PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 576 - Chương 580

Chương 576: Thỏ tử hồ bi (3)

Tần Tiêu cười vài tiếng:

- Tần Tiêu chỉ có một ít công lao. Làm sao có thể so sánh với Đường đại nhân là rường cột nước nhà được? Đường đại nhân không phải trí sĩ dưỡng bệnh sao? Xem ra thân thể khỏe mạnh a, thật sự đáng mừng nha!

- Già rồi, không còn dùng được lâu, một thân bệnh toàn bộ là do năm xưa trên lưng ngựa.

Đường Hưu Cảnh cười tự giễu:

- Khi ngủ chỉ ngủ tới nửa đêm, xương cốt trên người đau đớn. Cũng may được hoàng thượng phái ngự y tới, bằng không thì làm sao có thể đi ra ngoài? Có chuyện gì thì thân thể không dùng được cũng không dám lãnh đạm, lập tức quay về chờ đợi sử dụng. Xem ra ngựa già như ta cũng nên thối lui sớm.

- Ah?

Tần Tiêu hơi có chút kinh ngạc:

- Triều đình định phái Đường đại nhân đi ra?

- Cũng không phải sao!

Đường Hưu Cảnh khẽ thở dài một cái:

- Quốc gia có triệu, không cho Đường mỗ không cúc cung tận tụy, tới chết mới thôi. Sóc Phương quân doanh Đại tổng quản Trương Nhân Nguyện đóng ở bên ngoài một năm. Hôm nay Đột Quyết đã bình định Đột Thi Kỵ, triệt binh về nước và nghị hòa với Đại Đường chúng ta. Bắc Đình đô hộ phủ không có việc gì, triều đình có ý đem Trương Nhân Nguyện rút về nghỉ ngơi. Kể từ đó Lũng Hữu Đạo ở đó thiếu Đại tổng quản. Chuyện này chỉ có thể mang lão già ta đi thay.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ: Lũng Hữu Đạo, có Bắc Đình đô hộ phủ, Sóc Phương quân, An Tây bốn trấn và những trấn trọng địa phòng ngự, xác thực không phải một người bình thường có thể chỉ huy toàn cục. Tuy ta mới đánh ra uy vọng trong Sóc Phương quân, thế nhưng mà đối với Đột Quyết, Thổ Phiên cùng Tây Vực các nước Lũng Hữu Đạo, danh vọng của ta và cái nhìn đại cục không đủ. Đường lão gia tử thật đúng là rất khổ, tuổi đã lớn như vậy vẫn phải xuất chinh. Mặc dù chỉ tọa trấn không cần ra tiền tuyến, nhưng mà ở trong quân đội vậy làm sao nói thư thái bằng đi dưỡng lão ở nhà chứ?

Đường Hưu Cảnh nói ra:

- Kỳ thật lão phu hôm nay tới chính yếu nhất chính là chúc mừng Đại Đô Đốc, mặt khác cũng nói với ngươi một chuyện.

Tần Tiêu nhìn qua Đường Hưu Cảnh, thấy trên mặt của hắn có một tia thần bí, không khỏi có chút buồn bực:

- Không biết Đường đại nhân có gì chỉ giáo?

- Ah, chỉ giáo thì không dám.

Đường Hưu Cảnh liên tục khoát tay:

- Lão phu là người rất nhớ bạn cũ. Nhớ ngày đó ta cùng với Ngũ Vương còn có Tần huynh đệ cùng một chỗ, khởi xướng chính biến Huyền Vũ môn, khôi phục thiên hạ Lý Đường. Hôm nay Ngũ Vương đều đã qua đời, duy lão phu cùng Tần lão đệ và Diêu Tôn Trọng còn, không khỏi làm người ta cảm khái! Diêu Sùng mới vào triều trở lại, tạm đảm nhiệm đông cung thứ tử, chức nhỏ quyền nhẹ. Nghĩ tới chúng ta những người trước kia cũng chỉ có Tần lão đệ tuổi trẻ tài cao.

Tần Tiêu khẽ cười:

- Tần Tiêu sao có danh vọng sánh kịp Đường đại nhân a.

Đường Hưu Cảnh cười cười:

- Hôm qua lão phu vừa mới quay về triều, hoàng đế đem một đám thừa tướng chúng ta triều tới thư phòng Thái Cực điện, mặt khác còn có Thái Bình công chúa cùng thái tử, cùng nhau thương nghị chuyện cải nguyên.

- Sắp cải nguyên? Niên hiệu Vân Cảnh không phải mới dùng nửa năm sao?

- Đúng nha, sắp cải nguyên.

Đường Hưu Cảnh ý vị thâm trường nói ra:

- Sửa làm ‘Thái Cực’. Hơn nữa sẽ có một ít chuyện trọng đại thay đổi.

- Ah?

Tần Tiêu rốt cục nghe được chủ đề làm hắn hứng thú.

Đường Hưu Cảnh khẽ cười:

- Trương Nhân Nguyện đi làm Binh Bộ Thượng Thư, phế làm trung thư hạ xuống còn tam phẩm. Xuống làm tả vệ Đại tướng quân.

Tần Tiêu âm thầm cả kinh: Đây không phải giáng chức của Trương Nhân Nguyện sao?

Kỳ thật Tần Tiêu đã sớm nghĩ tới chuyện này. Từ triều Trung Tông, Trương Nhân Nguyện vẫn duy trì thái độ trung lập. Đã không đắc tội Vi hậu, cũng không đắc tội Võ Tam Tư, đồng thời càng thêm ủng hộ hoàng đế. Nhất triều thiên tử nhất triều thần. Hiện tại đến triều Lý Đán, hoàng đế và các thần tử hiện giờ không có lý do không nhớ rõ chuyện lúc trước, đối với hắn sinh lòng nghi kỵ. Cho hắn về nhà ‘nghỉ ngơi’ kỳ thực chính là bị giáng chức.

Trong lòng Tần Tiêu có cảm giác thỏ tử hồ bi.

Đường Hưu Cảnh nhìn qua Tần Tiêu vài lần. Tự lo nói ra:

- Trương Nhân Nguyện quay về Trung Nguyên, Lữu Hữu Đạo cho lão phu chèo chống. Binh Bộ Thượng Thư là chức quan béo bở đấy.

Tần Tiêu lại nhíu mày:

- Đường đại nhân có chuyện không ngại nói thẳng, Tần Tiêu rửa tai lắng nghe.

Đường Hưu Cảnh mỉm cười:

- Sau lão phu cùng Trương Nhân Nguyện thì chức Binh Bộ Thượng Thư kỳ thật không có quá nhiều lựa chọn. Người được đề cử là chúng thừa tướng và thái tử, Thái Bình công chúa tuyển ra ba người. Một là Đậu Hoài Trinh, một là Quách Nguyên Chấn, một, còn lại là Tần lão đệ ngươi.

- Ta?

Tần Tiêu thản nhiên cười:

- Đây không phải làm ác sao? Mang binh hoặc canh gác còn có thể, muốn ta làm Binh Bộ Thượng Thư phụ trách điều phối phủ binh cả nước, loại chuyện này ta làm sao có thể?

- Ha ha!

Đường Hưu Cảnh nhịn không được cười rộ lên:

- Tần lão đệ, bộ binh loại địa phương này ngươi cũng biết rõ, không có quân công, không có uy vọng trong quân đội là ngồi không được. Lão đệ ngươi có uy vọng, có quân công, chỉ là tuổi hơi nhỏ một chút. Mang binh đánh giặc ngươi có thể, canh gác đóng giữ bố phòng ngươi không có vấn đề. Binh Bộ Thượng Thư... Nói thật, lão phu lúc ấy tỏ vẻ bác bỏ.

- Đúng vậy, đúng vậy!

Tần Tiêu không có trách Đường Hưu Cảnh, rộng lượng cười rộ lên:

- Nếu thật sự cho ta lên làm Binh Bộ Thượng Thư, còn không phải không trâu bắt chó đi cày sao?

Đường Hưu Cảnh lời nói xoay chuyển:

- Đậu Hoài Trinh, người này ngươi quen chứ?

Tần Tiêu âm thầm suy tư:

- Không quen, Tần Tiêu vào triều chỉ ba năm, người quen đúng là không nhiều lắm.

Đường Hưu Cảnh mỉm cười nhìn qua Tần Tiêu, nói ra:

- Người này có chút lai lịch. Lúc triều Trung Tông hắn làm Thanh Hà lệnh, hơi có chiến tích. Về sau lấy nhũ mẫu của Vi hậu cho nên được nhậm mệnh tả ngự sử đại phu. Khi đó Tần lão đệ vừa vặn rời triều đi tới Giang Nam. Về sau Vi hậu bại vong, hắn đích thân chém nhũ mẫu của Vi hậu, cũng được sủng ái bởi Thái Bình công chúa.

Trong lòng Tần Tiêu lập tức sôi trào: Bà mẹ nó chứ, lại thấy loại nam nhân này! Dựa vào cưới vợ thăng chức rất nhanh, lại dựa vào giết vợ để bảo vệ mình, hiện tại lại ‘được sủng ái’ bởi Thái Bình công chúa. Quá loạn!

Đường Hưu Cảnh tiếp tục êm tai nói ra:

- Nguyên nhân chính là hắn giết nhũ mẫu của Vi hậu, mới tránh được đại kiếp nạn, cũng được triều đình ban thưởng, lên chức là bình thường. Lần này, Thái Bình công chúa cho hắn đảm nhiệm chức Binh Bộ Thượng Thư.

Tần Tiêu chau mày:

- Cho hắn đảm nhiệm Binh Bộ Thượng Thư? Hắn am hiểu quân sự sao?

Đường Hưu Cảnh bất đắc dĩ cười cười:

- Không phải còn có Binh Bộ Thị Lang tùy tùng cho hắn sao, hắn có gì làm?

Tần Tiêu mỉm cười một tiếng:

- Đại sự triều đình ta không xen vào.

Đường Hưu Cảnh cười cười:

- Hắn đảm nhiệm Binh Bộ Thượng Thư, lão phu tự nhiên không đồng ý, vì vậy là người đầu tiên nhảy ra phản đối, bởi vì hắn căn bản không hiểu quân vụ, nếu như làm quốc phòng Đại Đường rối loạn, vậy không ổn. Đồng thời, thái tử cũng dốc hết sức phản đối, làm cho Thái Bình công chúa bất mãn hết sức.

Chương 577: Thỏ tử hồ bi (4)

Trong lòng Tần Tiêu đang nhớ lại chuyện đêm qua. Trách không được, đêm qua đi bái phỏng Thái Bình công chúa thì nàng một mình một người ‘tu tâm dưỡng tính’, nhưng thật ra là đang hờn dỗi. Còn nói cái gì, Lý Tiên Huệ trong đồng lứa nàng ưa thích nhất, xem ra quả nhiên là đang tức Lý Long Cơ, đối với hắn tỏ vẻ bất mãn. Về sau còn đề cập tới ‘đệ nhất tướng quân’, hẳn là đang ám chỉ cho ta lên làm Binh Bộ Thượng Thư?

Muốn nhận ta làm thân tín sau đó mưu chức vị?

Đúng là nữ nhân tâm cơ sâu a!

Tần Tiêu ứng phó cười cười:

- Chiếu như vậy chỉ còn Quách Nguyên Chấn.

- Đúng vậy a! Quách Nguyên Chấn là một nhân vật, không đến năm mươi tuổi đang lúc tráng niên. Hơn nữa trong triều Trung Tông hắn tại An Tây bốn trấn cùng Bắc Đình lập nhiều công lao, tại Lũng Hữu Đạo uy vọng cực cao, trong quân cũng có chút uy vọng. Hơn nữa những năm gần đây lão phu vào triều thì chuyện bên Thổ Phiên do hắn quản lý. Làm rất sinh động, có phần được khen ngợi.

Đường Hưu Cảnh nói ra:

- Lão phu cùng Trương Nhân Nguyện có thể đưa hắn lên đài. Hơn nữa hắn cũng có thể làm chức này.

Trong lòng Tần Tiêu cười thầm: Bởi như vậy. Thái Bình công chúa đang rất tức giận, không biết hậu quả có nghiêm trọng hay không a?

Đường Hưu Cảnh giống như nhìn ra tâm tư của Tần Tiêu, mỉm cười nói:

- Thái Bình công chúa tiến cử người không được. Đậu Hoài Trinh thăng làm Thượng thư tả phá xạ, bình quân quốc chiêm sự.

Tần Tiêu trừng to mắt:

- Thượng thư tả phó xạ, làm quan lớn như vậy?

Trong nội tâm lại âm thầm kêu lên: Bình quân quốc chiêm sự, đó không phải là ‘Phó chủ tịch quân ủy quốc gia’ ? Bà mẹ nó ah, một người không mang binh, làm đến chức vụ này không phải trò cười?

Đường Hưu Cảnh bất đắc dĩ cười rộ lên:

- Cùng lúc đó, Tống vương cũng là thượng thư hữu phó xạ, phong Thái úy.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Xem ra là lực lượng ngang nhau a!

Cũng không phải là sao, Tống vương Lý Thành Khí là con trai trưởng của Lý Đán, nhượng xuất thái tử thì không có chức vụ thích hợp, làm thái tử thái sư là chức suông.

Hôm nay tiến phong Thái úy, cũng là quản lý binh mã thiên hạ, tuy chức vụ này dễ dàng mất chức, nhưng mà cũng rất mạnh đấy.

Rất rõ ràng, Thái Bình công chúa đã hao tổn với thái tử. Mà Lý Đán thì vì chuyện sửa niên hiệu, khi bọn họ đang đùa nghịch chơi cân đối niên hiệu Thái Cực a. Đậu Hoài Trinh muốn làm Binh Bộ Thượng Thư, thái tử cùng Đường Hưu Cảnh không đồng ý.

Được rồi, cho Thái Bình công chúa một chút mặt mũi. Cho hắn làm tả phó xạ, so với chức quan Bộ trưởng bộ quốc phòng còn cao hơn một cấp; đồng thời, cũng không thể khiến Lý Long Cơ có hại chịu thiệt, phong hảo huynh đệ của hắn làm Thái úy, hai người cùng đảm nhiệm chức Thượng thư tả hữu phó xạ. Bởi vì Lý Thế Dân từng làm Thượng Thư Lệnh, cho nên sau hắn không ai còn làm chức vụ này, sửa làm Thượng thư tả hữu phó xạ, do hai người đảm nhiệm.

Đường Hưu Cảnh cũng cười rộ lên:

- Cho nên, lão phu mới nghĩ đến, đến quý phủ Tần lão đệ quý một chút, nói một câu giải phiền muộn trong lòng. Đại Đường ta địa linh nhân kiệt, liên tục phát sinh đại sự. Hôm nay tranh giành đảng phái quá rõ ràng, cho nên, lão phu thập phần lo lắng. Tần lão đệ tọa trấn Hoàng Thành Ngự Suất Ti, uy trấn kinh thành, phòng bị cả hoàng thành, cần phải dụng tâm nhiều hơn, bảo vệ triều đình không ngại. Cũng không nên phát sinh chuyện trọng đại lần nữa.

Tần Tiêu cuối cùng cũng hiểu ý đồ của Đường Hưu Cảnh đến, thì ra hắn hy vọng mình ‘bảo trì trung lập’, cũng không nên thiên qua phía thái tử, cũng không nên phụ thuộc Thái Bình công chúa, làm thứ bình ổn cân bằng, làm tốt công việc của mình.

Tần Tiêu chắp tay có chút cúi đầu, nghiêm mặt nói ra:

- Đường đại nhân yên tâm a, Tần Tiêu đã hiểu ý của đại nhân, trong lòng hiểu rõ, làm tốt công việc.

Đường Hưu Cảnh vui mừng gật gật đầu:

- Ân, ta biết rõ Tần lão đệ là người thông minh, chắc chắn sẽ không xảy ra sai lầm gì. Được rồi, người già cũng nói nhiều. Nói liên miên cằn nhằn nói nhiều như vậy hy vọng lão đệ ngàn vạn bỏ qua cho ta!

Tần Tiêu cười:

- Đường đại nhân! Đại nhân một lòng lo cho nước lo cho dân, Tần Tiêu bội phục!

Đường Hưu Cảnh cười ha ha:

- Già rồi, không được việc, hết thảy đại sự đều chỉ có người trẻ tuổi các ngươi mang lấy, lão phu là hữu tâm vô lực. Quách Nguyên Chấn là nhân vật, Tần lão đệ có rảnh không ngại tới thâm giao. Hôm nay không uổng công việc tới đây, đã kiến thức khí khái của phủ Đại Đô Đốc, lại cùng Tần lão đệ nói chuyện một phen, trong lồng ngực có chút buồn bực cũng tiêu bớt nhiều!

Dứt lời, Đường Hưu Cảnh đã đứng dậy, ôm quyền:

- Đã quấy rầy, lão phu xin cáo từ!

Tần Tiêu tự mình đưa tiễn hắn ra cửa:

- Đại nhân tạm biệt, nếu có rãnh tới quý phủ nhiều hơn.

- Ân, Đại Đô Đốc xin dừng bước!

Đường Hưu Cảnh đã cao tuổi, nhưng không có ngồi kiệu, tự lo thúc ngựa mà đi.

Tần Tiêu nhìn qua bóng lưng Đường Hưu Cảnh, khẽ cười: Lão gia hỏa, thật đúng là phong phạm quốc sĩ, một trái tim quyết không sờn lòng.

Liên tưởng đến ‘chiến hữu thân mật’ Trương Nhân Nguyện bị giáng chức, trong lòng Tần Tiêu dâng lên cảm giác phiền muộn: Ai, thật sự là tá ma giết lừa nha! Lũng Hữu Đạo ổn định lại thì Trương Nhân Nguyện mất đi giá trị. Mặc dù không rơi vào kết cục quá xấu, nhưng mà ở phương diện chính trị bị đả kích không nhỏ. Lúc nào có lẽ sẽ rơi lên người của ta a.

Cất bước tiễn Đường Hưu Cảnh, Tần Tiêu nhìn thời gian đã sắp trưa. Không nghĩ tới lăn lộn một chút là tới trưa rồi, cũng không có đi làm, đúng là thật nhàn rỗi.

Mắt thấy sắp cơm trưa rồi dứt khoát ăn xong lại đi, xế chiều đi vào trong nha môn dạo chơi.

Kỳ thật mấy ngày nay hắn sắp đại hôn, hoàng đế còn phê cho hắn được nghỉ, Hoàng Thành Ngự Suất Ti nơi này không phải là nha môn bình thường, mỗi ngày cũng phải đi ngồi một chút mới tốt, không thể không có người tâm phúc. Rời khỏi Giang Nam đoạn thời gian kia làm Hình Trường Phong cùng Phạm Thức Đức có chút quá sức. Hai nha nam bắc là những gia hỏa có thói quen vênh váo tự đắc, bình thường không phục ai. Tuy nói Phạm Thức Đức cũng là trưởng phòng trong Hoàng Thành Ngự Suất Ti, nhưng mà chỉ có người như Tần Tiêu mới có người chịu thua.

Nha môn mới uy vọng chưa đủ, tình huống này không có biện pháp.

Khí trời tốt, Tần Tiêu chuẩn bị mang bốn lão bà đi ra ngoài dạo chơi. Không ngờ Mặc Y lại mang Tử Địch vào trong phòng, tiến hành giáo dục. Tần Tiêu đành phải mang Tiên nhi cùng Uyển nhi ôm đầu to và nữu nữu đi tới bãi cỏ mà chơi, chờ ăn cơm.

Đầu to đang học đi, nó đang dùng sức từ từ đứng lên, sau nhiều lần lại ngồi đó, động tác cực kỳ buồn cười, người một nhà đều cười lên. Về sau Tần Tiêu nắm tay của nó dẫn đi vòng vòng, đầu to cao hứng cười to, hai cái răng thỏ lộ ra ngoài, trong miệng mơ hồ không rõ hô hào ‘phụ thân’, ‘nương’. Nữu nữu là mỹ nhân ngủ, suốt ngày trừ ăn uống lại ngủ ngon, cũng không thấy ánh mắt của nó mở mấy lần, dưỡng ra trắng trắng mập mập.

Chương 578: Hùng tâm của Thái tử (1)

Tần Tiêu cảm giác cực sướng, đây là niềm vui gia đình a!

Ở cùng với vợ con thật tốt.

Thời điểm đang ăn cơm trước cửa sân có một đội xe ngựa, một chiếc kiệu màu vàng đi tới.

Bọn người Tần Tiêu nhìn thấy là Lý Long Cơ đến, liên tục không ngừng ra nghênh đón.

Lý Long Cơ một thân áo bào vàng đầu đội kim quan. Vẻ mặt hưng phấn, vào cửa thì ôm lấy đầu to, liên tục bảo nó gọi là cha nuôi.

Tần Tiêu nhìn thấy hắn một đám đội danh dự theo. Có chút buồn bực nói ra:

- Thái tử sao mang một đám người tới?

- Lễ nghi nha!

Lý Long Cơ nói ra:

- Ngày mai là đại hôn của ngươi và Tiên nhi. Theo như tục lệ hôm nay phải về nhà mẹ đẻ, không cho chú rể ngươi gặp mặt biết không? Phụ hoàng bảo ta tới mang Tiên nhi đi tới đông cung, ngày mai lại theo nghi thức ngươi dẫn về.

Tần Tiêu dẫn Lý Long Cơ mời vào trong, cười ngây ngô:

- Đều là lão phu lão thê, còn làm những chuyện này? Có mang theo đầu to theo hay không?

Lý Tiên Huệ che miệng cười rộ lên:

- Đúng đấy, ta còn đang xấu hổ đấy. Hài tử đã có mới xử lý hôn lễ.

Lý Long Cơ cười nói:

- Vậy các ngươi ôm tiểu Tần công tử cùng lên hôn lễ đi, càng nhiều vui mừng. Nói đến đầu to còn chưa mở tiệc rượu ăn mừng thôi nôi đi.

Sau khi trò chuyện một hồi, bọn nhỏ đã bị vú em ôm đi, Lý Tiên Huệ cũng chuẩn bị hành lý đi đông cung. Dù sao cũng là hôn lễ hoàng tộc, an bài tốt phải nghe theo, từ chối không được. Thượng Quan Uyển Nhi cũng thức thời đi xuống dưới, lưu Tần Tiêu cùng Lý Long Cơ ở một mình.

Tần Tiêu biết rõ Lý Long Cơ khẳng định có chuyện nói, vì vậy mời hắn vào gian mật thất, đóng cửa phòng.

Lý Long Cơ giả bộ như đi dạo chơi, ngồi vào sờ lên cây cầm trong phòng, quan sát một hồi.

Lên tiếng nói:

- Phá cầm.

Tần Tiêu rót chén trà cho hắn, ngồi đối diện:

- Tự nhiên là không so được với tiêu vĩ cầm của ngươi rồi. Loại vật này, cũng khó lọt vào pháp nhãn của ngươi nha.

Lý Long Cơ tùy ý khuấy động dây đàn, tấu một thủ khúc. Không yên lòng nói ra:

- Kỳ thật cũng không kém quá nhiều. Chỉ là tâm tình của ta không tốt, nhìn cái gì cũng không vừa mắt.

Tần Tiêu cười một cái:

- Không phải là bị cô cô khi dễ hay sao. Không đến mức a.

- Lúc này cũng không phải như vậy.

Lý Long Cơ cau mày, dùng sức sờ dây đàn, tấu một âm cao vút.

Tần Tiêu nghi ngờ nói:

- Chuyện gì xảy ra?

Lý Long Cơ kêu rên một tiếng, thở dài một hơi, chậm rãi nói ra:

- Sau chính biến trăm phế đãi hưng, quan viên không làm việc. Mấy tháng này vẫn điều chỉnh quan viên tam tỉnh lục viện. Thái Bình công chúa thừa cơ trắng trợn xếp thân tín vào, phân công tâm phúc. Ngày hôm qua phụ hoàng triệu ta vào thương nghị đại sự, trong tam tỉnh lục bộ thoáng cái có hơn một nửa là người của Thái Bình công chúa. Ngươi nói, ta có phiền muộn không?

Tần Tiêu hơi một chút nhíu mày:

- Không phải chỉ nhiều ra một Đậu Hoài Trinh sao?

- Ah, xem ra ngươi cũng thu được tin tức.

Lý Long Cơ hơi có chút kinh ngạc, sau đó nói:

- Hẳn là Đường Hưu Cảnh nói cho ngươi biết a, hắn và ngươi quan hệ không tệ nhỉ? Đâu chỉ chuyện Đậu Hoài Trinh ôm đồm chuyện quân sự, còn gia tăng Hình bộ Thượng thư Tiêu Chí Trung, Lại bộ Thượng Thư Sâm Hi. Trong đó, Tiêu Chí Trung còn là Trung Thư Lệnh, một lần hành động xếp trước Trương Thuyết, trở thành thủ phụ đương triều. Vốn Trung Thư Lệnh Chung Thiệu Kinh xuống làm Lễ bộ Thượng thư. Duy chỉ có làm cho ta thỏa mãn là Quách Nguyên Chấn sẽ làm Binh Bộ Thượng Thư.

Tần Tiêu cũng kinh ngạc, nói:

- Xem ra lần này nhân sự thay đổi quá lớn! Như thế nào Diêu Sùng, Tống Cảnh không có rút đi? Hai người bọn họ trước kia đều là Tể tướng, hơn nữa quen công tác trong luc bộ.

- Ai, tự nhiên là cô cô của ta không đồng ý.

Lý Long Cơ rầu rĩ nói ra:

- Vốn quan hệ của Diêu Sùng cùng Thái Bình công chúa cũng không tệ lắm. Nhưng mà trong lúc nhất thời, nhất thời nha. Lúc ấy trong triều yêu nghiệt làm loạn, Diêu Sùng đương nhiên nguyện ý nghe Thái Bình công chúa đi làm một chuyện gì đó; nhưng mà bây giờ hắn đương nhiên chỉ trung với vương thất Lý Đường, huống chi hắn là đông cung thứ tử. Cho nên vẫn hướng vào ta, Diêu Sùng và Thái Bình công chúa huyên náo có chút cương đấy, biết không? Tống Cảnh càng không cần nói, từ trước ngay thẳng nghiêm thẳng mà nổi tiếng. Thái Bình công chúa lo lắng cho hắn tiến vào lục bộ uy hiếp người của mình, khắp nơi cản tay, cho nên cũng cực lực phản đối. Vốn ta đề nghị phân bọn họ làm ở Hình bộ cùng Lại bộ. Không nghĩ tới Tiêu Chí Trung, Sầm Hi chui vào, hai người này lại là Tể tướng.

Tần Tiêu suy tư một chút, không khỏi nói ra:

- Vừa nói như vậy, Tể Tướng trong triều có một nửa là người của Thái Bình công chúa?

- Cũng không phải sao?

Lý Long Cơ nhíu mày, phiền muộn gẫy dây đàn:

- Cô cô quá tốt rồi a, cũng không biết muốn làm cái gì. Từ triều thánh hậu tới hôm nay quá không dễ dàng. Hẳn là chính cô ta cũng muốn ngang ngược độc quyền?

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ: Không thể nào. Vừa mới xong chuyện Vi hậu, lại xuất hiện Thái Bình công chúa lợi hại hơn? Loại ngày này còn qua được sao?

- Còn có một việc, ta muốn thương lượng với ngươi.

Hai tay Lý Long Cơ nhấn dây đàn. Âm thanh dừng lại.

Sắc mặt Tần Tiêu ngưng trọng. Nghi ngờ nói:

- Đại sự sao?

- Nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ.

Sắc mặt Lý Long Cơ yên lặng nói ra:

- Trong lúc Vi hậu nhiễu loạn, bọn cẩu tặc bán quan mua tước và làm việc đút túi riêng. Thiên hạ Đại Đường của ta nhìn thì như bình thường, nhưng mà ẩn họa quá nhiều. Những người mua quan chức thì càng dùng quan chức kiếm nhiều tiền hơn, trắng trợn thu hết mồ hôi nước mắt của nhân dân. Trên quan trường tham ăn hối lộ nổi lên bốn phia. Nghĩ tới Đại Đường của ta từ thời Thái Tông hoàng đế Trinh Quán, thiên hạ không tham lại trị thanh bình. Không nghĩ tới ngày hôm nay lại như vậy...

Tần Tiêu nhìn qua Lý Long Cơ, rõ ràng cảm giác được hiểu ra. Đây chính là Lâm Truy Vương nổi tiếng sao? Xem ra hắn rất có ánh mắt chính trị, cũng là người làm đại sự.

- Được rồi, ngươi muốn ta giúp ngươi làm gì?

Lý Long Cơ nhíu mày, quyết đoán nói ra:

- Trước từ Trường An đi, tra những kẻ mua quan bán chức. Ngươi trước tiên trải qua Ngự Sử đài, ta muốn ngươi quay lại Ngự Sử đài kiêm nhiệm chức Ngự Sử trung thừa, khơi mào việc này. Ngự sử đại phu Lô Hoài Thận tuy tuy cũng xem là người tài giỏi ngay thẳng, nhưng dù sao gan phách không đủ. Hơn nữa Ngự Sử đài cùng Hoàng Thành Ngự Suất Ti liên hợp động thủ, càng có thế lôi đình vạn quân.

Tần Tiêu hít sâu một hơi:

- Ta bây giờ là quân đầu, nếu như ngươi nói quay lại Ngự Sử đài. Vậy thành văn liêu chơi chính trị. Chuyện này hoàng đế chuẩn sao?

- Còn không có.

Lý Long Cơ có chút buồn bực nói ra:

- Mỗi lần có chuyện. Phụ hoàng luôn nói ‘ý của tam lang thế nào’, ‘Trấn Quốc Thái Bình công chúa ý như thế nào’, đợi chúng ta thống nhất ý kiến thì hắn mới bằng lòng tỏ thái độ ra quyết định. Nhắc tới cũng khiến người ta lo lắng. Phụ hoàng rõ ràng còn giữ tính tình này, ai!

Chương 579: Hùng tâm của Thái tử (2)

Tần Tiêu cười rộ lên:

- 'Trang Bức' chi Vương thăng cấp thành 'trang Bức' chi hoàng.

- Bà mẹ nó, ngươi còn cười!

Lý Long Cơ phiền muộn nói:

- Chuyện này đang mang trọng đại. Nếu không động thủ nhanh chóng, Đại Đường ta có khả năng sẽ suy bại ngay. Theo ta tìm hiểu sơ lược, vẻn vẹn mấy huyện của Ung Châu và kinh thành lúc trước có hai tên quan viên lớn nhỏ bổ nhiệm người, bây giờ có thêm ba ngàn người làm quan. Những người này phần lớn là hạng tầm thường vô năng, chỉ biết là tham tài, thịt cá dân chúng.

Tần Tiêu biến sắc, nghiêm túc nói ra:

- Ngự Sử đài cùng Hoàng Thành Ngự Suất Ti liên hợp ra tay, đúng là cường cường xuất kích, hảo thủ đoạn. Nhưng mà... Khục!

- Khục cái lông! Có lời cứ nói.

Lý Long Cơ cực không kiên nhẫn.

Tần Tiêu cười một cái:

- Theo tin tức nhỏ của ta thì Thái Bình công chúa hiện tại...

Thân thể Lý Long Cơ khẽ run lên, sắc mặt biến hóa khó coi, chậm rãi gật gật đầu:

- Không sai, đúng là có nghe qua tin tức. Hiện tại phủ Thái Bình công chúa rất náo nhiệt. Đông, tây ngày đêm có người bái phỏng như nước chảy.

Tần Tiêu buông tay:

- Chuyện này nên làm thế nào?

Lý Long Cơ phiền muộn nện một quyền lên mặt cầm, phát ra âm thanh loong coong:

- Nói thật, ta cũng muốn mượn chuyện này gõ cảnh báo nàng ta, không thể làm như vậy!

Toàn thân Tần Tiêu lạnh lẽo rung động:

- Bà mẹ nó! Ý của ngươi là đem ta ra làm bia đỡ đạn sao? Để cho ta đi đắc tội Thái Bình công chúa, ngươi không nên làm thế! Đây không phải là chơi ta sao?

Trên mặt Lý Long Cơ nở nụ cười gian mà Tần Tiêu vô cùng quen thuộc, không xấu hổ cười hắc hắc nói:

- Ở trong triều trừ ngươi, còn có ai dám làm ra chuyện này? Nếu như ngươi lùi bước không ôm trọng trách này, thiên hạ Lý Đường của ta quả thật xong rồi, hết!

Bộ dáng Lý Long Cơ thê thảm, giống như đang chơ mắt nhìn giang sơn Đại Đường xong đời.

Tần Tiêu cực độ khinh bỉ nhìn qua Lý Long Cơ:

- Ngươi đừng cầm nó ra chụp mũ dọa ta. Ngươi làm như vậy là lỗ mãng biết không? Hiện tại phụ thân ngươi vừa đăng cơ, thiên hạ vừa ổn định, làm ra chuyện này thì ngươi xuất phát từ động cơ tốt, nhưng mà hảo tâm cũng biến thành chuyện xấu. Giống như lời của Gia Cát Lượng, người bị bệnh nặng trước phải dùng thuốc nhẹ điều hòa, đợi thân thể mạnh hơn thì lại dùng thuốc mạnh trị bệnh. Chiêu này của ngươi đánh ra, vạn nhất... Ta nói là vạn nhất, Thái Bình công chúa tức giận, ha ha, vậy thì một tát đập chết ngơi đấy.

Lý Long Cơ thân thể bắn ra, nuốt nước bọt:

- Không thể nào! Nàng làm ra chuyện như vậy sao? Dù nói thế nào ta, ta cũng là thái tử điện hạ quang minh chính đại. Nàng, nàng dựa vào cái gì!

Tần Tiêu cười hắc hắc:

- Thế nào, không có can đảm khí sao? Ngươi cũng biết, nàng không chỉ có khả năng có tâm tư này, còn có lực làm! Chính nàng ta trong triều là nhân vật số một, thủ hạ nói gì nghe nấy, Tể tướng cũng không ít. Nếu chọc nàng điên lên, vừa ngoan tâm, hừ, trước phế thái tử của ngươi. Đến lúc đó ta nhìn ngươi gào khóc ở đâu, nói không chừng cũng như Lý Trọng Tuấn, Lý Trọng Tuấn hiện tại như thế nào đây?

- Hắn nha, phong làm Bình vương, bốn trăm thực ấp, ban thưởng phụng dưỡng hai mươi người, bị ném tới Thương Châu, không cho vào triều.

Lý Long Cơ có chút xám xịt nói ra:

- Đoán chừng hiện tại có lẽ đã tới Thương Châu. Mấy tháng này hắn đi trên đường xóc nảy.

Tần Tiêu cười nói:

- Thế nào, là thật đáng thương a? Thái tử điện hạ, có hùng tâm tráng chí là có thể, nhưng phải nhìn tình thế đấy. Ngươi trước kia không phải rất thông minh sao, rất am hiểu xem tràng diện sao? Lúc này nghĩ thế nào làm ra chuyện ngu như vậy?

Lý Long Cơ đã bất đắc dĩ, lại phẫn nộ nói ra:

- Vừa nghĩ tới Đại Đường ta thu thuế bị đám quan tham bỏ vào túi riêng, dân chúng bị ô lại làm như thịt cá, ta không thoải mái trong lòng, không phải muốn động thủ là động thủ. Nhưng mà có khả năng rước họa vào thân, vẫn nên nhịn đi.

- Ân, có giác ngộ.

Tần Tiêu cười khi có người gặp họa.

- Ngươi cũng không nói cái khác sao? Chỉ biết giội nước lạnh cho ta.

Lý Long Cơ căm giận nói ra:

- Mắt thấy Thái Bình công chúa thế lực ngày càng bành trướng, ta lại bất lực, phụ hoàng cũng không muốn đánh hư cân đối. Đương kim trong triều, chỉ có Trương Thuyết, Lưu U Cầu, Quách Nguyên Chấn, Chung Thiệu Kinh, cùng đông cung Diêu Sùng, Tống Cảnh có quan hệ tốt với ta. Mặt khác văn võ bá quan cơ hồ đều phụ thuộc vào Thái Bình công chúa bên kia. Hơn nữa, Trương Thuyết, Lưu U Cầu cùng Chung Thiệu Kinh đều có dáng vẻ thư sinh, tính cách có chút nhu nhược, không dám đi đắc tội Thái Bình công chúa, trên thực tế có thể nói là trung lập. Tính toán ra bên cạnh ta người có đảm lượng quá ít.

Tần Tiêu lạnh nhạt cười cười:

- Đừng nóng lòng. Bánh mì sẽ có, trải qua nhiều đại sự như vậy, còn sợ không vượt qua chút khảo nghiệm này sao?

- Bánh mì? Là cái quỷ gì vậy?

Tần Tiêu cười cười:

- Ta đói, dường như ngửi được mùi cơm chín. Không ngại thì cùng một nhà của ta dùng cơm đi.

Sau bữa cơm, Lý Tiên Huệ bị tiếp đi.

Ngồi trên kiệu lớn màu vàng, bị Lý Long Cơ mang theo một đội danh dự, giống trống khua chiên tiếp đi đông cung.

Đầu to đòi mẹ kêu to oa oa, Tần Tiêu che lỗ tai của mình lại, không khỏi giả hờn nói:

- Ngươi thằng ranh con, giọng lớn như vậy làm gì! Chưa nghe nói qua trời sẽ mua mẹ phải lấy chồng sao? Mẹ ngươi phải lập gia đình! Ha ha!

Cả phòng mọi người cười rộ lên, đầu to khóc càng hung. Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng oán trách ôm lấy đầu to, qua một bên hống.

Mặc Y cùng Tử Địch ăn cơm xong lại chui vào trong phòng, lén lén lút lút nói chuyện phiếm tâm sự. Tần Tiêu cũng không có việc gì làm, cũng không có người có thể trò chuyện, đi ra khỏi khỏi nhà, hướng Hoàng Thành Ngự Suất Ti đi. Sáng sớm thì Hình Trường Phong liền mang theo đặc chủng doanh tới nha môn, cho tới trưa thì chuyện đoán chừng đã làm xong cả rồi.

Tần Tiêu hiện tại chạy đi xem cho phải lệ. Năm ngàn thiết giáp Thân Dực Phủ đang huấn luyện, hoàn toàn do chiến tướng Thạch Thu Giản phụ trách; nam bắc hai nha công sự điều phối do Phạm Thức Đức cùng Bùi Diệu Khanh bắt tay thu xếp; hằng ngày dò xét kiểm tra Hình Trường Phong vẫn gánh một mình.

Đại Đô Đốc kỳ thật rất rỗi rãnh, chỉ cần làm định hải thần châm là đủ. Nếu không có đại sự, thật sự chỗ nào cũng không cần hắn, những việc vặt này cũng chưa bao giờ cần hắn nhúng tay. Nhiều lắm là hứng thú hỏi một câu mà thôi.

Đến Hoàng Thành Ngự Suất Ti, Phạm Thức Đức đem một ít công văn đưa tới, là thay đổi nhân sự gần đây, tất cả đều là do hoàng đế phê duyệt các bộ trực tiếp đưa xuống.

Tần Tiêu tinh tế xem một hồi, lập tức cả kinh. Thì ra vũ lâm Vệ tướng quân Cát Phúc Thuận, Trần Huyền Lễ, Lý Tiên Phù toàn bộ đổi đi nơi khác. Trong đó Cát Phúc Thuận bị điều tới quý phủ của Thái Bình công chúa đảm nhiệm chức thủ lĩnh Thân Vệ Quân. Trần Huyền Lễ cùng Lý Tiên Phù đi nam nha. Đến làm thủ hạ của Tiết Sùng Giản.

Chương 580: Tỷ muội vô địch (1)

Tần Tiêu có chút bực mình: Lão tử đường đường Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc, thuộc hạ thay đổi ta lại không được hỏi tới, phiền muộn ah! Ý của hoàng đế các bộ phát xuống? Không phải là Thái Bình công chúa cùng mấy Tể Tướng tâm phúc của nàng làm sao. Nhất là Đậu Hoài Trinh kia. Trâu bò nha, Thượng thư tả phó xạ, ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi, nhìn ngươi muốn làm thế nào.

Lại có ba tên gia hỏa mới xuất hiện, trước tiên là ra tay với cấm vệ hoàng thành. Ngươi dù hung hăng càn quấy thế nào cũng không trở thành bắc nha đô đốc Trình Bá Hiến cùng vạn kỵ tướng Vạn Lôi phế ta a? Thân Dực Phủ thì nghĩ càng không cần nghĩ, không có ngươi chen chân vào đâu.

Đi, các ngươi tiếp tục trâu đi, bỏ qua tồn tại của ta, ta lúc này là cục trưởng Cục An Ninh đấy, ta xem các ngươi tiếp tục chơi trong vườn nhà thế nào.

Tần Tiêu trên mặt bất động thân sắc. Đem công văn ném lên bàn, nhìn Phạm Thức Đức nói ra:

- Biết rõ, không phải là đổi hai tướng quân sao, không có việc gì lớn. Nói với Thường Nguyên Giai và Lý Từ Thuyết có rảnh đến Hoàng Thành Ngự Suất Ti ngồi một chút.

Trong lòng Phạm Thức Đức chấn động, cầm lại công văn, cúi đầu trở về. Tuy nhiên Tần Tiêu không tỏ vẻ bất mãn gì, nhưng mà hắn theo Tần Tiêu mấy năm này, dĩ nhiên có chút hiểu rõ tính cách của hắn. Hắn càng bất động thanh sắc. Lại càng tỏ vẻ trong lòng đã có suy nghĩ, càng có hậu chiêu. Thường Nguyên Giai cùng Lý Từ Thuyết là tướng quân mới tiếp nhậm, rất có thể muốn hạ thủ với Tần Tiêu a?

Không có việc gì thì đi dạo nha môn một chuyến, gặp chuyện phiền lòng Tần Tiêu có chút mất hứng. Thoảng qua xử lý một ít công việc quân thảo, Tần Tiêu bước ra khỏi nha môn. Cũng không quay đầu mà đi về nhà.

Ngồi trên lưng ngựa, Tần Tiêu trong lòng có chút hậm hực thầm nghĩ: Hoàng Thành Ngự Suất Ti vốn là do ta quản, không có lý do bị mất quyền lực. Thế nhưng mà Thái Bình công chúa không nên chặn ngang một cước a, tình huống cũng có chút không rõ.

Thường Nguyên Giai và Lý Từ Thuyết rất rõ ràng đều là thân tín của Thái Bình công chúa, hiện tại phân chưởng quản tả, hữu vũ lâm vệ, trực tiếp tiếp quản phòng ngự bên ngoài hoàng cung bắc môn. Bắc nha bên kia có vạn kỵ tương là thân tín của ta a.

Huyền Vũ môn, đây là địa phương có điềm xấu, thật đúng là tranh đoạt quá lợi hại!

Tần Tiêu về đến nhà, thời gian còn sớm. Thượng Quan Uyển Nhi đang đánh đàn ngâm thơ, một người buồn chết đi được. Mặc Y cùng Tử Địch vẫn đang giam trong phòng xì xào bàn tán. Tần Tiêu cảm thấy không có chuyện gì lớn, sao thương thảo lâu như vậy chứ? Tiến lên gõ gõ cửa, ‘thùng thùng’!

Qua một lúc Mặc Y mới lên mở cửa, vẻ mặt đỏ bừng, cười cổ quái.

Tần Tiêu buồn bực nhìn vào trong phòng:

- Đang làm cái gì đấy, cửa sổ cũng đóng chặt lại?

Mặc Y xấu hổ cười cười, lôi kéo Tần Tiêu vào nhà, quay người đóng cửa lại, cái chốt tốt.

Trong phòng, một hương vị quen thuộc truyền tới. Tần Tiêu biết là mê tình hương!

- Giữa ban ngày hai tỷ muội các ngươi đốt thứ này? Ngươi cho rằng là hương hun sao?

Tần Tiêu vừa mới hỏi ra một câu, Mặc Y lập tức nhào lên, kéo lại cổ Tần Tiêu sau đó hôn hắn.

Tần Tiêu cảm giác thân thể Mặc Y nóng hổi, trên mặt đỏ bừng, hết sức kích động, dục vọng tăng lên.

Tần Tiêu một tay ôm nàng và hôn trả, sau đó ngóc đầu lên thấp giọng nói:

- Không phải chứ? Ôm cây đợi thỏ sao?

- Cũng không phải là vậy sao?

Mặc Y giọng dịu dàng như có mị hoặc, thấp giọng nói:

- Ta khổ tâm dạy muội muội thật lâu, nàng đang chờ trong phòng đấy....

Tần Tiêu trừng to mắt sững sờ:

- Không phải chứ, lại 3P?

- Ba cái rắm?

Mặc Y khanh khách cười lên:

- Thật thú vị...

Dứt lời kéo tay Tần Tiêu đi vào trong phòng.

Là ánh mắt khát vọng, thần sắc khát vọng, thật sự không cho kháng cự!

Tần Tiêu cảm giác mình có chút mê muội, tùy ý nàng kéo vào phòng.

Trên mặt giường lớn Tử Địch đang co đầu trong chăn, nhẹ nhàng phát run.

Mặc Y nhẹ nhàng phụ giúp Tần Tiêu, hắn ngồi lên giường, sau đó quỳ trên giường, chậm rãi cởi quần áo của hắn. Đôi môi đỏ mọng chậm rãi hôn Tần Tiêu, hôn khắp trên người của hắn.

Tần Tiêu cảm giác trên người run lên, thân thể đều có chút xốp giòn.

Rất nhanh. Tần Tiêu thành ‘lưu manh’. Không mảnh vải che thân.

Mặc Y hơi nhắm mắt lại, đầu cúi xuống bụng dưới của Tần Tiêu sau đó ngậm tiểu quái vật kia.

Tần Tiêu hít sâu một hơi, trong nội tâm kêu lên: Bà mẹ nó! Quả nhiên có chút công phu!

Đầu lưỡi của Mặc Y giống như rắn nước vậy. Dùng hết thủ đoạn làm Tần Tiêu lên mây.

Tần Tiêu hít sâu, nằm ngã xuống giường, rõ ràng nằm trên gối thịt, lúc này mới nhớ tới trên giường còn có người khác.

Tử Địch đã thò đầu ra. Trừng to mắt nhìn màn trước mặt, giống như gặp quỷ mặt đỏ bừng.

Mặc Y chơi một hồi, cười quyến rũ đứng dậy, đem quần áo trên người cởi sạch.

Thân thể hoàn mỹ!

Dục hỏa dâng lên trong lòng Tần Tiêu!

Mặc Y lại leo lên giường, đem Tử Địch kéo trong chăn ra. Bắt đầu cởi quần áo của nàng.

Tử Địch xấu hổ không chịu được, con mắt mở to nhưng lại đưa tay che mặt.

Mặc Y nhìn qua Tần Tiêu lần lượt liếc sắc, trong lòng Tần Tiêu cười thầm, nhẹ nhàng linh hoạt tiến tới bên tai Tử Địch thổi nhẹ một hơi.

- Ah nha! Ngưa ngứa!

Tử Địch kêu to lên, lập tức cười khanh khách.

Nàng đã bị hảo tỷ tỷ cởi sạch rồi, ngược lại không có thẹn thùng, chỉ có hiếu kỳ mãnh liệt.

Mặc Y kéo nàng đẩy vào người Tần Tiêu. Bộ ngực no đủ dán sát vào người Tần Tiêu.

Tần Tiêu hôn lên mặt nàng, cười nói:

- Hơi sợ sao?

Tử Địch da mặt run run, già mồm nói:

- Mới không!

Tay của Tần Tiêu đã bắt đầu vuốt ve lưng của Tử Địch. Nàng cả kinh run lên từng hồi.

Hạ thể khoái cảm khi Mặc Y đã ngồi lên trên. Trong miệng rên rỉ sảng khoái.

Mặc Y tiên hạ thủ vi cường, hắn rất hưởng thụ! Trong lòng Tần Tiêu cười thầm, dùng tay niết mông của Tử Địch một cái.

- Không nghĩ tới nha, không ngờ trước vểnh sau nhô a, đúng là thâm tàng bất lộ.

- Hừ, ngươi tại sao phải nói ‘rõ ràng’ như vậy, ta xem thường người!

Con mắt Tử Địch được mưa móc trên nên mê ly, xuân ý dạt dào.

Ánh mắt của Tử Địch lộ ra khát vọng bản năng, do do dự dự run rẩy vài cái, sau đó con mắt khép lại hôn Tần Tiêu.

Bất cứ giá nào sao? Trong lòng Tần Tiêu âm thầm buồn cười.

Nha đầu đần, lúc này cũng còn nghiến răng nghiến lợi! Tần Tiêu dùng đầu lưỡi của mình dẫn đạo, cuối cùng câu dẫn đầu lưỡi của Tử Địch sau đó quấn vào nhau.

Mặc Y dục vọng tăng vọt, lúc này lập tức điên cuồng, trắng trợn nhún nhún và rên rỉ.

Tần Tiêu cũng bận rộn. Một tay bị Mặc Y bắt lấy đặt trước ngực của nàng, tay kia còn đang vuốt ve Tử Địch.

Sắc mặt của Tử Địch càng ngày càng hồng, hô hấp cũng trở nên nặng nề. Chỉ chốc lát sau nàng theo bản năng cong người, bộ ngực no đủ lắc lư trước mặt Tần Tiêu. Xuân quang vô hạn!

Tần Tiêu lập tức tham lam dùng bàn tay bóp nó. Tử Địch cả kinh kêu lên, lộ ra mấy phần vui sướng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau