PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 541 - Chương 545

Chương 541: Nước mắt khuynh thành (2)

- Cá trong khoang thuyền này ta cũng mua toàn bộ. Chỉ cần ngươi mang ta đi quanh hồ, ta tìm người.

Phu thê ngư dân trợn mắt, liên tục khoát tay nói:

- Thuê thuyền đâu có nhiều tiền như vậy! Cộng thêm cá của cả con thuyền này cũng chỉ có giá trị năm ba quan tiền, vậy là quá nhiều!

- Không sao, nhận lấy. Đừng nhiều lời, lái thuyền đi, ra giữa hồ!

Lão phụ cầm lưới đánh cá rời thuyền, dọn ra một chỗ đủ lớn cho Tần Tiêu trong khoang thuyền. Ngạc nhiên nhìn qua thuyền nhỏ xa bờ, nói:

- Thật sự là gặp được Bồ Tát sống...

Ngư dân toàn thân tràn ngập lực lượng, ra sức chèo thuyền, con thuyền nhanh chóng ra giữa hồ. Tần Tiêu ở đầu thuyền chỉ huy.

- Hướng bên kia, bên kia!

- Bên này!

- Dù sao có thuyền cũng nên đi qua nhìn một chút.

Phu thê ngư dân chất phác trung thực không phàn nàn, cố gắng chèo thuyền. Mươi lượng bạc hai phu thê phải bận tối mắt tối mũi ba bốn tháng mới có thể có thu hoạch như vậy, còn phải trông cậy vào bầy cá to mọng. Hiện tại không duyên cớ được thu nhập lớn như thế, dù chèo ba bốn ngày cũng đáng.

Phàm là nơi có thuyền đều tìm khắp, không có nhìn thấy thuyền của Tiên nhi. Phần lớn là thuyền đánh cá, còn không thì là một ít thuyền của cậu ấm cô chiêu đi du ngoạn.

Tần Tiêu giọng nói có chút khàn khàn, ngư dân ân tình rót chén nước cho hắn.

Trong lòng Tần Tiêu cảm giác đau nhức cùng lo lắng.
Tiên nhi, ta hiểu rõ Tiên nhi nhất, ngươi ở nơi nào? Ngươi đang trách ta sao?

Ngươi có biết hay không, ngươi thương tâm thì ta càng khổ sở lo lắng nhất! Ngươi bất hạnh chính là tai nạn của ta! Tần Tiêu ta tạo nhiều sát nghiệp như vậy, lão thiên gia ngươi muốn trừng phạt ta đấy sao? Ta chỉ muốn Tiên nhi bình an, hạnh phúc trải qua cuộc đời này!

Trong lòng Tần Tiêu chưa bao giờ loạn như vậy. Trên đời này nếu còn có chuyện gì khiến hắn loạn và thương tâm nhắc, tác động tới từng hành động của hắn cũng chỉ có an nguy của Tiên nhi!

Mặc dù bên người có Thượng Quan Uyển Nhi cùng Mặc Y, nhưng mà trong nơi sâu nhất địa vị của Lý Tiên Huệ không ai rung chuyển được! Mặc kệ xuất phát từ lý do gì, Tần Tiêu chưa từng muốn mất nàng!

Trên mặt hồ gió đông thổi từng hồi, thổi sầu muộn trong lòng của Tần Tiêu nổi lên. Nội tâm giống như dấm chua ngâm nước, vô cùng buồn bực khó chịu.

Qua hồi lâu, Tần Tiêu rốt cục tâm niệm vừa động, quay đầu nhìn qua ngư dân, nói:

- Thuyền đại ca, hồ đông có đảo nhỏ, ngươi có đi chưa?

Ngư dân có chút nghi hoặc nói ra:

- Công tử nói cái đảo có tòa nhà đá phải không? Nửa năm trước Sử lão gia phái người tới cắt bãi cỏ lau sậy kia đi, cắt tới ba đường sông, không biết là làm cái gì. Nhưng mà quan phủ có chỉ lệnh chúng ta đánh cá không được phép đi vào địa phương đó.

Tần Tiêu tâm niệm vừa động, phất tay nói ra:

- Đi, đi qua bên kia!

- Cái này...

Ngư dân chần chờ nói:

- Cái này không tốt sao? Ý của quan phủ rất khó làm trái!

- Ngươi đi đi!

Tần Tiêu không kiên nhẫn nói ra:

- Chuyện lớn hơn nữa bản Hầu gia cũng gánh được! Cả hồ này đều là của ta, còn có nơi nào ta không đi được?

- À? Ah!

Ngư dân kinh hãi:

- Ngài chính là Sở tiên Hầu gia? Tiểu nhân lập tức đi ngay.

Lúc này ngư dân càng ra sức. Thuyền đánh cá nhỏ trượt trên hồ, lao thẳng tới hướng đông. Cũng không lâu lắm mặt nước xuất hiện khu vực có ba đường sông, chỉ có rộng hai trượng đủ cho thuyền đi qua, thuyền đánh cá tiến vào con đường an toàn, một đường lao thẳng tới trước.

Tần Tiêu bắt đầu suy nghĩ: Không có gì bất ngờ xảy ra thì Tiên nhi khẳng định ở chỗ này. Tiên nhi... Tiểu trúc giữa hồ, căn nhà đá, ngươi rất hoài niệm sao?

Qua không lâu, lại nhìn thấy đảo nhỏ kia, bên cạnh quả nhiên có một chiếc thuyền đổ lại.

Cập bờ đã không còn trịu lủi như trước, mà có một bến tàu nhỏ, mặt khác không có cải biến gì cả.

Tần Tiêu không vội! 

Lớn tiếng một hô:

- Tiên nhi!

Đỗ ở bến thuyền, đột nhiên có bóng người chui ra, lại là Thiết nô. Nhìn thấy trên thuyền là Tần Tiêu thì nhảy lên, nhanh chân chạy vào trên đảo. Chạy một nửa thì lại chạy về. Lo lắng đi tới đi lui trên bờ, chờ Tần Tiêu cập bờ.

Quả nhiên ở chỗ này! 

Trong lòng Tần Tiêu vui vẻ, xem ra Tiên nhi cho Thiết nô lái thuyền đưa nàng tới nơi cũ.

Tần Tiêu không đợi thuyền cập bờ, thả người nhảy lên bờ. Nhìn Thiết nô nói:

- Tiên nhi đang ở trên đảo sao?

Trên mặt Thiết nô mừng như điên, chỉ vào nhà đá liên tục gật đầu.

Còn chờ cái gì?

Tần Tiêu bước nhanh tới nhà đá!

Nhà đá không có thay đổi gì, điểm khác duy nhất là cánh cửa sắt đã gỉ sét. Tần Tiêu đi tới bên cạnh nhà đá thì tim đập thình thịch, chậm rãi đẩy cửa sắt. Trong nội tâm đau xót, nước mắt thiếu chút nữa chảy xuống.

Trong nhà đá ở trên tường còn có khóa sắt từng khóa Lý Tiên Huệ trước kia, ghế đá vẫn còn. Trên mặt đất phủ một ít cỏ khô lau sậy.

Lý Tiên Huệ như con chim non cả kinh, ngồi ở góc tường, ôm đầu gối mà ngủ.

Tần Tiêu nhẹ nhàng đi qua, áy náy và thương tâm nhìn qua nữ tử quan tâm mình nhất.

Sắc mặt của nàng vô cùng tái nhợt, trên mặt còn lưu lại vệt nước mắt. Tuy ăn mặc đẹp đẽ quý giá, búi tóc cũng thập phần tinh tế, vẫn trâm cài tóc và hoa tai, nhưng mà cảnh tượng vẫn cô đơn và thương tâm.

Tần Tiêu khẽ đi tới bên người Tiên nhi, ngồi bên cạnh nàng và ôm nàng vào lòng.

Lý Tiên Huệ nửa mê nửa tỉnh nói mớ:

- Lão công...

Trong lòng Tần Tiêu đau đớn, nhẹ nhàng hôn lên trán của nàng:

- Là ta, Tiên nhi.

Lý Tiên Huệ đột nhiên bừng tỉnh, thân thể đứng lên, sau đó không thể tưởng tượng nổi nhìn qua Tần Tiêu, trừng to mắt nói ra:

- Ta, ta nhất định là đang nằm mơ!

Tần Tiêu đứng lên! 

Mở ra hai tay:

- Tiên nhi, Tiên nhi tốt của ta, không phải là mộng, lão công trở về, thật!

Vượt quá Tần Tiêu dự liệu, Lý Tiên Huệ cũng không lao vào trong ngực của hắn, mà là nhanh chóng xoay người sang chỗ khác, che miệng nghẹn ngào nói ra:

- Ta tình nguyện ngươi chưa về!

Tần Tiêu đã thương tâm lại khó hiểu đi tới phía trước, từ phía sau ôm lấy Lý Tiên Huệ:

- Như thế nào, Tiên nhi? Ngươi không muốn ta về sao?

Lý Tiên Huệ toàn thân mềm nhũn, chậm rãi lắc đầu:

- Không phải...

- Vậy ngươi...

Tần Tiêu nhất thời không nói được gì, thật không biết nên nói như thế nào, đành phải thở dài tâm loạn như ma.

Lý Tiên Huệ nhẹ nhàng xoay người lại! 

Chậm rãi hai tay ôm dưới nách của Tần Tiêu, nước
mắt cứ lặng im chảy xuống.

Nhưng mà Tần Tiêu cảm giác được, Lý Tiên Huệ gầy đi thật nhiều, giống như dùng hết khí lực toàn thân ôm lấy hắn.

Trong nội tâm nàng có phải vẫn dùng lực lượng này giãy dụa hay không?

Trong lòng Tần Tiêu đau đớn, đem Lý Tiên Huệ ôm trong ngực.

Hồi lâu! 

Hai người không nói gì cả. Trong nhà đá nhỏ hẹp dường như chỉ nghe được nước mắt Lý Tiên Huệ rơi, nhỏ đến vào trên người Tần Tiêu.

Tần Tiêu không nghĩ tới bây giờ tình cảm phức tạp, hơn nữa không biết nên nói cái gì.

Một năm không gặp nỗi khổ tương tư, cũng không biết nên biểu đạt thế nào. Trong ngực chỉ có thương tâm, mỗi ngày trốn vào trong gian nhà đá, vụng trộm thút thít nỉ non không cho ai biết rõ. Ở trước mặt người ngoài thì bộ dáng kiên cường mười phần.

Chương 542: Tiên nhi vô song (1)


Tần Tiêu chỉ có ôm nàng trong ngực, cảm thụ được tiếng tim nàng đập, mỗi một lần nức nở. Sợ vừa buông tay thì nàng lại biến mất ở trước mắt mình. Nếu như có thể, hắn rất muốn đem da thịt mình cho nàng, vĩnh viễn không chia lìa.

Nửa ngày sau, Tần Tiêu cảm giác trong lòng đau đớn như kim châm, âm thanh khô khốc nói:

- Tiên nhi, ta thật xin lỗi ngươi.

Thời điểm hắn nói lời này, Lý Tiên Huệ cảm tình rốt cục tuôn ra như hồng thủy. Vốn im ắng nức nở, biến thành khóc lên như hài tử vậy, nàng dùng nắm đấm nhỏ yếu nện vào ngực của Tần Tiêu:

- Vậy ngươi vì cái gì còn trở về, vì cái gì còn trở về!

Tần Tiêu bắt được cánh tay của Lý Tiên Huệ, lớn tiếng nói:

- Bởi vì ngươi là Tiên nhi ta yêu nhất! Ta đời này yêu nhất là Tiên nhi, vĩnh viễn không ai thay thế được! Nếu có một vạn lý do không cho ta trở về, nhưng chỉ cần lý do này là đủ rồi!

Lý Tiên Huệ khóc lớn lên, ôm thật chặt Tần Tiêu không chịu buông ra.

Tần Tiêu cảm giác hốc mắt của chính mình giống như có thứ gì đó tràn ra, trong nội tâm như có thứ gì đó ngăn cản, đông cứng và tàn nhẫn xé rách tim của hắn.

Hắn có trái tim rất mạnh mẽ, nhưng trước nước mắt của Tiên nhi đã bị hòa tan. Trong nội tâm ôn nhu này chỉ thuộc về một mình Tiên nhi. Nước mắt của nàng là đòn sát thủ của hắn, làm cho Tần Tiêu không công tự tan.

Lý Tiên Huệ thút thít nỉ non giống như muốn ngất đi. Tần Tiêu đau lòng vỗ lưng của nàng, ôn nhu nói:

- Đừng khóc nữa. Thân thể của ngươi càng ngày càng kém, nếu khóc nữa sẽ hại thân.

An ủi hồi lâu, Lý Tiên Huệ cuối cùng vẫn ngừng thút thít nỉ non, mềm nhũn ngã vào người Tần Tiêu.

Tần Tiêu như lúc trước ôm nàng dựa vào tường, ôm nàng vào ngực, thương tiếc vuốt gương mặt tái nhợt của nàng, lau nước mắt cho nàng.

- Tiên nhi, ngươi gầy rất nhiều... Tim của ta như vỡ nát.

Lý Tiên Huệ thập phần miễn cưỡng lộ ra nụ cười, vẫn còn có chút nghẹn ngào nói ra:

- Ngươi có nhìn thấy hài tử của chúng ta không?

Tần Tiêu ôm chặt Lý Tiên Huệ, giống như sợ nàng biến mất, nói:

- Không có. Uyển nhi không theo bọn họ đi Trường An sao? Chúng ta trên đường không có gặp nhau!

Lý Tiên Huệ hắng giọng, mặc dù không có nghẹn ngào nhưng vẫn vô lực nói:

- Vậy ngươi về làm cái gì?

- Tiếp ngươi.

- Ta?

- Ân. Chuyên tới đón ngươi.

Lý Tiên Huệ lặng im một hồi, réo rắt thảm thiết cười nói:

- Là thái tử gọi ngươi tới sao?

Trong lòng Tần Tiêu chấn động, lắc đầu:

- Không phải, tự ta muốn tới. Tiên nhi, ngươi cho rằng như vậy sao? Hẳn là ngươi không tin ta sao, không tin lời ta nói? Địa vị của ngươi trong lòng ta bất luận kẻ nào cũng không thay thế được.

- Ta không phải ý đó.

Lý Tiên Huệ nói ra:

- Ta biết rõ lão công rất tốt với ta, rất thương ta, bảo vệ ta. Nhưng mà ta cũng biết hoàng đế cùng thái tử nhất định sẽ gọi ngươi tới, đón ta trở về Trường An. Cho nên ta sớm đưa một phong thơ tới Trường An, không biết chỗ của ngươi nên ta gửi tới thái tử cung. Sau đó ta còn gọi Uyển nhi cùng Tử Địch mang theo vú em và nha hoàn, cùng với Tử Đan và mấy gia đinh che chở, đến Trường An đoàn tụ với ngươi, muốn cho ngươi không phải chạy đi. Không nghĩ tới ngươi vẫn tới, hơn nữa trên đường bỏ qua bọn họ. Thật sự là người tính không bằng trời tính.

- Ta không có thu được thơ gì cả. Có lẽ ta vừa đi thơ mới tới Trường An a.

Tần Tiêu nói ra:

- Không có vấn đề gì. Dù sao ta đã tới đây rồi. Tiên nhi, ngươi...

Tần Tiêu rất muốn nói ‘vì cái gì không đi cùng?’, nhưng nghĩ tới chuyện liên quan tới Vi hậu cùng Lý Khỏa Nhi rất mẫn cảm, đành phải dừng lại.

Lý Tiên Huệ giống như hiểu hắn nói cái gì, thấy hắn nói một nửa cũng không có hỏi.

Hai người ăn ý không bàn chuyện xấu hổ và thương tâm kia.

Qua một lát, Tần Tiêu đau lòng vuốt ve bả vai thon gầy của Lý Tiên Huệ, nói ra:

- Tiên nhi. Ngươi đã gầy như vậy rồi! Ta lưu lại cùng ngươi, chiếu cố ngươi. Ta muốn nhìn thấy ngươi như trước kia, rất khỏe mạnh, rất vui vẻ.

- Không thể.

Lý Tiên Huệ lắc đầu, ngữ khí tuy rất nhạt nhưng thập phần kiên quyết nói ra:

- Ngươi có lẽ phải chạy về Trường An. Đầu to, nữu nữu cùng bọn người Uyển nhi đã tới Trường An rồi, cần có người chiếu khán. Huống chi ngươi công vụ tại thân. Sao có thể một mình ở lại Giang Nam?

- Đầu to? Nữu nữu?

Trong lòng Tần Tiêu cảm thấy ấm áp:

- Đây là nhủ danh của con trai và con gái phải không?

- Đúng nha, ha ha.

Lý Tiên Huệ khó có được cười rộ lên:

- Khải Xuyên sinh ra đã rất nặng. Đầu cũng lớn, vì vậy đã kêu đầu to; nữu nữu là Uyển nhi tự mình kêu ra, nàng nói như vậy mới cảm thấy đáng yêu.

- Đúng nha, hài tử đáng yêu! Thế nhưng mà bên người hài tử vì sao không có mẹ?

Tần Tiêu cầm chặt tay của Lý Tiên Huệ và nói:

- Tiên nhi, cùng ta đi về Trường An.

Thân thể Lý Tiên Huệ rung động. Kết quả lại chậm rãi lắc đầu.

Cho dù đã dự tính tới kết quả này, Tần Tiêu vẫn thở dài một hơi, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.

Yên tĩnh nửa ngày, Lý Tiên Huệ nói:

- Lão công, kỳ thật Tiên nhi cũng không trách ngươi cái gì. Mẫu thân cùng muội muội cho dù không phải là lão công thì cũng có kết quả như thế, ta đây biết rõ. Lão công làm chuyện này là thân bất do kỷ. Thế nhưng mà nghĩ tới phải quay về hoàng cung, sắp đối mặt với người thân đã chết. Trong lòng của ta...

Mắt thấy Lý Tiên Huệ vừa muốn khóc lên. Tần Tiêu đã ôm vai của nàng:

- Hảo hảo, không nói cái này.

- Ta không sao.

Lý Tiên Huệ lau nước mắt:

- Đây là chuyện của mình ta, ta sẽ điều chỉnh tốt. Kỳ thật lúc trước rời khỏi Trường An ta đã nghĩ tới có lẽ sẽ có ngày hôm nay. Chẳng qua là khi thời điểm đó tới thì ta mới phát hiện thì ra trong lòng của ta cho tới bây giờ không có buông bỏ người thân.

- Nếu ngươi buông bỏ được thì ngươi không phải là Tiên nhi tốt của ta.

Tần Tiêu vỗ lưng của nàng, nói:

- Ngươi là người trọng tình trọng nghĩa, tình thâm như biển. Thánh hậu đối với ngươi như vậy, ngươi vẫn không có hiềm khích mà bỏ qua. Huống chỉ là phụ mẫu thân sinh và em gái. Tiên nhi. Nếu như có thời gian thì ta sẽ ở lại đây một tháng. Một tháng không được thì hai tháng. Nếu không ba năm năm cũng được. Thẳng đến khi ngươi nguyện ý quay về Trường An thì chúng ta cùng đi. Không có ngươi ở bên người ta cảm thấy không được vui sướng.

- Ngươi chớ ngu, ba năm năm, ngươi nguyện ý thì triều đình cũng không nguyện ý, hoàng đế cùng thái tử sẽ chạy tới Giang Nam bắt ngươi.

Lý Tiên Huệ lau nước mắt, miễn cưỡng làm cho mình cười lên:

- Ngươi đi đi, đi Trường An đi. Làm chuyện ngươi cần làm, không cần quan tâm tới ta. Lúc nào ta nghĩ thông suốt thì ta sẽ đi Trường An tìm ngươi.

- Không được, không thể, ta không đồng ý.

Tần Tiêu cự tuyệt, ôm Lý Tiên Huệ thật chặt.

- Con của chúng ta phải làm sao?

Lý Tiên Huệ ôn nhu và cô đơn cười nói:

Chương 543: Tiên nhi vô song (2)

- Không phải còn có Uyển nhi cùng Mặc Y, Tử Địch các nàng bên cạnh ngươi hay sao? Các nàng có cái gì không tốt? Ta nghe nói triều đình phong Mặc Y làm tướng quân, ngươi và nàng cùng ra chiến trường đúng không? Vậy rất tốt nha, ta còn chưa chúc mừng các ngươi đấy.

- Đừng nói cái này!

Tần Tiêu có chút tức giận lắc Lý Tiên Huệ:

- Ta mặc kệ, dù sao ta chỉ cần ngươi và sẽ mang ngươi đi Trường An, ngươi nếu không đi ta cũng không làm quan cái quái gì, quay về Sở Tiên sơn trang bầu bạn với ngươi cả đời. Làm ruộng đánh cá, thời gian cũng có thể qua

Lý Tiên Huệ thở dài một hơi:

- Ta đây chẳng phải trở thành tội nhân của Đại Đường sao? Ngươi không chỉ thuộc về một mình ta, cũng không chỉ thuộc về nhà này. Cả quốc gia đều cần ngươi xuất lực, người nên đi làm đại sự. Ngươi sao có thể như tiểu nam nhân chỉ biết lo ôn hương bỏ qua đại sự chứ?

Tần Tiêu bị Lý Tiên Huệ giáo huấn một lần, trong nội tâm rất phiền muộn, lại không nói tới chuyện hoàng đế tứ hôn, chỉ có thể như kẻ câm ăn hoàng liên chịu đựng.

Xem ra chiêu này không có tác dụng với Tiên nhi rồi.

- Tiên nhi, kỳ thật hoàng đế và Thái Bình công chúa cùng thái tử muốn ngươi quay về. Bọn họ muốn khôi phục danh hiệu công chúa của ngươi.

Tần Tiêu nói ra:

- Mặc dù chỉ là hư danh, nhưng mà đây là nguyện vọng của ta. Mấy năm qua ngươi sinh hoạt dưới lớp mặt nạ này có quá nhiều ủy khuất. Mỗi lần nhớ tới những chuyện này, ta cảm thấy phiền muộn. Hiện tại có cơ hội sao không quý trọng.

- Ai... Chuyện này. Ta sớm nghĩ đến sẽ có ngày như vậy.

Lý Tiên Huệ thở dài:

- Toàn gia hoàng đế, hoàng hậu, công chúa đều chết, còn phong ta làm công chúa cái gì chứ. Lão công, ngươi cảm thấy có ý nghĩa sao? Còn có Tam ca bây giờ còn đang bị lưu vong. Nếu ta quay về Trường An, nói cho người khác biết ta là con gái của tiên hoàng, người ta sẽ cảm thấy thế nào? Nhất định sẽ chê cười ta, mắng sau lưng ta là nữ nhân bất tài. Ta vốn chính là người đã chết một lần. Chịu chút mắng chửi không có gì. Thế nhưng mà lão công ngươi còn làm quan ở Trường An, còn muốn nở mày nở mặt, sao có thể bởi vì ta mà bị ảnh hưởng cơ chứ?

- Tiên nhi. Ngươi nghĩ quá nhiều.

Tần Tiêu vội vàng nói:

- Từ lúc bắt đầu, ngươi đã là người vô tội. Chuyện này không liên can tới ngươi. Ngươi vì cái gì không như trước kia, thản nhiên đối mặt tất cả? Phát sinh đại sự gì cũng có lão công lo cho ngươi, chúng ta cùng khiêng. Không có ngươi bên người ta cảm giác giống như kẻ tứ cố vô thân. Bên người thiếu cái gì đó.

- Tiên nhi, đáp ứng ta, theo ta cùng đi Trường An được chứ? Nhìn thấy ngươi gầy thành bộ dạng như vậy, ta không an tâm được. Lúc này nếu không có ngươi cùng đi Trường An, ta không rời đi. Làm quan có gì vội vàng? Thiên hạ Đại Đường này còn ngàn vạn người, muốn tìm thần tử có gì khó, há có thể thiếu mình Tần Tiêu ta chứ?

Lý Tiên Huệ có chút vẻ giận dữ nhìn Tần Tiêu:

- Ngươi tốt lắm, bắt đầu ức hiếp ta.

- Không phải uy hiếp, ta nói thực.

Tần Tiêu mười phần chân thành nắm tay nàng. Nhìn ánh mắt của nàng:

- Công danh lợi như mây bay. Cái gì uy danh, công lao sự nghiệp, vinh quang, nếu không có người yêu cùng chia xẻ, đó chỉ là trống rỗng không có ý nghĩa. Kỳ thật ta rất chán ghét chuyện làm quan. Nếu không phải xuất phát từ trách nhiệm, ta đã sớm vung tay không làm. Cho dù là vứt bỏ gia tài bạc triệu trở lại ở nông thôn làm nông phu cũng được, chỉ cần trong nội tâm an tâm, thời gian cũng sẽ ống khá giả một chút.

- Làm nông phu?

Lý Tiên Huệ cười rộ lên:

- Ngươi nuôi nổi cả nhà sao? Sợ là vú em cũng không mời nổi.

- Làm sao có thể!

Tần Tiêu nhíu mày:

- Lão công của ngươi làm ruộng cũng có thể mạnh hơn người khác đấy! Lại nói tùy tiện mở nhà máy, cho dù thuế phú nặng cũng có thể phát tài, ngươi đừng chuyển chủ đề, đi với ta tới Trường An!

Lý Tiên Huệ nằm vật trong ngực Tần Tiêu:

- Nếu nươi đã nói như vậy. Ta dám không thuận theo ngươi sao? Nhưng mà sau khi được hoàng đế phong thưởng, ta sẽ mang theo bọn nhỏ quay về Giang Nam.

Tần Tiêu nhíu mày:

- Vì cái gì?

- Ngươi cũng không nên nghĩ nhiều, là vị trí của ngươi bây giờ.

Lý Tiên Huệ nhàn nhạt nói ra:

- Tay cầm binh mã hoàng thành, trong thành Trường An không có người không nhìn chằm chằm vào ngươi. Hiện tại là thời buổi rối loạn, khó bảo toàn sẽ không phát sinh đại sự gì. Phát sinh chuyện như vậy thì thê nhi chúng ta tại Trường An chỉ là vướng víu. Mượn lúc này mà nói. Nếu như chúng ta có phủ nha trong Kim Quang Môn của thành Trường An, ngươi có dám giết thẳng vào Trường An không?

- Ngươi đang lấy cớ. Ngươi biết rất rõ ràng, ta nhất định sẽ có biện pháp bảo vệ các ngươi trước tiên. Hơn nữa trước kia chúng ta trải qua nhiều chuyện như vậy, ngươi chưa từng lùi bước như bây giờ.

Tần Tiêu cau mày, nhìn chằm chằm vào Lý Tiên Huệ:

- Tiên nhi ngươi biến hóa rồi sao? Trước kia, ngươi nên tín nhiệm ta, mặc kệ ta làm ra quyết định gì, ngươi vẫn luôn ở phía sau cổ vũ cho ta. Hôm nay ngươi có chuyện không nói ra, ta biết rõ.

- Kỳ thật chuyện cho tới bây giờ ta vẫn như trước đây, vẫn tin tưởng và ủng hộ ngươi. Ta không có biến đổi, cảm tình của chúng ta không có biến hóa. Chỉ có lão công biến đổi, hoặc là nói, địa vị và hoàn cảnh của ngươi biến đổi.

Lý Tiên Huệ nói ra:

- Lão công, chính ngươi quay đầu nhìn lại một chút, ngươi làm quan ba năm đã trải qua bao nhiêu chuyện? Mỗi một lần có chính biến trọng đại ngươi đều có tham dự vào, hơn nữa là nhân vật không thể thiếu. Mỗi lần chính biến thì có nhiều người chết như vậy, nhiều gia tộc bị tịch biên gia sản và diệt cửu tộc. Lúc này ngay cả hoàng tộc cũng không cách nào thoát khỏi.

- Ta không phải sợ chết, đây là thật. Ta chỉ hy vọng mặc kệ trong Trường An phát sinh chuyện lớn gì, ta đều có thể làm cho bọn nhỏ có hoàn cảnh an toàn sinh hoạt, sẽ không bị gió tanh mưa máu của Trường An ảnh hưởng tới.

- Lão công, ta biết rõ ngươi không phải người tham luyến quyền thế, nhưng mà sự thật lại thất thường và bất đắc dĩ. Ngươi mỗi lần đều thân bất do kỷ bị cuốn vào, ngay cả mình cũng không có tư cách trung gian nhảy ra ngoài. Muốn Tiên nhi ủng hộ ngươi, thậm chí vì ngươi mà bỏ qua tính mạng cũng có thể. Nhưng mà hài tử của chúng ta làm sao bây giờ? Chúng ta bây giờ đã là cha mẹ rồi, cũng nên suy nghĩ cho bọn nhỏ một chút chứ?

- Ai có thể bảo chứng thời điểm diễn ra đại sự tiếp theo lão công vẫn như trước đây, may mắn không bị gì? Lần một lần hai, một số lần vô số lần, ngươi có thể bảo chứng sao? Gần vua như gần cọp. Không cần ta nhiều lời ngươi cũng hiểu. Ta là người xuất thân hoàng gia nên từ nhỏ đã nhìn quen chuyện này. Phụ mẫu và em gái của ta chết rồi, tuy ta thương tâm. Nhưng đã là người chết đi, ta chỉ lo lắng là ngươi và hài tử của chúng ta.

Lý Tiên Huệ nói dài như vậy, làm cho Tần Tiêu có chút sửng sốt. Hắn thật không ngờ Lý Tiên Huệ lại nghĩ xa hơn bất cứ kẻ nào, nghĩ chu toàn như thế.

Chương 544: Gia viên ấm áp (1)

Nàng nói những chuyện này làm hắn chưa từng nghĩ qua. Thế nhưng mà những lời của nàng nói là không có chỗ trống lựa chọn. Quyền lực. Nhất là loại quyền lực đăng phong tạo cực này, sau khi hàng lâm lên người của mình thì đâm lao phải theo lao.

Muốn vung tay không làm?

Có thể! 

Chờ ngươi bỏ chức quan, buông binh quyền, trước kia những người có ý kiến và không thích ngươi, tùy tiện chơi ám chiêu là có thể giết ngươi rồi. Hoặc là có ít người lo lắng, lo lắng ngươi sẽ ngóc đầu trở lại tạo thành uy hiếp, dứt khoát mang ngươi trảm thảo trừ căn là được.

Bọn người Trương Giản Chi không phải ví dụ tốt nhất sao? Đều bị giáng chức lưu vong chúng thân không được vào triều vẫn bị người mưu hại. Muốn nhìn bọn họ chết mới cam tâm. Chính mình một đường tham dự nhiều chính biến như vậy. Nói không có đắc tội với người là tuyệt đối ngu xuẩn.

Chính trị như chiến tranh, lợi ích có xung đột chính là địch nhân. Hơn nữa trên đường cái gặp nhau có thể cúi đầu chào xưng huynh gọi đệ. Nhưng mà sau lưng lại đâm chém như đang ở chiến trường, càng thêm khó phòng, càng thêm âm độc.

Lý Tiên Huệ thấy Tần Tiêu ngây ngốc nửa ngày không nói gì, nhẹ nhàng dựa vào hắn và nói:

- Ngươi không nói lời nào, ta đã thuyết phục được ngươi sao? Đi Trường An có thể, thụ sắc phong cũng không có vấn đề. Nhưng mà sau đó ngươi phải đồng ý cho ta và bọn nhỏ quay về Giang Nam.

- Tiên nhi!

Tần Tiêu rầu rĩ hừ một tiếng, lại nói:

- Ngươi nói rất đúng, rất có đạo lý. Nhưng nếu ta thật sự làm vậy còn không bằng biến ta thành thái giám đi. Một nam nhân nếu ngay cả vợ cũng không bảo toàn được. Ngay cả thê nhi cũng phải tránh xa để phòng bất trắc, không cách nào hưởng thụ niềm vui gia đình. Vậy thì không bằng một thái giám.

Lý Tiên Huệ có chút kinh hãi nhìn qua Tần Tiêu:

- Lão công, ngươi tức giận? Thực xin lỗi, ta...

- Không cần phải nói, cùng ta đi Trường An, cũng không nên nói rời khỏi cái gì đó, chúng ta là người một nhà, phải vĩnh viễn ở cùng nhau!

Tần Tiêu ôm Lý Tiên Huệ vào lòng, nhìn nàng nói:

- Nếu như ngươi còn xem ta là lão công, trong nội tâm còn tín nhiệm ta như trước, cũng đừng có cự tuyệt!

Lý Tiên Huệ nhẹ cắn môi, nhìn qua Tần Tiêu kiên định thì cũng tìm được điểm chung.

- Được rồi... Có lẽ ta thật sự đã sai. Ta thật không ngờ ta cũng trở nên ích kỷ như vậy. Chỉ lo an nguy của hài tử, lại xem nhẹ cảm thụ của ngươi. Lão công, ta thật sự là thê tử kém cỏi.

- Không có, ngươi là tốt nhất đấy, thật!

Tần Tiêu vong tình ôm nàng thật chặt:

- Ngươi có kiến giải, rất tha thứ, hơn nữa càng có mẫu tính. Ngươi nói những chuyện này ta sẽ vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng. Tề gia trị quốc bình thiên hạ. Nam nhân ngay cả nhà của mình cũng không thể bảo vệ thì nói chuyện gì trị quốc bình thiên hạ? Ngươi là lão bà tốt của ta, là nội trợ hiền, là trụ cột tinh thần của ta, là trụ cột tinh thần của cả nhà. Thiếu ngươi ta có thể làm gì?

- A, ngươi đã biết dỗ người rồi, là học của ai?

Trên mặt Lý Tiên Huệ nở nụ cười mà Tần Tiêu quen thuộc, rất ngọt ngào, rất hạnh phúc.

- Tại sao lại là hống ngươi, đây đều là lời tâm huyết!

Tần Tiêu đưa miệng hôn lên mặt Lý Tiên Huệ.

Lý Tiên Huệ ngăn miệng của hắn lại.

- Miệng ta đang hôi!

- Ah nha, Ta cũng vậy!

Tần Tiêu liên tục nâng Lý Tiên Huệ, cho nàng đứng lên. Sau đó Lý Tiên Huệ lại lôi kéo hắn đứng lên.

Tần Tiêu kéo nàng vào ngực, hai người dính sát cùng một chỗ:

- Tiên nhi, về sau đừng nói lời chia lìa được chứ? Ta sẽ rất thương tâm. Tuy làm vậy rất lý tính, nhưng mà rất đau đớn nhân tâm. Chúng ta người một nhà, từ đầu đến cuối đã có dây thừng buộc lại rồi. Ý của ta không phải muốn mẫu tử các người bị nguy hiểm. Ta chỉ nói mặc kệ là chuyện gì, đều phải thản nhiên đối mặt. Cho dù lão công ta có bất trắc gì, các ngươi trốn ở Giang Nam có thể an bình sao? -- Nhưng mà Tần Tiêu ta hôm nay thề với thiên địa, không có người nào có thể xúc phạm người nhà của ta, bất luận kẻ nào cũng không thể! Vì người nhà của mình ta nguyện ý là địch của thiên hạ!

- Ngươi đừng điên, còn không ngừng lại!

Lý Tiên Huệ hãi hùng khiếp vía bắt lấy tay của Tần Tiêu, che miệng không cho hắn nói tiếp.

- Cái này không phải đại sự gì, phát thề độc làm gì, chẳng phải là làm ta lo lắng hơn sao? Ngươi nói đúng, chúng ta là người một nhà, nên ở cùng nhau. Tiên nhi đã sai rồi, lão công, ngươi tha thứ cho ta...

- Tha thứ cái gì?

Tần Tiêu mỉm cười nâng gương mặt nàng lên:

- Ta cho tới bây giờ không có trách ngươi cái gì.

Môi của hai người dán chặt vào nhau.

Tuy còn có chút đắng chát, nhưng mà vẫn rất ngọt ngào...

Ngư dân đánh cá vẫn thành thành thật thật. Trở về cũng không có rời đi, hắn mang toàn bộ tôm cá của mình ngoan ngoãn đưa tới sơn trang. Tất cả lớn tôm nhỏ gì cũng mấy chục cân

Mọi người thấy Tần Tiêu mang theo Lý Tiên Huệ trở về, hai mắt mang theo nét vui vẻ, nhao nhao buông lỏng một hơi.

Mặc Y đã đem toàn bộ lễ vật đưa cho các tiểu thiếp, nhưng mà những da thú thì không đưa ra ngoài, có chút không nỡ. Lý Tiên Huệ lôi kéo nàng cùng một chỗ, đem những hàng da đưa ra ngoài khiến cho Mặc Y đau lòng.

Lý Tiên Huệ nói ra:

- Những tướng sĩ này theo lão công vào sinh ra tử, đối với thiếp thất hài tử của bọn họ cần quan tâm là phải rồi. Hắn làm thủ lĩnh cũng nên có tâm ý, sau này phần lớn là cơ hội ‘hiến ân tình’.

Buổi nói chuyện này Tần Tiêu cùng Mặc Y không có nói được gì, quả thực còn có chút xấu hổ.

Thừa dịp hai nữ đang nói chuyện phiếm vui vẻ, Tần Tiêu vụng trộm chuồn ra sau, chạy tới phòng bếp. Đầu bếp nha hoàn nhìn thấy hắn đi vào trong bếp, nhao nhao bị dọa hỏng, liên tục không ngừng bái lễ.

Tần Tiêu cười ha hả bảo bọn họ đứng lên, gọi một đầu bếp, nhìn hắn hỏi:

- Trong phủ có gà mẹ không?

- Có ah! Còn có hơn mười con!

- Làm thịt một con đi, ta tự mình xuống bếp, nấu một nồi nước sôi cho ta.

- Ah, cái này...

Đầu bếp này nghe hắn nói thì tưởng rằng Hoàng Hà chảy ngược.

- Sững sờ cái gì? Nhanh đi!

Tần Tiêu cười hắc hắc, sau đó xoắn tay áo bận việc. Trước kia trong quân hắn là đầu bếp; đến Đại Đường, từ nhỏ cũng tự làm cơm, mẫu thân sinh bệnh hai năm đều là hắn túc trực bên giường, thủ hạ đúng là có chút việc. Nấu đồ ăn rất ngon. Nhất là ‘nồi súp’ càng tinh tế.

Không lâu đầu bếp mang gà tới, đã làm sạch sẽ rồi, trong bụng gà còn có chút trứng non, rất bổ cho thân thể.

Tần Tiêu đem những quả trứng này đặt vào trong chén, cầm lấy một con dao phay, trước tiên cắt cổ gà. Sau đó lại chặt làm hai. Sau đó lại chặt đùi và cánh xuống, cổ tay chuyển động như bay, đầu bếp nhìn thấy mà ngây ngốc:

- Hầu Gia không ngờ còn có đao công bực này?

- Muốn luyện sao? Cũng dễ dàng. Lên chiến trường lăn lộn hai năm là được.

Đầu bếp ngạc nhiên sững sờ, trên trán mồ hôi lạnh chảy xuống

Tần Tiêu cười rộ lên, rất quen thuộc cắt vụn con gà, sau đó động thủ cắt vài miếng gừng. Sau đó bỏ vào nồi rán với dầu, đem từng khối gà bỏ vào xào. Sau đó lại bỏ muối và chút rượu vàng, thêm chút nước.

Chương 545: Gia viên ấm áp (2)


Kỳ thật cách làm rất đơn giản, mấu chốt là phải nắm giữ lửa tốt. Trước kia thời điểm hầu hạ mẫu thân bị bệnh, thường xuyên làm món này cho mẫu thân hắn ăn. Coi như có chút tâm đắc, đợi thêm vài phút lại cho nước vào nấu canh, như vậy mới càng có tư vị, càng thêm bổ dưỡng.

Từng khối thịt gà đặt vào trong hủ lớn. Một tầng nước màu vàng đậm rất bắt mắt, mùi hương đậm đặc xông vào mũi. Ngửi là muốn ăn ngay. Tần Tiêu lấy rễ sô đỏ lấy từ chỗ Chung lão gia tử tới, bỏ vài miếng vào, đậy nắp lại, dùng lửa mạnh hầm cách thủy.

Sau đó bỏ thêm vài cục than và canh lửa, hết sức chuyên chú nấu một chén canh này.

Đám đầu bếp và nha hoàn nhìn thấy Tần Tiêu làm ra cử động như vậy quả là ‘kinh thế hãi tục’. Đường đường Hầu Gia, không ngờ chạy vào trong bếp nấu súp, đừng nói là Hầu Gia, chỉ cần người hơi có chút ruộng đất sinh hoạt còn không có trở ngại, nam nhân chắc chắn không đi vào bếp.

Tần Tiêu mới không quản ánh mắt quái lạ của bọn họ, tự lo chuyên tâm chiếu khán lửa cháy, hắn không phải cho mình uống, mà là cho Tiên nhi gầy gò uống. Tuy không nói là uống vào tốt lên ngay, nhưng ít nhất làm nội tâm của Tần Tiêu dễ chịu một ít. Huống chi nhìn người mình âu yếm uống súp này thật sự là một việc vui vẻ.

Rời khỏi chiến trường huyết nhục tung bay, thoát khỏi lục đục triều đình, loại cảm giác ấm áp này càng mãnh liệt. Thời điểm này Tần Tiêu mới cảm giác được sinh hoạt phong phú, chân thật, cùng an tâm.

Lý Tiên Huệ cùng Tần Tiêu trò chuyện trong nhà đá, cuối cùng là cũng cởi bỏ khúc mắc cuối cùng, tâm tình trở nên tốt hơn rất nhiều. Nhìn thấy Mặc Y đã lâu không gặp, hiện tại quan hệ với mình càng thêm thân cận, không khỏi lôi kéo tay nàng không buông, lại trò chuyện vui vẻ.

Lúc rời nhà phong tuyết, lại cùng mấy vạn đại quân ăn, mặc, ở, đi lại, trò chuyện về chiến trường Mạc Bắc thê lương cùng người Đột Quyết dã man, đàn sói hung tàn và gấu chó ngang ngược... Những chuyện này đối với Lý Tiên Huệ mà nói quả thực là hấp dẫn, nghe rất nhập thần. Nói đến Tần Tiêu phá trận xông động phòng thì nàng cười khanh khách, tiến đến bên tai Mặc Y nói ra:

- Lão công rất tuyệt chứ?

Mặc Y mặt đỏ hồng, ngượng ngùng gật đầu.

Lý Tiên Huệ che miệng cười khanh khách:

- Ta thấy mấy tỷ muội chúng ta ngươi thân thể tốt nhất... Đoán chừng nha, hì hì, lão công khẳng định yêu chết ngươi.

- Đâu có, trong lòng hắn thì Tiên nhi là thần thánh, ai cũng không thay thế được đâu.

Mặc Y cùng Lý Tiên Huệ hai người dựa vào quá chặt chẽ:

- Tiên nhi, ngươi không biết. Lão công thực thường xuyên nhắc tới ngươi. Nói tới trên đời hắn nhớ thương ai nhất vậy khẳng định là ngươi! Nhìn thấy ngươi gầy thành bộ dạng như vậy, ta cũng thương tâm gần chết, lại càng không cần nói hắn. Tiên nhi nha, ngươi đừng giày xéo chính mình, nhất định phải vui vẻ, buông bỏ những chuyện không thoải mái, hảo hảo sống có biết không? Trước kia các ngươi trải qua những chuyện sinh tử, ngươi cũng trải qua cuộc sống bình thường. Còn có chuyện gì không bỏ được chứ?

- Ân, ngươi nói đúng, cám ơn ngươi, Mặc Y.

Lý Tiên Huệ ôn nhu cười nói:

- Trước kia là ta hồ đồ, chính mình để tâm vào chuyện vụn vặt... Ồ, chúng ta trò chuyện cả buổi, lão công đi đâu rồi?

Mặc Y cũng nghi hoặc nhìn chung quanh.

- Đúng rồi, hình như không có ở đây. Chắc là mệt mỏi, trở về phòng ngủ rồi.

Lý Tiên Huệ nghĩ lại:

- Chắc chắn là không. Hắn lúc này đang cao hứng, không chừng ôm Ngọc Hoàn đi thăm những tiểu thiếp Đặc chủng doanh đây mà.

- Ai nha. Là những quả phụ a!

Mặc Y cười nói:

- Thật sự có đủ khổ, nam nhân của mình không biết bao lâu mới về.

- Chuyện này ta cũng nhớ kỹ. Quay đầu lại ta nói với lão công. Sau khi quay về Trường An thì những người của Đặc chủng doanh cũng nên thay phiên thả ra ngoài một chút. Nhiều không dễ dàng nha, bọn họ đi theo ta vào nam ra bắc, vào sinh ra tử chỉ đợi nghỉ sau đó quay về sơn trang một thời gian. Chúng ta ở đây sơn cảnh hữu tình không tồi. Dù sao chi tiết đã có Giang Châu phủ ứng phó rồi.

Hai nữ lại tự lo trò chuyện, hoàn toàn đem Tần Tiêu ném ra sau đầu.

Tần Tiêu làm đầu bếp, trên đầu khoác một cái khăn mặt, hai con mắt thì nhìn chằm chằm vào cái hủ trên lửa, quả thực cẩn thận tỉ mỉ.

Mặt trời sắp lặn, trên bàn đã được nha hoàn và nô bộc đặt thức ăn lên. Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y đang nghi hoặc, Dương Ngọc Hoàn thì chạy nhanh về, thì làm gì thấy được Tần Tiêu?

Đúng lúc này Tần Tiêu kêu la trách móc từ phía sau đi tới, trong tay đang nâng một cái hủ có khói nóng bốc lên.

- Ăn cơm, ăn cơm nào! Canh gà cực phẩm, uống bổ thân thể nhé!

Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y lập tức cả kinh kêu lên:

- Lão công, sao ngươi biến thành bộ dáng này?

Một bộ trang phục đẹp đẽ đã tràn đầy khói lửa và dầu mỡ trong bếp. Trên đầu còn đắp một cái khăn vải, trên mặt thì đầy dầu mở làm gì ra bộ dáng Hầu Gia nha, rõ ràng là đầu bếp!

- Ah ha ha, ta đi làm nồi canh! Chuyên cho nhị vị lão bà uống. Đây là canh uống bổ âm hư. Có lợi cho thân thể.

Tần Tiêu dương dương đắc ý cười to, mở nắp hủ ra:

- Có phải rất thơm không?

Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y đều sửng sốt. Không thể tưởng tượng nổi nhìn qua Tần Tiêu từ đầu đến chân, nhao nhao nở nụ cười khổ.

Một bàn mỹ vị được đưa lên, Tần Tiêu kéo hai đại mỹ nhân ngồi xuống, ôm Dương Ngọc Hoàn cùng ngồi vào bàn.

- Ăn cơm!

Ra lệnh một tiếng Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y chậm chạp cầm lấy chiếc đũa, sau đó có chút sững sờ.

Tần Tiêu cười ha hả, gắp một cái đùi lớn đưa vào trong chén của Dương Ngọc Hoàn:

- Đây là của ngươi!

- YAA.A.A.., đùi gà thơm quá, cám ơn Hầu Gia ca ca!

Tần Tiêu cầm thìa múc canh cho Lý Tiên Huệ cùng Mặc Y mỗi người một chén, đưa tới trước mặt bọn họ.

- Súp ngon! Súp ngon, muốn nhân lúc còn nóng mà uống cạn!

Mặc Y lạnh nhạt cười rộ lên, tiến tới bên tai Lý Tiên Huệ thấp giọng thì thầm nói:

- Ngàn vạn đừng có bỏ qua hảo ý của lão công nhé, chúng ta ăn nhiều một chút, nhất là thân thể của ngươi còn kém, đều tự mình xuống bếp, ngươi còn không nhanh động đũa ăn nhiều một chút? Canh gà này còn ngon hơn cả ngươi nấu đấy.

Lý Tiên Huệ cắn cắn bờ môi, vành mắt đỏ lên, thập phần kiên quyết nói ra.

- Ta, ta sẽ ăn hết nó.

Một bữa cơm này Lý Tiên Huệ ăn đúng là không ít. Mặc dù không có khoa trương ăn cả con gà, nhưng mà theo lời mọi người nói Lý Tiên Huệ ăn còn nhiều hơn ba ngày qua.

Sau khi ăn xong Mặc Y thập phần thông minh mà dẫn dắt Dương Ngọc Hoàn đi hậu viện chơi, tùy ý cho Tần Tiêu đi một mình với Lý Tiên Huệ.

Tần Tiêu cùng Lý Tiên Huệ liên tục đi lại trên hành lang và hòn non bộ, Lý Tiên Huệ thỉnh thoảng ợ ra vài cái, hai người lại cười.

Thời gian giống như hơn một năm trước, ấm áp và thân mật, tâm của hai người không có ngăn cách.

Ba bốn tháng bông hoa đã tỏa hương, gió đêm lạnh thổi qua, thân thể mềm mại của Lý Tiên Huệ như không xương, làm cho Tần Tiêu cảm giác mình như mềm yếu. Đi cùng với nàng hắn cảm thấy rất yên tâm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau