PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 571 - Chương 575

Chương 571: Mỹ nhân như ngọc (1)

Tần Tiêu nói:

- Đúng vậy a, rất náo nhiệt, không kém hơn ban ngày, hơn nữa càng nhiều một ít quà vặt và nghệ nhân biểu diễn. Chỉ cần không cấm đi lại ban đêm, chợ tây vĩnh viễn là náo nhiệt nhất kinh thành.

Lý Tiên Huệ mở to mắt nhìn. Hưng phấn chờ mong nhìn qua Tần Tiêu, đong đưa tay của hắn, nói:

- Lão công, chúng ta xuống dưới đi dạo được chứ?

Tần Tiêu cười cười:

- Đương nhiên được rồi, có cái gì không thể! Đỗ xe!

Xe ngựa dừng lại, Tần Tiêu dìu Lý Tiên Huệ xuống xe ngựa. Hai người vui mừng nắm tay, sau đó đi vào trong dòng người chợ tây đông đảo.

Lý Tiên Huệ lần đầu tiên không mang mặt nạ đi ra ngoài. Hơn nữa còn đi cạnh Tần Tiêu, cảm thấy hưng phấn rất nhiều, như giống như hài tử nhìn qua khắp nơi. Ở quán bánh ngọt nhỏ của Giang Nam, cái nồi lớn hầm cách thủy, nghệ nhân xiếc dùng chân dẫm lên viên cầu. Còn có ca kỹ hát rong ven đường, đều làm cho nàng nổi hứng thú, không thiếu được muốn ở bên cạnh vừa ý hồi lâu.

Trong lòng Tần Tiêu cũng rất thoải mái, lần đầu tiên đi dạo phố với Lý Tiên Huệ, cảm giác đúng là rất không tồi. Nhìn thấy nàng vui vẻ như vậy hắn liền quên đi đấu đá quan trường, là một nam nhân bình thường đi dạo với ái thê. Đã thấy nàng vui vẻ, trong lòng của hắn cũng thoải mái.

Huống chi hắn là ‘nam nhân’ rất có tiền. Ái thê muốn mua cái gì cũng có thể không thèm quan tâm giá cả. Làm vậy rất thích ý. Chợ đêm Trường An có vài phần hương vị chợ đêm của thế kỷ hai mươi mốt, hơn nữa là cổ kính chính tông.

Hai người đi tới trước một quán mì hoành thánh. Tần Tiêu lôi kéo tay Lý Tiên Huệ nói ra:

- Tại sao cái bàn đầy mỡ, cùng không có chú ý nấu nướng. Ngươi cũng thích sao?

Lý Tiên Huệ trên mặt mừng rỡ tươi cười:

- Kỳ thật ta cũng không đói bụng a! Chỉ muốn cảm thụ tư vị này mà thôi. Ta cảm thấy nơi này tràn ngập khí tức sinh hoạt, mỗi người đều trôi qua phong phú mà có ý nghĩa, thật có ý tứ.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm có chút áy náy: Tuy Lý Tiên Huệ không phải lên án cái gì, nhưng mà trong lời của nàng mơ hồ có tiếng lòng của nàng. Ngày bình thường ngây ngốc trong phủ không ra khỏi cửa, sinh hoạt luôn đơn điệu mà không thú vị, còn không có quần áo đồ trang sức... Đúng là làm khó nàng.

Lúc này bát mì hoành thánh bưng lên, phía trong có vài cọng rau và miếng hành, mùi thơm ngát mê người.

Lý Tiên Huệ hứng thú nhìn cái nồi, không ngớt lời khen:

- Làm thật đặc biệt! Trước kia ta ăn mì hoành thánh, đều là ăn chén tốt nhất, súp trong và viên thịt lớn. Bây giờ thật lạ, nhiều đồ hỗn tạp thành, hết lần này tới lần khác làm cho người ta nhìn mà muốn ăn.

Tần Tiêu cười rộ lên, dùng thìa múc súp, dùng miệng thổi cho nguội, sau đó lại đưa vào miệng của nàng, Lý Tiên Huệ liên tục tán thưởng:

- Ăn ngon, ta muốn ăn hết.

Hai người cười toe toét trong quán nhỏ đơn sơ, sau đó ăn sạch tô mì, liền ngay cả súp chút nữa đã uống cạn. Lúc gần đi Tần Tiêu vung tay ném ra một thỏi bạc, làm cho chủ quán mừng như điên.

Trong lòng Tần Tiêu lại thập phần thỏa mãn: Có thể làm cho Tiên nhi vui vẻ như vậy, một thỏi bạc tính toán cái gì?

Hai người lại đi dạo một hồi, trong quán nhỏ ven đường mua một ít đồ trang sức giả san hô, tiện nghi thì mua, một thỏi bạc ném xuống, lão bản quán nhỏ thiếu chút nữa đem toàn bộ đồ vật của mình tay không đưa cho Tần Tiêu. Sau đó Lý Tiên Huệ còn kéo Tần Tiêu đi tới chỗ bán gấm vóc, giống như tiểu nữ tử bình thường, cho Tần Tiêu một kiện cẩm bào, cảm thấy lòng tràn đầy vui mừng. Lão bản cực kỳ biết nói chuyện, liên tục tán thưởng Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ quả thực là ‘nhân trung long phượng’, ‘trời đất tạo một đôi’, mừng rỡ Lý Tiên Huệ không ngừng cười to. Trong lòng Tần Tiêu thoải mái, suýt nữa đem vàng bạc tùy thân ném cho lão bản.

Tiền chỉ là vật ngoài thân, dù sao cũng không có dùng bao nhiêu. Có thể lấy ra đổi lấy vui vẻ là tốt nhất, tiêu tiền như nước cũng là một loại hưởng thụ! Lưu cho tử tôn?

Nếu sinh ra phá gia chi tử lưu nó làm cái gì? Nếu là tử tôn đắc lực, cũng không cần ta lưu lại! Tần Tiêu nghĩ như thế.

Hai người mang theo hai bao lớn đi lên xe ngựa, một hồi hoan thanh tiếu ngữ. Còn kém một chút là giờ Hợi nửa đêm, náo nhiệt ở chợ tây cũng giảm xuống.

Lý Tiên Huệ vui vẻ tựa đầu vào ngực của Tần Tiêu, cười toe toét nói:

- Lão công, ta hôm nay đúng là vui vẻ! Không nghĩ tới dạo phố cũng vui vẻ như vậy! Trách không được Tử Địch thỉnh thoảng bỏ chạy tới chợ tây dạo phố.

Tử Địch? Trong lòng Tần Tiêu âm thầm tỉnh táo lại: Còn dặn dò Mặc Y chuẩn bị ‘mê tình hương’, chuẩn bị buổi tối làm chính sự, hiện tại đáp ứng Tiên nhi... Lão bàn nhiều cũng có chỗ hỏng. Tính toán, hôm nay Tiên nhi cao hứng như vậy, sao có thể nửa đường bỏ cuộc chứ? Tử Địch nha đầu đần, dù sao cũng không mong chờ ta cùng nàng, chậm một chút cũng không sao.

Lý Tiên Huệ hưng phấn đảo qua đống đồ vật đã mua. Đột nhiên cả kinh kêu lên.

- Ai nha, ta phát hiện mua đống đồ này toàn bộ không có dùng cái gì. Đâu là con đồi mồi chế băng san hô, ai xử dụng đây? Còn có những trang sức và hoa văn kỳ quái nước ngoài nữa, cũng không có nơi bày. Ai nha, lãng phí!

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Vậy ngươi cầm lấy đi khen thưởng cho hạ nhân đi. Mua hay không không trọng yếu. Chỉ cần mua chúng ta vui vẻ là đủ rồi.

Trong lòng Lý Tiên Huệ rung động, nhịn không được hôn lên mặt Tần Tiêu một cái, sau đó đứng dậy ôm cổ hắn, thâm tình chân thành nói ra:

- Lão công, Tiên nhi có thể được ngươi coi trọng, thật sự là tu mười tám đời mới được, lão công là nam nhân tốt.

Xe ngựa ngừng lại, đã tới cửa lớn của Tần gia. Hai chiếc đèn lồng lớn đang sáng ngời, đem cửa phủ chiếu sáng chưng. Sau đó đập cửa mấy cái, lập tức mở cửa chạy ra hầu hạ hai người xuống xe, đem đồ vật chuyển vào trong.

Hai người vào phủ, một thân nhẹ vui vẻ đi vào sảnh lầu. Lầu hai vẫn còn hai nha hoàn trông coi, một chén đèn dầu còn không có dập tắt. Lý Tiên Huệ bảo các nàng về phòng nghỉ ngơi.

Vừa mới đóng cửa lại, hai người tựu vong tình ăn nằm với nhau. Trở về phòng thì dục vọng triền miên với nhau.

Gian phòng của Lý Tiên Huệ là phòng chủ mẫu, trang trí bắt mắt hoa lệ. Hơn nữa nàng là công chúa, Lý Đán cố ý hạ chỉ mang theo nhiều đồ vật hoàng gia tới đây, theo chăn bông và trướng tất cả đều có màu kim lóng lánh, quý khí kích người.

Hai người hôn nhau. Chậm rãi tới gần bên giường, sau đó cùng nhau ngã xuống giường.

Chăn đệm dày cho nên không có gì, làm cho Lý Tiên Huệ nằm xuống thật sâu. Tay của Tần Tiêu vô cùng lão luyện cởi bỏ quần áo rườm rà của nàng, trước ngực xuân quang đại thịnh, hấp dẫn ngạo nhân. Lý Tiên Huệ vong tình thở gấp, quần áo trên người Tần Tiêu cũng từ từ trút bỏ.

Đã gần đến mùa hè, ban đêm nhiệt độ cũng ấm áp, không đắp chăn bông cũng không có chuyện gì lớn. Trên người của hai người đã sớm đổ mồ hôi dục diễm cao rực. Lý Tiên Huệ dáng người lung linh thướt tha, lúc này tràn ngập mồ hôi. Tần Tiêu hôn tới đâu thì nàng nỉ non tới đó.

Chương 572: Mỹ nhân như ngọc (2)

Có lẽ bọn họ không quá nhớ rõ khi nào thì dán sát vào nhau, hưởng thụ chuyện tuyệt vời nhất của nhân gian. Giống như mỗi thời mỗi khắc dục vọng mãnh liệt và cao trào, làm cho người ta say mê và đê mê. Lý Tiên Huệ nỉ non không dứt, thỏa thích hưởng thụ yêu thương vô hạn của nam nhân mang lại, ôn nhu cùng cương mãnh, trên người của hắn dung hợp nhiều hơn.

Một đêm như điên, hai người hoàn toàn say mê, cuối cùng ôm nhau thiếp đi, sau đó thích ý và thỏa mãn.

Sáng ngày thứ hai, trong đại sảnh có tiếng bước chân và rung động lốp bốp, giống như có người đang cãi nhau.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ nhao nhao bừng tỉnh, hai mắt nhìn nhau và nói:

- Chuyện gì xảy ra?

Tần Tiêu nhanh chóng xuống giường mặc quần áo, tiến vào đại sảnh, chỉ thấy Thượng Quan Uyển Nhi cũng kinh hoàng chạy ra, hỏi Tần Tiêu đã xảy ra chuyện gì.

Tần Tiêu có chút kinh ngạc, lầu hai người bình thường không lên được, vừa rồi náo xuất ra âm thanh hẳn là từ phòng của Mặc Y a?

Vội vàng đến phòng của Mặc Y và đẩy cửa, đi vào trong xem xét thì thất thần, trước tủ có quần áo vung vãi, duy chỉ có không gặp người.

Còn đang nghi hoặc, Tần Tiêu nghe được dưới lầu có tiếng quát:

- Ngươi quá làm càn!

Sau đó còn có âm thanh ‘bá’ một cái!

Tần Tiêu cùng Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng chạy tới ban công, nhìn thấy Mặc Y cùng Tử Địch hai người đang đứng dưới. Tử Địch một tay bụm mặt, tay kia cầm theo bao nhỏ, đang sững sờ xuất thần nhìn qua Mặc Y biệt khuất xuất thần.

Trong lòng Tần Tiêu thầm kêu không tốt: Nha đầu Tử Địch kia muốn làm ra chuyện gì à?

Lúc này Tử Địch lên tiếng khóc lớn, nhanh chân chạy tới cửa chuồng ngựa. Nô bộc không dám ngăn cản, tùy ý nàng dẫn ra một con ngựa, xoay người nhảy lên chạy ra cổng.

Trong lòng Tần Tiêu kêu lên: Bà mẹ nó, chạy ra khỏi nhà trốn đi?

Nghĩ đến đây Tần Tiêu liên tục không ngừng chạy xuống lầu, Mặc Y còn đứng ở đó một tay che ngực phập phồng, vẻ mặt đỏ bừng.

Tần Tiêu hỏi:

- Chuyện gì xảy ra?

Mặc Y cắn môi, nước mắt dâng trào, nức nở nói:

- Lão công, thực xin lỗi, là ta không tốt. Không quen nàng làm gì, nàng phải về Giang Nam, hoặc là đi địa phương nào đó, cho nàng đi đi.

Tần Tiêu nhíu mày, phiền muộn đề cao âm thanh:

- Các ngươi đều là thê tử của ta, ta sao có thể cho nàng một thân một mình rời đi? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Mặc Y đã khóc thút thít, nương đến Tần Tiêu trên bờ vai, thấp giọng nói ra:

- Đêm qua, ta đã thuyết phục muội muội, làm cho nàng hảo hảo phục thị lão công, cũng đốt mê tình hương ở nến thơm. Nàng còn nói nàng một mình thì sợ hãi, còn cần ta lưu lại với nàng, ta cũng đáp ứng... Hôm qua lão công trở về muộn, chưa kịp vào phòng. Nàng một đêm không ngủ, sáng sớm thì nổi điên, sau đó lấy quần áo quay về Giang Nam, không bao giờ tới Trường An. Thật sự là quá không hiểu chuyện!

Tần Tiêu vỗ vai của nàng, cảm thấy cũng có chút hổ thẹn, an ủi:

- Chuyện này không thể oán nàng ta. Dù sao là ta nuốt lời. Ngươi ở nhà, ta đuổi theo nàng.

- Không được, lão công!

Mặc Y ôm lấy Tần Tiêu, hổ thẹn cầu khẩn nói:

- Cho nàng đi đi!

- Không thể.

Tần Tiêu kiên định mà quyết đoán nói ra:

- Không nói tới các ngươi theo ta lâu như vậy, thân như cốt nhục; hiện tại nàng nàng còn là thê tử của ta, ta sao có thể không chịu trách nhiệm cho nàng rời đi? Nếu thật trở về Giang Nam cũng phải do ta an bài. Không nói nhiều, ta đi.

Dứt lời Tần Tiêu cũng đi tới chuồng ngựa, cỡi bảo mã của mình, chạy theo hướng Tử Địch chạy đi.

Cảnh sắc hai bên đường thối lui cực nhanh, trong lòng Tần Tiêu dở khóc dở cười: Không thể ngờ được, cô gái nhỏ này lại ăn dấm chua, trước kia không chú ý tới. Hẳn là nàng cũng cùng tỷ tỷ của nàng là như nhau, là người đem tình cảm chôn sâu vào nội tâm, thậm chí sâu tới mức chính nàng ta cũng không nhận ra.

Nếu không yêu thì sao lại ghen?

Ha ha, tiểu nha đầu thật đáng yêu, xem ta xách ngươi trở về sau đó trị cho dễ bảo mới được!

Nước mắt của Tử Địch chảy ròng, hàm răng cũng cắn nát bờ môi. Nàng có chút không rõ, gần đây tỷ tỷ tốt với mình như vậy, sau khi thành thê tử của hắn thì biến thành người khác, cái gì cũng chỉ hướng về hắn. Hiện tại còn đánh ta... Hừ, xú nam nhân!

Mặc Y đánh nàng, nhưng mà trong lòng của nàng không có chút hận tỷ tỷ, ngược lại đem toàn bộ tức giận trút lên người Tần Tiêu.

Phố xá thương nhân xe cộ đi lại nhiều, ngựa không thể chạy nhanh. Tử Địch không ngừng vung tay áo lau mặt, nhưng mà nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống, trong nội tâm cảm giác biệt khuất.

Lơ đãng nhìn lại, ai nha, tên kia cưỡi ngựa đuổi theo?

Tử Địch cảm thấy hoảng sợ, quản hắn khỉ gió, chạy cho nhanh!

Tuy đường cái chợ tây rộng rãi, nhưng mà dòng người dày đặc. Tử Địch vỗ ngựa chạy nhanh thì mọi người hoảng sợ tránh ra, diễn ra một hồi gà bay chó chạy.

Tần Tiêu ở xa xa nhìn thấy phía trước rối loạn, nhìn chăm chú quả nhiên là tiểu nha đầu gây họa, không khỏi cảm thấy cười khổ, cũng cẩn thận quan sát cưỡi ngựa đuổi theo.

Hai người mười phần hung hăng càn quấy rượt đuổi nhau trên đường.

Tử Địch không sợ gì cả, cũng không quay đầu lại, trực tiếp nhắm hướng đông mà đi, không phải cửa nam đi Giang Nam.

Đi qua đường cái Chu Tước, lướt qua phố phường, Tử Địch trực tiếp chạy đến trước Minh Xuân Môn. Đám thủ vệ nhìn thấy có người cưỡi ngựa chạy nhanh, vội vàng dựng hàng rào lên, tức giận quát:

- Lớn mật! Người nào dám hoành hành trong hoàng thành?

Tử Địch vừa vội vừa giận, nũng nịu nói:

- Cút ngay, cút ngay! Bà cô sắp bị xú nam nhân đuổi theo rồi!

Hai tiểu tốt phát mộng, điêu dân to gan như vậy?

- Lớn mật, còn không xuống ngựa thì giết bất luận tội!

Hai tiểu tốt cầm thương chỉa ra, chỉa thẳng vào Tử Địch.

Tử Địch dở khóc dở cười, lại lo lắng Tần Tiêu đuổi theo, ngồi ở trên ngựa cầu xin tha thứ nói:

- Hai vị hảo ca ca, cho tiểu muội đi qua đi! Bằng không thì đại dâm tặc đuổi theo bắt ta đấy, ta xong đời!

- Cái gì. Có dâm tặc?

Tiểu tốt kêu to lên:

- Người tới, người tới! Vây bắt dâm tặc!

Tử Địch cười trộm:

- Các ngươi trước thả ta đi qua!

Hai tiểu tốt thập phần tín nhiệm mở hàng rào cho nàng, còn quan tâm nói:

- Cô nương trước tiên có thể trốn ở đây.

- Không cần, cảm tạ!

Tử Địch vui sướng vỗ ngựa.

- Giá!

Chạy vội mà đi. Một ngựa tuyệt trần.

Mấy tên tiểu tốt sờ đầu của mình: Tại sao có cảm giác như mắc lừa vậy?

Tần Tiêu rất nhanh thúc ngựa chạy tới. Nhìn thấy đám tiểu tốt cầm thương chỉa vào mình không có hảo ý, vừa kinh vừa giận. Lớn tiếng nói:

- Vừa rồi có một nữ tử cưỡi ngựa chạy nhanh tới Xuân Minh Môn đúng không?

- Chính là hắn!

- Bắt lấy hắn!

Đáng thương cho mấy tiểu tốt thủ thành, không nhận biết đây là đại lão bản đại danh đỉnh đỉnh, rõ ràng còn dám lôi hắn xuống!

Tần Tiêu giận dữ:

- Lớn mật! Còn không lui xuống!

Những tiểu tốt kia lập tức bị dọa sững sờ, nuốt nước bọt, nâng cao lá gan nói ra:

- Ngươi, ngươi là dâm tặc hái hoa, rõ ràng còn mạnh miệng như vậy?

Chương 573: Thu quỷ nha đầu

Tần Tiêu thật sự tức giận, quát:

- Các ngươi là mấy tên ngu xuẩn. Không nhận biết ta cũng bỏ đi, rõ ràng còn dám mắng ta là dâm tặc, có biết tội gì không?

- Ngươi là ai?

Mấy tiểu tốt trừng to mắt, hai mặt nhìn nhau lắc đầu:

- Chúng ta không biết. Chỉ biết phải bắt dâm tặc!

Đúng lúc này trên cổng thành có âm thanh truyền ra.

- Chuyện gì?

Tần Tiêu ngửa đầu xem xét, là nam nha Đại Đô Đốc Tiết Sùng Giản, không khỏi cười khổ nói:

- Tiết Tướng quân tới vừa vặn. Mấy tiểu tốt này xem ta là dâm tặc bắt lại. Ngươi xem thế nào cho phải?

Tiết Sùng Giản nhìn qua, chính là Tần Tiêu, lập tức đầu đầy mồ hôi. Liên tục chạy xuống. Mấy tiểu tốt sợ tới mức quỳ xuống đất, toàn thân phát run. Tiết Sùng Giản chạy xuống thành lâu, nhìn Tần Tiêu ôm quyền cúi đầu:

- Đại Đô Đốc thứ tội... Mấy tiểu tốt này là từ phủ vệ khác vừa điều tới. Không nhận biết Đại Đô Đốc. Mạo phạm uy danh, tử tội, tử tội!

Tần Tiêu bất đắc dĩ lắc đầu cười nói:

- Tiết Tướng quân nói quá lời. Bọn họ chỉ làm việc của mình. Người chạy phía trước là bằng hữu của ta, náo chút ít không vui, ta đang đuổi theo, ngươi buông bỏ hàng rào ta qua là được.

Tiết Sùng Giản nhìn đám người kia quát lên.

- Ngu xuẩn! Còn quỳ trên mặt đất chờ chém đầu sao?

Mấy tiểu tốt liên tục đứng lên, luống cuống tay chân mở hàng rào qua.

Tần Tiêu cười xấu hổ, nói:

- Tiết Tướng quân, việc này xem như chưa xảy ra. Ta còn có việc, đi trước, cáo từ.

Cảm thấy một hồi xấu hổ: Nha đầu Tử Địch này không ngờ còn chơi ám chiêu này?

- Đại Đô Đốc tạm biệt!

Tiết Sùng Giản âm thầm lau mồ hôi lạnh, sau đó trợn mắt nhìn qua đám tiểu tốt và tát mấy cái.

- Ngu xuẩn! Một đám ngu xuẩn!

Tử Địch chạy ra cửa Đông, trên mặt đầy nước mắt còn mang theo đắc ý, cũng mặc kệ con ngựa chạy tới đâu, chỉ lo chạy về phía trước. Trong nội tâm nàng cũng không muốn đi tới Giang Nam, chỉ là trong nội tâm biệt khuất, cũng nên làm cái gì đó, bằng không thì sẽ buồn bực phát sợ.

Có lẽ làm ồn ào như vậy thì xú nam nhân kia chú ý tới ta thì sao? Trong lòng Tử Địch cả kinh: Tại sao ta nghĩ vậy?

Một đường móng ngựa chạy vội, trong lòng Tử Địch chấn kinh, Tần Tiêu bị mấy tiểu tốt bắt đi, trở thành dâm tặc thẩm tra thì cười khanh khách. Không ngờ đột nhiên có một đám binh lính lập hàng rào, còn lớn tiếng quát:

- Người nào? Lại dám xông vào quân cơ yếu địa?

Tử Địch lập tức cả kinh, ghìm ngựa nhìn qua đám quân tốt, tất cả đều là binh sĩ Đại Đường, ăn mặc thiết giáp cầm trường thương, không khỏi chột dạ, nói:

- Ta, ta làm thế nào biết! Ta trở về là được.

Đầu lĩnh tiểu binh nhìn vài lần, đột nhiên cả kinh nói:

- Anh Dực tướng quân?

- Thật sự là Anh Dực tướng quân!

Đột nhiên Tử Địch kinh ngạc nhìn qua, những binh sĩ kia buông trường thương ra, còn quỳ một gối.

- Bái kiến Anh Dực tướng quân!

Trong lòng Tử Địch mỉm cười: Oa ha ha! Lại là người quen của tỷ tỷ, thật sự là quá khéo!

Kết quả là lập lại chiêu cũ, Tử Địch thanh hắng giọng, biến thành thần sắc như tỷ tỷ, nghiêm túc nói ra:

- Đằng sau có một cuồng đồ, đang đuổi theo có ý đồ bất chính với ta. Các ngươi giúp ta bắt giữ hắn là được, sau đó giao cho ta xử trí, hiểu chưa?

- Vâng!

Đám binh sĩ nghiêm túc đáp ứng. Không phải sao. Lăn lộn chung một năm. Dù thế nào cũng đã thân quen, đại danh đỉnh đỉnh nữ trung hào kiệt Mặc Y, phu nhân của Tần Tiêu ai không biết?

Đây chính là thuộc hạ Tần Tiêu mang theo, tả uy vệ đại danh đỉnh đỉnh. Hiện nay là do Lý Tự Nghiệp thống lĩnh, đóng quân bố phòng cách thành Trường An mười dặm, phụ trách phòng giữ kinh thành.

Hơn hai mươi tên binh sĩ trinh sát tuần tra, đồng loạt đứng sắp xếp, cầm trường thương trong tay niết thật chặt, nhìn qua phía trước. Quả nhiên qua không bao lâu, phía trước có một người cưỡi ngựa chạy tới. Một thân quần áo bắt mắt. Quân tốt nhìn qua và thầm nghĩ: Là thiếu gia ăn chơi, không ngờ dám đùa giỡn phu nhân của Đại Đô Đốc

- Này, uy, chính là hắn!

Tử Địch có chút chột dạ vỗ con ngựa:

- Các ngươi bắt hắn tới cho ta, ta trốn vào trong rừng cây!

Các binh sĩ cảm thấy buồn bực: Trên chiến trường là phụ nữ không thua đắng mày râu, khi nào trở nên nhát gan như vậy?

Tử Địch đã cỡi ngựa chạy vào cánh rừng gần đó, cười toe toét nhìn qua, vụng trộm nhìn tất cả.

Tần Tiêu ở xa xa nhìn thấy quân tốt đợi mình, hơi đánh giá thì thấy là cờ xí tả uy vệ, cũng cảm giác quen thuộc thân thiết.

Thúc ngựa tiến lên. Những tiểu đốt đang định phát tác thì tiếp theo nhìn ra là Tần Tiêu!

Hai mươi mấy người đồng loạt quỳ bái:

- Bái kiến Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu xoay người xuống ngựa:

- Hảo huynh đệ, mau đứng lên!

Đám quân tốt không hiểu gì cả, đám bọn họ cũng có chút buồn bực: Sao lại như vậy, có trò gì à?

Con mắt mở to như mắt cá.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Các huynh đệ thần sắc vì sao cổ quái như vậy?

Một binh sĩ tiến lên nói chuyện vừa rồi cho Tần Tiêu nghe.

Tần Tiêu cười ha hả, nhìn những người này nói ra:

- Các ngươi tự đi trinh sát tuần tra đi, chuyện ngày hôm nay xem như không thấy, có biết không?

Trốn trong rừng cây, Tử Địch bị dọa hỏng, những binh lính kia thấy Tần Tiêu rõ ràng đều quỳ gối, lúc này mới chửi đám binh sĩ đầu to quen biết tỷ tỷ là ngu xuẩn, vậy nhất định là quen xú nam nhân này! Ai nha ta thật là đần chết!

Đang chuẩn bị vụng trộm rời đi, đang chuẩn bị chạy thì không ngờ bên cạnh có tiếng gió vang lên, không tự giác kêu to lên:

- Ah nha!

Sau đó nàng đã bị xách lên, còn đặt lên vai!

Tần Tiêu cười to ha hả:

- Quỷ kế của ngươi đã hết rồi sao? Còn không cùng ta quay về?

Tử Địch tay đấm chân đá, đấm vào lưng của Tần Tiêu:

- Ta mới không cần trở về đấy! Ta dựa vào cái gì phải về cùng ngươi?

- Chỉ bằng ngươi là thê tử của ta, ta là lão công của ngươi nha, còn chưa đủ sao? chẳng lẽ phải bài ra một ít pháp điển hình luật mới an phận?

- Ta là lão bà của ngươi, sao ta không biết? Đó là chuyện lúc nào, hừ!

‘Bành bành bành’, tay nhỏ không ngừng đấm, nhưng mà như gãi ngứa vậy.

Tần Tiêu cười ha ha:

- Tỷ tỷ ngươi làm chủ a? Nàng đã hứa gả ngươi cho ta, còn chưa đủ sao? Tuy ta còn chưa bài hôn lễ chính thức mang ngươi về nhà chồng, nhưng không phải đã động phòng rồi sao?

Tử Địch cực kỳ lúng túng, mặt đỏ bừng lên, hét lớn:

- Ai động phòng với ngươi, không biết xấu hổ! Dâm tặc!

- Ha ha, không có động phòng thì ngươi làm sao bảo ta là dâm tặc?

Tần Tiêu khiêng Tử Địch quay hai vòng, làm cho nàng choáng váng, sau đó cười nói:

- Kỳ thật ngươi mới thật sự là đại dâm tặc, rõ ràng là nhìn trộm và và tỷ tỷ của ngươi làm chuyện đó!

- Ngươi, ngươi, ngươi không biết xấu hổ!

Tử Địch đuối lý từ chỉ mắng được câu này.

- Ha ha ha!

Tần Tiêu cất tiếng cười to, sau đó hất vai, đem nàng từ đầu vai ôm vào trong ngực, mười phần dâm tà cười xấu xa nói:

- Không biết xấu hổ thật không? Ta đang muốn làm chuyện xấu hổ đấy.

- Ngươi... Ngươi làm gì?

Tử Địch vừa thẹn vừa vội, vội vàng tránh khỏi Tần Tiêu, vừa định chạy đi thì không ngờ bị Tần Tiêu kéo tới trước mặt.

Chương 574: Thỏ tử hồ bi (1)

- Ngươi nói, giữa phu thê thì nên làm chuyện gì bây giờ?

Tần Tiêu tiếp tục cười xấu xa, sau đó ôm chặt nàng. Mặc cho nàng giãy dụa cũng thoát không thân.

- Ngươi, ngươi là dâm tặc!

Tử Địch hiểu rõ hắn định làm gì ở nơi hoang vu này rồi.

Tần Tiêu buông Tử Địch ra, cười nói:

- Giữa phu thê chuyện phải làm là hiểu rõ đối phương, có biết không?

Tử Địch cảm thấy cả kinh, lập tức phát giận với hắn, hai tay nhẹ nhàng đẩy hắn ra, quẹt mũi nói:

- Cần ngươi dạy, ngươi dạy giống như lão đầu vậy.

- Đi. Không dạy!

Tần Tiêu gật đầu:

- Vậy ta hỏi ngươi, ngươi tại sao phải rời khỏi Trường An?

- Ta, ta cam tâm tình nguyện!

Tần Tiêu lắc đầu cười rộ lên:

- Đừng tùy hứng. Ngươi như vậy sẽ làm tỷ tỷ của ngươi thêm phiền não, rất thương tâm có biết không? Nàng cả đời này yêu thương và bảo hộ ngươi nhất. Ngươi còn náo như vậy, bị thương tổn nhất là tỷ tỷ của ngươi.

Tử Địch tự biết đuối lý, quệt miệng nói:

- Vậy thì... Ta quay về là được. Nhưng mà ngươi phải nói với tỷ tỷ là ta không muốn về nhà chồng.

Tần Tiêu cười cười:

- Đây là thỉnh cầu sao?

- Ân!

Tử Địch oán hận gật đầu một cái.

- Tốt lắm, ta đáp ứng ngươi là được. Loại chuyện này nói cho ta là đủ, cần gì phải huyên náo lớn như vậy chứ? Còn trốn nhà đi nữa chứ, thật là...

Tần Tiêu ra vẻ nhẹ nhõm thở dài, nói:

- Tốt, náo xong, trở về đi. Tỷ tỷ ngươi nói không chừng đang khóc thương tâm dấy.

Tử Địch cảm thấy phiền muộn, hai tay niết vào nhau, oán hận nói:

- Ta, ta hiện tại còn không quay về. Thật vất vả đi ra. Ta phải đi chơi

- Được a, ta đây đi dạo với ngươi. Dù sao hôm nay trong nha môn cũng không có chuyện gì.

- Ai bảo ngươi đi cùng! Ngươi trở về! Cùng Tiên nhi và Uyển Nhi đi.

- Ha ha...

Tần Tiêu cười ha hả:

- Ta biết ngay là ngươi đang ghen mà!

- Ta, ta không có!

Tử Địch vừa thẹn vừa vội:

- Ta dựa vào cái gì phải ghen?

Tần Tiêu tiến lên, ôm chặt lấy nàng, bá đạo và có chút ôn nhu nói ra:

- Tính toán, nha đầu ngốc, ngoan ngoãn trở về cùng ta. Người một nhà, có lời gì nói không rõ ràng chứ? Tiên nhi cùng Uyển Nhi không phải đối đãi ngươi như muội muội sao, còn ăn dấm chua? Ngày hôm qua ta không đúng, còn không được sao? Chuyện này hôm qua ta cũng xin lỗi ngươi, cũng không nên rời đi a.

Tử Địch thấy Tần Tiêu nói phá ra, có chút đứng thẳng quệt mũi, nhẹ cúi đầu xuống, rầu rĩ nói ra:

- Đã nói ta không có ghen... Chỉ là các ngươi đều xem ta như hài tử mà thôi, ta có chút tức giận. Hơn nữa trong mắt của ngươi cơ bản chỉ có Tiên nhi, nhiều lắm là có Uyển Nhi, khi nào đem tỷ muội chúng ta đặt vào mắt? Chúng ta trong mắt ngươi vĩnh viễn chỉ là dân đen bất nhập lưu, thích khách giết người.

- Ngươi nói ma quỷ gì đó?

Tần Tiêu ôm lấy Tử Địch lắc mấy cái, làm nàng đau, sau đó nghiêm mặt nói ra:

- Cái gì ‘dân đen’, ngươi theo ta lâu như vậy, hẳn là không rõ ta làm người thế nào sao? Nếu nói là dân đen, ta và các ngươi không phải cũng xuất thân từ dân đen sao? Lại nói ta yêu thương nhất là Tiên nhi cùng Uyển Nhi. Nhưng mà ta cũng yêu thương tỷ tỷ ngươi Mặc Y, cũng thích ngươi là quỷ tinh linh tính tình cổ quái! Nếu nói đem ngươi gả ra ngoài, đầu tiên không đồng ý chính là ta đấy, có biết không?

Thân thể Tử Địch khẽ run lên, nhanh chóng ngẩng đầu lên, thì thào nói ra:

- Hừ, đã biết rõ ngươi gạt người... Ngươi tuyệt không thương tiếc ta, giống như đối đãi với địch nhân trên chiến trường, hừ, hừ hừ!

- Ha ha, ha ha!

Tần Tiêu thật sự nhịn không được cười ha hả, nhéo mũi của nàng:

- Thực xin lỗi, thực xin lỗi còn không được sao? Ngày đó ta thật sự là uống quá nhiều, say đến không biết gì. Nếu không buổi tối chiếu cố ngươi, tính toán đền bù tổn thất được chưa?

- Ta, ta mới không cần đấy!

Tử Địch sắc mặt hồng lên, ngượng ngùng không chịu nổi nói ra:

- Cái kia, vật kia lớn lên quái dị, người cũng quái dị, làm cho người ta sợ hãi! Hơn nữa ngươi cũng như tỷ tỷ đều chỉ biết gạt người, ở trên giường không thú vị.

- Ha ha!

Tần Tiêu nhanh chóng cười lên, cũng may bốn phía không có người, bằng không nói việc này ra nhất định có người cười bể bụng.

- Cười cái gì! Ta nói nghiêm túc!

Tử Địch trừng mắt Tần Tiêu nói ra:

- Trở về có thể, ta cũng biết ta sai rồi, nhưng mà ta biết tỷ tỷ cũng thương tâm. Thế nhưng mà nếu ta và ngươi cái kia...

- Đi, đi đi.

Tần Tiêu liên tục gật đầu:

- Trở về trước rồi nói. Đừng làm cho tỷ tỷ của ngươi lo lắng. Còn có Tiên nhi cùng Uyển Nhi, kỳ thật cũng rất quan tâm ngươi đấy biết không? Hai ngày này, các nàng đều đang thương nghị làm thế nào khai đạo cho ngươi, xử lý hôn lễ đấy, cho ngươi nở mày nở mặt bước vào Tần gia, ngươi trở thành hảo tỷ muội của các nàng.

Tử Địch cảm thấy vui mừng, trên mặt lại giả vờ chẳng hề để ý:

- Hừ, ai mà thèm! Không phải là cùng một đám người tụ tập lại uống rượu náo nhiệt sao, cũng không phải chưa thấy qua.

Tần Tiêu không thể làm gì cười to, nói:

- Không nói, quay về nhà trước đi. Nơi này chính là quân khu có biết không? Qua rừng nhỏ này thì đằng sau chính là bốn vạn đại quân. Ngươi may mắn không có vượt qua, bằng không mấy vạn người xem chúng ta náo cũng không có mặt mũi nào.

Tử Địch nhẹ nhàng lung lay thân thể, từ trong ngực Tần Tiêu giãy giụa ra ngoài, đi qua dẫn ngựa, âm thầm líu lưỡi nói: Thật sự là xui, không ngờ chui vào hang ổ của hắn. Ai nha, bà cô nhỏ này vậy mà xui quá...

Tần Tiêu cũng lên ngựa, nhìn qua Tử Địch nói ra:

- Lại nói tiếp, còn có chút thời gian không gặp Lý Tự Nghiệp và những hảo huynh đệ kia. Bên kia là tả uy vệ doanh trại chúng ta đi vào nhé?

- Hừ, con đại tinh tinh kia hiện tại uống rượu khẳng định không lại ta, có cái gì mà gặp!

Tử Địch quệt miệng, luôn miệng nói:

- Ta vẫn trở về tìm tỷ tỷ, hỏi nàng xem mê tình hương kia rốt cuộc dùng làm cái gì. Hẳn là có vật kia sẽ trở nên thú vị sao?

Tần Tiêu lập tức cười to:

- Đó là đương nhiên, kỳ thật ngươi bị lần đầu tiên hù sợ phải không?

- Ai bị sợ chứ! Ta, ta mới không sợ đấy!

Mặc Y tiến vào trong phòng của mình, nhào lên giường thúc thít nỉ non, con mắt biến thành quả đào. Nàng nghĩ mãi mà không rõ, muội muội cùng một mẹ sinh ra, làm sao lại không hiểu chuyện như vậy. Lão thiên gia cũng không biết mở mắt cho nàng sao, ở cùng nam nhân như Tần Tiêu thì tỷ muội các nàng mới vượt qua khổ hải, cũng chiếu cố tỷ muội các nàng. Hiện nay trên đời này muốn tìm được nam nhân yêu thương và bác ái như vậy đúng là khó càng thêm khó.

Hết lần này tới lần khác muội tử không hiểu chuyện căn bản không hiểu được cái gì gọi là cảm ơn và thỏa mãn, chỉ biết dựa vào tính tình của mình làm gì thì làm.

Trong lòng Mặc Y vừa hận lại hổ thẹn, Tần Tiêu đối đãi với nàng càng tốt thì nàng càng áy náy. Vốn nghĩ tới có thể giúp muội muội có được hạnh phúc như mình, nhưng xem ra là một bên tình nguyện rồi.

Chương 575: Thỏ tử hồ bi (2)

Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi nhao nhao đi gõ cửa, Mặc Y chỉ lo vùi đầu khóc, chỉ cảm thấy không có mặt mũi gặp người, vẫn đóng chặt cửa không mở.

Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi đứng trên ban công, từ trên cao nhìn qua đường phố Trường An xa xa, nhìn nhau cười khổ. Thượng Quan Uyển Nhi mắt sắc đã nhìn thấy Tần Tiêu cùng Tử Địch hai người, cỡi ngựa trước sau chỉ kém một con ngựa, đã đi vào trong phố, có chút mừng rỡ kêu lên:

- Ai nha, Tiên nhi ngươi xem, lão công đem Tử Địch đã về!

Lý Tiên Huệ nhìn chăm chú thì cười khanh khách:

- Ta nói nếu trên đời có người nào thu phục được nha đầu bướng bỉnh đó thì nhất định là lão công của chúng ta. Tốt rồi, có lẽ không có việc gì. Chúng ta đi nói cho Mặc Y a, khuyên nhủ nàng.

Hai nữ cùng đi tới trước phòng Mặc Y và gõ cửa:

- Mặc Y, lão công cùng Tử Địch đồng thời trở về, ngươi mở cửa đi.

Mặc Y ở bên trong nghe được rõ ràng, trong nội tâm kinh hỉ, liên tục không ngừng xuống giường, lau khô nước mắt mở cửa. Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thấy bộ dáng chật vật của Mặc Y thì cười khanh khách. Mặc Y cũng cảm giác xấu hổ cùng quẫn bách, sau đó lại mỉm cười.

Tử Địch thẳng đầu. Cực kỳ thẹn thùng tiến vào đại viện, đem ngựa giao cho nô bộc, sau đó nhìn Tần Tiêu cắn tai nói ra:

- Đã nói rồi, ngươi làm cái lồng cho ta. Không cho tỷ tỷ lại mắng ta.

- Đi, nói lời giữ lời, ta bảo kê ngươi.

Tần Tiêu cười rộ lên.

Tử Địch vẫn còn có chút khiếp đảm, theo sát Tần Tiêu đi tới chỗ ở, thỉnh thoảng nhìn qua trên lầu, hạ giọng nói ra:

- Đây là ‘tráo’ hay là ý bảo vệ đây?

- Ân, đều đúng.

Tần Tiêu vỗ vai của nàng, nói:

- Yên tâm, về sau có ta bảo kê ngươi, biết không?

Tử Địch cười hắc hắc:

- ‘Tráo’ qua hôm nay là tốt rồi, lúc khác tỷ muội chúng ta tráo lẫn nhau!

Tần Tiêu nhịn không được cười rộ lên, cùng Tử Địch đi lên lầu hai.

Trong đại sảnh lầu hai, nha hoàn vú em đã lui toàn bộ, chỉ còn lại có ba lão bà chờ ở đó. Ngồi ngay ngắn ở bên cạnh bàn, giống như bồi thẩm đoàn của tòa án vậy.

Tử Địch chột dạ ngoi đầu nhìn qua, ‘nha’ cả kinh kêu một tiếng, nhanh chân chạy xuống lầu. Tần Tiêu bắt nàng lại, xách nàng lên lầu hai.

Tử Địch nhìn qua Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi, phát hiện các nàng đang vui vẻ thấy người gặp nạn, cũng may không có ý tứ trách cứ. Tử Địch nhìn qua các nàng cười cười, sau đó nhìn thấy tỷ tỷ mình, sắc mặt nghiêm chỉnh bất thiện nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt của nàng có chút hồng lên, nhìn như vừa mới khóc.

Tần Tiêu đỉnh đạc đi tới bàn ngồi xuống, vỗ vỗ tay Mặc Y:

- Đi qua đó, muội muội bảo bối của ngươi ta đã mang về. Đừng cãi và mắng nàng, ta đã nói thông cho nàng nghe rồi, nàng về sau sẽ không nghịch ngợm nữa.

- A, ha ha...

Tử Địch cười ngây ngô tới gần Mặc Y:

- Đúng nha tỷ tỷ, ta sai, thực xin lỗi ha ha, ta về sau không dám nữa.

Mặc Y khẽ vươn tay, giống như tia chớp véo tai của Tử Địch, oán hận mắng:

- Ngươi là con lừa!

Tử Địch nhảy lên oa oa kêu to, Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ, Thượng Quan Uyển Nhi đều cười lên ha hả.

Mặc Y xách một cái, cuối cùng có chút đau lòng, lại buông ra. Tử Địch sờ sờ lỗ tai của mình, cười đùa tí tửng tiến đến bên người Mặc Y ngồi xuống, ôm cổ nàng, cười hắc hắc nói:

- Hảo tỷ tỷ, đã trừng phạt qua rồi! Ta biết sai, ngươi đừng nóng giận mà!

Mặc Y vừa bực mình vừa buồn cười trừng nàng, chính mình không nhịn được cười rộ lên, khóe mắt cũng lưu nước mắt.

Tần Tiêu than dài một tiếng, còn duỗi người:

- Được rồi, tất cả đã xong. Có bữa sáng ăn không vậy? Ăn ít đồ, ta còn phải đi tới nha môn.

Mặc Y căm giận chọc Tử Địch một ái:

- Còn không mau đi thu xếp!

- Vâng!

Tử Địch thoáng cái nhảy dựng lên, cười toe toét chạy xuống lầu.

Lý Tiên Huệ nhìn qua bóng lưng Tử Địch, không khỏi cười rộ lên:

- Mặc Y, nha đầu Tử Địch này chỉ sinh sau ngươi một nén nhang, tuổi không khác gì chúng ta lắm, nhưng mà tâm tính lại như hài tử a? Một chút lòng dạ và tâm cơ cũng không có, thật là thú vị.

Mặc Y hổ thẹn không thôi, nói:

- Từ nhỏ lớn lên nàng đã như vậy, đây là trời sinh a. Có lẽ từ nhỏ ta đã sủng ái nàng, chuyện gì cũng tùy tính mà làm, mới biến thành như vậy. Nói đến đều là ta sai.

Tần Tiêu nhếch miệng cười rộ lên:

- Ngươi là tỷ tỷ ra đời trước một nén nhang, lại chiếu cố muội muội như mẫu thân vậy, đúng là không dễ dàng. Kỳ thật ta cảm thấy được Tử Địch cũng không có gì không tốt, thẳng thắn mà sống, có nàng trong nhà thì có không ít tiếng cười, vui vẻ sống là chuyện tốt. Nếu thiếu nàng đúng là không quen.

Thượng Quan Uyển Nhi khẽ kéo Lý Tiên Huệ, vừa cười vừa nói:

- Thấy không, Tiên nhi. Kỳ thật lão công trong lòng đã sớm có suy nghĩ, tâm tư đen lắm!

Lý Tiên Huệ che miệng cười:

- Cũng không phải sao! Hắn nha, bây giờ càng ngày càng ham mê nữ sắc, nữ nhân loại hình nào cũng có trong nhà. Ngày mai phải tiếp Kim Tiên công chúa vào cửa rồi. Muội muội này của ta thuở nhỏ thông tình đạt lý, nhất tâm hướng đạo. Xem ra không nên ăn tươi nàng nha.

Tần Tiêu cười cười:

- Đây xem như tập thể ghen, bây giờ đang xử tội ta sao?

Chẳng được bao lâu, Tử Địch đã cho mấy nha hoàn đem thức ăn nóng lên, mang lên lầu. Một nồi cháo gạo thịt nạc, mấy màn thầu cùng một ít bánh ngọt. Còn có một chút quà vặt ăn cơm, làm rất thanh đạm. Người một nhà sinh hoạt với nhau lâu như vậy. Đều đi theo Tần Tiêu nên cũng quen dạ, buổi sáng đều quen ăn những thứ này.

Một nhà năm miệng ăn, cuối cùng là ngồi vây lại một chỗ, im lặng ăn một bữa bữa sáng, ấm áp và điềm mật ngọt ngào.

Tần Tiêu ăn nhiều, đang chuẩn bị ra cửa đi làm, trông cửa báo lại, Đường Hưu Cảnh tới chơi.

Tần Tiêu thoáng có chút kinh ngạc: Lão đầu tử không phải trí sĩ dưỡng bệnh sao, tại sao quay về Trường An, còn tới bái phỏng ta?

- Mau mau cho mời!

Tần Tiêu liên tục không ngừng đổi một thân lễ phục. Đi vào lầu một chính sảnh tiếp đãi Đường Hưu Cảnh.

Đường Hưu Cảnh đã gần sáu mươi, xem thân thể vẫn sức khoẻ dồi dào, ánh mắt sáng và chòm râu tung bay, âm thanh to rõ tiến vào trong đại sảnh, Tần Tiêu tươi cười chào đón:

- Ai nha, Đường đại nhân! Thật sự là khách quý ít gặp, khách quý ít gặp!

Đường Hưu Cảnh cao thấp dò xét Tần Tiêu, cười ha ha nói:

- Đại Đô Đốc đúng là gặp việc vui tinh thần sảng khoái! Lão phu hôm qua vừa quay về Trường An, lập tức phải biết Đại Đô Đốc sắp đại hôn, vì vậy cố ý đến đây chúc mừng! Mạo muội, thật sự là mạo muội nha!

- Đâu có! Cũng không biết ngọn gió nào thổi Đường đại nhân tới chơi, Tần Tiêu đang mừng rỡ đấy.

Tần Tiêu dẫn Đường Hưu Cảnh tiến vào sảnh:

- Đường đại nhân mau mời ngồi, người đâu, mau mang trà!

Đường Hưu Cảnh ngồi xuống, tả hữu nhìn nhà của Tần Tiêu. Không ngớt lời gật đầu khen:

- Đúng vậy, thật sự là không tệ nha! Tần lão đệ lập đại công, hôm nay đã thành đương triều đệ nhất nhân. Ta nghe nói phủ đệ này là do hoàng thượng và thái tử giám sát, quả nhiên là khí thế bàng bạc a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau