PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 536 - Chương 540

Chương 536: Hoàng đế gả nữ (2)

Tần Tiêu khẽ thở dài một cái:

- Chuyện này ngươi đã suy nghĩ tốt cả rồi, tìm ta hỏi cái gì?

Lý Long Cơ khẽ cười, nói:

- Chuyện này không phải là thương lượng. Nhưng thật ra là tự nhắc nhở đại ca bỏ qua Thái Bình công chúa bên kia... Sau này chúng ta làm chuyện gì tốt nhất nên cân nhắc suy nghĩ của nàng, tốt nhất là không nên gây ra mâu thuẫn. Đại ca tọa trấn Hoàng Thành Ngự Suất Ti, tay cầm binh mã hoàng thành, cấp dưới thì có tâm phúc của Thái Bình công chúa. Xử lý một chút chuyện nên cẩn thận đôi chút.

Tần Tiêu chậm rãi gật đầu:

- Ta biết rõ. Ngươi đây không nói trong nội tâm của ta cũng tự nhiên hiểu rõ. Hiện tại vạch trần ta sẽ càng thêm bị chú ý. Nói đi, chuyện thứ hai là cái gì? Chuyện Lý Trọng Tuấn là chuyện đơn giản, đằng sau còn phức tạp hơn sao?

Lý Long Cơ cười hắc hắc:

- Kỳ thật chuyện thứ hai là chuyện tốt. Nhưng mà chỉ sợ đại ca không đáp ứng.

Tần Tiêu có chút tức giận:

- Ta nói ngươi hôm nay làm sao lề mề như vậy? Có việc nói mau, không nói ta ăn cơm đấy, đói rồi!

Lý Long Cơ cười nói:

- Nhưng thật ra là như vậy. Phụ hoàng ta đã sớm muốn gả thân muội muội của ta cho ngươi, Kim Tiên công chúa hoặc là Ngọc Chân công chúa, chỉ một trong hai người. Thế nhưng vừa nghĩ tới trước kia ngươi cự tuyệt cưới Lý Khỏa Nhi, lại lo lắng trong lòng của ngươi có suy nghĩ, cho nên một mực ẩn nhẫn không nói. Hôm nay phụ hoàng ta nhắc lại chuyện xưa, vì vậy...Vì vậy, đành phải bảo ta trước dò xét ý của ngươi.

Tần Tiêu có chút ngơ ngác nhìn qua Lý Long Cơ, trong đầu chuyển động nhanh chóng: Tương Vương phải gả nữ, đây xuất phát từ ý nguyện của của người làm cha, tỏ vẻ để mắt ta; hôm nay hoàng đế phải gả nữ chính là hôn nhân chính trị. Muội muội Lý Long Cơ hình như ta đã gặp, lớn là Kim Tiên công chúa Lý Trì Nguyệt, năm nay cũng mới mười sáu tuổi, nhỏ là Ngọc Chân công chúa Lý Trì Doanh mới mười ba tuổi, mười ba tuổi, mới lên trường cấp hai...

Lý Long Cơ lại chọc hắn một cái:

- Ngươi nói chuyện đi!

Tần Tiêu khẽ run rẩy:

- Nếu ta cự tuyệt thì sao?

- Chớ ngu, sao có thể cự tuyệt chứ!

Lý Long Cơ oán trách nói:

- Đầu tiên, hai em gái của ta là đại mỹ nhân ngươi không phải đã gặp rồi sao? Hơn nữa các nàng ưa thích tu đạo, đáy lòng thiện lương không tranh quyền thế, đây tuyệt đối là tề gia nội trợ hoàn hảo. Tiếp theo đó không cần ta nói chứ? Đại ca cũng là người thông minh. Hôm nay ngươi tọa trấn Hoàng Thành Ngự Suất Ti, không ít người đỏ mắt, hơn nữa sinh lòng nghi kỵ, thậm chí là đồn đãi độc hại. Nhưng đại ca nếu làm phò mã vậy thì khác. Đó là người trong hoàng tộc, xem ai còn có thể chen miệng vào?

Tần Tiêu than nhẹ một tiếng:

- Ý của ngươi là bảo ta không có lựa chọn?

- Có ah!

Lý Long Cơ thấy chuyện có chuyển cơ, vui mừng kêu lên:

- Ngươi có thể lựa chọn một trong hai người!

- Chờ một chút!

Đột nhiên Tần Tiêu duỗi tay ra, dọa Lý Long Cơ nhảy dựng:

- Đường luật văn bản quy định rõ ràng, một thê hai bình thê bốn thiếp, hôm nay ta đã nạp ba thê, ngươi cũng không phải không biết. Công chúa nguyện ý làm thiếp sao?

- Ha ha ha, thì ra là chuyện này!

Lý Long Cơ đắc ý cười to:

- Quy củ còn không phải do người định sao? Hoàng gia hậu cung gần đây cũng sẽ phát sinh một chút biến hóa, có ‘một hậu bốn phi’. Cùng lắm ta thỉnh phụ vương tăng thêm, như vương công đại thần mấy phẩm có thể một thê bốn bình thê, thiếp nha, không quy định có bao nhiêu cả. Đại ca ngươi xem, như vậy được không?

- Bốn bình thê?

Tần Tiêu quả thực dở khóc dở cười:

- Nhà của ta sắp thành nhà kho rồi, sau này sẽ không nhét thêm vào chứ?

- Ta cũng không dám cam đoan.

Lý Long Cơ cười quái dị:

- Nhưng mà ta chỉ hy vọng muội muội của ta là một trong số đó.

Tần Tiêu bất đắc dĩ thở dài một hơi:

- Ai, nếu như không có lựa chọn, ta còn có thể làm sao? Mười ba tuổi... Cho qua đi, bằng không thì quá không nhân tính, chưa tới tuổi cập kê.

Lý Long Cơ có chút tức giận trừng mắt vài lần:

- Làm sao ngươi giống như đang ủy khuất vậy? Chớ không phải là muội muội ta không xứng với ngươi? Thật sự là đáng giận, được tiện nghi còn khoe mã!

Tần Tiêu cười ha hả, nói:

- Chuyện này trước nói cho bệ hạ đi a. Tiên nhi là chủ mẫu, hôm nay còn ở tại Giang Nam, ta tốt xấu gì cũng nhận nàng trước tiên, cũng nên trưng cầu ý của nàng một chút. Còn có con trai con gái của ta, sau khi ra đời ta chưa gặp mặt đấy.

Lý Long Cơ vừa tỉnh thần:

- Nói đến Tiên nhi, ta lúc này mới nhớ lại thì ra chuyện thứ ba còn chưa nói tới. Còn là rất trọng yếu.

Tần Tiêu nhìn qua biểu lộ cả kinh của Lý Long Cơ, trong nội tâm tỉnh ngộ:

- Ta đã đoán ngươi muốn nói cái gì rồi.

Lý Long Cơ sững sờ:

- Cái gì?

- Ngươi đơn giản là muốn nói ngươi ở trước mặt hoàng đế bán đứng Tiên nhi, vạch trần thân phận chân chính của nàng đúng không?

Tần Tiêu không có hảo ý nghiêng mắt nhìn qua Lý Long Cơ.

Lý Long Cơ cười gượng:

- Tại sao là bán đứng? Đừng nói quá khó nghe như vậy! Kỳ thật ta rất sớm đã nói cho phụ hoàng nghe. Hắn không giống ngoại nhân đâu, hết sức bảo trì bình thản. Vì vậy phụ hoàng đối với ngươi thâm tình như vậy rất thích, lúc này mới động ý niệm gả muội muội cho ngươi đấy.

- Trước kia thánh hậu tại vị và trung tông tại vị đều có chút bất tiện. Hiện tại không có ai ngăn cản cả, cũng không nên cho Tiên nhi cả đời trốn trốn tránh tránh a? Huống chi nàng còn là chính thê của Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc, nói như thế nào cũng nên cho nàng làm cáo mệnh phụ nhân hơn là công chúa đã chết nha, có gì chứ?

- Đúng không, ngươi không cần nói ta cũng hiểu ý của ngươi rồi.

Tần Tiêu khẽ thở dài một hơi:

- Kỳ thật ta cũng sớm đã biết rõ, chắc chắn sẽ có ngày hôm nay. Mặc kệ chúng ta có nguyện ý hay không, Tiên nhi tới cuối cùng vẫn chảy dòng máu Lý gia. Nhưng mà Tiên nhi tính tình ta quá hiểu, ngoài mềm trong cứng. Nàng kiên trì chuyện gì thì đừng ai khuyên nàng được.

Lý Long Cơ cũng có chút khó xử nhíu mày:

- Ta đây cũng biết. Cho nên muốn thỉnh đại ca thuyết phục đi. Bằng không nha... Vị trí chính thê sẽ bị muội muội của ta đoạt đi. Ta cũng không ngại nói thẳng tính toán cho ngươi biết, hắc hắc...

Tần Tiêu tùy ý ứng phó, trong nội tâm thầm nghĩ: Muốn cướp là có thể cướp sao? Tiên nhi thủy chung vẫn là cô gái mà ta hiểu nhất, địa vị của nàng dù là ai cũng không thể thay thế.

Lý Long Cơ vẫn hào hứng bừng bừng:

- Ta cũng biết những chuyện này hơi ép buộc. Thế nhưng mà đại ca ngươi cũng phải suy nghĩ cho chúng ta một chút ah. Muội muội của ta tốt xấu gì cũng là công chúa chính thất, cũng là cùng một mẹ sinh ra với ta. Nếu như địa vị chính thê của ngươi không đủ tôn sùng, bị thay thế cũng là đương nhiên.

- Bởi như vậy, trong nhà đại ca sẽ có giận dỗi, muội muội của ta cũng không được an tâm. Phụ hoàng cũng không an tâm, đại ca tự nhiên cũng không an tâm. Cho nên nha, biện pháp duy nhất chính là thuyết phục Tiên nhi, trở về làm công chúa, công chúa gả cho ngươi không có bất kỳ bất đồng. Chỉ là khôi phục thân phận mà thôi, làm cho nàng thoát ra khỏi bóng tối mà sinh hoạt ngoài sáng.

Chương 537: Ăn cướp Đông cung (1)

- Đã như vậy. Vậy được rồi!

Tần Tiêu bất đắc dĩ thở dài một tiếng:

- Kỳ thật ta không có chút tâm tư phá hư sinh hoạt bình thường của Tiên nhi. Nhưng nếu tình thế cần thì ta tin tưởng nàng sẽ hiểu cho ta, cũng sẽ đồng ý cách làm này, tuy nhiên làm như vậy vẫn có chút ủy khuất cho nàng. Nhưng mà...

Tần Tiêu nhíu mày, có chút bận tâm nói ra:

- Trước đó không lâu xảy ra chuyện gì ngươi quên rồi sao? Một nhà Tiên nhi có thể chết chết toàn bộ. Phụ thân chết trong tay mẫu thân và muội muội, mẫu thân cùng muội muội lại bị ta đưa xuống hoàng tuyền. Đổi lại là kẻ nào trong lòng cũng khó chịu. Tuy Tiên nhi cho tới nay thập phần kiên cường, nhưng mà nàng cũng là người thâm tình như biển. Biểu hiện thì nói không bận tâm người thân, nhưng mà trong lòng của nàng vẫn lo lắng cho người thân của mình, kể cả Lý Khỏa Nhi tính tình xằng bậy bất hảo. Hiện tại ta không dám cam đoan Tiên nhi cảm xúc là thế nào. Ta rất lo lắng, thật sự.

Lý Long Cơ lý giải gật gật đầu:

- Ý của đại ca là lo lắng Tiên nhi không tới Trường An sao?

- Không phải là không có khả năng.

Tần Tiêu phiền muộn thở dài một hơi:

- Có một số việc thực sự rất bất đắc dĩ. Kỳ thật Tiên nhi cho tới nay vẫn cô đơn, thế nhưng mà mỗi lần như vậy nàng đều tổn thương nhất. Lần trước tại Giang Nam thật vất vả nhặt về một mạng. Mới an ổn được hai ba năm, hiện tại lại gặp gỡ biến đổi lớn như thế. Nói theo lương tâm thì nếu là ta cũng không chịu nổi.

Lý Long Cơ rót rượu cho Tần Tiêu, cùng đối ẩm với hắn một ly, lẳng lặng một lúc mới nói:

- Nếu như trên đời này còn có người nào có khả năng cởi bỏ khúc mắc của Tiên nhi thì người đó khẳng định là ngươi. Đại ca, chỗ Tiên nhi ngươi nên tốn chút tinh thần. Nói trắng ra muội muội của ta gả cho ngươi đó là phải làm; đồng thời cũng không thể khiến Tiên nhi bị ủy khuất gì. Phụ hoàng cùng ta kể cả Thái Bình công chúa đều thập phần yêu thích nàng.

- Sau khi nghe chuyện của nàng, nhất trí tỏ vẻ muốn khôi phục thân phận công chúa của nàng, đem thi thể trong lăng Vĩnh Thái công chúa lấy ra, cả lăng mộ không đặt tên, có lẽ sau trăm năm nàng mới dùng tới là quá xa xôi. Nhưng mà cũng tỏ vẻ tôn trọng của Lý gia đối với đại ca cùng Tiên nhi, không phải sao?

- Hơn nữa nếu như bởi vì chuyện của muội muội ta mà làm Tiên nhi có gì đó bất hòa với ngươi, đó cũng không phải lý tưởng. Nếu không như vậy đi, thái tử ta gần đây không có chuyện gì, không bằng thay ngươi đến Giang Nam một chuyến, tự mình tiếp bà chị này vào kinh, ta là thái tử cùng mặt mũi của tam ca nàng vẫn cho a?

Trong đầu Tần Tiêu hiện ra bóng hình xinh đẹp của Tiên nhi, ánh mắt nhập thần, thuận miệng nói ra:

- Tốt lắm... Ah, ngươi nói cái gì?

- Ta nói, ta là người rảnh rỗi, đi Giang Nam một chuyến mang Tiên nhi tới kinh thành!

- Như vậy sao được!

Tần Tiêu luôn miệng nói:

- Ngươi đường đường một thái tử, sao có thể làm chân chạy này? Không thể, tuyệt đối không thể, ngươi đừng chuyện phiếm.

Lý Long Cơ có chút ngạc nhiên:

- Ngươi khẩn trương như vậy làm gì, rất rõ ràng ta chỉ nói một câu khách khí mà thôi.

Hắn nào biết rằng Tần Tiêu lo lắng hơn chính là hắn gặp được Dương Ngọc Hoàn.

Từ khi Lý Trọng Tuấn chính biến, Lý Long Cơ chính biến lần lượt phát sinh về sau, Tần Tiêu càng ngày càng cảm thấy khủng hoảng với lịch sử Đại Đường. Mặc dù có một ít xuất thần, nhưng mà chuyện lịch sử luôn mạc minh kỳ diệu, nếu như Lý Long Cơ gặp gỡ Dương Ngọc Hoàn sẽ xảy ra chuyện gì?

Tần Tiêu hừ nặng một tiếng, kiên quyết nói ra:

- Ta tự mình đi về Giang Nam.

- Cái này, vậy không tốt đâu!

Lý Long Cơ liên tục phản đối, hạ giọng nói ra:

- Hoàng Thành Ngự Suất Ti vừa mới tổ kiến, chuyện lớn nhỏ gì cũng mới đi vào quỹ đạo, ngươi là Đại Đô Đốc sao có thể đem vung tay mà đi? Vạn nhất bọn thủ hạ đoạt quyền lực của ngươi cũng có khả năng.

- Không có dễ dàng như vậy, ngươi yên tâm.

Tần Tiêu tự tin nói ra:

- Ta sẽ một đường đi thẳng theo nam Trường Giang, bảo mã một ngày đi mấy trăm dặm không có vấn đề; lúc về cho dù xa giá nhiều người một chút cũng sẽ tăng thêm tốc độ. Qua lại hai ba tháng là đủ, nói không chừng còn có thể nhanh một chút. Thời gian này có lẽ sẽ xảy ra chút chuyện. Không phải còn ngươi chiếu khán hay sao? Nam Bắc hai nha Đại Đô Đốc, một là chiến hữu đáng tin của ta, một là hảo huynh đệ của ngươi; Thân linh phủ đừng nói, Hình Trường Phong ta có ý định cho ở lại Trường An, cùng Phạm Thức Đức chỉnh lý Hoàng Thành Ngự Suất Ti.

- Vậy được rồi, thời gian hai ba tháng chắc không có vấn đề. Thế nhưng mà không thể quá lâu, nếu trong nửa năm không trở lại, vậy thì ngươi đi uống trà nghỉ mát đi.

Lý Long Cơ nói ra:

- Tính toán ra, ngươi mang binh xuất chinh đến bây giờ cũng đã hơn một năm, lẽ ra cũng nên về nhà một chuyến. Chuyện Tiên nhi cũng nên tốn chút thời gian xử trí đi, bằng không sẽ có phiền toái.

- Ah, còn có một việc.

Tần Tiêu lúc này mới nhớ tới, chính là mục đích lớn nhất hôm nay:

- Hoàng Thành Ngự Suất Ti thiếu quan viên văn chức, cho ta mấy người. Quách Tử Nghi đã bị ngươi đào góc tường, ngươi nên đền bù tổn thất cho ta.

- Ah? Ha ha!

Lý Long Cơ cười ha hả:

- Ngươi muốn ai?

- Trương Cửu Linh bây giờ đang ở Đông cung a?

- Không sai. Bây giờ là tả xuân phường Ngũ phẩm thiện đại phu, hơn nữa Sùng Văn Quán còn đang làm trưởng phòng.

Tần Tiêu xem thường nghiêng mắt nhìn hắn:

- Sùng Văn Quán, đem làm giáo viên dạy học? Ý của ngươi là đào hắn không đi?

Lý Long Cơ hắc hắc cười mờ ám, cũng không nói chuyện.

Tần Tiêu rất phiền muộn:

- Ta mặc kệ, nhiều không muốn, hai là tốt rồi. Ít nhất không thể chênh lệch với Phạm Thức Đức. Đầu tiên phải bác học, sau đó xử lý chuyện gì cũng phải cẩn thận, chịu khó và trầm ổn, tốt nhất là thông minh cơ linh một chút.

- Yêu cầu thật cao nha!

Lý Long Cơ chậc chậc lắc đầu, suy nghĩ một chút nói ra:

- Bùi Diệu Khanh tám tuổi thi đậu thần đồng được không? Có lẽ ngươi đã gặp qua, thời điểm ở Nhạc Châu là người trẻ tuổi đưa tin cho Trương Húc Tiễn. Ta muốn đưa hắn tới chỗ phụ hoàng, nếu ngươi muốn thì tặng cho ngươi.

- Rất tốt, còn kém một.

Tần Tiêu rất hài lòng. Bùi Diệu Khanh nha, thần đồng đại danh đỉnh đỉnh, đại tài tử.

Lý Long Cơ căm giận nhìn qua Tần Tiêu, tiếp tục nói:

- Nhi tử thứ hai của ngự sử đại phu Lôi Hoài Thần, Lô Bôn. Cũng như ca ca Lô Hoán của hắn, là lương thần nghĩa sĩ. Lô Hoán ngươi biết chứ?

- Biết, ha ha, ngươi không phải cho hắn đưa tin cho ta sao? Rất tốt, tốt lắm.

Tần Tiêu vui vẻ ra mặt:

- Vậy thành giao!

- Thành giao cái gì, rõ ràng là ngươi xảo trá!

- Ngươi không phải đào Quách Tử Nghi của ta sao?

Tần Tiêu cười to:

- Thái tử điện hạ, có cảm giác hay không, chúng ta quả thực là hai con buôn?

- Đồng cảm.

Lý Long Cơ cũng cười rộ lên:

- Ăn cơm ăn cơm, ai nha, công việc cũng thật nhiều, ăn bữa cơm cũng không an bình.

Chương 538: Ăn cướp Đông cung (2)

- Còn không phải ngươi sao, căn bản chính là muốn hại ta mà.

Tần Tiêu ăn thêm vài món, lại uống một chén rượu, trong miệng có chút hàm hồ nói không rõ.

- Vậy chơi mạt chược còn đánh nữa hay không a? Ta đã một năm chưa sờ qua, thật đúng là hoài niệm.

- Ha ha, vậy ngươi khẳng định không phải đối thủ của ta!

Lý Long Cơ đắc ý phi phàm cười to:

- Nhưng mà, khẳng định chúng ta hôm nay không thể lên sân khấu rồi. Bốn nữ nhân kia ngồi thành một bàn ngươi tin không? Nhà của ta có ba phá gia chi tử, học nghệ không tinh còn nghiện lớn! Hôm nay không phải đem toàn bộ Đông Cung bại cho Mặc Y sao.

- Yên tâm đi, ha ha, Mặc Y không có ác như vậy. Ít nhất cũng cho ngươi gian phòng để ngủ.

Qua nửa đêm, Tần Tiêu cùng Mặc Y mới từ trong đông cung đi ra, do mấy người hầu dùng xe đưa tới Hồng Lư Tự. Bởi vì Tần Tiêu đã uống say rồi.

Trở lại Hồng Lư Tự thì Tần Tiêu khò khè lột sạch quần áo của Mặc Y sau đó là thiên hôn địa ám.

Sáng ngày thứ hai, Tần Tiêu ngủ tới khi mặt trời lên cao, đầu mơ hồ có chút đau nhức. Ngày hôm qua cũng không biết uống bao nhiêu. Mặc dù rượu chỉ hơn mười độ, nhưng mà càng về sau hắn và Lý Long Cơ hai người càng uống càng nhiều. Ca múa trợ hứng cũng chuyển tới, dứt khoát không có chơi mạt chược, hai người uống tới nửa đêm không ngừng nghỉ. Cuối cùng Lý Long Cơ nằm lăn xuống đất mới bỏ đi, hai nam nhân được bốn nữ nhân tách ra, sau đó tán đi.

Mặc Y nhìn thấy Tần Tiêu tỉnh lại, vốn tự mình hầu hạ rửa mặt thay quần áo, sau đó còn lấy súp giải rượu cho hắn uống, cho Tần Tiêu uống hết. Tần Tiêu nhìn thấy Mặc Y bận rộn trong nội tâm rung động, nhịn không được hôn lên mặt của nàng. Mặc Y cười khanh khách mang điểm tâm cho hắn:

- Mau ăn ít đồ đi.

Tần Tiêu chơi xấu ôm lấy người nàng, hắc hắc nói:

- Bây giờ không có ở trong quân, ta muốn ngươi sinh con trai, con gái cho ta mà. Tương lai bất kể là con trai con gái, hai chúng ta sẽ giao một thân võ nghệ cho chúng, tốt xấu gì cũng là đại tướng quân vạn nhân địch.

- Sáng sớm đã không đứng đắn rồi, ta mới mặc kệ ngươi.

Mặc Y trên mặt đỏ lên, khí khái hào hùng và ôn nhu cùng tồn tại:

- Còn nói, Tiên nhi cùng Uyển nhi đã có công tử tiểu thư rồi, cũng đang ở Giang Nam, ngươi cũng không có tỏ vẻ gì.

- Ta, ta tỏ vẻ cái gì?

Tần Tiêu liên tục tranh luận:

- Ngày mai chúng ta sẽ lên đường đi Giang Nam, tiếp bọn họ tới kinh thành. Đi lần này cũng hai ba tháng, đến lúc đó vừa vặn tòa nhà ở kinh thành cũng xây xong rồi.

- Thực?

Mặc Y vui mừng dị thường.

- Đó là đương nhiên!

Tần Tiêu cũng vui vẻ:

- Ta lúc nào gạt ngươi chưa?

- Câu vừa rồi đã là gạt người không đền mạng rồi.

Mặc Y cười rộ lên:

- Ngày mai khởi hành? Hôm nay không thể sao?

- Hôm nay ta đi Hoàng Thành Ngự Suất Ti thu xếp một chút, điều thêm hai người tới đó, ta an bài dẫn tiến mới được. Ta không ở đó thì một ít công việc không xong đâu.

Tần Tiêu buông Mặc Y ra, ngồi xuống ăn cháo:

- Mặt khác, chúng ta cũng nên mang một ít đồ từ kinh thành về a? Người khác không nói, một đám tiểu tử của Đặc chủng doanh dù sao cũng nên tặng lễ vật.

- Không cần a, ta đã chuẩn bị đầy đủ rồi.

Mặc Y cười hì hì mang cái gương lớn tới.

- Ngày hôm qua đông cung Thái Tử Phi cùng đám nương nương kín đáo đưa cho ta hai ba trăm kiện bột nước và son phấn, đồ trang sức trâm cài tóc, vòng tai sợi dây hạt châu những vật này. Ta cũng không cần phải mua, vừa vặn mang về.

Tần Tiêu nhìn qua cái gương lớn, mồ hôi chảy ròng ròng, nói:

- Không phải là ngươi chơi mạt chược thắng đấy chứ?

- Mới không phải! Chơi mạt chược sao, ta còn cố ý thua mấy mươi lượng bạc đấy, không có không biết xấu hổ lại thắng các nàng.

Mặc Y vẻ mặt sáng lạn tươi cười nói:

- Thái tử điện hạ có ba phi tử, mọi người rất tốt đấy, nói chuyện rất hợp ý với ta. Vốn đồ trang sức này ta làm sao chịu, thế nhưng mà các nàng kín đáo đưa cho ta. Thời điểm lên xe ngựa cũng cố ý sai người đặt lên xe.

Tần Tiêu nhún vai cười cười:

- Ta đòi người, ngươi đòi đồ trang sức, hai phu thê chúng ta ngày hôm qua đã cướp sạch cả đông cung rồi.

Bùi Diệu Khanh, Lô Bôn đã đến Hoàng Thành Ngự Suất Ti đưa tin, phân đảm nhiệm lục sự tòng quân, thành cánh tay trái phải của Phạm Thức Đức; đem nam, bắc hai nha cùng các Vệ tướng quân đều gọi tới, khai mở một hồi nghị, giao công việc công tác; hoàng đế Lý Đán hùng hồn chuẩn cho hắn nghỉ phép ba tháng rất thuận lợi, Tần Tiêu rốt cục cũng được nghỉ dài hạn.

Buổi chiều còn có chút thời gian, Tần Tiêu cùng Mặc Y đổi y phục, chạy đi dạo chợ tây một phen. Tuy trải qua một lần chính biến, Trường An đã không còn khí tượng ngày xưa, nhưng dù sao lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, phồn hoa và vinh quang không nơi nào so sánh được. Các loại hàng hóa trong cửa hàng cũng không phải ở các nơi đều có thể nhìn thấy.

Mặc dù có Thái Tử Phi đưa tặng châu báu, nhưng tốt xấu gì mình cũng nên mua một ít lễ vật bằng tâm ý. Hai người cao hứng bừng bừng đi dạo chợ tây cả buổi mua từng đống bao lớn bao nhỏ, nhưng mà đa số là quần áo và trang sức cho trẻ con.

Con trai và con gái hiện tại đã thành một điểm ôn nhu trong lòng của Tần Tiêu. Mỗi lần nghĩ đến bọn họ thì Tần Tiêu cảm thấy nội tâm kích động, ước gì lập tức chắp cánh bay đi Giang Nam, đem bảo bối này giao cho chúng.

Sau khi mua đủ rồi, hai người trở lại Hồng Lư Tự sửa sang lại hành trang, rõ ràng phát hiện có bốn bao lớn, sợ rằng cũng hơn trăm cân, hai người bèn nhìn nhau cười lên, đều cảm giác trong nội tâm ấm áp.

Ban đêm luôn điềm mật ngọt ngào.

Vừa nghĩ tới ngày mai sẽ không cần đi làm, còn có thể trở về quê quán vấn an thê nhi, trong lòng Tần Tiêu cảm thấy nhẹ nhõm và kích động, làm cách nào cũng không ngủ được.

Vì vậy giải trí tốt nhất chính là triền miên với Mặc Y.

Mặc Y đã có mấy ngày không uống súp tránh thai. Nhìn thấy Tần Tiêu ưa thích con nít như vậy, trong nội tâm cũng có xúc động, muốn mang thai kết tinh tình yêu với Tần Tiêu. Huống chi quá trình này dài và mỹ diệu.

Hai người bọn họ giống như trời sinh một đôi, đầu giường giao hoan ăn ý không chê vào đâu được. Mỗi một lần đều làm cho bọn họ khó quên. Tần Tiêu cũng không ngờ Mặc Y cũng vui vẻ, so với Tiên nhi cùng Uyển còn hài hòa hơn. Có lẽ là hai người bọn họ đều tập võ, thể chất cũng mạnh hơn.

Tiên nhi cùng Uyển nhi dù sao cũng là nữ nhân nhu nhược, Tần Tiêu đó như lang như sói làm ‘cầm thú’ thì các nàng không chịu nổi, Tần Tiêu càng thêm yêu quý và thương cảm. Khác với Mặc Y đôi chút, hai người đều thập phần phóng khoáng, có thể nói là ‘lực lượng ngang nhau’.

Một đêm lên vu sơn này tới tận hừng đông mới dừng.

Thời điểm tia nắng ban mai chiếu xuống, Tần Tiêu từ trên giường xoay người đi xuống, muốn chuẩn bị ít hành trang.

Chương 539: Tiên nhi, Tiên nhi

Mặc Y có chút gian nan chống người ngồi dậy, không tự giác vuốt bộ ngực no đủ của mình:

- Ai... Đau!

Tần Tiêu không tự chủ được cười ha hả, ngồi vào bên giường, sau đó kéo nàng vào ngực và hôn nàng:

- Đừng trách ta ah, ngày hôm qua chính ngươi bảo ‘dùng sức thêm nữa’, ta đành phải chiếu ngươi mà, ngủ ngon không? Chúng ta lên đường a!

Mặc Y đỏ bừng mặt, nhớ tới giao hoan điên cuồng hôm qua. Trong tim lại đập mạnh, nhẹ nhàng lôi kéo tay Tần Tiêu đặt lên ngực của mình:

- Nặn giúp ta một cái ta mới chịu...

Tần Tiêu nhìn thấy trong mắt Mặc Y tràn đầy xuân ý, lập tức đại phát thú tính, ba chân bốn cẳng cởi bỏ quần áo vừa mặc, sau đó tiến vào trong chăn, cắn vành tai của Mặc Y nói ra:

- Xoa này... Ngươi câu dẫn ta ah, trong chốc lát đừng trách ta, ha ha!

- YAA.A.A..!

Mặc Y thét lên. Lại cười khanh khách. Thân thể lõa lồ của nàng lăn lộn với Tần Tiêu, trên người cũng vang lên âm thanh quen thuộc.

- Lão công ta nhất định phải sinh nhi tử cho ngươi a.

Mặc Y si mê hôn Tần Tiêu, sau đó áp hắn xuống dưới.

Tần Tiêu nhắm mắt lại bắt đầu hưởng thụ, hai tay đặt lên vòng eo co giãn của nàng, chậm rãi vuốt ve, khiêu khích sờ lên nụ hoa ở trên ngực của nàng. Trải qua nhiều lần ‘khổ luyện’ như vậy, Mặc Y đã quen thuộc rất nhiều, không có tốn bao nhiêu khí lực, ngồi lên giữa bụng của Tần Tiêu và sung sướng lên xuống nhịp nhàng.

Tâm tình tốt thì hào hứng cũng tăng. Tần Tiêu càng uy mãnh hơn vài phần, thời gian duy trì cũng dài hơn trước. Đợi khi kết thúc công việc và rửa mặt hoàn tất, rõ ràng đã là giờ Tỵ. Hai người nhìn thời gian thì kêu to không tốt, tranh thủ chạy đi.

Mặc Y lo lắng Tần Tiêu buổi sáng mệt mỏi cho nên mang bao đồ trên người. Tần Tiêu lại đoạt lấy, nói:

- Loại chuyện này sao có thể cho nữ nhân làm chứ? Nên cho ngựa mang đi, ha ha!

Dứt lời Tần Tiêu đem bốn bao to cột lại với nhau, phân biệt đặt lên thân ngựa. Mặc bộ đồ lữ hành vào, sau đó mặc trải áo choàng lớn lên lưng ngựa và xuất phát.

Đầu xuân tháng ba vẫn còn lạnh. Thời điểm ngựa chạy nhanh có cảm giác rất lạnh. Vốn còn muốn ghi phong thư về, tưởng tượng người mang tin tức không thể nhanh hơn mình, chỉ đành cười khổ.

Tâm quay về nhanh như mũi tên, thành Trường An rất nhanh biến mất sau lưng. Hai con bảo mã chạy nhanh như điên, đến dịch trạm Ung châu lại đổi con ngựa. Ven đường cũng không có trì hoãn, chỉ lo chạy đi, đến tối thì đi tới dịch quán nghỉ ngơi, sáng sớm thì lập tức lên đường.

Không đến mười ngày đã lên thuyền qua sông Trường Giang tới Ngạc Châu, chỉ cần đi thêm một ngày là tới Giang Châu.

Hai người đứng ở đầu thuyền, nhìn qua nước vỗ mạnh bờ Trường Giang và ở hướng đông có dãy núi cao ngất, cảm giác trong nội tâm thích ý. Tần Tiêu ôm nhẹ Mặc Y, sau đó sửa những sợi tóc rối loạn, yêu thương nói ra:

- Những ngày này chỉ lo chạy thật vất vả cho ngươi rồi.

- Không có nha, khá tốt. Ta đã quen rồi.

Mặc Y cười yếu ớt:

- Đổi lại là Tiên nhi hoặc là Uyển nhi yếu ớt, sợ là đã sinh bệnh rồi.

Tần Tiêu cười nói:

- Ta làm sao nói vậy, nghe ra có hương vị ê ẩm a? Ngươi đang trách ta, không hiểu thương hương tiếc ngọc và không đối đãi tốt với ngươi sao?

- Đâu có!

Mặc Y đỏ mặt nói ra:

- Ta nào có ăn dấm chua với Tiên nhi cùng Uyển nhi. Nhưng nếu Kim Tiên tiểu công chúa chộn rộn tiến vào thì không ai dám cam đoan, có lẽ sẽ có người ghen đấy.

Tần Tiêu hơi kinh hãi, lập tức cười nói:

- Xem ra mấy tỷ muội các ngươi đã thống nhất chiến tuyến rồi, nhất trí đối ngoại nha! Đây là hôn sự sắp đặt, nói thật ta không có chút hứng thú nào cả. Kết phu thê với nữ tử chưa nói chuyện và gặp mặt bao nhiêu lần thì ta cảm thấy trong lòng bực bội, tuyệt không quen.

Mặc Y nghi ngờ nói:

- Hiện tại nam nhân còn nói cái này? Lão công chẳng lẽ thật sự chờ mong công chúa gì đó sao? Nghe nói là đại mỹ nhân nha, thuở nhỏ còn ưa thích tu đạo, hẳn là nữ tử ôn nhu như nước...

- Tu đạo, a...

Trong lòng Tần Tiêu âm thầm cười khổ: Công chúa Đường đại sao, không tu đạo vẫn là số ít. Phần lớn là mượn danh tu đạo thoát khỏi quy củ hoàng gia ước thúc được tự do kết giao nam tử ở bên ngoài a. Huống chi hiện tại có rất nhiều nữ đạo sĩ. Đây căn bản là kỹ nữ cao cấp mà thôi. Nếu như Kim Tiên công chúa mười sáu tuổi đã như vậy thì ta chết cũng không lấy nàng. Lấy người đàn bà dâm đãng, đánh chết ta cũng không cần! Giống như Mạc Vân Nhi là cô gái từ nhỏ đã phong trần xa xứ thì đứng nói tới, an bài nơi quy túc cho nàng coi như là làm chuyện tốt tích đức.

Một đường kích động chạy tới hồ Sở Tiên đã qua buổi trưa, mặt trời đã ngã về tây.

Nhìn thấy sơn trang quen thuộc, hai người phát ra từng tiếng hoan hô và chạy nhanh tới trước.

Ngoài ý muốn là trong Sở Tiên sơn trang càng quạnh quẽ, cửa lớn không có người đón khách, cánh cửa đóng chặt. Tần Tiêu cùng Mặc Y nhao nhao nghi hoặc khó hiểu, ngày bình thường ở sau cửa lớn là nô bộc, mỗi ngày đều có người đón khách và thông truyền, có người chuyên canh cửa. Tần Tiêu tiến lên gỗ cửa, sau nửa ngày cũng không có ai ra.

Cửa đóng bên trong, bên ngoài không có khóa lại. Tần Tiêu thoáng cảm giác không ổn, hắn nhìn qua Mặc Y chuẩn bị leo tường nhảy vào. Tần Tiêu xuống ngựa đan tay vào nhau; Mặc Y thân thể nhẹ nhàng khinh công cũng rất tốt, chạy nhanh vài bước đạp lên giữa hai tay Tần Tiêu và nhảy lên cao, qua chốc lát Mặc Y từ bên trong mở cửa, hai người cho ngựa đi vào.

Trong sơn trang cơ hồ không có cải biến lớn, vườn hoa rừng cây giống như ngày xưa; cầu nhỏ nước chảy, núi đá giả điêu, xa xa nhìn qua Sở Tiên Hầu phủ, bảng hiệu cũng rất bắt mắt.

Hai người nghi hoặc khó hiểu dắt ngựa vào trong, đi thẳng tới trước phủ Hầu gia thì mới nhìn thấy một người hầu cầm chổi quét rác. Người hầu nhìn thấy hai người, sau đó ngây người kinh sợ, sững sờ sau nửa ngày mới kêu lên:

- Hầu gia! Hầu gia trở về!

Dứt lời quỳ rạp trên đất.

Tần Tiêu đi qua chỗ hắn và khó hiểu hỏi:

- Trong phủ tại sao không có bóng người? Người đi đâu cả rồi?

Người hầu sững sờ nói ra:

- Tiểu nhân chỉ để ý quét rác, cái gì cũng không biết. Thu tổng tiêu ở hậu đường, ta đi mời hắn đến.

- Tốt, nhanh đi.

Mặc Y đem ngựa cột vào gốc cây, đi tới lo lắng nói ra:

- Lão công, Trong phủ thường ngày náo nhiệt, nô bộc nha hoàn cũng có ba bốn mươi người, hơn nữa Tiên nhi, Uyển nhi cùng Vân nhi các nàng, tiểu thiếp của Đặc chủng doanh và những nữ nhân trong nhà xưởng ít nhất cũng gần trăm người. Hôm nay tại sao...

Tần Tiêu cũng đầy lo lắng, nhanh chân đi vào trong đại sảnh Hầu phủ, trái, phải trong phòng ngủ đều nhìn một lần, rõ ràng không nhìn thấy Tiên nhi cùng Uyển nhi, đệm giường xếp chỉnh tề, đồ dùng trong nhà cũng không nhiễm hạt bụi.

Không có người!

Lúc này trên hành lang trên sảnh đường có tiếng bước chân dồn đập, Thu Quang Viễn mang theo mấy nha hoàn người hầu vội vội vàng vàng chạy tới, thấy Tần Tiêu thì vui mừng vạn phần, suýt nữa nước mắt tuôn đầy mặt. Những nha hoàn người hầu kia lập tức quỳ xuống bái kiến chủ nhân.

Chương 540: Nước mắt khuynh thành (1)

Tần Tiêu vội vàng lôi kéo Thu Quang Viễn cho hắn ngồi xuống, không ngớt lời hỏi:

- Quang Viễn đại ca, tại sao không thấy Tiên nhi cùng Uyển nhi các nàng đâu? Người trong phủ làm sao ít như vậy?

- Ngươi, ngươi không có gặp được các nàng sao?

Thu Quang Viễn nghi hoặc nói ra:

- Sáu bảy ngày trước Thượng Quan phu nhân cùng Tử Địch cô nương còn có Tử Đan thiếu gia mang theo công tử cùng tiểu thư vào kinh rồi!

- A?

Tần Tiêu không khỏi kinh hãi:

- Không thể nào? Tại sao có thể như vậy! Chúng ta mười ngày trước xuất phát đến Trường An... Không ngờ bỏ qua trên đường a!

Thu Quang Viễn cũng đầy tiếc nuối nói ra:

- Cũng không phải sao! Nhị vị phu nhân đã qua một năm chịu khổ, cả ngày ở trong nhà lo lắng cho Hầu gia. Đại phu nhân sinh con suýt nữa mẫu tử khó giữ, xuất huyết nhiều! May mắn có Chung lão tiên sinh ở đây, bằng không thì hung cát khó dò! Sinh hạ công tử xong thì đại phu nhân nằm trên giường ba tháng, thân thể cũng biến hóa, gầy không thành bộ dáng. Sữa cũng không đủ, vẫn phải mời vú êm ở bên ngoài.

Thu Quang Viễn lải nhải nói xong, Tần Tiêu nghe xong mà hãi hùng khiếp vía:

- Vậy thì Tiên nhi đâu rồi? Nàng không có đi Trường An, sao ta không thấy nàng?

Thu Quang Viễn thở dài một hơi, ngơ ngẩn nói ra:

- Nàng nha, ai! Sau khi tin tức từ Trường An truyền tới thì thân thể cũng biến hóa, trầm mặc ít nói, ăn uống không nhiều. Mỗi ngày chỉ đứng ở bên cạnh hồ Sở Tiên nhìn ra phương xa. Chúng ta sợ nàng xảy ra chuyện, đã cho Tử Địch và những người khác thay phiên nhau trông chừng nàng. Nhưng mà mấy ngày gần đây nàng mỗi ngày đều chèo thuyền du ngoạn ở bên ngoài, thường là sáng đi tối mới về. Ngày từng ngày gầy đi, ai thấy cũng đau lòng!

- Ta, ta đi tìm nàng!

Trong lòng Tần Tiêu đau đớn, nhanh chân chạy ra bên ngoài. Mặc Y nhìn xem qua bóng lưng Tần Tiêu lo lắng lắc đầu, nhìn Thu Quang Viễn nói ra:

- Thu đại ca, Vân nhi các nàng có đi Trường An không?

- Không có, một năm qua mở hai nhà máy, làm đánh răng và bao tay. Vân nhi liền mang theo đám tiểu thiếp Đặc chủng doanh tại đi vào trong đó quản lý sinh ý, các nàng đều lưu lại, thân thể Chung lão gia tử thân không bằng lúc trước, biết được đường của mình không xa, cũng lưu lại. Nô bộc nha hoàn trong phủ cũng bị phu nhân mang đi hơn phân nửa, nếu không cũng không lạnh lẽo thế này.

- Vậy được rồi.

Mặc Y cưỡng chế bất an trong lòng, nhìn qua Thu Quang Viễn nói ra:

- Ngươi gọi hai người đem đồ vật trên ngựa lấy xuống đi, sau đó cùng đưa tới hậu viện.

Tần Tiêu nhanh chân chạy tới bên hồ, đưa mắt nhìn chung quanh, trong hồ hơi nước mờ mịt, còn có những con thuyền đánh cá, làm gì nhìn thấy bóng dáng của Tiên nhi.

Trong lòng Tần Tiêu vừa vội vừa chua xót, hít sâu một hơi, rống lớn nói:

- Tiên nhi ngươi ở nơi nào?

Hồi âm lượn lờ, nhưng không có người đáp lời, chỉ nghe được âm thanh sóng nước vỗ bờ mà thôi.

Tần Tiêu tìm kiếm chung quanh bờ hồ, muốn tìm một chiếc thuyền đi ra hồ, không ngờ không có tìm được.

Đang chuẩn bị cắn răng nhảy vào trong hồ nước, sau lưng truyền tới âm thanh non nớt.

- Hầu gia ca ca, là ngươi sao?

Bỗng nhiên Tần Tiêu quay người lại, nhìn thấy tiểu nha đầu Dương Ngọc Hoàn đã một năm không gặp. Chỉ thấy nàng mặc áo bông đỏ thẫm, trên đầu cũng đeo cái mũ che hai tay lại, trên mặt đỏ bừng, thở ra nhiều hơn, trên trán giống như Thượng Quan Uyển Nhi dán hồng mai hoa điền. Một năm không gặp đã cao hơn trước, đang có chút ít sợ hãi nhìn qua Tần Tiêu.

Tần Tiêu đi đến trước mặt nàng, khom người cằm bàn tay nhỏ bé có chút lạnh của nàng, nhỏ giọng hỏi:

- Ngọc Hoàn, ngươi biết Tiên nhi tỷ tỷ đi nơi nào không?

Dương Ngọc Hoàn chu miệng, tràn đầy thương tâm có chút trách cứ nói ra:

- Tiên nhi tỷ tỷ thương tâm rất nhiều, mỗi ngày đều không vui, đều không dạy Ngọc Hoàn khiêu vũ. Ta nghe bọn họ nói người nhà của Tiên nhi tỷ tỷ đã chết hết. Hầu gia ca ca, ngươi là người xấu. Tại sao ngươi lại giết mẫu thân và muội muội của Tiên nhi tỷ tỷ cơ chứ? Các nàng chẳng phải thân nhân của ngươi sao?

Tần Tiêu không khỏi có chút ngơ ngẩn, ngơ ngác sững sờ sau nửa ngày, miễn cưỡng nói ra:

- Ngọc Hoàn, chuyện này không như ngươi tưởng tượng đâu, ngươi còn nhỏ, không hiểu. Ngươi nói cho ta biết, Tiên nhi tỷ tỷ đi nơi nào?

Dương Ngọc Hoàn như trước bỉu môi, cau mày mao lắc đầu:

- Ta không biết. Những ngày này đều không có ai dạy ta khiêu vũ, cũng không có ai dạy ta đánh đàn. Uyển nhi tỷ tỷ cũng đi Trường An, Tiên nhi tỷ tỷ mỗi sáng sớm đều đi ra ngoài, trời đã khuya mới về nhà, đều không quan tâm tới ta. Ngọc Hoàn thật đáng thương, không có người nào ở cùng. Đành phải mỗi ngày đi ra đi vào dạo chơi, hy vọng sớm đợi tới khi Tiên nhi tỷ tỷ trở về.

Dứt lời Dương Ngọc Hoàn chu mỏ lên, trong hốc mắt nước mắt chảy xuống, nhìn như muốn khóc lên.

Tần Tiêu thò tay ôm lấy Dương Ngọc Hoàn vào trong lòng, vỗ lưng và hống nàng:

- Không khóc không khóc, về sau sẽ có người ở cùng với ngươi. Mặc Y tỷ tỷ trở về ngươi biết không? Còn có Hầu gia ca ca không phải cũng quay về sao? Về sau mọi người chúng ta sẽ ở cùng ngươi a!

- Ân!

Dương Ngọc Hoàn lúc này mới gật gật đầu, duỗi bàn tay phấn nộn lau nước mắt, lại giống như trước, ôm cổ của Tần Tiêu và hôn lên mặt của hắn một cái:

- Hầu gia ca ca là tốt nhất! Ngọc Hoàn thích nhất Hầu gia ca ca!

Trên mặt Tần Tiêu mỉm cười, ôm Dương Ngọc Hoàn đi qua phía sơn trang vài bước, sau đó buông nàng ra:

- Ngọc Hoàn nghe lời, tự mình quay về tìm Mặc Y tỷ tỷ được chứ? Nàng mang thiệt nhiều lễ vật trở về tặng ngươi đấy.

- Thực nha? Khanh khách!

Dù sao cũng chỉ là tiểu hài tử mười tuổi, lập tức mỉm cười, vui sướng chạy vào sơn trang:

- Hầu gia ca ca gặp lại! Ta về trước đây!

Tần Tiêu nhìn qua Dương Ngọc Hoàn mặc áo bông dày mà ngây ngốc. Không khỏi thở dài một hơi:

- Kỳ thật chỉ là tiểu hài tử đáng yêu... Có một số việc ta có phải làm quá phận không? Một vương triều hưng suy há vì một người con gái mà biến hóa? Tuy là nhân tố, nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là đế vương và người trong triều, là quy luật lịch sử diễn biến tất nhiên... Hồng nhan họa thủy, đây chỉ là nam nhân kiếm cớ, đem sai lầm đổ lên người con gái vô tội mà thôi.

Trong lòng Tần Tiêu có chút loạn, bên tai quanh quẩn âm thanh sóng nước của hồ Sở Tiên, tâm tư lại đặt lên người Tiên nhi.

Nàng đi nơi nào? Hồ lớn như vậy nàng đi nơi nào?

Tần Tiêu chưa từ bỏ ý định đi dọc theo bờ hồ, rốt cục nhìn thấy một chiếc thuyền đánh cá đang cập bờ, Tần Tiêu liên tục chạy lên thuyền.

Phu thê ngư dân hơn bốn mươi tuổi kinh ngạc nhìn qua người trẻ tuổi ăn mặc quần áo bất phàm, có chút kinh hãi nói ra:

- Vị công tử này, đến thuyền hỏng của tiểu dân có việc gì không? Nếu muốn mua cá, cũng chờ chúng ta cập bờ mang lên cho công tử lựa chọn là được.

- Thuyền đại ca ngươi đừng sợ, ta muốn thuê thuyền của ngươi mà dùng.

Tần Tiêu lấy một thỏi bạc lớn ra, chừng mười lượng, nhét vào trong tay người chèo thuyền:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau