PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 551 - Chương 555

Chương 551: Khu nhà siêu cấp (2)

Xuôi theo cầu thang có một hành lang ngói xanh, uốn lượn thông tới hậu đường, hậu tường càng to lớn hơn trước. Mỗi cách hai mươi bước thì có một phương đình mái cong, mà những phương đình này lại có khí thế nghiêm túc, chừng hơn ba bốn mươi bước thì hai bên lan can sơn hồng có một ghế đá màu xanh dài. Từ màu sắc của đá thì thấy là lục thạch của Đột Quyết xây thành, đánh bóng cực kỳ sáng. Dựa vào một bên lan can.

Thượng Quan Uyển Nhi la hoảng lên, liên tục líu lưỡi nói:

- Lão công, ngay cả đường đi cũng quý phái như vậy! Những ghế đá xanh này, những vật liệu đá này chỉ có trong nội uyển của hoàng cung mới có! Lão công còn nhớ rõ lương đình bên Thái Dịch hồ không? Chỗ đó là dùng loại đá này đấy.

Tần Tiêu có chút sững sờ gật gật đầu:

- Nhớ rõ, đó là chỗ thánh hậu triệu kiến ta... Lô Đại Hải xây nhà của ta thành như vậy, là muốn hại ta sao? Chúng ta phải đi tới hậu đường nhìn đã.

Mọi người đi tới trước, hai bên là những hoa hoa cỏ cỏ được cắt tỉa cẩn thận, ngẫu nhiên còn có một bãi cỏ xanh có những loài hoa đẹp không biết tên. Ở đây giống như đi trên một bãi cỏ xanh ngoài hoang dã, không chút thua kém gì các thắng cảnh. Hành lang gấp khúc kéo dài tới trước. Ở phía trước một đường rẽ cong chín mươi độ xảo diệu, xa xa nhìn thấy một tòa lầu các. Xuyên qua lầu các nhìn thấy một sân vườn lớn. Chính giữa là một cái đình mái tóc bát giác, chính giữa có bàn đá xanh. Phía trên còn phủ thảm nhung xanh, bốn phía chỗ ngồi không làm bằng đá, mà là một chỗ ngồi êm ái.

Tần Tiêu không khỏi cười nói:

- Tiên nhi, các ngươi xem. Chỗ đó thật ý tứ. Đây chính là sòng bài trong phủ đấy! Cái đình này không phải là cho thư hương gì đó làm thơ ca hát nha, mà dùng chơi mạt chược đấy.

Ba nữ lúc này cười khanh khách. Thượng Quan Uyển Nhi đột nhiên kêu lên.

- Ai da, cải biến này thật ý tứ!

Tần Tiêu nghi hoặc nhìn qua nàng, nói:

- Bên kia sao? Bốn phía có sáu gian phòng lưu cho khách nhân ở.

Thượng Quan Uyển Nhi hì hì cười rộ lên:

- Ta cũng hoài niệm mà! Đi vượt qua viện này xem thử là cái gì?

Tất cả mọi người không có đi theo đường đá xanh nữa, mà là đi lên bụi cỏ xốp, đi qua tiểu viện phía nam đầu tiên. Đi qua cổng vòm tròn, nhìn vào mắt là hòn non bộ có nước chảy, cây xanh cầu nhỏ. Thượng Quan Uyển Nhi kinh hô lên:

- Các ngươi xem kìa... Giống như gian phòng mà ta ở lại trước kia, chỉ là rất nhiều! Ha ha, ta thật là vui!

Lý Tiên Huệ ôn nhi bên cạnh Tần Tiêu cười nói:

- Lão công, theo ta thấy. Ở chỗ này cũng thoải mái hơn ở nhà bên kia nha. Chúng ta ở Giang Nam quen với cầu nhỏ nước chảy, không ngờ ở đây lại có như vậy.

Tần Tiêu cười cười:

- Sở Tiên sơn trang là nhỏ sao? Nhất thời không thói quen à, về sau sẽ tốt. Nếu ưa thích cũng dễ xử lý. Gian phòng này chúng ta gọi là Uyển Nhi Cư đi, chỉ cung cấp cho người nhà chúng ta ở. Đúng rồi, cổng vòm này nên có một bức màn cửa. Như vậy có thể tránh người ta xông loạn vào.

Mặc Y cười nói:

- Lão công. Không phải ta nói nha, ai dám xông loạn trong nhà chúng ta?

Tần Tiêu cười rộ lên:

- Cũng phải!

Thượng Quan Uyển Nhi vui mừng chạy vào trong. Sờ sờ cột đá ở cổng vòm, nghe được mùi hoa cỏ thơm ngát, sờ lên cành dương liễu bên đường, tâm tình cực tốt. Đi đến gian phòng trong dinh thự, dưới chân là thảm đỏ lớn. 

Chính sảnh bài bố tinh xảo, có một gian giường mềm dựa vào phương bắc. Mặt phía bắc đặt một kỷ trà, phía trên còn đặt đỉnh hư nhỏ.

Nhìn thấy những cái này Tần Tiêu giống như hồi tưởng lại, ngày đó khi giải quyết Lý Khỏa Nhi thì cùng bọn người Lý Trọng Tuấn cũng ở chỗ này ca vũ múa hát, uống rượu chơi mạt chược, cảm giác hoài niệm hiện ra, không khỏi nói ra:

- Ta cũng ưa thích nơi đây.

Uyển Nhi chạy vào trong sương phòng xem một hồi, sau đó trở lại chính sảnh cười khanh khách nói:

- Thật sự là không tệ nha, thiết kế giống như đúc gian nhà của ta, ngay cả vị trí gương đồng cũng không khác. Nhưng mà nhiều ra một cái bàn cầm kỳ thư họa nha.

Lý Tiên Huệ cười rộ lên:

- Ngươi đây cũng không biết à? Lúc trước ngươi đi tới Giang Nam thì chúng ta tụ tập trong phòng đánh bạc! Ngươi không biết chỗ đó cũng không phải dùng làm nơi cầm kỳ thư họa gì, đó là chỗ đánh bạc đấy.

Thượng Quan Uyển Nhi lập tức giận dữ kêu lên:

- Lão công tốt lắm, một mình ta ở Giang Nam chịu khổ, các người dùng phòng của ta đánh bạc! Ngươi còn nói nữa, ta không ở đó mà tới phòng ta quấy phá!

Tất cả mọi người cười rộ lên, đi ra khỏi gian phòng này.

Sân vườn có sân độc lập là một lầu các ba tầng, trang điểm rất quý phái, nằm bên trái hành lang đối mặt với phòng chủ, có thể nói là ‘nam lâu’. Lúc trước gian lầu nhỏ này biến hóa nhanh chóng, thành một lầu các thanh tú.

Tần Tiêu nhìn nữu nữu trong ngực nói ra:

- Nữu nữu, ngươi lớn lên sẽ tới gian phòng này mà ở.

Thượng Quan Uyển Nhi cười rộ lên:

- Nếu lại sinh con gái thì sao?

- Cái kia còn không đơn giản, cho tỷ muội cùng ở chung, ngươi không thấy tòa nhà này có tới hơn mười gian phòng sao? Nếu thật sự quá nhiều thì xây thêm một cái nữa.

Tần Tiêu cười nói:

- Các ngươi đều cố gắng cho ta, nhiều sinh mấy đứa con gái xinh đẹp, đem nơi nữ biến thành mỹ nữ các, cũng giống như ký túc xá nữ sinh, ha ha!

Ba nữ cười rộ lên. Oán trách Tần Tiêu chỉ biết nói lải nhải.

Đúng lúc này Lô Đại Hải vội vàng hấp tấp chạy tới, quỳ gối trước mặt Tần Tiêu:

- Đại Đô Đốc thứ tội, ty chức có điểm nào lo liệu chưa chu toàn?

- Ta nói trước.

Tần Tiêu vẻ mặt ôn hòa nói ra:

- Cả ngôi nhà này ngươi đã dùng toàn bộ tâm tư. Xây dựng đúng là không tệ. Nhưng mà chỗ cho gia chủ ở, ngươi xếp đặt thiết kế thành dạng như vậy, sẽ không sợ phạm kiêng kỵ sao?

- Thì ra là cái này, ha ha, Đại Đô Đốc trước không nên trách tội.

Lô Đại Hải than một hơn sắc mặt trì hoãn xuống:

- Kỳ thật cũng không phải ty chức tự chủ trương. Ngày ấy hoàng đế bệ hạ cùng thái tử điện hạ hỏi tới chuyện kiến tạo phủ Đại Đô Đốc, ty chức cũng dựa theo ý của bọn họ xây chỗ của gia chủ thành như vậy.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ liếc nhau, sau đó trong lòng thầm nghĩ: Lại là ý của hoàng đế. Hẳn là chỗ này cho Tần Tiêu khai phủ sao?

Tần Tiêu gật gật đầu:

- A..., ta biết rõ. Đó là ta trách oan ngươi, đừng để trong lòng, Lô đại nhân.

- Không dám!

Lô Đại Hải liên tục chắp tay nói:

- Đại Đô Đốc đối với Lô gia ân trọng như núi, ty chức làm sao dám bất mãn với Đại Đô Đốc?

- Đã đến, chúng ta cùng đi tới nội viên xem đã.

Tần Tiêu dứt lời, mang theo mọi người đi ra khỏi lầu các nơi đây, trở lại trong sân vườn.

Đi xa hơn về phía tây là chỗ của nha hoàn và gian phòng bếp. Nơi này có hai gian cửa hồng, đây là nơi ngày bình thường đám nha hoàn thu mua đồ vật đặc biệt. Nha hoàn nô bọc bình thường nếu không được sai sử ra ngoài làm việc, cũng là không dám đi ra khỏi cửa chính, chỉ dám ra vào từ nơi này.

Chương 552: Hoàng ân Trạch Phi (1)

Tòa nhà cho người hầu cũng xây không kém, có ba tòa nhà lớn chỗ ở, trái, phải theo thứ tự là cho nam nữ nô bộc ngủ. Chính giữa là phòng bếp và gian nhà tạp. Người hầu ở phía nam, bắc bên cạnh là một hàng tòa nhà, bốn đình lớn và hai sương phòng.

Trong nội tâm Tần Tiêu thầm nghĩ: Ta mắt thấy sắp rước công chúa vào ở. Sau này chỉ sợ là phải khai phủ. Bốn đình viện lớn này chắc nên cho thân binh vào ở... Bốn tòa nhà lớn này ở cả ngàn người cũng không vấn đề a?

Ba nữ đi qua con đường đầy cỏ xanh thì kinh ngạc, Thượng Quan Uyển Nhi nói ra:

- Uyển nhi từ nhỏ lớn lên ở kinh thành. Nơi này có thể nói là ‘tấc đất tấc vàng’. Riêng một khu vực cho đánh cầu cưỡi ngựa đã có giá trị xa xỉ, còn không tính khu vực phía trước lớn như vậy! Phủ đệ đại thần bình thường có thể có một nửa quy mô như vầy đã là đại viện phú hào. Lão công có quy mô như thế quả thực là so được với thân vương.

Tần Tiêu nghĩ trong lòng, quả thực có chút kinh ngạc, liên tục nhìn Lô Đại Hải nói ra:

- Đây không phải là do hộ bộ bảo xây sao?

Lô Đại Hải trả lời:

- Đúng là, không dám chiếm nhiều một tấc đất nào. Hơn nữa, hộ bộ cũng trực tiếp nhận chỉ dụ của hoàng thượng, chọn khu vực tốt xong lại giao cho ty chức và Tương Tác Giám động thổ.

Tần Tiêu vừa vào cửa đá tinh tế hồi tưởng lại, cả đại viện đều kiến tạo theo tiêu chuẩn cao nhất, cũng không có tương trùng với hai cửa nam bắc của hoàng cung, sợ ‘xung đột hoàng khí’. Mặt khác tính toán không nhỏ hơn Sở Tiên sơn trang bao nhiêu. Hơn nữa càng tráng lệ, dùng đẹp đẽ xa xỉ mà hình dung, một chút cũng không quá phận, còn chưa đi vào chỗ gia chủ nhìn qua. Đoán chừng còn hơn cả những khu vực khác, nhất định là hết sức ung dung, xỉ mị đẹp đẽ quý giá.

Tần Tiêu ôm hai con đi tới, lúc này mới phát hiện bọn chúng đã ngủ, vì vậy giao cho vú em bên cạnh, cánh tay của hắn cũng mỏi nhừ. Xem ra một đường đi dạo cũng đã đi thật xa.

Người một nhà đi thẳng về phía trước, lúc này phát hiện cả đại viện quy mô kinh người, nếu như tinh tế đi một vòng, tốt nhất là phải cưỡi con ngựa tốt. Trong lòng Tần Tiêu có chút dở khóc dở cười, âm thầm nghĩ: Ta ở tòa nhà lớn này làm gì, giống như lúc trước ở trong khu nhà nghèo, người một nhà ra vào chạm mặt thật ấm áp. 

Khai phủ?

Ai, không vui gì cả.

Lúc này đi thì thấy một đám nha hoàn nô bộc bận rộn, đang ra ra vào vào. Có quét rác, có tu bổ hoa cỏ, có người mang theo thùng nước giặt rửa các hành lang, loay hoay chết đi được. Mới đầu Tần Tiêu nhìn thấy hơn mười người là quá nhiều, hiện tại cũng có chút ngại ít.

Người một nhà đi đến tiền viện, dọc theo cầu thang mặt nam đi tới phòng gia chủ, nhao nhao thở dài một hơi, cảm giác hơi mệt chút, giống như đi dạo ngoại thành vậy.

Tần Tiêu đang chuẩn bị mang theo mọi người vào phòng nghỉ một chút, không ngờ có quân tốt chạy vào, xem quần áo và trang sức là Thiên ngưu vệ. Hơn nữa còn nghe được âm thanh vang dội.

- Hoàng Thượng giá lâm!

Lý Đán tới? 

Trong lòng Tần Tiêu kinh nghi sợ hãi, vội vàng mang theo gia quyến ra nghênh đón. Không đợi bọn người Tần Tiêu quỳ xuống, Lý Đán đã nói:

- Miễn lễ, các ngươi ở đây chờ, trẫm đi vào nhà ngồi một chút.

Bọn thái giám thị vệ sau lưng đứng lại, ngoan ngoãn ở lại cửa lớn, bảo vệ quanh Tần phủ.

Tần Tiêu hầu hạ đi sau lưng Lý Đán, chắp tay nói:

- Nào dám làm phiền thánh giá của bệ hạ? Nếu có dạy bảo, sai người đưa tới đây truyền triệu là được rồi.

- Ai, Tần Tiêu nha, ngươi quá khách khí.

Lý Đán tâm tình xem ra không tệ, cười tủm tỉm nói ra:

- Nói đến cũng là người một nhà, trẫm ở trong cung đã lâu, trong nội tâm khó tránh bị đè nén, vừa vặn đi ra khỏi cung, chuẩn bị tìm tam lang tâm sự. Ta nghe hắn nói ngươi vừa mới trở về, lúc này bãi giá sang đây. Thế nào, phủ đệ làm ngươi thỏa mãn chứ?

Tần Tiêu một mặt đi theo Lý Đán đến thềm đá, một mặt thấp giọng nói:

- Bệ hạ long ân dày đậm, vi thần vạn phần cảm kích. Nhưng mà dinh thự này quá mức to lớn, quy mô cũng giống như vương phủ, vi thần thật sự xấu hổ không dám thụ.

- Ah? Ha ha!

Lý Đán xoay đầu lại, giống như lão giả thân thiện nhìn qua Tần Tiêu vài lần, cười rộ lên.

Khi đang nói chuyện, hai người đã đi tới bình đài. Lý Đán nhìn lên một cái, lúc này nhìn qua bọn người Lý Tiên Huệ đang đứng chờ, nói:

- Các ngươi cũng đi lên đi! Các ngươi là chủ nhân a, ta làm sao có thể đoạt quyền chủ chứ?

Tần Tiêu vội vàng nói:

- Bệ hạ là thiên hạ chi chủ, tại sao phân chủ khách chứ?

- Ai, cũng quá nhiều kiêng kỵ!

Lý Đán rộng lượng cười rộ lên, vỗ vai Tần Tiêu:

- Ngươi không có nhìn thấy, trẫm hôm nay không có mặc hoàng bào sao? Cũng giống như ngày xưa tới cửa cũng phải tháo ra mà chạy. Trước kia ta từ lâu đã muốn tới nhà của ngươi. Nhưng mà lại có quá nhiều cố kỵ. Hiện tại bất đồng, trẫm có thể đi đâu cũng được. Sau này nói không chừng còn thường xuyên tới nhà của ngươi. Thế nào, ngươi không chào đón sao?

Tần Tiêu mỉm cười chắp tay:

- Sao dám, bệ hạ hàng lâm. Đây là vinh hạnh lớn lao của Tần Tiêu.

Bọn người Lý Tiên Huệ cũng dựa theo ý hoàng đế đi lên đài cao, nhao nhao cúi thấp đầu, dựng ở một bên.

Lý Đán nhắm mắt lại, sau đó nhìn bọn họ vài lần, sau đó đem ánh mắt nhìn lên người Lý Tiên Huệ, có chút gật gật đầu. Nhìn Tần Tiêu vung tay lên nói ra:

- Vì sao còn đứng ở cửa chứ? Đến, vào xem.

Lý Đán tiến lên, đẩy cửa lớn ra xem. Một đại điện to lớn xa hoa hiện ra trước mặt mọi người.

Trong phòng là thảm vàng óng xa hoa, ở trước mặt là một bộ Hổ Khiếu Sơn Đồ trông rất sống động. Con cự hổ đang ở trên đỉnh núi nhìn xuống, há mồm hét giận dữ, đuôi cọp đựng thẳng lên, cái trảo sắc nhọn đưa lên trời, nhìn như đang đập xuống. Trên bức họa là một bức hoành phi. Phía trên đề mấy "Uy phong bát diện" Tần Tiêu đang có chút giật mình, Lý Đán cười nói:

- Như thế nào? Chữ này là do trẫm tự đề đấy.

Tần Tiêu vội nói:

- Cứng cáp hữu lực, so với bức họa này rất xứng đôi. Nhưng mà Tần Tiêu có xứng với mấy chữ này không?

Tần Tiêu không phải tận lực thổi phồng, thư pháp của Lý Đán đích xác là không tệ.

Lý Đán hơi có chút đắc ý gật gật đầu:

- Nếu như Đại Đường có người nào xứng với mấy chữ này, cũng chỉ có mình Tần Tiêu ngươi. Đường Hưu Cảnh, Trương Nhân Nguyện hai người là soái tài; ngươi so với bọn họ tuy kinh nghiệm và tư lịch kém một chút. Nhưng mà theo trẫm thấy thì ba người các ngươi đều là danh tướng uy chấn một phương. Nếu muốn nói đến hai chữ ‘hổ tướng’ thì ngươi vẫn xứng một ít. Hai người kia thể hiện ở bày trận đánh giặc. Ngươi ở phương diện bày trận không kém bọn họ, mà vũ dũng không ai bì kịp, thật sự giống Tiết Nhân Quý a!

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm buồn cười, Lý Đán tời còn làm vương gia chỉ có một bản lãnh là không đắc tội với người, không nghĩ tới làm hoàng đế vẫn như vậy, vì vậy cười yếu ớt nói:

- Bệ hạ quá khen, sao dám đảm đương?

Chương 553: Hoàng ân Trạch Phi (2)

Lý Đán dẫn Tần Tiêu và ngươi nhà của hắn đi dạo bên trong, chỉ vào bàn ghế nói ra:

- Những đồ dùng này là trẫm hạ chỉ, chọn lựa thiết mộc nơi cực hàn làm ra, tính chất thập phần cứng cỏi. Nóc nhà có đèn lưu ly lớn kia thấy chứ? Ha ha, đó là trẫm lần trước tới Đại Minh cung Tử Thần điện bảo bọn họ làm ra, lưu cho nhà của ngươi dùng.

- Bệ hạ quá mức yêu thương rồi, Tần Tiêu thật sự là vạn không dám nhận.

Tần Tiêu trong nội tâm cũng ngạc nhiên, hắn là một hoàng đế, một ngày kiếm bạc tỷ, rõ ràng còn băn khoăn cái đèn của nhà mình, thật sự là quá được sủng ái rồi.

Lý Đán cười ha hả, nói:

- Tần Tiêu, ngươi cũng đừng quên, ngươi lập tức làm con rể của ta rồi. Chuyện của con rễ và con gái thì người làm phụ thân này sao không quản?

Trán của Tần Tiêu đổ mồ hôi, trộm đưa mắt nhìn qua Lý Tiên Huệ, thấy nàng quả nhiên có chút ngạc nhiên, không khỏi trong nội tâm kêu khổ: Lý Đán, lão gia hỏa, ngươi hại ta rồi! Ta vốn định buổi tối hôm nay với cho Tiên nhi nghe chuyện hôn sự, hiện tại ngươi chọc phát thì hại ta ở trước Tiên nhi trước mặt biến thành lừa đảo sao? Ai nha, ngươi lão bất tử...

Lý Đán không có quan tâm chuyện khác, tiếp tục đi dạo.

Hai bên đại sảnh là một thư phòng. Một gian là nhà hàng. Trong thư phòng dựa vào tường có một giá sách cao hơn người, bày biện vô số quyển sách, làm như Tần gia là thư hương môn đệ vậy. Gian sau của thư phòng là tĩnh thất, đơn giản có đặc một bàn trà. Nơi này tướng môn ngăn cách với bên ngoài. Xem ra trừ luyện cầm luyện giọng bồi dưỡng giọng hát dọa người thì chính là nơi nói bí mật. Trong nhà hàng cũng đại khí, ở giữa có một bàn dài, có thể đồng thời chiêu đãi hai mươi người. Hơn nữa diện tích nhà hàng to lớn, nếu như hai bên đặt thêm mười cái bàn cũng dễ dàng.

Lý Đán đi dạo đến nơi đây. Dừng bước lại và ngoắc hai vú em đang bồng hài tử, sau đó nhìn Tần Tiêu nói:

- Đây là Tần công tử cùng Tần tiểu thư sao? Đến đây, trẫm lần đầu tiên gặp mặt không thiếu được quà gặp mặt. Ta nơi này có một đôi Long Phượng ngọc bội, tặng cho hai hài tử đi, ngày khác cũng lưu làm kỷ niệm.

- Không thể a!

Tần Tiêu vội hỏi:

- Thánh vật của bệ hạ thần sao dám nhận?

- Ai, không ngại!

Lý Đán động thủ, đem hai khối ngọc nhét vào quần áo của đầu to. Một nhét vào tả lót của nữu nữu, sau đó cười nói:

- Tuy nhiên là trang sức hình Long Phượng, nhưng nếu là trẫm đưa tặng cũng chưa nói tới kiêng kỵ. Đều là người nhà sao phải khách khí.

Ba lão bà của Tần Tiêu yên tĩnh đứng bên, cũng không nói xen vào. Lý Đán đem ánh mắt nhìn qua các nàng. Gật đầu nói:

- Nữ anh hùng ra trận giết địch. Một giai nhân thi từ có một không hai... Còn có, đây là chất nữ tốt mà ta yêu thương a. Tiên nhi. Gặp thúc phụ sao không nói lời nào?

Lý Tiên Huệ có chút ăn cả kinh, liên tục không ngừng quỳ rạp trước mặt Lý Đán:

- Bệ hạ, dân nữ... Tiên nhi, bái kiến bệ hạ!

- Tiên nhi tốt, đứng lên đi.

Lý Đán khom lưng xuống, tự mình vịn nàng lên, thập phần yêu thương nhìn qua nàng, vui mừng gật đầu nói:

- Vài năm không thấy, Tiên nhi đã là mẫu thân rồi. Không tệ nha, ngươi thật sự là hảo phúc khí. Cầu được bảo vật vô giá, khó được hữu tình lang. Tần Tiêu là hảo nam tử, thúc phụ cao hứng cho ngươi, phụ thân ngươi trên người có linh thiêng a.

Trong mắt của Lý Tiên Huệ có nước mắt chảy ra, nhìn qua sắp khóc lớn, ngơ ngác nhìn qua Lý Hiển lớn lên có tám phần tương tự Lý Đán, lẩm bẩm nói:

- Bệ hạ...

Tần Tiêu đi đến bên người nàng, nói nhỏ:

- Sao lại khóc, nhìn bệ hạ nhớ người sao? Hôm nay không khóc.

Lý Tiên Huệ gật gật đầu, cùng Mặc Y đi vào phòng trong, sau đó lau mặt.

Lý Đán lạnh nhạt cười nói:

- Tần Tiêu, kỳ thật trẫm rất sớm đã biết rõ chuyện của Tiên nhi. Ngươi rất không tồi, rất có dũng khí, cũng rất có trí tuệ. Tiên nhi từ nhỏ đã có tri thức hiểu lễ nghĩa, nhân sở cộng tri. Năm đó nàng bị thánh hậu giận dữ xử tử, đó là chuyện ai cũng thương tâm, người nghe đều rơi lệ. Phụ thân nàng cực kỳ bi thương, những năm qua chưa từng quên con gái. Chỉ tiếc là huynh trưởng của ta lại đem Lý Khỏa Nhi lòng lang dạ thú xem thành Tiên nhi mà yêu thương, kết quả còn bị nàng đầu độc chết.

Tần Tiêu có chút xoay người, chắp tay thấp giọng nói:

- Bệ hạ, việc thương tâm này không nên nhắc tới trước mặt Tiên nhi chứ? Lần này vi thần phí một phen công phu, còn làm cho nàng bỏ đi băn khoăn trong lòng mà tới kinh thành đấy.

- A! Đúng!

Lý Đán liên tục vỗ cái trán:

- Người già thật hồ đồ! Không nói, không đề cập tới!

Qua một hồi Lý Tiên Huệ đi ra.

Vẫn là công chúa Đại Đường ôn nhu, rốt cục cũng dùng diện mạo thật xuất hiện trước mặt mọi người. Mặc dù chỉ búi tóc qua loa, một một thân váy ngắn cung đình, nhưng mà khí chất là thiên sinh lệ chất, cho dù thế nào cũng không giả tạo được.

Lý Đán hai mắt tỏa sáng, cao giọng cười rộ lên:

- Thật sự là chất nhi tốt. Ha ha! Vài năm không gặp xinh đẹp nhiều như vậy!

Lý Tiên Huệ mỉm cười đi tới trước người Lý Đán, dùng lễ tiết cung đình khuất thân cúi đầu.

- Tiên nhi bái kiến bệ hạ!

- Tốt, tốt! Được rồi!

Lý Đán vui mừng, luôn miệng nói:

- Tiên nhi, trẫm đã đưa ra ý chỉ rồi, đem chuyện ngươi còn sống ở nhân gian công bố thiên hạ, cũng khen ngợi Tần Tiêu đại công cứu giá. Phong hào Vĩnh Thái quận chúa không tốt, ta đã phong ngươi là Ngọc Nguyệt công chúa, tứ hôn Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc Tần Tiêu, ít ngày nữa chỉ hành đại điển hôn lễ.

- Cái này...

Lý Tiên Huệ có chút xấu hổ nói ra:

- Tiên nhi đã sớm là lấy chồng. Ngay cả hài tử cũng đã có, chẳng phải làm cho người thiên hạ chê cười.

- Ai, quả quyết không!

Lý Đán khoát tay nói ra:

- Ngươi cùng Tần Tiêu cảm tình đã truyền khắp thiên hạ, làm cho thế nhân cảm động. Tại sao chê cười chứ. Mặt khác, Thượng Quan Uyển Nhi, ngươi tới.

Thượng Quan Uyển Nhi đi tới, cúi đầu:

- Bệ hạ.

Lý Đán nói ra:

- Uyển nhi, ngươi vốn là xứng dịch, nhưng mà dốc lòng phụ trợ thánh hậu xử trí công việc, cũng không lạm dụng uy quyền, khí tiết rất tốt, hơn nữa có công. Trẫm ban thưởng cho ngươi làm Tam phẩm Cáo Mệnh phu nhân!

Thượng Quan Uyển Nhi vui vẻ nói:

- Uyển nhi đã bị cách chức làm thứ dân, lại gả cho Đại Đô Đốc. Không cầu có công, làm sao nhận phong thưởng?

- Thánh hậu có ý lưu tính mệnh của ngươi nên mới cách chức ngươi, không phải là cố ý mang ngươi hứa gả cho Tần Tiêu sao? Ha ha!

Lý Đán cười nói:

- Đây có gì không ổn nha! Mặc Y bởi vì có quân công, đã là lục phẩm Anh Dực tướng quân, trẫm không có phong thưởng đặc biệt. Tần Tiêu, trẫm hồi cung sẽ tìm người Tư Thiên Giám, bảo họ tìm ngày lành tháng tốt. Trẫm muốn trong Đại Minh cung cử hành hôn lễ cho Đại Đô Đốc cùng Ngọc Nguyệt công chúa!

Trong đầu Tần Tiêu ông ông tác hưởng, chết lặng tạ ơn. Lý Tiên Huệ cũng cả kinh không thôi, vội vàng nói:

- Bệ hạ. Vậy không được a! Tiên nhi quay về nhận tổ quy tông, đã là ân huệ lớn lao. Làm sao vô lễ hiện mặt ở Đại Minh cung? 

Chương 554: Tử Địch dở hơi (1)

- Tiên nhi, ngươi không nên nói vậy! Trên người của ngươi chảy dòng máu Lý gia chính thống, hôn sự ở đó có gì không thể?

Lý Đán không ngớt lời nói:

- Hoàng huynh của ta trên trời có linh thiêng có thể nhìn thấy ngươi xuất giá phong quang như vậy. Không biết sẽ cao hứng bao nhiêu đây! Lại nói trẫm muốn người trong thiên hạ biết Tiên nhi vẫn còn sống ở nhân gian. Hơn nữa gả cho Đại Đường đệ nhất tướng quân, có biết không?

Lý Tiên Huệ bất đắc dĩ cười cười:

- Vậy Tiên nhi tạ ơn bệ hạ!

Trong lòng thầm nghĩ, bệ hạ chịu làm như vậy, cũng đơn giản là muốn lung lạc lão công a. Tiên nhi lén gả đi, nếu là gả cho người buôn bán nhỏ, quả quyết không được ban ân như vậy.

Lý Đán rất cao hứng, ôm đầu to trong ngực run run mấy cái, giống như lão gia gia đang chọc cháu mình. Đầu to mấy ngày gần đây cũng không sợ ai cả, rất hợp tác cười toe toét, mừng rỡ ôm Lý Đán.

Lý Đán cười nói:

- Tần Tiêu nha, tướng môn hổ tử, hài tử của ngươi mới một tuổi đã to con như vậy. Ngươi cần phải dốc lòng dạy dỗ ah, nói không chừng Đại Đường ngày sau sẽ có thêm một danh tướng.

Tần Tiêu cười toe toét miệng:

- Đúng vậy, đúng vậy, tự nhiên không dám lãnh đạm...

Lý Đán vui cười một hồi, đem đầu to trả cho vú em, sau đó nhìn Lý Tiên Huệ nói ra:

- Tiên nhi, trên tay của ngươi đeo đồ vật của Đức phi mẫu thân tam lang tặng cho a? Ai, nói hổ thẹn nha! Trẫm sau khi đăng cơ trong nội cung Đại Minh đào ba thước đất cũng không thể tìm được thi cốt của Đức phi...

Lý Tiên Huệ nhìn vật nhớ người, liền tranh thủ cầm ngọc hoàn trong tay đưa tới cho Lý Đán:

- Nếu bệ hạ hoài niệm Đức phi nương nương, Tiên nhi nguyện đem vật này tặng cho bệ hạ.

- Không cần.

Lý Đán mỉm cười khoát tay:

- Trẫm đúng là rất nhớ Đức phi, nhưng mà đồ vật nàng tặng cho ngươi trẫm làm sao dám thu về, nàng dưới suối vàng nếu biết rõ chẳng phải trách ta sao? Ta nhớ được nàng ngày đó từng nói, ngọc hoàn này là tặng cho ngươi trong ngày sinh nhật, một cái khác tặng cho ngươi khi kết hôn. Đây không phải vừa vặn sao, ha ha, xem như hoàn thành tâm nguyện của nàng.

Lý Tiên Huệ đem ngọc hoàn thu lại, ôm ở trước ngực, thấp giọng nói:

- Đa tạ bệ hạ... Tiên nhi không có người nhà, lại có bệ hạ thương yêu như thân nhân, xem như không có chuyện ăn năn!

Lý Đán xem xét thấy sắp dẫn chuyện thương tâm của Lý Tiên Huệ, liền nói:

- Không nói cái này! Trẫm hôm nay cao hứng, cố ý đến quý phủ gặp Tần Tiêu và Tiên nhi các ngươi. Các ngươi đi đường mệt nhọc, nghỉ ngơi cho tốt một phen, buổi tối còn tới chỗ tam lang dự tiệc a?

Tần Tiêu đưa Lý Đán đến cửa lớn, Lý Đán phất phất tay:

- Đi, trở về đi. Hảo hảo ở cùng người nhà. Ba phu nhân của ngươi đều là con gái tốt. Trì Nguyệt gả tới trẫm cũng yên lòng. Ngươi Đại Đô Đốc đúng là phúc khí tu luyện ba đời nha, người bên ngoài ao ước muốn chết.

Tần Tiêu khẽ cười nói:

- Cung kính thánh thể bệ hạ.

Lý Đán được một đám Thiên ngưu vệ và thái giam vây quanh, lên xe giá nghênh ngang rời đi.

Tần Tiêu nhìn qua đoàn xe xa hoa rời đi, âm thầm suy nghĩ nói: Hoàng đế này cố ý tới nhà của ta đi vài vòng một lần, không phải là nói với thiên hạ ‘lão tử Lý Đán xem trọng Tần Tiêu’ sao? Ai, thật sự là cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng nha! Muốn ít xuất hiện một chút thì hoàng đế và thái tử lại kéo tên của ta đi ra ngoài, phiền toái!

Ngẩng đầu nhìn qua biển lớn ‘Tần phủ’ trên đầu, Tần Tiêu phát hiện có chút buồn cười: Mỗi người thậm chí nghĩ muốn thăng quan phát tài có danh tiếng lớn, nhưng mà mấy ai biết rõ mang bao nhiêu danh tiếng thì phải thừa nhận bấy nhiều áp lực và nguy hiểm. Ta hiện tại thật sự có thể nói là Trường An đệ nhất danh nhân, ngay cả hoàng đế cũng ghé nhà, buổi tối còn phải đi đông cung dự tiệc...

Tiến vào trong vòng tròn hào môn thế gia, cũng không ai không đi! Kỳ thật ta cũng thân bất do kỷ mang binh náo ra chính biến một phen, đem hoàng đế đưa lên bảo tọa mà thôi.

Vận khí nha, thực rất trọng yếu. Muốn duy trì loại vinh hoa phu quý này thì trong tay phải có được thực lực cân xứng, cùng vĩnh viễn không tránh khỏi giao đấu quyền mưu. Tiên nhi nói đúng, gần vua như gần cọp, ít xuất hiện, ít xuất hiện...

Tần Tiêu suy nghĩ đi tới cầu thang, trở lại chủ điện có mấy chữ ‘uy phong bát diện’.

Vừa nghĩ tới Lý Tiên Huệ, trong nội tâm chấn động, một đường đều gạt Tiên nhi, cũng không nói tới hoàng đế gả nữ, trong nội tâm nàng phát bực không? Nếu như mắng Trương Cửu Linh, hung hăng mắng ta một trận. Trời ạ, lão tử đúng là đụng phải tảng đá lớn rồi.

Lý Tiên Huệ đã giận lại cười nhìn qua Tần Tiêu, Tần Tiêu cười nhưng mà da mặt run run, Thượng Quan Uyển Nhi che miệng vụng trộm cười lên, Mặc Y không có hảo ý cười quái dị.

Tần Tiêu âm thầm may mắn, cũng may đám vú em đã mang bọn nhỏ đi nghỉ ngơi, bằng không thì nhìn thấy cảnh ba phu nhân cùng khi phụ phu quân, việc này truyền đi cũng không có ‘uy phong bát diện’, mà là uy phong quét rác.

Tần Tiêu kiên trì, đi tới sau lưng Lý Tiên Huệ, nhẹ nhàng bóp vai cho nàng, ôn nhu nói:

- Thoải mái không?

Lý Tiên Huệ nửa cười nửa thực nói ra:

- Lão công kỹ nghệ thiên hạ nhất tuyệt, ta nào dám không thoải mái.

Thượng Quan Uyển Nhi và Mặc Y cười khanh khách.

Tần Tiêu cười hì hì nói:

- Lão bà tốt, có lời gì cứ nói thẳng, không nên châm chọc ta, trái tim nhỏ bé của ta không chịu nổi.

Lý Tiên Huệ cười nhìn qua Tần Tiêu:

- Lại ba hoa, ta hỏi ngươi, ngươi chừng nào đã bắt đầu học lừa gạt người?

- Ta rất tinh thông đạo này a!

Tần Tiêu giả ngu, còn lớn hơn thanh minh:

- Bằng không thì làm sao cứu ngươi ra khỏi tay gian tặc chứ?

- Đừng nói mò, ngươi biết rõ ta không phải chỉ cái này.

Lý Tiên Huệ đứng lên, đối diện nhìn qua Tần Tiêu, mười phần khiêu khích và trừng mắt nhìn hắn.

- Ngươi tốt lắm, Mặc Y dễ khi dễ, ta một năm qua không có quản ngươi, hiện tại đã nói dối trước mặt ta rồi! Trước kia ngươi cũng không có nói với ta, sau khi quay về kinh thì hoàng đế gả nữ. Đây là chuyện tốt nha, trước xử lý hôn sự cho ta, sau đó thuận tiện gả Trì Nguyệt muội muội thì ta cũng không thể nói gì, nhưng vì sao ngươi không nói trước cho ta biết?

Tần Tiêu cười làm lành:

- Ta đây không phải sợ ngươi không muốn sao! Ngươi nghĩ đi, hôn sự này ta cũng không muốn, nhưng mà hoàng đế tứ hôn, hôn nhân chính trị ta cũng không có biện pháp cự tuyệt nha! Nhưng mà ta cũng không thể ủy khuất ngươi, đành phải thỉnh ngươi tới Trường An rồi nói sau! Vốn ta định đêm nay nói cho ta ngươi biết, không nghĩ tới bệ hạ hắn... Ai, ta sai, không sai được chưa? Ta không có ý định lừa gạt ngươi. Nhưng mà chỉ nói với ngươi muộn mà thôi.

Lý Tiên Huệ quệt miệng:

- Ngươi nha, hiện tại đã mò mẫn rồi. Nói không chừng ngày mai đem ba tỷ muội chúng ta bán đi, chúng ta vẫn không hay biết đấy! Tiên nhi chẳng lẽ không cho ngươi lấy Trì Nguyệt muội muội sao? Nàng từ nhỏ gia giáo vô cùng tốt, lại xinh đẹp thanh tao lịch sự, ta và nàng cảm tình thật tốt. Uổng cho ngươi làm tiểu nhân~! Tiên nhi mới không tức giận như vậy! Cho dù biết rất rõ ràng, ngươi đang lợi dụng ta.

Chương 555: Tử Địch dở hơi (2)

- Lợi dụng? Lợi dụng cái gì?

Tần Tiêu liên tục tranh luận:

- Cho dù ngươi không cưới Kim Tiên công chúa Lý Trì Nguyệt, ta cũng muốn đem ngươi đưa tới Trường An! Ngươi quên, ngày đó thời điểm chúng ta kết hôn ngươi từng ưng thuận qua, còn thiếu nợ ngươi một hôn lễ thật lớn sao! Nhưng mà hoàng đế lão gia tử lại làm trước rồi.

- Muộn rầu~, muộn rầu~!

Lý Tiên Huệ che tai lắc đầu:

- Vừa rồi ba người chúng ta thương nghị xong, xét thấy ngươi nói dối lừa gạt ta, buổi tối hôm nay không cho phép ngươi lên giường, ha ha ha!

- Ta bất tỉnh, không phải chứ! Uyển nhi, chúng ta đã một năm không gặp, ngươi cũng đồng ý?

Tần Tiêu cười nói:

- Ngươi cũng không muốn ngủ với ta?

Thượng Quan Uyển Nhi lúc vui vẻ nhìn người gặp họa:

- Ta hôm nay tới ngày rồi. Hì hì!

Mặc Y không ngớt lời nói:

- Đừng nhìn ta, ta ngủ với muội muội!

- Bà mẹ nó!

Tần Tiêu thống khổ vỗ trán một cái:

- Lấy ba lão bà, buổi tối chỉ có thể đi ra ngoài uống hoa tửu mà thôi.

- Ngươi dám!

Ba nữ trăm miệng một lời.

Tần Tiêu cười to:

- Các ngươi đoán ta có dám hay không? Đường luật có lệnh, thê tử không thể cự tuyệt trượng phu! Còn nữa, nam nhân đi dạo kỹ viện là chuyện pháp luật cho phép, cũng như các ngươi trên đường mua vải vóc vậy, là người tiêu thụ có biết không? Được bảo hộ đấy, ha ha!

Ba nữ phiền muộn liếc nhau, nhao nhao vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Tần Tiêu.

Lý Tiên Huệ rầu rĩ nói ra:

- Uyển nhi, Mặc Y, lão công chúng ta học cái xấu, xem ra chúng ta không trị được rồi. Chỉ mong đầu to và nữu nữu lớn lên hiểu chuyện, để ý quản người cha không hiểu chuyện này.

Tần Tiêu cười hì hì tiến lên ôm các nàng.

- Ở đâu, nói đùa thôi! Trong nhà có kiều thê hiền mẫu như vậy, ta còn đi ra ngoài lêu lổng, vậy còn là người không?

Bốn người đang trò chuyện vui vẻ, ngoài cửa truyền đến tiếng hô to:

- Oa ha ha, tòa nhà thật lớn, thật là uy phong nha! Tỷ tỷ, ngươi ở nơi nào, ta đã về rồi!

Mặc Y rầu rĩ úp sấp lên mặt bàn không ngẩn đầu lên:

- Gia hỏa mất mặt trở về, ta không còn mặt mũi gặp người nữa!

Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi cười rộ lên:

- Kẻ dở hơi đã về!

Tần Tiêu khó hiểu, cảm thấy hứng thú nói:

- Nàng không phải đi theo Uyển Nhi sao? Lúc này mới về nhà, là lêu lỏng nơi nào vậy?

Thượng Quan Uyển Nhi dở khóc dở cười:

- Sau đó ngươi chẳng phải sẽ biết!

Trước cửa Tử Địch mặc áo giáp màu bạc uy phong lẫm lẫm xông tới, mười phần uy nghi nhìn trong phòng, sải bước đi đến trước mặt Tần Tiêu, ôm quyền cúi đầu, nghiêm trang nói ra:

- Đại Đô Đốc, mạt tướng hữu lễ! Hì hì!

- Ngươi nha đầu kia, làm cái quỷ gì!

Tần Tiêu lập tức cũng không biết nói gì:

- Làm gì mặc áo giáp của tỷ tỷ ngươi vậy? Ngươi tìm được ở đâu thế?

Mặc Y ngẩng đầu lên, xấu hổ kéo Tử Địch tới, sau đó gõ lên mũ giáp của nàng.

- Ngươi nha đầu ngốc! Ai bảo ngươi mặc khôi giáp của ta vào giả mạo bổn tướng quân, không ngờ còn dám giả danh đấy? Nếu có người phát hiện sẽ đánh chết ngươi a!

Tử Địch thoáng cái bổ nhào vào ngực của Mặc Y:

- Ờ ah! Hảo tỷ tỷ, ta nhớ ngươi muốn chết.

Dứt lời còn hôn lên mặt của Mặc Y.

Mặc Y vừa bực mình vừa buồn cười kéo mặt của nàng ra:

- Cho ta đứng vững, đừng hồ đồ. Ngươi nhìn ngươi kìa, rõ ràng miệng đầy mùi rượu! Mặc khôi giáp mà không có lặc giáp phơi cái bụng như bóng da, cũng mất mặt muốn chết!

Tần Tiêu nhìn bộ dáng của Tử Địch cũng cảm thấy buồn cười, một bộ khôi giáp ăn mặc cong vẹo, bên hông không có lặc giáp mang, cả phó khôi giáp cũng có chút lộ ra ngoài, lắc lắc đung đưa. Tần Tiêu nói:

- Ngươi rõ ràng dám giả mạo Anh Dực tướng quân đi khắp nơi lừa bịp. Sẽ không sợ quân pháp trị ngươi? Ngươi biết không, không được ban thưởng khôi giáp trong quân, hoặc là triều đình ân chuẩn, người bình thường không được mặc áo giáp, nếu không nhẹ trách phạt một trăm trượng, nặng thì lưu vong!

- Oa, ngươi đừng dọa ta!

Tử Địch nhảy dựng lên, kinh ngạc nhìn qua Tần Tiêu:

- Đã hơn một năm không gặp, vừa thấy mặt đã khi dễ ta! Ta, không có phạm chuyện gì a. Không phải ngày đó vừa tới Trường An thì có người tới trước mặt ta lễ bái. Còn gọi ta ‘Hổ tướng quân’, trong nội tâm của ta vui mừng lắm, sau đó có người dẫn ta vào trong Hồng Lư Tự, nhìn thấy áo giáp của tỷ tỷ, nhất thời vui mừng mặc vào người, không nghĩ tới ah! Ta vừa ra khỏi Hồng Lư Tự, đã có người muốn mời ta ăn cơm! Còn là đại nhân của trường An, tướng quân đấy, ta làm sao không biết xấu hổ cự tuyệt. Đành phải kiên trì theo chân bọn họ đi, vì vậy...

Thượng Quan Uyển Nhi nhịn không được ôm bụng cười cười rộ lên:

- Vì vậy, nàng và nhiều nam nhân cụng rượu đấy, còn xưng huynh gọi đệ địa đốt giấy vàng, uống huyết tửu, kết bái thành huynh đệ.

Mặc Y phiền muộn cúi người trên bàn, thống khổ bụm mặt:

- Ta không sống...

- Tỷ tỷ...

Tử Địch cười hì hì lấy đi đến trước người Mặc Y, đong đưa cánh tay của nàng:

- Ngươi đừng như vậy mà! Ta cũng không có làm chuyện khác. Những tướng quân kia đều rất hào sảng nha! Hôm nay còn mời ăn cơm, ngày mai mời uống rượu. Ta làm sao không biết xấu hổ cự tuyệt chứ, đi qua các nhà đấy, a ha ha. Tửu lượng cũng luyện rất thành thạo. Hiện tại đại nam nhân cũng không phải đối thủ của ta!

Tần Tiêu quả thực dở khóc dở cười:

- Ai nha, không chịu nổi ngươi rồi... Ngươi nhận tiền lì xì của người ta à?

- Không có, không có!

Tử Địch liên tục khoát tay:

- Ta làm sao dám, đây là tội đấy! Lại nói ta đường đường đại tổng quản của Tần gia, trên người không có thiếu tiền, hì hì!

- Còn cười, ngươi không xấu hổ à!

Tần Tiêu cười mắng:

- Nhanh cởi đồ ra, sau này không cho mặc vào, biết chưa?

- A!

Tử Địch có chút ủy khuất ứng một tiếng, sau đó kéo Mặc Y chạy qua một bên.

- Tỷ tỷ mau tới, ta có thật nhiều lời muốn nói với ngươi.

- Ai nha thang lầu ở bên cạnh đây này!

Hai tỷ muội vui vẻ chạy đi, Tần Tiêu và ba người nhìn bóng lưng của nàng mỉm cười.

Bọn nha hoàn nấu nước nóng, ngâm nước và cho hương thơm vào. Thì ra sau chủ điện cũng là có thiên đường, chuyên xây một phòng bếp. Ngày thường bọn người Tần Tiêu ăn muốn ở đây, cũng không cần chạy ra hậu viện chuẩn bị, đến một lần đi thật xa.

Ba người ngồi cùng một chỗ, nói chuyện phiếm nghỉ ngơi một hồi, chuẩn bị tới thời gian đi đông cung dự tiệc. Qua trong chốc lát trong thang lầu truyền tới tiếng cười nói của tỷ muội Mặc Y, sau đó hai người đi vào trong đại sảnh.

Hai tỷ muội đều mặc trang phục dị tộc Tần Tiêu cùng Mặc Y mua, quả thực là giống như một khuôn đúc ra, bọn người Tần Tiêu có chút không nhận ra.

Lý Tiên Huệ cùng Thượng Quan Uyển Nhi đi tới bên người hai tỷ muội, nhao nhao tán dương nói:

- Oa, thật xinh đẹp!

Tần Tiêu nhìn chuyển mắt, cẩn thận phân biệt một hồi, cuối cùng nhận ra Tử Địch với cái đầu nhỏ hơn, kéo nàng ra:

- Ngươi và tỷ tỷ mặc giống như đúc, ta nhận lầm ngươi là nàng thì làm sao?

Tử Địch cười quái dị:

- Cái gì, cái gì nha, hẳn là ngươi có ý đồ bất lương chứ gì? Hắc hắc, quần áo đẹp như vậy ta đương nhiên muốn có một bộ rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau