PHONG LƯU VÕ TRẠNG NGUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phong lưu võ trạng nguyên - Chương 531 - Chương 535

Chương 531: Phong quang vô hạn, chỗ tốt khôn cùng (1)

Trương Nhân Nguyện thống lĩnh Sóc Phương quân đánh lui Đột Quyết, hiện tại tọa trấn Bắc Đình làm đô hộ phủ, có thể nói là công khổ công cao, tự nhiên là quan cư Tể tướng Xa Lĩnh Binh Bộ Thượng Thư, còn thêm thực ấp.

Qua nhiều năm như vậy, tuy rất bắt mắt, nhưng mà Thái Bình công chúa vẫn không xuất đầu, được ban danh hiệu ‘Trấn Quốc Thái Bình Công Chủ’. Thực ấp đạt tới kinh người, một vạn hai nghìn hộ -- theo như lệ công chúa Đường triều thực ấp là không cao hơn bốn trăm hộ. Cùng lúc đó, con trai của nàng là Tiết Sùng Huấn, Tiết Sùng Giản cũng được phong vương và làm các vị trí quan trọng, ngay cả hai đứa con của Vũ Du Kỵ là Vũ Sùng Mẫn cùng Vũ Sùng Hành cũng được chỗ tốt là phong quận vương. Thanh thế hiển hách, đạt tới tình trạng chưa từng có.

Nam, Bắc hai nha cũng hoàng thành vệ suất không có người tiến nhiệm. Tần Tiêu liền mang theo Sóc Phương quân vào thành, phụ trách giới nghiêm lễ mừng.

Lễ mừng nghi thức vô cùng náo nhiệt, đủ loại âm thanh hoan hô vang lên. Dân chúng quỳ trước Chu Tước Môn, chúc mừng một hồi thịnh thế.

Tần Tiêu lại cảm giác có chút chết lặng, chỉ mong việc này sớm hoàn thành về nhà ngủ. Đến Thái Cực điện nghe phong thưởng xong, lại hấp tấp chạy ra ngoài, nói là tự mình quản lý hoàng thành cấm vệ, nhưng thật ra là đi dạo, chẳng muốn đi quản những chuyện nhàm chán kia.

Bất tri bất giác lại ra khỏi hoàng cung, Tần Tiêu tâm niệm vừa động: Không bằng đi tới khu nhà cũ của tổ tiên xem? Ý kiến hay!

Vì vậy cưỡi lên ngựa tiến tới Kim Quang Môn.

Trở lại Trường An thì bất kể đóng ngoài thành hay là đi tuần trong thành, ‘không nhà để về’ khiến Tần Tiêu vẫn ở mãi trong quân doanh. Tuy coi như đã quen, nhưng có cảm giác như lục bình không rễ. Nhất là bên người còn mang theo một nữ nhân.

Chạy đến trước Kim Quang Môn, xa xa đã nhìn thấy ngựa xe đi lại không ngừng, rất nhiều người đang bận rộn khuân đồ, mang đá lớn, vật liệu gỗ chuyển vào chuyển ra. Trong đại viện truyền tới từng tiếng vang, hình như là hủy phòng, Tần Tiêu có chút nghi hoặc, đang chuẩn bị giữ chặt một người hỏi, cửa ra vào xuất hiện một thân ảnh quen thuộc. Tần Tiêu tập trung tinh thần nhìn hồi lâu thì nhẹ giọng kêu:

- Lô Đại Hải?

Cửa ra vào có nam nhân hơn bốn mươi tuổi nhìn thấy Tần Tiêu, cuống quít chạy tới trước ngựa Tần Tiêu thi lễ:

- Ty chức Lô Đại Hải. Bái kiến Đại tướng quân!

- A, thật là ngươi.

Tần Tiêu cười một tiếng, Lô Đại Hải là con của lão đầu trước kia giúp hắn chế tạo Phượng Sí Lưu Kim Đang và một ít trang bị đặc thù, hiện tại cũng đã thay lão đầu đảm nhiệm chức tượng sư.

Lô Đại Hải mặt lộ nét vui mừng:

- Phụ tử ty chức được Đại tướng quân ân trọng, vẫn không cách nào hồi báo. Hiện tại rốt cục có cơ hội, có thể vì Đại tướng quân làm chút chuyện.

- Ah?

Tần Tiêu xuống ngựa nghi ngờ nói:

- Chỉ giáo cho?

- Là như thế này.

Lô Đại Hải nói ra:

- Đại tướng quân dời tới Trường An thì tòa nhà này bị tâm phúc của Võ Tam Tư chiếm. Trước đó vài ngày quan viên này đã bị... Sau đó nha, hai ngày trước hộ bộ mang tới một số bạc lớn, nói là muốn trùng kiến toàn bộ nơi này, dùng làm phủ Đại tướng quân.

- A, thì ra là vậy...

Tần Tiêu có chút buồn cười bắt đầu: Mấy ngày hôm trước chính mình trong lúc vô tình trước mặt Lý Long Cơ nói mình trước kia có ở trong tòa nhà tổ ở Trường An, lúc ấy Lý Long Cơ nói muốn mang An Nhạc công chúa tới gần Thông Hóa Môn và xây dựng khu nhà siêu cấp cho Tần Tiêu. Tần Tiêu tưởng tượng quá mức hoang đường, hơn nữa sợ là sau khi tiến vào đây sẽ có việc xảy ra, Lý Tiên Huệ nếu đến ở không được tự nhiên, vì vậy cự tuyệt.

Không nghĩ tới Lý Long Cơ vừa trở về thì thu xếp chuyện này. Đem khu nhà cũ của tổ tiên đập đi xây mới hoàn toàn. Thật đúng là rất có tâm.

Lô Đại Hải tiếp tục nói:

- Đại tướng quân, đúng lúc ty chức còn muốn đi tìm ngài. Hiện tại ngài đến, nếu không chỉ điểm một chút, xem có chỗ nào không hài lòng? Đây là bản vẽ thiết kế của ta, nếu không ngài xem một chút chứ?

- Cũng tốt. Lấy ta xem.

Lô Đại Hải mở một tấm da dê lớn cho Tần Tiêu nhìn xem, bố cục rất là hùng vĩ, trừ hoa viên lớn ở tiền viện ra, chính sảnh đại đường, phòng ngủ chủ yếu và thứ yếu, cùng hành lang gấp khúc ở hậu đường và hai tòa lầu gỗ nhỏ cho gia nô ở lại: khu chứa đồ, còn có các sương phòng lớn nhỏ, còn có một sân bóng (tự nhiên là môn Pô-lo) cùng vườn hoa hậu viên. Đình nghỉ mát, nhã các, hòn non bộ nước chảy bảy tám chỗ, hai tòa tăng viện...

Tần Tiêu có chút líu lưỡi:

- Ngươi thiết kế như vậy, diện tích lớn như vậy dùng làm gì?

Lô Đại Hải khẽ cười cười:

- Đại tướng quân không cần quan tâm. Diện tích của tòa phủ viện tăng gấp mười lần, tất cả phòng ốc trước kia, lối đi nhỏ cùng đình viện đều tăng gấp đôi. Hộ bộ lúc ban đầu còn muốn xây diện tích lớn hơn nữa. Nhưng khổ nổi những nhà nơi đây không dễ di dời, mới xếp đặt thiết kế thành như vậy. Đại tướng quân nhìn xem, có cái gì không hài lòng không? Ty chức lập tức sửa lại.

- Tốt thì tốt, quá lớn một chút.

Tần Tiêu có chút dở khóc dở cười:

- Trong nhà của ta mới mấy người, làm gì xây nhà lớn như vậy. Nếu như đi dạo một vòng quanh cả tòa nhà. Sợ là phải cưỡi ngựa.

- Ai nha. Đúng! Đúng đúng! Ngươi xem trí nhớ của ta này!

Lô Đại Hải liên tục vỗ đầu, nói:

- Đại tướng quân là tướng môn, làm sao có thể không có nơi phi ngựa và trường luyện võ các loại cơ chứ? Đại tướng quân nhắc nhở quá đúng! Xem ra diện tích vẫn nhỏ một chút. Sân bóng ở hậu viện còn có thể nhắm hướng đông, tây tất cả khuếch trương hai bên ba trăm bước, trang bị thêm một trường đua ngựa. Ân, đúng rồi, như vậy mới tốt. Ta nói hình như thiếu cái gì đó mà!

Tần Tiêu nháy mắt máy cái nhìn Lô Đại Hải. Nhất thời im lặng.

Lô Đại Hải tiếp tục lầm bầm lầu bầu:

- Đoán chừng còn phải gia tăng thêm trăm nhân công, Ân, Tương Tác Giám gần đây không có công trình lớn. Cũng may thêm người không khó.

Tần Tiêu cười khổ nói:

- Công trình lớn như vậy phải bao lâu ta mới vào ở được? Lại tốn bao nhiêu bạc đây?

- Đại tướng quân đừng nóng vội, ty chức nhất định toàn lực đẩy nhanh tốc độ, cam đoan trong ba tháng hoàn thành toàn bộ, Đại tướng quân có thể tiến vào ở.

Lô Đại Hải vỗ ngực thề son sắt:

- Là bạc nha, đất trống thì hộ bộ đánh dẹp và thu về, tính toán không xài hết bao nhiêu tiền. Tài liệu nhân công sơ kỳ hộ bộ cho năm mươi vạn.

Bà mẹ nó, không tính đất trống còn tốn năm mươi vạn!

Trong lòng Tần Tiêu cả kinh -- lại là một Sở Tiên sơn trang!

Lô Đại Hải nhìn sắc mặt Tần Tiêu biến hóa. Không khỏi có chút tâm thần bất định nói ra:

- Như thế nào, Đại tướng quân không hài lòng? Vậy được rồi! Ta sẽ tăng thêm người, ngày đêm đẩy nhanh tốc độ, tranh thủ hai tháng hoàn thành, cung nghênh Đại tướng quân vào nhà mới!

Tần Tiêu triệt để im lặng, chỉ tùy ý tắc trách nói:

- Lô đại nhân tùy ý, tùy ý. Ngươi vội vàng ha. Ta còn có việc, đi trước.

Dứt lời thì lên ngựa, có chút đờ đẫn rời đi.

Chương 532: Phong quang vô hạn, chỗ tốt khôn cùng (2)

Không có ở tòa nhà của An Nhạc công chúa, vậy dứt khoát ở căn nhà mới... Cái này chẳng phải nói là tuyên dương? Lý Long Cơ. Ngươi còn không phải đem ta đẩy lên đầu sóng ngọn gió a? Thật sự là hủy người không biết mỏi mệt!

Tần Tiêu cưỡi ngựa tới hoàng thành, nghi thức lễ mừng vẫn đang tiến hành. Tế cáo thiên địa.

Lễ bái tông miếu, bận rộn chết đi được. Tần Tiêu âm thầm may mắn, khá tốt mình không phải là cái gì đương triều văn liêu trọng thần, bằng không thì phải đi theo tế thiên địa, không phải tươi sống giam chết, quỳ chết không thể.

Đi tới Chu Tước môn, đi tới đường cái Thừa Thiên môn, đứng ở Tư Nông Tự, lại nhìn thấy rất nhiều công tượng vội vội vàng vàng ra vào. Một con đường đủ tam con ngựa chạy, hai con nghê lớn đặt trước cửa, biển hiệu ‘Tư Nông Tự’ cũng bị tháo xuống, đang muốn trùng tu tướng môn.

Tần Tiêu không khỏi buồn bực: Đây là muốn làm gì, Tư Nông Tự đều hủy đi?

Tư Nông Tự vị trí rất đặc thù, cách phố Tương Vọng của Thượng thư tỉnh, xa hơn là đi hoàng cung, văn phòng Tả Hữu Vũ vệ, Tả Hữu Kiêu vệ, Tả Hữu Thiên ngưu vệ mười hai vệ Đại tướng quân đều ở đó, phía đông cách cách phố Quang Môn, đây là nhà giam và Đại Lý Tự a.

Những người này đang bận rộn, Tần Tiêu lại bắt được một người quen -- Hậu Tẩy.

Tương Tác Giám trung tá thự thự thừa, tam liên thủ nỏ chính là kiệt tác của hắn.

Tần Tiêu buồn bực hỏi:

- Hậu đại nhân, hoàng thành xây dinh thự gì mà lớn thế, đã muốn làm gì rồi?

Hậu Tẩy cười nói:

- Đại tướng quân, ah không, được xưng hô ngài Đại Đô Đốc đúng không? Triều đình mới mở một thự nha, gọi ‘Hoàng Thành Ngự Suất Ti’ vì vậy liền đem Tư Nông Tự dời đến Tây Nam, nơi đó có một chỗ đồng cỏ hợp với Tư Nông Tự. Tại đây chính là Tần Đại Đô Đốc thự nha đấy -- Hoàng Thành Ngự Suất Ti nha! Một giờ trước hoàng đế vừa mới hạ chỉ, Tương Tác Giám lập tức bắt đầu chuẩn bị. Bởi vì Lô đại nhân có việc làm, đành phái tiểu nhân cùng một ít thự thừa đồng liêu tới đây làm việc.

- Như vậy ah, hiểu rồi. Ngươi mau lên.

Tần Tiêu cưỡi ngựa, nhàn nhã đi tới cung Thái Cực, trong nội tâm âm thầm nói: Tại đây lại xây dựng lại, thì ra là xây văn phòng cho ta... Chặc chậc chậc, động tĩnh thật sự rất lớn. Nơi này dùng làm Hoàng Thành Ngự Suất Ti nha môn đúng là thích hợp, nằm gần văn phòng mười hai vệ Đại tướng quân, trực tiếp đối mặt phòng tuyến đầu tiên của hoàng thành -- Chu Tước Môn, lục bộ Thượng thư tỉnh cũng gần trong gang tấc, trời sinh chính là trọng địa thiết trí nha môn, trước kia lại xây Thiên Nông Tự.

Tần Tiêu tiến tới Thái Cực cung đi qua Thái Cực Môn, xa xa nhìn thấy Thái Cực điện lễ nhạc người ta tấp nập, tinh kỳ tung bay trống trận liên tục, lễ mừng vẫn còn giày vò.

Tần Tiêu cỡi ngựa theo hình thức đi quanh một vòng, xem như dò xét cảnh giới, sau đó lại thanh nhàn vô sự, dứt khoát đến Thái Cực điện xem náo nhiệt, xem có ai khai mở quan, có ai không may.

Qua không lâu bắt đầu khen ngợi Sóc Phương quân một ít công thần. Tần Tiêu cùng Trương Nhân Nguyện, trước kia đã sớm thụ phong qua, vì vậy lúc này Lý Đán chỉ ‘miệng khen ngợi’ long trọng, thuận tiện vung cho Tần Tiêu ba ngàn lượng hoàng kim cùng năm trăm gấm vải vóc.

Trong lòng Tần Tiêu cười thầm: Không ngờ lại kiếm được, mua nhân mỡ bột nước tã mứt quả đi! Tiên nhi các nàng tại Giang Nam cũng làm sinh ý, tiền lời ít lại nhiều vất vả. Xem ta đây kiếm quá dễ dàng! Giá trị rất nhiều khu nhà cấp cao, tùy tiện được thưởng cũng là khoản tiền lớn, đây là con số thiên văn người khác làm mười tám đời còn không đủ, ba ngàn lượng hoàng kim nói nhiều hay không, tương đương hai trăm vạn văn tiền. Kinh sư giá hàng tuy cực cao, một bánh nướng cũng hai ba văn tiền. Nhưng nếu đổi ra toàn bộ bánh nướng...

Tần Tiêu trong lòng suy nghĩ lung tung thì bật cười, nghe được trên triều đình hô to:

- Tuyên -- nữ trung hào kiệt, Hổ Mặc Y!

Trên người Tần Tiêu run rẩy: Làm cái quỷ gì? Đem Mặc Y cũng xách vào sao?

Cũng không biết là gì, Mặc Y vẻ mặt mờ mịt đi vào trong điện rồng, còn không có nhìn qua Tần Tiêu. Một thân ngân giáp áo bào trắng, hết sức bắt mắt. Thủ vệ tướng sĩ cùng cả triều văn võ nhao nhao nhìn qua đại mỹ nhân không thua đấng màu râu này.

Trong lòng Tần Tiêu rốt cuộc dở khóc dở cười: Chẳng lẽ là Lý Long Cơ làm chuyện tốt a? Rõ ràng không nói với ta một tiếng...

Trong Thái Cực điện có thái giám tuyên chỉ:

- Hổ Mặc Y, thê tử Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc Tần Tiêu, Sóc Phương quân trướng tiến sử. Tại Sóc Phương quân anh dũng giết địch, lập nhiều chiến công hiển hách. Thăng làm lục phẩm Anh Dực tướng quân, tiền thưởng ngàn quan, lụa trăm thất, ngự tứ kiếm giáp một bộ, khâm thử!

Tần Tiêu cười rộ lên: Anh Dực tướng quân? Đây là tướng quân có danh không có thực quyền, chỉ là danh hiệu vinh dự a. Nhưng mà ra cũng có ý tứ. Lão bà cũng trở thành tướng quân, hắc!

Mặc Y lập tức lấy nhận áo giáp, bảo kiếm ban thưởng, vẻ mặt đỏ bừng cúi người ra ngoài, đi tới trước cửa cung.

Tần Tiêu cưỡi ngựa theo sau, theo nàng đi tới trước

Thừa Thiên Môn.

Tần Tiêu đi đến phía sau nàng cười nói:

- Này, phía trước có phải là Anh Dực tướng quân, muốn đi nhờ về nhà không?

Mặc Y quả thực dở khóc dở cười, nhìn Tần Tiêu nói ra:

- Lão công... Ngươi chớ giễu cợt. Nói đến thực quái, cũng bị phong thưởng, chuyện này ta không biết gì cả! Vừa mới có người kêu ta tới đấy.

Tần Tiêu cười nói:

- Còn không phải chuyện tốt của thái tử sao, ta cũng không biết chút nào.

Tần Tiêu kéo nàng đi lên ngựa, hai người công khai cưỡi cùng một ngựa, trong hoàng cung rêu rao khắp nơi, đi ra ngoài cung.

Vài ngày về sau, triều đình mới đã giải tán Sóc Phương quân đi. Hữu uy vệ Vương Dịch bị điều đi tới Bắc đô Thái Nguyên đóng giữ, Tả uy vệ Lý Tự Nghiệp đi tới kinh sư, do Nam nha thống lĩnh an bài đóng giữ Trường An. Vốn ở trong quân doanh Tần Tiêu không có nhà để về, vì vậy đành phải ‘ủy khuất’ tiến vào Đại Đường ‘siêu tinh cấp’ Quốc Tân quán Hồng Lư Tự, chuyên trách tiếp đãi ngoại tân, khách quý.

Cả Hồng Lư Tự, lập tức náo nhiệt. Đại danh đỉnh đỉnh ‘Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc’ tiến vào làm các đặc phái viên ngoại quốc nhao nhao lên, muốn tới bái kiến một phen. Đám quan chức của Hồng Lư Tự thì phẩm giai quan chức không thấp hơn Tần Tiêu, nhưng mà bọn họ biết Tần Tiêu này bây giờ trong triều đình sợ rằng vương công nhìn thấy cũng phải kiêng kỵ ba phần, tất cả mười hai vệ Đại tướng quân đều hành lễ với hắn, tự nhiên là không dám lãnh đạm.

Mỗi ngày đến bưng trà đưa nước, nói không chừng thiếu khanh, quan to tứ phẩm của Hồng Lư Tự hay là tự khanh Hồng Lư Tự tam phẩm mỗi ngày sớm muộn gì cũng phải đi tới bái phỏng một lần, sợ có chỗ nào làm cho Tần Tiêu không hài lòng. Khiến cho Tần Tiêu sợ người khác làm phiền hắn, nhưng mà không thể cự tuyệt người ta ở ngoài cửa a.

Chương 533: Nha môn mới hương khói hưng thịnh (1)

Cẩm y ngọc thực, tự nhiên cũng tinh tế tới tận cùng. Liền tắm rửa cũng có mấy người hầu hạ, Mặc Y sâu sắc không quen, thời điểm tắm rửa có hơn mười nha hoàn nhìn chằm chằm vào, không ngừng cho hoa tươi hương phấn vào nước, chà xát người cũng dùng khăn tơ lụa.

Trang điểm thì bên người có kẻ đưa trâm cài tóc, môi giấy có năm sáu loại. Hết lần này tới lần khác nàng không thích những trang phục này, thường kêu những người này đi ra, tự nàng tắm rửa và búi tóc, mặc một bộ thường phục vào.

Vì những chuyện này, Mặc Y không ít phiền muộn, còn tìm Tần Tiêu báo oán một phen, nói có thể không cần khoa trương như vậy không, quá không quen. Tần Tiêu cũng dở khóc dở cười không có biện pháp nào cả! Nếu ngươi biểu hiện quá mức thanh cao. Cự người ngoài ngàn dặm không quan tâm quy củ. Người ta còn tưởng rằng ngươi không lĩnh tình, có ý kiến, sẽ có mâu thuẫn.

Phủ Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc đang lắp đặt thiết bị, văn phòng tạm thời thiết lập tại Hồng Lư Tự. Tương tác giám đại sư Lô Đại Hải mấy ngày liên tiếp không ngưng mang theo thợ may và những người thiết kế thời trang cao minh trong Tương tác giám đến tìm Tần Tiêu thương lượng quan bào Hoàng Thành Ngự Suất Ti nên thiết kế ra sao.

Dựa theo quy củ Đại Đường, quan viên ngoài tam phẩm, mười hai Vệ tướng quân quan bào tướng quân phục đều có thiêu đồ văn thụy thú, ví dụ như Vương gia bào, bên ngoài có bàn long cùng lộc, Tể tướng thì dùng phượng trì, Thượng thư thì dùng nhạn, tả hữu Vệ tướng quân thì có kỳ lân, tả hữu Vũ vệ suất là hổ, tả hữu Thiên ngưu vệ sức là trâu.

Mà Hoàng Thành Ngự Suất Ti chính là ‘Ly’.

Đối với lựa chọn nào Tần Tiêu chỉ có thể cảm giác buồn cười: Ly, ở trong kinh Phật chính là tọa kỵ của thích ca, bình thường dùng trấn tà, tích hỏa. Tuyển Ly làm vật biểu tượng của Hoàng Thành Ngự Suất Ti chẳng phải tỏ vẻ, chẳng lẽ nha môn này là ‘phòng cháy đội’ sao? Đúng là rất chuẩn xác nha.

Mấy chuyên gia thiết kế thời gian cao cấp đem Tần Tiêu lật qua lật lại tinh tế đong đo liên tục, mấy ngày liền chế tạo gấp hơn mười bộ quần áo khác nhau, cho Tần Tiêu lựa chọn. Còn phải làm quan bào, triều phục, tế tự lễ phục cùng cùng quân phục. Khiến cho Tần Tiêu nhức đầu, cuối cùng vung tay giao cho Mặc Y đi định đoạt, tốt xấu gì cũng giảm bớt được giai đoạn.

Người Tương tác giám vừa đi thì bộ binh, lại bộ cũng tràn vào tìm Tần Tiêu thương lượng chuyện nhân viên phối hợp với Hoàng Thành Ngự Suất Ti. Bởi vì đây là nha môn mới, trước kia không có lệ, cho nên chuyện gì cũng phải thương lượng.

Đối với cái này Tần Tiêu không dám hàm hồ. Đây là đại sự của hắn đấy.

Kết quả thương lượng làm Hoàng Thành Ngự Suất Ti đem những cái ghế quyền lực nhất nắm vào trong tay của mình. Theo như phẩm giai thì Nam, Bắc nha đô đốc (bởi vì Tần Tiêu là Đại Đô Đốc. Cho nên bọn hắn chỉ có thể làm đô đốc), dưới Nam Bắc nha chính là Vạn kỵ, tả hữu Vũ lâm vệ, tả hữu Thiên ngưu vệ, tả hữu Kim tự vệ cùng tả hữu Môn vệ mấy Đại tướng quân.

Những người này cũng lựa chọn theo biên chế của triều đình. Thương thảo nhức đầu nhất chính là sau khi mở Hoàng Thành Ngự Suất Ti, Tần Tiêu lại chọn ra ban lãnh đạo. Quan viên ở trong đây địa vị so sánh đặc thù, phẩm giai cao nhất là Trung Lang tướng tuy chỉ có Tứ phẩm, nhưng mà Hoàng Thành Ngự Suất Ti thống lĩnh chỗ hiểm yếu, chức năng tác dụng ngược lại còn cao hơn cả Thiên ngưu vệ cùng Vũ lâm vệ tướng quân.

Chọn lựa Trung Lang tướng thì Tần Tiêu đành phải cho Hình Trường Phong làm!

Chuyện cho tới bây giờ, cũng không phải do hắn có đồng ý hay không. Nhưng mà Hình Trường Phong được biết là người vẫn đi theo Tần Tiêu bên từ xưa tới nay, cũng còn cam tâm tình nguyện tiếp cái chức này.

Nhưng mà Lý Long Cơ có chút buồn bực, hắn tìm Tần Tiêu muốn Hình Trường Phong không được đáp ứng, không nghĩ tới Tần Tiêu lại chiếm được. Hơn nữa thật vất vả đùa nghịch hết thủ đoạn mới mời được Quách Tử Nghi, nhưng mà người ta chết sống không chịu làm cái gì ‘Đông cung lục suất đô đốc’, cuối cùng đành phải cho hắn là Tả uy vệ đô đốc.

Trưởng sử Phạm Thức Đức tự nhiên là đi theo Tần Tiêu đã lâu. Tuy là tiểu quan Ngũ phẩm, nhưng mà lại là trưởng phòng toàn bộ quan văn trong Hoàng Thành Ngự Suất Ti, quan văn của Nam, Bắc hai nha cũng phải nghe hắn. Hoàng Thành Ngự Suất Ti có chỉ lệnh, mệnh lệnh gì đều do hắn phát ra. Cho nên cũng là nhân vật quyền cao chức trọng.

Tả, Hữu lang tướng thì Tần Tiêu buồn rầu một hồi. Hiện tại Lý Tự Nghiệp thành Tả uy vệ Đại tướng quân, Vạn Lôi làm Vạn kỵ tướng quân, Điền Trân vẫn còn ở Lĩnh Nam không có trở về, sau khi trở về cũng vô cùng có khả năng lên làm Đông cung lục suất đô đốc. Thủ hạ của Tần Tiêu thực không có tâm phúc và nhân tài cao cấp gì. Cuối cùng Tần Tiêu đem Bắc nha cho Trình Bá Hiến tìm người.

Trình Bá Hiến đề cử một người cho Tần Tiêu, chính là Thạch Thu Khe của Hữu uy vệ.

Tần Tiêu lập tức nhớ tới người này, ngày đó ở huyện Trần Thương chính hắn là người mở cửa trại cho hắn tiến vào, không chọn hắn thì chọn ai?

Trong lòng Tần Tiêu vui mừng, sau đó đành đào góc tường, Thạch Thu Khe cũng bị Trình Bá Hiến điều tới Bắc nha phủ đô đốc. Hiện tại Tần Tiêu mở miệng trò chuyện thì không ai dám nói chữ không.

Cứ như vậy dã chiến tướng quân xuất thân thất phẩm Thạch Thu Khe nhảy lên thành nha môn Hoàng Thành Ngự Suất Ti Tả lang tướng quyền cao chức trọng.

Hữu lang tướng? Trước không lấy. Tần Tiêu âm thầm thầm nghĩ: Ta có đồ nhi tốt Hoàn Tử Đan ở Giang Nam, sao có thể mai một trung lương chứ? Cách đây không lâu, triều đình đã sửa sai giải tội cho Hoàn Ngoạn Phạm. Đến lúc đó liền đem Hoàn Tử Đan lấy tới Trường An, đặt trong tay hảo hảo dạy dỗ. Tương lai cũng là nhân tài.

Đám quan chức Bộ binh cùng Lại bộ đem danh sách nói cho Tần Tiêu, tên chính thức thì hắn nhớ kỹ từng cái, trong nội tâm đều âm thầm thầm nghĩ: Hoàng Thành Ngự Suất Ti này xem ra ngoại nhân chen chân không lọt, nước giội không tiến. Hơn nữa bọn họ tinh tường, triều đình đối với nha môn mới này cực kỳ trọng thị, Lý Đán nhiều lần hỏi tới tiến triển của nha môn mới, nhiều lần dặn dò hộ bộ không được tiếc bạc, Hoàng Thành Ngự Suất Ti trở thành đại biểu uy nghiêm của vương quyền, bất kỳ địa phương nào cũng không thể qua loa!

Vì vậy Hoàng Thành Ngự Suất Ti ngày sau trực tiếp lãnh kinh phí từ hộ bộ. Cho dù tăng kinh phí cho mười hai vệ tướng quân lên năm sáu lần, ngay cả Nam Bắc nha trước kia nổi tiếng tiêu xài nhiều, bây giờ cộng toàn bộ lại chỉ bằng một nửa của Hoàng Thành Ngự Suất Ti. Mặt khác nhân viên tạm định là năm ngàn người, tùy ý Tần Tiêu lựa chọn tinh nhuệ từ mười hai vệ cùng hoàng thành cấm vệ, ngựa tốt toàn bộ do vườn ngự uyển của hoàng cung cung cấp.

Năm ngàn thiết giáp, không sai biệt lắm chính là sản nghiệp tư nhân của Tần Tiêu, hơn nữa là năm ngàn dũng sĩ tinh nhuệ của hoàng thành! Tần Tiêu tự nhiên chọn nhiều người có quan hệ mật thiết với mình ở Tả, Hữu uy vệ cùng Đông cung tả vệ suất cộng lại hơn bảy thành, tất cả đều là những nhân vật dám liều mạng chém giết.

Chương 534: Nha môn mới hương khói hưng thịnh (2)

Lý Đán đặc biệt hạ chỉ đây là năm ngàn thân binh của hắn, không bị tam tỉnh lục bộ tiết chế, ra vào Trường An không cần cả đóng văn bản cái gì đó, ngay cả hoàng cung nếu có Tần Tiêu dẫn đội sẽ được tự do ra vào, hoặc là do hắn ký công văn.

Tuy Thân Dực Phủ chỉ có năm ngàn người, đối với Nam nha có mấy vạn binh, cùng Bắc nha Vạn kỵ, Vũ lâm vệ mà nói là ít tới đáng thương. Nhưng mà suy nghĩ kỹ một chút, những nha môn và bộ đội này đều là thuộc hạ của Tần Tiêu. Chỉ cần hắn không chế tốt thì không bị mất quyền lực, Nam Bắc nha chính là Hoàng Thành Ngự Suất Ti.

Vốn thiết trí Thân Dực Phủ và Nam Bắc hai nha bình khởi bình tọa nhưng phẩm giai kém hơn một chút, nhưng trên thực tế là có ý này.

Cho nên cả Hoàng Thành Ngự Suất Ti từ ngày thành lập đã là nơi đùa bỡn quyền mưu của các tướng lãnh và các hoàng tôn. Chế ước lẫn nhau, lợi dụng lẫn nhau, mưu cầu cân đối, lợi ích cộng hưởng. Mà ngồi ở vị trí mũi nhọn chính là Tần Tiêu. Làm thế nào khống chế Nam Bắc nha, điều hòa mâu thuẫn cùng phân phối lợi ích đều thành nhiệm vụ thiết yếu của hắn.

Khiến cho hắn ở trong hoàng thành độc tôn, ngay cả hoàng đế Lý Đán cũng cần hắn giữ gìn hoàng quyền; hiện tại đám công tử bột đã bị hắn loại bỏ toàn bộ, có thể sử dụng chính là năm ngàn thân binh Thân Dực Phủ.

Chiếu theo tình huống trước mắt mà nhìn, Bắc nha đô đốc Trình Bá Hiến chính là bạn bè thân thiết chung chiến hào của hắn; Vạn Lôi, không cần phải nói, Vạn kỵ tướng quân, hoàng gia đệ nhất tinh nhuệ phân phối rõ ràng hợp lý.

Vũ lâm vệ cùng Thiên ngưu vệ tạm thời không phải là tâm phúc của hắn, xem ra đều là người của Thái Bình công chúa đề bạt, nói thí dụ như bọn người Cát Phúc Thuận, Trần Huyền Lễ, Lý Tiên Phù có công trong chính biến lần này.

Nam nha đô đốc là Tiết Sùng Giản, tuy là con của Thái Bình công chúa, nhưng mà quan hệ với Lý Long Cơ càng thân thiết, mà Tần Tiêu xem như đã gặp mặt, muốn ở chung với hắn có lẽ không khó. Hơn nữa nguồn mộ lính của Nam nha tính linh động khá lớn, là từ mười hai phủ binh điều tới. Hiện tại do Lý Tự Nghiệp phụ trách phòng giữ kinh thành...

Lý Tự Nghiệp đại đầu quỷ! Tần Tiêu nghĩ tới hắn có chút buồn cười. Từ cái ngày chia tay ở Lăng Yên các thì chưa từng gặp qua hắn lần nào. Bởi vì hắn cảm thấy mình lấy đầu Vi hậu cùng Lý Khỏa Nhi, còn lo lắng Tần Tiêu sẽ có chút ngăn cách, cho nên chột dạ lãng tránh.

Những chuyện cần xử lý đã ổn thỏa đôi chút rồi, Tần Tiêu chỉ cảm thấy mình bị sứt đầu mẻ trán, bận túi bụi.

Vài ngày sau phủ Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc rốt cục cũng lắp đặt xong.

Tần Tiêu và cả đám nhân viên cùng đi vào Đại Đô Đốc phủ. Tam Trọng Môn, Cửu Lạc Viện, theo theo thứ tự là văn phòng của trưởng sử, lang tướng, trong phòng lớn nhất là thư phòng của Đại Đô Đốc.

Chánh đường đại sảnh thiết kế rất quý phái, bảo tọa Đại Đô Đốc cao cao tại thượng, sau lưng có bình phong thủy nân, một con Ly đang giương nanh múa vuốt ở đó, trong miệng phun ra cột nước. Trên án có đặt ngọc ấn của Đại Đô Đốc, cùng phù binh Nam Bắc nha vệ suất.

Tần Tiêu đi tới ghế thái sư ngồi xuống rất thoải mái, rất thích ý, cực sướng.

Xong xuôi những chuyện này mới bắt đầu vận tác. Bận rộn nhất cũng không phải Tần Tiêu, mà là thầy đồ Phạm Thức Đức. Hắn phải đem toàn bộ tư liệu của Nam Bắc nha tiến hành chỉnh lý sửa sang lại. Kể cả tư liệu tất cả binh sĩ tướng quân, tất cả ngựa và khí giới tập trung quản lý, còn có kinh phí của hộ bộ cấp xuống, sau này cũng sẽ giao cho Nam Bắc nha, cũng do Hoàng Thành Ngự Suất Ti phân phối xuống. Nam nha đến đây lãnh phủ binh, sau này cũng phải do Hoàng Thành Ngự Suất Ti đóng dấu mới được điều binh, hoàng gia lúc nào có đại triều hội, tế tự còn phải an bài kim vệ đi.

Phạm Thức Đức gần đây làm việc lão đạo thuần thục, có chút chậm rãi. Những chuyện này đập vào mặt suýt nữa làm hắn thổ huyết mà vong. Tần Tiêu âm thầm có chút buồn cười, những người của Đặc chủng doanh làm sao biết xử lý loại chuyện này, Phạm Thức Đức biết làm thì cho hắn làm, Hoàng Thành Ngự Suất Ti tuy chỉ cần động ngón tay là có thể điều động người của các nha môn, nhưng mà chuyện cần giải quyết cũng nhiều, xem ra cần phải gia tăng mấy quan viên văn án trở thành trợ thủ của Phạm Thức Đức.

Loại nhân vật này trong tay Lý Long Cơ có không ít. Còn muốn cái gì tìm hắn đòi người đi!

Nghĩ tới đây, Tần Tiêu liền chuẩn bị mang theo Mặc Y đi Đông cung bái kiến vị thái tử Lý Long Cơ này. Thật khéo là đông cung chiêm sự phủ đại thái giám Cao Lực Sĩ đã tới chủ động tìm Tần Tiêu đưa thiếp mời của Lý Long Cơ thiếp.

Tần Tiêu mở ra xem xét, không khỏi cười: Phía trên vẽ hòng bài, cũng là mấy lá bài mạt chược.

Câu cửa miệng: Tiểu đánh bạc di tình. Sau khi chính biến trở về, sau đó những chuyện cần xử lý đã hoàn thành thất thất bát bát, cho nên cũng được rãnh rỗi một chút, công tác cũng đi vào quỹ đạo. Tự nhiên phải tiêu sái rồi.

Làm bạn với công tử phong lưu như Lý Long Cơ sao có thể mang tiếng xấu. Ngẫu nhiên uống hoa tửu cũng hiểu được, huống chi chỉ là ‘tiểu đánh bạc’, Tần Tiêu xem như giải vây cho mình.

Đã có ván bài thì việc này không nên chậm trễ, mang theo Mặc Y và lấy một bao vàng bạc hỏa tốc tiến thẳng tới đông cung.

Hoàng cung, quan chức tam tỉnh lục bộ phủ đài giam thự nhìn thấy Hoàng Thành Ngự Suất Ti Đại Đô Đốc cùng phu nhân anh dực tướng quân vô cùng lo lắng nhắm thẳng đông cung mà chạy, không khỏi nhao nhao kinh ngạc: Chẳng lẽ trong cung lại xảy ra chuyện gì đó?

Đông cung biến hóa cũng rất lớn, đã không phải là bộ dáng như Lý Trọng Tuấn lúc trước. Hai năm trước Lý Trọng Tuấn thế thân phụ thân tiến vào đây, cơ bản không có động thổ, ngay cả vị trí bàn ghế cũng chưa di động qua. Hôm nay ở đây khác nhau quá lớn.

Đầu tiên cửa của đông cung bị hủy xây lại, tuy rộng hẹp nhỏ đã quy định không dám xằng bậy, xem mái hiên và tường vây khí phái rộng rãi hơn rất nhiều. Trên đường qua đá vụn đã đổi toàn bộ, trải thành đá cẩm thạch mới. Vườn hoa cây cối tự nhiên không cần nói, Lý Long Cơ từ trước đến nay chỉ ưa thích hoa hoa thảo thảo, tất cả đều do thợ thủ công của Sở vương phủ mang đến quản lý. Đông cung chánh điện Minh Đức Điện trước đó vài ngày đã trải đại thanh tẩy đang trùng tu lại, hiện tại chỉ đi tới một tòa điện tạm.

Cao Lực Sĩ dẫn hai người đi tới Minh Đức Điện, cũng không có thông truyền cái gì, tiến quân thần tốc đi thẳng vào trong. Trong phòng khách Lý Long Cơ đang ôm đứa bé chơi đùa, bên cạnh có ba đại mỹ nhân đang đứng hầu.

Tần Tiêu mang theo Mặc Y đi vào theo nghi thức cúi đầu chào:

- Thần Tần Tiêu, Hổ Mặc Y bái kiến thái tử thiên tuế! Bái kiến Thái Tử Phi, các vị nương nương!

Lý Long Cơ cười ha ha, kéo Tần Tiêu đi đến trước ba nữ tử kia, sau đó giới thiệu từng người:

- Đây là Vương thị, Thái Tử Phi, thời điểm sắc phong thì ngươi đã gặp; Lưu thị, mẹ ruột của Tự Trực; đây là Triệu thị.

Chương 535: Hoàng đế gả nữ (1)

Tần Tiêu đi qua bái kiến, quả nhiên đều là đại mỹ nhân xuất chúng, mỗi người mỗi vẻ.

Lý Long Cơ là hoa hoa công tử quả nhiên ánh mắt không kém nha! Nhất là Triệu thị, vô cùng bắt mắt vừa ý, hai đầu lông mày giống như mị thái tự nhiên. Hai người khác hơi giống Hoa quý phi. Hơn nữa Tần Tiêu nhìn thấy có chút quen mắt.

Suy nghĩ một hồi xem như nhớ tới lúc trước đi tới nhà hắn chơi, không phải gặp nữ tử này hiến vũ sao? Nghe nói là vũ giả nổi danh nhất nơi nào đó. Có phải là hoàng hoa khuê tú cũng không rõ ràng. Dù sao Lý Long Cơ ưa thích làm việc lạ lùng, dòng dõi xuất thân hắn không quan tâm như những vương gia khác.

Ba đại mỹ nhân cũng nhao nhao chào Tần Tiêu cùng Mặc Y, oanh oanh yến yến cả sảnh đường.

Tần Tiêu nhìn qua tiểu tử mập mạp trong ngực Lý Long Cơ. Chỉ mới có mấy tháng, trắng trắng mập mập, bàn tay nhỏ bé nắm chặt, con mắt đen lúng liếng hiếu kỳ đánh giá người xa lạ, khóe miệng thỉnh thoảng nhả ra bong bóng. Tần Tiêu lập tức nhớ tới con trai con gái của mình. Trong lòng lại vui mừng:

- Đến đây, cho ta ôm một cái nào!

Lý Long Cơ cẩn thận từng li từng tí đưa qua, Tần Tiêu càng thêm cẩn thận tiếp nhận, càng xem càng ưa thích. Nhịn không được hôn lên mặt nó một cái, sau đó nói:

- Gọi cha nuôi nào!

Mọi người lập tức cười to lên, đứa bé sợ tới mức khóc lên. Lý Long Cơ dở khóc dở cười ôm lấy đứa bé. Kín đáo đưa cho Lưu thị hống nó.

Mặc Y vội vàng xuất một cái tả lót đã chuẩn bị tốt, còn có khăn choàng cổ, đưa cho mấy phi tử cùng tiểu công tử làm lễ ra mắt. Tuy không phải vật hi hữu hãn thế gì, nhưng Tần Tiêu mặt mũi một đi không trở lại, đây là da mà hắn tự mình đi săn, tự nhiên ý nghĩa phi phàm. Ba phi tử liên tục khen ngợi, cũng lôi kéo Mặc Y đi vào trong tẩm cung, cũng tặng lễ gặp mặt cho nàng.

Trong phòng chỉ còn lại có hai đại nam nhân. Lý Long Cơ cũng có dự mưu cho những nữ tử rời đi, xem ra có chuyện nói với Tần Tiêu.

Hai người ngồi xuống trước uống hai chén, ăn chút thức ăn. Lý Long Cơ cũng không có như thường ngày gọi ca múa tới trợ hứng, mà là nhiệt tình mời rượu Tần Tiêu.

Tần Tiêu uống xong mấy chén, ngừng tay nháy mắt nhìn qua Lý Long Cơ:

- Bọn họ ăn gì chưa?

- Ah, bên cạnh sảnh có yến hội, chuyên môn thiết đãi nữ quyến.

Lý Long Cơ nói ra.

Tần Tiêu cười cười:

- Xem ra, ngươi đúng là tìm ta có việc.

- À? Ha ha...

Lý Long Cơ cười mỉa:

- Đúng nha, có chút việc nhỏ muốn thương lượng với đại ca.

Tần Tiêu không khỏi có chút nghi hoặc:

- Ngươi lúc nào giống như đàn bà vậy? Có việc cứ nói đi.

Lý Long Cơ xấu hổ cười cười:

- Kỳ thật có hai chuyện, chúng ta trước tiên nói chuyện đơn giản trước nhé?

Tần Tiêu nghiêng mắt nhìn hắn:

- Có chuyện nói mau!

Lý Long Cơ nhíu mày, nghiêm mặt nói:

- Kỳ thật chuyện này không nên do chúng ta thảo luận. Nhưng mà phụ hoàng hôm nay tìm ta có ý hỏi, ta cũng hiểu được có chút khó xử, vì vậy tìm đại ca thương lượng. Kỳ thật chính là về Lý Trọng Tuấn.

Tần Tiêu cũng không khỏi có chút giật mình, đây đúng là đại sự, hắn đúng là quên thái tuế này rồi. Theo như trong lịch sử mà nói, Lý Trọng Tuấn lúc này đã sớm chết oan chết uổng, hôm nay vẫn còn sống một mạng, còn thật không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Tần Tiêu thăm dò nói:

- Vậy ngươi ý thế nào?

Lý Long Cơ bĩu môi, lắc đầu nói ra:

- Theo như ý của chúng ta mà nói, ta đương nhiên hy vọng hảo huynh đệ sống phải tốt, trở lại kinh thành tốt xấu gì cũng làm vương gia. Đệ đệ của hắn Lý Trọng Mậu hiện tại không phải là Ôn vương sao? Thế nhưng mà...

- Nhưng mà cái gì?

Tần Tiêu truy vấn.

Lý Long Cơ vội ho một tiếng, đè thấp thanh âm nói ra:

- Nhưng mà ý của Thái Bình công chúa chính là tính cách Lý Trọng Tuấn quá mức cương liệt, lần trước muốn tạo phản tiên đế đoạt quyền... Cho nên là đại họa hại, triệu nhập vào kinh chỉ là chôn tai họa ngầm. Nàng đề nghị phụ hoàng ta nên theo ý của tiên hoàng cho ở Lĩnh Nam đi, cung cấp cẩm y ngọc thực cho hắn sống cả đời, phong châu quận vương, cả đời không phải về Trường An.

Tần Tiêu âm thầm than một hơn: Cũng may không có nói giết hắn...

Lý Long Cơ nhìn qua Tần Tiêu có chút ngẩn người, không khỏi cầm cùi chỏ chọc hắn một cái.

- Nói chuyện ah!

Tần Tiêu khẽ giật mình:

- Ta có thể nói cái gì? Đây là chuyện nhà hoàng gia các ngươi, ta một ngoại nhân sao có thể xen vào?

Lý Long Cơ lạnh nhạt cười cười:

- Thật là việc nhà. Nhưng mà trừ người trong nhà, trừ ngươi cũng không có người có tư cách nơi chuyện. Ngươi cùng Tam ca quan hệ thế nào người khác cũng không phải không biết, hôm nay vấn đề xử trí hắn mọi người vẫn xem trọng ý của ngươi, ngược lại nếu không người ta sẽ nói ngươi vong ơn đấy.

- Này, ngươi không phải chớ. Không cần hùng hổ dọa người như vậy a!

Tần Tiêu kháng nghị:

- Loại chuyện này từ mặt tình cảm mà nói ta đương nhiên cũng như ngươi hy vọng hắn về kinh thành, tổ vô địch ba người chúng ta lăn lộn thật tốt. Thế nhưng mà ngươi vừa rồi cũng nói, Tam ca của ngươi hắn tính cách cương liệt, Thái Bình công chúa lo lắng hai người chúng ta vô lực khống chế. Đưa hắn ở lại Lĩnh Nam cũng có đạo lý.

Lý Long Cơ nháy mắt một hồi, không khỏi phiền muộn kêu lên:

- Ngươi nói không phải chưa nói sao?

Tần Tiêu cười ha hả:

- Vốn chính là vậy, ta có thể chen vào cái gì đây?

Trong tay Lý Long Cơ quay tròn chén rượu, hơi cúi đầu xuống nói ra:

- Đại ca, ngươi không có cảm thấy trong lời của Thái Bình công chúa có bao hàm ý nhắm vào ngươi sao?

Tần Tiêu ngạc nhiên sững sờ, cẩn thận suy nghĩ, không khỏi có chút kinh ngạc nói ra:

- Không thể nào... Thái Bình công chúa nàng lo lắng ta cùng với Lý Trọng Tuấn quan hệ quá mức mật thiết, đến lúc đó sợ có cái gì ngoài ý muốn phát sinh? Nói hắn khó khống chế, thực tế là chỉ giao tình giữa ta và hắn là che dấu địa mầm tai họa?

Lý Long Cơ bĩu môi một cái:

- Không sai biệt lắm là ý tứ này.

Tần Tiêu bừng tỉnh đại ngộ: Thì ra là như vậy!

Trong lúc nhất thời hai người không nói lời nào, tràng diện lẳng lặng.

Sau nửa ngày về sau hai người trăm miệng một lời:

- Ngươi nói làm sao bây giờ?

Tần Tiêu cướp lời:

- Ngươi nói trước đi!

Lý Long Cơ cũng không thừa nước đục thả câu, lạnh nhạt nói ra:

- Đại ca. Ta nghĩ bây giờ không phải là thời điểm chúng ta xử trí theo tình cảm. Ta và ngươi trong lòng hai người hiểu rõ, cũng biết rõ ràng nó thế nào; ba người chúng ta giao tình không giống bình thường; những chuyện cùng trải qua cũng nhiều; chúng ta không phải là bạn nhậu thuần túy, đó là có chân tình.

- Nhưng mà bây giờ chúng ta chỉ có thể theo đại cục suy nghĩ. Ý của ta là như ý của Thái Bình công chúa mà làm, nhưng mà cũng không thể toàn bộ theo nàng nói. Lĩnh Nam chỗ kia là vùng khỉ ho cò gáy, làm gì có cẩm y ngọc thực trải qua ngày tốt lành?

- Ta nghĩ chúng ta phải làm việc cẩn thận, đem Tam ca đưa đến một địa vực tốt, tạm thời trước giam lỏng ở đâu đó, cũng không phải là giam lỏng a, chỉ là tạm thời không được quay về, cho một chút thực ấp, không có quyền lợi, nhất là binh mã. Cứ như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau