trí thành hỷ đường, dựa theo ý của Tần Tiêu, bên trên bày bài vị liệt tổ liệt tông Tần gia, linh vị của Trâu Thị, mẫu thân của Tần Tiêu cùng ân sư Thu Nhân Kiệt. Cũng chỉ có ba bài vị này.

Người phụ thân chưa từng thấy mặt kia, Tần Tiêu không có chút cảm tình nào. Hơn nữa bài vị liệt tổ liệt tông Tần gia này cũng đã bao gồm cả cha mẹ hắn ở thế kỷ hai mươi mốt trước kia, cũng coi như ký thác tâm tư của Tần Tiêu mà thôi. Mấy lần trước cử hành hôn lễ cũng được sắp xếp như thế.

Ba người tới tiền đường, bái đường theo sự chỉ dẫn của Phạm Thức Đức, sau đó đi thẳng lên lầu trên theo tiếng hô hào của mọi người.

Tuy rằng chủ trạch khá lớn, nhưng nha hoàn tôi tớ hai bên, cùng đám quan lại Hoàng Thành ngự suất đều tràn vào, nhìn đã thấy chật. Lý Trì Nguyệt nhu nhược không ngừng phát run, dường như thể lực cũng có chút cạn kiệt. Tần Tiêu liên tục cười ha ha ứng phó với mấy người này, sau đó đưa cả hai nàng vào động phòng.

Xong mấy việc này, Tần Tiêu thở phào ngồi xuống đại thính, cảm thấy còn mệt hơn việc đại chiến trăm hiệp từ đêm hôm trước đến trưa hôm sau với Mặc Y cùng Tử Địch, họng cũng khô khốc ra rồi.

Mặc Y vội vàng mang trà tới cho Tần Tiêu uống, Thượng Quan Uyển Nhi đi tới giúp hắn nắn chân, Tử Địch lại cười vui ghé vào trên cửa sổ tân phòng, muốn nhìn tân nương tử bên trong.

Cả đám tân khách đều ồn ào náo nhiệt, nhưng lầu hai lại thật thanh tĩnh. Tần Tiêu lười biếng ngồi trên ghế thái sư, than thở nói:

- Chút nữa thì mệt chết!

- Nói lung tung nào!

Thượng Quan Uyển Nhi chặn láy môi hắn:

- Ngày đại hỷ, đừng có nói bừa. Làm việc tốt khi nào chẳng gian nan! Ngươi cũng không nhìn xem, Tiên Nhi cùng Nguyệt Nhi, đều là những cô nương thật tốt!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau