PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Thiên Hàng Thần Binh (1)

- Tạo phản?

Một thanh âm bén nhọn khàn khàn từ sau lưng nha sai truyền ra, phảng phất như một con vịt bị bóp cổ:

- Các ngươi kháng cự quan phủ bắt kẻ mạo nhận khâm sai, còn công nhiên ẩu đả quan sai, đây mới thực sự là tạo phản! Hôm nay các ngươi không thúc thủ chịu trói, bổn quan sẽ hành quyết toàn bộ các ngươi tại chỗ.

Người đàn ông trung niên hình thể mập mạp mặc phi sắc quan bào, trong tay nắm lấy một thanh bội đao mô phỏng.

Lý Tự Nghiệp nghe người của Thái Tộc thôn nói người này chính là huyện lệnh huyện Hán Dương, Hùng Tri Quyền, một kẻ lang tâm cẩu đồ chính thức.

Hùng Tri Quyền vẻ mặt dữ tợn hung thần ác sát quát lớn:

- Đám điêu dân đê tiện này dám ẩu đả người của quan phủ, đại nghịch bất đạo coi rẻ vương pháp, hôm nay chính là tử kỳ của các ngươi. Lên cho ta!

Hơn trăm tên nha sai cùng kêu lên một rống, quơ bội đao muốn xông vào bên trong.

Lý Tự Nghiệp giận dữ, thân thể cao lớn như Mãnh Hổ ra khỏi lồng lao thẳng tới bọn nha sai, Phá Phong Trường Đao trong tay chém ngang đi ra ngoài mang ra theo một hồi tiếng nổ mạnh.

Trong tiếng "Bang bang "Phá không đã chặt đứt bội đao của mấy tên nha sai, máu tươi và tứ chi vẩy ra, lập tức kêu thảm thiết liên tục, chúng nha sai bị dọa đến nỗi phải rút lui mấy bước, không dám tiến lên.

Hùng Tri Quyền trừng lớn đôi mắt, cứng ngắc nuốt một miếng nước bọt, cả kinh thét to:

- Bắn tên, bắn tên cho lão tử, bắn chết tên quái vật này.

Quát xong hắn vội nấp sau lưng của nha sai, rút bội đao ra múa may chỉ trỏ đám nha sai xông lên.

Mấy đàn ông Thái Tộc ngay ngắn sau lưng chắn trước người Lý Tự Nghiệp, người trong đó đối với Lý Tự Nghiệp nói:

- Lý ân công, ngươi mau chạy đi. Chúng ta thay ngươi chống đỡ! Đám nha sai này chuyện gì cũng dám làm.

Lý Tự Nghiệp run lên, bàn chân to mãnh liệt đạp lên đất quát:

- Con mẹ nó, nói nhảm cái gì thế! Lão tử đường đường là Thiên Tử Vệ Suất Đại Chu Thiên Ngưu Vệ Tương Quân há có thể lâm trận bỏ chạy! Mấy tên ruồi bu này gia gia còn không để vào mắt!

Một tiếng gào thét như sấm nổ, Lý Tự Nghiệp như quái thú phóng về phía đám sai nha.

Nha sai run rẩy đặt tên lên cung bắn về phía Lý Tự Nghiệp.

Phá Phong Trường Đao của Lý Tự Nghiệp dĩ nhiên múa một vòng, đám người này vũ tiễn đều lộn xộn, nằm ngổn ngang trên mặt đất.

Nha sai quá sợ hãi, Lý Tự Nghiệp giết người rồi.

Lập tức, Lý Tự Nghiệp như là hổ vào bầy dê, một thanh Phá Phong đao như là ác ma huyết liêu thôn phệ tánh mạng, nha sai kêu lên sợ hãi, kích thích từng đợt quang ảnh huyết lan.

- Sát!!!

Hai mắt Lý Tự Nghiệp phảng phất muốn phun ra hỏa quang, phá phong quét qua hoặc tứ chi không trọn vẹn hoặc tánh mạng chung kết. Máu phun ra như suối, Phá Phong đao sáng như tuyết lưu trên mặt đất, hóa thành thành từng mảnh đất đỏ nhìn thấy mà giật mình.

Nha sai ngày bình thường nhiều nhất là khi dễ bỗng dân chúng tay không tấc sắt, làm sao bái kiến hung thần bực này. Lập tức có thật nhiều người ôm đầu nhảy lên, mấy người can đảm còn sót lại cũng run rẩy chạy sang một bên, không dám tiến lên chút nào.

- Tất cả dừng tay!

Một tiếng quát chói tai từ sau lưng nha sai truyền tới, mọi người nhìn lại thấy Huyện lệnh Đại Nhân mập mạp như heo, đã bị một thanh niên tuấn mỹ xách cổ, hai chân đạp đạp trên không cách mặt đất một đoạn.

Lý Tự Nghiệp đại hỉ:

- Đại Nhân trở lại rồi!

Tần Tiêu kéo cổ Hùng Tri Quyền chậm rãi lui vào bên trong hàng rào của Thái Tộc:

- Toàn bộ bỏ vũ khí xuống, người vi phạm, hết thảy luận xử theo như mưu phản.

Hùng Tri Quyền mở to đôi mắt toàn thân phát run, trong cổ họng khanh khách rung động, hắn kinh hoảng kêu lên:

- Buông, các ngươi đều buông... Đại Nhân tha mạng, ty chức... Ty chức là sợ có người mạo danh khâm sai nên cố ý tự mình đến đây nghênh đón...

- Im ngay!

Tần Tiêu quát một tiếng chói tai, lực lượng trên tay hắn tăng thêm mấy phần, thực hận không thể một tay bóp chết tên mập này. Hùng Tri Quyền lập tức mặt như màu đất, hàm răng lập cập đập vào nhau phát ra những tiếng cành cạch.

Nha sai thấy Huyện lệnh đại nhân đều mềm nhũn ra thì nhao nhao kinh hoảng ném ra binh khí, nằm sấp trên mặt đất không dám đứng dậy.

Đúng lúc này, cửa thôn bụi mù bay lên, lập tức nghe được một hồi vó ngựa tung bay, đằng xa kia hình như còn có tinh kỳ tung bay vô cùng khí thế.

Khuôn mặt Hùng Tri Quyền đột nhiên lộ vẻ cuồng hỉ, hắn hung hăng càn quấy kêu lên:

- Haha, ha ha! Các ngươi chết chắc rồi, chết chắc rồi! Viện binh của Lão gia đến rồi! Các huynh đệ đừng sợ bọn họ, lên cho ta ah, giết sạch đám phản tặc này cho ta.

Tần Tiêu giận dữ, ngón tay dùng lực, cái cằm Hùng Tri Quyền lập tức bị trật khớp, đôi mắt vừa trợn trắng, đau đến ngất đi. Tần Tiêu tiện tay quăng ra như ném một đống thịt heo vào trong bụi cỏ. Mấy thanh niên Thái Tộc tiến lên trói nghiến hắn lại.

Nha sai nằm rạp trên mặt đất do dự, có mấy người can đảm âm thầm cầm bội đao bị Lý Tự Nghiệp trừng mắt, vừa sợ hãi liền ném xuống.

Lúc này, lộ binh mã đã gần đến phụ cận thôn trang Thái Tộc, ước chừng ba trăm người, toàn bộ đều là kỵ binh cầm trường thương. Dẫn đầu chính là tướng quân Kim Giáp Kỵ Ô Hắc Đại Mã, chỉ thấy hắn cầm trong tay Khai Sơn Đại Đao vung lên:

- Vây quanh, đem đám nha sai tạo phản này bắt lại.

Sau đó, hắn xoay người xuống ngựa, đem đại đao ném cho một quân sĩ, trực tiếp chạy đến trước mặt Tần Tiêu.

Kim giáp tướng quân một gối quỳ xuống chào một cái, nghiêm nghị nói:

- Giang Nam đạo Ngạc Châu phủ Quả Nghị Đô úy Quan Thiết Sơn, bái kiến khâm sai Đại Nhân! Cứu giá chậm trễ, mong rằng Đại Nhân thứ tội!

Lý Tự Nghiệp đại hỉ. Con mẹ nó thật tốt quá! Là người một nhà!

Trong lòng Tần Tiêu cũng vui mừng, hắn liền bước lên phía trước nâng Quan Thiết Sơn lên nói:

- Quan Tướng quân nhanh đứng dậy. Ngươi tới vừa kịp lúc.

Quan Thiết Sơn ước chừng bốn mươi tuổi, thân thể cao lớn cường tráng, mặt mũi tràn đầy cương nghị và chính khí, làn da như đồng đỏ, râu ngắn ba thốn, quả nhiên uy phong lẫm lẫm!

Quan Thiết Sơn thấy Tần Tiêu, quay đầu vừa chắp tay với Lý Tự Nghiệp:

- Vị này là Thiên Ngưu Vệ Tương Quân, Lý tướng quân sao?

Lý Tự Nghiệp mừng rỡ, đem đại đao cắm xuống trên mặt đất đáp lễ lại nói:

- Là ta! Không thể tưởng được Quan Tướng quân nhận thức vô danh tiểu tốt như ta, thật là vinh hạnh.

Ba người thoải mái cười to, âm thanh chấn sơn cốc. Một đám người Thái Tộc cũng hoan hô tung tăng như chim sẻ, kinh hỉ như điên. Cùng lúc đó nha sai đã bị phủ binh tước vũ khí trói lại, một đám hơn trăm người bị bao quanh ngoài ra còn có hơn mười cỗ thi thể bị chôn tại chỗ.

Tần Tiêu dẫn Quan Thiết Sơn vào trong trại nghỉ ngơi, hỏi:

- Quan Tướng quân, đã xảy ra chuyện gì? Bổn quan đến thôn Phu hưng đã có nguy hiểm?

Quan Thiết Sơn nói:

- Bẩm Đại Nhân, có người hầu của Ngạc Châu phủ vào đêm hôm qua Ngô Hưng Quốc Ngô đại nhân tự mình tìm được mạt tướng, nói khâm sai đại nhân đang gặp nguy hiểm, mạt tướng liền lập tức dẫn theo một đội kỵ binh đêm tối lên đường chạy đi. Ah! Ngô đại nhân cùng Phạm Thức Đức tiên sinh cũng đang chạy tới nơi này.

Chương 57: Thiên Hàng Thần Binh (2)

Trong lòng Tần Tiêu cảm thấy vô cùng cảm kích:

- Tần mỗ hổ thẹn, độc thân xâm nhập làm phiền Ngô đại nhân cùng Quan Tướng quân điều động phủ binh tới cứu. Tần Tiêu về triều tự nhiên hướng bệ hạ cùng báo cáo nguyên do trong đó miễn cho Ngô đại nhân cùng Quan Tướng quân bởi vì chuyện của Tần mỗ mà gánh trên lưng tội điều quân.

Quan Thiết Sơn vội hỏi:

- Đại Nhân nói quá lời! Huyện lệnh Hán Dương dám mưu hại khâm sai, thế cùng phản loạn. Chuyện quá khẩn cấp, phủ binh ra cứu cũng thuộc về phần sự tình khẩn cấp bên trong, triều đình sẽ không truy cứu.

Chính vào lúc này lại có mấy kỵ đuổi tới, Tần Tiêu tập trung nhìn, quả nhiên là Ngô Hưng Quốc cùng Phạm Thức Đức mang theo một đội nha dịch, áp lấy mấy xe đồ vật đến đây.

Ngô Hưng Quốc cuống quít xoay người xuống ngựa, chạy chậm đến trước mặt Tần Tiêu quỳ xuống nói:

- Hạ quan hổ thẹn, lại để cho khâm sai đại nhân lâm nạn, xin khâm sai Đại Nhân giáng tội.

Tần Tiêu đỡ lấy hắn, không để hắn quỳ xuống:

- Ngô đại nhân không cần thiết như thế. Bổn quan bây giờ không phải là bình yên vô sự sao! Nhờ có Ngô đại nhân cùng Quan Tướng quân kịp thời đuổi tới, bổn quan cùng thôn dân Thái Tộc toàn bộ miễn đi tai nạn này. Đại nhân có tội gì, có công không thưởng mới đúng.

Mọi người cất tiếng cười to, nhất thời ai cũng vui vẻ hòa thuận.

Tần Tiêu gọi Phạm Thức Đức mang theo nha dịch Ngạc Châu chuyển lương thực cùng dược vật phân cho Thái Tộc nhân, sau đó dựng nồi sắt nấu chín nước trà để giảm bớt đồng độc của những người bị nhiễm nặng nhất, sau đó chế thuốc giải độc.

Bởi như vậy nguy cơ trúng độc trong trại Thái Tộc xem như đã triệt để được giải trừ.

Ước chừng một hai canh giờ sau, phủ binh bọn họ thu thập tàn cuộc đã định, Tần Tiêu sai người đem Hùng Tri Quyền huyện Hán Dương dẫn theo.

Hùng Tri Quyền hai tay bị trói ném trên mặt đất, không ngừng run rẩy không dám đứng dậy.

Tần Tiêu trầm giọng nói:

- Hùng Tri Quyền, bổn quan hỏi ngươi, là ai mượn cho ngươi mượn lá gan dám mưu hại bổn quan, ý đồ phản loạn!

Toàn thân Hùng Tri Quyền phát run:

- Khâm sai đại nhân tha mạng! Ty chức... Ty chức cho là có người giả mạo khâm sai tạo phản, cho nên mới....

- Nói bậy!

Phạm Thức Đức một bên giận dữ quát:

- Bổn quan đến huyện Hán Dương tìm được ngươi, đưa ra kim ấn của khâm sai đại nhân, ngươi rõ ràng không phân tốt xấu nhốt bổn quan vào ngục, còn âm thầm hạ độc. Thật sự là tội ác tày trời! May mắn bổn quan được cao nhân cứu giúp, mới thoát ra miệng hổ, tiến về Ngạc Châu đem việc này báo Ngô đại nhân biết, nếu chẳng phải là sẽ bị ngươi ám hại sao?

Quan Thiết Sơn ở một bên nghe vậy giận dữ rút đao chém tới Hùng Tri Quyền:

- Cẩu quan lớn mật lại công nhiên tạo phản!

- Chớ vội động thủ.

Tần Tiêu vội vàng lên tiếng ngăn cản, đáng tiếc thì đã trễ, đầu người của Hùng Tri Quyền đã nhanh như chớp lăn qua một bên, cái cổ vừa thô vừa to phun ra cột máu cực lớn, thân thể lệch sang một bên đổ vật xuống

Tay của Tần Tiêu dừng lại trên không trung, vẻ mặt hắn nghiêm trọng thì thào nói:

- Quan Tướng quân, đao thật là nhanh ah...

Quan Thiết Sơn không khỏi ngạc nhiên, cuống quít ném đao quỳ xuống:

- Mạt tướng xúc động, xin đại nhân thứ tội!

Tần Tiêu cười cười:

- Hùng Tri Quyền đã phạm tử tội, sớm muộn sẽ phải bị một đao. Tướng quân không cần để ở trong lòng, mau dậy đi.

Lập tức, Tần Tiêu hỏi Ngô Hưng Quốc:

- Ngô đại nhân cũng biết đằng sau dãy núi này có một chỗ là Quỷ Khốc Sơn Cốc không?

Ngô Hưng Quốc có chút mờ mịt lắc đầu:

- Hạ quan điều nhiệm đến Ngạc Châu thời gian không dài, Hán Dương cách Ngạc Châu cũng hơi xa vì thế đối với địa lý nơi này không quen thuộc bằng đại nhân. Thật sự là hổ thẹn!

Tần Tiêu khoát tay áo:

- Đại nhân quá khiêm nhượng. Bổn quan đến chỗ này phát hiện Quỷ Khốc Sơn Cốc có chút kỳ quặc, vì vậy quyết định lên núi tra xét rõ ràng một phen. May mắn Ngô đại nhân cùng Quan Tướng quân lĩnh quân đến, vừa vặn giúp bổn quan một đại ân ah!

Ngay trong ngày Quan Thiết Sơn dẫn phủ binh hạ trại ở phụ cận, Nham Tài Trát mang theo một đám hậu sinh trẻ trung cường tráng tạm thời xây dựng một trúc lâu mời Tần Tiêu cùng Ngô Hưng Quốc vào ở.

Sau bữa cơm chiều, Tần Tiêu âm thầm gọi Phạm Thức Đức qua một bên hỏi:

- Phạm tiên sinh, nói cho ta nghe tình cảnh đến Hán Dương và đi Ngạc Châu.

Phạm Thức Đức giảm thấp thanh âm xuống một chút nói:

- Đại nhân, hạ quan cảm thấy huyện Hán Dương có chút thâm bất khả trắc ah. Ngày hôm qua, hạ quan mang theo kim ấn của đại nhân đến Hán Dương huyện nha tìm được Hùng Tri Quyền. Hắn lúc ấy liền cao hứng bừng bừng nhận lời hạ quan, biểu thị lập tức theo như phân phó của đại nhân đi làm, cũng an trí hạ quan nghỉ ngơi ở dịch trạm. Nhưng đến buổi tối, Hùng Tri Quyền lại đột nhiên phái người vây quanh dịch trạm trói hạ quan lại, sau đó tống vào đại lao rồi vu cho hạ quan cái tội giả mạo khâm sai.

Tần Tiêu cau mày, hơi hơi gật nhẹ đầu:

- Ngươi nói tiếp đi.

- Về sau, mặc kệ hạ quan có kêu la như thế nào cũng không có một người đến phản ứng. Không lâu, lính canh ngục đưa tới đồ ăn, hạ quan nhất thời không đói bụng liền không có ăn. Không nghĩ tới, về sau đồ ăn bị chuột ăn mất, sau đó những con chuột kia toàn bộ đều bị độc chết! Hạ quan sợ hãi, không nghĩ tới huyện lệnh Hán Dương lại có gan lớn như vậy, dám mưu sát hạ quan.

Tần Tiêu hơi nhíu mày, hắn chậm rãi lắc đầu:

- Hắn đương nhiên không có lá gan lớn như vậy. Nếu là hắn có chủ tâm muốn hại ngươi, ngươi vừa mới hiện thân đã bắt ngươi rồi. Sau này ngươi xuất hiện ở Hán Dương huyện nha rồi hắn mới bắt bỏ tù, chứng tỏ trong khoảng thời gian này hắn đã đi xin chỉ thị của cấp trên.

- Cấp trên?

Phạm Thức Đức cả kinh hỏi lại:

- Đại nhân, ý của ngài là chỉ ai?

Tần Tiêu phẩy tay ngắt lời hắn:

- Đều không có bằng chứng, hiện tại không thể đoán mò. Ngươi nói tiếp đi.

Phạm Thức Đức ho nhẹ một tiếng, nói tiếp:

- Đang lúc hạ quan kinh hãi không thôi thì đột nhiên một cao nhân xuất hiện trong lao giết chết lính canh ngục, đem hạ quan cứu ra.. Đại nhân, ngươi nhất định không thể tưởng được là ai cứu được hạ quan...

- Hổ Vạn Cầu!

Phạm Thức Đức kinh hãi, trừng lớn đôi mắt:

- Đại... Đại nhân như thế nào biết được?

Tần Tiêu đáp:

- Ngươi không cần hỏi. Về sau như thế nào?

Phạm Thức Đức nói:

- Về sau hạ quan thoát khỏi Hán Dương liền đêm tối chạy tới Ngạc Châu cầu kiến Ngô đại nhân. Ngô đại nhân liền lập tức mời Quan Tướng quân phát binh đi tới thôn Phu Hưng. Sự tình phía sau, đại nhân cũng biết rồi. xem tại TruyenFull.vn

Tần Tiêu chậm rãi gật nhẹ đầu:

- À...Ta đã biết. Phạm tiên sinh, chuyện tình hôm nay chúng ta nói đừng để cho ngoại nhân biết rõ. Ngươi nhanh đi nghỉ ngơi a.

Phạm Thức Đức chắp tay nói:

- Hạ quan minh bạch!

Sau đó hắn xoay người rời đi.

Tần Tiêu một mình bước chậm rãi tới hàng rào, hắn vùi đầu trầm tư hồi lâu, mới vào nhà trúc ngủ.

Sáng sớm ngày thứ hai, bên ngoài đột nhiên truyền đến những thanh âm kinh hoảng. Tần Tiêu vội vàng xoay người ngồi dậy đi tới bên ngoài trại. Chỉ thấy mấy Thái Tộc thanh niên kinh hoảng không thôi chạy vào tới đối diện Tần Tiêu.

Chương 58: Nam thi không đầu

Tần Tiêu tiến lên:

- Chuyện gì xảy ra, từ từ nói!

Một thanh niên trong đó hôm trước đã cùng lên núi hái thuốc với Tần Tiêu nên tương đối quen thuộc, hắn quỳ xuống nói:

- Đại nhân, mấy huynh đệ chúng ta sáng sớm lên núi muốn kiếm một số món ăn dân dã cho đại nhân hưởng dụng, không nghĩ tới, ở phía sau núi phát hiện một cỗ thi thể không đầu!

Tần Tiêu cả kinh hỏi lại:

- Cái gì??? Thi thể không đầu?!

Chính vào lúc này, Lý Tự Nghiệp, Phạm Thức Đức cùng Ngô Hưng Quốc cũng đến, đồng dạng cũng có vẻ mặt kinh ngạc.

Tần Tiêu trầm ngâm một lát:

- Đi, chúng ta đi xem một chút. Các ngươi ở phía trước dẫn đường.

Ngô Hưng Quốc nói:

- Có nên mời Quan Tướng quân cùng nhân mã đi theo không?

Tần Tiêu nói:

- Tạm thời không cần. Như vậy đi Ngô đại nhân, ngươi cũng ở tại chỗ này, sau đó, ngươi phái mấy người đi vào thôn phụ cận mua hai ba mươi con gà vịt cùng một vạc rượu vàng. Đem gà vịt giết sau đó ngâm vào rượu, ta có việc cần dùng.

Vẻ mặt của Ngô Hưng Quốc ngạc nhiên nhưng cũng không tiện truy vấn chỉ đành nói:

- Hạ quan lĩnh mệnh, lập tức làm theo.

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp và Phạm Thức Đức theo mấy thanh niên Thái Tộc đi vào trong núi.

Sườn núi nhỏ ngày ấy hái thuốc hiện tại có một thi thể không đầu dưới gốc đại thụ, máu tươi chảy ra dọc theo gốc cổ thụ khiến đất đai xung quanh đỏ bừng, là một thi thể nam nhân.

Tần Tiêu cúi người nhìn kỹ thi thể một chút rồi nói:

- Phạm tiên sinh, Lý huynh, các ngươi có cảm thấy cỗ thi thể này tuy rằng không có đầu nhưng chúng ta nhìn rất quen mắt?

Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp kinh ngạc ngồi xổm người xuống nhìn kỹ một chút, đột nhiên trăm miệng một lời kêu lên:

- Là Hổ Vạn Cầu!

Tần Tiêu nhíu lông mày, gật nhẹ đầu cầm lấy tay trái của thi thể nhìn kỹ một chút, sau đó nói:

- Đúng là Hổ Vạn Cầu. Các ngươi nhìn tay trái, ngày ấy bị ta kích thương, bẻ gãy mấy các đốt ngón tay, tổn thương đó vẫn chưa có lành.

Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp nhìn kỹ, quả nhiên các đốt ngón tay rõ ràng sưng lên, toàn bộ tay trái có vẻ hơi sưng, nhìn là biết đang bị thương.

Tần Tiêu nhìn vết thương chỗ cổ của thi thể, không khỏi có chút sợ hãi thán phục nói:

- Hung thủ kia có đao pháp nhanh thật.

Lý Tự Nghiệp trừng lớn đôi mắt nhìn một hồi, cũng gật nhẹ đầu:

- Đúng vậy a, sợ là còn nhanh hơn đao của lão Lý ta. Một đao chém xuống, toàn bộ miệng vết thương trơn nhẵn đều đều không có một chút ngập ngừng, là một cao thủ!

Tần Tiêu gật nhẹ đầu:

- Hổ Vạn Cầu võ công không kém, có thể một đao chém bay đầu hắn mà không lưu lại vết thương thì hoặc là cao thủ tuyệt đỉnh hoặc là....

Phạm Thức Đức nói tiếp:

- Là người quen của hắn!

Tần Tiêu khen ngợi nói:

- Không sai! Bất quá, ta đoán chừng có ba loại khả năng, một là hung thủ là tuyệt đỉnh cao thủ; hai là cùng Hổ Vạn Cầu quen biết, làm hắn không hề phòng bị; thứ ba chính là Hổ Vạn Cầu cam tâm nhận lấy cái chết, không có phản kích.

Tần Tiêu nghi kị một hồi đem y phục trên người thi thể Hổ Vạn Cầu xé mở, quả nhiên thấy ấn ký màu son Phượng Hoàng trên ngực hắn, nhất thời trong lòng Tần Tiêu phảng phất bừng tỉnh nói:

- Sau khi Hổ Vạn Cầu gặp được Mạc Vân nhi có lẽ là cảm ơn chúng ta, vì vậy liền cứu Phạm tiên sinh trong nhà giam ra, ngày ấy tại Quỷ Khốc Sơn Cốc hắn cũng lại nhiều lần buông tha ta. Bởi vậy có thể giả thiết, hắn có thể là bị người trong tổ chức xử quyết.

Phạm Thức Đức cả kinh nói:

- Tổ chức? Xử quyết?! Đại nhân, lời này là có ý gì?

Tần Tiêu lâm vào trầm tư, chậm rãi lắc đầu:

- Bây giờ còn nói không rõ ràng, chỉ là theo suy đoán của ta ngươi có thấy ấn ký ở ngực hắn không? Ngày đó ta đi dò xét Quỷ Khốc Sơn Cốc, gặp mấy người hắc y che mặt tập kích, trên người bọn họ đều có ấn ký như vậy. Ta hoài nghi bọn họ đều là người ở bên trong cùng một tổ chức. Cái tổ chức này vô cùng nghiêm mật, làm việc cẩn thận, tác phong tàn nhẫn. Một binh sĩ bình thường tình nguyện uống thuốc độc tự vẫn cũng không làm tù binh.

Phạm Thức Đức cả kinh nói:

- Đại nhân, huyện lệnh Hán Dương Hùng Tri Quyền thân là quan địa phương tại đây cả gan làm loạn như thế có thể liên quan đến cái tổ chức này hay không?

Tần Tiêu ngưng trọng gật nhẹ đầu:

- Theo tình huống bây giờ mà xét thì huyện lệnh Hán Dương cũng chỉ là tiểu nhân vật bị lợi dụng. Hắn có liên quan tới tổ chức này hay không thì còn rất khó nói, chỉ là khả năng này rất lớn. Hổ Vạn Cầu có thể xâm nhập trong lao tù Hán Dương quan phủ cứu ngươi đi ra, nói rõ cái tổ chức hoàn toàn có thế lực ở huyện Hán Dương, bằng không Hổ Vạn Cầu cũng không thể nhanh như vậy biết được ngươi bị tù tại nơi đó. Mặt khác, hai mươi năm trước từng phát sinh một lần tàn sát thôn trang ở nơi này. Địa điểm vụ án phát sinh ở trong trong Quỷ Khốc Sơn Cốc, sự trùng hợp của nó không thể không khiến người ta nghi ngờ. Ngày đó ta đi vào dò xét, nhưng không có phát hiện bất luận cái dấu vết thôn trang bị tàn sát gì, duy chỉ có một thứ.

Tần Tiêu đem mũi tên rỉ sắt ra cho Phạm Thức Đức cùng Lý Tự Nghiệp tiếp nhận đi xem:

- Đại nhân, mũi tên này thật kỳ quái, sắt đã bị hủ hóa, sợ rằng đã hơn mười năm.

Tần Tiêu giảm thấp thanh âm xuống nói:

- Lý huynh, ngươi còn nhớ rõ chúng ta ở Vũ Cử Bỉ Tái đã dùng một mũi tên không? Lúc bắn chúng ta chính là dùng loại Phá Giáp Tiến này.

Lý Tự Nghiệp cả kinh:

- Đại nhân, ý của ngươi là nói án tàn sát của hai mươi năm trước có thể là việc do quân đội Đại Chu làm?

Tần Tiêu làm cái dấu im lặng nói:

- Ta cũng có loại suy đoán này, bất quá còn không dám kết luận. Nếu thật là như vậy thì Hán Dương thậm chí là toàn bộ Ngạc Châu quả nhiên là hung hiểm vạn phần, âm mưu vụng trộm nhất định làm cho người ta sợ hãi. Bất kể như thế nào, hôm nay ta liền quyết định vào cốc tìm tòi, đem bí mật Quỷ Khốc Sơn Cốc làm cho tinh tường. Án tàn sát hai mươi năm trước, tập thể thôn Thái Tộc trúng độc, huyện lệnh Hán Dương công nhiên phản loạn, khẳng định cùng với bí mật của sơn cốc không thoát khỏi liên quan.

Tần Tiêu gọi mấy thanh niên Thái Tộc làm một mộ phần chôn cất Hổ Vạn Cầu ngay tại đây.

Thời điểm Thái Tộc bận rộn thì Tần Tiêu đi lòng vòng ở phụ cận, hắn ngoài ý muốn phát hiện vỏ cây trên một cây đại thụ phụ cận dính một ít tơ vải màu trắng ước chừng một hai thốn.

Tần Tiêu cầm trong tay tinh tế tế ước lượng một hồi, thầm nghĩ trong lòng: đây là loại tốt nhất Tô Hàng, quả quyết không phải là thôn dân phụ cận có khả năng có được. Hơn nữa loại này tính chất cực kỳ tinh tế tỉ mỉ, quang trạch xuất chúng hơn phân nửa là cẩm bào bên ngoài được nữ tử ưa dùng.

Cái này có phải là vật liệu của y phục trên người hung thủ lưu lại hay không?

Tần Tiêu suy nghĩ một hồi rồi thu sợi tơ lại.

Đúng lúc này nửa trên không trung bay tới một đám khói đen nhàn nhạt, chúng đang không ngừng hạ thấp trên sườn núi này.

Chương 59: Yêu khí âm u

Thái Tộc thấy thế kêu to lên hoảng sợ, Tần Tiêu hỏi:

- Vì sao lại kinh hoảng?

Một người trong đó nói:

- Đại nhân, yêu khí! Đây là yêu khí ah! Gần đây nửa năm này, thường thường có loại hắc khí này bay tới, về sau trong làng của chúng ta mà bắt đầu có người trúng độc chết!

Tần Tiêu nhíu mày nhìn tàng hắc khí kia chậm rãi đáp xuống rừng cây này, thời gian dần trôi qua không thấy bóng dáng nữa, nhưng ẩn ẩn ngửi thấy mùi vị than cốc và khí tức kim loại sặc miệng gay mũi.

Trong lòng Tần Tiêu sáng ngời, hắn bừng tỉnh đại ngộ nói:

- Ta nghĩ, ta biết đại khái vì sao trong suối nước trên núi này đã có đồng độc rồi.

Tần Tiêu nói:

- Trong sương mù màu đen vừa rồi có rất nhiều đồng độc, chúng bay tới phụ cận nơi này, ở đây địa hình tương đối cao hơn nữa nhiều. Vì vậy, khói đen liền rơi xuống trên sườn núi cũng bị cây cối trên núi hấp thụ. Một khi gặp trời mưa, đồng độc liền theo mưa chảy vào đầm nước mà dân chúng Thái Tộc lấy nước, vì vậy mới xảy ra duyên cớ nhiều người trúng độc.

Mọi người một hồi kinh hô, Phạm Thức Đức nói:

- Đại nhân, điều này thật quá huyền bí? Cho dù sự thật là như thế này nhưng mà trong khói đen làm sao lại chứa được độc theo lời đại nhân? Hơn nữa, khói đen này từ đâu mà đến?

Tần Tiêu cười cười:

- Muốn chứng minh trong khói đen có đồng độc không thì rất đơn giản. Đợi chút nữa lên cây lấy một ít cành lá ra, dùng nước dấm chua tẩy rửa, nếu như trong nước hiện ra màu lam nhạt liền có thể chứng minh trong khói đen xác thực có độc. Còn vấn đề thứ hai ta cũng đang suy nghĩ, nhất thời không có đáp án.

Một thanh niên cả gan bò lên trên bẻ một cành cây xuống:

- Đại nhân, chúng ta thử một chút xem.

Tần Tiêu gật nhẹ đầu:

- Cũng tốt! Chỉ tiếc Hổ Vạn Cầu dầu gì cũng là hào kiệt một phương, là một hán tử. Không nghĩ tới kết quả là đầu một nơi thân một ngả, chết không toàn thây.

Mọi người rời khỏi dốc núi trở lại thôn trại Thái Tộc, Ngô Hưng Quốc cùng Quan Thiết Sơn đã nhận lệnh, nhân mã binh đều chờ xuất phát.

Tần Tiêu nhìn hàng ngũ binh mã thủ hạ uy phong chỉnh tề của Quan Thiết Sơn thì vô cùng phấn chấn, trong lòng nói thầm: Quan Thiết Sơn đúng là một nhân tài trị quân. Nếu hiện tại đem một chi quân đội như vậy giao cho ta, khả năng không có hắn quản lý thì không được. Vũ khí lạnh của quân đội Đại Chu cùng bộ đội đặc chủng chúng ta khi đó chú trọng chú trọng năng lực tác chiến của từng binh sĩ có bất đồng thật lớn a.

Ngô Hưng Quốc nói:

- Đại nhân, hạ quan theo như đại nhân phân phó, chuẩn bị xong gà vịt cùng rượu vàng, cũng đã giết gà vịt và ngâm chúng vào rượu mấy canh giờ rồi, chỉ là không biết đại nhân muốn chúng làm gì?

Tần Tiêu cười cười nói:

- Làm phiền Ngô đại nhân rồi. Thực không dám đấu diếm, ngày hôm qua ta từng dò xét Quỷ Khốc Sơn Cốc, chỗ đó có một đầu mãng xà cực lớn, không phải sức người có khả năng địch lại. Vì vậy ta liền bày ra mưu kế này muốn là nó say rượu rồi đánh chết.

Ngô Hưng Quốc bừng tỉnh đại ngộ, cười nói:

- Đại nhân cao kiến, cao kiến! Chắc hẳn chính là muốn đem gà vịt có tẩm rượu cho đầu cự mãng kia ăn.

Tần Tiêu nói:

- Không sai. Xà tính hàn, hơn nữa bản thân chính là độc vật, dùng độc dược bình thường chỉ sợ không dễ dàng chế trụ nó, chẳng bằng khiến nó say mèm, ha ha.

Nói rồi hắn lập tức nói với Quan Thiết Sơn:

- Nhân mã dưới trướng Quan Tướng quân, cung nỏ phân phối như thế nào rồi?

Quan Thiết Sơn nói:

- Bẩm đại nhân, phàm quân sĩ Đại Chu ta nhân thủ không đồng nhất, một hồ lục là hai mươi mũi tên, thủ hạ tướng sĩ đều lắp ráp loại này.

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng, hắn gật đầu nói:

- Như vậy cũng tốt. Quan Tướng quân, sau đó cho ta mượn hai thanh cung, hai hũ Phá Giáp Tiến, bổn quan cùng Lý tướng quân dẫn đầu về phía trước, tru sát ác mãng. Kính xin Ngô đại nhân cùng Quan Tướng quân lĩnh quân ở phía sau, sau đó xuất phát.

Lời vừa nói ra, Ngô Hưng Quốc cùng Quan Thiết Sơn kinh hãi:

- Vạn lần không được! Đại nhân sao có thể tự mình đi vào nơi nguy hiểm!

Quan Thiết Sơn nắm chặt thiết đao, hắn chắp tay nghiêm nghị nói:

- Mạt tướng bất tài, nhưng cũng không để nghiệt súc cự mãng để vào trong mắt. Hãy để cho mạt tướng lĩnh quân sĩ dưới trướng mở đường phía trước, khâm sai đại nhân cùng Ngô đại nhân đi sau. Như thế có thể để cho mạt tướng có thể ăn nói với triều đình, nếu chẳng may khâm sai đại nhân hơi có sơ xuất, mạt tướng thất trách muôn lần chết cũng khó mà hết tội.

Tần Tiêu cười tiêu sái đè lên hai tay đang chắp lại của Quan Thiết Sơn nói:

- Quan Tướng quân nói quá lời. Bổn quan đã định chủ ý, Quan Tướng quân liền y kế hành sự.

Dứt lời hắn đưa tay ra nói với Quan Thiết Sơn:

- Quan Tướng quân, mượn hai bộ cung tiễn dùng một lát a!

Quan Thiết Sơn ngạc nhiên, hoảng sợ nhìn Ngô Hưng Quốc một chút:

- Chuyện này...

Ngô Hưng Quốc nói:

- Quan Tướng quân, Tần đại nhân chính là thiên hạ Võ Trạng Nguyên, Lý tướng quân là bảng nhãn, võ công cái thế, chắc hẳn cũng nhất thời ngứa nghề muốn đi luyện một chút thân thủ. Không sao, ngươi cứ theo lời đại nhân phân phó. Chúng ta đi theo ở phía sau thưởng thức thần hồ kỳ kỹ của Tần đại nhân cùng Lý tướng quân là được.

Quan Thiết Sơn bất đắc dĩ thở dài một hơi, từ trên yên ngựa của mình gỡ xuống hai cây cung, hai túi tên cho Tần Tiêu nói:

- Đại nhân, đây là cung tiễn mạt tướng tùy thân mang theo do cao tượng đặc chế, tên viết Họa Hồn, Trục Nguyệt. Hai tay không có lực đạt hai thạch thì không thể giương nổi. Hôm nay liền tặng cho đại nhân dùng!

Tần Tiêu tiếp nhận cung tiễn, đem một bộ đưa cho Lý Tự Nghiệp:

- Tạ Quan Tướng quân. Kính xin Ngô đại nhân cùng Quan Tướng quân sau đó dẫn quân tiếp ứng.

Chỉ nghe Lý Tự Nghiệp ở phía sau rống lên:

- Con mẹ nó, cung này tuyệt quá. Lão tử dùng qua nhiều cung rồi mà cũng chưa từng hao sức như vậy. Một mũi tên này bắn ra chắc phải xuyên thủng cả tảng đá.

Miệng Quan Thiết Sơn đột nhiên há thành vòng tròn, đôi mắt cũng trừng thật lớn. Chuôi Trục Nguyệt cung "không có hai thạch chi lực không thể giương nổi" lại bị Lý Tự Nghiệp vui đùa kéo thành hình trăng rằm.

Sắp tới buổi trưa, đám người Tần Tiêu liền dùng cơm trưa trong quân doanh. Lúc này thanh niên Thái Tộc báo lại với Tần Tiêu quả nhiên như hắn đã nói là nước rửa trên cành cây dùng dấm chua thì xuất hiện màu xanh da trời. Xem ra, nơi phát ra đồng độc có thể xác định, nó chính là yêu khí lai lịch kỳ quặc.

Sau đó, Tần Tiêu Lý Tự Nghiệp dẫn đầu khởi hành, thẳng đến Quỷ Khốc Sơn Cốc.

Trên vai Lý Tự Nghiệp khiêng một cái bình lớn ồn ào nói:

- Đại nhân, ngày hôm qua ngài nói là tới phụ cận dạo chơi, sao lại một người chạy đến trong Quỷ Khốc Sơn Cốc. Nếu ngươi xảy ra sơ xuất gì thì hoàng đế có chém đầu ta cũng không quan trọng, điều quan trọng là lão Lý ta thiếu đi một hảo huynh đệ, lúc đó mới thật lỗ vốn. Lần này ngài thật không nghĩa khí.

Tần Tiêu áy náy cười cười:

- Huynh đệ, không phải ta cố ý lừa gạt ngươi, trong trại Thái tộc còn cần người thu xếp, nếu hai người chúng ta đều đi thì sao ứng phó kịp. Ngày hôm qua ngươi có bị thương nặng lắm không?

Chương 60: Cự mãng lãnh huyết hung hãn (1)

Lý Tự Nghiệp cười nói không có ý tứ:

- Không có chuyện gì, chỉ giống như một con kiến châm vào thôi, lão Lý nhất thời không cẩn thận bị mấy con khỉ bắn trúng một mũi tên, chỉ là đám khỉ con đó không có khí lực mấy, ngay cả xương cốt của lão lý ta còn chưa đụng tới.

Hai người vừa đi vừa tán gẫu, chẳng mấy chốc đã tới miệng hang Quỷ Khốc Sơn Cốc.

Tần Tiêu dỡ cung từ trên lưng xuống, một tay kéo không khỏi khen thầm:

- Quả nhiên là cung xịn!

Sau đó hắn móc một cái nhẫn sắt cột lên chuôi cung, đây là nhẫn sắt chính bản thân hắn đặc chế thuận tiện liên phát ba mũi tên, thời điểm Vũ Cử Bỉ Giác thì dùng qua, hiệu quả thật tốt. Đây là thời điểm trước hắn ở trong quân đội học tập một tên chiến hữu xuất thân là vận động viên bắn tên.

- Huynh đệ, ta trước nói cho ngươi biết, rắn không có lỗ tai, thị lực của đôi mắt cũng không tốt, bình thường là dựa vào cảm ứng nhiệt lượng phán đoán tình cảnh chung quanh. Súc sinh này am hiểu chạy đường thẳng, tốc độ khi rẽ ngoặt sẽ chậm đi rất nhiều, một hồi nếu gặp được nguy hiểm thì tận lực chạy vòng vo tam quốc. Chỗ yếu hại của nó là những địa phương như tại bảy tấc, đôi mắt... Một hồi cự mãng đến ngươi bắn bảy tấc bắn hay là trên mắt nó? Truyện được copy tại

Lý Tự Nghiệp nghe xong thì hưng phấn nói:

- Đại nhân ngươi chọn trước, nếu không ta đánh cuộc cũng được.

- Ta đây chọn bảy tấc. Ba mũi tên phát ra cùng một lúc, ta cá là đều trúng. Có một mũi tên không trúng, coi như là ta thua!

- Tốt, ta bắn đôi mắt nó, hai mũi tên hai cái mí trên. Nếu có một mũi tên bắn chệch thì lão Lý ta liền nhận thua!

Lý Tự Nghiệp sững sờ một chút, rồi tròng mắt hắn đảo đảo:

- Đợi một chút đại nhân, ngươi đừng khi dễ lão Lý đầu óc chậm hiểu nhé, ta nói rõ ràng trước, tiền đánh cuộc là cái gì?

- Tiền đặt cược à... Nếu không như vậy đi, ngươi nếu thắng, ta liền chính thức đưa cái tước hiệu Hắc Đản (trứng đen) cho ngươi, nếu là ta thắng thì sau này ngươi cũng phải để ta gọi ngươi là Hắc Đản. Sao hả?

-...

Tần Tiêu cùng Lý Tự Nghiệp trong tay mỗi người xách mấy con gà vịt còn đang say, từ ngày đó thấy cự mãng ăn nhiều, cho nên lần lượt ném mồi vào sau đó lại lui ra, bọn họ lui ra chừng trăm thước, ném gà vịt trong tay xong lại lách mình nấp sau một gốc cây lớn, một trái một phải nhìn chằm chằm vào chỗ ném mồi nhử, nơi đó hoàn toàn nằm trong tầm bắn của hai người.

Lý Tự Nghiệp có chút khó hiểu, nói:

- Tại sao phải dẫn nó đi ra, đem gà vịt nhét vào một đoàn mặc cho nó ăn không phải bớt việc hay sao?

Tần Tiêu giải thích nói:

- Nơi ở của cự mãng có nhiều đá nam châm nên mũi tên chúng ta bắn ra sẽ bị lệch.

Lý Tự Nghiệp bừng tỉnh đại ngộ.

Sau đó hai người giống như đang câu cá vậy, lẳng lặng chờ con rắn mắc câu.

Ước chừng qua nửa canh giờ thì góc cua phía trước của sơn cốc mà cự mãng hay tới lui tuần tra. Một thân hình to lớn nhưng không cồng kềnh trượt trên mặt đất, đem cả đá cỏ cây trên mặt đất ngã rạp xuống đất. Cái lưỡi trong miệng không ngừng phun ra nuốt vào, miệng lớn mở rộng ra, gà vịt ném trên mặt đất nhanh chóng biến mất dần, cái bụng của con cự mãng phình to lên.

Lý Tự Nghiệp trợn tròn con mắt, cuống họng phát khô, âm thầm hoảng sợ nói:

- Mẹ kiếp, con rắn này chẳng lẽ sắp hóa thành rồng rồi sao! Cái cổ của nó còn thô hơn cả eo của ta.

Tần Tiêu lấy ba mũi tên đặt lên cung âm thầm nhắm bắn.

Mồi nhử nhanh chóng bị nuốt xong. Cho dù ngày hôm qua vừa mới ăn người nhưng mà khẩu vị của con rắn này rất khá, đã nuốt hơn mười con gà vịt rồi lại không có cảm giác no nê, tiếp tục giương cái miệng ác thú trong nháy mắt trườn tới, hơn nữa đã cách hai người vài chục bước.

Còn ba con cách hai mươi bước.

Trong lòng bàn tay Lý Tự Nghiệp có chút đổ mồ hôi, hắn kéo cung như trăng rằm, nháy mắt như con cự thú nhìn chằm chằm vào.

Hai mươi bước! Mười bước.

Tần Tiêu cơ hồ ngửi được mùi tanh nồng của con rắn!

Cuối cùng chỉ còn một con chưa nuốt vào!

Con rắn gần trong gang tấc, cơ hồ trên người của hắn có rêu xanh.

Lý Tự Nghiệp trừng mắt chuẩn bị phát tiễn. Tần Tiêu vội vàng vung tay lên, ý bảo hắn dừng tay, không muốn thả mũi tên!

Lý Tự Nghiệp kịp thời thu lực chuẩn bị phát tên.

Đúng vào lúc này cự mãng phát hiện có khác thường nên đột nhiên đứng thẳng người dậy, đầu rắn nhìn qua dò xét Lý Tự Nghiệp!

Lý Tự Nghiệp kinh hãi, vừa mới chuẩn bị bắn tên gẩy đao thì Tần Tiêu vận nội tức truyền âm:

- Không nên lộn xộn! Bất động thì không có việc gì. Đợi nó ngấm rượu thì chúng ta động thủ lần nữa!

Lý Tự Nghiệp mồ hôi lạnh từ trên trán chảy xuống, hắn không dám có chút động tác nào, mặc cho đầu con rắn tiến sát người của mình, đôi mắt rắn to như cái tô lóe hàn quang, lạnh lùng theo dõi hắn!

Tần Tiêu kéo cung trăng rằm, tùy thời chuẩn bị phát tiễn!

Cự mãng lắc lắc đầu, trong miệng phát thổ tín cơ hồ muốn cọ đến trên mặt Lý Tự Nghiệp!

Lý Tự Nghiệp kiềm chế tâm thần, tận lực kiềm nén cảm xúc của mình không được vội vàng xao động, gần trong gang tấc giằng co với con rắn.

May mắn là cự mãng cơm nước no nê, đối với "Tử thi" như Lý Tự Nghiệp thì không có chút hưng thú, sau khi dò xét thì cái đầu hạ thấp xuống, nó bò trên mặt đất, tuần tra lui tới chung quanh.

Nhìn ra được động tác của cự mãng không còn nhẹ nhàng linh hoạt như lúc trước, chậm chạp hơn rất nhiều, hơn nữa tốc độ cũng càng chậm.

Rốt cục nó đã chẳng muốn bò nữa, đem thân thể quần lại thành một đống, nó nằm trên tảng đá ngủ say sưa.

Cho đến lúc này Lý Tự Nghiệp mới thở ra một hơi, trong lồng ngực thì xuất hiện một cổ lửa giạn, lại dám dọa ta!

"Vèo" một tiếng rít gào, Lý Tự Nghiệp bắn ra một mũi tên thẳng tắp đâm trúng con mắt trái của con rắn.

Con cự mãng đột nhiên bị đau ở mắt trái thì thân thể điên cuồng quay cuồng trên mặt đất, trong sơn cốc phát ra tiếng vang như sấm sét, đá ở gần đó đều bị nát bấy.

Tần Tiêu kinh hãi, nói:

- Huynh đệ không tốt, nhanh chóng lên chỗ cao hơn! Mũi tên này bắn quá sớm làm bị thương nó, chọc giận nó rồi.

Quả nhiên cự mãng sau khi quậy nát một lúc thì như nổi điên nhắm vào Lý Tự Nghiệp đánh tới, tốc độ vô cùng nhanh, cái đuôi to như roi thép quét tung đá trên mặt đất, lưu lại một cái rãnh to như chậu rửa mặt.

Lý Tự Nghiệp cắn răng một cái lại bắn ra một mũi tên.

"Phốc" một tiếng, mắt phải của cự mãng bị xuyên thủng, kích thích một cột máu bắn ra.

Tần Tiêu thừa cơ bắn ra ba mũi tên cùng lúc, có hai mũi bắn vào chỗ bảy tấc của con rắn, một mũi tên bắn vào miệng của nó.

Cự mãng bị trọng thương đột nhiên ngẩng cao đầu, nó phát ra tiếng Xiiii một tiếng thật dài, sau đó cả thân thể lại quay cuồng trên mặt đất, mũi tên bắn vào miệng của nó xuyên ra và cắm vào vách đá lõm vào một lỗ lớn.

Vèo! Sưu sưu sưu!

Lại có bốn mũi tên bay ra, bay thẳng tới đầu và chỗ hiểm bảy tấc không lệch một ly!

Huyết quang văng khắp nơi, bụi đất tung bay tiếng nổ mạnh liên tục!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau