PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 561 - Chương 565

Chương 561: Đột biến (1)

Lý Tiên Huệ nhíu mày:

- Thái tử vì sao không thể tự đảm nhiệm? Còn có Tống vương Lý Thành Khí, lần này nhượng xuất vị trí thái tử có thể nói là công cao a. Vì cái gì không cho hắn lằm?

Tần Tiêu cười cười, lạnh nhạt nói:

- Tiên nhi, dù sao ngươi không quá hiểu tình hình trong triều. Đầu tiên, thái tử cùng Tống Vương không rành quân sự, đây là điểm trí mạng. Cho dù có thể cho quyền bọn họ sai sử phó tướng, nhưng mà chuyện gì cũng sẽ không làm như ý. Hơn nữa, nếu cho bọn họ lên làm Đại Đô Đốc của Hoàng Thành Ngự Suất Ti, có một người không đồng ý.

Lý Tiên Huệ thoáng cả kinh:

- Ngươi nói là Thái Bình cô cô?

- Không sai!

Tần Tiêu cười nói:

- Lúc này đây Thái Bình công chúa trừ phái con của mình ra, tướng quân tâm phúc cũng tham gia biến cố này, trở thành một chủ lực không thể thiếu, hơn nữa Ôn vương Lý Trọng Mậu cũng là nhờ nàng sai sử văn võ bá quan kéo xuống, sau đó nàng lại cho họ cầu xin Tương Vương đăng cơ. Tiên nhi, chuyện như vậy cho dù là ta lúc ấy thống lĩnh toàn bộ đại tướng quân phòng ngự Trường An đều không dám làm, ngươi biết vì cái gì sao?

Lý Tiên Huệ hơi chút suy tư, chậm rãi nói ra:

- Uy vọng của ngươi trong triều không đủ, không có người phục ngươi. Ngươi làm như thế chính là ‘ binh biến đoạt quyền ’ mà không phải cần vương.

- Tiên nhi tốt, thật sự là thông minh!

Tần Tiêu nhịn không được hôn lên mặt Lý Tiên Huệ một cái, sau đó nói:

- Cho nên hiện trong triều, Thái Bình công chúa mới là nhân vật số má số một, đầu tiên, từ triều đình của thánh hậu nàng được sủng ái nhiều, lúc nào cũng được thánh hậu mời vào triều bàn chính sự. Tuy thánh hậu nhiều lần dặn dò nàng không được nói ra ngoài, thần tử bên ngoài cũng chỉ biết nàng được sủng ái, làm cho nàng quen thuộc tất cả chuyện triều đính, không phải quá hiểu rõ.

- Nhưng mà trong chúng ta không ai không biết, Uyển Nhi nàng từng nói với ta, kỳ thật người mà thánh hậu tín nhiệm nhất lúc ấy chính là con gái bảo bối Thái Bình công chúa. Cho nên quyền nghiêng nhất thời như Võ Tam Tư ai cũng dám đụng, duy chỉ không dám đụng vào Thái Bình công chúa; đến triều trung tông, thánh hậu tuy băng hà, Võ gia và rất nhiều vương gia gặp nạn, thế nhưng mà Thái Bình công chúa.

- Bởi vì tham dự vào biến cố Huyền Vũ môn cho nên địa vị không ngừng tăng cao, được hoàng đế tín nhiệm. Ngươi cũng biết rõ, lúc ấy chúng ta rời khỏi Trường An cũng là được nàng hỗ trợ a? Có thể thấy được uy lực của nàng trong triều! Tuy không có nắm bao nhiêu binh mã, nhưng mà có nhiều môn sinh và tâm phúc, cho nên ‘ uy vọng ’ chính là như vậy đây.

- Ta xem như hiểu rồi!

Lý Tiên Huệ gật gật đầu nói ra:

- Thái tử gia cho người của mình làm Đại Đô Đốc, Thái Bình công chúa sẽ không nguyện ý; trái lại, người nhà của Thái Bình công chúa làm chức này thì hoàng đế không đồng ý, vì vậy tìm kẻ vung tiền như rác như ngươi chứ gì?

- Ha ha, cũng có thể nói như vậy!

Tần Tiêu bất đắc dĩ cười rộ lên:

- Cho nên, ta mặt ngoài nhìn thì phong quang vô hạn, kỳ thật là kẹp giữa hai vòng xoáy, làm không tốt thì hoàng đế cùng Thái Bình công chúa đều có thể phế ta. Cho nên kỳ thật ta rất đáng thương.

- Ngươi càng nói như vậy, ta càng lo lắng!

Lý Tiên Huệ nhíu mày và phiền phức khó chịu.

- Lão công, ngươi nói, ngươi nắm chắc sống được trong vũng nước đục này không?

- Khó khăn, ta chỉ có thể tận lực.

Tần Tiêu cười cười nói:

- Nhưng mà ngươi không cần lo lắng, ta vào kinh làm quan đều là loại chuyện này. Trước kia làm bắc nha Đại Đô Đốc, còn không phải như vậy sao, lúc ấy tình huống càng phức tạp, còn không phải vượt qua rồi sao? Cho nên, nên có lòng tin không có vấn đề gì.

- Hô... Ta xem như hiểu đau khổ và vất vả của lão công rồi. 

Lý Tiên Huệ thở dài một hơn, ôm chặc Tần Tiêu và nói:

- Chuyện trong nhà ngươi cũng đừng có lo lắng. Không có người nào náo không được tự nhiên. Tử Địch nếu dám làm ẩu quấy lão công không vui, vậy theo lời của tỷ tỷ của nàng nói. Đem nàng gả cho thiết nô!

- Ha ha. Ý kiến hay!

Tần Tiêu cười rộ lên, sau đó nghĩ lại nói ra:

- Hiện tại xem ra, hoàng đế cùng thái tử đang cực lực lôi kéo ta, muốn ta dựa sát vào bọn họ. Thái Bình công chúa có lẽ cũng không ngồi nhìn, đoán chừng không lâu sẽ có động tác. Tiên nhi. Nếu như nàng cũng cho con gái của mình lấy ta, vậy phải làm thế nào?

- Thì lấy qua, cũng chỉ thêm một đôi đũa, ta cũng quen rồi!

Lý Tiên Huệ ngơ ngác địa dựa vào Tần Tiêu bả vai, thì thào nói ra:

- Dù sao ta biết rõ, chỉ cần ngươi một ngày vẫn còn ở Trường An, loại chuyện này không thể tránh được. Mặc kệ lão công bên người có bao nhiêu nữ tử, lão công vẫn nhớ rõ ta và đầu to, vậy là đủ rồi.

Tần Tiêu cầm tay Lý Tiên Huệ. Sau đó vui mừng nói ra:

- Ta biết ngay có Tiên nhi bên người, cũng không có việc gì có thể làm khó ta.

Hai người quay lại chủ phòng, Hoàn Tử Đan đang đứng ở ngoài cửa đại sảnh, gặp Tần Tiêu lập tức quỳ gối:

- Đồ nhi Tử Đan. Bái kiến sư phụ!

- Đứng lên đi!

Tần Tiêu vỗ cánh tay rắn chắc của hắn, thoả mãn cười nói:

- Đúng vậy, đã hơn một năm không gặp, nhìn đã cao lớn hơn nhiều. So với ta cũng cao hơn, Lão đại cũng lớn không ít. Thế nào. Công phu luyện ra sao? Hôm qua hồi kinh cũng chưa kịp nói với ngươi mấy câu, cũng không có kiểm tra bổn sự của ngươi.

Hoàn Tử Đan ôm quyền cúi đầu:

- Tử Đan ngu độn, chỉ biết vùi đầu khổ luyện, tự nhiên chưa thử qua với sư phụ.

Lý Tiên Huệ ở bên nói ra:

- Tử Đan đệ tử không tệ, ngày đêm cố gắng luyện công, không thấy lơ lỏng chút nào, lão công, nếu ngươi không chỉ điểm nhiều một chút là dạy hư đệ tử đấy.

- Sư mẫu nói quá lời!

Hoàn Tử Đan liên tục không ngừng thi lễ với Lý Tiên Huệ.

Tần Tiêu gật gật đầu, nói ra:

- Hậu viện có đường phi ngựa, các thức binh khí cũng không thiếu khuyết, ngươi có rảnh thì qua đó luyện tập võ nghệ, ngày khác tự có chỗ hữu dụng. Mặt khác, đừng có cả ngày không ra khỏi cửa chứ? Buông ra một chút, đừng câu thúc như vậy. Tại sở tiên sơn trang sinh hoạt đoạn thời gian dài như vậy, cũng nên quen a?

- A, ha ha! Ta, ta đi luyện võ là được!

Hoàn Tử Đan gãi đầu, cười rộ lên. Tiểu tử này thân thể to lớn, dưới hàm cũng có một chòm râu đen xuất hiện.

Tần Tiêu nhìn bóng lưng của hắn, nhìn qua Lý Tiên Huệ nói ra:

- Triều đình có bọn người Hoàn Ngạn Phạm vô duyên cớ giải tội, còn ban thưởng tử tôn trăm hộ thực âp. Xem như cho con cháu lương tướng một con đường sống, có một điểm an ủi. Tiểu tử này giống như trời sinh ra ở chiến trường, là đại tướng xung trận chính cống. Ngày khác như có cơ hội lại đưa ra biên quan, ta nhất định phải mang hắn theo bên người hảo hảo rèn luyện mới được.

- Lão công...

Lý Tiên Huệ muốn nói lại thôi.

- Như thế nào?

- Kỳ thật ta suy nghĩ, tuy ngươi mang binh xuất chinh làm người ta lo lắng, chúng ta cũng nhớ ngươi nhiều. Thế nhưng mà nguyện ý cho lão công ra chiến trận, cũng tốt hơn đứng ở Trường An, lục đục ngày đêm không an bình.

Chương 562: Đột biến (2)

Tần Tiêu khẽ gật đầu:

- Ta hiểu ý của ngươi. Yên tâm, bất kể là ở Trường An hay là xuất chinh bên ngoài, chúng ta cũng cũng không có sơ suất gì. Lão công của ngươi bổn sự khác không có, trốn chạy để khỏi chết là nhất lưu, hắc hắc! Đương nhiên, là mang theo thê nhi cùng trốn, không có như Lưu Bị, chỉ lo tánh mạng, cái gì cũng không cần.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện lên lầu hai. Thượng Quan Uyển Nhi có một vú em vây quanh, đang trêu chọc bọn nhỏ chơi đùa. Mặc Y cũng ôm đầu to, cầm một cái linh vũ vừa mua chọc nó cười. Nha đầu Tử Địch nhìn thấy Tần Tiêu thì xám xịt đi ra sua lưng Mặc Y, sau đó cúi đầu xuống không ngẩng lên.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ nhìn nhau cười rộ lên. Lý Tiên Huệ nhìn thủ hạ khoát tay.

- Các ngươi đều nên nghỉ ngơi đi, nếu có chuyện sẽ gọi các ngươi. Một đám nha hoàn vú em cũng lui xuống.

Tử Địch vừa thấy tình huống không đúng, nhanh chân chạy ra bên ngoài, lại bị Mặc Y kéo lại, đành phải đưa tay đặt lên bàn, đem mặt vùi xuống, buồn cười mười phần.

Tần Tiêu vội ho một tiếng, đi đến bên người Tử Địch, tiến đến bên tai của nàng nói ra:

- Tử Địch, ở trước mặt người ngươi đồng ý gả cho ta chứ?

Thân thể Tử Địch run nhẹ, buồn bực không ra tiếng. Mặc Y ở bên cạnh chọc nàng.

- Còn không nói lời nào!

Tử Địch vội vàng ngẩng đầu lên:

- Cũng tốt hơn gả cho thiết nô, ta đáp ứng là được, có cái gì lớn chứ! Nhưng mà không cho phép ngươi khi dễ ta! Bằng không thì ta dùng kéo cắt ngươi.

Tần Tiêu cảm giác dưới háng mát lạnh, sau đó sửng sốt, quả thực là dở khóc dở cười.

Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi cười rộ lên, Mặc Y oán hận véo Tử Địch một cái:

- Đã gả làm thê tử người ta, còn giống như hài tử là sao?

Tử Địch bĩu môi một cái:

- Vốn chính là vậy mà! Cũng không biết các ngươi nghĩ thế nào, đau chết người, còn bị hắn to con đè nặng, quả thực là muốn giết người mà! Hừ, ta vẫn nên làm đại quản gia, sau này nếu ngươi muốn ngủ thì ngủ với tỷ tỷ, đánh chết ta cũng không chen vào giường của các ngươi.

Mọi người cười rộ lên, làm nữu nữu sợ hãi khóc lớn.

Thời điểm đang náo nhiệt phía dưới có tiếng kêu.

- Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu đi đến phòng khách nhìn ra ban công, nhìn xuống dưới thì thấy Phạm Thức Đức, ở trên lầu hỏi:

- Phạm tiên sinh có việc gì thế? Có gì từ từ nói!

- Ty chức cả gan, dám thỉnh Đại Đô Đốc dời bước xuống lầu!

Phạm Thức Đức đứng nguyên bất động.

Tần Tiêu lại nhíu mày: lão gia hỏa này, nhất định là có chính sự rồi.

Tần Tiêu đi nhanh xuống dưới lầu, nhìn Phạm Thức Đức nói ra:

- Chuyện gì?

- Chuyện phiền toái!

Phạm Thức Đức biểu lộ có chút bất thiện:

- Hôm nay Đại Đô Đốc vừa đi, cung Thái Cực vũ lâm vệ bắt được một tên điên.

- Tên điên, tên điên như thế nào chạy tới cung Thái Cực chứ? 

- Vấn đề là tên này điên nhưng mặt ngoài không điên, hơn nữa áo mũ chỉnh tề, cũng không giống kẻ điên.

Phạm Thức Đức biểu lộ có chút khẩn trương, hạ giọng nói ra:

- Điên cũng thì cũng bỏ đi, cùng lắm là trị tội quan chức thủ cửa ra vào hoàng cung là được. Nhưng mà thằng này nó...

Tần Tiêu cũng cảm giác chuyện có chút không ổn:

- Tiên sinh có chuyện, không ngại một lần nói xong.

Phạm Thức Đức nuốt một miếng nước bọt, nhanh chóng nói:

- Hắn rõ ràng chạy đến cung Thái Cực đường đuôi rồng, lớn tiếng tuyên bố hắn là mới là hoàng đế cửu ngũ chí tôn!

- Bà mẹ nó, thằng này chẳng lẽ là muốn tru cửu tộc sao? Đi tìm chết à?

Tần Tiêu mở to hai mắt:

- Còn có loại ngu xuẩn không sợ chết sao?

Phạm Thức Đức cười khổ:

- Vũ lâm vệ muốn chém hắn tại chỗ, nhưng mà hắn trắng trợn kêu gào trong triều mình có chỗ dựa rất cứng, có thể khả năng thông thiên triệt địa. Đám vệ sĩ không dám tự ý chủ trương, liền đem người giao cho Hoàng Thành Ngự Suất Ti.

Tần Tiêu kêu rên một tiếng:

- Thật là quái sự tình mỗi năm đều có, chỉ có năm nay nhiều. Đi, đi xem đồ nu xuẩn đó.

Tần Tiêu lập tức trở về phòng mặc giáp trụ, sai người đi gọi Hình Trường Phong và bọn người Thạch Thu Khe. Lý Tiên Huệ âm thầm kinh ngạc, có chút bận tâm nhìn qua hành động của Tần Tiêu. Trước khi ra cửa. Tần Tiêu quay đầu cười cười: 

- Yên tâm, không có việc gì.

Một chuyến hơn ba mươi người đồng thời mặc giáp trụ đi lên ngựa, ra Tần phủ đi tới hoàng cung, Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi đứng trên ban công nhìn ra ngoài, nhìn qua bóng lưng Tần Tiêu xa xa, trong nội tâm lại lo lắng triều đình có chuyện gì đó xảy ra, chớ không phải là có nhiễu loạn gì chứ?

Dân chúng chợ phía tay nhìn thấy một đội kỵ binh tay cầm giáo mác chạy qua, không khỏi nhao nhao tránh lui. Mấy năm qua này liên tục chính biến cho nên bọn họ rất sợ hãi. Trong lúc nhất thời khu chợ phía tây vốn nhộn nhịp thì thần hồn nát thần tính, có mấy nhà nhát gan, còn nhao nhao đóng cửa lại.

Trong mắt Tần Tiêu nhìn thấy thì cười khổ, nhìn qua đám người Hình Trường Phong nói:

- Sau này nên tránh chuyện này. Người của Hoàng Thành Ngự Suất Ti người trong mắt của bọn họ chính là đại danh từ chính biến. Chúng ta tập kết đi ra ngoài, biểu hiện có chút dồn dập là nhiều người sợ hãi đấy.

Giờ Mùi vốn nên đóng cửa Chu Tước Môn, ở xa xa nhìn thấy cờ của Tần Tiêu thì cửa mở ra. Một đoàn người thúc ngựa đuổi tới trước cửa lớn Hoàng Thành Ngự Suất Ti, mười mấy tên vệ sĩ cầm thương đứng cảnh giới bên ngoài, biểu lộ nghiêm túc và trang trọng như lâm đại địch.

Tần Tiêu trong lòng có chút không vui, nhìn Phạm Thức Đức nói ra:

- Phạm tiên sinh, Hoàng Thành Ngự Suất Ti là nha môn mẫn cảm, sau này nếu không phải có chuyện trọng đại, không cần khẩn trương như vậy. Chúng ta như vậy thì cả hoàng thành, Trường An đều trông gà hoá cuốc. Gặp đại sự gì cũng không được sợ hãi, có biết không?

Phạm Thức Đức hổ thẹn chắp tay cúi đầu:

- Đại Đô Đốc giáo huấn rất phải, ty chức không nghĩ tới. Dù sao ty chức cũng là văn chức, chưa từng có khí phách tung hoành sa trường như đại tướng quân a? Hơi có việc nhỏ là kinh hoàng như vậy, thật sự là có chút chuyện bé xé ra to. Hổ thẹn, hổ thẹn!

Tần Tiêu cười một cái:

- Phạm tiên sinh cẩn thận đúng là sở trường. Nhưng mà không nên quên chúng ta là là Hoàng Thành Ngự Suất Ti, là nha môn uy nghiêm nhất hoàng thành, nếu là chuyện khác ta tin tưởng Phạm tiên sinh nhất định sẽ làm tốt.

Phạm Thức Đức liên tiếp chắp tay gật đầu đồng ý.

Một đoàn người tiến vào đại đường, Tần Tiêu ngồi ở chủ vị, Hình Trường Phong cùng Phạm Thức Đức chia làm hai bên. Thạch Thu Khe mang theo ba mươi tên đặc chủng doanh khai hình đường. Đi đến gian tù thất phía sau bắt cuồng đồ ra ném ở giữa công đường.

- Ngẩng đầu lên!

Tần Tiêu nghiêm nghị vừa quát, người trong kia run lên. Quỳ rạp dưới đất từ từ ngẩng đầu lên.

Tần Tiêu dò xét hắn một hồi, là một nam tử ba mươi mấy tuổi, mặt mũi râu quai nón, cái miệng và mũi rộng, chân mày rậm. Tuy ăn mặc đạo bào, nhưng không thể che hết nét lưu manh trên mặt. Thần sắc hung lệ quái đản.

- Ngươi thật to gan!

Tần Tiêu trừng mắt, nhìn nhìn chằm chằm vào cuồng đồ này.

- Họ tên là gì? Hãy xưng tên ra!

Chương 563: Cuồng đồ (1)

Cuồng đồ khinh miệt khẽ hừ:

- Đại Đô Đốc, ngươi ở đây không phải huyện nha, cũng không phải Đại Lý Tự, lại càng không phải là Ngự Sử đài, ngươi có tư cách gì thẩm tra ta như tội phạm, còn bày ra hình đường nữa chứ!

- Lớn mật!

Hình Trường Phong nghiêm nghị quát lên, muốn rút đao.

Tần Tiêu bảo hắn dừng tay, trầm giọng nói ra:

- Ngươi là cuồng đồ, đến Hoàng Thành Ngự Suất Ti còn kiêu ngạo như vậy! Không sai, chỗ của ta không phải huyện nha, cũng không phải Đại Lý Tự cùng Ngự Sử đài, nhưng ta chính là Hoàng Thành Ngự Suất Ti, có quyền đem toàn bộ kẻ phạm pháp trong Trường An cùng hoàng thành tiên trảm hậu tấu! Những nha môn còn dám thẩm tra xử lý, ta có thể trực tiếp chém ngươi tại chỗ, ngươi tin không?

Thân thể cuồng đồ run lên, nhìn thấy đao trên lưng Hình Trường Phong thì cảm giác Tần Tiêu tuyệt không nói đùa, suy nghĩ: Chưa hiểu thế nào đã bị chém chết, chẳng phải là quỷ chết oan?

Phạm Thức Đức cả giận nói:

- Đại Đô Đốc hỏi ngươi là cho ngươi cơ hội, chớ không nên không biết điều! Làm Đại Đô Đốc tức giận thì lập tức băm ngươi ra cho chó ăn!

Thạch Thu Khe và đặc chủng doanh bên cạnh quát lên.

- Nói mau!

Quả thực là làm cho mái nhà cũng run lên!

Cuồng đồ sợ tới mức suýt tiểu ra quần, cắn răng nói:

- Đoạn Khiêm!

- Người là người ỏ đâu?

- Trường, Trường An...

- Làm nghề nghiệp gì?

- Không nghề nghiệp.

- Đoạn Khiêm lớn mật!

Tần Tiêu quát:

- Ngươi cũng biết tội ngươi phạm chính là đứng đầu trong mười tội ác. Bản đô đốc hiện tại không có nhận chức của Ngự Sử đài cùng Đại Lý Tự, nhưng mà Đường luật ghi rõ ràng rành mạch. Tội của ngươi đủ phải diệt tam tộc, chém lục thân!

- A, ha ha!

Đoạn Khiêm liều lĩnh cười rộ lên:

- Cho dù tru mười tám tộc cũng chỉ có mình ta thôi. Có cái gì lớn!

- Đồ hỗn trướng!

Tần Tiêu hận không thể lao xuống đài tát thằng này hai bạt tai, tức giận nói:

- Ngươi hẳn là không sợ chết đúng không? Thành thật khai báo, vì sao ngươi làmchuyện ngu xuẩn như vậy?

Đoạn Khiêm lạnh nhạt nhìn qua Tần Tiêu ngồi ở trên cao, đầu nghiêng qua buồn bực không nói.

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ: Tại Thái Cực điện nói ‘Ta là hoàng đế’, loại chuyện ngu xuẩn này hắn còn làm ra được, quả thực là ngại mạng của mình dài. Chiếu trước mắt mà nhìn thì người này là lưu manh phố phường. Theo lý thuyết không dám hồ đồ, cũng không dám cầm tánh mạng mình ra đùa giỡn, xem ra sau lưng còn có chủ sự sai khiến...

Tần Tiêu đang suy nghĩ, Đoạn Khiêm đứng lên và dùng hai tay bị xiềng xích cỡi quần, suồng sã kêu lên:

- Lão tử muốn đi tiểu!

Dứt lời tên ngu xuẩn này móc tiểu đệ ra đi tiểu.

Bọn người Thạch Thu Khe đứng đây tức giận, rút đao ra muốn chém hắn. Tần Tiêu cũng tức giận không chịu nổi, vỗ bàn:

- Trước bắt hắn lại yêm cho lão tử!

‘Bá’ một đao, một thứ đồ vật như ngón tay bay ra, máu tươi văng khắp nơi!

Đoạn Khiêm gào lên như heo bị chọc huyết, lăn qua lăn lại trên đất. Trong lòng của hắn hối hận. Không nghĩ tới Hoàng Thành Ngự Suất Ti đúng là dám xuống tay, không phải hù hắn! Chết liền chết, không ngờ bị cắt thành thái giám, thực xong đời rồi.

Tần Tiêu phẫn nộ. Giẫm chân xuống công đường, một cước dẫm lên mặt của hắn này, tức giận nói:

- Khinh nhờn công đường, nhục diệt vương pháp, đủ chém ngươi mười tám lần rồi! Nhưng mà bản đô đốc sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, sẽ cắt toàn bộ tai mắt mũi miệng của ngươi, sau đó ném vào trong chảo dầu từ từ mà nấu.

Đoạn Khiêm khàn giọng kêu to:

- Ai cũng có thể giết ta, duy chỉ có Đại Đô Đốc không thể!

- Dựa vào cái gì?

Tần Tiêu cười lạnh:

- Cuồng đồ như ngươi nếu ta băm thành thịt vụn cũng chỉ có người vỗ tay khen mà thôi.

- Ngươi, ngươi trước buông ra, ta nói!

Đoạn Khiêm bụm lấy hạ thân, trên mặt tái nhợt, sắc mặt cực kỳ khủng bố.

Tần Tiêu buông chân ra, thuận tiện ngồi xuống.

- Có rắm mau thả!

Đoạn Khiêm đau tới mức mồ hôi chảy ròng, run rẩy nói:

- Ta, ta là môn đồ của Sử Sùng Vân tiên sinh! Ngươi không thể giết ta!

Tần Tiêu nghe quen tai, nhất thời không nghĩ ra là người nào, quay đầu lại nhìn qua Phạm Thức Đức, phát hiện hắn lộ vẻ nghi hoặc, vì vậy đi lên công đường ngồi xuống.

Phạm Thức Đức tiến đến bên tai Tần Tiêu, thấp giọng nói:

- Sử Sùng Vân, chính là một gã phương sĩ, được hạnh bởi Thái Bình công chúa, hơn nữa hắn hiện tại là sư phụ của Kim Tiên công chúa cùng Ngọc Chân công chúa.

Trong nội tâm Tần Tiêu âm thầm sững sờ: ‘Được hạnh’ bởi Thái Bình công chúa, đó chính là đĩ đực? Năm trước lão công Thái Bình công chúa Võ Du Kỵ chết đi, Thái Bình công chúa một mình phòng không gối chiếc, bắt đầu nuôi dưỡng đĩ đực. Yêu đạo này ỷ có Thái Bình công chúa sủng hạnh, có thể tự do xuất nhập cung đình, xem như nhân vật náo động. Trước đó không lâu triều đình chuyên môn tu kiến một đạo quan cho hắn ở Trường An, quy mô hùng vĩ, có thể nói là nhất Trường An. Hơn nữa hắn còn là sư phụ của tiểu lão bà sắp về nhà của mình?

Chuyện liên quan tới Thái Bình công chúa thì Tần Tiêu có chút cảnh giác lên, hơi chút suy nghĩ một chút nói ra.

- Cho dù ngươi là con trai của ta, làm ra chuyện này cũng trọng phạt không tha. Thiên tử phạm pháp cùng thứ dân đồng tội, không cần ta dạy ngươi chứ?

- Ngươi, ngươi không thể giết ta!

Đoạn Khiêm kêu to lên:

- Chính là Sử Sùng Vân bảo ta tới! Hắn mới là người sai sử! Ta nguyện ý chỉ chứng, theo luật Đại Đường thì ta tội không đáng chết.

- Ngươi chỉ chứng chúng?

Mang binh hơn một năm, trong thực chất của Tần Tiêu đã có khí tức khắc nghiệt xuất hiện, huống chi bây giờ hắn còn là một người nắm quyền to, cũng bất chấp cái gì văn nhã, lớn tiếng mắng:

- Ngươi ngu xuẩn, hẳn cho rằng bản đô đốc cũng ngu xuẩn như ngươi? Chuyện vu oan giá họa ngu xuẩn như vậy cũng làm ra, ngươi dám đùa nghịch với ta?

- Ha ha, ha ha!

Đoạn Khiêm làm càn cười to:

- Trong Trường An có tin đồn khắp thiên hạ, Đại Đô Đốc Tần Tiêu làm việc công bằng, đại công vô tư, không hổ là môn sinh của Địch công. Chiếu theo ta thấy là lời đời lấy tiếng. Mắt thấy muốn liên quan tới quyền quý và người nhà của mình, muốn giết tiểu nhân diệt khẩu! Ta nhổ vào, cẩu quan!

Thạch Thu Khe giận dữ, hơi nghiêng chấn đá vào mặt của Đoạn Khiêm. Đoạn Khiêm trốn tránh không kịp, kêu thảm một tiếng sau đó bay ngược ra sau, ven đường lưu lại vết máu, miệng đã gãy mấy cây răng.

Mọi người giận dữ hét:

- Đại Đô Đốc, giết thằng này đi!

Trong lòng Tần Tiêu cũng giận dữ, bị một tên cuồng đồ trêu chọc như vậy quả thực có chút ảo não. Nhưng hắn vừa nghĩ tới sau lưng chuyện này có liên quan lớn, hắn dằn tức giận xuống, lẳng lặng suy nghĩ ứng phó.

Phạm Thức Đức đi lên góp lời:

- Đại Đô Đốc, theo ty chức thấy chuyện này liên quan tới hoàng tộc và phương sĩ đương thời, đại khái có thể chuyển giao cho Ngự Sử đài đi xử lý. Ngự sử đại phu Lư Hoài Thận từ trước thiết diện vô tư, làm việc ổn thỏa...

Tần Tiêu có chút gật gật đầu, suy nghĩ một chút, sau đó nói:

- Tốt thì tốt, nhưng mà Phạm tiên sinh, ngươi biết không, loại chuyện này vốn là do Hoàng Thành Ngự Suất Ti xử lý, lại thoái thác cho Ngự Sử đài, theo trình tự mặc dù nói thông, nhưng mà trong mắt người ngoài là chúng ta đang ném củ khoai lang nóng tay.

Chương 564: Cuồng đồ (2)

- Hơn nữa Sử Sùng Vân cùng Thái Bình công chúa quan hệ không phải bình thường, nếu xử lý không tốt, huyên náo không thoải mái với bên Thái Bình công chúa, đối với Hoàng Thành Ngự Suất Ti chúng ta công tác ngày sau không được thuận lợi. Cho nên, chuyện này tuy nhỏ nhưng liên quan rộng, nếu ngươi đã bắt tới đây, ta trước tạm hỏi một chút, sau khi tra được đầu mối lại giao cho Ngự Sử đài, như vậy mới hợp lý.

Phạm Thức Đức cau mày nói:

- Vạn nhất, việc này đúng là do Sử Sùng Vân làm ra, như thế nào cho phải? Đây chẳng phải là Đại Đô Đốc tự dưng đắc tội Thái Bình công chúa sao?

- Khẳng định không phải.

Tần Tiêu lạnh nhạt cười nói:

- Người như Đoạn Khiêm này là cuồng đồ không sợ chết, dễ gì khai ra chủ tử chính thức của mình, nói rõ chính là vu oan giá họa. Ta chỉ muốn biết rõ, là ai muốn làm ra chuyện này, mục đích là cái gì? Tại sao cả gan làm loạn, chẳng phải là muốn Hoàng Thành Ngự Suất Ti mất mặt sao? Việc này nếu không chỉ nhắm vào ta, Hoàng Thành Ngự Suất Ti lần này cũng bị mất mặt. Phạm tiên sinh, đem tên ngu xuẩn này giải xuống, cho Lưu Địch chữa cho hắn, không nên cho hắn chết.

- Vâng!

Phạm Thức Đức xuống đài, tự hành đi làm chuyện vặt vãnh này.

Tần Tiêu ngồi ở trên đài, nhíu mày suy nghĩ: Chuyện này nói nhỏ không nhỏ, nói lớn không lớn, một đao chém hắn, nhưng mà ta có cảm giác sau lưng chắc chắn có tai họa ngầm. Nếu không tra rõ ràng, nói không chừng sau này còn có thể mang phiền toái không cần thiết. Ân, sư phụ của Kim Tiên công chúa là Sử Sùng Vân, ai muốn hại hắn đây? Không nói tới Kim Tiên công chúa, ta đi trước tới đông cung tìm Lý Long Cơ hỏi tình huống đã.

Nghĩ tới đây, Tần Tiêu bảo Thạch Thu Khe trông coi Hoàng Thành Ngự Suất Ti, mang theo Hình Trường Phong đi thẳng tới đông cung.

Cả nhà của Lý Long Cơ đang ăn cơm chiều. Tần Tiêu vừa khéo tiến vào đụng phải, bị kéo lên bàn ngồi.

Lý Long Cơ nhìn sắc mặt Tần Tiêu, biết rõ hắn là có chuyện mà đến, khoát khoát tay, phi tử và nha hoàn lui ra ngoài, cũng chỉ còn hắn và Tần Tiêu ngồi ở trên ghế, Hình Trường Phong đứng hầu sau lưng.

- Chuyện gì vậy Đại Đô Đốc?

Lý Long Cơ rót cho Tần Tiêu một chén rượu, cười cười nhìn qua hắn:

- Thời điểm này không phải ngươi đang ở nhà với kiều thê mỹ thiếp sao?

Tần Tiêu cũng uống với hắn một ly, sau đó nói:

- Buổi chiều trên hoàng thành Thái Cực điện, vũ lâm vệ bắt được một cuồng đồ, điện hạ biết chứ?

- Biết rõ ah, như thế nào?

Lý Long Cơ hơi một chút nhíu mày:

- Loại điên này chém cho chó ăn là được, làm gì phải lao sư động chúng?

- Kỳ thật ta cũng là nghĩ như vậy.

Tần Tiêu nói ra:

- Nhưng mà hắn là lai giả bất thiện. Vừa rồi ta hỏi vài câu, thằng này nói là do Sử Sùng Vân sai khiến mà đến.

- Sử đạo trưởng? Làm sao có thể!

Lý Long Cơ giật mình nói:

- Sử đạo trưởng là chí sĩ đắc đạo, được Thái Bình công chúa dẫn tiến, thành sư phụ của hai muội tử của ta, chỉ điểm các nàng tu đạo giảng kinh. Hiện nay tuy hắn phong quang, nhưng mà làm người rất trung thực, cũng không dám xằng bậy cái gì. Chuyện này rõ ràng là có gia hại, đại ca hẳn là phân biệt không rõ?

- Ta biết chứ!

Tần Tiêu nói ra:

- Thế nhưng mà ngươi suy nghĩ đi, người nào dám can đảm làm ra chuyện này, lại gia hại Sử Sùng Vân đây? Đây không phải nói rõ đắc tội Thái Bình công chúa cùng hai muội muội của điện hạ sao?

Lý Long Cơ sững sờ:

- Có đạo lý!

Tần Tiêu nhíu mày, nhìn Lý Long Cơ nói ra:

- Ta hôm nay tới là muốn hỏi, Sử đạo trưởng này có khả năng đắc tội người nào nhất? Nghe nói trước đó không lâu triều đình tu kiến một đạo quan cho hắn tu, là ở nơi nào?

- Không phải là xây cho hắn!

Lý Long Cơ cười mỉa sau đó nói:

- Đạo quan tên là Kim Tiên Quan, là vì muội muội của ta, chính là cho Lý Trì Nguyệt chưa về nhà của ngươi tu đấy.

- Không phải chứ?

Tần Tiêu cả kinh:

- Nàng đã phải gả ta, làm gì xuất gia?

- A, chớ khẩn trương.

Lý Long Cơ cười nói:

- Trì Nguyệt thuở nhỏ yêu thích tu đạo, phụ hoàng cố ý tu kiến đạo quan cho nàng, thuận tiện cho nàng ngày sau có nơi chuyên môn yên tĩnh tu hành, không có ý khác. Thái Bình công chúa không phải còn vào Thái Bình Quan tu đạo sao? Không có vấn đề gì.

- Ân, không kéo quá xa.

Tần Tiêu dừng đề tài này:

- Chiếu như vậy mà nói, đạo quan này hẳn là cực kỳ hoa lệ?

- Đúng vậy.

Lý Long Cơ cười:

- Trong thành Trường An, có lẽ tính toán là đẹp nhất. Quán chủ chính là Sử Sùng Vân, ít ngày nữa sẽ khai quan. Tuy muội tử của ta tiết kiệm không thích phô trương, nhưng mà việc này không phải do nàng, là do phụ hoàng làm chủ.

Tần Tiêu gật gật đầu, suy nghĩ một hồi, sau đó nói:

- Một đạo sĩ, tuy hưởng được chút ít vinh hoa phú quý, nhưng dù sao không phải nhân vật trong triều, người nào sẽ đi hại hắn?

Lý Long Cơ thản nhiên cười:

- Đại ca, dựa vào ý của ta, một đao chém cuồng đồ này là hết chuyện, hết thảy gió êm sóng lặng.

Tần Tiêu xoay đầu lại, nhìn qua Lý Long Cơ đang mỉm cười, cảm thấy đã hiểu, nhìn hắn cười rộ lên:

- Xem ra, việc này kỳ thật trong lòng ngươi đã hiểu?

Lý Long Cơ đơn giản nói rõ hai chữ:

- Gia sự.

Trong lòng Tần Tiêu lại suy nghĩ khác, "Việc xấu trong nhà" liên quan tới đạo sĩ Sử Sùng Vân, nếu như là đĩ đực của Thái Bình công chúa, hẳn là người bị hại, khẳng định là khó thoát liên quan hai chữ đĩ đực này. Nói không chừng là tên nam sủng khác tranh giành sủng ái, làm ra chuyện hoang đường. Chuyện như vậy cũng có chút xấu xa.

Lý Long Cơ vẻ mặt vui vẻ quỷ dị nhìn qua Tần Tiêu, ngượng ngùng nói ra:

- Uống rượu dùng bữa đi, chuyện này không nên quản tới, cho dù là cái gì cũng không thấy.

Tên cuồng đồ kia băm nhỏ ra. Thái Bình công chúa bên kia nha... Đại ca thông minh như vậy, khẳng định có biện pháp đi khơi thông, không khiến nàng nghi kỵ.

Tần Tiêu ngầm hiểu lẫn nhau cười rộ lên, cùng uống một chén. Sau đó đứng dậy cáo từ.

- Này, chớ đi nha! Ngươi ở đây uống rượu với ta!

- Hôm nào đi!

Tần Tiêu mang theo Hình Trường Phong sải bước ra khỏi đông cung, trên đường nhìn Hình Trường Phong nói ra:

- Đem Đoạn Khiêm kia băm ra. Sau đó giao cho Ngự Sử đài, nói là Hoàng Thành Ngự Suất Ti bắt được người điên. Mạo phạm hoàng uy chém răn đe. Muốn xét nhà diệt môn, bảo Ngự Sử đài đi làm.

- Vâng!

Hình Trường Phong liền ôm quyền, đi lên phía trước.

Tần Tiêu dùng ngón tay cái văn vê chòm râu ngắn vừa mọc, sau đó suy nghĩ: Giấy không thể gói được lửa, nếu như có người cố tình quấy rối, không tránh khỏi còn thả ra tin tức gì đó, vu oan Sử Sùng Vân. Bởi như vậy, Thái Bình công chúa biết là ta từng chạm tay vào chuyện này, khẳng định cho rằng ta cố tình làm cho nàng xấu mặt, không giải quyết chuyện này thật đẹp.

Tuy nói là chuyện nhà của nàng, ta bất tiện chen chân vào hỏi. Thế nhưng mà cho dù như thế nào thì như Lý Long Cơ nói ra, đi qua ‘khơi thông’ một chút làm nội tâm của nàng biết được, đến lúc đó sẽ không sợ trách tội lên đầu của ta. Làm cho chính nàng ta sau khi quay về quản lý tốt ‘hậu cung’ của mình, không nếu náo ra chuyện mất mặt xấu hổ nào đó.

Chương 565: Tư mật của Thái Bình công chúa

Nhưng mà nếu ta hiển nhiên đi tới chỗ Thái Bình công chúa, nói với nàng chuyện này, người sáng suốt sẽ biết ngay việc này có quan hệ tới nàng, cũng chẳng khác nào làm nàng xấu mặt... Chuyện này làm cách nào tốt đây?

Đột nhiên Tần Tiêu trong nội tâm sáng ngời, khóe miệng cười vui vẻ: Ta cùng với Thái Bình công chúa từng ở chung một chiến hào, có một chút giao tình. Huống chi, bên cạnh ta bây giờ còn có lão và Tiên nhi vương bài!

Tiên nhi muốn nhận tổ quy tông, vậy thì cô cô Thái Bình công chúa dù thế nào cũng phải đi gặp phải không? Ha ha, cứ làm như thế!

Chủ ý đã định, Tần Tiêu cũng lười quay về Hoàng Thành Ngự Suất Ti, chuyện vặt vãnh còn lại giao cho Phạm Thức Đức cùng Hình Trường Phong tiến hành, cứ yên tâm là được. Vì vậy cưỡi ngựa chạy ra khỏi hoàng cung, thẳng đến trong nhà.

Bốn nữ tử thay phiên đứng ở sân thượng nhìn ra, chờ Tần Tiêu cùng ăn cơm. Mắt thấy đồ ăn sắp nguội rồi, còn không thấy người trở về, nhao nhao lo lắng. Lúc này Tử Địch xa xa nhìn thấy gia hỏa mặc kim giáp chạy về, bĩu môi kêu lên:

- Đã về rồi, đã về rồi, có thể ăn cơm! Đói chết người.

Mặc Y ở bên cạnh nhíu mày trừng nàng:

- Cả đời không có ăn cơm sao?

- Ta nhìn thấy hắn về rồi! Tỷ tỷ ngươi hẳn là quên, đêm qua giống như đầu gia súc vậy, chà đạp ta tới nửa đêm.

- Lớn mật!

Mặc Y nghiêm mặt, sau đó hạ giọng:

- Lão bà mắng lão công như ngươi sao? Nếu ở nhà khác đã sớm có gia pháp hầu hạ, kéo tới huyện nha đánh cũng không oan. Tử Địch ta cho ngươi biết, ngươi đừng có tính trẻ con mãi thế, tỷ tỷ tuy có thể che chở ngươi, cũng không thể bao che khuyết điểm được? Ngay cả lão công không trách tội ngươi, ngoại nhân nhìn vào mà cười. Ngươi hẳn muốn mất mặt sao?

Tử Địch quyết khởi miệng:

- Tỷ tỷ, người đưa tay ra ngoài rồi!

- Nói bậy! Cái gì trong trong ngoài ngoài, đều là người một nhà. Lão công là người thân nhất của chúng ta biết chưa? Nam nhân có quốc sự, gia sự, chuyện thiên hạ luôn bận rộn; nữ nhân chúng ta thu xếp chuyện nhà, cho nên, lão công mới là người chúng ta yêu nhất, hiểu chưa?

- Hiểu!

Tử Địch kéo dài âm thanh, nhẹ giọng nói:

- Ta cũng không phải không quan tâm hắn, nhưng vẫn còn tức chuyện đêm qua, vẫn tại ngươi.

- Nhanh đừng nói, lão công vào phủ.

Tần Tiêu xoay người xuống ngựa, tứ nữ tử đều đi ra sân thượng nghênh đón. Tần Tiêu cười ha hả chào hỏi các nàng, sau đó đi vào trong.

Đây là lần đầu tiên người một nhà sau một năm cùng ăn cơm. Tần Tiêu tự nhiên ngồi vào chủ vị, kế tiếp dưới tay phải là Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi, bên tay trái là Mặc Y cùng Tử Địch, giống như thăng đường vậy, cấp lớp ngay ngắn.

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Tại sao hôm nay cảm thấy giống giam cầm vậy? Ta không thích cái bàn này. Tử Địch.

Tử Địch đang nhìn chằm chằm vào bát cơm ngẩn người, Mặc Y chọc nàng một cái:

- Gọi ngươi đấy!

- Úc!

Tử Địch phản xạ có điều kiện bắn người lên, nói:

- Chuyện gì?

Đưa mắt nhìn qua Tần Tiêu, tiếp xúc với ánh mắt ‘ôn nhu’ của hắn thì nội tâm run lên, có chút buồn bực cúi đầu xuống.

Tần Tiêu nhìn qua tiểu cô nương vô ưu vô lự này, thoáng cái trở nên tâm sự nặng nề như vậy, cũng có chút áy náy, nói khẽ:

- Ngày mai sai người đem cái bàn này ra hậu đường đi. Trong nhà chúng ta chỉ cần bàn tròn, có biết không? Như vậy sẽ không phân chủ yếu và thứ yếu. Ngồi như vậy các ngươi động đũa sẽ bất tiện.

- Biết rõ.

Tử Địch nhẹ giọng ứng một câu. Sau đó ngồi xuống.

Lý Tiên Huệ bất đắc dĩ cười yếu ớt cười:

- Ăn cơm đi, tất cả mọi người đói rồi.

- A.... Bọn nhỏ đâu rồi? Hôm nay cũng còn không có ôm qua.

Tần Tiêu một mặt dùng rượu, một mặt hỏi.

- Ngủ rồi, vú em đang chiếu cố chúng.

- Tiên nhi...

Tần Tiêu kêu một tiếng, sau đó nói:

- Ăn cơm xong hai chúng ta ra ngoài.

- Có việc gì thế?

- Có việc!

Tần Tiêu cười cười:

- Qua mấy ngày, chúng ta cử hành đại hôn. Trước đó ngươi nên tơi thăm cô cô Thái Bình công chúa chứ?

Lý Tiên Huệ bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu:

- Đúng rồi, ta ngược lại đã quên, đương nhiên nên đi. Khi còn bé Thái Bình cô cô kỳ thật rất tốt với ta.

Thượng Quan Uyển Nhi cũng nói:

- Lão công cũng nên đi gặp Thái Bình công chúa. Hiện tại ngươi cùng hoàng đế cùng thái tử đi lại quá gần, công chúa miễn không được tâm tư nghi kỵ Hoàng Thành Ngự Suất Ti, đây không phải là các nha môn khác có thể so sánh được, cần phải tỏ vẻ một chút.

- Uyển nhi quả nhiên có kiến thức.

Tần Tiêu tán thưởng bắt đầu:

- Không hổ là nữ tể tướng thủ hạ của thánh hậu nha! Ha ha!

Lúc này đột nhiên Tử Địch buông bát đũa. Nhẹ ném một câu:

- Ta ăn no, các ngươi ăn từ từ.

Dứt lời thì đi ra ngoài.

Mặc Y phiền muộn nhìn qua Tử Địch đi ra ngoài, muốn đuổi theo nhưng Tần Tiêu khoát khoát tay:

- Tính toán, cho nàng đi thôi.

Mặc Y xấu hổ cúi đầu xuống:

- Thực xin lỗi lão công... Có lẽ. Ta thật sự là sai, không nên miễn cưỡng muội muội như vậy.

Tần Tiêu cười cười:

- Không liên quan tới ngươi. Ta biết rõ mấu chốt cho nên buổi tối về rồi nói sau, hiện tại ăn cơm trước.

Tử Địch chạy ra nhà hàng và đi lên lầu hai, tiến vào trong phòng, phiền muộn ngồi bên bàn, rầu rĩ thầm nghĩ: Xú nam nhân, trong mắt của ngươi chỉ có Tiên nhi, nhiều lắm là còn có nửa Uyển nhi... Với tỷ muội của chúng ta làm sát thủ thì không đặt vào mắt? Tỷ tỷ thật là đồ đần, tức chết ta!

Sau khi ăn xong, Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ mang theo hai nô bộc chuẩn bị ra cửa đi tới phủ Thái Bình công chúa.

Trước khi rời đi Tần Tiêu gọi Mặc Y tới và nói nhỏ mấy câu, Mặc Y lập tức trở nên xấu hổ, gật gật đầu, che miệng đi vào trong phòng.

Lý Tiên Huệ buồn bực nói:

- Lão công cùng Mặc Y nói cái gì đó, thần sắc của nàng trở nên mập mờ như vậy?

- Ba chữ, ‘mê tình hương’, hắc hắc!

Trong lòng Lý Tiên Huệ khẽ động, sau đó cười rộ lên, sau đó thấp giọng nói với Tần Tiêu:

- Nghe tên đã biết không phải thứ tốt. Tốt lắm, bên người của ngươi chuẩn bị đồ vật như vậy, chớ không phải là chuẩn bị đi làm hái hoa đạo tặc đấy chứ?

- Làm sao có thể, ta sinh hoạt trong hoa viên, làm gì phải đi ra ngoài hái hoa?

- Hoa nhà không bằng hoa dại a!

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Xem ra Tiên nhi càng ngày càng ưa ghen, bằng không sau này chúng ta thử là được.

- Không! Ta mới không cần!

Lý Tiên Huệ cười mắng.

Tần Tiêu làm bộ bừng tỉnh đại ngộ:

- Ồ, cũng đúng ah!

Lý Tiên Huệ nghe ra ý của hắn, hung hăng véo lên cúi trỏ của hắn:

- Ý của ta trời sinh tính dâm đãng, không cần phải dùng đồ vật đó đúng không?

- Không dám, không dám! Ta nào dám, hắc hắc!

Hai người vừa náo vừa lên xe, đi thẳng tới phủ Thái Bình công chúa.

Lý Tiên Huệ đang mặc váy ngắn, trên đầu mang cái mũ che gương mặt lại, nhưng trong lòng có chút bất định, sợ hãi nói ra:

- Lão công, chúng ta mạo muội đi gặp cô cô, cũng không biết có được không?

- Yên tâm đi Tiên nhi, không có việc gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau