PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 546 - Chương 550

Chương 546: Đại nhân vật trở về kinh (1)

Có lẽ như vậy đối với Thượng Quan Uyển Nhi cùng Mặc Y là không công bằng, nhưng sự thật là Lý Tiên Huệ trong lòng hắn chiếm tỉ lệ hơn phân nửa.

Cũng không biết có phải do uống hết canh gà hay không, có thật hữu hiệu hay không, dù sao tinh thần của Lý Tiên Huệ đã tốt hơn rất nhiều, trên mặt cũng có một ít đỏ ửng.

Hai người điểm mật ngọt ngào dạo bước trong hoa viên, nghe được tiêng côn trùng, xem trăng sao trên trời, sau đó ôm nhau quay về phòng.

Trên mặt Lý Tiên Huệ nở nụ cười thỏa mãn, nằm chết dí trong ngực Tần Tiêu:

- Hôm nay có thể không cần đốt lò than...

- Ba tháng còn đốt than? Vậy thân thể của ngươi quá hư nhược rồi. Không được, quay về Trường An ta sẽ thỉnh mấy ngự y tới, mỗi ngày vây quanh ngươi, phải trị tốt cho ngươi mới được.

Tần Tiêu đau lòng vuốt ve thân thể của nàng, thân thể vốn nở nang no đủ, hiện tại gầy đi rất nhiều, nhiều chỗ sờ vào có thể chạm xương, không khỏi đau lòng.

- Tiên nhi, đứa bé của chúng ta giày vò ngươi thật khổ. Ta nghe nói khó sinh đúng không?

- Không có việc gì. Chung lão tiên sinh không phải giúp ta chuyển nguy thành an sao? Đứa nhỏ này tương lai khẳng định vai mang đại tiền đồ. Ngươi không biết nha, vừa ra đời tiếng khóc của nó có thể phá vỡ cửa sổ giấy đấy, quá dọa người!

- Hài tử của chúng ta đương nhiên là có đại tiền đồ rồi.

Tần Tiêu ôm Lý Tiên Huệ, cho nàng nằm xuống giường, còn không phải muốn đích thân cởi quần áo của nàng, sau đó hai người ôm nhau.

Lý Tiên Huệ tuy chỉ mới mười chín tuổi, trong thanh thuần còn mang hàm súc thành thục. Tiểu biệt thắng tân hôn, hai người yêu nhau lại hơn một năm không gặp nhau cho nên dục vọng thiêu đốt hừng hực, Lý Tiên Huệ cũng khôi phục rất nhiều sức sống, nàng rên rỉ, nhưng mà nàng lại cố kiềm nén, Tần Tiêu thương cảm vuốt eo của nàng, hôn nàng

Trên mặt Lý Tiên Huệ nhiễm một tầng đỏ ửng, giống như yến xuân rên rỉ. Tần Tiêu thu liễm dã tính của mình, trìu mến mà ôn nhu triền miên.

Lý Tiên Huệ có chút áy náy:

- Đều tại ta, thân thể kém quá. Sau này ta sẽ chú ý, dưỡng thân thể của mình tốt một chút, như vậy mới có thể hầu hạ lão công tốt một chút.

- Chớ nói nhảm, cái gì ‘hầu hạ’.

Tần Tiêu hôn đôi môi đỏ mọng của nàng, hai người đã kết hợp với nhau.

Lý Tiên Huệ phát run, thở gấp khí thô, lại co cảm giác dục vọng quá mới lạ, giông như mới đêm tân hôn vậy.

Yêu cùng dục đan vào nhau. Một đêm này cuối cùng vẫn khó phai.

Mặc kệ Lý Tiên Huệ thúc giục thế nào, Tần Tiêu cần phải kiên trì ở lại thêm một tháng, Chung tiên sinh phối chế thuốc bồi bổ thân thể cho Lý Tiên Huệ. Có Tần Tiêu làm bạn, dần dần cởi bỏ khúc mắc Lý Tiên Huệ, rốt cục nàng đã dung quang tỏa sáng, tình huống thân thể chuyển biến thật nhiều, không giống lúc trước suy nhược sợ gió mưa.

Mặc Y mỗi ngày vẫn luyện kiếm với nàng, Tần Tiêu mang theo nàng leo núi, cuối cùng không có biến nàng thành đóa hoa yếu đuối trong nhà kính.

Khí chất ung dung chói lọi, Tiên nhi xinh đẹp thanh thuần lại gợi cảm đáng yêu, rốt cục trở về.

Uyển nhi cùng con trai con gái đoán chừng sinh hoạt tại Trường An một đoạn thời gian, mặc dù có Lý Long Cơ, Hình Trường Phong cùng Phạm Thức Đức những người này chiếu cố, nhưng mà không thể để như vậy được. Tần Tiêu thấy thân thể Lý Tiên Huệ tốt hơn, có thể chịu nổi lặn lội đường xa, lúc này mới chuẩn bị khởi hành mang theo hai lão bà xuất phát hướng Trường An mà đi.

Trên đường, Tần Tiêu vẫn mướn một chiếc xe ngựa, chuyên môn cho Lý Tiên Huệ ngồi vào tránh gió mưa. Hắn và Mặc Y thì cưỡi ngựa, lại ngồi xe một lúc đi thẳng tới Trường An. Hoàng đế chuẩn ngày nghỉ còn nửa tháng, thời gian vẫn rất đầy đủ, không đáng vội vả như lúc tới đây. Ba người trên đường đi giống như du lịch vậy, tâm tình thích ý mà buông lỏng; thời gian nghỉ ngơi cũng rất sung túc, đường đi mệt nhọc bị tiêu giảm thấp nhất.

Chút bất tri bất giác, thời tiết trở nên ấm áp, trên người cũng bỏ áo dày ra, đã tới cảnh nội Lạc Châu. Tần Tiêu cố ý mang theo hai người bà đến Lạc Dương chùa Bạch Mã bái tế Địch Nhân Kiệt.

Ba người ít xuất hiện vào thành, đi dạo phố mua sắm một ít vật tư, lại đi tới chùa Bạch Mã ở hướng đông.

Chùa Bạch Mã hương khói vẫn hưng thịnh như trước kia, ở xa xa đã nghe được tiếng giải quẽ, khách hành hương vãng lai không dứt. Bọn người Tần Tiêu cũng dựa theo trí nhớ tới tìm mộ của Địch Nhân Kiệt.

Ngoài ý liệu của Tần Tiêu chính là mộ Địch Nhân Kiệt không có cọng cỏ nào cả, mộ đã được xây chỉnh tề, xem ra đã có người tới bái tế lúc thanh minh, đem cỏ dại đều thanh trừ được sạch sẽ. Trước mộ bia có hoa quả và hương nến. Tần Tiêu âm thầm suy nghĩ, Địch Nhân Kiệt làm quan thanh danh lan xa, làm nhiều chuyện tốt, có người chủ động tới bái tế cũng là bình thường.

Ba người đưa nhang thơm và trái cây tới, sau đó bái tế. Tần Tiêu còn tìm mượn tăng chúng trong chùa cái xẻng, đem mộ của Địch Nhân Kiệt đắp cao lên, xem như tận một chút tâm ý. Địch Nhân Kiệt khi còn sống không truy cầu xa hoa, Tần Tiêu vốn định tìm thợ thủ công giỏi tới làm mộ, nhưng mà nghĩ tới làm vậy là trái với tính tình của Địch Nhân Kiệt, vì vậy đành phải thôi.

Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y lấy thùng nước và khăn lau, chà rửa mộ bia một phen; Tần Tiêu tự mình dùng bút viết chữ lại một lần.

Mặc dù chỉ là nghi thức không có ý nghĩa. Nhưng Tần Tiêu muốn dùng phương thức này hoài niệm Địch Nhân Kiệt.

Chuyện đã làm xong, Tần Tiêu lần nữa bái lạy, cung kính mấy lễ sau đó cùngLý Tiên Huệ cùng Mặc Y ở bên âm thầm thổn thức, các nàng không có nhìn thấy Tần Tiêu nghiêm túc và trang trọng như vậy bao giờ. Có thể thấy được hắn cảm tình với Địch Nhân Kiệt đúng là sâu đậm.

Thời điểm chuẩn bị rời khỏi, trước mặt nhìn thấy một nam tử trung niên hơn bốn mươi đi tới, trên tay cầm một ít nến thơm, cống phẩm. Tần Tiêu ngừng chân tinh tế dò xét, là nam tử phong độ thong dong, sắc mặt bình tĩnh không kiêu ngạo không siểm nịnh, ánh mắt lại thập phần kiên nghị, một thân chính khí nghiêm nghị. Tuy trên người mặc quần áo bình thường, nhưng lại lộ ra nét thoát tục.

Trung niên văn sĩ cũng dừng chân nhìn qua Tần Tiêu vài lần, cười nhạt một tiếng, nói:

- Vị này hẳn là Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc. Tần Tướng quân?

- Ồ, tiên sinh biết ta?

Tần Tiêu có chút nghi hoặc:

- Xin hỏi tiên sinh cao tính đại danh, chúng ta có gặp qua nhau chưa?

Trung niên văn sĩ mỉm cười:

- Tự nhiên là gặp rồi. Tại hạ năm đó đã từng làm quan trong triều, nhưng mà Đại Đô Đốc là nhân vật lớn, chưa hẳn là lưu ý tới ta. Tại hạ họ Tống tên Cảnh, hiện giữ chức Lạc châu trưởng sử.

- Tống cảnh? Ngươi chính là Tống Cảnh?

Tần Tiêu vui vẻ cười cười:

- Nghe qua đại danh! Trong triều Trung Tông đã dám vạch tội Võ Tam Tư Ngự Sử trung thừa, là ngươi sao?

Tống Cảnh mỉm cười:

- Chính là tại hạ. Nói ra thật xấu hổ, không đề cập tới cũng được! ―― Đại Đô Đốc hôm nay tới bái tế Địch công sao?

- Đúng nha, không khéo gặp được Tống đại nhân.

Tần Tiêu nói ra:

- Tống đại nhân hẳn là tới bái tế ân sư của ta?

- Vâng.

Chương 547: Đại nhân vật trở về kinh (2)

Tống cảnh khẽ gật đầu:

- Mỗi đầu tháng hoặc khi thời tiết tốt Tống mỗ đều đến bái tế Địch công. Địch công đạo đức tốt đúng là tấm gương cho chúng ta, Tống mỗ quả thực bội phục.

Tần Tiêu và Tống Cảnh chậm rãi đi tới mộ của Địch Nhân Kiệt, vừa nói:

- Thế hệ con cháu của ân sư ở ngoài Lạc Dương, ta là đệ tử cũng khó có khi tới bái tế được, thật là làm phiền Tống đại nhân.

- Đại Đô Đốc nói gì hai chữ ‘làm phiền’?

Tống cảnh đốt nhang quỳ bái, sau đó nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Địch công công huân cái thế, như sao sáng cho sĩ tử nhìn lên. Tống mỗ cũng chỉ tỏ tâm ý bên ngoài. Đại Đô Đốc hôm nay tại sao rảnh rỗi đến Lạc Dương? Sao không đi tới phủ thứ sử thông báo một tiếng. Cũng cho Tống mỗ làm tròn bổn phận, hơi tận tình địa chủ.

Tần Tiêu mỉm cười nói:

- Hiện giờ là việc tư. Còn phải rời khỏi Lạc Dương, không dám quấy rầy. Tống đại nhân hiện là Lạc Dương trưởng sử?

- Đúng vậy.

Tống cảnh nhìn Tần Tiêu chắp tay:

- Nhưng mà triều đình hôm nay có chỉ điều động Tống mỗ đi Trường An, đi tới thái tử đông cung, làm thẩm tra Hình bộ Thượng thư. Vì vậy cố ý tới đây cáo biệt Địch công.

- Ah? Vậy thì tốt lắm!

Tần Tiêu có chút vui mừng nói ra:

- Chúng ta cũng chuẩn bị đi về Trường An. Tống đại nhân, nếu đã hữu duyên thì không bằng cùng lên đường nhé?

- Không thể, không thể.

Tống Cảnh nhìn qua nữ quyến sau lưng Tần Tiêu thì nói:

- Đại Đô Đốc nên đi trước, nếu chúng ta tới Trường An và nhàn rỗi thì nên tụ hội với nhau nhé? Tống mỗ còn phải sửa sang lại công việc, sợ làm chậm trễ hành trình của Đại Đô Đốc.

- Đã như vầy, vậy được rồi.

Tần Tiêu gật đầu nói:

- Chúng ta cáo biệt trước, Trường An gặp lại!

- Đại Đô Đốc mời đi trước, ta còn phải bêu xấu với Địch công một phen.

Tần Tiêu mang theo Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y, đi ra khỏi chùa Bạch Mã. Lý Tiên Huệ nói ra:

- Tống Cảnh này ta biết rõ. Làm người vô cùng cương trực công chính, mười bảy tuổi trúng cử thi đậu, là danh sĩ tài tử! Hơn nữa điểm hắn nổi danh nhất là không sợ quyền quý, người nào cũng dám đi đắc tội. Ở triều thánh hậu hắn đã bị lưu vong nhiều lần.

Mặc Y cũng nói:

- Ta cũng hiểu được, hắn làm người không kiêu ngạo không siểng nịnh, rất có khí tiết đấy. Bây giờ đang ở Trường An, quan chức nào gặp lão công mà không bái chào nói một hai câu, nhưng mà Tống Cảnh không như vậy.

Tần Tiêu nghe hai nữ đàm luận, nhìn nhau cười cười, trong nội tâm âm thầm suy nghĩ nói: Tống Cảnh bị điều đến đông cung làm người hầu, về sau không sai biệt lắm chính là chiến hữu cùng trận doanh. Lý Long Cơ ở phương diện lung lạc nhân tài và tài hùng biện còn có nghề.

Ba người tại Lạc Dương nghỉ ngơi nửa ngày, cũng không có đi dạo. Thay ngựa và mướn xa phu khác hướng Trường An mà đi. Đoạn đường này từ Giang Nam đến quan nội giống như truy đuổi mùa xuân, mắt nhìn hoa xanh hoa hồng ở bên bờ, khắp nơi sinh cơ dạt dào. Người du xuân tốp năm tốp ba đi một đoạn là có thể gặp được. Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ trò chuyện và hai người lần đầu ra mặt cũng nhau đi dạo thanh minh, ngoài ấm áp còn cảm khái vận mệnh nhiều vẻ.

Trường An Minh Đức Môn, Tần Tiêu có chút không nhớ mình đã xuất nhập nơi này bao nhiêu lần. Nhưng mà mỗi lần đi qua thì vận mệnh chuyển biến. Lý Đán thượng vị, Trường An cũng dần dần khôi phục ngày xưa địa khí tượng. Sừng sững những thành lâu mái ngói xanh, khách vãng lai nói liền không dứt, đồ vật từ nam tới bắc không ngừng đưa vào Đại Đường, hoặc nói đây là kinh đô phồn hoa nhất. Đường cái Chu Tước rộng rãi xa hoa, lúc nào cũng có tiếng người huyên náo, dân cư hai bên và ngoài đường ngựa xe như nước.

Thịnh thế đế đô dân chúng phồn hoa và đông đúc. Yên ổn và cởi mở.

Tần Tiêu dắt ngựa cho hai nữ nhân, bản thân Tần Tiêu rời khỏi đây hai tháng, thành Trường An cải biến. Không thể không nói tòa thành đã tràn ngập sinh cơ, nội tình hùng hậu, đã từ trong nạn binh hỏa hồi sinh lại, khắp nơi cảnh tượng khả quan.

Thủ thành đều nghe qua đại danh của Tần Tiêu, nhưng chân chính nhìn thấy không có mấy người biết hắn, nhưng mà không ai nhìn hắn nhiều vài lần. Cửa thành Trường An mỗi ngày ra vào đầu chỉ ngàn vạn người. Nếu không phải thời khắc phi thường, đô thị bị chìm vào trong tai họa thì chuyện gì cũng bình thường.

Trong nội tâm Tần Tiêu suy nghĩ dẫn Tiên nhi tiến thẳng vào hoàng cung và đi tới Hồng Lư Tự, nhưng cảm thấy không thích hợp. Tòa nhà ở Kim Quang Môn không biết xong chưa? Uyển nhi các nàng đang ở nơi nào?

Nghĩ tới đây Tần Tiêu liền dẫn xe ngựa đi tới phía tây. Tìm tới khách sạn do thương gia người Hồ mở. Nghỉ ngơi ăn cơm trưa thì ba người mới đi tới Kim Quang Môn.

Tuy trong lòng có chút không thoải mái, sáng Lý Tiên Huệ vẫn rất cố gắng buông lỏng tâm tình của mình. Nhìn thấy thành Trường An quen thuộc phồn hoa thì tạm thời quên đi chuyện buồn, trở nên sáng sủa và vui vẻ.

Trong mắt Tần Tiêu cũng vui mừng.

Đi tới Kim Quang Môn.

Cửa ra vào có hai con sư tử đá nằm ở hai bên, còn che lụa đỏ; cửa lớn bị chặn lại, phía trên có khóa đồng lớn. Trên cánh cửa cũng kết lụa đỏ, tỏ vẻ đây là nhà mới; biển trước cửa cũng che lụa đỏ, so với trước kia còn rộng gấp ba bốn lần. Cánh cộng rộng hơn trước kia nhiều, mái hiên cũng cao hơn, phía trên mái hiên là có một con nghê nhả châu.

Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y kinh ngạc nói:

- Oa, đây là nhà của chúng ta sao? Tại sao có bộ dáng này? Tại sao rộng lớn như vậy?

Tần Tiêu cười gật đầu:

- Đúng nha, xem ra công trình đã hoàn thành, chỉ chờ chúng ta tiến vào. Uyển nhi các nàng xem ra còn chưa tới đây, cũng không biết bây giờ đang ở nơi nào? Tiên nhi, Mặc Y, chúng ta đi Hoàng Thành Ngự Suất Ti phủ đô đốc a, đi tìm Hình Trường Phong cùng Phạm Thức Đức, xem bọn họ an bài thế nào. Ta đã chờ không được muốn ôm con của ta rồi!

Hai người vui mừng kêu lên:

- Tốt lắm!

Nhưng Lý Tiên Huệ lập tức lại nói:

- Ta lúc này còn không thích hợp tiến vào hoàng cung a? Nếu không ta ở trong khách sạn chờ ngươi? Dù sao hoàng đế còn chưa có hạ ý chỉ a, ta mạo muội xông vào lại gây ra báo động cũng không tốt.

Tần Tiêu một suy nghĩ, cũng đúng, vì vậy nói ra:

- Mặc Y, nếu không ngươi cùng Tiên nhi ở lại khách sạn chờ ta, ta trước tiến cung, đem Uyển nhi các nàng tiếp ra ngoài. Sau đó chúng ta cùng đi vào nhà mới.

- Ân!

Ba người thương lượng một chút, sau đó phân đường. Tần Tiêu cưỡi ngựa đi vào hoàng cung.

Hoàng cung Chu Tước Môn, tướng thủ nơi này nhận ra Tần Tiêu, liên tục không ngừng bái lễ. Tần Tiêu tiến quân thần tốc đi vào Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc phủ. Cửa phủ có đám hộ vệ nhìn thấy Tần Tiêu trở về, nhao nhao vui mừng đi ra dắt ngựa cho Tần Tiêu, nhanh chóng chạy vào trong thông báo.

Tiến vào trong đại sảnh, Phạm Thức Đức, Bùi Diệu Khanh cùng Lô Bôn một đám quan văn nhao nhao vui mừng nói:

- Đại Đô Đốc trở về!

Tần Tiêu cười nói:

- Chư vị đồng liêu đều vất vả! Những ngày này không có đại sự gì xảy ra chứ?

- Nhờ hồng phúc của đại đô đốc, mọi chuyện đều tốt.

Chương 548: Kiều thê ấu tử (1)

Phạm Thức Đức mỉm cười nói:

- Một chút chuyện Phạm mỗ phải báo cáo với Đại Đô Đốc.

Tần Tiêu ngồi xuống, uống một ngụm trà thị vệ đưa vào:

- Chuyện gì?

Phạm Thức Đức lấy một quyển sổ con ra, chậm rãi nói ra:

- Hộ bộ đưa ngân lượng, ngựa, khí giới toàn bộ kiểm kê nhập kho, tốn hao chi phí đã báo lên trên rồi. Thân Dực Phủ và nam, bắc hai nha không có nhân viên nào thay đổi, sĩ tốt thao luyện và canh gác bình thường. Chỉ có trang bị đông cung lục suất đã trang bị mới, mười lăm tướng sĩ Đặc chủng doanh đã nghe lệnh Đại Đô Đốc đến Hoàng Thành Ngự Suất Ti đưa tin. Hình Trường Phong mang theo những người này đi ra ngoài phòng vệ Trường An cửu môn và hoàng cung.

- Rất tốt!

Tần Tiêu thỏa mãn gật đầu, xem ra mấy ngày này rời đi cả Hoàng Thành Ngự Suất Ti đâu vào đấy, nhờ có Hình Trường Phong cùng Phạm Thức Đức là nhân tài xử lý giúp hắn.

- Lại là việc tư của Đại Đô Đốc.

Phạm Thức Đức mỉm cười nói:

- Nói đến không khéo, Đại Đô Đốc vừa rời khỏi Trường An không đến ba ngày, thái tử điện hạ đã thu được tin của phu nhân. Hơn tháng trước thái tử điện hạ lệnh Quách Tử Nghi suất lĩnh một ngàn đông cung tả vệ suất ra khỏi thành hai trăm dặm đón Thượng Quan phu nhân và công tử tiểu thư rồi, lão hủ còn không có cơ hội nhìn đấy. Hiện tại Thượng Quan phu nhân đều ở lại đông cung rồi.

Bà mẹ nó, tiếp vợ con của ta tới một ngàn người! Trong lòng Tần Tiêu cười mắng: Trận thế này cũng quá lớn rồi!

Nghe được tin tức của người thân, Tần Tiêu vốn bình lặng không ngồi yên được, khục một tiếng nói ra:

- Phạm tiên sinh, Bùi Diệu Khanh, Lô Bôn, những ngày này ta không ở đây nhờ có các ngươi xử trí rõ ràng, trong nội tâm của ta ghi nhớ. Cáo từ các ngươi ta đi tới đông cung đã.

Ba người đều mỉm cười, ngay ngắn chắp tay nói:

- Đại Đô Đốc thỉnh tự tiện!

Tần Tiêu công khai đi ra khỏi Hoàng Thành Ngự Suất Ti, sau đó nhanh chóng cưỡi ngự chạy tới đông cung, ven đường đi qua tam tỉnh lục bộ, chạy vội thật nhanh khiến mọi người nhìn qua, âm thầm suy nghĩ nói: Đại nhân vật đã quay về kinh...

Ở trước cửa đông cung gặp được một đội kỵ mã đang canh gác, đang chuẩn bị rất ngăn lại quát hỏi thì nhìn rõ chính là Tần Tiêu, nhao nhao chắp tay bái kiến.

- Bái kiến Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu tùy ý giơ roi ngựa lên chào những người này, nói:

- Được. Bản đô đốc có chuyện cần gặp thái tử, không cần thông báo, tự ta đi vào!

Tiểu tốt nhìn bóng lưng của Tần Tiêu thì nhao nhao âm thầm thổn thức: Đại Đô Đốc ngươi tiến vào đông cung giống như đi dạo nhà của mình, có khi nào thông báo đâu...

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm vui mừng hô to: Uyển Nhi, đầu to, nữu nữu, lão tử tới rồi!

Tần Tiêu xuống ngựa chạy như gió tới phía trước, chạy tới trước cửa Minh Đức Môn thì có một người đi tới chắn ngang đường của Tần Tiêu.

Tần Tiêu không kịp dựng lại đụng vào người trước mặt, kêu lên bén nhọn.

Bay, lại bay. Tần Tiêu ngạc nhiên ngây người nhìn qua thái giám đang ngã xuống đất, trong lòng nói: Thật không ngờ.

Người nọ xoay người đứng lên, đang muốn chửi ầm lên thì nhận ra Tần Tiêu, đành phải cười khổ:

- Ta tưởng là ai uy mãnh như vậy, không ngờ là Đại Đô Đốc. Ôi... Cái thân thể này mệt mỏi rã rời a!

Tần Tiêu cười lớn đi tới, sau đó kéo thái giám kia lên:

- Cao Lực Sĩ, tại sao là ngươi? Đây không phải chiêm sự phủ, chạy tới Minh Đức Điện làm gì? Như thế nào, không có làm hư bờ eo bé nhỏ của ngươi chứ, ha ha ha...

Cao Lực Sĩ dở khóc dở cười nói ra:

- Thái tử điện hạ mang theo thái tử phi cùng mấy nương nương, phu nhân, con của Đại Đô Đốc tới hộ quốc Thiên Vương tự cầu nguyện rồi. Tiểu nhân là người điều khiển chương trình, đương nhiên là phải đi theo, Đại Đô Đốc còn không mau tiến vào trong đi, có khéo hay không, thái tử bọn họ vừa mới quay về, còn đang ở đại điện Minh Đức Điện, trong chốc lát còn chưa tán đi đâu.

- Đa tạ! Đi!

Tần Tiêu vỗ vai của Cao Lực Sĩ sau đó chạy vào, hắn xông thẳng vào Minh Đức Điện.

Một đám người trong điện, tiểu hài tử khóc náo liên tục. Lý Long Cơ cũng chơi với con của mình, cầm một con rối đầu hổ đang chọc cười hài tử.

Tần Tiêu vui mừng kêu to:

- Thái tử điện hạ mau trả con cho ta! Uyển nhi, lão bà tốt của ta, ha ha, ta trở về!

Thượng Quan Uyển Nhi đưa lưng về phía Tần Tiêu ôm hài tử dụ dỗ. Nghe hô to thì kinh hải quay người, nàng cuồng hỉ giao hài tử cho bà mụ kế bên và nhào qua phía Tần Tiêu!

Hai người ôm nhau, vong tình hôn nhau. Tần Tiêu còn ôm Uyển Nhi xoay vài vòng, vuốt mặt tinh tế của nàng, nhìn thấy nàng mặt trắng môi hồng, gương mặt đào như hoa, vẫn xinh đẹp như hoa.

Tần Tiêu vui vẻ nói:

- Uyển Nhi, ngươi vẫn không thay đổi, thật sự là quá tốt!

Trong mắt Thượng Quan Uyển Nhi hiện ra một tia ấm áp ngọt ngào:

- Lão công có chút gầy và đen, nhưng mà tinh thần rất tốt, uyển nhi rất vui vẻ! Ồ ơ, thật sự là! Người ta đang nhìn kia. Mau thả ta ra đi.

Lý Long Cơ cười quái dị đi tơi. Ôm một tiểu tử mập mạp:

- Mau tới ôm con của ngươi! Cũng không biết ăn cái gì, mới một tuổi đã như một con trâu con rồi.

- Ha ha, con của ta!

Tần Tiêu cười lớn tiếp tiểu tử trong tay của Lý Long Cơ vào tay mình, sau đó hôn lên mặt của nó:

- Gọi phụ thân đi nào!

Tiểu tử mập mạp nhìn qua Tần Tiêu sau đó khóc lớn lên, ở trong ngực Tần Tiêu giãy dụa muốn xuống.

Thượng Quan Uyển Nhi oán trách ôm lấy tiểu hài tử:

- Nhìn ngươi kìa, nói lớn tới mức tốc mái nhà đấy, không sợ dọa hỏng đầu to sao?

Tần Tiêu cười hì hì tiến tới bên người Thượng Quan Uyển Nhi. Cúi người hôn lên mặt đứa nhỏ:

- Khải Xuyên, đầu to, ngươi không nhận ra ta sao? Chúng ta là cha con đấy, mẹ ngươi cùng Nhị nương không có nói với ngươi sao?

Lý Long Cơ và các phi tử bên cạnh cười rộ lên, nói:

- Ai như ngươi kìa?

Tần Khải Xuyên rất lớn, đầu cũng lớn, từ con mắt lỗ mũi đều giống Tần Tiêu. Tiểu tử vừa mới một tuổi nên đang học nói. Nơi nào còn biết gọi phụ thân. Thực sự nghe lời ngừng khóc, sau đó hiếu kỳ nhìn qua Tần Tiêu. Khóe mắt vẫn còn nước mắt. Hai má phì phì cũng lưu lại nước bọt mà Tần Tiêu vừa hôn.

Dù sao cũng là máu mủ tình thâm, xuất phát từ bản năng đầu to ‘lạ lẫm’ nhìn nam nhân này, không có e sợ, mà là tràn ngập hiếu kỳ, mở to mắt không ngừng đánh giá Tần Tiêu.

Tần Tiêu vỗ nhè nhẹ hai tay, sau đó duỗi tay qua phía hắn, hoàn toàn ôn nhu cùng chất phác nói ra:

- Đầu to, lão ba ôm một cái được chứ?

Đầu to không kháng cự như lúc trước, tuy còn có chút không tình nguyện, nhưng tốt xấu cũng cho Tần Tiêu ôm qua. Tần Tiêu cẩn thận không nói lớn tiếng, cẩn thận ôm con, nhẹ nhàng run lấy cánh tay chơi đùa với đứa bé, trong miệng ồn ào lấy:

- Đầu to con ta, béo béo mập mập lại cường tráng; đầu to mau lớn lên, lớn lên cưỡi ngựa nào!

Mọi người cười rộ lên.

- Đồng dao này đúng là buồn nôn mà.

Tần Tiêu cười rộ lên.

- Buồn nôn cái gì! Ta trên đường đi suy nghĩ nửa tháng mới được đấy.

Chương 549: Kiều thê ấu tử (2)

Thượng Quan Uyển Nhi từ trong tay vú em tiếp lấy một nữ hài tới, nhẹ chân nhẹ tay đưa tới trước mặt Tần Tiêu, nói:

- Ta không có vận khí tốt a, lại sinh con gái, lão công cũng đừng không thích!

- Đâu có đâu có, ta khẳng định ưa thích!

Tần Tiêu quản khỉ gió ở đây có bao nhiêu người, hắn đi tới hôn lên mặt của Thượng Quan Uyển Nhi một cái, sau đó lập tức ôm lấy Tần Tuyền Nguyệt tới. Tiểu nữ oa chỉ mới bảy tám tháng, lúc này đang còn ngủ. Cái miệng hồng hồng cong lên, mi tâm còn vẽ một đóa hoa nhỏ, lớn lên cực giống Thượng Quan Uyển Nhi. Gương mặt phấn nộn nhỏ nhắn, còn có thể nhìn thấy tơ máu hồng, làn da vô cùng mịn màng. Tần Tiêu cẩn thận từng li từng tí đưa miệng tới hôn một cái, trong nội tâm cũng vui vẻ lên!

Tay trái con gái, tay phải con trai, bên cạnh có kiều thê đang đứng, Tần Tiêu cảm giác mình quá hạnh phúc rồi! Đem con trai con gái ôm hồi lâu không buông ra.

Thẳng tới khi cánh tay ướt ướt mới phát hiện đầu to tiểu tử kia đang tiểu lên cánh tay của Tần Tiêu. Thượng Quan Uyển Nhi cười khanh khách ôm con gái lại, giao cho vú em sau đó đổi tả cho chúng. Tần Tiêu cười ha ha:

- Nhờ phúc của con trai, hôm nay ai chơi mạt chược với ta cũng phải cẩn thận! Ta rất có nghề đấy.

Lý Long Cơ chờ Tần Tiêu mừng rỡ đủ, mới thỉnh hắn và Uyển Nhi ngồi xuống, phân phó bọn hạ nhân dâng trà. 

Thái Tử Phi cũng mang theo hài tử Lý Long Cơ lui xuống. Lý Long Cơ cười hì hì nói ra:

- Đại ca, chị dâu, hôm nay cao hứng như vậy. Không bằng chúng ta thương lượng công việc nhé?

- Ân, nói đi, chuyện gì?

Tần Tiêu uống một ngụm trà, còn đang chìm trong vui vẻ.

- Là chuyện hứa thân a!

Lý Long Cơ cười nói:

- Con của ta Lý Tự Trực và con gái Tần Tuyền Nguyệt của ngươi. Thật tốt nha!

Tần Tiêu suýt nữa phun nước trà ra.

- Có quá khoa trương hay không a? Bọn nó mới mấy tháng à!

- Có cái gì kỳ quái, không phải chỉ phúc vi hôn sao?

Lý Long Cơ cười nói:

- Có cái gì không tốt chứ! Chị dâu ngươi cứ nói đi?

Thượng Quan Uyển Nhi mỉm cười nói:

- Tốt thì tốt, ta không có ý kiến gì. Nhưng mà còn phải chờ lão công quyết định.

Tần Tiêu nghiêng nghiêng mắt nhìn Lý Long Cơ vài lần, có chút thản nhiên nói ra:

- Tại sao ngươi không sinh con gái đi? Tương lai toàn bộ gả cho đầu to của ta mới tốt.

Trong lòng Tần Tiêu tinh tường, hiện tại ‘hứa hôn’ không thể nói tùy tiện được.

Đường luật có nói rõ ràng, chỉ phúc vi hôn cũng không dễ dàng hối hôn, nếu không sẽ bị phạt nặng. Hơn nữa Đường luật cũng có phương diện quá phận, nhà gái hủy hôn sẽ chịu phát, nhà trai hủy hôn đánh rắm cũng không có. Nam nữ bất bình đẳng nha. Không có biện pháp.

Lý Long Cơ cười hắc hắc:

- Ta không phải cố gắng mỗi ngày sao! Nhưng mà chỉ sinh trai không có gái. Lại không thể thúc ta mau lên được, đáp ứng hay không đáp ứng. Dù sao chị dâu cũng ở đây, có gì không nói được?

- Ách ta là người tôn trọng yêu đương tự do, hôn nhân tự chủ.

Tần Tiêu quái cười rộ lên:

- Mới có bao lớn mà đã quyết định chung thân cả đời cho đứa trẻ, đối với bọn chúng không công bằng a! Không bằng chờ thêm vài năm rồi nói sau, tốt xấu gì cũng cho chúng quen biết nhau đã. Vạn nhất lớn lên tính tình không hợp thì người làm cha như chúng ta cũng phiền lòng. Thái tử, ta và ngươi cũng không dễ nhìn nhau đâu.

- Bà mẹ nó! Lý luận thật nhiều!

Lý Long Cơ nghe Tần Tiêu nói vậy thì căm phẫn kêu lên:

- Được rồi được rồi. Ta nghe theo ngươi, vậy đợi thêm vài năm đã, ngươi quay về Giang Nam đón người, tại sao lưu manh chạy tới đây một mình.

Tần Tiêu kéo tay Thượng Quan Uyển Nhi, cười nói ra:

- Uyển Nhi hiểu tâm ta nhất, ta cũng hiểu rõ nàng, muốn gặp hài tử thì tự mình đi tới. Tiên nhi sao. Ta thật vất vả mang tới Trường An. Hiện tại cùng Mặc Y đang ở trong khách sạn.

- Khách sạn? Vậy mà ngươi cũng nghĩ ra.

Lý Long Cơ nhảy dựng lên:

- Người tới, người tới! Đem mấy tên ngu xuẩn Tương Tác Giám giam lại. Nói là Đại Đô Đốc quay về kinh, không ngờ còn che kín cánh cửa Tần phủ, chẳng phải đang tìm chết sao? Đại ca, tòa nhà của ngươi mấy ngày trước đã xây xong rồi Uyển Nhi ngại quạnh quẽ vẫn mang theo đầu to và nữu nữu ở lại đông cung. Lô Đại Hải đám người kia quá ngu xuẩn, rõ ràng không phái người đi tới cửa Trường An tiếp đón đại ca, đúng là đáng ăn đòn mà!

Hai tiểu thái giám bối rối từ trong chạy ra ngoài. Xem ra đám người Tương Tác Giám hôm nay bị thóa mạ một hồi.

- Xem như xong!

Tần Tiêu kéo tay Thượng Quan Uyển Nhi đứng dậy:

- Ta xin lỗi không tiếp được, về nhà mới đã.

- Không vội không vội.

Lý Long Cơ kéo Tần Tiêu:

- Trong phủ của ngươi tất cả đồ đạt vẫn chưa chuẩn bị xong buổi tối tới đông cung của ta, ta thiết yến mời các ngươi dùng cơm tẩy trần, nhớ rõ, không được không tới đấy! Ta còn có chuyện thương lượng với ngươi.

Trên mặt Lý Long Cơ, nhìn qua Tần Tiêu cười gian quen thuộc, Tần Tiêu cảnh giác nói ra:

- Ngươi phải làm gì?

- Không có gì, hắc!

Lý Long Cơ cười nói:

- Đông cung của ta bên này có văn chức Trương Cửu Linh, lập tức có Diêu Sùng, Tống Cảnh đảm đương tả hữu thứ tử. Nhưng mà thiếu võ quan nha.

- Diêu Sùng cũng tới?

- Đúng nha, có cái gì không đúng sao? Vừa mới triệu hồi tới đây, hãy nghe ta nói hết.

Lý Long Cơ nói:

- Con của Hoàn Ngạn Phạm là Hoàn Tử Đan là nhân tài nha, ta thích cực kỳ. Trước đó không lâu ta bảo phụ hoàng sửa sai giải tội, ban thưởng cho hắn bách hộ thực ấp. Người này ta muốn lưu lại trong đông cung...

- Ngươi không phải chứ, vẫn muốn đào vách tường sao?

Tần Tiêu phiền muộn kêu lên:

- Hoàn Tử Đan không thể so với Quách Tử Nghi, còn là ngọc thô chưa mài giũa, không nên thân. Chỉ là trời sinh thần lực thì bỏ đi, học một ít công phu da lông, không có đánh giặc chưa mang binh, cái gì cũng không hiểu. Hiện tại vẫn không thể giao cho ngươi, chờ ta dạy dỗ tốt thì nói sau.

- Ở đâu, ta lại thấy tốt! Cung mã võ nghệ đều tuyệt đối là nhất lưu!

Lý Long Cơ liên tục tranh luận:

- Ngươi cũng đừng che giấu, cho ta đi!

- Cũng được ah!

Tần Tiêu thập phần hào phóng nói ra:

- Trừ phi ngươi đem Quách Tử Nghi trả lại cho ta. Hai đồ đệ không tới mức bị ngươi thu cả nha!

Lý Long Cơ căm giận bĩu môi một cái:

- Tính tính toán toán, ta không hỏi quỷ hẹp hòi như ngươi nữa. Muốn ta trả lại Quách Tử Nghi cho ngươi, ngươi cho rằng ta kẻ đần nha? Ha ha!

Tần Tiêu khinh thường nhìn hắn một cái.

- Gian nhân!

Lý Long Cơ vỗ tay một cái:

- Người tới, chuẩn bị xe, tiễn Đại Đô Đốc cùng phu nhân hồi phủ.

Tần Tiêu từ trong tay vú em tiếp đầu to và nữu nữu lại, Thượng Quan Uyển Nhi mang theo cái mũ che, mười phần đoan trang đoan chính. Lý Long Cơ tự mình tiễn đoàn người ra đông cung, lên xe ngựa, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Ta còn có một ít chuyện phải xử lý, sẽ không tiễn các ngươi. Ngày mai phát thiếp mời tới, bảo các đồng liêu đi tới thăm nhà mới của Đại Đô Đốc.

- Đừng, ngàn vạn đừng!

Chương 550: Khu nhà siêu cấp (1)

Tần Tiêu liên tục khoát tay:

- Ta vẫn nên ít xuất hiện. Không nói, đi trước, bye bye!

Lý Long Cơ bản năng chắp tay, đi theo Tần Tiêu nói ra:

- Bye bye! Ồ, ‘bye bye’, tại sao giống dỗ tiểu hài tử vậy? Đây là tỏ vẻ cáo biệt sao? Tỏ vẻ cáo biệt, có ý tứ...

Một chiếc xe ngựa mang theo cả nhà của Tần Tiêu đi tới phố tây. Tần Tiêu cùng Thượng Quan Uyển Nhi trên xe ngồi cạnh nhau, đùa với hai đứa bé. Đầu to một tuổi, cũng hiểu được chút chuyện, sau khi ở gần một hồi đã quen thuộc Tần Tiêu, thỉnh thoảng cười to khanh khách, Tần Tiêu nghe mà mở cờ trong bụng, vô cùng vui vẻ.

Đến khách sạn, Tần Tiêu xuống xe ngựa, đi lên lầu mang Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y xuống và dẫn hai người vào xe ngựa. Chợt nghe ba nữ trong xe cười toe toét, nhất là Mặc Y thấy hài tử là vui vẻ, đi chọc bọn chúng.

Tần Tiêu cưỡi lên ngựa, đi đầu tới trước cửa phủ viện của mình, quả nhiên nhìn thấy bọn người Lô Đại Hải dẫn theo nha hoàn nô bộc đứng trước cửa, thấy Tần Tiêu đã đến, nhao nhao quỳ xuống:

- Bái kiến Đại Đô Đốc!

Tần Tiêu nhảy xuống ngựa, Lô Đại Hải vội đưa khế ước nhà và công văn lên, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Đại Đô Đốc thứ tội, tiểu nhân sơ sẩy, không có ra ngoài đón Đại Đô Đốc... Trong phủ đã xử lý xong cả rồi, Đại Đô Đốc cùng bảo quyến tùy thời có thể vào ở. Đây là quy định trong triều, mang theo tạp dịch và nha hoàn tới cho Đại Đô Đốc. Từ hôm nay trở đi bọn họ là tư tài của Đại Đô Đốc, đây là danh sách và kế thân của bọn họ.

Tần Tiêu gọi những người kia đứng lên, ước chừng có bốn mươi năm mươi người, đúng là rất nhiều. Không khỏi cười nói:

- Thật đúng là rất nhiều, cũng không biết có nuôi nỗi hay không a.

Lô Đại Hải ở bên cạnh cúi người làm lành:

- Đại Đô Đốc thật sự là biết nói đùa... Đại Đô Đốc còn có gì phân phó không?

- Tạm thời không có. Ngươi đi đi.

Lô Đại Hải tự hành cáo từ.

Trong lòng Tần Tiêu đột nhiên suy nghĩ: Nhiều người như vậy, quản cũng mệt mỏi. Ồ nha, tại sao quên mất nha đầu Tử Địch chứ? Vừa mới ở đông cung cũng không gặp nàng, đã đi chỗ nào rồi?

Bọn người Tiên nhi cũng ra khỏi xe ngựa, Tần Tiêu đi đến bên cạnh xe, trước ôm lấy hai đứa bé. Tam nữ tử cùng vú em nhao nhao xuống xe. Một đám nô bộc nha hoàn đi tới:

- Bái kiến phu nhân, công tử, tiểu thư!

Lý Tiên Huệ cười hi khoát khoát tay:

- Tất cả đứng lên đi, không đáng đa lễ như vậy, ta gần đây nhẹ nhàng tùy ý. Bọn ngươi sau này có chuyện gì khó xử đại khái có thể tới tìm ta nói lại, không cần giữ lễ tiết.

Nha hoàn nô bộc trên mặt vui mừng, chủ mẫu rất đại độ, rất từ bi ah.

- Đa tạ phu nhân!

Tần Tiêu chậc chậc thấp giọng nói:

- Quả nhiên có vài phần tư thái bà chủ, sau này người trong phủ đều do ngươi quản đấy.

Lý Tiên Huệ nhìn hắn:

- Ba hoa. Lão công, nhanh mang chúng ta vào phủ, ta ngược lại muốn nhìn một chút trong phủ là thế nào.

- Tốt, tốt, về nhà, vào phủ~

Tần Tiêu ôm hai hài tử trong lòng, lòng tràn đầy vui mừng. Lập tức nghĩ tới gì đó nhìn qua Thượng Quan Uyển Nhi hỏi:

- Nha đầu Tử Địch kia không phải đi cùng ngươi sao, tại sao không gặp?

Bên cạnh Mặc Y lập tức vỗ trán, vạn phần ảo não ngượng ngùng nói ra:

- Nhanh đừng hỏi, mắc cở chết người!

Tần Tiêu hứng thú nổi lên, hỏi tới:

- Như thế nào vậy?

Lý Tiên Huệ kéo hắn một cái:

- Tại đây nhiều người như vậy, vào phủ nói sau.

Trong lòng Tần Tiêu tưởng tượng, chớ không phải là Tử Địch lại chọc tai họa gì? Nhưng ba người các nàng biểu hiện không có lo lắng và u buồn, cảm thấy cũng không phải đại sự gì, vì vậy ôm hai hài tử, dẫn đầu đi vào cửa. 

Hai nô bộc cầm bó phái lớn muốn đốt, Tần Tiêu gọi lại, bảo bọn họ không nên đốt. Sợ làm sợ tiểu hài tử. Nhưng đi tới cửa thì bảo bọn họ chặt đầu gà bỏ ra vào một chén gạo, cũng không biết là ai an bài, nghe nói hiện tại phong tục của Trường An chính là có nhà mới phải cúng quỷ thần như vậy.

Tần Tiêu cười mỉa. Nhìn qua Lý Tiên Huệ nói ra:

- Ngươi xem những người này, có đủ mê tín nha. Ta mang binh đánh giặc giết người vô số, thủ hạ oan linh dùng vạn mà tính. Nếu tới tìm ta gây phiền toái, còn sống được sao? Thật sự là kỷ nhân tự nhiễu.

Lý Tiên Huệ thân thể run lên, thấp giọng oán giận nói:

- Đừng nói chuyện này làm sợ hài tử. Nhưng mà đây chỉ là một ít chuyện cầu an, ngươi đừng nói được không? Người ta cũng là có hảo ý, sau đó ta còn phải cho tiền lì xì. 

Tiến vào cửa lớn!

Bên cạnh con đường là những bụi hoa thấp bé. Bây giờ là một vườn hoa hóa. Bốn phía trống một hàng dương liễu cao to, cành cũng ngã vào tường cao cao. Dương liễu tịch tà, hiện tại chính là loài cây cao quý. Vườn hoa quản lý rất tốt, trăm hoa khoe sắc, đã có nhiều bướm bay tới nhộn nhịp. Bên trái cửa lớn là một gian phòng, rõ ràng cũng được xây nghiêm túc, so với gia đình bình thường còn khí thế hơn.

Mang theo khí thế này chính là một gian nhà lớn có ba mái cong. Phòng ở bốn phía bên cạnh dài chừng ba trăm bước (ước 150 mét), bên cạnh là những lương đình, có toàn bộ tám cái, vách tường được sơn màu vàng óng, màu son rực sáng. Mấy chục bước có cầu thang ba mươi chín bậc, là một cái bình đài cao bằng đá hoa cương, so với gian nhà chính thấp hơn ba bậc thang.

Bình đài này phải có nhiều thợ lành nghề mới tạo thành được, thậm chí màu gạch có phản chiếu bóng người. Cả cầu thang có khảm một khối đá lớn, thượng chính là một con ly phun nước. Từ cầu thang tới bình đài đều dùng bạch ngọc làm lan can. Trên đầu mỗi cái là một con nghê. Hai bên trái phải của bình đài còn có một cái đỉnh lớn. Bên trong có sương mù lượn lờ, chính là đàn hương tốt nhất.

Tần Tiêu ngạc nhiên nhìn cảnh phô trương này, đúng là quá lớn a, có thể so được với cung điện trong cung! Hơn nữa thiết kế tạo hình tương tự hoàng cung. Gian nhà ba tầng này không thua kém gì lầu Nhạc Dương cả, hơn nữa càng lộ ra vàng son lộng lẫy cùng xa hoa khoa trương. 

Từng mái ngói lưu ly khoa trương kia, dưới ánh mặt trời lóng lánh hiện ra kim quang rực rỡ, cửa sổ sơn hồng bắt mắt. Mái cong còn có con ly đang đứng, trong miệng còn phun nước kết thành một viên châu màu vàng.

Lý Tiên Huệ cũng líu lưỡi nói:

- Lão công, ngươi làm sao mua nổi tòa nhà lớn này? Ngươi biết không, loại kết cấu nhà này chỉ có thân vương ở lại mà thôi. Ta vừa rồi đếm được cầu thang có ba mươi chín bậc, đây là số lượng khai phủ nha... Còn nữa, tầng ba cũng có mái cong, to lớn như vậy là cho thái tử ở, đây chính là xưng tụng kiêng kỵ a, trên xà nhà được sơn màu hồng, tiền đình còn có mười hai cây xà đơn đây là không tốt. Chúng ta không nên đi vào ở.

Tần Tiêu cũng hơi cảm thấy có chút không ổn, lớn tiếng nói:

- Người đâu, gọi Lô đại sư tới đây.

Một nô bộc nhanh chóng chạy ra ngoài.

Người một nhà tiếp tục đi dạo và thong thả nhìn xem. Bên trái cũng có một cái cầu thang, nhưng mà không có rộng như trước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau